Chiều sau tan làm, Haruaki nhận được một bưu kiện từ gia đình gửi đến.
Hộp gỗ nặng trịch được buộc gọn gàng bởi sợi dây được điểm xuyến thêm nút hoa mai thắt giữa bưu kiện.
Bưu kiện gói tỉ mỉ đến mức cậu ngẩn ngơ, do dự có nên mở món hàng không vì chẳng muốn phá hủy kỉ vật quan trọng này, tự hỏi tại sao bố mẹ lại giao món hàng như quốc bảo này vào tay Haruaki.
khi cậu cẩn thận tháo lớp giấy bọc, trước mắt hiện ra một vật khiến Haruaki phải thảng thốt hồi lâu.
Một chiếc đồng hồ quả lắc.
Khung gỗ cổ kính, ánh tím trầm như vết bầm trên da thịt, nhiều mảng màu đã sờn, gợn xước chằng chịt in hằn dấu vết thời gian.
Vẻ cũ kĩ ấy không khiến nó xấu đi, mà trái lại toát ra khí chất tao nhã, cổ điển tự nhiên.
Trên mặt kính mờ, những con số La Mã bạc phếch óng ánh dưới bóng đèn huỳnh quang của ktx.
Bên dưới, quả lắc đồng vàng sáng bóng được lau chùi cất kĩ cẩn thận, đến cả soi được khuôn mặt thất thần của Haruaki qua điểm lồi của con lắc.
Haruaki mân mê mép gỗ, men theo từng lớp sơn trốc lộ vân gỗ.
Đầu ngón tay lạnh buốt, cảm giác cứ như cậu đang chạm vào bia mộ đóng gỗ quý.
Như bị vẻ đẹp lạ lùng ấy hút lấy linh hồn, cậu vô thức treo đồng hồ lên tường.
"Đẹp thật..."
- Haruaki lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong cảm thán.
Không còn mĩ từ nào miêu tả nỗi đồng hồ này, dù có tự tin là giáo viên quốc ngữ nhưng đứng trước món trân bảo này cũng thât nghẹt thở để thốt ra câu nào tử tể.
Cậu đứng mãi, quên thì giờ ngẩn ngơ trước chiếc đồng hồ chưa khởi động.
Đến khi nhận ra đã 9 giờ, haruaki mới vội vàng đi ngủ.
Cậu tắt đèn, chui vào chăn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu mộng mị.
Căn phòng lặng im, chìm trong bóng tối đặc quánh.
Nhưng rồi chiếc kim đồng hồ mới được treo trong nhà động đậy lấy đà lướt qua phải trái, tiếng động cơ ẩn sâu rục rịch quay vòng, một âm thanh chậm rãi vang lên giữa đêm trống hiu vắng.
Tích... tắc... tích... tắc...
Quả lắc đung đưa đều đặn, mỗi nhịp lắc xé toạc không khí tĩnh mịch, lan từng vòng lạnh lẽo khắp căn phòng.
Ánh vàng từ nó nhấp nháy trong gương kính, phản chiếu thành những vệt sáng u ám, giống như bóng người lẩn khuất sau lớp thủy tinh.
Haruaki ngủ say, không hề hay biết.
Đêm đó, trong khoảng giao thoa mong manh giữa thời gian và ánh trăng đêm tối, một dáng hình lờ mờ khẽ nghiêng đầu nhìn cậu.
Bóng dáng cao gầy vận áo tu sĩ, tóc dài mượt mà như sương vươn nhẹ bay bổng trên không, đứng ngay giữa không gian tĩnh mịch đầy mờ ảo.
Hắn không tiến lại, chỉ theo dõi người đang ngủ say, như muốn ghi khắc từng nhịp thở, từng cử động nhỏ nhất vào giao linh sinh mệnh cả hai.
Có một sợi dây nhen nhóm muốn thắt nút cánh hình hoa mai, gắn kết sâu xa mảnh hồn khôn nhường chịu chia nửa thành đôi.
...
Sáng hôm sau, Haruaki theo đúng giờ sinh học thức dậy.
Như thường lệ bắt đầu sinh hoạt, trong lúc cậu đánh răng thì bất giác khựng lại giữa chừng.
Tim cậu hụt mất một nhịp khi nhìn qua gương.
Mái tóc nâu đen ánh sắc đỏ nay đã phớt tím mờ kì lạ ở đuôi tóc, làn da hơi ngăm của cậu bị tái lại như sứ, được tráng men trong suốt đến độ có thể nhìn thấy các sợi dây thần kinh ẩn mờ xanh tím.
Có gì đã xảy ra vậy?
Haruaki run run đưa tay chạm vào mặt mình, xong giật mình quay ngược lại đằng sau.
Có lẽ trong phút khù khờ, cậu đã thấy ai đó sau lưng mình.
Đôi mắt dài, sâu thẳm pha lẫn dịu dàng và toan tính che giấu.Một lần nữa khi cạu cuối xuống rửa mặt, trên mặt gương, ngoài gương mặt cậu ra, có thứ gì đó hiện ra phía sau.
Một bóng hình lặng lẽ, âm u, sẽ đeo bám dai dẳng không bao giờ buông tha con mồi của mình.
Một thanh âm thoang thoảng vang bên tai gọi tên cậu kèm tiếng cười khẽ khàng như gió
"...Haruaki."
Cậu bật người, nhanh chóng quay phắt lại tìm kiếm nhưng chẳng thấy gì.
Haruaki vội lao ra ngoài kiểm tra có người đột nhập không.
Tuy nhiên, ngoài phòng vẫn bình thường, còn chiếc đồng hồ treo tường đối diện cậu, quả lắc đu đưa qua lại nghe tiếng tíc tắc rõ ràng.
Haruaki đứng lặng, mồ hôi lạnh rịn sau lưng, cậu tự hỏi trong đầu mình rằng tại sao chiếc đồng hồ lại hoạt động