A/N: Chỉ đọc nó khi bạn đã đọc hết (tối thiểu) No.3 và "EUCLIDE" fic chính "Why Are We Here?".
*
Tháng 12 năm 2017.
"Hãy nhìn bầu trời kìa Ice, có rất nhiều ánh sáng, đúng không?"
Ice không bao giờ nhớ được cách mối quan hệ này bắt đầu.
Dù đôi mắt đen kịt vẫn chăm chăm bên ngoài cửa sổ, Capella "Tenebris" vẫn thư giãn trên chiếc ghế sofa trong thư viện của trường TBI, một tay đặt sau đầu để làm điểm tựa khi cô gõ điện thoại bằng tay còn lại.
Cô ấy đang tìm kiếm trên mạng, không hẳn là tìm kiếm gì cả, chỉ là chiếm chút thời gian thôi.
Mối liên hệ của cô ấy không ổn định trong vài giây, vì vậy cô ấy liếc xéo về phía "bạn trai" của mình.
Không, Ice không phải bạn trai cô ấy.
Cậu chỉ...
ở đó và làm bài tập thôi.
Mà khoan, nghe nó còn vô lý hơn, bởi Ice luôn hoàn thành chúng trước khi trời chập tối.
Nó chỉ là cái cớ để cậu tránh ánh nhìn từ Tenebris.
Một nụ cười nở trên khuôn mặt cô, đồng thời hạnh phúc khi thấy cậu quá mê mẩn với việc chơi với các hệ thức toán Laplace và muốn ngắt lời, hay chọc ngoáy cậu.
Họ thường đến gặp nhau sau giờ học.
Ice, như đã nói, không bao giờ nhớ được cậu đã quen cô thế nào, cũng không thể nào nhớ nổi gương mặt cô sau mỗi lần gặp.
Đôi lần, Capella trông xinh xắn, với nước da sứ, đôi lần thì trông khoẻ khoắn như một võ sĩ lực điền, đôi lần lại giống kiểu con gái dân dã, một số lần thì chỉ đơn giản là... chẳng giống ai.
Đôi khi màu da của cô ấy trông giả tạo đến mức như bôi phấn màu lên.
Sau một thời gian, Tenebris đã trở thành một cô gái có ngoại hình thế nào, cậu cũng không nhớ.
Một mái tóc đen cột hai bên bằng dây buộc hình trăng hoặc sao, phía đỉnh có nhuộm highlight trắng, và luôn vận đồ thuỷ thủ.
Capella là fan của anime, và cô ấy thích việc cosplay.
Nhưng Ice cũng không có ý định tìm hiểu xem cô ấy đang hoá trang thành nhân vật nào, bởi suy cho cùng, Tenebris, cũng như cái tên của họ, chỉ là những sinh vật phù du.
"Heh, tóc cậu mềm như lông cún vậy á..."
Capella mở miệng, nụ cười ngày càng nở khi những ngón tay sau đầu uốn cong.
Cô gãi nhẹ lên da đầu của cậu, mắt theo dõi phản ứng của Ice.
Cứ lúc nào cũng vậy.
Capella thực sự không chắc mình đang bắt chước những gì cô muốn cậu làm, hay cô muốn làm gì với mớ hỗn độn nhếch nhác đó.
Cô lại mở miệng, sẵn sàng trừng phạt cậu về việc chải đầu, nhưng liền dừng lại.
Tại sao mình lại do dự?
Capella không thể giải thích điều đó với chính mình.
Cô chỉ thích cảm giác của khoảnh khắc này.
Sự đơn giản yên tĩnh của nó khi cô nằm nghiêng và xem cậu giải các phác thảo.
Đó là điều mà cô đã học được cách trân trọng, ngay cả khi cậu không làm điều đó vì cô, thậm chí là tránh mặt cô.
Logic 2s của Ice có quá nhiều thứ để chuẩn bị khi đối đầu với sinh vật bí hiểm nhất thế gian: con gái.
Bất kì khi nào gặp, cậuluôn yên lặng giải quyết các câu đố của riêng mình, khi cô còn thức và có thể cả khi cô ngủ trưa.
Điều đó thật thô thiển.
Họ đã có một mối quan hệ kỳ lạ.
Với tất cả sự trêu chọc của cô ấy, với tất cả sự kiên nhẫn của cậu ấy.
Capella khó có thể trách Ice vì đã mê mẩn một chút gì đó, hoặc thực tế, là trốn tránh chúng bằng cách phủ lên bản thân những sở thích vô nghĩa.
Ice thật là một kẻ đáng sợ, cô biết cậu sẽ làm những việc như vậy.
"Tại sao..."
Lúc này Ice mới chủ động hỏi.
Căn bản cậu cũng không chắc mình hỏi câu này bao giờ chưa (có thể rất nhiều lần rồi), và liệu mỗi lần câu trả lời có giống nhau không.
"Capella, tại sao cậu là... một cô gái?"
...Ồ.
"Là con gái có gì sai à?"
Ice cúi đầu.
"Thôi, tớ hết nhu cầu muốn biết rồi."
Liệu cậu có hứa rằng mình sẽ phát hiện ra sự thật bằng cách sử dụng những trí thông minh chứ không dựa vào, cũng như không sử dụng tiên đoán khải huyền, trực giác phái nữ, Mumbo Jumbo, Jiggery-Pokery, sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay can thiệp của Chúa không?
Không.
Nên thôi.
Capella đỏ mặt, lúc này đang cười toét miệng với ý tưởng về việc Ice của cô ấy làm một hành động vòng vo như vậy để làm gì.
Sự thật là, Tenebris nữ rất ít.
So với một dàn nam, cô có thể nói là hàng hiếm của hiếm.
Bản thân ý thức của Tenebris không mường tượng được giới tính nữ sẽ có các đặc điểm sinh học ra sao, nên việc có một bản thể khác giới ở đây còn khiến cho phái nam của cô phải trầm trồ thắc mắc y như xem tranh Mona Lísa sống dậy, huống gì là một con người.
"Không ai nhìn thấy sự khác biệt từ đôi mắt của cậu.
Nó đen như đôi mắt quỷ.
Không ai nhận thức được sự tồn tại của cậu, đúng không?"
Ice vẫn có thể vừa viết bài vừa tiếp diễn cuộc hội thoại một cách trơn tru.
"Cậu thích việc ít bị chú ý, tớ đoán là để dễ tiếp cận đối phương.
Có thể đôi mắt đen ngụ ý cho cái ác.
Ngay cả bóng của cậu cũng bị lỗi.
Đôi khi nó nhìn như con ong vò vẽ, đôi khi nó nhìn như một cây liễu."
"Thì bởi, tớ cũng là Tenebris.
Một Tenebris và Halcyon luôn yêu nhau."
Cô ấy hạ cánh sát người Ice, như thể muốn dùng nhiều hình thức khác để bộc lộ.
"Thôi nào, thừa nhận đi.
Chúng ta không cần lõi nguyên tố của nhau để học cách yêu.
Tớ ở đây vì cậu mà."
Capella định lấy tay chạm vào da mặt Ice, nhưng đáng tiếc bị chặn lại.
"Đây không phải phim truyền hình dài tập.
Cậu chỉ đang lợi dụng tình cảm của người khác thôi.
Mau dừng việc giả vờ lại đi trước khi quá muộn."
Capella có hơi ngạc nhiên, nhưng giây sau lại phá lên cười, đồng tử đen hơn bất kì thứ gì co lại.
"Không đâu.
Nếu vì ba cái lời hù doạ của cậu mà tớ ngừng lại thì Tenebris chẳng có cơ hội ứng tuyển vào F-13 đâu.
Chúng tớ là một, và mạnh mẽ hơn rất nhiều, kể cả khi đã vỡ.
Cậu không thể ngăn tớ ngừng phá hoại nó."
Ice không buồn chú tâm đến sự đe doạ hiện hữu trong giọng của Capella.
Sau khi đã chán chê với việc nghịch tóc cậu, cô ấy bắt đầu lượn đi lượn lại trên các kệ sách của thư viện.
Toàn là dãy báo của Daily Blue.
Không phải cái gì cũng đáng tin.
Chẳng hạn, bên góc trái có số ngày 12/3, kể về việc Leima quyết định mở cơ sở riêng của IEU bên Thủ đô, hay cô con gái RichKid Safiya được tặng chiếc xe Porsche hàng xịn mà cậu nghĩ có tích góp 10 năm cái nhà mình cũng không chi trả nổi.
Thật ra, Safiya được tậu hẳn hai cái, cô ấy là người trẻ nhất và giàu có nhất trong giới thượng lưu của đảo Rintis.
Thật hài hước khi những gì Ice nhớ về cô bé ấy chỉ là một người bạn thời cấp một của Cy, có hơi nhát, nhưng tốt bụng.
Sau một lúc, Capella lục lọi trong cái cặp mà-Ice-không-biết-đựng-cái-gì của cô ấy ra một mớ ống nghiệm, phễu, cốc thuỷ tinh, như một bộ kit tạm thời.
Cô ấy có lấy cả vài lọ nhỏ như lọ mực, dán nhãn công thức hoá học.
Ice tự hỏi đó là sở thích của cô ấy, hay là do Capella chỉ đang quá chán và bắt đầu làm liều bằng cách thử đốt NH3 trong thư viện.
Cô ấy bỏ thứ gì đó vào cái cốc, rồi xoay vòng vòng, chốc lại nở nụ cười.
"Nhìn này Ice, cậu có thích màu sắc của nó không?"
Đó là một thứ màu gì đó trong suốt, bết, trắng ngà ở những vết dính, có mùi keo.
"Phản ứng hoá học cậu thu được khi cho xúc tác vào với hai phân tử polymer với nhau ấy.
Cậu có bao giờ thu được phản ứng mình mong muốn không?"
Thú thật là Ice cũng không biết mình mong muốn cái gì.
Có giác quan nhạy bén hay trí tuệ thích ứng không có nghĩa là cậu cảm nhận được mọi thứ.
Ngay cả những suy nghĩ kéo dài 2s cũng không có ý nghĩa nếu nó không phải thực tiễn.
Capella, trái lại thay, hân hoan trước nét mặt của Ice, vỗ tay nhè nhẹ.
"Này, thích học nhóm chung với tớ không?
Tớ ngán phải ngồi xem cậu làm bài tập mãi rồi!"
Chút nữa Ice quên mất mình cũng theo khoa học.
Nhưng không hiểu sao cậu chẳng nghĩ gì khác ngoài hai chữ bị che mờ ấy to chình ình trong đầu.
"Tại sao?"
Chắc chắn còn lý do gì khác.
"Không có gì."
Capella vuốt một tay lên má.
"Tớ nghĩ cậu khá đẹp trai."
..."
Cảm ơn, nhưng tớ không muốn hẹn hò với cậu đâu."
"Hả?"
"Đồng tử giãn, má đỏ, nụ cười khúc khích.
Muốn thì tớ dùng từ trạng thái mạnh.
Còn muốn ngắn thì: không."
"Từ chối nhanh thế?"
"Đừng xem phim nhiều quá."
Ice thực sự không muốn bị gò bó vào bất kì mối quan hệ nào dù có được mời mọc hay không.
Cậu thậm chí đã tập dượt trong đầu những câu trả lời này hàng chục lần, đến nỗi thành phản xạ.
Tình yêu với Ice không phải thứ gì mới mẻ hay nồng thắm, cậu cũng chưa coi trọng nó quá mức, y như cách bản thân đối xử lạnh nhạt với gia đình trong nhiều năm.
Tình yêu chỉ là một khái niệm vẽ ra để giải thích cho bất kì thứ gì mà đầu óc con người không giải thích nổi, để làm vừa lòng cái tôi yếu ớt tới mức cần phải tìm nửa kia để dựa vào chứ không thể sống một mình.
Nó dễ thuộc như công thức vậy, vấn đề là ai chấp nhận hiểu những thứ khô khan ấy?
Vậy nên, dù những suy nghĩ đó băng băng qua trong đầu những hai khoảnh khắc liền, câu trả lời vẫn là...
"Không.
Tớ không thích ở riêng với con gái quá lâu."
"Nhưng cậu đã ở đây với tớ suốt cả tối rồi mà."
Capella nũng nịu.
"Do dạo này Earthquake vắng nhà nên tớ mới tới đây."
Ice bắt đầu có ý định vác cặp sách ra về.
Hiếm khi nào mà cậu chịu bỏ công nói nhiều như lúc này.
"Dù gì cậu cũng nên tập làm quen với việc bị thất tình bởi bạn cùng trường đi.
Học đường chứ không phải cái gì đẹp như mơ đâu."
Capella như đọc được điều gì đó từ mắt Ice.
"Ra người như cậu mà cũng có sĩ diện để mà sợ đồn qua tiếng lại à?"
Có lẽ với Tenebris thì nó thực sự chỉ là một buổi học nhóm, nhưng theo cách mà cậu thấy, từng giây phút ở bên cô gái với đôi mắt của màn đêm này, Ice thực sự là người may mắn nhất thành phố.
Chắc thế.
"Tớ cần nhiều lời giải thích hơn."
Capella nhún vai ra điều như thể có gì đâu.
"Ice, đừng ngớ ngẩn thế.
Tớ không phải kiểu con gái hàng mẫu trưng ra làm hình tượng.
Tớ chẳng biết nấu ăn, đan len hay có những người bạn tốt gì cả.
Nên vô tư đi, chẳng ai thấy chúng ta như một cặp tình nhân đâu.
Ờ, đó là khi cậu không làm gì sai."
Không vui chút nào.
Nhưng Capella luôn tìm thấy niềm vui từ mọi thứ.
"Thôi nào, đã tối rồi, tớ nghĩ cậu nên về.
Hoặc nếu thích, thì ở lại đây ngủ cũng được."
Cô ấy nháy mắt.
Đó là lúc cậu thấy cô ấy vừa lấy xuống quyển sách mới.
Nó có bìa màu đỏ, biểu tượng con thỏ trắng với những tua quấn ánh kim.
Tiêu đề là "Con quỷ của Laplace".
"Cậu mà cũng đọc sách à?"
Ice ngắt lời cô.
Đôi lúc nhìn vào mắt Capella, cậu thấy gì đó khác ngoài bóng tối.
"Ừ, nó hay mà.
Cậu nên thử đọc truyện sci-fi nhiều hơn đi.
Tớ thích một câu của Lord Byron, nó ghi rằng Love will find a way through paths where wolves fear to prey."
"Khi kẻ đi săn sợ con mồi?"
Không hiểu nổi cái ý nghĩa của nó nữa.
Rồi Ice nghe thấy âm thanh gì đó như tiếng rít.
"Này, còn ai ở đó à?"
A...
Cậu quay mặt về phía cửa chính.
"Không nhớ đây là giờ giới nghiêm sao?"
Ôi chà, rắc rối rồi.
Ice đứng dậy khỏi ghế, "bà cô quản thư."
Nói thật chứ hầu như cả gia đình Rashied đều có ấn tượng không ổn với bà cô tò mò này.
Bà ấy nhiều chuyện, hay quan sát mọi thứ, chõ mũi vào chuyện riêng của đám học sinh.
Còn không rõ là Earthquake mượn những quyển sách gì của thư viện mà để bà ấy đòi mãi.
Đó là lúc cậu nhớ ra bản tính khó chiều của Thunderstorm, một tủ sách đầy ắp nhưng chẳng cho ai động vào.
Bà ấy hay nhắc gì đó đến quyển sách Quái Thú của C.J.S.
Ice không biết nó quan trọng đến mức nào, nhưng có một điều chắc chắn, việc ai đó ở lại thư viện quá giờ như hôm nay cũng có sức công phá tương tự với việc cậu ta mượn sách không trả.
"Mấy bữa trước cậu luôn về đúng giờ à?"
Ice hỏi khi đang cố gắng thu dọn sách vở bằng tốc độ nhanh nhất có thể.
Capella nhún vai, tay vẫn ôm chặt quyển sách.
"Hông biết.
Chưa bao giờ thấy bà ấy đi kiểm tra mà toàn tắt đèn về luôn.
Hôm nay tự dưng có hứng hả ta?"
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Capella còn bóc ra từ túi giấu sau váy món quả nghiền có mùi cannoli chanh.
"Ăn không?
Tớ tự làm đó."
Nói thật là Ice chẳng có tâm trạng ăn, nhưng cậu vẫn cứ nhận cho phải lệ, kẻo không cô lại bắn xổ một tràng.
Khi nghe thấy tiếng giậm chân sát về phía này, cậu nhanh chóng cúi xuống gầm bàn và nhẹ nhàng chui qua các chỗ khuất của kệ sách.
"Ta biết mấy nhóc đang ở đây.
Không đọc nội quy đúng không?"
Giọng bà ấy vẫn rõ và cứng nhắc, y như một cỗ máy nhắc nhở đã hết giờ làm bài.
"Tớ không muốn bị tóm."
Capella nhắc nhở, Ice gật đầu.
"Chuồn thôi."
Ice bảo, Capella cười nhẹ.
Cả hai cố gắng lần mò đường ra.
Về phía thủ thư, thật khó mà tránh khỏi sự tinh ranh của bà.
Bà đã làm việc tại trường TBI gần 10 năm, và bà tự tin mình có khả năng cộng với giác quan nhạy bén trong việc tóm cổ những học sinh vi phạm kỉ luật nhà trường.
Đó không còn là nghĩa vụ, mà là sở thích ích kỷ của bà.
Mong muốn được thấy vẻ mặt bắt quả tang của học sinh là cách bà giải khuây sau những giờ làm chán ngắt.
Một môi trường sống thiếu trẻ con với bà là không thể chịu nổi, nhưng hành hạ chúng là những gì hình thành nên một giám thị nghiêm khắc như bây giờ.
Thư viện này được thiết kế như nào bà biết quá rõ.
Bình thường, theo đúng nghi thức đã thành nếp của các học sinh, chúng sẽ cố gắng đi đến cầu thang.
Vì đây là tầng hai, chúng sẽ lên tầng ba trốn hoặc cố gắng xuống tầng một.
Nhưng bà đã nhanh tay hơn, vì tầng một đã bị khoá.
Buồng thang chuyển động kèm theo tiếng kèn kẹt của kim loại từ lâu đã không còn khiến bà sợ hãi nữa, nếu có, chỉ là đám học sinh ma mới rủ nhau thăm thú trường vào đêm khuya.
Nhà đa năng này luôn rất khác so với cả cấu trúc của trường, và bà tự tin mình nắm chủ nơi này.
Nó xây bằng gang đang được sửa mới, một dinh thự lạ lùng với những cửa sổ lớn kéo từ chân đến tận trần, bao quanh bằng những chiếc cột Corinth.
Em trai của bà, hiệu trưởng trường TBI, Blazing Acer nói rằng trước đây TBI được dùng làm nhà kho cho một nhà máy sản xuất đồ chơi, nhưng đã ngừng hoạt động từ những năm 1980.
Do quá trình thi công, toà nhà được cải dụng thành trường học cho dòng họ Blazing.
Đi một chốc, bà đi qua các dãy sách của khu lớp 8.
Có những đôi dép bông nhỏ xíu để đi trong nhà vương vãi khắp nơi vài chiếc.
Ít ra còn biết phép tắc cơ bản.
Nhưng cũng không thoát khỏi ván cờ này lành lặn với cái bảng thành tích đẹp không tì vết đâu.
Đây là trò yêu thích của bà, mỗi khi chơi, ai cũng say mê.
Nó làm bà nhớ đến Cyclone Rashied.
Cậu bé là người ngoan ngoãn nhất trong cái gia đình đó, nhưng cũng không thể nói là bé không là nguồn cơn của hàng tấn trò chơi vô tội vạ của đám cùng cấp.
Một lần, để giải thoát cho Solar Rashied khỏi việc bị bà khiển trách vì chơi máy bay điều khiển từ xa trong thư viện, Cyclone đã yêu cầu được chơi trốn tìm.
Nếu thua, cậu bé sẽ chịu mọi hình phạt.
Còn không, bà sẽ giữ bí mật này và trả lại chiếc máy bay cho Solar.
Hồi ấy bà chưa nhận ra mình quý cậu bé đến mức nào, úp hai bàn tay nhỏ xinh lên mắt, ngón tay xoè ra, che một nửa mắt trái.
Bởi con mắt phải vẫn chưa bao giờ đóng lại.
Dần dần, bà hiểu ra quy tắc.
Thân hình trẻ con của Cyclone rất tiện trong việc chui rúc ở những nơi ẩm thấp.
Với bà, trốn tìm là cái gì đó khó khăn với cơ thể người lớn.
Núp sau rèm cửa hay chiếc bàn thấp đều không ổn, bởi lúc nào cũng có đầu ngón chân, cùi chỏ hoặc một bên không thu vào hết khiến bà bị lộ.
Thậm chí nếu trò chơi kéo dài quá lâu, Cyclone sẽ vẫy tay về phía ấy để bà tìm ra cậu bé nhanh hơn.
Tuy nhiên, khi bà đến, nó cũng lủi đi ngay, nhanh như một con sóc.
"Ra đây đi, ta biết nhóc đang ở đây, nhây với người lớn tuổi như ta là điều tối kỵ mà một học sinh ngoan có thể làm nếu muốn có được hạnh kiểm đẹp đẽ đấy."
Còn bây giờ?
Với những đứa trẻ không rõ là ai, luật chơi sẽ thay đổi.
Chỉ với Cyclone mới có thể khiến bà trở nên dễ dãi.
Thường thì bà biết những nhóc con hư đốn này sẽ ở đâu trước cả khi chúng nhận ra, nhưng hôm nay có vẻ có ai đó nhanh nhẹn hơn.
"Hừm, chắc không trốn trong trường kỷ hay tủ sách ba tầng đâu...
Muốn lên thang bộ chăng?"
Sau hai ba phút diễn trò vẫn không thấy chút hồi đáp, bà quyết định thôi giả vờ và đi tìm chúng.
Đi tìm thật sự.
Thư viện không rộng, và chỗ để trốn thì không có nhiều đâu.
Quay về phía Ice, không thể nói là cậu nắm rõ cấu trúc thư viện.
Một mặt bằng rộng có sàn gỗ màu vàng óng như mật ong, với mấy tủ sách xếp theo genre để song song và xen kẽ nhau như bàn cờ caro.
Đôi khi cậu không chắc là thư viện này có phải một phần của trường TBI không, nó quá lớn, không khí quá khác biệt, và đặc biệt là nó dài một cách đáng sợ.
Những tưởng khi luồn qua các kẽ hở khác sẽ là ngõ cụt, nhưng hoá ra vẫn còn một dãy khác.
Dãy khác.
Và dãy khác nữa.
Ice bắt đầu thấy mỏi người vì liên tục căng người lên để di chuyển, Capella, kì lạ thay, di chuyển hoàn toàn thong thả, phớt lờ mọi thứ như một con ruồi.
Có vẻ như những học sinh khác đã quá tinh ranh trong việc cố gắng tìm những nơi riêng tư, nó làm bà thủ thư phải tăng cao cảnh giác hơn.
Một cách kiên nhẫn, tuy có phần hơi khó chịu, Ice trở nên ngoan cố hơn thường ngày chỉ để chơi một trò đùa ngu ngốc.
Đôi lúc, có thể là việc ở bên con gái làm thay đổi một vài thói quen của ta, và cậu không muốn dứt mắt khỏi Capella ngay lúc này.
Thời gian càng trôi, bí ẩn của Tenebris nọ càng thêm.
Và cậu muốn biết.
Sự thật.
"Nào, ta sắp mất hết cái tính cẩn trọng của mình rồi đấy."
Việc đi đến chỗ thang máy là điều không cần bàn cãi vì hai lý do.
Đầu tiên, chìa khoá ở mở ổ của tầng một ở ngay bên ngoài thư viện, có thể đựng trong móc treo tủ số sát thang bộ, và không thể nào Ice có thể mở được nó mà không báo cho bà thủ thư đó.
Thứ hai, các học sinh đã bị cấm lên tầng ba mà không có sự giám sát, đơn giản vì có một số tai nạn chán phèo trên đó.
Không muốn làm phiền ai cả sao?, Ice đã hết lựa chọn.
Capella là cách duy nhất để cậu thoát thân, nếu lợi dụng cô đủ tốt.
Một nụ cười khúc khích thoát ra khỏi môi Capella khi cô nghĩ đến thư viện đã được biết đến lớn đến mức nào và cô đã nhìn thấy nó nhỏ nhắn như thế nào.
Bằng một cái ra hiệu, cả hai cố gắng men theo dãy sách thứ tám để cắt đuôi.
Mỗi lần di chuyển đều phải quan sát kĩ lưỡng.
Đó là lúc Ice thấy có gì đó khác lạ.
Cánh cửa kế bên dẫn đến một phòng vệ sinh phụ, mà cậu nghĩ là kỳ quặc, vì nó phải nằm ngay cạnh phòng tắm được xây dựng riêng cho cô thủ thư.
Tại sao họ cần hai phòng tắm ngay cạnh nhau?
Bỏ qua câu đố, cánh cửa tiếp theo trong hàng tiết lộ một phòng ngủ khác.
Ice bắt đầu cho rằng nơi này không giống một thư viện thông thường, mà giống nơi ăn nghỉ hạng sang cho bà già nhà Blazing.
Không gian càng khuất đèn càng cảm thấy trống rỗng, chết chóc, với một chiếc giường và một tủ quần áo là đồ nội thất duy nhất trong phòng.
Hai mép tiếp theo để lộ ra những khoảng trống giống hệt nhau.
Quay trở lại cửa riêng của mình và di chuyển qua hành lang, Ice bắt đầu tìm kiếm trong những căn phòng mà cậu tìm thấy ở đó.
Có cái gì đó rất sai.
"Hắt xì!"
Bước sâu hơn, Ice đột nhiên hắt hơi khi cậu nhìn những hạt bụi nhảy múa trong một trục ánh sáng khuếch tán.
Ôi trời.
Tiếng bà thủ thư chậm lại, cậu có thể thấy rõ sát khí ngay cả khi cách xa bà ấy chừng 7 mét.
Capella nói nhỏ, "Không ổn rồi.
Nhớ cẩn thận nha, bả đánh hơi được rồi đó."
Lần này Ice cố gắng nghĩ nhiều và lâu hơn.
Kế hoạch tìm kiếm của Ice chỉ còn vài hy vọng cuối, cho đến khi cậu tìm thấy bí ẩn tiếp theo của mình.
Khi bước ra khỏi phòng ngủ trống, cậu bắt gặp một tia sáng từ cánh cửa đối diện trực tiếp hành lang.
Không giống như tất cả các cánh cửa còn lại trong trang viên, được đóng kín trừ khi được sử dụng, cánh cửa này đã bị nứt ra khoảng 8 inch.
Ánh sáng từ một cửa sổ không có mái che chiếu ra từ một tấm gương dài, tấm che của người đã bị trượt và đang nằm trong một vũng vải trên sàn nhà.
"Ta biết rồi, mấy đứa đang ở quanh đây thôi..."
Ice ngoắc đầu lại, thấy bà ấy đang dần đi đúng hướng trực diện về phía mình.
Ăn gì mà tai thính thế?
Cậu nhìn xung quanh bản thân, chỉ toàn sách là sách.
Đã hết đường thoát, chỉ có cánh cửa đó là con đường duy nhất.
"Tớ sẽ không rẽ nhầm sang một ngõ cụt nào khác đúng không?"
Ice hỏi, bởi Capella luôn đọc được suy nghĩ của cậu.
Capella nhún vai.
"Ai biết.
Thiên tài xác suất tự tính đi."
Chả thể vui nổi, Ice bắt đầu đổ mồ hôi vì phải quay đi quay lại nhiều lần.
Sự bực dọc của bà thủ thư có thể được cảm nhận rõ hơn bao giờ hết.
Được rồi nghĩ đi, mày phải tìm cho bằng được kế thoát.
Mày cần phải bình tĩnh quan sát để tìm manh mối.
Capella vuốt bìa gờ một quyển sách trong khi Ice phải cố gắng cúi xuống tránh gặp phải ánh nhìn.
"Hì, cậu biết không, nếu cậu là một kiến trúc sư, tớ muốn toàn bộ bức tường này xoay theo một cái trục tròn tròn.
Tớ sẽ chừa đường thoát hiểm cho mình."
Hết cách, chỉ còn vài bước chân nữa thôi.
Ice thở dài, kéo Capella đi.
Lần này, bà thủ thư hoàn toàn hết chịu đựng được.
"Giờ thì đủ rồi đấy, ta không vui đâu!"
Bà không vui, mà là do bà cảm thấy sợ.
Bà kiểm tra mọi chỗ nấp quen thuộc, rồi đến những chỗ ít khả thi hơn như lồng tổ ong hay ván đựng sách cũ, nhưng chúng đều trống và bị bít lại.
Hoàn toàn không có chỗ nào để trốn nữa.
"MAU RA ĐÂY!"
Tiếng gào của bà vang vọng khắp thư viện tĩnh lặng trong đêm, đến mức làm rung các cửa kính.
Nếu các học sinh khác ở đây, chúng sẽ tự hỏi điều gì khiến một người phụ nữ điềm nhiên như bà phải gào toáng lên.
Không khí trở lạnh.
Mồ hôi bà bắt đầu túa ra.
Kéttt...
Bà đứng bất động trong giây lát.
Khi nhìn qua mọi ngóc ngách một lần nữa, đã chẳng còn ai.
Mới giây lát còn lởn vởn quanh đây, nay đã biến mất hoàn toàn.
Đó là lúc bà cảm thấy lo lắng nhiều hơn là oán trách.
Theo Mười điều răn của Ronald Knox, không được phép có nhiều hơn một căn phòng hoặc lối đi bí mật.
Bà thở hắt ra, nghe thấy bên tai tiếng răng va lập cập vào nhau.
Đôi mắt đỏ.
Tủ sách vẫn đứng vững, không hiệu ứng domino, không những trò quậy phá ồn ào, không những lần bà bỏ cuộc và Cyclone sẽ xuất hiện từ hư không và bảo, "Không sao đâu!
Con luôn ở đây mà!"
Bà chơi trò này vì cả hai sẽ thống nhất sẽ luôn tìm thấy nhau.
Nhưng giờ không có ai cả.
Hơi thở cũng không.
Chỉ có những quyển sách im lìm.
*
Ở những năm 1870, nội thất là thứ gì đó thật tuyệt vời với Liege Laplace.
Gần đây, đặc biệt là dạo mùa xuân năm mới, Cảnh sát vũ trang Corazon De Villier, được thành lập tại Paris, đã thay đổi rất nhiều thứ, và hầu hết những thay đổi đều là những thay đổi tốt: thành viên mới trong nhóm, các mối quan hệ mới, hôn nhân và bây giờ là sự khởi đầu của một gia đình mới, đòi hỏi một sự thay đổi khác, lần này là để chính nhà Liege.
Căn cứ bí mật của Corazon không được thiết kế chính xác cho trẻ em, nhưng với một chút khéo léo thì không có lý do gì khiến nó không được như vậy.
Ít nhất, đó là những gì Laplace nhận được khi biết rằng Liege Fibonacci sẽ di chuyển đến Phổ vào tháng ba tới.
Cuộc chiến Pháp-Phổ nhất định sẽ diễn ra, thậm chí Laplace dự tính nó sẽ đặt nền móng cho một mối bất hoà lớn hơn với Đức, với nhiều người đổ máu hơn.
Laplace cũng có mặt vào thời điểm Napoleon Đại đế tuyên bố tiến hành một cuộc vận động vũ trang, thậm chí Genevieve, Lãnh đạo của Nhà Thờ Hiraeth còn làm mọi chuyện tồi tệ hơn bằng việc cho những giáo dân truyền tin đồn xuyên tạc sự thật.
Cha của Fibonaci và Laplace làm trong một xưởng vẽ tranh chân dung.
Cha vẽ Laplace nhiều hơn vì Fibbon không bao giờ chịu ngồi yên quá 30 phút.
Laplace, trái lại rất kiên nhẫn, và được cha truyền cảm hứng rất nhiều.
Cậu luôn có những bức vẽ của mình: khoẻ khoắn, lanh lợi, thông minh.
Ở thời điểm đó, người đàn ông già đã nung nấu ý tưởng để các hình ảnh chuyển động liên tục trong máy chụp, từ đó tạo ra thứ mà ông gọi là phim hoạt hình.
Laplace không hình dung nổi, một bức tranh chuyển động ư?
Hoạt hình là loại quang học gì thế?
Cậu không hiểu, nhưng vẫn ngồi yên cho cha mình vẽ.
Đôi khi, những bức tranh như có sự sống, chúng im lặng, nhưng có đôi mắt rất thật.
Nhưng chiến tranh đến không khiến cho công việc kinh doanh chân dung trở nên khấm khá.
Fibbon xem thường nghề của cha mình, và muốn trực tiếp dấn thân vào chính trị.
Laplace vẫn quyết định theo đuổi con đường vẽ tranh của cha, nhưng muốn dồn sức nhiều hơn vào kiến trúc.
Dù sao sắp chiến tranh, sẽ không ai dám ra ngoài hay tụ tập huyên náo trong thời gian này đâu.
Nếu ở thời điểm tốt hơn, cha có thể ở đây, tất bật trộn sơn và rửa cọ trong mấy chiếc hũ.
Fibbonaci, tuy là người anh lớn hơn, nhưng không thực sự chú ý hay tỏ vẻ quan tâm gì đến em trai.
Cậu ấy là một người quy chuẩn, kiểu cách, cổ điển, ra dáng một quý ông, chiếc kính gọng đen làm khuôn mặt mơ mộng trở nên thực tế hơn một chút.
Laplace ngược lại, có bản chất phóng túng, luôn đứng cách biệt với người khác, dễ thay đổi tâm trạng nữa.
Một ngoại hình mà người ta miêu tả là "đôi mắt đỏ mở to và mái tóc xoăn như con cừu đực".
Fibbon thanh lịch và tinh tế, còn trang phục đặc biệt của Laplace là một loạt những chiếc khăn dài kiểu cầu vồng, đa dạng về độ dài lẫn hoa văn.
Laplace tự cười chính mình khi nhớ về lúc còn nhỏ, cả hai ngồi vắt vẻo trên ghế, nhìn chằm chằm vào tấm gạc trên đầu gối trong khi cha cắt tóc cho họ.
Trong khi Fibbon vẫn giữ kiểu tóc vuốt và buộc đuôi ngựa ngắn ở sau gáy, thì Laplace muốn khác biệt kiểu cách hơn, nên luôn làm tóc mình rối xù, có phần xoăn theo hướng hoang dã.
Cha hát ngân nga khi làm việc.
Sau khi hoàn thành tác phẩm trên tóc, ông đưa gương cho Laplace ngắm.
Rất thần thái Givenchy, rất hợp xu hướng của quý tộc.
Cha tâm đắc, gõ nhẹ lên mũi, còn cậu cười khúc khích.
Đừng thích quá đấy nhé, mấy hôm nữa màu sẽ phai ra thôi.
Nào, Fibbon, ta đi ăn lasaggna chứ?
Bây giờ, Laplace tiếp tục sự nghiệp thiết kế của mình.
Họ cần một căn phòng để chứa những thí nghiệm sinh học trong môi trường ẩm thấp.
Không quá nhiều ánh sáng, phải đủ rộng để chừa lối đi, khổ 8x9x10, vân vân...
Căn phòng được chọn làm vườn ươm mới của Corazon nằm ở vị trí khá tốt, ngoài ngoại ô, nhưng vẫn dễ dàng tiếp cận từ cơ sở chính, khu vực mà họ có thể khóa an toàn trong trường hợp có bất kỳ loại nguy hiểm nào.
Laplace, như mọi khi, đã nghĩ về mọi tình huống.
Đó là một căn phòng tốt, không quá lớn và cũng không quá nhỏ, với một cánh cửa gỗ chắc chắn và nhiều không gian bên trong cho tất cả các thiết bị mà trẻ mới sinh sẽ cần.
Thật không may, giống như phần còn lại của Trung tâm, các bức tường, trần và sàn của nó, được xây bằng bê tông màu xám bẩn, hầu như không khiến nó trở thành một nơi hấp dẫn đối với trẻ nhỏ.
Nó không cung cấp bất kỳ loại kích thích giác quan nào.
Rõ ràng là nó không thể tồn tại như vậy, vì sẽ không thể giữ sạch được, vì vậy nhóm nghiên cứu đã phải làm rất nhiều việc để làm cho nó phù hợp hơn với mục đích mới của mình.
Giữa chúng có một sàn gỗ nâng lên để cho phép sưởi ấm dưới sàn, hiện đã được lắp đặt.
Sau đó, họ trát tường và trần một cách trơn tru, và khi lớp thạch cao đã khô hoàn toàn, sơn tường màu xanh nhạt nhẹ nhàng và trần màu kem.
Bước cuối cùng là thêm tấm thảm cứng màu xanh lam đậm hơn hy vọng sẽ không để lại vết bẩn, nhưng giờ đây căn phòng nhỏ trông nhạt nhẽo và không thú vị như một phòng chờ của thí nghiệm.
Đồ đạc mà họ chọn sẽ giúp ích ở một mức độ nhất định, nhưng vẫn cần phải làm thêm điều gì đó với nó.
Chính Laplace là người đưa ra ý tưởng; cậu đã mua nhiều lọ sơn thử để quyết định màu nào sẽ phù hợp nhất với các bức tường, thứ làm sáng bừng nơi này.
Rốt cuộc, điều này phần lớn sẽ vì lợi ích của những mẫu thí nghiệm mà dòng họ Blazing bên Châu Á du nhập vào các cường quốc.
Mỉm cười, Laplace quyết định thay vào đó sẽ biến căn phòng nhỏ ảm đạm thành một nơi tuyệt đẹp và kỳ thú, với cỏ và hoa xung quanh chân tường, thỏ và hươu đang gặm cỏ, có lẽ là một hoặc hai cái cây, với sóc và chim trên cành, và một con cú buồn ngủ chiếm một lỗ ấm cúng trong thân cây.
Sẽ có những con bướm rực rỡ bay lượn giữa những bông hoa, và những đám mây trắng lất phất trên bầu trời, rồi trên bức tường dài nhất, cậu sẽ vẽ mặt trời ló dạng từ phía sau một đám mây lớn hơn, và cầu vồng, uốn cong từ một đầu của căn phòng với người khác, với những con én sà xuống bên dưới nó.
Có lẽ Laplace sẽ thêm một số con chuồn chuồn nữa.
Màu sắc tươi sáng sẽ thu hút ánh nhìn, mang đến một thứ gì đó đẹp đẽ để nhìn, thay vì sự buồn tẻ như hiện tại.
Nửa giờ sau, một thành viên bảo họ sẽ di chuyển các kệ sách vào trong.
Ra họ định biến nơi này thành một thư viện.
"Nhà Blazing muốn xây thêm các passage nữa, ta sẽ cần phải tu bổ lại lối đi."
Mặc một trong những chiếc áo sơ mi cũ của cha, Laplace nhúng cọ vào lọ sơn đầu tiên và bắt tay vào hoàn thiện kiệt tác của mình.
Nó sẽ trông tuyệt vời lắm đây!
*
"Phyllotaxis!"
Một lần nữa, Thunderstorm lại nhìn thấy mọi thứ như một mớ dối trá.
Hoảng hốt, cậu gập màn hình máy tính xuống, nó vang ra âm thanh lộc cộc.
Ngồi trên ghế, trán nóng bừng, cảm giác rùng mình chạy khắp chân.
Mắt cậu cay cay, một cơn đau buốt khiến vai và cổ tay cậu tê cứng.
Chết tiệt, đây là lần đầu tiên cậu gặp phải những kí ức của past-self xung đột với kí ức của mình như vậy!
Một mớ dối trá của Alraed!
"Thunderstorm, cậu có nhớ ngày đầu tiên Earthquake đến đây, cậu đã dùng một đòn tấn công sấm sét kì lạ và đánh nó từ trên trời xuống không?"
Câu hỏi của Cyclone lặp lại trong bộ óc của đứa trẻ mắt đỏ như một thói tật quanh quẩn không chữa được.
"Lúc đó có rất nhiều hoa sét, mọi thứ lấp loáng lên cả.
Da ai cũng cháy khét."
Không thực sự dễ dàng điều khiển đòn đánh đó.
Thunderstorm nhớ nó được gọi là Lichtenberg, "hoa sét".
Sự kỷ luật, ngoan cố, khắt khe của Alraed trong việc nghiêm cấm cậu thực tập với tuyệt chiêu này chỉ làm gia tăng sự tò mò của cậu với những kí ức bị che giấu.
Cám dỗ luôn chực chờ cậu kể từ cái ngày định mệnh đó: ngày đầu tiên và cuối cùng cậu sử dụng Hoa Lichtenberg, không bao giờ có thể biết được nó có tác dụng thế nào với những người bị trúng.
Về cơ bản, Hoa Lichtenberg không phải Erramatter của Thunderstorm ngay từ đầu, nó được sáng tạo bởi một past-self mà chính cậu còn không nhớ rõ cuộc đời hay tên tuổi.
Bao nhiêu lần cậu cố thực hành khởi động lại sức mạnh thuở đó, nhưng mỗi khi tia chớp xoáy lên tay, cái hình ảnh như rễ cây mở rộng ra ấy, như một vết khía nhỏ lên mắt.
Cậu đờ đẫn, không thể duy trì nổi hình dạng của đoá hoa sét, không thể đối mặt với tình huống này.
Past-self đó đã đóng hết mọi kí ức về cách sử dụng lẫn tiềm năng của Lichtenberg, như che giấu một kho báu đầy rương vàng khỏi thế sự.
Dù rất muốn sử dụng lại Hoa sét, nhưng như mặt thứ ba của tấm gương, cậu vẫn không thể thoát khỏi giới hạn của bản thân, giới hạn mà Alraed đặt ra, nên Lichtenberg vẫn chỉ có thể trôi vào dĩ vãng, ngày qua ngày, thời gian đang xoá dần dần nó đi.
Ngày đó, Thunderstorm sử dụng nó trong vô thức.
Việc phải đối mặt lại kẻ thù cũ, người đã phản bội mình, giờ tên Earthquake, đã giáng một đòn còn mạnh hơn cỗ máy nghiền bột.
Như bị kẹt trong ly sinh tố bị sấy khô, cậu đã cảm thấy sốc đến mức không hoàn toàn kiểm soát được tay chân, ngay cả thị giác cũng sai lệch.
Đó là lần duy nhất Hoa sét được triển khai, nhưng sau đó không còn nữa.
Nó biến mất, không để lại dấu vết gì.
Rồi Thunderstorm tự hỏi việc nó triển khai trong nhà thờ có mang ý nghĩa to lớn gì về tôn giáo không.
Một bông hoa được hình thành bằng những tia sét xoáy vào tâm bàn tay, từng đợt từng đợt, như những cánh hoa nở ra đầu xuân.
Những giọt mưa rơi xuống từ cơn mưa do sức mạnh của cậu gây ra tạo thành tiếng ồn như địa ngục.
Ba ngày nay, một trận cúm làm cậu mụ mị, với những đợt sốt cao và ho muốn khạc ra cả phổi.
Cậu từ chối rời khỏi nhà, hay thậm chí là nói chuyện với các anh em của mình ngay lúc này, chỉ sống giữa thuộc Doliprane và Vitamin C.
Càng cố nghĩ, nỗi lo càng dâng lên trong lòng.
Mỗi khi bị sốt toàn là do sốc kí ức.
Thunderstorm tin rằng không phải những gì cậu nhớ đều là sự thật.
Cậu trở nên căng thẳng hơn khi cố giữ bình tĩnh.
Để nhìn sâu hơn vào lõi nguyên tố, mọi thứ có khi còn tệ hơn gấp bội lần.
"Tôi đã rất sợ hãi khi nhìn thấy đôi mắt của những con thỏ trở nên như vậy.
Chúng đỏ rực như của cậu ấy."
Những con thỏ lông trắng muốt, mắt đỏ quạch như hai viên hồng ngọc, chiếc đuôi dài và có hình hoa cẩm chướng hồng.
Hoa của Thiên Chúa.
Cậu đếm ngược từ mười.
Đó là một thủ thuật cũ đã được chọn trong nhiều năm, sau một lần quá nhiều cơn lo âu.
Lần này cậu nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ cao lớn, mắt màu Indigo với các vệt hình hoa.
Cô ta đang chê bai past-self nọ về việc sử dụng Lichtenberg.
Một đòn kĩ thuật không hoàn hảo chút nào, nó không có tính sát thương, chỉ nhằm mục đích gây choáng với kẻ thù.
Nó phí phạm sức lực và cũng không hiệu quả trong tầm gần hay tầm xa.
Nó sẽ khiến kẻ thù phát hiện ra cậu ở bất kỳ khoảng cách nào.
Có lẽ nó sẽ tốt hơn theo cách đó, cậu trầm ngâm.
Thunderstorm sẽ không bao giờ phải biết cảm giác dùng Hoa sét xuyên qua trái tim, xé rách da thịt và nhường chỗ cho một cú knock-out là như thế nào.
Past-self ấy đã học cách đối phó với nó, nhưng Thunderstorm vẫn còn lờ mờ nhớ những ngày rửa tay rõ ràng hơn nhiều so với những gì anh ấy muốn.
Rửa cho sạch vết máu, như Earthquake đã làm.
Rồi cậu nhìn thấy rõ gương mặt past-self đó hơn.
Một Liege Laplace ngây thơ đang nhìn lên khuôn mặt người cha, rồi cố gắng nói chuyện với chủ nhân của mình là Liege Fibonacci về những dự định của họ trong tương lai, mặc cho bị chính chủ phớt lờ liên tục.
À, Laplace tội nghiệp, người đã biết đến cuộc chiến của Pháp ở độ tuổi còn quá trẻ, cuối cùng đã nhận ra thực tế mà họ đang sống kinh khủng đến mức nào.
Sau tất cả, Laplace đẫm máu nằm bên dưới hàng tấn xác thịt của những chú thỏ trắng mà anh đã cất công chăm sóc, ngước nhìn Fibbon với sự tin tưởng và lời cầu xin cuối cùng trên môi.
Thunderstorm nghe thấy giọng nói của mình vọng lại một lời hứa.
Một lời hứa mà anh ta không giữ được.
Cuối cùng, Thunderstorm cũng nhìn thấy một cô gái xinh đẹp.
Capella Lovelive.
Thật đáng thương, người con gái mà Laplace yêu thương nhất đã nhảy vào Phyllotaxis của anh, sử dụng anh như một phương pháp tự sát.
Nó tàn phá cơ thể mong manh của cô.
Laplace sẽ luôn nhớ giọng nói của cô, lắp bắp gọi tên anh lần cuối.
Capella đã khiến anh dằn vặt suốt đời.
Laplace luôn nghĩ rằng lời nói cuối cùng thật lãng phí.
Vậy nên anh đã cải biên đòn đánh của mình, để nó trở thành một thứ vô hại, không chết chóc, hệt như bản tính lương thiện của anh ấy.
Và nó trở thành "Hoa Lichtenberg".
Thunderstorm vẫn kiên nhẫn nhìn lại quá khứ đau thương của mình.
Như chưa đủ tồi tệ, cái chết của Laplace còn khiến mọi thứ trông như một tấn trò hề lố bịch.
Những gì anh ta nghiên cứu về Fulgurite, một tia sét xuất hiện dưới dạng những hạt bụi lấp lánh chỉ còn là những công trình thô sơ bị đánh cắp.
Nó là một thứ gì đó rất quý giá, một bước tiến vĩ đại.
Nhưng cuối cùng, những gì Thunderstorm nhớ được chỉ là một khoảng trống vô tận.
Cậu thở dài, nhắm mắt, ngửa đầu ra sau, suy nghĩ về cách trả lời câu hỏi của Cyclone.
"Một cách lâm sàng: Phyllotaxis và Lichtenberg là hai thứ hoàn toàn khác nhau.
Sét của Phyllotaxis thường có hình xoắn ốc như phản ứng khuếch tán, tối đa hoá khả năng tận dụng năng lượng từ môi trường xunh quanh.
Còn Lichtenberg có hình fractal, sẽ nở rộ giống cánh hoa sau mỗi giây, gia tăng kích thước của chúng.
Cái thứ hai chú trọng tầm xa hơn, quy mô lớn hơn cái thứ nhất."
Đó là một câu trả lời dễ dàng và hoàn toàn đúng.
Nhưng Thunderstorm biết, cậu biết rằng lý do thực sự mình, và có lẽ cả Laplace, gọi và sử dụng các tia sét không phải vì trạng thái tập trung hơn của nó.
Cả hai đòn đánh này dù khác nhau về hình thức nhưng đều mạnh mẽ, có nhiều khả năng hoàn thành công việc.
Không chỉ vì cái chết của Capella mà làm giá trị của chúng suy giảm.
Thậm chí Liege Laplace còn là Avatar mạnh nhất mà Alraed từng tạo ra.
Đó là bởi vì Phyllotaxis đã quen với việc giết người.
Lichtenberg được sử dụng để bảo vệ.
Nó được sinh ra khi ta muốn bảo vệ ai đó.
Thunderstorm nhắm mắt lại, nghỉ ngơi trong im lặng.
Ra là ngày hôm đó mình không muốn giết Earthquake...
Mà là muốn bảo vệ người khác.
Người khác...
"Cyclone?"
Vì mình cảm thấy lo lắng à?
Cảm thấy cần phải được an ủi, Thunderstorm hình dung bản thân như một miếng da được san phẳng lì, và bị phanh thây về mọi phía.
Những hàm răng cứng cáp, đôi chân khùng khục, cái mũi co quắp.
Cái chết ấy không dễ thương như cậu vẫn tưởng.
*
Laplace đang tương tư một cô gái, ai trong nhóm Corazon cũng biết.
Capella Lovelive, con gái của Công tước vùng Bắc sẽ được ra mắt như quà phu thê hai dòng họ.
Một cách công bằng mà nói, Fibonacci chưa nghĩ đến chuyện cưới xin ở tuổi hai mươi, nhưng với Avatar của cậu thì có.
Họ quyết định trang trí một căn phòng dành riêng cho Capella.
Đôi mắt Laplace lướt qua lối đi để ngắm nhìn màu sắc.
Một màu đỏ tươi và đậm như máu của một xác chết.
Một màu xanh khiến cậu liên tưởng quá nhiều đến đôi mắt của con bò Tarth gớm ghiếc.
Màu vàng gần như vô hồn hơn so với màu tóc của mẹ.
Một màu tím có cùng màu với loại vải xốp được đặt hàng từ tiệm may đắt khách nhất Paris.
Không ai trong số này sẽ làm được.
"Còn màu sơn này thì sao?"
Laplace hỏi, quay sang chủ nhân của mình, đang đứng gần đó và háo hức chỉ vào một bóng hồng rực rỡ đáng ghét.
Có bao giờ cậu ấy ngừng phản đối ý tưởng của mình chưa?
Chưa.
"Tôi không nghĩ vậy.
Nó tối quá.
Ai lại đi dùng màu lông chuột chứ?"
"Tại sao không?
Nó sẽ là màu sắc hoàn hảo cho những cái tủ artdeco bằng gỗ của cô ấy mà."
"Chắc chắn là không.
Ta luôn thống nhất lâu rồi, phải sơn phòng con gái màu hồng."
Fibbon nhắc lại điệp khúc lần nữa.
"Con gái nhà Công tước Lovelive đã đặc cách đến nhà chúng ta thăm thú các sản phẩm công nghiệp hoá không có nghĩa là cậu đối xử với nàng ấy bằng cái sở thích cổ lỗ của mình đâu."
Không cãi được nên Laplace chọn cách chiều theo ý gió.
"Vậy cậu sẽ cho sơn nó màu gì, màu xanh biển hả?"
"Tất nhiên là không.
Cậu biết tôi ghét những thứ và những người liên quan đến màu xanh da trời đến mức nào!"
"Thế thì... màu đỏ."
Laplace thốt lên như nghĩ được gì mới.
"Giấy Lannister màu đỏ là tuyệt nhất."
"Nhưng đó là màu độc quyền của gia đình ta..."
Laplace ngắt lời cậu ta.
"Tôi thích màu đỏ."
"Không phải bên kiến trúc đã chỉ định không có Lannister Red rồi sao?
Tốt nhất đừng đẩy vận may của cậu bằng cách tự pha chế mấy cái lọ sơn khô quắc ở bậu cửa nữa."
Fibbon nhắc nhở.
"Thúc đẩy vận may của tôi là lý do tại sao tôi vẫn còn sống."
"Cậu có thể thay đổi nó.
Có lẽ một màu xanh lá cây có thể là một đặt cược an toàn hơn.
Cha cũng thích màu xanh lá cây.
Mùi chì cũng không quá nặng."
"Tôi thích màu đỏ của Lannister hơn."
Laplace có chút không vui.
"Thôi được, tôi cho rằng mình có thể cân nhắc một màu xanh lục bảo."
Họ đi đến nơi có những thùng sơn được đựng mấy màu xanh lá cây, và xem xét các sắc thái khác nhau.
Fibbon bắt gặp một lọ mà cậu cho rằng trông như ngọc lục bảo.
"Còn cái này thì sao?"
Laplace lập tức chộp lấy nó và gần như gật đầu đồng ý, trước khi nhìn vào mặt sau của tấm thẻ.
"Không được, đó là màu xanh lá hàng lậu đó, nhìn là biết không phải hãng chính quy!"
Cậu phàn nàn, đưa nó lại vào tay người kia.
"Nó không tạo ra màu xanh cần thiết đâu, và tường nhà sẽ bị hư mất."
"Có gì khác biệt đâu, màu xanh với nhau ấy mà?"
Fibbon cau mày.
Laplace hậm hực.
"Có chứ.
Các dòng họ có tiếng đều là tín đồ của Lannisters.
Mở cái cửa sập sẽ lộ ra một passage."
"Sao các cậu lại cần một lối thoát hiểm cho thư viện?"
"Chiến tranh sẽ tới, rồi ta phải cần nó thôi."
Laplace cất lọ sơn vào chỗ cũ, cả hai tiếp tục lựa.
"Mắt tôi đủ tinh ý để phát hiện ra sự khác biệt giữa các màu sắc đấy.
Không có màu nào là giống nhau hoàn toàn đâu."
Fibbon rướn người về phía trước.
"Làm sao chúng ta có thể tạo ra một màu sắc pha lẫn xanh lục bảo và một chút đỏ rực được nhỉ?"
"Tôi cứ nghĩ nó ra màu xám lông chuột."
"Nhưng nó không hợp thẩm mỹ, đơn giản vậy thôi."
"Đó là lúc năng lực của tôi có tác dụng."
Laplace cười nhẹ.
Những ngón tay trái của cậu bắt đầu phát ra tia lửa điện, âm thanh tí tách nghe rất vui tai.
"Một màu sắc phát sáng xuất phát từ sự kích thích của chất khí.
Sét phân nhánh càng nóng thì màu càng về cuối dãy quang phổ."
Lúc này hình ảnh xoắn ốc dần hiện rõ trên những ngón tay mảnh của Laplace, nhìn như hỗn hợp nhuỵ hoa, dứa, bị chi phối bởi độ cong của Fermat.
"Đây là Phyllotaxis.
Khi dùng nó ở đúng trạng thái, đúng màu sắc, nó sẽ có nhiều hình thù khác nhau.
Ví dụ một tia sét trắng thường gây cháy rừng, sét vàng hoặc cam tạo bụi trong không khí, còn tôi quen dùng sét đỏ hơn.
Nó là biểu hiện cho một cơn mưa."
"Cậu thích mưa?"
Fibbon hỏi lại.
"Ừ thì, nhìn nó thật đẹp, đúng không?"
Trong phút chốc, Laplace đã tạo ra một mô hình kín hoàn hảo.
Sét trắng nóng đến chảy nước mắt, nhưng mùi chì từ trong các lọ sơn đã giảm đi.
Chúng là những tia sét dị thường, và chỉ có Alraed và các Avatar sử dụng được nó.
Lọ sơn bốc hơi nước cay xè, nhưng nhanh chóng biến đổi thành một thứ màu từa tựa bột huỳnh quang.
Chúng phát sáng như các sinh vật phù du.
"Được rồi, thử bôi màu này lên tường nhé."
Cả hai bắt đầu tiến hành, thực sự là kiểu pha màu Irisdescent này trông rất đẹp, còn lấp lánh.
Điện năng là thứ gì đó linh hoạt, mặc dù nó có thể đốt cháy ta, nhưng tế bào trong mắt phản ứng khác với thẩm mỹ.
Như thể dòng điện nhỏ chạy thẳng vào trung tâm khoái cảm của não.
"Đó!
Đẹp quá đúng không?"
Khi ấy, Laplace không nhận ra, Phyllotaxis đã từng dùng cho những mục đích tốt đẹp.
Ít ra, nó làm Thunderstorm cảm thấy nhẹ nhõm.
*
Không hiểu sao, càng vào sâu bên trong, Capella càng đi chậm lại.
Cánh cửa gỗ mở ra hàng tấn bí ẩn cần lời giải đáp.
Bên trong cánh cửa gỗ, mọi thứ như một đống sắt vụn chết gí tại chỗ, rong tảo và đất bùn.
Điều kì lạ là bên trong không hoàn toàn tối mù mịt, vẫn có thứ ánh sán mờ mờ từ những ống đèn neon không rõ tuổi thọ.
Một hành lang dài đến vô cùng.
Từ mỗi bên bức tường dần hiện ra những chi tiết thực hơn, hai dải kính mờ rộng, như một phần của phòng tập ballet, hai rãnh ngắn xây bằng gạch bề mặt phủ băng giá chạy trên sàn.
Ice nghĩ ngay đến nguyên tắc hào quang trong vườn hay kiến trúc sân kiểu Anh: cho phép ánh sáng tự nhiên chiếu sáng một tầng hầm.
Phía xa hơn, cậu nhìn thấy hai dải lưới sắt được cố định theo cùng nguyên tắc.
Những lưới sắt thông gió.
Hệ thống kì lạ này nằm lưng chừng giữa tầng hai và tầng ba sao?
"Liệu có ai ở đây không?"
Ice hỏi, thoạt đầu ngỡ mình sẽ dễ dàng phá tan bức tường trần bằng kính này, nhưng nó có độ dày hiếm thấy.
Ai dùng nó vào mục đích gì nhỉ?
Câu trả lời duy nhất đến từ luồng gió rung ầm ập bên ngoài.
Cậu tự hỏi bà thủ thư cảm thấy thế nào khi thấy bản thân không tóm được hai đứa nít ranh này, nhưng sớm thôi, nó không còn là vấn đề trọng đại.
Ban đầu, Ice thôi thúc muốn tìm đường ra khỏi thư viện, nhưng cái cậu muốn không phải cái cậu cần, bởi bây giờ một lối đi bí mật được mở ra.
Cậu phải tìm hiểu nó, hoặc không thì bị lạc trong này mãi.
"Sao thế?
Tự nhiên im lặng vậy."
Capella có vẻ vẫn giữ được vẻ tỉnh táo, ánh mắt cô có hơi nhạt đi.
Thực chất, nó đang mờ dần.
"Tớ không chắc.
Lâu rồi tớ chưa đến đây."
"Vậy là cậu biết nơi này?"
"Tenebris có một bộ não thảm nhất cậu từng thấy đấy."
Capella nhón gót giày, thoải mái vi hành.
"Cậu không nhận ra mỗi lần đổi kiểu tóc, tớ không còn là Tenebris ban đầu nữa sao?"
Ice nhún vai.
"Tớ không giỏi nhớ mặt người lắm, nhưng chi tiết thì có.
Tớ không bao giờ quên được mỗi kiểu tóc cậu thay.
Vẫn là cái kiểu cột hai bên, nhưng đôi khi phần đuôi sẽ xoắn, hoặc highlight, hoặc được tết lại, hoặc chỉ xoã ra.
Là một Tenebris, phải có ai đó triệu hồi cậu.
Tớ chỉ không hình dung được vì sao là giới tính nữ thôi."
Họ đi qua một tấm thảm băng chuyền, một cái chậu to bằng inox, một dãy que móc vận chuyển hàng hoá và những máng nghiêng dốc nước bằng kim loại.
Ai có thể làm ra những thứ này, và để làm gì?
Cậu tưởng tượng mình sẽ tìm thấy thứ gì đó ghê rợn hơn: xác chết, hai chân co lại giữa những viên gạch nén.
Nhưng không có gì.
Capella vuốt lại cổ áo thuỷ thủ, màu sắc trên cơ thể cô ấy giờ trông phi thực hơn, có nhiều sự hư cấu hơn.
"Nơi này được xây dựng bởi một người tên Liege Laplace.
Hiện tại, người đó chẳng giống với cái gì cả.
Làn da anh ta sưng phồng lên, chi chít mụn rộp, bóng bẩy như miến bọt biển.
Chúng đã xé xác anh ta."
"Sao không nói thẳng ra anh ta đã chết đi?
Mà đó là chủ cũ của thư viện à?"
Bất chấp cái lạnh kì lạ, Capella vẫn kéo váy cao hơn đầu gối, kéo tất lên quá mắt cá chân.
"Không hẳn.
Laplace chưa bao giờ làm chủ bất kì tài sản nào của mình, kể cả việc thư viện nhánh nhỏ của IVO cũng bị giám sát bởi một người khác.
Anh ta bị chi phối bởi chính chủ nhân của Alraed: Liege Fibonacci."
Ice cố gắng không hẫng chân trước lời bộc bạch đó.
"Laplace đó, là... một past-self của Thunderstorm?"
Capella gật đầu, đan hai ngón tay vào nhau.
"Tớ có thể nói Laplace là một trong các past-self nhân từ nhất cậu từng gặp, dù điều đó không khả thi nữa.
Trái với chủ nhân của anh ta, Fibonacci, hay được gọi là Fibbon, rất độc ác."
"Cậu biết bao nhiêu về họ?"
"Nhiều lắm."
Capella kết thúc cuộc chiến giữa phần bóng tối và ánh sáng tồn tại nơi cô.
"Là sinh thể nữ có nhiều điểm lợi hơn sinh thể nam.
Tớ có thể nhớ nhiều thứ hơn, có thể truy cập vào bộ nhớ chung của Tenebris thực sự để lần mò các kí ức, nguyên do vì sao ai đó triệu hồi mình.
Đôi khi tớ tìm thấy thứ mình cần, đôi khi không."
Những ngày gần đây đầy rẫy những điều bất ngờ.
"Nghĩa là không phải Tenebris nào ở thời điểm hiện tại cũng có ý định đối tốt với Halcyon."
"Tất nhiên, nhưng sẽ chẳng có ai làm hại cô ấy đâu."
"Nói tiếp đi."
Ice gãi tai, thanh đèn tuýp hẳn đã chập chờn, nó không còn chiếu sáng nhiều nữa.
"Nhược điểm.
Dù là giới tính nam hay nữ cũng đều có bất lợi.
Vậy việc cậu là nữ, nó sẽ khiếm khuyết thế nào?"
Bịch.
Khi Capella chưa kịp trả lời, bỗng nhiên, một cách đột ngột, độ cao tăng lên và lối đi thu hẹp lại.
Ice nghĩ mình vừa bước vào chỗ trũng.
Cậu không thấy gì nhiều nữa.
Tuy nhiên, cô gái vẫn nắm tay cậu và dẫn đi.
"Đôi khi tớ ngại cho cậu biết thêm một vài thứ.
Thật buồn khi mang trong người một câu chuyện không được kể ra.
Tớ chỉ lo là mình quá vội vàng trong việc chọn người để nghe."
"Tớ đinh ninh cậu chọn tớ làm mục tiêu tiếp cận, chỉ vì tớ là... một cái gì đó để liên lạc với Halcyon."
Mặc dù không nhìn rõ lối đi nhưng Ice đoán là có hai tấm nệm, một đống chăn, mấy thùng đồ hộp, đều phủ mạng nhện.
"Tớ sẽ không ép cậu nói, ngay lúc này.
Nếu cậu nghĩ mình đủ thời gian.
Còn bây giờ, ta còn quá nhiều thứ phải giải quyết."
"Cậu không tự hỏi vì sao Tenebris và Halcyon lại yêu nhau à?"
Capella lặp lại điệu bộ của một kiểm soát viên.
"Tớ không hứng thú với loạn luân."
"Tớ không nghĩ đơn giản thế."
Capella cười tươi.
"Liege Fibonacci được đặt tên dựa theo nhà toán học người Ý tài ba nhất thời Trung Cổ.
Ông ấy đã nghiên cứu việc thỏ có thể sinh sản nhanh thế nào trong điều kiện lý tưởng.
Tương tự như vậy, Blazing Plantae đã sáng tạo ra một số sản phẩm thí nghiệm khi họ làm việc bên một nhóm Cảnh sát vũ trang Corazon De Villier.
Fibbon đã chọn loài thỏ làm giống thử nghiệm chính.
Và hoa cẩm chướng.
Dù sao Laplace cũng sùng đạo."
Chính vào khoảnh khắc này, thanh đèn tắt ngóm.
Ice lùi lại phía sau vài bước rồi dừng lại, mò mẫm tiếng về âm thanh khe khẽ của máy quạt gió.
Chỉ còn bóng tối táp lấy cậu, đen kịt như thang.
Và trong không khí phảng phất mùi đất nung.
Ở cuối đường hầm, thứ bụi than cháy dở bắt đầu lấp lánh.
Đó là lúc Ice nhìn thấy chúng.
*
"Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé.
Và cậu ấy có một cái bóng..."
"Cyclone, em đang làm gì thế?"
Cậu bé mắt xanh dương thoáng giật mình, quay đầu lại nhìn cô thủ thư.
"Dạ con viết mấy thứ linh tinh ấy mà."
Dù gì thư viện là chỗ ta được làm những điều riêng tư mà.
Bà ấy có vẻ không tin, vừa mở phong bì đựng sao kê ngân hàng vừa hỏi.
"Kinh nghiệm ta có thừa.
Em nghĩ khi nào mình sẽ hoàn thành cuốn tiểu thuyết đó?"
"Ể?
Không tới mức tiểu thuyết đâu, chỉ là vài dòng cảm hứng nhất thời..."
"Ai mới viết văn chẳng nói thế.
Viết một hồi cũng thành dài, ta từng gặp nhiều đứa như em rồi, có đứa còn chuyên tâm tuyên bố sẽ theo nghiệp viết lách."
Cyclone đặt khuỷu tay lên bàn, úp gương mặt khốn khổ vào hai lòng bàn tay.
"Con không nghĩ mình sẽ cho ai đọc nó đâu.
Nó tệ lắm, chẳng đi đến đâu cả."
"Tôi sẽ là gì nếu không phải cái bóng của cô ấy?
Tôi sẽ là gì nếu không là xương sườn của cô ấy?
Tôi thậm chí đã lấy tên của người mà cô yêu nhất!"
"Con thà tiếp tục chơi trốn tìm còn hơn."
Cyclone lặp lại khẩu hiệu bỏ cuộc, đóng quyển vở ghi chú lại.
Kể từ khi viết xong Yellow-Eyed, cảm hứng sáng tác của cậu không nhiều bằng việc theo dõi biểu hiện các thành viên trong gia đình, thành lập các công thức truy hồi hạnh phúc.
"Cô có muốn chơi tiếp với con không?"
Từ dạo đó trở đi, trò chơi này đã thay đổi ít nhiều, vì Cyclone đã khám phá ra những chỗ sâu hơn, kín đáo hơn.
Bà quay mặt vào tường, nhắm mắt và đếm số từ một đến mười.
Mặt trời toả nắng phía sau những toà nhà cao lớn, nhấn chìm toàn bộ thư viện trong luồng ánh sáng ấm áp gần như phi thực.
"Một, hai, ba..."
Một câu nhạc dài, trau chuốt, không ngừng tuôn chảy.
Tiếng bước chân êm êm của Cyclone chạy trên mặt sàn.
Cậu nhóc thích được chơi, mỗi lần chơi là một lần cậu có thể khám phá tài năng trong việc ẩn nấp của mình.
Nó khiến cho những thứ còn lại có ý nghĩa.
Và rồi, khi cậu tiếp tục khai phá những ngõ ngách mới...
Thì Cyclone nhìn thấy cánh cửa gỗ đó.
Thấp bé, lùn tịt, cao không quá một mét năm.
Nó đóng chặt.
Hồi trước mình chưa từng đi sâu đến khu vực dãy sách lớp 9 nhỉ, toàn lượn lờ quanh khu ngồi đọc truyện thôi.
Đó không hẳn là một chỗ trốn tiềm năng, nhưng rất đáng để thử.
Đi thật nhỏ, thật nhỏ.
Và rồi có một âm thanh gì đó nghe như tiếng rít.
Tiếng rít của con thú săn.
Nó phát ra từ khắp mọi nơi, cái tiếng nhẹ mà lớn như bong bóng xà phòng nổ bên tai.
Póc!
"Ahh..."
Đôi mắt xanh dương mở to.
Một màn hơi lạnh buốt bỗng tràn vào từ cửa sổ, như một lường gió.
Cyclone dõi mắt theo tia sáng hắt lên sàn gỗ màu vàng, để lại một khoảng trống hoác dẫn vào hư không.
Ồn quá.
Cậu lập tức bước lùi thật mau khỏi cánh cửa gỗ.
Ồn quá.
Phiền nhiễu nữa.
"Có ai đó ở ngoài kia..."
Ồn không chịu nổi!
Phải ra khỏi đây thôi!
Tờ giấy trên bàn tiếp tục bay theo cơn gió.
Tiếng cạch từ ổ khoá vang lên.
Bà thủ thư ngoái nhìn, bụng quặn thắt, sự kinh hoàng dâng lên cổ.
"Dừng lại!"
Bà nắm chặt tay cậu bé, ngay từ trước khi Cyclone có thể đến gần cửa sổ.
"Đừng đi tiếp..."
Bà nói nhỏ, còn Cyclone lảo đảo, như thể vừa bị ai bắn vào bụng.
Cậu lấy tay bịt tai, mắt phải toan nhắm lại nhưng vô ích, chỉ có thể mở trừng trừng vào không trung "Cô có nghe thấy nó không?"
"Ta không biết em đang nói gì."
"Con nghe thấy... tiếng gì đó rất khó chịu."
Cyclone xoa xoa màng nhĩ.
"Nó nghe như tiếng ong vò vẽ lởn vởn bên tai, nhỏ xíu, nhưng kinh khủng như thể bị những cái đuôi nhọn chích vào tai liên tục.
Nó rất ồn, cô không nghe thấy sao?"
"Ta không nghe thấy gì cả.
Ta chỉ biết em định nhảy ra khỏi cửa sổ..."
Cyclone nghĩ mình còn nghe thấy nhiều thứ hơn thế, rồi cậu nhìn cửa sổ tầng 2 như một mép đá lởm chởm của vực sâu.
"Cao không ạ?"
"Cái gì cao?"
Cyclone có vẻ bình tĩnh lại, rời khỏi tay người phụ nữ.
"Tầng 2 ấy.
Nó có cao không?
Khi nhìn từ cửa sổ xuống, cô có thấy chóng mặt không?"
"Không quá cao, nhưng đủ để làm em bại não, hoặc đa chấn thương."
Cyclone lắc đầu.
"Con không thích âm thanh đó, như âm thanh bức bối của một con vật bị cầm tù quá lâu.
Con nghĩ là nếu nhảy ra khỏi căn phòng này, con sẽ thoát khỏi thứ âm thanh đáng ghét ấy.
Đó là lí do con đến cửa sổ."
Bà thủ thư có vẻ để ý kĩ.
"Con nghe thấy âm thanh đó ở đâu?"
"Đằng kia.
Sau cánh cửa gỗ.
Nhưng lúc sau nó phát ra từ khắp mọi nơi."
Bà thủ thư nhanh chóng hiểu ý, có hơi chút tái xanh.
Nhưng bà vẫn đứng vững, nên liền dặn dò.
"Nghe này, có những nơi trong trường con không được phép đến, đó là luật, đừng hỏi vì sao.
Cánh cửa gỗ là một trong số đó.
Ta nghĩ con không nên tìm hiểu vì sao đâu.
Và, đừng có lặp lại sai lầm như hôm nay, nhớ chưa?"
Một trong số đó....
Nghĩa là còn nhiều nữa á?
Cyclone có vẻ chưa vơi bớt sự hiếu kỳ, nhưng cũng gật đầu cho qua chuyện.
"Vâng..."
Dù sao thì bí mật này chỉ mình biết.
Những dòng chữ trên trang giấy cậu bé bỏ dở bay trong gió, âm thanh tiếp tục hiện lên với dáng vẻ khác.
"Nó khiến Laplace nhớ lại, những kỉ niệm đẹp thuở đó..."
*
Nó khiến Laplace nhớ lại, những kỷ niệm đẹp thuở đó, giống như lời cầu nguyện.
Và đêm qua trong ngôi nhà mùa hè, Laplace đã chìm trong ký ức nhạt nhòa về một ngày nắng đẹp trên ban công.
Trong ký ức, cha đã cười, Fibbon đã từng là một ai đó vui tươi.
Rồi, một cách bất ngờ, Fibbon dùng kéo chọc vào da của Laplace, ra lệnh, "Hát đi."
"Gì cơ?"
Giọng của Fibbon sâu và nhẹ nhàng.
Giọng cho bài hát, cho cuộc trao đổi bàn luận, cho những vở kịch.
Laplace, ngược lại, có giọng nói của kem sữa, của mật ong nguyên chất.
Giọng của một chú hoàng anh.
Lần đầu tiên Fibbon cảm thấy ghen tị với Laplace, mà sau này cũng sẽ còn nhiều lần khác.
Fibbon nghe thấy giọng nói của Laplace đáng lẽ phải bật ra như thế nào, rồi cậu không biết điều gì sẽ khiến mình say mê: khóc oà lên bởi sự trong trẻo của giọng hát, hay cắt lưỡi của Laplace trong cơn thịnh nộ đỏ bừng.
Mày chỉ là bản sao của ta, mày không thể đặc biệt hơn ta!
Giọng của Laplace đã bị lãng phí đối với Fibbon, vâng, và chắc chắn là cha nữa.
Rồi Laplace dùng nó để khuất phục trái tim của Capella Lovelive.
Và bây giờ mỗi một lời nói của Laplace đều đáng giá trên trời.
Thật không thể chấp nhận được.
"Hát-đi."
Fibbon nghiêng đầu.
Laplace im lặng như một thiên thần cam chịu.
Và đúng, đôi mắt đỏ khiến cậu ta trở nên kiểu cách, chứ không bật lên sự tàn nhẫn.
Máu chảy xuống lông mày bên phải của Laplace.
Mồ hôi lấm tấm trên môi trên, khắp cổ, hòa với máu trên bộ quần áo trắng rách nát.
Tốt.
Đổ máu và đổ mồ hôi cho Fibbon.
Và đôi mắt của Laplace là cái khiến cậu khó chịu nhất, to và sáng và quỷ dị, dán chặt vào mình.
Nhưng Laplace vẫn không hát câu nào.
Đây là người mà Capella Lovelive yêu, vì giọng hát của cậu làm cô rung động.
Đây là Liege Laplace, đứa con trai được ban những quyền năng kì lạ.
Đây là Avatar của Alraed.
Là con rối của cậu.
Lẽ ra những gì của Laplace phải là của mình.
Lẽ ra Capella phải yêu mình, chính chủ, không phải vật thay thế như cậu ta.
Lẽ ra nó phải như thế.
Trái ngược với Fibbon, Laplace không thể ngăn mình ghi nhớ hình ảnh, tập trung vào những chi tiết dù chỉ là nhỏ nhất: thật ra, việc cậu cố tình nhuộm tóc xoăn màu đồng là để trốn tránh khỏi hình ảnh vốn có của chủ nhân.
Nỗ lực tránh xa hào nhoáng của người có vị thế hơn mình, để toàn tâm phục vụ họ, khiến Laplace khổ sở trong một thời gian dài, nhưng cuối cùng nó đã thành bản năng thứ hai mà cậu không thể chống lại.
Một cỗ máy gây hao tổn sức lực mà cậu không thể tắt nó được nữa.
Fibbon nổi tiếng với kiểu tóc regancy màu bạch kim, những đốm tàn nhang trên mặt như người Ireland.
"Nhìn này Laplace, cậu có tin rằng hôm nay tôi trông thật khủng khiếp như thế nào không!"
Fibbon, khi ấy còn nhỏ, rên rỉ khi bước tới trước gương, và nhìn chằm chằm hình ảnh bản thân trong đó.
"Tôi thật thô kệch!
Nhìn tôi đi.
Mọi thứ hoàn toàn không ổn.
Đầu tiên, mái tóc của tôi kì dị một cách kinh tởm..."
Nói xong, Fibbon xoay người để khoe một thân hình hoàn hảo như tượng điêu khắc Hy Lạp mà không thể nhìn thấy một chút khuyết điểm nào.
Laplace không bao giờ muốn nhìn bản thân trong gương, cậu nghĩ mình cũng không chấp nhận sự thô kệch đó, nhưng không phải từ Fibbon, mà là từ cậu.
Chỉ trong vài năm, sự ghen tỵ và ham muốn thống trị đã biến đổi cậu ấy, không cần chất xúc tát, cũng không bị ai tác động.
Fibbon, cái tên gọi có vẻ đáng yêu, thực sự rất ác man.
Bây giờ, trong những cuộc trò chuyện, cậu ấy nói nhiều hơn, ngày càng ít kiềm chế hơn khi ai đó đi ngược lại ý của mình, dù có là các Hầu tước khác.
Bằng những nét điểm xuyết nho nhỏ, Fibbon dần trở nên giống Laplace, trong khi Laplace lại cố gắng né tránh hình ảnh đầu hết mức có thể.
Fibbon ăn mặc giống cậu, phỏng theo điệu bộ của cậu, cách cậu nói đùa, những từ ngữ, cách cậu vén lọn tóc ra sau tai.
Thậm chí cậu ta còn kín đáo xăm một hình thập giá xà khẩu ngay trên bắp tay phải, đúng vị trí hình xăm của Laplace.
Đến lúc này, không rõ ai mới là nhân bản của ai.
Cũng ngay tại thời điểm đó, Liege Fibonacci bắt đầu nghĩ ra những kế hoạch tàn nhẫn hơn.
Câu chuyện của Laplace chắc hẳn sẽ kết thúc trong bình yên, một ngoại đề kéo dài trong nhà Liege vì thói phù phiếm.
Bởi nhìn từ bên ngoài vào, Laplace và Capella là một cặp đôi đẹp.
Fibbon cũng nghĩ thế, hoặc ít nhất là, đã từng nghĩ thế.
Laplace có được sự tồn tại mà cậu muốn.
"Chà, tôi thà thấy em chết đi, cô gái nhỏ.
Còn hơn là thấy em ở bên người đàn ông khác."
*
"She are mine!
Mine!
If I can't have her, nobody can!"
Cyclone kiên nhẫn phân tích câu thơ của mình.
Việc viết một cuốn tiểu thuyết không quá khó, điều gian nan thật sự là viết một cách có ý nghĩa mà không bị lệch khỏi ý chính ban đầu.
Cần phải có một năng lực đặc biệt, không phải cứ cầm bút lên viết mấy dòng về tình yêu đủ để gọi là viết văn.
Một thứ năng lực có phần khác người so với những tài năng thông thường.
"Tôi sẽ bán tất cả mọi thứ để có những gì cậu có!"
Lệch ý bao hàm việc lệch ý nghĩa của động cơ.
Có thật là cả chuỗi sự kiện lằng nhằng, phức tạp, rối rắm, va chạm với quá nhiều tình tiết như này chỉ thực sự dính dáng đến một chủ đề duy nhất: là sự ghen tỵ không?
Có thật là mọi thứ diễn ra chỉ vì sự đố kỵ không thể tránh khỏi của phản diện với chính diện không?
Có thật đó là lời giải thích hợp lý không?
Liệu ta sẽ chấp nhận một cái kết đầu voi đuôi chuột như vậy chứ?
Để thoát khỏi hố đen trong việc dàn dựng cốt truyện, Cyclone đến tủ lạnh tìm chút đồ ăn.
Đó là lúc cậu thấy Thorn đang đứng cạnh đó, vui vẻ dùng dao cắt quả táo pixie crunch chín mọng, có màu hồng đào.
"Chào Cy, cậu đi học về sớm nhỉ?"
Cyclone chợt nó là hôm nay mình chơi trốn tìm đến quên cả giờ giấc.
"Tớ cúp đó."
"Tớ về thì cậu đã về rồi.
Tại thấy cậu tập trung quá nên tớ không dám làm phiền..."
Nói tới đây, Thorn có vẻ hơi lúng túng một chút, một biểu hiện rõ ràng trong việc ghi nhớ tình tiết kém.
"Tớ nghĩ cậu đang viết lách gì đó."
Cyclone lấy tách trà pha sẵn ra và để lên bàn, từ từ giải thích.
"Chỉ là một câu chuyện bình thường thôi."
Thorn thì không bao giờ nghĩ mấy câu chuyện của Cyclone nó bình thường ở bất kì chỗ nào được.
Có thể cậu ấy sẽ miêu tả mùi của thịt chim cháy trong lửa hoang như "số phận nơi cuống họng", thà như hồi nhỏ cậu ấy còn nhốt Canary trong lồng, rồi ném thức ăn vào lửa trại, mặc cho con chim chết trong đó.
Từ đó Thorn nghĩ ra được một bản năng của Cyclone: lấy ví dụ thực tế đồng nghĩa với việc mạo hiểm.
Lỡ như cậu ấy viết đến cảnh miêu tả vị thịt người thì sao?
Liệu cậu ấy có làm thế không?
Có muốn thử không?
Cyclone không rõ Thorn đang nghĩ gì, nên vẫn tay chỉ vào ghế.
"Nào, ngồi đây, tớ có chút vấn đề với dòng suy nghĩ của mình.
Tớ cần ai đó lôi chúng ra."
Thật lạ, nhà văn khi mất hứng viết sẽ khá đau khổ, vậy mà Cyclone hoàn toàn vô cảm với điều đó.
Thorn rụt rè hỏi, trong khi chân ngồi xuống và mắt thì cứ nhìn vào mấy tờ giấy trắng trên bàn.
"Ờ, ừm... cậu đang gặp khó khăn gì trong việc... truyền tải suy nghĩ của mình à?"
Phải cố gắng lắm Thorn mới chịu đồng ý đưa ra lời khuyên.
Ở vị trí ngược sáng, hình bóng của Cyclone nổi bật trên vách kính.
"Tớ đang có chút khó khăn ở việc xây dựng nhân vật.
Thật ra, không phải char dev gì cả.
Tớ chỉ muốn nói là tớ đang ghi chép lại những gì thực tế, nhưng đôi khi hiện thực nhàm chán hơn tớ tưởng.
Tớ muốn nó kịch tính hơn."
"Nhưng..."
Thorn gãi đầu, cố nghĩ ra cái gì cần nói tiếp theo.
"Nếu đó là nhân vật có thật, cậu phải xây dựng đúng nguyên tác chứ."
"Không có nguyên tác gì ở đây cả.
Người duy nhất biết rõ về nhân vật này, trong thực tế, cũng không biết quá nhiều thứ."
Một dòng xoáy suy nghĩ kích động Thorn phải tiếp tục hỏi.
"Rốt cuộc là cậu đang viết về... ai?
Hay cái gì vậy?"
Cyclone không phản ứng liền.
"Tớ đang viết một biên sử ký về một nhân vật có tên Liege Laplace.
Anh ta là... một Avatar, giống như chúng ta.
Đó là một chàng trai dày dặn, có phần ngây thơ, tốt tính (nếu không muốn nói là không phân biệt được giữa cái xấu hay cái tốt), một gương mặt dễ thương với mái tóc xoăn màu đất phù sa, đôi mắt lấp lánh..."
Vừa nói, cậu vừa dùng những tính từ vốn không-dùng-để-miêu-tả Thunderstorm để tránh đả động đến việc Laplace là past-self của cậu ta, đơn giản là do cậu biết Thorn vẫn còn sợ mắt đỏ sau sự cố liên quan đến trò ẩu đả năm tiểu học, tệ hơn là Thorn sẽ dè chừng hay hoảng hốt đến mức lắp bắp không thốt nên lời.
Về cơ bản, Laplace không bao giờ muốn ai nhớ đến bản thân như một con quái thú mắt đỏ cả, nhưng Thunderstorm phá hết tất cả rồi.
Có lẽ chuyện mập mờ về thân thế của Laplace làm Thorn có vẻ sốt ruột đến mức Cyclone phải đổi chủ đề sang việc kể tiếp tiểu thuyết.
"À, anh ta sống ở nửa cuối thế kỷ 19, một nơi bạo loạn, sống dưới chế độ độc tài.
Chủ nhân của anh ta, Liege Fibonacci, dưới sự tác động của thời cuộc, đã lui đến nhóm chủ trương tự trị.
Cả hai cũng không thân thiết với nhau."
Thorn lắng nghe rất kĩ, dù không chắc bản thân hiểu được ý nghĩa của chiến tranh vào những năm đó.
"Đó là Avatar của Uragan à?
Nếu không, tại sao cậu biết rõ như thế?"
Cyclone bật cười.
"Không.
Điều gì làm cậu nghĩ thế?"
"Khi nghe cậu kể.
Nhưng có lẽ là không thật."
Thorn kéo một bên gấu áo.
"Bởi cậu không bao giờ khen mình dễ thương cả.
Cậu toàn khen..."
Có vẻ Thorn đang nhớ ra gì đó, Cyclone cảm thấy lo đến mức bắt đầu nói nhanh hơn.
"Không, tất nhiên Laplace không phải past-self của tớ.
Nhưng tớ có nhớ được past-self của mình thời điểm đó."
Khi đã lôi kéo được sự chú ý của người kia, Cyclone lần mò trong kí ức những thứ mình muốn tìm.
"Cậu biết đấy, Uragan khá vụng về trong việc che giấu, về cơ bản, nó còn không nghĩ đến việc thu thập những gì rỉ ra từ bộ nhớ.
Past-self của tớ thời đó cũng chỉ có vài nhiệm vụ đơn giản thôi: làm việc ở một nhóm Cảnh sát vũ trang Corazon De Villier.
Một vài bộ phận trong Corazon đã kết hợp với các giới quý tộc, vốn chịu ảnh hưởng từ quái vật trong viễn tưởng Frankeinstein, để thành lập ra IEU, một đơn vị giáo dục trung cấp, sau này khai sinh ra trường Đại Học Sunniva.
Tớ còn nhớ mình làm trong đơn vị ghi chép thông tin nữa cơ."
"Đại Học Sunniva?
Tớ nhớ rồi, Solar bảo rất thích được vào đó...
Có vẻ nó thú vị thật."
Thorn lập tức hứng thú với những gì liên quan tới cuộc đời cũ.
"Vậy là cậu viết về Laplace dựa trên kí ức của mình?
Nhưng để làm gì?"
Cyclone không ngẩng lên khỏi mặt giấy.
"Tớ muốn kể lại câu chuyện về Laplace cho một người.
Tớ muốn cậu ấy biết sự thật về past-self đó của mình.
Dù gì cho đến khi qua đời, Laplace đã có rất nhiều cống hiến với nhân loại, dù không ai thừa nhận điều đó.
Còn chủ nhân của anh ta, Fibonacci, một kẻ mà tớ nghĩ rất quá đáng và tàn độc, đã mạo danh mọi thứ, tước cái tên của người sáng tạo chúng ra khỏi những tài liệu ghi chép, thay thế bằng cái tên của mình."
Thorn không khỏi tò mò.
"Ý cậu nói nghe lạ thật."
"Sao lạ?"
"Thì đó, tớ nghĩ một Avatar phải trung thành với chủ nhân của họ.
Sao cậu nói như thể Fibonacci là kẻ xấu... và Laplace, có chỗ đứng cao hơn trong... vị thế vốn có của mình?"
Có lẽ Thorn không nhận ra cậu ấy đang trở nên cực kỳ nhanh nhạy với chủ đề này.
"Bất kì tài sản nào của Avatar cũng sẽ thuộc về chủ nhân họ thôi, đúng không?
Vậy tại sao, nếu Laplace không đồng ý nhượng lại những điều đó cho Fibonacci?"
Càng tiếp tục cuộc hội thoại, Cyclone nhận ra nó bắt đầu phức tạp đi.
"Vấn đề mấu chốt là Laplace đã lên tiếng phản đối và sẽ không hợp tác hay giúp đỡ Fibonacci trong bất kì hoàn cảnh nào nữa.
Quan hệ của họ đã rạn nứt từ thuở đó, dù Laplace vẫn cố gắng hoàn thành giao ước của mình.
Đó là một quyết định khó khăn, vì Fibonacci chỉ muốn huỷ diệt mọi thứ, từ nền văn minh, chế độ độc tài, cải cách dân chúng; trong khi Laplace lại được sinh ra từ những ý muốn tốt đẹp: bảo vệ con người.
Dù đó là ý tưởng xa vời, nhưng Laplace vẫn hoàn thành nó, dần dần."
"Khoan đã..."
Sự ham muốn huỷ diệt của Fibonacci làm Thorn liên tưởng tới ai đó.
Hẳn là liên quan đến mắt đỏ.
"Tại sao chủ nhân của Laplace lại muốn huỷ diệt mọi thứ?"
"Anh ta muốn thống trị thì đúng hơn, anh ta không muốn nhìn quê nhà mình thay đổi, mà muốn phá huỷ nó."
Cyclone gõ cây bút lên mặt sàn.
"Thèm muốn sức mạnh làm chủ mọi thứ, đến mức ghen tỵ với cả Avatar của mình.
Khốn đốn thay, Capella, cô gái anh ta yêu, lại yêu Laplace.
Điều này đã nuốt chửng đứa con trai nhà Liege vào hố sâu dục vọng."
"Vậy..."
Thorn gãi đầu.
"Anh ta đã thành công chưa?"
"Gần như là rồi."
Cyclone rùng mình.
"Đó là khi những con thỏ được thả ra."
*
Ice nhìn thấy rất nhiều con thỏ, với bộ lông trắng muốt, đôi mắt đỏ rực, móng chân nhọn hoắc, và cái đuôi hình hoa cẩm chướng, được nhốt trong những cái lồng.
Chúng kêu cái âm thanh của loài rừng, nhìn chằm chằm trong vô định.
Khi thấy chúng, Ice vô thức lùi lại bởi ánh mắt hung hãn đó.
Có chừng hàng trăm con thỏ bị nhốt trong những cái lồng đủ màu sắc như một tấm phông pixel động.
Mãi đến lúc này cậu mới nghe thấy tiếng rít của chúng nghe rùng mình cỡ nào, còn tệ hơn cả tiếng đập đá trong công trường.
Thậm chí, nếu đến gần hơn, chúng sẽ nghe như tiếng kéo xoành xoạch.
Capella huýt sáo.
"Ôi dà, lần đầu tiên thấy thư viện trường mình nuôi thỏ hử?"
"
Sau này, những con thỏ được huấn luyện để ăn thịt đó được gọi là Red-Eyed Bunny.
Nghe dễ thương đúng không, trừ khi cậu nhớ là quái thú mắt đỏ từng làm nhân gian khiếp sợ cả một thế kỷ nay cũng có nghĩa là Red-Eyed Behemoth."
Không thể nói là Ice dự trù trước mình sẽ tìm ra những thứ này.
"Chúng từ đâu ra?"
Nhìn cơ thể kì lạ đó đi, chúng mà là thỏ thường sao?
Kết hợp với giả thuyết đây là một phòng thí nghiệm nữa, thì khó mà chắc chắn rằng chúng sẽ là thứ gì đó an toàn.
"Ai đã nuôi chúng?
Và cậu biết hết, đúng không?"
"Kiểu thế.
Mà đừng tới gần, chúng khát máu lắm đó."
Khi Capella nói xong, một vài con như nghe được tiếng nói chuyện của cô, hay thậm chí là tiếng thở của cả hai, đã bắt đầu rú lên những âm thanh tru tréo điếng cả tai.
Nó nghe như hàng ngàn con chim hót cùng một lúc, nhưng mang âm vực thù địch hơn.
Chúng nhào đến sát chiếc lồng, cào cấu vào không trung như muốn thoát ra ngoài, để thoả mãn cơn khát.
"Ái chà, có vẻ lâu rồi chúng chưa được ăn thịt người."
Vẻ hân hoan không hề được che đi trên nét mặt cô gái.
Ice im lặng đón nhận những sự thật kì bí này, trong những giấc mơ nọ, Kamyu (nhân vật ưa thích của cậu trong Game HxH của WASB) cũng là một tên người thỏ.
Cái đầu của hắn dị dạng, và đôi tai...
"Tớ đã hiểu vì sao Blaze sợ những chú thỏ như vậy."
"Hửm?"
Capella nhướng mày.
Làm mình nhớ tới phim Donnie Darko thật.
"Đôi tai của chúng trông như những chiếc kéo ấy."
Những chiếc kéo ít khi đi kèm ý nghĩa nào, nhưng nhìn kĩ sẽ rất đáng sợ.
Lúc này, các REB bắt đầu cào móng vuốt lên cái lồng của chúng, đôi tai dựng đứng lên, cáu gắt, cứng cỏi như hai mặt chiếc kéo.
"Chúng có vẻ thiếu kiểm soát.
Nếu bà thủ thư là người giấu chúng, sẽ không khó hiểu vì sao bà ấy không cho các học sinh đến gần cánh cửa gỗ trong thư viện."
Ice đưa ra giả thuyết.
Vấn đề là, nhằm mục đích gì?
Những con thỏ này...
"Ai đã tạo ra chúng?"
Capella nghĩ cô sẽ khiến Ice sợ chết khiếp với những con thỏ có mấy cái răng to tướng và đôi tai đầy lông buông thõng.
"Thỏ đại diện cho nhân bản vô tính, chúng là động vật có vú hằng nhiệt đầu tiên được nhân bản thành công bởi một nhóm khoa học gia người Pháp vào năm 60.
Thực tế, họ được truyền cảm hứng bởi giai thoại về một RedCode không thể hoàn thành từ năm 1875.
Bởi đội quân REB của Liege Fibonacci."
Ice không thực sự nghĩ đã đến giờ tìm hiểu lịch sử sớm như vậy.
"Hắn tạo ra đám thỏ này để làm gì?
Giết người à?"
"Bạo chúa thời đó trông còn kì quái hơn thời nay.
Còn hơn cả bộ phim điện ảnh."
Cô gái Tenebris hoàn toàn không che giấu nụ cười đắc thắng.
"Fibbon đã tạo ra một thứ vũ khí không khoan nhượng, trong cơn đau đớn duyên dáng, và chúng sẽ xé nát mọi thứ cho đến khi không còn gì cả.
Thật buồn cười, anh ta gọi chúng là Fluffy."
Không thể nói là hai người như bước vào game Alice In Wonderland.
"Tại sao không dùng một đội quân con người mà phải viện tới thỏ?"
"Con người dối trá, hai mặt, và ít trung thành.
Trong khi động vật dễ sai bảo hơn."
Lúc này Ice chẳng còn gì để nghĩ ngoài việc nhìn chằm chằm vào chúng, một loài vật của sự song song, mâu thuẫn, vừa đáng yêu vừa đáng sợ, với bộ óc của kẻ tâm thần.
Chúng chen chúc nhau trong những cái lồng, và có dự định sẽ ăn ngấu nghiến đối tượng trước mặt nếu chúng thoát được ra ngoài.
Capella nhìn ngắm thành quả đó với vẻ mặt không chút lo âu.
"28 chiếc răng của chúng sẽ sớm cắn nát cái lồng tí hin đó thôi."
"Chúng sắp thoát ra và cậu có vẻ vẫn tỉnh táo."
"Do chúng phản ứng với lõi nguyên tố của cậu đấy."
Capella dụi mắt, Ice hứng thú với ánh nhìn đó của cô, thể hiện sự chán nản vô hạn nhưng vẫn có vài đốm sáng như sao nhen lên.
"Khi cảm nhận được sức mạnh từ các EC ở khoảng cách gần, chúng sẽ trở nên háu ăn, đói khát một cách kịch liệt.
Để thúc đẩy bản năng sinh tồn.
Plantae đã cho chúng một cơ thể khoẻ mạnh, bền với mọi sức ép, còn Fibbon dạy cho chúng khả năng của một loài săn mồi, để chúng lục sùng tung tích của người mà anh ta rất ghét: Laplace.
Vậy nên, mỗi khi cậu đến đủ gần, chúng sẽ phát ra tiếng rít, nghe như con ong bắp cày bay quanh mặt.
Nghe được âm thanh ấy ở càng xa chứng tỏ càng có nhiều mùi của Laplace."
Vậy đó là tin tốt, Ice không nghe được gì cho đến khi mò tới tận cái hầm trống này.
Có nghĩa là cậu không có nhân tố Laplace trong người.
"Mà tạo ra bầy thỏ này chỉ để tìm một người, một ý muốn hài hước thật.
Cậu vừa bảo anh ta dùng chúng để tạo ra cái gì?
RedCode à?"
Ice nhớ đến cuộc trò chuyện trong đêm với tiến sĩ Juniper Ville, anh chàng Issac Vulcain đó.
Toàn tin xấu, đi chung với mấy cái Code.
"Laplace phản đối dữ dội quá nên đã bỏ đi biệt xứ, đặc biệt là sau cái chết của..."
Nói tới đây Capella dừng lại.
"Bạn gái của anh ta.
Thôi được, giờ học lịch sử không quan trọng lắm đâu.
Chúng đã chờ một thời gian dài kể từ khi trường TBI này được thành lập để thoát ra ngoài."
Càng lúc càng chất đống câu hỏi.
"Ông hiệu trưởng Acer gì đó giấu đống này trong trường làm gì?
Sao không giết chúng luôn đi cho tiện?
Muốn giữ làm thành của riêng à?"
Những con thỏ thể hiện sự khó chịu ở mức cao của chúng bằng cách gầm gừ.
Chiếc lồng bắt đầu lung lay, và sắp vỡ.
"Nhìn vào tình trạng hiện tại thì tớ không quan tâm vì sao Acer lại muốn giữ chúng trong đó đâu.
Quan trọng là, chúng sẽ tràn ra khỏi trường và tấn công người dân ttong thành phố sau khi xử gọn hai đứa mình."
Capella cố tỏ ra hoang mang, nhưng có lẽ cô ấy quá bình tĩnh.
Ice chép môi, cố gắng suy nghĩ đến hàng loạt giả thuyết.
"Có cách nào ngăn chúng lại không?
Không ai từng thử hạ chúng ư?"
"Vì không hạ được nên mới phải nhốt ở đây, trong cái nơi tối mịt hôi hám này."
Ice nhìn cô gái với vẻ ngờ vực.
"Chúng bị giữ trong tình trạng này được bao lâu rồi?"
Một hình ảnh in đậm trong tâm trí cô gái khi nhớ về ngụ ngôn của Plato.
"Từ những năm 50 chúng đã bị xích lại và luân chuyển qua nhiều vị trí.
Rồi anh em nhà Acer đã cố tình mang chúng đến Malaysia, xa khỏi ánh mắt của truyền thông.
Họ nuôi dưỡng chúng bằng thịt của các động vật nhỏ hơn, như chim, sóc, hay côn trùng.
Tuy nhiên, càng được nuôi lớn, chúng càng thèm nhiều thứ hơn, cơn đói không bao giờ hết trừ khi chúng được ăn thịt người.
Rồi họ cho chúng ăn những loài lớn hơn chút nữa, đến các con thỏ đồng loại, mèo, chó, rồi có cả cáo, sói hay thậm chí, lần gần nhất năm 97 là một con sư tử.
Sau chuyện đó, bản tính háu ăn vẫn không kìm chế được, cộng với việc họ không thể khai thác được gì sâu hơn, nên họ cho chúng ăn dần các tử thi không còn chỗ chôn cất.
Chúng miễn nhiễm với các loại dược phẩm hay thuốc mê."
Hẳn chúng đã chờ quá lâu, những con thỏ này là tù nhân của ý nghĩ sai lầm, bị nhốt trong mấy cái hang và chẳng được ai quan tâm ngoài những mẩu thịt nhỏ hay tiếng vọng.
Ice nghi ngờ, "Chúng chỉ mới kích động trong thời gian gần đây?"
Những tiếng ồn bên tai Capella một lúc một to.
"Đúng hơn từ bốn năm nay, từ lúc các cậu vào trường.
Mỗi lần các cậu đến thư viện là một lần chúng trở nên quẫn trí.
Hãy tưởng tượng có một miếng giò ngon béo bở trước mặt, các cậu quá đói, nhưng nó lại xa tầm với.
Hãy tưởng tượng chúng cảm nhận như thế bao nhiêu lần."
Ice không cần tưởng tượng, cậu từng ở trong hoàn cảnh đó, suốt nhiều năm.
Capella ngoái lại nhìn Ice.
"REB vô hiệu hoá với gần như mọi thứ.
Chúng đủ nhanh, nhảy cao đến 8 feet, đủ nhạy và sức bền để né tránh, hay thậm chí là chịu đựng được đòn tấn công của các cậu.
Ngay cả Erramatter BlueCode-Hellish của cậu cũng không ăn thua đâu, tuyến mồ hôi tụ hết ở dưới chân cho phép bản thân chúng nguội đi và duy trì nhiệt độ hiện tại, nên là lớp lông trắng đó chống thấm nước gớm lắm.
Không ăn thua."
Ice không nghĩ mình sẽ được tiếp đón bằng sự giận dữ như thế này.
"Nghĩa là ta cần một đòn dứt khoát hơn.
Mặc dù là loài đột biến, chúng vẫn có khả năng giữ lại các tính trạng của loài thỏ thường chứ?"
"Có vài đặc tính."
Capella không rõ là Ice nhận ra sự thật cô nuôi dưỡng những đám thỏ này bằng những sinh mạng mà cô tước đi danh tính chưa.
Nhưng dù gì thì, ngay cả cô cũng thừa nhận rằng mình cố ý để cho Ice nhìn nhận vấn đề này một cách sai lệch.
Một cách nhanh gọn, Ice liền phân tích thông tin hiện có khi nhìn vào độ phủ bám của trần nhà.
"Thỏ là động vật săn mồi, nhưng chúng đã bị nhốt ở đây một thời gian đủ dài để quên đi một số bản năng tự vệ có điều kiện.
Âm thanh, xét theo góc tường, bên ngoài khó mà lọt được vào sâu trong đây, nghĩa là chúng có thể chưa tiếp xúc với một số âm thanh đủ lớn như pháo hoa để quen dần với nỗi sợ đó.
Đôi khi chúng sẽ tỏ ra cứng rắn một chút, nhưng nhìn xem, sự hung hăng chẳng che giấu gì hết."
Capella vẫn chưa hình dung điệu bộ lý luận của Ice.
"Nó có nghĩa là gì?"
Ice chưa trả lời ngay.
Con thỏ hẳn vẫn xem cậu là con người, cái lồng là lãnh thổ của chúng, nhưng chúng sẽ không phải kẻ nói ai sống ai chết vào tối nay.
Rồi cậu lượm lặt thứ gì đó từ dưới chân, một thanh dùi, không rõ dùng để làm gì.
Nhưng giờ là lúc cậu cho nó tác dụng mới, bằng cách gõ liên tục vào mặt sàn.
Càng lúc càng mạnh.
Cốp!
Cốp!
Cốp!
Bầy thỏ đang tru tréo giờ lập tức im bặt, lùi lại, tuy nhiên chúng nhanh chóng bỏ qua sự bối rối đó để tiếp tục rèn giũa hàm răng sắc bén đó với thanh sắt đang giam mình.
"Hmm..."
Y như việc tập trung vào ý định chính thì có thể giảm nhẹ đi sự hoang mang nhỉ?
Capella huýt sao.
"Nó-có-nghĩa-là-gì?"
"Có nghĩa là chúng sợ âm thanh lớn.
Và ánh sáng."
Ice vứt thanh dùi đi, trong đầu chạy qua hàng ngàn giả thuyết như một đoàn tàu.
"Nghĩa là chúng sẽ sợ sấm chớp."
"Định lấy độc trị độc à?"
Capella hiếu kì.
Đó là lúc cả hai nhận ra một con thỏ, con ngoài cùng bên trái, đã cắn nát chiếc lồng.
Mảnh vựa bằng thép, có thể là nhựa, rơi xuống sàn.
Không có gì lạ nếu thấy xương dăm của động vật khác nữa.
Tiếng hì hục của kẻ đi săn thể hiện qua âm hưởng ken két của kẽ răng trát máu với xi măng.
Có vẻ những bé lông trắng khác cũng không phải chờ đợi quá lâu để được thả tự do.
Ice gật gù.
"Giờ gọi cậu anh Thunderstorm của tớ có quá muộn không?"
"Còn tuỳ..."
Những bóng đen của Anti-Lux tụ quanh tay của nữ Tenebris.
"Là cái tay bấm số gọi điện của cậu với chân của đám thỏ này cái nào nhanh hơn."
Giây sau, nó nhào tới.
*Tbc*