Cập nhật mới

Khác [SE] Hoa Bỉ Ngạn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
333074057-256-k871962.jpg

[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Tác giả: sallypcy_
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Sally

Thể loại: ngược,cổ đại,se,...

-----------
Tình ta như hoa bỉ ngạn
Chàng là lá còn ta là hoa...

Hoa bỉ ngạn có hoa chẳng có lá---
Trong lòng chàng có nàng chẳng có ta...

-----------
Tình khó phai
Khó sinh hận...

-----------
Tại sao ta không thể hận chàng!?

Tại sao ta không sai mà lại bị gắn thẻ người có tội!?

------------
Ta chết chàng mới hối hận...?



sẽ​
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 1. Ta và chàng


Quá khứ...

Năm nàng 16 tuổi, hắn 18 tuổi

Nàng là quận chúa phía Bắc tiếng tăm lừng lẫy, võ công cao cường - Liễu Hàn Lam.

Hắn là thái tử điện hạ phía Tây, tướng mạo đoan trang, có tài kiếm thuật - Lăng Vô Bình.

Nàng và hắn gặp nhau, nàng ngu muội đem lòng yêu hắn!

Nàng sai rồi!

--------

Năm nàng 20 tuổi, hắn 22 tuổi

Thanh xuân tươi đẹp của nàng sắp tàn rồi.

Hắn và nàng liên hôn, hôm ấy là ngày hạnh phúc nhất của nàng.

Nàng cười thật tươi...

Đêm tân hôn, hắn lại bị ám sát, mạng sắp tận.

Nàng lại truyền hết nội lực của mình cho hắn, cứu hắn một mạng.

Mái tóc đen huyền của nàng dần dần bạc trắng.

Nàng yếu rồi, nàng từng tiếng tăm lừng lẫy vì có võ công cao siêu nhưng giờ...mất rồi!

Nàng vì người mình yêu mà làm tất cả, không tiếc mà truyền nội lực cho hắn.

Võ công nàng bị phế...

-----------

Năm nàng 22 tuổi, hắn 24 tuổi

Nàng và hắn vẫn hòa thuận bên nhau, vì ơn cứu mạng nên hắn càng thêm yêu nàng.

Mọi chuyện diễn ra êm đẹp.

-----------

Năm nàng 24 tuổi, hắn 26 tuổi

Không có gì sảy ra, nàng vẫn yêu hắn,

"Ta yêu chàng!"

"Ta cũng yêu nàng!"

hắn nói vẫn yêu nàng nhưng liệu sau này tình yêu mà hắn nói có phải thật không?.

Nàng vẫn tin hắn mà nằm vào lòng hắn, ôm hắn, hôn hắn.

Nàng suy cho cùng vẫn tin hắn.

----------

Năm nàng 26 tuổi, hắn 28 tuổi

Hoàng đế phía Tây băng hà, nô tài thân cận của hoàng đế truyền khẩu dụ:

"Năm Vô Phong thứ 23, hoàng đế Lăng Vô Nhược băng hà, hưởng thọ 51 tuổi, hoàng đế có khẩu dụ:

'Hoàng đế chiếu viết Trẫm sức cạn lực kiệt không thể tiếp tục trị vì, vậy nên trẫm quyết định phong nhị hoàng tử Lăng Vô Bình làm hoàng đế, trẫm mong nhị hoàng tử lấy dân làm trọng, dân chi phụ mẫu*, phong quận chúa Hàn Lam làm hoàng hậu, trẫm mong nhị hoàng tử và quận chúa phu thê hòa hợp.

Khâm thử!' thái tử, quận chúa xin nhận chiếu chỉ!"

(dân chi phụ mẫu: cha mẹ của dân, phải có trách nhiệm chăm lo dân chúng như bậc làm cha làm mẹ)

Năm ấy hắn đăng cơ, nàng trở thành hoàng hậu của hắn.

Hắn rất vui, nàng cũng rất vui.

Khi cả hai đi lên ngai vàng, hắn vẫn nắm tay nàng như muốn cả đời không rời, cả đời không buông.

Đêm ngày ở bên nàng, tháng năm trôi qua hắn vẫn không tuyển phi tần mà chỉ có mình hoàng hậu nàng thôi.

Nô bộc bên cạnh hắn và nàng đều ngưỡng mộ tình cảm này, thậm chí còn nghĩ nàng và hắn sẽ thế này mãi.

Có lần nàng bị cảm vì dầm mưa đi tìm thuốc trị đau đầu cho hắn, hắn xót nàng nên đến chăm nàng cả đêm.

Hắn thấy nàng cuộn tròn lại vì lạnh đáng yêu vô cùng.

Hắn thề sẽ ở bên nàng mãi mãi, bảo vệ nàng.

Hắn vuốt mái tóc bạc của nàng, nỗi chua xót lên tới đỉnh điểm, vì hắn mà nàng như vậy, hắn tự hận bản thân, nàng từ một người tiếng tăm lẫy lừng trong cả triều đình lẫn giang hồ mà bị phế võ công thành như này.

Người trong giang hồ gọi nàng là bỉ ngạn cô nương vì loài hoa lạ kỳ nàng yêu thích.

Nàng thích hoa bỉ ngạn tuy chẳng biết hình dạng thật sự của nó cũng chẳng nhìn thấy loài hoa này bao giờ nhưng nàng lại cực yêu thích.

Hắn cũng thấy lạ nhưng cũng mặc, hắn luôn tìm Tiên Vân đan cho nàng uống để giúp nàng lấy lại võ công nhưng bao năm qua chưa từng thấy ai chế được hay ai có viên thần đan này.

Vì sao gọi nó là thần đan?

Vì nó có thể giúp người chết sống lại, giúp khôi phục võ công thậm chí còn khôi phục cả tinh lực.

Võ công của nàng hệ hỏa nên khó tìm cách khôi phục, mọi loại đan gần như đều phản vệ hệ hỏa.

Võ công của nàng đã lên bậc đỉnh cao, đã lên bậc cuối cùng của Hỏa Linh Chưởng, Hỏa Linh Chưởng là môn chưởng đệ nhất thiên hạ vô cùng mạnh mẽ.

Vì vậy hắn biết nàng rất tiếc võ công nhưng không nói ra, dù tiếc nhưng nàng vẫn cứu hắn.

Hắn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc nàng một nụ hôn, khóe mắt hắn cay cay, giọt lệ lay động, rơi xuống mặt hắn, lệ lạnh buốt như băng lại ẩn chứa nỗi bi thương.

Hắn mỉm cười nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mắt, da mặt nàng nhợt nhạt đến thảm.

Hắn cứ thế ngồi cạnh nàng đến khi nàng tỉnh.

Nàng tỉnh dậy, khuôn mặt xinh đẹp hơi ngơ ngác chưa hoàn toàn tỉnh hẳn.

Đôi mắt nàng mơ mơ hồ hồ.

Hắn thấy nàng như vậy rất đáng yêu,xinh đẹp.

Đôi môi màu đào của nàng khẽ mở, nhẹ giọng nói:

"Hoàng thượng?"

Hắn ôn nhu nở nụ cười, xoa đầu nàng.

"Ta đây, nàng thấy đỡ hơn chưa?"

"Hoàng thượng ngồi đây cả đêm sao?"

"Ừm."

Hắn mỉm cười với nàng, nàng mỉm cười với hắn.

Nàng muốn ở bên hắn cả đời, nàng tin hắn vô điều kiện, nàng tin hắn yêu nàng.

Đúng lúc ấy một nô tì tên Linh Lung mang chén thuốc vào.

Đây là nô tì thân cận nhất của Hàn Lam, thân đến nỗi nàng gọi cô là Lung Nhi.

Linh Lung thấy hai người ân ái rất vui, môi cười thật tươi đi vào.

Vô Bình lấy chén thuốc, múc từng muỗng thổi nguội bón cho nàng.

Nhưng thuốc đắng quá mà nàng lại ghét đắng, ấn đường nàng nhíu lại, khó khăn uống thuốc.

Hắn biết nàng ghét đắng nên đã bảo nô tì lấy kẹo mạch nha cho nàng.

Nàng uống xong Vô Bình liền bóc kẹo đút cho nàng.

Có kẹo nàng đỡ khó chịu hơn.

Nàng thấy ấm áp khi ở bên hắn.

Nàng và hắn như bóng cỏ hoa quyện thành đôi.[trích trong Vãn Dạ Vi Vũ Vấn Hải Đường]

Chẳng lo cách thiên sơn vạn thuỷ, chẳng lo năm tháng chia xa.

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 2. Chàng tuyển phi


Mọi chuyện đó chỉ là trước kia, còn bây giờ?

Năm nàng 27 tuổi, hắn 29 tuổi

Nàng lấy lại được võ công nhưng hắn lại tuyển phi---

Thái hậu giục Vô Bình tuyển phi còn nối dõi tông đường.

Hắn từ chối nhưng thái hậu mặc, tự tổ chức tuyển chọn phi tần cho hoàng thượng.

Buổi tuyển chọn diễn ra vào giờ Mão, hoàng hậu cũng phải có mặt nhìn nhận chọn phi tần tốt nhất cho hoàng đế.

Từng tiểu thư một bước vào, có người xuất thân cao quý có người lại xuất thân thấp kém.

Đa phần sẽ ưu tiên chọn người xuất thân cao quý.

Trong số tiểu thư tham gia tuyển chọn thì có một tiểu thư là con gái của Tào tướng quân có dung mạo xứng với câu 'quốc sắc thiên hương', nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành được bao công tử thiên hạ mến mộ.

Ả đẹp tới nỗi Vô Bình cũng ngẩn người, thái hậu cũng hài lòng.

Hắn có khác gì năm gặp nàng?

Tuy tiểu thư Tào Thiên Bích này là nữ nhân tuyệt sắc khuynh thành nhưng vẫn còn kém xa nàng.

Nàng có tiếng tăm không chỉ vì thân phận hay võ công mà còn vì nhan sắc.

Tào Thiên Bích da trắng như tuyết thì nàng cũng da trắng như tuyết đầu mùa, ả có đôi mắt đào xinh đẹp thì nàng có đôi mắt phượng sắc sảo, môi ả nhàn nhạt hồng thì môi nàng màu đào căng mọng, nàng kém ả là bao?

Chưa nói đến mái tóc, tóc nàng tuy đã hoá trắng nhưng vẫn mượt mà, gió thổi cũng không rối.

Ả so được với nàng sao?

Ả còn kém xa!

Nhưng Vô Bình ngắm nàng nhiều rồi, nàng cũng sắp bước đến tuổi 30 nhan sắc tuy vẫn còn khuynh quốc nhưng sớm đã không còn như thời thiếu nữ trẻ người non dạ nữa rồi.

Hắn vẫn chung quy là thích người mới, muốn chút hương vị mới mẻ.

Nàng nghiêng mặt sang nhìn hắn, thấy ánh mắt si mê ấy là nàng hiểu rồi, hắn thích ả.

Không ngoài dự đoán hắn đã chọn ả, thêm vài tiểu thư nữa.

Nhưng hắn chỉ chọn cho có lệ chứ không để ý tới những người kia.

Ả tỏ ra hết mực ngoan hiền trước mặt thái hậu lấy chỗ dựa, tỏ ra trẻ con, đáng yêu trước mặt hắn lấy lòng.

Ả yêu hắn từ lần gặp đầu tiên, hắn đương nhiên tuấn tú, tướng mạo khó ai sánh được.

Từ ngày ả làm phi tần của hắn, từ bậc quý nhân lên bậc tần vị rồi lên phi vị rồi lại lên quý phi.

Ả tăng bậc chỉ trong gần 1 năm, cũng từ ngày hắn chọn ả thì không thường xuyên đến Hàn Tuyết cung của nàng nữa.

Mà hắn chỉ ngày đêm ở Lạc Y cung của ả, ngày đêm không rời.

Trong cung chỉ có tiếng cười đùa của hắn và ả, hắn chẳng lo chuyện triều chính, lơ là bỏ qua.

Nàng bất lực không biết làm gì, nàng tưởng rằng hắn không bao giờ thay đổi.

Hắn từng nói yêu nàng, thương nàng, muốn bảo vệ nàng, ở bên nàng cả đời nhưng bây giờ thì sao?

Hắn thất hứa rồi.

Tuyết đầu mùa rơi, lạnh như lòng hắn vậy.

Nàng ngồi bên của sổ nhìn tuyết rơi, đáy mắt lệ dâng lên như thuỷ triều cuồn cuộn.

Lệ lạnh như băng chảy xuống mặt nàng, khoé mắt nàng cay rát, nàng đã khóc thật nhiều, nàng muốn khóc cho xuôi hết nhưng bi thương này đi.

Nhưng càng khóc tim càng đau, không xuôi giảm lấy 1 chút.

Con người luôn mắc phải chữ tình, chữ tình đem lại cho hạnh phúc cũng đem lại cho đau khổ.

Nàng bị chữ tình làm khổ, bị chữ tình làm đau nhưng không tài nào dứt ra nổi.

Nếu đã dính vào chữ tình thì không thể nào dứt ra được.

Tình như vũng bùn càng nhúng sâu vào vũng bùn thì càng không thể thoát ra.

Nàng tự cười bản thân vì sao ngu muội như vậy, vì sao còn yêu hắn?

Nàng cứ nghĩ mình sẽ chấp tử chi thủ, toạ khán vân thư* cả đời.

Nhưng ai rồi cũng thay đổi, hắn thay lòng đổi dạ, nàng cưỡng ép làm sao?

Chấp tử chi thủ, toạ khán vân thư: nắm lấy tay người ngồi ngắm mây trôi lững lờ.

Nàng không ra khỏi cung nữa bước cũng áo gấm đi đêm* như ẩn nấp.

Nàng mệt rồi, nàng nên đi ngủ thôi.

Áo gấm đi đêm: giấu đi cái tài.

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 3. Ta đau!


Nàng chìm vào mộng như chìm vào cái bể không đáy.

Trong mộng nàng thấy nàng năm 16 tuổi, hắn 18 tuổi, lần đầu nàng gặp hắn.

Lúc ấy hắn ôn nhu nhường nào, dung nhan như ngọc, tóc đen như mực.

Trong mộng nàng nói hết lời yêu lời thương với hắn, hắn giang tay, nàng lập tức nhào vào ôm hắn.

Họ không màng lễ pháp, không màng thiên địa, không màng vạn vật ôm chặt lấy nhau, gắn bó triền miên, làm kinh sợ tất cả mọi người, lay động nhân tâm.

Nàng vừa thấy ấm áp vừa thấy đau.

Nàng được ôm hắn nàng thấy ấm áp, nhưng đây chỉ là quá khứ, là chuyện đã qua không bao giờ lặp lại nữa nàng đau.

Vừa buồn vừa vui, không biết tâm mình ra sao.

Nàng ôm hắn thật chặt như không muốn dứt.

Nhưng một màng đen bao phủ, nàng lại quay về Hàn Tuyết cung.

Giấc mơ như ác mộng lại như mộng đẹp, khó phân biệt.

Nàng chống tay lên giường ngồi dậy.

Nàng mỏi mệt thở dài dựa vào thành giường.

Nàng vô hồn nhìn về phía cửa sổ, trời quang mây tạnh, sắc trời vẫn còn nhàn nhạt, có lẽ còn rất sớm.

Trên trời nàng lại thấy hiện lên cảnh hắn và Tào Thiên Bích ân ân ái ái.

Nàng cười nhạt, co chân lên, tự ôm lấy thân mình, bi thương quấn quanh nàng như muốn bóp chết nàng ép nàng chết đi.

Nàng gục đầu lên tay, nàng không muốn khóc vì hắn nữa, nàng có nén nước mắt xuống, hốc mắt nàng đỏ ửng, nàng không hận hắn nổi!

Tại sao?

Tại sao nàng không hận hắn!?

Hắn đáng hận thế cơ mà.

Từ hắn đến ả Tào Thiên Bích đều dẫm đạp nàng dưới chân, muốn dẫm nát xương cốt nàng, muốn xương cốt nàng vỡ vụn, máu thịt hỗn loạn.

Nàng yêu hận đan xen, càng yêu càng hận, cũng vì yêu mà hận, yêu hận không phân rõ.

Tay nàng siết thành quyền, móng tay đâm vào da thịt ứa máu, nàng yêu hắn nhưng càng căm hận hắn hơn.

Đến ả tiện tì kia cũng đến chế nhạo nàng thì liệu nàng còn chút danh dự nào không!?

Đều hủy hết trong tay chúng!

Nhưng sao...tại sao!

Tại sao nàng không hận hắn, rõ ràng nàng đủ khả năng ném hai kẻ đáng chết kia xuống 18 tầng địa ngục mà nàng vẫn không làm!

Chấp niệm quá lớn khiến nàng không thể vực lên nhưng nàng vẫn cố chấp.

Nàng tự mắng mình ngu xuẩn khi yêu hắn nhưng vẫn nhảy vào hố sâu tuyệt thực ấy.

Mọi kìm nén đến cuối cùng...đến cuối cùng, nghẹn ngào vỡ vụn, câu chữ thiếu khuyết, bi thương khóc thảm thiết.

Nàng khóc nấc lên, trái tim vặn vẹo sắp vỡ nát.

Nàng vì người mình yêu đã làm quá nhiều nhưng hắn thì làm được gì cho nàng?

Gần một năm qua nàng phải chịu loại đau đớn tê tâm liệt phế.

Nàng khóc đến sức cạn lực kiệt, sắc mặt Liễu Hàn Lam tái nhợt.

Nô tì Linh Lung ở bên ngoài thấy nàng khóc, vô cùng đau lòng nhưng không biết làm gì, cô an ủi nàng nhiều lần nhưng nàng không bớt buồn mà còn khóc nhiều hơn.

Cô cũng lực bất tòng tâm.

Cô nhìn nàng khóc mà mắt cũng rưng rưng lệ, cô từng nghĩ hoàng đế sẽ mãi ở bên Hàn Lam nhưng cô nào có ngờ, lòng người thay đổi, thế cục cũng thay đổi.

Đột nhiên nô tài bên ngoài cất giọng nói: "Hoàng thượng giá đáo!"

Linh Lung nghe vậy vội quay người lại thấy hoàng đế mà cô căm thù nhất tức giận tiến vào.

Cô lau nước mắt đi ra hành lễ với hắn.

Hắn chẳng để cô vào mắt mà hùng hổ đi vào trong tẩm điện của nàng.

Hắn thấy nàng ôm mặt khóc thảm thương, gần như không để ý hắn đã vào.

Hắn ban đầu thấy có chút thương hại nhưng lại vô tâm nghĩ nàng cố tình làm vậy để lấy lòng thoát tội.

Bởi suy nghĩ vô căn cứ ấy của hắn mà hắn càng giận hơn.

Cơn giận lên tới đỉnh điểm, hắn hung hăng nhấc người nàng lên, vả một cái mạnh vào bên má ướt đẫm nước mắt của nàng.

Nàng chưa kịp phản ứng thì đã nhận ngay một cú đánh trời giáng.

Nàng bị đánh liền lảo đảo ngã xuống giường.

Nàng ôm mặt ngẩn người một lúc rồi ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Nàng thấy trong mắt hắn toàn tia giận giữ, nàng bất giác thấy sợ hãi mà run nhẹ.

Hắn gầm lên với nàng

"Là nàng đánh Bích Nhi!?"

Nàng nghe hắn nói vậy liền hiểu ả kia lại vu khống nàng rồi.

Nàng buông tay ở mặt xuống, hung hăng lau nước mắt, đứng lên, cười nhạt nói:

"Ta đánh cô ta?

Ta còn chưa gặp cô ta lần thứ 2 mà chàng nói ta đánh cô ta!"

Hắn cả giận mắng nàng thật lớn, đến người bên ngoài cũng nghe thấy.

Linh Lung hận ả Tào Thiên Bích vô cùng, cô siết chặt tay muốn xông vào mắng Vô Bình cho hắn tỉnh ra.

"Nàng còn chối?

Hôm qua Bích Nhi chí đến thỉnh an nàng, nàng không những làm khó nàng ấy mà còn đánh nàng ấy!

Liễu Hàn Lam!

Rốt cuộc nàng ấy làm gì sai mà nàng phải làm như vậy!?"

Liễu Hàn Lam lại cười nhạt, nhắm mắt hít một hơi dài, lạnh giọng nói:

"Vậy!...Rốt cuộc ta làm gì sai mà chàng năm lần bảy lượt đổ tội cho ta?"

Hắn có hơi bất ngờ về câu hỏi này, chẳng nhẽ Tào Thiên Bích nói dối sao?

Trước giờ hắn luôn trách nhầm nàng sao?

"Nàng---"

Bỗng ở ngoài có tiếng nô tài nói

"Ly quý phi giá đáo!"

Linh Lung nghe thấy cái tên này tay liền siết chặt hơn, ánh mắt căm hận nhìn về phía ả.

Ả đi qua cô, cô không hành lễ liền bị nô tì cạnh ả đánh cho một cái đỏ cả má, khóe miệng có chút máu.

Ả cười khinh, uyển chuyển bước vào trong.

Ả vào tẩm điện của nàng, thấy Vô Bình liền cúi xuống hành lễ

"Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng, hoàng thượng vạn an!"

Hắn thấy ả quỳ liền đỡ ả dậy, ả dùng đôi mắt chế nhiễu nhìn nàng.

Ả dùng giọng mỉa mai nói

"Aiyo, sao hoàng thượng lại đánh Hoàng Hậu như vậy?

Không sợ tỷ ấy đau sao, người cũng tàn nhẫn quá đó, đỏ cả mặt tỷ ấy rồi kìa!"

Hắn mỉm cười xoa đầu ả, ôn nhu nói:

"Bích Nhi thật tốt, còn quan tâm cả người đánh mình, nàng lương thiện quá đó không giống Hoàng Hậu chẳng có chút lương tâm!"

Nàng thấy một màn ân ân ái ái nàng liền cảm thấy ghê tởm, nàng cười nhạt khi cười khinh chúng.

Hắn thấy nàng có biểu hiện như thế liền mắng

"Nàng cười cái gì vậy?

Nàng chỉ biết cười thôi sao, đã cưỡng từ đoạt lý rồi còn tự cao tự đắc!

Ta còn chưa dụng hình với nàng là còn tha cho nàng một mạng!"

Nàng lại cười lạnh, đáp hắn

"Ta không cười thì khóc sao?

Ta khóc thì há chẳng phải thành trò hề của chàng sao?

Chàng còn định dụng hình với ta?

Chàng và cô ta mới là cưỡng từ đoạt lý!

Hoang đường hết mức!

Ta chỉ cần dùng chút sức thôi là có thể đánh chết hết bọn cấm vệ đó đấy!

Chàng tin không?

Từ khi cô ta đến, ta đã cho rằng Lăng Vô Bình chết rồi!"

Ả nghe vậy liền che miệng, giọng tỏ ra sợ sệt, đáng thương nhìn hắn nói:

"Hoàng hậu đây chẳng phải là nói xấu muốn hoàng thượng chết sao?"

Hắn hừ lạnh, cơn giận vừa át xuống lại nổi lên đánh nàng một cái nữa, hắn hét vào mặt nàng

"Nàng nói gì?

Ta chết?

Nàng điên rồi!

Ta phải dụng hình cho nàng tỉnh ra!

Cho nàng biết mình sai ở đâu!

Ta sẽ khiến nàng phải quỳ xuống cầu xin ta tha thứ!"

Đôi mắt nàng tràn đầy ý hận, nàng nói ra hết lòng mình, lệ chảy ra từ mắt nàng như cơn mưa lạnh ngắt,một câu nói như sấm sét oanh liệt, đánh từng hồi oang oang vào màng tai của nàng, đánh trúng trái tim đang đập mạnh mẽ như từng hồi trống!

"Điên?

Cầu xin chàng?

Hứ, ta thấy chàng mới điên rồi!

Chỉ vì cô ta, chàng vô tình bỏ mặc ta, ta cho là Vô Bình chết rồi...Vì!...Vô Bình không phải như chàng!

Chàng ấy yêu ta, ôn nhu dịu dàng với ta!

Chứ không nhẫn tâm như chàng!

Bây giờ trước mắt ta chỉ còn hoàng đế Lăng Vô Bình thôi!

Ta hối hận nhất là gặp chàng, lấy chàng và yêu chàng!

Hoàng đế à...ta đau..."

Hắn nhất thời ngẩn người vì nàng nói vậy, hắn yêu nàng cơ mà, sao lại đối xử với nàng như thế, tại sao...?

Tào Thiên Bích thấy hắn như vậy liền giả vờ ngất xỉu.

Hắn thấy ả ngất xỉu liền giật mình bế ả lên, nhìn nàng một cái nhưng vốn nàng không nhìn hắn lấy một chút.

Hắn không để ý nữa mà bế ả kia rời đi.

Khi hắn rời đi nàng liền ngồi gục xuống mặt đất lạnh lẽo.

Nàng cười nhàn nhạt, khóe mắt lưng tròng, nàng vỡ òa khóc thật lớn.

Linh Lung chạy vội vào ôm nàng, cô cũng rưng rưng lệ ôm nàng thật chặt.

Nàng khóc bi thương, lệ cay đắng, mặn chát rơi xuống miệng nàng, vị chát lan khắp khuôn miệng.

Nàng thất vọng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Nàng cảm thấy đời nàng vốn như vậy, mệnh nàng bạc, hồng nhan bạc phận khó mà thay đổi.

Đành chịu vậy...

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 4. Từng bước chạm đến quyền lực


Từ ngày hắn đánh nàng thì hắn không còn tới cung nàng nữa, đi qua có gặp thì cũng không nói lấy một câu.

Nàng cũng chẳng hành lễ, cũng chẳng thèm nhìn lấy hắn một cái, nàng chỉ đi thẳng không cúi không ngẩng đầu chỉ đi thẳng đi không thấy ai.

Ánh mắt nàng vô hồn nhưng có phần thất vọng len lỏi, thật sự nàng thất vọng rất nhiều, nàng nào ngờ hắn đánh nàng chỉ vì lời nói vô căn cứ của ả Tào Thiên Bích.

Thân làm Hoàng Hậu nhưng cũng chẳng bằng một ả phi tần xảo quyệt.

Lúc trước hắn bỏ bên triều chính mà đắm chìm vào cảnh đẹp với ái phi của mình, bây giờ thái hậu một lần nữa giục hắn mau thuyết phục, lấy sự tin tưởng của các đại thần.

Các đại thần thực bức xúc khi hắn bỏ bê việc nước như vậy, không lấy dân làm trọng như trước, ai ai cũng thấy hắn thay đổi toàn diện, không còn là thái tử điện hạ vạn người ngưỡng mộ nữa.

Hắn nhận thấy quyền lực dần rời khỏi tay nên quyết định thượng triều.

Lâu lắm rồi hắn mới lên triều có chút không tự tin.

Hắn bước vào đại sảnh, từng bước từng bước tiến lên vị trí của hoàng đế, phất tay áo nghiêm chỉnh ngồi xuống.

Các đại thần lần lượt cúi đầu hành lễ với hắn.

"Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Cuộc thượng triều bắt đầu, mọi sự hiểu biết của hắn như trôi tuột, không còn giỏi toan tính đưa ra giải pháp thích hợp nữa mà hoàn toàn dựa vào các đại thần đưa ý kiến, không biết ý kiến có thống nhất hay không vẫn đồng ý.

Các đại thần lắc đầu ngán ngẩm, không hiểu tại sao khi lên làm hoàng đế hắn lại háo sắc, bỏ bê việc nước như vậy, còn kém hiểu biết đi nhiều.

(Tác giả có lời muốn nói: thực ra là thằng cha đó ngu đi nhiều ấy)

Buổi thượng triều kết thúc, ra ngoài đại thần hay tướng quân đều lắc đầu chê trách, phán xét hắn thậm tệ.

Hắn thấy mình làm không tốt, không muốn đi xin thái hậu chỉ giáo vì sợ thái hậu sẽ thất vọng trách móc.

Hắn lại chợt nghĩ ra nàng rất giỏi việc triều chính, trước kia còn quản việc nước hộ hoàng đế phía Bắc lúc người mắc bệnh.

Hắn muốn tới hỏi nàng về những việc nàng, hắn cảm thấy ít ra nàng còn chút ít giá trị, dùng xong thì giết thôi.

Hắn còn luyến tiếc gì người nữ nhân gian xảo như nàng? (Nó nghĩ thế thôi chứ nàng không gian xảo đâu nha.

Đừng nói ta bảo nàng gian xảo nha các ngài)

Một năm rồi hắn chưa từng đặt chân vào cung nàng nửa bước, bây giờ lại đột ngột đến làm nàng không khỏi hoài nghi liệu có phải ả kia lại nói gì với hắn không.

Hắn bước vào chính điện của nàng thấy nàng đang thong thong thả thả ngồi ăn điểm tâm ngọt.

Nàng thích ngọt ghét đắng đương nhiên hắn biết, nàng có thể ăn đồ ngọt cả ngày không chán.

Chỉ cần có là nàng sẽ mặc đời ăn hết chúng.

Hắn nhìn nàng hồi lâu, bỗng dưng lên tiếng: "Sao nàng thấy ta mà không hành lễ?"

Tác giả có lời muốn nói: Chắc Linh Lung cay thằng này lắm rồi=)) đến ta tự viết tự đọc còn thấy cay cơ=)) cho các ngươi cay online.

Nàng nhàn nhạt cười nhếch, ngước đôi mắt xinh đẹp lên nhìn hắn, nhẹ giọng: "Hành lễ?

Hoàng đế thấy ta gặp chàng có hành lễ lần nào chăng?"

Hắn bị kích một đòn tức muốn ói máu nhưng vẫn phải kiềm chế, ngồi ghế bên cạnh nàng chỉ cách một cái bàn.

Nàng rời mắt khỏi hắn, thản nhiên ăn nốt chỗ điểm tâm còn lại.

Hắn ho khan một cái rồi nói: "Nàng...e hèm...chuyện là ta muốn hỏi nàng vài việc triều chính..."

Nàng làm bộ mặt ngạc nhiên, vẫn không nhìn hắn, đáp: "Ô!

Không ngờ hoàng đế hỏi ta chuyện này, từ bao giờ hoàng đế ngu muội thế?"

Hắn tức đến nỗi tia máu hằn lên trong mắt, quát: "Nàng!"

Nàng cười mỉm, có chút bất mãn nói: "Được rồi, chuyện này không khó, coi như ta giúp nước này vậy."

Nàng giúp hắn không phải vì yêu, cũng chỉ là qua loa cho xong thôi, giờ nàng còn gì đâu, giúp hắn chút coi như là cho hắn chút lợi lộc.

Cứ như vậy, hắn thường xuyên đến Hàn Tuyết Cung, không còn đến cung của Tào Thiên Bích nhiều nữa, ả ta nổi giận ầm ầm, chút hết lên đám nô tì tội nghiệp, ả cứ như con quỷ bị cướp mất miếng mồi ngon vậy.

Ả đập phá đồ trong cung, đánh nô tì thê thảm, mà hầu như lần nào Hàn Lam cũng sai người mang thuốc cho họ nên họ càng ngày càng kính trọng nàng hơn.

Ả dùng mọi thủ đoạn để kéo Vô Bình về bên mình nhưng đều không được.

Mà việc triều chính của hắn ngày càng tốt hơn, dần lấy được sự tin tưởng của các đại thần, từng bước từng bước khiến đại cục vững chắc, nước nhà lớn mạnh, bách tính ấm no.

Hắn lại nợ ơn nàng rồi nhưng hắn cứ như vĩnh viễn không trả vậy.

Là nàng trải đường cho hắn, tìm cho hắn đường lui, bày cho hắn đường tiến nhưng nàng chưa bao giờ thuần hóa được con chó màu trắng*, đã là chó thì phải biết ơn nhưng con chó này vong ơn bội nghĩa còn không xứng làm chó.

Con chó màu trắng: chỉ kẻ vô ơn

Nàng cũng chẳng thiết hắn trả ơn, hắn mà trả con mẹ nó cái gì?

Một mạng hắn nợ nàng còn chưa trả huống chi.

Nàng cũng chỉ mong hắn trả lại Lăng Vô Bình trước kia cho nàng, nàng không cần hoàng đế làm gì, nàng hận hoàng đế nhưng yêu Lăng Vô Bình.

Mà 2 người nàng vốn dĩ là một, nàng nửa yêu nửa hận, yêu hận sao có thể hòa vào nhau.

Yêu hận khó nói, tình đã khó phai thì hận đến mấy liệu có phai không?

Tình của hắn phai nhưng của nàng không, vĩnh viễn không phai.

Nhưng nàng cũng thật ngu muội khi yêu hắn, gì mà tình khó phai, hứ!

Chỉ là thứ hoang đường nhưng nàng đã nhúng sâu vào vũng bùn không thể thoát ra.

Nếu cố thoát ra sẽ như chim lìa cánh, không thể làm gì, lực bất tòng tâm, sức cạn lực kiệt.

Lúc ấy tâm ma nàng càng lớn, cang hủy hoại nàng thì nàng khác gì phế nhân!?

Gương vỡ thì làm sao lành lại đây?

__________Hoa Bỉ Ngạn________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 5. Cảnh xưa vẫn vậy, người liệu còn như xưa?


Đã trôi qua rất lâu từ ngày hắn trở lại thượng triều, bây giờ hắn nắm quyền lực trong tay, xa hoa phú quý đều có cả, đại cục thái bình, bách tính ấm no, hắn còn muốn gì hơn thế nữa?.

Nhưng hắn càng ngày càng tàn nhẫn hơn, toan tính hơn, thâm độc hơn.

Mọi sự mềm lòng, yêu thương nàng còn xót lại trong hắn đều tan thành tro bụi, không còn chút nhẹ nhàng nào với nàng.

Hắn không còn như trước kia nữa, mọi sự tính toán tỉ mỉ của hắn không bao giờ khiến hắn lỡ việc.

Hắn cũng chẳng vào cung của nàng thêm lần nào sau khi hắn đạt được mục đích.

Bây giờ nàng chẳng còn chút giá trị nào với hắn nữa, nàng chỉ là món đồ chơi, chơi chán rồi thì vứt đi thôi.

Nàng biết, biết rằng tâm hắn sẽ không đổi, trái tim hắn mãi mãi chứa Tào Thiên Bích nào có chứa nàng.

Ả Tào Thiên Bích lại được sủng hạnh, cả hậu cung chẳng ai nhận được ân sủng như ả.

Ả cậy sủng sinh kiêu, dù là phi tần có phi vị cao hơn ả thì ả cũng mặc, không hành lễ không thèm để vào mắt, thậm chí còn sỉ nhục phi tần khác lấy làm thú vui.

Ả được sủng lại rồi đương nhiên phải đi báo thù cũ.

Ả vẫn còn thù lần trước Vô Bình thường đến Hàn Tuyết cung của nàng mà không gặp ả lấy 1 lần.

Ả cười lớn bắt đầu màn kịch hay của ả.

Ả hùng hổ bước vào Hàn Tuyết cung, các nô bộc ả đó thấy ả có thái độ như vậy liền biết sắp có chuyện không hay với nương nương của mình rồi.

Ả bước vào chính điện thấy nàng, liền cười nhếch hạ thấp người chắp tay hành lễ với nàng.

"Thần thiếp xin thỉnh an Hoàng Hậu nương nương!"

Nhưng nàng vốn không để ý tới ả, ả đến đây làm loạn quá nhiều khiến nàng phát ngấy, thừa biết ả tới đây làm gì.

Nhưng hôm nay ả lại không chỉ tới đây làm loạn như nàng nghĩ, mà ả còn làm việc khủng khiếp hơn thế.

Ả thấy nàng vậy mà không cho ả đứng lên, liền tức giận, đứng dậy nhìn nàng bằng ánh mắt ghét bỏ, tức đến nỗi mắt như hiện lên tia máu.

Ả hung hăng tiến đến gần nàng, lôi từ người ra một cái roi dài, quất mạnh vào người nàng như dồn hết sự tức giận lên phát đánh này.

Nàng từ trên ghế ngã xuống sàn, chống hai tay lên sàn nhà lạnh buốt, ngước đôi mắt phượng xinh đẹp lên nhìn ả, nàng có chút bất ngờ lại hơi hoảng sợ, đời này nàng sẽ chết dưới tay ả sao?

Không thể nào!

Nhưng...nàng chết dưới tay ai thì có sao chứ?

Dù sao nàng sống có còn giá trị không?

Trước sau gì nàng cũng phải chết, chết dưới tay ai thì có sao chứ?

Linh Lung thấy nàng bị đánh liền vội chạy lại, đỡ lấy nàng.

Cô cả giận gào lên: "Ngươi điên à!?"

Ả cười khinh, một roi quất vào người Linh Lung làm cô gục xuống.

Ả dùng giọng mỉa mai, nói: "Hoàng Hậu nương nương lại tạo ra loại vô lễ như này sao?

Đúng là chó nào chủ nấy!

Phi!

Ta khinh!"

Nói rồi ả lôi Linh Lung ném sang một bên bảo nô tì của mình đánh cô.

Cô bị đánh đỏ cả mặt, trên lưng đã thấm đẫm máu, cô vẫn cố với lấy nàng nhưng lực bất tòng tâm.

Y phục nàng thấm máu, trên lưng y phục đã rách, vết thương sâu hoắm, máu rỉ ra.

Ả nhìn nàng cười một cái mỉa mai rồi quất lên thân nàng một roi nữa, nàng định vận võ công đánh ả nhưng roi của ả có độc, độc phát tác làm nàng hộc máu, gục hẳn xuống sàn.

Ả cười lớn như điên như dại, nói: "Đây là độc Hổ Lục, sẽ phản vệ nếu nương nương càng vận nội lực, nương nương càng vận thì độc càng phát tác mạnh hơn, sẽ mất mạng đó nha."

Ả cười như phát rồ, ả nhìn nàng một cách dị hợm, gương mặt càng vặn vẹo, ả cúi xuống ngang bằng với nàng.

Ả cầm lấy bàn tay nàng, vuốt ve rồi thở dài nói: "Haiz, móng tay nương nương đẹp thật, thần thiếp rất ngưỡng mộ, nhưng hôm nay thần thiếp lại thấy nó trướng mắt, sợ làm xấu tay nương nương, thần thiếp sẽ giúp người."

Nói rồi ả vuốt vuốt ngón tay thon dài của nàng, nàng muốn rút tay ra nhưng hoàn toàn không được, nàng đã sức cạn lực kiệt, nàng rưng rưng lệ, mắt đỏ ngầu tràn đầy hận thù nhưng lại mang tia bi thương.

Ả một phát rút móng tay nàng ra, nàng đau tới khóc không thành tiếng.

Cắn chặt răng môi, gục đầu xuống sàn.

Nàng cắn môi đến ứa máu, cơn đau thấu xương thấu thịt ở ngón tay ở lưng truyền tới dữ dội.

Ả lại cầm thêm một ngón tay nữa, nàng phát hoảng lắc đầu, cắn chặt môi, ả rút mạnh móng tay nàng ra, nước mắt nàng dàn dụa, máu chảy thành dòng uốn lượn trên mặt sàn.

Cơn đau gặm nhấm từng tấc thịt, gặm nhấm xương cốt nàng như muốn nuốt chửng nàng.

Linh Lung thấy nàng như vậy liền tá hỏa vùng vằng muốn dứt ra khỏi đám nô tì kia nhưng sức một người làm sao đấu lại nhiều người.

Chúng đè cô xuống, cô cố với tay bò ra chỗ nàng nhưng bị ả nô tì thân cận của Tào Thiên Bích Diệp Lang Hoa dùng chân dẫm mạnh lên tay cô, cô đau điếng nhưng vẫn cố với tới chỗ nàng, mắt cô đỏ ửng tràn đầy ý hận, lệ rơi đầy mặt.

Ả cứ liên tiếp liên tiếp rút hết móng tay nàng ra, nàng đau như muốn chết đi sống lại, sống không bằng chết.

Nàng như cảm thấy mình sắp đến gần Quỷ Môn Quan rồi.

Nàng bị rút hết móng tay, máu tươi tràn đầy ra sàn, dính vào mặt nàng.

Mùi máu tươi sộc lên mũi làm nàng thấy ghê tởm.

Tay ả dính đày máu của nàng, ả cười đắc ý lắc khăn tay nô tì đưa lau hết mắt trên tay, ả làm vẻ mặt ghét bỏ như ghét bỏ máu của nàng, thấy nó kinh tởm buồn nôn.

Nàng bị hành hạ đến thân tàn ma dại, mặt nàng vắt không ra một giọt máu, môi bị cắn rỉ máu, máu trên môi vẫn chảy đỏ tươi.

Vết thương trên lưng nàng đã đọng máu, vết thương rách ra mảng lớn, độc đã ngấm vào toàn thân nàng, ngấm sâu vào vết thương trên lưng của nàng làm thịt như muốn thối rữa.

Nàng không còn cảm xúc, nàng đã quá mệt, dù võ công nàng cao cường, thân thể khỏe mạnh hơn người cũng không thể chịu nổi sự tra tấn tàn bạo này.

Đúng lúc này hắn lại đến, thấy một màn trước mắt hắn còn không thấy thương hại mà còn tiến đến hôn lên môi của ả kia.

Hắn nhìn nàng với ánh mắt khó tả, không biết hắn đang mang cảm xúc gì, hắn đuổi hết nô tì đi.

Linh Lung vừa được thả ra thì liền bò ra chỗ nàng một cách khó khăn, đau đớn.

Cô ôm lấy nàng, khóc sướt mướt, tay run run đưa đến gần vết thương của nàng nhưng chạm vào.

Nàng thấy cô khóc liền mỉm cười, nhẹ giọng cố nhịn đau nói từng chữ khó khăn: "Em...đừng...đừng...khóc..."

Linh Lung nghe vậy càng khóc lớn hơn, lắc đầu nhìn nàng, ánh mắt đầy sự thương xót.

Cô cảm thấy nàng quá khổ rồi, cô từng nghĩ nàng và hắn sẽ mãi mãi hạnh phúc nào có ngờ được hắn lại tàn ác như vậy, nào ngờ hắn lại thay lòng đổi dạ.

Nhưng hắn lại không biết nghĩ đến cảm xúc, nỗi đau của nàng mà hôn ả.

Hắn và ả bắt đầu cuốn lấy nhau, làm một màn dâm loạn trước mặt nàng đang bị trọng thương, nàng bị thương đâu chỉ thân xác mà còn cả nội tâm nàng đang bị tàn phá.

Tiếng rên rỉ của ả vang khắp chính điện của nàng, hai kẻ tàn nhẫn này không biết xấu hổ mà làm như vậy trước mặt nàng.

Nàng nhắm mắt không muốn nhìn, nhịn đau đưa tay lên che tai không muốn nghe.

Linh Lung chua xót ôm chặt nàng.

Nàng hít một hơi dài, nhàn nhạt nói: "Hoàng đế...chàng sẽ...hối...hận"

Hắn cười nhếch, gằn từng chữ: "Tại sao trẫm phải hối hận?"

Nàng cười nhạt, cố gắng nói: "Khi...ta...chết!

Chàng...sẽ...hối...hận!"

Hắn cười lớn, tiếp tục dâm loạn với ả kia, mặc nàng đau khổ tột cùng.

Xong việc, ả tiến đến lôi tay nàng đem để ở tai xuống, dẫm mạnh lên, vết thương ả tay nàng chưa lành mà ả còn làm vậy, quá mức tàn bạo, ngón tay nàng như muốn nát ra, máu thịt lẫn lộn.

Linh Lung hoảng sợ đẩy chân ả ra, cô làm gì còn sức mà đẩy chân ả ra, chỉ là cố gắng trong vô vọng mà thôi.

Nàng đau đến hét lên một tiếng thảm thiết.

Ấn đường nàng co lại, cắn răng chịu đựng cơn dày vò, ả như muốn xé nát thân thể nàng, hắn lại như muốn xé nát trái tim nàng.

Nàng tuyệt vọng gục xuống vũng máu, ngất lịm đi.

Linh Lung hoảng sợ tột độ, gọi nàng một cách tuyệt vọng, cố đẩy chân ả ra, ả xem ra đã thỏa mãn liền nhấc chân ra, mặc lại y phục gọn gàng cùng hắn bước ra ngoài.

Hắn chẳng có cảm xúc nào với nàng, khi thấy nàng như vậy, nhưng có lẽ sâu trong mắt hắn còn có một tia thương hại mờ nhạt khó thấy.

Hắn bước đi không ngoảnh đầu, hắn quá tàn nhẫn, quyền lực che mờ mắt hắn, dục vọng che mờ mắt hắn làm hắn năm lần bảy lượt hại người mình yêu.

Hắn vẫn cố chấp cho rằng mình đã hết yêu nàng nhưng thật ra trong lòng hắn đã thực sự yêu nàng sâu đậm.

Vì chấp niệm với Tào Thiên Bích quá lớn nên hắn hành hạ nàng, sỉ nhục nàng.

Ai ai trong cung đều biết nàng bị thất sủng, đến thái y còn không muốn chữa thương cho nàng.

Linh Lung đành tự mình băng bó cho nàng.

Nàng thuề thào nói với cô: "Thuốc...ở...ngăn...ngăn...thứ...

hai...trong...t-thư...phòng..."

Nghe vậy cô liền tới thư phòng của nàng, mở ngăn tủ thứ hai lấy ra hai lọ thuốc trong đó.

Thuốc viên là Kim Mang đan có thể chữa mọi loại độc mà trên đời này ít người có, trong số ít người đó có nàng.

Còn thuốc bột là thuốc có thể giúp giảm đau, giúp vết thương mau lành.

Băng bó lưng và băng các ngón tay của nàng xong, cô lấy cho nàng một viên Kim Mang đan, cho nàng uống.

Sau khi xong xuôi thì cô đắp chăn lên cho nàng, ra ngoài để nàng nghỉ ngơi, còn mình cũng đi băng lại vết thương.

Sau lần này liệu nàng có còn yêu hắn nữa không?

Nếu đã ngọc thạch câu phần* thì thôi vậy, cùng kéo hắn theo có sao?

Ngọc thạch câu phần: ngọc đá đều nát, thà cùng bị tổn hại.

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 6. Tình là gì?


Một năm lại qua, Tào Thiên Bích vẫn vào cung nàng hành hạ nàng.

Nhưng ả nào nhân từ như thế, ả chỉ hành hạ một chỗ đó là tay nàng, ả muốn dẫm nát tay nàng, xương tay tan vỡ, máu thịt lẫn lộn.

Bị đâm nhiều chỗ cũng không bằng bị đâm một chỗ, ả muốn nàng đau đến chết đi sống lại.

Dù có mình đồng da sắt thì nào chịu được cực hình?

Ả bức nàng đến nàng muốn chết!

Bao lời nhục mạ ả đều ném hết lên người nàng.

Nhưng Lăng Vô Bình chẳng mảy may để ý, cũng chẳng lấy chút thương xót.

Linh Lung đã đóng hết cửa cung không cho ai vào, cô không muốn thấy nàng bị ả làm cho thân tàn ma dại nữa.

Hơn nửa năm nữa trôi qua, vết thương của nàng dần dần bình phục, nhưng thần trí nàng lại loạn hết lên, nội tâm dằng xé, nỗi đau trong tim nàng còn hơn cả nỗi đau thể xác, Vô Bình hắn có cảm nhận được không?.

Nàng ngày đêm nghĩ đến hắn, càng nghĩ càng đau, cơn đau thống khổ dày vò nàng, nhiều khi nàng ôm Linh Lung khóc nức nở như đứa bé, nàng khóc cả đêm, mắt sưng lên, đỏ ngầu.

Cô đơn ngồi nhìn trời thắc mắc 'tình' là gì, sao bao kẻ điên dại vì 'yêu'.

Ngàn năm chờ đợi chàng, cớ sao tim chàng chỉ có người khác.

Nàng ngồi trên bàn đá lạnh lẽo giữa vườn mai đỏ, tình cùng tuyết rơi xuống cánh mai đỏ, mai vẫn còn đẹp như xưa nhưng người nay liệu còn như xưa?

Nàng cầm bình rượu đã lạnh ngắt, uống cả bình không rót ra chén, nàng uống một hơi nửa bình, người thường nghĩ uống rượu giải sầu nhưng càng uống chỉ càng thêm đau, biết đau vẫn uống, sao nàng lại tự hành mình như vậy?.

Nàng thích hoa bỉ ngạn, có lẽ vì hoa bỉ ngạn như tình của nàng và hắn, nàng như hoa còn hắn như lá, hoa bỉ ngạn có hoa chẳng có lá, trong lòng chàng có người khác chẳng có ta.

Nếu được làm lại thì nàng vẫn cứu hắn, vẫn bảo vệ hắn, ôm mơ mộng hão huyền hoặc nếu được làm lại nàng sẽ không ở bên hắn để chịu thêm đau khổ hoặc nếu được làm lại nàng sẽ không gặp hắn lần thứ hai nhưng suy cho cùng dù có thế nào, hắn có chết, nàng có chết thì nàng vẫn một lòng yêu hắn.

Nàng thấy mình ngu xuẩn nhưng dù có dùng thủ đoạn để quên hắn thì cũng không được.

Dù nàng có uống canh Mạnh Bà đi nữa thì cũng không quên được hắn.

Chấp niệm quá lớn sẽ hóa thành tai họa.

Nàng uống hết nửa bình rượu còn lại, lệ lay động, mọi sự kìm nén vỡ vụn, nàng bi thương khóc thảm thiết.

Càng khóc càng uống, càng uống càng đau.

Vô nghĩa thật!

Vô nghĩa thật!

Nàng tự cười chính mình.

Nàng cao giọng, bi thương nói:

"Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi

Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi!"

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi

Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi:

Bồ đào rượu ngát chén lưu ly

Toan nhắp tỳ bà đã giục đi. (Trích Lương Châu từ kỳ 1)

Nàng uống mấy bình rượu liên tục, nàng say khướt nằm xuống bàn đá lạnh, đôi mắt phượng vẫn còn ngấn lệ, lệ trên mặt còn chưa khô.

Bỗng dưng Vô Bình đến, hắn tìm ở chính điện, tẩm điện không thấy nàng, hắn nhớ nàng thích ngắm mai vào mùa đông, hắn liền ra Hỉ Mai Viên của nàng, cung của nàng rất rộng nên có cả Hỉ Mai Viên cũng chẳng có gì lạ.

Hắn thấy thân ảnh nữ tử tóc bạc trắng còn dính chút tuyết, nàng mặc y phục đỏ hơi mỏng, đầu gối lên tay, đôi mắt nhắm nhưng vẫn ngấn lệ, trên bàn đá còn đầy bình rượu ngổn ngang.

Hắn tim hắn có hơi nhói, tiến đến bên nàng.

Hắn vuốt cọng tóc rớt trên mặt nàng lên tai, hắn có phần ngạc nhiên về nhan sắc của nàng, hắn lâu rồi chưa nhìn rõ nàng, không ngờ nàng đẹp như vậy, còn có phần đẹp hơn Tào Thiên Bích.

Tác giả muốn nói: Đương nhiên đẹp hơn rồi, ả đấy mà đòi đẹp hơn Hàn Lam của ta!

Hứ!

Da nàng trắng như tuyết, đôi môi đào của nàng có phần hơi nhợt nhạt.

Hắn thực sự mê đắm dung nhan này, thực khuynh quốc khuynh thành, hắn ngẩn người một lúc rồi bế nàng lên, muốn đưa nàng về tẩm điện.

Nhưng hắn vừa đến gần chính điện thì Linh Lung chạy tới, đẩy hắn ra, cô cũng có võ công thâm hậu thua nàng một chút chỉ là không lộ ra, cô tức điên lên dùng nội lực mạnh mẽ đánh vào ngực hắn, hắn lùi ra sau, chân trượt trên nền tuyết lạnh, hai tay hắn buông ra làm nàng rơi xuống, Linh Lung kịp đỡ nàng không làm nàng bị thương.

Cô giương đôi mắt, ánh mắt sắc lạnh trừng hắn, thiếu điều chút nữa là giết hắn rồi.

Cô gằn từng chữ: "Người xứng chạm vào nương nương sao!?"

Hắn thấy một con nô tì có thái độ như vậy với mình, liền thấy bị sỉ nhục, hắn ôm ngực vừa bị cô đánh, ánh mắt hung dữ, quát: "Vô lễ!

Ngươi chỉ là một con tiện tì mà dám nói với trẫm như vậy!

Hỗn xược!"

Cô hừ lạnh, đánh hắn thêm một chưởng nữa, miệng hắn phọt ra máu, quỳ một chân xuống.

Đúng lúc ả Tào Thiên Bích kia đến, ả thấy hắn bị thương liền hoảng hốt chạy tới đỡ hắn lên, ngọt giọng nói: "Hoàng thượng!

Bảo trọng long thể!"

Cô cười khinh trước màn tình chàng ý thiếp này, nàng lại cất tiếng nói với cô: "Linh Lung...em đưa ta...vào nghỉ..."

"Dạ."

Cô đỡ nàng vào tẩm điện, mặc hai người kia ân ân ái ái, hắn cả giận muốn vào đánh cô nhưng ả lo hắn bị thương nên ngăn lại, hắn nể mặt ả nên không vào nữa nhưng vẫn lạnh nhạt bỏ lại một câu "Phạt ả nô tì Linh Lung 50 trượng!"

ả Tào Thiên Bích nghe vậy vui mừng nói "Dạ!" rồi đỡ hắn về.

----------

Khi nàng tỉnh, đã nghe thấy tiếng đánh lớn ở ngoài.

Nàng thấy Linh Lung đang bị đám cận vệ đánh bằng cây gỗ, miệng cô ngậm chiếc khăn quyết không kêu lên nửa tiếng.

Cơn giận trong nàng dâng lên, càng giận hơn là thấy ả Tào Thiên Bích đang ngồi ung dung uống trà xem kịch hay.

Nàng hung hãn tiến đến, gầm lên: "Dừng tay!"

Lời nàng nói như nước chảy, chẳng ai để vào tai, đám cận vệ đó vẫn đánh cô hung hăng.

Ả Tào Thiên Bích thấy nàng liền nở nụ cười ghê tởm, giọng mỉa nói: "Ấy, nương nương!

Thần thiếp chỉ đang làm theo lệnh của hoàng thượng thôi, đừng nói nương nương thân là Hoàng Hậu mà lại trái lệnh vua nha!"

Ả cười lớn, nhìn nàng, nàng cười lạnh, nói: "Hoàng đế là cái thá gì?

Người của ta đến thái hậu cũng không động vào được thì các ngươi là cái con mẹ gì!"

"Ây yô, nương nương sao lại phát ngôn ngông cuồng thế?

Hồ ngôn loạn ngữ!"

Ả cầm roi đánh tới hướng của nàng, khinh công nàng là bậc đệ nhất thiên hạ ít ai có được, nàng né được roi của ả, nàng lấy một chiếc quạt trắng ra từ tay áo phi đến chỗ ả, quạt của nàng như một thanh kiếm sắc bén, một đường chém lên mặt ả, mặt ả hiện lên một vết dài, máu rỉ ra.

Quạt bay về chỗ nàng, nàng nhẹ nhành đưa tay nắm lấy, rồi lại ném đến đám cận vệ, quạt xoay xung quanh bọn chúng, lại quay về phía nàng, nàng đỡ lấy, đám cận vệ lúc này mới ngã xuống, trên cổ có một vết cắt rỉ máu.

Ả kinh hồn không ngờ khi nàng hồi phục hoàn toàn lại cao cường như vậy, ả quệt tay lên vết thương trên mặt, nhìn máu dính lên tay, ả sợ nhất là bị thương ở mặt vì ả tiếc thương khuôn mặt xinh đẹp này, ả sợ khi mặt xấu Vô Bình sẽ không thích ả nữa.

Ả khóc rống lên, phát rồ, nô tì bên cạnh thấy vậy liền hoảng sợ đỡ ả về cung.

Nàng chạy đến chỗ Linh Lung, rưng rưng lệ, hoảng hốt nói: "Linh Nhi!

Linh Nhi!

Em có đau không?

Bọn khốn kia đánh em mấy trượng rồi?

Linh Nhi...ta xin lỗi!

Xin lỗi...Linh Nhi!

Là ta không tốt để em bị đánh!

Xin lỗi Linh Nhi"

Nàng không gọi cô là Linh Lung nữa mà gọi cô một cách thân thương là Linh Nhi, cô mỉm cười lắc đầu, khó khăn nói: "Không sao...ta không đau...chủ...chủ tử...người...không...sai..."

Nói rồi cô ngất đi, nàng sợ hãi ôm cô, lay người cô, gọi cô thảm thiết.

"Linh Nhi!

Linh Nhi...hức...Linh Nhi!"

Nàng đỡ cô dậy, dìu cô vào tẩm điện, trên đời chỉ có cô tốt với nàng.

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 7. Ta sắp ra trốn sa trường, chàng có nhớ ta chút nào không?


Linh Lung tỉnh lại, thấy nàng đang nắm tay mình khóc thảm.

Nàng thấy cô tỉnh liền mừng rỡ, cười tươi hỏi: "Em tỉnh rồi?

Tốt lắm!

Tốt lắm!

Em còn đau không?

Ta sắc thuốc cho em rồi này, uống thuốc đi!

Nào!"

Linh Lung mỉm cười thấy nàng cứ như trẻ con vậy.

Nàng đỡ cô tựa lên thành giường, lấy chén thuốc ở bàn, thổi từng thìa cho cô.

Hai người đang vui vẻ thì bỗng có một nô tì chạy vào, hoảng sợ nói: "Nương nương...nhị hoàng tử...nhị hoàng tử tạo phản rồi!

Đang dẫn quân đánh Đại Vu, hoàng đế...hoàng đế bị giết rồi!"

Nàng trợn tròn mắt, kinh hoàng hỏi: "Cái gì!?"

-------------

Nàng nhanh chóng đến Đại Vu, Vô Bình biết tin nhưng cũng mặc không cho quân viện trợ.

Nàng vào cung, thấy xác của hoàng đế Đại Vu ở trong quan tài, nàng rưng rưng nước mắt, không tin vào mắt mình, tuy không phải con ruột nhưng ngài luôn coi nàng là con gái ruột, yêu thương nàng hơn cả con ruột của mình, nhưng nào ngờ lại bị chính con trai mình nuôi nấng giết chết.

Nàng đau đớn khóc lớn.

Nàng khụy xuống tay nắm chặt thành quan tài, các tướng quân, hoàng tử, công chúa cùng quỳ xuống, ai cũng đau đớn, lệ lưng tròng.

Nàng khóc thật lớn như con gái mất cha ruột, nàng sớm đã coi ngài là cha ruột rồi.

Linh Lung bên cạnh đỡ vai nàng, cảm xúc đau buồn nhìn nàng "Nương nương, xin người kìm nén đau thương."

Nàng hung hăng gạt đi nước mắt, cố kìm nén.

Nàng đứng dậy, quay đầu nói với các tướng quân.

"Các tướng quân!

Bây giờ không phải lúc để đau buồn, chúng ta hãy ra trận trả thù cho hoàng đế!

Phải cho bọn tạo phản một cái giá thật đắt!

Ta đính thân chỉ huy, ra trận!"

Các tướng quân đồng thanh nói: "Vâng!"

------------

Nàng ở trong doanh trại của Đại Vân quân, bàn bạc kế sách.

Nàng nói: "Ta quyết định sử dụng Huyệt Tâm Trận!"

Lâm tướng quân vội chấp tay cúi người, lo lắng nói:

"Quận chúa!

Huyệt Tâm Trận này rất khó thuần thục, dễ sai sót, tuy là có khả năng thắng cao nhưng sai một ly đi một dặm đó Quận chúa!"

Nàng kiên cường nói:

"Không sao, ngươi nghĩ khả năng của ta là không thể ư?

Ta cũng đã đánh trận vài lần, có quen thuộc thế cục, không cần lo!"

Nàng cất cao giọng, ánh mắt điềm đạm, nói:

"Các tướng quân nghe lệnh, đem ba vạn quân ra trận, một ngàn quân đi sơ tán bách tính các thành gần trận!

Chắc quân của nhị hoàng tử giờ Dậu ngày mai sẽ tới, cần chuẩn bị giáp trang, cung nỏ, kiếm, ngựa đầy đủ!"

Các tướng quân chấp tay cúi người, cùng nhau nói: "Tuân lệnh!"

------------

"Chủ tử!

Xin người...xin người đừng đi!

Em sợ người sẽ bị thương!

Quận chúa...trận này rủi ro cao, người không nên đi!

Linh Lung khóc nức, quỳ gối nắm chạy tay của nàng, nàng mỉm cười, ôn hòa nói:

"Linh Nhi, trận này rủi ro cao nên ta bắt buộc phải đi.

Ta phải biến rủi ro thành sự chiến thắng, em hiểu không?

Trong cung không có ai võ công cao hơn ta, cũng không ai biết Huyệt Tâm Trận nên ta bắt buộc phải đi, Linh Nhi ngoan, ta hứa sẽ trở về với em!"

Cô nắm chặt tay nàng hơn, cười đến chua xót, có chút vội vàng nói:

"Vậy Linh Nhi đi với người được không?"

Nàng lo lắng, giọng có hơi trầm mặc.

"Linh Nhi!"

"Chủ tử à!"

Ấn đường nàng co lại, khuôn mặt xinh đẹp trầm ngâm.

Có chút không cam lòng.

---------------

Nàng ngồi trong cung Quận chúa, uống rượu.

Nàng cầm cả bình rượu vàng óng, lấp lánh.

Nàng tự hỏi liệu nàng có sống không, liệu hắn...có nhớ nàng không?

Hắn thì nhớ nàng gì chứ, con người ấy chỉ biết tức giận, tàn nhẫn vô độ thì sao nhớ nàng được chứ?

Nàng cười nhạt, chấp nhận số phận vậy, nếu đã không yêu nàng thì thôi, ở được bên chàng ngày nào thì hay ngày ấy ta cũng không mong gì hơn...

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 8. Ta chinh chiến sa trường, liệu chàng có mong?


"Hôm nay, bổn điện hạ thề phải san bằng Đại Vu này!

Lên làm hoàng đế!"

Nhị hoàng tử Vu Bất Hàm hô to, đáy mắt đầy mưu kế, miệng nở nụ cười mãn nguyện.

Vạn quân của hắn giơ giáo, hô lớn:

"San bằng Đại Vu!

San bằng Đại Vu!

San bằng Đại Vu!"

Hắn cười nhếch, ngẩng cao đầu nói:

"Phá cổng thành!"

Hàng vạn quân hướng về phía cổng thành mà công phá.

Quân trên tường thành giương cung bắn về phía bọn chúng.

Vu Bất Hàm đạp vào thân ngựa nhảy lên chém gãy hết tên.

Hắn đáp xuống thân ngựa, gào lớn:

"Bắn tên!"

Tên bắn ra lia lịa, quân trên tường thành ngã dần, chẳng còn mấy ai sống sót.

Quân giữ cổng thành đã có vài người ngã xuống, cổng thành Đại Vu tuy chắc chắn nhưng cũng khó thoát khỏi vòng tay của Vu Bất Hàm, cổng thành đã hé mở, quân của nàng cố hết sức giữ cổng thành nhưng e là chẳng giữ được bao lâu.

Vu Bất Hàm cười lớn, cho quân leo lên tường thành.

Đám quân địch leo lên tường thành bị bắn nhưng chết không nhiều, quân trên thành của nàng sớm đã bị giết phân nửa.

Lâm tướng quân chạy vào lều của nàng trong doanh trại, hoảng hốt báo tin.

"Quận chúa, quân trên tường thành đã chết phân nửa!

Tình hình nguy cấp mong quận chúa lệnh quân ra trận!"

Nàng thâm sâu, nghĩ một hồi rồi nhẹ giọng nói: "Được!"

--------------

Nàng cởi bỏ lớp tố y trên người, khoác lên thân chiến bào trắng toát, búi tóc cao, cầm lấy thanh kiếm sáng loá.

Ánh mắt nàng sắc sảo chứa đầy hận thù, nàng quay đầu, bước ra khỏi cung.

Nàng đứng trước sảnh điện nhìn về phía cổng thành, ầm một tiếng, cổng thành bị phá, quân giữ cổng thành ngã xuống, bị dẫm nát dưới chân ngựa chiến.

Nàng nhau mày, khó chịu chứng kiến cảnh trước mắt.

Đám quân địch hùng hổ tiến vào, miệng hô to 'Giết'.

Nàng nhảy lên ngựa, nhìn Linh Lung rồi hô lớn: "Giết!"

Quân Vu Hàn bày Huyệt Tâm Trận nhưng không may cho nàng là Vu Bất Hàm lại dùng Tứ Phương Trận.

Huyệt Tâm Trận là đánh chính diện, đánh vào tâm của quân địch nhưng Tứ Phương Trận thì y như cái tên của nó.

Tứ Phương Trận bao vây tứ phương, không một kẽ hở.

Vạn quân của nàng nhanh chóng bị bao vây tứ phương.

Tuy Huyệt Tâm Trận mạnh mẽ giết được không ít địch nhưng khi bị bao vây tứ phương thì suy cho cùng vẫn là yếu thế hơn.

Quân nàng giết được 1 vạn quân địch, quân Vu Bất Hàm giết được 1 vạn 500 quân Vu Hàn.

Nàng chỉ cầm ba vạn quân, 1 vạn ở bên cạnh nàng, 2 vạn ra trận nhưng giờ chỉ còn 500 quân.

Quân ra trận sớm đã thành tàn quân rồi.

Nàng thấy thế trận không ổn, chắc nàng phải đích thân ra trận rồi.

Nàng lấy ra một cái quạt, vung quạt một cái quân địch chết như ngả rạ.

Nàng đỡ lấy quạt, giơ kiếm lên, hô lớn: "Các tướng quân, tình hình thế trận không ổn, cùng ta ra trận!"

Nàng đạp chân vào bụng ngựa, phi thẳng về phía trước.

"Giết!"

Nàng đạp vào lưng ngựa, phi lên, cầm kiếm xoay một vòng, quân địch ngã xuống ầm ầm.

Vu Bất Hàm thấy nàng đích thân ra trận có hơi lo sợ, hắn thừa biết võ công nàng cao cường.

Hắn đột nhiên nhớ ra lời của Tào Thiên Bích lúc trước nói với hắn.

"Nhị hoàng tử, người chỉ cần phi châm này vào mắt Liễu Hàn Lam, bổn cung đảm bảo người nắm chắc chín phần thắng!"

Hắn nở nụ cười đắc ý, lôi ra từ tay áo hai chiếc châm tẩm độc Hoa Lục, hắn nhân lúc nàng tiến gần phía mình hơn liền ném hai cây châm vào mắt nàng.

Hai cây châm như mũi tên nhuốm lửa lao về phía nàng, châm đâm thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của nàng.

Nàng ngã từ trên ngựa xuống, búi tóc tuột ra, mái tóc bạc trắng của nàng xoã dài, có phần rối, nàng nheo nheo mắt, mắt nhắm mắt mở.

Nàng gượng đứng dậy, vận nội công, hai mắt nàng ánh lên sắc đỏ rực toé lửa.

Nàng dụi mắt, cố gắng mở to mắt hết cỡ giết địch.

Nàng một thân chiến bào nhuốm máu cầm thanh kiếm, tay cầm kiếm của nàng máu đã chảy thành dòng.

Nhỏ từng giọt từng giọt xuống nền cát.

Nàng như bị lưu đày trên mặt đất giữa chiến tranh hỗn loạn.

Nàng không ngờ Vu Bất Hàm lại dùng thủ đoạn đê hèn như vậy.

Nàng vừa nheo mắt vừa giết địch, khó khăn trùng trùng.

Cơn đau giữ dội từ mắt truyền đến, đau thấu tim gan, mắt nàng đỏ au như nhuốm máu.

Nàng ước gì Lăng Vô Bình xuất hiện ngay lúc này, hắn sẽ ôm lấy nàng, nói với nàng là nàng đừng lo có ta đây rồi, nhưng chuyện này mãi mãi không bao giờ xảy ra.

Nàng cắn răng chịu đựng, vận nội công cho giảm cơn đau từ hai mắt, hai mắt nàng lại ánh lên sắc đỏ, lửa phun ra.

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi?

Nàng cười nhạt, tự khinh bản thân mơ mộng hão huyền, chỉ sợ nàng đêm dài lắm mộng.

Nàng dùng hết sức lực, vung một kiếm, kiếm toé tia lửa hung hãn càn quét quân địch.

Nàng kiệt sức khuỵ một chân xuống, chống kiếm trên nền cát.

Bỗng giữa màn trời phát ra tiếng gào thảm khốc.

Mưa đổ ầm ầm, xối ướt cả người nàng.

Gió như bóp chặt nàng, dần siết chết nàng.

Nước mưa lạnh như băng, chảy xuống tay nàng, tụ thành dòng.

Máu hoà cùng nước mưa loang lổ, xác chết trải dài tận chân trời, xung quanh nàng là vạn quân chết thảm.

Nước mưa làm ướt hết mái tóc trắng yêu kiều của nàng, nàng gắng gượng chống kiếm đứng lên.

Nàng dùng hết sức lực cuối cùng, đạp đất, vung kiếm lên, chém xuống, một tia lửa đỏ rực phun ra, quân địch đã chết phân nửa.

Vu Bất Hàm ban nãy còn tự đắc bây giờ đã thấy hoảng sợ, hắn không ngờ năng lực của nàng thâm hậu đến như vậy, hắn nhận thấy quân mình sắp tàn, hắn ra lệnh: "Rút quân!"

Quân hắn rút về.

Nàng đáp xuống đất, nước mưa ngập đầy chân nàng.

Nàng cầm kiếm, mắt đau nhói nhắm lại, thân nàng toàn máu đỏ tươi, máu dính trên mặt uốn lượn, dần bị nước mưa làm trôi thành màu hồng nhạt.

Nàng dần dần ngã xuống, nàng nằm yên vị trên mặt đất ngập nước.

Linh Lung quay đầu thấy nàng ngã, cô vội chạy lại.

Cô hoảng hốt gọi nàng.

"Chủ tử!

Chủ tử!

Chủ tử!"

Cô lay nàng nhưng nàng không động, thân nàng toàn thương tích, máu từ miệng vết thương chảy ra, loang một vùng quanh nàng.

Tóc nàng thấm đẫm máu, Linh Lung bên cạnh bật khóc nức nở, nâng người nàng lên ôm chặt lấy nàng.

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 9. Độc Hoa Lục


"Aaaaaa!"

Tiếng hét đau đớn của nàng vang vongh khắp tẩm điện.

Nàng ngã từ trên giường xuống, nàng gục trên sàn.

Máu từ trong chiếc khăn lụa trắng chảy ra, hai mắt nàng nhuộm máu tanh.

Nàng đưa hai tay lên ôm mắt, mắt tươi chảy xuống tay tụ thành dòng.

Độc Hoa Lục phát tác mạnh mẽ, nàng thống khổ quằn quại trên mặt sàn.

Nước mắt cùng máu hòa làm một.

Nàng khóc đau đớn, nàng hét đến điên cuồng.

Nội tâm nàng bị chấn động, nàng chưa từng kinh sợ đến như vậy, cũng chưa từng trải qua cơn đau nào như vậy.

Máu chảy không ngừng, tuôn ra từ mắt nàng.

Chiếc khăn lụa mỏng nhuộm đỏ máu, máu chảy tràn đầy ra sàn.

Tay nàng toàn máu tanh tưởi, mùi máu tanh nồng đến kinh tởm.

Nàng gào thét loạn lên, tận cùng nỗi đau.

Không ngờ ả Tào Thiên Bích lại có nhiều độc dược như vậy, Hoa Lục là loại độc hiếm có, ít ai từng thấy.

Hai cây châm còn trong mắt nàng thì nàng mãi mãi phải chịu những cơn dày vò này.

Nàng ôm mắt ngẩng đầu gào rống lên.

Khuôn mặt, nội tâm nàng đều đang dần vặn vẹo.

Đây là cơn đau ám ảnh nàng đến cuối đời.

Nàng chống hai tay xuống sàn toàn máu, nàng thở khó khăn.

Tay Liễu Hàn Lam nắm chặt thành quyền.

Nàng sai sao?

Tại sao nàng luôn phải gánh chịu những thứ kinh khủng tột cùng này?

Đời nàng sẽ kết thúc vì độc dược khốn khiếp này sao?

Đúng lúc nàng đắm chìm vào hận thù thì kẻ thù của nàng đến.

Ả Tào Thiên Bích ung dung bước vào.

Trên tay ả cầm một con dao sắc đến kinh người.

Ả thấy bộ dạng thảm hại của nàng thì cười lớn.

Nàng nghe thấy tiếng cười của ả, cắn chặt răng, gằn từng chữ: "Tào Thiên Bích!"

Ả nghe vậy, giọng điệu khinh thường nói: "Làm sao?

Bổn cung không ngờ, Hoàng Hậu cao cao tại thượng lại có ngày thảm như vậy!

Ha ha!

Để bổn cung xem ngươi còn ngóc nổi đầu lên không!"

Ả cầm dao trên tay, lập tức muốn một nhát đâm nàng chết.

Ả chờ ngày này đã lâu, cuối cùng cũng đến.

Bao năm qua, Liễu Hàn Lam luôn là cái gai trong mắt ả, gì mà ra trận cứu nước?

Gì mà võ công đệ nhất?

Gì mà dung nhan khuynh quốc khuynh thành?

Phi!

Ả khinh!.

Ả giơ giao lên không chần chừ mà đâm về phía nàng.

Nàng nhắm mắt chờ cái đâm của ả, nàng còn thiết sống làm gì, sống để chịu dày vò sao?

Nhưng đúng lúc Linh Lung lao vào, chắn trước mặt nàng, nhận một nhát dao của ả.

Ả tức giận tột độ, sắp giết được nàng rồi mà còn bị phá.

Máu chảy ra từ miệng Linh Lung, ả rút dao ra.

Liễu Hàn Lam bất ngờ khi mình chưa chết, nàng nhận ra có người chắn trước mặt nàng.

"Chủ...tử...xin...lỗi!"

Nói rồi Linh Lung ngã xuống, nàng đỡ lấy cô.

Nàng hoảng sợ gọi: "Linh Nhi!

Linh Nhi!

Không, em không được chết!

Ta cứu em, ta cứu em, được không!?"

Linh Lung nằm trong vòng tay nàng mỉm cười, cô đưa tay lên mắt nàng, nhẹ giọng hỏi: "Người có đau không?

Linh Nhi...xin lỗi..."

Nàng rưng rưng lệ, mỉm cười lắc đầu.

Nàng nắm chặt tay Linh Lung đang để trên mắt mình.

Linh Lung cứ thế mỉm cười nhìn nàng.

"Chủ tử...Linh Nhi...đi...trước...một bước!"

Nói rồi cô nhắm mắt, tay trên mắt nàng cũng buông xuống.

Tay nàng để nguyên như lúc nắm tay Linh Lung nhưng tay Linh Lung sớm đã buông xuống.

Nàng sợ hãi gọi cô: "Linh Nhi!

Linh Nhi!

LINH NHI!"

Nàng bật khóc, trán nàng đặt lên trán cô, nước mắt chảy thành dòng.

Người cuối cùng quan tâm đến nàng cũng chết, giờ còn ai ở bên cạnh an ủi, chăm lo cho nàng nữa đây?

Nàng không nhìn được mà cô lại ra đi mãi mãi, nàng phải sống sao?

Nàng ôm chặt Linh Lung, khóc không thành tiếng.

Nàng gần như tuyệt vọng, tâm nàng sớm đã chết, đời này nàng cứ nghĩ sẽ mãi yên bình bên những người nàng trân trọng nhưng nào ngờ lại bi thương đến thế.

Ả Tào Thiên Bích bày ra vẻ mặt ngán ngẩm, ả nhẫn tâm giơ dao còn dính máu lên lần nữa, ả đâm xuống nhưng nàng nắm được.

Nàng nắm chặt con dao, dao cứa vào tay nàng, máu chảy rơi xuống sàn.

Nàng thực tức giận, nàng buông tay khỏi dao, đánh vào ngực ả khiến ả bị đẩy lùi ra ngoài.

Ả ngã xuống, có chút hoảng sợ nên ả liền rời đi.

Cô ôm chặt Linh Lung trong lòng.

Trên đời này còn ai quan tâm nàng ngoài Linh Lung, bây giờ cô chết rồi nàng sống làm gì nữa?

Nàng không nhìn được thì làm sao mà báo thù cho cô được đây?

Nàng thấy mình thật vô dụng, cô làm cho nàng nhiều như vậy mà nàng chẳng làm được gì cho cô, nàng hận chính mình, hận vô cùng.

Loại đau đớn tê tâm liệt phế này đang dày vò nàng, nàng chỉ biết khóc, càng khóc máu từ mắt chẳng ra càng nhiều, máu cùng nước mắt chảy xuống ướt đẫm tay áo nàng.

Từ giờ nàng chỉ còn cô đơn một mình, còn ai bên cạnh chăng?

Trong tẩm điện rộng lớn, chỉ còn thân ảnh một Hoàng Hậu khóc lớn ôm chặt nô tì của mình, cả thân đẫm máu, máu tràn đầy sàn, loang toàng khắp nơi.

Nỗi cô đơn này mấy ai thấu?

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 10. Chàng quan tâm ta rồi sao?


Tiếng bước chân ngày một lớn vang vọng khắp tai nàng, ả lại đến nữa sao?

Nàng có phân chút khó chịu vì ả ngày đêm làm loạn, không có Linh Lung nàng cứ như người mất hồn, các nô tì khác dù có thân cận với nàng thế nào cũng chẳng bằng cô.

"Hoàng thượng vạn an!"

Nàng nghe thấy âm thanh của một tì nữ nói, nàng thở dài chịu đựng sự bất mãn không muốn có.

Nàng không muốn hắn đến đây, nàng đau, nàng khóc sao hắn không đến?

Chỉ là lúc này hắn đến thì lòng nàng càng thêm vụn vỡ.

Nàng vẫn ở trong Hỉ Mai Viên, ngồi trên bàn đá trắng lạnh lẽo.

Hắn tiến đến gần nàng, hắn thấy nàng che khăn lụa trên mắt, có chút khó hiểu nhếch mày hỏi: "Mắt nàng làm sao?"

Làm sao?

Hắn còn chưa biết sao?

Mắt nàng đau đến thế mà hắn không biết?

Nàng thất vọng, thê lương nở nụ cười.

Nàng không muốn nói nhiều, chỉ đáp lại hắn một câu: "Chàng hỏi ái phi đi."

Hắn có phần khó hiểu cười nhếch, ái phi?

Tào Thiên Bích sao?

Nàng ra trận vài ngày mà đã thành như này sao?

Nhưng bỗng hắn thấy nàng đẹp lạ thường, mặt nàng không giấu nổi bi ai lại xinh đẹp đến kiều diễm, đôi môi tuy nhợt nhạt nhưng vẫn thập phần sắc sảo.

Nàng khuynh quốc chi tư, giờ nhìn gần, càng là kiều như liên hoa xuất thuỷ, diễm như minh hà ánh thiên, mái tóc màu bạc tựa hồ toả ra ánh sáng rực rỡ lấp lánh, quả thật là tuyệt sắc giai nhân.

Hắn đưa tay nâng cầm nàng lên, vô tâm nói một câu: "Nàng như này trông cũng thật đẹp."

Một câu nói nhẹ nhàng khinh đạm nhưng lại như sấm sét oanh liệt, đánh từng hồi oang oang vào màng tai của nàng, đánh trúng trái tim đang đập mạnh mẽ như từng hồi trống.

Môi nành giật giật, trái tim nàng đã chết.

Nàng ra nông nỗi này không phải là do Ly quý phi của hắn sao?

Hắn nói nàng như vậy sẽ đẹp hơn?

Nực cười!

Nàng đau đớn, sắc mặt nhợt nhạt thì sẽ đẹp sao!?

Hoang đường!

Nàng chỉ cười rồi nghiêng mặt, tránh khỏi bàn tay hắn.

Hắn cười nhếch thu tay lại.

Hắn nhàn nhạt hỏi một câu: "Nàng hận ta không?

Hận Bích Nhi không?"

Nàng cười, bi thảm nói nhỏ, giọng thập phần mơ hồ: "Hận...hận chứ...nhưng hận...thì làm được gì?"

Hắn chỉ nghe được chút ít không nghe được câu hoàn chỉnh, hắn nghe thấy chữ 'Hận'.

Nàng...nàng hận hắn sao?

Đồng tử hắn co lại sửng người nhìn Liễu Hàn Lam.

Nàng chỉ cười, cười đến cứng đơ.

Nơi mắt nàng chỉ còn hơi hồ bi thương, nhưng mắt nàng bị che rồi hắn nào thấy.

Cớ sao bithương quá lớn nàng muốn giấu cũng không giấu nổi.

Không nhìn ánh mắt thì nhìn sắc mặt, nhìn bờ vai nhỏ hơi run run, nhìn khóe môi động nhẹ muốn gào lên với hắn là 'ta hận chàng!' nhưng không được.

Hắn sửng người một hồi mới kinh đoan bóp chặt hai vai đang run lên của nàng.

Hắn gằn từng chữ một:

"Nàng...không còn yêu ta?"

Nàng đại kinh thất sắc, năm đầu ngón tay siết chặt, đốt ngón tay tái nhợt như ngọc.

Đột nhiên nàng cảm thấy buồn cười, yêu hắn?

Nàng có quyền gì mà yêu hắn chứ?

Dù nàng có yêu hay không thì cũng thế thôi, nếu hắn đã thay lòng đổi dạ thì yêu có tác dụng gì?

Nàng cười thê lương.

Liễu Hàn Lam nói: "Yêu chàng?

Ta có yêu hay không thì cũng chỉ vậy thôi..."

Sắc mặt hắn đại biến, tay càng siết chặt vai nàng hơn, hoảng sợ đã thấm vào xương tủy.

Hắn kinh hồn bạt vía, nháy mắt dâng lên làn sóng nóng hôi hổi.

"Cái gì?

Nàng có ý gì?"

Liễu Hàn Lam nhiều lần cười, vẫn là nụ cười ấy, nàng cười nhiều đến nỗi làm hắn muốn phát điên.

Nàng không mặn không nhạt nói một câu: "Trong lòng chàng nào còn ta, ta dù có yêu thì còn có tác dụng gì sao?"

Nói rồi nàng hung hăng hất tay hắn trên vai nàng.

Nàng đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, mặc hắn kinh người đứng đó.

Liễu Hàn Lam vẫn nặng nề đi khỏi.

Hắn giữ tay nàng lại, nàng khựng lại một bước.

Quay người gạt tay Lăng Vô Bình ra, bất mãn nói:

"Hoàng đế còn có chuyện gì sao?"

Hắn đưa tay lên mắt nàng, do dự một hồi rồi run rẩy chạm vào.

Nàng quay mặt tránh tay hắn, có phần tức giận nói:

"Hoàng đế làm gì vậy!?"

Giọng hắn khàn khàn có chút run rẩy, lay động.

"Để ta...để ta xem mắt nàng."

Nàng vô cớ bỗng dưng nổi giận với hắn, cũng chẳng biết tại sao mình lại nổi giận.

Liễu Hàn Lam quát lớn: "Tránh ra!"

Vì tức giận quá độ, đau thương quá độ làm độc tính phát tác lần nữa.

Thay vì nước mắt thì máu tươi lại chẳng xuống.

Cơn đau nhanh chóng truyền tới tận xương tủy nàng.

Nàng ôm mắt, gục xuống nền cỏ.

Hắn kinh hồn cúi xuống sánh ngang bằng nàng, hắn đưa tay chạm vào mắt nàng nhưng bị nàng gạt ra.

Nàng ngẩng đầu hét lớn, máu từ miệng chậm rãi tuôn ra.

Tóc mây thấm ướt hoa nhan, khuôn mặt kiều mỹ toàn là máu đỏ, môi không khống chế được run rẩy.

Hắn không ngờ độc này tàn ác đến như vậy, Tào Thiên Bích quả thực ra tay tàn nhẫn.

Hắn muốn chạm vào nàng nhưng đều bị nàng lạnh nhạt gạt ra.

Cổ nàng xuất hiện những tia đỏ như máu, lan lên tới cằm.

Nàng gượng đau đứng dậy, đi vào tẩm điện.

Máu theo bước chân nàng chảy xuống.

Đi được một nửa thì nàng ngã xuống, cả thân thể không còn chút sức lực nào, muốn đứng dậy rồi lại ngã xuống.

Hắn đau lòng chạy lại chỗ nàng, ôm bả vai run lên của nàng.

Nàng lại gạt hắn ra, nàng không muốn hắn thương hại mình.

Liễu Hàn Lam quát lớn: "Tránh ra!

Tránh xa ta ra!

Ta không cần chàng thương hại!

Ta không cần!

Giết ta đi cũng được...giết ta đi...!"

Nàng la hét loạn xạ, câu từ không rõ ràng.

Nàng đau đến phát hoảng, hắn thì chẳng biết làm gì.

Mỗi lần độc tính phát tác thì nàng chẳng còn như con người nữa.

Nàng như bị phát điên, cơn đau tra tấn nàng.

Nàng mất hết ý trí, bị dày vò đến trống rỗng chẳng còn nghĩ được gì.

Độc đã lan toàn thân nàng, cổ nàng cũng xuất hiện gân đỏ rồi.

Có lẽ nàng không còn sống được lâu nữa đâu.

Đến cuối đời nàng vẫn không được yên ổn, còn chết đau đớn như vậy.

Thực quá nhẫn tâm!

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 11. Chỉ cần không có chàng


"Nàng không yêu ta!?

Nàng không yêu ta!?

Không yêu ta!?

Ha ha ha!"

Lăng Vô Bình điên cuồng bám chặt vai Liễu Hàn Lam,tay hắn siết chặt đến trắng bệch.

Nàng không rét mà run, Hàn Lam biến sắc, mặt nàng trắng nhợt như bị rút hết huyết sắc.

Hắn phát rồ nắm chặt vai nàng đến phát đau, mặt hắn sát mặt nàng, hơi nóng phả vào mặt nàng, giọng hắn khàn đặc liền tục lặp đi lặp lại câu hỏi 'Nàng không yêu ta?'.

Y phục nàng tá loạn, lộ ra bả vai trắng nõn đã bị hắn bóp đến tím tái.

Liễu Hàn Lam bi ai nói: "Yêu...ta yêu chứ...nhưng yêu thì được gì?

Có thay đổi lòng chàng không?

Hoàng đế...buông tha cho ta đi, ta không muốn ở bên chàng thêm đau khổ nữa."

Hắn cười thập phần khinh thường, Vô Bình cúi đầu xuống, một hồi mới nhỏ giọng khàn khàn nói: "Không ở bên ta nữa?

Rõ ràng nàng yêu ta mà lại không muốn ở bên ta nữa?

Phi!

Không ở bên ta thì nàng có thể đi đâu chứ!?

Đi đâu được cơ chứ!"

Mặt hắn sát khí trùng trùng, có phần đáng sợ.

Đôi đồng tử của hắn nheo lại, mười ngón tay càng siết vai nhỏ của nàng hơn.

Mặt nàng không biểu tình, có tia bất mãn nói:

"Ta muốn...muốn đi một nơi thật xa, một nơi..."

Nàng dừng một chút, nhắm mắt hít một hơi sâu, cắn răng nói tiếp.

Nàng nói: "Một nơi...không có chàng, đâu cũng được chỉ cần không có chàng...!"

Hắn mở to hai mắt, bóp chặt vai nàng, sửng người.

Một nơi không có hắn?

Nàng rõ là yêu hắn mà...sao có thể...sao có thể xa hắn?

Hắn vừa lo sợ vừa cuồng loạn.

Hắn gầm lên, khiến nàng phát run.

"Không!

Nàng rõ là yêu ta mà...nàng yêu ta..sẽ không xa ta...đúng không?

Nàng yêu ta mà!

Nàng yêu ta!

Mãi mãi yêu ta!

Mãi là của ta!"

Nàng run lên bần bật, răng môi cắn chặt, nói một câu: "Đúng, ta mãi mãi yêu chàng dù là kiếp này, kiếp trước hay kiếp sau..."

Nàng lại dừng, cắn chặt răng, tay siết thành quyền, chút huyết sắc còn đọng trên mặt ban nãy giờ đã bị rút sạch.

Nàng nhỏ giọng nói:

"Nhưng ta không phải mãi mãi là của chàng..."

Hắn trợn tròn mắt, mắt như có tia máu hiện lên, đỏ đậm nét.

Hắn liên tục vội vã nói:

"Không!

Nàng yêu ta!

Nàng là của ta!

Không bao giờ!

Nàng mãi là của ta!"

Tiếng nói loạn xạ của hắn vang vọng khắp tai nàng, nó như quấn quanh nàng, âm thanh kinh người khàn đặc làm nàng phát điên.

Nàng đưa hai tay run rẩy lên bịt tai lại, quanh nàng giờ chỉ toàn bòng hình điên loạn của hắn.

Nàng bít chặt tai, cả người run lên.

Âm thanh kia ngày một lớn, vang vọng khắp tai nàng như gồng xích chói nàng lại.

"Áaaa---!"

Nàng bật tỉnh sau một ác mộng tàn bạo.

Hơi thở nàng dồn dập, tiếng nói điên cuồng của hắn vẫn còn bao chùm quanh nàng.

Liễu Hàn Lam sợ hãi, cả người run bần bật.

Đột nhiên có một tì nữ đi vào.

Nói một câu như xét đánh ngang tai, tâm trí nàng vốn hỗn độn ngày càng hỗn độn hơn.

"Chủ tử--Ly quý phi...Ly quý phi có thai rồi!"

Nàng nghe xong câu đó liền ngẩn cả người ra.

Ả có thai còn nàng thì thảm hại đến thế.

Rốt cuộc ả cũng mang thai rồi...Lăng Vô Bình sẽ càng yêu ả hơn, nàng không muốn ở bên hắn nhưng nàng cũng không thoát nổi hắn.

Muốn thoát cũng không được, muốn vào cũng không xong, vậy năm tháng cuối đời nàng chỉ có thể sống trong Hàn Tuyết cung lạnh lẽo này thôi sao?

Giá mà nàng không đặt cho nó cái tên Hàn Tuyết cung thì hơn, có phải nếu không đặt tên này thì nó sẽ không lạnh lẽo như vậy không?

Nó cũng không trống vắng như vậy, đau buốt như vậy...

Tất cả suy cho cùng là do nàng rồi.

Do nàng đem lòng yêu hắn, tâm tình hắn phức tạp còn thất thường.

Lúc thì hắn bày bộ mặt thương hại nàng, lúc thì hại nàng không còn ngóc nổi đầu lên, lúc hại trái tim nàng chết lặng, rốt cuộc nàng vẫn không hiểu con người hắn.

Lúc hắn bình tĩnh đến đáng sợ, lúc hắn lại tức giận lỗ mãng, chung quy vẫn là nàng không hiểu hắn rồi, cũng không ai hiểu nổi hắn.

Nhưng suy cho cùng, dù có sao đi nữa thì người đang vẫn là nàng.

Nàng từng oai phong lẫm liệt bao nhiêu mà giờ thân mang độc, sống không bằng chết.

Oán nặng, thù sâu Liễu Hàn Lam nàng không trả nổi cũng không gánh nổi.

Thôi thì đời này coi như nàng cho hắn như ý nguyện, lo cho hắn chu toàn, không ai nợ ai.

Kiếp sau nàng cũng không muốn gặp lại hắn, kiếp này hắn không cần nàng thì kiếp sau dù hắn có cần, nàng cũng quyết không gặp.

__________Hoa Bỉ Ngạn________
 
[Se] Hoa Bỉ Ngạn
Chương 12. Ta không hại


"Chủ tử, Ly hoàng quý phi sảy thai rồi."

Tì nữ hành lễ nói với nàng, nàng chỉ nhàn nhạt hỏi:

"Sảy rồi?"

Tì nữ đáp: "Vâng."

Nàng cười nhạt, biểu tình không mấy thay đổi: "Mặc đi!"

Từ ngày biết tin ả có thai, đêm nào nàng cũng gặp mộng, ác mộng thì đúng hơn.

Nàng không nghỉ ngơi tốt nên sức khỏe suy nhược.

Tâm tính nàng càng ngày càng vặn vẹo, không vui không buồn, hồn như bị cướp mất.

Nàng cũng chẳng màng việc gì xảy ra ngoài kia, ả có tìm, hắn có tìm nàng cũng mặc.

Hắn phạt nàng rất nhiều trong thời gian qua, hắn phạt trượng hồng, phạt roi, thậm chí còn làm nàng tức, làm nàng đau khiến độc Hoa Lục phát tác.

Cơn đau này nàng nhận, nàng cũng chẳng mảy may quan tâm thân thể mình, nàng hành hạ chính bản thân mình, dày vò chính bản thân mình, cớ sao nàng phải khổ thế.

Cảnh đẹp vẫn còn, người liệu còn không?

Nàng mất Linh Lung nội tâm càng thêm đau, nàng không khóc không cười, cả ngày chỉ trong Hỉ Mai Viên, lúc uống rượu, lúc thì thất thần ngồi ở bàn đá, lúc đông đến nàng lại ngồi hẳn xuống nền tuyết buốt cóng tay chân, nàng ngồi trên nền tuyết như người mất hồn, sờ những bông tuyết lạnh.

Tì nữ thấy nàng thật khổ nhưng không dám an ủi cũng không thể an ủi, ngoài lấy lại Linh Lung, lấy lại sự hạnh phúc trước kia của nàng thì không cách nào an ủi được nàng.

------------

"Nàng hại chết con của trẫm là vì sao!?"

Hắn nắm chặt cổ tay nàng, siết đến đỏ ửng.

Nàng ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói:

"Ta hại?

Ha--hoàng đế muốn thảo phạt ra sao thì cứ việc..."

Hắn nheo mắt, nhíu ấn đường, nghiêng đầu hỏi nàng.

Giọng hắn khàn khàn: "Tại sao nàng ấy không làm gì nàng mà nàng lại hại nàng ấy?"

Nàng sắc bén nói: "Vậy tại sao ta không làm gì chàng mà chàng lại vu oan cho ta?"

Hắn có chút sững người, không ngờ nàng lại hỏi vậy, hắn có chút hoài nghi.

Đôi mắt đen nháy thoáng hiện tia ngạc nhiên.

"Chẳng phải nàng nhận việc này do nàng làm sao?"

Nàng nhấn mạnh từng chữ, muốn nói cho hắn rõ là nàng vô tội.

"Ta nhận?

Ta nói chàng có tin không?

Ta không nhận mà là chàng nói ta nhận!"

Hắn không phân đúng sai, trắng đen mà đã vô tâm ném xuống một câu rồi bỏ đi.

"Áp giải Hoàng Hậu vào thiên lao thẩm vấn!"

Các tì nữ hoảng hốt dập đầu xin hắn tha tội.

Nàng chấp nhận vào thiên lao, hắn chia phân rõ đã đưa ra thi hành nghiêm hình* với nàng, thực làm mất thanh danh của nàng.

Nàng thân là Mẫu Nghi Thiên Hạ mà năm lần bảy lượt bị dụng hình, trên dưới đều phỉ nhổ nàng, gắn cho nàng cái danh thất sủng.

"Các ngươi không cần cầu xin chàng tha tội, vốn dĩ các ngươi không có tội, ta cũng không có.

Đứng lên đi!"

Nàng kiên cường nói với cái tì nữ đang dập đầu van xin.

Các tì nữ do dự đứng dậy, nàng mỉm cười, bị cận vệ dẫn đi.

Tì nữ gọi nàng nhưng bóng lưng nàng vẫn dần xa, khuất khỏi tầm mắt.

Các tì nữ ai cũng cho là nàng đáng thương, cả đời đau khổ thế mà nàng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng cơn dày vò kia.

-------------

Các cận vệ ở thiên lao không dám ra tay với nàng dù đã làm nhiều lần.

Họ thực thấy nàng đáng thương, khắp thân toàn là vết sẹo không bao giờ phai mờ.

Nàng lần nữa bị chói trên cọc gỗ, hai vai bị móc cắm vào rỉ máu.

Hai tay bị gông xiềng chói chặt hai bên.

Nàng cười nói: "Sao vậy?

Sao không ra tay?

Ta vốn là tội đồ, các ngươi không cần phải thế, ta cũng không làm khó các ngươi."

Cận vệ cầm roi cuối cùng không cam lòng mà nhúng roi vào nước quất mạnh lên thân nàng.

Máu tươi bắn ra, nàng phỉ ra một dòng máu tanh tưởi.

Nhiều roi nữa quất vào người nàng mạnh mẽ, nàng không kêu nửa lời làm các cận vệ càng thêm xót xa.

Vai nàng bị cắm gần như xuyên qua vai, máu chảy khắp bạch y trắng như tuyết của nàng.

Máu từ mắt lại chảy ra, lúc này nàng mới đau đớn hét lên, máu thấm gần hết cả tấm lụa trên mắt nàng.

Có luồng sáng quang kim chạy theo gân đỏ ở cổ nàng, nàng đau đến mức hét lên loạn xạ.

Luồng sáng càng thêm chói hơn, nàng gầm lên một tiếng, một tia hồng quang bắn ra, các cận vệ ngã ra sau.

Xung quanh nàng toàn là quang hồng chói lọi, chói đến trắng sáng.

Các cận vệ càng thêm hoảng sợ, sợ hãi mà run cầm cập.

Ý thức nàng càng ngày càng thêm phần mơ hồ, cơ thể nàng có loại cảm giác lâng lâng kì lạ.

Mắt nàng mờ đi dần, rồi nhắm hẳn lại.

Gân mạch nàng đã đứt đoạn, xương cốt như vỡ vụn thành trăm mảnh, đau muốn chết đi sống lại.

Nàng không biết cũng không hiểu kiếp trước mình có phạm phải đại tội gì mà giờ phải trả cái giá đắt như vậy.

Kinh mạch nàng đứt đoạn, như vỡ vụn, võ công của nàng tan biến, mọi công sức lấy lại võ công của nàng nháy mắt mất hết.

Giờ nàng khác gì phế nhân!

Nàng là người không muốn chịu nhục, chịu bất công nhưng vì hắn mà nàng chịu đủ sự bất công, nàng cũng chẳng màng đến việc đòi lại công bằng cho mình, đòi lại thanh danh cho mình.

Liễu Hàn Lam đã bị vùi dập trong bóng tối dù có muốn tìm một tia sáng cũng không có.

Mệnh nàng chỉ đến đây thôi, kết thúc rồi.

Một cận vệ hoảng hốt đi tìm Lăng Vô Bình bẩm báo.

-----------

Hắn cúi thấp người, run lên một cách mạnh mẽ, ấp úng nói:

"Hoàng thượng...Hoàng hậu nương nương...Hoàng hậu nương nương...sắp...sắp..."

Lăng Vô bình ngồi trên ghế tọa đứng phắt dậy, kinh sợ hỏi.

Hắn nói: "Hoàng hậu sắp làm sao!?"

Cận vệ kia sợ hãi: "Hoàng hậu sắp...sắp không xong rồi!"

"CÁI GÌ!?"

Hắn kinh hồn, hoảng loạn mà chạy một mạch tới thiên lao.

---------

Hiện giờ trước mắt hắn là thân ảnh thảm khốc đến đáng thương.

Khăn lụa trên mắt nàng nhuộm máu tươi, còn chảy máu không ngừng.

Nàng muốn đưa tay lên ôm mắt nhưng bị gông xích chói lại không làm sao đưa lên được, hai cổ tay nàng đã rỉ máu.

Hai chiếc móc móc xuyên vai nàng, xương vai như muốn gãy vụn, đau đớn vạn lần.

Trên ngần cổ trắng nõn của nàng toàn gân đỏ, tia hồng quang chạy theo gân đỏ tàn bạo tra tấn nàng.

Cả thân bạch y nhuốm màu máu đỏ tanh hôi.

Hắn sợ tột cùng chạy đến, lôi kiếm của hắn ra mạnh mẽ chém đứt xích sắt.

Nàng từ trên cột gỗ ngã thẳng xuống, hắn đỡ lấy nàng, ôm cả thân nàng vào lòng.

Đồng tử hắn co lại kinh điển, tận cùng của nỗi sợ hãi.

Hắn đỡ nàng ngửa ra, ngồi xuống đất, đặt Liễu Hàn Lam nằm xuống đầu để trên tay.

Nàng mơ hồ mở mắt, thấy bộ dạng lo lắng của hắn, nàng đang mơ sao?

Nàng đưa tay lên sờ mặt hắn.

Nàng thê lương nói nhỏ: "Ta đang mơ sao?

Sao chàng lại lo lắng cho ta như vậy?

Có lẽ ta mơ thật rồi..."

Lệ lưng tròng, hắn lắc lắc đầu mỉm cười.

Lệ rơi xuống khóe môi rướm máu của Liễu Hàn Lam, một hương vị mặn chát lan khắp khuôn miệng, đau đớn tột độ.

Tay nàng run run lau nhẹ nước mắt hắn.

Lòng hắn đau như cắt, tim hắn bị bóp tới nghẹn.

Hắn rốt cuộc cũng hối hận vì đối xử tệ bạc với nàng nhưng giờ hắn hối hận được gì?

Cuối cùng nàng cũng sẽ ra đi...

Nàng cười thê lương, nói nhỏ: "Hoàng đế...mệnh ta bạc...không thể ở mãi bên chàng...cũng không...không muốn ở mãi bên chàng..."

Nàng dừng một chút, nuốt máu đọng trong cổ họng xuống, nàng khó khăn nói từng chữ.

Nàng nói: "Mạng ta...cuối cùng...cũng...cũng ở trong tay chàng...ta cứu chàng một mạng...chàng hại ta...mất mạng!

Ta không trách...cứ coi như...coi như...ta đã lo chu toàn hết cho chàng...từ nay chúng ta...không ai nợ ai!"

Hắn vội nói trong hoảng loạn, "Không!

Không thể nào!

Nàng không thể chết!"

Nàng cười nhạt, nói: "Số mệnh ta...trước sau gì...cũng sẽ chết gì độc...Hoa Lục...ta...mong kiếp sau...không gặp chàng!

Kiếp này...chàng không cần ta...kiếp sau...ta không cần chàng...chúng ta...coi như hòa...buông tha cho ta đi...ta...sớm đã hận chàng rồi!"

Nói rồi nàng phỉ ra một vùng máu nhỏ, ngửa đầu nằm lên tay hắn, cười nhàn nhạt rồi nhắm mắt, mắt nàng chảy ra máu hòa cùng nước mắt, khuôn mặt xinh đẹp trở nên lấm lem đến đáng thương.

Hắn mở to mắt, hoảng hốt tột cùng.

Hắn lấy tay luống cuống lau máu trên mặt nàng nhưng tại sao lau mãi không hết, càng lau máu càng chảy ra.

"Nàng không được chết!

Không được chết!

Ta không cho phép nàng chết!

TA KHÔNG CHO PHÉP NÀNG CHẾT!"

Giọng hắn khàn đặc gầm lên như thú dại khiến các cận vệ sợ hãi lùi bước.

Đường đường là hoàng đế của cả giang sơn mà lại quỳ gối ôm nữ nhân bị mình bạc tình vào lòng mà khóc thảm.

Hắn có quyền gì mà không cho nàng chết?

Vốn dĩ hắn là cái lồng nhốt nàng lại, quấn gồng xích quanh chiếc lồng, người trong lồng không cách nào thoát ra.

Ngay từ đầu là hắn phụ nàng, nàng chết là sự giải thoát cho nàng hắn làm gì có quyền cho phép hay không cho phép nàng?

Hoang đường vô cùng!

Hắn tùy tiện đem tình cảm của nàng tặng cho người khác, chứng kiến người mình yêu thân mật trên giường với người khác thì muốn nàng sống sao?

Nàng thà chết còn hơn thế!

Nỗi đau ấy còn đau hơn là bị ngàn vạn con dao găm vào tim, vào ngực, vào kinh mạch.

Nàng sống sao!?

_________Hoa Bỉ Ngạn_________
 
Back
Top Bottom