Ngôn Tình Say Ai Ngoài Say Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 80: 80: Nổ Súng


Sau khi lực lượng chức năng đã bao vây trước căn phòng, mọi người nhìn nhau rồi gật đầu sẵn sàng.

Y Thoa dùng thẻ khóa để mở cửa phòng.

Do yêu cầu từ phía cảnh sát nên nhân viên khách sạn tích cực hợp tác, đưa thẻ phòng của Mai Khiếu Cảnh cho lực lượng chức năng để họ thực hiện quá trình vây bắt tội phạm.
Cả đội cảnh sát ập vào trong, tuy nhiên căn phòng lúc này lại yên ắng lạ thường và chẳng thấy bóng dáng của ai cả.

Thiếu úy Nhậm Thừa Hân nghiêm giọng nói lớn để kiểm tra tình hình:
- Chúng tôi là cảnh sát, hiện tại chúng tôi đã có đủ bằng chứng khẳng định các người có liên quan đến đường dây buôn bán chất cấm xuyên quốc gia.

Đề nghị các người đầu hàng và theo chúng tôi về trụ sở hợp tác điều tra.
Bầu không khí vẫn im phăng phắc, chỉ nghe mỗi tiếng bước chân của những chiến sĩ cảnh sát đang đi rà soát khắp căn phòng.

Đại úy Lục Khắc Duy quay sang nói với cô:

- Chẳng lẽ chúng đã rời khỏi đây?
Y Thoa quay lưng mở tủ quần áo, nhìn thấy mọi thứ bên trong vẫn còn nguyên vẹn, cô lắc đầu:
- Trang phục của bọn chúng vẫn còn ở đây, tôi nghĩ chúng vẫn chưa rời khỏi khách sạn.
Cô vừa nói dứt lời thì một vật thể liền bay xẹt qua ngang mặt cô, âm thanh lớn vang lên, cửa tủ bằng gỗ bị thủng một lỗ do đạm ghim vào.

Chỉ một khoảng cách nhỏ thôi thì chắc chắn cô đã bị thương.
Lực lượng chức năng vội quay người, tất cả tập trung nhìn về phía ban công.

Hai thân hình cao lớn dần dần ló dạng sau tấm rèm cửa ban công, Mai Khiếu Cảnh và Trịnh Sơn Lâm tiến tới vài bước, trên tay chúng vẫn giữ khư khư khẩu súng đang hướng thẳng về phía cảnh sát.
- Đề nghị các người bỏ súng xuống đầu hàng!
Trung úy Triệu Đông Phương hằn giọng đanh thép khi đối đầu với hai tên tội phạm nguy hiểm.

Tuy nhiên bọn chúng vẫn nhất quyết không chấp nhận buông tay chịu trói.
Ban nãy khi đang bị kiểm ra xe hàng, đàn em của những tên trùm đã gửi tin thông báo đến bọn chúng nhằm giúp hai tên đại ca có sự phòng bị và rút lui khi cần thiết.

Tuy nhiên bọn chúng chưa kịp tháo chạy khỏi phòng thì đã nghe thấy âm thanh cửa bị mở khóa từ bên ngoài.
Bí bách đường cùng, hai bọn chúng lập tức chạy ra ban công, muốn nương theo tình hình để trèo ban công tẩu thoát.

Tuy nhiên khoảng cách giữa ban công phòng trên và dưới quá xa, nếu chúng mạo hiểm nhảy xuống thì khả năng cao sẽ bị thương, cũng chẳng thể chạy được.
Hai tên đứng nép sau vách tường ban công và thống nhất cùng nhau cầm súng đương đầu trực tiếp với phía cảnh sát.

Một chiến sĩ cảnh sát tiếp tục cất lời lặp lại câu nói vừa rồi của trung uý Triệu Đông Phương.
- Đề nghị các người bỏ súng xuống và giơ hai tay lên đầu hàng.
Hai tên tội phạm nhìn nhau gật đầu một cái, ngay trước tầm mắt cảnh sát, một cơn mưa đạn ập đến liên hồi.

Họ cũng không thể nhẫn nhịn thêm, chỉ còn cách nổ súng chống trả bọn người thà chết không khuất phục.
Cảnh sát liên tục trắng né, tiếng súng đạn vang lên inh ỏi, những khách thuê phòng ở xung quanh nghe thấy âm súng nổ thì khiếp sợ mà lập tức rời phòng, bỏ chạy tán loạn.

Trước sự tấn công điên cuồng của bọn chúng, cảnh sát chỉ có thể chọn cách nhắm bắn hòng chế ngự tội phạm.

Hai tên điên loạn cứ nổ súng liên tục, đồng thời lần mò ra phía cửa phòng.
Lực lượng chức năng lo sợ chúng ra được bên ngoài sẽ bắt giữ người vô tội và dùng vũ khí để nguy h**p họ, buộc cảnh sát phải thả chúng đi.

Trung úy Triệu Đông Phương nhanh nhạy vội chạy đến đóng sầm cửa phòng rồi đứng chắn ngay trước cánh cửa.
Tên Mai Khiếu Cảnh hùng hổ lao tới.

Hắn chỉa mũi súng về phía cô rồi bóp còi.

Sự việc diễn ra quá nhanh, cô chỉ kịp nhắm bắn trong vội vàng, những tiếng “đoàng, đoàng,…” vang lên chói tai, chồng chéo lên nhau ồn ã.
Cô chau mày đưa bàn tay phải ôm lấy vai trái vừa bị viên đạn bắn trúng.

Máu tứa ra thấm đỏ cả lòng bàn tay, dù đã mặc áo chống đạn nhưng vẫn không thể bảo vệ bản thân tuyệt đối, nhưng dù sao viên đạn cũng đã bị áo bảo hộ làm giảm tốc độ nên không ghim quá sâu vào cơ thể.
Ngay trước tầm mắt cô, tên Mai Khiếu Cảnh ngã khụy xuống đất rồi ôm lấy một bên chân mà nhăn nhó, rên la.

Máu đỏ thấm ướt ống quần, hắn đau đớn chẳng thể đứng dậy nổi vì chân đã bị trúng đạn.
Ngay lúc hắn vừa bấm còi, Đông Phương đã kịp ngắm bắn vào chân hắn để ngăn cản tên tội phạm nguy hiểm tháo chạy.

Gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những con người vô tội.

Cảnh sát vội ập tới còng tay Mai Khiếu Cảnh, trong khi tên Trịnh Sơn Lâm vẫn ngoan cố ra sức phản khảng.
Hắn giơ khẩu súng lên cao, vừa đặt ngón trỏ vào còi súng thì cô đã chạy đến.

Y Thoa giữ một chân làm trụ, chân còn lại giơ cao, nhắm vào khẩu súng trên cánh tay hắn rồi đá thật mạnh, một phát ăn ngay.
Vũ khí vụt khỏi tay hắn rồi văng xuống sàn.

Cô nén cơn đau, đưa tay đấm mạnh vào bụng kẻ phạm tội.

Hắn đau đớn cúi người, nhanh như chớp cô đã khóa chặt hai cánh tay hắn ở phía sau lưng.

Đồng đội của cô vội lấy chiếc còng số tám đeo vào tay Trịnh Sơn Lâm, kịp thời ngăn chặn sự phản kháng từ hắn..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 81: 81: Mập Mờ


Áp giải những tên tội phạm đến sở cảnh sát, cô cũng được đưa đến bệnh viện để xử lý vết thương.

Bọn tội phạm sẽ bị bắt giam tại Macau, nơi chúng thức hiện cuộc giao dịch phạm pháp trước khi trở về nước lãnh án phạt.
Các đồng đội của cô phải theo sát để áp giải bọn tội phạm, ban đầu thiếu úy Nhậm Thừa Hân muốn lên xe taxi cùng cô để đến bệnh viện nhưng Y Thoa một mực bảo có thể tự giải quyết được.

Cuộc tiểu phẫu gấp đạn ở vai cũng không quá phức tạp và diễn ra nhanh chóng.

Cô ngồi trong suốt quá trình phẫu thuật, nhờ có thuốc gây tê nên chẳng thấy đau gì cả.
Vết thương thế này đối với cô thật nhỏ nhặt, trước đây trong những lần làm nhiệm vụ, cô đã từng bị thương còn nghiêm trọng hơn.

Sau khi vết mổ được khâu lại, bác sĩ bảo cô nên ở lại bệnh viện thêm vài tiếng để theo dõi tình trạng nhưng Y Thoa nhất quyết rời khỏi bệnh viện vì còn có việc phải làm.

Cô mạnh mẽ đến mức khó tin, nhìn vào liền biết cô đã đối mặt với những chuyện tương tự rất nhiều lần trước đây.
Vừa ra đến cổng bệnh viện thì cô gặp Hạc Đệ đang đi vào, nhìn thấy vai của cô nhuốm đầy máu đỏ, cơ mặt anh nhăn lại vì lo lắng:

- Em ổn không? Sao không vào bệnh viện, vết thương được xử lý chưa?
Cô hơi bất ngờ trước sự có mặt của anh, chẳng rõ anh ẩn nấp ở đâu mà có thể nắm bắt tin tức nhanh như gió, còn biết cô vào bệnh viện mà chạy theo đến tận đây.

Nhưng lúc này Y Thoa cũng chẳng có tâm trạng để hỏi rõ.
- Tôi không sao, vết thương đã được xử lý rồi.

Giờ tôi cần phải đến sở cảnh sát để giải quyết một số việc.
Anh nhìn cô, ánh mắt đong đầy tình cảm đang ngập tràn sự lo lắng.
- Em bị thương như vậy thì nên về nghỉ ngơi, đừng mãi lao đầu vào công việc.

Dù sao thì nhiệm vụ vây bắt tội phạm cũng đã hoàn thành tốt đẹp rồi không phải sao?
Có lẽ công việc của ai thì người đó rõ nhất, cô đã dành bốn năm thanh xuân để theo đuổi vụ án lớn này, chẳng những cô mà rất nhiều đồng đội đã phải tốn biết bao công suất không thể kể hết mới có thể chạm đến ngày hôm nay, ngày của công lý.

Y Thoa Muốn tận mắt nhìn thấy bọn tội phạm bị áp giải vào ngục thì cô mới có thể yên tâm được.
- Tôi phải đến sở cảnh sát.
Nói rồi cô đi lướt qua anh nhưng Hạc Đệ lập tức nắm lấy cánh tay cô giữ lại.

Biết rõ cá tính của cô mạnh mẽ, một khi đã quyết định thì khó bề thay đổi, không thể khuyên được vợ thì chỉ đành chấp nhận chiều theo ý cô.
- Vậy tôi sẽ đi cùng em.
Xe taxi lăn bánh đến sở cảnh sát, mọi người nhìn thấy cô thì không khỏi ngạc nhiên vì dù đang bị thương nhưng cô vẫn hết lòng vì công việc và theo sát nhiệm vụ đến cùng.
- Vết thương của chị thế nào rồi? Sao chị không ở lại bệnh viện theo dõi thêm.

Em vừa định chị vào viện với chị đấy.
Cô không bận tâm đến vết thương của mình, đối với cô đây chỉ là chuyện cỏn con.
- Chị không sao.

Bọn chúng đã bị bắt giam hết cả rồi chứ? Bao gồm cả bọn thuộc hạ vận chuyển h*r**n?
Thiếu úy Nhậm Thừa Hân gật đầu, cô đến khu vực buồng giam, tận mắt nhìn thấy bọn tội phạm đang bị giam giữ thì mới nhẹ nhõm cả người.

Chỉ có như vậy thì cô mới cảm thấy nhiệm vụ lần này đã thật sự hoàn thành.
Cuối cùng Y Thoa cũng chịu theo anh trở về khách sạn, anh muốn cô ở lại bệnh viện để theo dõi thêm nhưng cô nhất quyết không chịu.

Cô muốn về phòng khách sạn nghỉ ngơi sẽ cảm thấy tốt hơn khi ở bệnh viện tù túng lại ngửi thấy mùi thuốc sát trùng càng khiến cô thêm khó chịu.
Về đến hotel, cô mỏi mệt rã rời, muốn nhanh chóng trở về phòng, mớ hỗn độn xảy ra trong cuộc đối đầu vừa rồi đã giao lại cho nhân viên khách sạn giải quyết.

Vừa bước vào phòng, cô ngồi ngay lên giường, bàn tay ôm lấy vết vị trí vết thương vì đau do thuốc gây tê hết tác động.
Anh khụy gối ngồi trước mắt cô, giọng nói nhẹ nhàng êm tai:
- Đau lắm sao?
Cô lắc đầu, dù mạnh mẽ nhưng đôi khi bản thân cô vẫn muốn được che chở.

Nhưng có lẽ vì Y Thoa là một cảnh sát lại thêm việc những người thân của cô đều đã qua đời càng khiến cô ép buộc bản thân phải trở nên ngoan cường để tự làm chỗ dựa cho chính mình.
- Không sao.

Anh về phòng đi, tôi tự lo được rồi.
Bỗng dưng Hạc Đệ cảm thấy cả hai thật xa cách, rõ ràng anh muốn che chở và trở thành chỗ dựng cho cô, nhưng Y Thoa lại tỏ ra mạnh mẽ đến mức lạnh nhạt.
- Em đuổi tôi sao?
Ánh mắt anh ủ rũ nhìn cô, gương mặt buồn bã cứ như vừa bị vợ mắng.

Cô nào có ý xua đuổi anh, chỉ là không muốn phiền anh phải lo lắng và nhìn cô trong lúc đang bị thương thê thảm.

Dù sao Hạc Đệ cũng chưa từng nói có tình cảm với cô.

Một lời tỏ tình qua loa thấp thoáng cũng không, cô chẳng rõ bây giờ cả hai lấy tư cách gì để ở cạnh đối phương.

Cứ tiếp thế này thì có khác gì “người dưng qua đường”, mối quan hệ mập mờ như vậy thật sự rất mệt mỏi..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 82: 82: Là Gì Của Nhau


Cô có chút khó xử, vết thương lại mỗi lúc càng thêm đau, Y Thoa chau mày đáp lời:
- Anh ở đây lát nữa đồng nghiệp của tôi về sẽ nhìn thấy.
Từng câu cô nói ra lúc này đều khiến lòng anh bị bóp nghẹn.

Nói vậy thì khác nào cô thẳng thừng khẳng định không muốn người khác biết anh và cô có mối quan hệ.

Y Thoa đang nghĩ anh xem cô như người lạ thoáng qua, còn Hạc Đệ lại đau đáu nghĩ suy cô không muốn người khác biết chuyện của cả hai, cô đang muốn giấu anh đi.
- Vậy thì đã sao? Tôi ở đây là sai à?
Câu hỏi của anh khiến cô càng thêm bối rối, cô cũng chẳng rõ tâm lý của Hạc Đệ hiện tại là như thế nào.
- Tôi không có ý đó.

Chỉ là…tôi không muốn anh khó xử thôi.
Cô mím môi vì đau, cảm thấy kiệt sức nên vội nói:

- Tôi muốn nghỉ ngơi.
Thấy cô mệt mỏi chẳng còn hơi sức, đến cả trang phục dính đầy máu còn chưa kịp thay ra, lúc này không thích hợp để tranh luận, càng không nên căng thẳng với nhau thêm.
Anh vội đỡ lấy cô, lời nói nhỏ nhẹ:
- Được rồi, em nghỉ ngơi đi.
Cẩn trọng đặt cô nằm xuống giường, anh đưa tay khẽ xoa đầu cô, Y Thoa cảm thấy phi công này cũng rất ấm áp, đôi khi hơi cục súc và vô sỉ nhưng khi cần thì anh luôn chững chạc lại ra dáng người đàn ông trưởng thành, một chỗ dựa đáng tin cậy để cô tựa vào.
- Thực sự tôi cảm thấy công việc của em quá nguy hiểm.
Cô thở nhẹ một hơi rồi nở nụ cười khẽ:
- Ai cũng có sứ mệnh của mình.

Nếu chỉ vì khó khăn, nguy hiểm mà trốn tránh thì gian khổ sẽ dành cho ai đây?
Anh hiểu những gì cô vừa nói nhưng lo lắng trong anh cũng xuất phát từ sự quan tâm đặc biệt dành cho cô.
- Bị thương đến mức này, em không xót bản thân mình sao?
Cô chẳng chút chần chừ, lời nói mạnh mẽ, dứt khoát:
- Không, tôi quen rồi.
Vừa nghe xong câu trả lời của cô, anh lập tức đáp:
- Nhưng tôi sót, tôi…
Cô đưa mắt nhìn anh, có chút ngạc nhiên trước câu nói của Hạc Đệ vô sỉ.

Tỏ tình thì anh không nói nhưng cứ hay buông những lời khiến cô rung động và phải suy ngẫm nhiều.
- Tại sao phải sót? Tôi có là gì của anh đâu chứ?
Thật ra chính bản thân anh cũng đã từng nghĩ về mối quan hệ hiện tại của cả hai.

Hạc Đệ cũng không phải loại đàn ông vô tâm và thiếu trách nhiệm, ăn xong chùi mép.

Suốt thời gian qua có nhiều chuyện đã xảy ra, khi anh muốn cả hai tiếng xa hơn một bước trong mối quan hệ thì cô lại một mực muốn rời xa anh.

Nếu không có tình cảm với cô và không dành cho cô nhiều sự quan tâm thì anh đã chẳng phải gác lại nhiều công việc quan trọng để bay sang Macau vì lo lắng cho an nguy của “vợ”.
- Những gì chúng ta đã trải qua, tôi đối với em thế nào, chẳng lẽ em không cảm nhận được gì sao?
Tên đáng ghét này cứ thích làm khó cô.

Anh có tình cảm với người ta thì cứ thẳng thừng tỏ tình, đằng này lại cứ thích hỏi ngược như thế làm cô ngại đến đỏ mặt, hơn nữa Y Thoa càng sợ phải thân mình sẽ ảo tưởng vị trí trong lòng của đối phương.
- Vậy còn anh, anh cảm nhận được gì?
Cặp đôi này thật khiến người khác phải mệt mỏi khi đằng trai thì chẳng thẳng thừng bày tỏ, còn đằng gái cũng nào chịu thua, nhất quyết phải để người đàn ông thừa nhận tình cảm trước còn không thì thà bỏ lỡ còn hơn.
Cô đã bật câu hỏi để mở đèn xanh vì mong muốn nghe được lời nói mà cô mong chờ bấy lâu nay từ anh, nhưng sao trông vẻ mặt của Hạc Đệ cứ ngây ra mà vẫn chưa chịu nói lời tình cảm.
- Bây giờ tôi không cảm nhận nữa…
Ánh mắt cô lộ rõ sự thất vọng dù trong câu nói của anh vẫn còn nhiều mơ hồ nhưng có vẻ như những ý nghĩa không mấy tích cực đã khiến cô phải chùn bước.

Y Thoa đang nghĩ anh ẩn ý nói đến việc không có cảm giác với cô.
Chẳng đợi cô phải đặt câu hỏi, anh nói tiếp:
- Từ lâu tôi đã xem em là vợ của tôi rồi.

Vậy nên tôi không cần cảm nhận để xác định thêm làm gì cả.

Cô mở to mắt nhìn anh, lời nói vừa rồi khiến cô sốc đến đứng hình.

Quả nhiên Uông Hạc Đệ khác người, đã không nói thì thôi, nhưng một khi đã lên tiếng thì thẳng thừng bảo xem cô là vợ.

Chẳng cần tỏ tình theo cách “anh yêu em” hay “anh cần em”.

Tất thẩy mọi sự ngọt ngào, sến sẩm và tình cảm đều gói gọn trong câu nói “tôi xem em là vợ tôi”.
Chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy lời nói ấy rất lãng mạn dẫu không cầu kỳ hoa mỹ nhưng lại chân thành và ấm áp đến lạ.
- Ai là vợ anh chứ.
Cô đỏ mặt, chỉ biết nói phũ để bớt ngượng ngùng.

Dù Y Thoa có mạnh mẽ đến đâu, nhưng cô vẫn là phụ nữ, trút bỏ lớp áo quân phục, nội tâm mềm yếu của cô sẽ càng lộ rõ.
- Chúng ta quay lại như trước đây được không? Từ khi em rời đi, tôi luôn thấy trống trải, nếu không có em, nơi đó cũng chẳng phải là nhà..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 83: 83: Nghiện


Cô im lặng nghĩ suy, phần lớn vì ngượng ngùng nên chưa đáp lời ngay.

Anh bỗng nắm lấy tay cô, Uông Hạc Đệ đột nhiên ngọt ngào khiến cô vừa nổi da gà lại vừa thích.
- Anh biết đó, công việc của tôi rất nguy hiểm, anh không sợ bị liên lụy sao?
Câu hỏi của cô không phải qua loa đối phó với lời “tỏ tình” vừa rồi từ anh mà thực chất đây chính là lời thật tâm về nỗi lo trong lòng cô.

Y Thoa không muốn anh va vào rắc rối vì cô, trong khi công việc cảnh sát cô đang theo đuổi lại đối mặt với vô vàng nguy hiểm do đụng độ với nhiều đối tượng phạm tội, các băng nhóm có máu mặt.

Không khéo sẽ liên lụy đến Hạc Đệ nếu anh kiên quyết ở cạnh cô.
- Xung quanh tôi cũng có rất nhiều nguy hiểm.

Tôi mới là người nên hỏi em câu đó.
Chợt Y Thoa ngẫm lại, các mối quan hệ của anh rất phức tạp, Hạc Đệ quen biết vô số những gương mặt cộm cán.

Chỉ tính trong đội vệ sĩ thôi cũng đã có quá nhiều người mang thân phận không hề đơn giản.

Chẳng thể nói ai nguy hiểm hơn ai được.

Thấy cô im lặng và có chút băn khoăn, anh không thể chờ đợi thêm được nữa nên vội nói tiếp:
- Xung quanh cả hai đều có nhiều nguy hiểm, vậy nên anh muốn chúng ta yêu nhau bình yên thôi.
Cô phải mất vài giây để ngẫm lại vì sợ mình nghe lầm, anh vừa bảo cả hai “yêu nhau”.

Có lẽ giờ phút này Không còn nghi ngờ gì nữa.

Tuy Uông Hạc Đệ cứng ngắt và không giỏi lãng mạn, ngôn tình, nhưng những câu nói tuy đơn giản mà lại chân thành từ anh ở ngay thời điểm này là điều quý giá hơn tất cả những lời thấm đượm mật ngọt.
- Tôi…
Cô ngập ngừng bối rối, dù sao khi nhận được lời tỏ tình từ người mình thương thì bất kể người con gái nào cũng sẽ cảm thấy xao xuyến, thẹn thùng.
- Em định xưng hô lạnh nhạt như vậy mãi sao?
Chỉ khi anh nhắc nhở thì cô mới chịu điều chỉnh cách xưng hô, nhưng đó là lần “lăn giường” mà cô không còn sự lựa chọn nào khác.
- Chỉ là…tôi vẫn chưa quen thôi.
Anh chau mày, bây giờ đã đến lúc phải dạy dỗ lại vợ theo khuôn khổ một chút.
- Lại xưng tôi.

Từ giờ nếu em còn xưng hô như vậy, anh sẽ…
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ra dáng nóc nhà hỏi lại:
- Sẽ thế nào?
Anh kề sát mặt đến, cả hai đang nhìn nhau ở khoảng cách rất gần, tim cô đập mạnh không thể kiểm soát, trai đẹp cận kề thế này, nội tâm của cô ắt hẳn đang gào thép vì rung động cuồng nhiệt.

“Chụt” một cái nhẹ nhàng, anh đặt lên môi cô một nụ hôn.

Y Thoa mở to mắt nhìn anh, sơ hở một chút liền hôn vợ, có lẽ anh bị nghiện cô mất rồi.
- Sẽ hôn em.
Cô vì mắc cỡ nên vội quay mặt đi, né tránh ánh mắt của anh.

Nhìn chiếc áo dính nhiều máu, Y Thoa cảm thấy bản thấy mình thật nhếch nhác trước mắt anh.

Lúc cô xinh đẹp, chỉnh chu thì anh không bày tỏ, giờ lại thổ lại tình cảm ngay lúc trông cô thảm thương nhất.
- Tôi…phải thay đồ đã, áo tôi bẩn rồi.

Anh nhíu nhẹ đôi mắt, giọng nói nghiêm túc nhấn mạnh:
- Lại tôi.
Cô chợt nhận ra điều sai sót, chỉ là nhất thời thay đổi cách xưng hô, cô chưa thể quen hẳn.

Cũng từ đây cả hai sẽ tiến thêm một bước trong mối quan hệ nên cô vẫn còn chút lạ lẫm dù trong lòng rất vui và hạnh phúc, sau cùng điều cô mong mỏi bấy lâu cũng đã thành sự thật.
- Em…nhất thời tôi…à không, nhất thời em vẫn chưa quen.

Giờ em phải thay đồ rồi.

Anh về phòng đi.

Em sẽ nhắn tin cho anh sau.
Dù sao anh cũng đã mang tiếng chai mặt, bây giờ cô muốn đuổi anh về cũng không phải điều dễ dàng, Uông Hạc Đệ cũng sẽ không chấp nhận vì cứ muốn bám dính lấy cô.
- Em cứ thay đi, anh giúp em, sao cứ phải đuổi anh về.
Sự dày mặt của anh vẫn chưa dừng lại ở đó, Hạc Đệ kề sát môi đến gần tai cô rồi nói nhỏ:
- Dù sao thì thân thể của em, anh cũng đã thấy hết rồi mà.
Cô đỏ mặt đến nóng bừng, xém chút khói đã bốc ra từ hai tai, Y Thoa vội đẩy anh ra, lời nói chứa đựng đầy sự ngượng ngùng:
- Đồ vô sỉ.
Anh nở nụ cười gian, chỉ giỏi chọc vợ để bị ăn mắng là giỏi.
- Ngồi yên đi, để anh giúp em lấy đồ.
Vết thương vừa khâu lại nên vẫn còn rất đau, anh giúp cô thay trang phục, cẩn trọng cài từng cúc áo.

Cả hai đang nhìn nhau thắm thiết thì tiếng mở cửa phòng đã phá tan bầu không khí lãng mạn.
Vẻ mặt thản thốt, bối rối của ba người nhìn nhau.

Anh vẫn đang cài cúc áo cho cô, Y Thoa giật mình, ánh mắt hoang mang, rối bời khi thiếu úy Nhậm Thừa Hân đã về, cô vội đưa hai tay chắn trước cơ thể vì ngại.

Nãu giờ cứ lo tình cảm với anh mà quen mất chuyện cô ấy sẽ về và nhìn thấy.
Trong khi Thừa Hân đứng ngây ra như trời trồng vì không tin được cảnh tượng trước mắt.

Trung úy Triệu Đông Phương lạnh lùng, quy tắc nay lại mang “trai lạ” về phòng, quả là chuyện hiếm có khó tin.
Nhưng cô ấy đã nhận ra Hạc Đệ.

Thiếu úy Nhậm Thừa Hân thừa biết anh là CEO của Hilda, người mà Đông Phương đã ở cạnh trong thời gian thực hiện kế hoạch phá án.

Với sự thông minh, nhạy bén vốn có của một cảnh sát hình sự, cô ấy thừa sức đoán ra cô đã nãy sinh tình cảm với anh trong quá trình làm nhiệm vụ.
Tuy nhiên để chắc chắn hơn mọi việc và hợp lý hóa hoàn cảnh, cô ấy cất tiếng hỏi:
- Hai người…chuyện này là thế nào?.
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 84: 84: Kỷ Luật


Cô và anh nhìn nhau, nhưng xem ra thái độ của Hạc Đệ vẫn còn bình tĩnh hơn cô rất nhiều.

Bình thường cô luôn mạnh mẽ, quyết đoán nhưng khi vướng vào tình cảm liền thấy lúng túng, e thẹn mà chẳng biết phải làm sao.
Trong lúc Y Thoa đang khó xử, Hạc Đệ lại vô cùng điềm nhiên đáp:
- Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.
Anh nghĩ dù sao chuyện cũng đã lỡ, thiếu úy Nhậm Thừa Hân cũng nhìn thấy cả hai thắm thiết ra sao, bây giờ có che giấu cũng chẳng được, chi bằng cứ nói thật thôi.
Nhưng Y Thoa nhận thấy dường như anh có vẻ hơi khoa trương thì phải, chưa gì mà đã thẳng từng giới thiệu là chồng sắp cưới của cô.

Đáng lẽ chỉ cần nói là người yêu thì cũng đã gây sốc lắm rồi.
Cô đưa tay véo vào cánh tay anh một cái, tỏ ý phản đối lời nói có hơi lố vừa rồi.

Vì sợ thiếu úy Nhậm Thừa Hân nghe thấy nên cô khép chặt hai hàm răng rồi nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe:
- Anh điên rồi à?
Chẳng rõ đây là lần thứ mấy cô mắng anh điên.

Chợt Y Thoa nhìn thấy vài cúc áo của mình vẫn còn đang mở, cô vội tự tay cài lại cho kín đáo.

Do say đắm vào chuyện tình cảm với vợ nên anh nào nghĩ đến nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng cô.
- Sao chứ? Anh chỉ nói sự thật thôi, chuyện chúng ta kết hôn, chỉ là sớm muộn thôi mà.
Thiếu úy Nhậm Thừa Hân thấy hai người đang nhỏ to xì xầm thì dần bước đến gần.

Cô ấy vẫn chưa hết bàng hoàng và ngơ ngác.
- Trung úy Đông Phương, anh ta…thật sự là chồng sắp cưới của chị sao? Hai người đã tiến triển nhanh đến mức này rồi à?
Lúc này trong cô xuất hiện một nỗi lo khác, nhưng bây giờ anh đã thẳng thừng thừa nhận như thế thì cô cũng không thể nói dối hay né tránh được nữa.

Y Thoa gật đầu trong sự rối bời:
- Đúng là vậy…nhưng Thừa Hân à, xin em đừng nói chuyện này với những người khác.
Đột nhiên nghe cô thốt lên câu nói này, anh đã nhận ra phải chăng mình vừa gây họa.

Do nhất thời muốn khẳng định, muốn công khai tình cảm của cả hai mà anh đã không suy nghĩ thấu đáo.

Uông Hạc Đệ thường ngày sâu sắc, kỹ tính, phút chốc trở thành nô lệ của tình yêu, thay vì dùng lý trí suy xét, anh đã trót lỡ sa ngã trong vài giây mà nghe theo con tim bồng bột.
Thiếu úy Nhậm Thừa Hân hiểu rõ nếu chuyện này để những người trong nhóm cảnh sát biết được thì cô sẽ phải lãnh hậu quả nghiêm trọng ra sao.

Suốt bao năm làm việc chung, Thừa Hân xem cô như người chị, người bạn thân thiết, lần này cô ấy khi không lại bị vướng vào bí mật tình cảm của cặp đôi ngang trái, thật khó xử biết bao.
- Dù bây giờ em giúp chị che giấu thì sớm muộn gì đội hình sự cũng sẽ biết.

Đây là vấn đề liên quan đến kỷ luật.

Chị hiểu rõ mà.

Cô im lặng và khẽ cúi mặt, từ khi biết bản thân mình có tình cảm với anh, Y Thoa đã từng nghĩ đến hậu quả, đây cũng là lý do khiến cô luôn dặn lòng không được rung động.

Nhưng dù Y Thoa đã cố gắng đưa bản thân tránh xa tình cảm trai gái thì sau cùng cô vẫn bị vướng vào.
Nghe qua cuộc nói chuyện giữa cô và nữ thiếu uý, Hạc Đệ nhạy bén đã hiểu ra vấn đề.

Ngay từ đầu cô được giao nhiệm vụ tiếp cận tội phạm để điều tra về đường dây buôn bán chất cấm.

Đặc biệt Hạc Đệ cũng nằm trong diện tình nghi và anh cũng là người có mối liên quan với những kẻ buôn bán h*r**n dù qua quá trình điều tra và kết luận, anh không nằm trong đường dây phi pháp kia.

Tuy nhiên anh là đối tượng bị cơ quan điều tra ngắm đến ngay từ đầu, việc cô có tình cảm với anh là vi phạm kỷ luật trong ngành khi một nữ trung úy lại để bản thân xảy ra tình cảm với đối tượng tình nghi trong quá trình làm nhiệm vụ.

Đây này là một chuyện nghiêm trọng vì theo quy tắc, cô sẽ bị kỷ luật đình chỉ công tác và tồi tệ nhất là phải rời khỏi ngành cảnh sát.
Tình huống khiến cô cảm thấy khó xử, Y Thoa nhìn anh rồi cất lời:
- Anh về phòng trước đi, em có chuyện cần nói với thiếu uý Thừa Hân.
Giờ thì anh đã rõ nguyên do vì sao cô không muốn để nhiều người biết chuyện của cả hai.

Dù rất muốn ở lại để nói thêm với cô nhiều chuyện cũng như cùng nhau giải quyết vấn đề nhưng anh biết bây giờ cũng không phải lúc thích hợp.

Hạc Đệ chỉ đành gật đầu:
- Được, anh sẽ nhắn tin cho em.
Hai người nhìn nhau thắm thiết rồi tạm chia tay.

Cô cũng không muốn nói quá rõ với Thừa Hân về chuyện của cả hai.

Y Thoa chỉ tập trung vào việc nài nỉ cô ấy đừng nói lại chuyện này với mọi người trong đội.

Nhưng cô cũng thừa biết đây chỉ là biện pháp tạm thời vì chuyện tình cảm cũng không thể nào giấu giếm mãi được, trước sau gì đồng nghiệp của cô cũng biết chuyện.

Thực tế cần phải có một hướng giải quyết dứt điểm để mọi chuyện được êm xuôi.

Điều này là vô cùng cần thiết vì nếu cả hai muốn kết hôn với nhau thì không thể che giấu mối quan hệ lâu dài..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 85: 85: Tin Tưởng


Sau chuyến hành trình đầy khó khăn sang Macau vây bắt bọn tội phạm, cuối cùng cô cũng trở về nước, về với căn nhà bình yên của mình.
Anh đưa cô trở về nhà để thu dọn đồ đạc, sắp tới anh muốn cô sẽ chuyển đến sống cùng mình như trước đây để tiện chăm sóc cho cô cũng như chuẩn bị cho kế hoạch kết hôn của cả hai vì dù sao thì gạo cũng đã nấu thành cơm từ lâu.
Nhưng hiện tại đói với Y Thoa, mọi chuyện vẫn chưa hẳn là êm đẹp, sâu thẳm trong lòng cô vẫn còn một chuyện hệ trọng cần giải quyết.

Cô đang cùng anh thu xếp đồ vào vali thì bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.

Cô bảo anh ở trong phòng ngủ để cô ra ngoài xem sao.
Y hoa cũng không có quá nhiều bạn bè từ lúc đi làm đến giờ, đa số cô chỉ liên lạc với đồng nghiệp.

Không ngoài dự đoán của cô, người tìm đến nhà cô chính là đại úy Cố Nam Vinh, người đồng đội trong tổ trọng án vừa cùng cô từ Macau trở về.
Có chút bất ngờ vì cô chưa rõ nguyên nhân đột nhiên Cố Nam Vinh tìm đến đây.

Y Thoa mở cổng nhà rồi cất lời:
- Anh đến tìm em có việc gì sao?
Anh ấy gật đầu, lời nói dứt khoát:

- Anh có chuyện quan trọng cần nói với em.
Chẳng hiểu sao khi vừa nghe thấy cố Nam Vinh có chuyện quan trọng cần nói với mình, cô lại có cảm giác bất an.

Y Thoa mời anh ấy bước vào trong, vừa ngồi xuống ghế, Cố Nam Vinh đã không chần chờ thêm mà vào thẳng vấn đề:
- Anh đến đây vì muốn hỏi rõ em một chuyện.

Em có tình cảm với Uông Hạc Đệ đúng không?
Ngồi chưa nóng ghế mà anh ấy đã hỏi thẳng thừng khiến cô có chút bối rối và bất ngờ.

Tuy trong lòng rất hoang mang nhưng Y Thoa vẫn cố giữ bình tĩnh.
- Sao anh biết chuyện này?
Chuyện cô và anh yêu nhau trong đội trọng án chỉ có duy nhất thiếu úy Nhậm Thừa Hân biết.

Bây giờ đột nhiên Cố Nam Vinh tìm đến nhà cô và “tra hỏi”, mọi sự nghi ngờ của cô đương nhiên sẽ đổ dồn về phía cô ấy.
Cô không thẳng thừng hay lập tức phủ nhận mà dùng cách hỏi ngược lại.

Điều này càng khiến Cố Nam Vinh thêm chắc chắn về chuyện tình cảm đã xảy ra giữa cô và Hạc Đệ.
- Em không phủ nhận, vậy chuyện này chắc chắn là có thật.
Cô im lặng vài giây vì không biết phải nói thế nào nữa.

Trong lúc cô chưa kịp bình tâm để đáp lời Cố Nam Vinh liền nói tiếp:
- Anh không nghĩ em lại để bản thân sa ngã như vậy.

Chuyện này là vi phạm kỷ luật, hậu quả nghiêm trọng như thế nào, em là người hiểu rất rõ.

Vậy mà em vẫn để bản thân vướng vào kẻ nguy hiểm như Uông Hạc Đệ.

Anh nói cho em biết, dù qua quá trình điều tra hắn ta không có liên quan đến đường dây buôn bán chất cấm, nhưng cũng không thể chắc chắn rằng hắn ta vô tội.
Trong giây phút có phần tức giận và không kịp bình tâm để suy nghĩ thấu đáo, Cố Nam Vinh đã có những lời không hay khi nói về Hạc Đệ.

Điều này khiến Y Thoa cảm thấy khó chịu khi chồng của cô bị người khác hạ thấp.
- Anh ấy tuyệt đối không phải loại người như vậy.

Là một cảnh sát, nếu muốn nghi ngờ ai đó phạm tội thì phải đưa ra được bằng chứng, không thể dựa vào cảm xúc để đoán bừa.
Cố Nam Vinh ngây người trước lời nói của cô vì anh ta sốc khi nhạn ra tình cảm mà cô dành cho Hạc Đệ có lẽ đã quá sâu đậm nên cô mới phản ứng mạnh và sẵn sàng đứng ra bảo vệ anh.
- Em yêu hắn đến vậy sao? Em ở cạnh Uông Hạc Đệ bao lâu? Sao em có thể bất chấp mọi thứ để tin tưởng vào một người phức tạp như hắn?
Từ khi cô gia nhập ngành cảnh sát đến nay cũng đã được năm năm, suốt ngần ấy năm trong lòng của Cố Nam Vinh vẫn luôn có hình bóng của cô.

Nhưng trong mắt anh ấy cô luôn là người lạnh lùng, quy tắc và phũ phàng.

Đối với Y Thoa chỉ có công việc và công việc.

Thậm chí trong những buổi đồng nghiệp họp mặt tiệc tùng cô cũng không thường xuyên có mặt và sống khá khép kín.
Vào giáng sinh năm ngoái, Nam Vinh và đã mời cô đi xem phim, ban đầu cô từ chối, nhưng vì anh ấy quá nhiệt tình thuyết phục nên sau cùng cô đã đồng ý.

Như Y Thoa dự đoán, đại úy Cố Nam Vinh đã tỏ tình với cô sau buổi xem phim, tuy nhiên cô đã thẳng thừng từ chối.

Dẫu vậy nhưng anh ấy vẫn chưa từng từ bỏ ý định theo đuổi người con gái sắt đá.
Bây giờ đột ngột biết tin người mình thầm thương bấy lâu đã có ý trung nhân.

Khổ nỗi người đó lại còn từng là đối tượng bị tình nghi trong vụ án mà đội trọng án đảm nhận.

Dù bây giờ cô đã thừa nhận tình cảm với Hạc Đệ nhưng anh ấy vẫn không thể chấp nhận đây là sự thật.
- Chuyện của em và anh ấy, anh không cần bận tâm.
Vẫn thái độ lạnh lùng, lời lẽ phũ phàng, hờ hững.

Người con anh ấy hằng mong mỏi nay đã thuộc về người đàn ông khác.
Cánh cửa phòng hé mở, Hạc Đệ đứng bên trong nhìn ra ngoài, anh loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện giữa cô và Cố Nam Vinh.

Anh lo lắng sắp tới cô sẽ phải đối mặt với những điều tồi tệ vì đồng nghiệp của cô đã biết cả hai đang yêu nhau..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 86: 86: Mẹ Chồng


Ngày hôm sau, Y Thoa đến sở cảnh sát hỏi rõ thiếu úy Nhậm Thừa Hân.

Quả nhiên như những gì cô đã nghi ngờ, chính cô ấy đã nói Cố Nam Vinh biết chuyện cô và Hạc Đệ đang yêu nhau.

Tuy nhiên Thừa Hân cũng không phải cố ý làm như vậy.
Sau khi từ Macau trở về, Cố Nam Vinh đã nói với Thừa Hân rằng anh ấy muốn tỏ tình với cô thêm một lần nữa.

Từ trước đến nay Nam Vinh xem nữ thiếu úy như một người em gái trong đội, thấy cô ấy khá thân thiết với cô nên Nam Vinh muốn hỏi ý kiến Thừa Hân về màn tỏ tình sắp tới.
Nhưng nào ngờ, Thừa Hân đã yêu thầm Nam Vinh từ lâu mà anh ấy chẳng hề hay biết.
Nghe chính miệng người trong mộng nói muốn tỏ tình với Y Thoa thêm một lần nữa, Thừa Hân không chịu đựng được đã kích nên đã nói cô đã yêu Uông Hạc Đệ, dù anh ấy có cố gắng thế nào đi chăng nữa thì kết quả vẫn là con số không.

Thừa Hân mong muốn anh ấy hãy thoát khỏi mộng tưởng, nhìn nhận vào thực tế để bản thân đón nhận tình cảm mới, thay vì cứ mãi chìm đắm trong vô vọng.
Không thể chấp nhận Y Thoa đã có người thương.

Nam Vinh bán tín bán nghi về lời nói của Thừa Hân nên anh ấy đã quyết định gặp cô để hỏi rõ.

Kết quả đã khiến Nam Vinh thất vọng khi cô thật sự có tình cảm với Hạc Đệ.

Tình cảm đơn phương suốt nhiều năm qua cũng đã đến lúc phải khép lại.
Hôm nay là ngày nghỉ của cả hai, Y Thoa tranh thủ dậy sớm để nấu ăn cho anh.

Tối qua anh phải thức khuya làm việc nên đến giờ vẫn chưa tỉnh giấc.

Đang cặm cụi nấu ăn cùng với đầu bếp thì cô chợt nghe thấy tiếng chuông cửa.

Người giúp việc nhanh chóng ra mở cổng.

Khi ở cùng anh cô cảm thấy mình luôn được chiều chuộng và nâng niu.

Mọi việc đều đã có người giúp việc trong nhà làm cả, cô chẳng cần động đến móng tay.

Y Thoa nghe tiếng xe lăn bánh vào sân nhà có chút ồn ào nên đã bước ra ngoài xem thử.

Người giúp việc nhìn thấy cô thì vội chạy đến nói nhỏ:
- Cô Y Thoa à, Uông phu nhân và cậu ba đến.
Như một tiếng sét vừa đánh ngang tai, ngay trước mắt cô, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, dáng vóc thanh tao bước xuống từ chiếc xe hơi hạng sang.

Trên tay bà ấy cầm một chiếc túi xách đắt tiền, chiếc đầm suông hơi xòe nhẹ càng tôn lên sự sang chảnh, quý tộc của người phụ nữ trung niên.
Đưa tay hạ chiếc mắt kính đen thời thượng, bà ấy từ tốn bước vào trong nhà cùng Triệu Tường.
Cô chợt nhận ra em trai anh đã lái xe đưa bà ấy đến đây, dù chưa rõ có chuyện gì nhưng Y Thoa cảm thấy vô cùng lo lắng khi lần đầu tiên đối diện với phụ huynh của anh.
Giữa cả hai đã xảy ra rất nhiều chuyện và trước đây cũng đã sống chung được một thời gian.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô gặp mẹ của anh mà còn là đích thân bà ấy đến đây, cô chưa kịp chuẩn bị gì cả nên cảm thấy rất hồi hộp lẫn hoang mang.

Triệu Tường nhìn thấy cô liền nở nụ cười rồi nói:

- Chào chị dâu.
Cô gật nhẹ đầu đáp lễ, thấy Uông phu nhân bước đến gần, cô vội cúi đầu:
- Dạ…con chào phu nhân.

Con là…
Bà ấy mà không hề báo trước, cô cũng chẳng nghe anh nói gì đến việc này nên bây giờ cô đang rất bối rối, đến cả lời nói cũng ấp úng thiếu tự tin.
Trái ngược với suy nghĩ căng thẳng trong cô, tuy bề ngoài của Uông phu nhân rất cao sang quyền quý, toát lên vẻ khó gần nhưng bà ấy lại vô cùng thân thiện.
Uông phu nhân nhìn cô rồi nở nụ cười tươi, gương mặt tỏa ra sự hiền hậu nhã nhặn:
- Thì ra con là Y Thoa, vợ sắp cưới của Hạc Đệ.

Cái thằng nhóc đó mãi vẫn chưa đưa con về nhà ra mắt nên hôm nay mẹ bảo Triệu Tường đưa mẹ đến đây thăm hai đứa.

Mà chồng con đâu rồi? Hôm nay là chủ nhật, đừng nói là nó bận việc đấy.
Cô ngỡ ngàng nhìn “mẹ chồng” vì mức độ đáng yêu của bà ấy.

Chẳng những không gây khó dễ hay tỏ thái độ khó chịu mà còn xưng hô với cô bằng “mẹ - con”.

Chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ để thấy Uông phu nhân đã thừa nhận cô chính là con dâu của mình.
Y Thoa vội mời mẹ chồng vào nhà, cô nhanh nhẹn đi lấy nước cho bà ấy rồi nhỏ nhẹ giải thích:
- Hạc Đệ vẫn đang ngủ, để con lên phòng gọi anh ấy dậy.

Bọn con dự tính sẽ chọn một ngày thích hợp để về ra mắt hai bác.

Hôm nay bác gái đột ngột đến nên chưa kịp chuẩn bị gì cả…
Uông phu nhân nâng tách trà uống nhẹ một ngụm rồi xoa tay:
- Người một nhà cả mà, con đừng khách sáo như vậy.

Nếu Hạc Đệ chưa thức thì cứ để nó ngủ đi, ngày thường thằng bé đã phải làm việc rất vất vả.

Mà sao lại gọi là bác, phải gọi là mẹ chứ.
Cô mỉm cười đáp lời:
- Dạ, mẹ.
Triệu Tường cũng nở nụ cười đồng tình:
- Đúng đó chị dâu, chúng ta là người một nhà cả mà.
Xem ra Triệu Tường cũng rất lanh miệng, thay đổi cách xưng hô trơn tru như vậy, lúc trước còn gọi cô là “thím nhỏ”, bây giờ thì một tiếng, hai tiếng cũng “chị dâu”..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 87: 87: Cưng Chiều


Một lát sau cô lên phòng gọi anh dậy, dù sao mẹ và em trai của anh cũng đã đến nhà, một mình cô đón tiếp họ thì cũng không phải phép cho lắm.

Vừa mở cửa phòng bước vào cô thấy anh đang thay áo, Y Thoa l cất lời:
- Anh à, mẹ và Triệu Tường đến thăm anh.
Hạc Đệ có chút ngạc nhiên nhưng anh vẫn rất bình thản:
- Mẹ đến đột ngột mà không báo trước với anh.

Em nói chuyện với mẹ thế nào rồi?
Cô mỉm cười, nhìn vẻ mặt tươi tắn của cô, anh liền biết mọi chuyện tốt đẹp.
- Mẹ rất dễ gần nên cuộc gặp gỡ không căng thẳng như em đã nghĩ.

Mẹ đang phụ đầu bếp nấu ăn, mọi người chờ anh cùng dùng bữa.
Anh bước đến gần, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô:
- Anh đã bảo là mẹ rất hiền, bây giờ thì hết lo lắng rồi chứ?
Cô gật đầu rồi vòng tay ôm lấy cổ anh, Hạc Đệ thắm thiết hôn lên má cô, cặp đôi ngọt ngào vừa nhìn đã biết không thể thiếu nhau.
- Lúc nãy thấy mẹ đột nhiên đến nên em rất lo, nhưng giờ thì nhẹ nhõm hẳn.
Anh cùng cô bước xuống nhà, vừa nhìn thấy anh, em trai Triệu Tường liền cất lời:

- Anh hai, hôm nay em có mang theo rượu quý, chỉ chờ bạn nhậu là anh thôi.
Trong lúc cô và Uông phu nhân vào bếp dọn bữa ăn, Triệu Tường liền quay sang nói nhỏ với anh:
- Chú ba đã bị bắt, vậy sắp tới chị dâu phải hoàn thành thủ tục ly hôn thế nào đây? Anh không thể kết hôn với chị dâu khi chị ấy chưa ly hôn với chú ba được.
Chuyện Uông Binh Thành bị bắt, mọi người đều đã biết rõ vì báo chí đưa tin rất rầm rộ.

Nhưng Triệu Tường vẫn chưa hay biết sự thật về thân phận của cô.
Anh nở nụ cười nhẹ, cảm thấy em trai thật ngây ngô khi lo lắng điều này.
- Em không cần phải lo.

Chuyện Y Thoa kết hôn với Uông Binh Thành chỉ là một vỡ kịch thôi.

Thật ra, cô ấy là cảnh sát hình sự.
Triệu Tường đứng hình vài giây vì quá kinh ngạc, anh ấy thốt lên trong sự ngỡ ngàng:
- Sao chứ? Anh nói thật không? Chị dâu là cảnh sát?
Hạc Đệ điềm tĩnh gật đầu xác nhận.

Anh kể rõ với Triệu Tường về cô, về nhiệm vụ phá án mà cô theo đuổi suốt thời gian dài.

Chuyện này báo chí không hề đề cập do bảo mật thông tin phi vụ của cảnh sát nên Triệu Tường không hề hay biết.
- Chị dâu…thật sự là cảnh sát…
Cảm xúc của cậu ấy lúc này khá phức tạp.

Vừa hoang mang vì sốc lại có phần cảm phục trước nữ trung úy quả cảm.

Cứ ngỡ cô mềm yếu, mong manh bị Uông Binh Thành ức h**p nên phải nương nhờ Hạc Đệ che chở, bảo bọc.

Nhưng thực chất cô lại là nữ trinh sát hình sự, người còng tay bọn tội phạm và tống giam chúng vào tù.
Vừa lúc bàn ăn đã được dọn tươm tất, cô bước ra phòng khách nói với hai anh em Hạc Đệ:
- Cơm đã dọn xong rồi, chúng ta mau vào dùng bữa đi.
Anh nắm lấy tay cô rồi đứng dậy:

- Đi thôi em.
Tuy chưa ăn cơm nhưng Triệu Tường đã thấy no vì màn phát cẩu lương của anh hai và chị dâu.
- Hai cái người này…
Anh ấy chạy nhanh vào bếp để không phải nhìn thấy sự thắm thiết của cặp đôi cứ hiện hữu ngay trước mắt.
Tuy không phải mẹ ruột của anh nhưng Uông phu nhân rất yêu thương Hạc Đệ, cũng chính vì vậy nên bà ấy quý mến luôn cả cô.

Ban đầu khi nghe anh kể về chuyện cô bị Uông Binh Thành ức h**p, đánh đập, bà ấy cảm thấy rất thương xót cho cô và hết lòng ủng hộ anh đến với cô.

Uông phu cảm thấy việc này chẳng có gì sai trái mà ngược lại, anh đã làm một việc đúng, có tình có nghĩa.
Bây giờ nghe anh kể sự thật cô là một cảnh sát, Uông phu nhân càng thêm ngỡ ngàng.

Từ thương xót lại thành sự ngưỡng mộ.

Trên bàn ăn, bà ấy không ngừng gắp thức ăn cho cô và còn khen cô xinh đẹp, hai anh em Hạc Đệ phút chốc đã trở nên vô hình vì mẹ chồng và nàng dâu nói chuyện quá ăn ý, hợp nhau.
Sau khi dùng bữa xong, Hạc Đệ và em trai Triệu Tường ở nhà làm vài ly rượu, cô được mẹ chồng tâm lý rủ đi shopping cùng.

Hai mẹ con cứ như hai người bạn dù chỉ mới gặp gỡ lần đầu tiên, có lẽ do Uông phu nhân là người rất thân thiện, dễ gần, lại hết mực cưng chiều cô.
Trong lúc đang lựa quần áo ở shop thời trang, cô và Uông phu nhân tình cờ gặp Vũ Vân Đình.

Thấy cô đi cùng Uông phu nhân, người mà ả ta hằng mơ ước được gọi hai tiếng “mẹ chồng” khiến Vũ Vân Đình cảm thấy đố kỵ vô cùng.

Vậy ra cả hai đã tính đến chuyện gắn bó dài lâu nên Y Thoa mới gặp mặt mẹ của anh và cùng nhau đi mua sắm vui vẻ như vậy.

Trong khi trước đó cô ta một mực khẳng định rằng anh quen cô chỉ là qua đường do nhất thời cảm thấy hứng thú và cả hai sẽ sớm đường ai nấy đi.
Dù đã biết rõ Hạc Đệ đang có mối quan hệ tình cảm với cô nhưng cô ta vẫn không giấu được vẻ thảo mai và máu tiểu tam vốn có.

Ả chủ động bước đến chào hỏi:
- Ôi Uông phu nhân, thật không ngờ được gặp phu nhân ở đây.
Uông phu nhân cũng mỉm cười hiền từ, biết Vũ Vân Đình là phó giám đốc marketing của Hilda nên bà ấy niềm nở đáp:
- Không ngờ gặp con ở đây.

Hôm nay dì cùng con dâu của dì đi mua sắm đó mà.
Nghe chính miệng Uông phu nhân gọi cô là con dâu đầy thắm thiết, gần gũi càng khiến cô ta cảm thấy khó chịu và ganh tị vô cùng.

Ả cất lời than thân trách phận như đang muốn tìm kiếm sự thương hại vô bổ.
- Chị Y Thoa thật có phước khi được một người mẹ chồng hiền từ như phu nhân đây cưng chiều hết mực.

Còn con…e rằng có mong cả đời này cũng chẳng được..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 88: 88: Uẩn Khúc


Nghe mấy lời nói than thở của cô ta khiến Y Thoa xém chút bị cảm lạnh, Vũ Vân Đình giả tạo, thảo mai chẳng chút xấu hổ.

Uông phu nhân nở nụ cười, nhẹ nhàng vỗ vai cô ta ủi an:
- Con xin đẹp lại giỏi giang thế này thì thiếu gì người để mắt chứ.

Rồi con sẽ gặp được hạnh phúc của đời mình thôi.
Uông phu nhân nào biết hạnh phúc mà cô ta muốn nắm giữ chính là con trai của bà ấy.

Sự xuất hiện của Y Thoa đã khiến Vũ Văn Đình rơi vào tuyệt vọng khi người đàn ông cô ta khao khát từ bấy lâu nhưng chẳng thể chạm tới.
Cô ta không biết rằng mình là kẻ phiền phức mà còn chai mặt bảo rằng đang có thời gian rảnh và muốn cùng đi mua sắm với cô và Uông phu nhân.

Sau khi rời khỏi cửa hàng thời trang cuối cùng, Vũ Vân Đình ngỏ ý muốn mời cô cùng Uông phu nhân đi dùng bữa nhưng Y Thoa viện lý do còn có việc phải làm để từ chối.

Tiếp xúc với những hạng người sống dối trá lại tự cao tự đại như Vũ Vân Đình khiến cô cảm thấy không thoải mái và cũng chẳng việc gì phải tỏ ra hòa nhã, thân thiện với cô ta.
Uông phu nhân mua cho cô rất nhiều đồ đẹp, ban đầu Y Thoa vì ngại nên không dám nhận nhưng mẹ chồng cứ kiên quyết thuyết phục cô, vì bà ấy quá nhiệt tình nên cô cũng không nỡ từ chối.

Trông cô và Uông phu nhân hòa thuận với nhau như vậy anh cảm thấy rất yên tâm, sẽ không có những câu chuyện đối đầu gây gắt giữa mẹ chồng và nàng dâu, gia đình cũng từ đó mà êm ấm, không xảy ra những xích mích nhỏ nhặt.
———————————————-
Ngồi trong phòng, cô xem lại những tài liệu quan trọng trên laptop, gương mặt tập trung suy nghĩ mà chẳng để ý đến những thứ xung quanh.

Chiều nay anh tan sở trở về nhà nhưng không thấy cô chạy ra đón như mọi hôm, đến khi anh mở cửa bước vào phòng cô mới giật mình cất lời:
- Anh về rồi à.
Y Thoa vội đưa tay gấp laptop lại rồi bước về phía anh, nhẹ nhàng đưa tay giúp anh tháo cavat.

Anh có chút thắc mắc về thái độ khác lạ của cô nên cất lời:
- Em đang xem gì vậy? Hôm nay anh về nhưng không thấy em ra đón.
Cô nở nụ cười:
- Em đang xem phim thôi.

Vì phim quá cuốn hút nên em quên mất thời gian.

Để em pha nước ấm cho anh.
Nói rồi cô xoay người bước vào trong phòng tắm, anh không có ý nghi ngờ nhưng lại cảm thấy lời nói của cô dường như đang che giấu một điều gì đó.

Nhưng giữa Y Thoa với anh thì còn gì để giấu giếm nữa chứ?
Buổi tối cô lại tập trung xem gì đó trên điện thoại.

Nhưng khi anh hỏi và đến gần thì cô lại tắt máy đi trông có vẻ rất bí mật.
- Em có chuyện gì giấu anh sao?
Cô vội lắc đầu:
- Không có, anh nghĩ nhiều rồi.

Đến khuya khi cô đã chìm vào giấc ngủ, anh vẫn không thể chợp mắt vì nghĩ đến biểu hiện khác lạ của cô.

Hạc Đệ nhóm người ngồi dậy rồi với tay lấy điện thoại của Y Thoa đang được đặt ở chiếc tủ nhỏ ngay cạnh đầu giường.
Anh biết mật khẩu điện thoại của cô nên dễ dàng mở được, đây cũng là lần đầu tiên Hạc Đệ tò mò mà động vào điện thoại của ai đó.

Có lẽ Y Thoa là người duy nhất khiến anh phải hóng chuyện nhiều như vậy.
Hạc Đệ vào tin nhắn xem thì thấy ngoài anh, cô chỉ nhắn tin với đồng nghiệp về công việc.

Đến khi anh vào album ảnh xem thử, lúc này chuyện bất ngờ, gây sốc đã xảy ra.

Rất nhiều ảnh chụp màn hình đã lưu lại những tin nhắn mùi mẫn giữa hai người.

Vừa đọc qua những tin nhắn đó liền Biết hai nhân vật trao đổi qua lại có mối quan hệ tình cảm.
Anh lướt đọc những ảnh chụp màn hình tin nhắn rồi lại nhìn sang cô, Hạc Đệ không tin cô phản bội anh, chẳng lẽ đây lại là tin nhắn của cô cùng một người khác được cô chụp lại để làm kỷ niệm? Chuyện đó thật vô lý, anh bình tâm lại và xem kỹ mốc thời gian mà những tin nhắn đó được gửi đi.
Bên cạnh đó, anh phát hiện ra một điều, hộp thư nhận hiển thị tên “My love”, càng khó xác nhận danh tính vì không có tên cụ thể.

Đột nhiên cô trở mình, Y Thoa khẽ mở mắt thì thấy anh đang xem điện thoại, cô nhìn kỹ lại rồi cất lời:
- Sao anh lấy điện thoại của em?
Dù có chút bối rối nhưng nếu không làm rõ chuyện này thì lòng anh sẽ canh cánh nỗi khó chịu mà chẳng thể giải tỏa.

- Những tin nhắn này rốt cuộc là thế nào? Anh thấy hôm nay em rất lạ nên đã…
Cô ngồi dậy, nửa đêm đang ngủ lại bị ông chồng hay ghen kiểm tra điện thoại, rõ khổ đây mà.
- Thật ra, em đang tìm hiểu những manh mối có liên quan đến vụ tự tử của anh hai.
Anh ngạc nhiên liền hỏi lại:
- Chẳng lẽ cái chết của Thành Sinh có uẩn khuất?
Cô gật đầu:
- Đúng vậy, em đã đọc được nhật ký của anh hai trước khi mất.

Anh hai khẳng định không nổ phát súng bắn chết tên tội phạm năm đó nhưng trung tá Tôn Chấn Hậu lại khăng khăng làm chứng anh hai em đã gây ra cái chết cho tên tội phạm kia.
Trung tá Tôn Chấn Hậu mà cô vừa nhắc đến chính là đội trưởng của đội trọng án mà cô đang làm việc.

Gần đây hắn phải theo một vụ án ở thành phố khác nên không đồng hành cùng đội trọng án trong cuộc vây bắt tội phạm ở Macau.

Từ lâu Y Thoa đã nhận ra, cái chết của anh hai cô vốn dĩ chẳng hề đơn giản..
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 89: 89: Kẻ Thủ Ác Sau Cùng


Anh nhìn những dòng tin nhắn mình vừa đọc được, cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ nên vội hỏi lại:
- Vậy những tin nhắn này có liên quan gì đến chuyện Thành Sinh tự sát?
Cô thở dài một hơi, nghĩ đến đây lòng cô liền thấy trĩu nặng.
- Đây là những bằng chứng em đã thu thập được trong quá trình nằm vùng nhằm vạch trần tội ác của Tôn Chấn Hậu…
Câu chuyện được cô hé lộ tiếp theo khiến anh sốc đến mất ngủ.

Có nằm mơ Hạc Đệ cũng chẳng nghĩ rằng chuyện quái quỷ như thế cũng có thể xảy ra.

Uẩn khuất được chôn giấu phía sau cái chết của anh trai cô rốt cuộc là gì? Phải chăng không chỉ có một bí mật đã được khám phá mà còn nhiều điều kinh khủng đang được che đậy phía sau lớp vỏ tưởng chừng như đại diện cho công lý?
- ------------------------------------
Ba ngày sau,
Buổi tiệc anh mừng cả đội trọng án đã thành công phá được một vụ án lớn sau nhiều năm miệt mài hao công, tổn trí để vây bắt bọn tội phạm.

Mọi người cùng nhau tụ họp trong phòng ăn riêng tại một nhà hàng sang trọng.
Đội trưởng Tôn Chấn Hậu chủ động nâng ly trước rồi nói với tất cả đồng đội đang có mặt trên bàn tiệc:
- Suốt thời gian qua mọi người đã vất vả, hành trình phá án này tuy có nhiều khó khăn nhưng sau cùng chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Nào, mọi người hãy cùng nâng ly để ăn mừng chiến thắng của cả đội.
Tất cả những chiến sĩ cảnh sát cùng nhau nâng ly, ăn mừng thành tựu phá án, sau bao nỗ lực vất vả thì công lý đã chiến thắng.

Tuy nhiên lúc này, trên môi cô lại nở một nụ cười khó hiểu.

Dường như Y Thoa đang có sự tính toán riêng nào đó.

Bởi lẽ đối với cô, công lý trong vụ án kinh doanh h*r**n vẫn chưa hoàn toàn được đưa ra ánh sáng.

Mọi chuyện về vụ trọng án liên quan đến đường dây buôn bán chất cấm xuyên quốc gia sẽ chính thức được giải đáp triệt để sau ngày hôm nay và trong một lúc không lâu nữa thôi.
Thấy vẻ mặt của cô bỗng nghiêm túc một cách lạ thường, thiếu tá Tiêu Vũ Đăng liền cất lời:
- Có chuyện gì sao trung úy Triệu Đông Phương?
Cô lấy lại tinh thần sau một thoáng ngẫm nghĩ:
- Không có gì cả.

Cạn ly.
Y Thoa vội đưa ly rượu ra trước mắt rồi uống cạn vì sợ thiếu tá Tiêu Vũ Đăng sẽ phát hiện ra sự bất thường.

Mọi người muốn cùng nhau hát hò, nhưng cô bảo có điều bất ngờ muốn họ cùng xem.

Y Thoa đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, cô lấy điện thoại ra rồi kết nối với chiếc tivi màn hình phẳng được đặt sẵn trong phòng.

Những hình ảnh cô mở trên điện thoại ngay lập tức hiển thị trên màn ảnh lớn.
Những hình ảnh đầu tiên là ảnh chụp màn hình tin nhắn, ghi lại cuộc hội thoại giữa hai nhân vật nào đó.

Ban đầu mọi người tỏ ra ngạc nhiên và có chút hào hứng vì chưa đọc rõ những dòng tin nhắn cho đến khi họ chăm chú đọc thì liền cảm thấy ngượng ngùng vì đây là tin nhắn tình cảm qua lại giữa hai người chưa rõ danh tính.
- Mọi người cứ đọc kỹ những dòng tin nhắn này đi.
Cảm thấy rất khó hiểu nên đại uý Lục Khắc Duy cất lời:
- Những tin nhắn này rất mùi mẫn, vừa đọc qua liền biết là của cặp đôi nào đó đang yêu nhau.

Trung úy Triệu Đông Phương à, những chuyện nhạy cảm thế này tại sao lại show ra cho mọi người xem chứ?
Những người còn lại cũng cảm thấy rất ngượng khi đọc những dòng tin trên, họ cũng có cùng câu hỏi đặt ra như những gì đại uý Lục Khắc Duy vừa nói, chẳng ai có thể hiểu hay đoán ra được dụng ý của Y Thoa.
Cô nở nụ cười nhét môi rồi quay sang nhìn đội trưởng Tôn Chấn Hậu, lời lẽ dứt khoát, vẻ mặt lạnh lùng.
- Đội trưởng, anh có thấy những tin nhắn này rất quen thuộc không?
Cho đến khi cô hỏi đến vị đội trưởng uy nghiêm thì những người xung quanh mới để ý rằng sắc mặt của hắn ta đột nhiên tái nhợt đi một cách đầy khác thường.

Không dám nhìn thẳng vào mắt cô, tuy nhiên miệng lưỡi vẫn lắt léo mà tìm cách chối bỏ:
- Tôi không hiểu trung uý Triệu Đông Phương nói vậy là có ý gì?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau trong lòng của ai nấy đều tự đặt ra câu hỏi trước sự việc đang chứng kiến.

Thái độ sắc lạnh của cô vẫn chẳng chút lung lay:
- Giả vờ làm gì, chẳng phải đội trưởng đây là người hiểu rõ hơn ai hết à?
Sự tò mò của những người có mặt nhanh chóng khiến họ trở nên nôn nóng biết được sự thật.

Thiếu tá Tiêu Vũ Đăng vội giục cô:
- Trung úy Triệu Đông Phương, rất cuộc xảy ra chuyện gì, cô mau nói rõ đi.
Trước lời nói mang hàm ý vạch trần của Y Thoa, tên Tôn Chấn Hậu vẫn ngoan cố chối bỏ, hằn gằn giọng lặp lại câu nói:
- Tôi không hiểu trung úy Triệu đang nói gì!
Vẽ bình thản vẫn được giữ yên vị trên gương mặt của cô sau cùng thì cũng đã đến lúc vạch mặt kẻ thủ ác đã ẩn mình sâu trong bóng tối bao lâu nay.
- Trung tá Tôn Chấn Hậu không hiểu tôi đang nói gì nhưng anh thừa biết một trong hai nhân vật đứng sau những dòng tin nhắn trên là Uông Binh Thành, đúng chứ?.
 
Say Ai Ngoài Say Em
Chương 90: Chương 90


Nghe đến đây, mọi người càng hoang mang hơn cả, sự thật lúc này đang dần được hé lộ, sắc mặt của Tôn Chấn Hậu mỗi lúc càng thêm khó coi vì hắn biết rõ cô đã nắm được tẩy và đang dần vạch trần hắn.
Nhưng dẫu sao hắn cũng là đội trưởng của đội cảnh sát, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, được người người tôn trọng, chắc chắn hắn không dễ dàng thừa nhận những gì cô vừa nói chứ đừng bàn đến việc chủ động khai ra tội ác.
- Trung úy Triệu, cô càng nói tôi càng không hiểu gì cả.

Tôi khuyên cô nên dừng lại kịp lúc, nếu không người bị xấu mặt là cô thôi.
Thần thái tự tin, bản lĩnh kiên cường của Y Thoa thì nào dễ dàng bị quật ngã bởi vài ba câu nói ngụ ý cảnh cáo từ hắn.

Huống hồ cô đã chuẩn bị rất kỹ mọi bằng chứng.
- Để xem tôi hay trung tá Tôn đây sẽ xấu mặt.
Mọi người xì xầm bàn tán:
- Chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

- Rốt cuộc là sao đây?
Thiếu úy Nhậm Thừa Hân nhìn cô:
- Chị Đông Phương à, có chuyện gì chị mau nói đi.
Cô im lặng rồi tiếp tục bấm vào điện thoại, trên màn hình tivi ngay lập tức xuất hiện một bức ảnh chụp thân mật của hai người…đàn ông.
Tất cả ánh mặt kinh ngạc, ai nấy đều há hốc mồm vì quá sốc.

Đại úy Cố Nam Vinh thốt lên trong sự ngỡ ngàng tột độ:
- Trung tá Tôn, anh…anh có quen biết với Uông Binh Thành sao?
Mọi sự tập trung đổ dồn về phía Tôn Chấn Hậu, hắn nắm chặt lòng bàn tay đang đặt trên bàn, thật không thể ngờ bí mật kinh hoàng hắn chôn giấu suốt thời gian qua đã bị nữ trung úy bé nhỏ khai quật.
Trước hình ảnh rõ ràng, bằng chứng rõ nét nhưng Tôn Chấn Hậu vẫn cố buông lời chối bỏ.
- Triệu Đông Phương, cô đang muốn vu khống tôi à? Những hình ảnh này chắc chắn đã qua chỉnh sửa! Đó không phải là sự thật!
Cô mỉm cười nửa miệng, vừa đáp lời Tôn Chấn Hậu và cũng giải đáp thắc mắc cho câu hỏi vừa rồi của đại uý Cố Nam Vinh:
- Chẳng những trung tá Tôn đây quen biết Uông Binh Thành, mà thực chất hai người còn có mối quan hệ vô cùng mật thiết.
Cô tiếp tục bấm vào điện thoại để mọi người nhìn thấy thêm nhiều hình ảnh của Tôn Chấn Hậu và Uông Binh Thành.

Trong khi mọi người đều lặng người vì cú sốc đột ngột từ trên trời giáng xuống thì cô vẫn mạnh mẽ khẳng định chắc nịch:
- Nếu nghi ngờ những tấm ảnh là giả, mọi người có thể mang đi kiểm tra.

Ngoài ra còn một cách nữa, chúng ta có thể đến nhà của Uông Binh Thành để khám xét, tôi chắc chắn mọi người sẽ tìm thấy những bức ảnh này, bởi vì tôi biết rõ nơi cất giấu chúng.

Triệu Đông Phương tôi dám lấy danh dự ra đảm bảo, những bằng chứng tôi đưa ra và những lời tôi nói ngày hôm nay, ngay tại thời điểm này, tất cả hoàn toàn là sự thật!

Đến hiện tại, những chi tiết đã đủ để kết nối các manh mối cô vừa đưa ra.

Buổi ăn mừng của cả đội phút chốc trở thành màn vạch trần tội ác khiến mọi người mất hết tâm trí vui vẻ.

Nhưng đây là thời điểm thích hợp nhất để cô đưa mọi chuyện ra ánh sáng, ngay trước mặt của những người đồng đội đều là các chiến sĩ cảnh sát.
- Những tin nhắn mùi mẫn mà mọi người vừa xem qua, tất cả đều là của Uông Binh Thành nhắn với Tôn Chấn Hậu.
Bỏ hẳn hai chữ “trung tá” sang một bên, sự tôn trọng cuối cùng cô dành cho kẻ gây ra tội ác đã không còn, Y Thoa thẳng thừng gọi họ tên của người đang giữ chức đội trưởng mà chẳng hề ngần ngại.
Tôn Chấn Hậu mặt đỏ bừng bừng, đôi mày chau sát vào nhau dữ tợn khi bị cô vạch trần tâm địa đen tối lẫn việc làm mờ ám sau lưng những người đồng đội trong tổ trọng án nói riêng và cả trụ sở cảnh sát nói chung.

Hắn đưa bàn tay to lớn đập mạnh xuống bàn rồi một phát đứng bật dậy mà không ngừng phản pháo.
- Triệu Đông Phương, cô ăn nói hàm hồ, dám vu khống cho người khác, tội này cô đã biết sẽ phải lãnh hậu quả thế nào rồi đó!
Cô chẳng chút e dè, sợ sệt, mọi người xung quanh đang tập trung quan sát và lắng nghe câu chuyện để phân định đúng sai.
Đối mặt với những kẻ giảo quyệt, cô tuyệt đối phải giữ bình tĩnh, đây cũng là một loại vũ khí vô hình khiến đối phương ngầm dè chừng, lo ngại còn hơn cả đao, kiếm trước mắt.
- Vậy còn tội cấu kết với tội phạm buôn bán chất cấm, trở thành đồng phạm che giấu cho bọn chúng thì phải lãnh bao nhiêu án tù đây nhỉ? Chưa hết, còn có cả tội ác vu khống đồng đội, ép đại uý Triệu Thành Sinh rời khỏi ngành, gián tiếp dẫn đến cái chết thương tâm của anh ấy.

Sao hả? Anh nghĩ bản thân mình có thể thoát tội à?
Nghe cô nhắc đến cái chết của Triệu Thành Sinh, mọi người lại thêm một phen bị sốc cực độ.

Hôm nay cứ ngỡ đến đây vui chơi, nào ngờ lại nhận được quá nhiều nỗi kinh ngạc đến mức chẳng kịp đỡ.
Sau lời đáp trả đanh thép, cô không chần chừ thêm nữa mà đi nhanh đến màn luận tội từ những bằng chứng trên:
- Uông Binh Thành và Tôn Chấn Hậu có mối quan hệ tình cảm đồng giới.

Nói đúng ra, hai người bọn họ từng là người yêu cũ của nhau.

Ngoài ra, vụ án tự sát của anh trai tôi, tức đại uý Triệu Thành Sinh cũng được khơi nguồn từ việc Tôn Chấn Hậu không thích đàn bà mà chỉ có hứng thú với đàn ông..
 
Back
Top Bottom