Draft cũ rồi, tôi chỉ chỉnh lại đôi chút thôi.
Vì tính tôi hay lấy chổ này đắp vào chổ kia nên mn đọc có thấy vài đoạn giống fic kia kia của tôi thì đừng quan tâm nhé.
//
Thiều Bảo Trâm nghĩ thật khó để em tìm thấy lối ra.
Dương Hoàng Yến ấy, người này làm em khó xử.
Người lạ, tình một đêm, tình nhân, sơ lược mối quan hệ không tưởng của em và nàng.
Ngay từ đầu nguyên tắc đã là không-được-rung-động.
"Mình đừng yêu nhau, chị nhé?"
Hoàng Yến hôn lên vai em, nhẹ hẫng, nàng nói thầm mà Trâm nghe như tiếng dục vọng vẫy gọi bản thân, "Em suy nghĩ nhiều."
Rằng Trâm quên mất mình là người bị động.
Rằng nàng là nguồn căn của mọi thứ.
"Vốn dĩ chúng ta không nên bắt đầu."
Nàng chẳng đáp lời, chỉ xoa đầu em, cười xoà, nụ hôn trên vai lại khẽ chuyển lên đôi mắt, nàng hôn dịu dàng, "Quên rồi à?"
Đôi mắt, đôi mắt vừa va chạm với cái hôn, giờ đây chợt tối.
Nàng che mắt em lại rồi, bằng bàn tay lạnh lẽo quanh năm của mình.
Và Thiều Bảo Trâm, thảng thốt.
"Bởi vì hôm đó em đã bảo tất cả đều là của chị."
Tầm mắt bị hạn chế, tiếng Dương Hoàng Yến văng vẳng bên tai.
Em thấy mình yếu lòng.
"Bao gồm cả em."
"Nhớ chưa?
Đồ của chị."
"Cái gì là của chị?"
Chợt, Thiều Bảo Trâm thấp giọng hỏi, em chẳng đợi nàng trả lời mà ngả ngớn cuỗm lấy đôi môi nàng.
"Nói em nghe đi, thứ gì thuộc về chị?"
Vị ngọt nơi đầu lưỡi, những nụ hôn lớt phớt qua vai, ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai trong lòng, nghìn cái chạm bỏng thịt rát da, đôi ba cái ôm trao nhau trong màn đêm hiu quạnh; hay, thứ tình yêu ngồn ngộn, nảy nở, thấm chặt vào từng tế bào, cả thảy những tham luyến si mê trần tục,
và một nghìn điều hơn thế nữa, tất cả đều thuộc về chị.
"Em."
Dương Hoàng Yến ngửa đầu thở hổn hển, vạt áo của em trong tay nàng chợt nhăn nhúm.
Sau, nàng thả lỏng người, ngón tay vu vơ vẽ lên lồng ngực Trâm.
"Em thuộc về chị."
Của chị.
//
"Tôi nghĩ là mình sẽ nhớ em, không quá nhiều."
Nhưng chừng ấy đủ để đáy lòng của Thiều Bảo Trâm trở nên tê dại.
Nàng nói với em như thế khi nụ hôn rơi xuống khoé môi, sau triền mi chuếch choáng và sau những cái chạm cả hai trao nhau trong cơn say khướt.
Hoàng Yến bảo rằng có thể xem đó là lời tạm biệt, vì nàng và em sẽ không gặp nhau trong hai tuần tới.
Với ký ức của Trâm vào lúc đó, ba từ cuối phát ra sao mà nhẹ hẫng, em cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Mà không, em hiểu rằng thực chất nàng chỉ muốn em chìm trong ảo tưởng của bản thân rằng nàng thật sự nhớ em.
Và điều đó đã thành công, Thiều Bảo Trâm thật sự tin vào việc Dương Hoàng Yến đang nhớ em, mặc kệ những gì em nên hiểu.
Nhẽ ra khi ấy em nên hôn nàng lâu hơn một chút, ngậm chặt phiến môi đỏ hồng ấy lại để người kia thôi nói ra những điều khiến em khó chịu, để nàng sẽ ở lại với em thay vì rời đi tận hai tuần.
"Vậy nên mong rằng em đừng nhớ về tôi quá nhiều, điều đó có khó với em không?", nàng xoa tóc em, nhỏ giọng thì thầm.
Nhưng Trâm lại không làm như thế, em chẳng hôn nàng, cho nên Dương Hoàng Yến nào có hay đâu, điều đó có khó với em không?
Thiều Bảo Trâm ước mình có thể ngăn nàng thu lại lời nói lúc đó.
Trâm châm vội điếu thuốc, bốn ngày, vẫn còn tận mười ngày nữa.
Nhẩm thấy sao mà thời gian trôi chậm quá, có lẽ em đã nhớ nàng rồi, khá nhiều.
Em mở cửa sổ, để khói thuốc lá bay ra bên ngoài, tránh để nó ám mùi lại, em khẽ thở dài.
Thiều Bảo Trâm vốn đã bỏ thuốc, nhưng hôm nay lại thòm thèm quá.
Dạo trước vì Hoàng Yến vẫn hay nhăn nhó về việc người em nồng nặc mùi thuốc lá như thế nào khiến cho nàng chẳng thể hôn em được, thế nên em mới bỏ quách đi cho xong.
Thật ra em có thể chọn giữa việc bỏ nàng hoặc là bỏ thuốc lá, cơ mà em vẫn thích hôn nàng và được nàng hôn lắm.
Không hút thuốc cũng đâu có chết, Trâm có thể chịu đựng được hoặc cùng lắm là lén lút như thế này.
Chứ không có Yến, em thấy trống vắng trong lòng, có khi chết đấy cũng nên.
Lại thở dài.
Áo phông nhàu nhĩ, mái tóc xuề xoà rũ rượi trên xương đòn mảnh khảnh.
Trông sao mà tàn, Trâm nghĩ thầm rồi cười khanh khách.
Nhìn em giống mấy đứa vô công rỗi nghề nằm ở nhà ăn bám, nhưng thật ra lại là sinh viên trường top hẳn hoi.
Lại còn cặp đại gia.
Tuyệt.
Thiều Bảo Trâm và Dương Hoàng Yến đã cùng với nhau bước lên một mối quan hệ mà cả hai đều rõ là chỉ-làm-khổ-nhau-thêm.
Và mối quan hệ này ngày càng bất ổn định.
Tất cả bắt đầu với một đêm say; hôm đó Trâm say khướt, hai mắt mờ đi vì hơi men nồng đậm trong người.
Sau đó thì nàng đến?
Trâm đoán thế, bởi lúc ấy bản thân em chẳng biết trời trăng gì nữa.
Khi mùi hương thoang thoảng phát ra từ người phụ nữ xa lạ kia, đầu óc Trâm bắt đầu lâng lâng lên tít trên mây.
"Thơm quá."
Em lẩm bẩm, và thế là Thiều Bảo Trâm say càng thêm say,
Em say nàng.
Có trời mới biết sau đó xảy ra chuyện gì.
Thế là khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Thiều Bảo Trâm thấy cạnh em có thêm một người nữa; người đó vùi đầu vào lồng ngực em ngủ thiếp đi, tay lại ôm hờ bên thắt eo của em.
Đến tận bây giờ, hình ảnh Dương Hoàng Yến vào lúc đấy luôn làm cho em nhớ mãi chẳng quên.
Người phụ nữ đem đến cho em thứ cảm xúc nguyên thuỷ nhẵn nhụi nhất của một con người.