Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2240


Tần Minh Nguyệt chau mày.

Trong mắt Trương Minh Vũ cũng lộ rõ sự ngạc nhiên!

Nếu nhìn kỹ thì… sẽ thấy một cột sáng đột nhiên phóng lên trời từ vật gì đó trong tay người đàn ông mặc đồ đen!

Đùng!

Chẳng mấy chốc, pháo hoa nổ tung!

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Mẹ nó, đây là đang phát tín hiệu à?

Tần Minh Nguyệt nhíu mày lại, cô ta hét lên: “Chạy mau đi!”

Hét xong, cô ta chạy thật nhanh về phía Trương Minh Vũ!

Trương Minh Vũ đang chật vật đứng dậy!

Trong nháy mắt, Tần Minh Nguyệt đã chạy tới nắm lấy tay Trương Minh Vũ.

Nhanh chóng chạy về trước!

Trương Minh Vũ dùng hết sức lực, nhanh chân chạy theo Tần Minh Nguyệt.

Lần này không phải đùa!

Tần Minh Nguyệt vừa chạy vừa trịnh trọng nói: “Bọn chúng to gan thật, lại dám phân chia người vào rừng tìm kiếm chúng ta!”

“Chẳng bao lâu nữa, tất cả bọn chúng sẽ đến đây”.

“Chúng ta phải ra khỏi đây trước đã!”

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu.

Tuy vậy nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi lo lắng.

Nếu chúng đang phân công tìm kiếm thì nhất định khoảng cách hai bên sẽ không xa lắm!

Nhưng…

Nếu đi ra ngoài sẽ rất xa!

Trương Minh Vũ không dám nghĩ nhiều nữa, anh dồn hết tâm trí vào con đường phía trước, chạy bằng tốc độ nhanh nhất của mình!

Toàn lực chạy nhanh!

Tuy đã dùng hết sức lực nhưng Trương Minh Vũ vẫn phải dựa vào sức Tần Minh Nguyệt để kéo mình đi.

Trương Minh Vũ cũng ý thức rõ thực lực của Tần Minh Nguyệt!

Cây cối xung quanh không ngừng lùi về đằng sau.

Chẳng mấy chốc, mười lăm phút đã trôi qua.

Trương Minh Vũ cẩn thận nhìn trước ngó sau, nhưng anh không hề thấy một bóng người nào cả.

Vẫn chưa đuổi kịp hả?

Giọng nói nặng nề của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Xung quanh có người, chỉ là số lượng ít nên bọn chúng không dám manh động mà đang chờ người đến!’’

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Nhưng…

Rốt cuộc Tần Minh Nguyệt phát hiện có kẻ địch xung quanh bằng cách nào?

Trương Minh Vũ cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Không lâu sau, giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt lại vang lên: “Chúng ta mau ra ngoài đi”.

Hả?

Trương Minh Vũ nhướng mày!

Quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện khoảng cách của họ với bìa rừng cũng không còn xa lắm!

Mờ mờ... có thể nhìn thấy phía trước là một con sông rộng lớn.

Cuối cùng cũng sắp ra ngoài rồi!

Trương Minh Vũ không kiềm chế được sự kích động của mình.

Tiếp tục bước nhanh!

Tuy nhiên, Tần Minh Nguyệt vẫn còn cau mày.

Khoảng cách tới bìa rừng càng lúc càng gần, chỉ còn khoảng ba bốn trăm mét!

Trương Minh Vũ vô cùng phấn khởi!

Tuy ra bên ngoài cũng không đảm bảo sẽ an toàn nhưng ít nhất ra ngoài sẽ dễ chạy trốn hơn!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2241


Chẳng mấy chốc, chỉ còn hai trăm mét nữa!

Bỗng nhiên Tần Minh Nguyệt khẽ quát một tiếng: “Có người tới, cẩn thận chút!”

“Nếu không chắc chắn giết sạch hết bọn chúng thì tuyệt đối không thể để lộ hết thực lực bản thân ra, anh nhớ rõ chưa?”

À

Trương Minh Vũ đờ đẫn gật đầu!

Anh cẩn thận quan sát xung quanh...

Đột nhiên có một bóng đen xuất hiện trên cây.

Trương Minh Vũ chợt thấy căng thẳng!

Quả nhiên là bọn mặc đồ đen kia!

Vèo vèo!

Bỗng nhiên anh nghe thấy có hai tiếng xé gió.

Trương Minh Vũ giả vờ lao ra ngoài!

Nhưng anh còn chưa kịp dùng sức chạy, đã bị Tần Minh Nguyệt bên cạnh kéo vào núp sau thân cây!

Bụp!

Ngay lập tức, một con dao găm bay tới cắm ngay vào thân cây!

Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt yên lặng trốn sau thân cây.

Tần Minh Nguyệt vẫn đang âm thầm quan sát tình hình.

Cơ thể Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng, trong lòng lại cảm thấy nghiêm trọng.

Rất nhanh sau đó cả hai nghe thấy tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ biết bọn chúng tới rồi, thậm chí còn khá đông!

Tần Minh Nguyệt nhíu màu lại: “Có bốn tên, hơn nữa lại khá phân tán, chúng ta chắc chắn có thể giết được hai tên”.

Hả...

Trương Minh Vũ càng thêm ngu người.

Sao cô ấy biết được có bao nhiêu tên tới cơ chứ?

Tuy nhiên Trương Minh Vũ cũng chẳng dư thời gian suy nghĩ.

Chắc chắn giết được hai tên, hay nói cách khác mỗi người bọn họ phải giết được một tên!

Trương Minh Vũ nhanh chóng gật đầu đồng ý!

Tiếng bước chân càng gần!

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm đấm, dồn hết sức xuống chân, chạy vọt ra ngoài!

Trương Minh Vũ cũng theo sát phía sau.

Khi cả hai vừa chạy ra ngoài thì ngay lập tức bốn tên kia lao tới chỗ hai người từ các hướng khác nhau!

Từng đôi mắt sắc bén!

Bọn người này không hề đơn giản!

Trong nháy mắt, hai tên tấn công Tần Minh Nguyệt, hai tên còn lại nhắm vào Trương Minh Vũ!

Trong mắt Tần Minh Nguyệt lộ vẻ lo lắng.

Cô ta không có vấn đề, nhưng bên Trương Minh Vũ thì…

Song trong mắt Tần Minh Nguyệt lóe lên một tia sáng.

Đánh nhanh thắng nhanh!

Bốp bốp!

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng tấn công hai tên đàn ông áo đen!

Trương Minh Vũ chậm rãi nắm chặt tay lại.

Mấy ngày lăn lộn vất vả làm anh suýt quên mất bản thân mình cũng có thể chiến đấu.

Đến đây đi!

Trong nháy mắt hai tên đàn ông áo đen còn lại đồng thời bay lên tung cú đấm ra.

Trương Minh Vũ cau mày lại.

Nhanh như vậy sao?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2242


Trương Minh Vũ nhanh chóng lùi về phía sau, tránh né cú đấm đang tấn công về phía mình!

Anh không đoán được thực lực đối phương ở mức nào, hơn nữa hai tay rất khó địch lại bốn tay!

Đòn tấn công đầu tiên của hai tên áo đen rơi vào không trung.

Một tên áo đen dồn lực xuống chân, nhanh chóng nhảy vọt lên trước tấn công.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Cơ hội tới rồi!

Một tên dồn hết sức tung ra một cú đấm, tên còn lại cũng theo sát tên kia!

Trương Minh Vũ nhếch mép cười khẩy.

Cơ hội đến rồi!

Trương Minh Vũ cũng đồng thời đấm mạnh vào đối phương!

Bốp!

Bụp!

Tiếng xương cốt va chạm nặng nề vang lên!

Bỗng có một lực mạnh tấn công đến.

Ngay lập tức cơ thể Trương Minh Vũ lui về phía sau ba bước.

Tên áo đen lộn ngược người về sau.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm đồng thời xoa cánh tay đau của mình.

Tên này dùng lực mạnh ghê!

Ngay cả mấy tên thuộc hạ cũng lợi hại vậy cơ à?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ rõ vẻ trầm trọng.

Một tên áo đen cũng nhanh chóng nhảy vọt lên trước!

Trương Minh Vũ liên tục lùi về sau!

Lúc này, một giọng nói quyến rũ vang lên: “Người của tôi mà các người cũng dám động vào à?”

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt

Nếu nhìn kỹ lại

Chợt nhìn thấy cơ thể mảnh mai của Tần Minh Nguyệt vọt nhanh về trước như bay, nhắm thẳng đến mấy tên áo đen!

Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật, trong lòng cũng thả lỏng hơn trước.

Gì mà “người của tôi” chứ?

Trong mắt tên áo đen lộ rõ sự nghiêm trọng!

Khó mà địch nỗi!

Trong mắt Tần Minh Nguyệt xuất hiện sát khí!

Toàn lực tung đòn!

Lúc nắm đấm sắp trúng tên áo đen thì Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên nhíu mày lại.

Cú đấm cũng theo đó mà rút đi phân nửa sức lực!

Bụp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Tên áo đen thuận theo cú đấm văng ra sau!

Trương Minh Vũ thấy vậy cũng không khỏi kích động!

Mặt Tần Minh Nguyệt không đổi sắc, nôn nóng nói: "Chúng ta đi mau!"

Đi?

Trương Minh Vũ vô cùng ngờ vực!

Không giết người hả?

Không để cho Trương Minh Vũ có thời gian suy nghĩ, Tần Minh Nguyệt bèn lôi anh chạy vọt về trước.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2243


Ở đằng sau, bốn tên áo đen đang vất vả đứng dậy.

Chẳng mấy chốc cả hai đã chạy tới bìa rừng, sắp lao ra ngoài!

Tuy vậy, đúng lúc này....

Bụp bụp bụp...

Đột nhiên, một âm thanh đinh tai nhức óc truyền đến!

Trương Minh Vũ cau mày.

Tần Minh Nguyệt lập tức lôi Trương Minh Vũ lùi về sau.

Vèo vèo...

Ngay lập tức có mấy cành cây nhỏ bằng cánh tay người lao tới trước vị trí hai người vừa đứng.

Trương Minh Vũ lại cau mày.

Đôi mắt Tần Minh Nguyệt lộ rõ vẻ nghiêm trọng!

Nếu nhìn kỹ lại…

Có năm tên đàn ông mặc đồ đen đang từ từ xuất hiện từ phía bìa rừng,

Bước chân ung dung!

Đằng sau lại có thêm bốn tên cũng đồng thời bước tới!

Hai người họ đã bị bọn chúng bao vây!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng lo lắng vô cùng.

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, nhẹ giọng nói: “Cẩn thận, bọn chúng là người của tổ 10 của nhà họ Âu Dương!”

Cái gì?

Dứt lời, Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm!

Nhà Âu Dương… tổ 10?

Thật lâu sau đó, Trương Minh Vũ mới bừng tỉnh khỏi sự khiếp sợ.

Thì ra là thế…

Thảo nào!

Bỗng nhiên, ánh mắt của Trương Minh Vũ trở nên nghiêm túc.

Còn chưa diệt được tổ 11 mà tổ 10 đã xuất hiện rồi sao?

Anh biết, sức chiến đấu của tổ 10 chắc chắn mạnh hơn rất nhiều so với tổ 11!

Đánh hai bên đều rất tốn sức.

Hiện giờ… tổng cộng đã có chín người rồi!

Tần Minh Nguyệt thản nhiên, hỏi: “Âu Dương Triết đâu?”

Một người đàn ông trong số năm người đứng trước mặt bước ra.

Cơ thể hắn vạm vỡ, cơ bắp rắn chắc, trên mặt luôn bày ra vẻ mặt hung ác.

Trên mặt hắn có một vết đao, trông vô vùng bắt mắt!

Tiếp đó đã nghe thấy giọng nói thô lỗ của người đàn ông kia: “Cậu chủ nhà chúng tôi nói muốn tôi đưa anh ta về”.

“Chuyện lần này của cô Tần, có thể bỏ qua”.

Gì cơ?

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Anh vô cùng hoang mang.

Sau đó, Tần Minh Nguyệt bình thản nói: “Anh ta tự tin thật đấy, tôi cần anh ta bỏ qua cho à?”

“Quay về nói với cậu chủ nhà các người, anh ấy là người của tôi”.

“Động đến anh ấy chính là động đến tôi”.

Giọng nói lạnh lùng, rất có khí thế.

Nghe vậy, ánh mắt của Trương Minh Vũ lại trở nên hơi kỳ lạ.

Nhưng vẫn rất thoải mái…

Người đàn ông vạm vỡ nhíu mày.

Qua một lúc lâu sau, hắn mới lầm bầm: “Xin lỗi cô Tần, mệnh lệnh tôi nhận được là phải đưa anh ta về”.

Nói xong, hắn chỉ tay về phía Trương Minh Vũ.

Vô cùng kiên định.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2244


Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Cô ta đã biết sẽ có kết quả như vậy, nhưng đôi mắt xinh đẹp vẫn không nén nổi tức giận.

Rất lâu sau, cô ta mới lạnh lùng nói: “Nếu đã như vậy, thì không còn gì để thương lượng nữa”.

“Muốn bắt người thì ra tay đi”.

Nói xong, cô ta siết chặt nắm đấm.

Trương Minh Vũ ngạc nhiên nhìn Tần Minh Nguyệt.

Cô gái này… rất trượng nghĩa nhỉ?

Tiếp đó, khóe miệng Trương Minh Vũ cong lên một nụ cười.

Không biết vì sao, cả người Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên tràn ngập cảm giác an toàn.

Người đàn ông vạm vỡ híp mắt lại, lầm bầm: “Nếu đã như vậy thì đừng trách chúng tôi không nể tình”.

“Bắt người!”

Nói xong hắn vung tay lên!

Ngay lập tức, bốn người đàn ông ở phía trước và bốn người ở phía sau hùng hổ lao về phía hai người!

Bỗng chốc, tràn ngập khí thế áp bức!

Người đàn ông vạm vỡ vẫn đứng yên tại chỗ.

Trương Minh Vũ thấy vậy, ánh mắt lóe lên tia bất lực.

Anh trầm ngâm giây lát rồi mới cất tiếng hỏi: “Chúng ta… đánh thế nào đây?”

Nhóm người này rất lợi hại, Trương Minh Vũ chỉ đánh hai người là đã cố hết sức rồi, đừng nói gì đến tận chín người…

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Hồi lâu, cô ta mới âm thầm, nói: “Đánh cái rắm ấy, anh đánh có lại đâu, chúng ta tìm cơ hội chạy thôi”.

À

Nghe cô ta nói vậy, khóe miệng Trương Minh Vũ đột nhiên run run.

Có khí thế như vậy, anh còn tưởng…

Chốc lát, một nhóm đàn ông vạm vỡ đã sắp lao đến trước mặt.

Công kích trước sau!

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, quát nhỏ: “Anh lao ra từ bên cạnh đi, lát nữa tôi sẽ đuổi theo sau!”

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Nhưng anh vẫn chưa kịp nghĩ nhiều thì Tần Minh Nguyệt đã xông vào trong đám người kia.

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm.

Cuối cùng anh vẫn xông ra ngoài từ phía bên trái theo kế hoạch.

Dù sao thì bên trái không có ai cả.

Bình bịch!

Trong phút chốc Tần Minh Nguyệt đã đánh nhau với đám người kia.

Trương Minh Vũ nhìn chăm chú…

Tần Minh Nguyệt hoàn toàn không rơi vào thế bất lợi.

Nhưng có hai người trong số bốn người đàn ông vạm vỡ phía sau đã đuổi theo Trương Minh Vũ.

Hai người?

Trương Minh Vũ nhướng mày, ánh mắt lóe lên sự phấn khích.

Có thể chiến đấu một trận!

Trương Minh Vũ bước nhanh chân hơn.

Sau khi lao ra mấy chục mét, anh lập tức chạy ra ngoài bìa bìa rừng.

Hai người đàn ông vạm vỡ đuổi sát theo!

Đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn: “Chạy đi đâu!”

Cơ thể Trương Minh Vũ cứng ngắc.

Tiếp đó, tiếng xé gió xoẹt đến sau lưng!

Nhanh vậy sao?

Trương Minh Vũ không hề do dự, anh đạp lên thân cây bay qua một bên!

Người đàn ông đấm vào khoảng không!

Còn một người khác đã đánh thẳng về phía Trương Minh Vũ!

Nắm đấm nện xuống!

Lông mày của Trương Minh Vũ nhíu chặt.

Bỗng nhiên ánh mắt anh sáng lên.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2245


Sao anh có thể quên tuyệt chiêu chị sáu dạy chứ!

Lâu rồi không chiến đấu, tinh thần của đầu óc Trương Minh Vũ sắp không theo kịp nữa rồi!

Nắm đấm nhanh chóng đến trước mặt.

Trương Minh Vũ cắn chặt răng, nhanh chóng ra tay!

Tôi nhéo!

Lập tức trong tay anh truyền đến một loại cảm giác bão hòa!

Trúng rồi sao?

Trương Minh Vũ nhướng mày, khóe miệng dần dần nhếch lên một nụ cười nhạt!

Chiêu này đối phó với người có thực lực tương đương thì dường như trăm trận trăm thắng!

Người đàn ông cứng đờ.

Trương Minh Vũ mạnh mẽ kéo!

Cơ thể người đàn ông ngay lập tức lao về phía Trương Minh Vũ!

Người đàn ông chống cự theo bản năng!

Nhưng… cánh tay hoàn toàn không thể dùng sức!

Trương Minh Vũ đột nhiên nâng đầu gối lên!

Thúc!

Sau đó lập tức nghe thấy một tiếng vang nặng nề.

“A!”

Theo sau đó là tiếng k** r*n đau đớn!

Không di chuyển nữa!

Trương Minh Vũ nở nụ cười phấn khích!

Rất lâu rồi không nghe thấy!

Tiếp theo, Trương Minh Vũ lại mạnh mẽ đá vào bụng người đàn ông thêm cú nữa!

Cùng lúc đó… tiếng xé gió lại vang lên!

Nụ cười trên mặt Trương Minh Vũ tắt dần!

Biết nắm bắt cơ hội như vậy à?

Chân của anh còn chưa đặt xuống nữa, hiện giờ hoàn toàn không có cách né tránh!

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể cứng rắn đá một cước.

Người đàn ông trước mặt bị đá bay ra!

Nhưng ngay lúc đó eo anh lập tức truyền đến cảm giác đau đớn.

Hít!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, ngã về phía trước.

Anh và người đàn ông dường như rơi xuống đất cùng lúc!

Nhưng người đàn ông đang đau đớn ôm bụng, uốn éo vặn vẹo.

Vết thương của Trương Minh Vũ không nặng lắm.

Nhìn kỹ lại…

Đúng lúc thấy một người đàn ông khác đang nhanh chóng lao đến!

Trương Minh Vũ cố nén cơn đau, nhanh chóng đứng lên!

Vừa mới đứng vững, nắm đấm của người đàn ông đã đánh tới.

Tôi nhéo!

Trương Minh Vũ ra tay nhanh như chớp!

Bàn tay nhanh chóng truyền đến cảm giác bão hòa lần nữa.

Trúng nữa rồi!

Trương Minh Vũ trở nên phấn khích!

Quá trình vẫn giống như trước!

“A!”

Tiếng r*n r* đau đớn lại vang lên.

Sau đó, cả hai người đàn ông đều đã ngã xuống đất.

Thấy vậy Tần Minh Nguyệt khẽ nhướng mày, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

Cũng không phải thứ vô dụng.

Trương Minh Vũ không còn lòng dạ nào nghĩ nhiều nữa, anh đỡ eo tiếp tục lao ra ngoài!

Nhưng trong lòng lại lo lắng.

Lần này chiến thắng đều là nhờ chiêu thức chị sáu dạy, nhưng nó chỉ có hiệu quả khi người khác không đề phòng mà thôi…

Lần sau…

Trương Minh Vũ không muốn nghĩ nhiều, anh nhanh chóng xông ra!

Hai người đàn ông ngã trên mặt đất vẫn đang đau đớn vặn vẹo.

Không đứng dậy nổi.

Trương Minh Vũ nhanh chóng vọt đến bìa rừng.

Anh quay đầu nhìn lại…

Lúc này anh mới phát hiện Tần Minh Nguyệt đang nhanh chóng né tránh, vừa chạy vừa tránh.

Đây cũng coi như một cách…

Dù sao thì bọn chúng không thể nào đuổi kịp tốc độ của Tần Minh Nguyệt, không cần lo lắng về chuyện sẽ bại lộ thực lực.

Thông minh!

Trương Minh Vũ lập tức hét lên: “Có thể đi rồi!”

Tần Minh Nguyệt nhướng mày.

Sau đó, dồn sức dưới chân vọt thẳng về phía Trương Minh Vũ.

Đám đàn ông kia mệt đến mức thở hổn hển!

Ánh mắt của người đàn ông cầm đầu ngập tràn căm hận.

Người phụ nữ này tại sao lại nhanh như vậy chứ?

Một lúc lâu sau mới quát lên một tiếng: “Đuổi theo!”

Nói xong, một đám người đuổi theo Tần Minh Nguyệt.

Cho dù như thế thì khoảng cách giữa họ và Tần Minh Nguyệt vẫn dần bị kéo xa.

Trương Minh Vũ nhướng mày.
20230925042349-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2246


Đuổi?

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, lẩm bẩm: “Tôi xem các người đuổi thế nào!”

Nói xong, anh cúi người gom tất cả những viên đá trên mặt đất bên cạnh lại với nhau!

Chẳng mấy chốc, Tần Minh Nguyệt đã chạy đến.

Một nhóm người cũng đã tiến vào phạm vi!

Trương Minh Vũ nhặt một hòn đá.

Tao ném bà mày!

Hòn đá trong tay anh nhanh chóng được ném mạnh.

Thẳng đến đám đông!

Bốp!

“A!”

Một tiếng la đau đớn vang lên!

Tất cả sự chú ý của bọn chúng đang đặt trên người Tần Minh Nguyệt, không ngờ Trương Minh Vũ sẽ giở trò!

Một người ngã xuống!

Thấy vậy, đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lóe lên vẻ tán thưởng.

Mặc dù thực lực không tốt lắm, nhưng vẫn khá thông minh.

Tần Minh Nguyệt lại tăng tốc!

Trương Minh Vũ nhanh chóng nhặt đá trên mặt đất ném tới!

Cũng không ném trúng, nhưng vẫn ném về phía đám người!

Dù sao đám người tương đối đông, mặc dù có thể né tránh, nhưng cũng sẽ làm chậm trễ thời gian của bọn chúng!

Hơn nữa nhiều đá như vậy, chắc chắn có thể trúng!

“A!”

Ngay sau đó, lại có một tiếng kêu đau đớn vang lên!

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.

Chơi vui thật!

Hơn nữa, Trương Minh Vũ còn chợt phát hiện bản thân mình rất có tiềm lực ném phi tiêu!

Khá chính xác!

Không bao lâu, Tần Minh Nguyệt đã chạy tới!

Trương Minh Vũ cũng ném gần xong!

Tuy chỉ ném trúng ba người, nhưng cũng làm chậm tốc độ đuổi theo của những người khác!

Khoảng cách được kéo xa!

Tần Minh Nguyệt kéo lấy tay Trương Minh Vũ, hét lên: “Đi!”

Trương Minh Vũ vội vàng đi theo, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác bất đắc dĩ.

Cái kéo tay này cũng quá tự nhiên rồi nhỉ…

Chẳng mấy chốc, cả hai đã chạy dọc theo con sông hướng đến hạ lưu!

Có sức kéo của Tần Minh Nguyệt, tốc độ của Trương Minh Vũ cũng tăng lên.

Phía sau, một đám người cường tráng đang truy đuổi gắt gao!

Dù sao vừa rồi bọn chúng phải đuổi theo Tần Minh Nguyệt nửa ngày, thể lực đã sớm tiêu hao!

Nhưng Tần Minh Nguyệt lại không có chút biến đổi nào!

Khoảng cách càng lúc càng xa!

Trương Minh Vũ thấy vậy nhếch miệng cười, nói: “Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt!”

Thật tuyệt!

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày nói: “Anh phối với ai cơ?”

Hử?

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Mẹ kiếp, từ ngữ quái quỷ gì vậy?

Trương Minh Vũ hung hăng liếc mắt, không thèm để ý.

Tiếp tục chạy như điên!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2247


Sau khi rời khỏi khu rừng, phương hướng đã trở nên rõ ràng.

Đi dọc bờ sông, chắc chắn không có vấn đề gì!

Chẳng mấy chốc, hai người đã chạy xa ngoài mấy cây số!

Trương Minh Vũ quay đầu lại nhìn…

Chỉ còn hai ba người trong tổ 10 của nhà họ Âu Dương vẫn đang ra sức đuổi theo.

Hơn nữa còn cách xa gần một cây số!

Phù!

Trương Minh Vũ thở gấp, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười.

Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới bước chậm lại.

Hả?

Trương Minh Vũ ngẩn ra.

Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Mệt không? Đi chậm một chút nhé”.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Đây có xem là đang quan tâm tôi không?

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ cũng dừng lại, khó khăn th* d*c.

Quả thật mệt mỏi!

Quay lại nhìn, phía sau chỉ còn hai ba gã đàn ông cao lớn cũng đã ngừng đuổi theo.

Dường như chúng biết rằng không thể đuổi kịp.

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh, rồi hỏi: “Tiếp theo chúng ta đi hướng nào?”

Tần Minh Nguyệt nhìn quét qua một vòng.

Rồi hờ hững nói: “Chúng ta tiếp tục đi tới trước, không lâu nữa có thể đi ra rồi”.

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi hoặc.

Làm sao cô ấy biết?

Nhưng Trương Minh Vũ cũng không nhiều lời.

Chẳng mấy chốc đã nghỉ ngơi xong.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Để tránh khỏi sự truy đuổi của đám người phía sau, cả hai lại điên cuồng chạy.

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn thoáng qua.

Hiện tại đã hoàn toàn không thấy đám người phía sau nữa.

Phù!

Trái tim treo lơ lửng của Trương Minh Vũ coi như hoàn toàn được hạ xuống.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Đã tới cuối khu rừng, trước mặt là một đồng bằng.

Có đồng ruộng!

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ vui mừng.

Tần Minh Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá…

Cuối cùng cũng thoát rồi.

Trương Minh Vũ cười ha ha nói: “Cuối cùng cũng thoát rồi!”

Tần Minh Nguyệt cho ném cho anh ánh mắt coi thường, lẩm bẩm nói: “Thế nào? Anh còn sợ mình chết ở trong đấy à?”

Trương Minh Vũ lúng túng cười: “Tôi chưa nghĩ đến việc này”.

Tần Minh Nguyệt bĩu môi, không buồn để ý.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Được rồi, chúng ta đi nhanh đi, ra ngoài lại nói tiếp!”

Tần Minh Nguyệt liếc nhìn xung quanh.

Một lúc lâu, cô ta mới hỏi: “Đi đâu?”

Trương Minh Vũ ngẩn ra.

Hồi lâu mới hỏi: “Ngoại trừ đi qua ruộng, còn có cách nào sao?”

Tần Minh Nguyệt khẽ lắc đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2248


Trương Trương Minh Vũ hung dữ liếc mắt coi thường.

Bị bệnh hả?

Còn cách nào để đi qua nữa?

Trương Minh Vũ không thèm để ý, cất bước đi về phía cánh đồng trước mặt.

Bên này đều là cây ngô.

Mặc dù còn chưa đến lúc trưởng thành, nhưng cũng đã cao hơn người rồi.

Chí ít có thể che đậy tầm nhìn.

Chẳng mấy chốc, hai người đã tiến vào trong cánh đồng ngô.

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt lấp lánh, thản nhiên hỏi: “Thế này có phải gọi là chúng ta … chui vào ruộng ngô không?”

Trương Minh Vũ nghe vậy khóe miệng nhất thời giật kịch liệt.

Mẹ kiếp!

Chui vào ruộng ngô?

Trương Minh Vũ tức giận nói: “Đúng, chúng ta còn vừa mới chui vào bụi cây nữa”.

Tần Minh Nguyệt nhướng mày, thì thầm nói: “Chui vào ruộng ngô… có phải là nên làm gì đó không?”

Trương Minh Vũ nghe vậy nhất thời cảm thấy muốn hộc máu!

Cô gái này là lên cơn thèm à?

Một lúc lâu, anh mới nói: “Đúng vậy, hẳn là nên tạo ra một em bé”.

Hả?

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày.

Có ý gì?

Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ ra một nụ cười xấu xa.

Không hiểu nổi?

Tần Minh Nguyệt bừng tỉnh, hờ hững hỏi: “Ở chỗ này có thể sao?”

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Đúng là lên cơn thèm đàn ông rồi!

Nếu không phải có người đang truy đuổi, thế nào cũng phải xử lý cô ngay tại chỗ!

Trương Minh Vũ liếc mắt.

Mặc kệ vậy.

Thấy vậy, đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lại lóe lên.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Trên người Trương Minh Vũ cũng đã bị lá ngô cắt cho vừa đau vừa ngứa!

Thật lâu sau, cuối cùng hai người cũng chui ra ngoài!

Phù!

Trương Minh Vũ ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn xung quanh…

Lúc này mới phát hiện trước mặt có một ngôi làng nhỏ trên núi.

Khói bếp lượn lờ.

Trong mắt Trương Minh Vũ lập tức hiện lên vẻ hưng phấn!

Cuối cùng cũng thấy nhà dân rồi!

Tần Minh Nguyệt hờ hững nói: “Đi nhanh lên, tôi sắp chết đói rồi”.

Nói xong, cô ta cất bước về phía trước.

Trương Minh Vũ hậm hực liếc mắt.

Không kích động ư?

Trương Minh Vũ cũng cất bước theo sau.

Hai người đi theo đường núi, chẳng mấy chốc đã vào thôn nhỏ trên núi.

Trương Minh Vũ cười nói: “Muốn tôi giúp cô… Đi hóa duyên không?

Nói xong, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày hỏi: “Để làm gì?”

Trương Minh Vũ hờ hững nói: “Không phải cô đói bụng sao? Tìm cho cô cái gì đó để ăn”.

Tần Minh Nguyệt nhướng mày.

Tìm đồ ăn cho tôi ư?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2249


Một lúc sau, khóe miệng cô ta cong lên, lẩm bẩm nói: “Đàn ông của tôi… Sao có thể đi xin ăn chứ?”

Chậc…

Trương Minh Vũ nghe vậy, khóe miệng khẽ giật.

Lời này …

Bỗng chốc, toàn thân anh nổi da gà.

Tần Minh Nguyệt mỉm cười, thì thào nói: “Đi thôi, không lâu nữa là có thể đến thị trấn rồi”.

Nói xong, cô ta xua tay.

Trương Minh Vũ không thể làm gì khác hơn là yên lặng đi theo.

Chẳng mấy chốc, hai người đã vào trong làng.

Bên trong làng.

Các ông cụ bà cụ ngồi thành nhóm ba bốn người đang trò chuyện thoải mái dưới bóng cây.

Sự xuất hiện của Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người!

Mọi người đều rất ngạc nhiên.

Mặc dù bây giờ quần áo của hai người đều vô cùng nhếch nhác, nhưng vẫn rất bắt mắt!

Trương Minh Vũ cảm thấy hơi lúng túng.

Nhưng mặt Tần Minh Nguyệt không biến sắc, im lặng đi về phía trước.

Rất nhanh, hai người đã đi ra khỏi ngôi làng.

Trương Minh Vũ ngơ ngác hỏi: “Cô biết nơi này sao?”

Tần Minh Nguyệt lắc đầu nói: “Không biết, nhưng cứ đi theo đường bê tông này thì chắc chắn có thể đi tới trấn trên”.

Trong mắt Trương Minh Vũ tràn đầy bất đắc dĩ.

Cũng đúng…

Hai người yên lặng đi về phía trước.

Trương Minh Vũ nhìn về phía sau, cũng không cảm thấy có gì bất thường.

Người của tổ 10 nhà họ Âu Dương không đuổi theo nữa sao?

Trương Minh Vũ cau mày.

Mặc dù bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng lúc nào anh cũng cảm thấy chuyện này dường như không đơn giản như vậy.

Haizz.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể im lặng thở dài.

Đi bước nào tính bước đó vậy.

Hai người chậm rãi bước đi.

Thời gian trôi qua từ từ.

Trong nháy mắt, đã tới buổi chiều.

Hai người trèo đèo lội suối, cuối cũng cũng đi tới thị trấn.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn lướt qua xung quanh một vòng, mặc dù không nhiều, nhưng vẫn còn có một vài quán ăn đang mở cửa!

Cuối cùng có thể ăn cơm rồi.

Hai người đi đến một quán ăn.

Gọi hai bát mì.

Sau khi ăn một bát mì nóng hổiTrương Minh Vũ bỗng cảm thấy bản thân sống lại rồi.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt cũng tràn đầy vẻ hưởng thụ.

Hai ngày qua thực sự đã chịu khổ không ít…

Sau khi ăn xong, Trương Minh Vũ thoải mái dựa vào ghế.

Một lúc lâu, anh mới hỏi: “Lát nữa chúng ta tìm xe trở về Tĩnh Châu hả?”

Tần Minh Nguyệt khẽ lắc đầu.

Hả?

Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: “Không quay về ư?”

Tần Minh Nguyệt lặng lẽ nói: “Bây giờ chúng ta đang ở đâu cũng không biết, hơn nữa Âu Dương Triết sẽ từ bỏ việc truy đuổi chúng ta sao?”

Trương Minh Vũ sửng sốt.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2250


Suy nghĩ một lát, anh chậm rãi hỏi: “Không quay về… vậy thì làm gì?”

Tần Minh Nguyệt trầm ngâm một lát, sau đó nói: “Tìm một chiếc xe, đi đến nơi khác, sau đó nói tiếp”.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Mặc dù đi như vậy an toàn, nhưng …anh thật sự rất muốn trở về Tĩnh Châu.

Đặc biệt là mấy ngày gặp khó khăn này, làm anh càng thêm nhớ nhung.

Haizz.

Cuối cùng Trương Minh Vũ yên lặng thởi dài.

Không còn cách nào khác.

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt lóe lên, thờ ơ nói: “Sao thế? Nhớ cô vợ bé bé bỏng của anh hả?”

Trương Minh Vũ ngượng ngùng mỉm cười.

Nhưng nghe cô ta nói vậy, anh lại thực sự cảm thấy nhớ…

Cuối cùng, Trương Minh Vũ cũng không nói gì.

Nhưng trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lại âm thầm hiện lên một chút mất mát.

Tần Minh Nguyệt đứng dậy nói: “Được rồi, chúng ra cần phải đi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hai người đến bên đường, lẳng lặng chờ đợi.

Không lâu sau, một chiếc xe taxi chậm rãi đi tới.

Hai người lên xe.

Sau khi hỏi thăm vài câu, Trương Minh Vũ mới biết bây giờ mình vẫn ở trong biên giới Tĩnh Châu.

Nhưng vẫn cách trung tâm thành phố rất xa…

Thành phố ở phía Đông, bây giờ bọn họ đi về phía Nam.

Bỏ qua tuyến đường ban đầu.

Sau nửa giờ, xe chậm rãi dừng lại ở một huyện cấp thành phố.

Hai người xuống xe.

So với Tĩnh Châu thì mức độ sầm uất ở nơi này vẫn còn kém xa.

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh một vòng, mê man hỏi: “Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?”

Tần Minh Nguyệt thờ ơ nói: “Đi tìm chỗ để ngủ”.

Ồ...

Trương Minh Vũ nghe vậy, ngay lập tức khóe miệng co quắp.

Cuộc sống này…

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt cất bước đi trước.

Trương Minh Vũ yên lặng đi theo.

Bên này mặc dù không sầm uất, nhưng lại có rất nhiều người.

Tần Minh Nguyệt mua một bộ sạc pin trong cửa hàng, sau đó bắt đầu tìm kiếm trên đường cái.

Đi ngang qua một số khách sạn…

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Không phải cô nói muốn tìm chỗ ngủ sao? Sao lại không đi vào?"

Tần Minh Nguyệt trợn mắt, lẩm bẩm: “Tìm một nơi ở nhỏ thôi, có thể đăng ký mà không cần dùng đến giấy tờ tùy thân”.

A...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Dù sao dựa vào thế lực của Âu Dương Triết, muốn điều tra hồ sơ đăng kí của bọn họ thì quả thực vô cùng dễ dàng.

Rất nhanh, khóe miệng Trương Minh Vũ hiện lên một nụ cười.

Học được không ít thứ.

Không lâu sau, cuối cùng hai người cũng tìm được một nơi ở bên trong ngõ nhỏ.

Tần Minh Nguyệt đi tới.

Trương Minh Vũ yên lặng đi theo phía sau, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Luôn cảm thấy không được tự nhiên.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2251


Hai người đi vào phòng.

Một người đàn ông đang nằm sau quầy tiếp tân.

Lúc này, hắn ta vừa xem video người đẹp khiêu vũ vừa vuốt cái đầu trọc to của mình.

Trên mặt đầy vẻ hèn hạ th* t*c.

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày.

Mặc dù chán ghét, nhưng bây giờ bọn họ không có thời gian để suy nghĩ thêm.

Tần Minh Nguyệt thờ ơ nói: “Cho thuê phòng”.

Hả?

Trong mắt người đàn ông hiện lên vẻ không tình nguyện.

Yên lặng ngẩng đầu…

Nhưng khi nhìn rõ Tần Minh Nguyệt, ánh mắt của hắn ta bỗng thẳng tắp.

Nước miếng sắp chảy xuống.

Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu, cũng không thèm để ý.

Trong mắt Tần Minh Nguyệt lóe lên một tia lạnh lẽo, cô ta thấp giọng nói: "Thuê phòng”.

À ừ...

Lúc này người đàn ông mới có phản ứng.

Mặc dù toàn thân ớn lạnh, nhưng hắn cũng không hy vọng sẽ có bất kì quan hệ gì với Tần Minh Nguyệt.

Người đàn ông kích động nói: “Được thưa người đẹp, muốn phòng như thế nào?”

Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: “Phòng tốt nhất”.

Đôi mắt của người đàn ông chợt lóe lên.

Hắn nhếch miệng cười nói: “Được được, cô….

Nhưng hắn ta còn chưa nói xong đã chú ý tới Trương Minh Vũ đang đứng bên cạnh.

Hả?

Người đàn ông cau mày.

Sau đó, vẻ ghen tị lóe lên trong mắt hắn ta.

Ban ngày ban mặt đi thuê phòng, một người đàn ông với một người phụ nữ…

Hừ.

Người đàn ông cười ha hả nói: “Người đẹp muốn thuê hai phòng hả?”

Nói xong, vẻ mặt chờ mong.

Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt.

Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: “Thuê một phòng”.

Ồ?

Trương Minh Vũ nghe vậy, khóe miệng khẽ giật,

Mẹ kiếp!

Không phải cô muốn hại chết tôi đấy chứ?

Khụ khụ.

Trương Minh Vũ ho khan, vội vàng nói: “Thuê hai phòng đi”.

Người đàn ông nghe vậy ngây ngẩn.

Một lúc lâu sau, trong mắt hắn ta lại lóe lên vẻ nham hiểm

Tức chết mất!

Người đàn ông lại yêu cầu thuê hai phòng?

Người đàn ông vội vàng nói: “Được, vậy để tôi chuẩn bị phòng cho hai người”.

Nói xong, hắn ta nhanh chóng đưa chìa khóa ra.

Thậm chí không hỏi gì về giấy tờ tùy thân…

Người đàn ông lao lên cầu thang, giống như rất vội vàng.

Trương Minh Vũ cất bước đi trước.

Ngay khi anh vừa định di chuyển thì đột nhiên có một bàn tay đặt lên vai anh.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Quay người lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tần Minh Nguyệt.

Ồ...

Trương Minh Vũ không hiểu sao lại có cảm giác căng thẳng.

Âm thanh lãnh đạm của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Bây giờ lại cảm thấy rụt rè thế?”

Chuyện này...

Trương Minh Vũ lúng túng cười nói: "Tôi là người rất ghét rụt rè”.
20230928084345-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới