Khác [Seventeen] The End Of The World

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
369273394-256-k81570.jpg

[Seventeen] The End Of The World
Tác giả: DuPotter9
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau một trận mưa lớn mùa hạ,thứ đón chờ loài người chẳng phải là những cơn nắng hạ ấm áp mà là những cơn gió hay những thiên tai bất chợt ùa đến như đang cảnh báo họ rằng "Sẽ có một đại dịch điên cuồng" sẽ đến ngay sau khi kết thúc hàng loạt thiên tai này.

Sau đây là đôi lời của sốp gửi đến các độc giả thân mến của sốp.

Truyện đan xen các yếu tố tình cảm,gia đình,kinh dị,hay sự điên cuồng của con người sau khi đại dịch ập đến và cái tên "The end of the world" cũng là ẩn ý cho sự kết thúc của thế giới, sốp vẫn còn khá non tay nên mong mọi người sẽ góp ý nhẹ nhàng đối với những lỗi sai💝.

Tớ chỉ đón tiếp những bạn yêu quý Sebongie và hứng thú với thể loại kinh dị.

Như tags tớ đã gắn, truyện sẽ gồm 7 couple : reader×Chan, Cheolhan, Seoksoo,SoonHoon,Verkwan,JunHao,
MinWon

Cảm ơn cậu đã dành thời gian để đọc.



zombie​
 
Có thể bạn cũng thích
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Father and son
  • Thế giới game thủ
  • [Seventeen] The End Of The World
    1


    Lại một cơn mưa to ập đến, đám đông nhốn nháo thi nhau núp vào những cửa hàng xung quanh để bản thân không bị ướt còn những người chuẩn bị sẳn cho bản thân chiếc ô thì lại ung dung mở ô rồi đi qua đoàn người tấp nập để về

    Hiện tại đã 4 giờ 30 phút chiều, cái giờ mà người người nhà nhà kéo nhau về nhà thì Soo Hye phải đến viện vì gặp chấn thương khi đang thi đấu.

    Em là vận động viên trượt băng nghệ thuật, việc gặp chấn thương khi thi đấu là quá quen thuộc với em rồi.

    Sau khi nhận lấy thuốc bôi và nghe lời dặn của bác sĩ thì Soo Hye nhanh chóng lấy balo và túi đựng giày thi đấu để chuẩn bị đi về.

    Chẳng biết vô tình hay như thế nào, mắt em lại liếc đến chiếc màn hình ti vi ở sảnh bệnh viện ,ti vi đang chiếu tin tức về nạn dịch ở California có trời mới biết đột nhiên hôm nay Soo Hye lại hứng thú với các tin tức trên thời sự.

    Nhìn cảnh những chiếc video được người dân quay lại ở đó mà Soo Hye rợn cả người, đó chính là cảnh những con người đột nhiên điên cuồng lao vào cắn xé người sống có lẽ em sẽ ám ảnh cảnh tượng này mất.

    Soo Hye sợ hãi khi nghĩ đến việc liệu nếu đại dịch này lan đến Hàn Quốc thì sẽ như thế nào?

    Nhưng rất nhanh em đã bình tĩnh lại khi nghe thấy việc Mỹ đã trấn áp được đại dịch và đang điều chế vaccine.

    Em nhìn vào đồng hồ trên tay, hiện tại đã gần 5 giờ chiều rồi và em trai sắp tan học rồi nên em phải nhanh chóng đến đón em trai thôi.

    Soo Hye đi lấy chiếc xe Ferrari ở dưới hầm xe của bệnh viện để rời khỏi bệnh viện mà không hay biết việc một người bệnh lên cơn co giật, mắt đỏ ngầu vừa được chuyển đến bệnh viện sau khi em vừa rời đi được 5 phút.

    Chiếc xe chạy băng qua các con đường rồi dừng chân trước cổng trường tiểu học, có vẻ em đến khá trễ vì hiện tại trường học chỉ còn lát đát vài học sinh.

    Soo Hye nhìn thấy bóng dáng em trai của mình , em sải bước chân đến gần em trai mình hơn

    " Chị đón trễ 15 phút 37 giây, em tưởng chị đã hoàn thành cuộc thi lúc 4 giờ rồi?"

    Ngay sau khi thấy Soo Hye,em trai nhỏ liền giở giọng than trách.

    "Binie thân yêu, chị gặp chút vấn đề phải vào viện nên mới đến trễ thôi.

    Tối nay chị sẽ nấu món em thích để chuộc lỗi nhé?"

    ______________________________________

    Ngay khi vừa đến siêu thị điện thoại của Soo Hye liền hiện tin nhắn của người cha đã lâu không liên lạc, nội dung của tin nhắn càng khiến em khó hiểu hơn nữa.

    'Soo Hye, nếu con nhìn thấy tin nhắn này thì hãy chóng đi mua vật tư và bảo vệ bản thân thật tốt và sẽ thật tệ nếu ta nói cho con biết sự việc đang xảy ra, mặc dù hiện tại Seoul có vẻ ổn nhưng sẽ nhanh chóng thôi.

    Tận thế sẽ ập đến!'

    Soo Hye nhanh chóng gọi cho người cha đang ở Nga để hỏi ông rằng điều ông vừa nói là như thế nào, nhưng gọi mãi cũng chẳng ai bắt máy khiến em trở nên lo lắng và thấp thỏm lo sợ.

    Em cũng nghe lời cha kéo theo chiếc xe đẩy lựa chọn thực phẩm để lưu trữ.

    Seung Bin nhìn theo những hành động lạ thường của chị, nó kéo nhẹ tay áo em rồi hỏi

    "Có chuyện gì hả chị?

    Em thấy chị có vẻ lo lắng hơn nữa còn mua nhiều đồ như vậy"

    "Không có gì đây Binie, chân chị bị thương khi thi đấu nên chị mua đồ để khỏi phải ra ngoài tránh bất tiện thôi."

    "Vâng " Seung Bin đáp lại chị mình rồi cũng gạt đi sự lo ngại, nó cũng nhanh chóng giúp chị lấy thêm thực phẩm.

    ______________________________________

    Một tuần sau, thời tiết trở nên đẹp lạ thường chẳng còn những cơn mưa lớn cản trở hoạt động và thú vui của con người nữa.

    Nhưng Soo Hye vẫn cứ lo lắng và thấp thỏm về tin nhắn mà cha đã gửi,liệu cha có đang ổn hay không?

    Em đưa Seung Bin đi dạo phố rồi mua sắm đồ .

    Vì hôm nay là cuối tuần nên ngoài đường phố đông đúc hẳn, đang đi thì em đâm sầm vào người một anh chàng, Soo Hye lập tức xin lỗi rồi nhìn vào khuôn mặt quen thuộc ấy.

    Thì ra là Seung Kwan - Đàn anh học chung trường cấp 3 với em, em còn nhớ rõ là anh từng là chủ câu lạc bộ âm nhạc của trường nữa cơ.

    Soo Hye cũng thân với anh khi còn đi học lắm nên khi gặp lại anh Soo Hye cũng rất mừng.

    Nói chuyện một hồi em mới biết hiện tại anh đã là vận động viên cầu lông tài năng.

    Sau lưng anh vẫn là túi đựng vợt, anh bảo anh vừa luyện tập xong muốn đi mua chút đồ liền gặp em.

    Seung Bin hay xem thi đấu cầu lông và thích cầu lông nên quý Seung Kwan lắm,ông cụ non này còn tíu tít nói nhiều với Seung Kwan hơn cả Soo Hye cơ!

    Đột nhiên, cả ba chú ý đến đám đông đang vây quanh một cái gì đó có vẻ như là tai nạn.

    Khi đến gần hơn thì đám đông đang dần tản ra, nhiều người la hét cố gắng chạy trốn.

    Khi cả ba còn chưa hiểu chuyện thì cảnh tượng trước mắt đã khiến cả ba sợ hãi.

    Trước mắt cả ba là cảnh một người đàn ông đang ra sức cắn xé người phụ nữ dưới thân hắn ta.

    Khi hắn ngước lên nhìn vào cả ba người đang đờ người chưa kịp hiểu chuyện gì, đôi mắt hắn ta đỏ ngầu miệng thì đầy máu lẫn chút thịt của người phụ nữ kia.

    Gân xanh nổi lên khắp mặt hắn ta,đôi mắt hắn nhìn như chỉ thiếu chút nữa thôi là sẽ rớt cả mắt ra ngoài vậy.

    *sốp yêu sợ cả nhà tưởng tượng không ra nên để hình minh họa bạn zombie cutii.

    Seung Kwan là người tỉnh đầu tiên nên nhanh chóng kéo tay Soo Hye và Seung Bin chạy trước khi hắn ta nhào vào cắn luôn cả ba.

    Nhưng Seung Kwan tính nào bằng con xác sống tính,chỉ trong vòng 30s thôi mà người phụ nữ bị cắn nhanh chóng biến đổi rồi nhào đến Seung Bin.

    Thằng nhỏ sợ hãi hét toáng lên, tiếng hét của nó càng làm đám thây ma điên cuồng hơn rồi lao đến.

    Soo Hye và Seung Kwan vừa cố gắng kéo Seung Bin khỏi bọn xác sống vừa dùng vợt cầu lông nhắm thẳng vào đầu bọn thây ma khát máu mà đập.

    Máu bắn tung tóe lên người cả hai,đến khi đã kéo được Seung Bin rồi thì cả hai cũng đã kiệt sức.

    Soo Hye bế thằng em trai đang hoảng sợ của mình lên rồi cùng Seung Kwan chạy trốn khỏi khu phố như địa ngục này.

    Khu phố thường ngày tràn ngập tiếng cười đùa của mọi người giờ đây chỉ còn những tiếng la hét vang vọng, giờ đây khu phố ấy chẳng còn những gia đình hạnh phúc, những cô cậu học sinh vui đùa khắp nơi mà chỉ còn lại những nổi buồn dai dẳng vì mất đi người thân.

    Giây trước họ còn vui đùa với nhau vậy mà giây sau chỉ còn lại những xác sống khát mạng sống của họ.

    Soo Hye đang cảm thấy hối hận rất nhiều!

    Vì em đã không lấy xe đi mua đồ mà chọn cùng em trai đi bộ để mua sắm.

    Thấy em đã thắm mệt mà vẫn còn một đoạn đường khá dài mới đến nhà em được nên Seung Kwan đã chủ động bế Seung Bin giúp em.

    Thằng nhỏ vẫn còn sợ hãi lắm,với một đứa trẻ 12 tuổi vô lo vô nghĩ phải trải qua sự việc đáng sợ như vậy thì thực sự rất ám ảnh với nó.

    "Anh nghĩ ta nên tìm một chiếc xe rồi chạy tạm đến nhà em,chứ cứ đi bộ như này thì sớm muộn gì cái bọn thây ma kia cũng sẽ làm thịt cả ba."

    Seung Kwan cất giọng làm phá vỡ bầu không khí im lặng của cả ba.

    Dù sao hiện tại cả ba đi trên nóc nhà thì cũng chẳng an toàn là mấy.

    "Vậy em nhảy xuống tìm xe nhé?

    Seung Kwanie cứ ở đây bế thằng bé giúp em"

    "Nhớ cẩn thận nhé, bị bọn kia túm cắn một phát là khỏi có bồ luôn đó em.

    Nhìn bọn kia đi,thấy phát ghê " Soo Hye bật cười trước câu nói của Seung Kwan, tình huống này mà vẫn đùa được thì em cũng nể anh dữ lắm.

    Soo Hye nhìn xung quanh tìm xem có chiếc xe nào vừa gần vừa không có bọn thây ma không.

    Rất nhanh em đã tia được một chiếc xe đen nhìn có vẻ ổn, nhìn kĩ thêm chút thì trên xe vẫn còn chìa khóa nên chiếc xe đó là lựa chọn tốt nhất.

    ______________________________________

    Sốp còn khá non tay nên mọi người thấy chỗ nào kh ổn thì cứ góp ý nhẹ nhàng với sốp 🥺 chỗ nào mọi người không hiểu thì cứ hỏi sốp,sốp sẽ cố gắng giải thích rõ cho mọi người hiểu hơn về fic.

    Truyện có 7 couple và 14 nhân vật chủ chốt là Seventeen và Reader là Soo Hye, couple thì sốp đã nói ở phần chú thích roi nha 💝

    Lý do vì sao mà cha của Soo Hye dự đoán được thì mọi người phải chờ những chương sau nhaaa.

    Có thể chương sau sốp sẽ giải thích rõ hơn về đại dịch, sốp định viết thêm nhm sốp bị bí ròi nên mong cả nhà thông cảm cho sốpp ạ,sốp sẽ rất vui nếu mọi người thích fic của sốpp.

    Tại sao sốp lại chọn Seung Kwan là những xuất hiện đầu tiên thì cũng là do bạn sốpp chọn, những lần sau thì sốp sẽ random để chọn người xuất hiện nhaa.

    P/s: chỗ nào sốp sai type cứ báo sốp nhà 🥺camon mn nhieuuu
     
    [Seventeen] The End Of The World
    2


    'Soo Hye nhìn xung quanh tìm xem có chiếc xe nào vừa gần vừa không có bọn thây ma không.

    Rất nhanh em đã tia được một chiếc xe đen nhìn có vẻ ổn, nhìn kĩ thêm chút thì trên xe vẫn còn chìa khóa nên chiếc xe đó là lựa chọn tốt nhất.'

    Soo Hye nhảy xuống dưới khi tay đang cầm chiếc vợt cầu lông để phòng thân tránh để bản thân bị thây ma cắn xé nhưng người tính không bằng trời tính .

    Khi đã tới gần chiếc xe rồi thì một con thây ma lại từ đâu bay ra khiến Soo Hye hết hồn và theo phản xạ vung thẳng chiếc vợt vào đầu nó, Soo Hye dùng vợt đập liên tiếp vào đầu nó khiến con thây ma chết ngay tại chỗ, máu của nó bắn tung tóe lên mặt người Soo Hye.

    Mùi máu của nó cực kì kinh khủng khiến Soo Hye muốn nôn ngay

    Chiếc xe lao nhanh trên đường, Soo Hye cảm thấy nhẹ nhõm và an ủi Seung Bin rằng mọi chuyện đã ổn nhưng thằng bé cứ như người mất hồn ngồi đờ đẫn chẳng nói gì.

    Seung Kwan biết thằng bé vẫn còn nhỏ nên sẽ khó chấp nhận và sẽ ám ảnh nên chỉ đành cố gắng an ủi và ôm Seung Bin vào lòng.

    "Sẽ ổn thôi Binie, chúng ta an toàn rồi mà."

    "Nếu ta không thoát được thì ta sẽ như họ sao?

    Biến thành một con quái vật khát máu và kinh tởm" mãi một lúc sau Seung Bin mới mở miệng đáp lại anh, nhưng câu nói ấy lại khiến Soo Hye và Seung Kwan chết lặng.

    Nếu họ không thoát được thì sao?

    Sẽ như cô gái lúc nãy bị cắn xé đến chết sao?

    Trong khi Soo Hye đang lặng người vì câu nói đó thì bất chợt, một chiếc xe có cả một gia đình bị nhiễm bệnh lao từ trong ngã rẽ bất ngờ chạy tới và đâm thẳng vào xe của cả ba.

    Chiếc xe bị đâm cho văng ra xa và rồi xe bị lật, kính xe vỡ nát, đầu xe bị biến dạng nhưng may mắn vì có túi khí nên Soo Hye vẫn ổn chỉ có điều là cả ba đã bất tỉnh.

    Khi Seung Kwan tỉnh lại cũng là lúc có một vài con thây ma chú ý đến họ và đang chậm chạp bước đến.

    Mắt Seung Kwan nhoè đi, may mắn là anh chẳng bị thương quá nặng nhưng Soo Hye ở ghế lái thì có vẻ nặng hơn anh vì anh nhìn thấy đầu em đang chảy khá nhiều máu và em vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

    Seung Kwan lây nhẹ người Seung Bin để thằng nhóc tỉnh lại rồi cố gắng tới gần Soo Hye.

    Soo Hye dần tỉnh lại nhưng đầu em lại đau như búa bổ, tay chân em thì bị thương hết cả rồi nhưng vấn đề bây giờ là làm sao để thoát ra khỏi chiếc xe đây.

    Em cất giọng khàn khàn cố gắng hỏi Seung Kwan

    "Chúng ta phải làm sao đây, em nghĩ là em khó để thoát ra lắm nhưng anh và Seung Bin thì khác.

    Hay là hai người cứ cố ra khỏi xe đi nhé?

    Em sẽ không sao đâu"

    "Em điên à?

    Có khó thì cũng phải thoát ra chứ, được rồi anh sẽ ra ngoài rồi sau đó cố gắng tìm thứ gì đó để đưa em ra"

    Khi Seung Kwan còn đang cố cạy cách cửa của xe ô thì bất chợt tiếng súng vang lên và các con thây ma gần đó nhanh chóng ngã xuống.

    Khi khói bụi tan đi thì hai người đàn ông mới dần xuất hiện, hai người đó cũng chẳng nói gì mà đến kiểm tra xem cả ba đã bị nhiễm bệnh chưa.

    Khi thấy cả ba không nhiễm bệnh thì họ mới dần buông lỏng cảnh giác rồi cứu Seung Kwan và Seung Bin ra trước.

    Gã đàn ông cao hơn dùng xà beng cố gắng cạy cánh cửa để cứu Soo Hye ra nhưng đã hơn 10 phút trôi qua mà vẫn chẳng có tiến triển gì nhiều, Seung Kwan tiến đến giúp đỡ gã.

    Khi cả hai đã kiệt sức thì cánh cửa mới mở ra được, Seung Kwan nhanh chóng đưa Soo Hye đang bị thương ra ngoài rồi cảm ơn hai người kia.

    "Cảm ơn hai người"

    "Không có gì đâu, ba người có chắc là ổn chứ?

    Tôi thấy ba người đang bị thương khá nhiều.

    Jihoon à, hay là ta để họ đi chung đi?"

    Gã đàn ông cao hơn nhanh nhảu trả lời rồi nói với người tên Jihoon.

    "Cũng được thôi, nhưng hiện tại thì đi đâu đây?

    Anh vẫn đang tìm kiếm nơi trú ẩn"

    "Nhà em có thức ăn.... trước đại dịch một tuần chị và em đã mua khá nhiều thức ăn để ăn dần vì chân chị ấy bị thương đi lại không tiện."

    Seung Bin vừa đỡ chị gái vừa nói với Jihoon.

    Xem ra thằng bé đang rất muốn cứu chị mình, dù chẳng biết hai người này có nguy hiểm hay không nhưng tính mạng của chị nó vẫn là trên hết.

    Jihoon nghe vậy thì gật gù, rồi quyết định đồng ý.

    Gã đàn ông to con kia nhanh chóng lấy xe rồi đỡ Soo Hye lên.

    Chiếc xe chạy băng băng trên đường, không khí trong xe im lặng đến ngộp thở.

    Và rồi gã đàn ông to lớn kia đã phá vỡ không khí im lặng ấy.

    "Tôi là Kim Mingyu, 25 tuổi còn đây là Lee Jihoon, 26 tuổi.

    Chúng tôi là cảnh sát nên mới có súng chứ không phải là xã hội đen hay gì đâu, đừng lo mà."

    "Em là Jang Seung Bin, người đang bị thương nặng hơn là chị em - Jang Soo Hye, em 12 tuổi còn chị ấy thì 23 tuổi.

    Nhà em ở Anyang, cũng khá gần trường đại học Daelim"

    "Tôi là Boo Seung Kwan, nhỏ hơn anh một tuổi"

    "Seung Kwan sao?

    Nghe quen nhỉ, cậu làm nghề gì thế."

    "Tôi là vận động viên cầu lông, còn Soo Hye là vận động viên trượt băng nghệ thuật"

    "Ồ ra là vậy, bảo sao nghe tên hai người quen thế"

    Theo như Seung Kwan thấy thì có vẻ tên Mingyu khá thân thiện và dễ tiếp xúc, còn người tên Jihoon kia thì lại khá ít nói,trầm tính nữa Seung Kwan thấy thì vẫn là nên đề phòng cả hai hơn vì làm sao có thể chắc được cả hai thực sự là cảnh sát đây.

    Khi tận thế đến thì thứ đáng sợ nhất là con người chứ chẳng phải đám thây ma ngoài kia, cảnh giác vẫn là tốt nhất.

    ______________________________________

    Trong một căn phòng phòng thí nghiệm chứa đầy hoá chất và ở ngoài căn phòng ấy thì lại là một đám thây ma đang đi xung quanh.

    Mặc kệ nỗi nguy hiểm đang rình rập ngoài căn phòng, thì Wonwoo vẫn cố gắng thử nghiệm các loại thuốc lên từng con chuột bạch.

    Hansol nhìn người anh kiên người đồng nghiệp vẫn mặc kệ mọi thứ ngoài kia cố gắng chế tạo ra vaccine mà thở dài.

    "Anh à, đừng cố nữa anh nên nghỉ ngơi một chút và ăn gì đi.

    Hơn nữa chúng ta nên sớm rời khỏi đây, vì thức ăn ở đây cũng chẳng còn nhiều nữa rồi"

    "Anh biết rồi, khoảng 5 ngày nữa thôi ta sẽ rời khỏi đây.

    Trước khi rời đi ta vẫn là nên đem đốt đi một số giấy tờ, nếu để người khác biết được thì con người sớm muộn gì cũng sẽ chết hết."

    "Nhưng... còn "người kia" đang bị nhốt ở phòng cách ly thì sao đây anh?

    Hôm qua em đã thấy anh ta có triệu chứng mới rồi "

    "Chút nữa anh sẽ đến xem anh ta rồi đưa ra quyết định...."

    ______________________________________

    Xin chào cả nhà iu của sốp, chương hai đã ra lò rồii đâyy.

    Các nhân vật thì đã xuất hiện 5/13 ròi, vẫn còn rất nhiều câu chuyện đằng sau nên mong mọi người sẽ yêu thích fic của sốp💝

    Chương này vì Soo Hye bị thương nặng nên khá ít đất diễn, chủ yếu là sự xuất hiện của nhân vật mới th.

    Việc Mingyu - Jihoon xuất hiện cùng nhau hay Wonwoo và Hansol là nhà khoa học hoàn toàn là do mình random chọn hết nhaa.

    chúc cả nhà có một buổi chiều tuyệt vờii.

    Sốp sẽ cố gắng ra chương 3 càng sớm càng tốt
     
    [Seventeen] The End Of The World
    3


    Cuối cùng thì sau gần 20 phút, cả bọn mới đến được nhà Soo Hye.

    Khung cảnh xung quanh khiến tất cả lặng người, đến cả nơi khá ít dân cư như nhà Soo Hye cũng đã xuất hiện dịch bệnh thì những nơi khác sẽ như thế nào đây?

    Soo Hye đã tỉnh táo lại trước khi về đến nhà, Mingyu mở cửa xe nhẹ nhàng rồi nhặt một viên đá gần xe ném ra xa, bọn thây ma lao như điên đến chỗ vừa phát ra âm thanh và đúng như mấy bộ phim hắn hay xem thì bọn thây ma này dựa vào âm thanh để săn mồi.

    Hắn bế Seung Bin rồi ra hiệu cho mọi người im lặng để đi vào trong nhà, Soo Hye đặt tay lên chỗ mở khóa để mở cửa nhà.

    Nhà được Mingyu đánh giá là khá nhỏ so với 5 người, có lẽ vì chỉ có hai chị em sống nương tựa với nhau.

    Jihoon và Mingyu quyết định đi xung quanh nhà để đảm bảo không có một con thây ma hay bất kì ai xuất hiện bất ngờ.

    Sau khi đã đảm bảo an toàn thì cả hai mới quay lại để chuẩn bị chia phòng.

    Khi đã phân chia hết rồi Soo Hye đưa em trai mình lên phòng để tắm rửa xong rồi mới xuống bếp để xem xét thức ăn.

    Tạm thời điện vẫn chưa bị cắt nên các loại thực phẩm đông lạnh em mua vẫn còn bảo quản được, gạo và một số thức ăn đóng hộp vẫn còn khá nhiều nên không cần phải lo.

    Nhưng vấn đề hiện tại là nước đóng chai chỉ còn đủ cho 5 người uống trong 10 ngày nữa.

    "Nước và điện chưa bị cắt nên chắc sẽ ổn thôi..."

    Em tự an ủi bản thân nhưng chắc chắn thời gian tới sẽ khá khó khăn đây và hiện tại em còn không liên lạc được cho gia đình, liệu người nhà của em có an toàn hết hay không còn phụ thuộc vào may mắn....vì họ là "những người biết trước thảm hoạ".

    ______________________________________

    "Đoàng đoàng"

    Tiếng súng vang vọng cả khu quân sự nọ khiến bầy thây ma khát máu ấy càng đến nhiều hơn, Seokmin thấy tình hình có vẻ không khả quan liền ra lệnh cho cấp dưới của mình đi đến nơi an toàn còn anh và một số người khác sẽ ở đằng sau bảo vệ.

    Khi đã đến được nơi an toàn thì đồng hồ đã điểm 12 giờ 45 phút trưa thì đột nhiên âm thanh đám thây ma đã biến mất mà thay vào đó là một khoảng im lặng đến đáng sợ

    Seokmin đi đến bên cửa sổ rồi kéo rèm, khung cảnh khiến anh sững sờ khi trước mắt anh đây là hàng trăm con thây ma đang đứng yên bất động và ngửa mặt nhìn lên mặt trời.

    Bọn nó cứ đứng bất động như vậy hơn 15 phút thì đột nhiên một con thây ma lao đầu vào cửa kính nơi Seokmin đang đứng, âm thanh "ầm ầm" phát ra kèm theo tiếng của con thây ma ấy khiến người bên trong càng thêm hoảng sợ.

    "Grừ...grừ"

    Một con lao đến thì sẽ có thêm 10,20 con nữa lao đến và chẳng mấy chốc mà đã lên đến cả trăm con.

    May mắn là cửa kính này là hàng xịn chứ không thì tất cả đã thành thức ăn cho thây ma.

    Ánh mắt con thây ma đầu tiên cứ nhìn chăm chăm vào Seokmin như thể sắp ăn anh tới nơi, nó nhìn anh rồi nở nụ cười quái dị lộ ra hàm răng sắc nhọn đầy máu.

    Ở một góc trong căn phòng ít người chú ý, một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ chỉ tầm 8-9 tháng tuổi đang co giật nếu họ chịu nhìn thì có lẽ sẽ nhận ra rằng đứa bé ấy đã bị nhiễm và biến thành thây ma.

    Nó chẳng còn khóc nữa mà chỉ nhìn vào người mẹ rồi nở nụ cười kì quái, khi người phụ nữ lơ là nó liền cắn mạnh vào tay cô ta.

    Chỉ trong vòng 30 giây ngắn ngủi, cô ta thả đứa trẻ khiến nó rớt xuống đất rồi bắt đầu co giật, đến lúc cô ta đã biến đổi hoàn toàn thì mọi người mới chú ý đến.

    Cô ta còn chưa kịp lao đến người gần nhất thì đã bị một viên đạn bắn vào đầu, thấy mẹ mình vừa biến đổi đã bị giết làm con thây ma nhỏ tức giận liền bò đến chuẩn bị làm gỏi hết tất cả mọi người nhưng lại bị một anh lính ở gần đó bắn chết.

    Người phụ nữ ấy cũng thật đáng thương, chỉ vì là ngày nghỉ nên đem đứa con thơ chưa tròn một tuổi đến thăm chồng và em trai ở doanh trại mà đã dính đến đại dịch, vừa mất chồng rồi lại bị chính đứa con mình sinh ra biến bản thân thành bọn khát máu ấy.

    "Trung đội trưởng , bây giờ ta phải làm sao đây?"

    Một người lính thân cận của Seokmin đi đến bên cạnh rồi hỏi nhỏ với anh.

    "Như khi nãy ta thấy,có lẽ khi ở một khung giờ cố định thì bọn chúng sẽ đứng yên bất động nên chúng ta có lẽ sẽ thoát ra khỏi đây được, nhưng trước hết phải liên lạc đến cấp trên để tìm nơi an toàn " Seokmin im lặng tầm 5 giây rồi nói cho anh ta biết.

    "Này, anh có bị điên không?

    Ở đây chẳng phải an toàn hơn cái bọn xác sống điên ngoài kia à, anh là trung đội trưởng mà không bảo vệ được còn muốn đẩy bọn tôi vào đường chết hay gì.

    Nếu suy luận của anh sai thì chết cả lũ à?"

    Một tên lính nghe thấy anh nói vậy liền tức giận, hóa ra anh ta là em trai của người phụ nữ khi nãy nên khi nghe Seokmin nói muốn thoát ra khỏi đây mới nói vậy.

    Đương nhiên không chỉ có mình anh ta mà còn có một số người không đồng ý với cách làm của Seokmin, chẳng ai muốn lao đầu vào chỗ chết cả.

    "Làm chỉ huy thì cứ tự mình lao đầu vào cái đám thây ma điên ấy đi, bọn tôi còn chưa muốn chết.

    Lời qua tiếng lại một hồi thì cuối cùng lại chia ra thành hai phe, kẻ muốn đi tìm chết thì cứ đi còn kẻ muốn ở lại chờ cứu viện thì cứ ở lại.

    Seokmin sớm đã biết họ sẽ chẳng chờ được cứu viện đâu vì nếu có thì họ đã được cứu rồi hơn nữa ở đâu toàn là quân nhân được đào tạo bài bản còn không cứu được bản thân thì ai sẽ tới cứu họ nữa đây?

    Đám người Seokmin quyết định sẽ ở lại đến ngày mai rồi sẽ xuất phát ra ngoài và tìm đến kho đạn dược đầu tiên nhưng vấn đề là muốn đến kho đạn dược thì phải đi qua phòng nghiên cứu của căn cứ mà đã là phòng nghiên cứu thì chắc chắn sẽ rất nguy hiểm vì ẩn chứa những sinh vật mà họ không biết trước được.

    Khi màn đêm buông xuống, Seokmin cùng người đồng nghiệp tên JungHwan của mình quyết định sẽ thức để canh gác còn những người khác sẽ ngủ để có sức mai chiến đấu.

    Cứ tưởng sẽ trải qua một đêm yên bình nhưng lũ thây ma ngoài kia nào có chịu, ngay khi đồng hồ vừa chạy tới số 12 cũng là lúc đám thây ma cứ như phát điên mà lao vào đập đầu liên tục vào cửa kính.

    Thấy có điều chẳng lành, Seokmin và JungHwan liền đánh thức các binh lính rồi tìm đồ để chặn cửa lại vì họ sẽ chẳng đấu lại với một đám thây ma cả trăm con hơn thế nữa lại chẳng biết đau đớn, dù có súng thì cũng khó mà sống được!

    Nhưng ông trời cứ như là muốn trêu đùa mạng sống của họ vậy, rất nhanh sau đó thôi thì cửa kính đã bị bọn thây ma đập vỡ nhưng vì đã có vật chặn nên chúng chỉ thò được nửa người vào liền bị Seokmin bắn chết, từng con một bị binh lính bắn chết nhưng chúng lại kéo đến ngày đông khiến cho khung cảnh trở nên hoản loạn hơn bao giờ hết.

    ______________________________________

    "Seung Cheol,anh không sao chứ?"

    Chan đẩy xác của con thây ma vừa bị cậu bắn chết sang một bên rồi hỏi thăm xem Seung Cheol có bị cắn ở đâu không.

    Seung Cheol trả lời cậu em của mình xong liền cố gắng ổn định lại tinh thần sau sự việc vừa xảy ra

    Chỉ mới 30 phút trước, khi mà Seung Cheol và Chan đang cùng đồng đội của mình truy bắt một băng đảng tội phạm chuyên buôn người, khi cả đội tiến vào bên trong để bắt giữ tội phạm thì thứ họ thấy được là những tên tội phạm đang ra sức cắn xé nhau và tiếng la hét thất thanh.

    Khi cả đội còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì những "người" bị cắn đã lao đến và tấn công, nếu không phải do Lee Chan và Seung Cheol phản ứng nhanh thì có lẽ đã thành một phần của bọn chúng rồi nhưng những người trong đội của cả hai thì chẳng may mắn như vậy, hơn một nửa đã "tham gia" vào quân đoàn xác sống và lao đến tấn công những người đồng đội của mình.

    Seung Cheol và 3 người khác may mắn thoát ra được nhưng phía sau họ là hàng tá thây ma đang cố gắng lao đến, tốc độ của bọn chúng thì lại khá nhanh và chẳng giống bọn thây ma trong phim chút nào cả nhưng khi trời dần bị đám mây lớn che phủ thì ngạc nhiên thay bọn thây ma lại đang trở nên chậm chạp khiến 5 người chạy được một khoảng khá xa.

    Khi mọi người đã chạy đến khu dân cư thì mọi thứ ở đây khiến họ chết lặng, xe ô tô đâm vào nhau như một vụ tai nạn liên hoàn còn đám thây ma thì đang tụ lại đứng như trời trồng nhìn về phía mặt trời, dù có khó hiểu nhưng an toàn vẫn là trên hết.

    Năm người đang loay hoay tìm nơi an toàn để ở tạm thì Chan vô tình nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi nho nhỏ ở một góc khuất giữa hàng tá cửa hàng, thấy có vẻ nơi đó khá an toàn nên Chan nhanh chóng kéo Seung Cheol rồi ra hiệu cho 3 người kia đến đó.

    Trong cửa hàng tiện lợi nhỏ là một khung cảnh khá máu me nhưng vẫn đỡ hơn ở ngoài kia.

    Nhưng kì lạ ở chỗ là lại chẳng có một con thây ma nào ở trong cả, chỉ còn lại mảnh xác của những người xấu số bị thây ma cắn xé.

    Seung Cheol nhẹ nhàng đi thăm dò tình hình và phát hiện ra kho hàng của nơi này đã được khoá.

    "Anh đoán là trong này có người hoặc đó cũng chẳng phải là người.

    Tốt nhất là đừng lại gần đó, chúng ta sẽ ở tạm đây vài ngày cho đến khi tìm được nơi trú ẩn an toàn hơn"

    Sau khi đã xác nhận là mọi thứ an toàn ngoại trừ kho hàng ra thì Lee Chan nhanh chóng tìm một cái balo nằm trong góc của cửa hàng tiện lợi, có lẽ là của một nạn nhân xấu số nào đó trong những thi thể nằm la liệt ở ngoài kia.

    Seung Cheol đi qua các kệ hàng rồi nhanh chóng tìm những thứ có ích, còn 3 người kia thì tìm cho mình thứ gì đó để lót dạ sau khi trải qua trận chiến với thây ma.

    Họ chẳng hề hay biết rằng đằng sau cánh cửa ấy là một cô bé sợ hãi.

    Hoá ra nơi này an toàn là vì mẹ của cô bé đã liều mình giết thây ma để con bé có thời gian trốn vào kho hàng còn bản thân thì từng chút biến đổi thành loại sinh vật gớm ghiếc khát máu ngoài kia.

    "Seung Cheol à, anh không thấy lạ à?

    Cái bọn ngoài kia đứng đấy nhìn về phía mặt trời được 10 phút rồi."

    "Anh cũng thấy lạ, cứ như mặt trời có gì đó khiến chúng phải đứng im bất động như vậy.

    Nhưng anh mong là mọi thứ sẽ ổn"

    Trong lòng Seung Cheol cứ có gì đó bất an khi thấy đám thây ma ngoài kia cứ chăm chăm vào ánh mặt trời.

    Khi Seung Cheol còn đang đăm chiêu thì một trong ba người đồng nghiệp lúc nãy bất chợt lên tiếng.

    "Khi nãy....

    Cái lúc chúng ta chạy trốn ấy, rõ ràng là đám thây ma ngoài kia chạy rất nhanh và tôi còn không nghĩ là chúng ta sẽ sống sót được tới đây đâu.

    Nhưng khi đám mây che phủ ánh mặt trời rồi thì bọn chúng lại chạy rất chậm, cứ như là có thứ gì đó ngăn cản chúng vậy."

    "Ha Yoon nói đúng đấy, tôi cũng để ý thấy vậy.

    Theo tôi nghĩ có lẽ chúng hấp thụ năng lượng mặt trời nên mới chạy nhanh như vậy?'

    Seung Cheol nghe xong thì sắc mặt trở nên nặng nề hẳn, vì nếu thật là vậy thì việc sống sót sau này sẽ trở nên khó khăn.

    "Trước hết...

    Chúng ta nên tìm thứ gì đó để gom nhu yếu phẩm cần thiết và nghỉ ngơi trước đã.

    Đến tối tôi sẽ đi ra ngoài để thăm dò tình hình gần đây, còn Lee Chan thì sẽ canh gác cửa đến sáng thì đổi thành Ha Yoon.

    Cứ như vậy đi, những ngày sau thì phải để xem tối hôm nay như nào đã."

    -----------------------------------------------------------

    "Tút....tút.."

    Âm thanh máy móc vang lên phá vỡ chút hy vọng nhỏ nhoi của Soo Hye, em đã nhiều lần cố gắng liên lạc với cha nhưng đều chỉ nhận lại được âm thanh máy móc thông báo.

    Em im lặng liếc nhìn đứa em đang say giấc bên cạnh, dù trời chưa tối nhưng có lẽ thằng bé đã quá mệt vì phải trải qua cú sốc bất ngờ này.

    Em nhấn nút gọi vào số điện thoại của mẹ với chút hy vọng còn sót lại sau khi em biết chắc cha của em sẽ không có nhiều phần là còn sống, may mắn là sau vài hồi chuông thì cuối cùng cũng bắt máy.

    Không để em nói gì thì bên kia đầu dây vang lên giọng nói của người phụ nữ dịu dàng mà em mong mỏi được gặp.

    "Soo Hye à, là con đúng không?

    Con có ổn không, có bị cắn hay bị gì không?

    Cả Seung Bin"

    "Con vẫn ổn, không bị cắn ở đâu cả.

    Ở Anh có ổn không mẹ?

    Con gọi cho cha mãi nhưng không ai bắt máy cả "

    "Bên phía mẹ đã bắt đầu lây diện rộng rồi, mẹ và anh trai con vẫn ổn.

    Còn cha con thì...mẹ đoán là ông ấy có thể không qua khỏi rồi, vì phòng thí nghiệm của ông ấy là nơi đầu tiên ở Nga xuất hiện nạn dịch.

    Mẹ đã nghe người đồng nghiệp nói rằng có một nhà nghiên cứu người Mỹ bị nhiễm sau chuyến công tác.

    Kì lạ ở chỗ là người đó phải đến 2 ngày sau mới chuyển đổi thành thây ma.

    Theo mẹ thì có lẽ mỗi người sẽ có thời gian biến đổi khác nhau nhưng thời gian trung bình để họ biến đổi là 1 phút.

    Mẹ chỉ cảnh báo được với con thôi, sống hay chết sẽ phụ thuộc vào con.

    Sau này khi bệnh dịch có chuyển biến tốt mẹ sẽ tìm cách về nước để cứu con"

    "Con hiểu rồi...mẹ và anh nhớ phải sống sót nhé"

    Soo Hye nghẹn ngào nói với mẹ rồi nhanh chóng cúp máy để mẹ không nghe thấy tiếng em thút thít.

    Soo Hye cứ ngồi thẫn thờ nhìn về phía ban công mà chẳng nói gì trong một khoảng thời gian dài, mãi cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên em mới giật mình nhận ra trời đã chập tối.

    Jihoon gõ cửa mà chẳng thấy ai hồi đáp cũng có phần lo rằng hai chị em trong phòng đã gặp chuyện hay cả hai đã biến thành bọn thây ma ngoài kia.

    Và chẳng để cậu lo lắng lâu,Soo Hye chậm rãi mở cửa phòng rồi cất giọng hỏi.

    "Có chuyện gì sao?"

    "Cái cậu tên SeungKwan kia nhờ tôi nói với cô là cô nên băng bó vết thương ngay đầu của cô đi.

    Nếu không thì nó sẽ nhiễm trùng đấy.

    Hơn nữa tôi muốn hỏi rằng nhà cô có nhà kho không?

    Chúng tôi cần tìm vài vật để phòng thân và gia cố nhà "

    Sau khi hiểu được mục đích của Jihoon thì Soo Hye nói ra nhà kho ở đâu và đưa chìa khóa cho cậu rồi đi xuống lầu tìm hộp đựng thuốc.

    Là vận động viên trượt băng nghệ thuật thì sẽ không tránh khỏi chấn thương nên nhà em cũng có một số thuốc và băng gạc.

    Em tìm cái gương rồi vừa nhìn vào gương vừa xử lý vết thương, có vẻ khá nặng nên em cũng không chắc là bản thân sẽ không bị nhiễm trùng nhưng điều em sợ hơn là trong lúc bất tỉnh em có thể đã bị bọn thây ma cào cấu hay vô tình cắn ở đâu đó mà em lại không biết.

    Và sẽ thật tệ nếu em cũng giống gã đồng nghiệp trong viện nghiên cứu của cha em đến tận 2 hay 3 ngày sau mới chuyển đổi thành thây ma.

    ______________________________________

    Sốp ra chương chậm tí tại sốp sắp thi tuyển nên không có thời gian nhiều nhưng mà sau khi thi tuyển thì sốp sẽ đăng nhiều cho mọi người.

    Chương này sốp chịu khó viết dài hơn bình thường không tránh khỏi sai xót vể chính tả nên chỗ nào bị type hay nhảy chữ thì cứ cmt nói sốp nha.

    Thể loại này hơi khó nuốt với sốp nên ra chương sẽ chậm á, tại điểm mạnh của sốp là thể loại làng xóm với thanh xuân vườn trường các thứ thôi.

    Ngoài ra t cũng dành nhiều thời gian tìm hiểu sâu hơn về đại dịch zombie qua các bộ phim đồ để tham khảo ấy.

    Nhưng mà ít có phim nào theo hướng mà t cần để viết nên nhiều lúc đang viết nửa chừng thì t bị bí không viết được tiếp nữa.

    Nói chung là cảm ơn mn vì đã ủng hộ truyện iuu mn.🌷
     
    Back
    Top Dưới