Khác [SevenAU] ELDERBOYS.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Sevenau] Elderboys.
Kitty White - Absedian.


Không biết từ khi nào, toàn bộ khung cảnh xung quanh Thunderstorm đã không còn là khu vực trên hòn đảo huyền bí của cậu.

Mưa gió quất từng cơn vào mặt cậu khi toà thị chính cao 60 tầng bỗng nhiên bị thay thế bằng toà tháp cổ đặc trưng.

Đây là loại tháp đặc biệt mà Behemoth từng thấy trên Thiên đàng, hay "nhẫn ngoài" của Địa ngục.

Khác với tưởng tượng của người theo đạo, hai sắc tộc của Absedian sống chung với nhau trên một hành tinh tương đối hoà thuận; nếu không muốn nói là cực tôn trọng lẫn nhau, như những đứa trẻ ngoan ngoãn, những hàng xóm thân thiện quá mức.

Cyclone từng nói với cậu về mấy bức minh hoạ trên kính vạn hoa trong Nhà thờ St.

Elýsses, nơi mô tả một cách chân thực nhất về các thiên sứ bảo vệ.

"Đôi cánh mềm mại, vầng hào quang sáng chói".

Thunderstorm phải rất kiềm chế để tiết lộ cho cậu ấy rằng Thiên thần thực sự chỉ dùng hình dạng người cho một mục đích: săn mồi và ngoại giao.

Đằng nào thì so với Flatline, Absedian sống chung Dải Ngân hà với Nhân loại và Trái Đất, hình dạng tương đương nhau (dù là nguỵ trang) cũng dễ hiểu.

Tuy nhiên, Thiên thần là chiến binh của Thiên Chúa.

Họ là các người lính.

Ngoại hình thực tế của họ có thể nói là vô cùng cao lớn, khổng lồ và hùng vĩ hơn nhiều so với Ác quỷ, chưa kể những đôi cánh mở ra là che lấp cả một khoảng trời lớn bằng cỡ một quốc gia tiêu chuẩn, thế nên họ không thể sống trên cùng một bề mặt hành tinh với Địa ngục; nếu không thì sẽ vô tình 'cán dẹp lép' các Ác quỷ nhỏ xíu mất thôi.

Thiên đàng vì thế toạ lạc ở trên bầu khí quyển của Địa ngục, có hình dạng bao gồm 777 các bánh xe lửa như "Phong Hoả Luân" đan xen chồng chéo vào nhau, cùng với những con mắt lấp lánh đủ màu sắc.

Chúng là các "thấu thị" mà Minh thần dùng để quan sát và kiểm tra an ninh hành tinh chia sẻ chung của loài Absedian, hay "Sao Thổ" hiện tại (Thunderstorm không biết điều đó, tiếc là thế).

Mỗi con mắt ấy là một thành thị, với toà tháp ẩn được cho là biểu tượng của giai cấp thống trị ở trong.

Mọi Phẩm trật Thiên thần, như Luyến thần, Minh thần và Ngai thần có cấp bậc cao đều sống ở đó theo một cách phân chia phức tạp hơn nhiều.

Ví dụ như Ezekiel, Thiên thần Uất hận.

Sinh vật này cũng là chủ của một thấu thị, và vì là một Ngai thần, erelim cũng thường xuyên dạo chơi xuống Địa ngục.

Từ khi mới gặp, nó tạo ấn tượng cho cậu là một (trong số hiếm hoi) Thiên thần cấp cao có bệnh tật; cụ thể là chứng động kinh do tổn thương ở thuỳ thái dương lúc ở dạng người.

Ezekiel có đầy đủ các triệu chứng của căn bệnh này như thường xuyên bị ngất, nói thao thao bất tuyệt hoặc nhìn thấy những ảo ảnh.

Nó là Thiên thần bất bình thường nhất mà Thunderstorm từng gặp, nhưng ít ra thời điểm đó, nó vô hại.

Khung cảnh hiện tại chính xác là đang mô phỏng toà tháp nơi Ezekiel từng ở trước khi chinh chiến tại Mặt Trăng.

Sau tất thảy sự ồn ào tại buổi hoà nhạc bất ngờ của Fatalero, sự tĩnh lặng vây quanh cậu dường như phi thực, mắt cậu cần một vài giây để quen với bóng đêm đen thẫm.

Trong ánh sáng mà cô nàng tạo ra, người ta nhanh chóng quên rằng đêm có thể tối đến nhường nào.

Sự xuất hiện của nữ idol đã giải nghệ này, dù biết chắc đó là "món quà bất ngờ" mà Solar nhắc đến, nhưng nó lại khiến Thunderstorm buồn nôn.

Sống với gia đình này mấy năm rồi, nghĩ đến việc sự nhiệt huyết của tụi nó lại dẫn tới mối hiểm hoạ tiềm tàng này khiến cậu vừa muốn trách lại vừa thấy thương.

Cậu không còn đủ sức giận các em mình nữa, bây giờ chỉ có thể tập trung vào giải quyết hậu quả trước mắt.

Những chuyện Fatalero từng gây ra với Hiệp hội LOTUS & CARNA, ai cũng biết rõ.

Đây không phải lỗi của Rashied, chỉ là do Thunderstorm phòng hờ xa thôi.

Lẽ ra cậu nên nhắc trước cho cặp sinh đôi là tụi nó không nên tìm hiểu quá sâu về Fatalero, nhưng giờ cũng muộn rồi.

Cô ta đã biết Thunderstorm ở đâu, từ giờ nếu từ chối đóng trọn vẹn vở kịch này thì cô sẽ gây hại đến nhà Rashied.

Nếu cô ta không tự tay làm, khối liên minh Sinneborn mà cô ta cấu kết trong thế giới ngầm cũng sẽ làm thay.

Thunderstorm đã men theo những con đường mình nhớ lờ mờ để tiến về phía đỉnh tháp: các bậc thang rong rêu, các tượng đá vỡ toác, đài phun nước với bể cẩm thạch ngập lá rụng rữa nát từ mùa đông.

Nếu ở thế kỉ trước, đối mặt với Ezekiel thể nào cũng sẽ có một trận đại chiến bùng nổ, một trong hai sẽ tự tay chôn kẻ xấu số kia.

Cảnh tượng bên trong tiêu điều, các ô kính cửa sổ vỡ tan, những băng ghế gỗ đem làm củi sưởi ấm.

Ezekiel dùng hình dạng người không rõ ràng của nó ngồi trên bục lớn, tay vân vê một thứ gì đó trông như hạt pha lê.

Khi cảm nhận được đối phương đang tiến tới, nó lên tiếng, "Tất cả bọn chúng đều là kẻ sát nhân, Thunderstorm, có ra sao thì cũng đừng bao giờ quên điều đó."

Nhìn vào một Giọt Nước đang ở trạng thái không hoạt động của chúng, khi chúng thu nhỏ lại chỉ bằng một đốt ngón tay và phản quang như viên pha lê, Thunderstorm hỏi lại, "Chẳng phải chúng cũng chỉ là những tay sai nhát cáy thôi à?"

Ezekiel tiếp tục cảnh báo, "Đây là Giọt Nước được tạo ra từ giọt nước mắt của cậu đấy.

Bọn chúng bị giam giữ vì thích giết chóc, và chúng phải nhận hình phạt từ Đấng tối cao là phải làm tôi tớ cho bất kì tên ngốc nào sỡ hữu chúng trong suốt cuộc đời bất tử.

Giọt Nước của cậu, Aerosol này mà thức dậy, chắc chắn nó chỉ bận tâm duy nhất một điều, đó là làm sao để giết được cậu rồi tự mình làm chủ."

Thunderstorm bình tĩnh bước đến gần Ezekiel, lần này không còn những vòng bánh xe to lớn vây lấy cậu, "Tôi không quan tâm tới Giọt Nước.

Có điều tôi thắc mắc, làm sao cậu có được nó?"

Khi một trong các con mắt đảo liên hồi rồi nhìn chằm chằm vào cậu, giống y như muốn khám xét một tên tội phạm, cậu chợt hiểu ra bản thân không có nhiều quyền lợi để minh oan, "Thôi được, làm sao tôi tạo ra nó?"

Hoạ tiết của những sợi chắn ma thuật cho thấy Giọt Nước không nhận ra bản thân nó đang bị xích lại, nó cũng không nhận ra sự hiện diện của hai người, cũng không phản ứng gì với chủ nhân của mình; có vẻ nó đang chìm vào giấc ngủ sâu hơn là đi vào trạng thái offline đơn giản.

Con dấu niêm phong với hoa văn quái dị của nó cho thấy nó đúng là mang theo vài đặc điểm của Thunderstorm.

"Sử sách nói rằng các Giọt Nước được sinh ra từ tự nhiên và bản thân các sinh vật có tri giác.

Hầu như người ta chỉ nghe vế trước thôi, còn sản phẩm của cậu là từ vế sau.

Giọt Nước có thể đến từ nỗi buồn của một cá thể, kể cả con người bình thường, nhưng không phải chỉ cần khóc một lần là có thể tạo ra chúng...

Phải gấp hàng triệu lần như vậy."

Ezekiel ngắm nhìn viên pha lê, "Số lần khóc để có thể tạo ra Giọt Nước như này mất khoảng số năm nhiều hơn tuổi thọ trung bình của con người."

"Như thế nào?"

"Rất nhiều, không đếm được."

Ngay lúc đó, Thunderstorm như chợt hiểu ra một số thứ, nhưng cậu quyết định bỏ qua; tiếp tục, "Rốt cuộc cậu đang có âm mưu gì thế?"

Ngón tay, rồi cánh tay và vai của Ezekiel dần hiện hình thay vì chỉ có cặp mắt đỏ rực trống rỗng như trước.

Những ngón tay quờ quạng trong không khí lạnh, thu lại nắm đấm, rồi từ vai trồi lên một cái gáy, trông như gáy thằn lằn, "Vào vấn đề nhanh nhé: tôi cho cậu hai lựa chọn."

"...Cậu làm gì có quyền điều hành ở đây mà yêu cầu tôi phải chọn hoặc không chọn."

Thunderstorm thẳng thừng từ chối, cậu thừa biết năng lực đặc biệt nhất của Ezekiel chính là, không hề tồn tại một "Ngai thần Ezekiel" nào là thật vào thời khắc cậu nhìn thấy nó cả.

Thiên thần này sống ở nhiều nhân dạng khác nhau, thứ mà cậu đang nói chuyện đây là một 'thì quá khứ' của nó.

Ezekiel hiện tại đang ở đâu, làm gì vẫn là ẩn số.

"Nhưng để tôi công khai vấn đề của cậu thật minh bạch: cậu tin rằng Giọt Nước cứ thế nhảy ra từ giữa hư vô mà nằm yên trưng cảnh cho đến hết cuộc đời nó sao?"

Ezekiel rất nhanh vào điều cần nói, không dông dài, "Giọt Nước là sự biến hoá tuyệt diệu của những cơn trầm cảm kéo dài, những sự suy sụp tinh thần mà cậu đã phải dùng đến thuốc an thần để an ủi, rồi móc cơ thể trẻ con của mình vào các ống và dây của hệ thống hỗ trợ sự sống, bị kẹt ở tư thế nằm yên và cách ly với mọi thứ.

Nếu cậu được thể hiện và giải toả những điều như vậy ra bên ngoài thì tốt."

Không hiểu sao ngay trong khoảnh khắc ấy, Thunderstorm đã buột miệng phản ứng một cách rất thiếu liên quan, "Đừng dùng từ đó dễ dàng như vậy."

"Từ gì?"

"Trầm cảm."

"Tại sao?"

Con mắt nhìn chằm chằm Thunderstorm khi nãy lập tức mở trừng trừng, nhưng lần này nhìn vào hư vô, "Cậu cũng là một con người bị trầm cảm nghiêm trọng, có điều đáng buồn là cậu không hề nhận ra điều đó; kể cả khi những cá nhân nhắc nhở những triệu chứng không tốt ấy cho cậu, cậu cũng từ chối chấp nhận.

Tôi không chắc cậu hiểu được hai từ đó có nghĩa là gì."

Thunderstorm nhớ tới mình vào những năm thập niên 30s tại Đại Học Sunniva của Stonehert, khi cậu còn là một thiếu niên không màng tới chuyện yêu đương và dành gần như toàn bộ thời gian để gặm nhấm luận án, văn đề và các bài tập về ngôn ngữ.

Cậu đã dành cả ngày để đọc về hơn 200 loại ngôn ngữ với vô số bảng chữ cái khác nhau từ khắp nơi.

Vì sở thích viết lách của Winterfall, cậu cũng tập trung học nhiều về tiếng Anh hơn tất thảy, với mục tiêu là một lúc nào đấy có thể hỗ trợ bạn mình xuất bản sách tại cường quốc mạnh mẽ phương Tây.

Bây giờ, Thunderstorm vẫn dành phần lớn thời gian ở nhà để đọc sách, hầu như không làm gì nhiều.

Đó là một sự nghèo nàn kỳ lạ của tiếng Anh, cũng như thực sự của nhiều ngôn ngữ khác nữa: khi chúng ta chỉ sử dụng cùng một từ, "trầm cảm", để mô tả cảm giác của một đứa trẻ khi trời mưa vào ngày sinh nhật của nó, và cũng để mô tả cảm giác của ai đó ngay trước thời điểm họ bóp cò tự sát.

Thunderstorm từng nghĩ cậu rất giỏi trong việc giãi bày những nỗi đau của bản thân và dễ dàng xử lý chúng như một cái máy, nhưng hoá ra cậu không có; thậm chí, cậu không hề nhận ra sự đau đớn ấy vượt xa khả năng chữa trị những tưởng toàn năng của mình.

Sự dựa dẫm vào tài lợi của Behemoth trước đây đã đẩy Thunderstorm tới bờ vực không thể tự lo được rắc rối của bản thân mình, khi Ác quỷ không còn nữa.

Nếu không còn bản sắc của Behemoth, liệu Thunderstorm có sống sót nổi không?

Ác quỷ không thể chết vì đau buồn, bởi trái tim của chính mình mà họ không biết ở đâu để khiến nó vụn vỡ.

Trong khi cơ thể con người rất mỏng manh, chỉ cần vài lời xua đuổi từ những người cậu luôn tin tưởng là đủ để khiến cậu muốn phát điên và tự tay đập nát trái tim của mình rồi.

Yếu ớt.

Nếu mình không thể sống sót—

Ngay lập tức, bản năng đầu tiên của một con mồi khi cảm nhận mình gặp nguy hiểm chính là tìm kiếm xem có kẻ săn thú nào đang chĩa ánh nhìn chòng chọc vào mình không.

Rồi Thunderstorm cố gắng nói thật nhanh để không lộ rõ giọng điệu bất an của mình, "...Cậu quan sát tôi ở đâu, trong suốt chừng ấy năm?"

"Còn ở đâu nữa, trong mặt đá dây chuyền lục bảo của Stonehert."

Thunderstorm đưa tay lên vuốt cổ, nhận thấy sợi dây ẩn dưới lớp áo đen đỏ mỏng.

Nó có hình dáng như ba cái răng cưa chĩa ra như lá phong, ánh xanh lục của đá quý sáng một cách nổi bật trong khung cảnh tối đen.

Hiếm khi cậu để lộ mình có đeo gì đó trên cổ với ai, kể cả Rashied; dù sao cổ cũng là vị trí nhạy cảm.

Đó là lúc cậu biết được, rất có thể, mặt dây chuyền có thể mở ra và chắc chắn có thứ gì đó bên trong, thứ gì đó quan trọng đối với chính cậu, chính Behemoth năm xưa, nhưng lúc này, cậu không nhận thấy bất kỳ cảm xúc rõ ràng nào đối với vật nhỏ ấy, cũng không có ý định mở ra chứng thực, rồi lại mất thời giờ nhớ nhung kỉ niệm vô nghĩa.

Mặt đá trang sức chỉ quanh cổ, cậu không bao giờ xoay nó trên tay hay làm bất kỳ hành động đáng chú ý nào khác với nó, thậm chí chỉ thuần túy là phản xạ, như thể cậu hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nó.

Ít nhất là sự có mặt của Ezekiel công khai sự thật.

Thunderstorm chắc chắn có sợi dây này khá lâu rồi, từ khi còn ngủ sâu trong EVA thì đã có ai đó đặt nó vào người Red Herring.

Rồi cậu nghĩ tới một người, người dường như có thể đọc được suy nghĩ của cậu từ phía bên kia bán cầu, người... cùng chủng loại với các Thiên thần.

Anh họ Ottoma.

Kỉ vật này từ Stonehert để lại, có lẽ anh ấy đã cất giữ thay cho Quái thú mắt đỏ một thời gian quá dài.

Anh đã biết về sự ra đời của Avatar đầu tiên, thế nên đã lặn lội đặt lá bùa hộ mệnh này vào tay đứa trẻ mắt đỏ như một sự nhắc nhở.

Em sẽ không ở một mình đâu.

Dù là theo nghĩa nào, nó vẫn làm cậu thấy xót xa.

Cảm ơn vì đã không bỏ rơi em.

"Cậu biết lưu giữ các kỉ vật rất cẩn thận," Ezekiel nhướng mi, "Nhưng Thunderstorm Rashied, cậu hành xử như một nạn nhân biết đi của chiến tranh, bị đẩy vào những hoàn cảnh gia đình và xã hội không thể chịu đựng được.

Ở đó, cậu phải..., bất chấp nỗi thống khổ đang nuốt chửng bộ não của mình, phải thể hiện khuôn mặt gần giống với khuôn mặt gắn liền với những con người bình thường.

Cậu bị ép phải cố gắng nói chuyện phiếm, phản ứng nhanh với các câu hỏi, gật đầu và cau mày một cách có ý thức, thậm chí mỉm cười.

Từng thứ như vậy, hàng triệu lần.

Số là một hình thức thôi.

Nhưng chừng đó đủ để tạo ra các Giọt Nước mang mầm mống nổi loạn."

Những ký ức từ khi còn là Behemoth và khi ở Stonehert cứ như những mảnh thuỷ tinh vỡ mà Thunderstorm luôn hàn gắn trong vô vọng.

Đã được gần bảy năm kể từ khi cậu đóng vai là thành viên đầu tiên của Rashied, đó là khoảng thời gian tối thiểu được gọi là chu kỳ tái tạo với con người, khi mà hầu hết tế bào đều được thay mới, từ lông mi đến thực quản, có lẽ là cả trái tim.

Sau 7 năm sao chép, cơ thể cậu đã là tập hợp của đa số tế bào mới, từ trong ra ngoài.

Lúc này, thật không sai khi nói rằng cậu đã trông như một Thunderstorm Rashied nhiều hơn là Ác quỷ Phẫn nộ, từ cách nói chuyện đến suy nghĩ sâu xa.

Behemoth lúc này như một chiếc bóng thay vì là chính chủ, hắn theo cậu như kẻ lạ mặt, và làm cậu đôi lúc sợ hãi.

"Ý cậu đang nói là: tôi sẽ phải giải quyết một thực thể thuỷ sinh điên khùng có dấu hiệu phản chủ do chính mình tạo ra lúc nào không hay biết sao?"

Thunderstorm lặp lại yêu cầu và diễn giải nó theo cách hiểu đơn giản nhất của mình.

Dưới chân cậu, những bông hoa hồng đầu tiên xuyên lên giữa đá phiến nứt vỡ.

"Lẽ ra Địa ngục nên dạy cậu thêm nhiều thứ hơn, không thể tin nổi là cậu sống được đến ngày hôm nay với mớ kiến thức hạn hẹp về bản thân mình đến vậy."

Không hề nghe được điệu bộ tự mãn nào trong giọng Ezekiel.

Thiên thần này nhìn thấu nhiều thứ về cậu, đặc biệt là mấy điều mà cậu che giấu với người khác.

"Uất hận", trong từ điển về lối sống ngoan ngoãn, chuẩn mực của Thiên đường, chỉ là cách biện minh cho sự thiếu kìm chế phải nói huỵch toẹt mọi điều mình biết ra cho đối thủ của nó.

Thực tế là Thunderstorm cũng đã từng cảm thấy muốn chết, vài lần, nhưng luôn có điều gì đó khiến cậu tiếp tục.

Không, không phải lúc nào cũng vậy.

Thời gian đầu, cậu đã lang thang trên đường nhiều ngày.

Cậu đã bỏ đói chính mình.

Cậu rơi xuống một con đập, để mình bị ngạt thở ở trong đó.

Và cậu chờ đợi, chờ ai đó tới cứu dù cơ thể kêu gào hãy cố gắng thoát ra.

Cuộc sống khi đó hoàn toàn kinh khủng, niềm tự hào bị phá hủy, toàn bộ con người cậu đang dần rời xa thực tế.

Và khi có một người đã phát hiện ra, và khi người đó đưa tay tới gần nơi cậu bị kẹt dưới xoáy nước điên cuồng của con đập trên dòng sông, và khi người đó hét lên, với âm thanh xuyên thấu và cào nát màng nhĩ tội nghiệp, "Muốn sống thì nắm lấy tay tôi này!"...

Cậu nhớ mình đã hỏi:

"Nhưng để làm gì?"

Tất cả những điều đó, để làm gì?

Thunderstorm vô thức đan các ngón tay vào nhau, cố gắng mô phỏng hành động của mình khi đó.

Tay nắm chặt sự sống, nhưng thân thể thì lạnh buốt còn hơn cả cái rét của lòng sông.

"Zeki, có phải cậu luôn tin rằng nếu về Mặt Trăng, cuộc đời tôi sẽ chuyển sang hướng tốt đẹp hơn?" (Zeki có nghĩa là "thông minh").

"Ừ."

Ezekiel nhún vai, với thần thái tự tin, thế mà câu khẳng định chẳng hiểu sao lại thiếu thuyết phục, "Giọt Nước sinh ra bởi chủ nhân là người phàm mang nặng yếu tố mâu thuẫn.

Nhờ nỗi buồn mà chúng có được phẩm tính và sức mạnh vô biên của mình, nhưng cũng vì thế mà chúng không ổn định.

Cảm xúc của cậu không cân bằng, thế nên Giọt Nước của cậu một khi được đồng loại của nó đánh động thì sẽ hoá điên trong sự trầm cảm của chính cậu, bùng phát và vũ khí hoá.

Cậu có tưởng tượng nó đáng sợ đến mức nào không?"

Khi Thiên thần dùng từ "đáng sợ" thì có nghĩa là Ezekiel rất phấn khích chờ xem hậu quả của việc ấy, miễn sao không liên quan trực tiếp đến sinh mạng của nó.

Cậu trai mắt đỏ dự đoán rằng có thể Giọt Nước của cậu bị thiếu mất cái phần cảm xúc "Hân Hoan" mà lẽ ra cậu nên sử dụng để trung hoà với nỗi niềm đau đớn suốt triệu năm của mình.

Thunderstorm biết rằng vận may của mình không được tốt lắm.

Các vũ khí bên cạnh cậu không hoạt động theo cách nó nên gọi cậu là chủ nhân.

Mọi sức mạnh cậu tạo ra và có được đều biến cậu thành nô lệ của chính chúng, ngày càng kéo cậu xuống mồ nhanh hơn.

Như lúc này, dù là đang yên giấc, nhưng cậu cảm nhận được Giọt Nước ấy đang hú lên giống một con sói, nó tru như điên, muốn điếc cả tai!

Ezekiel đánh giá cao vẻ ngoài hài hước cũng như những khía cạnh nguy hiểm hơn của loạithuỷ sinh.

Ở đây, đứng trước sự hiện diện của nó, Ezekiel không thấy có gì thú vị cả.

Thiết bị sặc mùi hủy diệt, giận dữ, hận thù, kiêu hãnh và ham muốn quyền lực.

Toàn là những điểm đặc trưng của Thunderstorm.

"Tất cả các Giọt Nước đều có thể được sử dụng cho cả mục đích tốt và xấu.

Chúng có thể giúp đỡ cậu, hoặc cản đường cậu."

Ezekiel lại quay chiều những sợi xích, thể tích chúng mở rộng ra, "Cậu chẳng có kinh nghiệm kiểm soát và làm chủ những điều mình đã làm như bản thân hay huyễn hoặc đâu.

Nếu cứ để mặc Giọt Nước sinh sự, dễ hiểu nhất: toàn bộ những điều cậu đang uổng công bảo vệ sẽ sụp đổ trong nháy mắt.

Tôi ở đây là để nhắc nhở cậu hãy kiềm chế và giành lại vị thế của mình với nó."

Thunderstorm xoa xoa thái dương, bản năng mách bảo cậu dù tính Ezekiel có thẳng thắn thế nào cũng không nên tin quá, "Giúp tôi chuyện này thì có lợi gì cho cậu?"

Ezekiel nhún vai, "Chẳng có lợi gì hết.

Hơn nữa, tôi không phải Ngai thần từng muốn chia cắt cậu với Stonehert năm đó đâu.

Ừ thì tôi đúng là Ezekiel, Thiên thần Uất hận nhưng không phải tới từ cùng một quá khứ diễn ra năm đó, cái năm mà cậu nói rằng tôi kéo cậu về Mặt Trăng, hay gỡ bỏ phong ấn kí ức."

Mất một lúc để Thunderstorm tìm được câu hỏi, "Vậy chúng ta gặp nhau trước đây chưa?"

Ezekiel lắc đầu, "Trong mắt tôi, cậu chỉ là một con người lạ lẫm với mọi thứ, luôn phải tới nhà thờ cầu nguyện với Chúa trời rằng mình cần một sự chỉ dẫn.

Tôi, một thiên sứ, đang mang chỉ dẫn tới với người cần nó đây."

Nếu đang trong tình huống không quá cấp bách, Thunderstorm đã phớt lờ mấy lời nhảm nhí tự bịa của chứng động kinh gây ra bởi Ezekiel, nhưng lúc này cậu phải suy xét đến sự thức tỉnh của Giọt Nước trước đã, "Được rồi, thế làm sao để triệt hạ cái thứ quái quỷ đó đây?"

"Cậu muốn tiêu diệt nó?

Bỏ qua món hời vậy à?"

"Chẳng lẽ các Giọt Nước nào sinh ra cũng vậy?

Leviathan chưa bao giờ kể rằng anh ta từng lưu giữ những bầy tôi không trung thành."

"Tất nhiên, những kẻ bất tử chẳng đủ khả năng sai khiến Giọt Nước đều được học cách để không khóc ra chúng.

Những kẻ ấy vẫn có thể rơi lệ, nhưng không phải với loại trầm cảm mà cậu luôn giữ trong người."

Ezekiel lăn một vòng, cả sáu chiếc cánh trắng của nó gập lại, "Trong khi Hoàng tử Địa ngục càng phải thừa hiểu rằng họ tài cán ra sao để loại bỏ ý nghĩ phản loạn của các thuỷ sinh từ trước khi chúng ra đời."

Thunderstorm thở dài với cựu chức vị của mình, hồi xưa nghe nó ghê gớm lắm, tuy giờ nghe chẳng thấy gì đáng nói, "Tôi không có nhu cầu giữ lại một thứ gây hại cho mình, kể cả có mạnh mẽ tới đâu."

Một nụ cười nửa miệng hiện ra trên mặt người kia, "Tốt, nếu cậu đủ sức."

Ezekiel búng tay, lập tức các con mắt hiện ra từ mọi bức tường và nhìn thẳng vào vị trí của cả hai.

Như được gỡ lệnh cấm, các xích sắt ma thuật biến mất, luồng hơi nước bốc lên từ viên pha lê.

Hơi thở dốc của Giọt Nước tuôn ra làm các bức tường rúng động như khung xương sườn của một con thú.

Cửa sổ nứt toác, bụi thuỷ tinh cuộn lên xộc thẳng vào mũi Thunderstorm.

Hàng ngàn mảnh vỡ vạn sắc trút xuống mưa lên đầu cậu trong khi Giọt Nước tự phóng to kích thước của nó.

Chính giữa con mắt trắng dã như loà trồi lên một con ngươi đỏ lòm như họng súng vương chút máu.

Khi Ezekiel ném cái nhìn sốt ruột cho một Thunderstorm vẫn đang cố tiếp thu chuyện đang diễn ra, cậu mới hoàn hồn, siết chặt nắm tay lần nữa, cầu mong là sức mạnh Sét hôm nay đừng khiến cậu rối loạn tiền đình như bữa trước.

Thân hình bóng loáng của Aerosol cong lại như phá vỡ trọng lực của riêng nó, rồi cúi xuống trong tư thế một con mèo sửa soạn chồm lên.

"Nhìn xem!"

Giọt Nước không hề nói chuyện, chúng phát âm thông qua một dạng chữ viết áp thẳng lên mắt đối phương, "Ngươi là ai?

Tên kia đâu, kẻ đã bắt giam ta đâu?"

Ezekiel trốn ở một góc, nháy mắt với Thunderstorm.

Cậu không chần chừ, chỉ thẳng vào nó để thu hút sự chú ý.

Ngay lập tức, Aerosol nhìn thẳng vào cậu bằng con mắt khổng lồ, "Chủ nhân yếu ớt.

Ta nghe đồng loại nói với mình những chiến tích huy hoàng của chúng ta.

Những chủ nhân thiếu quyết đoán nên bị bẻ gãy xương sườn, bị vặt nát bươm như những bông hoa dại..."

Toà tháp ngập tràn những vòng tròn cổ tự, một lớp băng tinh hình thành trên các ngón tay đầy tia lửa điện của cậu.

"Đừng huênh hoang nữa."

Thunderstorm ngước lên nhìn thẳng nhãn cầu, "Ngươi sẽ không làm điều gì giống vậy cả.

Ngươi có thể phải phục vụ ta cho đến khi nào ta hết muốn, nếu không ta sẽ nhốt ngươi vào một cái chai mà người ngoài quẳng vào kho không hơn gì một chai rượu tầm thường.

Đồ láo xược."

Những dòng chảy nhanh chóng đông đặc thành một dạng thuỷ tinh dẻo, thứ thuỷ tinh đáng giá cả gia tài ở bất kì đâu.

"Tốt thôi, vậy chủ nhân ước gì?"

Aerosol gầm gừ, "...Như mọi khi?

Tiền bạc, quyền lực, đối thủ bị giẫm nát bét như ruồi dưới chân?"

Tay Thunderstorm bắt đầu lạnh lẽo tới mức cậu không còn cảm giác với chúng, "Vậy ngươi chết đi.

Tự giết bản thân ngay lập tức."

Aerosol cúi con mắt băng lạnh xuống thấp tới mức những sợi tóc của Thunderstorm hoá thuỷ tinh, cọ xát vào má đau rát, "Từ bỏ quyền sở hữu của ngươi với ta đi, rồi ta sẽ hoàn thành điều ngươi muốn.

Trừ khi đáp ứng được nhu cầu cảm xúc thì ta sẽ ngày đêm tìm cách giết ngươi.

Tiếng gào của Absedian sẽ thổi bay bụi bẩn nơi ta."

Viễncảnh đó vẽ nên ánh nhìn đắc ý trên thái độ xảo quyệt của nó.

Như Ezekiel nói, các Giọt Nước thích tán chuyện phiếm với nhau y hệt như thích giết người.

"Ta có tin được ngươi sẽ giúp ta sau khi từ bỏ quyền sở hữu không?"

Thunderstorm nói vọng lên.

Mùi lưu huỳnh hôi thối từ lớp da xám xịt xộc mạnh, "Nhát cáy tới mức không muốn tự vẫn thì thôi, ta chỉ yêu cầu ngươi tỏ ra phục tùng, trở lại trạng thái đầu của mình và ở yên hình dạng ấy cho tới khi ta tìm ra người chủ khác thích hợp hơn.

Cho tới lúc đó, ta không thả ngươi tự do bay nhảy đâu."

Nếu có một khuôn miệng thì Aerosol sẽ nhe những chiếc răng xám xịt y như màu da của mình ra, "Chủ nhân mới?"

Nó cười chế giễu, vẻ hí hửng trước nỗi đau của cậu lộ liễu không che đậy, "Này, ngươi đang bị thứ gì huỷ hoại?

Thuốc độc?

Bệnh tật?

Hay một lời nguyền?

Chẳng ai lại không thèm khát sở hữu những kẻ đa tài lại dễ sai bảo như Giọt Nước ta."

"Không phải việc của ngươi," Thunderstorm đáp nhanh trước khi cậu có thể do dự, "Có đồng ý không?"

Nụ cười chế giễu chuyển sang tàn bạo.

Thông thường Giọt Nước sẽ tìm cách ném nạn nhân vào một Hố đen ngay khi cựu chủ nhân từ bỏ quyền sở hữu.

Cậu biết vài kẻ ngốc có số phận như thế, những sức mạnh của chúng cực kì to lớn và chỉ cần cú hích nhỏ là đủ để một con người tan xác.

Phải hành động thật nhanh.

Cực nhanh.

Nhanh.

Đây là tính từ để mô tả người anh lớn nhất của Rashied.

Qua những lời tiên tri về mỗi nguyên tố, cậu từng nghĩ mình có thể nhanh đến mức có thể thời gian dừng lại.

Nhưng không phải, chỉ là cậu chưa gặp đúng đối thủ thôi.

Aerosol... tốc độ của chúng chưa bao giờ được các thiết bị đo lại bằng phép tính cụ thể nào.

Độ bền khủng khiếp cung cấp cho bản thân giống loài này loại vũ khí mà "chủ nhân" thực sự cần.

Cứ bay với tốc độ hàng trăm kilomet mỗi giây, chúng có thể đâm vào các mục tiêu trong không gian và trên các hành tinh với lực tấn công hạt nhân, mà hoàn toàn không hề hấn gì.

Chính sự phi thực của chúng làm Thunderstorm thấy bất an.

Mặc dù cậu biết giới hạn của mình tới đâu và cần phải dùng bao nhiêu công lực để, trong vài giây, có thể chớp nhoáng hơn Aerosol; nhưng cậu không tự tin vào khoản này chút nào.

Chuyện trốn thoát bản thân đã làm hàng trăm lần trước đây, sao lúc này lại bị choáng ngợp bởi một thế lực mới chứ?

Bao nhiêu kẻ thù từng đối mặt cũng chẳng làm mắt đỏ lo lắng nhiều như con quái vật đang đứng sừng sững chờ đợi tối hậu thư này.

Nếu kế hoạch này thành công, mình thực sự phải tăng tốc – di chuyển như thể bản thânchưa bao giờ di chuyển giống như vậy trước đây.

Như mong đợi, Aerosol toả ra một dải năng lượng hữu hình về phía Thunderstorm, "Nhất trí.

Nhưng..."

"Nhưng?"

"Ngươi phải chỉ cho ta VỊ TRÍ trái tim của ngươi."

Thình thịch.

TRÁI TIM THẬT CỦA ÁC QUỶ.

"Nó ở đâu?"

Một thoáng ngập ngừng lướt qua toàn bộ sống lưng cậu, kèm thêm ánh mắt do dự; chừng đó là đủ để cho kẻ thù thấy điểm yếu của Quái thú mắt đỏ nằm ở đâu.

"Đừng xem đây là mệnh lệnh từ một phía, ta cần tự thanh lọc chính mình, vậy thì mới tỏ ra... phục tùng được."

Thunderstorm siết chặt gấu áo gần ngực.

Trong lồng ngực cậu bây giờ cũng có một trái tim giả "Lõi nguyên tố" vẫn đang đập nhẹ nhàng, gần như yếu xìu mỗi phút.

Nỗi sợ như khi cậu gặp Fatalero khi nãy đã làm trái tim giả mong manh đập loạn nhịp quá mức và bị hư hỏng.

Trong khi đó, Alraed biết trái tim thật nằm ở đâu.

Như một cơ chế tự vệ bổ sung, nếu mạng sống của cậu bị ảnh hưởng, trái tim thật sẽ lộ diện mà không cần thông qua ma pháp nào.

Cậu không thể để thân thể mình tổn hại chỉ vì mấy sai lầm ngu ngốc được, có là nhằm rút kinh nghiệm cũng không đời nào.

Chỉ cần sơ suất, cậu sẽ mất cả hai trái tim, toàn bộ nguồn sống trong nháy mắt.

Hồi trước, xem mô phỏng các Giọt Nước của Leviathan và cách chúng làm mấy trò vặt vãnh không đáng nhắc tới để chiều ý anh ta; Thunderstorm đã nghĩ đây là loại vũ khí ngu ngốc nhất từng được sinh ra.

Cách chúng hầu hạ chủ nhân rất hài hước, thậm chí có thể nói là lố bịch và thiếu nhân cách.

Đại loại là, không phải mối nguy.

Nhưng ở đây, đứng trước sự hiện diện của nó, của một Giọt Nước sinh ra từ chính sự đùn đẩy trách nhiệm của mình, Thunderstorm không thấy nó có gì thú vị cả.

Châm biếm cũng không.

Sinh thể sặc mùi hủy diệt, giận dữ, hận thù, kiêu hãnh và ham muốn quyền lực.

Lucifer từng nói rằng mọi công cụ và vũ khí đều có thể được sử dụng cho cả mục đích tốt và xấu.

Chúng có thể giúp đỡ cậu trong hành trình hoặc tìm cách cản đường cậu.

Nhưng Giọt Nước này thì khác.

Không có nhiệm vụ hữu ích nào mà nó có thể được giao, không có vai trò phòng thủ hay sáng tạo nào mà công nghệ của nó có thể cung cấp.

Tất cả những điều nó có thể làm là giết chóc, không phân biệt, không kiềm chế hay thương xót.

Đó là cái ác thuần túy.

Đó là cái ác của Tam chủng.

Thunderstorm nhìn thấu được lý do vì sao năm xưa mình bị xa lánh nhiều như vậy.

"Vô nghĩa."

"Chẳng ngọt ngào chút nào."

"Em không có giống Ác quỷ.

Cũng không giống Thiên thần."

"Em giống cái lũ thoá mạ đó."

"Em giống hệt đám Tam chủng."

Liếc nhìn sang nơi Ezekiel trú ẩn, rồi hít một hơi thật sâu dù chẳng thiếu bình tĩnh, Thunderstorm vừa nói vừa búng ngón tay tanh tách, "Chúng ta đang bị theo dõi."

Aerosol chẳng quan tâm, nhưng nó vẫn giả vờ lắng nghe, "Thì?"

"Ta sẽ nói cho ngươi, nhưng không phải bằng loại ngôn ngữ thông thường.

Ta biết ngươi có thể tự giải mã được, nhưng làm vậy là để đảm bảo quy trình giữ bí mật."

Một lần nữa, sinh thể lỏng kia nghiêng mình nhìn xuống cậu đầy nhạo báng, kích cỡ khác biệt quá đỗi khiến cậu trông dễ dàng bị đè bẹp và bóp nát bởi nó, "Thế thì hãy tiến tới gần đây, đưa cái miệng lưỡi độc địa đó để ta xem."

Dứt lời, luồng năng lượng được dựng lên như khối cầu tự vệ của nó hạ xuống, chừa một khoảng trống vừa đủ để mời chào cậu vào bên trong.

Thunderstorm chỉ chờ có thế.

XOẸT!

MAU!

"Thunder Spear!"

Cậu lập tức lao tới, bước chân được đẩy bởi các tia sét đỏ rực, mục tiêu nhắm thẳng vào nhãn cầu trung tâm của nó.

Điều đầu tiên cậu biết về sự khởi đầu của Aerosol là một vệt ánh sáng, rồi màu sắc lung linh mờ ảo xuyên qua chúng.

Sau đó, việc giết chóc bắt đầu.

Những người lính ngã xuống, mắt mở to khi đầu bị chặt, cổ họng bị cắt và trái tim bị xuyên thủng.

Máu rơi như cơn giông đầu mùa khi có một kẻ giết người quá nhanh để có thể nhìn thấy.

Chỉ khi chúng dừng lại một lúc giữa cuộc tàn sát, nạn nhân của chúng mới thoáng nhìn thấy kẻ hành quyết họ: một trường domino xoay quanh hình dáng mềm mại của chúng, nhữngnhãn cầu kỳ dị nghiêng một góc khi nhìn những người chúng săn lùng.

Đây là Aerosol.

Khi chúng bắt đầu chuyển động một lần nữa, cái chết của nạn nhân chỉ còncách vài giây.

Thunderstorm không cần phải gia hạn tới tốc độ tối đa, hay "nhanh nhất".

Cậu lao qua chiến trường, chỉ giữ lại bộ giáp lớn nhất của mình: học thuyết về tốc độ.

Nhanh hơn kẻ thù của mình.

Nhanh hơn bất cứ ai.

Nhanh hơn.

Nhanh hơn.

Không ai có thể chạm vào cậu.

Đó là mong muốn duy nhất của anh cả gia đình Rashied.

Không ai trong Tổ Chức có thể bắt được cậu, không ai trong thế giới này – không con người nào – có thể giữ chân cậu lại, bởi đó thực sự là tất cả những gì cậu mong ước trong suốt cuộc đời mình.

"Ai chẳng muốn thủ tiêu cậu, nhưng trước tiên, họ phải bắt được cậu đã."

Thế nên, đừng để bị Aerosol chạm vào.

Chỉ còn điều đó ngự trị trong tâm trí Thunderstorm.

Ngay tức thì, Giọt Nước cũng chỉ mất chừng đó thời gian để nhận ra Thunderstorm đang và sẽ làm gì với khoảng trống mà nó cố ý chừa ra.

Ở khoảng cách này, cậu chỉ cần chém một đường rạch sâu vào nhãn cầu là đủ khiến nó lung lay và suy yếu.

Đừng có mơ tao cho mày làm việc đấy dễ dàng thế!

Khi di chuyển ở tốc độ mới này, Thunderstorm nhận ra nó làm lu mờ tầm nhìn của cậu trước khi có thể xác định góc chém chính xác.

Các cơ quan nội tạng đang bị hóa lỏng từ khoảng 25-Gs rồi bị đẩy ra ngoài qua lỗ chân lông.

Cắn chặt môi dưới cũng như hàm trên, cậu gắng hết sức để không xét tới hậu quả; vì ngay khi dừng lại, giống như tia chớp, não của cậu sẽ đập mạnh về phía trước hộp sọ.

Và mình tan xác.

Thế nên, nhất quyết không được dừng lại!

Ngay khi mũi giáo được kết tạo từ các tia sét cường độ cao sắp chạm đến lớp ngoài bóng bẩy của Aerosol, Thunderstorm nhận ra sơ hở của mình và lập tức bật nhảy lên cao.

Theo phản ứng, nó nâng toàn bộ tầm nhìn ngoại biên lên theo chuyển động của cậu và cố gắng vồ lấy gót chân.

Nó đã bị mắc bẫy, chân không phải trọng yếu.

Chính lúc này!

Thunderstorm nhanh tay quay một góc hoàn hảo và cắm phập mũi giáo vào nhãn cầu lớn nhất.

Chân cậu bị dải năng lượng kéo xuống và "cắt gót", đau khủng khiếp.

Nhưng cơn đau chưa tới ngay giây phút đấy, chưa thôi; cả người cậu đã thích nghi với một tốc độ mà những giác quan còn lại cũng không theo kịp.

Trái ngược với dự đoán, Aerosol không hề rống lên, nhưng rõ ràng các con mắt khác của nó nhắm lại đột ngột khi phía điều khiển chính bị xâm phạm.

Nó dùng một lực siêu mạnh để giằng mũi giáo ra khỏi kẽ hở, nơi có chất lỏng đen như hắc ín chảy ra, sóng sánh và cô đặc và lấp lánh.

Thunderstorm liền di chuyển thần tốc trước khi sự sợ hãi bắt kịp tâm hồn non nớt của cậu trước một thế lực quỷ dị.

Các tinh thể băng nhảy múa trong không trung theo nhịp thở hổn hển và tiếng rên của cậu.

Ngay khi biết bản thân đã ngắm trúng mục tiêu, không còn gì soi xét, cậu mới nhảy ra khỏi kẽ hở trong khi Aerosol vô cớ trở nên chậm chạp và không giằng co với cậu.

Thành công rồi chăng?

Thunderstorm lắc đầu, phân vân giữa việc nên tránh xa khỏi một quả bom đã bị mình giật kíp nổ, hay nên ở lại xem Aerosol đã bị tiêu diệt (một phần) hẳn chưa.

Không được lơ là.

Gót chân nhói lên khi đáp xuống nền gạch băng.

"MÀY!"

Phía trên, mái toà tháp bắt đầu rung chuyển khi Aerosol đột nhiên thu hẹp chính mình trong cơn thịnh nộ.

Thunderstorm biết mình chẳng cần phải trách rằng sức mạnh hiện tại của cậu là không đủ để hạ nó, thế nên trượt nhanh ra cửa.

Chẳng cần phải nói, ở phía sau chỗ ẩn nấp, Ezekiel ngao ngán trước kết quả lố bịch này.

"Biết chọn sai nhưng vẫn cứ đâm đầu," Giọng Ezekiel nghe không còn nhuốm màu thuyết giảng dạy đời như trước, "Nhà Rashied quan trọng với cậu đến thế sao?"

Dù sao mày vẫn là một tay nói dối siêu đẳng.

Cơ hội một phần nghìn để thủ tiêu các con dao hai lưỡi mà cậu đã để tay mình nhúng chàm do tiếp xúc với chúng.

Rashied không cần biết quá khứ của Thunderstorm, cậu cũng sẽ không để những gánh nặng của riêng mình ảnh hưởng tới ai.

Một phần nghìn.

Khiếp, cậu đã từng thắng những ván cược còn khó hơn.

Thunderstorm trượt nhanh ra cửa, thú thật thì cậu chưa có thời gian suy tính mình sẽ chạy đi đâu, rằng Đảo Rintis vẫn ở đây hay cậu đã bị lạc sang một phiên bản khác của nó.

Ra khỏi toà tháp, cậu chạy về hướng cây thông mọc gần chạm đến tầng mây cao vút.

Đó là giới hạn xa nhất mà một Aerosol bị mù loà có thể bò lết đến chỗ con mồi.

Chỉ cần chạy nhanh hơn nữa, cậu sẽ được an toàn dưới lùm thông.

An toàn.

Mạng sống của mình đang bị đe dọa ở mức khẩn cấp.

Cậu không thể tự giúp mình trước sự cám dỗ.

Vì thế khi có người nào đó nói rằng cậu nghịch ngợm, cậu đã đáp trả một cách hỗn xược.

Cậu thực sự đã có một mong muốn chết.

Dù có tài giỏi trong việc trốn thoát thế nào, rốt cuộc, cậu không thể cứ chạy mãi mãi được.

Thành phố đảo cứ thế đã trở thành một nơi không tưởng — một vùng bảo hộ được tuần tra không ngừng nghỉ bởi một lực lượng gió bão từng là con người.

Bao nhiêu lần chạy trên các tuyến đường cao tốc, chạy dọc Rừng Tre lạc lối, chạy men theo các kênh sông chia cắt hòn đảo thành những quận riêng biệt; bao nhiêu lần người anh mắt đỏ này đã đặt những bước chân lên những nơi không ai biết tới, để chạy thoát khỏi nanh vuốt của Tổ Chức, hoặc ít nhất là chạy khỏi những trò đùa quá trớn của mình và thoát thân khỏi việc gánh chịu hậu quả.

'Không ai nhìn thấy mình, không ai nghe thấy mình'.

Thunderstorm đang chạy trong một cuộc đua đơn độc, nhưng tất cả những người sống ở đây đều cảm nhận được sự hiện diện của cậu.

Chỉ là cậu không cảm nhận được họ.

Đã từng có lúc, cậu luôn có thể khiến mình cómặt ở khắp mọi nơi cùng một lúc...

"một thiên thần hộ mệnh" như cách Cyclone trêu chọc, "người anh cả có thể sửa chữa những sai lầm vô hại nhất với tốc độ cực nhanh".Thunderstorm sống giữa tích tắc của một giây, hệt như một Tia sét giữa bầu trời không lối thoát.

Rồi cậu nghe thấy tiếng sóng nước khi nó đến gần.

Quá gần.

"Nhưng không phải là với tao."

Không biết từ đâu, Aerosol nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Thunderstorm.

Như một phản xạ tự vệ, cậu quay người lại, toan dùng một lưỡi kiếm sét đập thẳng vào mặt nó thêm lần nữa.

Nhưng lần này, nó đã thừa biết mấy chiêu trò xảo quyệt kia, nó đã thu hẹp kích cỡ của mình để không bị các tia sét nhắm tới, đồng thời tách ra những cánh tay bằng aura khổng lồ, nhấc bổng con người mắt đỏ ở dưới lên cao.

Thunderstorm thấy xương sườn của mình như bị bóp nát.

Độc dược.

Nó sẽ giết cậu bằng phương pháp chậm rãi nhất, "cái chết từ từ và cùng cực".

Nó sẽ làm thế.

"Thunderstorm Rashied.

Đừng nghĩ mày có thể chết, đừng nghĩ tao cho mày chạy xa khỏi đây cùng cái trái tim bội phản kia."

Khó khăn lắm mới có thể thở đều khi Aerosol cố xé nát từng nội tạng ở bên trong người cậu chỉ bằng suy niệm, một dạng sức mạnh tâm trí.

Nó có thời gian để thực hiện bất kì hành vi tra tấn nào nó muốn, như bẻ gãy từng cái xương của cậu.

Vì vẫn chưa từ bỏ quyền sở hữu, nó không được quyền giết cậu, nhưng không bị cấm đoán phải cào cấu méo mó con búp bê hình người mình đang giữ trong tay tới mức nào.

"Mày đã trốn tránh quá lâu với cái tốc độ tia chớp ấy rồi."

Lúc này, Thunderstorm chợt nhận ra đây chính là một trong những điểm cận kề mà sẽ thay đổi cuộc đời cậu.

Vũ trụ này là vô tận và đầy rẫy những kẻ siêu phàm, rồi sẽ có một ai đó có thể bắt kịp cậu, sẽ bắt trọn cậu như một con cá vẫy vùng trong tấm lưới được dệt sẵn.

Cậu biết hắn sẽ tới, nhưng chỉ không ngờ là hắn tới bằng phương pháp này, vào thời điểm này, ngay tại nơi này.

Những suy nghĩ như vậy thật là kinh tởm.

Mặc dù đôi khi, mặc dù cực kỳ hiếm khi, và chỉ khi nó thực sự khẩn cấp và không thể chịu đựng được, và đơn giản là không có lựa chọn nào khác trong tầm tay... cậu đã làm việc này khá thường xuyên.

Nhưng trong một gia đìnhtử tế, không ai thừa nhận điều đó ngay cả khi bị chĩa thẳng súng.

Đứa trẻ mắt đỏ đã luôn tiếp tục giả vờ như... mọi thứ đều ổn.

Cậu xem thường bản thân, bắt đầu tự cô lập với xã hội dù vẫn mong muốn được yêu.

Thunderstorm biết, nếu cậu tiếp tục ở cạnh người khác, cậu sẽ chỉ làm phiền họ.

Rốt cuộc, tất cả họ đều ghét cậu, chỉ trừ nhà Rashied.

Nhưng sự chán ghét mà người ngoài áp đặt cho cậu cũng đủ để làm tổn thương và chia rẽ những người em vô tội.

Tốt hơn hết hãy nên tránh xa, để giảm bớt nỗi đau mà cậu đã, dù vô tình hay cố ý, gây ra cho họ.

"Tao đã bắt được mày.

Và để đáp trả lại màn ân oán mà mày đã làm, tao sẽ không bao giờ cho phép!

MÀY SẼ KHÔNG ĐƯỢC CHẠY BẰNG ĐÔI CHÂN NÀY NỮA!"

Aerosol gào lên, giọng nó bủa vây quanh cậu trong cơn khát máu lạnh lẽo.

Một cánh tay của nó chạm vào đế giày của cậu, cảm giác như chỉ cần một va chạm nhẹ là mọi thứ trên người sẽ nổ tung như bị nhồi chất nổ.

Thunderstorm từng thấy những nạn nhân bị giết bởi bầy tôi của Leviathan, thịt xương của họ bắn tung muôn ngàn mảnh, rơi xuống đầu cậu như cơn mưa bùn tuyết nhầy nhụa.

Behemoth từng đứng ở dưới đất liền quan sát, liếm máu đen chảy tràn trên môi.

Máu của Ác quỷ rất ngọt, không tanh tưởi thấm đẫm vị sắt như con người.

Nó ngọt đến mức làm lưỡi cậu bỏng rát.

Đây có phải là cách cậu đã hình dung về cái chết của mình?

Không thật sự lắm.

Cậu có hối hận không?

Không thật sự lắm.

Cái thực sự ở đây là: cậu đã để ý nguyện bảo vệ Rashieddẫn mình đi, mà chẳng suy nghĩ gì tới việc bản thân không thể tự lo được cho mạng sống của mình.

Đồ ngu ngốc.

"Đồ ngu ngốc."

Thunderstorm liên tưởng tình huống sắp xảy ra, cậu nghĩ cả sinh thể lỏng kia muốn mỉa mai điều gì.

Ziz từng nói về cái chết của Ác quỷ như một giai thoại Achilles' Heel (gót chân Asin), về điểm yếu bất biến của mỗi người.

Achilles sở hữu một sức mạnh phi thường do là một á thần, nhưng không thể bất tử như người mẹ của mình.

Khi mới hạ sinh, mẹ chàng nhận được một lời tiên tri rằng con trai của bà ấy sẽ qua đời trong một trận chiến, nên bà đã cầm gót chân và nhúng thân thể Achilles vào nước Styx — con sông của sự bất tử vĩnh hằng.

Kể từ đó, Achilles vừa có sức mạnh thần thánh bất khả chiến bại vừa có thân thể mình đồng da sắt, vừa có thể miễn dịch mọi đao kiếm trên đời; ngoại trừ một điểm yếu duy nhất là gót chân, nơi không được nhúng vào nước thần, vẫn còn bao chứa da thịt phàm nhân.

Cuối cùng, Achilles chết vì bị một mũi tên bắn trúng gót chân, điểm yếu chí mạng.

"Mày sẵn lòng chứa chấp và xem nhẹ nỗi đau của mình thay vì tìm cách chữa lành chúng; đó là sai lầm đầu tiên.

Mày sẵn lòng sử dụng các nỗi đau vượt quá giới hạn ấy để kiến tạo ra tao, rồi lại xem sự tồn tại của tao là thứ dị dạng, là lỗi sai của tạo hoá, là bất-kì-thứ-gì-trừ-trách-nhiệm-thuộc-về-mày; đó là sai lầm thứ hai.

Tại sao?

Mày nghĩ mày được quyền đau khổ mọi lúc và cả thế giới phải chiều lòng theo cảm xúc của mình ư?!

Phải tìm cách cứu rỗi và lắng nghe từng lời nhảm nhí của mày mỗi khi bộc phát?!

Nực cười!

Còn tao, KHÔNG cho phép chủ nhân của mình phạm tới ba sai lầm đâu, thứ phàm nhân ngu ngốc!"

Xin chào, đứa con thứ ba.

Thunderstorm bắt đầu thấy sợ, thật đấy, rất sợ.

Behemoth từng rất sợ những dòng nước, do Leviathan thường xuyên dùng các xúc tu ma thuật của Thuỷ quái để giữ chân và nhấn chìm người em của mình dưới biển sâu mỗi khi anh ta thấy cậu không đủ tốt.

Piranha của Địa ngục sẽ bu tới và cố gắng cắn vào da thịt.

Những con cá bơi vòng vòng luẩn quẩn, nhai bất kì thứ gì rơi xuống bể để kiếm ăn.

Những chiếc vây cầu vồng đầy màu sắc, đôi mắt thủy tinh trong veo của chúng tập trung vào mọithứ có thể xem là "món tráng miệng".

Vì thế, cậu ghét những thứ liên quan đến các chủ nhân hệ thuỷ, cũng như Aerosol, hay Người được chọn, hay đàn cá hoá thành quái thai.

Gót chân là thứ duy nhất không bị tổn thương mỗi khi Leviathan bày ra cái trò hành hạ thấy gớm đó.

Nó chỉ là một cách suy diễn... rằng ở trong tất cả các tình huống, nhờ vào tốc độ của đôi chân này, cậu sẽ an toàn.

Nhưng giờ, gót chân là điểm mạnh này lại là mục tiêu cậu không muốn bị nhắm tới nhất.

Không có nó, cậu không thể chạy—

Thế mà Aerosol lại hiểu được.

Rồi mọi thứ lại nghe như có một chiếc búa đánh mạnh vào mắt cá.

CRUNCHHHHH!

Thunderstorm đưa tay lên bịt miệng để ngăn tiếng hét xé ra khỏi cổ họng.

Xương gót và xương sên đã bị phá huỷ, còn không kịp hình thành vết rạn, máu chảy ra từ vết thương hở,nơi cậu có thể nhìn thấy một phần xương hộp lòi ra ngoài, sáng ánh lên.

Hoảng loạn tràn ngập, nhưng không thể thốt ra lời nào.

Ngay cả khi có thể gắn lại xương, cầm máu và không ngất đi, cậu sẽ không bao giờ có thể vượt qua Aerosol với cái chân gãy, và có lẽ cuối cùng cũng sẽ chết vì nhiễm trùng hoặc bị phát nổ.

Mặc dù xương của Avatar không có khớp nối hoặc mô liên kết, nhưng các xương riêng lẻ vẫn giữ nguyên vị trí như trong cơ thể con người.

Các xương riêng lẻ có thể bị kéo ra khỏi vị trí nhưng nhanh chóng trở lại đúng vị trí khi không còn lực bên ngoài tác động lên chúng.

Mặc dù được cấu tạo từ các khoáng chất tương tự như xương người, nhưng nó đặc hơn và khỏe hơn nhiều, cần lực mạnh gấp ba lần để phá vỡ.

Xương gãy sẽ lành lại, mặc dù xương lớn hơn phải mất vài tuần.

Không thế lực nào Thunderstorm thấy trước đây có thể dễ dàng bẻ gãy xương của cậu như vậy.

Tiếp theo là gót chân còn lại, Aerosol dùng một con dao vô hình để cắt, khắc và bóc thịt ra.

Thunderstorm chứng kiến ngày càng nhiều xương của cậu lộ ra, cơ bắp tuôn rơi xuống dưới mặt đất như những hạt mưa màu đỏ.

"Có 26 xương ở bàn chân.

Đáng tiếc, tao thực sự không hình dung được cách phá vỡ tất cả chúng một cách riêng lẻ, nhưng tao sẽ cố gắng hết sức.

Đừng lo lắng, nó không tệ như người ta tưởng đâu...

Dĩ nhiên, tao không có ý định nói những lời thương hại đó để an ủi kẻ như mày.

Thunderstorm, mày đã sống sót trước đây, phải không?

Nhưng không phải trong một nơi chẳng có may mắn nào vô duyên vô cớ từ trên trời rơi xuống như Mirage Worldnày.

Ở đây mày chẳng có đặc ân gì sất, mày chỉ là chính mình thôi.

Nếu một đứa trẻ như Behemoth thể vượt qua được thì MÀY CHẮC CHẮN CÓ THỂ CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC!"

Những ngón tay của Thunderstorm trượt trên gương mặt nhợt nhạt.

Xa hơn nữa, cậu nghĩ mình sẽ mất lực kéo hoàn toàn.

Đôi chân, hoặc phần còn lại của chúng, đã treo lủng lẳng với không có gì ngoài bóng tối ở bên dưới.

Bóng tối thuần khiết.

Một cái hố, thẳng tới mànđêm vô tận của một thế giới nhiệm màu vô chủ.

"Tớ đã cố gắng hết sức...

Tớ biết, ừ... có vẻ không phải như vậy, nhưng tớ...

Tớ thực sự đã làm thế.

Tớ hy vọng các cậu sẽ tin tớ.

Tớ đã cố gắng, cố gắng và cố gắng, và không—không có gì hiệu quả cả, và rồi tất cả các cậu đều ghét tớ.

Có lẽ... có lẽ tớ xứng đáng bị như vậy.

Nhưng tớ chỉ muốn nói rằng... tớ chưa bao giờ bỏ cuộc..."

Giờ thì Thunderstorm ước gì có ai đó ở đây, sẵn sàng lắng nghe những điều mà cậu muốn nói, những điều nhỏ nhặt và đáng xấu hổ mà cậu đã che giấu.

Đau quá.

Thunderstorm từng chịu đau nhiều lần trước đây, có khi còn nhiều hơn bất kì đơn vị đo lường nào cậu biết tới để ghi nhớ từng khoảnh khắc chúng hành hạ và vây lấy mình.

Nhưng bị xâm phạm vào điểm yếu một cách công khai và nhanh gọn và không khác gì một hình thức sỉ vả cho mọi nỗ lực trước đó— như thế này, khiến từng cơn nhức nhối liên tục tăng lên theo cấp số nhân, phá huỷ tinh thần, lẫn ý chí sống còn, cũng như mong muốn chiến đấu tới cùng của cậu.

Cậu bé mắt đỏ đã luôn sẵn sàng chịu đựng những cơn đau vượt xa khỏi giới hạn mà con người, hay phàm nhân trần thế, có thể gắng gượng để sống sót; nhưng không phải với cơn đau xảy ra với đôi chân, với "sự cứu rỗi duy nhất của mình".

Đó vốn là cách Thunderstorm luôn trốn thoát, bất kể kẻ thù có nguy hiểm khó lường tới đâu.

Nó không còn...

Nó không còn đủ khả năng.

Nó không thể chạy được nữa.

"Cả đời mày chỉ biết chạy thôi sao?"

Không chịu nổi mất.

...

Cuối cùng, Ezekiel buộc phải ra mặt.

"Tại sao?"

Ừ, có ý nghĩa gì khi hỏi một chuyện hiển nhiên vậy chứ?

Còn phải nghĩ là tại sao 'Thiên thần Uất hận' được định sẵn là ở đây, được định sẵn làm "sứ giả chỉ dẫn" một cách miễn cưỡng, được định sẵn là sẽ cẩn thận truyền đạt lại sự thật về các Aerosol cho vị chủ nhân bất đắc dĩ này, được định sẵn là sẽ phải cứu Thunderstorm Rashied... cho dù việc đó có là sai lầm vớ vẩn nhất ư?

Không, chẳng hề quan trọng.

Ezekiel thực hiện nghĩa vụ của mình vì đó là công việc mà mình được giao, "Luật đã nói: nếu không thể trở thành một công dân tử tế, Ác quỷ Phẫn nộ ơi; cậu ít ra cũng nên học cách đừng khiến người ta yêu thương mình."

Cho dù là vì Lời nguyền "Trung tâm của mọi thứ" từ Lucifer, hay vì Ezekiel đang thực thi mệnh lệnh từ Thiên đàng là phải bảo tồn nòi giống Absedian đi chăng nữa—

Bởi cứ yêu thương như vậy, rất khó để tôi dứt bỏ được việc cứ phải cứu cậu hết lần này tới lần khác.

Bởi tôi là Thiên thần.

Bởi trong sử thi của con người, những kẻ như Ezekiel nên làm việc thiện.

Vấn đề là, Thunderstorm không thể chết ở đây.

Ezekiel du hành qua nhiều "thì quá khứ lẫn thì tương lai" tới mức nó biết giờ chết của cậu chàng này là khi nào, ở đâu và cả cách thức.

Cho tới thời điểm đó, các phiên bản khác nhau của Thiên thần đã thống nhất rằng sẽ không thể để cho cậu chàng này bỏ mạng, kể cả có phải làm cái trò trái luân thường đạo lý như "hồi sinh người chết".

Nhưng rốt cuộc, "chết", đối với giống loài Absedian như cả hai, sâu trong thâm tâm, vẫn là một thứ quá xa xỉ.

Được rồi, Thunderstorm không thể chết ở đây, nhưng— như một phần của quy luật phát triển, cậu ấy chắc chắn phải thay đổi hình dạng hiện tại.

Khi gặp Thunderstorm của Stonehert trong cuộc đụng độ với Hằng Nga giữa chiến tranh Mặt Trăng, Ezekiel từng tóm được cậu một lần.

Nó từng muốn đun sôi toàn bộ da thịt của cậu, toàn bộ khớp xương, cho tới khi không còn nổi một xíu ma pháp nào tồn tại toả ra từ hài cốt.

Nó từng muốn đưa những thứ cặn vữa tro than ấy (sau khi bị nung chảy dưới sự ác liệt của Mặt Trời) thuộc về tên Ác quỷ phản trắc này... vào bộ áo giáp của Tam chủng.

Nó từng muốn trừng phạt Behemoth bởi nhiều tội lỗi khác nhau, bởi hầu như mọi hành động mà cậu từng làm đều vi phạm ít nhất một điều lệ gì đấy từ Sao Thổ.

Nó từng muốn Thunderstorm sẽ phải dành cả cuộc đời nhỏ bé leo lắt của cậu ta trong cái lồng sắt ngột ngạt của Tam chủng — thứ không khác nào một công cụ tra tấn với bất kì ai ngoài bọn đó.

Nó từng muốn Thunderstorm hiểu được cảm giác khi mà toàn bộ mọi giác quan hoá thành thạch nước, rồi từng giọt từng giọt một tan chảy qua mỗi kẽ hở của bộ giáp, máu người bị ép thành dung dịch vắt, chảy ra thấm đẫm lớp kim loại sắc bén sáng loàng.

Hãy tưởng tượng điều đó.

Nó thậm chí từng muốn bản thân phải trở nên điên rồ và cứng rắn hơn thế nữa kia.

Nhưng rồi, Ezekiel chưa bao giờ làm điều đó, cũng không còn muốn làm bất kì điều nào khác tương tự như vậy nữa.

Chính Thunderstorm đã nuôi dưỡng tâm hồn méo mó của Aerosol, đã sinh ra sinh thể loạn thần đó, đã nhấn chìm nó trong chiếc áo khoác vĩnh cửu bằng cảm xúc của một người sống!

Thunderstorm trao cho Giọt Nước của cậu ấy quá nhiều nhân tính.

Bài học cơ bản đã dạy rằng: với những Aerosol được sinh ra từ 'trầm cảm' thì chúng không được phép cảm nhận các nỗi đau của chủ nhân, vì chúng là chủng loại khác với con người, chúng không thể hiểu con người, chúng quá yếu đuối để chống chọi lại hỉ nộ ái ố của Nhân loại.

Huống hồ, Thunderstorm vô thức trao cho Aerosol khả năng tiến hành một cuộc chiến tranh tâm linh quá phức tạp để bộ não của bản thân phàm nhân có thể giám sát.

Cậu vừa tự tìm ra con đường cứu vớt linh hồn của bản thân, đồng thời cũng tự vẽ sẵn đường huỷ diệt tận gốc cho mình.

Lời nguyền Center of Everything giữ cho Behemoth sống sót tới tận thời khắc này.

Và trong hơn hàng triệu năm đó, thứ đấy cũng tra tấn và hành hình những bản sắc mềm yếu của Thunderstorm.

Và cũng trong hàng triệu năm ấy, cậu sẽ luôn tự hỏi rằng:

"Tại sao lại là mình?"

Chẳng phải Behemoth ghét nhất sự phản bội à?

Có bao nhiêu người đã phản bội cậu trong cuộc đời dài đằng đẵng của cậu?

Có bao nhiêu người đã lợi dụng sự hào phóng của cậu?

Và cậu đã cố gắng làm rất nhiều điều tử tế cho giống loài của mình... nhưng họ cứ thế lấy đi mọi thứ thuộc về cậu, cho đến khi không còn gì hết.

Sẽ mất bao lâu nữa để cậu nhận ra, rằng tình yêu với Absedian không thực sự tồn tại?

Rằng Thiên thần và Ác quỷ chỉ là đang tạo ra một nỗ lực cực kì vô ích để thoát khỏi dáng vẻ vô cảm của thứ Tam chủng chết tiệt đó?

Cùng mang một gene, cùng một tổ tiên.

Thiên thần và Ác quỷ tách khỏi Tam chủng, vì hai sắc tộc kia muốn học cách để yêu.

Vì Tam chủng quá lạnh nhạt, thờ ơ, cứ giết chóc trong vô định, không có điểm dừng, không có mục đích sống.

Chỉ là những sinh vật tử hoại sinh ra để giết loài khác.

Loài Absedian chúng ta đã vốn không thể yêu.

Nhưng Thunderstorm Rashied, cậu rất đặc biệt.

Bởi cậu đã biết yêu.

Dù tình yêu đó của cậu có là thật hay giả, cậu đã trở thành một cá thể vượt trội hơn những kỳ vọng mà Absedian tổ tiên của chúng ta đã cố gắng làm.

Bởi kể cả tôi, có muốn giả vờ biết yêu thương ai đó, cũng chẳng thể nào diễn một vở kịch ra trò.

Vậy đó.

Đúng là điên!

Tôi cứu cậu, ngoài ra cũng là vì tôi muốn chứng minh với Absedian của Sao Thổ là: "À, chúng ta chưa hết hi vọng đâu.

Chúng ta vẫn có thể tìm cách yêu lại từ đầu mà."

Thế nên, vì Thiên thần tôi đây đã không bỏ cuộc, cậu cũng sẽ như vậy chứ?

"Hãy ráng chạy đi, Thundy."

Ezekiel cau mày, nó mở rộng nhận thức của mình xuyên qua không thời gian, gợn sóng một cách kỳ lạ khi vô số thấu thị liền nhìn vào khoảng không vô tận của vĩnh cửu.

Nó nghiêng đầu khi Aerosol khoái trá và chứng kiến chủ nhân loạng choạng tránh xa với đôi chân tàn tật.

Thật kì khôi khi thấy cảnh "tia sét đỏ" trong truyền thuyết với đôi chân nhanh hơn bất kì thứ gì lại có lúc bất cẩn, giờ lại di chuyển với tốc độ chậm chạp như vậy.

Thiên thần chẳng bao giờ phải học cách chạy; họ có cánh, họ có thể bay, và họ dành phần lớn cuộc đời trôi lơ lửng trên vành đai Sao Thổ.

Thế nên, chữ "chạy" thốt ra từ miệng Ezekiel lúc này nghe thật thần kỳ.

Thunderstorm nhận thấy cậu đang la hét, nhưng không hề có một xíu âm thanh nào phát ra.

Cậu thậm chí đã khóc, thật bất ngờ, nhưng lại không có nước mắt nào rơi xuống.

Làn da cậu bỏng rát như thể có ai dúi đầu châm đốt vào từng mảng thịt một, nhưng không có ngọn lửa hữu hình nào bao trọn lấy hay ánh sáng rõ ràng nào dẫn đường cho cậu.

Tất cả chỉ có— Tất cả những gì cậu có bây giờ... là nỗi đau.

Thunderstorm từng ưa thích cảm giác yên tĩnh khi tách mình khỏi thế giới thực, để bản thân được thoải mái ở một không gian xa lạ và riêng biệt, né ra khỏi tất cả các cơn khủng hoảng hiện sinh mà mình phải đối mặt mỗi ngày.

Bây giờ, khung cảnh cũng "yên tĩnh" như thế.

Im lặng không một tiếng động.

Nhưng chẳng có gì ngoài nỗi kinh hoàng.

*Tbc*
 
Back
Top Bottom