Khác Sensitive content.

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,941
Điểm tương tác
0
Điểm
0
387248184-256-k540307.jpg

Sensitive Content.
Tác giả: hxvkov
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung nhạy cảm.



toiyeucpnayvabancungthe​
 
Sensitive Content.
Thiêu thân


Reup ;; R16.

.

Mắt Dương Hoàng Yến bỗng nhoè đi khi Thiều Bảo Trâm hôn nàng.

Em hôn nàng, trên hõm cổ và cả trên vai nàng hao gầy.

Từng chút từng chút mơn trớn làm Hoàng Yến thoi thóp giữa ranh giới của nhục dục.

Những nụ hôn bỏng rát của Trâm làm da thịt nàng ửng đỏ, lướt qua eo thon, lớt phớt nơi đùi non mềm oặt.

"Trâm..."

Nàng hổn hển, nỉ non tên em bằng đôi môi vừa bị chính em dày vò nhàu nát.

Thoáng miên man, không, nàng tự nhủ, nhiều hơn một thoáng hai đứa chôn thân nhau trong hoan ái.

Nhanh quá.

Thiều Bảo Trâm chẳng đáp, tay trái lần mò theo xương sống mở khoá áo trong của nàng trong tích tắc, rồi xuống tận thắt lưng - nhưng chẳng kéo phăng đi chiếc váy chưa qua đầu gối của nàng xuống.

Em không buồn vén cả váy, chỉ chậm rãi di chuyển tay vào.

Tay phải của em bấy giờ lại nâng gáy nàng lên, "Chị."

Em gọi, cười khẽ, mắt nàng mông lung chỉ có mỗi Thiều Bảo Trâm, và em lại hôn nàng.

Yến run lên, ôm lấy cổ em mà bấu, mà víu vào.

Phía sau lưng là mặt tường lạnh lẽo, "Đừng, Trâm ơi..."

Nàng thiết tha tên em trước ngưỡng cửa ái tình, chút lí trí còn sót lại khiến nàng không muốn tiếp tục; mặc cho lòng dạ nóng như bị thiêu rụi, nàng cũng không muốn.

Song, Trâm nào có hỏi, em nào có hỏi đâu.

Nên Hoàng Yến vẫn gọi hoài tên em trong nức nở, nên Trâm vẫn cứ thế giả đò ngó lơ.

Nàng gục mặt vào xương đòn em mảnh khảnh, "Trâm, chị đau..."

Và cạnh bên hình xăm của em lại xuất hiện vài ba dấu răng, không sâu lắm, có vẻ Yến chỉ muốn cắn cho vơi bớt cảm giác mà tình dục mang lại cho nàng; vừa thống khoái, lại vừa chơi vơi.

Tình như bể nước đầy, nhu mì và mềm mại khiến nàng chết chìm trong đấy, chết chìm dưới tay em.

Sóng tình dạt dào ập vào nàng có khi ồn ã như những ngày biển động, khi lại dịu dàng như gió xuân tháng ba.

"Chị chết mất...

Trâm...

Tr-Trâm-"

Nhưng em không dừng lại.

Thiều Bảo Trâm say rồi, em say rượu; Dương Hoàng Yến cũng say rồi, nàng say tình.

Em trộm hôn lên đôi mắt nàng trực trào nước mắt, lên chóp mũi nàng cao vút và trên cả môi nàng mềm thơm.

"Trâm...

đừng, đừng hôn nữa..."

Yến thiết tha, bên tóc mai bịn rịn mồ hôi.

Em tệ quá, Trâm tệ với nàng quá.

Em siết lấy nàng, và Trâm thấy vai nàng khẽ run lên.

"Chị..."

Em đỏ mắt gọi thầm, đầu óc lại như tỉnh táo hơn phần nào.

Và em thấy vô vàn những vết hôn nhàn nhạt cùng dấu răng mờ hiện rõ trên người nàng, trên xương quai tinh xảo, trên thắt eo yểu điệu và trên cả lưng nàng ngọc ngà, tất cả khiến em thảng thốt.

Trâm nhớ lại mọi thứ: khi em dụ dỗ nàng nếm thử hương vị của trái cấm, khi cả hai ngã vào hoan ái, khi giọng nàng nhuốm đầy nhục dục mà nghẹn ngào tên em, khi cả hai trao nhau những cái hôn sau đôi ba phút giây hãm sâu trong triền miên chuếch choáng và rất nhiều, rất nhiều thứ đã diễn ra chỉ vào lúc ban nãy.

Cả cơ thể của nàng run lẩy bẩy, Hoàng Yến chôn mặt trên vai em mà nức nở, mà nỉ non.

Thiều Bảo Trâm ôm Dương Hoàng Yến chặt hơn.

"Em đây, em yêu Yến, em ở đây với chị."

Khi em gọi tên nàng, chính là lúc nàng thấy mình không cầm cự qua cơn say men tình này được nữa.

//

Xin phép rì-ấp cái đống này vào hôm trước để mở bát ạ, up fic nhân dịp hai cổ (yêu) xa nhau =)))))))))

Fic này là series r16/smut/nsfw/tình yêu rực lửa ngang trái/sìn 7749 cái au cho thiều dương/cũng có thể là pắn súng trảy máo/lói chung là nhiều thứ/vã quá up draft =))))) thích gì up đó thui.
 
Sensitive Content.
Lướt sóng


R16 ;; nsfw.

.

"Trâm, thay đồ nhanh đi nào, người ướt dễ bệnh lắm đấy, mấy hôm trước em lại vừa bị cảm xong."

Phòng thay đồ, Dương Hoàng Yến và Thiều Bảo Trâm, chỉ duy có hai người.

Nàng đẩy vai em, thúc giục Trâm nhanh chóng đổi đồ mới khô ráo hơn.

Nhưng Trâm chẳng nói lời nào cả, em dần tiến đến gần nàng hơn; một bước, hai bước rồi lại ba, em càng đi lại, nàng lại càng lùi ra xa.

Đến khi lưng áo chạm với cánh cửa, Hoàng Yến mới giật mình, không thể tin nổi mà nhìn em.

"Làm gì vậy?

Này-"

Cạch.

"Trâm..?"

Tiếng khoá trái cửa vang mãi bên tai nàng.

Thiều Bảo Trâm ngay trước mặt nàng, xinh đẹp đang kề môi đỏ ngay bên hõm cổ nàng, tầm mắt nóng rực dính chặt lấy nàng khiến Hoàng Yến ngượng đỏ cả mặt, và khoảng cách của cả hai gần như là bằng không - Không có bất kỳ kẽ hở nào.

"Không giỡn nhé, Trâm!!"

Yến gằn giọng, quát khẽ.

Trâm chẳng có gì là sợ cả, em cúi đầu ngăn lời nàng bằng một nụ hôn sâu.

Môi em bận bịu trên môi nàng trong triền miên dài hơi, nàng trừng mắt, một thoáng thảng thốt trong tim nàng khiến Yến vội ôm em cho khỏi phải mất thăng bằng.

Tay em chậm rãi tháo xuống chiếc thắt nơ màu hồng đã rũ xuống trước ngực nàng, kéo xuống, và áo ngoài ướt sủng theo đó rơi khỏi Dương Hoàng Yến.

"Đàng, đàng hoàng xíu đi."

Nàng thở hổn hết, tách môi khỏi Trâm.

"Em giúp chị thay đồ mà, người chị cũng ướt đấy."

Thiều Bảo Trâm liếm môi mình, liếc mắt nhìn son môi bị nhoè ra hết cả của người kia mà cười tít cả mắt, "Son này xịn phải biết chị ạ, ngon cực."

"Đàng hoàng!"

"Nói nhỏ thôi chứ," Em bảo, "người ta nghe thấy đó."

"Và người ta sẽ biết chị đang làm gì với em luôn đó."

Nàng che hai tay trước người mình, "Nhưng chị tự thay đồ được mà, em lo bản thân em trước đi."

Trâm nhướng mày, kéo tay của nàng ra.

Nhưng Hoàng Yến vẫn cứng ngắc giữ lấy, "Ngại gì chứ."

Trâm lại cúi đầu, nhẹ hôn lên trán nàng, lên gò má đỏ hồng và chóp mũi cao vút.

"Trâm."

Dương Hoàng Yến gọi tên em, nhưng em bỏ ngoài tai hết cả, bướng bỉnh muốn tiếp tục hôn nàng.

Yến rũ mắt, quay ngoắt đi chẳng để im cho em hôn nàng nữa.

Thế mà Thiều Bảo Trâm lại biết ý, em giữ mặt nàng lại trước khi nàng kịp tránh né em.

"Thôi nào, để em hôn chị một chút, em hứa đấy, em sẽ không đùa nữa nên Yến để em hôn nhé."
 
Sensitive Content.
Đêm


Smut.

.

"Trâm hôn chị được không?"

Nàng hỏi, giương đôi mắt mông lung nhìn chăm chăm vào người đối diện.

Hoàng Yến thấy hơi choáng; men rượu chẳng biết tự bao giờ đã chiếm lấy nàng, khiến gò má nàng nóng hổi, khiến đầu óc nàng lênh đênh trong một cõi lâng lâng, và khiến nàng cảm thấy cần em ở cạnh bên mình, hay, thèm muốn những cái chạm bỏng rát trên da thịt.

Tội lỗi, tội lỗi quá, nhưng chỉ đêm nay thôi, nàng tự nhủ với tia lí trí cuối cùng còn sót lại, hãy để nàng trở thành tội đồ trong đêm nay.

Thế rồi, Thiều Bảo Trâm đáp lại lời thỉnh cầu của nàng bằng một nụ hôn trên môi đỏ, êm dịu biết bao nhiêu là tình.

Dương Hoàng Yến khép hờ mắt, vòng tay qua cổ em hòng đẩy cái hôn đi xa hơn.

Em đang hôn nàng, em của nàng, Thiều Bảo Trâm của nàng, xinh đẹp đang ngấu nghiến môi nàng như một thứ mồi ngon, dấu yêu đang ôm chặt nàng trong vòng tay em nồng ấm.

Thiều Bảo Trâm trước mắt nàng, là tất-cả của nàng.

"Chị say lắm rồi đấy."

Trâm nói thầm bên tai Hoàng Yến, em thấy cả khuôn mặt nàng đỏ ửng lên hết cả mà thương.

"Điều đó có quan trọng lắm không, em?"

"Nào có."

Trâm khúc khích, để những cái hôn vụn vặt rơi trên người nàng.

Thiều Bảo Trâm yêu chết đi được Dương Hoàng Yến những lúc như thế này.

Nguy hiểm quá đấy, em chắc rằng nàng đã cố tình thắp lên trong em một ngọn lửa khó có thể mờ phai, một ngọn lửa làm cả hai râm ran ngây dại.

Lửa tình.

Và rồi như một lẽ đương nhiên, cả em và nàng đều bị cuốn vào nó.

Tiếng hổn hển của Dương Hoàng Yến khiến tai em nóng cả lên, Thiều Bảo Trâm cũng bắt đầu thấy chuếch choáng rồi.

Nhưng Yến nào có hay đâu, thế nên nàng cứ tận hưởng những cái hôn, vô tư để cho bản thân đắm sâu trong hoan ái.

"Trâm."

Nàng gọi, giọng khàn đi trông thấy.

Đôi bàn tay vắt vẻo trên cổ em giờ đây lại chuyển dần sang bấu víu lấy lưng Thiều Bảo Trâm.

Nhưng chợt như nhớ ra điều gì đó, em lại ngừng.

"Vào phòng nhé, yên đấy, em bế chị."

.

Nhiều hơn một nụ hôn gấp gáp in trên vai nàng run rẩy.

Chiếc váy đen xốc xếch chểnh mảng trên người Dương Hoàng Yến bị Thiều Bảo Trâm vứt qua một bên từ bao giờ chẳng hay biết, Yến hơi co người nép sát vào em, nàng ôm chầm lấy lưng em nhẵn nhụi, bấu víu như thể đó là lẽ sống duy nhất của nàng.

"Chậm thôi, em, chậm thôi-"

Yến nỉ non, chẳng kìm được mà nức nở.

Và trong nháy mắt, những vết xước bắt đầu xuất hiện trên lưng Trâm một cách dày đặc, nàng cào cấu vào đấy cho qua cơn đê mê loạn lạc, cho qua cơn khốn khổ vì ái tình.

Bên tai nàng bấy giờ là hơi thở nặng nề của Thiều Bảo Trâm, em vuốt dọc thân thể nàng, mon men siết lấy nàng.

Chết mất.

Nhưng chỉ là hôm nay em lạ lẫm quá thể, chẳng hề dịu dàng như thường ngày.

"Chị đang nghĩ đến ai à?!"

"Không..?

K-khoan, Trâm..."

"Tập trung."

Thiều Bảo Trâm chợt cao giọng, gần như là ngay lập tức em cắn lên xương quai nàng; vết cắn sâu hoắm, đỏ ửng cả lên.

"Đau chị- Em làm sao đấy?"

Nàng nói trong nức nở, vùi mặt vào trong hõm cổ em mà rằng.

Động tác của em trên người nàng nhanh càng thêm nhanh, Trâm lại cắn nàng nữa rồi, lần này là trên vành tai.

"Hôm nay em đã ghen đấy, Yến có biết không?"

Em nói, ngón tay lại như trêu đùa với tâm can của nàng, chậm rãi cong lên.

Dương Hoàng Yến thở không nổi nữa.

Thiều Bảo Trâm thích nàng chủ động, thích nàng trưởng thành quyến rũ; vì phụ nữ, lại chả thế.

Em quyến luyến nàng, yêu lấy từng tấc thịt trên người nàng trắng nõn như ngọc, yêu giọng nàng thỏ thẻ tên em, và em đơn giản là yêu mọi thứ thuộc về nàng.

Nhưng Dương Hoàng Yến quá chói mắt, cũng quá rực rỡ.

Em không thích nàng ở trong vòng tay người khác, càng không thích nàng cười với một người thứ hai ngoài em.

Thiều Bảo Trâm thừa nhận em ích kỷ.

Thế nên giây phút thấy nàng được bế lên bàn, trái tim em gần như là nổ tung.

"Chịu trách nhiệm với em đi, Dương-Hoàng-Yến, em thật sự rất giận đấy."
 
Sensitive Content.
Omegaverse (1)


A!tbt x O!dhy.

=))))))))))))) hê hê hê tôi sẽ triển một vòng các thể loại AEBO này, pheromone của hai người có thể sẽ thay đổi, không giữ cố định.

//

Dương Hoàng Yến vén tóc, để lộ ra tuyến thể trên cổ mình.

Pheromone hương rượu vang ngập ngụa khắp phòng, nồng đậm trong không khí, "Sao?

Thật sự không đánh dấu à?"

Nàng khúc khích, nhoẻn miệng cười với Thiều Bảo Trâm.

Nhưng Thiều Bảo Trâm cười không nổi.

Em che lại tuyến thể đang nhói lên từng hồi của mình, khó khăn ngồi bệt vào một góc, mặt mũi đỏ bừng cả lên.

Khó cho em quá, Yến làm khó em quá.

Mùi thơm dụ hoặc kia lờn vờn bên cánh mũi em, nhẹ nhàng mơn trớn lên từng thớ thịt của em làm Trâm nóng ran; cả bên ngoài lẫn bên trong.

Ngọn lửa tình râm ran mà nàng thắp lên cho em bấy giờ lại nhập nhèm bùng lên, thiêu rụi lấy tự tôn của Thiều Bảo Trâm.

Em chẳng muốn đánh dấu nàng.

"Em chê chị đấy à," Nàng mon men lại gần Trâm, hai mắt cong lên khi thấy cún con co rúm lại, "hay do em không dám?"

Dương Hoàng Yến thản nhiên ngồi lên đùi em, tay nàng vuốt ve sườn mặt nóng hổi của Thiều Bảo Trâm, "Nhát thế."

Nàng toan hôn lên môi em, nhưng bị Trâm chặn lại.

Ngón tay em đặt phía trước môi nàng, chà, Hoàng Yến gạt đi nó mà nhanh nhảu hôn một cái thật kêu lên môi em.

Nhanh đến mức họ Thiều còn chưa kịp phản ứng.

Đến khi em nhận ra, nhiều hơn một cái hôn đã rơi mãi miết trên mặt em; đôi môi hư hỏng ấy lướt trên môi em, trên gò má, trên mí mắt, chóp mũi và trên vầng trán em lấm tấm mồ hôi.

Mặt em đỏ gay, sắc đỏ lan xuống tới tận cổ.

Nhưng Dương Hoàng Yến có vẻ chơi vui lắm, cười tít mắt và thậm chí còn để nhiều pheromone thoát ra hơn.

"Trâm ơi Trâm à."

"Chị cần Trâm, cần Trâm lắm đấy.

Trâm không thương chị sao?"

Tuyến thể Thiều Bảo Trâm và pheromone của em gào thét theo từng lời nói của nàng.

"Thơm quá."

Em lẩm bẩm, và chợt sững người khi vừa dứt câu.

Vì nàng đương ghé vào vai em, thổi nhẹ lên tuyến thể sau gáy Trâm.

Nàng ta, Dương Hoàng Yến, đang dụ dỗ em phạm tội.

Hơi thở của nàng khiến Trâm thấy bí bách, cả người đã nóng nay lại càng nóng thêm.

Hai mắt Thiều Bảo Trâm nhoè đi, em bấy giờ nhìn Hoàng Yến từ một ra tận hai, nhưng nếu thành hai thật chắc em cũng chịu không nổi.

Một là đã quá đủ rồi.

"Không, Yến, không."

Trâm nói, gần như là van nài.

Nhưng Hoàng Yến nào có nghe, nàng lại cắn nhẹ lên vành tai em đầy khiêu khích.

"Không gì chứ, chị tự nguyện mà."

Thiều Bảo Trâm chết mất.

Em muốn đợi đến khi hai đứa về chung một nhà thì hẳn mới đánh dấu nàng.

Nhưng Dương Hoàng Yến là một omega, mà một omega thì luôn khao khát được đánh dấu mỗi khi đến chu kỳ nhiệt.

Thành ra, cái vẻ không đứng đắn này tháng nào cũng khiến em điêu đứng.

Trâm khóc không ra nước mắt, rõ là nàng đến kỳ, nhưng người chịu khổ lại là em.

"Trâm ơi, Trâm của chị."

Dương Hoàng Yến thủ thỉ, với cái giọng điệu mà nàng chắc rằng không-một-ai có thể chịu từ nổi.

Và Hoàng Yến ôm chầm lấy đôi vai hao gầy đơn chiếc của người đối diện, bàn tay lả lướt trên chiếc sơ mi trắng tinh tươm nhưng lại bị chính bàn tay nàng làm cho nhàu nát nơi Thiều Bảo Trâm.

Nàng ngân nga tên em, êm ái như những nốt nhạc.

Thiều Bảo Trâm im lặng, hai tay nắm chặt đến mức khiến những ngón tay dần trở nên trắng bệch.

Em nhìn nàng, bởi Trâm sợ mình không kiềm chế nổi bản thân; Và hơn thế nữa, tuyến thể đang nhói lên ở phía sau gáy nhắc nhở em không được làm bất kì điều gì ngu ngốc ngay lúc này.

Bấy giờ, hương rượu vang phất phới trong gió ngàn, khẽ khàng thoảng qua trái tim đang run lên từng hồi của Trâm, ngây ngất.

Dương Hoàng Yến luôn thích trêu đùa với alpha bé nhỏ của nàng.
 
Sensitive Content.
Omegaverse(2)


- E!tbt x B!dhy.

Xoay 180 độ so với chap trước =))))))))))) cân nhắc trước khi đọc nhé.

Huhu tôi đã thật sự tin rằng tbt là cún, tại shipdom này không đấy nhé.

//

"Đi ra ngoài."

"Yến..."

Dương Hoàng Yến lạnh mặt, một tay che phía sau gáy toàn dấu răng là dấu răng lại, một tay toang đóng sầm cửa phòng, nhưng nàng bị ngăn bởi ánh-mắt-của-cún-bự.

Cún bự, ý là Thiều Bảo Trâm, dáng người cao kều, hay cắn bậy cắn bạ trên người nàng dẫu em biết thừa rằng Enigma không bao giờ có thể đánh dấu được Beta.

Nhưng Trâm cứng đầu lắm, mặc cho Hoàng Yến có nhỏ giọng cầu xin em đến mức nào thì Trâm vẫn cứ găm răng vào người nàng.

Và thì cả phần cổ, gáy, vai lẫn xương đòn của Dương Hoàng Yến lúc nào cũng chi chít những dấu răng xanh tím hết, trông thấy mà thương.

Nhưng Thiều Bảo Trâm nào có quan tâm đâu, em hết cắn rồi lại hôn, bị nàng nhắc thì luôn giương mắt cún nhìn nàng.

"Không có Yến gì hết."

"Thôi mà," Trâm vội chen chân vào cửa trước khi người kia để em bên ngoài, nhanh nhảu ôm lấy tay nàng, "yêu dấu ơi, ngủ bên ngoài không có chị em không ngủ được đâu."

Hay cho hai tiếng yêu dấu.

Thiều Bảo Trâm định hôn nàng một cái, nhưng mà Hoàng Yến lại nghiêng đầu tránh né.

"Ơ?

Cho em hôn Yến một cái đi mà, một cái thôi ạ."

Nàng đẩy mặt em ra, năn nỉ bây giờ là vô ích.

"Yến..."

"Đi mà hôn chị Vân kia kìa."

"Vâng sao cơ?!"

Trâm trố mắt, không tin nổi mà nhìn nàng, "Chị... ghen đấy à?"

Nàng kéo tay Trâm ra khỏi mình, nhưng Trâm biết ý, lại ôm chặt hơn.

"Ừ, tôi ghen rồi đấy."

Thề, giây phút nhìn thấy video kia Dương Hoàng Yến nóng cả mặt, nàng lúc đấy bực bội quẳng điện thoại hẳn qua một bên.

Thiều Bảo Trâm thì hay rồi, ở nhà thì cắn nàng muốn nát người, ra đường lại môi-kề-môi với người khác.

Thiều Bảo Trâm cười khúc khích, bảo sao lúc nãy chị ta chẳng cho em hôn, còn đòi đuổi em đi nữa cơ, hoá ra là ghen cơ đấy, chuyện ngàn năm có một.

"Vui lắm à?!"

"Không mà, em đâu có vui.

Em với chị Vân trong sạch."

Thiều Bảo Trâm giải thích, em cười với nàng, dùng gương mặt xinh đẹp ấy để lấy lòng Dương Hoàng Yến, trộm vía lần nào cũng thành công.

Em xoa lưng nàng, bàn tay chầm chậm đi lên nơi quen thuộc - phía sau gáy nàng đầy rẫy những dấu của em.

Hoàng Yến hơi rùng mình khi tay em lần mò trên vết răng hẳn còn mới, "Đau..."

Nàng khẽ nỉ non, gần đây Trâm bỗng cắn ít đi, nhưng chỉ có điều vết cắn lại sâu hoắm.

Thật sự thì Thiều Bảo Trâm là cún đấy.

"Ôi em xin lỗi."

Và Thiều Bảo Trâm hôn lên nơi ấy, ấn môi mình lên vết đỏ chói mắt.

Dương Hoàng Yến thiết nghĩ, nếu nàng không phải là Beta mà là một cái khác, đơn cử như Omega hoặc hơn nữa là Alpha thì có lẽ giờ này đã-

"Em chỉ có mỗi mình Yến thôi đấy."

Và nụ hôn của Trâm êm ái trở về bên môi nàng, chặn lại mấy lời nàng định mắng em.

Em hơi cúi người, vòng tay ôm eo nàng.

Nhấm nháp phiến môi đỏ ửng như cái cách mà vẫn thường làm với nàng.

Hoàng Yến tóm lấy cổ áo em, khó khăn mà dựa vào người Thiều Bảo Trâm.

Sức của một Enigma ăn đứt Beta như nàng về mọi mặt.

"Nghe này, và em chỉ là yêu của Yến thôi."

Dương Hoàng Yến chỉ có thể hổn hển bấu víu em, không còn cách nào khác ngoài ngoan ngoãn nghe em nói nhỏ bên tai.

Chết thật, Yến thấy trước mắt nàng nhoè đi, và dường như Trâm đã đẩy nàng ngã lên giường.

Kề môi lên cổ nàng mà gieo xuống những chiếc hôn ngắn ngủi.

"Tr-Trâm, đừng...

đừng cắn-"

Muộn rồi.

Lại thêm một dấu răng xinh xắn xuất hiện.

Chắc Dương Hoàng Yến không biết, Thiều Bảo Trâm muốn đánh dấu nàng đến phát điên.

Cái ham muốn được độc chiếm nửa kia cao ngút trời của một Enigma đã và đang trào dâng trong huyết quản của em.

Rõ là Trâm trịch thượng vô cùng, em thậm chí có thể đánh dấu cả Alpha, nhưng lại chịu thua trước một Beta vô hại như Dương Hoàng Yến.

Nàng xinh đẹp quá, yêu kiều quá, nhỡ có người cướp nàng khỏi tầm tay em thì Trâm biết phải làm sao.

Không, nàng chỉ là của em, riêng em và thuộc về em.

Dương Hoàng Yến là của Thiều Bảo Trâm, và ngược lại.

Mắt Trâm đỏ hoe, em biết thừa rằng mình sẽ làm nàng đau, nhưng Trâm lại chẳng kiềm chế được bản thân mình.

Nhưng bù lại, ngay sau đó, trên lưng cún lại xuất hiện nhiều vết xước.
 
Sensitive Content.
Của chị


Draft cũ rồi, tôi chỉ chỉnh lại đôi chút thôi.

Vì tính tôi hay lấy chổ này đắp vào chổ kia nên mn đọc có thấy vài đoạn giống fic kia kia của tôi thì đừng quan tâm nhé.

//

Thiều Bảo Trâm nghĩ thật khó để em tìm thấy lối ra.

Dương Hoàng Yến ấy, người này làm em khó xử.

Người lạ, tình một đêm, tình nhân, sơ lược mối quan hệ không tưởng của em và nàng.

Ngay từ đầu nguyên tắc đã là không-được-rung-động.

"Mình đừng yêu nhau, chị nhé?"

Hoàng Yến hôn lên vai em, nhẹ hẫng, nàng nói thầm mà Trâm nghe như tiếng dục vọng vẫy gọi bản thân, "Em suy nghĩ nhiều."

Rằng Trâm quên mất mình là người bị động.

Rằng nàng là nguồn căn của mọi thứ.

"Vốn dĩ chúng ta không nên bắt đầu."

Nàng chẳng đáp lời, chỉ xoa đầu em, cười xoà, nụ hôn trên vai lại khẽ chuyển lên đôi mắt, nàng hôn dịu dàng, "Quên rồi à?"

Đôi mắt, đôi mắt vừa va chạm với cái hôn, giờ đây chợt tối.

Nàng che mắt em lại rồi, bằng bàn tay lạnh lẽo quanh năm của mình.

Và Thiều Bảo Trâm, thảng thốt.

"Bởi vì hôm đó em đã bảo tất cả đều là của chị."

Tầm mắt bị hạn chế, tiếng Dương Hoàng Yến văng vẳng bên tai.

Em thấy mình yếu lòng.

"Bao gồm cả em."

"Nhớ chưa?

Đồ của chị."

"Cái gì là của chị?"

Chợt, Thiều Bảo Trâm thấp giọng hỏi, em chẳng đợi nàng trả lời mà ngả ngớn cuỗm lấy đôi môi nàng.

"Nói em nghe đi, thứ gì thuộc về chị?"

Vị ngọt nơi đầu lưỡi, những nụ hôn lớt phớt qua vai, ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai trong lòng, nghìn cái chạm bỏng thịt rát da, đôi ba cái ôm trao nhau trong màn đêm hiu quạnh; hay, thứ tình yêu ngồn ngộn, nảy nở, thấm chặt vào từng tế bào, cả thảy những tham luyến si mê trần tục,

và một nghìn điều hơn thế nữa, tất cả đều thuộc về chị.

"Em."

Dương Hoàng Yến ngửa đầu thở hổn hển, vạt áo của em trong tay nàng chợt nhăn nhúm.

Sau, nàng thả lỏng người, ngón tay vu vơ vẽ lên lồng ngực Trâm.

"Em thuộc về chị."

Của chị.

//

"Tôi nghĩ là mình sẽ nhớ em, không quá nhiều."

Nhưng chừng ấy đủ để đáy lòng của Thiều Bảo Trâm trở nên tê dại.

Nàng nói với em như thế khi nụ hôn rơi xuống khoé môi, sau triền mi chuếch choáng và sau những cái chạm cả hai trao nhau trong cơn say khướt.

Hoàng Yến bảo rằng có thể xem đó là lời tạm biệt, vì nàng và em sẽ không gặp nhau trong hai tuần tới.

Với ký ức của Trâm vào lúc đó, ba từ cuối phát ra sao mà nhẹ hẫng, em cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Mà không, em hiểu rằng thực chất nàng chỉ muốn em chìm trong ảo tưởng của bản thân rằng nàng thật sự nhớ em.

Và điều đó đã thành công, Thiều Bảo Trâm thật sự tin vào việc Dương Hoàng Yến đang nhớ em, mặc kệ những gì em nên hiểu.

Nhẽ ra khi ấy em nên hôn nàng lâu hơn một chút, ngậm chặt phiến môi đỏ hồng ấy lại để người kia thôi nói ra những điều khiến em khó chịu, để nàng sẽ ở lại với em thay vì rời đi tận hai tuần.

"Vậy nên mong rằng em đừng nhớ về tôi quá nhiều, điều đó có khó với em không?", nàng xoa tóc em, nhỏ giọng thì thầm.

Nhưng Trâm lại không làm như thế, em chẳng hôn nàng, cho nên Dương Hoàng Yến nào có hay đâu, điều đó có khó với em không?

Thiều Bảo Trâm ước mình có thể ngăn nàng thu lại lời nói lúc đó.

Trâm châm vội điếu thuốc, bốn ngày, vẫn còn tận mười ngày nữa.

Nhẩm thấy sao mà thời gian trôi chậm quá, có lẽ em đã nhớ nàng rồi, khá nhiều.

Em mở cửa sổ, để khói thuốc lá bay ra bên ngoài, tránh để nó ám mùi lại, em khẽ thở dài.

Thiều Bảo Trâm vốn đã bỏ thuốc, nhưng hôm nay lại thòm thèm quá.

Dạo trước vì Hoàng Yến vẫn hay nhăn nhó về việc người em nồng nặc mùi thuốc lá như thế nào khiến cho nàng chẳng thể hôn em được, thế nên em mới bỏ quách đi cho xong.

Thật ra em có thể chọn giữa việc bỏ nàng hoặc là bỏ thuốc lá, cơ mà em vẫn thích hôn nàng và được nàng hôn lắm.

Không hút thuốc cũng đâu có chết, Trâm có thể chịu đựng được hoặc cùng lắm là lén lút như thế này.

Chứ không có Yến, em thấy trống vắng trong lòng, có khi chết đấy cũng nên.

Lại thở dài.

Áo phông nhàu nhĩ, mái tóc xuề xoà rũ rượi trên xương đòn mảnh khảnh.

Trông sao mà tàn, Trâm nghĩ thầm rồi cười khanh khách.

Nhìn em giống mấy đứa vô công rỗi nghề nằm ở nhà ăn bám, nhưng thật ra lại là sinh viên trường top hẳn hoi.

Lại còn cặp đại gia.

Tuyệt.

Thiều Bảo Trâm và Dương Hoàng Yến đã cùng với nhau bước lên một mối quan hệ mà cả hai đều rõ là chỉ-làm-khổ-nhau-thêm.

Và mối quan hệ này ngày càng bất ổn định.

Tất cả bắt đầu với một đêm say; hôm đó Trâm say khướt, hai mắt mờ đi vì hơi men nồng đậm trong người.

Sau đó thì nàng đến?

Trâm đoán thế, bởi lúc ấy bản thân em chẳng biết trời trăng gì nữa.

Khi mùi hương thoang thoảng phát ra từ người phụ nữ xa lạ kia, đầu óc Trâm bắt đầu lâng lâng lên tít trên mây.

"Thơm quá."

Em lẩm bẩm, và thế là Thiều Bảo Trâm say càng thêm say,

Em say nàng.

Có trời mới biết sau đó xảy ra chuyện gì.

Thế là khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Thiều Bảo Trâm thấy cạnh em có thêm một người nữa; người đó vùi đầu vào lồng ngực em ngủ thiếp đi, tay lại ôm hờ bên thắt eo của em.

Đến tận bây giờ, hình ảnh Dương Hoàng Yến vào lúc đấy luôn làm cho em nhớ mãi chẳng quên.

Người phụ nữ đem đến cho em thứ cảm xúc nguyên thuỷ nhẵn nhụi nhất của một con người.
 
Sensitive Content.
Răng cún, vuốt mèo


Thiều Bảo Trâm đón nàng bằng những chiếc hôn vụn vặt trên gò má, trên mi mắt, trên chóp mũi và trên cả cánh môi nàng no đủ.

Trâm hôn rất nhẹ nhàng, rất chậm rãi.

Nâng niu nàng như một thứ quà của thượng đế ban tặng em.

Khi môi mềm chạm nhau, Dương Hoàng Yến thấy đôi bàn tay của em đặt ở eo nàng khẽ siết chặt; và di chuyển lên lưng, ma sát với vạt áo rộng thùng thình.

Nàng khép hờ mắt, vòng tay qua cổ Trâm mà bám víu vào em, để cái hôn dần xa.

Trâm hôn nàng, bằng tất cả sự thành kính, bằng tất cả những dịu dàng của em.

Cún nhà Yến thích hôn lắm đấy.

Khi nàng và em gặp nhau sau chuỗi ngày dài chôn nỗi nhớ người yêu vào trong trường tương tư dài đằng đẵng, Thiều Bảo Trâm sẽ hôn nàng.

Lúc ấy nụ hôn của em có gì đó dồn dập, chứa chan, lại như luyến tiếc.

Và lúc ấy Dương Hoàng Yến đã biết, em nhớ nàng nhiều hơn nàng tưởng.

Hoặc khi cơn ghen tuông nhen nhóm dần lên trong em, những nụ hôn chẳng còn mấy dịu dàng nữa.

Em hôn sâu hơn, nhiệt liệt, cuồng si.

Hoàng Yến gọi đó là cún nhà bắt đầu xù lông, thế rồi nàng sẽ để em hôn mình, sẽ ôm lấy em mà xoa dịu.

Thật ra Dương Hoàng Yến nằm lòng nhiều hơn năm cách dỗ cún đấy.

Thiều Bảo Trâm thích hôn và thích được hôn.

Ví như hiện tại.

"Trâm..."

Nàng nỉ non tên em, vỗ vỗ vai để người kia ngừng lại.

Thiều Bảo Trâm định dửng dưng xem như không có gì, nhưng gương mặt đỏ bừng lên của nàng khiến em không có can đảm tiếp tục.

Thoát rồi.

Dương Hoàng Yến gục đầu vào hõm vai em mà hổn hển, cả người mềm mại tựa vào Thiều Bảo Trâm chẳng còn chút sức lực nào.

"Tại Trâm cả đấy, nhỡ ngày mai sưng hết môi chị thì sao đây?!"

"Tại em nhớ Yến mà."

Trâm rũ mắt, nâng tay nàng lên thơm một cái lên mu bàn tay trắng nõn.

Thấy nàng bĩu môi, em lại bật cười khe khẽ, "Hay là em hôn thêm một cái nữa nhé, biết đâu mai lại không sưng đấy."

"Điêu, đừng có mà vẽ chuyện."

Nhưng cuối cùng môi nàng vẫn bị em cuốn lấy.

Dương Hoàng Yến không hài lòng mấy, bàn tay lúc nãy được Trâm thơm bây giờ lại bấu chặt vào bắp tay em, vuốt mèo vươn ra, dấu móng tay cấu vào da thịt mới toanh yên vị trên tay Trâm.

Nhưng em nào có quan tâm, chỉ chuyên chú gặm nhắm mỹ vị trước mắt.

Sau đó những vết cào cấu của mèo chuyển từ tay sang lưng trần của Thiều Bảo Trâm.

Mà ngoài hôn ra, hình như cún còn rất thích cắn người.

Trâm cứ hôn, rồi lại cắn, lại hôn.

Vòng lặp bất tận khi nàng và em quyện vào nhau, khi lưng cún xuất hiện những vết mèo cào và khi dấu răng của cún in hằng lên da thịt của chiếc mèo cam, cả những vết hôn ửng đỏ bỏng rát chưa hề nguội lạnh trên cơ thể nàng.
 
Back
Top Dưới