Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2000


Gã đàn ông đó đi lại với vẻ mặt nghiêm nghị.

Càng lúc càng nhanh.

Tay gã ta chậm rãi đưa lên ngực, lấy ra một bộ đàm.

Mắt nhìn chằm chằm vào cái cây to mà Trương Minh Vũ đang nấp.

Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng!

Không được để gã ta lên tiếng!

Gã đàn ông đó nhanh chóng đưa bộ đàm lên miệng.

Gã ta đã đi hơn mười mét!

Tuy nhiên lúc này, Long Tam đột nhiên nhảy ra khỏi bụi cỏ gần đó!

Trái tim gã ta giật thót!

Bỗng nhiên trước mắt lóe lên một tia sáng...

Trên cổ gã ta cảm thấy ớn lạnh, cơ thể mềm ngoặt ngã xuống đất.

Long Tam đỡ lấy thi thể gã nhẹ nhàng đặt xuống đất, suốt quá trình gã ta không kịp phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ cảm thấy rất ngạc nhiên.

Được rồi!

Long Tam nói nhỏ: “Đi thôi!”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Sau đó, cả hai chạy về chỗ của Long Tam.

Long Tam từ từ đứng dậy.

Đột nhiên, có một tia sáng chiếu vào mi mắt của Trương Minh Vũ!

Đây là...

Trái tim Trương Minh Vũ đột nhiên co thắt lại!

Không hay rồi!

Trương Minh Vũ hét lên: "Mau trốn đi!"

Nói xong, anh vội vàng núp ra sau gốc cây!

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam cũng lần lượt ẩn nấp!

Ánh mắt Trương Minh Vũ tràn đầy sự nghiêm trọng!

Ánh sáng vừa rồi... là được phản chiếu từ ống nhòm sao?

Nghĩ tới đây, cơ thể Trương Minh Vũ khẽ run lên!

Suýt chút nữa...

Vẻ mặt Long Tam nghiêm túc.

Trong lòng Trương Minh Vũ không khỏi lo lắng.

Có tay súng bắn tỉa!

Chứng tỏ... họ đã bị phát hiện!

Đột nhiên, Liễu Thanh Duyệt tiến lên một bước, nói: "Được rồi, chúng ta có thể đi rồi".

Hả?

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ bỗng trợn to hai mắt!

Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, Liễu Thanh Duyệt đã bước ra ngoài...

Chuyện này...

Trương Minh Vũ ngạc nhiên.

Long Tam cau mày, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười.

Anh ta nhanh chóng bước theo.

Trương Minh Vũ thẫn thờ bước ra ngoài.

Đưa mắt nhìn một vòng xung quanh, ở nơi ánh sáng chiếu vào không có gì bất thường.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một ý nghĩ.

Chẳng lẽ... có người âm thầm bảo vệ chị tư?

Trương Minh Vũ khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười.

Thảo nào...

Trương Minh Vũ thả lỏng hơn, bước lên phía trước để đi theo.

Không lâu sau, ba người lại lần nữa đi về phía trước với quãng đường gần một cây số.

Vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt nghiêm túc nói: "Ở chỗ này phải cẩn thận hơn".

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn xung quanh, vẫn không có gì bất thường.

Nhưng trong lòng Trương Minh Vũ lại tự nhắc nhở, anh hoàn toàn tin tưởng những lời của Liễu Thanh Duyệt!

Bọn họ tiếp tục đi về phía trước.

Đột nhiên, một bức tường bê tông chậm rãi hiện ra.

Đây là...

Thấy vậy, Trương Minh Vũ trợn to hai mắt!

Long Tam cau mày.

Trương Minh Vũ bước lên phía trước, lợi dụng sự che chắn của cái cây to rồi chậm rãi tới gần.

Không lâu sau, bức tường xuất hiện trong tầm mắt.

Bức tường rất cao, cao hơn bốn mét.

Ngoài ra còn có một tấm lưới sắt cao một mét được lắp đặt trên tường.

Cái này...

Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật.

Đúng là không con chim nào có thể bay vào trong...

Liếc nhìn xung quanh.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2001


Lúc đó anh mới nhận ra rằng bức tường dài khoảng ba mươi đến bốn mươi mét!

Đây... là nơi nào vậy?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ khó hiểu.

Thần Ẩn còn có nơi như vậy nữa sao?

Khuôn mặt Long Tam cũng có vẻ nghiêm trọng.

Liễu Thanh Duyệt chậm rãi hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Trương Minh Vũ trầm tư một lúc, sau đó nói: "Trước tiên tìm xem có chỗ nào có thể đi vào được không".

Hai người khẽ gật đầu.

Trương Minh Vũ không chần chờ nữa, dẫn hai người đi theo hướng bên phải.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến một ngã rẽ.

Trương Minh Vũ liếc nhìn, ngay lập tức trong lòng dâng lên một cảm giác lo lắng.

Bên này cũng có một bức tường giống vậy!

Còn dài hơn!

Khoảng bảy mươi tám mươi mét!

Các bức tường này quá,cao đến mức không thể nhìn thấy bên trong có những gì.

Đây ruốt cuộc là nơi nào vậy?

Trương Minh Vũ nhíu chặt mày, trong mắt tràn đầy sự nghiêm nghị.

Thời gian không còn nhiều!

Một lúc lâu sau, Trương Minh Vũ nói: "Đi sang bên kia!"

Không lâu sau, ba người dừng lại.

Trương Minh Vũ nhìn kỹ hơn...

Giống y hệt!

Vẫn là một bức tường cao bảy mươi tám mươi mét!

Cái này...

Trương Minh Vũ nhíu chặt lông mày, đôi mắt anh tràn đầy sự nghiêm trọng.

Làm sao đây?

Nhìn kỹ lại, trên tường ngay cả một khe hở cũng chẳng có.

Đừng nói đến việc có thể đi vào trong!

Haizz.

Trương Minh Vũ thở dài.

Đã lâu như vậy, Lâm Kiều Hân cô ấy...

Trương Minh Vũ nghiến răng, một cảm giác bất an từ từ dâng lên trong lòng anh.

Đôi mắt Liễu Thanh Duyệt lóe lên vẻ đau lòng, cô ấy nhẹ giọng nói: "Em trai, đừng lo lắng, chúng ta đi đến cửa chính xem thử".

Rõ ràng, bên này là phía sau.

Trương Minh Vũ gật đầu một cách nặng nề.

Ngoài cách đó ra thì không còn cách nào khác.

Chẳng mấy chốc, ba người họ lại di chuyển.

Đi về phía nam.

Xung quanh từ đầu đến cuối không có bất kì động tĩnh gì, bên trong bức tường cũng không hề phát ra âm thành nào cả.

Như thể không có ai ở đó.

Phù!

Trương Minh Vũ nhanh chóng điều chỉnh nhịp thở của mình.

Cảm giác căng thẳng khó hiểu!

Bây giờ không thể xảy ra bất kì sự việc ngoài ý muốn nào.

Đột nhiên, Trương Minh Vũ phát hiện một... bóng đen lấp ló trong bụi cỏ?

Hả?

Cơ thể Trương Minh Vũ bỗng căng chặt!

Ngay khi định phản ứng, lại phát hiện bóng đen đó... không động đậy?

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự nghi hoặc.

Do dự một lúc, cuối cùng anh cũng bước tới.

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam bước theo sau.

Chẳng mấy chốc đã đi đến phía trước bóng đen đó.

Giờ Trương Minh Vũ mới phát hiện có một người trong bụi cỏ!

Hơn nữa... là một xác chết!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ lập tức trợn to mắt.

Liễu Thanh Duyệt chậm rãi nói: "Đi thôi, nơi này không an toàn".

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Sau một hồi lâu, mới phát hiện có lẽ là người của chị tư đã làm...

Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu.

Từ lúc Liễu Thanh Duyệt đến, thực sự đã giảm đi rất nhiều rắc rối.

Nếu không... rất khó đến gần!

Long Tam và Liễu Thanh Duyệt bước lên phía trước.

Ngay khi Trương Minh Vũ chuẩn bị rời đi, anh thoáng thấy một khẩu súng lục ghim vào hông của xác chết!

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2002


Trương Minh Vũ cau mày.

Bước về phía trước, anh nhặt khẩu súng lục và ghim nó vào thắt lưng.

Sau đó mới tiếp tục đi về phía trước

Ngay sau đó, nhóm người đã đến một ngã rẽ ở phía đông nam.

Trương Minh Vũ ló đầu ra nhìn xung quanh.

Lúc này anh nhận ra bên này quả nhiên là lối vào.

Vẫn là bức tường giống vậy, ở giữa bức tường có một cánh cửa lớn bằng sắt.

Không có một bóng người nào!

Trương Minh Vũ chần chờ, hỏi: "Có camera không?"

Long Tam lắc đầu nói: "Nảy giờ tôi để ý không thấy có camera nào".

Chuyện này...

Trong mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ bàng hoàng.

Một nơi quan trọng như vậy, có tay súng bắn tỉa bảo vệ, nhưng không có camera sao?

Nhưng cho dù thế nào, thì đây cũng là một tin tốt.

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ thấp giọng nói: "Hai người ở đây chờ tôi, tôi qua bên đó xem thế nào".

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam gật đầu.

Trương Minh Vũ không do dự, đi về phía cánh cửa.

Nơi này chiếm diện tích rất lớn, nhưng xung quanh là rừng cây, lối vào chỉ có một con đường rộng chừng hai mét.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ men theo bức tường tiến đến cánh cửa.

Nhìn xung quanh... không có ai.

Lắng tai nghe... không có âm thanh nào.

Một cảm giác bất an lại dấy lên trong lòng Trương Minh Vũ.

Mẹ kiếp... rốt cuộc có người không vậy?

Lúc sau, Trương Minh Vũ tiến đến trước cửa sắt.

Quan sát tỉ mỉ...

Cánh cổng hoàn toàn bịt kín, không thể nhìn thấy gì, không một kẽ hở...

Hả?

Đột nhiên, ánh mắt Trương Minh Vũ lóe sáng.

Sau khi nhìn kỹ hơn, anh phát hiện ra có một... thiết bị khóa vân tay trên cửa sắt?

Khóa vân tay?

Trương Minh Vũ lại nhíu mày.

Nếu như vậy... thì không có cách nào vào được bên trong!

Phải làm thế nào đây?

Trương Minh Vũ nắm chặt tay, trong lòng vô cùng sốt ruột!

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chỉ có thể quay trở lại cái cây to mà ban nãy anh ẩn nấp.

Liễu Thanh Duyệt chậm rãi hỏi: "Sao rồi?"

Trương Minh Vũ lắc đầu nói: "Khóa vân tay, chúng ta không thể vào được".

Vậy...

Liễu Thanh Duyệt khẽ cau mày.

Trương Minh Vũ cũng nặng nề thở dài.

Sốt ruột quá!

Trời sắp tối rồi, nếu cứ tiếp tục như thế này...

Liễu Thanh Duyệt an ủi anh, nói: "Em đừng vội, chúng ta nhất định sẽ có cách đi vào bên trong".

Trương Minh Vũ lặng lẽ gật đầu.

Nhưng... làm thế nào để vào được bên trong?

Ngay thời điểm Trương Minh Vũ không biết làm sao, bên trong truyền đến một tiếng động nho nhỏ!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Đây là... tiếng xe?

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện vẻ bất ngờ.

Có người đi ra sao?

Két!

Bỗng nhiên, âm thanh chói tai vang lên.

Tiếng xe ngay lúc này cũng trở nên khó nghe, còn kèm theo tiếng bước chân đều đặn!

Nụ cười Trương Minh Vũ vụt tắt.

Tuy có xe đi ra, nhưng… nhiều người vậy sao?

Chẳng mấy chốc, âm thanh xe gầm rú dội đến, một chiếc ô tô màu đen đập vào mắt anh.

Đây là…

Trương Minh Vũ cau mày, thấp giọng nói: “Ẩn nấp đi đã!”

Nói xong anh vội vàng núp đằng sau cây cổ thụ.

Lén lút quan sát.

Chẳng mấy chốc, xe đã chạy đi xa.

Thế nhưng bước chân nặng nề kia vẫn vang vọng bên tai!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2003


Chuyện này…

Cạch.

Đột nhiên, cửa đóng lại.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện vẻ bất ngờ.

Người phía sau… không đi theo à?

Khóe miệng Trương Minh Vũ lập tức nở nụ cười.

Anh vẫy tay rồi lùi bước!

Không lâu sau, ba người Trương Minh Vũ đã vào sâu bên trong khu rừng.

Liễu Thanh Duyệt chầm chậm hỏi: “Em có cách rồi à?”

Trương Minh Vũ lặng lẽ gật đầu.

Ngay sau đó, anh rút điện thoại ra gọi cho Long Thất.

Điện thoại được kết nối.

Âm thanh cung kính của Long Thất vang lên: “Cậu Minh Vũ, cậu có gì dặn dò?”

Trương Minh Vũ hé miệng cười: “Có một chiếc ô tô đen ra ngoài rồi, chặn nó lại”.

“Nhất định phải bắt được người”.

Long Thất đáp lại: “Vâng”.

Nói xong cúp máy luôn.

Trương Minh Vũ kích động nói: “Đi, chúng ta đi men theo con đường này đi ra xem thử”.

Hai người gật đầu.

Ba người đi theo con đường nhanh chóng bước về phía trước.

Chẳng mấy chốc, sắc trời chuyển tối.

Chuông điện thoại lại vang lên.

Trương Minh Vũ nhướng mày, vội vàng bắt máy.

Giọng nói của Long Thất vang lên: “Cậu Minh Vũ, bắt được người rồi”.

Trương Minh Vũ bất ngờ nói: “Được, đợi tôi!”

Nói xong, bước chân ba người lại tăng tốc.

Có cơ hội rồi!

Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã nhìn thấy đèn đường.

Lúc nãy đi vòng xa quá rồi!

Trương Minh Vũ nhếch mép cười, vội vàng đi qua cánh đồng ngô.

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam đi sát theo sau.

Trời đã tối rồi.

Nhìn xung quanh một vòng.

Bỗng nhiên, cánh đồng ngô phía trước xuất hiện động tĩnh nhẹ.

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh nhìn chăm chú, đúng lúc nhìn thấy Long Thất đứng bên đường vẫy tay.

Anh ta bước đến trước mặt anh.

Long Thất cung kính nói: “Cậu Minh Vũ, người ở trên xe”.

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Lập tức, đám người đi đến trước chiếc ô tô màu đen.

Nhìn thật kĩ có thể mờ mờ thấy ở ghế sau có một người đàn ông bị trói.

Trương Minh Vũ kích động nói: “Dẫn người ra đây”.

Có thể đi vào hay không, đều dựa vào ông ta.

Đinh Nhất tiến lên phía trước.

Mạnh mẽ kéo người đàn ông kia ra.

Miệng ông ta bị bịt nhưng ánh mắt lại vô cùng hung ác!

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng vẫy tay.

Đinh Nhất nhanh chóng lấy miếng vải trong miệng ông ta ra.

Phụt!

Người đàn ông nhổ nước bọt, nhìn chằm chằm anh!

Dữ như hung thần ác sát.

Trương Minh Vũ lạnh nhạt hỏi: “Ông là ai?”

Người đàn ông cười khẩy nói: “Muốn tao nói cho mày hả? Nằm mơ đi!”

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Không nói sao?

Đơn giản!

Nếu là lúc trước, Trương Minh Vũ có thể sẽ do dự.

Nhưng bây giờ thì…

Anh chả sợ gì!

Trương Minh Vũ chậm rãi giơ tay lên.

Long Thất tiến lên một bước, lấy một con dao găm đặt vào tay Trương Minh Vũ.

Hả?

Liễu Thanh Duyệt nhướng mày, khóe miệng nở một nụ cười.

Tò mò quan sát.

Người đàn ông cười một cách giễu cợt, lẩm bẩm: “Thế nào? Mày tưởng tao sẽ sợ à?”

Nói xong, ánh mắt ông ta ngập tràn sự miệt thị
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2004


Trương Minh Vũ cười: “Tôi biết ông không sợ, tôi chỉ muốn luyện kĩ năng dùng dao của mình một chút thôi”.

Nói xong, con ngươi anh lóe lên sự lạnh lùng.

Hả?

Mọi người thấy vậy ai nấy đều cau mày.

Bọn họ lại cảm nhận được một loại khí chất khác thường trên người Trương Minh Vũ.

Cái khí chất này…

Trong mắt Long Tam đầy vẻ bất ngờ.

Khóe môi Liễu Thanh Duyệt nở nụ cười vui mừng.

Em trai trưởng thành rồi.

Người đàn ông kia cau mày.

Trương Minh Vũ không hề để ý, từng bước đi đến ngồi xổm trước mặt ông ta.

Dùng ngón tay nhẹ nhàng lau con dao găm.

Cái này…

Ông ta cau mày.

Qua hồi lâu, mới giễu cợt nói: “Ông sợ rồi à?”

Vèo!

Đột nhiên một âm thanh lanh lảnh vang lên!

Xoẹt!

Người đàn ông bỗng thấy ớn lạnh.

Mọi người đều ngơ ngác.

Nhìn kĩ mới phát hiện một nhát dao của Trương Minh Vũ đã cắt rách mảnh áo bên vai của ông ta.

Vết thương đẫm máu.

Người đàn ông cắn chặt răng lạnh lùng nói: “Nhóc con, chỉ được nhiêu đây thôi à? Còn là đàn ông thì giết tao đi!”

“Muốn lấy được thông tin từ trên người tao? Mơ đẹp lắm!”

Nói xong ông ta bật cười không ngừng.

Trương Minh Vũ cười toe toét: “Không gấp, tôi cho ông hưởng thụ từ từ”.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Ba âm thanh trầm đục liên tiếp vang lên!

Người đàn ông cắn chặt răng không phát ra bất kì âm thanh nào.

Nhưng trên cánh tay ông ta bị vẽ một hình vuông.

Áo bị cắt rách rơi xuống, lộ ra cánh tay cường tráng.

Mắt ông ta hơi híp lại.

Trương Minh Vũ xổm người xuống, khóe miệng nở nụ cười đểu.

Mặc dù đang nôn nóng.

Nhưng mấy chuyện như này… không gấp được.

Mọi người đều ngơ ngác.

Anh đang muốn làm gì?

Trương Minh Vũ chẳng để ý, anh chậm rãi đặt con dao găm lên cánh tay người đàn ông.

Xúc cảm lạnh lẽo khiến cho tim ông ta thắt lại.

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng dùng lực!

“Á”.

Lần này, người đàn ông không nhẫn nhịn được nữa, đau khổ gào lên thảm thiết!

Nhìn kĩ thì...

Một miếng thịt rơi xuống đất!

Cơ thể người đàn ông run rẩy kịch liệt!

Răng hàm sắp bị cắn vỡ.

Ừng ực!

Đám vệ sĩ chật vật nuốt nước bọt.

Long Tam và Long Thất cũng đứng hình.

Thủ đoạn này…

Ác!

Trương Minh Vũ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh tay, mắt không chuyển hướng.

Ngay sau đó, nhát dao tiếp theo chém xuống.

Người đàn ông đau đớn đến mức mồ hôi đầy đầu.

Người xung quanh đều há hốc mồm.

Liễu Thanh Duyệt lặng lẽ đứng nhìn, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy niềm vui mừng.

Làm người phải ác!

Nhất là Trương Minh Vũ.

Mặt Trương Minh Vũ không có biểu cảm, người đàn ông kia từ đầu đến cuối vẫn nhẫn nhịn chịu đựng.

Bỗng nhiên, mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia sáng!

Anh nâng cánh tay lên!

Dao găm đâm mạnh vào cánh tay người đàn ông!

“A!”

Người đàn ông lần nữa gào thét!

Cơ thể mọi người cũng run rẩy theo.

Nhìn thôi cũng thấy đau!

Máu tươi chảy giàn giụa!

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười: “Như này là được rồi”.

Ừng ực!

Người xung quanh chật vật nuốt nước bọt.

Cơ thể người đàn ông cũng run rẩy điên cuồng!

Qua một lúc lâu, mắt người đàn ông lóe qua vẻ tàn ác.

20230817040259-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2005


Ngay sau đó, một bàn tay nhanh như chớp vươn tay ra, nắm vào cằm người đàn ông!

Long Tam bước tới!

Cứng rắn thò tay vào đầu lưỡi người đàn ông, rồi rút nó ra!

Vững vàng chuẩn xác!

Trên đầu lưỡi, đầy chất bột màu đen.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất ngờ.

Người của Thần Ẩn... đúng là bất phàm!

Trong miệng còn giấu chất độc?

Long Thất bước tới, dùng một chai nước khoáng tưới lên đầu lưỡi người đàn ông.

Cái này...

Đồng tử người đàn ông chợt co rút nhanh!

Chỉ một lát, bột phấn trên đầu lưỡi đã bị rửa trôi sạch sẽ!

Trương Minh Vũ buông tay.

Long Tam cũng thả đầu lưỡi của người đàn ông ra.

Người đàn ông ngậm miệng lại, trong mắt hiện vẻ mê man!

Hả...

Tự sát cũng thất bại sao?

Hồi lâu sau, người đàn ông mới phản ứng lại, lạnh lùng bật cười nói: “Đáng tiếc... Một phần độc đã vào trong cơ thể tao!”

Nói xong, trong mắt đầy vẻ trào phúng.

Liễu Thanh Duyệt lên tiếng: “Độc này của mày chỉ đủ để mày hôn mê thôi, tao có cả ngàn cách cứu sống mày”.

Hả...

Vừa dứt lời, người đàn ông lập tức nhíu mày.

Liễu Thanh Duyệt mỉm cười suy ngẫm, nói tiếp: “Hơn nữa... Cho dù mày dùng độc, tao cũng có cách cứu sống mày, từ bỏ đi”.

Hả?

Đồng tử người đàn ông co rút!

Xoẹt!

Đột nhiên, âm thanh lanh lảnh lại vang lên.

Người đàn ông đau tới mức nhe răng trợn mắt!

Nhìn kỹ lại, bây giờ mới phát hiện Trương Minh Vũ lại lặp lại động tác vừa nãy...

Cơ thể người đàn ông run mạnh!

Kẻ điên!

Đúng là một đám điên!

Nhưng...

Trong mắt người đàn ông lóe lên vẻ rối rắm.

Đau đớn không chịu được!

Đôi mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ sắc bén!

Đột nhiên anh dùng sức!

“A!”

Người đàn ông lại đau khổ hét to một tiếng!

Dao găm lại xuyên qua cánh tay người đàn ông!

Máu tươi nhỏ giọt xuống đất!

Rầm!

Mọi người xung quanh lại khó khăn nuốt nước bọt.

Người đàn ông này... thật cố chấp!

Ánh mắt Trương Minh Vũ lại hoàn toàn không chút tia sáng nào.

Như thể không có chuyện gì xảy ra.

Anh tiếp tục xẻ thịt!

Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, tao nói! Tao nói!”

Ông ta sắp chịu không được!

Rất đau!

Trương Minh Vũ là một kẻ b**n th**!

Liễu Thanh Duyệt nhướng mày.

Trương Minh Vũ thản nhiên nói: “Ông nói là chuyện của ông, tôi cắt là chuyện của tôi”.

Nói xong, anh lại tiếp tục động tác trên tay!

Hả...

Khóe miệng người đàn ông khẽ giật.

Quả nhiên là tên điên!

Một lúc lâu sau, người đàn ông mới cực kỳ nôn nóng nói: “Tao là người của nhà họ Âu Dương!”

Hả?

Trương Minh Vũ nghe vậy thì nhíu mày.

Nhà họ Âu Dương ư?

Không phải Thần Ẩn à?

Chỉ chốc lát, Trương Minh Vũ lại khôi phục động tác, tiếp tục đợi.

Người đàn ông hít sâu một hơi, nói: “Bọn tao tiến hành một nhiệm vụ bí mật ở đây, nhiệm vụ của tao là phụ trách mua đồ ăn thuốc men!”

Ồ?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ bất ngờ.

Thuốc men?

Còn có tiếng bước chân đều đặn ở trong...

Nhà họ Âu Dương làm gì ở đây?

Lúc lâu sau, Trương Minh Vũ mới khôi phục động tác.

Người đàn ông nói tiếp: “Tao chỉ biết chừng đó, nhiệm vụ của tao là phụ trách mua đồ, cái khác tao không biết gì hết!”

Trương Minh Vũ híp mắt lại, nói: “Có biết hôm nay đã có một cô gái bị bắt vào không?”

Người đàn ông vội lắc đầu, nói: “Tao... Tao không biết, tao chưa thấy bao giờ, tao cũng không thể ra khỏi phòng!”

Trương Minh Vũ híp mắt lại.

Ngẩng đầu nhìn, bộ dạng người đàn ông có vẻ cũng không nói dối.

Nhưng...

Cuối cùng, Trương Minh Vũ lặng lẽ thở dài.

Không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.

Trương Minh Vũ dừng động tác trên tay, hỏi: “Vân tay của ông có dùng để vào đó được không?”

Người đàn ông vội gật đầu: “Có thể!”

Đôi mắt Trương Minh Vũ chợt lóe sáng!

Cũng được, không tốn công vô ích!

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Ông đi theo mở cửa cho tôi”.

Mắt người đàn ông như có ánh sáng bùng lên!

Quay về ư?

Tốt!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2006


Người đàn ông lập tức kích động nói: “Được, tao đi với mày! Tao mở cửa cho mày!”

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Phản ứng này...

Chỉ lát sau, Trương Minh Vũ cười ha hả nói: “Được, chúng ta đi thôi”.

Người đàn ông vội vàng đứng dậy.

Trên tay vẫn chảy máu không ngừng!

Những người khác sửng sốt.

Trong mắt Long Tam lộ vẻ lo lắng.

Dù sao...

Lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?

Chưa đi được mấy bước, Trương Minh Vũ lại như lơ đãng hỏi: “Ngón nào?”

Người đàn ông rất phối hợp, giơ ngón trỏ lên, cười nói: “Ngón này!”

Nói xong, khóe miệng ông ta nở nụ cười lạnh lùng!

Tên nhóc này, sau khi về tới đó... Tao sẽ tra tấn chết mày luôn!

Nhưng chưa kịp nghĩ thêm, trước mặt đột nhiên xuất hiện một tia sáng sắc lạnh lóe lên...

Hả?

Người đàn ông ngẩn ra.

Ngay sau đó, ở ngón tay truyền tới một cơn đau sắc bén!

Đây là...

Người đàn ông sững sờ.

Nhìn kỹ lại...

Bây giờ mới phát hiện, ngón tay mình vừa vươn ra... đã không còn nữa!

Máu phun ra như suối!

Rầm!

Người đàn ông gian nan nuốt nước bọt, ngây dại.

Ngón tay liền tim... đau đớn tận cùng!

“A!”

Ngay sau đó, người đàn ông thống khổ hét lên!

Long Tam nhanh tay nhanh mắt, bịt miệng người đàn ông!

“Ưm Ưm Ưm”.

Người đàn ông không hét ra tiếng được, nhưng sự đau đớn thấu xương khiến ông ta sắp ngất lịm!

Không thể ngất!

Người xung quanh trợn mắt nhìn, bất ngờ nhìn sang Trương Minh Vũ.

Anh... ác vậy hả?

Đôi mắt sáng ngời của Liễu Thanh Duyệt hiện lên sự tán thưởng.

Tốt lắm.

Trương Minh Vũ không để tâm.

Chỉ lát sau, anh ngồi xổm xuống yên lặng cầm lấy ngón tay trên mặt đất.

Mỉm cười suy nghĩ.

Lâm Kiều Hân đang gặp nguy hiểm, có gì mà anh không làm được chứ?

Huống hồ... ông ta còn là kẻ địch!

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Chúng ta quay lại đó, Long Thất ở đây chờ tin tức của tôi”.

“Lát nữa, lao thẳng vào trong”.

Nói xong, tia sáng lóe lên trong mắt anh!

Long Thất cung kính đáp: “Vâng!”

Long Tam siết nhẹ tay.

Bịch!

Cùng lúc đó một âm thanh nặng nề vang lên.

Người đàn ông... yếu ớt ngã xuống.

Trương Minh Vũ không hề do dự, xoay người trở về.

Long Tam và Liễu Thanh Duyệt yên lặng đi theo.

Lát sau, ba người tiến vào trong rừng cây, im lặng đi về phía trước.

Bây giờ con đường đã quen thuộc nên cực kỳ thuận lợi.

Không bao lâu sau, ba người đã tiến gần tới ngoài tường đại viện.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Lúc này sắc trời đã sắp tối, trong đại viện lại không có chút ánh sáng.

Ánh trăng chiếu xuống miễn cưỡng mới thấy rõ.

Trương Minh Vũ nghiến răng.

Trầm ngâm một lát, anh mới nói: “Mọi người chờ tôi ở đây, tôi đi mở cửa”.

Long Tam nhíu mày, nghiêm túc nói: “Cậu Minh Vũ, để tôi”.

Đôi mắt sáng ngời của Liễu Thanh Duyệt cũng lộ vẻ lo lắng.

Dù sao...

Trương Minh Vũ lắc đầu, nói: “Tôi đi”.

Nói xong, anh cất bước đi trước.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2007


Xung quanh vẫn không có động tĩnh gì.

Chỉ lát sau, Trương Minh Vũ đã ở sát cửa lớn.

Anh đút tay lấy ra ngón tay của người đàn ông lúc nãy.

Rốt cuộc bên trong có gì? Liệu có người canh gác hay không?

Trương Minh Vũ hơi chần chừ.

Nhưng...

Không thể do dự!

Lâm Kiều Hân đang gặp nguy hiểm!

Trương Minh Vũ nghiến răng, đặt ngón tay lên khóa vân tay!

Tít....

Một âm thanh véo von vang lên.

Tim Trương Minh Vũ như nhảy lên đến cổ họng.

Cơ thể anh căng chặt!

Tại sao lại không mở được?

Đúng lúc này, đèn đỏ trên dấu vân tay đột nhiên chuyển sang màu xanh lục.

Két...

Cửa... mở toang.

Hả?

Thấy vậy, Trương Minh Vũ kinh ngạc mở to hai mắt!

Cửa đã mở thật rồi?

Rầm!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.

Anh không vội xông vào, mà mở hé ra một kẽ hở.

Từ từ ló đầu nhìn vào bên trong...

Hả?

Một giây sau, Trương Minh Vũ ngây người!

Bên trong một màn tối đen, ngoài sàn bê tông ra thì không có gì cả!

Đến một chút ánh sáng cũng chẳng có!

Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật.

Cái quái gì vậy... Đây rốt cuộc là nơi nào?

U tối khó hiểu.

Một lúc lâu sau, Trương Minh Vũ nhẹ nhàng móc hai tay về phía sau.

Dù thế nào, ít ra ở đây bây giờ không có nguy hiểm nào.

Trương Minh Vũ bước vào trong.

Long Tam và Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng theo sau.

Ba người lập tức bước vào trong.

Rầm.

Cánh cửa từ từ đóng lại với một âm thanh nhẹ.

Trương Minh Vũ vội vàng chạy đến phía dưới của bức tường bên phải.

Bám chặt vào tường!

Dưới ánh trăng đang chiếu sáng, trong sảnh lớn trống rỗng một cách lạ thường!

Đặc biệt là ở vị trí mà họ đang đứng, họ có thể lờ mờ nhìn thấy từng khối nhỏ.

Giống như... nghĩa địa...

Liễu Thanh Duyệt khẽ nhíu mày, hỏi: "Rốt cuộc đây là nơi nào vậy?"

Trương Minh Vũ khẽ lắc đầu.

Anh cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ hỏi: "Có camera không?"

Long Tam lắc đầu nói: "Không có”.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên một ý nghĩ.

Chắc chắn như vậy sao?

Nhưng...

Bây giờ chúng ta đi đâu?

Long Tam chậm rãi nói: "Tôi có cảm giác bên này có động tĩnh, chúng ta qua đó xem thử đi?"

Trương Minh Vũ hơi nghi hoặc

Sao anh nghe được hay vậy?

Trương Minh Vũ lặng lẽ gật đầu.

Tiến về phía trước!

Cơ thể vẫn bám chặt vào tường!

Bây giờ chúng ta phải cẩn thận hơn, nếu xảy ra bất kì điều gì ngoài ý muốn thì người gặp nạn không chỉ có mỗi Lâm Kiều Hân.

Mọi người nhanh chóng đi đến một góc ở hướng đông bắc.

Vẫn giống như vậy, không có gì cả!

Chuyện này...

Ánh mắt Trương Minh Vũ thể hiện sự khó hiểu.

Nơi quái quỷ này rốt cuộc có người không vậy?

Đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ có một lối vào tương đối lớn tương tự như góc ở phía tây bắc.

Dưới đất ư?

Vẻ mặt Trương Minh Vũ nghiêm trọng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2008


Đột nhiên, Long Tam thấp giọng nói: "Phía dưới có tiếng bước chân!"

Trương Minh Vũ nghe vậy, trong lòng hơi căng thẳng!

Bây giờ ở đây... chỉ có thể nấp đằng sau chỗ nhô lên đó!

“Đi thôi!”

Trương Minh Vũ nhỏ giọng.

Anh nhón chân đi về phía sau chỗ nhô cao một mét.

Trương Minh Vũ ngồi xổm xuống.

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam cũng lần lượt trốn sau lưng Trương Minh Vũ.

Tiếng bước chân càng lúc càng rõ ràng, Trương Minh Vũ có thể nghe thấy!

Đến thật rồi à?

Hơn nữa âm thanh dường như ở... dưới chân?

Ha ha!

Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên!

Ở ngay trước mắt!

Cơ thể Trương Minh Vũ lập tức căng chặt!

Trước chỗ nhô cao đó một tia sáng được mở ra!

Hả?

Trương Minh Vũ chấn động!

Đây... hóa ra là lối đi vào dưới lòng đất!

Vậy những chỗ nhô cao lên ở vị trí khác lẽ nào cũng là...?

Trương Minh Vũ vội vàng cúi đầu xuống.

Chẳng mấy chốc, hai bóng người từ phía dưới đã đi lên, trên tay còn vác theo một người.

Bước chân đã đi xa.

Trương Minh Vũ càng thêm hoang mang.

Anh ngước đầu lên nhìn theo.

Vừa lúc nhìn thấy hai người đó đang chậm rãi đi về phía một vị trí nhô cao lên cách đó không xa.

Đây là...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Sau đó, hai người bọn chúng đặt người kia xuống đất.

Một người bước lên phía trước để thực hiện thao tác.

Két két!

Lại là âm thanh trong trẻo đó.

Người đó mở ra cánh cửa sắt ở vị trí nhô cao ở đằng kia.

Ánh lửa chiếu khắp nơi!

Hả?

Thấy vậy, Trương Minh Vũ lại mở to mắt.

Đây là gì?

Nếu nhìn kỹ, có thể lờ mờ nhìn thấy ngọn lửa bên trong đều đã bùng cháy!

Hai người nhấc bổng người trên mặt đất lên.

Cùng nhau hợp sức.

Tiếp đó, người kia... bị ném vào trong!

Hỏa táng sao?

Trương Minh Vũ trợn to hai mắt, hoang mang tột độ!

Đôi mắt long lanh của Liễu Thanh Duyệt hiện lên sự khó hiểu.

Người bị ném vào trong rồi.

Hai người đó đóng cánh cửa sắt lại, rồi quay trở về.

Trương Minh Vũ vội vàng cúi đầu xuống.

Đây là nơi quái quỷ gì vậy?

Tiếng bước chân rất nhanh đã tiến tới gần.

Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào!

Két!

Tiếng cửa vang lên.

Sau đó, tiếng bước chân biến mất.

Trương Minh Vũ chậm rãi đứng lên.

Nhìn xung quanh, trong sản lớn lần nữa trở lại yên tĩnh như lúc ban đầu.

Không có gì cả.

Việc này....

Ánh mắt Trương Minh Vũ hoang mang bất lực.

Những điểm nhô cao lên với nhiều kích cỡ lớn nhỏ khác nhau như vậy có đến mười mấy cái.

Lâm Kiều Hân... ở nơi nào?

Làm thế nào để tìm ra cô ấy đây?

Hơn nữa... đây rốt cuộc là nơi nào?

Đột nhiên, trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên sự bế tắc.

Lúc trước anh từng nghe nói Âu Dương Triết đang bận việc gì đó ở quanh Ninh Châu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2009


Lẽ nào... là việc này?

Liễu Thanh Duyệt từ từ đứng dậy, hỏi: “Làm sao đây?”

Haizz.

Trương Minh Vũ thở dài, nói: “Bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể đi vào bên trong xem thử”.

Liễu Thanh Duyệt lo lắng.

Nhưng....

Hết cách rồi.

Long Tam chậm rãi nói: “Chúng ta cùng nhau hành động”.

Trương Minh Vũ khẽ gật đầu.

Bây giờ, không phải là lúc để tự tin.

Một khi xảy ra chuyện gì bất trắc, thì mọi người đều phải bỏ mạng ở nơi này.

Sau đó, Trương Minh Vũ vòng qua trước cánh cửa sắt.

Thoạt nhìn, đây giống như một miếng sắt, hoàn toàn không ngờ lại là một cánh cửa.

Cẩn thận quan sát.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ chậm rãi đưa tay ra, thử dùng lực đẩy cánh cửa theo các chiều hướng khác nhau.

Két!

Âm thanh trong trẻo đột nhiên vang lên

Trương Minh Vũ nghe thấy âm vang đó trong lòng căng thẳng hơn!

Cánh cửa mở ra một khe hở, ánh sáng bên trong cũng lập tức chiếu ra ngoài.

Một lúc sau, bên trong không có bất kì động tĩnh gì.

Trương Minh Vũ lại do dự, nhẹ nhàng dùng lực, từ từ mở cánh cửa sắt ra.

Lần này, không phát ra động tĩnh.

Hử?

Trương Minh Vũ thở phào, nhẹ nhàng lắc lư cái đầu.

Long Tam tiến lên phía trước, là người đầu tiên bước vào bên trong cửa sắt.

Liễu Thanh Duyệt theo sát phía sau.

Trương Minh Vũ lại nhìn xung quanh một vòng, sau khi xác định xung quanh không có gì bất thường, mới đi vào bên trong.

Sau đó từ từ đóng cửa lại.

Bọn họ đứng dậy.

Trương Minh Vũ chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này anh mới phát hiện ánh sáng bên trong sáng rực.

Đủ các loại hành lang!

Đây là...

Trương Minh Vũ hoang mang.

Một lúc sau, mới nói: “Hai người ở đây đợi tôi, tôi đi qua bên kia xem thử”.

Hai người gật đầu.

Trương Minh Vũ không do dự, anh rón rén đi về phía trước.

Gõ nhẹ lên hành lang.

Không có động tĩnh gì!

Trương Minh Vũ nhanh chóng đi đến một ngã rẽ ở trên hành lang.

Ló đầu ra xem.

Phía trước hành lang cũng y hệt như vậy không có người, vô cùng yên tĩnh.

Rốt cuộc là có người hay không?

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.

Rất căng thẳng!

Tiếp tục đi về phía trước, từ từ quan sát xung quanh.

Trương Minh Vũ đột nhiên phát hiện hai bên hành lang có vài gian phòng.

Giống như kí túc xá.

Đây là...

Sau khi do dự một lát, Trương Minh Vũ bắt đầu đi về phía trước, bước tới cửa của một căn phòng.

Chăm chú lắng nghe...

Có tiếng động!

Đây là...

Lại một lần nữa sự hoang mang lại hiện lên trong ánh mắt của Trương Minh Vũ.

Tiếp tục về phía trước!

Đằng sau những cánh cửa phòng đó đều có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ.

Trương Minh Vũ lấy hết can đảm, từ từ đứng dậy...

Lúc vừa nhìn vào bên trong tấm kính thì ngay lập tức nhìn thấy một người đàn ông đang c** q**n áo trên chiếc giường tầng!

Hơn hết, trong căn phòng này không chỉ có một người!

Nơi này...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2010


Là ký túc xá thật sao?

Trương Minh Vũ vội vàng thu ánh mắt về, chậm rãi lùi về phía sau.

Anh biết mình đi nhầm chỗ rồi.

Trương Minh Vũ nhanh chóng trở lại bên cạnh Liễu Thanh Duyệt và Long Tam.

Hai người họ nhìn anh bằng vẻ mặt khó hiểu.

Trương Minh Vũ nhỏ giọng nói: “Đi ra ngoài trước đã”.

Hai người gật đầu.

Ba người rón ra rón rén đi lên dốc, đến chỗ cánh cổng bằng sắt.

May mắn cả quá trình đều không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Trương Minh Vũ và hai người họ đi ra ngoài.

Liễu Thanh Duyệt nghi ngờ hỏi: “Bên trong có gì không?”

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Trong đó toàn là người”.

Toàn là người sao?

Hai người họ ngơ ngác.

Đôi mắt của Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng.

Khi nãy chiếc xe đó rời khỏi đây, anh đã nghe thấy những tiếng bước chân chỉnh tề, bây giờ... nơi này lại có nhiều người như vậy.

Lẽ nào.. là đang huấn luyện binh sĩ sao?

Khi nghĩ đến đây, trong lòng Trương Minh Vũ ngay lập tức sáng tỏ.

Lối đi này là đường đi ký túc xá.

Vậy những lối đi khác... được sử dụng với mục đích gì?

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: “Chúng ta đi vào từng người một, nhất định sẽ tìm ra căn phòng nhốt Kiều Hân”.

Mặc dù làm theo cách này có phần liều lĩnh, nhưng... không còn cách nào khác!

Hai người họ gật đầu.

Trương Minh Vũ không chần chừ nữa, đi thẳng vào lối đi kế tiếp.

Đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này khi mở cửa không còn phát ra tiếng động nữa.

Trương Minh Vũ nhanh chóng đi vào thăm dò.

Bên trong tối đen như mực.

Hoàn toàn không thể nhận ra rốt cuộc đây là nơi nào.

Tập trung lắng nghe.

Không hề có bất cứ âm thanh nào.

Không phải chỗ này!

Trương Minh Vũ vội vàng lùi ra ngoài.

Đổi đường khác!

Nhóm ba người bọn họ đi tới cánh cửa của lối đi khác.

Trương Minh Vũ lại mở cửa lần nữa.

Mùi thuốc phả thẳng vào mặt anh!

Bên trong vẫn đen kịt như lúc nãy!

Không đúng!

Trong thoáng chốc đôi mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ sốt sắng.

Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu?

Chẳng mấy chốc, cả ba lối đi đều đã đi qua một lượt.

Chắc đã đến giờ ngủ rồi.

Bên trong từ đầu tới giờ đều không có bất kỳ tiếng động nào, xung quanh đều tối đen như mực.

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển, cố gắng làm cho tâm trạng kích động của mình bình tĩnh lại.

Anh đi đến lối đi tiếp theo.

Kiều Hân, em đang ở nơi nào?

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, tràn đầy mong chờ mở ra cánh cửa sắt!

Một cơn gió lạnh phả thẳng vào mặt!

Cực kỳ ẩm ướt!

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ nhất thời hiện lên một tia sáng.

Cảm giác này... hơi giống với mùi của nhà giam!

Bước vào bên trong mới phát hiện có ánh sáng yếu ớt lập lòe ở bên trong.

Đèn chùm ở phía trên hơi lắc lư.

Mùi này...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện hiên vẻ kinh ngạc.

Vội vàng vẫy tay!

Long Tam và Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng đi vào.

Đó là một hành lang sâu thẳm.

Điều khác biệt là nơi này thậm chí còn u ám hơn.

Trương Minh Vũ thấp giọng nói: “Đi, qua bên đó cố gắng tìm!”
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2011


Anh có cảm giác là ở chỗ này!

Hai người gật đầu.

Ba người họ cùng đi về phía cuối hành lang.

Xung quanh từ đầu đến giờ vẫn luôn yên tĩnh.

Chỗ này khác xa so với ký túc xá, chỉ có một hành lang kéo dài, trước mặt là một căn phòng tối thui.

Không một bóng người?

Trương Minh Vũ hơi bất ngờ.

Anh tiếp tục đi về phía trước.

Xung quanh vẫn không có bất kỳ tiếng động nào, cũng không có ai đang canh gác.

Đột nhiên, một tiếng hét vang lên: “A!”

Giọng nói chói tai vọng vào từ ngoài hành lang!

Cơ thể Trương Minh Vũ run rẩy!

Sau khi nghe rõ, giọng nói này hình như là của... Lâm Kiều Hân?

Trương Minh Vũ ngay lập tức siết chặt nắm đấm!

Lâm Kiều Hân đang bị giày vò!

Liễu Thanh Duyệt và Long Tam nhíu mày, ánh mắt nghiêm trọng!

Nhìn về hướng âm thanh phát ra, có vẻ là từ phía trước.

Trương Minh Vũ nghiến chặt răng, hét lên: “Đi mau!”

Nói xong anh nhanh chóng bước về phía trước!

“A!”

Thêm một tiếng kêu đau đớn vang lên!

Cơ thể Trương Minh Vũ bắt đầu run lẩy bẩy!

Kiều Hân...

Trương Minh Vũ bắt đầu tăng tốc, trong vô thức đã bắt đầu chuyển thành chạy nhanh.

Không thèm để ý đến tiếng bước chân nữa!

Âm thanh ngày càng gần hơn!

Bốp!

Một âm thanh lanh lảnh vang lên.

Cái này... là roi sao?

Đôi mắt Trương Minh Vũ ngay lập tức mở to!

Sự tức giận trong lòng không thể kiềm chế được nữa bắt đầu bộc phát!

Tiếp tục tiến lên phía trước!

Ấm thanh cũng trở nên rõ ràng hơn!

Trương Minh Vũ xác định vị trí âm thanh phát ra.

Là căn phòng phía trước, bên phải.

Trương Minh Vũ tới trước căn phòng đó.

Cánh cửa làm bằng sắt một cách đơn giản, có thể dễ dàng nhìn rõ những thứ ở bên trong.

Ba người đứng dựa vào vách tường.

Trương Minh Vũ chăm chú nghe ngóng.

Tiếng th* d*c nặng nề phát ra từ bên trong!

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm!

Bốp!

Lại thêm một tiếng roi nữa vang lên!

Lâm Kiều Hân kêu một tiếng đầy đau đớn: “A!”

Âm thanh khàn đặc!

Phù!

Hơi thở của Trương Minh Vũ trở nên dồn dập.

Giống như muốn tiến lên phía trước!

Long Tam nhanh chóng vươn tay nắm lấy cánh tay của Trương Minh Vũ!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Long Tam giơ ngón tay chỉ vào khóa cửa.

Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm, mới phát hiện cánh cửa đó đã bị khóa!

Bọn họ... không thể vào được!

Nếu muốn đi vào, chỉ có cách để lộ hành tung của mình, những người ở bên trong có khả năng sẽ thông báo cho người khác.

Trương Minh Vũ hiểu!

Nhưng...

Long Tam khẽ lắc đầu.

Trương Minh Vũ nghiến răng, cuối cùng... anh chỉ đành kìm nén lửa giận trong lòng.

Vô cùng lo lắng!

Bốp!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2012


Tiếng roi lanh lảnh vang lên một lần nữa!

Âm thanh đau đớn thảm thiết của Lâm Kiều Hân lại vang lên!

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm, trên cổ nổi gân xanh!

Anh biết.

Âm thanh của Lâm Kiều Hân chứng tỏ cô đã cố gắng chịu đựng!

Nhưng thật sự là quá thảm khốc!

Phù!

Trương Minh Vũ th* d*c, ánh mắt đầy sát khí!

Anh căm hận!

Rõ ràng Lâm Kiều Hân đang ở bên trong, vậy mà anh lại không thể làm gì được!

Cảm giác này...

Liễu Thanh Duyệt nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của Trương Minh Vũ, cặp mắt xinh đẹp của cô ấy tràn đầy vẻ đau xót.

Nhưng...

Cô ấy không thể làm gì!

Dù sao cửa cũng đã bị khóa!

Nếu muốn cứu Lâm Kiều Hân, chỉ có thể nhẫn nhịn!

Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Mày cứng miệng thật đấy, đã thành ra bộ dạng này rồi mà vẫn không chịu nói hả?”

Đùng!

Dứt lời, đầu óc của Trương Minh Vũ như muốn nổ tung!

Giọng nói này...

Dạ Thập Nhị!

Thì ra là mày!

Trương Minh Vũ siết chặt nắm tay, sát khí trong mát bắt đầu tỏa ra vô tận!

Giọng nói yếu ớt của Lâm Kiều Hân vang lên: “Tao... Tao không biết”.

Dạ Thập Nhị cười nhạo nói: “Được, có thể là mày không biết, vậy chuyện thứ hai thì sao?”

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Có chuyện gì vậy?

Lâm Kiều Hân cười khẩy, khó khăn nói: “Không thể nào”.

Hai mắt Dạ Thập Nhị nheo lại.

Bốp!

Một giây sau, âm thanh lanh lảnh lại vang lên!

Lần này, Lâm Kiều Hân chỉ rên lên một tiếng.

Không hề phát ra âm thanh!

Răng Trương Minh Vũ gần như sắp bị cắn nát, lửa giận trong lòng hừng hực!

Mắt anh đỏ ngầu!

Dạ Thập Nhị lạnh lùng nói: “Nghe cho kỹ, nhà họ Lâm bọn mày đã có người đầu hàng bọn tao, như vậy mới là người sáng suốt!”

“Mày còn cố chấp làm gì?”

“Chỉ cần mày ngoan ngoãn hợp tác với bọn tao, đảm bảo tương lai nhà họ Lâm sẽ vô cùng huy hoàng!”

Lâm Kiều Hân cười khinh bỉ, giọng nói yếu ớt: “Nằm mơ đi”.

Dạ Thập Nhị nghiến răng, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận.

Sau đó, gã cười khẩy: “Được, để tao xem mày có thể gắng gượng đến khi nào?”

Lời vừa dứt, lại một roi nữa quất xuống người cô.

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.

Lửa giận bùng lên sắp đến giới hạn bạo phát!

Nhưng…

Vì tính mạng của Lâm Kiều Hân, bây giờ anh chỉ có thể lựa chọn chịu đựng.

Vô cùng uất nghẹn.

Một lúc lâu sau, Dạ Thập Nhị mới chịu dừng tay.

Lâm Kiều Hân gian nan th* d*c.

Trương Minh Vũ nhắm chặt hai mắt lại, nhưng từ đầu đến cuối cơ thể anh vẫn run rẩy kịch liệt.

Dạ Thập Nhị!

Mày… phải chết!

Giọng nói lạnh tanh của Dạ Thập Nhị lại vang lên: “Được, mày cũng cứng miệng nhỉ, hôm nay tới đây thôi”.

“Ngày mai tiếp tục!”

“Tao thật sự muốn nhìn xem mày có thể kiên trì bao lâu nữa!”

Nói xong, trong ánh mắt gã lại lóe lên vẻ lạnh lẽo!

Lâm Kiều Hân muốn châm biếm.

Đôi môi đỏ hé mở nhưng cuối cùng không thể nói nổi một câu nào.

Không còn sức lực.

Hừ!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2013


Dạ Thập Nhị cười khẩy.

Sau khi trừng mắt nhìn lần nữa, gã quay người đi về phía cửa.

Trương Minh Vũ ngay lập tức mở mắt.

Một tia sáng sắc bén đột nhiên bùng nổ!

Bỗng nhiên, Long Tam vươn tay nắm lấy cánh tay Trương Minh Vũ.

Hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Long Tam khẽ vẫy tay, ý bảo anh tới đây.

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm.

Tuy rằng bây giờ, anh chỉ muốn kết liễu mạng sống của tên Dạ Thập Nhị kia.

Nhưng anh hiểu.

Bây giờ, anh vẫn chưa phải là đối thủ của Dạ Thập Nhị.

Cuối cùng đành im lặng hành động.

Nhường đường cho Long Tam đi tới vị trí cạnh cửa.

Lạch cạch.

Tiếng cửa sắt vang lên ngay sau đó.

Cửa mở toang.

Dạ Thập Nhị xoay người ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Kiều Hân.

Làm thế nào để cạy miệng cô?

Nhưng gã lại không để ý rằng bên cạnh mình còn có ba người khác.

Mắt Long Tam lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Ra tay bất ngờ!

“Ưm...”

Hai mắt Dạ Thập Nhị trừng lớn, vô thức muốn mở miệng hét lên.

Nhưng bàn tay to lớn của Long Tam đã bịt chặt miệng gã, không thể phát ra tiếng động gì.

Long Tam vờ làm động tác muốn vặn cổ gã.

Cơ thể Dạ Thập Nhị căng cứng, duỗi tay ngăn cánh tay Long Tam lại.

Chống cự hết sức gian nan.

Trương Minh Vũ không hề để ý, nhanh chóng vọt vào bên trong cửa sắt.

Chăm chú quan sát thật kỹ...

Ầm!

Trong đầu của Trương Minh Vũ vang lên tiếng nổ ầm ầm.

Người trước mặt...

Lâm Kiều Hân bị trói chặt vào cọc gỗ.

Trên người... chi chít vết máu!

Đầu tóc rối bù, khóe miệng vương đầy máu, giờ phút này nhìn cô như cái xác không hồn.

Rầm!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt.

Cơn giận... bùng nổ!

Dạ Thập Nhị!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, cố gắng áp chế lửa giận trong lòng.

Thật lâu sau, anh mới run rẩy gọi tên cô: “Kiều Hân!”

Hả?

Lời này vừa nói ra, cơ thể mềm mại của Lâm Kiều Hân run cầm cập.

Giọng nói này...

Lâm Kiều Hân ngẩng đầu lên.

Bốn mắt chạm nhau...

Trong phút chốc, đôi mắt vốn đang tuyệt vọng trở nên kích động.

Anh đến rồi!

Bên trong đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân ẩn chứa đầy sự áy náy.

Nhưng trên khóe miệng của cô không thể giấu đi nụ cười.

Anh đến thật rồi!

Trương Minh Vũ cất bước tiến lên phía trước, nhanh chóng cởi bỏ dây trói.

Cơ thể mềm nhũn của Lâm Kiều Hân ngã xuống.

Trương Minh Vũ nhanh tay nhanh mắt, vội vàng lao đến trước mặt Lâm Kiều Hân.

Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân nằm trên lưng Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Kiều Hân, anh sẽ báo thù cho em!”

Vừa dứt lời, trong mắt anh bùng lên ánh sáng sắc lạnh.

Lâm Kiều Hân khẽ nghiến răng.

Cô muốn mở miệng nói nhưng thực sự không thể làm chủ cơ thể mình nữa.

Trương Minh Vũ bước lên phía trước.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2014


Chẳng mấy chốc, họ đã đi đến cửa.

Quay đầu nhìn lại.

Miệng của Dạ Thập Nhị bị bịt lại, hai tay cũng đã bị trói chặt sau lưng.

Gã đang bị Long Tam khống chế.

Trương Minh Vũ hơi híp mắt, trong con ngươi lóe lên ý nghĩ lạnh lùng.

Dạ Thập Nhị nhíu mày.

Không hiểu vì sao trong lòng gã lại dâng lên một cảm giác sợ hãi không thể giải thích được...

Lát sau, Trương Minh Vũ gằn giọng nói: “Chúng ta cùng đi ra ngoài rồi tính sổ!”

Nói xong, anh nhanh chóng bước đi trước!

Dù thế nào, tính mạng của Lâm Kiều Hân mới là điều quan trọng nhất.

Phải lập tức rời khỏi nơi này.

Long Tam áp giải Dạ Thập Nhị nối bước theo sau.

Liễu Thanh Duyệt lẳng lặng đi theo.

Không mất nhiều thời gian, mọi người đã ra tới cửa.

Trương Minh Vũ nhẹ giọng dặn dò: “Em ôm anh, anh mở cửa”.

Lâm Kiều Hân khó khăn gật đầu, nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Trương Minh Vũ.

Hai cánh tay của cô đều đang run rẩy!

Cô không còn chút sức lực nào nữa, nhưng không muốn làm vướng chân Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ rất nhanh đã mở ra cửa sắt.

Sốt ruột thật sự.

Mặc dù đã khống chế tốt được lực tay nhưng vẫn phát ra tiếng ồn nhỏ.

Trương Minh Vũ nhăn mày.

Lắng tai nghe cẩn thận, sau một lúc chắc chắn bên ngoài không có động tĩnh gì mới tiếp tục đi tới trước!

Rất nhanh đã ra đến bên ngoài.

Trương Minh Vũ yên lặng quét mắt nhìn xung quanh, toàn bộ khu nhà vẫn tối đen như mực.

Không có gì cả!

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Phải ra ngoài ngay!

Sau đó, anh vội vàng đi về phía cổng lớn.

Mấy người phía sau lặng lẽ đi theo.

Nhưng Trương Minh Vũ đã vội dừng bước.

Muốn ra ngoài phải có dấu vân tay.

Trương Minh Vũ nhanh chóng lấy ngón tay trong túi ra.

Nhẹ nhàng đặt nó lên trên.

Nhưng anh không phát hiện ra Dạ Thập Nhị lặng lẽ lui hai bước.

Kế tiếp... gã đá một cú vào cổng sắt!

Ầm!

Ngay tức khắc âm thanh nặng nề vang lên!

Mặt đất cũng bị rung chuyển một chút!

Trong mắt Long Tam lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, hung hăng đá một cước vào ngực Dạ Thập Nhị.

Ngay lập tức Dạ Thập Nhị ngã xuống đất.

Trương Minh Vũ cau mày, lo lắng nói: “Không ổn, mau đi thôi!”

Vừa dứt lời, cửa cũng mở ra.

Trương Minh Vũ không chút do dự lao ra ngoài.

Long Tam kéo theo Dạ Thập Nhị.

Chẳng mấy chốc, nhóm người đã ra khỏi cổng.

Cùng lúc đó, tiếng còi báo động vang lên!

Rầm!

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, không do dự xông thẳng vào rừng cây bên phải.

Trong sân nhanh chóng vang lên tiếng bước chân nặng nề.

Cánh cửa mở ra.

Trương Minh Vũ quay đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới phát hiện khoảng có mấy chục người đang xông ra ngoài!

Nhanh như vậy sao?

Trương Minh Vũ mở to hai mắt nhìn, ánh mắt lộ ra vẻ mờ mịt.

Long Tam nghiêm túc nói: “Đi mau!”

Trương Minh Vũ gật đầu mạnh.

Điên cuồng đẩy nhanh tốc độ chạy về nơi trú ẩn của Long Thất.

Dạ Thập Nhị giãy giụa.

Mặc dù không thoát ra được nhưng vẫn gây ảnh hưởng đến tốc độ của Long Tam.

Trương Minh Vũ lo lắng lấy di động ra gọi điện thoại.

Rất nhanh đã có người bắt máy.

Trương Minh Vũ thấp giọng nói: “Mau đến đây đi, bọn tôi đang bị truy đuổi, nghĩ cách gây rối loạn, đừng đối đầu trực diện với bọn chúng”.

Long Thất cung kính đáp: “Rõ”.

Nói xong anh ta cúp điện thoại.

Trương Minh Vũ không hề do dự, hết sức tập trung lao về phía trước.

Long Tam và Liễu Thanh Duyệt theo sát.

Lâm Kiều Hân chỉ im lặng nằm trên lưng Trương Minh Vũ.

20230818042722-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2015


Cô rất căm hận!

Nhưng...

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân chỉ có thể nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Hai hàng nước mắt lại chảy xuống...

Trương Minh Vũ không hề hay biết phản ứng của Lâm Kiều Hân.

Anh chỉ lo chạy trốn!

Dưới ánh trăng mờ ảo, con đường phía trước rất mơ hồ!

Anh phải hết sức tập trung!

Quay đầu nhìn lại, bên phía cổng cũng đã vô cùng hỗn loạn.

Rất nhiều người lần lượt lao ra ngoài!

Hơn nữa... còn có rất nhiều xe!

Trương Minh Vũ cau mày.

Bây giờ màn đêm là tấm chắn bảo vệ tốt nhất cho họ.

Nhưng...

Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ nhiều, một ánh đèn pha lớn bắt đầu chiếu vào trong rừng!

Ơ kìa...

Trong nháy mắt Trương Minh vũ mở to hai mắt.

Không hay rồi!

Trương Minh Vũ vội vàng quát khẽ một tiếng: “Chạy mau!”

Dù sao đây cũng là một khu rừng thông, nằm trên mặt đất cũng không có tác dụng!

Bây giờ anh chỉ có thể tăng tốc độ!

Long Tam gật đầu.

Nhưng mãi một lúc lâu, Trương Minh Vũ vẫn không nhận được phản hồi của Liễu Thanh Duyệt.

Hả?

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Nhìn quét một vòng, anh kinh ngạc phát hiện Liễu Thanh Duyệt đã biến mất!

Chuyện này...

Người đâu?

Không lao ra ngoài à?

Ầm!

Trong đầu Trương Minh Vũ vang lên tiếng nổ ầm ầm!

Đèn pha chậm rãi quét qua!

Ánh mắt Trương Minh Vũ cũng dán chặt vào vị trí đèn pha!

Nhưng... không có ai!

Đột nhiên, Long Tam quát khẽ: “Cậu Minh Vũ, đừng lo cho cô tư, cô ấy sẽ không bị lộ được đâu”.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Chẳng mấy chốc, anh sực tỉnh.

Có người âm thầm bảo vệ chị tư!

Phù!

Lúc này Trương Minh Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

Liễu Thanh Duyệt an toàn là được.

Nhưng anh còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, một ánh đèn chói mắt đột nhiên chiếu tới!

Hả?

Trương Minh Vũ lập tức căng thẳng!

“Đằng kia! Đuổi theo!”

Ngay sau đó, những tiếng hét ầm ĩ vang lên.

Trong lòng Trương Minh Vũ trầm xuống.

Không hay rồi!

Anh không chút do dự, xoay người lao về phía cuối khu rừng.

Long Thất, nhanh lên!

Bọn họ chạy đằng trước, phía sau là đám người điên cuồng đuổi theo.

Không bao lâu, Trương Minh Vũ đã chạy kéo khoảng cách mấy trăm mét.

Nhưng dù sao anh vẫn đang cõng người!

Không nhanh hơn được nữa!

Đám người nhà họ Âu Dương ở phía sau nhanh chóng kéo gần khoảng cách!

Trương Minh Vũ cau mày, trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân đầy phức tạp.

Cô rất muốn nói hãy để cô xuống.

Nhưng những lời này, thật sự không nói ra được, cô không có mặt mũi nào nói ra!

Ngược lại, khóe miệng Dạ Thập Nhị từ đầu tới cuối vẫn nở nụ cười giễu cợt.

Chạy ư?

Chạy đằng trời!

Không lâu sau, Trương Minh Vũ chạy đến một khoảng đất trống.

Nhưng cũng lúc này... kẻ địch đã đuổi kịp.

“Chịu chết đi!”

Một tiếng quát vang lên.

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn về phía tiếng quát, một người đàn ông mặc quân phục lao tới!

Dao găm đâm mạnh xuống!

Ầm!

Lại là một âm thanh nặng nề.

Long Tam tiến lên một bước, đạp bay người đàn ông!

Dạ Thập Nhị ngã xuống đất.

Long Tam hơi híp mắt lại, nghiêm túc nói: “Cậu Minh Vũ đi trước đi!”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Nhưng lúc này, một giọng nói vang lên: “Muốn chạy hả? Muộn rồi”.

Giọng nói này...

Trong ánh mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ lạnh lẽo.

Nhìn về phía giọng nói, mới phát hiện một bóng người đi ra từ trong rừng cây phía trước.

Đèn pha chiếu tới.

Trương Minh Vũ mới phát hiện người đi ra lại là... Âu Dương Triết!

Trương Minh Vũ chợt thấy có gì đó không đúng lắm.

Người nhà Âu Dương đuổi theo ở phía sau.

Nhưng... sao Âu Dương Triết lại đi ra từ rừng cây phía trước?

Mai phục từ sớm ư?

Chuyện này...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2016


Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ nghiêm nghị.

Hình như anh... đã rơi vào một âm mưu.

Nhưng việc đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích.

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều nữa, mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Triết.

Long Tam đứng sau lưng Trương Minh Vũ.

Cảnh giác nhìn xung quanh.

Chẳng mấy chốc, Âu Dương Triết đã đến gần, trên mặt nở nụ cười lịch sự.

Mắt Trương Minh Vũ híp lại, thản nhiên nói: “Chúng ta lại gặp mặt rồi”.

Âu Dương Triết khoát tay, nói: “Đáng tiếc, tôi thật sự không nỡ để anh chết”.

Nói xong, hắn mỉm cười nghiền ngẫm.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Lâm Kiều Hân nghe vậy, cơ thể mềm mại lại càng run rẩy!

Chết ư?

Lâm Kiều Hân sốt ruột.

Trương Minh Vũ cười khẽ nói: “Anh không nỡ thì tôi sẽ không chết”.

Ồ?

Âu Dương Triết vẫy nhẹ tay.

Hai vệ sĩ lao ra cởi dây trói cho Dạ Thập Nhị.

Trong mắt Trương Minh Vũ chợt lóe lên tia sáng lạnh!

Dạ Thập Nhị đứng dậy, cười nhạt nói: “Sao thế? Muốn giết tao hả? Tới đây này!”

Nói xong, trong mắt gã đầy vẻ khiêu khích.

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm: “Yên tâm, mày... sẽ phải chết!”

Câu nói cuối cùng cực kỳ nặng nề!

Dạ Thập Nhị cười lớn, nói: “Tao lúc nào cũng chờ mày”.

Nói xong, hắn nghênh ngang đi về phía Âu Dương Triết.

Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm bóng lưng hắn.

Đằng đằng sát khí!

Trương Minh Vũ lạnh lùng nói: “Đánh Lâm Kiều Hân... là ý của anh à?”

Nói xong, anh lạnh lùng nhìn Âu Dương Triết.

Hả?

Mọi người đều sửng sốt.

Điên rồi?

Âu Dương Triết híp mắt lại, cười nói: “Về lý thì tôi nên nói đó là ý của tôi”.

“Nhưng trực giác mách bảo tôi nên nói thật, đó không phải ý của tôi”.

Nói xong, hắn nhoẻn miệng cười.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Anh biết rồi.

Trong mắt Dạ Thập Nhị thoáng qua vẻ khó hiểu.

Một lúc lâu sau, lại khinh thường cười mỉa.

Vậy thì sao chứ?

Âu Dương Triết tiến lên một bước, cười nói: “Còn muốn hỏi gì không? Nếu không... thì tôi cũng không lãng phí thời gian nữa”.

Vừa nói xong, tất cả người xung quanh đều tiến lên một bước!

Vô cùng khí thế!

Trương Minh Vũ híp mắt lại.

Nhìn một vòng, mới phát hiện xung quanh có năm sáu mươi người!

Tất cả đều có cơ thể vạm vỡ, sức chiến đấu sung mãn.

Trương Minh Vũ im lặng thở dài.

Kiếp nạn khó thoát?

Không đúng!

Bỗng nhiên, ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên.

Còn có chị tư mà.

Cả Long Thất nữa!

Tính toán thời gian... Long Thất nên đến rồi chứ?

Trương Minh Vũ im lặng không lên tiếng.

Kéo dài thời gian!

Âu Dương Triết cau mày lại, cười nói: “Tôi biết Long Thất ở bên ngoài, nên... Ra tay!”

Nói xong, trong mắt hắn đột nhiên lóe lên tia sáng sắc bén.

Trương Minh Vũ cau mày

Lâm Kiều Hân nắm chặt tay, trong mắt đầy lo lắng.

Nhưng...

Cô không thể giúp gì được!

Tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Trong mắt Trương Minh Vũ đầy nghiêm nghị!

Ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện đám người xung quanh lần lượt tiến lên phía trước!

Dưới ánh đèn pha, bóng người kéo dài!

Khí thế hùng hồn!

Phù!

Trương Minh Vũ khó khăn điều chỉnh hơi thở.

Nạn này... không thể tránh khỏi rồi!

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ nhẹ nhàng đặt Lâm Kiều Hân lên mặt đất.

Cơ thể mềm mại của Lâm Kiều hân điên cuồng run rẩy.

Trương Minh Vũ dịu dàng mỉm cười, nói: “Yên tâm, anh sẽ đưa em ra ngoài”.

Nói xong, anh nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Kiều Hân.

Đứng dậy.

Đối mặt với đám người!

Lâm Kiều Hân cắn chặt răng, nước mắt lại tuôn ra!

Bóng lưng này... quá nặng!

Đám người nhanh chóng đến trước mặt anh, mỗi người đều lộ vẻ mặt hung ác!

Trương Minh Vũ sóng vai với Long Tam!

Nhưng ngay sau lúc này, một loạt tiếng động cơ vang lên.

Trương Minh Vũ cau mày.

Tới rồi à?

Nhưng... dù tới cũng không thể đánh lại!

Đôi mắt Trương Minh Vũ dần trở nên u ám.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2017


Âu Dương Triết nhướng mày.

Lập tức, ánh mắt của mọi người đều hướng về nơi phát ra âm thanh.

Từng tia sáng được chiếu đến.

Ngay sau đó xe dừng ở ven đường.

Một đám người từ trên xe lao xuống, nện bước rầm rầm nhanh chóng chạy về phía trước.

Âu Dương Triết cười khẩy.

Lẳng lặng chờ đợi.

Những chiến sĩ cũng lần lượt dừng bước.

Long Thất lập tức lao đến bên cạnh Trương Minh Vũ, Đinh Nhất và toàn bộ người còn lại đứng phía sau cảnh giác.

Trong nháy mắt, khắp nơi tràn ngập mùi thuốc súng.

Khóe miệng Âu Dương Triết vẽ lên nụ cười giễu cợt, thấp giọng nói: “Vương Hạo thật hào phóng, những người này đều có thể cho anh mượn dùng”.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Vậy mà hắn cũng biết ư?

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: “Đừng nói nhiều lời, đến đây đi”.

Bây giờ đã không thể thay đổi gì nữa.

Lâm Kiều Hân nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, bên trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lo lắng.

Đầu óc cô vận dụng hết năng suất.

Đột nhiên cô lóe lên một ý tưởng.

Lâm Kiều Hân bí mật lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

Nhưng đợi một hồi lâu...

Tại sao không có ai bắt máy?

Âu Dương Triết cười châm chọc, thì thầm nói: “Cô gọi người tới đây cũng vô dụng, bọn họ không dám quản chuyện của tôi đâu”.

Vậy…

Lời này vừa nói ra, cơ thể Lâm Kiều Hân run rẩy.

Sao hắn lại biết?

Sắc mặt Âu Dương Triết lập tức tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Lên cho tôi!”

Vừa dứt lời, một đám chiến binh tiến lên!

Bao vây xung quanh!

Long Thất hơi híp mắt, thấp giọng quát: “Lên!”

Đinh Nhất xông lên đầu tiên.

Vệ sĩ theo sát phía sau.

Chẳng mấy chốc, một nhóm bốn người bắt đầu chiến đấu trực tiếp với đối phương.

Hả?

Một tia sáng bất ngờ lóe lên trong mắt Trương Minh Vũ.

Một nhóm... cũng có thể đánh hội đồng à?

Long Thất thấp giọng giải thích: “Bọn họ đều đã qua huấn luyện, nhưng chủ yếu vẫn phải dựa vào kỹ năng dẫn dắt của chúng ta”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Nói cách khác... sức mạnh chiến đấu của quân đội không bằng tổ hợp bốn người.

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe sáng, nói: “Chúng ta cũng phối hợp đi”.

Long Tam và Long Thất đồng thời tiến lên.

Âu Dương Triết nhíu mày.

Tiếp theo đó, Trương Minh Vũ lao thẳng vào bên trong đám đông.

Như đại hội võ thuật.

Long Tam và Long Thất liên tục tung ra nhiều đòn hiểm ác.

Càn quét chiến trường!

Chẳng mấy chốc, dưới sự hỗ trợ của Long Tam và Long Thất, bên Trương Minh Vũ nhanh chóng chiếm ưu thế.

Nhưng chân mày của Trương Minh Vũ vẫn luôn nhíu chặt.

Cuối cùng đến bây giờ chỉ còn một số chiến sĩ tầm thường mà thôi.

Cao thủ... vẫn chưa xuất hiện!

Hơn nữa nhóm người này...

Bịch!

Trương Minh Vũ nện một đấm thật mạnh vào ngực của một chiến sĩ.

Tên kia ngã xuống đất!

Nhưng sau chỉ sau vài giây trì hoãn, hắn... lại đứng lên một lần nữa.

Giống như không hề bị thương.

Cái này...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên sự khó hiểu.

Hơi kỳ lạ!

Nhưng đang trên chiến trường, Trương Minh Vũ cũng không rảnh nghĩ nhiều.

Ầm ầm ầm!

Âm thanh va chạm nặng nề nối tiếp nhau vang lên.

Nhưng... từ nãy đến giờ không hề có bất kỳ tiếng kêu la thảm thiết nào được phát ra cả.

Trương Minh Vũ càng đánh càng thấy sợ hãi.

Vốn nghĩ đây chỉ là một nhóm chiến sĩ bình thường, nhưng...

Anh phát hiện thể lực của nhóm người này... vô cùng mạnh.

Rầm rầm!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2018


Tiếp theo đó, Trương Minh Vũ lại tung hai cú đá ra ngoài.

Hai chiến sĩ ngã xuống đất!

Nhưng không bao lâu sau, lại đứng lên xông về phía anh.

Việc này...

Trương Minh Vũ trợn trừng mắt.

Ngẩng đầu nhìn lại trận chiến, Đinh Nhất và đám người bên kia cũng ở trong tình huống tương tự.

Chỉ có... Long Tam và Long Thất là khác!

Bọn họ đấm ra một quyền đã đánh văng đám chiến sĩ ra ngoài, đập mạnh xuống đất.

Sau đó không còn bất kỳ chuyển động gì nữa.

À...

Đột nhiên Trương Minh Vũ hiểu ra vấn đề.

Lực không đủ mạnh?

Trương Minh Vũ lập tức siết chặt nắm tay lại, trong đầu không ngừng hiện lên sức lực lúc anh đấm hình nộm.

Bịch!

Một quyền đấm ra!

Chiến sĩ trước mặt bị đánh bay ra ngoài một cách tàn nhẫn.

Giãy giụa một hồi...

Cuối cùng vẫn ngã trên mặt đất.

Ồ?

Trong mắt Trương Minh Vũ ánh lên sự ngạc nhiên và vui mừng.

Âu Dương Triết nhăn mày, ánh mắt chậm rãi hiện lên vẻ thất vọng.

Vẫn chưa đủ mạnh.

Tuy rằng họ đánh hòa với bọn Đinh Nhất, nhưng dù sao bên đó còn có Long Tam và Long Thất.

Liên tục chiếm ưu thế.

Đột nhiên, Âu Dương Triết quát lớn: “Đủ rồi, trở về!”

Trong nháy mắt tất cả chiến sĩ đều dừng tay, chạy nhanh về đứng trật tự sau lưng Âu Dương Triết.

Đứng im!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Đám người Long Tam nhanh chóng chạy tới phía sau Trương Minh Vũ.

Hai bên đứng đối đầu nhau.

Âu Dương Triết nở nụ cười châm chọc, nói: “Chơi đủ rồi, đến lúc phải kết thúc thôi”.

Hả?

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ lập tức cau mày.

Quả nhiên còn có trò khác!

Bộp bộp.

Âu Dương Triết vỗ nhẹ tay.

Chẳng mấy chốc, cây cối xung quanh rung chuyển dữ dội.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn về nơi phát ra âm thanh, lúc này mới phát hiện có không ít người nhảy xuống từ tán cây cổ thụ.

Tổng cộng có tám người.

Người cầm đầu... quả nhiên là Sơn Bản Lộ.

Trương Minh Vũ trừng to mắt khi thấy cảnh này.

Thần Ẩn?

Tại sao họ lại ở đây?

Hơn nữa... đã phục kích bao lâu rồi?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ mờ mịt.

Long Tam và Long Thất cũng nhíu mày, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

Không dễ đánh rồi!

Sơn Bản Lộ cười nhạt, thấp giọng nói: “Cậu chủ Âu Dương, hợp tác vui vẻ”.

Âu Dương Triết nhàn nhạt trả lời: “Không phải hợp tác, chỉ là tôi lười hành động thôi”.

Sơn Bản Lộ hơi lúng túng, tiếp tục cười nói: “Dù sao hôm nay cậu chủ Âu Dương đã giúp chúng tôi rất nhiều, Sơn Bản Lộ sẽ ghi nhớ rõ ân tình này”.

“Phần còn lại... cứ giao cho tôi”.

Nói xong, hắn cười khẩy.

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

tên Sơn Bản Lộ này... lấy đâu ra tự tin vậy?

Âu Dương Triết nhàn nhã nói: “Quên đi, tôi không tin các anh, vẫn là nên cùng nhau xông lên, tôi sẽ không cướp đoạt công lao của anh”.

Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại.

Thật lâu sau, hắn mới rầm rì nói: “Cũng được”.

Nói xong, hắn phất tay.

Bảy thành viên của Thần Ẩn tiến lên, đằng đằng sát khí đi về phía của Trương Minh Vũ.

Âu Dương Triết vẫy nhẹ tay.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 2019


Phía sau đám đông lại xuất hiện thêm một bóng người nữa...

Đây là...

Dạ Thập Nhất!

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Những chiến sĩ của Âu Dương Triết lùi lại nhường vị trí chiến đấu.

Lâm Kiều Hân cắn chặt hàm răng.

Trong mắt Long Tam và Long Thất cũng tràn đầy vẻ lo lắng.

Suy cho cùng...

Nhóm Thần Ẩn, Dạ Thập Nhất và Âu Dương Triết đều tập hợp đủ ở đây!

Điều này...

Âu Dương Triết lạnh lùng nói: “Lên, không cần giết, bắt sống là được”.

Tuân lệnh!

Đám người Dạ Thập Nhất đồng thanh đáp lại.

Ngay sau đó, đội ngũ hai bên nhanh chóng sải bước chạy về phía Trương Minh Vũ.

Ánh mắt sắc bén.

Dạ Thập Nhị khoanh tay trước ngực, trong mắt tràn ngập ánh sáng của sự vui sướng.

Tên nhóc, mày chết chắc rồi!

Trương Minh Vũ một hơi thật sâu, chậm rãi siết chặt nắm đấm.

Bọn họ... không có cơ hội thắng.

Nhưng...

Cho dù phải chết, anh cũng phải cố gắng hết sức!

Bất chợt, Trương Minh Vũ hét lớn: “Chuẩn bị chiến đấu!”

Khí thế hừng hực!

Dứt lời, cơ thể mọi người đều chấn động!

Câu nói này đã lấy lại khí thế vừa vụt mất.

Lòng tin thấy chết không sờn.

Bất chợt, trong mắt đám người Đinh Nhất đều bùng cháy ngọn lửa nhiệt huyết.

Long Tam và Long Thất cảm thấy phức tạp.

Thấy vậy, khóe miệng Âu Dương Triết chậm rãi vẽ ra nụ cười.

Người bên anh cũng khá đấy.

Đáng tiếc...

Hôm nay, chắc chắn không ai giúp được anh.

Chẳng mấy chốc, tổ 11 của Thần Ẩn và đám người Dạ Thập Nhất đã xông đến phía trước!

Tốc độ bỗng nhiên tăng nhanh!

Trương Minh Vũ nheo mắt lại, hét lớn: “Lên!”

Anh dứt lời, Long Tam và Long Thất ngay lập tức xông ra, lao thẳng đến chỗ Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ!

Đây mới là cuộc quyết đấu giữa các cao thủ!

Đám người Đinh Nhất lao về phía mấy tên còn lại.

Lâm Kiều Hân chật vật nói: “Minh Vũ, cẩn thận”.

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

Sau đó anh lập tức nhấc bước chân nặng nề lao vào trong đoàn người.

Chiến đấu!

Ầm ầm!

Tiếng va chạm kịch liệt vang lên!

Trong chớp mắt, đã có mấy vệ sĩ ngã xuống đất.

Nằm giãy giụa trong đau đớn!

Ánh mắt Trương Minh Vũ tràn đầy sự nghiêm nghị.

Thực lực của đám người này quả nhiên không tầm thường!

Trương Minh Vũ cũng hoàn toàn đắm chìm trong trận đấu.

Tìm cơ hội, tung nắm đấm!

Một đội viên của Thần Ẩn đang chiến đấu với vệ sĩ trong nháy mắt ngả xuống bất tỉnh.

Ngay lúc đó, một âm thanh đùa cợt vang lên: “Nhóc con, không phải muốn đuổi theo tao sao? Tiếp tục đi!”

Trương Minh Vũ cau mày.

Dạ Thập Nhị!

Bỗng chốc, âm thanh của một luồng kình phong vang lên!

Lâm Kiều Hân cắn chặt răng!

Trương Minh Vũ không chút do dự, quay người tung nắm đấm!

Rầm!

Hai cú đấm va chạm nhau!

Cánh tay Trương Minh Vũ lập tức đau nhói, liên tục lùi bước!

Dạ Thập Nhị cũng lùi mấy bước.

Sau khi đứng vững, ánh mắt gã thoáng qua vẻ bất ngờ.

Thằng nhóc này... mạnh vậy sao?

Trương Minh Vũ dừng bước.

Ngẩng đầu lên.

Ánh mắt ánh lên sự căm phẫn tột cùng.
 
Back
Top Dưới