Khác [SeRn] Tournesol

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
371671025-256-k216058.jpg

[Sern] Tournesol
Tác giả: Nnguyetanhh
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tournesol : Hoa hướng dương

Rin - Tournesol, chọn trở về Kanagawa yêu dấu trên hành trình chạy trốn khỏi những vụn vỡ trong quá khứ.

Trên chuyến tàu đến Kanagawa yêu dấu, một cuộc va chạm do lỗi hệ thống gây nên, khiến mọi hành khách trên chuyến tàu lâm vào nguy hiểm.

Trong cơn mê của mình, Rin tiếp tục hành trình và tiến tới Kanagawa.

Mọi chuyện còn như thế nào, mời đọc truyện.

Mer



tournesol​
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Hướng dương, loài hoa ngoan cường, luôn vươn mình về phía ánh dương tươi sáng, tựa như tình ái đơn phương mãi mãi hướng về điều không bao giờ thuộc về mình.

Mặt trời chẳng thể vì một bông hoa nhỏ bé mà từ bỏ cả bầu trời rộng lớn.

Hướng dương là biểu tượng của lòng trung thủy, niềm tin và hy vọng.

Ai ai cũng biết, hướng dương yêu mặt trời đến nhường nào.

Tình ái ấy được biểu hiện rõ ràng ngay từ cái danh xưng, từ chính hành động luôn hướng về phía ánh dương chói chang.

Người ta cho rằng chuyện hướng dương từ bỏ mặt trời mà cúi xuống úa tàn theo năm tháng là viễn cảnh viễn vông không có thực.

Vậy một ngày nào đó hướng dương thật sự từ bỏ mặt trời thì sao?

Ngày đấy hẳn là ngày mưa tầm tã , cánh hoa vàng rực thấm nhòe lệ vũ.

Rin tựa như bông hoa hướng dương.

Em tỏa nắng như một đốm lửa vàng, đứng giữa cánh đồng hoa bạt ngàn em là rực rỡ nhất.

Em là mặt trời nhỏ tỏa nắng xoa dịu cho những tâm hồn cằn cỗi.Nguồn sống của em là mặt trời.

Mặt trời xa hàng vạn dặm em vẫn muốn hướng tới.

Mặt trời của em - Sae của em.

Trong từng trang của hồi ức của em luôn trị vì hình bóng của anh.

Thật tiếc là hồi ức có anh đã kết thúc.

Rin lựa chọn rời đi, đi thật xa.

Đến một nơi trời hửng nắng,bóng chiều tà.

Một nơi thật xa thực tại phũ phàng.

Ngay trong đêm tăm tối, xách theo hành trang .

Em đã quyết không hối hận.

Em quyết rời đi, coi như bản thân em chưa từng tồn tại, từ dã khỏi sự nghiệp bóng đá bởi thứ em luôn kiếm tìm vốn chẳng tồn tại.

Em nghĩ từ bỏ là cách tốt nhất.

Rin tự nhìn lại căn phòng của mình.Căn phòng thường ngày vốn không mấy rộng rãi, sao hôm nay em đứng đây lại to lớn đến kì lạ.

'Ở lại nhé'

Trước khi rời đi, em để lại lời từ biệt cuối cùng.

Căn phòng trống vắng, duy chỉ còn bức thư bên khung cửa sổ.

Bức thư là lời từ biệt của Rin đối với tất cả đồng thời là lời từ biệt và là khước từ.

Lật từng trang sổ nhỏ, nơi em bước chân đến đầu tiên là Kanagawa - nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc.

Bản thân Rin cũng không hiểu sao mình lại chọn Kanagawa chỉ biết là muốn đến đó thôi.

Ngồi trên chiếc taxi, khẽ nhìn qua bóng cửa.

Rin nhìn bóng trăng dõi theo.

Trăng chiếu rọi cung đường, sao chẳng chiếu rọi lòng em.

Đèn đường chói lòa chiếu xuống, nơi thành phố nhộn nhịp, xa hoa.

Chiếc xe mang em bon bon trên đường.

Nơi điểm dừng chình là nhà ga.

Rin ngước nhìn tìm tới quầy bán vé, mặc dù khá muộn nơi đây cũng thật đông.

"Để xem nào là toa B4"

Cạnh em là một bà lão, có vẻ bà lão đó mệt nên ngủ rồi.

Rin nhìn bên khung cửa tàu, đây là lần cuối em ngắm nhìn thành phố này.

Một mai đây, em sẽ không trở lại đây nữa.

Một lần và mãi mãi.

Rin nhìn lại toa tàu, mặc dù nhà ga rất đông nhưng ở toa này chỉ lác đác vài người.

Rin chợt nhận ra đây là tàu hỏa.

Tiếng "tu tu xình xịch" vang bên tại, mùi rỉ sét đâm thẳng vào mũi.

Loại tàu này vốn bây giờ không hoạt động nữa, sao em lại ngồi đây.

Chẳng phải nhà ga bây giờ dùng tàu rất hiện đại sao ?

Rin hơi mất bình tĩnh rồi, bà lão bên cạnh lại biến mất một cách lạ thường.

'Cậu trai cậu tìm ta sao?

'

Rin từ từ quay khẽ đầu lại.

Bàng hoàng thấy khuôn mặt bà lão không có ngũ quan.Nhìn quanh mọi người cũng vậy và đáng sợ hơn là những người đó đáng tiến gần hơn về phía em.

'Này tránh xa tôi ra!

'

'Cậu trai à'

Rin bừng tỉnh, hóa ra những gì vừa xảy ra chỉ là mơ thôi.

Mọi thứ trở lại bình thường, ai cũng có mắt mũi đầy đủ và bà lão bên cạnh cũng vậy.

Rin thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh cũng chảy không ít.

"Sột soạt" Bà lão lại đưa cho Rin một chiếc khăn mùi xoa thêu hình hoa cẩm tú cầu đưa cho em.

'Này cậu trẻ cầm lấy.

Có vẻ cậu vừa mơ thấy vài điều không hay'

'Cảm ơn bà ạ'

Rin nhận lấy khăn trên tay, nhìn hình thêu khiến em lại nhớ đến Kanagawa giống như thiên đường hoa cầm tú cầu.

Ở Kanagawa, hoa cẩm tú cầu nở rộ, tạo nên những khung cảnh thơ mộng và thanh thản .Những bông hoa với đủ sắc màu từ xanh, hồng, tím đến trắng tinh khôi, rực rỡ dưới làn mưa nhẹ.

Không khí ẩm ướt và mùi hương dịu dàng của hoa cẩm tú cầu mang đến cho người ta một trải nghiệm bình yên và lãng mạn, làm dịu đi cái oi bức của mùa hè.

Trong tiền thức Rin vẫn nhớ rõ.

Đang thơ thẩn mông lung.

Bà lão lại khẽ cất lời.

'Nếu ông trời đã mách bảo như vậy, cậu vẫn muốn rời đi sao?

'

Nghe những lời này xong em quay ra nhìn bà lão thì không thấy bà ấy đâu nữa.

Rin chắc chắn mình không lầm, chiếc khăn mùi xoa vẫn còn trên tay.

Sao em có thể lầm được.

Rin tự trấn an mình, xoa dịu tinh thần chịu nhiều đả kích và con tim hoảng loạn.

"Chắc bà ấy đi đâu rồi"

Chẳng mấy chốc đã đến Kanagawa.

Cuối tháng 6 mang theo bầu trời ảm đạm và những cơn mưa không ngớt, khiến Rin tự hỏi liệu chúng có bao giờ biết mệt không.

Không khí ẩm ướt và cảm giác oi bức cứ dai dẳng, làm cho mọi thứ trở nên nặng nề và ngột ngạt.

Trời cứ mưa miết nên em chẳng thể đến khách sạn được luôn.

Ngồi trong chiếc ghế ở ga em thấy bóng dáng xa xa của đôi anh em nom có vẻ là người địa phương.

Rin thấy hai anh em này có vẻ rất thân thiết hệt như anh em cậu đã từng vậy.

Hai đứa trẻ càng tiến gần, em nghe thử cuộc hội thoại của chúng.

'Tí nữa anh hai mua kem cho em nhé'

'Được rồi'

Nghe giọng điệu của cậu nhóc anh cũng khá giống Sae ,khiến cậu cũng không kìm được bụm miệng cười.

"Thật giống và cũng thật nhớ" .

Trời cũng ngớt mưa hẳn, Rin xách vali rời ga, đến khách sạn mình ở.

Đi qua công viên Zama xưa hay thường đến.

Rin dừng lại, nhìn xung quanh đây.

Nơi đây số với hồi đó cũng không khác mấy.

Chắc có vẻ cũ quá nên chuẩn bị quy hoạch rồi.

Rin nhìn sang tấm biển chắn.

Đứng một hồi, em cũng đến khách sạn Tournesol.

Ở PXG Rin cũng biết vài từ tiếng Pháp, Tournesol chính là hoa hướng dương.

Ở Kanagawa thì giữa tháng 7 và tháng 8 hoa hướng dương sẽ nở rộ tại công viên Zama.

Khi đó, như cả một khoảng trời thái dương hiện hữu với vẻ đẹp mê hồn.

Dự định ban đầu của Rin là chỉ ở Kanagawa một vài tuần nhưng vẻ đẹp của hướng dương đã níu giữ em lại.

Rin quyết định ở lại Kanagawa đến tháng 8.

Bước vào khách sạn, Rin phải choáng ngợp trước vẻ đẹp của khách sạn này.

Những họa tiết ở đây đều là hoa hướng dương.

Sự rực rỡ của đèn pha lê khiến em không thể rời mắt.

Ở bình hoa hướng dương cũng được cắm hoa hướng dương.

Rin ngẩn ngơ trước vẻ đẹp nơi đây.

Cảm tưởng em đã lạc vào xứ sở hoa hướng dương.

Bước trên dãy hành lang xinh xắn, đi qua tuyệt tác nghệ thuật hoa hướng dương từng đoạt giải Rin cảm tưởng mình đang ở thiên đường.

'Đây rồi phòng 1099'

___________________________________

Ban đầu mình vốn định làm plot kiểu này là NagiRin ở một chap trong [AllRin] Querido, amado, ángel nhưng rồi mình thấy không hợp nên thôi vậy nên mình triển khai thành fic dài SaRn nè.

Bạn nào có góp ý hay thắc mắc thì bình luận nha.

Mình có nhận viết theo yêu cầu theo kiểu allRin mọi người có thể bình luận plot hoặc đăng tin ở trang của mình hay là liên hệ qua Fb với mình (đã để ở phần tiểu sử) .

Thân mến !
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Vạn vật trên thế gian đều có xúc cảm, chẳng qua mắt người trần còn chưa tự thấu tâm can làm sao thể thấu vật trần gian.

Những bông hoa đều có cho mình những cảm xúc giống như con người.

Con người biết vui hoa cũng biết vui, con người biết buồn, hoa cũng biết buồn.

Bởi vậy người ta hay ví con người như những bông hoa luôn rực rỡ tỏa hương sắc ngời.

Khi con người chết đi, trong tâm trí còn sót lại chút tỉnh táo.

Hiện hữu trước mắt chính là những kỉ niệm xưa cũ.

Hoa cũng vậy, khi những cánh hoa héo úa rụng rời, khi thân hoa không còn ngiêng mình tỏa sắc, thì từng bội mùa rực rỡ, từng chú ong bướm hút mật cũng sẽ tự động mà hiện hữu.

"Cạch"

'Ấm áp' đó là từ hiện lên đầu tiên trong tâm trí Rin ngay từ lúc bước vào.

Tông màu nóng luôn khiến người ta cảm thấy ấm áp,cảm giác như ở nhà vậy.

Nội thất ở đây được thiết kế theo kiểu cổ điển.

Cũng không thể thiếu sự hiện diện của hoa hướng dương.

Sau ngày dài khám phá, cơ thể em không chút sức lực.

Rin gieo mình xuống chiếc giường êm ái, ru mình vào giấc ngủ trời vũ.

Tiếng mưa ra rích bên tai êm ái, xoa dịu tâm hồn cô đơn cằn cỗi, ru tâm hồn vào giấc mộng, ôm thật chặt vào lòng.

Khúc hát lệ vũ cất.

Tí tách tí tách tí tách

Thầm thì tiếng gió lộng

Khúc khích tiếng hoa cười

Êm ái tiếng lệ vũ

Thanh âm em đâu rồi?

Sao không như hoa mà cười?

Sao lại như gió mà thầm thì?

Sao lại như lệ vũ mà trực trào rơi?

Em ơi! em ơi!

Quay về chốn cũ

Người đang chờ đợi

Lời nói chưa kịp tỏ

Em mau về, mau về

Gió thầm thì qua khung cửa, hoa khúc khích cười ngiêng mình trước gió, lệ vũ tưới mát cả khoảng trời.

Rin thức giấc sau giấc mộng sâu.

Những câu hát lệ vũ còn đang vẳng vẳng bên tai,trời mưa thật lâu.

Bụng Rin cồn cào đói, quả thật là từ lúc đi cho tới giờ em vẫn chưa bỏ gì vào bụng.

Lết cái thân già, xuống sảnh.

Rin thấy nơi đây cũng quá là rộng rời, đi mãi đi mãi chẳng thấy phòng ăn đâu.

Em thấy mình như đi trong mê cung vậy.

Giữ lại sự bình tĩnh vốn có, em đánh dấu một bức họa bình sứ rồi tiếp tục con đường.

Đi hết một vòng lại quay về bức họa đó.

Lần 1, lần 2 rồi lần 3 cuối cùng là lần thứ 10 vẫn là bức họa đó.

Em không ngờ được , một người như mình lại bị lạc trong một khách sạn này.

Rin sắp không giữ nổi bình tĩnh, đầu cũng lấm tấm mấy giọt mồ hôi.

Sự bình tĩnh trong em sắp tan thành mây khói bay đi đâu rồi.

"Lạch lạch"

"Choang choang"

Sàn sảnh đang nứt ra, mấy cái bình sứ vỡ vụn, hoa giả trong bình không sức sống cũng héo úa, trần sảnh vụn vỡ rơi lả tả.

Rin chôn chân tại chỗ, như này cũng quá là khủng hoảng với em rồi.

"Rầm rầm"

Một mảnh trần to rơi xuống trước mắt em, vỡ toang.

Đèn trần lấp lánh cũng lắc lư rơi xuống.

Và rồi chuyện không may đã xảy ra.

Chiếc đèn chùm rơi thẳng xuống đầu Rin, mảnh bóng đèn đâm sâu xuống da thịt.

Máu tanh nồng rơi xuống trán "tách tách" máu rơi như tiếng mưa vậy.

Tâm can em thét gào đau đớn.

'Đau quá đau quá'

Từng nhánh lý trí trong em dành giật lại tất cả tỉnh táo.

Cuối cùng, Rin bật dậy trên chiếc giường cùng với sự hoảng loạn.

Hóa ra viễn cảnh đó chỉ là một giấc mơ, mua vẫn tí tách bên hiên.

Một giấc mơ chân thật đến độ không thể nào phân biệt được.

Cảm giác đau buốt chỉ trong mơ thôi mà quá chân thật.

Tìm lại sự bình tĩnh, cuối cùng em cũng có thể giữ ổn định lại tinh thần.

Sợ mọi thứ lại xảy ra trong mơ nên em cũng chẳng thèm đói nữa.

Thoáng cái trời đã tối, cơn mưa lả rả đã ngừng để lại trời đêm kỳ vĩ.

Vầng trăng tròn trắng trong đêm đen."

Strawberry Moon" hiện hữu vào cuối tháng 6 tại Kanagawa, làm buổi đêm thơ mộng ngọt ngào.

Tiếng gió thầm thì qua lá, cất tiếng hát đêm trăng.

Đứng trên ban công, em cảm nhận từng đợt gió lộng thổi qua người.

Thoảng thoảng hương hoa, làm em dễ chịu hẳn.

Có lẽ việc lựa chọn rời đi đã khiến em ảnh hưởng nhiều.

Cảm giác trống trải đeo bám em, ôm em thật chặt vào cơn đau nao lòng.

Em lựa chọn rời đi cũng vì quá khổ tâm.

Sau bao năm chiến tranh Lạnh cũng không thể làm lành, tình yêu bóng đá cũng nhạt phai.

Từ dã mọi thứ là cách duy nhất em có thể nghĩ tới.

Lòng rối bời chẳng biết đi đâu, sau cùng lại chở về chốn xưa.

Gạc lại lòng rối bời, em lại từ từ thưởng thức trăng tròn.

Nhấm nháp vài ngụm rượu Sake " Koganezwa".

Hương thơm táo tinh tế kết hợp với hương hoa nhẹ nhàng.

Vị mà gạo Umami lên men mang lại sự đậm đà cho từng ngụm rượu, độ hoàn hảo của sự pha trộn giữa vị ngọt chua đem lại cho khoang miệng cảm giác tròn trịa và dễ chịu, hậu vị kéo dài tạo cảm sảng khoái sau mỗi lần thưởng thức.

Rin không khỏi cảm thán đây quả thực là loại rượu cao cấp.

Rượu chỉ chua ngọt sao em cảm giác chút cay cay, có lẽ miệng lưỡi từ lâu đã chẳng còn nhẹ nhàng.

Đêm trăng nay đẹp thật nhưng không thuộc về em.

Em luôn tìm kiếm thứ thuộc về riêng mình, chỉ mình Itoshi Rin này sở hữu độc quyền .

Em chỉ muốn nắm giữ lấy tất cả, tất cả những gì những gì bây giờ em có, kể cả là những gì em đã từng có.

Rin nào ngờ chính em cũng đang chối bỏ những gì mình đang có.

Sáng nắng ban mai trên những khung cửa, những tia nắng ấm áp chiếu rọi, ánh dương lên rồi sao hướng dương chưa dậy?

Có lẽ cơn say đang nuốt hướng dương ở lại trong giấc mộng sâu.

Chim sơn ca dùng giọng hát đặc biệt đưa hướng dương nhỏ thức giấc.

'Hướng dương nhỏ dậy đi nào'

Rin mơ màng tỉnh giấc, đầu hơi choang choáng nhẹ, hôm qua hẳn em đã uống say mà ngủ quên mất.

Đưa mắt sang phía cửa sổ, em tự hỏi những câu muôn thuở "Hôm nay ăn gì?", " Hôm nay đi đâu, làm gì",...

Những câu hỏi đơn giản mà khó trả lời.

Bước xuống sảnh khách sạn, Rin khá bất ngờ thì thấy bà lão đã ngồi cạnh mình trên chuyến tàu tới đây đang ở đây.

Chiếc khăn tay thêu hoa Cẩm Tú Cầu Rin vẫn giữ cho tới tận bây giờ.

Thấy Rin bà lão cất lời trước.

'Chúng ta lại gặp nhau rồi, cậu trai trẻ'

Bã lão phúc hậu mỉm cười với Rin.

Chẳng biết trả lời ra sao cho hợp nên em khá bối rồi, tại ít khi em trò chuyện với người lớn tuổi.

Nhận thấy em đang lúng túng bà lão lại cất tiếp lời.

'Tôi là chủ khách sạn này, cậu có gì thắc mắc tôi sẽ xuất hiện và giải đáp, xin phép cậu'

Bà lão rời đi rồi.

Rin không mấy băn khoăn khi một bà lão là chủ một khách sạn như vậy.

Ngay trong cách trang trí đã mang chút cổ điển, truyền thống.

Rin thấy nét cổ điển vẫn nổi trội hơn nhiều.

Chiếc bụng nhỏ đã đói, em phải kiếm gì ăn thôi.

Đến một tạp hóa nhỏ gần khách sạn Tournesol, ông trời lại cho em một bất ngờ nữa khi gặp hai đứa nhỏ ở đây.

Hóa ra hai đứa nhóc Rin gặp ở nhà ga lại là con của chủ tiệm tạp hóa này.

Nom thấy hai đứa có vẻ thân nhau lắm.

'Anh hai!

Chiều nay anh đi đá bóng về mua kem cho em ngen'

'Được rồi!

Mua kem cho mày thôi mà tốn gần cả tháng tiền ăn vặt của anh đấy'

Cũng thật giống em và anh hai hồi đó.

Hồi em còn bé tí ti,thì chưa có nhiều loại kem như bây giờ, chỉ có một vài loại vị dâu socola rồi vanilla thôi.

Vị kem hồi đó em không thể quên, cảm giác lành lạnh ngòn ngọt luôn hiện hữu trong tâm trí không phai.

Nán lại tiệm tạp hóa một chút để lựa đồ.

Rin chọn cho mình một chiếc sandwich cùng một lon trà, thêm cả một chiếc kem nữa.

'Anh ơi!

Anh nhường em chiếc kem đấy nhé!

'

___________________________________

Sắp hết hè rồi, nên mình sẽ cố gắng kết thúc bộ truyện này nhanh nhất có thể.

Mình có nhận viết theo yêu cầu theo kiểu allRin mọi người có thể bình luận plot hoặc đăng tin ở trang của mình hay là liên hệ qua Fb với mình (đã để ở phần tiểu sử) .

Thân mến !
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Những người tự rời xa những đau thương có thuật ngữ nào để miêu tả không?

Hành động rời xa đau thương thường được gọi là "buông bỏ".

Thuật ngữ này ám chỉ việc từ bỏ những nỗi đau, tổn thương trong quá khứ để tìm lại sự bình yên và hạnh phúc trong cuộc sống.

Vậy người rời xa đau thương là người "buông bỏ".

Trong ngữ cảnh khoa học và tâm lý học, hành động rời xa đau thương thường được gọi là "quá trình hồi phục" hoặc "chữa lành tâm lý" (psychological healing).

Một từ khác cũng thường được sử dụng là "hồi phục sau sang chấn" (trauma recovery).

Đứa bé em cất lời với em, làm sao em có thể chối từ.

Liền đưa cho đứa nhỏ đó que kem của mình.

Nom thấy, bé đó vui lắm giống hết em hồi còn tí ti.

Cậu bé dễ thương nên em có ngỏ lời hỏi tên.

'Rin ạ!

Matoshi Rin ạ'

Ô kìa!

Cái tên bé em này ý hệt cậu.

Đúng là thật có duyên.

Anh hai đã gọi bé em rồi, Rin đành tiếc nuối tạm biệt em bé "Rin" này.

Nhìn bé em rời đi, Rin vẫn có chút tiếc nuối.

Lòng tiếc nuối chút vơi theo con gió.

Em sẽ quay về khách sạn, hình như gần đó có một khu vườn hoa cẩm tú cầu.

Một khách sạn hoa hướng dương có vườn hoa của hoa cẩm tú cầu, hình như cũng có cả vườn hoa hướng dương nữa.

Kanagawa vẫn chưa đến mùa hoa hướng dương, đây là điều níu giữ Rin lại tới tháng 8.

Khu vườn hoa Cẩm Tú Cầu xanh ngát, từng đóa hoa khẽ lung đưa theo gió lất phất, từng cánh bướm nhỏ lung lay, màu xanh cổ tích đưa em vào chốn thần tiên, lá rợp xanh màu lục, bông to lớn vướn sắc tới quang nhật.

Dưới ánh quang nhật vạn vật sinh sôi nảy nở, soi chiếu vẻ đẹp muôn loài.

Từng tia nắng ấm áp chiếu xuống, hôm nay trời thật đẹp, ánh nắng thật dịu dàng, gió thổi theo từng đợt, chim tung bay theo từng đàn.

Một khu vườn Cẩm Tú Cầu thật lớn và thật tuyệt diệu.

Hẳn là chủ nhân của khu vườn này phải thật chu đáo và cẩn thận thêm cả dũng cảm nữa.

Cẩm Tú Cầu tuy đẹp mà độc, Rin thấy thật ghen tị với những bông hoa nhỏ này.

Dù có độc đến đâu vẫn có người yêu thương, bên cạnh.

Đi theo con đường tú cầu dẫn lối, Rin tìm được một băng ghế gần một con sông nhỏ khúc đó.

Nơi đây cũng rộng quá thế.

Ngồi xuống băng ghế, mấy chú chim xà xuống.

'Khéo nịnh quá ta'

Lấy chút bánh còn dư trong túi, Rin sắn nhỏ cho mấy bé yêu.

Trông đáng yêu, mập mập, dễ thương quá chừng.

'Chiếp chiếp'

Bọn nhóc càng ngày kéo tới càng đông, thiệt tình bọn này cũng tranh thủ quá.

Vuốt ve mấy chú chim nhỏ, Rin không khỏi tự cười mỉm.

Em cũng không ngờ mình lại bỏ qua nhiều điều đẹp đẽ đến thế, suốt những năm qua, chạy theo những xô bồ, hận thù không đáng có ngoài kia.

Rin đã bỏ quên quá nhiều điều rồi, có lẽ khoảng thời gian này là cơ hội để em tìm lại chính bản thân mình.

Mặc dù tương lại rất mịt mù, chẳng đâu vào đâu cả.

Cứ sống cho hiện tại đã, hiện tại phải vui thì tương lai mới vui được.

Chả lẽ cứ nghĩ về tương lai sau này mà quên mất chính mình hiện tại của ngày hôm nay.

Nghĩ thế, Rin liền phấn chấn lên, dọa cho mấy bé bay mất.

'Dọa mấy sợ rồi'

Em trìu mến nhìn mấy bé, khi nào rảnh em sẽ tới đây cho mấy bé ăn.

Hồi nhỏ, Rin cũng có lần nghịch dại nhảy từ trên cao xuống cũng dọa đám chim gần đó bay mất.

Hồi đó trong thế giới quan trong mắt em tất thảy đều kì lạ.

'Cháu có vẻ yêu động vật nhỉ'

'A.

Dạ vâng ạ'

Bà lão chủ khách sạn đây mà, chắc bà lão cũng là chủ khu vườn này.

Trên tay bà cầm ổ bánh mì, chắc bà cũng định cho mấy chú chim này ăn.

Rin ngồi sát cạnh bên mép ghế để bà lão có thể ngồi.

'Hình như cháu đang chạy trốn điều gì đó thì phải'

Bà lão vừa cho chim ăn vừa hỏi.

Rin ngây người ra, sao lại chạy trốn, phải là từ bỏ chứ.

'Đừng lo, ta chỉ đoán vậy thôi, ta cũng sống đến từng này tuổi rồi mà'

Rin thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng bà lão không phải người mà do em tưởng tượng ra chứ.

'Nơi đây thực sự không phải nơi cháu thuộc về, cháu nên nhớ lại thứ cháu luôn kiếm tìm bấy lâu nay.

Nếu không nhanh thì sẽ muộn mất, hướng dương nhỏ thì sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy đúng không nào.

Hồi trẻ ta cùng từng như cháu vậy, cũng từ bỏ mọi thứ, đi khắp năm châu bốn bể cuối cùng không nơi nào mà ta thực sự thuộc về cả, nơi mà ta thuộc về lại là nơi mà chính ta từ bỏ từ lâu.

Lúc quay về thì cũng quá muộn rồi, không còn gì ở đó cả, mọi thứ đều biến mất.

Đó là điều ta hối hận nhất trong cuộc đời của mình.

Giá như ta nhận ra sớm hơn thì hôm nay sẽ chẳng có vườn hoa cẩm tú cầu này rồi.

Hoa Cẩm Tú Cầu vốn là biểu tượng của một lời xin lỗi chân thành và lòng biết ơn tha thiết.

Năm đó chỉ cần một lời xin lỗi chân thành thôi, vậy mà ta cũng không nói được.

Ta đã đánh mất người thề nguyện bảo vệ ta tới chết'

"Người bảo vệ tới chết"

Một dòng hồi tưởng chợt ùa về trong Rin.

Lúc nhỏ, em nghịch ngợm rất hay làm hỏng đồ chơi, anh hai không la mắng còn ăn ủi em khi em lo lắng khi em sợ ba mẹ là mắng, sau đó còn dẫn em đi ăn kem nữa.

Anh hai đã hứa sẽ bảo vệ em tới chết.

Em đã từ bỏ hiệp sĩ của mình, tự em làm đau mình, tự em vụn vỡ như đám đồ chơi, đồ chơi không chảy máu nhưng không thể lành được.

Em chảy máu, em không thể lành được.

Em luôn là phản diện trong lớp học, luôn là kẻ dị hợm chẳng giống ai, đem lại nỗi lo âu cho mẹ.

Em bị thứ hút bởi cảm giác đau đớn không thể vùng vẫy của con nai đang hấp hối tanh tưởi trong nanh vuốt báo đốm, em bị thu hút bởi nó.

"Anh nhìn nè, nó đang chiến đấu bằng cả mạng sống của mình để đánh bại ai đó giỏi hơn nó.

Ngay cả khi nó bị thương hoặc phải tự hủy.

Nhưng nó vẫn chiến đấu để đánh bại siêu nhân

Em muốn được chiến đấu với một ai đó tuyệt vời như thế, tiêu diệt họ và tan biến đi như thế.

"

Thứ em khao khát phải đổi bằng chính mạng sống của mình.

'Chiếp'

Chú chim nhỏ kéo Rin lại về với thực tại, có vẻ nó nghĩ em buồn nên nó xoa thân mình vào tay em.

Đến lúc, Rin để ý thì bà lão đi mất rồi.

Trong lòng còn chút rối bời, thôi thì đành tạm gác lại đã.

Rin cũng lựa chọn rời đi, em cũng không biết mình nên làm gì, em chỉ có thể rời đi thôi.

'Ngày mai, sẽ mang nhiều bánh hơn cho mấy nhóc nhé'

"Thôi không suy nghĩ nhiều nữa, chắc mình ở đây lâu quá, trúng độc hoa cẩm tú cầu rồi"

Hiện nay, nghiên cứu cho thấy tất cả các cây cẩm tú cầu đều có độc.

Trong các bộ phận của cây, độc nhất là hoa và lá.

Tuy nhiên, rễ của loại cây này đã được chứng minh là có tác dụng dược lý.

Ở Nhật Bản, lá cẩm tú cầu lên men được dùng để pha trà ngọt và làm nguyên liệu trong kẹo và nhiều loại thực phẩm khác.

Các chế phẩm từ lá lên men cũng được liệt kê trong Dược điển Nhật Bản.

Nhiều người sẽ gặp các triệu chứng như buồn nôn, nôn mửa và tiêu chảy sau khi ăn phải.

Hoa cẩm tú cầu có thể gây viêm da, phát ban hoặc kích ứng khi tiếp xúc với da.

Hoa cẩm tú cầu tuy có độc nhưng chỉ khi ăn hay chạm vào mới có thể trúng độc.

Lúc ăn điểm tâm ở khách sạn cũng có kẹo dùng hoa cẩm tú cầu rồi.

Bản thân Rin cũng biết điều này.

Em không thể trúng độc được, chỉ là em luôn muốn trốn chạy, khỏi những thứ được gọi là hiện thực.
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD) là một rối loạn tâm lý xảy ra sau khi một người trải qua hoặc chứng kiến một sự kiện chấn thương nghiêm trọng, chẳng hạn như tai nạn, bạo lực, sang chấn tâm lý,...

Các triệu chứng bao gồm hồi tưởng lại sự kiện, ác mộng, né tránh những tình huống gợi nhớ đến sự kiện, thay đổi tâm trạng, và tăng cường kích thích.

Điều trị thường bao gồm liệu pháp tâm lý và thuốc.

'Rin, Rin, Rin'

Anh hai, đó là tiếng anh hai đang gọi em.

Anh hai, anh hai của em đang ở đâu.

Xung quanh đây chỉ là khoảng không đen tối, Rin không thể thấy bất cứ thứ gì cả.

Anh hai của em, anh hai của em đâu rồi.

'Anh ơi, anh ơi'

Tiếng gọi không hồi đáp.

Tiếng anh hai cũng nhỏ dần và nhỏ dần.

Đôi mi bỗng nặng trĩu, em buồn ngủ quá.

Nhưng anh hai còn đang đợi, anh hai sẽ giận mất.

Cuối cùng thì, Rin cũng không chống nổi cơn buồn ngủ bất chợt, đôi mắt cố mở nhưng không được, cơ thể bé nhỏ đành buông xuôi.

'Chiếp, chiếp, chiếp'

Mấy chú chim sẻ thấy hôm nay Rin không đến, liền tìm đến phòng em gọi.

Bây giờ đã là hoàng hôn rồi, mặt trời đã khuất sau đỉnh đồi, những tia nắng cuối ngày dần nhạt đi nhường cho ánh sáng dịu dàng.

Rin không ngờ, bản thân lại ngủ suốt cả một ngày, lại còn mơ thấy người đó nữa chứ.

Ghạt bỏ suy nghĩ ra khỏi đầu.

Rin nghĩ bản thân cần thư giãn.

Ngâm mình trong bồn nước ấm, em cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Ngắm những hàng cây ngoài kia em thấy chúng thật hạnh phúc.

Mỗi ngày, đung đưa trước gió thả mình vào mây, thật hạnh phúc biết bao.

Rin cũng muốn một cuộc sống yên bình với gia đình nhỏ.

Ở đó, sẽ có người em thương yêu, một kết tinh tình yêu và một chú mèo nhỏ.

Gia đình nhỏ, em chỉ muốn như vậy.

Sau bao năm, vùi đầu vào hận thù.

Em muốn từ bỏ tất cả, tìm kiếm em của xưa cũ.

Đi qua chiếc gương được gắn, Rin có chút khựng lại.

Hình ảnh phản chiếu trong gương không phải là em mà là người đó.

Là Sae, anh ta lại đứng ngay trước mặt em như thể anh và em chỉ cách nhau một lớp gương vậy.

'Anh'

'Rin, anh xin lỗi.

Về đi em'

Gì đây, anh hai đang khóc sao?

Anh hai đang khóc trước mặt Rin sao?

Từ trước đến giờ em chưa bao giờ thấy anh hai khóc.

Anh hai luôn mạnh mẽ mà.

'Rin, về với anh.

Anh xin lỗi em'

"Xin lỗi sao"

Vẻ mặt thê thảm trước mắt Rin đây là sao chứ , tên khốn khiếp hời hợt đang xin lỗi sao.

Thật viển vông.

Từ bất ngờ, tức giận rồi phát điên.

Cảm xúc trong Rin bây giờ hoàn toàn hỗn loạn.

Em vẫn luôn khước từ nó.

Nó đến rất nhiều lần nhưng Rin luôn cuối bỏ.

Khi nào thì em mới có thể tỉnh đây.

'Rin về đi em, anh hai đợi em'

'Đợi gì chứ, cút đi'

"Choang"

Tiếng vỡ vụn vang lên, thảm thiết kêu gào.

Từng mảnh gương rơi lác đác rơi xuống bồn rửa mặt, máu cũng theo đó hòa làm xác thịt.

Con đau tê tái luôn trên đó, nhưng nỗi đau sao đấu lại lòng hận thù.

Sự chán ghét tột độ dâng lên, có Chúa mới ngăn được.

Lòng hận thù đã ghim sâu trong lòng bàn tay, có phép màu mới gỡ được.

Nút thắt đã thắt chặt, có người mới gỡ được.

Người có thể, sao người không gỡ?

"Hức, hức"

Giọt lệ lăn dài trên má, rơi xuống theo máu thủy mà hòa tan.

Ôi, dấu yêu đang khóc.

Đôi mi em ướt nhòa, không thể đếm được đây là lần thứ mấy em khóc.

Em ơi!

Sao em khóc?

Bờ vai nào cho em tựa, đôi tay nào cho em nắm, cái ôm nào dành cho em.

Em thân mến, về đi!

Về với bờ vai thương mến, yêu em.

Đôi tay đầy vụn vỡ, lau đi giọt nước không đáng có.

Vụn vỡ xoa đi vụn vỡ để chào đón vụn vỡ tiếp theo.

Mảnh gương vuốt ve đôi má ướt đẫm vì vụn vỡ.

Vết xước đỏ vang, chảy xuống.

Thêm một vết thương khắc xuống, bao nhiêu băng cho đủ.

Khi nỗi đau luôn tồn tại.

Tự băng bó cho mình, gỡ từng vụn gương ra.

Rin không thấy đau chút nào, nỗi đau đang bận ở trong lòng mất rồi.

Nhưng ngôi sao ngoài kia còn thao thức, chờ đợi chữa lành cho kẻ khờ.

Kẻ khờ thì luôn khờ, vụn vỡ như chiếc bánh.

Chiếc bánh cắn dở đầy vết nứt, vụn chìm sâu xuống tách sữa , biến mất không còn thấy đâu.

Chắc có lẽ, sao cũng khờ.

Bánh chỉ chìm chứ không tan, muốn tan chỉ chờ kẻ khờ khuấy vào.

Gặm nhấm từng ngôi sao, kẻ khờ được chữa lành.

Chiếc bánh còn dang dở.

Sao thì biến mất, kẻ khờ không còn.

Vốn dĩ sao mới là kẻ khờ, có kẻ khờ là miếng bánh, coi sao như kẻ khờ.

___________________________________

Xin chào!

Xin chào mấy bà khỏe không.

Một ngày tốt lành chứ?

Lâu rồi không viết lại, tự thấy trình mình đi xuống nên mình chỉ viết ngắn thôi ha.

Mà cũng nhanh thật.

Chưa gì Tournesol sắp tới hồi kết rồi.

Mấy bà chuẩn bị chờ đợi một cái kết ngọt ngào như chiếc bánh kẻ khờ nha 🥠.

Buổi tối vui vẻ!
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Tháng tám đến, mang theo cả mùa thu tràn ngập khắp các ngõ phố tại Kanagawa.

Thu dịu ngọt, mang theo những mặt trời nhỏ nở rộ, cùng con gió thướt tha vụt qua đôi gò má hồng hào.

Mùi thu thơm nhẹ, sượt qua đầu mũi.

Chút hương còn lưu luyến níu kéo nơi đầu mũi.

Vị thu ngọt ngào tại đầu lưỡi, vị dịu êm, vị ngọt lành.

Xoa dịu cho chút nắng hè, chút nắng hạ tàn.

"Chim thu" khẽ đậu trên đôi vai gầy, ôm ấp âu yếm.

Vỗ về linh hồn còn chút dư âm đêm hạ đỏ bên trong.

Thu đến, theo cả kỉ niệm về.

Chút giây phút cuối, thu mang theo.

Thu khóc, khóc cho chút kỉ niên còn dang dở.

Khóc cho đông đến, thu đi.

Rin rất thích mùa thu, mùi thu rất thơm.

Mở khuôn cửa dấu yêu, gió lùa vào thổi bay chiếc rèm cửa sặc sỡ, ôm chầm thân hình nhỏ bé.

Gió thu vui mừng, cứ độ hàng năm gió thu lại đến ôm chầm lấy bé nhỏ này.

Cánh tay thương tích cũng được băng bó cẩn thận, thu hôn nhẹ lên đôi tay này, vỗ về dấu yêu.

Sau những đêm hạ đỏ đầy đau đớn, Rin cũng có chút thư giãn nhỏ đầu tháng tám, tối này lễ hội pháo hoa Yokohama Rin làm sao có thể bỏ qua được.

Yokohama là lễ hội pháo được tổ chức ở Minato Miral tại công viên Yamashita.

Từ khách sạn đến đó, chỉ mất ba mươi phút đi tàu.

Rin định mặc Yukata đi lễ hội, soạn trong vali thì có vẻ em không mang Yukata mất rồi.

Có lẽ Rin sẽ đi mua một bộ,khu đến đây Rin có để ý một tiệm bán quần áo truyền thống, nom thấy rất cổ kính và lâu đời.

Cửa rất gần tiệm tạp hóa nên em sẽ ghé qua đó mua chút bánh mì cho mấy chú chim sẻ, bánh mì mua từ trước cũng sắp hết rồi.

Xuống sảnh, tình cờ lại gặp bà lão, em cũng chào hỏi bà.

Có vẻ bà cũng vừa đi cho chim ăn về.

'Cháu đi mua Yukata sao?

'

Rin không ngờ bà lão lại có khả năng đọc vị cao đến vậy, gần như lúc nào trong đầu em có suy nghĩ bà lão đều có thể đoán được.

Liệu có khi nào bà lão có siêu năng lực không nhỉ?

'Dạ, vâng ạ.

Cháu định ghé mua một bộ Yukata ở cửa tiệm gần đây'

'Đồ cửa hàng đó rất đẹp cũng rất kén người mặc, nên chọn những bộ gần gũi với mình nhất.

Mặc đi Yokohama rất hợp đó'

Nói xong bà lão liền rời đi.

Rin cũng để ý, có vẻ hôm nay tâm trạng bà lão không hề tệ.

Bà lão là người ở đây, lời khuyên của bà chắc cũng rất có ích.

Dọc theo con đường dần quen thuộc, từng con ngõ nhỏ Rin cũng thuộc lòng.

Đi qua công viên Zama, bây giờ là thời điểm cho hoa hướng dương nở rộ.

Công viên Zama thật sự rất rộng lớn, nguyên một rừng hoa nhỏ được trồng ở đây.

Nhìn mặt trời nhỏ rạng ngời dưới mặt trời lớn, trái tim không thể không xao xuyến.

Ánh sáng của nhân loại như thể hội tụ ở đây, rực rỡ nô nức.

Hoa hướng dương rất cao, nếu "trái tim nhỏ bé" chơi trốn tìm thì thái dương không thể tìm được.

'Rin.

Tìm được em rồi'

'Woa.

Em trốn rất kĩ mà'

Nhìn bọn nhỏ chơi đùa, một trang kí ức từng bị chôn vùi hiện về.

Hồi nhỏ, Rin cũng rất thích chơi trốn tìm.

Em rất thích đi trốn, Sae sẽ đi tìm.

Anh hai rất giỏi lúc nào cũng tìm ra em vô cùng dễ dàng.

Nhưng càng lớn, Rin cũng quên mất rằng bản thân rất thích trò này.

Vội chạy theo những ước mơ ngoài kia mà quên mất hiện tại, mình là ai.

Em cũng đành buông xuôi thôi, em chỉ muốn được yên bình mãi mãi.

'Lần sau, trốn cũng đừng kĩ quá nhé'

'Sao ạ?

Anh hai luôn tìm thấy em mà'

'Anh hai sẽ luôn tìm thấy em, nhưng anh hai sẽ không thể nếu em rời bỏ anh'

'Chúng ta đi ăn kem nhé'

Tiếp tục công cuộc đi mua yukata của mình, Rin lại dọc theo con đường thân quen, muốn đến được cửa tiệm nhất định phải đi qua con đường này.

Đứng trước cửa tiệm, Rin ngó ngàng mãi không thấy chủ tiệm đâu.

Cửa vẫn còn mở cơ mà.

'Em đến mua đồ sao?'

Giọng nói sau lưng bất chợt khiến em giật mình đôi chút, giọng nói nữ trung nhưng tạo cảm giác rất nhẹ nhàng.

Quay ra sau lưng thì, tròng mắt Rin cũng giãn nở.

Người phụ nữ này y hệt mẹ em, chỉ có điều là trẻ hơn chục tuổi.

Cứ như mẹ của quá khứ đang đừng trước mặt Rin vậy.

'Trên mặt chị có dính gì sao?'

'Không không ạ'

Biết mình đã quá trớn, em có chút bối rối.

Cứ nhìn chằm chằm người khác như vậy, người ta chưa nghĩ em là yêu râu xanh là may lắm rồi.

'Em tới mua đồ sao?

Vào trong xem đi.

Cửa hàng nhà chị có rất nhiều mẫu'

Đã đến đây rồi, nhất định phải vào chứ.

Bước vào cửa hàng có chút lâu đời này ,mùi giấm táo xộc thẳng vào mũi.

Em luôn không thích những thứ liên quan tới giấm.

Nhìn thấy vẻ mặt cậu trai trẻ tuổi trước mặt đang có vẻ khó chịu, Aki liền nhanh chóng giải thích.

'Xin lỗi em vì mùi giấm táo hơi nồng, chị đang giảm cân nên có sử dụng giấm táo'

"Vấn đề cân nặng cũng luôn nhức nhối với mẹ.

Mẹ cũng sử dụng loại này"

Em vẫn nhớ mẹ luôn đau đầu về vấn đề cân nặng, cũng hay sử dụng giấm táo, mùi cũng nồng như vậy.

'Không có gì đâu ạ'

Nói xong, Rin liền quay sang xem mẫu mã mấy bộ yukata ở trên kệ.

Yukata ở đây cũng rất đa dạng, nhiều mẫu mã.

Em đành nhắm mắt chọn bừa một bộ.

Cầm trên tay bộ yukata kẻ sọc khá vừa ý, chọn thêm chiếc obi xanh đậm khá phù hợp.

'Yukata chọn đại sẽ không hay đâu, cậu trai trẻ'

Đó là giọng của người thanh niên trưởng thành, có vẻ rất chững chạc.

Quay lại, Rin phải bất ngờ thêm lần nữa.

Người này cực giống bố, nhưng mà bố theo kiểu hồi trẻ.

Phong cách ăn mặc cũng ý xì đúc.

Tuy bố có phong cách theo kiểu phương Tây thật, nhưng trong việc chọn đồ truyền thống bố vẫn luôn nghiêm túc chọn lựa.

'Em trai à, chọn yukata phải thật kí chút.

Anh thấy chú nên chọn bộ yukata xanh góc kia'

'Yuto anh à.

Không nên đàn ép cậu bé chứ'

'Xin lỗi em nhé, anh ấy hơi cổ hủ trong việc chọn đồ truyền thống'

Hình như quan hệ của hai người này là quan hệ tình cảm, nom thấy khá thân thiết.

Một ngày mà nhận hai cú sốc, Rin phải nghe theo nhanh mà rời đi thôi, con tim nó đập bình bịch.

"Chắc là người giống người thôi"

Đã ban trưa rồi, chắc Rin sẽ tìm thứ gì đó ăn tạm thôi.

Ghé tiệm tạp hóa mua đồ, Rin đến đây nhiều đến mức cũng quen thuộc rồi.

Mua một cái cơm nắm, với bánh mì cho bọn nhỏ.

Đi qua công viên Tama, thấy bọn nhỏ chơi, đúng là trẻ con luôn tràn đầy năng lượng.

Thấy cậu bé Rin có vẻ đang ăn thứ gì đó, hình như cũng là cơm nắm mua từ tiệm tạp hóa thì phải.

'Rin, ăn cơm từ tiệm tạp hóa nhiều không tốt đâu.

Thật tùy tiện mà'

'Dạ vâng.

Nó cũng rất ngon, anh hai ăn không'

Nhìn lại nắm cơm trong tay, em trầm ngâm đôi chút.

Anh hai hồi nhỏ cũng vậy, luôn nhắc nhở khi Rin ăn bừa bãi.

Bây giờ thì Rin cũng ăn uống xề xòa hơn hẳn, thường xuyên bỏ bữa.

Nằm trên chiếc giường êm ái, tự suy tư trong lòng.

Rin không biết bây giờ là mấy giờ rồi, từ lúc đến đây khái niệm về thời gian gần như là hoàn toàn biến mất.

Nhìn xem chiếc đồng hồ ở đâu.

Trên tường, trên bàn, không có nơi nào là có đồng hồ, thật kì lạ.

Từ lúc bước đến đây, em chưa nhìn thấy chiếc đồng hồ nào, chạy xuống sảnh khách sạn, nhà hàng, ra vườn.

Tất thảy đều không có đồng hồ.

___________________________________

Tên của hai người giống ba và mẹ Rin đều là do mình bịa ra cả những chi tiết liên quan cũng vậy.

Mấy bộ tránh bão ổn không, không sao chứ?

Có lên nha.

Xin chào mấy bồ, mình không ngờ Tournesol đã đến gần của hồi kết rồi.

Có lẽ Kanagawa 6 là chúng ta phải chia tay rồi, rất với vì mọi người luôn ủng hộ mình.

Cảm ơn rất nhiều!
 
[Sern] Tournesol
Kanagawa


Mùa thu Kanagawa trên từng ngõ nhỏ, tưởng chừng cuộc hội ngộ hàng năm đã kết thúc nhưng không thu chưa kịp nói lời từ biệt yêu dấu, còn chút tình đang được nhen nhóm trong tim.

Thu vội đến lại vội đi, chút tiếc nuối còn sót nhưng đông sẽ về.

Mang theo cả cánh đồng ủ ấp ngày xuân đầy sức sống.

Một thu mới sẽ lại đến, lại được hội ngộ một ngày thu mới.

Đôi bàn tay gầy gò, đã có người nắm.

Bờ vai người đã có ai đó bên cạnh.

Trái tim mong mảnh đầy thương tích cuối cùng cũng được lành lặn.

Bờ sông xanh mát dịu hiền, chiếc gương bạc soi chiếu tình yêu đau đớn.

Thái dương chói lòa trên bầu trời thăm thẳm, tình yêu nhỏ hướng về.

Chiếc then chốt gỉ sét, khung cửa bật ra với chiếc rèm sắc đỏ vang.

Khung cửa xanh mòng đầy nổi nhớ.

Hẳn hôm nay là ngày cuối.

Thu khóc, lần này thu không khóc vì những kỉ niệm tiếc nuối, thu khóc vì ngày thu mới người bên cạnh người thương.

Khóc cho người, hạnh phúc cho người.

Cảm mến, thương người.

Đã đến lúc rồi.

Đã đến lúc, nỗi buồn chỉ lả lướt trên mặt giấy, như một cơn gió vụt qua cuộc đời đã đầy đau đớn.

Nhường cho niềm vui ở lại, xoa dịu những cơn đau còn đang âm ỉ.

Màn đêm xuống thật nhanh, thái dương khuất sau mây biến mất chẳng thấy đâu.

Chiếc nhẫn vàng lấp lánh để lại đôi bông tai bạc sáng trên làn sóng trong trẻo.

"Đúng là nhanh thật"

Mới đây Rin vừa đi mua yukata mà trời đã tối rồi, cũng đến lúc xuất phát rồi.

Lễ hội Yokohama sắp diễn ra rồi, hình như hôm nay cũng là ngày cuối, lúc mà tuyệt tác pháo hoa thả mình nơi màn đêm.

Chiếc yukata mà chú Yuta chọn cũng rất được, giống với phong cách của bố.

Đến bến tàu điện, Rin có thấy bà chủ khách sạn.

Hình như bà lão cũng đến lễ hội pháo hoa.

Bên cạnh bà hình như cũng có ông lão nào đó, Rin chưa thấy bao giờ.

Kể từ lúc đến đây, Rin chỉ thấy bà lão ấy một mình.

Trông họ thật hạnh phúc, ông có tặng bà một bộ hoa hướng dương nhỏ xinh.

"Thật ghen tị"

Rin cũng muốn.

Muốn một ngày nào đó, mình cũng sẽ tìm được người yêu mình rồi cùng nhau bên nhau hạnh phúc tới già.

'Một ngày nào đó, chắc vậy'

Bước lên tàu điện, tàu điện hôm nay cũng không đông lắm.

Cũng chỉ khoảng chục người.

Nhìn chiếc biển báo, Rin lại nhớ đến.

Từ lúc đến đây chắc cũng khoảng một tháng rồi, cũng đã đến lúc em rời đi rồi.

Đến một nơi khác chắc cũng hai tuần là cùng thôi.

Rin nghĩ đi nghĩ lại thì lòng nổi lên chút tiếc nuối nhưng đã đến lúc rồi.

Đến lúc em phải đến một khoảng trời mới rồi, Paris đang chờ em.

Một Paris lãng mạng, đầy mong chờ đang ở đó, chờ em.

Thế còn Kanagawa thì sao nhỉ, còn những bé yêu thì sao?

Kanagawa thương nhớ, hoài niệm đây rồi, không phải sao?

Thực sự em muốn rời đi sao?

Đã đến trạm Yokohama , xin cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ.

Xin chân thành cảm ơn!

Đã đến Yokohama rồi, đi bộ một chút là đến.

Đúng là ngày cuối, mọi người không muốn bỏ lỡ mà đến thật đông.

Các sạp hàng thơm lừng mùi nướng, sản phẩm lưu niệm thủ công nơi này đẹp không kém.

Trong lòng Rin cũng chút háo hức, đi vòng qua lễ hội Rin có mua một chiếc túi thơm nho nhỏ màu lam.

Mùi hương của chiếc túi giống mùi của biển, nôm na là cả bầu trời, sóng vỗ, tiếng kêu Hải Âu tấtl cả chỉ gói gọn trong chiếc túi này.

Theo lời người bán thì, tên của chiếc túi là 'sea' - biển cả.

Loại này còn đúng một cái này thôi.

'Tôi thấy chiếc túi này hợp với cậy lắm đó, cậu trai trẻ.

Cậu có thể mua để tặng cho ai đó chẳng hạn'

Thêm lời ngon ngọt của anh bán hàng, Rin đã mua chiếc túi này với giá tám trăm yên.

Hơi mắc, mà em rất thích.

Nó rất thơm tựa như cả khung trời biển cả đang hiện diện ngay trên đầu mũi.

Ngặm nhắm thêm đôi ba món vặt nữa, cuối cùng Rin vẫn chọn thêm một chiếc kem đường nữa.

Biết mấy thứ này chẳng tốt đâu nhưng vẫn cứ ăn thôi.

Vì nó là cả một phần cuộc đời mà.

Chút ngọt chút lạnh, vẫn như ngày nào.

'Anh hai ăn nè'

Chẳng phải anh em Matoshi đó sao, bọn nhóc cũng đến đây.

Nhóc Mato Rin này hôm nay cũng mặc yukata xanh lam.

Đám nhóc thích thật, sống vô tư hơn bây giờ.

Lớn rồi bản thân chẳng còn những gì của ngày xưa nữa, từng hồi ức cũng chỉ lướt qua trong đầu, từng xúc cảm từng bồi hồi nhung nhớ giờ chỉ còn là sự bình thường.

Liệu cái giá có quá đắt không?

'Đi thôi, sắp tới lúc bắn pháo hoa rồi đó Rin'

Anh hai cậu nhóc dẫn đi xem pháo hoa rồi, Rin cũng đi thôi.

Lý do đến đây của em là vậy mà.

Một bầu trời pháo hoa rực rỡ thay lời tạm biệt tiếc nuối.

Không phải rất tuyệt sao?

'Yuto à.

Cái này ngon đúng không anh'

Là chị Mako với anh người yêu đây mà, trên tay còn cầm cây kẹo bông kìa.

Trong họ có vẻ hạnh phúc nên người mình yêu.

Bà chủ khách sạn cũng đám cầm tay ông lão người thương.

Rin có chút tủi, chút hờn.

Em cũng muốn, muốn có người mình yêu thương bên cạnh muốn có một bóng hình luôn trong tim mình.

'Còn mười phút nữa là pháo hoa bắn rồi, Rin đâu rồi nhỉ?

'

'Rin ơi em đâu rồi?

'

"Cậu bé này cũng nghịch giống mình ngày xưa nhỉ, luôn làm cho người khác phải lo lắng.

Nhưng chỉ còn mười phút, cậu bé đi đâu được nhỉ?"

Đứng đó dõi theo thì cậu bé đã biến mất được ba phút rồi, không phải lạc đó chừng.

Chị Mako, anh Yuto, Mato Sae đã đi tìm từ nãy rồi.

"Chưa về sao?

"

Không dập được ngọn lửa lo lắng trong lòng, Rin cũng đi tìm thử xem.

Biết đâu nhờ duyên số, ta có thể tìm được nhau trong hàng người đang vội lướt qua.

__

Trong những năm tháng mùa thu, anh nhớ em!

Đông rồi.

Liệu em đã tỉnh chưa.

Chắc chưa đâu em nhỉ, đông rồi em phải giữ ấm nhé!

Yêu em!

Cuộc sống này, cũng đau thật.

Một cuộc đời chỉ quẩn quanh nỗi thù hận hằn sâu trong trái tim.

Một đêm tuyết chôm vùi tất cả từng là.

Ngày thu sắp tàn, có là ngày tàn của tình ta.

Đông rồi, Tokyo sắp vào tuyết.

Sao Kanagawa chưa ngớt mưa nhỉ?

Mây giang kín bầu trời rồi, có vẻ sắp mưa.

Kanagawa nhiều mưa thật em nhỉ.

Chúng ta đều biết lời hứa sẽ chẳng là mãi mãi, lời hứa có thể chỉ là lời nói từ đôi môi.

Trong anh vẫn âm thầm chờ ngày em về.

Anh muốn được cũng em, ngắm trời mây giang trời Kanagawa.

Anh không muốn tay anh chỉ lạnh lẽo trong túi áo lông tưởng chừng ấm áp.

Thiếu em anh không thể sống.

Đông rồi.

Về đi em.

Anh đây rồi!

__

'Em đây à Rin.

Anh tìm em mãi'

Nghe tiếng ở chỗ gần đó.

Hình như anh hai cậu nhóc đã tìm thấy nhóc trước rồi.

'Em thấy bầy chim sẻ ở đây đó anh'

"Chim sẻ xuất hiện vào buổi tối sao?

"

Gạt đi câu hỏi trong lòng, Rin tiếp tục theo dõi cuộc trò chuyện trò của hai anh em.

'Anh hai sẽ bên cạnh em tới khi nào?

'

'Sao em hỏi vậy?'

'Em có thấy một chú chim cóa anh hai bên cạnh nhưng chim này lại rời đi mất rồi'

'Dù có tới chết anh hai sẽ bên cạnh em'

'Dù có tới chết anh hai sẽ bên cạnh em'

'Dù có tới chết anh hai sẽ bên cạnh em'

'Dù có tới chết anh hai sẽ bên cạnh em'

'Chúng ta về rồi xem pháo hoa tiếp nhé'

'Anh hai'

Đứng như chết lặng ở đó.

Đây chẳng phải cũng là lời hứa của anh đây sao.

'Rin về thôi em'

Là tiếng này , Rin phải đi thôi em phải đi thôi.

Anh hai sẽ tìm em nhưng nếu em trốn đi thì anh hai sẽ mãi không thể tìm thấy được.

Anh hai, em muốn về với anh hai.

Anh, dù có chết Rin sẽ ở bên anh.

"Bùm, bùm, bùm"

Trên màn đêm tối, tiếng pháo hoa nổ ra rực rỡ như những đốm lửa nhiều màu.

Có một bóng hình dưới những bông hoa, tìm lại chính mình.

'Rin'

'Anh ơi'

___ End

Vậy là Tournesol đã kết thúc tại đây.

Mình rất vui vì các cậu vẫn luôn đợi.

Thật sự rất cảm ơn!

Và chúc cho các bèo 20/10 với vẻ hạnh phúc 💐💐

Cũng mong là chúng ta có thể gặp nhau tại Hortensias .
 
[Sern] Tournesol
Analysis : Phân tích


* Sẽ có nhiều bạn không hiểu nội dung của chuyện nên mình sẽ phân tích sơ qua cùng những chi tiết mình tâm đắc nhé.

Nội dung chính của chuyện :

Các bạn có thấy thì mình có để thể loại của Tournesol là Fantasy (viễn tưởng).

Nên chuyện đã vô lý nay còn vô lý hơn.

Đại khái là thế giới vô thực trong thế giới vô thực.

Cốt truyện chính: Rin đã từ dã sự nghiệp bóng đá và đi tới các vùng đất khác và vùng đất đầu tiên chính là Kanagawa, sau một hành trình dài ở đó, Rin đã ngộ nhận ra nhiều điều về mối quan hệ của hai anh em...

Và rồi (trong phần ngoại truyện), hóa ra tất cả chỉ là một cơn mơ xuất hiện khi Rin bị hôn mê do tài nạn tàu.

1.

Tại sao mình lại chọn hoa hướng dương mà không phải loài hoa khác?

- Câu chuyện mà hoa hướng dương từ bỏ mặt trời gần như không có thật, nếu từ bỏ thật thì cũng héo mà chết (vì hướng dương là loài ưa sáng).

Cái này thì liên hệ đến ego của Rin là phải đánh đổi sinh mạng

- Loài hoa này gắn liền với người mình từng thích (nói ra thì hơi ngại nhưng mà đó là thật).

Mình đơn phương bạn đó nên cũng tương tự hướng dương đơn phương mặt trời.

2.

Hình ảnh chiếc tàu hỏa xuất hiện trong Kanagawa 1, ý nghĩa đằng sau là gì?

Nhật Bản vốn rất nổi tiếng với hệ thống tàu điện tiên tiến.

Chuyện cũng lấy theo bối cảnh hiện đại vô thực.

Tại sao lại có tàu hỏa ở gần chỗ Rin ở? ( Không hẳn là không còn tàu hỏa nhưng mà Rin là cầu thủ trăm triệu yên , việc ở nơi có tàu hỏa là vô lý )

- Chiếc tàu hỏa là ám chỉ, ngay từ đầu Rin đã ở một thế giới vô thực hay là một giấc mộng khi bị hôn mê do tai nạn.

- Hình ảnh đó cũng tượng trưng cho điều xưa cũ, đó là Kanagawa, báo hiệu cho việc Rin đang tìm lại chính mình và việc em trở lại Kanagawa.

3.

Ẩn ý sau intro của Kanagawa 2 là gì?

- Ngay từ đâu chương này ,mình đã viết 'mắt người trần còn chưa tự thấu tâm can làm sao thể thấu vật trần gian'

Điều này ẩn ý cho việc chuyện có thể có plot twist. (Lúc đó mình còn đang phân vân về kết truyện nên cũng chưa chắc chắn lắm về chi tiết này)

+ Ẩn ý cho việc ngay từ đầu Rin đã không ở thế giới thực rồi.

Cho nên trong chuyện mình không hề nhắc tới một mốc thời gian nhất định.

Chỉ qua loa như tháng thôi, để đảm bảo thông tin về hoa cẩm tú cầu và hoa hướng dương ở Kanagawa.

Mình đã từng đọc ở đâu đó.

Nó ghi là : Muốn biết chúng ta có trong mơ không thì hay nhìn vào đồng hồ, bởi trong mơ không tồn tại đồng hồ. (Mình cho thêm vào đây cho thiết thực hết mức có thể)

4.

Vai trò của nhân vật bà lão và vì sao lại là bà lão?

- Như mấy bồ đã đọc thì xuyên suốt bộ chuyện, bà lão đã xuất hiện từ đầu.

Nhân vật bà lão xuất hiện vào thời điểm không xác định nhưng bà đã xuất hiện thì suy nghĩ của Rin sẽ phải thay đổi (điều đó là chắc chắn), bà lão như nhân vật bổ trợ để Rin có cái nhìn khác, nói chung là thúc đẩy hành động của Rin cho cốt truyện đến cao trào.

- Lý do vì sao mình lại chọn bà lão, thì chỉ đơn giản muốn tô đậm (để thể hiện rằng nội tâm Rin rất phức tạp) cho hình thái khác (một nhân cách khác) của Rin.

Giống như là sâu thẳm bên trong Rin luôn có những suy nghĩ bị chính em chôn giấu.

5.

Phân tích "Khúc hát lệ vũ"

* Lệ vũ : Trong Hán Việt là khóc nhiều như mưa (trong ngữ cảnh chuyện của mình thì lệ vũ là hạt mưa, nước mưa)

Tí tách tí tách tí tách

Thầm thì tiếng gió lộng

Khúc khích tiếng hoa cười

Êm ái tiếng lệ vũ

Thanh âm em đâu rồi?

+ Đoạn này chỉ đơn giản là miêu tả cảnh vật quanh khách sạn thôi, mình hay cho hình ảnh mưa xuất hiện vì thời điểm mình bắt đầu viết chuyện là tháng Bảy, tháng Bảy ở Kanagawa là mùa mưa nên vậy.

Sao không như hoa mà cười?

Sao lại như gió mà thầm thì?

Sao lại như lệ vũ mà trực trào rơi?

+ Khổ này toàn là các câu nghi vấn nên có thể hiểu nôm na theo cách sinh động là sinh vật quanh đó đang hỏi Rin (giống như intro Kanagawa 2 có nhắc đến việc vạn vật đều có cảm xúc)

Em ơi! em ơi!

Quay về chốn cũ

Người đang chờ đợi

Lời nói chưa kịp tỏ

Em mau về, mau về

+ Đó là lời sinh vật ở gần đó (trong thân tâm của Rin) đnag thôi thúc Rin quay về với thực tại

5.

Ý nghĩa của giấc mơ kinh hoàng và hai anh em Matoshi

- Mình đã phân tích chi tiết về việc Rin đang ở thế giới vô thực trước đó do bị tại nạn trước đó.

Giấc mơ kinh hoàng trong Kanagawa 1 là do cơ thể Rin đang cảm thấy đau đớn (do bị tai nạn), điều đó ảnh hưởng đến cả vô với thực.

Trong vô thức, thì tâm trí Rin đương nhiên là không phân biệt được nên não bộ chỉ bịa ra hay là gì đó để sức khỏe tinh thần có thể ổn định.

(Tức là tâm trí của Rin đã phần nào nhận ra nhưng chính bản thân Rin lại không tự thừa nhận và chỉ coi đó là giấc mơ)

- Anh em nhà Matoshi thật chất là anh em nhà Itoshi.

Việc Mato và Ito khác nhau là đó mình muốn nhấn mạnh quan hệ rạn nứt của anh em nhà này.

+ Sự xuất hiện của anh em nhà Matoshi chính là một phần cùng với nhân vật bà lão giúp Rin có suy nghĩ, cái nhìn khác và tự nhớ về từng ký ức của hai anh em trước đó.

Đúng là ta gặp được người là do định mệnh sắp đặt.

6.

Trong intro của Kanagawa 3 và 4 tại sao mình lại nhắc đến yếu tố tâm lý?

Và tại sao lại vậy?

- Kanagawa 3 thật ra cũng chỉ là mở đầu cho Kanagawa 4 mà thôi.

- Kanagawa 3 mình chỉ nhắc đến hành động "buông bỏ", quá trình phục hồi tâm lý hành động hay quá trình chữa lành như: psychological healing, trauma recovery. ( bạn nào có hứng thú thì có thể tìm hiểu thử)

* Quá trình hồi phục thường diễn ra sau sang chấn tâm lý hay bị thao túng tâm lý.

- Kanagawa 4 có nhắc đến một loại bệnh đó là :

Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD): Người bệnh đã trải qua các sự kiện gây sốc có thể tái hiện hành vi tự làm đau mình.

- Có các nguyên nhân như:

+ Hồi nhỏ Rin thích xem, báo ăn thịt hươu, thích trùm cuối,...

Từ những chương trình không dành cho trẻ nhỏ mà Rin lại tỏ ra thích thú, thì ta có hiểu rằng tâm lý Rin có thể bị bóp méo ( nói trắng ra là có thể bị ảo).

Mà điều này thì ai cũng biết.

Thêm cả mấy lời mà Rin nói nữa.

Mấy bồ có thể đọc lại Chap 271

Xem chương trình không phù hợp gây ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ nhỏ vì thế, cha mẹ thời nay mới sử dụng các chương trình phù hợp, từ đó YouTube Kids,... (Các chương trình giáo dục phù hợp ra đời) .

+ Cảm giác thứ mình luôn tin yêu bị hủy hoại một cách đau đớn nhất.

Cái này thì bồ nào cũng biết.

Hồi nhỏ thì còn ngây thơ trong sáng, chúng ta lại càng dễ tin vào một thứ gì đó hơn (lớn rồi nên thấy cuộc đời toàn những cú lừa), mà Rin và Sae là hai anh em thân thiết đương nhiên là Rin tin anh tuyệt đối rồi (không phải bàn cãi).

Lời hứa với trẻ nhỏ rất quan trọng, chúng ta hay bảo trẻ nhỏ dễ quên nhưng không, cái gì dễ quên chứ lời hứa thì không.

Dẫn chứng thực tế là mình đây.

Cảm giác, lòng tin bị hủy bỏ, lời hứa thì tan biến đau đớn thấu tìm can, ai cũng phải trải qua một lần rồi nên rất dễ hiểu cho trường hợp này.

Trẻ em và độ tuổi dậy thì đều rất nhạy cảm, sẽ xuất hiện suy nghĩ cực đoan.

Vậy nên Rin mới đập phá tất cả khi lớn rồi lúc nhỏ thì tự làm đau mình.

=> Kết luận: Từ những sự việc trên có thể coi là sang chấn tâm lý, mà sang chấn tâm lý thì cũng là một nguyên nhân dẫn đến PTSD.

Triệu chứng của bệnh này là người bệnh muốn tránh né mọi thứ liên quan đến sang chấn.

7.

Những chú chim trong Kanagawa 3?

- Mấy chú chim mà được Rin xoa trong Kanagawa 3 chính là chim sẻ /thật ghen tị, mình cũng muốn như vậy ;( /

- Ở Nhật Bản theo mình tìm hiểu thì chim sẻ cũng có ý nghĩa .Tình bạn và lòng hiếu khách.

Chim sẻ thường được miêu tả là loài chim sống gần gũi với con người, tạo nên cảm giác thân thiện và ấm áp.

+ Mình cho mấy bé xuất hiện vì chim sẻ vừa ấm áp, vừa thân thiện nên cho mấy bé xuất hiện để làm bạn với Rin.

Đi đâu xa cũng cảm thấy cô đơn mà.

___________________________________

Mặc dù chỉ trong khoảng 3-4 chương đầu nhưng, mình phân tích ra những chi tiết mình cài cắm lại dài đến thế, chính mình cùng không ngờ rằng là dài như vậy.

Chắc chắn mình sẽ viết thêm mấy chương phân tích nữa.

(Vốn là còn 1 phần phân tích nữa nhưng thôi vậy đủ dài rồi hãy để các bạn tự cảm nhận)

Chap vốn đã được viết từ tháng 4 năm ngoái nên sẽ có nhiều sai sót.
 
[Sern] Tournesol
Tokyo


Mùa đông tràn ngập tới Tokyo phồn hoa, những tuyết kéo nhau hòa mình vào đêm đen, màu tuyết che mất màu mắt em.

Buốt lạnh cái gió tuyết, sượt nhẹ qua mặt đọng lại trên mi.

_____

🐠🐋🐟 tháng tư vui vẻ 🙂)
 
[Sern] Tournesol
Dolomities


Dolomites xin dành tặng Minakisoji

Cảm ơn vì đã đợi.

___________________________________

"Kana-kana-kana"

Thời điểm ve xuất hiện hẳn là lúc đó hạ đã tới.Hạ mang đến những cơn mưa,những làn nắng oi ả,mang đến cho ta một cảm giác đầy hội ngộ.

Hạ ơi?

Vì sao thế nhỉ?

Thời gian trôi cũng thật mau,chẳng mấy mà đã đến hạ.Với cánh diều bay thật cao,có ánh mắt ở dưới dõi theo cánh diều,dõi theo mùa hạ.

Mùa hạ toàn những cuộc chia ly vậy sao lại nói hạ là hội ngộ?Sau Đông và Xuân, Hạ là lúc vạn vật tiếp tục sinh sôi và phát triển, Hạ như tuổi mười bảy hai mươi,tràn đầy nhiệt huyết, nhựa sống của mùa hạ đều chảy trong huyết mạch,đều tràn trong khoang mũi mùa hoa thơm,đều có cái nắm tay dạo chơi cùng người thương.

_____

Đạp xe trên dãy núi tại dãy Alps ở đông bắc nước Ý,những tia nắng cứ chiều xuống làm lấp lánh thêm cho đôi mắt xanh mòng két và hàng mi dài cong,chiếc xe đỏ rực rỡ nội bật chạy trên cung đường, phải cảm thán rằng nơi đây rất đẹp,với sắc xanh của thực vật,mảng trời xanh ở trên đỉnh núi thêm cả chút đỏ cam của mái ngói ở dưới chân núi,nhìn xuống,trông nhỏ xíu xiu.

“Chậm thôi Rin,em vẫn đang trong quá trình hồi phục đấy”

“Dạ,em biết rồi”

Sau nửa năm tỉnh dậy từ cuộc hôn mê sâu tại bệnh viện ở Nhật,Rin đang trong cuối giai đoạn hồi phục các chức năng cơ thể sau sang chấn tai nạn tàu và thể lực của bản thân để trở lại con đường bóng đá đầy mong chờ.

Tháng 5 này,em và anh hai đã đến Ý trong kì nghỉ của anh với sự cho phép của bác sĩ ,thử sức với bộ môn đạp xe trên dãy núi tại đông bắc Ý.

Khí hậu tại đông bắc Ý,tương đối nóng nên chạy xe chẳng mấy mồ hôi em đã nhễ nhại rồi.Dừng lại bên vệ đường uống chút nước mát được giữ trong chiếc bình giữ nhiệt xanh nhỏ.Sae cũng tấp lại nhưng trông anh chẳng chút mệt mỏi nào cả.

“Rin,em cần tập luyện nhiều hơn trước khi quay trở lại con đường bóng đá.”

“Dạ vâng,em biết điều đó”

Rin nói một cách thật ngoan ngoãn,cũng phải thôi dù gì hai anh em cũng làm lành rồi mà.Anh hai vừa nhìn nó vừa lấy chiếc khăn tay từ bộ kit gắn trên xe ra,lau mồ hôi cho em.

“Mặc dù vậy đáng lẽ anh không nên đưa em tới đây”

“...”

Nhớ lại lúc đó,sau khi lên tiếng từ dã sự nghiệp bóng đá,em muốn tru du đến mọi vùng đất khác để bản thân có thời gian để nghỉ ngơi,nhưng không ngờ hôm đó lịch sắp xếp tàu lại xảy ra trục trặc khiến hai tàu cùng tuyến va phải nhau,vậy là hành khách trên xe thiệt mạng cũng không ít,may mắn là em ở khoa cuối nên chỉ bị va đập dẫn đến hôn mê.

Trong cơn mê,em đã thấy thấy nhiều điều vô cùng tuyệt diệu,điều mà em nhớ nhất ở giây phút cuối em đã gọi anh hai,gọi thật lớn cùng tiếng pháo hoa.Rồi tỉnh dậy ở thực tại,sau đó anh hai cùng em đã làm lành.Mọi chuyện trôi qua cũng thật nhanh,đã nửa năm rồi.

“Rin,gọi anh hai đi”

“Chẳng phải lúc tỉnh dậy em đã gọi anh ơi sao”

Hai vết hồng hồng hiện lên má em

“Gì chứ chắc anh nghe lầm thôi”

“Chắc là anh nghe nhầm rồi”

Đồ anh hai đáng ghét,Rin nghĩ chứ.Rồi một ý tưởng chợt lóe lên.Chụt.Hôn anh chóc một cái,Rin nhanh chóng leo lên chiếc xe chạy vù vù.

“Rin một cái nữa”

“Nii-chan baka”

End

___________________________________

Thời gian cũng trôi thật nhanh mới đó từ lẻ tẻ mấy chương đầu giờ đây đã kết thúc thật rồi.

Mình có một tin quan trọng muốn thông báo đó là: Mình sẽ không viết truyện nữa, mình sẽ xóa app.

Sau một khoảng thời gian gặp trục trặc với các mối quan hệ bạn bè thì mình thấy bản thân không còn đủ sức để viết truyện nữa, mình cần thời gian để chữa lành chính mình ổn định mọi thứ.

Cảm ơn các bạn vì đã đồng hành, quan tâm, nhắc nhở mình.

Mình rất trân trọng tình cảm của các bạn.

Xin cảm ơn 🙏💕

Sangheyo ❤❤

4/5/2025
 
Back
Top Dưới