[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Self Horizon : Bản Ngã
Chương 71:Xuất đầu lộ diện
Chương 71:Xuất đầu lộ diện
"Nghe có vẻ nực cười đúng không?
Nhưng giữa đống đổ nát đẫm máu ngày hôm ấy, khi nhìn thấy một đứa bé mười hai tuổi bình thản đứng giữa xác chết của cha mẹ mình với đôi mắt lạnh lùng không một giọt nước mắt... em biết không, tôi vậy mà đã yêu em từ chính khoảnh khắc đó đấy."
Hoắc Hiểu Tinh nghe những lời đó mà chết lặng, cảm giác như một luồng điện xẹt qua đại não, khiến mọi dây thần kinh của cô căng lên đau đớn.
Cô không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng kẻ đã kề vai sát cánh với mình suốt chục năm qua lại là một kẻ điên loạn đến mức này.
"Anh bị điên à?" câu nói thốt ra đầy run rẩy nhưng vẫn mang theo sự khinh miệt tột cùng.
"Haha, nghe cũng điên thật đấy chứ."
Kail bật cười, âm thanh vang vọng trong căn phòng kín mít nghe như tiếng sấm rền từ vực thẳm.
"Tôi đã dành bao nhiêu năm trời chỉ để nhập vai một tên nghèo hèn bị bỏ rơi, chỉ để từng bước một bò đến bên cạnh em.
Thậm chí, tôi còn vứt bỏ cả quyền thừa kế rực rỡ của nhà Horingzon chỉ để làm một tên tay sai dưới trướng em.
Em nghĩ vì cái gì chứ?"
Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt vừa dịu dàng vừa ghê rợn, một thứ tình cảm vặn vẹo được nuôi dưỡng bằng máu và sự ám ảnh.
Sự thật này giống như một mồi lửa ném vào kho xăng, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Hiểu Tinh.
Cô ghét nhất là bị kẻ khác tính toán, ghét nhất là cảm giác mình chỉ là một quân cờ trong ván cờ do kẻ khác sắp đặt.
Cô là kẻ tôn thờ sự hoàn hảo và phục tùng tuyệt đối, vậy mà mầm mống phản loạn này đã cắm rễ sâu vào đế chế của cô suốt bấy lâu.
"Vậy tại sao bây giờ lại cho tôi biết?"
Cô nghiến răng, từng chữ thốt ra thấm đẫm sự chua xót và hận thù.
Tâm trí cô giờ đây chỉ còn một màu đen đặc quánh của sự phản bội.
Kail thở dài, bàn tay vẫn vuốt ve mái tóc cô đầy trìu mến: "Gia tộc Horingzon đang gặp chút biến cố lớn, tôi bắt buộc phải rời đi một thời gian.
Tôi đã vò đầu bứt tai để nghĩ ra một lý do biến mất thật chính đáng, nhưng rồi tôi nhận ra, chi bằng cho em biết sự thật luôn cho rồi.
Nhưng mà... tôi vẫn không muốn từ bỏ vị trí bên cạnh em, cũng không muốn để em lại đây cho lũ sói đó xâu xé.
Vậy nên... em đi cùng tôi được chứ?"
Ngay khi câu hỏi vừa dứt, Hiểu Tinh không thèm đáp lại, cô dồn toàn bộ tàn lực vào ngón tay trỏ, quyết liệt bóp cò súng.
Cô thà giết chết hắn còn hơn là bị hắn thao túng như một món đồ chơi.
Nhưng Kail nhanh như một con báo săn, dưới tác động của liều thuốc giãn cơ cực mạnh đang ngấm vào người cô, anh dễ dàng vươn tay chộp lấy họng súng, bẻ ngược mũi súng về phía cô chỉ trong một cái chớp mắt.
Đoàng!
Tiếng nổ đanh gọn xé toạc không gian.
Viên đạn bay ra với vận tốc kinh hoàng, găm thẳng vào phía cổ trái của Hiểu Tinh.
Nó không xuyên qua động mạch chủ nhưng lại xé toạc lớp da thịt mềm mại, găm sâu vào cánh cửa gỗ phía sau một cách lạnh lẽo.
Máu tươi từ vết thương trào ra, nóng hổi và đỏ thẫm, nhuộm đỏ cả cổ áo sơ mi trắng của cô.
Đòn đánh này, kết hợp với lượng thuốc mê đang phát huy tác dụng tối đa, đã hoàn toàn đánh sập ý chí của cô.
Hiểu Tinh ngã quỵ xuống sàn, khẩu súng văng ra xa, đôi mắt cô lờ mờ nhìn thấy vũng máu đang loang lổ dưới chân mình trước khi tầm nhìn hoàn toàn tối sầm lại.
Kail nhìn bóng dáng cô gái mình yêu nằm bất động giữa vũng máu, anh ta khẽ thở dài, gương mặt thoáng hiện lên chút xót xa nhưng đôi tay vẫn hành động vô cùng lý trí.
Anh thong thả rút điện thoại ra, bấm một dãy số rồi điềm nhiên ra lệnh: "Lão Rin, đến phòng làm việc của tôi ngay lập tức.
Cho ông hai phút.
Minh chủ gặp chuyện rồi, cần xử lý vết thương gấp."
Ngắt máy, anh ta quỳ xuống cạnh cô, đôi bàn tay vấy máu nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc rối của cô, thì thầm như thể đang dỗ dành một đứa trẻ: "Ngủ một lát đi."
Đúng hai phút sau, tiếng gõ cửa vang lên nhịp nhàng và khô khốc.
Kail đã đứng đợi sẵn bên cánh cửa gỗ lớn, lẳng lặng xoay chốt để một bóng người bước vào.
Đó là Lão Rin, một ông già với mái tóc bạc trắng cắt tỉa gọn gàng, mang theo vẻ ngoài của một học giả nhưng đôi mắt lại sắc lẹm sự đời.
Không cần một lời chào hỏi, ông tiến thẳng về phía vũng máu nơi Hoắc Hiểu Tinh đang nằm bất động, bắt đầu kiểm tra vết thương với sự chuyên nghiệp đến lạnh lùng.
Sau vài thao tác sơ cứu, ông khẽ nhíu mày; vết đạn chỉ sượt qua phần mềm ở cổ, không gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng điều khiến ông kinh ngạc là lượng thuốc mê trong máu cô.
Với liều lượng đủ để quật ngã một con bò mộng mà Hiểu Tinh vẫn có thể gượng dậy bóp cò súng trước đó, rõ ràng sức chịu đựng của người phụ nữ này đã vượt xa giới hạn của một người bình thường.
Lão Rin khẽ thở dài, buông một câu nhận xét đầy mỉa mai: "Hai anh em nhà cậu dường như đều có chung một sở thích biến thái là chơi những trò sinh tử với phụ nữ sao?"
Ông nhớ lại cái ngày Keal mang Ivya về trong tình trạng gần tương tự, và giờ đến lượt Kail.
Đáp lại sự mỉa mai đó, Kail chỉ đứng khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chằm vào người con gái dưới sàn: "Đừng chữa khỏi hoàn toàn, chỉ cần cầm máu và băng bó thôi.
Hãy để thuốc ngấm thêm một chút nữa."
Giải thích y khoa: Khi cơ thể bị thương, hệ thống tuần hoàn sẽ lập tức tăng cường lưu lượng máu Q đến khu vực bị tổn thương để vận chuyển các tế bào miễn dịch.
Tuy nhiên, sự gia tăng huyết động này vô tình làm tăng tốc độ phân tán của dược chất D vào các mô thần kinh trung ương, khiến tác dụng của thuốc gây mê trở nên sâu và kéo dài hơn so với điều kiện bình thường.
"Cậu định mang cô chủ theo thật sao?"
Lão Rin hỏi, tay vẫn thoăn thoắt quấn băng gạc cho Hiểu Tinh, giọng ông không chút bất ngờ như thể đã đoán trước được kịch bản này.
Kail không trả lời trực tiếp, anh lảng tránh ánh mắt của ông lão và chuyển sang một vấn đề khác mà anh đang quan tâm hơn: "Bên chỗ Hoắc Hi Nhiễm thế nào rồi?"
Lão Rin dừng lại một nhịp, gương mặt già nua thoáng hiện lên vẻ suy tư: "Khả quan ngoài tưởng tượng.
Cậu ta không hề phản kháng, dù chỉ là một chút.
Nhưng mà Kail này, tôi có cảm giác cậu ta đã bị bạo hành và thao túng tâm lý trong một thời gian quá dài.
Tâm hồn cậu ta dường như đã chai sạn, nhìn không khác gì một cái xác không hồn đang chờ đợi sự giải thoát."
"Bạo hành?"
Kail nhướn mày, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt.
Anh vốn định dùng Hi Nhiễm làm quân cờ để nắm bắt ý định của Vivian và có thể giữ chân Hoắc Hiểu Tinh một chút, nhưng thông tin này khiến tính toán của anh bắt đầu có sự xáo trộn.
Vivian Sinclair tàn nhẫn là điều anh biết, nhưng bạo hành chính người chồng của mình đến mức biến thành một "cái xác" thì quả thực nằm ngoài dự kiến, xem ra cô ả đó độc ác hơn anh nghĩ.
Sau một giây suy nghĩ, anh ra lệnh: "Tạm thời cứ để anh ta như vậy, canh chừng cẩn thận và báo cáo mọi cử động cho tôi.
Còn nữa, ngay sau khi ông băng bó xong, hãy lập tức thu xếp mọi thứ.
Chúng ta sẽ rời khỏi đây và trở về nhà chính Horingzon ngay lập tức."
Lão Rin ngẩng đầu lên, sự ngạc nhiên hiện rõ trong giọng nói: "Sao lại gấp gáp như vậy?
Chuyện ở Tây Á vẫn chưa xử lý xong, nếu rời đi lúc này chúng ta sẽ thiệt hại không nhỏ."
Kail siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bóng tối đang dần bao trùm: "Không còn thời gian nữa đâu.
Chị dâu đã bắt đầu ra tay rồi.
Chúng ta phải về trước khi quá muộn."
...
Bóng tối đặc quánh trong tâm trí Luca bắt đầu nứt vỡ khi một thanh âm mỏng manh, xa xăm như vọng lại từ đáy vực sâu không ngừng dội vào màng nhĩ anh.
"Luca...
Luca... tỉnh lại đi..."
Tiếng gọi ấy mơ hồ, nửa thực nửa ảo, lúc ẩn lúc hiện giữa những cơn đau nhói đang cào xé đại não.
Anh cố gắng cử động đôi mi nặng trĩu, nhưng dường như có một khối chì ngàn cân đang đè nặng lên đôi mắt, khiến mọi nỗ lực đều trở nên bất lực.
Trong căn phòng tối đen của ý thức, Luca mơ màng tự hỏi: "Ai vậy... ai đang gọi mình?
Đau đầu quá... như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua thái dương vậy."
Phải mất một lúc lâu, ánh sáng trắng xóa mới bắt đầu len lỏi qua khe mi, nhạt nhòa và nhòe nhoẹt.
Ý thức của Luca chậm chạp quay trở lại, từng chút một đánh thức các giác quan đang tê liệt.
Anh khó nhọc mở hẳn mắt ra, nhưng ngay lập tức phải nheo lại vì luồng ánh sáng gắt gỏng từ dãy đèn cao áp trên trần nhà dội thẳng xuống, khiến đồng tử anh co rút đau đớn.
Anh chớp mắt liên tục, cố gắng xua đi lớp sương mờ đục đang bao phủ tầm nhìn.
Trong cơn mê man, một cảm giác lạ lẫm chợt chạy dọc sống lưng cơ thể anh dường như không còn bị ghì chặt bởi sức nặng của những khối kim loại lạnh lẽo nữa.
Không còn tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, cũng không còn cảm giác bị xiềng xích găm sâu vào da thịt.
Sự tự do đột ngột này khiến anh thấy nhẹ bẫng một cách bất thường, như thể linh hồn vừa thoát khỏi một cái xác mục rỗng.
Luca cố gắng chống tay xuống mặt sàn lạnh lẽo để ngồi dậy.
Ngay khi cử động, một cơn đau buốt từ các thớ thịt bị nung chín bởi dòng điện trước đó đồng loạt biểu tình, khiến anh không kìm được mà rít lên một tiếng khô khốc qua kẽ răng.
Anh ngồi bệt dưới sàn, hơi thở dồn dập, đôi mắt bắt đầu đảo quanh để định vị bản thân.
Căn phòng này hoàn toàn khác lạ.
Nó không phải là hầm ngục u ám hay phòng thí nghiệm đầy máy móc mà anh ghi nhớ trước khi ngất đi.
Nơi đây sạch sẽ đến mức đáng sợ, tường sơn trắng toát và nồng nặc mùi hóa chất khử trùng.
Ánh mắt anh đột ngột khựng lại khi nhìn lên một góc trần nhà—chiếc camera giám sát vốn dĩ phải đang theo dõi anh lúc này lại vỡ tan tành, những sợi dây điện lòi ra, xẹt điện xèo xèo như một lời cảnh báo về một sự can thiệp thô bạo từ bên ngoài.
Sự khó hiểu chưa kịp tan biến thì từ không trung, một mảnh giấy trắng mỏng manh bất ngờ chao lượn rồi nhẹ nhàng hạ cánh ngay trước mặt anh.
Luca ngỡ ngàng, anh vội ngửa mặt nhìn lên phía trần nhà phẳng lỳ, tuyệt nhiên không có một kẽ hở, cũng chẳng có bóng người nào ẩn nấp.
"Cái gì thế này?
Từ đâu ra vậy?"
Anh lẩm bẩm, bàn tay vẫn còn run rẩy đưa ra nhặt lấy tờ giấy.
Ngay khi nhìn vào những đường nét chằng chịt trên mặt giấy, đồng tử Luca giãn to vì sốc.
"Đây là... bản đồ sao?"
Trái tim anh bắt đầu đập loạn nhịp, sự sợ hãi xen lẫn nghi hoặc dâng lên bóp nghẹt lồng ngực.
Anh lập tức quát lớn, tiếng vang dội lại từ bốn bức tường trắng: "Là ai?
Ai ở đây?
Ra mặt đi!"
Không có tiếng trả lời, chỉ có sự im lặng đến rợn người bao trùm.
Luca run rẩy lật mặt sau của tờ giấy lên.
Chỉ vọn vẹn một dòng chữ viết tay vội vã, nguệch ngoạc nhưng chứa đựng một sự thật kinh hoàng khiến máu trong người anh như đông cứng lại:
"Nhanh lên nhóc, chỉ có 5 phút trước khi nơi này nổ tung."
Cơn đau tê dại vừa rồi dường như biến mất trong tích tắc, nhường chỗ cho một bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt.
Luca nhìn vào tờ bản đồ, rồi nhìn ra cánh cửa khép hờ, nhận ra rằng trò chơi tử thần này vừa chính thức bắt đầu lại một lần nữa.
Ở không gian khác.
Bên trong căn phòng khách rộng lớn của cơ ngơi biệt lập ấy, bầu không khí tĩnh mịch bị nén chặt bởi sự uy nghiêm đến nghẹt thở của người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng.
Victoria Sinclair không rời mắt khỏi màn hình máy tính bảng, nơi những ô vuông camera đang hiển thị mọi ngóc ngách của dinh thự nhà chính.
Bên cạnh bà, người đàn ông trung niên mặc vest lịch thiệp đứng bất động như một cái bóng, chờ đợi mọi mệnh lệnh.
Victoria khẽ nheo mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu sự tính toán và cả một chút bực dọc.
Đã gần một tiếng trôi qua kể từ khi đoàn người của Isla thâm nhập vào nhà chính, trên màn hình, đám vệ sĩ vẫn đang lục soát điên cuồng, phá hủy mọi thứ để tìm kiếm dấu vết của Luca.
Thế nhưng, điều khiến bà ta cảm thấy không hài lòng nhất chính là sự vắng bóng của một lối thoát.
"Sao con bé vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?
Nó đã ở trong đó quá lâu so với cần thiết."
Victoria lẩm bẩm, giọng nói sắt lạnh chứa đựng sự thất vọng không hề che giấu.
Trong tâm trí bà, một người mang dòng máu Sinclair,đặc biệt là kẻ mà bà đặt nhiều kỳ vọng cho vị trí thừa kế tương lai như Isla.lẽ ra phải sớm nhận ra đây là một cái bẫy trống rỗng.
Isla không phải kẻ mù quáng, lại càng không ngu ngốc đến mức không nhận ra Victoria sẽ chẳng bao giờ để lại một "con mồi" quan trọng như Luca ở nơi dễ kiếm tìm đến thế.
Vậy mà giờ đây, con bé vẫn lẩn quẩn trong căn phòng sách ấy, để thời gian trôi qua một cách vô ích.
"Ta đã đánh giá quá cao con bé rồi."
Victoria thở dài, một cái lắc đầu đầy vẻ chán chường.
"Chỉ vì một tên nhóc mà nó để tình cảm làm mờ mắt, đánh mất luôn cả bản năng nhạy bén tối thiểu.
Một quân cờ nếu bị cảm xúc chi phối thì sớm muộn cũng trở thành phế phẩm."
Sự kiên nhẫn của người đàn bà quyền lực này đã cạn kiệt.
Bà không muốn xem màn kịch vụng về này thêm nữa.
Victoria khẽ nâng nhẹ bàn tay về phía người đàn ông bên cạnh, đôi mắt vẫn dán chặt vào những hình ảnh vô hồn trên màn hình, ra lệnh đầy lạnh lùng:
"Nối máy cho quản gia.
Bảo bà ta chấm dứt trò chơi này đi.
Cũng đến lúc con bé phải trở về thân phận của nó rồi."
Thế nhưng, ngay khi lời nói của bà ta vừa dứt, một tiếng bước chân thanh thoát nhưng đầy trọng lực vang lên trên sàn đá cẩm thạch.
Tiếng động ấy không gấp gáp, nó điềm tĩnh đến mức đáng sợ, phá tan quy luật im lặng tuyệt đối trong căn phòng.
Từ phía đối diện, một bóng người chầm chậm tiến lại, ánh sáng từ bên ngoài dần lùi xa để lộ ra gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lẽo như băng.
Bóng người đó thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Victoria, tư thế ung dung như thể mình mới là chủ nhân của nơi này.
Một giọng nói quen thuộc, mang theo sự mỉa mai sâu sắc vang lên, cắt đứt mọi dòng suy nghĩ của Victoria:
"Ngoại không cần tìm nữa đâu... con đang ở đây rồi."
Victoria khựng lại, ngón tay bà ta cứng đờ ngay trên màn hình máy tính bảng.
Bà chậm rãi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, vẻ điềm tĩnh sắt đá trên gương mặt người đàn bà ấy xuất hiện một vết rạn nứt vì kinh ngạc.
Căn phòng khách vốn dĩ rộng lớn đến choáng ngợp, giờ đây dường như lại càng trở nên chật chội bởi sự hiện diện của hai luồng áp khí đối chọi mãnh liệt.
Victoria vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng bàn tay đang đặt trên chiếc máy tính bảng đã khẽ siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Bà chậm rãi, cực kỳ chậm rãi liếc nhìn Isla.
Dưới ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt và lạnh lẽo, Isla ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ.
Cô không mang theo vẻ hối hả hay lo lắng của một kẻ đang đi tìm người tình như người trên màn hình kia.
Ngược lại, Isla hiện tại toát ra một phong thái ung dung, điềm tĩnh đến mức tàn nhẫn thứ phong thái mà Victoria đã dày công nhào nặn suốt bao nhiêu năm qua.
"Ngoại đang ngạc nhiên vì điều gì sao?"
Isla khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc tối màu rủ xuống che khuất một phần ánh mắt sắc sảo.
"Ngạc nhiên vì con đang ở đây, hay ngạc nhiên vì 'Isla' trên màn hình kia vẫn chưa chịu rời đi?"
Victoria không đáp ngay, bà đánh mắt nhìn xuống màn hình máy tính bảng rồi lại nhìn lên đứa cháu gái đang bằng xương bằng thịt trước mặt mình.
Trên camera, bóng dáng Isla vẫn đang điềm nhiên lục soát căn phòng sách, những cử động linh hoạt và chân thực đến mức không một kẽ hở.
Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở bao trùm lấy không gian.
Chỉ có tiếng kim đồng hồ cổ treo tường gõ nhịp đều đặn, nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm.
"Công nghệ phản chiếu sinh học?"
Victoria cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự uy nghiêm.
"Ta đã đánh giá thấp những dự án riêng tư của con rồi.
Hóa ra, con dùng chính con robot mẫu đó để dắt mũi ta."
Isla khẽ bật cười, âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.
"Con chỉ là đang áp dụng bài học đầu tiên mà ngoại dạy thôi: Đừng bao giờ để đối thủ biết được con đang thực sự đứng ở đâu.
Ngoại tưởng con bị tình yêu làm mờ mắt, tưởng con sẽ liều mạng xông vào cái bẫy trống rỗng ở nhà chính sao?
Nếu con thực sự ngu ngốc như vậy, thì có lẽ ngoại đã giết con từ lâu rồi, chứ không ngồi đây để đối đầu thế này."
Người đàn ông trung niên đứng cạnh Victoria khẽ nhích bước, bàn tay đặt vào túi áo vest như một bản năng bảo vệ chủ nhân, nhưng Victoria khẽ đưa tay ra hiệu dừng lại.
Bà nhìn sâu vào đôi mắt của Isla, tìm kiếm một kẽ hở, một sự dao động, nhưng tất cả những gì bà thấy chỉ là một mặt hồ phẳng lặng đầy sát khí.
"Vậy ra," Victoria tựa lưng vào ghế, vẻ thất vọng lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến đáng sợ của một con cáo già.
"Trong khi con rối kia đang đóng kịch ở Sinclair, thì con lại tự mình tìm đến tận đây.
Mục đích của con là gì?
Muốn dùng mạng già này để đổi lấy tên nhóc đó sao?"
Isla không trả lời ngay.
Cô vươn tay cầm lấy tách trà đặt sẵn trên bàn, dù nó đã nguội ngắt.
Cô nhìn dòng nước sóng sánh bên trong, giọng nói bỗng hạ thấp xuống, mang theo một sức nặng ngàn cân:
"Ngoại nghĩ con đến đây chỉ để mặc cả sao?Ha Không.
Con đến để cho ngoại biết một thứ..."
Isla ngước mắt lên, nụ cười trên môi cô biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng tột độ.
"...rằng thời đại của ngoại, nên kết thúc ở đây được rồi."