⸻⸻⸻『 ☂🍁 』⸻⸻⸻
Xuyên qua những tán lá phong đỏ rực, ngẩn ngơ trước vẻ đẹp yên tĩnh của một vùng quê xa lạ, Kazuha – sinh viên năm hai chuyên ngành Văn học cổ, đang trong chuyến đi thực tế khảo sát văn hóa dân gian theo yêu cầu của môn học.
Nhưng với Kazuha, đây không chỉ là một chuyến đi học.
Là một cậu thiếu niên mang mái tóc màu kem sữa và lọn tóc đỏ đặc trưng bên phải, em luôn say mê những điều xưa cũ, yêu thơ và khao khát tự do.
Lang thang qua từng miền đất, Kazuha như thể đang tìm kiếm một mảnh hồn đã thất lạc giữa nhân gian.
Quyết định dừng chân nơi một ngôi làng nhỏ hẻo lánh, nép mình sâu trong cánh rừng đã già.
Không khí cô đặc một cách khó thở, gió lạnh heo hút thổi qua tựa như những mảnh dao cắt xuyên qua từng lớp da lớp thịt.
Càng vào sâu bên trong, bầu không khí càng trở nên nặng nề hơn.
Những cơn gió lướt qua cũng ngày một lạnh.
Những dải băng trắng treo trước từng khung cửa, tiếng gõ mõ chẳng chậm cũng chẳng nhanh, chỉ đơn giản là âm thanh kéo dài chẳng hồi kết vang vọng khắp nơi trong ngôi làng.
Nhưng người dân sống trong làng cũng chẳng qua lại nhiều, cũng chẳng ai nói lời nào.
Họ lướt qua chỉ khẽ cúi đầu thay cho một lời chào nhỏ.
Mỗi nơi em đi qua đều có những phong tục riêng, và nơi này có lẽ cũng không phải là ngoại lệ.
Ngay chính giữa ngôi làng là một ngôi đền, nói nhỏ không nhỏ, nhưng lớn cũng không quá lớn, dường như ngôi đền đó không chỉ dùng để cúng bái, mà có lẽ nó cũng được dùng để tiến hành nhiều nghi thức nữa.
Bầu không khí đầy tang thương, Kazuha cũng tự hiểu là em đã đến sai lúc.
Chẳng định sẽ ở đây lâu hơn nữa, ngay sớm mai em sẽ liền rời đi.
Dẫu sao nơi có tang sự cũng chẳng tiện để đón khách.
Kazuha rảo bước trên những lối mòn, đi qua cả ngôi đền và từng ngôi nhà, nơi đây quả thực heo hút.
Em đã đi khắp nơi trong ngôi làng nhưng vẫn chẳng thể tìm được cho mình một nơi để mua ít lương khô.
Vậy là đêm nay chẳng thể dự trữ lương thực cho chuyến hành trình vào sớm mai của em, may mắn thay nó chẳng quá to tát vì em đã sớm dự trữ được chút ít rồi.
Điều cần lo lắng lúc này là liệu em có thể tìm được nơi để tạm lánh qua đêm hay chăng.
Hoàng hôn dần buông, ánh mặt trời đã sớm chỉ còn là những ánh vàng vắt qua từng mái nhà đã sớm phủ một màu rêu, Kazuha cuối cùng cũng đã tìm được cho mình một mái trọ nhỏ để có thể tạm lánh qua đêm.
Chỉ là trước khi nghỉ ngơi, em vẫn muốn đi dạo một lúc, dù sao chỉ ở yên trong phòng thì cũng quá đỗi chán nản.
Em từng bước đi dạo quanh ngôi làng.
Nơi đây nhuốm một màu tang thương nặng nề khó tả, không khí chẳng mấy thoáng đãng, những cơn gió khẽ lướt qua mang theo mùi hương khói phảng phất.
Em lang thang một cách vô định nhưng chẳng rõ vì sao bước chân em cứ mãi tiến bước chẳng một chút ngần ngại, như thể em đã sớm quen với từng ngã rẽ, từng ngõ ngách đầy sương khói ở nơi đây và rồi dần chậm lại cho đến khi dừng hẳn trước một gốc cây cổ thụ cùng ngôi miếu nhỏ bên cạnh ở tận trong góc sâu bên trong ngôi làng này.
Kazuha đưa mắt ngước nhìn những tán lá từ lâu đã nhuốm một màu đỏ cam của sắc thu, cơn gió lạnh thấu xương bất thình lình thổi qua, khẽ động những chiếc lá khiến chúng phảng phất rơi xuống.
Một chiếc lá khẽ khàng rơi xuống trước mặt em, nhẹ nhàng mà chậm rãi như lông vũ, em chẳng ngần ngại mà đưa tay đón lấy chiếc lá nhưng cũng chẳng bao lâu sau, một cơn gió nữa lướt qua, đưa chiếc lá đến bên ngôi miếu nhỏ kia.
Chỉ khi đó em mới nhận ra chiếc phong bì đỏ hút mắt từ lúc nào đã yên vị ở đó.
Bản tính tò mò đã thôi thúc em đến gần mà nhặt chiếc phong bì đó lên.
Cảm giác nơi phong bì đỏ có chút nặng tay, chưa kể đến trông nó có vẻ phồng lên như chứa một thứ gì đó khá lớn bên trong.
Mặt giấy sần sùi, viền mạ vàng cũng đã dần phai.
Nơi phong bì chẳng một địa chỉ, cũng chẳng đề tên người nhận lẫn người gửi.
Chỉ lạ ở một chỗ, khi em mở phong bì ra, bên trong là thứ gì đó được quấn trong một chiếc khăn tay trắng và được buộc chặt bởi một sợi dây đỏ, và còn có cả... một tờ giấy nhỏ.
_ ❛❛CHỈ DUYÊN ĐÃ ĐỊNH - CHẲNG THỂ CHỐI TỪ❜❜
Kazuha vẫn đang cố hiểu xem những chữ viết trên tấm giấy kia đang ám chỉ điều gì thì chẳng biết tự bao giờ, một bà lão tóc trắng bạc phơ, một tay chống gậy, hướng mắt nhìn về nơi những tán lá đỏ rực.
Gương mặt đăm chiêu hiện rõ những vệt nhăn theo năm tháng.
Ánh mắt bà thoáng lên một vẻ u sầu, như đang tiếc thương cho điều gì đấy đã quá muộn để có thể ngăn cản.
_ "Phong đêm quấn gót
Ngõ tối rước hồn
Cưới mà không biết
Cũng phải làm chồng."
Chất giọng ồ ồ đã bị thời gian mai một, từng câu từng chữ của bà lão chẳng nhanh cũng chẳng chậm như một bài vè cổ, hay... một bài tụng nhỏ mà em chẳng thể hiểu được ngụ ý của bà lão qua đoạn thơ nhỏ đấy.
_ "Nhặt rồi...
Nhặt rồi...
Cô dâu nhà dưới, chẳng lối quay về.
Duyên âm gả trễ...
Cũng là gả thôi."
Đôi mắt em không khỏi mở to đầy kinh ngạc trước những điều bà lão đấy bất ngờ thốt lên.
Tiếng cười khàn đặc xen lẫn những tiếng ho khan đầy quái dị, Kazuha chẳng hiểu sự tình, chỉ vừa định hỏi thêm đã chẳng thấy bóng dáng của bà lão ấy đâu, nhưng câu nói kia vẫn cứ văng vẳng bên tai em.
Xa dần, xa dần, rồi biến mất hoàn toàn.
Em nhìn quanh, lúc này chẳng một bóng người nào ở cạnh khiến em không khỏi trở nên lo lắng.
Em cúi đầu nhìn vào nơi phong bì đỏ trong tay em, chiếc khăn tay từng bị buộc chặt nay đã bất ngờ mở ra, nằm yên ắng trong lòng bàn tay của em, bên trong chỉ vỏn vẹn hai đồng Mora và một nhúm tóc màu chàm.
Gói chiếc khăn tay lại và buộc chặt nó một lần nữa trước khi bỏ vào trong chiếc phong bì đỏ cũng mẩu giấy nhỏ kia rồi đặt nó ngay ngắn ở chỗ cũ nơi chiếc miếu.
Kazuha tự nhủ với bản thân rằng mọi chuyện vừa sảy ra có lẽ chỉ là do em đã quá mệt nên mới sinh ra những ảo giác chẳng thể lí giải như vừa rồi, vậy nên có lẽ sau một giấc ngủ ngon, ngày mai của em sẽ lại tiếp tục một cách bình thường.
Con đường trở về ngôi trọ từ lúc nào đã chuyển một màu đen thẳm như một hố đên sâu hoắm không một ánh đèn soi chiếu.
Ngôi làng vốn còn những ánh đèn nhỏ le lói giờ đây chỉ còn một mảng đen tĩnh mịch.
Những ngọn đèn từ lâu đã tắt ngấm, những cơn gió heo hút mang theo những cái lạnh thấu xương như muốn cắt da cắt thịt.
Lối mòn vốn chỉ lác đác vài chiếc lá đỏ chói giờ đây đã phủ khắp cả con đường.
Những chiếc lá úa một màu nâu tựa như những vệt máu khô ráo rác vương vãi khắp nơi.
Đứng trước căn trọ lúc này chỉ còn ánh đèn nhỏ nhoi bởi chiếc đèn dầu nhỏ treo trước mái hiên mà Kazuha không khỏi cảm thấy không khí có chút rùng rợn kể từ lúc em nhặt chiếc phong bì đỏ kia.
Kazuha thận trọng đẩy cửa bước vào trong, một khung cảnh hoang vắn hơn bao giờ hết.
Ánh đèn nơi đây vẫn còn sáng, chứng tỏ vừa mới đây thôi nơi này vẫn còn người, ấy vậy mà giờ đây không gian lại trở nên yên ắng tĩnh mịch đến nỗi em có thể nghe rõ cả tiếng hơi thở của mình và cả tiếng tim em đập liên hồi vì lo lắng.
Cơn gió từ đâu thổi đến mang theo cái lạnh thấu xương từ bên ngoài ngôi trọ nhỏ khiến em không khỏi rùng mình, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng ngay khi cảm nhận được vòng tay của ai đó khẽ quàng lấy em từ phía sau.
Khẽ khàng nhưng vẫn đọng lại chút cảm giác lưu luyến của kẻ ấy.
Kazuha quay lưng, nhìn vào nơi cánh cửa đang hé mở mà em chắc chắn rằng em nhớ bản thân đã đóng lại.
Nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Sự kì lạ ngày càng nối tiếp nhau vào một nhiều hơn, sự lo lắng và hoang mang trong em cũng đang dần dâng lên qua từng phút từng giây.
Em quay trở về căn phòng mình đã thuê, đặt áo khoác và những vật dụng đem theo để nơi chiếc bàn gỗ cạnh giường ngủ.
Khi này em mới để ý thấy gian phòng của em nó im ắng đến mức kì lạ, ngọn đèn dầu đang phực cháy ở đăng xa nhưng em lại có thể nghe rõ như thể nở sát bên tai em.
Bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo và cô đặc hơn, như thể đang có sự hiện diện của một thứ gì đó dơ bẩn không đáng xuất hiện ở đây.
Trái tim em buông thõng, bản thân em chẳng phải là một người mê tín, nhưng những chuyện xảy ra trong cả buổi chiều vừa qua khiến cho những kiến thức khoa học mà em biết đều chẳng thể đáp trả được.
Nơi này thật sự quá đỗi kì lại rồi.
Kazuha đến gần nơi chiếc đèn dầu, bàn tay trắng trẻo mảnh khảnh khẽ đưa tay muốn tắt ngọn lửa vẫn bập bùng cháy kia nhưng vừa chỉ chạm vào nó, ánh sáng le lói kia đã ngay lập tức lụi tàng và nhanh chóng lạnh đi, chẳng để lại một hơi ấm hay những vệt khói trắng.
Kazuha lúc này đã thật sự lo sợ và đầy hoang mang về nơi này, em buông chiếc đèn dầu ra và nhìn quanh, không gian khi này đã tối om, lạ lùng khi chỉ có những ánh trăng le lói mới có thể xuyên qua bức tường đan tre nhưng nói cánh cửa lại chẳng một tia sáng từ bên ngoài rọi vào.
Bầu không khí trở nên ảm đạm và trùng xuống, một thức cảm giác sợ hãi trong vô thức bao trùm lấy em.
Cơ thể em rã rời, Kazuha ngồi xuống nơi mép giường đưa mắt nhìn đôi bàn tay vẫn còn vương chút hơi lạnh từ chiếc đèn dầu đã tắt ngúm, ánh mắt không ngừng dao động, sợ hãi trước những sự việc vừa rồi.
Em cứ mãi ngồi thẫn thờ ở đó, tâm trí mông lung chỉ mong có thể thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Kazuha thở dài rồi chậm rãi đặt lưng xuống giường, em vắt tay lên trán, trong đầu lại vô thức có muôn vàn suy nghĩ và những hình ảnh từ tưởng tượng lướt qua.
Em lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những dòng suy nghĩ đáng sợ mà bản thân tự nghĩ ra, khẽ xoay mình mà cuộn người lại, cố gắng an ủi bản thân chỉ cần qua đêm nay, em sẽ thoát khỏi nơi rùng rợn này và những sự kì lạ này sẽ sớm biến mất.
Cơn mệt mỏi và sự buồn ngủ cuối cùng đã vượt qua nỗi sợ, em lim dim, mọi thứ dần trở nên tối đen trước khi em hoàn toàn chìm vào cõi mộng mà chẳng biết rằng tấm chăn mỏng vốn chỉ được em vắt qua eo, giờ đã được ai đó nhẹ nhàng đắp lên người em từ bao giờ.
Kazuha chợt mở mắt, em lúc này đang đứng trong một không gian kỳ lạ.
Dưới chân em là một mặt hồ tĩnh lặng, không một tiếng nước chảy, cũng không một sinh vật nào ở đây.
Mặt hồ rộng thênh thang và chói sáng, xung quanh là những gốc cây phong đỏ to lớn.
Lá phong đỏ vốn dĩ phải thả mình trôi trong làn không khí, nhưng ở đây lại như bị thứ gì đó treo ngược lại mà lơ lửng trên không trung.
Những chiếc lá vốn dĩ mang trên mình một màu đỏ rực của sắc thu, những thân gỗ đáng lẽ phủ một lớp nâu sần sùi và mặt hồ đã phải có một màu xanh biếc, vậy mà giờ đây, màu sắc của chúng dường như đã bị rút cạn chẳng biết vì lý do gì, chỉ đọng lại những vệt màu đơn sắc tạo nên một khung cảnh thực hoang tàn và thô sơ như một bức vẽ vướng bận tro tàn.
Kazuha đưa mắt nhìn quanh và từ từ tiến về phía trước.
Gợn sóng nhỏ khẽ dao động khi từng bước chân của em chạm xuống mặt hồ.
Phía xa xăm là một làn sương mù dày trắng xóa, càng đến gần, lớp sương mù ấy ngày một tan ra, một bóng hình cũng dần hiện hữu, đứng nơi giữa làn sương trắng.
Một làn gió êm đềm và dịu nhẹ bất ngờ thổi qua, đánh bay làn sương xám xịt trước mắt.
Đôi mắt em mở to đầy sự kinh ngạc khi đối diện với người phía trước.
Mái tóc trước được cắt tỉa gọn gàng đến nửa gương mặt, phía sau là làn tóc dài buông xõa khẽ động theo làn gió.
Dáng người mảnh khảnh, khoác trên mình vận trường bào thả dài chạm đất, gương mặt lại như vẫn còn chút màu sương phủ lấy, làm em chẳng thể thấy rõ mặt người kia.
Kazuha lặng thinh, em muốn mở miệng, muốn hỏi xem người trước mặt là ai nhưng mặc cho bao nỗ lực em vẫn chẳng thể cất tiếng gọi.
Cổ họng em khô khốc, lại còn vương vấn thứ cảm giác đau nhức như bị ai đó bóp chặt khiến những lời muốn nói đều nghẹn lại.
Kẻ đằng xa vẫn yên vị, khẽ nở một nụ cười với em.
Kazuha tiến từng bước, người lại lùi từng bước như thể bị một thế lực vô hình ngăn cách, giữ khoảng cách giữa cả hai.
Em dừng lại, người cũng ngừng di chuyển.
Một cơn gió nữa lại lướt qua, mang theo những chiếc lá nhuốm một màu sương bay đi.
Người khẽ mở miệng, giọng nói chầm chậm, chẳng gấp gáp, lại bất ngờ tạo cho em một cảm giác đầy ấm áp và an tâm, nhưng từng câu từng chữ lại mang một ẩn ý em chẳng thể hiểu được.
_ " 'Tân nương' của ta...
Ta đã chờ người... rất lâu rồi..."
Kazuha bất giác mở to mắt, em lúc này đã có thể mở miệng mà hỏi:
_ "Ý anh là gì?"
Người kia không nói hai lời, chỉ cười khúc khích.
Cơn gió dữ dội bất ngờ kéo đến, những chiếc lá cũng bị làn gió cuốn theo, thổi về phía em làm cho em phải đưa tay đỡ, ngăn cho cơn gió thổi vào mắt.
Và rồi em tỉnh dậy khỏi cõi mộng.
Hơi thở em dồn dập, mồ hôi đã ướt đẫm tấm lưng gầy, tim em nhói lên, đập liên hồi theo từng nhịp thở.
Kazuha đưa mắt nhìn quanh căn phòng, bầu trời lúc này cũng đã chuyển một màu xanh nhẹ, những vệt sáng từ từ soi đến từ cửa sổ rồi lười biếng nằm dài nơi nền nhà.
Em dần lấy lại tinh thần, giấc mơ vừa rồi em đột nhiên chẳng thể nhớ được gì, chỉ văng vẳng bên tai một câu nói kỳ quặc:
_ "Sớm thôi, ta là 'tân lang' của em, đến khi đó em sẽ biết ta là ai."
Em bàng hoàng khi nhìn thấy nơi chiếc bàn – vốn chỉ có chiếc áo khoác của em và chiếc đèn dầu – bây giờ đã xuất hiện một chiếc hộp giấy đỏ sẫm, bên trên còn được dán một tờ giấy màu be in rõ cả họ lẫn tên của một người em chưa từng nghe qua nhưng có cảm giác nó sẽ có liên quan đến em: Phong Nguyên Vạn Diệp.
Bên trên chiếc hộp giấy lại là chiếc phong bì đỏ mà em đã để lại trên chiếc miếu ban chiều hôm qua.
Nó đề một cái tên mà em chắc chắn rằng mình chẳng hề biết đến người này, nhưng lại gợi lên cho em một cảm giác quen thuộc khó tả: Tư Khải Lạp Mỗ Tề.
Em mang trong mình đầy sự hoài nghi nhìn những thứ đó, từ lúc nào đã có ai để nó ở đây mà em chẳng hề hay biết.
Em thật sự phải rời đi khỏi nơi này nhanh thôi, ở đây thật sự quá rùng rợn rồi.
Bao nhiêu ngày thu thập tư liệu hẳn là đã đủ, em đã đến lúc phải trở lại thành phố để thoát khỏi ngôi làng kỳ quái này.
- Còn Tiếp -
⸻⸻⸻ ✧ 𓆩 ☂🍁 𓆪 ✧ ⸻⸻⸻