Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2160


Khi Trương Minh Vũ nghe thấy điều này thì trong mắt lại hiện lên vẻ mờ mịt.

Cuộc đổ bộ lớn... Mới có khả năng xài súng?

Vậy thì...

Súng dùng để làm gì?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể lắc đầu bất lực.

Không liên quan gì đến anh.

Mặc dù trong lòng không hiểu, nhưng có lẽ cả đời này anh cũng không có khả năng tham gia vào những việc này.

Chiếc xe tiếp tục tiến về phía trước.

Bên này là một ngôi làng, còn bên kia là một mảnh đất trống.

Rất an toàn.

Đi xa hơn về phía trước là một dãy núi, cách Ninh Châu không xa.

Trương Minh Vũ hướng mắt nhìn vào dãy núi.

Hồi hộp không thể giải thích được.

Nơi này...

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể im lặng thở dài.

Dẫu có gặp nguy hiểm đi chăng nữa thì hôm nay cũng phải vượt qua!

Tần Minh Nguyệt chậm rãi hỏi: “Sợ hả?”

Trương Minh Vũ không vui trừng mắt: “Sợ có ích lợi gì chứ, cô cho tôi trở về sao?”

Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt lóe sáng: “Nếu anh sợ thì tôi có thể cho anh xuống xe”.

Trương Minh Vũ xấu hổ cười mỉm: “Quên đi, sao tôi có thể để cho cô gái nhỏ như cô một mình mạo hiểm được chứ”.

“Cô đã giúp tôi rất nhiều rồi”.

Tần Minh Nguyệt cau mày.

Thật lâu sau, cô ta mới cười nhẹ nói: “Cô gái nhỏ sao? Đã lâu rồi chưa nghe lại tên gọi này”.

Trương Minh Vũ sững người.

Cục đá này... Cũng biết cười sao?

Trương Minh Vũ lắc đầu nói nhỏ: “Huống chi những gì cô làm đều có lợi với tôi”.

Những lời này vừa nói ra, trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Thật lâu sau mới từ tốn nói: “Anh trung thực quá đấy”.

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: “Trung thực tốt biết bao nhiêu, ai cũng thích những người trung thực mà”.

Tần Minh Nguyệt trầm ngâm nói: “Đúng vậy, tôi cũng thích”.

Trương Minh Vũ cười toe toét.

Nhưng đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt lại lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Trung thực sao?

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chẳng mấy chốc xe đã chạy đến chân núi.

Tần Minh Nguyệt liên lạc với đoàn xe phía sau.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, mới lái xe vào!

Đường ở đây cực kỳ hẹp, được bao quanh bởi những khu rừng cao chót vót.

Đường khó chạy hơn rất nhiều.

Tần Minh Nguyệt nhấn nút bấm.

Ngay sau đó, một tấm màn đen bao phủ hoàn toàn cửa sổ.

Trương Minh Vũ vô cùng lo lắng.

Giọng nói dễ nghe của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Đừng sợ, họ không thể biết chúng ta đang ở đây đâu”.

“Chúng ta chỉ cần tìm xem có ai phục kích hay không”.

Trương Minh Vũ lặng lẽ gật đầu.

Xe chạy chầm chậm.

Trong nháy mắt đã đi được nửa đoạn đường.

Trương Minh Vũ vẫn chưa phát hiện ra bất kì điều gì bất thường ở xung quanh.

Mặc dù là một khu rừng, nhưng bên trong lại rất rộng rãi, nếu có người trốn ở bên trong, nhất định sẽ bị phát hiện.

Không có người nào ư?

Trương Minh Vũ cau mày, trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc.

Nơi này là nơi cuối cùng có thể phục kích.

Vậy mà không có người?

Brừm!

Tần Minh Nguyệt đạp ga, xe bắt đầu tăng tốc.
20230908095901-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2161


Ngay lập tức, Trương Minh Vũ đưa mắt nhìn lên cây.

Nhưng…

Xe chạy quá nhanh đến nỗi anh không thể nhìn thấy gì cả.

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Vô duyên vô cớ, lá cây có thể rụng nhiều vậy sao?

Quan trọng nhất... không có gió.

Không đúng.

Trương Minh Vũ nhíu mày, nói: "Hình như phía sau có tiếng động”.

Hả?

Vẻ nghi ngờ lóe lên trong đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt.

Cô ta cũng đang quan sát.

Cô ta thỉnh thoảng cứ liếc nhìn kính chiếu hậu, nhưng vẫn không phát hiện điều gì bất thường.

Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: "Anh chắc chứ?"

Trương Minh Vũ gật đầu thật mạnh.

Nhất định là có vấn đề.

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt lóe sáng.

Suy nghĩ mất một lúc, cuối cùng cô ta chọn tin Trương Minh Vũ.

Chiếc xe nhanh chóng hạ ga chạy chậm cách đoàn xe một kilomet.

Sau đó hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn.

Tần Minh Nguyệt chậm rãi đỗ xe vào khu rừng gần đó.

Hai người xuống xe.

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy nếu là phục kích, hai bên chắc chắn có người, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?"

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày.

Lúc lâu sau, cô ta mới lên tiếng: "Quan sát kỹ trước đã rồi hẵng nói”.

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người cất bước đi về phía trước.

Tần Minh Nguyệt đã lái xe chẳng mấy chốc, bỏ lại đoàn xe phía sau một khoảng cách rất xa.

Hai người cũng không vội.

Chẳng mấy chốc, họ đã quay trở lại nơi mà Trương Minh Vũ vừa phát hiện ra sự bất thường.

Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: "Chỗ nào có người?"

Trương Minh Vũ liếc mắt nhìn xung quanh, nghiêm túc nói: "Nếu tôi đoán không lầm, thì chắc là ở trên cây”.

Trên cây?

Mắt Tần Minh Nguyệt sáng lên.

Cô ta chậm rãi nói: "Chúng ta đi quanh một vòng xem thử”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hai người lại tiếp tục tiến lên, nhanh chóng đi vào sâu trong rừng cây.

Không lâu sau, bọn họ đã đi đến trước một cái cây lớn.

Mặc dù rừng cây rất rộng.

Nhưng cành lá xum xuê, ở bên ngoài hoàn toàn không phát hiện có gì bất thường.

Trương Minh Vũ cau mày.

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói; "Phải nhanh hơn nữa, người của chúng ta sắp tới rồi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hai người vội vàng rón rén đi về phía ven đường.

Ánh mắt cẩn thận nhìn xung quanh.

Chưa được bao lâu, chỉ còn cách ven đường một khoảng chừng một trăm mét.

Nhưng…

Vẫn không có động tĩnh gì.

Chuyện này...

Trong ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngờ vực.

Bọn họ không hành động sao?

Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: "Anh chắc chắn bên kia có người chứ?"

Chuyện này...

Trương Minh Vũ chần chờ một lát, rồi mới gật đầu nói: "Chắc chắn”.

Tần Minh Nguyệt im lặng nhìn chằm chằm Trương Minh Vũ.

Cô ta lên tiếng: "Được, đi tiếp thôi”.

Bây giờ bọn họ không còn cách nào khác.

Đánh lén được thì đánh lén, đánh lén không được… thì gây rối cũng được.

Bây giờ cần phải đảm bảo đoàn xe phía sau có thể thuận lợi đi qua.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt đã đi được năm mươi mét.

Nhìn kỹ lại thì...

Xuyên qua khe hở của lá cây, Trương Minh Vũ mơ hồ nhìn thấy một bóng đen.

Thật sự có người.

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Nhìn bên kia đi”.

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2162


Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Ánh mắt cô ta nhanh chóng dừng trên cây lớn mà Trương Minh Vũ chỉ...

Quan sát tỉ mỉ...

Quả thật có người.

Ánh mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt toát lên sự lạnh lẽo.

Trương Minh Vũ không dám lộn xộn, cẩn thận nhìn thêm lần nữa...

Chẳng mấy chốc, anh lại thấy được một bóng đen nữa trên cây khác.

Cái này...

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Chúng ta phải làm gì bây giờ? Bọn họ rất đông”.

Tần Minh Nguyệt cắn răng nói: "Chờ, chờ người của chúng ta đến”.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia nghi ngờ.

Chờ người tới?

Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng thấy bình thường, bây giờ bọn họ chẳng thể làm gì.

Quan trọng nhất là không biết phía đối diện có bao nhiêu người.

Nhỡ đâu đánh rắn động cỏ, thì hai người bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Người trên cây dường như ảnh tĩnh, từ đầu đến cuối không có động tĩnh gì.

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói: "Cẩn thận một chút, những người này… không tầm thường”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Anh cũng phát hiện ra.

Chuyên nghiệp?

Ầm.

Đột nhiên, có tiếng động cơ gầm rú.

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Chăm chú nhìn lại, lúc này anh mới phát hiện trên cây to có vài chiếc lá rơi.

Có động tĩnh rồi?

Mặc dù trong lòng Trương Minh Vũ căng thẳng, nhưng khóe miệng lại không nhịn được mà nở nụ cười.

Chiến đấu thôi.

Mặt Tần Minh Nguyệt như phủ một lớp sương lạnh, thấp giọng nói: "Đi, có thể đánh một người thì một người, chú ý an toàn”.

Trương Minh Vũ gật đầu đồng ý.

Tần Minh Nguyệt nhấc chân dài sải bước nhanh tới gần cây lớn kia.

Dù sao cũng có tiếng xe ô tô che giấu.

Trương Minh Vũ nhanh chóng theo sau.

Bây giờ bọn họ đã phát hiện hai người.

Tần Minh Nguyệt phụ trách bên phải, Trương Minh Vũ phụ trách bên trái.

Tần Minh Nguyệt vội vàng sải bước xông lên phía trước, nhanh chóng leo lên cây.

Trương Minh Vũ làm theo.

Khoảnh khắc Trương Minh Vũ chạm vào thân cây, người đồ đen phía trên cũng quay đầu lại.

Lòng Trương Minh Vũ thắt lại.

Cẩn thận quan sát...

Lúc này mới phát hiện… mẹ nó quả thật là người mặc đồ đen.

Trùm kín đầu bằng vải đen.

Không nhìn thấy gì cả.

Người đồ đen mở to hai mắt nhìn, dáng vẻ muốn ra tay.

Trương Minh Vũ dùng sức ở eo, hai chân nhanh chóng đạp lên.

Ầm!

Nhanh như chớp, hai chân Trương Minh Vũ đạp mạnh vào ngực người đồ đen.

Răng rắc!

Tiếng nhánh cây gãy vang lên.

Người đồ đen nặng nề ngã trên mặt đất, vừa khéo đập người trúng tảng đá.

Không còn cử động.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm thật...

Quay đầu nhìn lại, anh giật mình không biết Tần Minh Nguyệt đã lên cây từ lúc nào.

Người mặc đồ đen… yên lặng nằm ở trên cành cây.

Ơ...

Trong mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ xấu hổ.

Thật lợi hại...

Vèo!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2163


Bỗng nhiên, một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Lòng Trương Minh Vũ trở nên căng thẳng.

Một cảm giác vô cùng sợ hãi lập tức lan ra trong lòng anh.

Trương Minh Vũ không chút do dự.

Xoay người nhảy xuống.

Ngay khi anh vừa đứng vững, một mũi tên vững vàng đâm thẳng vào chỗ vừa rồi.

Cung tên?

Trương Minh Vũ mở to hai mắt nhìn.

Mẹ nó, cái này… đây không phải xã hội hiện đại à? Xuyên không rồi hả?

Còn có loại vũ khí này?

Quan sát kỹ lại thì...

Trương Minh Vũ lập tức nhìn thấy được một người đồ đen nữa xuất hiện trên cây ở trước mặt.

Chuyện này...

Tim Trương Minh Vũ như thắt lại.

Cùng lúc đó, đoàn xe đã tới trước mắt rồi.

Đùng!

Bỗng nhiên, một tiếng nổ mạnh vang lên.

Cơ thể Trương Minh Vũ bị chấn động mà run rẩy.

Tần Minh Nguyệt nhẹ giọng quát: "Nằm sấp xuống”.

Trương Minh Vũ cau mày, nhanh chóng nằm xuống mặt đất.

Lộp bộp!

Chẳng mấy chốc, xung quanh vang lên tiếng đá vụn rơi liên tiếp.

Một hòn đá rơi trúng vào lưng Trương Minh Vũ, cực kỳ đau.

Đá rơi như mưa.

Dù không nổ tới chỗ chiếc xe, nhưng đường đi đã bị chặn hoàn toàn, tất cả xe đều bị ép phải dừng lại.

Đùng đùng!

Bỗng nhiên, hai tiếng nổ nữa lại vang lên.

Trương Minh Vũ cố gắng hạ thấp người nằm trên đất.

Ngỡ ngàng đến độ không biết phải làm sao.

Chẳng phải quản lý súng đạn rất chặt chẽ sao?

Sao mà...

Đến bom cũng quăng ra rồi? Mặc kệ cả bom hả?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ vẻ mờ mịt.

"Giết!"

Bỗng nhiên, một giọng nói hùng hồn vang lên từ rừng cây phía đối diện.

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ lập tức hiện lên vẻ hoảng sợ.

Ngẩng đầu nhìn lại…

Lúc này, anh mới phát hiện ra ở phía xa có vô số bóng đen từ trên cây lớn nhảy xuống.

Rất nhiều.

Ừng ực!

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt.

Hoàn toàn chết lặng.

Thế mà có nhiều người như vậy?

Quét mắt nhìn quanh một vòng, ít nhất cũng có ba, bốn mươi người.

Số lượng này chỉ mới tính người có thể nhìn thấy được.

Phía đối diện bị sương mù bao phủ, không thể nhìn thấy gì cả.

Chuyện này...

Ánh sáng trong mắt Trương Minh Vũ đông lại.

Tần Minh Nguyệt cũng vô cùng ngạc nhiên.

"Giết!"

Chẳng mấy chốc, một trận hò hét đầy khí thế vang lên ầm ĩ.

Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện đám người đã vọt tới ven đường.

Trương Minh Vũ lẳng lặng thở dài.

Vẫn là không cản được.

Anh không ngờ rằng phía bên kia chuẩn bị cả bom...

Mẹ nó...

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày, nhanh chóng lao vào một bên đường.

Ngay sau đó, âm thanh của trận chiến vang lên.

Trương Minh Vũ vội vàng đứng dậy.

Vù!

Đột nhiên, lại có thêm một âm thanh xé gió vang lên.

Mẹ kiếp!

Lòng Trương Minh Vũ thắt lại.

Cơ thể anh không chút do dự lao sang một bên.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2164


Lại có thêm một mũi tên khác.

Trương Minh Vũ chăm chú nhìn lại, lúc này mới phát hiện, người mặc đồ đen ở trên cây đang nhắm vào anh.

Bà cô nhà nó!

Trương Minh Vũ quét mắt nhìn quanh.

Chẳng mấy chốc, anh nhìn thấy một cục đá to bằng nắm tay trên mặt đất.

Trương Minh Vũ khom lưng nhặt lên, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh lẽo.

Phù!

Trương Minh Vũ điều chỉnh nhịp thở của mình rồi xoay người xông trở về.

Quan sát cẩn thận...

Người mặc đồ đen vẫn đang nhắm vào anh.

Trương Minh Vũ cười khẩy, nhanh chóng lui về phía sau cây to.

Vèo!

Mũi tên rơi trên mặt đất.

Trương Minh Vũ thừa dịp đối phương lấy mũi tên khác, anh xông ra ngoài nhanh như chớp.

Nhanh chóng tiếp cận.

Người đồ đen hơi hoảng loạn.

Mất một lúc sau, mũi tên mới được lắp vào cung.

Nhưng cùng lúc đó, Trương Minh Vũ đã cách cây lớn đó không xa.

Người đồ đen sững người.

Trương Minh Vũ cười mỉa, quát lên: "Chết tiệt!"

Vừa dứt lời, anh dùng hết sức ném cục đá trên tay đi.

Ngay giữa đầu.

Bịch!

Âm thanh nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ trơ mắt nhìn cơ thể mềm nhũn của người mặc đồ đen ngã xuống đất.

Tuyệt!

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Nhìn kĩ lại thì...

Bây giờ anh mới nhận ra xung quanh đã trở thành một cuộc hỗn chiến.

Đám người đồ đen và các chiến sĩ đang tụ lại!

Cực kỳ hỗn loạn.

Tần Minh Nguyệt cũng cố gắng chiến đấu, chậm rãi di chuyển về phía khoảng giữa của hai chiếc xe.

Hả?

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Đột nhiên nhớ ra bên kia là nơi giam giữ nhóm người Sơn Bản Lộ.

Không được.

Lúc này, càng không thể để đám người Sơn Bản Lộ tham gia cuộc chiến.

Trương Minh Vũ siết chặt nắm tay, cất bước lao tới.

Nhìn quanh một vòng.

Anh ước chừng có khoảng năm mươi, sáu mươi người mặc đồ đen.

Chỉ có ba mươi chiến sĩ.

Mấu chốt của vấn đề là đám mặc đồ đen kia không hề bị gì, nhưng nhóm chiến sĩ có không ít người đã bị thương.

Trương Minh Vũ không nói nên lời.

Nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, sao lại không thể mang theo vũ khí tiện dụng nhỉ?

Trương Minh Vũ nhanh chóng vọt tới bên cạnh chiếc xe tải thùng.

Tham gia trận chiến.

Mặc dù nhóm người mặc đồ đen có năng lực không tầm thường, nhưng họ vẫn còn kém xa đám người của Sơn Bản Lộ.

Trương Minh Vũ không hề cảm thấy căng thẳng.

Bỗng nhiên, có tiếng quát lớn vang lên: "Cho nổ đi”.

Hả?

Sự hoảng sợ bao phủ ánh mắt Trương Minh Vũ.

Quan sát kỹ lại thì...

Bây giờ anh mới để ý tới một vài bóng người đứng dậy trong rừng cây.

Trong tay… có bom?

Không đúng…

Mẹ nó là lựu đạn? Còn đứng ngu ở đây làm gì?

Trương Minh Vũ luống cuống.

Sau đó, đám người mặc đồ đen nhanh chóng rút lui.

Ầm!

Tiếng nổ mạnh vang lên.

Một số chiến sĩ lập tức ngã xuống đất, cả người toàn là máu.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày, khẽ quát lên: "Theo sát bọn chúng”.

Ánh mắt Trương minh Vũ chợt sáng lên.

Đúng rồi.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2165


Đi theo chúng sẽ được an toàn.

Ầm ầm ầm!

Nhiều tiếng nổ nối tiếp nhau vang lên.

Từng nhóm chiến sĩ ngã xuống.

Giờ chỉ còn hơn mười mấy chiến sĩ kề sát nhóm người đồ đen là vẫn an toàn.

Chẳng mấy chốc, đám người đồ đen lại ùa lên.

Lúc này...

Chiến sĩ không còn là đối thủ của bọn chúng nữa.

Tần Minh Nguyệt vội vã chạy tới.

Trương Minh Vũ cau mày, hỏi: "Sao bọn chúng còn có lựu đạn để dùng?"

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói: "Do bọn chúng tự chế đạo đấy, cẩn thận”.

Tự chế tạo?

Trong mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ mơ hồ.

Chẳng mấy chốc, nhóm chiến sĩ đã rơi vào thế bí.

Chỉ còn lại bảy, tám người!

Nhưng bên đám người kia còn lại hơn ba mươi người.

Tần Minh Nguyệt nhỏ giọng gọi: "Mau tới đây, xe bên này an toàn”.

Dù sao đám người Thần Ẩn cũng trên xe.

Chiến sĩ nghe vậy lập tức rời khỏi trận chiến, nhưng bị đám người đồ đen quấn lấy không buông.

Chẳng mấy chốc, nhóm người mặc đồ đen đã phá hỏng con đường.

Trương Minh Vũ cau mày.

Các chiến sĩ liên tục tháo chạy.

Trong nháy mắt, đã lùi được một khoảng khá xa.

Người áo đen quát lớn một câu: "Rút lui”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Không ổn.

Đám người mặc đồ đen nhanh chóng lui về phía sau.

Tám chiến sĩ trợ trọi giữa đường.

Sự sốt ruột cũng hiện rõ trong đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt.

Lại ném lựu đạn?

Trong lòng của tám chiến sĩ cũng không còn hy vọng gì.

Tên thủ lĩnh cười chế giễu, nói: "Ném”.

Tim Trương Minh Vũ siết lại.

Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Tần Minh Nguyệt.

Chiến sĩ... không còn ai nữa?

Cơ thể của tám chiến sĩ không thể kiềm chế nữa, run rẩy kịch liệt.

Không còn đường lui.

Nhưng…

Chờ đợi một lúc lâu, kẻ ném bom vẫn chưa xuất hiện.

Mọi người đều sững sờ.

Đôi mắt của tám chiến sĩ tràn đầy nghi ngờ.

Đột nhiên, hai bóng người đứng dậy từ bụi cỏ gần đó.

Người đồ đen thở phào nhẹ nhõm.

Tới rồi.

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lại lóe lên một tia lo lắng.

Nhưng…

Hiện giờ, cô ta không thể làm gì được.

Tám chiến sĩ đã hoàn toàn rơi xuống đáy vực, họ tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Ngay sau đó, lựu đạn đã được ném ra.

Người mặc đồ đen phấn khích lạ thường, đôi mắt sáng rực đầy châm chọc.

Trương Minh Vũ bật cười.

Thấy vậy, Tần Minh Nguyệt càng bối rối hơn.

Cười cái gì?

"Mau chạy đi!"

Đột nhiên, một tiếng quát vang lên.

Là người mặc đồ đen quát.

Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Ngẩng đầu nhìn lại...

Lúc này mọi người mới phát hiện quỹ đạo của lựu đạn hình như... không đúng lắm.

Vậy mà đang ném về phía người mặc đồ đen?

Hả?

Tần Minh Nguyệt ngây người.

Ánh mắt của tám chiến sĩ cũng tràn đầy hoang mang.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Khoảnh khắc hai người đứng dậy, Trương Minh Vũ đã nhận ra.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2166


Không phải nhóm người mặc đồ đen.

Mà là...

Long Tam và Long Thất.

Ầm!

Ầm ầm!

Chẳng mấy chốc, những tiếng nổ nối tiếp nhau vang lên dữ dội.

Vô cùng chói tai.

Toàn bộ mặt đất chấn động kịch liệt.

"A!"

Những tiếng hét đau đớn hòa lẫn vào nhau.

Đám người mặc đồ đen kia...

Bay loạn đầy trời.

Trong mắt Trương Minh Vũ sáng lên vẻ hào hứng.

May mắn thay...

Anh đã dẫn theo Long Tam và Long Thất.

Nếu không thì...

Rầm rầm rầm!

Lại một loạt tiếng nổ vang lên.

Đám người mặc đồ đen đã xuống như rạ.

Cả con đường chìm trong khói bụi mịt mù.

Thật lâu sau...

Khói bụi tan đi.

Cẩn thận quan sát...

Lúc này, Trương Minh Vũ thấy tất cả người mặc áo đen đều đã ngã xuống đất.

Đến cả cơ hội giãy giụa cũng không có, chết sạch.

Chỉ còn một vài người ở trong rừng cây, nhanh chân chạy thoát.

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Thế này… là kết thúc rồi sao?

Bịch bịch!

Đột nhiên lại có vài âm thanh va chạm nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ sững sờ.

Nhìn kỹ mới nhận ra đó là những người đàn ông mặc đồ đen vừa mới trốn thoát.... đã bay ngược trở lại!

Rơi vào trong đám đông một cách nặng nề!

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hoàn toàn ngơ ngác.

Một vài chiến sĩ cũng hoàn toàn choáng váng!

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Ngay sau đó, có hai bóng người đang từ từ đi ra khỏi khu rừng.

Thật bất ngờ vì đó là Long Tam và Long Thất.

Trương Minh Vũ cười toe toét.

Có cảm giác tự hào không thể nào giải thích được!

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Bọn họ cũng đến sao?

Tám chiến sĩ sững sờ một lúc, trên mặt lộ ra vẻ phấn khích!

Được cứu rồi!

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh...

Chỉ nhìn thấy những người đàn ông mặc áo đen hồi nãy đều đã ngã gục.

Nhưng vẫn còn một vài tên cầm cung tên lén lút ở rải rác trong khu rừng!

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: “Đứng ngây ra đó làm gì, bắt người đi!

Tám chiến sĩ nhanh chóng tỉnh táo lại!

Ngay sau đó, trong đôi mắt của mỗi người trong số họ đều ngập tràn ánh lửa.

Xông vào rừng cây!

Long Tam là Long Thất lặng lẽ biến mất.

Tần Minh Nguyệt ngạc nhiên nói: “Anh cẩn thận thật, vậy mà lại bảo họ tới đây”.

Không thể không nói, thực sự đã giải quyết được rắc rối lớn!

Trương Minh Vũ cười nói: “Đương nhiên rồi, chúng tôi giúp đỡ sếp Tần không phải cần nghiêm túc hơn nhiều sao?”

Tần Minh Nguyệt tức giận trợn mắt.

Bịch bốp.

Chẳng mấy chốc trong rừng vang lên tiếng đánh nhau ác liệt.

Trương Minh Vũ cười tinh nghịch.

Không lâu sau, tám chiến sĩ áp giải mấy người mặc áo đen còn lại trở về.

Bắt giữ toàn bộ!

Trương Minh Vũ cười ha hả hỏi: “Mấy người này xử lý như thế nào đây?”
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2167


Đôi mắt của Tần Minh Nguyệt lóe lên sự lạnh lùng: “Bắt hết bọn họ lại, sau này nói sau!”

Nói xong cô ta lấy điện thoại ra.

Đôi mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất lực.

Đắc tội với Tần Minh Nguyệt, liệu có kết thúc tốt đẹp không?

Chắc chắn là không.

Trương Minh Vũ im lặng quan sát một lúc lâu.

Chiếc xe phía trước đã bị hư do bom nổ, những chiếc xe khác hoàn toàn không sao cả.

Sau đó, Tần Minh Nguyệt để điện thoại xuống, lạnh lùng nói: “Những người bị thương ở lại canh giữ, chờ cảnh sát ở Tĩnh Châu tới”.

“Những người khác, chuẩn bị lên đường!”

Tất cả các chiến sĩ đều đồng thanh đáp: “Rõ!”

Nhưng khí thế đã kém hơn so với trước đó rất nhiều.

Suy cho cùng... có quá nhiều người bị thương.

Sau đó, mười mấy chiến sĩ tiến hành dọn dẹp con đường ở phía trước.

Lên xe!

Vẻ nghi ngờ lóe lên trong mắt của Trương Minh Vũ.

Chuyện này kết thúc rồi sao?

Nhìn xung quanh một vòng, không thấy có gì bất thường.

Rốt cuộc những người đàn ông mặc đồ đen này ở đâu ra?

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể lắc đầu.

Tần Minh Nguyệt từ tốn nói: “Chúng ta đi trước đi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hai người từ từ bước dọc theo một bên đường đi đến chỗ đậu xe.

Tần Minh Nguyệt vẫn đang suy nghĩ về điều đó.

Nhưng trong lòng Trương Minh Vũ lại mơ hồ có một dự cảm không lành.

Chuyện này...

Đơn giản như vậy sao?

Hồi nãy bị trì hoãn... là vì đám người mặc áo đen này sao?

Chuyện này...

Thật sự không hợp lý...

Một lúc sau Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: “Cẩn thận, tôi luôn cảm thấy mọi thứ không đơn giản như vậy”.

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Tôi cũng có cảm giác này”.

Hai người đã đến chỗ đậu xe.

Phía sau cũng vang lên tiếng xe.

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn, tất cả xe đã bắt đầu chạy.

May thay...

Trương Minh Vũ quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.

Bùm!

Đột nhiên... một tiếng nổ nặng nề vang lên!

Tần Minh Nguyệt theo bản năng hét lên: “Nằm xuống!”

Ngày sau đó, Trương Minh Vũ cảm thấy một lực rất lớn đập vào vai mình!

Cơ thể lập tức ngã xuống!

Ầm ầm bùm!

Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên!

Đá vụn bay đầy trời!

Đây là...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghiêm trọng!

Hơi nóng ập đến...

Trương Minh Vũ bị sốc.

Tần Minh Nguyệt cũng bị kinh hãi!

Sức mạnh lớn thật!

Đây là... Thuốc nổ do mình tạo ra sao?

Một lúc lâu sau, bụi đá lắng xuống...

Trương Minh Vũ lắc mạnh cơ thể để bụi đá rơi ra.

Quay đầu nhìn lại...

Chợt phát hiện chỗ chiếc xe đang đậu đã bị khói bao phủ!

Trương Minh Vũ cau mày.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ nghiêm trọng!

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tần Minh Nguyệt di chuyển đôi chân dài của mình như thể chuẩn bị đi qua!

Trương Minh Vũ vội vàng nói: “Chờ chút, nhìn kỹ đã”.

Làn khói này...

Không giống như được tạo thành từ thuốc nổ!

Tần Minh Nguyệt nắm chặt tay.

Chăm chú lắng nghe, bên trong hoàn toàn không có bất kỳ một tiếng động nào!

Trương Minh Vũ nhíu mày, trong lòng đột nhiên hiện lên một dự cảm xấu!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2168


Chẳng lẽ...

Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện trong làn khói...

Trở nên rõ ràng hơn!

Thân hình cao lớn, di chuyển chậm chạp!

Đây là...

Trương Minh Vũ cau mày.

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên sự nghiêm túc.

Rõ ràng...

Không phải là các chiến sĩ!

Ngay sau đó, đám người bước ra ngoài khói.

Con ngươi của Trương Minh Vũ đột nhiên co lại khi thấy cảnh này!

Dạ Thập Nhất!

Vậy mà lại là người của tổ 11 nhà họ Âu Dương!

Nguy rồi!

Trái tim của Trương Minh Vũ ngay lập tức nhảy lên tận cuống họng!

Tần Minh Nguyệt cau mày!

Đám người từ từ tiến về phía trước.

Dạ Thập Nhất đứng ở phía trước, sau lưng là tám người đàn ông vạm vỡ.

Khí thế hung hăng!

Ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.

Có Long Tam và Long Thất ở đây cũng rất khó để đánh!

Dẫu sao...

Giọng nói lạnh lùng của Dạ Thập Nhất vang lên: “Dạ Thập Nhị là do anh giết à?”

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Làm sao hắn biết được vậy?

Sau khi cân nhắc một lúc, Trương Minh Vũ thản nhiên nói: “Dạ Thập Nhị đã chết rồi sao? Có chuyện tốt như vậy hả?”

Ánh mắt của Tần Minh Nguyệt từ đầu tới cuối đều nhìn về phía sau.

Nhưng...

Làn khói này dường như không tan đi!

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể thở dài yếu ớt.

Các chiến sĩ tiêu rồi.

Người của Thần Ẩn... E rằng đã được thả ra.

Điều quan trọng nhất là...tất cả bọn họ đều đang gặp nguy hiểm!

Ngay sau đó, Dạ Thập Nhất lạnh lùng nói: “Dù có hay không, hôm nay... Anh không thoát được đâu!”

Nói xong, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo!

Trương Minh Vũ cau mày.

Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt hơi lo lắng.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng cô ta không ngờ rằng ngoài tổ 11 của Âu Dương Triết thì còn có một nhóm người mặc đồ đen!

Bằng không thì...

Đáng ghét!

Tần Minh Nguyệt cũng dần cảm thấy cơn tức giận trong lòng đang tăng lên.

Nếu có thể trang bị một khẩu súng, thì đâu đến nông nỗi này chứ?

Haizz.

Cuối cùng Tần Minh Nguyệt chỉ có thể lặng lẽ thở dài.

Gương mặt của Trương Minh Vũ không thể hiện cảm xúc, nhưng trong lòng lại trở nên nghiêm túc.

Suy cho cùng...

Hôm nay hơi khó đánh.

Mặc dù có Long Tam và Long Thất ở đây, nhưng... vẫn còn mấy người Sơn Bản Lộ!

Giọng nói lạnh lùng của Dạ Thập Nhất vang lên: “Bắt lại!”

Tám người đàn ông vạm vỡ đồng thanh đáp: “Rõ!”

Tiếng nói vừa dứt đã lao tới chỗ của Trương Minh Vũ.

Ánh mắt lạnh băng

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Không biết tại sao, nhưng trong lòng luôn có một loại cảm giác lo lắng.

Tần Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, hỏi: “Đánh hay không đánh?”

Có vẻ do dự trong mắt Trương Minh Vũ.

Liếc nhìn xung quanh.

20230910100823-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2169


Nghe thấy vậy, Trương Minh Vũ ngay lập tức cau mày lại!

Là giọng nói của Long Tam!

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ nghiêm túc!

Trương Minh Vũ nhỏ giọng hét lên: “Đi!”

Long Tam nói thì phải nghe theo!

Người của Âu Dương Triết chắc chắn không chỉ có những người đang ở trước mặt này đâu!

Trương Minh Vũ kéo Tần Minh Nguyệt nhanh chóng quay lại chỗ đậu xe!

Dạ Thập Nhất cười nhạo quát: “Đuổi theo cho tao!”

Tám người đàn ông vạm vỡ nhanh chóng đuổi theo Trương Minh Vũ và Tần Minh Nguyệt.

Khí thế hung hăng!

Trương Minh Vũ cau mày, nghiêm túc nói: “Không đánh được, chắc chắn bọn chúng vẫn còn người khác!”

Tần Minh Nguyệt nặng nề gật đầu.

Ngay sau đó, chân của hai người lại tăng tốc.

Nhanh chóng chạy về phía trước!

Tám người đàn ông vạm vỡ đuổi theo sau!

Chiếc xe đang ở trước mặt!

Trong mắt của Trương Minh Vũ hiện lên vẻ lo lắng.

Quay đầu nhìn về phía sau...

Hả?

Trương Minh Vũ đột nhiên sững sờ.

Anh phát hiện khoảng cách giữa mình và tám người đàn ông vạm vỡ đó hình như đã được nới ra một chút!

Họ không khỏe sao?

Không thể nào...

Có một sự nghi ngờ hiện lên trong mắt của Trương Minh Vũ.

Nhưng vào lúc này mà nói, Trương Minh Vũ không có tâm tư để suy nghĩ nhiều, rời khỏi chỗ này mới là điều quan trọng nhất!

Ngay sau đó, hai người lao vọt tới bên cạnh xe!

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn lại thêm một lần nữa!

Lúc này mới phát hiện tốc độ của tám người đàn ông vạm vỡ hình như lại giảm đi một chút nữa!

Khoảng cách càng xa hơn!

Chuyện này...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên sự nghi ngờ.

Không đúng...

Nhưng anh chưa kịp nghĩ nhiều, Tần Minh Nguyệt đã đặt tay lên nắm cửa.

Không đúng, chắc chắn là không đúng!

Cảm giác hoảng loạn trong lòng của Trương Minh Vũ trở nên rõ ràng hơn!

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ hét lên: “Đừng cử động!”

Hả?

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên sự nghi ngờ.

Nhưng động tác trên tay lại theo bản năng dừng lại, hoàn toàn tin tưởng vào những gì Trương Minh Vũ nói!

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng... vẫn không thể nghĩ ra không đúng ở chỗ nào!

Đột nhiên, Long Tam hét lên: “Cậu Minh Vũ, đừng lên xe, chạy mau!”

Hả?

Nghe thấy vậy hai mắt Trương Minh Vũ lóe lên!

Xe có vấn đề sao?

Chẳng trách...

Trương Minh Vũ nghiến răng hét lớn: “Chạy mau!”

Nói xong, anh nắm lấy cánh tay của Tần Minh Nguyệt, lao vào trong rừng cây!

Tần Minh Nguyệt sững sờ!

Đôi mắt của Dạ Thập Nhất hiện lên vẻ lạnh lùng!

Bùm!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2170


Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng nổ đột ngột vang lên!

Ngọn lửa bốc cháy!

Cơ thể Trương Minh Vũ căng thẳng!

Ngay sau đó, từ sau lưng có một luồng hơi nóng thổi tới!

Ngã nhào về phía trước!

Tần Minh Nguyệt cũng làm động tác giống hệt!

Những người trong tổ 11 nhanh chóng lùi lại, nhưng tất cả bọn họ đều nhìn chằm chằm vào chỗ của Trương Minh Vũ.

Ầm ầm bùm!

Chẳng mấy chốc, ngọn lửa bốc lên cao vút!

Trương Minh Vũ cố gắng chịu đau hét lên: “Đi mau!”

Nếu không đi thì sẽ không còn cơ hội nào nữa!

Tần Minh Nguyệt đứng dậy một cách khó khăn.

Ngay sau đó, cả hai cùng dìu nhau lao thẳng vào rừng.

Nhanh chóng rời khỏi đó!

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn lại...

Sau đó anh mới nhận ra rằng chỗ xảy ra vụ nổ vừa rồi thực sự là chiếc ô tô đó!

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt tràn đầy sợ hãi.

Chỉ một chút nữa thôi!

Tần Minh Nguyệt nhìn Trương Minh Vũ bằng ánh mắt đầy phức tạp.

Nhưng giờ phút này cũng không nghĩ nhiều!

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: “Rời khỏi chỗ này trước rồi nói!”

Tần Minh Nguyệt gật đầu lia lịa!

Chẳng mấy chốc, hai người họ đã lao thẳng vào rừng!

Nếu bây giờ chạy dọc theo con đường này thì chắc chắn sẽ chết.

Tần Minh Nguyệt theo sát sau lưng.

Trương Minh Vũ nhìn lại một lần nữa, mới phát hiện tám người đàn ông vạm vỡ đó đã đuổi kịp!

Chết tiệt!

Trương Minh Vũ chửi rủa.

Nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác!

Đột nhiên, giọng nói đầy kinh ngạc của Tần Minh Nguyệt vang lên: “Còn có người khác nữa sao?”

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Ngẩng đầu nhìn lại.

Bây giờ mới nhận ra chỗ chiếc xe lại xuất hiện một đám người nữa!

Khoảng chừng... mười người!

Đây là...

Trương Minh Vũ cau mày, trong lòng tràn ngập cảm giác nghiêm trọng.

Hóa ra bọn họ đã mai phục từ lâu!

May thay...

Bây giờ Trương Minh Vũ cũng đã hiểu tại sao Long Tam không để anh đánh nhau!

Nhiều người như vậy...

Trương Minh Vũ cắn chặt răng nói: “Đi nhanh đi, đừng quan tâm tới bất cứ thứ gì!”

Các chiến sĩ đều đã hi sinh!

Long Tam và Long Thất cũng không biết đang ở chỗ nào.

Bảo toàn tính mạng mới là thứ quan trọng nhất!

Tần Minh Nguyệt nặng nề gật đầu!

Ngay sau đó, cả hai cùng nhau lao vào rừng.

Khu rừng này rất lớn.

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh, ngoại trừ ba hướng khác ở phía sau, anh hoàn toàn không nhìn thấy bìa rừng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2171


Thời gian chậm rãi trôi qua.

Trương Minh Vũ không biết mình đã đi được bao xa.

Quay đầu nhìn lại.

Không còn nhìn thấy con đường chính ở sau lưng nữa, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ một vài bóng người lướt qua!

Rõ ràng là chúng vẫn đang đuổi theo!

Phù!

Trương Minh Vũ khó khăn thở hổn hển, thể lực sắp không thể theo kịp nữa.

Nhưng nhìn lại...

Tần Minh Nguyệt không hề cảm thấy mệt mỏi, tốc độ vẫn rất nhanh!

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Người này... rốt cuộc có còn là con người hay không?

Trương Minh Vũ chỉ có thể lắc đầu bất lực.

Hai người tiếp tục tiến về phía trước!

Không mất quá nhiều thời gian để cả hai đi đến chân núi.

Ngọn núi rất lớn.

Trương Minh Vũ do dự một chút rồi nghiêm túc nói: “Chúng ta lên núi trước đi!”

Trên núi có một con dốc.

Bằng cách này, việc che giấu cơ thể của mình sẽ dễ dàng hơn.

Tần Minh Nguyệt nặng nề gật đầu.

Ngay sau đó, cả hai lao l*n đ*nh núi.

Quay đầu nhìn lại...

Trương Minh Vũ nhận ra đám người đó cũng đã đuổi theo tới chân núi!

Điều duy nhất có thể vui mừng đó tốc độ của họ cũng từ từ chậm lại.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao cũng là leo lên núi, tốc độ vẫn sẽ bị ảnh hưởng.

Không lâu sau, Trương Minh Vũ chạy không nổi nữa.

Nhưng Tần Minh Nguyệt vẫn bước đi như bay...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất lực, hỏi: “Cô không mệt hả?”

Tần Minh Nguyệt do dự một chút, sau đó nói: “Sao lại không mệt, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng thôi”.

Chuyện này...

Trong mắt của Trương Minh Vũ tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

Chuyện này cũng có thể cố gắng chịu đựng sao?

Trương Minh Vũ nhìn lại, nghiêm túc nói: “Mau lên, họ sắp đuổi kịp rồi”.

Nhanh vậy sao?

Trương Minh Vũ cau mày!

Cuối cùng, anh chỉ có thể bước từng bước về phía đỉnh núi!

Đột nhiên, cánh tay anh mềm nhũn.

Hả?

Trương Minh Vũ giật mình.

Nhìn kỹ mới thấy đó là Tần Minh Nguyệt đang nắm lấy cánh tay của anh, muốn cho anh một chút sức lực.

Trương Minh Vũ cười toe toét.

Xem như cô vẫn còn một chút lương tâm!

Nhờ có Tần Minh Nguyệt kéo mà đôi chân cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Trương Minh Vũ đã dùng hết sức lực của mình.

Nhanh chóng lao tới!

Đồng thời cẩn thận quan sát xung quanh.

Nhưng sau khi tìm kiếm một lúc lâu, vẫn không có chỗ để trốn.

Bọn chúng vẫn không ngừng đuổi theo!

Không thể trốn được!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2172


Trương Minh Vũ cau mày, trong lòng hơi lo lắng.

Nếu cứ tiếp tục..

Sớm muộn gì cũng sẽ bị bắt!

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói: “Chúng ta phải tìm cách tránh khỏi tầm mắt của chúng!”

Trương Minh Vũ hậm hực trợn mắt.

Tôi cũng nghĩ như vậy.

Nhưng... làm thế nào để tránh đây?

Đột nhiên, Tần Minh Nguyệt di chuyển tay, nắm lấy tay của Trương Minh Vũ!

Hả?

Cơ thể của Trương Minh Vũ ngừng lại một chút!

Cô ta muốn làm gì vậy?

Nhưng còn chưa kịp suy nghĩ, trên tay đã truyền đến một lực.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Nhìn kĩ lại thì...

Lúc này anh mới nhận ra Tần Minh Nguyệt đã thay đổi phương hướng...

Đây là?

Trương Minh Vũ ngẩn người.

Vốn định đi lên núi, Tần Minh Nguyệt lại đổi hướng vọt về phía bên phải.

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên tia nghi ngờ.

Nếu như vậy thì...

Không phải sẽ càng khó che giấu dấu vết hơn sao?

Sau đó, âm thanh Tần Minh Nguyệt lạnh lùng vang lên: "Bên kia có một cái rãnh, đi qua đó xem có cơ hội hay không?"

Rãnh?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ mờ mịt.

Đảo mắt nhìn xung quanh...

Anh phát hiện ra thực sự có một cái rãnh dễ thấy ở đằng xa.

Hơn nữa còn rất xa.

Trương Minh Vũ dọc theo khe rãnh chậm rãi di chuyển lên trên, lúc này mới phát hiện đầu nguồn của rãnh là hướng mà Tần Minh Nguyệt đã chỉ.

Khả năng quan sát không tồi.

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.

Xoay người nhìn lại, tám người đàn ông cao lớn vẫn đang cấp tốc đuổi theo phía sau.

Hình như tốc độ của bọn chúng cũng bị hạn chế.

Bỗng nhiên, lực trong tay tăng lên một chút.

Trương Minh Vũ mở to mắt nhìn, vô cùng ngạc nhiên.

Tần Minh Nguyệt vẫn còn sức sao?

Anh thậm chí còn không thể chạy nổi nữa...

Tám người đàn ông vạm vỡ kia cũng đã cạn kiệt sức lực, ảnh hưởng đến tốc độ.

Chỉ có Tần Minh Nguyệt đi như bay...

Đúng là không phải người.

Trương Minh Vũ lắc đầu khó hiểu.

Hai người vội vàng bước lên phía trước.

Rừng cây ở đây cũng bắt đầu rậm rạp hơn, Trương Minh Vũ không còn phân biệt được các loại cây.

Tóm lại...

Anh có cảm cảm giác đây là rừng mưa nhiệt đới.

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển đầy gian nan.

Đẩy nhanh tốc độ tiến lên, nhưng sức lực của anh đã giảm xuống không thể kiểm soát.

Không chạy nổi nữa.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2173


Đôi mày thanh tú của Tần Minh Nguyệt nhíu lại, nói: "Kiên trì thêm chút nữa, chúng ta sắp đến rồi”.

Trương Minh Vũ mệt mỏi gật đầu.

Bây giờ không còn cách nào khác ngoài cách này.

Muốn đánh thì chắc chắn đánh không lại.

Huống chi, bây giờ bọn họ không biết phía sau có bao nhiêu người.

Long Tam đâu?

Trương Minh Vũ cau mày, trong mắt lại hiện lên sự lo lắng.

Nếu không có chuyện gì xảy ra, Long Tam và Long Thất chắc chắn đã tới cứu người.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ lẳng lặng thở dài.

Bây giờ chỉ có thể dựa vào bản thân anh.

Sau một hồi bước nhanh về phía trước, cuối cùng cả hai đã đến vị trí của khe rãnh.

Trương Minh Vũ liếc nhìn, vô cùng ngạc nhiên.

Mặc dù cái rãnh này khá dễ thấy, nhưng vô cùng sâu.

Hơn nữa, hai bờ cách nhau ít nhất bảy, tám mét.

Cẩn thận nhìn quanh.

Có vẻ là khe rãnh từ trên đỉnh núi chảy xuống, vừa lớn vừa sâu.

Tần Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, nói: "Chúng ta xuống trước đã”.

Trương Minh Vũ gật đầu đồng ý.

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng tìm được vị trí có độ dốc tương đối thoải.

Đôi chân dài của cô ta nhanh chóng hoạt động.

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn lại, anh hết sức ngạc nhiên khi phát hiện tám tên cao lớn kia còn chưa xuất hiện.

Tốt quá rồi!

Trương Minh Vũ không hề do dự, vội vàng cất bước vọt đến rìa khe rãnh.

Mau chạy thôi.

Khe rãnh rất sâu, độ cao ước chừng tầm mười mét, hơn nữa chỗ nào cũng rất dốc.

Không có cách nào để đi.

Chẳng mấy chốc, Tần Minh Nguyệt đã xuống đến đáy khe.

Trương Minh Vũ im lặng đi theo.

Dưới khe rãnh mọc nhiều cây to và cỏ dại rậm rạp.

Ở giữa là một con sông nhỏ.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu nhìn nhưng tầm mắt đã bị cây cối che khuất.

Không thấy được ai cả.

Tần Minh Nguyệt quét mắt nhìn xung quanh, nói: "Đi theo tôi”.

Nói xong, cô ta lần nữa bắt lấy cánh tay Trương Minh Vũ, chạy về phía đỉnh núi.

Trương Minh Vũ theo sát.

Quay người nhìn lại, đám cỏ dại sau khi bị họ giẫm lên không có bất kỳ biến dạng gì.

Cũng may…

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đi một quãng đường vài trăm mét.

Cỏ dại ngày càng cao hơn.

Bây giờ, ứng chừng cỏ dại đã cao quá đầu gối.

Cây cối xung quanh cao chót vót, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.

Phù!

Tần Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm nói: "Trước mắt, chúng ta nghỉ ngơi một chút”.

Trương Minh Vũ gật đầu thật mạnh.

Bây giờ, bắp đùi không còn chịu sự khống chế của anh nữa rồi.

Lập tức ngã người xuống bên cạnh khe rãnh.

Gian nan th* d*c.

Tần Minh Nguyệt im lặng ngồi bên cạnh anh, đôi mắt đẹp tràn đầy lo lắng.

Căng tai lắng nghe...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2174


Xung quanh không có động tĩnh nào.

Vẫn may...

Trương Minh Vũ ngạc nhiên nhìn Tần Minh Nguyệt.

Bây giờ… cô ta vẫn khỏe mạnh không mệt?

Đúng là quái vật?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể bất lực lắc đầu.

Sau đó, Tần Minh Nguyệt lấy di động ra.

Gọi điện thoại.

Nhưng đợi một lúc lâu, điện thoại hoàn toàn không có bất kỳ phản hồi nào.

Không có tín hiệu?

Tần Minh Nguyệt cau mày.

Mắt Trương Minh Vũ lập tức mở to.

Một lúc sau, Tần Minh Nguyệt nhỏ giọng nói: "Không được, chúng ta phải nghĩ cách nhanh chóng rời khỏi nơi này”.

"Nếu trời tối sẽ rất nguy hiểm”.

Khóe miệng Trương Minh Vũ run rẩy dữ dội.

Nói vậy không phải là vô nghĩa sao...

Thật lâu sau, Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Bây giờ chúng ta đi hướng nào?"

Tần Minh Nguyệt cau mày, nói: "Bây giờ đi bộ xuống có thể rời núi, nhưng không an toàn”.

"Đi lên trên thì an toàn, nhưng... chúng ta không biết liệu bên trên có đường ra hay không”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Đúng vậy.

Cả hai chìm vào im lặng.

Do dự không biết nên thế nào.

Đột nhiên, một giọng nói nhỏ vang lên: "Nhất định bọn chúng đã đi đến khe rãnh, mau tìm cho tôi”.

"Cử bốn người xuống đi”.

"Hai người đi bên trên tìm, hai người xuống phía dưới”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lộ ra sự lo lắng.

Cuối cùng vẫn tìm tới rồi...

Lúc sau, Tần Minh Nguyệt chậm rãi nói: "Bốn người, chúng ta có thể đánh thắng không?"

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Hồi lâu sau, anh mới nhỏ giọng nói: "Bọn chúng biết bốn người đánh không lại chúng ta, nhưng vẫn tới”.

"Hơn nữa...”

"Bây giờ không có tin tức gì về Long Tam và Long Thất. Tôi nghĩ bọn chúng không chỉ có bấy nhiêu người đó đâu”.

"Tốt hơn là... đừng đánh”.

Kế hoạch của Âu Dương Triết không thể đơn giản như vậy.

Hắn tự tin vào bản thân chắc chắn thành công.

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lộ ra vẻ đăm chiêu.

Thật lâu sau, cô ta mới gật đầu.

Trương Minh Vũ yên lặng thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy ngột ngạt.

Bị đuổi chạy vào rừng...

Suy nghĩ một lát, Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Chúng ta đi thôi, có lẽ bọn chúng sắp tới rồi”.

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người lập tức đứng lên, tiếp tục đi về hướng đỉnh núi.

Khe rãnh càng rộng và sâu hơn.

Hai người đi giữa đám cỏ dại, hết sức thận trọng, dù gì bọn họ cũng không thấy trên mặt đất có gì.

Cỏ dại ở đây cao đến thắt lưng.

Lỡ trong đám cỏ này có loài rắn độc nào đó...

Trương Minh Vũ rùng mình.

Sợ quá!

Gương mặt Tần Minh Nguyệt nghiêm túc, yên lặng đi về phía trước, không hề lo lắng.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đi thêm được vài trăm mét.

Tuy là trên núi nhưng khe rãnh ở đây bằng phẳng không dốc.

Điều đó cho thấy rãnh càng lúc càng sâu hơn.

Trương Minh Vũ quét mắt nhìn quanh một vòng.

Lúc này anh mới phát hiện các bức tường xung quanh của rãnh là thẳng đứng.

Cực kỳ cao.

Ở chỗ này, không còn khả năng leo lên nữa.

Trương Minh Vũ nhăn mày, trong lòng hiện lên tia lo lắng.
20230911042926-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2175


Lâu sau, Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Cứ đi tiếp xem sao, bây giờ cũng không xác định được”.

Anh không nhìn thấy điểm kết thúc của khe rãnh này.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt tràn đầy bất lực.

Bị ép đến không biết làm sao.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn thoáng qua, vẫn không thấy bóng dáng của mấy người kia.

Tầm nhìn vẫn bị hạn chế.

Chậm rãi tiến lên.

Trong chớp mắt, hai người đã đi được một kilomet.

Rất nhanh đã lên đến đỉnh núi.

Nhưng cả hai vẫn không nhìn thấy điểm cuối của khe rãnh.

Rừng cây chỗ này trở nên rậm rạp hơn làm tầm nhìn bị hạn chế.

Không biết có phải do mấy cây lớn hay không, mà cỏ dại không cao lắm, chỉ đến đầu gối.

Trương Minh Vũ đi bộ đến mỏi nhừ.

Xoay người nhìn lại, phía sau vẫn không có tiếng động gì.

Mẹ nó...

Cuối cùng có đuổi theo hay không đây?

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng tràn đầy tức giận.

Mẹ kiếp... nghẹt thở quá.

Ngẩng đầu nhìn lại…

Đã đến giữa trưa, nhưng... bọn họ không hề nhìn thấy điểm dừng của khe rãnh.

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng thở dài, nói: "Chúng ta đi tiếp thôi, xem phía trước có đường đi lên không?"

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Sau đó, hai người đứng dậy tiếp tục đi về phía trước.

Bên này...

Không khác gì rừng cây nhiệt đới ban đầu.

Xào xạc!

Bỗng nhiên, từ đằng xa truyền đến tiếng động.

Trương Minh Vũ cau mày.

Đôi mắt đẹp Tần Minh Nguyệt dần trở nên lạnh lẽo.

Quan sát kỹ lại...

Vừa lúc nhìn thấy ngọn cỏ bên kia khẽ đung đưa.

Nhưng chẳng mấy chốc... không còn động tĩnh gì.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ cau mày.

Tần Minh Nguyệt chậm rãi nói: "Hình như không phải người”.

Không phải người?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên tia kinh ngạc.

Vậy...

Là thú hoang?

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói: "Trước mắt chúng ta cứ đi tiếp”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Hai người nhanh chóng lên đường.

Đi thật lâu.

Có lẽ hai người đã lên đến đỉnh núi, độ lớn của khe rãnh ước chừng tầm hai ba mươi mét.

Hơn nữa cũng không có đường ra ngoài.

Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt ẩn chứa đầy ưu phiền.

Trương Minh Vũ thả lỏng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2176


Không biết tại sao, anh có cảm giác thân thiết không thể giải thích được với cảnh vật xung quanh.

Dù sao...

Từ nhỏ đến giờ, anh đều lớn lên ở trong rừng cây.

Ký ức ùa về trong đầu anh.

Nếu không nguy hiểm thì dẫn mấy chị đến đây... cũng đáng để hưởng thụ.

Khóe miệng Trương Minh Vũ chợt nở nụ cười tươi.

Anh đã từng tưởng tượng như thế nhiều lần rồi.

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày, nói: "Anh đang cười à?"

Trương Minh Vũ bối rối gãi đầu.

Không thể hiểu nổi.

Vẻ nghi ngờ xẹt qua trong mắt Tần Minh Nguyệt.

Tiếp tục đi về phía trước.

Thời gian chậm rãi trôi đi, chớp mắt đã chập tối.

Trương Minh Vũ không thể đi nổi nữa.

Chiều cao của khe rãnh cũng đạt tới bốn mươi mét.

Rõ ràng không thoát ra được.

Ừng ực!

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, nói: "Chúng ta tìm một nơi để nghỉ ngơi chút đi”.

Tần Minh Nguyệt nhíu mày đẹp.

Sau khi cân nhắc một lúc, cô ta nói: "Được”.

Trương Minh Vũ ngồi xuống mép khe rãnh bên cạnh.

Vừa đói vừa khát.

Tần Minh Nguyệt nhấc đôi chân dài nhanh chóng phóng lên khe rãnh bên cạnh.

Cẩn thận quan sát.

Thật lâu sau, Tần Minh Nguyệt mới thong thả đi xuống.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Có động tĩnh gì sao?"

Tần Minh Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu.

Trương Minh Vũ sững sờ.

Vậy mà không có đuổi theo? Chuyện này...

Bọn chúng đang bò hay gì...

Mắt Tần Minh Nguyệt chợt lóe sáng, cô ta nói: "Chẳng lẽ bọn chúng vừa đi vừa tìm chúng ta, cho nên mới chậm như vậy”.

Ừ...

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu, nói: "Có thể là vậy”.

Dù sao, cỏ đằng kia rất cao.

Nếu nằm trong bụi cỏ thì không dễ bị phát hiện.

Chúng chắc chắn đang điều tra cẩn thận.

Nếu vậy... thì bây giờ có lẽ anh đã cách bọn chúng một khoảng khá xa.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nằm xuống.

Mặt trời xuống núi, bên trong khe rãnh càng trở nên âm trầm hơn.

Ùng ục.

Đột nhiên, bụng anh sôi lên thành tiếng.

Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện mình đã không ăn gì cả ngày.

Tần Minh Nguyệt cũng rất đói.

Trương Minh Vũ bất lực nói: "Cô nó xem chúng ta có chết đói ở đây không?"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2177


Tần Minh Nguyệt tức giận trừng mắt, thản nhiên nói: "Có thế nào tôi cũng không chết, cùng lắm là tôi ăn anh thôi”.

Hả?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Ăn tôi?"

Giờ còn nói được thế này...

Trên khuôn mặt Tần Minh Nguyệt lập tức xuất hiện biểu cảm kỳ quái.

Có vẻ...

Đang nghĩ đến gì đó...

Trương Minh Vũ sửng sốt, hỏi: "Cô đang nghĩ gì thế?"

Tần Minh Nguyệt trừng mắt nhìn anh, lẩm bẩm: "Lưu manh”.

Lưu manh?

Trương Minh Vũ lập tức mở to hai mắt, hoàn toàn không hiểu vấn đề gì.

Thật lâu sau, anh mới mở miệng hỏi: "Cô… cô đang nói gì vậy?"

Tần Minh Nguyệt giật mình.

Bốn mắt nhìn nhau...

Suy nghĩ một lát, Tần Minh Nguyệt hỏi: "Anh... không nghĩ nhiều?"

Nghĩ nhiều?

Ơ...

Trương Minh Vũ đột nhiên tỉnh táo lại, khóe miệng giật giật dữ dội.

Lúc sau, Trương Minh Vũ tức giận nói: "Cô có ổn không, đang suy nghĩ cái gì đó, thật là…"

Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt lập tức ửng hồng.

Vô cùng xấu hổ.

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên tia kinh ngạc, hỏi: "Cô... còn biết đỏ mặt ư?"

Tần Minh Nguyệt cắn răng.

Cuối cùng, cô ta hung dữ trừng mắt nhìn Trương Minh Vũ.

Không cần nhiều lời nữa.

Trương Minh Vũ ngây người một lúc.

Thật lâu sau, khóe miệng anh chậm rãi nở nụ cười.

Thú vị.

Cô gái này... không quá lạnh lùng.

Hai người nhanh chóng nằm bên trong bụi cỏ, yên lặng nghỉ ngơi.

Ăn...

Ăn?

Đột nhiên, ánh mắt Trương Minh Vũ sáng rực lên.

Đây là rừng cây.

Chắc chắn có đồ ăn.

Đã lâu không vào rừng, sao có thể quên việc đi săn...

Nhưng…

Trong mắt Trương Minh Vũ lại hiện lên vẻ do dự.

Suy cho cùng...

Nếu tìm được con thỏ hay thứ gì đó, nhưng... bọn họ cũng không thể đốt lửa lúc này được.

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể âm thầm thở dài.

Trên mặt Tần Minh Nguyệt không có biểu cảm gì.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chẳng mấy chốc, cả hai gần như đã nghỉ ngơi đủ.

Nhưng... cũng đói không chịu nổi.

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Làm sao bây giờ?"

Tần Minh Nguyệt khẽ lắc đầu.

Cô ta cũng không biết phải làm sao.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2178


Trương Minh Vũ lấy điện thoại di động ra, không có tín hiệu.

Đến bây giờ anh mới phát hiện hóa ra không có tín hiệu thật khó chịu...

Đột nhiên, mắt Trương Minh Vũ sáng lên, hỏi: "Cô nói xem... buổi tối bọn chúng có tiếp tục tìm chúng ta không?"

Tần Minh Nguyệt nhướng mày.

Hồi lâu sau, cô ta mới từ tốn nói: "Chắc là không, phòng ngừa chúng ta giấu thứ gì đó vào bụi cỏ, bọn họ không thể phát hiện được”.

Khóe miệng Trương Minh Vũ chậm rãi mở nụ cười.

Không đuổi theo?

Nếu là anh, anh cũng sẽ không đuổi theo.

Nói cách khác...

Tiến thêm chút nữa đi, vậy có thể đốt lửa đúng không?

Trương Minh Vũ đứng lên, vô cùng phấn khích nói: "Có đồ ăn, đi với tôi”.

Nói xong, anh lập tức nắm lấy cánh tay Tần Minh Nguyệt.

Bước nhanh về phía trước.

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt đẹp của cô ta chứa đầy sự nghi ngờ.

Có đồ ăn?

Chuyện này... nói đùa cái gì vậy...

Trương Minh Vũ không thèm để ý đến.

Rừng cây... là sân chơi của anh.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã đưa Tần Minh Nguyệt ra ngoài khoảng một trăm mét.

Chỗ này có thể xem là khá an toàn.

Dù sao những người đuổi theo cũng sẽ mất một lúc để đến được đây.

Trương Minh Vũ hào hứng xoa tay, cười nói: “Bây giờ chúng ta có thể tìm cái gì đó để ăn rồi!”

Nói xong, đôi mắt anh từ từ nhìn xung quanh

Vẻ mặt của Tần Minh Nguyệt đầy ngạc nhiên: “Anh... Sẽ không ăn vỏ cây đấy chứ?”

Phụt!

Đột nhiên Trương Minh Vũ có cảm giác sắp hộc máu!

Vỏ cây...

Nghĩ cái gì vậy....

Trương Minh Vũ liếc mắt, nhưng cũng không để ý lắm.

Ngay sau đó, anh bắt đầu tìm kiếm.

Nhưng lâu sau đó cũng không tìm thấy chỗ nào có dấu hiệu đặc biệt.

Lạ thật...

Trương Minh Vũ cau mày.

Lẽ ra chỗ này phải có rất nhiều thỏ rừng hoặc con gì đó tương tự chứ.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới cất tiếng nói: “Chúng ta tìm kiếm nhanh hơn một chút đi, một lát nữa là trời tối rồi”.

Nói xong, anh bước về phía trước.

Tìm hả?

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt đầy nghi ngờ.

Tìm cái gì cơ?

Sau khi cân nhắc một lúc, cô ta mới bước lên để bắt kịp Trương Minh Vũ.

Đôi mắt của Trương Minh Vũ vẫn luôn nhìn xung quanh.

Tuy nhiên cỏ dại trên mặt đất thật sự rất cao, không thể nhìn thấy cái gì cả.

Phải làm gì bây giờ?

Trương Minh Vũ cau mày.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2179


Không có thỏ rừng thì con vật khác cũng được mà!

Hai người lại đi được vài trăm mét nữa.

Nhưng Trương Minh Vũ vẫn không tìm được gì cả.

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày hỏi: “Rốt cuộc anh đang tìm gì vậy?”

Trương Minh Vũ hơi xấu hổ.

Cũng may là hồi nãy không nói...

Trương Minh Vũ cười ha ha nói: “Lát nữa cô sẽ biết thôi”.

Nói xong, lại tiếp tục đi về phía trước!

Cỏ dại ở đây thật sự quá cao, vả lại chúng còn vừa thô vừa to.

Thỏ rừng... Không thích ở những nơi như thế này.

Không lâu sau, đôi mắt của Trương Minh Vũ đột nhiên sáng lên!

Bờ sông ở bên kia có một khu rừng thông!

Cỏ dại rất thấp!

Trương Minh Vũ cười toe toét, trong mắt hiện lên sự hăng hái.

Chắc chắn sẽ có!

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ dẫn theo Tần Minh Nguyệt băng sang bên kia bờ.

Tìm kiếm thật kỹ!

Mặt đất nơi đây bị phủ bởi lá thông màu vàng, toàn bộ cỏ dại đều nằm ở bên dưới.

Tần Minh Nguyệt nhăn mày hỏi: “Rốt cuộc là anh đang làm gì vậy hả?”

Tìm gì chứ?

Có đồ ăn không?

Trương Minh Vũ nói lại một lần nữa: “Lát nữa cô sẽ biết thôi mà”.

Nói cũng đã nói rồi, nếu không tìm được thì xấu hổ quá...

Tần Minh Nguyệt tức giận trừng mắt.

Gì mà bí mật dữ vậy?

Trương Minh Vũ mặc kệ, tiếp tục tìm kiếm trên mặt đất.

Ngay sau đó, anh tới một chỗ cỏ dại phát triển khá tốt, không cao lắm.

Trương Minh Vũ nhăn mày lại.

Đây chính là nơi bọn thỏ sống!

Bầu trời đang tối dần.

Hành động của Trương Minh Vũ trở nên nhanh hơn, cẩn thận tìm kiếm.

Hả?

Đột nhiên hai mắt Trương Minh Vũ sáng lên!

Nhìn thật kỹ mới phát hiện bên trong bụi cỏ có những dấu chân nhỏ xíu!

Có vẻ như con gì đó đã đi ngang qua!

Đây là...

Đôi mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Có thỏ thật sao?

Rõ ràng là thỏ đã đi qua con đường này rất nhiều lần.

Trương Minh Vũ không còn do dự nữa, lặng lẽ tìm kiếm dọc theo đường đó.

Cẩn thận từng bước chân!

Đôi mắt của Tần Minh Nguyệt lại một lần nữa lóe lên sự hoang mang.

Đang làm gì vậy?

Tần Minh Nguyệt làm ra vẻ muốn hỏi thử.

Suỵt!

Trương Minh Vũ vội vàng làm ký hiệu im lặng.

Anh đã nhìn thấy hang thỏ!
 
Back
Top Dưới