Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2200


Nhưng…

Tại sao?

Trong đầu Trương Minh Vũ trở nên rối loạn.

Ngốc luôn rồi!

Tần Minh Nguyệt tiến lên một bước, dịu giọng nói: “Tôi đang hỏi anh, tại sao không trả lời?”

Trương Minh Vũ đờ đẫn ngẩng đầu lên.

Thật lâu sau mới lên tiếng: “Đen… màu đen”.

Vừa dứt lời không hiểu sao nhịp tim của anh đột nhiên nhanh lên.

Trong lòng Tần Minh Nguyệt ngại ngùng một cách kỳ lạ nhưng trên mặt hoàn toàn không có biểu cảm gì.

Rất nhanh sau đó, cô ta lại tiếp tục thì thầm: “Anh mới phát hiện ra thật sao?”

Cô ta rất tò mò.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu, nói: “Đúng vậy…”

Cho đến tận bây giờ, suy nghĩ trong đầu anh vẫn tắc nghẽn như cũ.

Suy nghĩ chậm chạp.

Khóe miệng Tần Minh Nguyệt nở nụ cười thần bí.

Thật vậy?

Lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Nhưng… tại sao tôi cảm thấy không đáng tin nhỉ?”

Ơ...

Bây giờ Trương Minh Vũ mới thật sự tỉnh táo.

Mặc dù không biết vì sao Tần Minh Nguyệt lại như vậy, nhưng trong lòng luôn có một dự cảm xấu.

Chẳng phải chuyện tốt đẹp gì!

Rất nhanh sau đó, Trương Minh Vũ dời ánh mắt rồi thản nhiên nói: “Tin hay không thì tùy”.

Cho dù không nhìn nhưng trong đầu vẫn không ngừng tái hiện cảnh tượng mê người kia.

Quá gợi cảm!

Tần Minh Nguyệt ngẩn người.

Nhanh như vậy đã tỉnh táo rồi hả?

Ngay sau đó, nụ cười trên khóe môi Tần Minh Nguyệt càng trở nên rõ ràng hơn.

Người đàn ông này…

Rất thú vị!

Nhưng để tôi xem anh có thể giả vờ được bao lâu.

Tôi không tin!

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng hăng hái hỏi: “Anh còn không hài lòng với màu sắc của chuyến đi này sao?”

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Rốt cuộc cô ta đang muốn làm gì chứ?

Một lúc lâu sau, Trương Minh Vũ bình thản nói: “Màu sắc cũng không tệ lắm, nhưng nếu có viền ren thì tốt hơn”.

Dứt lời, anh cố gắng khống chế cảm xúc của mình.

Nhưng nhịp tim cũng bắt đầu tăng tốc, hoàn toàn không kiềm chế được.

Dù sao thì… cũng quá gợi cảm.

Tần Minh Nguyệt sải bước dài đến gần anh.

Trương Minh Vũ cảnh giác lùi về phía sau.

Bây giờ, anh rất sợ Tần Minh Nguyệt sẽ làm ra… chuyện không thể tưởng tượng được.

Dù sao… nhất định là có âm mưu.

Tần Minh Nguyệt nhướng mày.

Cái tên này…

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: “Được rồi, anh cũng thấy được màu sắc rồi, chúng ta đi tiếp thôi”.

Trương Minh Vũ tức giận lẩm bẩm: “Xem ra tôi nghĩ nhiều rồi…”

Tần Minh Nguyệt khẽ giật mình.

Dường như là…

Chỉ là…
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2201


Trương Minh Vũ cảm thấy đau đầu.

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt sáng lấp lánh.

Chỉ cần đi thì sẽ an toàn nên cô ta cũng không lo lắng nữa.

Ngược lại… còn tò mò về Trương Minh Vũ.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chớp mắt đã đến buổi trưa.

Bắt đầu có mưa nhỏ, bầu trời vẫn như trước không có tý ánh sáng nào.

Trương Minh Vũ im lặng thở dài.

Bỗng nhiên, âm thanh dễ nghe của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Tôi hơi đói bụng”.

Trương Minh Vũ ngẩn người.

Anh cẩn thận cảm nhận mới phát hiện bản thân cũng đói rồi.

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Vừa đi vừa tìm, xem có gì ăn được không”.

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

Dù sao… cô ta cũng không tìm được thức ăn.

Trương Minh Vũ bắt đầu nhìn xung quanh.

Nhưng rừng cây bên này quá um tùm, không thể thấy được gì.

Có cái gì để ăn đây?

Trương Minh Vũ cau mày.

Tiếp tục bước đi.

Không lâu sau, hai người lại tiến vào bên trong rừng cây tùng.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này anh mới phát hiện rừng cây mọc thành hàng ngang, bọn họ lại đi hàng dọc.

Bên này ngược lại rất rộng rãi.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ hưng phấn.

Nơi này dễ tìm thấy thỏ hơn.

Hai người yên lặng tiến lên.

Trương Minh Vũ tìm cả buổi cũng không thấy dấu vết của thỏ rừng.

Không thể nào…

Trong lòng Trương Minh Vũ dâng lên cảm giác nôn nóng.

Bỗng nhiên, giọng nói thanh thoát của Tần Minh Nguyệt vang lên: “À, thứ này có ăn được không?”

Trương Minh Vũ giật mình.

Nhìn kỹ lại thì phát hiện Tần Minh Nguyệt đang khom người nhặt lên một khóm… nấm?

Hả?

Trương Minh Vũ mở to hai mắt nhìn, vội vàng cầm nấm trong tay.

Cẩn thận xem xét…

Trương Minh Vũ lập tức kích động nói: “Đây là nấm đỏ, ăn được!”

Trong mắt Tần Minh Nguyệt lóe lên tia kinh ngạc.

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.

Đúng là ngốc quá, chỉ biết mỗi thỏ.

Mùa này chẳng phải là mùa nấm ăn được hay sao?

Trương Minh Vũ vui vẻ nói: “Nhanh lên, chúng ta tranh thủ thời gian tìm thêm loại nấm này”.

Tần Minh Nguyệt gật đầu đồng ý.

Hai người nhanh chóng tách nhau để tìm kiếm.

Không lâu sau đã thu hoạch được một đống nấm lớn.

Trương Minh Vũ phấn khích không thôi, có thể ăn no một bữa rồi.

Khóe miệng Tần Minh Nguyệt nở rộ nụ cười tươi.

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười, nói: “Đi thôi, chúng ta tìm một hốc cây nướng ăn đi”.

Tần Minh Nguyệt lẳng lặng gật đầu.

Hai người tiếp tục đi tìm hốc cây, gặp cây nấm nào cũng nhiệt tình hái.

Xào xạc!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2202


Bỗng nhiên, có tiếng bụi cỏ lay động vang lên.

Trương Minh Vũ trở nên căng thẳng.

Lại đến rồi hả?

Sắc mặt của Tần Minh Nguyệt bỗng trở nên lạnh lùng!

Ngay sau đó hai người họ cùng nhìn về nơi âm thanh phát ra.

Bụi cỏ ở đằng kia đang rung lên dữ dội!

Đây là...

Trương Minh Vũ cau mày lại, ánh mắt tràn đầy sự nghiêm túc.

Rốt cuộc đó có phải là con người hay không?

Tần Minh Nguyệt bỏ cây nấm xuống đất, nghiêm túc nói: “Tôi đi qua đó coi thử, anh ở đây đợi tôi”.

Nói xong cô ta lặng lẽ rút dao găm ra, đi lại nơi phát ra âm thanh!

Trương Minh Vũ cau mày.

Tần Minh Nguyệt đi lại gần hơn.

Nhìn kỹ lại...

Có những dấu vết giống như đã bị một thứ gì đó đè lên bên trong bụi cỏ!

Nhưng... Không có cái gì cả!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Có thể nhận ra đó là người hay thú dữ không?”

Là người thì tốt rồi.

Nhưng nếu là thú dữ....

Tần Minh Nguyệt khẽ lắc đầu.

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: “Chúng ta đi nhanh đi, tìm chỗ nào đó ăn trước đã”.

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người nhanh chóng đi về phía trước.

Trương Minh Vũ âm thầm nhớ lại, cảm giác sợ hãi ở trong lòng đang dâng lên không ngừng.

Dù sao...

Dấu vết bị đè đó cũng rất giống với lần trước.

Nếu là con người thì không sao.

Nhưng nếu đó là thú dữ thì có nghĩa là... đang có thú dữ theo dõi bọn họ!

Cuối cùng thì Trương Minh Vũ cũng chỉ có thể im lặng thở dài.

Cũng không có cách nào khác.

Một lúc sau Tần Minh Nguyệt đã tìm được một cái hốc cây khá lớn.

Hai người đi vào trong đó.

Sau khi dọn sạch hốc cây, Trương Minh Vũ bỏ đống nấm xuống đất.

Tần Minh Nguyệt lặng lẽ nói: “Được rồi, anh đi tìm củi khô đi, tôi sẽ làm sạch nấm”.

Trương Minh Vũ im lặng gật đầu.

Trời đang mưa, muốn kiếm củi khô cũng không hề dễ.

Đi lòng vòng một hồi Trương Minh Vũ mới tìm đủ củi khô.

Tần Minh Nguyệt đã làm sạch đống nấm.

Trương Minh Vũ ngồi xuống đất nhóm lửa.

Tần Minh Nguyệt im lặng ngồi ở bên cạnh.

Trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên một tia sáng khác thường.

Lần này... Tôi xem anh giả vờ như thế nào!

Ngay sau đó, khóe môi của Tần Minh Nguyệt từ từ nở ra một nụ cười.

Trương Minh Vũ không để ý.

Suy cho cùng thì suy nghĩ của anh đã tập trung hết vào dấu vết hồi nãy.

Đó rốt cuộc là gì vậy chứ?

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng không đưa ra được bất kỳ câu trả lời nào.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2203


Ngọn lửa nhanh chóng bùng lên.

Không khí trong hốc cây ấm dần lên, không còn lạnh nữa.

Trương Minh Vũ cười toe toét.

Lặng lẽ cầm nấm xỏ thành một xiên rồi nướng trên đống lửa.

Nướng từ từ.

Tần Minh Nguyệt đang lặng lẽ nhìn chằm chằm Trương Minh Vũ, đôi mắt sáng lấp lánh.

Hơi do dự.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt kỳ lạ của Tần Minh Nguyệt.

Cơ thể của Trương Minh Vũ căng cứng.

Không biết vì sao anh lại có cảm giác Tần Minh Nguyệt đang ấp ủ một âm mưu gì đấy...

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới giả vờ bình tĩnh hỏi: “Cô đang nhìn gì vậy?”

Tần Minh Nguyệt nhíu mày cười nói: “Nhìn xem người đàn ông như anh có thể giả vờ giả vịt được bao lâu”.

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu.

Thật sự không nói nên lời!

Một lúc sau anh mới bất lực nói: “Chị hai à, rốt cuộc là tôi đang giả vờ cái gì hả?

Tần Minh Nguyệt khẽ nói: “Trong lòng anh tự hiểu rõ”.

Nói xong cô ta lại nhìn chằm chằm.

Tiếp tục bắt lấy những biểu cảm nhỏ nhặt của Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt.

Rốt cuộc cô có mục đích gì thế?

Một lúc sau Trương Minh Vũ không còn kiên nhẫn nữa xua tay nói: “Được thôi, cô thích nói thế nào là thế đó đi”.

Tần Minh Nguyệt mỉm cười bí ẩn nói nhỏ: “Ngã bài rồi hả? Không giả vờ nữa sao?”

Bà mẹ nó!

Trương Minh Vũ hung hăng trừng mắt.

Tôi chả thèm quan tâm!

Thiệt tình...

Tần Minh Nguyệt cười bí ẩn hỏi lại: “Muốn anh nói ra sự thật khó như vậy sao?”

Phù!

Trương Minh Vũ cố gắng điều chỉnh hơi thở.

Khó chịu quá!

Một lúc sau, Trương Minh Vũ không vừa lòng nói: “Cô không còn chuyện gì khác để nói sao?”

“Tôi chỉ nói sự thật, cô không tin thì thôi!”

Rốt cuộc người này muốn làm gì vậy chứ?

Chân mày của Tần Minh Nguyệt cau lại hỏi: “Anh có chắc là mình nói thật không?”

Trương Minh Vũ gật đầu mạnh nói: “Tất nhiên là chắc chắn rồi!”

Anh không biết bây giờ mình còn có thể nói gì.

Tần Minh Nguyệt cười tinh nghịch.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Không hiểu tại sao nhưng trong lòng anh luôn cảm thấy khó chịu.

Giống như Tần Minh Nguyệt đang có âm mưu gì đó.

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới nói: “Cô... Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ”.

Tần Minh Nguyệt nhướng mày: “Là sợ, hay là... làm anh lỡ mất thời gian nhìn tôi?”

Trương Minh Vũ sững sờ.

Trước kia Tần Minh Nguyệt đâu có như vậy, bây giờ bị gì vậy chứ?

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới bất lực nói: “Tôi nói với cô thêm một lần nữa, tôi không có nhìn cô, càng không muốn nhìn cô!”

“Tự tin ở đâu ra vậy...”
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2204


Trương Minh Vũ thầm thấy buồn nôn.

Thiệt tình...

Đôi mắt của Tần Minh Nguyệt sáng lên, hỏi: “Thật hả? Không muốn nhìn thật ư?”

Trương Minh Vũ không chút do dự gật đầu nói: “Tôi thật sự không muốn nhìn!”

Có gì mà nhìn chứ...

Mặc dù... cũng hơi hấp dẫn...

Tần Minh Nguyệt gật đầu nói: “Được thôi, tốt nhất anh đừng để tôi bắt gặp, nếu không thì..”

Dứt lời, trong đôi mắt cô ta lóe lên vẻ xấu xa.

Cơ thể của Trương Minh Vũ không khỏi run lên.

Không biết vì lí do gì mà dự cảm xấu ở trong lòng lại tăng lên!

Không đúng!

Chắc chắn là có vấn đề!

Rốt cuộc Tần Minh Nguyệt muốn làm gì?

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới bình tĩnh nói: “Được, tôi không thèm nhìn đâu”.

Nói rồi anh dán mắt lên đống lửa.

Liếc thôi cũng không thèm!

Nếu tôi nhìn thì cô bắt thóp được cái gì!

Khóe môi của Trương Minh Vũ từ từ nở ra một nụ cười.

Tần Minh Nguyệt đăm chiêu suy tư.

Trương Minh Vũ không để ý nữa, dồn hết sự chú ý của mình lên xiên nấm ở trước mặt.

Đói chết tôi rồi!

Tần Minh Nguyệt không nhìn nữa, im lặng chờ cơ hội.

Mùi thơm thoang thoảng bay ra.

Mặc dù không thơm lắm nhưng đối với hai người đang đói mà nói thì là thơm phức.

Trương Minh Vũ xoa tay cười nói: “Chúng ta có thể ăn được rồi”.

Tần Minh Nguyệt cau mày lại.

Trương Minh Vũ cầm một xiên nấm đưa cho Tần Minh Nguyệt.

Không thèm nhìn.

Khóe miệng của Tần Minh Nguyệt chậm rãi nở ra một nụ cười.

Duỗi tay ra cầm lấy xiên nấm.

Trương Minh Vũ không quan tâm, cầm lấy một xiên nấm khác lên ăn.

Tần Minh Nguyệt cười bí ẩn.

Sau đó bỏ xiên nấm qua một bên.

Hả?

Đôi mắt của Trương Minh Vũ thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ.

Sao không ăn?

Nhưng Trương Minh Vũ vẫn khống chế được ánh mắt của mình, anh không nhìn.

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng đưa tay xuống hông, nắm lấy vạt áo.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Mặt dù không nhìn nhưng từ khóe mắt vẫn có thể thấy được một ít.

Cô ta muốn làm gì vậy?

Không đợi Trương Minh Vũ có câu trả lời, Tần Minh Nguyệt đã giơ tay lên cởi áo ra.

Phụt!

Trương Minh Vũ không kìm chế được nữa!

Phun nấm ở trong miệng ra ngoài!

Chuyện này...
20230916110554-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2205


Ực!

Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt.

Trong đôi mắt hiện lên vẻ bối rối!

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng đặt áo bên cạnh đống lửa.

Sau đó cầm xiên nấm lên ăn.

Khóe miệng vẫn luôn nở nụ cười.

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển, hỏi: “Cô... làm gì vậy?”

Tần Minh Nguyệt nói một cách tự nhiên: “Sao thế? Anh thấy rồi hả?”

Trương Minh Vũ vội vàng nói: “Không, thấy cái gì đâu?”

Nhưng trong đầu lại hiện lên những hình ảnh vừa nhìn thấy lúc nãy!

Tần Minh Nguyệt mỉm cười nói: “Nếu như vậy thì làm sao anh biết được?”

Trương Minh Vũ vội vàng nói: “Tôi... nghe tiếng, cô... đang làm gì vậy?

Tần Minh Nguyệt chậm rãi nói: “Không có gì, quần áo tôi bị ướt nên tôi hong khô chúng thôi”.

Nói xong, cô ta cầm xiên nấm lên ăn tiếp.

Khóe miệng của Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Cô không coi tôi là người ngoài hả?

Nhưng không lâu sau đó, trong lòng của Trương Minh Vũ đã hiểu ra.

Chắc chắn là đang có âm mưu!

Trương Minh Vũ nhanh chóng quay người đi, chìa tấm lưng ra cho Tần Minh Nguyệt.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Thật sự không muốn nhìn hả?

Tần Minh Nguyệt không để ý tới nữa, bắt đầu im lặng ngồi ăn.

Trương Minh Vũ cảm thấy hơi khó xử.

Rốt cuộc người phụ nữ này đang muốn làm cái gì vậy chứ? Có mục đích gì?

Trong đầu của Trương Minh Vũ đầy nghi ngờ!

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng không nói thêm gì nữa.

Thật sự vô cùng khó chịu!

Tần Minh Nguyệt đã ăn xong rồi.

Trương Minh Vũ cũng ăn gần hết, nhưng quan trọng nhất là anh không còn tâm trạng để ăn nữa!

Trong đầu cứ hiện lên mấy hình ảnh vừa nãy!

Thật khó chịu!

Tần Minh Nguyệt thấy vậy thì mỉm cười.

Không quan tâm nữa.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Không lâu sau, quần áo đã khô hơn rồi...

Trương Minh Vũ từ tốn nói: “À... Không phải đã tới lúc chúng ta nên đi tiếp rồi sao?”

Tới tận lúc này anh cũng chưa quay đầu nhìn lại.

Dù sao...

Cũng không dám nhìn!

Tần Minh Nguyệt nhẹ giọng nói: “Được thôi”.

Nói xong cô ta cầm quần áo lên.

Từ từ mặc vào.

Phù!

Thấy vậy, Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng trong lòng vẫn còn cảm thấy khó chịu.

Tần Minh Nguyệt đứng dậy.

Trương Minh Vũ nhìn thử một chút, sau khi đã chắc chắn rằng Tần Minh Nguyệt đã mặc xong quần áo thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Tốt rồi...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2206


Chẳng mấy chốc Tần Minh Nguyệt đã bước ra khỏi hốc cây.

Trương Minh Vũ vội vàng nhìn xung quanh, lặng lẽ quan sát.

Xung quanh không có bất kỳ một tiếng động nào.

Trong đôi mắt của Trương Minh Vũ bỗng chốc hiện lên sự bất lực.

Rốt cuộc là có người đuổi theo không vậy?

Tần Minh Nguyệt chậm rãi nói: “Đừng nhìn nữa, bọn chúng đuổi tới rồi”.

Hả?

Câu nói này vừa được thốt ra, ngay lập tức khiến cho Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Cái gì cơ?

Tần Minh Nguyệt cũng không quan tâm lắm.

Cô ta đi về phía trước.

Đôi mắt thoáng hiện lên một tia sáng.

Tên Trương Minh Vũ này...

Thú vị.

Tần Minh Nguyệt phớt lờ đi rồi tiếp tục lặng lẽ đi về phía trước.

Nhưng trong đầu lại nhanh chóng suy nghĩ.

Tôi không tin!

Đàn ông mà...

Khóe miệng của Tần Minh Nguyệt lại nở một nụ cười!

Trương Minh Vũ bĩu môi, im lặng đi sau lưng Tần Minh Nguyệt.

Hai người im lặng đi về phía trước.

Trước mặt vẫn là khu rừng đó, không có gì thay đổi cả.

Phù!

Trương Minh Vũ thở dài.

Khi nào mới có thể ra ngoài đây? Nếu không thể ra ngoài nữa... Thì thật sự không thể nào chịu nổi được!

Nhưng Trương Minh Vũ cũng không còn cách nào khác.

Loạt soạt!

Đột nhiên, âm thanh quen thuộc đó lại vang lên!

Cơ thể của Trương Minh Vũ căng cứng!

Chưa kịp nghĩ gì thì đã thấy Tần Minh Nguyệt rút dao găm ra lao về phía âm thanh phát ra.

Nhanh vậy ư?

Trong mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Sau đó nhìn lại...

Khoảnh khắc Tần Minh Nguyệt vụt qua, bên trong bụi cỏ bắt đầu lay động kịch liệt.

Giống như có một thứ gì đó đang nhanh chóng chạy trốn!

Tốc độ cực kỳ nhanh!

Ực!

Trương Minh Vũ nhìn thấy thế thì chật vật nuốt nước bọt, tỏ vẻ khó tin.

Tốc độ này... Con người không thể nào làm được!

Chẳng lẽ... là thú dữ thật sao?

Lẽ nào...

Trương Minh Vũ hoảng sợ.

Nhưng Tần Minh Nguyệt lại không hề do dự, vội vàng tiếp cận chỗ đó!

Trương Minh Vũ cau mày, cảm giác lo lắng không ngừng dâng lên ở trong lòng.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Trương Minh Vũ không còn cách nào khác ngoài việc chạy đuổi theo.

Tốc độ của Trương Minh Vũ cực kỳ nhanh!

Nhưng cũng không thể đuổi kịp thứ đó!

Bụi cỏ đang lung lay dần dần khuất xa khỏi tầm mắt.

Trương Minh Vũ cau mày, tỏ vẻ nghiêm túc.

Đó rõ ràng là thú dữ!

Chẳng lẽ...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2207


Rốt cuộc nó là loài gì vậy? Tại sao nó lại bỏ chạy khi nhìn thấy Tần Minh Nguyệt?

Thú dữ nhỏ yếu sao?

Nghĩ vậy, cảm giác lo lắng ở trong lòng của Trương Minh Vũ dần giảm bớt.

Tần Minh Nguyệt tỏ vẻ thất vọng quay lại.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Cô có thấy rõ nó là loài thú dữ gì không?”

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Một lúc sau mới từ từ nói: “Không”.

Trương Minh Vũ nghe thấy thế thì khóe mắt hiện lên sự thất vọng.

Nhưng....

Bây giờ cô ta cũng không biết nên làm gì.

Tần Minh Nguyệt từ tốn nói: “Yên tâm đi, đừng lo vấn đề thú dữ, chúng ta rời khỏi chỗ này trước đã”.

Nói rồi cô lại đi về phía trước.

Trương Minh Vũ nhìn một vòng xung quanh, sau khi xác định không có gì bất thường mới lặng lẽ đi theo bước chân của Tần Minh Nguyệt.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Mưa đã tạnh.

Nhưng bầu trời vẫn còn âm u.

Không khí ẩm thấp, những giọt nước mưa đọng lại trên cây thi nhau rơi xuống.

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Hôm nay chúng ta có thể ra ngoài được không?”

Dù sao cũng không có việc gì để làm nên tán gẫu một chút...

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng nói: “Lát nữa mới biết được”.

Hừ...

Trương Minh Vũ trợn mắt.

Nói như không nói vậy.

Hai người nhanh chóng đi về phía trước, không lâu sau đã đi được ba cây số.

Trương Minh Vũ ngạc ngạc nhiên nhận ra khe rãnh đang hẹp dần.

Đây là...

Trương Minh Vũ hí hửng nói: “Chúng ta sắp đi tới điểm cuối của khe rãnh rồi hả?”

Tần Minh Nguyệt nhẹ giọng nói: “Có lẽ vậy”.

Sau khi nói xong, đôi mắt xinh đẹp của cô ta lại hiện lên sự phức tạp.

Không biết tại sao trong lòng lại có cảm giác không nỡ.

Không nỡ gì?

Tần Minh Nguyệt suy nghĩ một lúc nhưng không thể đưa ra câu trả lời.

Trương Minh Vũ không nhận ra.

Chỉ cảm thấy phấn khích ở trong lòng!

Tiếp tục bước về phía trước.

“Á!”

Đột nhiên một tiếng hét yếu ớt vang lên từ sau lưng!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày, ngay lập tức nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Không thấy gì hết.

Cho dù âm thanh rất nhỏ nhưng chắc chắn là không hề xa họ.

Đuổi kịp rồi hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày, trong mắt hiện lên sự lo lắng.

Tần Minh Nguyệt cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm.

“A!”

Tiếng kêu gào thảm thiết lại vang lên.

Hả?

Đôi mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi ngờ.

Bên kia... đang đánh nhau sao?

Viện bình tới rồi à?

Nhưng...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2208


Trương Minh Vũ suy nghĩ mãi cũng hoàn toàn không nghĩ ra là quân viện binh nào.

Dù sao ở trong này cũng không thể liên lạc với người khác được!

Tần Minh Nguyệt chậm rãi nói: “Chắc bên kia đang gặp rắc rối, chúng ta đi nhanh thôi”.

Trương Minh Vũ im lặng gật đầu.

Dù sao nếu bây giờ họ đánh nhau thì cũng không thể đánh thắng được.

Rời khỏi chỗ này ngay lập tức mới là lựa chọn đúng đắn nhất!

Trương Minh Vũ không còn do dự nữa, tiếp tục đi về phía trước.

Tần Minh Nguyệt cảnh giác nhìn xung quanh, không biết là đang đề phòng cái gì.

Đôi mắt xinh đẹp không không ngừng đảo tròn!

“Á!”

Đột nhiên Tần Minh Nguyệt hét lên!

Gì vậy?

Trương Minh Vũ cảm thấy căng thẳng!

Nhìn kỹ lại mới thấy Tần Minh Nguyệt bị trượt chân, cả người mềm nhũn ngã xuống đất...

Ơ...

Trương Minh Vũ trợn mắt tức giận.

Làm tôi sợ muốn chết.

Hai tay của Tần Minh Nguyệt ôm chặt chân phải, khuôn mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Trương Minh Vũ bước lên hai bước hỏi: “Cô không sao chứ?”

Tần Minh Nguyệt trợn mắt, hung dữ nói: “Anh nói xem, nếu không có gì thì tôi sẽ hét lên hay sao...”

Ờ...

Khóe miệng của Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Cái câu nói này...

Thật lâu sau Trương Minh Vũ mới hỏi: “Vậy... Cô thế nào rồi? Vẫn có thể đi tiếp được chứ?”

Tần Minh Nguyệt thử nhúc nhích.

Một lúc sau mới lắc đầu nói: “Không được rồi, bây giờ chân của tôi hoàn toàn không thể dùng sức được”.

Hả?

Ánh mắt của Trương Minh Vũ hiện rõ sự nghi ngờ.

Thật lâu sau mới hỏi tiếp: “Vậy... Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Tần Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, nói: “Bây giờ bọn chúng không còn xa nữa, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây”.

Cô như thế này... thì rời khỏi chỗ này thế nào đây?

Trương Minh Vũ ngập ngừng hỏi: “Thế... Tôi cõng cô nhé?”

Nghe thấy vậy, đôi mắt của Tần Minh Nguyệt chợt lóe sáng!

Nhưng vẻ mặt vẫn hiện lên sự cảnh giác, hỏi: “Anh muốn lợi dụng tôi sao?”

Phụt!

Nghe vậy, Trương Minh Vũ suýt hộc máu!

Nói năng kiểu gì vậy...

Trương Minh Vũ bất lực nói: “Chị à, tôi cõng chị ở trên lưng thì được lợi gì hả?”

Khuôn mặt của Tần Minh Nguyệt vẫn đầy cảnh giác!

Trương Minh Vũ bất lực xua tay nói: “Được rồi, cô tự ngồi đó nghỉ ngơi đi, tôi không cõng cô nữa”.

Nói rồi anh hung hăng trừng mắt.

Cô gái này...

Tâm lý có vấn đề!

Thậm chí bây giờ Trương Minh Vũ đã bắt đầu tự hỏi xem xem có phải trước kia Tần Minh Nguyệt đã bị một thằng tồi nào đấy làm tổn thương hay không...

Nhưng... chuyện này là không thể...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2209


Trương Minh Vũ âm thầm nguyền rủa.

Đột nhiên giọng nói đầy cảnh giác của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Được thôi, vậy... anh không được lợi dụng tôi”.

Trương Minh Vũ hậm hực trợn mắt: “Quên đi, tôi không cõng nữa đâu, tự ngồi ở đó mà nghỉ ngơi đi”.

Nói rồi, anh quay mặt dời tầm mắt đi chỗ khác.

Cái gì vậy chứ...

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày, tức giận nói: “Ôi trời, lúc nào rồi mà anh còn nhỏ nhen gắt gỏng như vậy hả? Lát nữa chúng mà đuổi kịp chúng ta là tiêu luôn đó”.

Hừ...

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu.

Nổi giận rồi!

Tôi mà nhỏ nhen gắt gỏng hả?

Rõ ràng tôi chỉ muốn cõng cô thôi vậy mà cô không chịu!

Nhưng...

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ tức giận nói: “Được được được, tôi cũng không muốn so đo với cô”.

Dứt lời, anh đi lại chỗ của Tần Minh Nguyệt.

Ngồi xổm xuống quay lưng về phía của Tần Minh Nguyệt.

Thấy vậy, khóe miệng của Tần Minh Nguyệt nở ra một nụ cười đầy đắc ý!

Nhưng lại nhanh chóng kiềm chế lại.

Tần Minh Nguyệt di chuyển cơ thể đầy khó khăn, sau đó bám lên lưng của Trương Minh Vũ.

Cơ thể của Trương Minh Vũ ngay lập tức căng cứng!

Tới bây giờ Trương Minh Vũ mới hiểu ra...

Hóa ra...

Cõng người khác trên lưng cũng có thể lợi dụng được!

Sau lưng... thật sự rất mềm!

Ực!

Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt.

Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: “Anh đang làm gì vậy? Đi thôi”.

À...

Trương Minh Vũ sực tỉnh, nhanh chóng đỡ nhẹ đùi của Tần Minh Nguyệt bằng cả hai tay của mình.

“Anh làm cái gì vậy!”

Giọng nói không hài lòng của Tần Minh Nguyệt vang lên!

Trương Minh Vũ hoảng sợ, nghi ngờ hỏi: “Sao hả?”

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, khẽ nói: “Anh đang sờ vào chỗ nào vậy hả?”

A?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Cảm nhận cẩn thận rồi mới hiểu ra...

Ánh mắt của Trương Minh Vũ hiện lên sự bất lực: “Chị ơi, nếu không như vậy thì làm sao tôi có thể cõng chị được đây?”

Cõng người khác mà không cần dùng hai tay nâng sao?

Tần Minh Nguyệt cười bí ẩn, vẫn bất mãn nói: “Được thôi, nếu vậy thì anh giữ cái tay mình kỹ một chút, nếu không thì...”

“Hừ”.

Dứt lời, cả cơ thể của cô ta từ từ đè lên lưng của Trương Minh Vũ.

Đè xuống hoàn toàn!

Cơ thể của Trương Minh Vũ run rẩy!

Cảm giác ở sau lưng... càng rõ hơn!

Không được nghĩ... không được nghĩ...

Trương Minh Vũ âm thầm tự an ủi bản thân.

Anh nhanh chóng đi về phía trước, cẩn thận quan sát đường đi.

Tần Minh Nguyệt nằm thoải mái trên lưng của Trương Minh Vũ, nở một nụ cười tự mãn.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2210


Hôm nay... tôi coi anh trốn như thế nào!

Nhất định phải làm anh lộ nguyên hình!

Nghĩ tới đây, đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt lại lóe lên một tia sáng đầy kiên định!

Còn tại sao phải làm như vậy...

Tần Minh Nguyệt từ từ nở một nụ cười.

Đầy mong đợi!

Trương Minh Vũ đã thành công chuyển hướng sự chú ý của mình.

Dù sao cũng quá nguy hiểm.

Trương Minh Vũ bắt đầu đi về phía trước, tiếp tục đi dọc theo khu rừng.

Rừng cây vẫn rậm rạp như trước, cây cối chi chít.

Đi một mình thì không sao nhưng nếu cõng thêm Tần Minh Nguyệt thì... lại khó khăn hơn nhiều.

Tần Minh Nguyệt im lặng nằm trên lưng anh, cơ thể thỉnh thoảng cựa quậy một chút...

Phù!

Tần Minh Nguyệt khó khăn th* d*c.

Bên trong cơ thể nóng hừng hực!

Mẹ kiếp

Lúc này, Trương Minh Vũ thật sự muốn quăng Tần Minh Nguyệt xuống đất...

Nhưng cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ có thể im lặng thở dài.

Tạo nghiệp...

Trương Minh Vũ đi được vài trăm mét.

Mặc dù không mệt nhưng đi bộ lại quá tốn sức.

Quay đầu nhìn lại...

Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện khe rãnh bên cạnh đã thấp đi rất nhiều!

Có phải sắp xuống tới chân núi rồi không?

Trong đôi mắt của Trương Minh Vũ hiện lên sự phấn khích.

Xuống núi thì chắc chắn không bao lâu nữa là có thể ra ngoài rồi!

Trương Minh Vũ dồn hết sức, bước đi nhanh hơn!

Nhưng cũng vì vậy mà cơ thể của Tần Minh Nguyệt bắt đầu lắc lư...

Lắc lư...

Khuôn mặt xinh đẹp đang tươi cười của Tần Minh Nguyệt bỗng nhiên đỏ ửng.

Thẳng người lên một chút.

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng nhận ra sự kỳ lạ này.

Nhưng...

Tuyệt quá!

Trương Minh Vũ cười toe toét rồi tiếp tục bước nhanh về phía trước!

Dần dần...

Cơ thể của Tần Minh Nguyệt đã hoàn toàn thẳng tắp!

Mặt mày đỏ bừng cả lên!

Thằng khốn này!

Nhưng... Tần Minh Nguyệt cũng không thể nói bất cứ thứ gì.

Chỉ có thể im lặng chịu đựng.

Trương Minh Vũ nở một nụ cười đầy xấu xa.

Coi cô còn dám kiêu ngạo nữa hay không?

Trương Minh Vũ lại đi thêm được vài cây số.

Hết sức rồi...

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển, nặng nề, nói: “Chúng ta... Chúng ta nghỉ một chút đi”.

Tần Minh Nguyệt tức giận trợn tròn mắt nói: “Được, thả tôi xuống đây đi”.

Cô ta thở phào nhẹ nhõm.

Xấu hổ quá!

Nhưng...

Trương Minh Vũ đi lại gần một gốc cây lớn.
20230917033839-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2211


Xì!

Một âm thanh yếu ớt truyền vào tai hai người!

Tần Minh Nguyệt sững sờ!

Trương Minh Vũ trợn to hai mắt, chợt quát một tiếng: "Không hay rồi!"

Nói xong, anh cõng Tần Minh Nguyệt nhanh chóng đứng dậy!

Nhưng còn không chưa kịp đứng lên, Tần Minh Nguyệt bỗng kêu lên một: "A!"

Trong lòng Trương Minh Vũ chùng xuống.

Vẫn chậm chân rồi!

Trương Minh Vũ nhanh chóng bước đi mấy bước.

Xoay người lại nhìn lại...

Một con rắn nhỏ màu xanh biếc đang trên cây bò nhanh xuống...

Ơ kìa...

Ánh mắt của Trương Minh Vũ hốt hoảng.

Rắn độc!

Tần Minh Nguyệt lấy tay che nơi bị cắn lại, đôi mắt đẹp tràn đầy hoang mang!

Trương Minh Vũ vội vàng đặt Tần Minh Nguyệt xuống đất.

Con rắn nhỏ nhanh chóng chui vào trong bụi cỏ, chuồn mất...

Tần Minh Nguyệt ngây người ngồi dưới đất.

Trương Minh Vũ ngồi xổm trước mặt Tần Minh Nguyệt, mặt thẫn thờ.

Lúc lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới lẩm bẩm nói: "Đó là... rắn gì vậy?"

Trương Minh Vũ trầm ngâm một lát, rồi mới lên tiếng; "Sư phụ tôi nói... nó tên là rắn hoang... ”

Cụ thể tên là gì, hắn cũng không biết.

Tần Minh Nguyệt khẽ cắn hàm răng, hỏi: "Có độc không?"

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu, nói: "Có độc”.

Tần Minh Nguyệt ngây người.

Trong rừng cây như tĩnh lặng!

Lúc sau, Tần Minh Nguyệt mê man hỏi: "Sư phụ anh biết nó, chẳng lẽ... không biết giải độc sao?"

Trong con ngươi của Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng, kích động nói; "Đúng! Ông ấy biết giải độc!"

Hả?

Tần Minh Nguyệt kích động hỏi: "Thật sao?"

Trương Minh Vũ gật đầu!

Nhưng rất nhanh sau đó, ánh sáng trong con ngươi phai nhạt đi, lẩm bẩm nói: "Nhưng tôi không biết...”

Tần Minh Nguyệt bị đả kích suýt nôn máu ra!

Lời này...

Thật ngứa đòn!

Ánh mắt của Trương Minh Vũ cũng tràn đầy sự bất đắc dĩ.

Một lúc sau, mới hỏi: "Bị cắn trúng rồi sao?"

Tần Minh Nguyệt liếc mắt nhìn một cách hung hãn, nói: "Anh nói xem!"

Trương Minh Vũ bĩu môi.

Bị cắn còn nóng nảy như vậy...

Trầm ngâm một lát, Trương Minh Vũ thật thà nói: "Hay là...”

Hả?

Chân mày của Tần Minh Nguyệt hơi cau lại.

Hay là gì?

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới lên tiếng: "Hay là tôi giúp cô hút độc ra?"

Tần Minh Nguyệt cau mày, nói: "Nước bọt không phải sẽ làm tăng tốc độ lan truyền của độc tố sao?"

Trương Minh Vũ không vui nói: "Đó là do phương pháp không đúng”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2212


Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt hơi do dự.

Thật hay giả vậy?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Trước tiên cô hãy nói cho tôi biết bị cắn chỗ nào? Tôi mới quyết định có giúp cô hút ra hay không”.

Tần Minh Nguyệt gần như nghẹt thở!

Còn... chê tôi ư?

Lúc sau, Tần Minh Nguyệt mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Hông! Sau lưng!"

Trương Minh Vũ bĩu môi, nói: "Cố chịu đi”.

Nói xong, trong lòng rất đắc ý!

Suy cho cùng đây không phải lần đầu anh làm việc này.

Từ nhỏ đã lớn lên ở trong rừng, bị rắn cắn là chuyện thường xảy ra!

Tần Minh Nguyệt thấy vậy trong lòng càng tức giận!

Nhưng...

Hừ!

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt cũng chỉ có thể hừ một tiếng!

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Mau nằm xuống đi, còn ngây ra đó làm gì?"

"Chờ độc lan ra sao?"

Tần Minh Nguyệt trợn mắt nhìn một cách hung hăng!

Cuối cùng, vẫn từ từ nằm ở trên bãi cỏ, trong lòng... có một sự sỉ nhục không thể giải thích!

Vậy mà...

Hừ!

Nhưng cho dù thế nào, Tần Minh Nguyệt bây giờ cũng không thể làm được gì.

Trương Minh Vũ ngồi xổm xuống, lẩm bẩm nói: "Haizz, càng không có hứng thú... càng dâng đến miệng!"

"Thật là...”

Nói xong, anh cười xấu xa.

Tần Minh Nguyệt khẽ cắn răng.

Vốn dĩ muốn bắt thóp Trương Minh Vũ, không ngờ... anh lại lợi dụng một cách quang minh chính đại!

Hừ!

Tần Minh Nguyệt lại hừ một tiếng.

Trong lòng cực kỳ bất mãn!

Nhưng cuối cùng, Tần Minh Nguyệt cũng không thể nói được gì.

Trương Minh Vũ chậm rãi đưa tay vén vạt áo của Tần Minh Nguyệt lên.

Da thịt trắng nõn, vòng eo hấp dẫn...

Ừng ực!

Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt, động tác hơi khựng lại.

Ngây người nhìn.

Chân mày của Tần Minh Nguyệt hơi nhíu lại, hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Trương Minh Vũ cố làm ra vẻ bình tĩnh nói: "Tôi nhìn vết thương”.

Nói xong, vội vàng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Không lâu sau, anh thấy ở hông quả nhiên có hai lỗ nhỏ.

Trương Minh Vũ cau mày.

Một lúc sau, mới lên tiếng: "Cô đừng nhúc nhích, tôi chuẩn bị hút đây”.

Cơ thể Tần Minh Nguyệt ngay lập tức căng thẳng.

Khẽ gật đầu.

Trương Minh Vũ không do dự nữa, từ từ cúi người xuống.

Xít lại gần ra sau, một mùi hương thoang thoảng nhàn nhạt bay mũi.

Tim của Trương Minh Vũ đập nhanh hơn.

Nước bọt của anh phun vào da của Tần Minh Nguyệt.

Cơ thể Tần Minh Nguyệt giống như điện giật!

Rất không thoải mái!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2213


Khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng!

Cố gắng nuốt nước bọt trong miệng xuống.

Rất nhanh sau đó, miệng chạm lên da.

Cơ thể mềm mại của Tần Minh Nguyệt không ngừng run lên!

Giờ phút này, khuôn mặt đỏ ửng kia như sắp chảy máu!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ lần nữa chật vật nuốt nước bọt.

Trầm ngâm một lúc, anh dùng sức hút mạnh!

"Hử...”

Tần Minh Nguyệt nhất thời phát ra tiếng kêu thống khổ...

Khóe miệng Trương Minh Vũ nhất thời run lên.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ cũng chỉ có thể trợn tròn hai mắt.

Chẳng mấy chốc, một ngụm máu độc được hút ra!

Trương Minh Vũ vội vàng phun ra một bên, sau đó lấy một nắm cỏ dại nhét vào trong miệng!

Nhanh chóng nhai!

Hả?

Thấy vậy trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt chợt mê man.

Anh ta làm gì vậy?

Trương Minh Vũ cũng không giải thích.

Rất nhanh sau đó, anh lại cúi người xuống.

Mặc dù là thứ hai lần, nhưng lúc chạm môi vào, trong lòng Trương Minh Vũ vẫn có chút kích động!

Quá...

Trương Minh Vũ cố gắng tập trung suy nghĩ của mình.

Không lâu sau, lại phun máu ra ngoài, lại nhai cỏ dại!

Nhổ ra!

Tần Minh Nguyệt cắn chặt hàm răng.

Mặc dù đau...

Nhưng bây giờ nỗi đau không phải là thứ đầu tiên.

Quá ngượng ngùng!

Trương Minh Vũ lần nữa cúi người xuống.

Lặp đi lặp lại.

Không lâu sau, Tần Minh Nguyệt đã thích ứng được phần nào.

Nhưng trong lòng vẫn không được tự nhiên.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ nhổ máu ra cũng không cúi người xuống nữa.

Mà là điều chỉnh tư thế ngồi.

Anh để tay phải lên trên vết thương.

Tay trái... để vào dưới vết thương.

Hả?

Tần Minh Nguyệt trợn tròn mắt, bỗng chốc cơ thể trở nên căng thẳng!

Dù sao dưới vết thương là...

Tần Minh Nguyệt theo bản năng quát lên một tiếng: "Khốn kiếp, anh sàm sỡ tôi!"

Nhưng sau khi nói xong, trong lòng mau chóng tỉnh ngộ!

Bắt thóp được rồi nhé?

Trong lòng Tần Minh Nguyệt bắt đầu kích động.

Hoàn toàn quên mất tay anh đang ở trên người mình!

Trương Minh Vũ cau mày, không vui nói: "Ai sàm sỡ cô chứ, đừng nói bậy bạ”.

Nói xong, anh nhẹ nhàng dùng sức.

Muốn thử ép máu bên trong ra một ít.

Nhưng Tần Minh Nguyệt lại không biết!

Cô ta còn tưởng rằng...

Tần Minh Nguyệt theo bản năng muốn đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ tức giận!

Còn muốn được voi đòi tiên?

Nhưng cô ta chưa kịp đứng lên...

Đột nhiên...

A!

Một âm thanh lanh lảnh vang lên.

Trương Minh Vũ ăn một bạt tai!

Chuyện này...

Trái tim của Tần Minh Nguyệt run lên dữ dội!

Khuôn mặt xinh đẹp... đầy vẻ thẫn thờ!

Ánh mắt của Trương Minh Vũ cũng hiện lên sự lúng túng.

Đó phản ứng hoàn toàn theo bản năng.

Nhưng... cảm giác cũng không tệ lắm...

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới sực tỉnh trong sự mông lung.

Dù sao thì cũng đã đánh...

Có thể làm gì đây?

Trương Minh Vũ không do dự nữa mà dùng sức ép chặt miệng vết thương.

Cố gắng nặn ra nhiều máu nhất có thể.

Nhưng Tần Minh Nguyệt vẫn sững sờ tại chỗ, người như hóa đá!

Sự ngại ngùng và cả cơn đau vẫn còn ở đó.

Hơn nữa, cảm giác đó còn được phóng đại vô tận trong đầu cô ta, vô cùng rõ ràng.

Anh lại dám đánh tôi... vậy...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2214


Tần Minh Nguyệt nắm chặt tay, cảm giác xấu hổ mãnh liệt đó đã quá sức chịu đựng của cô ta!

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt đứng dậy!

Trương Minh Vũ cau mày.

Không một chút do dự!

Bốp!

Âm thanh giòn giã ấy lại vang lên!

Trương Minh Vũ tức giận hét lớn: “Thành thật một chút đi, nếu cô gây rối thêm một lần nữa thì sẽ bị trúng độc mà chết đó”.

Nói xong, anh lại bóp chặt hơn!

Nhưng khóe miệng lại không kiềm được mà nở một nụ cười.

Tuyệt!

Tần Minh Nguyệt nghiến răng thật chặt, khuôn mặt đỏ ửng tựa hồ có thể vắt ra máu!

Xấu hổ muốn chết!

Nhưng...

Nhất thời Tần Minh Nguyệt hoàn toàn không biết nên làm gì.

Có thể hút hết độc được thật sao?

Nhưng mà...

Anh ta đánh mình như vậy...

Hừ!

Tần Minh Nguyệt cố gắng hít thở đều đặn.

Một lát rồi tính sổ sau, không được vội, không được nôn nóng!

Cô ta không ngừng lặp đi lặp lại câu nói đó ở trong đầu như muốn tẩy não bản thân, từ từ áp chế ngọn lửa giận ở trong lòng!

Cuối cùng Tần Minh Nguyệt cũng ngoan ngoãn nằm trên mặt đất.

Không nói gì nữa.

Có lẽ... tất cả sự chú ý đều đã tập trung vào chỗ bị đánh đó rồi.

Tần Minh Nguyệt khẽ thở dài.

Nhìn thấy vậy, Trương Minh Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ngộ nhỡ chọc Tần Minh Nguyệt nổi giận...

Thì sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Sau đó Trương Minh Vũ bắt đầu nghiêm túc trị độc.

Trong vòng mười phút, nọc độc bên trong cơ thể gần như đã được làm sạch.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm, ngồi thẳng dậy.

Tần Minh Nguyệt hít một hơi thật sâu, hỏi: “Xử lí sạch chưa?”

Trương Minh Vũ suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói: “Ổn rồi, đợi một lát nữa coi cô có phản ứng gì không đã”.

Thực ra là đã xong hết rồi.

Dù thế nào đi chăng nữa, cũng không thể lấy sạch nọc độc ra được.

Nhưng nếu chỉ còn một ít thì cũng không gây ảnh hưởng tới tính mạng.

Anh nói như vậy chỉ để đề phòng Tần Minh Nguyệt trả đũa anh mà thôi.

Dù sao hồi nãy... cũng hơi quá đáng mà nhỉ?

Nghe thấy thế, Tần Minh Nguyệt nhíu mày lại.

Cuối cùng cũng chỉ có thể hít một hơi thật sâu rồi im lặng chỉnh sửa quần áo.

Tần Minh Nguyệt ngồi thẳng dậy.

Nhưng đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ cảm thấy ngượng ngùng mãi không thôi.

Nhưng anh không dám thể hiện ra ngoài mặt, nếu không... sẽ là chột dạ!

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới tỏ ra không vui nói: “Nhìn tôi làm gì hả? Định cảm ơn tôi hay sao? Nếu muốn lấy thân báo đáp thì thôi dẹp giùm, tôi không thèm cô đâu”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2215


Nói xong anh vội vàng đứng lên đi chỗ khác.

Nhưng trên miệng vẫn nở một nụ cười!

Quá đã!

Tần Minh Nguyệt nghiến răng thật chặt.

Nhưng...

Cô ta cũng chỉ có thể im lặng nhìn Trương Minh Vũ rời đi.

Không nói được gì hết!

Tức chết mất thôi!

Hừ!

Tần Minh Nguyệt dùng hết sức cử động chân.

Ở tư thế này cô ta ngồi ngay ngắn giống hệt một cô gái nhỏ.

Nhưng Trương Minh Vũ cũng không phát hiện ra.

Tần Minh Nguyệt ngồi im tại chỗ, trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng.

Trương Minh Vũ... làm được thật sao?

Lúc này Trương Minh Vũ đã leo lên một cái cây lớn.

Ở đây thật sự không có cảm giác an toàn.

Kẻ thù và thú dữ đuổi theo ở phía sau chính là mối đe dọa lớn.

Trương Minh Vũ nhanh chóng leo lên một chỗ rất cao.

Nhìn xung quanh một vòng.

Lúc này anh mới nhận ra đã gần tới điểm cuối của khe núi!

Chắc chỉ còn khoảng vài cây số mà thôi.

Trương Minh Vũ cười toe toét, sự phấn khích hiện lên trong đôi mắt anh.

Anh nhanh chóng quay đầu lại.

Hả?

Đột nhiên, Trương Minh Vũ cau mày.

Mặc dù không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trên mặt đất ở phía sau, nhưng lại thấy được những làn khói đen bốc lên!

Đây là...

Đôi mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ hoang mang.

Có ai đó đang nấu ăn sao?

Nhưng màu của làn khói này... không giống lắm...

Điều quan trọng là vị trí của làn khói đen này lại cách họ không quá xa.

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh nhìn thêm một chút nữa nhưng vẫn không nhận ra bất kỳ thứ gì.

Trương Minh Vũ nhảy xuống đất.

Nhanh chóng đi lại chỗ Tần Minh Nguyệt.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt lại hiện lên vẻ tức giận.

Trương Minh Vũ không còn lòng dạ nào để chú ý, anh hơi nôn nóng nói: “Đằng sau có khói đen nhưng tôi không biết đó là thứ gì, hay là chúng ta đi nhanh lên đi”.

Khói đen?

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày.

Một lúc sau mới nhỏ giọng nói: “Được, anh cõng tôi đi đi”.

Nói xong cô ta còn lười biếng duỗi hai tay ra.

A...

Khóe miệng của Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Vẫn chưa đi được hả?

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể hậm hực trợn mắt, từ từ ngồi xuống.

Tần Minh Nguyệt dựa lên lưng của Trương Minh Vũ.

Không nói một câu nào.

Trương Minh Vũ bĩu môi, đứng dậy rồi im lặng bước đi.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2216


Nhưng trong lòng vẫn luôn có một cảm giác kỳ lạ.

Cô ta không đi được thật sao?

Trương Minh Vũ nhếch mép cười, hỏi: “À... sếp Tần, cô đừng đè hết lên người tôi có được không?”

“Cô thẳng người lên chút đi”.

“Nếu không cô lại nói tôi lợi dụng sàm sỡ cô gì đó nữa”.

Hả?

Tần Minh Nguyệt sửng sốt.

Cô ta lập tức tỉnh táo, đôi mắt xinh đẹp lại hiện lên sự tức giận!

Thằng khốn!

Một lúc sau Tần Minh Nguyệt mới im lặng, thẳng người dậy!

Trương Minh Vũ cười toe toét, từ tốn nói: “Vậy mới đúng chứ, nếu lát nữa cô còn dựa sát vào thì đừng trách tôi không nhắc cô”.

“Tôi cũng không thích lợi dụng kiểu này đâu”.

Nói rồi, anh nhanh chóng hước về phía trước!

Tần Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, lửa giận trong đôi mắt cô ta như sắp bùng lên!

Từ nhỏ tới lớn, ai dám nói chuyện với cô ta như vậy đâu chứ?

Thế nhưng...

Bây giờ cô ta lại bị Trương Minh Vũ nói đến mức cứng họng!

Hừ!

Tần Minh Nguyệt chỉ có thể hừ một tiếng.

Anh chờ đó cho tôi!

Đợi tới lúc tôi nắm thóp được anh!

Tần Minh Nguyệt giận dữ trừng mắt nhìn Trương Minh Vũ, sau đó dứt khoát quay đầu qua một bên.

Mắt không thấy thì lòng không phiền!

Khóe môi của Trương Minh Vũ lại hiện lên nụ cười đắc ý.

Anh bước nhanh về phía trước.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Xung quanh vẫn không có nguy hiểm gì.

Một lát sau, Trương Minh Vũ đã đi được vài cây số.

Anh đã nhìn thấy điểm cuối của khe núi!

Trương Minh Vũ cảm thấy phấn thích.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt khẽ xoay tròn, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ.

Bây giờ các mối nguy hiểm đối với cô ta đã không còn quan trọng nữa.

Trương Minh Vũ mới quan trọng!

Làm sao để “hại” anh ta đây?

Trương Minh Vũ tiếp tục đi về phía trước, không còn cách quá xa khe núi nữa.

Nhưng mà...

Trương Minh Vũ khẽ nhíu mày.

Ở điểm cuối của tầm mắt... tại sao lại không nhìn thấy bên ngoài?

Vẫn có một khu rừng khác ư?

Không thể nào...

Trương Minh Vũ cảm thấy lo lắng.

Tiếp tục bước về phía trước.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt bỗng lóe lên!

Khụ khụ!

Tần Minh Nguyệt ho khan một tiếng.

20230918034951-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2217


Trương Minh Vũ nghe vậy lập tức muốn hộc máu!

Muốn đi vệ sinh thì nói với tôi làm gì?

Trương Minh Vũ bực bội liếc mắt, nói: "Đi đi, chuyện này cũng nói với tôi, sợ tôi không đến nhìn trộm sao?"

Khuôn mặt Tần Minh Nguyệt đỏ ửng.

Trương Minh Vũ cũng không để ý.

Anh dừng bước, tự thế như định đặt Tần Minh Nguyệt xuống.

Tần Minh Nguyệt đỏ mặt nói: "Làm gì vậy? Anh phải cõng tôi đi chứ”.

Trương Minh Vũ nghe vậy, cơ thể run lên kịch liệt.

Một lúc sau, mới đần độn hỏi: "Tôi cõng cô... đi vệ sinh hả?"

Tần Minh Nguyệt liếc mắt, nói: "Tôi bảo anh cõng tôi đi đến chỗ khuất!"

A... Ha ha...

Trương Minh Vũ cười một cách ngượng ngùng, lẩm bẩm nói: "Làm tôi giật cả mình, tôi còn tưởng rằng bảo tôi cõng cô đi tiểu, vậy không phải tiểu lên cả người tôi sao?”

Anh vừa lẩm bẩm, vừa đi về phía bên cạnh.

Tần Minh Nguyệt nghe vậy sắc mặt trầm xuống, hung hăng trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ.

Nhưng bây giờ...

Cô ta cũng không làm được gì.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ dẫn Tần Minh Nguyệt đến một bụi cỏ rậm rạp bên cạnh.

Ngồi xổm người xuống.

Tần Minh Nguyệt dựa theo một cây lớn và từ từ di chuyển.

Lần này, cô ta cẩn thận nhìn xung quanh, rất sợ ở nơi nào đó lại chui ra một con rắn nhỏ.

Sau khi chắc chắn không có, lúc này mới thả lỏng.

Trương Minh Vũ cười toét miệng, hỏi: "Có cần tôi ở đây nhìn chằm chằm vào cô không?"

Tần Minh Nguyệt hít sâu một hơi, hét lên: "Cút!"

Trương Minh Vũ cười toét miệng nói: "Được thôi!"

Nói xong, vội vàng xông ra bụi cỏ bên ngoài!

Tần Minh Nguyệt khó khăn th* d*c, ngực kịch liệt phập phồng!

Tức chết mất!

Vốn dĩ muốn xem có thể nắm được điểm yếu nào đó của anh hay không.

Nhưng...

Trương Minh Vũ quá vô liêm sỉ!

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt lại hung dữ trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ rời đi.

Cô ta định c** q**n!

Hù!

Bỗng nhiên, Trương Minh Vũ ở phía sau cây nhô đầu ra!

Tần Minh Nguyệt sợ hết hồn, khẽ kêu nói: "Anh làm gì vậy?"

Trương Minh Vũ cười xấu xa, nói; "Nhớ đè cỏ dại xuống, nếu không sẽ bị châm chít đấy”.

Nói xong, anh bước chân rời đi.

Tần Minh Nguyệt ngẩn người.

Châm chít?

Chẳng mấy chốc, Tần Minh Nguyệt phản ứng lại, trên gương mặt đẹp lại lộ ra vẻ tức giận!

Nhưng...

Ngẩng đầu nhìn lại, Trương Minh Vũ từ sớm đã không thấy bóng dáng!

Tên khốn kiếp!

Tần Minh Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, hàm răng cũng sắp bị cắn nát!

Hừ!

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt hừ một tiếng!

Giờ phút này, Trương Minh Vũ đã trở lại vị trí mới vừa dừng lại.

Lặng lẽ ngồi xuống.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2218


Nhưng trên mặt từ đầu đến cuối đều mang nụ cười đắc ý!

Trò vặt vãnh, muốn đấu với tôi sao?

Ha ha!

Chẳng biết tại sao, trong lòng Trương Minh Vũ đắc ý đến dị thường!

Nhưng ngay cả chính anh cũng không biết anh rốt cuộc đắc ý vì điều gì.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Không lâu sau, âm thanh lãnh đạm của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Đến đây đi!"

Trương Minh Vũ tức giận liếc mắt.

Đang gọi chó sao?

Nhưng trầm ngâm một lúc, anh vẫn đi tới.

Sau khi bước lại gần.

Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện vị trí mà Tần Minh Nguyệt đi vệ sinh ban nãy không phải là chỗ này.

Thật thông minh.

Trương Minh Vũ cười toe toét, nói: "Đi chuyển được xa như vậy, có phải là có thể tự đi rồi không?"

Tần Minh Nguyệt có vẻ hơi lúng túng nói: "Không, tôi... chỉ thử đi đến đây thôi”.

"Ồ ~ "

Trương Minh Vũ cố ý kéo dài hơi.

Tần Minh Nguyệt trợn mắt nhìn, nói: "Mau lên đi, một lúc nữa là đuổi tới rồi đó”.

Cũng đúng...

Trương Minh Vũ không lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng tiến lên phía trước vài bước, cõng Tần Minh Nguyệt lên người.

Bước về phía trước.

Tần Minh Nguyệt bĩu môi.

Lại thất bại...

Trương Minh Vũ tiếp tục đi tới trước.

Không lâu sau, cuối cũng cũng đến cuối khe núi!

Cuối cùng ra ngoài rồi!

Khóe miệng Trương Minh Vũ chậm rãi lộ ra một nụ cười.

Bùm!

Bỗng nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn theo tiếng nổ, phía bầu trời xa xa chỉ có thể nhìn thấy chim bay tán loạn vì sợ hãi.

Những thứ khác đều không nhìn thấy.

Phát nổ rồi?

Lại là thuốc nổ tự chế?

Ngoài cái này ra, Trương Minh Vũ không nghĩ ra còn thứ gì khác còn có thể phát ra loại âm thanh này.

Chân mày của Tần Minh Nguyệt hơi cau lại.

Lúc sau, mới lên tiếng: "Bên kia hẳn là đang đánh nhau, nếu không thì đã sớm đuổi tới”.

Đánh nhau?

Trương Minh Vũ trợn to hai mắt, ánh mắt ngỡ ngàng!

Đánh với ai?

Trương Minh Vũ hỏi một cách kinh ngạc và vui mừng: "Chẳng lẽ viện binh của chúng ta đến rồi?"

Tần Minh Nguyệt không chút do dự phủ định, nói: "Không phải”.

Trương Minh Vũ tức giận liếc mắt nhìn.

Ánh mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lóe sáng.

Lúc lâu sau, mới nói: "Chúng ta đi nhanh lên đi”.

Trương Minh Vũ yên lặng lẽ gật đầu.

Không do dự nữa, nhanh chóng đi về hướng cuối rãnh núi.

Bùm bùm!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2219


Lại là hai tiếng nổ nặng nề.

Trong lòng Trương Minh Vũ vô cùng nghi ngờ.

Rất rõ ràng, một bên nhất định là thuộc hạ của Âu Dương Triết lại đuổi theo.

Nhưng bên còn lại... là ai chứ?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ cũng không nghĩ ra được gì, tiếp tục đi tới trước.

Đi ra ngoài khe núi.

Trước mặt Trương Minh Vũ lại là một con sông lớn vô cùng rộng rãi.

Những dòng nước trong khe núi đổ ra sông.

Nhưng sông lớn suối nhỏ đều ở trạng thái thẳng đứng, nên bọn họ không có cách nào qua sông được.

Trương Minh Vũ phán đoán phương hướng.

Cuối cùng chỉ có thể đi dọc theo con sông theo hướng con đường đã đi qua.

Tiếng nước chảy róc rách, chim hót hoa thơm, ngược lại lại là sự hưởng thụ.

Ra khỏi rãnh núi, mặt đất trước mặt bỗng rộng rãi.

Cách đó bốn năm mét mới có một cây to.

Rất cao.

Đi một hồi, phía sau vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Trong lòng Trương Minh Vũ cũng không biết làm sao.

Hơi hoang mang.

Rừng cây này rốt cuộc rộng bao nhiêu? Bao lâu mới có thể đi ra ngoài?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể lặng lẽ than thở.

Tần Minh Nguyệt giống như có tâm sự gì đó, không nói một lời nào.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đi thêm mấy cây số.

Vẫn không có điểm cuối.

Phù!

Trương Minh Vũ th* d*c một cách nặng nề.

Mệt chết đi được.

Hành trình không có mục tiêu như này... thực sự rất đau khổ!

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi”.

Hả?

Lúc này Tần Minh Nguyệt mới sực tỉnh.

Một lúc sau, mới nói; "Không sao, tôi không mệt”.

Khóe miệng Trương Minh Vũ giật giật, nói: "Tôi mệt!"

Tần Minh Nguyệt liếc mắt, lẩm bẩm: "Anh mệt anh nói với tôi làm gì, anh muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi đi, chân cũng không phải là mọc trên người tôi”.

Phụt!

Trương Minh Vũ tức hộc máu!

Anh bất mãn đặt Tần Minh Nguyệt trên mặt đất, rồi ngồi ở một bên.

Trong lòng thầm chửi rủa.

Trước kia không phải hai bọn họ rất kính trọng, tán thưởng nhau sao?

Từ lúc nào...

Lại biến thành như vậy?

Chuyện lạ...

Cuối cùng, Trương Minh Vũ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Khóe miệng Tần Minh Nguyệt lộ ra một nụ cười đắc ý.

Cuối cùng cũng phản kích được một chút!

Nhưng...

Vẫn chưa đã!

Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên, nhìn quanh một vòng.

Xế chiều rồi.

Nhưng bọn họ vẫn chưa biết khi nào mới có thể đi ra khỏi đây...

Trương Minh Vũ lại than thở.
 
Back
Top Dưới