[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Seulren] [Cover] Người Yêu Dấu
Chương 18: Vì Người Cất Lên Khúc Ca
Chương 18: Vì Người Cất Lên Khúc Ca
Buổi đêm, du thuyền chật kín người, trang hoàn vô cùng đẹp mắt, lấy tông trắng làm màu chủ đạo trong khoang phòng.
Hai nhân vật bước lên thuyền kéo theo đông đảo người chú mục
Một người vận âu phục đen, bên trong sơmi đen không thắt nơ, vóc người cao ngất, tóc nâu dài buộc gọn sau lưng, ngũ quan con lai tinh xảo mang lên mắt kính bạc.
Người còn lại vận đầm trắng lộ nửa bản lưng trơn láng, phía trước bất đồng kín đáo, chỉ đính một vài hạt kim cương nhỏ lấp lánh.
Nữ nhân đầm trắng khoác tay nữ nhân âu phục đen tạo nên khung cảnh dị thường đẹp mắt
Người người tán thán các nàng như hoa như ngọc dung mạo, một lãnh tĩnh một dịu dàng
"Tiểu Kỳ Kỳ, Bùi tổng!"
Biên Tiểu Tiểu thấy hai người, kéo theo Phương Hựu An chạy đến
Khương Sáp Kỳ thổ tào, các nàng cư nhiên vận váy dạ hội đôi, còn là màu vàng nhạt bắt mắt.
Phương Hựu An thấy các nàng hài hoà dáng vẻ nhịn không được khen ngợi:
"Xác thực đẹp đôi vừa lứa...."
Bùi Châu Hiền khó hiểu: "Cậu nói ai đẹp đôi?"
"Không có, nói đôi sau lưng cậu" Khương Sáp Kỳ minh bạch lời Phương Hựu An ám chỉ ai, lỗ tai bất giác nóng lên
"Kỳ, tai em sao lại đỏ thế kia?"
Bùi Châu Hiền kinh ngạc, nàng nhón chân chạm nhẹ non mềm lỗ tai, tay nhận được sự run rẩy của người kia
Khương Sáp Kỳ bắt lấy bàn tay làm loạn: "Châu Hiền, không phải a, tai em nguyên vốn gặp gió lạnh liền đỏ..."
Bùi Châu Hiền gật đầu, xoay người hướng Phương Hựu An nói:
"Hựu An, có nước ấm sao, cho mình xin một cốc"
"Để làm chi?"
Trời cũng không lạnh, cậu cũng không ốm
"Cho Kỳ uống, em ấy lạnh" Bùi Châu Hiền thành thực nói.
Phương Hựu An vỗ trán, cậu thật sự tin lời em ấy?
Khương Sáp Kỳ chưa từng có qua cuống quít: "Châu Hiền, không cần, em, em..."
Bùi Châu Hiền hơi nhón chân xoa đầu cô, ngữ khí thấp nhu: "Ngoan, uống vào liền hết lạnh" Nàng tiếp nhận ly nước ấm của phục vụ sinh vừa mang đến, thổi thổi, đưa cho Khương Sáp Kỳ
Khương Sáp Kỳ cung kính không bằng tuân lệnh, nội tâm mừng rỡ như điên ngoài mặt vờ như bình tĩnh:
"Ân, cảm ơn chị..."
Để Phương Hựu An, Bùi Châu Hiền trò chuyện với nhiều đại nhân vật thuộc xí nghiệp khác.
Biên Tiểu Tiểu kéo Khương Sáp Kỳ ra boong tàu, cô nhìn xuống mặt biển phẳng lặng, hương biển ôn lương phất qua khoang mũi liền cảm thán không thôi, cô chậm rãi hồi tưởng về sông Seine, kể cho Biên Tiểu Tiểu nghe chuyện cũ
"Ý cậu là, cậu và Bùi tổng đã gặp gỡ ba năm về trước tại Paris.
Ta má ơi, đây chính là tiếng sét ái tình trong truyền thuyết sao?"
Biên Tiểu Tiểu ôm mặt, không thể tin nổi nói
"Nói hưu nói vượn" Khương Sáp Kỳ tiếp tục bổ sung: "Không biết chị ấy đã nhận ra chưa, ngày kia ám chỉ đến gì đó hoặc cũng có thể chị ấy quên rồi"
Biên Tiểu Tiểu trấn an: "Đừng bi quan như vậy, tìm cơ hội tiếp cận chị ấy xem, biết đâu chị ấy còn nhớ a"
"Ân, mình sẽ thử"
Loa phát thanh truyền đến MC thanh âm:
"Để bất đầu bữa tiệc trọng đại tối nay, ai cũng có thể góp vui bằng việc hát một bài, mọi người mau mau đăng ký ca khúc a..."
Biên Tiểu Tiểu vỗ vai Khương Sáp Kỳ đối cô nháy mắt: "Sân khấu là của cậu đó, cố lên!"
Khương Sáp Kỳ dù khá ngượng, rốt cuộc đáp ứng lời đề nghị của Biên Tiểu Tiểu, dù sao đã ba năm rồi cô chưa hát tình ca....
Nhiều người lên hát rồi lại xuống không ai để lại quá nhiều ấn tượng, cuối cùng vang lên một đạo tiếng ca cực kỳ trầm lắng pha chút khàn khàn, tiếng ca này khiến Bùi Châu Hiền ngừng tán gẫu với những nam nhân khác.
Bùi Châu Hiền nhấp một ngụm rượu, chăm chú thưởng thức
Ánh đèn vàng nhạt ấm áp nhu hoà rọi xuống niên thiếu cao ngất trên sân khấu, ngũ quan Khương Sáp Kỳ trở nên vô cùng minh diễm động lòng người, làm thổn thức biết bao ong bướm xung quanh, có người giật mình hoảng hốt khi nhìn thấy cô
Khương Sáp Kỳ là đang kể một câu chuyện dường như không thuộc về cô, xem như buông xuống, buông xuống một đoạn cảm tình không có hồi đáp cũng không có kết cục
"Chị ấy...Từng nắm chặt tay tôi
Cuối cùng lại để tôi một mình
Bên tai...Từng là những lời thì thầm tình yêu
Khó tránh khỏi...Trầm luân thành lời nói dối
Chị ấy cuối cùng cũng không thuộc về tôi
Đây không nhất thiết là một loại tiếc nuối
Chị là thanh xuân của tôi, là cuộc gặp gỡ đẹp nhất của tôi...
Cảm ơn chị đã từng ở trong câu chuyện của tôi..."
Trước đây từng có người lắng nghe tiếng ca của cô, năm tháng thoi đưa, người kia đi mất dần dần được thay thế bằng một hình bóng khác, chị ấy cực kỳ chú tâm vào cô, nhãn thần chưa từng dời quá nửa bước từ lúc bắt đầu đến thời điểm kết thúc
Khương Sáp Kỳ bước xuống sân khấu, tràn vỗ tay rợp trời rền vang, cô lại không chút nào để ý, thẳng một mạch đi đến cạnh Bùi Châu Hiền.
Bùi Châu Hiền đôi con ngươi đen láy đều là bóng dáng Khương Sáp Kỳ, nàng ôn nhu cười:
"Kỳ, hát thật hay..."
"Lâu rồi không hát, có điểm khàn giọng" Khương Sáp Kỳ nhàn nhạt cười, chỉ vào cuống họng
Bùi Châu Hiền đưa cô ly nước chanh:
"Em uống đi"
"Châu Hiền, chị thật tốt, hắc hắc"
Khương Sáp Kỳ thần tình đều là tiếu ý, nhu tình chỉ dành cho nàng.
Biên Tiểu Tiểu, Phương Hựu An một bên chẹp lưỡi, ai, trong tình yêu người đều si ngốc vậy a
Thời điểm tan tiệc, các nàng sánh vai nhau đi về, giày cao gót thanh âm nện cộp cộp trên sàn thuyền, cho thấy người này vô cùng gấp gáp và khẩn trương, nữ nhân hướng Khương Sáp Kỳ hô:
"Sáp Kỳ, đã lâu không gặp...."
-------------------------------------------