Khác selene and endymion

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
289639666-256-k915512.jpg

Selene And Endymion
Tác giả: nothmai
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

selene vô tình bắt gặp một kẻ cô độc.

kẻ cô độc yêu lấy mặt trăng

selene/ thần mặt trăng; han jisung
endymion/; hwang hyunjin
helios/ thần mặt trời; seo changbin
zeus/; jaywaipee
hypnos/ thần giấc ngủ; yang jeongin
morpheé/ thần mộng mơ; lee felix
oceanus/đại dương; bang chan
__

dựa trên thần thoại hy lạp, trích về thần mặt trăng selene và mối tình ngàn thu.

⚠️warning: đã thay đổi giới tính thần selene để phù hợp với plot.



straykids​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
  • Paper Cup (Crossover Percy Jackson and Harry Potter)
  • Wonderland?[12 zodiac signs]
  • Quái Vật và Hoàng Tử - The Monster and the Prince
  • Longfic [SEVENTEEN] You And Me
  • The Crimson Landscape ( Sự bình yên thẫm đỏ )
  • Selene And Endymion
    selene


    đồn rằng, khi ánh bình minh của nàng eos qua đi, cỗ xe sáng chói của seo changbin đã đi đến cuối đoạn đường. từ lòng cha bang chan xanh thẳm, han jisung cưỡi trên xe bạc, mang ánh sáng dìu dịu phủ khắp đất mẹ gaia.

    han jisung có mái tóc nâu nhạt, mềm mại như những đám mây bồng bềnh mà chàng lướt qua dưới vòng tay nàng nyx. chàng có đôi mắt lấp lánh ánh bạc và đôi má đào, môi mận đỏ.

    đầu đội chiếc mũ lưỡi liềm, toát ra vẻ uy nghiêm của một vị thần cao cả. nhưng lại nhẹ nhàng, âu yếm như muốn ôm lấy tất thảy con người trên thế gian.

    vẻ đẹp của thần mặt trăng han jisung, dịu ngọt như một loại sữa mê người nhưng lại đặt trong một chiếc cốc giấy. xiết bao kẻ thèm muốn mong được nhấp lấy một ngụm, thế nhưng nếu lỡ chiếc cốc kia vỡ nát, họ sẽ tiếc nuối biết bao nhiêu.

    bởi thế, dẫu biết chàng đẹp đến đại dương cũng phải cúi người. song sắc đẹp đó vẫn là thứ cao xanh mà chẳng đôi tay nào có thể chạm lấy.

    càng chẳng thể chạm tới trái tim rắn như đá sâu thẳm trong lòng chàng.

    han jisung là kẻ cô độc, lang thang khắp bầu trời trong đêm tối. chính sự cô độc như kim chích khiến con tim chàng chẳng còn chút đỉnh thương ái nào với tình yêu và dục vọng. chúng thần trên đỉnh olympus hay chính cả những người anh em của chàng cũng là những kẻ si mê cái điều gây nghiện đấy, thứ khiến cho bọn họ quên đi chức danh một vị thần mà lao đầu vào dục ái. nhưng chàng mãi không bao giờ biết yêu là gì, chàng sẽ chẳng bao giờ như thế.

    nhưng phải chăng, ngài zeus có vô tình tạo ra một kẻ có cái đẹp lạ thường, biết chạy nhảy dưới màn đêm và ôi, cũng là một kẻ cô độc, như chàng? nếu ngài đã tạo ra một kẻ như thế, thì chẳng biết đến bao giờ han jisung mới có thể tìm thấy.

    nếu thế gian có kẻ giống chàng, cô đơn miên man của cả hai sẽ sớm biến mất nếu chàng gặp được người.

    có vẻ là do định mệnh, trong cuộc phiêu du khắp một vòng đất mẹ, vô tình một cách hoàn hảo, han jisung tìm thấy kẻ giống chàng.

    người là một kẻ hèn mọn, một con người với dáng vẻ liêu xiêu, mải mê chạy theo những con chiên lông trắng trên đồng cỏ mênh mông bát ngát. một kẻ chăn chiên tầm thường, dơ bẩn, kẻ mà đáng lẽ jisung sẽ chỉ lướt qua khi đôi mắt chàng vừa trông thấy. nhưng không, hỡi ôi, nếu đấng zeus nào đó có hay, xin cho han jisung khốn khổ đây hỏi rằng vì sao kẻ hèn mọn ấy lại mang cái đẹp lạ lẫm thế kia.

    đẹp như một đóa hoa tươi vừa nở trong bàn tay nàng demeter, đẹp như những giấc mộng mị mê người của lee felix và đẹp như tiếng hát ở những nơi xa xôi ngoài biển cả của loài sirène. người đẹp đến mức trong tâm trí chàng, chỉ cần đôi chân người cất bước đến đâu, hoa lá sẽ nở, trời sẽ rực sáng sắc hồng đến đấy.

    ấy là một cái đẹp rất nhẫn tâm. nhẫn tâm khi mà nó không thể tồn tại mãi mãi với thời gian.

    kẻ chăn chiên có một nốt ruồi bên dưới mắt, một đôi môi mềm như quả mọng và một làn da mịn như thảm nhung. mái tóc đen mềm mại xác xơ như đống cỏ khô vụn, giọng nói trầm ấm như một cốc rượu gừng nóng hổi vào tháng mười hai.

    đó là những điều han jisung biết trong những lần ghé xuống bên cạnh người khi người ngủ gật trên đồng cỏ giữa lúc chăn chiên.

    chàng tò mò muốn cất giọng hỏi, rằng: “hỡi loài người xinh đẹp, đâu là kẻ đã bắt ngươi phải tránh khỏi giấc ngủ ngon lành trên những chiếc giường ấm.

    đâu mà ngươi phải làm việc giữa đêm khuya và ngã lưng trên bãi cỏ lạnh buốt da thịt?”

    nhưng jisung chưa bao giờ hỏi, vì chàng chưa bao giờ muốn đánh thức kẻ chăn chiên khỏi giấc mộng đẹp của người. chàng đâu nào dám khiến đôi mắt mơ màng ấy bừng tỉnh.

    công việc yêu thích của han jisung không chỉ còn là kéo cỗ xe bạc qua bầu trời lớn, chàng còn yêu thích nhảy khỏi cỗ xe của mình, đặt chân xuống khoảng đất mà kẻ chăn chiên vẫn hay dạo quanh. yêu điên cuồng việc ngồi xuống bên cạnh người khi người đang ngủ say. chàng thích ngắm nhìn người, đưa đôi tay họa theo từng đường nét trên gương mặt đẹp lạ lẫm của người. chàng say mê đặt lên đôi môi người những nụ hôn vụn trộm, ca cho người nghe những khúc nhạc du dương mà chàng nghe lỏm trong cung điện của đấng zeus cao sang, hay say sưa triền miên trong những câu chuyện về những thứ chàng đã trông thấy những đêm kéo xe qua bầu trời với người.

    kẻ chăn chiên được gọi là hwang hyunjin, và han jisung yêu hwang hyunjin tha thiết.

    cái yêu đầu tiên của nam thần trẻ, yêu đến mức chẳng gì dứt được nỗi nhớ nhung khi chàng không được trông thấy người vào buổi sáng. yêu đến mức xót xa cho từng vết xước trên cơ thể đẹp đẽ của người mà chàng chẳng rõ nguyên do. yêu đến mức chỉ thầm mong sao cho người cất lên tiếng nói với chàng một lần, chỉ một lần duy nhất cũng đủ làm mãn nguyện trái tim thổn thức ái tình.

    hạnh phúc nhất đối với han jisung là vào một đêm xuân êm đềm nọ, chẳng biết làm sao kẻ chăn chiên giật mình tỉnh khỏi cơn ngủ. người thơ thẩn nhìn vị thần khoát tà lụa trắng tinh.

    ôi chao, người phàm trông thấy một vị thần đẹp rực rỡ ngồi bên cạnh, bảo làm sao mà con tim không rộn rã. người nắm lấy bàn tay nam thần trẻ, hôn lên từng ngón tay mập mờ ánh sáng bạc, bày tỏ lòng tôn kính như đang đối mặt với vị thần lớn chức nhất olympia. sự tôn sùng trong đôi mắt người hiện lên rõ mồn một. như thể trước mắt người đây chẳng phải thần mặt trăng, mà là đấng cao quý nhất trần đời mà người từng nhìn thấy.

    cái nhìn âu yếm ấy khiến han jisung rụng rời.

    “tôi đem lòng yêu mặt trăng, dẫu quanh tôi có biết bao là người phụ nữ lộng lẫy. tôi đem lòng yêu ánh bạc từ người mỗi đêm lộng gió. tôi rong ruổi với đàn chiên trên cánh đồng mỗi đêm để được tắm thân mình dưới thứ ánh sáng dịu dàng của người.”

    người đã nói, với đôi mắt rũ xuống như trút ra một cành tâm tình từ trong đáy trái tim. cành tâm tình bén rễ từ những cô đơn uẩn khúc trong đáy lòng, trút ra như một gánh nặng.

    han jisung ngăn đi sự loạn nhịp trong lòng và vẻ bối rối trên gương mặt chàng, chỉ đảo mắt nhìn quanh cánh đồng rồi lặng im. thật tò mò lắm đó thay, nếu quanh người là những người đàn bà xinh đẹp, cớ chi lại đem lòng yêu mặt trăng. bởi đàn bà là thứ quà tuyệt phẩm mà đấng zeus ban tặng cho lũ đàn ông, là thứ khiến đàn ông mê đắm không sao dứt ra khỏi dù cho có cố gắng đến đâu.

    sao một kẻ hèn mọn chỉ kiếm sống bằng việc chăn chiên có thể khước từ đi cái hấp dẫn của ái dục mê mẩn với những người đàn bà, mà ngỏ lời thân tình với mặt trăng?

    trái tim của vị thần trẻ rộn rã như thiên nhiên ngày xuân đến. chính đây là lần đầu tiên trong mấy vạn năm tồn tại, chàng cảm nhận được cỗ ấm áp dâng lên từ cõi lòng lạnh lẽo. cái ấm áp phủ lấy tâm trí chàng, phủ lấy con ngươi như nâng cả bầu trời đêm, cái ấm ấy làm nóng hốc mắt chàng, khiến cho thứ kì dị gọi là 'nước mắt' rơi xuống hai bên má đào đỏ ửng.

    vị thần trẻ, hình như yêu rồi.

    han jisung rơi vào những khúc tình ái đê mê với kẻ chăn chiên hèn mọn.

    ánh trăng bạc dìu dịu quấn lấy thân kẻ loài người, mê mẩn, cuồng si. xúc cảm mê say cuồng cuộng dâng lên như thủy triều trong lòng vị thần nọ. hóa ra 'tình yêu' không chỉ có là vồ lấy nhau trong ái dục như những tên thần khác, yêu của chàng là yêu lấy từng chút một của hwang hyunjin. yêu đôi môi, yêu ánh mắt, yêu từng sợi tóc, yêu từng câu nói, từng hành động nhỏ của người. yêu đến mức, cái đẹp nhẫn tâm không còn là thứ khiến chàng lo ngại về kẻ chăn chiên ấy nữa.

    giây phút hạnh phúc là thứ duy nhất còn lại trong đáy mắt han jisung, chàng dằn lòng rằng, chàng muốn ở bên hyunjin mãi mãi về sau, đến cái chết cũng không thể chia lìa.

    nhưng cũng hệt như cái đẹp tàn nhẫn của chính hwang hyunjin, kẻ chăn chiên ấy không thể tồn tại mãi mãi. người sẽ phải chết, phải trải qua tuổi già đau đớn rồi chết đi, trở về trong bàn tay của hades. jisung đã sợ hãi viễn cảnh đó, chàng làm sao dám nghĩ đến tương lai thiếu đi hyunjin bên cạnh. nếu người chết đi, con tim chàng cũng sẽ theo đó mà mục nát dần thành cát vụn.

    thần mặt trăng ấy tìm đến đấng zeus trên đỉnh olympus lần đầu tiên, chỉ để quỳ xuống cầu xin ngài tha thiết. cầu xin ngài ban cho kẻ chăn chiên đáng thương một giấc ngủ vĩnh hằng, để người chẳng bao giờ phải đối mặt với những ốm đau qua tháng năm, để người không bao giờ mất đi tuổi trẻ, để người không bao giờ,

    không bao giờ rời xa chàng.

    đấng zeus đồng ý ngay khi trông thấy nét si tình trong đôi mắt thần mặt trăng. như một bông huệ tây yếu đuối chỉ mong mỏi được ở cạnh người thương cho đến tận cùng của thời gian. ngài nhìn xuống từ đỉnh olympus cao chót vót, hóa phép cho kẻ chăn chiên nọ ngã xuống nền cỏ xanh, chìm trong cơn mê chẳng thể nào tỉnh lại. như một giấc ngủ mà yang jeongin ban cho đấy, chỉ là kéo dài đến một ngàn mùa thu.

    hwang hyunjin rơi vào một giấc ngủ dài lâu, nơi người chỉ mơ thấy những niềm vui, sẽ chẳng có điều gì có thể làm người khổ đau. chẳng thứ gì trên thế gian sẽ làm tổn hại đến người, kể cả thứ tàn nhẫn nhất, thời gian và cái chết. người sẽ chỉ nằm yên một góc, nhắm nghiền đôi mắt xanh, và han jisung sẽ đến bên người mỗi đêm. chàng sẽ đến bên người ca hát, gãy đàn lia, tấu lên những bản tình ca êm tai nhất mà chàng học lỏm từ loài người. chàng sẽ kể người nghe những câu chuyện, sẽ hôn lên môi người như một lời tạm biệt mỗi khi bình minh lên.

    jisung chẳng cần điều gì cả, chàng chỉ cần hyunjin vẫn ngủ ở nơi đó.

    đã từng có một câu nói, sẽ chẳng điều gì thay đổi được số mệnh, kể cả những vị thần. khi sợi chỉ số mệnh của một con người đã đến những đoạn cuối cùng mà nó có thể tồn tại. dẫu cho vị thần mặt trăng có gào thét đến mức đại dương hay đất mẹ cũng xót xa cho chàng, nàng atropos vẫn tuyệt nhiên lạnh lùng cắt đi sợi chỉ số mệnh của kẻ chăn chiên.

    khi sợi chỉ số mệnh bị cắt đi, linh hồn sẽ quay trở về địa ngục, rời bỏ đi tất cả những gì mình từng thương nhớ, khảm khắc trong lòng ở nhân gian. nét lạnh lùng của nàng atropos, đến cả đấng zeus trên cao cũng không thể mà ngăn cản. bởi chính ngài cũng không thể xen chân vào số mệnh.

    nếu đã đến đó là kết thúc, chỉ đành để cho cái kết xảy ra.

    đôi chân run rẩy của nam thần trẻ bước trên thảm cỏ xanh mướt, rồi khuỵu xuống bên cạnh nhân tình đang ngủ say sưa. người vẫn ngủ, nhưng người lại chẳng còn ở nơi đây nữa đâu. giấc ngủ vĩnh hằng dẫu có là gì, vẫn không thể mang người trở về từ tay thanatos. tuổi già và thời gian thì không thể, nhưng số mệnh vẫn cứ thế cướp đi linh hồn kẻ chăn chiên, để lại cho mặt trăng một cái xác lạnh lẽo, với chút nồng ấm từ tình yêu cũng đã vơi đi hết.

    thần mặt trăng trong biển trời đau đớn, gào lên những lời khản cổ.

    “tồi làm sao đấy mà, dẫu đã ở bên ngươi lâu như thế. ta vẫn đâu hay ngươi là kẻ trị vì thành elis, vị vua mang danh rạng ngời được người người kính mến. quanh ngươi là những kẻ sẵn sàng cúi thấp đầu tôn kính, những người đàn bà sẽ vì ngươi mà bỏ mình mê đắm.

    ấy thế mà, ngươi chỉ cúi đầu trước một mình ta, cũng chỉ mê đắm một kẻ như ta.”

    “yêu làm sao khi ngươi bỏ đi những thứ vinh quang quyền quý, chấp nhận nỗi cô đơn tột cùng chỉ để hứng lấy ánh sáng từ đôi tay ta.”

    sự ngộ nhận muộn màng trong một mối tình đôi khi cũng có thể cào xé tâm can của một vị thần quyền năng. khi mà chàng nhận ra, việc thành trì elis mất đi vị vua tài giỏi kể từ ngày chàng cầu xin zeus cho hwang hyunjin một giấc ngủ say không phải là ngẫu nhiên.

    vị vua thành elis là một kẻ cô độc, người chẳng cần điều gì, chỉ đem lòng yêu mặt trăng.

    ánh trăng đêm đấy đột nhiên sao mà vụn vỡ, như những mảnh thủy tinh sáng bạc trong màn đêm đặc quánh màu mực. cỗ xe bạc chậm rì duy chuyển, vị thần kéo xe khuyết mất một nửa trái tim.

    một mai khi bình minh của nàng eos ló lên từ phía chân trời, nơi chàng seo changbin sẽ vùng dậy mang màu nắng phủ khắp đất mẹ. han jisung sẽ dấn mình xuống lòng đại dương sâu thẳm. chàng sẽ buông bỏ mặt trăng, buông đi dây kéo của cỗ xe bạc lấp lánh. chàng vùi mình xuống làn nước sâu lạnh buốt, trở thành nỗi cô đơn với chốc ít ánh sáng còn le lói soi sáng một mảng nước xanh.

    khi đôi mắt vị thần đơn côi ấy khép lại, một trong những đứa con xinh đẹp của đấng zeus được sinh ra trên hòn đảo delos cằn cỗi sẽ trở về đỉnh olympus.

    ấy sẽ là người thay han jisung nắm lấy dây cương cỗ xe bạc, phi qua mọi miền nhân thế, gieo rắc ánh trăng cho loài người.

    khoảnh khắc han jisung từ bỏ tất cả tìm về hình bóng kẻ chăn chiên hèn mọn, chỗ trống của chàng đã được thay thế bởi một vị thần trẻ khác. nhưng lỗ hổng trong trái tim chàng, mãi mãi sẽ chẳng có điều gì thay được đó chăng.

    ánh bạc tắt ngúm dưới đáy biển khơi, jisung chỉ mong xiết bao nếu đấng zeus có rủ lòng mà trao cho chàng một chỉ sinh mệnh mới. chàng chỉ cầu sao cho ngài thương tình nối sợi chỉ của chàng và hwang hyunjin lại bên nhau.

    để chúng quấn lấy nhau mãi không tách rời.

    chàng chỉ trách rằng, cớ sao lần đầu chạm mắt endymion lại đẹp, cái đẹp lạ lẫm, đẹp nhẫn tâm, đẹp đến mức đáng ghét khôn cùng.

    nếu có ngày gặp lại, chàng nhất định sẽ ghét người thật nhiều, rồi mới ngỏ tiếng yêu.

    _

    _

    lần đầu tiên,

    lần đầu tiên han jisung nhìn thấy hwang hyunjin bước chân vào phòng tập. với dáng vẻ đó, với đôi mắt, với nụ cười đó. cậu chỉ đơn giản hỏi rằng

    sao cậu ta lại đẹp đến thế? cái đẹp lạ lẫm, đẹp tàn nhẫn, đẹp một cách đáng ghét vô cùng..

    nhưng sao cũng lại cô độc đến thế?
     
    Selene And Endymion
    endymion


    cổ thành elis xa hoa giàu có là nơi đức vua hwang hyunjin anh minh trị vì bấy lâu.

    elis có tường thành trăm dặm trên đất mẹ, sừng sững dưới bầu trời. ngày qua ngày, người dân trong thành chưa bao giờ nếm trải lấy một giây đói khát. họ chưa từng thua dưới bất kì cuộc chiến nào, cũng chưa từng bại lụi dưới tay kẻ xấu xa nào, và thậm chí là chưa từng bị vị thần nào hắt hủi. tất thảy đều là nhờ vào vị vua vĩ đại của họ. một người đàn ông mang nét đẹp chẳng kẻ nào trong tòa thành bì nổi, hương sắc mê đắm của người khiến vạn ả đàn bà mê say. không những là muốn đặt chân lên vị trí hoàng hậu, mà còn muốn được người yêu tha thiết.

    nhưng đồn rằng, khi thần seo changbin đánh xe về phía tây, kéo lên màn đêm tối tăm của nàng nyx.

    đức vua thành elis thường ngồi bên một góc cửa sổ, ngắm nhìn ánh trăng soi xuống vương quốc của người. chưa có đêm nào người ngừng say mê ánh bạc ấy, ánh bạc của thần mặt trăng, mà bị cuốn vào những cám dỗ ái tình xung quanh.

    hwang hyunjin chung thủy với mặt trăng, như một mối tình đầu da diết bắt nguồn từ những cô đơn sâu thẳm dưới đáy lòng từ phút giây người ngồi lên ngai vàng.

    bởi vì những đêm cô đơn của người, mấy ai bầu bạn ngoài ánh sáng từ cỗ xe bạc lướt ngang qua bầu trời đâu.

    người yêu mặt trăng đến si mê, lệnh cho những thi sĩ ngâm những câu thơ tình ái, cất những khúc ngợi ca về vị thần nọ. chẳng biết thần có nghe được những âm hưởng chứa chan tấm lòng của đức vua hèn mọn hay không.

    nhưng nếu có thể, người vẫn hằng mong sẽ có ngày nào đó, những vần thơ, điệu nhạc ấy sẽ được thốt ra từ chính đôi môi của thần. vì, khi đó có lẽ thần đã biết, người yêu thần mê say.

    khác với những kẻ ngoài kia, hyunjin chết mòn trong sự cô độc đến từ ngai vàng của chính mình. người từng vắt chéo chân trong phòng ngủ trải đầy thảm lông nhung lụa lạnh lẽo, ngẫm rằng nếu người đặt chân ra khỏi căn phòng, khỏi thành trì vững chắc này, liệu thần mặt trăng có trông thấy người hay không?

    “liệu người có trông thấy ta nếu ta rời khỏi nơi lạnh lẽo này, để ánh bạc từ người dội rửa thân mình ta?”

    hwang hyunjin yêu thần mặt trăng, yêu với sự tôn sùng. nên chẳng có gì ngăn cản nổi người quyết tâm mua một đàn chiên lông trắng, một tấm áo dơ bẩn cũ kĩ khoác lên mình để cải trang thành một kẻ chăn chiên. người yêu thích dáng vẻ bần tiện hèn mọn của bản thân, khiến cho người quên đi ngôi vị của chính mình.

    để tâm hồn người được tự do rong ruổi trên thảm cỏ xanh mướt bên ngoài thành trì elis, tắm dưới ánh trăng ngọt ngào của vị thần mà người yêu.

    mỗi đêm nằm áp lưng trên thảm cỏ, người đều mộng thấy cảnh thần mặt trăng ngồi xuống bên cạnh như một thói quen.

    thoạt đầu là tò mò, khi thần bẻn lẻn ngồi bên cạnh hwang hyunjin, ngắm nhìn người như bức tượng tạc sắc sảo nhất thế gian. cho đến những hành động lạ kì như đưa đôi tay mềm mại vuốt ve gương mặt người từng chút với đầy trân quý. có khi thần còn hát ca những bản nhạc lạ lẫm, mà hyunjin chắc chắn là những ái khúc đến từ cung điện của đấng zeus trên đỉnh olympus. thần còn kể những câu chuyện mà hyunjin chẳng rõ đã xảy ra ở đâu. nhưng có lẽ, là từ khắp mọi ngóc ngách trần thế mà thần đã kéo xe đi qua.

    làm ơn, xin đừng nói rằng, đây chỉ là một giấc mộng đẹp từ tay thần lee felix. vì nếu chỉ là một giấc mộng, thật tàn nhẫn cho trái tim trông mong này xiết bao.

    trái tim trông mong đấy, hẫng đi một nhịp khi đôi mắt 'kẻ chăn chiên' vô tình mở ra giữa giấc ngủ sâu. người rơi vào hoảng loạn, sung sướng, hạnh phúc tột độ. cái vui mà dẫu có mang hết những mùa màng bội thu hay những chiến thắng hào hùng của elis để so sánh cũng chẳng thể sánh bằng.

    thần mặt trăng ngồi bên cạnh người, với sắc đẹp mê đắm chẳng ai sánh bằng, với ánh sáng màu bạc nhè nhẹ phát ra từ từng tấc da thịt và với đôi mắt trong veo ngắm nhìn hyunjin như đang ngắm nghía chiếc hộp pandora.

    han jisung đã thực sự ở đó, thần đã ở đó từ bấy lâu mà hyunjin cho rằng chỉ là những giấc mơ.

    niềm vui sướng bao bọc lấy trái tim già cỗi của vị vua dưới lốt kẻ chăn chiên. người chẳng thể hiện cái vui đấy ra bên ngoài, mà chỉ nhẹ nhàng nâng bàn tay của vị thần cạnh bên như nâng một nhành huệ tây.

    đôi môi người đặt lên những ngón tay ấy từng nụ hôn sùng ái, như sự tồn tại của thần trước mắt người lúc này đây là điều đáng quý vô song. trong lúc rũ xuống đôi mắt buồn, người trút một lời tâm tình:

    “tôi đem lòng yêu mặt trăng, dẫu quanh tôi có biết bao là người phụ nữ lộng lẫy. tôi đem lòng yêu ánh bạc từ người mỗi đêm lộng gió. tôi rong ruổi với đàn chiên trên cánh đồng mỗi đêm để được tắm thân mình dưới thứ ánh sáng dịu dàng của người.”

    hwang hyunjin chẳng hay biết, người đã khiến trái tim han jisung loạn nhịp như thế nào. người chỉ biết rằng, biểu cảm của thần lúc ấy, là điều khó diễn tả nhất trần gian.

    niềm vui trong đôi mắt thần, như vỡ ra trong câu nói ngắt quãng đong đầy xúc cảm mà thần giấu trong lòng.

    “thực ra ta cũng, quan sát ngươi từ rất lâu...”

    'quan sát' mà thần bày tỏ, chẳng biết có phải là 'yêu thích' từ rất lâu đó chăng?

    đặt han jisung xuống nền cỏ xanh mềm mại nhất mà hwang hyunjin tìm thấy khắp cánh đồng.

    ôi, một chút đau đớn xảy đến với thần thôi cũng là một tội lỗi với tình yêu của người. người hôn lên đôi môi mà đêm nào cũng được phớt qua nhưng chẳng nhớ rõ mùi vị. lướt qua những khoảng da thịt cao quý mà để chạm vào được cũng khó khăn. triền miên trong say sưa kéo dài đến những giây phút cuối cùng của màn đêm.

    khoảnh khắc hạnh phúc là thứ duy nhất còn lại trong đáy mắt hwang hyunjin, người dằn lòng rằng chỉ muốn được ở bên thần mặt trăng cho đến chết.

    có lẽ là người cũng chẳng muốn chết đâu.

    vị vua anh minh ấy, yêu thần mặt trăng rồi, yêu say đắm.

    hwang hyunjin rất sợ, mỗi khi người nhìn thấy nỗi lo lắng trong đôi mắt người mình yêu.

    han jisung chỉ được cảm thấy niềm vui và tình yêu, chứ không phải bất kì nỗi buồn hay điều gì khiến thần lo lắng. người rất sợ, người sợ đóa huệ tây xinh đẹp của người phải lo toan về chuyện gì đó nhưng người lại chẳng hay. người đã gặng hỏi, đã phải nghiêm túc nhìn thẳng vào gương mặt mà người chỉ dùng vẻ si mê để nhìn.

    sau cùng, han jisung đã nói, sẽ thật kinh khủng nếu người chết đi bởi tuổi già hay bất kì điều gì, bỏ lại thần bơ vơ.

    bởi lẽ, cả người và thần đều là hai kẻ cô độc. tìm thấy nhau là điều duy nhất đã cứu rỗi cả hai khỏi nỗi cô đơn dài đằng đẵng. nếu người chết đi, đóa huệ tây đẹp đẽ của người liệu có mục nát dần đi trong đơn độc buốt giá.

    “một giấc ngủ dài tựa dải ngân hà, sẽ giữ ta lại bên người, mãi mãi.”

    và, cứ thế, người ngắm nhìn bóng lưng han jisung rời đi. thần bước lên cỗ xe bạc, đi thẳng đến olympus cao sừng sững lần đầu tiên. chốc nữa thôi, khi thần ngỏ lời cầu xin đấng zeus trên kia, nếu ngài là một kẻ rộng lượng, có lẽ người sẽ chìm vào một giấc ngủ sâu. người sẽ ngủ qua đi những đớn đau của tuổi tác và thời gian.

    người sẽ bỏ lại tất cả, bỏ lại ngai vàng, bỏ lại cao sang quyền quý, bỏ lại thành elis ấm no đủ đầy.

    bỏ lại mọi thứ, người cam lòng. chỉ cần không bỏ lại han jisung.

    vị vua anh minh được con dân tôn sùng, chẳng còn vĩ đại nữa rồi. người bỏ lại cả vương quốc, để được ở bên cạnh người yêu.

    nhưng với người, chỉ cần như thế, đã là đủ đầy viên mãn.

    có lẽ tòa thành elis sẽ sụp đổ sớm, nhưng tình yêu của người đối với thần mặt trăng, sẽ mãi không bao giờ lụi tàn.

    nằm trong hang động trên đỉnh latmus ở caria, nơi mỗi ngày trôi qua đều không phải thứ người sẽ biết. nhưng điều duy nhất hwang hyunjin cảm nhận được trong giấc ngủ say chẳng thể tỉnh lại, là những lần ghé thăm của han jisung.

    thần mặt trăng si tình, mỗi ngày kéo xe đều ghé lại bên người yêu. khi thì ôm hôn, khi thì ca hát, khi thì làm thơ, kể chuyện. có những khi, thần chỉ đơn thuần ngồi đấy, nhìn nhân tình ngủ say, nhìn chẳng bao giờ chán.

    hyunjin đã từng mong, rằng những ái khúc, những vần thơ người lệnh cho con dân ở elis họa nên về thần mặt trăng. sẽ có một ngày nào đó, chúng được ngâm nga từ chính đôi môi thần.

    có lẽ người, chẳng cần tò mò những câu hát êm tai hay những đoạn thơ mà thần khảm khắc sâu trong lòng đến từ đâu nữa rồi.

    đã từng có người nói, chẳng có gì thay đổi được số mệnh, kể cả những vị thần toàn năng. khi sợi chỉ số mệnh của một người đi đến những điểm cuối cùng đã được định sẵn, việc nó đứt lìa là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra. chỉ số mệnh đứt, tương đương với cái chết, dẫu là chết vì lý do gì đi chăng nữa, đó vẫn là bởi vì số mệnh của kẻ yếu đuối đấy đã đến giới hạn.

    những ngày cuối cùng, hwang hyunjin đã cảm nhận được, sợi chỉ số mệnh của người sắp đi đến đoạn phải cắt bỏ. có lẽ ngài thanatos cùng chiếc lưỡi hái và đôi cánh đen sẽ ghé thăm sớm, và dắt người đi khỏi hang động này.

    người chẳng muốn một chút nào.

    hwang hyunjin trong giấc ngủ dài bằng một vạn mùa thu, cảm nhận được nỗi tuyệt vọng mãnh liệt dấy lên trong lòng dù người chẳng làm gì, cũng chẳng thể làm gì để thay đổi. người rơi vào lo lắng, lo đến mức tưởng như rằng mình đã thực sự chết đi khi cái chết còn chưa kịp xảy đến.

    người không hề muốn phải rời xa thần mặt trăng dù chỉ là một phút giây.

    người không hề muốn để lại nhành huệ tây ấy héo úa dần, bị hủy hoại bởi nỗi cô đơn mà thần đã phải đối mặt suốt mấy vạn năm.

    hyunjin yêu han jisung, yêu đến mức dù có phải chết, người vẫn muốn vượt qua số mệnh để yêu thần thêm dù chỉ một khoảnh khắc.

    nhưng khi ánh rạng đông bừng lên lúc nàng eos diễm lệ xuất hiện, khi mặt trăng lặn đi dần. nàng atropos kéo sợi chỉ đã dài như mái tóc nàng hera, thẳng tay cắt đứt chẳng nao lòng. dẫu cho đại dương có dâng sóng lên cao, dẫu cho đất mẹ có ườn mình phản đối, dẫu cho tiếng thét của thần mặt trăng có ai oán, bi thương đến đâu.

    dưới nỗi bất lực của chính đấng zeus, sợi chỉ của hwang hyunjin, đứt đoạn.

    chết trong giấc ngủ sâu, là một cái chết êm đềm nhưng tàn nhẫn. tàn nhẫn khi hyunjin phải chứng kiến mặt trăng trân quý mà người dành cả tuổi đời để trân trọng, vỡ đôi như trái tim của thần.

    thật tàn nhẫn khi mà người phải chứng kiến đóa huệ tây xinh đẹp của người bị dày vò bởi chính tình yêu mà người dành cho thần. từng giọt buồn, khổ đau của thần, là từng ngọn giáo nhọn hoắc xuyên thấu qua linh hồn của 'kẻ chăn chiên' hèn mọn.

    người chỉ muốn ôm lấy đôi vai gầy nức nở dưới vạt áo trắng bạc, thủ thỉ vào tai thần mặt trăng.

    rằng: “xin người đừng khóc, dù là cái chết cũng không thể chia lìa chúng ta.”

    thế nhưng cái chết đã thực sự chia lìa người và thần.

    thanatos đã đến, với ánh sáng từ chiếc lưỡi hái và đôi cánh đen tuyền uy vũ. gã lệnh cho người đi theo, về nơi địa ngục sâu thẳm của thần hades. nơi địa ngục tăm tối cằn cỗi kia, là nơi người sẽ chẳng hề được nhìn thấy ánh trăng thêm lần nào nữa.

    một con người như hwang hyunjin, không thể chống đối lại răn đe của thần chết nếu người không chịu đi theo.

    nếu đã đến đây là kết thúc, người đành buông xuôi đi tình yêu đầu đời tha thiết nhất, trở về với nỗi cô đơn.

    ngay khoảnh khắc đôi chân người chạm lên con đò của charon trên dòng sông styx. tin về bầu trời vừa mất đi mặt trăng cũng đã đến tai người.

    họ đồn rằng, thần mặt trăng nhớ người yêu đã chết, đau lòng rời bỏ cỗ xe bạc, rời bỏ vị trí của mình trên bầu trời đêm. thần ôm lấy niềm đau thương mất mát, vùi mình xuống lòng đại dương xanh thẳm, để nỗi cô đơn xé nát chính mình.

    han jisung chết, thần mặt trăng ấy chết đi trong cái đơn độc còn đau đớn hơn những ngày thần chưa từng gặp hwang hyunjin. cái chết của thần bi thảm hơn bất cứ cái chết nào mà nguyên do là bởi ái tình dằn vặt.

    ánh bạc tắt ngúm nơi biển xanh. nơi xa vời vợi mà hyunjin chẳng thể nào trông thấy.

    liệu có đau lòng không khi thần phải chứng kiến cái chết của người, nhưng người lại chẳng cạnh bên khi người lụi tàn đi.

    giây phút tất thảy như đổ vỡ trong cõi lòng của kẻ đã từng là một vị vua vĩ đại đến nhường nào. người hận bản thân không sao tả xiết. quỳ gối trước mặt đấng hades và nữ hoàng persephone, người chẳng van xin cho mình được đưa đến cánh đồng của những linh hồn tốt đẹp, ấy là vì người đã làm những điều tồi tệ. người đã bỏ lại elis, bỏ lại con dân, của cải vàng bạc và cả một vương quốc. chính tay người đã khiến elis sụp đổ, người biết mình chẳng tốt đẹp gì đâu.

    nhưng hwang hyunjin, với lòng dũng cảm của mình, người mạn phép van xin cho điều còn kinh khủng hơn thế. người van ngài hades để được đầu thai, được nối lại sợi chỉ số mệnh mỏng manh. người tin rằng, với một trái tim chung thủy biết yêu nàng persephone say đắm, ngài ắt sẽ nhân từ với linh hồn tội lỗi đáng thương chỉ mong được đoàn tụ bên người yêu.

    chỉ cầu xin ngài, nếu đã nhân từ để người sống lại, xin hãy nối lại chỉ số mệnh của người và thần mặt trăng lại bên nhau.

    để dù có phải vượt qua trăm muôn ngàn kiếp, người vẫn sẽ tìm thấy thần.

    “dù phải đợi thời gian qua đi lâu tựa giấc ngủ của ta, hãy an lòng thân yêu hỡi, vì ta sẽ mãi khắc ghi em trong lòng.”

    nếu ta chẳng còn nhớ em là ai, hay em chẳng biết rằng em và ta đã từng chìm trong tình yêu nồng cháy,

    thì rằng, dù em có là một con người đáng ghét

    ta vẫn yêu em.

    và nếu có ngày gặp lại,

    đôi ta mãi là tri kỷ.

    ___

    __

    từ lần đầu tiên gặp han jisung, cho đến những ngày ròng rã thực tập cùng stray kids, hwang hyunjin chưa bao giờ ngừng không ưa nó.

    nó là một đứa trẻ con, bốc đồng và chẳng chịu suy nghĩ đàng hoàng trước khi làm bất cứ điều gì.

    hyunjin nghĩ, nó thật đáng ghét.

    nhưng dù có hòa đồng, vui vẻ đến thế nào đi nữa, han jisung vẫn là một đứa cô đơn.

    mãi đến sau này, khi tay nắm tay, sóng vai bước đi trên đoạn đường tấp nập giữa seoul.

    ấy là thời gian ánh hào quang sân khấu đã phủ lên cả hai, và những chuyện bất hòa xưa cũ đã chìm vào quên lãng.

    han jisung đã nói, ồ, cũng có thể là đùa, rằng có lẽ cậu và nó là tri kỷ.

    giây phút đó hwang hyunjin khẳng định, cảm giác quen thuộc dội về từ những nơi sâu nhất trong tâm trí cậu chẳng phải là đùa giỡn.

    quen, quen đến lạ lùng.

    “dù em có là một con người đáng ghét,

    ta vẫn yêu em.

    và nếu có ngày gặp lại,

    đôi ta mãi là tri kỷ.”
     
    Back
    Top Dưới