Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2080


Hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Anh cẩn thận nhìn lại, mới thấy máu trên mặt sếp Trần là... do bôi lên...

Chậc...

Trương Minh Vũ tức giận trừng mắt.

Sếp Trần vô cùng hốt hoảng.

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt lạnh lùng nói: “Sếp Trần, ông có nhận tội không?”

Chuyện này...

Sếp Trần run rẩy dữ dội!

Ông ta không ngờ Tần Minh Nguyệt có cứu viện!

Nhưng...

Một lúc sau, sếp Trần lại tươi cười, nịnh nọt nói: “Sếp Tần, cô xem... Cô có thể thả tôi đi được không? Tôi có thể cho cô rất nhiều lợi ích!”

Nói xong, ông ta đưa mắt đầy ám chỉ.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Hối lộ à?

Tìm nhầm người rồi...

Mặt Tần Minh Nguyệt không đổi sắc, khẽ nói: “Ông lại thêm một tội nữa”.

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Quả nhiên...

Đôi mắt của sếp Trần hiện lên tia sáng, cười nói: “Sếp Tần, hay là... chúng ta nói chuyện riêng một chút được không? Có lẽ chỗ tôi có rất nhiều chuyện mà cô muốn biết”.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Sếp Trần này... hình như có gì đó hơi sai.

Tần Minh Nguyệt thản nhiên nói: “Không cần, ông giữ lại những lời định nói làm khẩu cung đi”.

"Dẫn đi!"

Nói xong, cô ta vung tay lên.

Rất ngầu!

Hai chiến sĩ lập tức áp giải sếp Trần đi ra ngoài.

Tần Minh Nguyệt khẽ nhíu mày.

Cô ta cũng nhận ra có gì đó không đúng...

Nhưng...

Không đúng chỗ nào nhỉ?

Ầm, ầm, ầm.

Đột nhiên, có tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ cau mày.

Tất cả các chiến sĩ rùng mình, rối rít dừng lại.

Ngay sau đó, một giọng nói như suy tư vang lên: “Sếp Tần, kế hoạch của cô đúng là không có chỗ để chê”.

Tần Minh Nguyệt nghe những lời này, khẽ nhíu mày!

Ngay lập tức, vẻ lạnh lẽo xẹt qua trong mắt Trương Minh Vũ!

Sơn Bản Lộ!

Sau đó, từng bóng người xuất hiện trong tầm mắt.

Nhìn kĩ lại...

Đó là tổ 11 của Thần Ẩn trong bộ đồng phục tù nhân!

Tổng cộng tám người!

Đây...

Trương Minh Vũ nhíu chặt mày, trái tim vừa mới thả lỏng lại lần nữa thắt chặt!

Sao bọn họ lại ở đây?

"Ha ha ha!"

Sếp Trần cười điên cuồng, khẽ nói: “Tần Minh Nguyệt, cô còn non lắm!”

Tần Minh Nguyệt nhíu mày.

Trương Minh Vũ chợt bừng tỉnh.

Hai mươi tên lực lưỡng kia... đi cứu người sao?

Hơn nữa nhìn hướng Sơn Bản Lộ xuất hiện... bọn chúng vốn dĩ không ở tầng hai!

Tần Minh Nguyệt đột nhiên hiểu ra!

Sơn Bản Lộ tiến lên, khẽ nói: “Làm tốt lắm”.

Sếp Trần lập tức cung kính nói: “Cậu Bản Lộ quá khen!”

Khuôn mặt ông ta tràn đầy vẻ phấn khích!

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện vẻ chán ghét.

Sau một hồi, anh mới lên tiếng: “Đánh thắng được không?”
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2081


Tần Minh Nguyệt dứt khoát lắc đầu.

Không có khả năng.

Mặc dù cấp dưới của cô ta rất lợi hại, nhưng so với tổ 11 của Thần Ẩn thì vẫn còn kém xa.

Trương Minh Vũ căng thẳng.

Tuy nhiên bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng.

Sơn Bản Lộ thản nhiên nói: “Sếp Tần, tôi cho bọn cô một cơ hội, ngoan ngoãn đi theo tôi, có lẽ tôi sẽ giữ lại mạng cho các người”.

Nói xong, trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng.

Tần Minh Nguyệt hơi híp mắt lại, lạnh giọng nói: “Muốn đánh thì đánh đi, nói nhiều vậy làm gì?”

Chậc...

Sơn Bản Lộ tức giận, hắn lạnh lùng nói: “Được, nếu cô đã tự tìm đường chết thì đừng trách chúng tôi!”

“Lên!”

Vừa dứt lời, thành viên của Thần Ẩn ở phía sau nhanh chóng tiến lên!

Trong mắt Trương Minh Vũ tràn đầy sự bất đắc dĩ.

Lại tới...

Tần Minh Nguyệt phất tay.

Ngay sau đó, một đám chiến sĩ lao thẳng vào thành viên của Thần Ẩn.

Trương Minh Vũ bất lực hỏi: “Dù gì các người cũng là người của cục cảnh sát, không có súng sao?”

Tần Minh Nguyệt thờ ơ nói: “Phải có nhiệm vụ đặc biệt thì chúng tôi mới được dùng súng, với lại súng cũng không do cục cảnh sát quản lý”.

Hả?

Trương Minh Vũ ngây người.

Thảo nào... Sếp Trần cũng không có súng.

Chẳng mấy chốc, hai bên đã đánh nhau.

Trương Minh Vũ nhìn xung quanh.

Lúc này mới phát hiện, người của cục cảnh sát đang ngã xuống với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Mẹ kiếp...

Tần Minh Nguyệt nghiêm trọng nói: “Mau lên, lát nữa sẽ không còn cơ hội!”

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu.

Ngay sau đó, Tần Minh Nguyệt lao vào đám đông!

Sơn Bản Lộ vui vẻ nói: “Sếp Tần, đối thủ của cô là tôi!”

Hắn nói xong lập tức lao tới!

Trương Minh Vũ mở to mắt.

Anh không giúp được!

Cuối cùng, anh không còn cách nào, chỉ có thể lao về đám thành viên của Thần Ẩn.

Nhưng đúng lúc này, lại có một giọng trầm khàn vang lên: “Trương Minh Vũ, khoản nợ của chúng ta... đã đến lúc giải quyết rồi!”

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh nhìn theo hướng giọng nói vang lên, mới thấy một người đang đứng ở cửa!

Dạ Thập Nhị!

Khoảnh khắc đó, vẻ lạnh lùng xẹt qua mắt Trương Minh Vũ.

Nhìn kỹ lại.

Chỗ tay áo ở bả vai của Dạ Thập Nhị trống rỗng.

Gã không còn cánh tay!

Trương Minh Vũ cười khẩy, khẽ nói: “Tao còn chưa tìm mày, mày đã tự đưa mình tới cửa!”

Dạ Thập Nhị nghiến răng, tức giận nói: “Hôm nay, tao sẽ lấy cái mạng chó của mày!”

Nói xong, gã lao về trước!

Trương Minh Vũ giậm chân.

Dưới chân dùng sức, lao thẳng về Dạ Thập Nhị!

Lúc hai tay còn đã bị tao đánh bại!

Giờ cụt một tay, tao sợ mày chắc?

Chẳng mấy chốc, cả hai đã va chạm vào nhau!

Trương Minh Vũ tung nắm đấm!

Trong mắt Dạ Thập Nhị chợt lóe vẻ lạnh lùng, nhảy lên đá một cú!

Hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Ầm!

Sau khi tay chân va chạm, hai người đều lùi lại!

Dạ Thập Nhị không chút do dự.

Lần nữa tiến lên!

Cơ thể nhảy lên thật cao, rồi đá thẳng xuống!

Trương Minh Vũ giơ tay đỡ lại!

20230826031631-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2082


Ánh mắt lạnh lùng của Dạ Thập Nhị lóe sáng, cười khẩy nói: “Đồ rác rưởi, mày ngoại trừ việc bắt lấy cánh tay của tao thì chẳng làm được gì nữa cả”.

Trương Minh Vũ hoảng hốt.

Hóa ra mánh khóe đó đã bị nhìn thấu, Dạ Thập Nhị dứt khoát không sử dụng nắm đấm nữa!

Đây đúng là điều bất lợi!

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Bị một thằng rác rưởi đánh gãy tay, chắc mày tự hào lắm hả?”

Mày...

Dứt lời, Dạ Thập Nhị bừng bừng lửa giận!

Gã lại lao nhanh tới!

Trương Minh Vũ nghiêm túc bước lên phía trước.

Hai người nhanh chóng lao vào chiến đấu!

Tần Minh Nguyệt và Sơn Bản Lộ ở phía bên kia cũng chưa phân thắng bại.

Nhưng đám người Thần Ẩn... vô cùng mạnh mẽ!

Bốp bốp bốp!

Kèm theo là âm thanh chói tai vang lên.

Các chiến sĩ... ngã nhào xuống!

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt hiện lên vẻ nôn nóng.

Trương Minh Vũ cũng tỏ ra nghiêm trọng.

Cứ tiếp tục như vậy...

Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng của Dạ Thập Nhị vang lên: “Đánh với tao mà mày dám lơ là sao?”

Trương Minh Vũ cau mày.

Lúc chú ý nhìn qua, mới nhận ra Dạ Thập Nhị lại một lần nữa đá một cú thẳng vào ngực!

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Không được, anh thật sự không phải là đối thủ của Dạ Thập Nhị trong trận chiến này!

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!

Xài chiêu gì đây?

Không cần!

Vào lần này thay vì chặn đòn thì Trương Minh Vũ lao về phía trước!

Dạ Thập Nhị ngây người.

Sau đó, Trương Minh Vũ duỗi hai tay ra ôm chặt đùi của Dạ Thập Nhị vào trong ngực!

Gì vậy...

Đôi mắt Dạ Thập Nhị hiện lên vẻ lạnh lẽo!

Trương Minh Vũ không nói lời nào, cả người đột ngột ngã xuống!

Rầm!

Âm thanh nặng nề vang lên!

Cơ thể Dạ Thập Nhị bị Trương Minh Vũ đè chặt xuống mặt sàn!

Trương Minh Vũ cố gắng giãy giụa đứng lên!

Dạ Thập Nhị lại đá thêm một cú!

Bốp!

Trương Minh Vũ bị đá mạnh vào lưng!

Suýt chút nữa hộc máu!

Trương Minh Vũ cố nén cơn đau, nắm lấy cơ thể của Dạ Thập Nhị, dùng sức lật lại!

Dạ Thập Nhị chỉ còn một cánh tay, khó có thể chống cự!

Dạ Thập Nhị nhanh chóng nằm sấp trên mặt đất!

Trương Minh Vũ lập tức ngồi lên lưng của Dạ Thập Nhị, ấn chặt cơ thể gã xuống mặt đất!

Cùng lúc đó... nắm đấm giáng xuống!

Bốp!

Cú đấm này đánh thẳng vào gáy của Dạ Thập Nhị!

“A!”

Dạ Thập Nhị kêu lên thảm thiết!

Muốn đứng dậy cũng không thể thoát khỏi sự kìm hãm của Trương Minh Vũ!

Dạ Thập Nhị sững sờ!

Chân không thể với tới Trương Minh Vũ, tay cũng chỉ còn một bên...

Không có cách nào phản kháng!

Trương Minh Vũ cười toe toét, cuối cùng cũng hiểu tại sau khi còn bé chỉ luôn vật lộn khi đánh nhau!

Đơn giản và thô bạo!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2083


Ngay sau đó, Trương Minh Vũ dùng cả hai tay, nắm đấm rơi thẳng xuống đầu và lưng Dạ Thập Nhị như vũ bão!

Dạ Thập Nhị khổ sở k** r*n!

Không thể phản kháng!

Ở bên kia, tất cả chiến sĩ đều ngã trên mặt sàn.

Nhưng thành viên của Thần Ẩn... không thiếu ai!

Bịch bịch!

Tần Minh Nguyệt và Sơn Bản Lộ đánh nhau vài chiêu, rồi lần lượt rút lui!

Đám người Thần Ẩn nhanh chóng đứng sau lưng Sơn Bản Lộ.

Tần Minh Nguyệt chỉ còn lại một mình!

Không xong rồi.

Khuôn mặt lạnh lùng của Tần Minh Nguyệt đầy vẻ nghiêm túc!

Sơn Bản Lộ cười nhạo không ngớt!

“A!”

Đột nhiên một tiếng gào đầy đau đớn vang vọng khắp căn phòng!

Gì vậy?

Mọi người sững sờ.

Thẫn thờ quay đầu lại.

Dạ Thập Nhị bị Trương Minh Vũ đè chặt dưới thân, không ngừng chịu đòn!

Mọi người đều ngây ngốc.

Sơn Bản Lộ hoang mang ngơ ngác!

Sao... lại bị đánh nữa vậy?

Tần Minh Nguyệt nở một nụ cười nơi khóe môi.

Trương Minh Vũ hoàn toàn không để tâm tới việc gì khác, mọi sự chú ý đều tập trung lên người Dạ Thập Nhị.

Âm thanh gào thét đã giảm đi không ít.

Nhưng nắm đấm của Trương Minh Vũ không hề có ý định dừng lại!

Anh không ngừng vung tay!

Cơn giận lần trước... trút hết vào những cú đấm lần này!

Đầu óc Dạ Thập Nhị ong ong, trước mắt như tối sầm lại!

Sơn Bản Lộ cau mày, hét lớn: “Dừng tay!”

Trương Minh Vũ giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Sơn Bản Lộ nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Thằng nhóc, mày biết tao với gã là...”

Rầm!

Âm thanh nặng nề cắt ngang lời nói của Sơn Bản Lộ!

Trương Minh Vũ lại vung nắm đấm, hoàn toàn không thèm để ý đến hắn!

Chuyện này...

Trong mắt Sơn Bản Lộ hiện lên sự bàng hoàng.

Khóe môi Tần Minh Nguyệt từ từ vẽ ra một đường cong tinh tế.

Người đàn ông thú vị.

Sơn Bản Lộ siết chặt nắm đấm, giận dữ hét lên: “Ngây ra đó làm gì? Kéo ra cho tao!”

Vừa dứt lời, hai thành viên trong tổ chức nhanh chóng lao tới chỗ của Trương Minh Vũ!

Tần Minh Nguyệt mỉm cười nói: “Sắp bị chó cắn rồi”.

Hả?

Trương Minh Vũ hoảng sợ nói: “Chó? Vậy thì không đánh nữa!”

Dứt lời anh chạy nhanh tới bên cạnh Tần Minh Nguyệt.

Khó khăn thở hổn hển!

Quá mệt...

Ánh mắt của hai thành viên Thần Ẩn tràn đầy vẻ tức giận!

Nhưng...

Cuối cùng, hai người họ chỉ có thể đỡ Dạ Thập Nhị đang hấp hối đứng dậy.

Sơn Bản Lộ hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói: “Đưa gã tới bệnh viện!”

Hai người gật đầu.

Nhanh chóng giao Dạ Thập Nhị cho hai chiến sĩ vừa mới chiến đấu.

Chiến sĩ dẫn người rời đi.

Sơn Bản Lộ nhìn Trương Minh Vũ bằng ánh mắt lạnh tanh, tức giận nói: “Thằng nhóc, mày lại định khiêu khích tao à?”
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2084


Trương Minh Vũ không kiên nhẫn nói: “Sao bọn mày lại nói nhảm nhiều thế?”

“Muốn đánh thì đánh đi”.

“Mày nói nhiều thêm vài câu, ngoại trừ việc có thể nghỉ ngơi một chút thì còn có thể làm gì? Có rớt được miếng thịt nào không?”

Khóe miệng Sơn Bản Lộ co giật dữ dội!

Mẹ kiếp...

Sơn Bản Lộ nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, nếu mày nóng lòng muốn chết như vậy thì tao sẽ cho mày được toại nguyện!”

Nói xong, trong đôi mắt hắn hiện lên tia sáng lạnh lẽo!

Bộp!

Hắn giậm chân xuống sàn, cả người lao thẳng về phía Trương Minh Vũ!

Trương Minh Vũ kinh ngạc.

Dứt khoát như vậy sao?

Tần Minh Nguyệt nghiêm túc nói: “Tôi đối phó với hắn, anh đánh không lại đâu”.

Hả?

Trương Minh Vũ hơi bất lực.

Nhưng... cũng tốt.

Tuy nhiên, lúc này chuông điện thoại lại reo lên.

Gì vậy?

Tần Minh Nguyệt dừng chân lại.

Sơn Bản Lộ đã lao tới, vẻ mặt hung dữ!

Trương Minh Vũ đưa tay ra hét lên: “Chờ một chút!”

Gì cơ?

Sơn Bản Lộ ngừng lại, ngây người hỏi: “Chuyện gì?”

Trương Minh Vũ cau mày nghiêm túc trả lời: “Tao nghe điện thoại trước đã”.

Dứt lời anh xoay người đi sang một bên.

Mọi người đều sững sờ.

Nghe... Điện thoại hả?

Vẻ mặt của Sơn Bản Lộ ngờ nghệch!

Phì!

Nghe thấy câu này, Tần Minh Nguyệt không khỏi che miệng cười quyến rũ.

Sơn Bản Lộ khẽ nheo mắt lại.

Đến giờ hắn mới biết là mình bị trêu đùa!

Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý.

Anh cười toe toét nói: “Chị tư, có chuyện gì vậy?”

Giọng nói quyến rũ của Liễu Thanh Duyệt vang lên: “Em trai thối tha, đánh đấm thế nào rồi? Có phải đang bị đánh không?”

Trương Minh Vũ xấu hổ mỉm cười: “Còn không phải sao, đám người Thần Ẩn đó sống chó quá, luôn giở chiêu bẩn với em”.

Khóe miệng Sơn Bản Lộ khẽ giật.

Coi tao không tồn tại à?

Đôi mắt xinh đẹp của Tần Minh Nguyệt như nở nụ cười.

Đột nhiên cô ta phát hiện Trương Minh Vũ có vẻ cũng không quá nhàm chán...

Liễu Thanh Duyệt hỏi: “Có bị thương không?”

Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: “Không ạ, có chuyện gì vậy chị tư?"

Liễu Thanh Duyệt đắc ý cười nói: “Được rồi, chị biết em vất vả, lát nữa sẽ có người giúp em”.

“Không cần đánh hết sức như vậy đâu”.

“Em kiệt sức, chị sẽ đau lòng”.

Nghe vậy, Trương Minh Vũ lúng túng ra mặt.

Chờ đã!

Nói gì cơ?

Có... người tới giúp hả?

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ phấn khởi, hỏi: “Có phải chị sáu trở lại rồi đúng không?”

Tần Minh Nguyệt cau mày.

Đôi mắt Sơn Bản Lộ lóe lên tia sáng nghiêm túc.

Liễu Thanh Duyệt lắc đầu cười nói: “Không phải, lát nữa em sẽ biết, chắc cũng sắp đến rồi”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2085


Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Nếu không phải chị sáu, thì có thể là ai?

Cúp điện thoại.

Trong mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ chờ mong.

Sẽ là ai?

Long Tam?

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.

Sao cũng được, miễn là có người cứu!

Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại, tức giận nói: “Gọi điện thoại xong rồi à? Vậy thì chịu chết đi!”

Nói xong, ánh mắt của hắn đột nhiên sắc bén!

Dưới chân dùng sức, lao về phía Trương Minh Vũ!

Tần Minh Nguyệt cau mày!

Quên mất!

Bây giờ cô ta muốn xông tới cũng đã không kịp nữa!

Trương Minh Vũ không hề hoảng sợ, đột nhiên duỗi tay ra, quát: “Chờ đã!”

Hả?

Sơn Bản Lộ sửng sốt, vô thức dừng lại!

Mọi người đều sững sờ.

Trong mắt Tần Minh Nguyệt cũng thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.

Sơn Bản Lộ này... ngu như vậy à?

Một lúc lâu sau, Sơn Bản Lộ nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày làm gì đấy?”

Trương Minh Vũ cau mày, trách cứ: “Mày vội gì chứ? Muốn tao chết nhanh như vậy sao? Mày bận đi đầu thai à?”

Hai mắt Sơn Bản Lộ trợn to.

Vô cùng mờ mịt.

Một lúc lâu sau, mới đần độn nói: “Đúng vậy, tao... rất muốn mày chết sớm đấy”.

Có vấn đề gì sao?

Trương Minh Vũ rất không vui nói: “Dù muốn tao chết đi nữa mày cũng không thể đợi một lúc sao? Viện binh của tao phải một lúc nữa mới đến”.

“Mày vội cái gì chứ”.

“Còn không mau lùi lại!”

Sơn Bản Lộ bị nói tới mức ngẩn ngơ, đầu óc mông lung.

Hắn đần độn quay lại.

Phì!

Cho dù là Tần Minh Nguyệt lạnh lùng cũng không nhịn được che miệng bật cười.

Hả?

Sơn Bản Lộ lập tức dừng lại!

Lại bị đùa giỡn!

Sơn Bản Lộ bỗng xoay người, hét lên: “Chịu chết đi, đồ rác rưởi!”

Nói xong, đột nhiên hắn tiến lên phía trước!

Cơ thể Trương Minh Vũ luôn căng chặt, luôn chuẩn bị sẵn sàng!

Nắm đấm của Sơn Bản Lộ nhanh chóng lao đến trước mặt!

Trương Minh Vũ vội vàng né tránh!

Nhưng đòn tấn công của Sơn Bản Lộ cực kỳ sắc bén, tốc độ rất nhanh!

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ nghiêm túc!

Đánh không lại!

Sơn Bản Lộ lại đấm mạnh xuống!

Trương Minh Vũ không né kịp, chỉ có thể bắt chéo hai cánh tay ở trước ngực, hứng đòn!

Rầm!

Âm thanh nặng nề vang lên!

Cơ thể của Trương Minh Vũ chợt bay ngược lại, đập mạnh xuống đất!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi vì đau!

Sức mạnh thật đáng sợ!

Anh bỗng nhận ra một vấn đề.

Tần Minh Nguyệt... có thể đánh ngang tay với Sơn Bản Lộ sao?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2086


Sơn Bản Lộ lại ra tay, tức giận nói: “Viện binh hả? Không kịp nữa rồi!”

“Bây giờ tao phải lấy mạng của mày!”

Nói xong, trong mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh!

Tung nắm đấm mạnh!

Tần Minh Nguyệt hét lên: “Muốn giết anh ấy à? Qua cửa ải của tôi trước đã!”

Nói xong, cô ta lập tức lao tới!

Sơn Bản Lộ cười khẩy quát: “Ngăn cô ta lại!”

Vừa dứt lời, người của Thần Ẩn lập tức lao về phía Tần Minh Nguyệt!

Chặn lại!

Hả?

Tần Minh Nguyệt cau mày, không thể làm gì khác ngoài việc giao chiến.

Sơn Bản Lộ cười ha hả, nói: “Thằng nhãi, mày tiêu đời rồi, tạm biệt”.

Nói xong, hắn lập tức đấm xuống!

Trương Minh Vũ cau mày.

Muốn tránh, nhưng cơ thể vẫn đang rất đau đớn, căn bản không dùng lực được!

Kết thúc rồi sao?

Trên mặt Trương Minh Vũ lộ vẻ tuyệt vọng.

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt thoáng qua vẻ lo lắng!

Nhưng...

Cô ta căn bản không có cách thoát thân!

Làm sao đây?

Tần Minh Nguyệt luống cuống.

Đám người sếp Trần lập tức nở nụ cười khinh thường.

Đấu với tôi hả?

Cô còn non lắm!

Nắm đấm của Sơn Bản Lộ nhanh chóng lao đến trước mặt!

Ánh mắt Sơn Bản Lộ rất dữ tợn!

Nhưng lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến!

Vèo!

Một âm thanh xé gió truyền tới!

Hả?

Sơn Bản Lộ cau mày, không hề do dự, lộn ngược về phía sau để tránh né!

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Đinh!

Ngay sau đó, một âm thanh lanh lảnh vang lên.

Nhìn về phía tiếng động...

Trương Minh Vũ phát hiện một chiếc phi tiêu tinh xảo cắm trên mặt đất!

Hình dáng này...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia sáng!

Giống của chị sáu!

Hàn Quân Ngưng tới rồi sao?

Trương Minh Vũ ngước mắt nhìn lên.

Vẻ mặt Sơn Bản Lộ đầy nghiêm nghị!

Tần Minh Nguyệt và người của Thần Ẩn cũng ngừng đấu, cẩn thận nhìn xung quanh.

Nhưng...

Mọi người nhìn hồi lâu, cũng không thấy một bóng người!

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Người đâu?

Sơn Bản Lộ cau mày, quát lên: “Nếu đã tới thì ra đi, giả thần giả quỷ, không có mặt mũi gặp người khác sao?”

Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn xung quanh!

Nhưng đợi một lúc lâu, vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Sơn Bản Lộ híp mắt lại, tức giận nói: “Nếu không ra ngay thì hắn chỉ có thể chết!”

Nói xong, hắn lập tức ra tay!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2087


Trương Minh Vũ mở to hai mắt!

Nhanh như vậy sao?

Vèo!

Bỗng nhiên, lại một tiếng xé gió vang lên!

Sơn Bản Lộ vội vàng né tránh!

Nhưng...

Nhìn xung quanh, vẫn không có một bóng người nào!

Rốt cuộc là ai?

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ khó hiểu.

Chắc chắn không phải là chị sáu.

Theo tính cách của chị sáu, bây giờ nhất định đã sớm lao ra đánh Sơn Bản Lộ bầm dập!

Vậy... là ai?

Sơn Bản Lộ siết chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh!

Không có cách nào?

Trong mắt Sơn Bản Lộ hiện lên vẻ ác độc, hét lớn: “Ra đây đi!”

Hả?

Vừa nói xong, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Còn người khác nữa à?

Sếp Trần cũng ngây ngẩn.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên.

Mọi người nhìn về phía tiếng động...

Ôi trời...

Trương Minh Vũ chợt mở to hai mắt.

Một nhóm chiến sĩ bước vào, nhưng quân phục của những người này khá đặc biệt.

Mười người.

Quan trọng là trong tay mỗi người... đều cầm một khẩu súng!

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Con ngươi như sắp rớt ra ngoài!

Tần Minh Nguyệt thấy vậy, trong đôi mắt đẹp thoáng qua vẻ lo lắng!

Sao lại có súng?

Sếp Trần cũng sững sờ, trợn mắt há mồm nhìn mọi thứ trước mắt!

Thấy vậy, Sơn Bản Lộ cười khẩy, nói: “Còn không ra à? Tao lại muốn nhìn xem phi tiêu của mày có đỡ nổi đạn không!”

“Nhắm bắn!”

Cạch cạch cạch!

Tiếng kéo cò chỉnh tề vang lên!

Trong nháy mắt, mười họng súng đen ngòm chĩa về phía Trương Minh Vũ!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.

Sợ hãi!

Thằng chó này lại có cả súng hả?

Chuyện này...

Tần Minh Nguyệt nắm chặt tay, tức giận quát: “Sếp Trần, ông đúng là to gan!”

“Tội của ông đủ để bị giết cả nhà!”

Sếp Trần hốt hoảng nói: “Tôi... Tôi không biết, không liên quan gì đến tôi, tôi căn bản không quản được súng ống...”

Nói xong, trên trán ông ta đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh!

Tội danh này... quá đáng sợ!

Sơn Bản Lộ cười nhạt nói: “Đợi đến lúc bắt được hết chúng mày thì ai còn biết tao dùng súng chứ?”

Nói xong, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng lạnh, quát: “Nổ súng!”

Cơ thể Trương Minh Vũ căng chặt!

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt cũng đầy vẻ sốt sắng!

Cô ta muốn tiến lên!

Choang!

Nhưng ngay lúc này, tiếng thủy tinh vỡ vang lên!

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2088


Tất cả mọi người đều sững sờ!

Ngay sau đó, một loạt tiếng bước chân nặng nề dồn dập!

Vô cùng chỉnh tề!

Từng bóng đen không ngừng lóe lên trước mặt mọi người!

Trương Minh Vũ ngơ ngác!

Bụp bụp bụp!

Tiếng bước chân nặng nề càng lúc càng dồn dập!

Những bóng đen càng lúc càng nhiều!

Chuyện này...

Sơn Bản Lộ nhíu chặt mày, trong mắt tràn đầy vẻ nghiêm trọng!

Đám người Thần Ẩn luống cuống!

Sếp Trần cũng hoảng hốt!

Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lóe sáng!

Một lúc sau...

Những bóng đen cuối cùng cũng xuất hiện!

Nhìn kỹ hơn...

Lúc này mọi người mới phát hiện, từng binh lính mặc chiến phục màu đen lao ra khỏi phòng ở hai bên.

Điều bất ngờ là họ đi xuống từ trên đỉnh của tòa nhà!

Mỗi người bọn họ đều mang tấm che mặt màu đen nên không thể nhìn rõ khuôn mặt của họ!

Điều mấu chốt nhất là trong tay mỗi người... đều có súng!

Nhìn xung quanh... hơn hai mươi người!

Ừng ực!

Đám người Thần Ẩn nuốt nước bọt.

Sơn Bản Lộ chết lặng!

Đôi mắt của sếp Trần cũng đầy kinh hãi!

Chẳng mấy chốc, hơn hai mươi người đàn ông đeo mặt nạ đứng xung quanh Trương Minh Vũ, cầm súng nhắm chuẩn!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ hoàn toàn choáng váng.

Họ là người của ai?

Toàn bộ hành lang nhanh chóng ngập tràn mùi thuốc súng!

Chỉ cần chạm nhẹ sẽ bùng nổ!

Trương Minh Vũ chiếm ưu thế tuyệt đối!

Sơn Bản Lộ nghiến răng thấp giọng hét lên: "Không ngờ, mày lại có tài nguyên như vậy!"

Ồ...

Trương Minh Vũ hơi lúng túng.

Thực ra, tôi cũng không biết…

Sơn Bản Lộ lạnh lùng quát tháo: "Mày tưởng rằng mày an toàn rồi sao? Hôm nay cho dù cá chết lưới rách thì tao cũng phải lấy mạng của mày!"

Trong mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ nghiêm nghị.

Mặc dù có rất nhiều người.

Nhưng... dù sao, cả hai bên đều cầm súng!

Một khi nổ súng, Trương Minh Vũ chắc chắn sẽ bỏ mạng trước!

Hơn nữa, đám người Thần Ẩn còn có khói tung hỏa mù!

Giờ... phải làm sao đây?

Đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lại lóe lên vẻ lo lắng!

Quả thật là vậy!

"Ha ha!"

Đột nhiên, một tiếng cười nhạo vang lên.

Hả?

Cơ thể mọi người đều căng cứng!

Nhìn về phía phát ra âm thanh, mới thấy không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh niên ở cửa sắt!

Đứng sau các đám người Thần Ẩn!

Ơ kìa...

Cơ thể của đám người Thần Ẩn run rẩy dữ dội!

Nhanh chóng lùi về sau!

Sơn Bản Lộ cũng nghiêm túc hơn!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2089


Người này... bước ra lúc nào vậy?

Quan sát cẩn thận.

Lúc này Trương Minh Vũ mới phát hiện ra rằng người đàn ông này khoảng ba mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, rất đẹp trai vạm vỡ.

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày, tia sáng lóe lên trong đôi mắt.

Người này... không đơn giản.

Một lúc lâu sau, Sơn Bản Lộ nghiêm nghị hỏi: "Những người này... là mày dẫn đến đây à?"

Người đàn ông khẽ gật đầu.

Rất thờ ơ.

Dường như chẳng thèm để tâm đến bất cứ chuyện gì.

Sơn Bản Lộ cau mày nghiêm nghị nói: "Mày là ai...?"

Ở đây, súng là thứ được quản lý nghiêm ngặt nhất!

Nhưng người này... lại sở hữu nhiều như vậy, nhất định không đơn giản!

Người đàn ông hờ hững nói: "Tôi tên là Nhiếp Lang”.

Cái tên này...

Trương Minh Vũ và Sơn Bản Lộ đều mờ mịt.

Chưa từng nghe…

Sơn Bản Lộ lạnh giọng nói: "Mày bước ra đây là có ý gì? Mày có tin bọn tao dám cá chết lưới rách luôn không?"

"Mày không bảo vệ được Trương Minh Vũ đâu!"

Nói xong, trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng!

Nhiếp Lang tinh nghịch mỉm cười, lẩm bẩm: "Mày không có cơ hội đó”.

Hả?

Sơn Bản Lộ nhíu mày.

Trương Minh Vũ cũng kinh ngạc.

Câu nói này có nghĩa gì?

Sơn Bản Lộ cười khẩy nói: "Được, vậy chúng ta thử xem!"

Nói xong, hắn đưa tay vào trong lồng ngực.

Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật.

Quả nhiên...

Lại định dùng khói tung hỏa mù!

Mặt Nhiếp Lang không chút biểu cảm, lẳng lặng chờ đợi.

Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại hét lớn: "Nổ súng!"

Nói xong, hắn hất tay!

Pằng!

Đột nhiên, một tiếng súng vô cùng chói tai vang lên!

Sau đó... im bặt.

Hả?

Mọi người đều sững sờ.

Tay Sơn Bản Lộ vẫn giơ cao, trên tay cầm một cái bình màu trắng!

Cứng đơ!

Sao không có động tĩnh gì hết vậy?

Trương Minh Vũ cũng chết lặng.

Ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy phía đối diện có mười binh lính cầm súng... người của Thần Ẩn ngã xuống một cách chỉnh tề!

Mỗi người đều có vài lỗ máu trên trán!

Ôi trời...

Sống lưng mọi người bỗng thấy ớn lạnh!

Đám người Thần Ẩn không bình tĩnh được nữa!

Trương Minh Vũ cảm thấy không thể tin được!

Chuyện này...

Thật lâu sau, Trương Minh Vũ đột nhiên sực tỉnh!

Chẳng trách tiếng súng vừa nãy lại vang dội như vậy, hóa ra...

Mọi người đã cùng nhau nổ súng!

Quá chỉnh tề rồi nhỉ?

Trương Minh Vũ vô cùng kinh ngạc!

Không thể hiểu được!

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt cũng hiện lên vẻ chấn động!

Được huấn luyện bài bản!

Đội ngũ nào vậy?

Sơn Bản Lộ chết lặng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2090


Chiếc bình màu trắng trong tay hắn vẫn lơ lửng trên không, không biết phải làm sao!

Ơ kìa...

Nhiếp Lang chậm rãi hỏi: "Mày nói cá chết lưới rách đâu?"

Chuyện này...

Khóe miệng Sơn Bản Lộ co giật dữ dội!

Hồi lâu sau, hắn mới hung hăng nói: "Được, coi như bọn mày tàn nhẫn! Lần sau, tao sẽ xử lý cả mày luôn!"

Nói xong, hắn hét lớn: "Rút lui!"

Vừa nói, hắn vừa ném cái bình trong tay xuống đất!

Bụp!

Làn khói mù mịt lập tức lan tỏa trong không khí!

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Đúng là không thể làm gì được loại khói tung hỏa mù này.

Dù sao, có thể giữ được mạng sống đã tốt lắm rồi.

Nhưng... nhiệm vụ lại thất bại.

Tần Minh Nguyệt siết chặt nắm tay, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ thất vọng.

Một lúc lâu sau, làn khói từ từ tan biến, Sơn Bản Lộ đã không còn đứng ở vị trí cũ.

Nhưng Nhiếp Lang vẫn đứng đó.

Khuôn mặt anh ta đầy vẻ giễu cợt.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Quét mắt nhìn xung quanh, anh mới phát hiện Sơn Bản Lộ và tất cả đám người Thần Ẩn đang ngồi xổm trên mặt đất?

Hả?

Hai mắt Trương Minh Vũ lập tức mở to!

Lúc này mới nhận ra không biết từ khi nào lại có thêm hai mươi người đeo mặt nạ ở hành lang.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ vô cùng kinh ngạc!

Tất cả các lối ra vào đều bị chặn!

Trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt lập tức lóe lên vẻ phấn khích!

Bắt được rồi à?

Nhiếp Lang hờ hững nói: "Không chạy nữa sao?"

Sơn Bản Lộ hít một hơi thật sâu.

Cuối cùng... lại thấy tuyệt vọng!

Gặp phải cao thủ rồi!

Sơn Bản Lộ nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc mày là ai?"

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh cũng tò mò.

Nhiếp Lang hờ hững nói: "Mày không xứng biết thân phận của tao”.

Sơn Bản Lộ nhất thời không nói nên lời, trong mắt bừng bừng lửa giận!

Nhiếp Lang quay đầu nhìn về phía Trương Minh Vũ, cười nói: "Anh là Trương Minh Vũ à?"

Hả?

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Anh biết tôi sao?

Vẻ phức tạp lại lóe lên trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt.

Trương Minh Vũ... ngày càng trở nên bí ẩn.

Nhiếp Lang cười nói: "Anh là người quen cũ của chúng tôi”.

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nhiếp Lang tiếp tục cười nói: "Chị gái của anh thường xuyên nhắc tới anh với chúng tôi, chúng tôi đều vô cùng ngưỡng mộ”.

Khách khí quá.

Trương Minh Vũ ngơ ngác hỏi: "Chị? Chị nào cơ?"

20230829041211-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2091


Chuyện này...

Tim Trương Minh Vũ đập thình thịch, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc!

Tần Minh Nguyệt khẽ cau mày.

Mộc?

Tần Minh Nguyệt tỏ vẻ trầm tư.

Trương Minh Vũ phấn khích hỏi: "Vậy... bây giờ chị cả đang ở đâu?"

Nhiếp Lang cau mày hỏi: "Anh không biết sao?"

Trương Minh Vũ vội vàng lắc đầu!

Mấy chị gái khác chưa bao giờ tiết lộ tin tức của chị cả!

Nhiếp Lang bật cười đắc ý nói: "Nếu cô ấy đã không nói với anh thì tôi cũng không thể nói nhiều”.

Ồ...

Trương Minh Vũ vô cùng thất vọng.

Nhưng dù thế nào anh cũng đã mãn nguyện rồi.

Dù sao... chị cả đã đến giúp, anh tin rằng không bao lâu nữa chị cả sẽ xuất hiện!

Nhiếp Lang cau mày hỏi: "À, sao anh lại mang họ Trương?"

Hả?

Trương Minh Vũ đờ đẫn nói: "Bố tôi họ Trương thì đương nhiên tôi cũng mang họ Trương...”

Tên của anh là do sư phụ đặt.

Nhiếp Lang hơi nhíu mày, hỏi: "Cô Mộc... không phải là chị gái ruột của anh à?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Không phải, sao vậy?"

Do dự một lát, Nhiếp Lang chậm rãi nói: "Không có gì”.

Nhưng một biểu cảm kỳ lạ xuất hiện trên khuôn mặt anh ta.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Chuyện gì thế?

Nhiếp Lang lạnh lùng nói: "Được rồi, thu dọn hiện trường đi”.

Thái độ của anh ta đã lạnh lùng hơn rất nhiều.

Trương Minh Vũ rất bất lực.

Lạ nhỉ?

Tần Minh Nguyệt ra lệnh.

Những binh lính đã ngã xuống lại đứng dậy một cách khó khăn.

Không lâu sau, đám người Thần Ẩn bị đẩy vào một phòng giam cao cấp khác.

Sếp Trần cũng trong số đó.

Trương Minh Vũ yên lặng ngồi bên cạnh nghỉ ngơi, trong lòng hỗn loạn.

Khi nào chị cả mới xuất hiện?

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên.

Giọng nói êm tai của Tần Minh Nguyệt truyền đến: "Bọn họ đâu?"

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn xung quanh, lúc này mới thấy đám người Nhiếp Lang đã biến mất.

Trương Minh Vũ lúng túng nói: "Đi rồi”.

Nói đi là đi luôn à?

Tần Minh Nguyệt gật đầu nói: "Chúng ta cũng đi thôi, hôm nay anh đã vất vả rồi”.

Trương Minh Vũ cười nói: "Cô còn khách khí với tôi vậy à?"

À thì...

Tia sáng lóe lên trong đôi mắt đẹp của Tần Minh Nguyệt.

Sao lại không khách khí chứ?

Tần Minh Nguyệt và Trương Minh Vũ nhanh chóng bước ra ngoài.

Trời đã tối om như mực.

Trương Minh Vũ chậm rãi hỏi: "Mọi việc đã xử lý xong chưa?"

Tần Minh Nguyệt gật đầu nói: "Bọn chúng đều bị bắt rồi, đợi người của chúng tôi đến sẽ đưa thẳng chúng về Ninh Châu”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Quả thật...

Ninh Châu an toàn hơn.

Hai người đi về phía trước.

Tần Minh Nguyệt tò mò hỏi: "Chị cả của anh là ai?"

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Nếu tôi nói tôi không biết thì cô có tin tôi không?"

Tần Minh Nguyệt không chút do dự gật đầu, nói: "Tin”.

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thật lâu sau, anh cười toe toét.

Tần Minh Nguyệt liếc nhìn bóng đêm, hờ hững nói: "Đã muộn rồi, để tôi mời anh ăn một bữa nhé”.

"Đợi anh về Ninh Châu, tôi sẽ cảm ơn anh đàng hoàng”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Không cần cảm ơn đâu, ăn một bữa là được”.

Dù sao anh cũng đói bụng rồi.

Chẳng mấy chốc, hai người lên xe.

Tần Minh Nguyệt đạp ga lao ra ngoài.

Trương Minh Vũ hoàn toàn dựa vào ghế, lặng lẽ nhìn cảnh đêm của Tĩnh Châu.

Hôm nay lại là một ngày khó khăn.

Vẫn may...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2092


Cũng qua rồi.

Không lâu sau, xe dừng lại.

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh.

Lúc này mới biết xe đậu bên đường, đối diện một quán hoành thánh.

Ăn cái này à?

Trương Minh Vũ hơi kinh ngạc.

Tần Minh Nguyệt hờ hững nói: "Đi thôi”.

Nói xong, cô ta mở cửa xe bước ra ngoài.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Đúng thật là...

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ bước lên phía trước để theo kịp.

Hai người bước vào.

Giờ đã muộn, không có khách trong quán.

Tần Minh Nguyệt gọi hai bát hoành thánh.

Trương Minh Vũ chậm rãi nở nụ cười, khá chờ mong.

Dù sao... lâu lắm rồi chưa ăn món này.

Hai người trò chuyện.

Không lâu sau, hoành thánh được bưng ra.

Nóng hổi ngon lành.

Mắt Tần Minh Nguyệt lóe sáng, nói: "Ăn đi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Ngay sau đó, anh gắp một miếng nếm thử.

Ngon!

Trương Minh Vũ rất ngạc nhiên.

Thường ở khách sạn quen ăn thịt cá, nay bỗng ăn lại món này... ngon quá!

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: "Ông chủ, làm thêm cho tôi một bát, đóng gói đem về”.

Hả?

Tần Minh Nguyệt nghi ngờ hỏi: "Không đủ ăn sao?"

Trương Minh Vũ lắc đầu, cười nói: "Đủ rồi, mang về cho Kiều Hân”.

Đôi mắt của Tần Minh Nguyệt lóe sáng khi nghe điều này.

Cô ta lại cúi đầu ăn tiếp.

Trương Minh Vũ cũng bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Sau trận chiến ác liệt.

Bây giờ được ăn một bát hoành thánh nóng hôi hổi, thật sảng khoái!

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ để đũa xuống, cười nói: "No rồi, cô ăn từ từ”.

Tần Minh Nguyệt giật mình.

Liếc mắt nhìn sang, cô ta mới phát hiện Trương Minh Vũ vẫn chưa ăn xong.

Còn lại vài miếng...

Tần Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, hỏi: "Sao anh không ăn hết luôn?"

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Tôi no rồi...”

Vừa chiến đấu hết mình, bây giờ không thèm ăn.

Trên người vẫn còn đau...

Tần Minh Nguyệt bất mãn nói: "Không ăn thì lúc đầu bảo ông chủ làm ít thôi, lãng phí vậy”.

Trương Minh Vũ ngẩn ra.

Còn có thể làm ít hơn được à?

Mặc dù có thể, nhưng... ai đi ăn nhà hàng lại yêu cầu vậy chứ...

Trương Minh Vũ ngượng ngùng mỉm cười: "Xin lỗi, lần sau chú ý”.

Đột nhiên, Tần Minh Nguyệt đưa tay cầm chiếc bát lên.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Tần Minh Nguyệt đổ tất cả hoành thánh trong bát vào bát của mình.

Chuyện này...

Đôi mắt của Trương Minh Vũ mở to ngay lập tức.

Tôi đã ăn rồi mà cô vẫn ăn à?

Tần Minh Nguyệt phớt lờ, lẩm bẩm: "Tôi đã từng bị đói bảy ngày trong rừng nguyên sinh”.

"Hoặc là chết đói, hoặc là...”

Câu phía sau chưa nói hết.

Hả?

Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm!

Đói bảy ngày ư?

Vậy không phải sẽ chết đói sao?

Tần Minh Nguyệt lặng lẽ nói: "Từ đó về sau, tôi không lãng phí một hạt gạo nào”.

Lúc này Trương Minh Vũ mới đột nhiên ý hiểu ra.

Chẳng trách...

Nhưng... tại sao lại bị bỏ đói trong rừng?

Anh đột nhiên phát hiện ra rằng Tần Minh Nguyệt có vẻ... hơi thần bí.

Cô gái này... thực sự không đơn giản.

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng không nói nhiều.

Tần Minh Nguyệt không chần chừ nữa, gắp một miếng hoành thánh cho vào miệng.

Không hề có ý ghét bỏ.

Ồ...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2093


Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh.

Đột nhiên, anh thấy trong các bát khác mà người ta vừa ăn cũng còn vài miếng...

Chuyện này...

Trương Minh Vũ lúng túng cười hỏi: "Bên kia vẫn còn, cô... có muốn ăn thêm không?"

Hả?

Tần Minh Nguyệt giật mình.

Ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt tối sầm lại!

Ồ...

Khuôn mặt Trương Minh Vũ cứng đờ!

Hình như hơi sai sai rồi?

Tần Minh Nguyệt bất mãn nói: "Ở trước mặt tôi, người khác căn bản không dám lãng phí”.

"Anh cho rằng tôi thích ăn đồ thừa của người khác hả?"

Trương Minh Vũ ngượng ngùng mỉm cười.

Tần Minh Nguyệt hung dữ trừng mắt lẩm bẩm: "Tôi chưa bao giờ ăn đồ thừa của người khác đâu”.

"Thật là...”

Ồ...

Trương Minh Vũ lại nở nụ cười ngượng ngùng.

Mình đang nghĩ gì vậy chứ?

Tần Minh Nguyệt trừng mắt giận dữ, thở phì phò ăn ngấu nghiến.

Trái lại cũng dễ thương.

Trương Minh Vũ yên lặng ngồi bên cạnh, không dám lên tiếng.

Nhưng trong lòng lại có cảm giác kỳ lạ.

Nếu chê đồ của người khác thì tại sao lại ăn của tôi?

Không chê của tôi à?

Sắc mặt Trương Minh Vũ hơi ửng đỏ.

Mình tự đề cao mình quá rồi...

Không lâu sau, Tần Minh Nguyệt đặt đũa xuống.

Trương Minh Vũ liếc nhìn.

Quả nhiên trong bát chẳng còn gì...

Tần Minh Nguyệt đứng dậy nói: "Đi thôi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Sau khi thanh toán, cả hai trở lại xe.

Tần Minh Nguyệt mím môi hỏi: "Anh đi đâu?"

Vẫn còn bất mãn.

Trương Minh Vũ lúng túng nói vị trí của đại viện.

Tần Minh Nguyệt nhanh chóng lái xe xe đi.

Suốt quãng đường cả hai đều im lặng.

Trương Minh Vũ luôn mang biểu cảm ngượng ngùng trên khuôn mặt.

Muốn giải thích...

Nhưng không biết phải nói gì.

Không lâu sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng đại viện.

Trương Minh Vũ bối rối mở cửa xe.

Đột nhiên, giọng nói du dương của Tần Minh Nguyệt vang lên: "Hai ngày tới tôi vẫn ở Tĩnh Châu, nếu có khó khăn gì thì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Được”.

Tần Minh Nguyệt liếc nhìn rồi nói thêm: "Tôi không chỉ nói về việc công”.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Rừm!

Đột nhiên, chiếc xe nổ máy!

Trương Minh Vũ còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe đã biến mất khỏi tầm mắt...

Không chỉ việc công sao?

Có thể là việc tư à?

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu bước vào.

Sau khi thoát khỏi cõi chết, anh hoàn toàn không có tâm trạng nghĩ nhiều.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã đến cổng biệt thự.

Anh giơ tay gõ cửa.

Tiếng bước chân vội vã vang lên.

Cánh cửa mở toang.

Khuôn mặt thanh tú của Lâm Kiều Hân lọt vào tầm mắt.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Nhưng còn chưa kịp nói gì, Lâm Kiều Hân đột nhiên tiến lên một bước!

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Lâm Kiều Hân lao vào vòng tay của Trương Minh Vũ!

Ơ kìa...

Trương Minh Vũ vô cùng kinh ngạc!

Cô ấy…

Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ mới sực tỉnh.

Cẩn thận cảm nhận...

Cơ thể mảnh mai của Lâm Kiều Hân khẽ run rẩy, như thể cô đang khóc!

Ừng ực!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2094


Trương Minh Vũ nuốt nước bọt, nói: "Em lo cho anh à?”

Lâm Kiều Hân nặng nề gật đầu!

Trương Minh Vũ đột nhiên cảm thấy phần áo trước ngực mình đã ướt...

Một cảm giác áy náy lập tức hiện lên trong lòng Trương Minh Vũ.

Anh cười nói: "Được rồi, không cần lo lắng nữa, em xem không phải anh vẫn yên ổn đứng đây sao?”

Lâm Kiều Hân lại gật đầu.

Nhưng... cô không có ý định mở lời, cũng không định rời khỏi vòng tay anh.

Ồ...

Trương Minh Vũ hơi do dự.

Không biết làm sao.

Hồi lâu sau, Lâm Kiều Hân mới chậm rãi giãy giụa đứng ra, đôi mắt đẹp nhìn kỹ toàn thân Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: "Anh không sao, em nhìn xem, cả người đều nguyên vẹn”.

Phù!

Lúc này Lâm Kiều Hân mới thở phào nhẹ nhõm.

Trương Minh Vũ cười nói: "Chúng ta đi vào trong rồi nói chuyện nhé, không phải em muốn anh đứng đây luôn chứ?"

Ồ...

Lâm Kiều Hân trừng mắt.

Quay người bước vào.

Trương Minh Vũ cười toe toét đi theo.

Hai người đến phòng khách.

Trương Minh Vũ đặt hoành thánh trên bàn, nở nụ cười trìu mến.

Có người lo lắng cho mình thật tốt.

Lâm Kiều Hân quan tâm hỏi: "Anh khát không? Hôm nay chắc mệt lắm nhỉ?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Anh không mệt, sớm đã nghỉ ngơi rồi, anh không sao, em mau ngồi đi”.

Lúc này Lâm Kiều Hân mới nhẹ nhàng ngồi xuống.

Cô đã lo lắng suốt một ngày, nhất thời không có cách nào thoát ra khỏi tâm trạng này.

Thấy vậy, ánh mắt Trương Minh Vũ càng thêm dịu dàng.

Tất cả đều xứng đáng!

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ cười hỏi: "À, em ăn gì chưa?"

Lâm Kiều Hân giật mình.

Cô khẽ lắc đầu.

Lo lắng còn không kịp đây, đâu có tâm trạng ăn uống...

Trương Minh Vũ kích động nói: "Hôm nay anh mang món ngon về cho em đây!"

Hả?

Lâm Kiều Hân sững sờ.

Trương Minh Vũ đưa bát hoành thánh trong tay về phía trước!

Đây là…

Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân hơi bối rối.

Trương Minh Vũ cười nói: "Mở ra ăn thử đi, ngon lắm”.

Lâm Kiều Hân do dự một lúc, sau đó đưa tay ra nhận lấy hộp đóng gói trong tay anh.

Đôi mắt đẹp đầy vẻ bối rối.

Đây là gì?

Lâm Kiều Hân mở gói hàng.

Mùi thơm ngào ngạt tràn ngập không khí!

Trương Minh Vũ nở nụ cười đắc ý!

Chắc chắn cô ấy sẽ thích ăn!

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân lóe sáng!

Lúc nãy vì lo lắng, cô hoàn toàn không nghĩ đến việc đói hay không.

Bây giờ mùi thơm này...

Trương Minh Vũ cười nói: "Mau ăn đi”.

Lâm Kiều Hân nặng nề gật đầu.

Cô nhanh chóng dùng đũa gắp một miếng hoành thánh cho vào miệng.

Nhai nhẹ...

Trương Minh Vũ mong đợi hỏi: "Sao nào? Ngon không?"

Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, nói: "Ngon”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Rất hài lòng!

Lâm Kiều Hân ăn liên tiếp mấy miếng, hoàn toàn bị món ngon này chinh phục!

Trương Minh Vũ yên lặng quan sát.

Khoảnh khắc này ấm áp vô cùng!

Không mất nhiều thời gian để Lâm Kiều Hân ăn no.

Nhưng... vẫn còn khá nhiều.

Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ do dự.

Hả?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"

Ờ thì...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2095


Lâm Kiều Hân do dự hồi lâu mới nói: "Anh... đói không?"

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Anh không đói, mau ăn đi, anh vừa mới ăn rồi”.

Sắc mặt Lâm Kiều Hân không thay đổi.

Nhưng trong lòng lại có cảm giác thất vọng.

Trương Minh Vũ nghi hoặc, hỏi: "Em sao vậy? Em không thích món này à?"

Lâm Kiều Hân mím miệng khẽ lắc đầu.

Hả?

Trương Minh Vũ hơi hoang mang khó hiểu.

Lâm Kiều Hân nhẹ giọng nói: "Không biết vì sao, em lại... muốn anh ăn...”

Hả?

Nghe vậy, khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật.

Thẳng thắng vậy à?

Trương Minh Vũ cảm thấy cực kỳ ấm áp.

Không thể giải thích…

Cảm giác như Lâm Kiều Hân thực sự giống như một người vợ.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Được, nếu em không chê thì anh ăn”.

Chê ư?

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Chê gì cơ?"

Trương Minh Vũ lúng túng bật cười: "Không phải em vừa mới ăn rồi sao, nếu không chê thì anh sẽ ăn”.

Chuyện này...

Lâm Kiều Hân trừng mắt giận dữ.

Nhanh tay gắp một miếng hoành thánh.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Không phải bảo anh ăn à? Sao lại tự ăn vậy?

Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ nhiều, đã thấy chiếc đũa giơ ra trước miệng...

Chuyện này...

Trương Minh Vũ trợn to hai mắt.

Đút cho mình à?

Lâm Kiều Hân bình tĩnh nói: "Há miệng”.

Trương Minh Vũ không thể không phối hợp.

Lâm Kiều Hân nhanh chóng đưa hoành thánh đến miệng Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ ngây ngốc nhai.

Có vẻ... ngọt ngào hơn!

Ánh mắt Lâm Kiều Hân lấp lóe.

Một lúc lâu sau, cô lại gắp một miếng hoành thánh... cho vào miệng mình...

Chuyện này...

Đôi mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ hoang mang!

Sao... cô ấy lại ăn nữa vậy?

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân cũng ửng hồng.

Cô đã no lắm rồi.

Nhưng... chẳng biết tại sao lại muốn chứng minh.

Cô không hề chê!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt hoành thánh.

Nhưng... vẫn mờ mịt khó hiểu.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân càng ửng đỏ hơn, trong lòng cảm thấy xấu hổ.

Nhưng...

Chẳng phải chúng ta là vợ chồng sao?

Chuyện này rất bình thường!

Nghĩ như vậy, cảm giác kỳ lạ trong lòng Lâm Kiều Hân dần dần lắng xuống.

Một miếng hoành thánh khác lại được gắp lên.

Đưa đến miệng Trương Minh Vũ.

Ồ...

Trương Minh Vũ lúng túng mở miệng, nhẹ nhàng nhai.

Có vẻ... ngon hơn.

Lâm Kiều Hân cố gắng hết sức để kiểm soát biểu cảm của mình, không muốn bị Trương Minh Vũ nhìn ra được điều gì.

Trương Minh Vũ cảm thấy lạ lùng.

Một cô gái lạnh lùng như cô ấy còn không xấu hổ, mình... xấu hổ gì chứ?

Đúng vậy!

Trương Minh Vũ chậm rãi nở nụ cười.

Mối quan hệ đang trở nên gần gũi hơn!

Trương Minh Vũ ăn ngấu nghiến.

Vừa nãy không ăn nhiều.

Bây giờ đang đói...

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân nhoẻn miệng cười, hỏi: “Ngon không?"

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu, cười nói: "Ngon!"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2096


Lâm Kiều Hân mỉm cười trìu mến.

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe sáng, trêu chọc: "Hơn nữa còn ngon hơn lúc nãy ăn ở quán!"

Hả?

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"

Trương Minh Vũ giả vờ bình tĩnh nói: "Không biết, có khả năng... là được thêm vào thứ gì đó”.

Thêm vào ư?

Sắc mặt Lâm Kiều Hân đỏ bừng.

Còn có thể thêm vào thứ gì chứ?

Lâm Kiều Hân hậm hực trừng mắt.

Nhưng cô không biết Trương Minh Vũ có phải cố ý nói vậy hay không...

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã ăn hết hoành thánh.

Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng ngồi trên ghế sô pha, đôi mắt tràn đầy niềm vui.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Có chuyện gì mà vui thế?"

Lâm Kiều Hân cười nói: "Anh không thiếu mất bộ phận nào nên em rất vui”.

Thiếu…

Trương Minh Vũ trừng mắt.

Nhưng lòng rất ấm áp.

Lâm Kiều Hân lặng lẽ quan sát, đôi mắt đẹp của cô ấy tràn đầy sự dịu dàng.

Hôm nay…

Liễu Thanh Duyệt nói với cô rằng Trương Minh Vũ gặp nguy hiểm.

Cô đã hoàn toàn cảm nhận được thế nào gọi là lòng nóng như lửa đốt.

Vẫn may...

Trương Minh Vũ không để ý, vươn vai duỗi người.

Đau lưng mỏi hông...

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Sao vậy? Không thoải mái à?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Không, chỉ hơi mệt”.

Mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, nói: "Mệt thì đi ngủ sớm, cũng muộn rồi”.

Trương Minh Vũ cảm thấy không biết làm sao.

Anh vô thức cảm thấy lúc Lâm Kiều Hân nói câu này... cô rất phấn khích?

Phấn kích gì vậy nhỉ?

Trương Minh Vũ cười nói: "Ừ, vậy anh về phòng nghỉ ngơi trước”.

Nói xong anh đứng dậy đi về phía trước.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước, cánh tay đột nhiên cảm nhận được sự mềm mại.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Lúc này cô mới nhận ra Lâm Kiều Hân đang ôm cánh tay mình, nhẹ nhàng dìu đỡ.

Ồ...

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ mỉm cười: "Anh không sao, anh cũng không phải tàn tật mà”.

Lâm Kiều Hân trừng mắt nói: "Sao anh nói nhiều vậy, cứ nghe lời là được”.

Nói xong, cô nhẹ nhàng dùng cánh tay đỡ Trương Minh Vũ về phía trước!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ càng bối rối hơn.

Anh thậm chí còn tự hỏi liệu Lâm Kiều Hân có uống nhầm thuốc hay không...

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã được Lâm Kiều Hân dìu vào phòng.

Ấn xuống giường.

Trương Minh Vũ cảm thấy rất không tự nhiên.

Nhiệt tình quá nhỉ...

Lâm Kiều Hân khẽ nói: "Anh... cởi giày ra đi, em... sợ có mùi nên không giúp anh được”.

Ồ...

Còn muốn cởi giày của mình nữa à?

Trương Minh Vũ không vui nói: "Anh có dùng miếng lót khử mùi, chân không hề hôi...”

Nói xong anh cởi giày rồi lên giường.

Anh thậm chí còn tự hỏi liệu có phải Lâm Kiều Hân muốn rửa chân cho mình không...

May thay cô ấy sợ có mùi.

Lúc này Trương Minh Vũ mới xua tan ý nghĩ này.

Trương Minh Vũ yên lặng nằm ở trên giường.

Buồn ngủ rồi.

Nhưng Lâm Kiều Hân vẫn đứng một bên, anh ngại c** q**n áo đi ngủ.

Chỉ có thể... đợi.

Lâm Kiều Hân lẳng lặng đứng bên giường, đôi mắt đẹp hơi do dự!

Bầu không khí ngột ngạt.

Trong mắt Trương Minh Vũ cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2097


Sao... vẫn chưa rời đi?

Ngủ ở đây luôn à?

Thật lâu sau, Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, cứ như đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó!

Cô đột ngột xoay người!

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Sao vậy?

Lâm Kiều Hân nhẹ giọng nói: "Anh... nằm xuống đi”.

Phụt!

Trương Minh Vũ suýt nôn ra máu!

Câu nói này...

Mình đang bị ép à?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Tại sao?"

Lâm Kiều Hân khẽ nghiến răng, tức giận nói: "Em bảo anh nằm xuống thì cứ nằm đi, anh... hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Nói xong, khuôn mặt xinh đẹp của cô ửng hồng.

Hả?

Trương Minh Vũ trợn to hai mắt, vô cùng kinh ngạc!

Rốt cuộc hôm nay cô ấy sao vậy?

Trương Minh Vũ yên lặng xoay người.

Nằm trên giường.

Nhìn kỹ, anh mới phát hiện ra Lâm Kiều Hân đang... cởi dép?

Cô ấy định làm gì thế?

Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng!

Lâm Kiều Hân xoay người ngồi ở trên giường.

Nắm tay siết chặt...

Hồi lâu sau, cô mới chuyển động cơ thể mềm mại, chậm rãi đứng dậy.

Trương Minh Vũ vô thức quay lại.

Lâm Kiều Hân nhẹ giọng nói: "Đừng nhúc nhích, nằm sấp đó đi”.

Ồ...

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Coi mình là phạm nhân thật à?

Nhưng... rốt cuộc cô định làm gì?

Trương Minh Vũ rất khó hiểu.

Nhưng nằm sấp trên giường, anh không nhìn thấy gì cả.

Anh chỉ có thể cảm nhận được Lâm Kiều Hân vẫn do dự di chuyển cơ thể...

Thôi vậy.

Trương Minh Vũ lắc đầu ngừng suy nghĩ.

Đột nhiên…

Người anh chùng xuống!

Sau lưng... cực kỳ mềm mại!

Hai mắt Trương Minh Vũ lập tức mở to!

Lâm Kiều Hân... ngồi bên hông anh!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ hoang mang!

Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, một đôi bàn tay nhỏ bé mát lạnh đã đặt ở sau lưng anh.

Dù xuyên qua lớp quần áo nhưng... cảm giác vẫn rõ ràng!

Trương Minh Vũ ngây người!

Hai tay Lâm Kiều Hân bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp.

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.

Anh vẫn chưa tỉnh táo sau cú sốc!

Cô ấy phấn khích như vậy chỉ vì muốn mát xa cho mình sao?

Chuyện này...

Trương Minh Vũ thậm chí bắt đầu tự hỏi liệu đây có phải là Lâm Kiều Hân hay không!

Hơi dọa người!

Sức lực trong tay Lâm Kiều Hân bắt đầu tăng lên.

Rất thoải mái!

Lúc này Trương Minh Vũ mới định thần lại.

Giọng nói hơi căng thẳng của Lâm Kiều Hân vang lên: "Thế nào? Có thoải mái không?"

Ừng ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt, cười nói: "Thoải... thoải mái”.

Lâm Kiều Hân đỏ mặt, như có thể nặn ra máu!

Từ nhỏ đến lớn……

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó cô sẽ mát xa cho một người đàn ông...

Đột nhiên, giọng nói dễ nghe của Lâm Kiều Hân vang lên: "Sao cơ thể anh lại căng cứng vậy?"

Ồ...

Trương Minh Vũ hơi lúng túng.

20230830101912-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2098


Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều, chỉ lẳng lặng nằm xuống, cẩn thận cảm nhận!

Vậy mới gọi là thoải mái!

Đấm lưng, xoa vai, chỗ nào cũng có!

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, cánh tay em cũng mỏi rồi nhỉ? Mau nghỉ ngơi đi”.

Lâm Kiều Hân khẽ nói: "Mỏi tay... còn tốt hơn nhiều so với đau lòng”.

Động tác của cô không dừng lại.

Đau lòng ư?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Em... đau lòng gì cơ?"

Lâm Kiều Hân mím môi nói: "Tại sao... em không giúp gì được cho anh”.

Nói xong, trong đôi mắt đẹp của cô tràn đầy vẻ tự trách.

Cô ấy rất sẵn lòng giúp đỡ.

Nhưng... những việc cô có thể giúp lại quá ít.

Trương Minh Vũ bật cười nói: "Em là một cô gái mà, em đã mạnh mẽ hơn rất nhiều người rồi”.

"Mọi việc anh làm đều là của đàn ông, em không giúp được cũng là chuyện bình thường”.

Lâm Kiều Hân nắm chặt tay nói: "Nhưng... mấy người chị tư đều có thể giúp đỡ, chỉ có em...”

Nói xong, cô càng thêm khó chịu.

Trương Minh Vũ lắc đầu cười khổ nói: "Mấy người chị tư không giống người bình thường, em không cần so sánh với bọn họ”.

Lâm Kiều Hân không nói nữa.

Trương Minh Vũ mặc dù không thể nhìn thấy, nhưng anh có thể cảm nhận được trái tim của cô.

Cô ấy... thực sự muốn giúp mình sao?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lấp lóe, cười nói: "Vậy để anh giao cho em một việc mà em có thể giúp anh, được không?"

Hả?

Lâm Kiều Hân kinh ngạc, hỏi: "Việc gì?"

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: "Giúp anh quản lý công ty, anh sẽ giao toàn bộ công việc kinh doanh cho em”.

Chuyện này...

Đôi mắt của Lâm Kiều Hân mở to ngay lập tức!

Tất cả ư?

Dù sao... Trương Minh Vũ hiện giờ có quá nhiều công ty.

Đều giao cho mình à?

Vẻ phức tạp lại lóe lên trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân.

Đối với cô, việc này không phải là giúp.

Mà là... món quà của Trương Minh Vũ.

Mãi lâu sau, Lâm Kiều Hân mới khẽ nói: "Em... muốn bảo vệ sự an toàn cho anh”.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ mỉm cười: "Em không luyện võ, hơn nữa giúp anh chia sẻ gánh nặng công việc, chẳng phải cũng là bảo vệ anh một phần sao?"

"Dã tâm của anh rất lớn”.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Dã tâm gì cơ?"

Trương Minh Vũ cau mày, cười nói: "Trở thành người giàu nhất cả nước!"

Hả?

Vừa dứt lời, Lâm Kiều Hân lập tức trừng lớn hai mắt!

Chuyện này...

Có quá khó không?

Trương Minh Vũ nói rất nghiêm túc: "Nếu em giúp anh, vừa hay anh cũng có thể tập trung vào việc đối phó với Thần Ẩn và Âu Dương Triết”.

"Nếu không... chúng ta sẽ luôn gặp nguy hiểm”.

"Anh không muốn quá bị động”.

Hai mối nguy hiểm này đã dạy cho Trương Minh Vũ một bài học sâu sắc!

Không thể bó tay chờ chết!

Kẻ thù mạnh thì đã sao? Chẳng phải chúng cũng là con người à?

Tổ 11 của Thần Ẩn rất mạnh, bây giờ không phải đều ở trong phòng giam sao?

Nghĩ tới đây, Trương Minh Vũ càng thêm quyết tâm.

Phản đòn!

Lâm Kiều Hân khẽ nghiến răng hỏi: "Vậy... em có thể giúp gì cho anh?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Yên tâm, mọi việc đã được sắp xếp cho em rồi, em chỉ cần đến vận hành là được”.

"Giao cho người khác thì anh cũng không yên tâm”.

Nghe những lời này, Lâm Kiều Hân cảm thấy rất ấm áp.

Lâm Kiều Hân cười nói: "Được, nếu ông chủ Trương đã tin tưởng như vậy thì... tiểu nữ cung kính không bằng tuân lệnh!"

Rất vui vẻ!

Trương Minh Vũ hơi bất ngờ.

Cô gái này...

Chắc chắn đã chịu đả kích!

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân di chuyển cơ thể mảnh khảnh của mình trèo xuống khỏi người Trương Minh Vũ.

Không mát xa nữa à?

Trong lòng Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2099


Bụp!

Đột nhiên, một âm thanh trầm đục vang lên.

Trương Minh Vũ quay đầu lại...

Vừa hay nhìn thấy Lâm Kiều Hân nằm bên cạnh mình, khuôn mặt thanh tú kề sát.

Trương Minh Vũ căng thẳng.

Chẳng biết tại sao, ở khoảng cách gần như vậy... anh vẫn thấy căng thẳng.

Rất đẹp.

Lâm Kiều Hân cười nói: "Nhưng em có một yêu cầu!"

Hả?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Yêu cầu gì?"

Lâm Kiều Hân cười nói: "Em muốn anh đầu tư một trăm triệu tệ cho em! Sau đó... đừng hỏi em dùng để làm gì!"

Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: "Được, ba trăm triệu tệ cũng được”.

Nói xong ánh mắt anh đầy vẻ cưng chiều.

Biểu cảm của Lâm Kiều Hân cứng đờ.

Ánh mắt cưng chiều này...

Bốn mắt chạm nhau, thời gian như ngừng trôi.

Lâm Kiều Hân cũng có một cảm giác kỳ lạ trong lòng.

Như bị điện giật.

Cơ thể Trương Minh Vũ kịch liệt run rẩy.

Dòng điện lớn quá.

Lâm Kiều Hân nghiêm túc cười nói: "Được, cứ quyết định vậy nhé!"

Trương Minh Vũ gật đầu, cười nói: "Chốt kèo”.

Đột nhiên, Lâm Kiều Hân duỗi ngón út ra.

Trương Minh Vũ bất lực!

Đường đường là sếp của tập đoàn Lâm Thị... sao lại giống con nít vậy...

Trương Minh Vũ vươn ngón tay út.

Móc tay!

Lúc này Lâm Kiều Hân mới nở nụ cười hạnh phúc.

Chứ như cô đã rất mong chờ.

Trương Minh Vũ cũng vô cùng tò mò.

Cô ấy muốn đầu tư vào việc gì vậy?

Khoản đầu tư lần trước... đến bây giờ vẫn không có động tĩnh gì.

Mất hết rồi à?

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng lắc đầu.

Lâm Kiều Hân ngồi thẳng dậy, hỏi: "Còn chỗ nào khó chịu không? Em xoa bóp cho anh”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Được rồi, toàn thân đều thoải mái, bây giờ ngủ sẽ rất ngon!"

Đôi mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng, cười nói: "Được, vậy ngủ đi!"

Nói xong, cô nằm xuống giường!

Kéo chăn lên!

Toàn bộ các chuyển động đều trơn tru mượt mà!

Trương Minh Vũ sững người một lúc.

Lại... ngủ cùng nhau à?

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Dù sao cũng không phải lần đầu.

Quen rồi.

Trương Minh Vũ lật người lại, rất vui vẻ.

Hôm nay…

Anh lại nhìn thấy một Lâm Kiều Hân khác.

Đột nhiên, cánh tay siết chặt lại.

Giọng nói nghi ngờ của Lâm Kiều Hân vang lên: "Anh mặc quần áo đi ngủ sao? Vẫn thoải mái được à?"

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Không phải trước đây vẫn ngủ như vậy ư?

Trương Minh Vũ không vui nói: "Không phải em cũng đang mặc quần áo đó sao? Vẫn thoải mái được à?"

Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, nói: "Vậy... em thay đồ ngủ nhé?"

Hả?

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ trợn to hai mắt!

Thay đồ ngủ ư?

Không ngại à?

Tuy nhiên, anh chưa kịp nói nhiều, Lâm Kiều Hân đã đứng dậy bước ra ngoài.

Trương Minh Vũ bối rối.

Thay thật hả?

Chuyện này...

Rốt cuộc Lâm Kiều Hân muốn làm gì?

Trương Minh Vũ rất hoang mang!

Không lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên.

Cánh cửa mở ra.
 
Back
Top Dưới