Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1940


Sự yếu ớt trong cơ thể đã đạt đến cực điểm!

Trương Minh Vũ lại mỉm cười một cách khó khăn.

Nhưng đôi mắt... lại từ từ nhắm lại!

Không được!

Nước mắt của Lâm Kiều Hân ngay lập tức trào ra!

Không được ngủ!

Chẳng mấy chốc, trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân lóe lên vẻ kiên định!

Hai tay cô ôm đầu Trương Minh Vũ!

Từ từ... cúi xuống!

Hả?

Thấy vậy, Hàn Quân Ngưng lập tức cau mày!

Nhưng...

Cuối cùng, Hàn Quân Ngưng không nói thêm gì nữa, tiếp tục lau máu.

Khuôn mặt của Lâm Kiều Hân đã đỏ bừng.

Động tác vô cùng kiên định!

Lâm Kiều Hân áp sát trước mặt Trương Minh Vũ!

Cô nhẹ nhàng hôn lên môi anh...

Hả?

Cơ thể Trương Minh Vũ căng cứng, một luồng điện cấp tốc chạy khắp người!

Khiến ý thức vốn dĩ mơ hồ lại tỉnh táo hơn mấy phần!

Khi mở mắt ra, anh vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân rất gần!

Chuyện này...

Đầu óc Trương Minh Vũ nhất thời mông lung!

Đây là…

Mùi thơm xộc thẳng vào mũi, cơ thể Trương Minh Vũ sản sinh ra cảm giác đặc biệt!

Dòng điện nhanh chóng xoẹt qua!

Ý thức vốn dĩ mơ hồ cũng trở nên rõ ràng hơn.

Khóe miệng... cực kỳ mềm mại!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.

Hoàn toàn bị sốc!

Mãi lâu sau, Lâm Kiều Hân đỏ mặt ngẩng đầu lên.

Bốn mắt nhìn nhau...

Ôi...

Mặt Lâm Kiều Hân càng đỏ hơn, giống như có thể nặn ra máu.

Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn cô.

Mãi lâu sau, Lâm Kiều Hân lẩm bẩm: "À... anh đừng ngủ...”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hàn Quân Ngưng cong môi, trong đôi mắt đẹp lóe lên vẻ kỳ dị.

Khốn nạn!

May mà... Trương Minh Vũ không ngủ.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Nhìn lên thì thấy Hạ Hâm Điềm đang nhanh chóng bước vào với Liễu Thanh Duyệt!

Lúc này, khuôn mặt của hai cô gái cũng đầy vẻ lo lắng.

Vương Hạo theo sát đằng sau hai người.

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Chị tư đến rồi.

Hạ Hâm Điềm kêu lên: “Trời ơi, sao... sao nhiều máu vậy?"

Hàn Quân Ngưng khẽ nhíu mày, lo lắng nói: "Chị tứ, nhanh lên!"

Đôi mắt đẹp của Liễu Thanh Duyệt đầy vẻ đau lòng.

Cô ấy bước tới gần!

Trương Minh Vũ cười khổ nói: "Chị tư...”

Liễu Thanh Duyệt rất dịu dàng nói: "Em trai, đừng lên tiếng, xong ngay thôi”.

Nói xong, cô ấy lao ra sau ghế sofa.

Trương Minh Vũ nhoẻn miệng cười.

Có nhiều chị gái, thật tốt.

Điều quan trọng nhất là... cô ấy vừa hôn mình?

Không biết có phải do k*ch th*ch tinh thần hay không mà sự mệt mỏi trong người thực sự đã tan biến đi rất nhiều.

Hàn Quân Ngưng bước sang một bên.

Lâm Kiều Hân ngồi xổm trước mặt Trương Minh Vũ, nhìn anh với vẻ mặt lo lắng.

Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt bắt đầu thao tác.

Có gây mê nên không đau.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Không lâu sau, máu ngừng chảy, Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vẫn rất mệt mỏi.

Phù!

Một lúc lâu sau, Liễu Thanh Duyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Mau đi mua một số thứ bổ máu, dưỡng thương cho tốt”.

"Nếu không ngày mai sẽ không dậy nổi”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1941


Trương Minh Vũ cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe những lời đó.

Một nụ cười xuất hiện trên khóe miệng của Lâm Kiều Hân.

Cô rất vui.

Ánh mắt họ chạm nhau, nhưng Lâm Kiều Hân lại thu ánh mắt lại nhanh như chớp.

Cô vội vàng đứng dậy.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Cô ấy cũng có những lúc ngại ngùng à?

Hạ Hâm Điềm quay đầu lại, vội vàng hỏi: "Anh đi mua đi, mua nhiều một chút, nghe rõ chưa?”

Ôi...

Vương Hạo ngượng ngùng đồng ý: "Được”.

Tất nhiên anh ta bằng lòng chạy việc vặt cho Hạ Hâm Điềm, nhưng... hơi mất mặt...

Còn phải mua đồ cho thằng nhóc này nữa chứ!

Mặc dù trong lòng không muốn nhưng Vương Hạo vẫn nhanh chóng lao ra khỏi biệt thự.

Đôi mắt Liễu Thanh Duyệt lóe lên tia sáng, cô ấy hỏi: "Lần này là ai làm?"

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Khí tức này... thật lạnh lùng...

Anh mới chỉ từng cảm nhận được khí tức này từ Hàn Quân Ngưng.

Không ngờ Liễu Thanh Duyệt…

Hạ Hâm Điềm thản nhiên nói: “Ngồi xuống trước đi đã, chị sẽ từ từ nói với các em”.

Dứt lời, cô ấy ngồi xuống bên cạnh Trương Minh Vũ.

Tay cũng nhẹ nhàng xoa đầu Trương Minh Vũ.

Vô cùng đau lòng.

Trương Minh Vũ không vui liếc mắt.

Đây là coi anh thành mèo sao?

Liễu Thanh Duyệt hơi cau mày.

Do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn từ từ ngồi xuống.

Hàn Quân Ngưng ngồi cạnh Liễu Thanh Duyệt.

Lâm Kiều Hân đứng nguyên tại chỗ, trong đôi mắt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ lúng túng.

Mỗi lần ở cùng một chỗ với các chị ấy đều cảm thấy vô cùng kì lạ.

Hạ Hâm Điềm vỗ vào chỗ bên cạnh, nói: “Em ngồi đi”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu, ngồi xuống.

Ngay sau đó, mọi người đều nhìn chằm chằm Hạ Hâm Điềm.

Trương Minh Vũ cũng lắng tai nghe ngóng.

Hạ Hâm Điều chậm rãi nói: “Chị biết các em muốn báo thù, chị cũng rất muốn trút giận cho em trai”.

“Nhưng giờ không phải là lúc để bốc đồng”.

“Lần này, nhà họ Âu Dương đã hợp lực với Thần Ẩn”.

“Điều quan trọng nhất là… mấy cô gái kia cũng đã ra tay”.

Hả?

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ đột nhiên cau màu.

Mấy cô gái kia?

Trong mắt Hàn Quân Ngưng lóe lên vẻ lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Bọn họ dám ra tay với em trai ư?”

Hạ Hâm Điềm khẽ gật đầu.

Hàm Quân Ngưng lập tức đứng dậy, hừng hực khí thế!

Hạ Hâm Điềm hơi cau mày, khẽ quát: “Ngồi xuống!”

Hàn Quân Ngưng siết chặt nắm đấm.

Nhưng cuối cùng…vẫn từ từ ngồi xuống.

Thật lâu sau, Hạ Hâm Điềm mới lên tiếng: “Các em đã âm thầm ra tay rất nhiều lần, bọn họ ra tay cũng là điều dễ hiểu, chuyện này không cần phải suy nghĩ nhiều nữa”.

“Các em phải nghĩ cách để bảo vệ an toàn cho em trai”.

“Hai người các em hoàn thành nhiệm vụ sớm nhất, nhưng nhiệm vụ của hai em phải là đặt sự an toàn của em trai lên hàng đầu”.

“Đây mới là những gì các em nên cân nhắc”.

Trương Minh Vũ bĩu môi.

Chị hai vẫn đúng là chị hai…

Hàn Quân Ngưng hít sâu một hơi, cuối cùng… cũng không thể nói được gì.

Liễu Thanh Duyệt yên lặng gật đầu.

Hạ Hâm Điều nói tiếp: “Chuyện hôm nay đã xảy ra rồi, chị cũng muốn báo thù giống các em, nhưng chúng ta vẫn phải cân nhắc đại cục”.

“Biết chưa?”

Hai cô gái lại gật đầu.

Trong mắt Trương Minh Vũ cũng thoáng qua vẻ nghiêm trọng.

Anh nhận ra chuyện này…ngày càng nghiêm trọng.

Rốt cuộc là nghiêm trọng cỡ nào?

Nghe vậy, vẻ mặt Lâm Kiều Hân vô cùng mờ mịt, hoàn toàn không hiểu các chị ấy đang nói gì.

Hạ Hâm Điềm tiếp tục nói: “Cũng vừa lúc em trai đã tới Tĩnh Châu, em tư mau chóng xem xét chăm sóc cơ thể cho em trai”.

Liễu Thanh Duyệt gật đầu nói: “Vâng ạ”.

Mặc dù nghe lời.

Nhưng lửa giận trong lòng hai cô ấy vẫn không thể nào nguôi ngoai.

Nhưng các cô ấy biết, nếu họ tiếp tục ngoan cố… ngược lại sẽ hại Trương Minh Vũ.

Haiz.

Cuối cùng, hai người thầm thở dài.

Chẳng mấy chốc, trong phòng đã yên tĩnh lại.

Trương Minh Vũ cảm nhận một lát, lúc này mới phát hiện cảm giác mệt mỏi đã giảm đi rất nhiều.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1942


Máu đã ngừng chảy, cũng không còn cảm giác hôn mê nữa.

Thật lâu sau, Liễu Thanh Duyệt mới lên tiếng: “Đưa em trai trở về phòng trước đã, nơi này không hợp để nghỉ ngơi”.

Các cô gái yên lặng gật đầu.

Chẳng mấy chốc, các cô gái đã thận trọng đưa Trương Minh Vũ về phòng.

Trương Minh Vũ vẫn yếu ớt như cũ.

Các cô gái nhìn mà vô cùng đau lòng.

Nhưng…

Bây giờ ai cũng không thể giúp được gì.

Hạ Hâm Điềm chậm rãi nói: “Em sáu, em đi ra đây nói chuyện với chị một lúc”.

Hàn Quân Ngưng yên lặng gật đầu.

Ngay sau đó, hai cô gái đi ra khỏi phòng.

Liễu Thanh Duyệt vô cùng đau lòng nói: “Em trai, còn đau không?”

Trương Minh Vũ gượng cười nói: “Không đau, chỉ là bây giờ vẫn cảm thấy hơi yếu”.

Liễu Thanh Duyệt gật đầu, nói: “Vậy thì tốt, chờ lát nữa bồi bổ cho em là được”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân lẳng lặng nhìn chằm chằm Trương Minh Vũ.

Cô cũng cảm thấy đau lòng.

Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt chạm vào tay của Lâm Kiều Hân.

Hả?

Lâm Kiều Hân sửng sốt.

Liễu Thanh Duyệt nháy mắt.

Lâm Kiều Hân đột nhiên bừng tỉnh, đôi chân dài di chuyển về phía bên kia của căn phòng.

Liễu Thanh Duyệt yên lặng đi theo.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ mê mang.

Định làm gì vậy chứ?

Nhưng bây giờ anh đang nằm quay mặt về phía cửa sổ.

Chẳng mấy chốc, hai người đã biến mất khỏi tầm mắt của Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ bối rối.

Liễu Thanh Duyệt dẫn Lâm Kiều Hân đến chỗ cửa sổ ở phía bên kia.

Lâm Kiều Hân lén liếc nhìn Trương Minh Vũ, chẳng hiểu sao lại cảm thấy hơi chột dạ.

Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt nhỏ giọng nói: “Em ấy có triệu chứng gì khác ở bắp đùi đúng không?”

Dứt lời, cô ấy liếc nhìn với đôi mắt sáng quắc.

Lâm Kiều Hân lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Em đã hỏi rất nhiều lần, anh ấy đều bảo không có”.

Không có ư?

Liễu Thanh Duyệt hơi cau mày.

Mặc dù không có là tốt, nhưng cô ấy luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

Hồi lâu sau, Liễu Thanh Duyệt lại dặn dò: “Em cứ tiếp tục để ý, không cần phải hỏi em ấy, dù em ấy có khó chịu cũng sẽ không nói cho em biết đâu”.

“Em phải tự phân biệt”.

Hả?

Trong đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân hiện lên vẻ mông lung.

Làm sao để phân biệt?

Liễu Thanh Duyệt do dự trong chốc lát, rồi mới nói: “Được rồi, dù sao các em cũng đang ở Tĩnh Châu, chị cũng có thể thường xuyên đến thăm”.

Lâm Kiều Hân hơi thẫn thờ, gật đầu.

Liễu Thanh Duyệt khẽ nghiến răng, nhẹ nhàng nhìn về phía Trương Minh Vũ.

Lo lắng mà không thể nói thành lời.

Cộc cộc cộc.

Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Liễu Thanh Duyệt lãnh đạm nói: “Vào đi”.

Ngay sau đó, một người vệ sĩ bước vào, nói: “Xin chào, đây là thuốc bổ cậu chủ của chúng tôi đã mua về, nên đưa cho ai đây?”

Liễu Thanh Duyệt bước tới, nói: “Đi với tôi”.

Dứt lời, cô ấy bước ra ngoài.

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân không còn cách nào khác đành phải quay trở lại mép giường, đôi mắt xinh đẹp lẳng lặng nhìn chằm chằm Trương Minh Vũ.

Một bên khác, Liễu Thanh Duyệt bắt đầu nấu thuốc.



Tại biệt thự của Vương Hạo.

Vệ sĩ cung kính nói: “Cậu chủ, thuốc bổ đã được đưa tới rồi”.

Vương Hạo hờ hững nói nhỏ: “Tốt, thuốc bổ tôi bảo anh mua thì sao?”

Ờ…

Vệ sĩ lập tức lúng túng, nói: “Đưa hết qua đó luôn rồi”.

Hả?

Nghe vậy, trong mắt Vương Hạo hiện lên vẻ kinh ngạc.

Đưa rồi ư?

Cùng lúc đó, Liễu Thanh Duyệt cầm một dải thuốc bổ trên tay, vô cùng hoang mang.

Ai bảo mua thứ này vậy?

Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt nhếch miệng cười, lẩm bẩm nói: “Đồ bổ mà, bổ gì mà chẳng phải là bổ”.

Dứt lời, cô ấy bỏ hết thuốc bổ vào trong nồi.

….
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1943


Bên trong căn phòng.

Lâm Kiều Hân dịu dàng hỏi: “Anh… có cảm thấy khá hơn chút nào không?

Không biết có phải do nụ hôn vừa rồi hay không, bây giờ cô cảm thấy quan hệ giữa hai người hơi lạ.

Cô không kiểm soát được mà cứ nói chuyện một cách dịu dàng.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: “Tốt hơn nhiều rồi, nghỉ ngơi một lát đã hồi phục không ít”.

Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu.

Trong phòng trở nên yên lặng.

Trương Minh Vũ cứ luôn có một cảm giác quái dị.

Lâm Kiều Hân cũng vô cùng lúng túng.

Thật lâu sau, Lâm Kiều Hân lúc này mới chậm rãi hỏi: “À…anh có khát không?”

Hả?

Trương Minh Vũ chần chừ nói: “À… hơi khát”.

Lâm Kiều Hân vội đứng dậy, nói: “Để em đi rót nước cho anh”.

Dứt lời, cô lập tức đứng dậy rời đi.

Trong lòng Trương Minh Vũ đột nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng kì lạ.

Dịu dàng… như vậy sao?

Không lâu sau, Lâm Kiều Hân trở lại với một ly nước trong tay.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ lại mỉm cười.

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân ngồi xuống trước mặt Trương Minh Vũ.

Nhưng...

Uống như thế nào?

Trương Minh Vũ đã nhận ra vấn đề này, anh cũng lúng túng không kém.

Trương Minh Vũ cười nói: "Đưa cho anh, anh tự cầm được”.

Nói xong, anh khó khăn vươn cánh tay ra.

Lâm Kiều Hân đè cánh tay anh lại, nói: "Không sao, để em đút cho anh”.

Nói xong, cô chậm rãi đưa sát ly nước vào khóe miệng Trương Minh Vũ.

Nước rất nhiều.

Môi Trương Minh Vũ dễ dàng chạm vào nước, nhẹ nhàng dùng sức hút nước vào trong miệng.

Nhưng...

Lâm Kiều Hân cúi người trước giường, cẩn thận quan sát vị trí của ly nước.

Trương Minh Vũ sững sờ trong giây lát.

Ấm áp một cách khó hiểu.

Không lâu sau, có tiếng gõ cửa.

Lâm Kiều Hân vô thức thu lại ly nước.

Trương Minh Vũ cười nói: "Chắc là chị gái về rồi đấy, mở cửa đi”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu, đi tới mở cửa.

Liễu Thanh Duyệt thận trọng bưng một cái nồi, bước vào.

Mùi thuốc bổ phả vào mặt!

Vẻ kinh ngạc lóe lên trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân.

Mùi vị này... sao không đắng?

Liễu Thanh Duyệt nhanh chóng đặt cái nồi ở trước giường, cười nói: "Em trai, em mau uống thuốc đi, uống xong sẽ khôi phục không ít”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Vâng ạ, cám ơn chị tư”.

Liễu Thanh Duyệt trợn mắt giận dữ.

Dù sao Lâm Kiều Hân cũng ở đây, nên Liễu Thanh Duyệt cũng không nhiều lời.

Sau đó, Lâm Kiều Hân và Liễu Thanh Duyệt giúp Trương Minh Vũ đứng dậy.

Trương Minh Vũ yên lặng dựa vào đầu giường.

Liễu Thanh Duyệt lại nhấc cái nồi lên.

Lâm Kiều Hân chậm rãi nói: "Chị tư, để em... đút cho anh ấy”.

Ôi...

Dứt lời, Trương Minh Vũ lại sửng sốt.

Liễu Thanh Duyệt dừng tay một lát.

Hồi lâu sau, cô ấy mới chậm rãi nói: "Cũng được, chú ý khống chế lượng thuốc, không cho uống quá nhiều, nhiêu đây phân ra hai lần uống là được”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Lâm Kiều Hân ngồi ở bên giường, rất nghiêm túc chậm rãi rót thuốc vào bát.

Liễu Thanh Duyệt bĩu môi.

Cuối cùng đành chậm rãi nói: "Em trai, em từ từ uống thuốc, chị đi làm việc khác”.

Trương Minh Vũ gật đầu với một nụ cười trên môi.

Liễu Thanh Duyệt hậm hực trợn tròn mắt, sau đó quay người bước ra ngoài.

Chỉ còn lại hai người Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân trong phòng.

Lâm Kiều Hân không chú ý đến sự khác thường của Liễu Thanh Duyệt, suy nghĩ của cô vẫn đắm chìm trong trận chiến hôm nay...

Hôm nay suýt chút nữa...

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Kiều Hân lại dấy lên cảm giác phức tạp.

Trương Minh Vũ đầy bối rối.

Em cho anh uống thuốc... sao lại không động đậy thế?

Khụ khụ!

Trương Minh Vũ ho nhẹ một tiếng.

Lúc này Lâm Kiều Hân mới bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ lúng túng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1944


Cô đổ ít thuốc ra thìa!

Thổi nhẹ nhàng.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lại xuất hiện một nụ cười.

Cảnh tượng này rất ngọt ngào.

Lâm Kiều Hân nhanh chóng đưa thìa đến miệng Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ khẽ mở miệng.

Thuốc bổ chậm rãi chảy vào trong miệng, nhiệt độ vừa phải.

Thuốc cũng không đắng.

Lâm Kiều Hân nhẹ giọng hỏi: "Nóng không?"

Biểu cảm của cô rất thận trọng, dường như sợ Trương Minh Vũ bị bỏng...

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Không nóng”.

Lâm Kiều Hân gật đầu, lại cúi đầu rót thuốc.

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều nữa, lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc này.

Chẳng bao lâu đã hết hết thuốc.

Lâm Kiều Hân trả cái nồi lại cho Liễu Thanh Duyệt.

Trong phòng chỉ còn lại Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ yên lặng nhìn về phía cửa, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, thấp giọng nói: "Kỳ lạ”.

Cuối cùng, anh lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa mở ra.

Nhanh vậy à?

Trương Minh Vũ kinh ngạc nhìn lên, lúc này mới nhận ra rằng người bước vào là Hàn Quân Ngưng và Hạ Hâm Điềm.

Ồ?

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Hàn Quân Ngưng lo lắng hỏi: "Sao rồi? Đã đỡ hơn chưa?"

Nói xong, cô hai cô gái bước đến bên giường.

Trương Minh Vũ cười nói: "Khá hơn nhiều rồi, không còn yếu như lúc nãy nữa”.

Thuốc bổ đã vào bụng, bắt đầu có tác dụng.

Hàn Quân Ngưng gật đầu nói: "Vậy cũng tốt, may mà có chị tư ở đây”.

Hạ Hâm Điềm ngồi ở đầu giường nói: "Em trai, em từ hôm nay trở đi phải cẩn thận hơn”.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Trong đôi mắt đẹp của Hàn Quân Ngưng cũng lóe lên vẻ nghiêm trọng.

Hạ Hâm Điềm tiếp tục nói: "Chúng ta phải tuân theo một thỏa thuận, nhưng người nhà họ Âu Dương đã bắt đầu phá vỡ các quy tắc”.

"Bắt đầu từ hôm nay, bất cứ lúc nào em cũng phải cẩn thận”.

Trương Minh Vũ thu lại nụ cười, gật đầu nặng nề.

Hạ Hâm Điềm tiếp tục: "Yên tâm đi, nhiệm vụ của em sáu cũng sắp hoàn thành rồi”.

"Đợi em sáu quay lại, em sẽ an toàn”.

Hàn Quân Ngưng cũng gật đầu.

Trương Minh Vũ cười nói: "Yên tâm, bây giờ đã đến Tĩnh Châu, em sẽ tự bảo vệ mình”.

"Huống hồ, còn có chị tư ở đây”.

Hai cô gái khẽ gật đầu.

Có Liễu Thanh Duyệt ở đây, quả thật họ cũng yên tâm hơn nhiều.

Mãi lâu sau, Hạ Hâm Điềm lại nói: "Em có muốn hỏi gì không? Nếu em muốn, bọn chị có thể nói cho em biết một vài chuyện”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Đây là chuyện tốt!

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ tò mò hỏi: "À, hôm nay ai đã phóng phi tiêu vào người em? Cái phi tiêu đầu rắn đó”.

Chuyện này...

Hàn Quân Ngưng và Hạ Hâm Điềm liếc mắt nhìn nhau.

Hồi lâu sau, Hạ Hâm Điềm mới chậm rãi nói: "Em chỉ cần biết bọn chúng thuộc về một tổ chức khác”.

Hả?

Trương Minh Vũ giật nảy mình.

Sao... lại có tổ chức khác nữa vậy?

Trương Minh Vũ tiếp tục hỏi: "Phi tiêu hình bọ cạp thì sao?"

Đôi mắt Hàn Quân Ngưng lóe lên vẻ lạnh lùng, thấp giọng nói: "Bọn chúng cùng một tổ chức”.

Ôi...

Trương Minh Vũ càng thêm hoang mang.

Hỗn loạn...

Trương Minh Vũ rơi vào trầm tư.

Rõ ràng mọi thứ cực kỳ hỗn loạn, quá nhiều bí ẩn.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Trương Minh Vũ cũng không biết mình muốn hỏi gì...

Hàn Quân Ngưng chậm rãi nói: "Sau chuyện này, chắc chắn cấp trên sẽ can thiệp, đến lúc đó dù là ai cũng khó mà phá vỡ quy tắc được nữa”.

Hả?

Nghe vậy, Trương Minh Vũ lại trợn to hai mắt!

Còn có cấp trên à?

Mẹ kiếp...

Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng.

Hạ Hâm Điềm nói tiếp: "Nhưng dù thế nào, ngay cả khi không thể phá vỡ quy tắc thì cũng có lợi cho chúng ta”.

"Suy cho cùng, thời điểm khó khăn nhất đã trôi qua, nhiệm vụ của Quân Ngưng và Thanh Duyệt cũng sắp hoàn thành rồi”.

Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ cũng lười nghĩ nhiều.

Đi bước nào tính bước đó.

Bây giờ nghĩ gì cũng vô ích.

Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Lâm Kiều Hân bước vào, cô dừng lại sau khi nhìn thấy hai cô gái.

Do dự một lúc, cô mới bước lại gần.

Hàn Quân Ngưng bình tĩnh nói: "Lần này em làm rất tốt, ra dáng em dâu rồi đấy”.

20230810042125-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1945


À ừ...

Lâm Kiều Hân do dự một lúc, mới nói: "Em... nên làm mà”.

Khóe miệng Trương Minh Vũ chậm rãi nở nụ cười.

Hàn Quân Ngưng khẽ gật đầu, không nói nhiều nữa.

Trong lòng Lâm Kiều Hân dấy lên một cảm giác vui vẻ khó giải thích.

Căn phòng chìm trong im lặng.

Một lúc lâu sau, Hạ Hâm Điềm mới cười nói: "Được rồi, em sáu, chúng ta ra ngoài trước đi”.

Hàn Quân Ngưng bĩu môi.

Mặc dù trong lòng cô ấy không muốn, nhưng dù sao Hạ Hâm Điềm cũng đã lên tiếng.

Chẳng mấy chốc, hai cô gái đứng dậy.

Hàn Quân Ngưng lại hỏi: "Em trai thối tha, nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chị lại tìm em”.

Ôi...

Trương Minh Vũ lúng túng mỉm cười: "Vâng ạ”.

Sau đó, Hạ Hâm Điềm kéo Hàn Quân Ngưng ra khỏi phòng.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng bước tới gần, chậm rãi ngồi ở bên giường.

Lòng cô vẫn rất phức tạp.

Những gì xảy ra hôm nay đã thay đổi rất nhiều thứ.

Nói chung... là rất phức tạp.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lao ra để chặn phi tiêu cho Trương Minh Vũ.

Mãi lâu sau, Lâm Kiều Hân chậm rãi hỏi: "Bây giờ anh có thấy chỗ nào không thoải mái không?"

Nói xong, khóe miệng cô lại nở nụ cười.

À...

Trương Minh Vũ cẩn thận cảm nhận, cười đáp: "Không có chỗ nào không thoải mái cả, chỉ là...”

Hả?

Lâm Kiều Hân khẽ cau mày.

Gì cơ?

Trương Minh Vũ hơi kỳ lạ nói: "Chỉ là hơi nóng”.

Vẫn rất nóng...

Lâm Kiều Hân thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói: "Không sao, chắc hẳn thuốc bổ trong cơ thể đã có chút phản ứng”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Có lý.

Nhưng...

Không biết vì sao, Trương Minh Vũ luôn cảm thấy nhiệt độ hơi kỳ lạ...

Thật lâu sau, Trương Minh Vũ cười nói: "Hôm nay... cảm ơn em”.

Ôi...

Lâm Kiều Hân cười khổ nói: "Cảm ơn gì chứ, em chẳng giúp được gì cho anh”.

Nói xong, trong đôi mắt đẹp của cô lại lóe lên vẻ phức tạp.

Cô hy vọng mình có thể giúp.

Trương Minh Vũ khẽ cười.

Nhưng anh còn chưa nghĩ nhiều, đột nhiên cảm thấy bụng dưới có một... ngọn lửa kỳ dị bốc lên.

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày, ánh mắt mê man.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: “Anh sao vậy?"

Ôi...

Trương Minh Vũ lúng túng ra mặt.

Nhưng vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Lâm Kiều Hân.

Chuyện này...

Không biết vì sao, ngọn lửa hừng hực trong cơ thể lại trở nên rõ ràng hơn!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt, ánh mắt nóng bỏng.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân tràn đầy vẻ hoang mang.

Sao... sao thế?

Trương Minh Vũ khẽ cắn đầu lưỡi, cố gắng để bản thân tỉnh táo lại!

Chuyện này là thế nào?

Không phải là thuốc bổ máu ư?

Thuốc bổ gì đây?

Bây giờ anh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng hừng hực!

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân càng thêm mờ mịt!

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ mới khó khăn mở lời: "Em... giúp anh lấy một ly nước lạnh”.

Ờ...

Lâm Kiều Hân do dự một lúc, sau đó đứng dậy đi vào nhà bếp.

Trương Minh Vũ chuyển dời ánh mắt.

Vừa đúng lúc nhìn thấy thân hình lắc lư của Lâm Kiều Hân.

Rất hấp dẫn!

Cơ thể anh lại càng nóng hơn!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ chật vật nuốt nước bọt, hơi thở của anh đã bắt đầu trở nên dồn dập.

Mẹ kiếp, thuốc bổ quái quỷ gì thế?

Có khác gì uống thuốc tăng cường sinh lý đâu?

Không được!

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu, nhanh chóng chuyển sự chú ý của mình.

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân đã trở lại.

Trương Minh Vũ uống một ly nước lạnh, lúc này mới thấy cảm giác nóng rực lửa giảm bớt mấy phần.

Nhưng...

Vẫn rất kỳ lạ!

Lâm Kiều Hân rất lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ?"

Trương Minh Vũ ngượng ngùng cười nói: "Không sao, chỉ là thuốc bổ... hơi quá liều”.

A?

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân tràn đầy vẻ hoang mang.

Nhưng...

Cô không biết mình muốn hỏi gì...

Trương Minh Vũ thậm chí không dám nhìn cô.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Hả?

Hai người giật mình.

Lúc này mới phát hiện Liễu Thanh Duyệt đã đi vào.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười nói: "Chị tư”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1946


Lâm Kiều Hân cũng ngoan ngoãn đứng dậy, trên mặt mang theo nụ cười.

Liễu Thanh Duyệt liếc mắt, lập tức chú ý tới khuôn mặt đỏ bừng của Trương Minh Vũ.

Ngay sau đó, Liễu Thanh Duyệt mỉm cười nói: "Khá hơn chưa?"

Lời nói vẫn đầy ắp sự quan tâm.

Trương Minh Vũ cười đáp: "Tốt hơn nhiều rồi, em cảm thấy chắc sẽ không ảnh hưởng đến ngày mai đâu”.

Liễu Thanh Duyệt gật đầu nói: "Vậy thì tốt”.

Nói xong, cô ấy quay đầu tiếp tục nói: "Kiều Hân, hôm nay em mệt mỏi cả ngày rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi”.

A?

Cô ấy dứt lời, cả Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều sững sờ.

Liễu Thanh Duyệt cười nói: "Kế bên là phòng của em”.

Ôi...

Lâm Kiều Hân do dự, sau đó lúng túng nói: "A... Được, vậy em về phòng nghỉ ngơi”.

Nói xong, cô lại liếc nhìn Trương Minh Vũ, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Trương Minh Vũ hơi kinh ngạc.

Lâm Kiều Hân từ khi nào lại trở nên ngoan ngoãn như vậy?

Tiếp đó, Lâm Kiều Hân bước ra khỏi phòng.

Tia sáng lóe lên trong mắt Liễu Thanh Duyệt.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị tư, chị muốn nói gì à?”

Liễu Thanh Duyệt ngồi ở bên giường, cười nói: "Quên mất rồi”.

Quên hả?

Trương Minh Vũ hơi hoang mang.

Liễu Thanh Duyệt làm như không có chuyện gì, cười nói: "Em trai, chị không muốn thua cô ấy”.

Nói xong, trong mắt cô ấy đầy ẩn ý.

Hả?

Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm.

Đây là đâu? Tôi là ai?

Thật lâu sau, Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị tư, chị đang nói gì thế?"

Liễu Thanh Duyệt khẽ cười, ánh mắt như lửa đốt nói: "Không có gì, sau này em sẽ biết”.

Ôi...

Trong mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Sao lại bí ẩn thế...

Chẳng mấy chốc, đôi mắt đẹp của Liễu Thanh Duyệt lóe sáng, hỏi: "Em trai thối tha, nhìn thấy chị... em không có cảm giác gì khác sao?"

Gì cơ?

Trương Minh Vũ hoàn toàn chết lặng!

Sao tối nay mọi người cư xử kì lạ thế...

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ mới ngơ ngác nói: "Không có...”

Liễu Thanh Duyệt trợn mắt giận dữ.

Tuy rằng trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại có vẻ thất vọng.

Thằng em trai thối tha!

Thấy vậy, Trương Minh Vũ thậm chí còn bối rối hơn.

Sao nữa vậy?

Liễu Thanh Duyệt nói tiếp: "Được rồi, vậy em nghỉ ngơi cho tốt đi, chị cũng về phòng đi ngủ đây”.

Trương Minh Vũ ngây ngốc gật đầu.

Liễu Thanh Duyệt không chần chừ nữa, cô ấy đứng dậy bước ra khỏi cửa.

Bụp!

Tiếng cửa đóng lại.

Trương Minh Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào vị trí của cánh cửa.

Chuyện gì vậy nhỉ?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Lạ lùng.

Kỳ quặc!

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ cũng chui vào chăn.

Dù sao, hôm nay cũng đã tránh được một kiếp nạn.

Bắt đầu từ hôm nay, chiến trường đã được chuyển đến Tĩnh Châu.

Trương Minh Vũ vẫn cảm thấy hơi mong đợi.

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ nhắm mắt lại.

Ngọn lửa ở bụng dưới vẫn còn, nhưng không k*ch th*ch nhiều cũng không rõ ràng như lúc nãy.

Vô thức, Trương Minh Vũ chìm vào giấc mộng.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Chớp mắt, trời đã về khuya.

Đột nhiên, tiếng mở cửa vang lên.

Hả?

Trương Minh Vũ ngay lập tức bừng tỉnh từ trong giấc mộng!

Có người sao?

Trương Minh Vũ đưa mắt nhìn sang.

Trong phòng là một màu tối đen, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng đen.

Đây là...

Cả người Trương Minh Vũ căng chặt, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.

Tiếng bước nhanh chóng chân đến gần.

Ực.

Trương Minh Vũ gian nan nuốt nước bọt, nhìn kỹ lại, siết chặt nắm đấm, chuẩn bị tinh thần đánh trả bất cứ lúc nào.

Bóng người đó bước đến bên giường.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ lạnh lùng.

Cả người căng cứng, bộ dạng như muốn dùng sức.

Nhưng đúng lúc này Trương Minh Vũ bỗng mơ hồ phát hiện ra người đứng bên giường hình như là… một bóng dáng xinh đẹp?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1947


Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ khó hiểu.

Anh thả lòng nắm đấm.

Một giọng nói êm tai vang lên: “Anh… chưa ngủ à?”

Hả?

Vừa nghe nói thế, Trương Minh Vũ lộ ra vẻ bất lực.

Lâm Kiều Hân…

Trương Minh Vũ không vui trợn mắt nói: “Em suýt nữa thì dọa chết anh rồi…”

Lâm Kiều Hân mím môi, cảm thấy xấu hổ.

Trương Minh Vũ khó hiểu hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Lâm Kiều Hân cúi đầu xuống như một cô nữ sinh nói: “Em… hơi sợ”.

Sau khi về phòng, cô đã định đi ngủ.

Nhưng nằm cứ lăn qua lăn lại, cho dù thế nào cũng không thể vào giấc.

Vừa nhắm mắt lại là cảnh tượng Trương Minh Vũ bị đâm trúng phi tiêu hôm nay lại hiện lên trong đầu cô.

Thế nên… cô đến đây.

Trương Minh Vũ chậm rãi ngồi thẳng dậy hỏi: “Sợ gì?”

Lâm Kiều Hân khẽ lắc đầu, nói: “Cũng không có gì, chỉ là…”

Nhưng mấp máy môi hồi lâu cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

Trương Minh Vũ càng khó hiểu.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới do dự nói: “Hay là… em ngủ ở chỗ anh luôn đi?”

Dù đã cùng ngủ với nhau rất nhiều lần rồi.

Nhưng…

Trương Minh Vũ vẫn có cảm giác rất kỳ lạ.

“Ừ…”

Lâm Kiều Hân khẽ đáp.

Dứt lời, cô lật chăn ra, chui vào trong.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất lực.

Lâm Kiều Hân nhanh chóng nằm xuống.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Trương Minh Vũ há miệng cũng không biết nên nói gì.

Dứt khoát không nói gì thêm nữa…

Không lâu sau, giọng nói êm tai của Lâm Kiều Hân vang lên: “Anh… sau này nhất định phải cẩn thận, đừng để chuyện như hôm nay xảy ra nữa”.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Cô ấy đang quan tâm mình sao?

Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười nói: “Ừ, anh biết rồi”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Không biết tại sao trái tim luôn không yên cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Lâm Kiều Hân không nói gì nữa.

Trương Minh Vũ nhắm mắt lại, yên tĩnh hưởng thụ sự yên tĩnh ngay lúc này.

Lâm Kiều Hân đến rồi, ngược lại lòng anh cũng nhẹ nhõm không ít.

Dường như đã thích ứng.

Chỉ có một chỗ cảm thấy khó chịu là phần bụng dưới… cảm giác nóng rực.

Chẳng mấy chốc Lâm Kiều Hân đã tiến vào mộng đẹp.

Nhưng Trương Minh Vũ vẫn còn đang thức.

Thời gian dần trôi qua.

Ngày hôm sau.

Trương Minh Vũ mơ màng mở mắt ra.

Trời sáng rồi.

Trương Minh Vũ nhìn xung quanh, ngạc nhiên phát hiện Lâm Kiều Hân vẫn còn nằm bên cạnh mình.

Ể?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Quả nhiên là kỳ lạ.

Trước đó lần nào anh mở mắt ra, Lâm Kiều Hân cũng đã đi rồi.

Trương Minh Vũ lẳng lặng nhìn gương mặt xinh đẹp đó, không có nhiều cơ hội quan sát ở khoảng cách gần như vậy.

Mí mắt Lâm Kiều Hân bỗng khẽ rung.

Trương Minh Vũ giật mình, dời tầm mắt sang một bên theo bản năng.

Giọng hơi khàn của Lâm Kiều Hân vang lên: “Anh… dậy rồi à?”

Ồ.

Vẫn bị phát hiện rồi…

Trương Minh Vũ ngượng ngùng cười nói: “Ừ… cũng vừa thức”.

Lâm Kiều Hân ngồi thẳng người dậy, hỏi: “Anh đỡ hơn chút nào chưa?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Đỡ hơn nhiều rồi, bây giờ đã không cảm thấy có vấn đề gì nữa”.

Lâm Kiều Hân thở phào.

Khóe miệng Trương Minh Vũ cũng nhếch lên.

Vẫn quan tâm mình thật.

Không lâu sau, hai người rời khỏi giường, bắt đầu tắm rửa.

Lâm Kiều Hân tắm trước.

Trương Minh Vũ cũng đành lẳng lặng ngồi đợi ở bên ngoài.

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân đi ra.

Trương Minh Vũ đi vào trong tắm.

Nhưng đến lúc anh ra ngoài thì mới thấy Lâm Kiều Hân vẫn còn đang ngồi trên sofa.

Hả?

Trương Minh Vũ ngờ vực hỏi: “Sao em chưa đi nữa?”

Lâm Kiều Hân không do dự đáp: “Em đợi anh”.

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1948


Trương Minh Vũ lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Cảm giác sau khi trải qua chuyện ngày hôm qua, Lâm Kiều Hân… lại có một sự thay đổi rất lớn.

Trương Minh Vũ cong môi cười.

Cho dù thế nào thì cũng là chuyện tốt với anh.

Trương Minh Vũ cười nói: “Vậy chúng ta đi thôi”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Hai người sải bước đi ra ngoài cửa.

Lâm Kiều Hân đi phía trước, giơ tay lên kéo cửa ra.

Trương Minh Vũ im lặng đi theo đằng sau.

Lâm Kiều Hân đột nhiên dừng lại.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Ngẩng đầu lên nhìn, vừa lúc nhìn thấy Liễu Thanh Duyệt đang ngỡ ngàng đứng ngoài cửa.

Như định gõ cửa…

Ôi...

Mặt Lâm Kiều Hân lộ ra vẻ ngượng ngùng.

Bị phát hiện rồi.

Trương Minh Vũ cũng cực kỳ ngượng.

Liễu Thanh Duyệt mờ mịt hỏi: “Sao… em lại ở đây?”

Dứt lời, đôi mắt xinh đẹp lóe lên vẻ hoảng loạn.

Sẽ không…

Lâm Kiều Hân cũng lộ ra vẻ nôn nóng.

Khụ khụ!

Trương Minh Vũ ho một tiếng, cười nói: “À… Cô ấy gọi em dậy ăn sáng, có phải chị cũng đến để gọi em dậy không?”

Ánh mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng.

Lúc này Liễu Thanh Duyệt mới thở phào.

Nhưng…

Thật à?

Lâm Kiều Hân mỉm cười nói: “Đúng thế, em gọi anh ấy dậy rồi”.

Liễu Thanh Duyệt nhìn chằm chằm Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân cũng không có tỏ vẻ gì cả, mặt không đổi sắc.

Cuối cùng Liễu Thanh Duyệt cũng không nhìn ra điều gì bất thường.

Trương Minh Vũ cũng tự cảm thấy may mắn.

Cũng may Lâm Kiều Hân có sự kiên định.

Liễu Thanh Duyệt cười nói: “Ừ, chị đến gọi em ấy ăn sáng, mau đi thôi”.

“Ăn xong rồi chị còn phải đi làm nữa”.

Trương Minh Vũ khẽ cười, gật đầu.

Liễu Thanh Duyệt xoay người rời đi.

Cả người căng cứng của Lâm Kiều Hân thả lỏng.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Sau đó hai người đi theo Liễu Thanh Duyệt đến một đại sảnh.

Trên bàn ăn có rất nhiều thức ăn.

Trương Minh Vũ nhìn lướt qua, lúc này nhận ra chỉ có một mình Hạ Hâm Điềm ngồi đó.

Hàn Quân Ngưng không có mặt.

Trương Minh Vũ ngờ vực hỏi: “Chị sáu đâu?”

Hạ Hâm Điềm dịu dàng cười nói: “Hôm qua chị sáu của em đến là vì cứu em, bây giờ quay về bận việc của mình rồi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Sau đó bốn người ngồi xuống, thưởng thức bữa sáng.

Vẻ mặt Liễu Thanh Duyệt vẫn rất kỳ lạ, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân cũng rất cảnh giác.

Cuối cùng Liễu Thanh Duyệt cũng không phát hiện ra điều gì, chỉ đành bỏ cuộc.

Ăn xong bữa cơm.

Liễu Thanh Duyệt thu dọn đồ đạc rồi đi làm.

Ba người Trương Minh Vũ ngồi trên sofa.

Hạ Hâm Điềm nhìn hai người hỏi: “Sáng nay chị tư em đã phát hiện ra cái gì à?”

Dứt lời, ánh mắt hiện lên vẻ ẩn ý.

Nghe thế Trương Minh Vũ cảm thấy ngượng ngùng.

Mặt Lâm Kiều Hân cũng đỏ bừng.

Thế nào gọi là… phát hiện ra cái gì rồi chứ…

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới ngượng ngùng cười nói: “Không có, Kiều Hân và chị tư cùng đến gọi em dậy, chỉ đụng mặt nhau thôi”.

Mặt Lâm Kiều Hân càng đỏ hơn.

Hạ Hâm Điềm hỏi: “Thật à?”

Lâm Kiều Hân gật đầu: “Thật ạ”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1949


Một lúc sau Hạ Hâm Điềm buồn bực trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ, lúc này mới thu lại ánh nhìn.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Trợn mắt nhìn em làm gì…

Sau đó Hạ Hâm Điềm nói: “Được rồi, giờ đã đến Tĩnh Châu, vừa lúc chị hai có hai ngày nghỉ”.

“Nói đi, em có dự định gì”.

Ờ…

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia sáng.

Có chị hai giúp dĩ nhiên là tốt, chỉ là… anh vẫn chưa biết nên bắt đầu thế nào.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ chậm rãi nói: “Chị hai, em vẫn chưa nghĩ đến nhiều thế, giờ muốn dùng đến lợi thế đã có sẵn trong tay để tiếp tục mở rộng”.

“Vẫn nên thu mua tất cả các tập đoàn lớn bằng cách làm như lúc ở Ninh Châu”.

Hạ Hâm Điềm khẽ gật đầu, hỏi tiếp: “Vậy em đã hiểu hết thế lợi của Tĩnh Châu chưa?”

Trương Minh Vũ lắc đầu.

Mắt Lâm Kiều Hân cũng lóe sáng.

Chuyện lớn như thế… sao lại nói bình tĩnh vậy được nhỉ?

Hạ Hâm Điềm mỉm cười nói: “Chị có bảng danh sách này, có muốn xem không?”

Hả

Trương Minh Vũ ngờ vực hỏi: “Danh sách gì?”

Thấy thế Hạ Hâm Điềm rất đắc ý, cười nói: “Dĩ nhiên là danh sách các nhân vật tầm cỡ ở Tĩnh Châu rồi, hay nói cách khác… danh sách các thế lực mà em cần phải hạ gục”.

Vừa nghe thế, Trương Minh Vũ lập tức trợn to mắt.

Dù sao anh cũng không hiểu nhiều về Tĩnh Châu.

Nếu có danh sách thì chắc chắn có thể bớt đi rất nhiều phiền phức.

Nhưng…

Trương Minh Vũ mờ mịt hỏi: “Chị hai, sao chị lại có danh sách?”

Chị ấy cũng không ở Tĩnh Châu mà…

Hạ Hâm Điềm bĩu môi nói: “Thôi vậy, chị cũng không tranh công với em ba, nó biết em đến Tĩnh Châu nên cố ý làm danh sách này cho em đấy”.

Hả

Trương Minh Vũ lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Chị ba!

Hạ Hâm Điềm lấy danh sách ra.

Trương Minh Vũ nhận lấy rồi đọc thật kỹ.

Lâm Kiều Hân cũng ngồi gần sát bên Trương Minh Vũ, lẳng lặng đọc.

Một lúc sau, Trương Minh Vũ nhíu mày.

Các thế lực trong danh sách này rất ít, nhưng gia tộc đứng đầu lại là… nhà họ Lục?

Lục Chính Đình?

Trương Minh Vũ hỏi: “Chị hai, nhà họ Lục được xem là đứng đầu Tĩnh Châu, ra tay với họ trước à?”

Trong mắt Lâm Kiều Hân lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Hạ Hâm Điềm nói: “Đứa ngốc, có phải em đã quên mất thân phận hiện giờ của mình rồi không?”

“Tìm một vài người không có năng lực, em không sợ mất mặt à?”

Ồ...

Khóe môi Trương Minh Vũ khẽ giật.

Cũng đúng…

Bây giờ mình cũng là người giàu nhất Ninh Châu rồi.

Ánh mắt Lâm Kiều Hân cũng hiện lên vẻ kỳ lạ.

Anh ấy… giỏi vậy sao?

Ngay sau đó, Hạ Hâm Điềm nói tiếp: “Em yên tâm, chị ba của em đã sắp xếp cho em như thế chắc chắn có nguyên nhân”.

“Em cứ làm như thế là được”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Đọc xuống bên dưới, bên dưới cũng đều là một vài gia tộc không có tiếng tăm.

Có một vài cái tên còn chưa từng nghe đến.

Ể.

Mặt Trương Minh Vũ bỗng lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Cái tên cuối cùng thế mà là… nhà họ Chu?

Trương Minh Vũ ngỡ ngàng hỏi: “Chị hai, có phải nhà họ Chu đã hợp tác với chúng ta không? Em là chủ tịch của nhà họ Chu…”

Hạ Hâm Điềm xua tay, giọng điệu tỏ ra đó là lẽ đương nhiên, nói: “Chị ba em sắp xếp như thế chắc chắn có lý do”.

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất lực.

Hạ Hâm Điềm nói tiếp: “Còn vấn đề gì nữa không?”

Ừ thì…

Trương Minh Vũ lắc đầu nói: “Không có vấn đề gì nữa”.

Hạ Hâm Điềm gật đầu nói: “Vậy giờ em có thể bắt đầu rồi”.

Trương Minh Vũ hỏi: “Bắt đầu thế nào?”

Hạ Hâm Điềm không vui trợn mắt nói: “Đăng ký công ty, mua lại tòa nhà, sau đó triển khai dự án”.

Trương Minh Vũ cười gượng.

Sững sờ!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1950


Một lúc sau, Trương Minh Vũ ngờ vực hỏi: “Không phải có sẵn tập đoàn Chu Thị đó sao? Em không thể dùng à?”

Hạ Hâm Điềm mỉm cười, lặp lại: “Chị ba em sắp xếp như thế chắc chắn có lý do”.

Trương Minh Vũ lộ ra vẻ bất lực.

Hạ Hâm Điềm cười nói: “Được rồi, đi thôi, hôm nay chị không có việc gì, vừa lúc có thể đi dạo với hai đứa”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Sau đó Hạ Hâm Điềm đeo khẩu trang và kính râm lên.

Ba người ra khỏi biệt thự.

Đầu tiên là đi chọn tòa nhà văn phòng, đây mới là điều thiết yếu nhất.

Nhưng dù sao nơi ở đây cũng lạ, không quen thuộc.

Do dự rất lâu, Trương Minh Vũ mới lấy điện thoại ra gọi cho Quan Na.

Chẳng mấy chốc điện thoại được kết nối.

Giọng nói gợi cảm của Quan Na vang lên: “Ông chủ, có gì dặn dò thế?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Không có gì, tôi muốn cô nghe ngóng chút chuyện, cô có biết dạo này Tĩnh Châu có tòa nhà nào chuẩn bị bán không?”

Quan Na do dự một lúc mới nói: “Tôi… không rõ lắm, nhưng tôi có một người bạn làm bất động sản, tôi có thể hỏi giúp anh”.

Trương Minh Vũ cười nói: “Ừ, vậy làm phiền cô”.

Sau đó anh cúp điện thoại.

Hạ Hâm Điềm hỏi: “Vậy giờ chúng ta đi đâu?”

Ừ thì…

Trương Minh Vũ nói: “Đến khách sạn Đình Lập trước đi”.

Dù sao cũng rảnh rỗi.

Tài xế lái xe thẳng đến chỗ khách sạn Đình Lập.

Không lâu sau, chiếc xe dừng lại.

Trương Minh Vũ cười nói: “Chúng ta đi thôi”.

Cực kỳ đắc ý.

Nhưng quay đầu lại nhìn, mặt Lâm Kiều Hân không có biểu cảm gì.

Trương Minh Vũ trợn mắt.

Hạ Hâm Điềm lắc đầu khẽ cười nói: “Kiều Hân, em thấy khách sạn của Minh Vũ thế nào?”

Hả?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe sáng.

Vẫn là chị hai thông minh.

Vừa nghe thế, trong mắt Lâm Kiều Hân hiện lên vẻ ngạc nhiên, bất ngờ.

Đây là khách sạn của Trương Minh Vũ ư?

Lâm Kiều Hân vội lùi về sau hai bước, nhìn kỹ lại.

Trương Minh Vũ nhếch môi cười.

Cảm thấy thoải mái.

Lâm Kiều Hân ngạc nhiên nói: “Rất tốt ạ…”

Nói xong, cô ngạc nhiên nhìn Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ lại càng đắc ý.

Hạ Hâm Điềm buồn bực liếc mắt nhìn.

Sau đó ba người đi vào trong.

Vừa bước vào, Quan Na đã bước đến đón, khách sáo nói: “Ông chủ, anh đến rồi”.

Trương Minh Vũ gật đầu cười nói: “Có tin tức gì chưa?”

Quan Na cung kính đáp: “Bạn tôi cũng vừa gọi hỏi thăm thông tin, nói có vài tòa nhà đang đợi bán”.

Mắt Trương Minh Vũ sáng rực.

Vài tòa nhà?

Quan Na nói tiếp: “Tôi đã bảo bạn tôi đến đây, lát nữa hai người có thể thương lượng chi tiết hơn”.

Trương Minh Vũ cười nói: “Ừ, cô vất vả rồi”.

Quan Na lắc đầu nói: “Ông chủ còn khách sáo với tôi làm gì”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Sau đó ba người ngồi xuống chỗ gần cửa sổ đợi.

Lâm Kiều Hân không ngừng đưa mắt đánh giá khách sạn.

Kinh ngạc và kỳ lạ.

Sao… Trương Minh Vũ có thể làm được vậy?

Cô nhận ra mình ngày càng không hiểu rõ Trương Minh Vũ nữa rồi…

Không lâu sau, một chiếc xe dừng lại trước cửa khách sạn.

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Đến rồi.

Một tia sáng loé lên trong mắt Lâm Kiều Hân.

Chẳng mấy chốc, cửa xe mở ra.

Một người đàn ông bụng phệ đi xuống.

Đeo kính râm, xách cặp.

Phong thái ngạo nghễ!

Người đàn ông liếc mắt nhìn xung quanh, rồi mới chậm rãi bước vào trong khách sạn.

Quan Na thấy vậy lập tức tiến lên nghênh đón, cười khách khí nói: “Giám đốc Trần, vất vả rồi”.

Mắt Trần Bạc Quang lập tức sáng rực, cười tủm tỉm nói: “Na Na, cô cũng quá khách khí đấy, chúng ta cũng đâu phải người xa lạ gì đâu chứ?”

Quan Na gật đầu cười nói: “Giám đốc Trần thật biết nói chuyện, để tôi giới thiệu ông chủ của chúng tôi với ông”.

Trần Bạc Quang khẽ gật đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1951


Ngay sau đó, Quan Na dẫn Trần Bạc Quang đến bên cửa sổ.

Trương Minh Vũ đứng dậy.

Lâm Kiều Hân yên lặng đứng sau lưng Trương Minh Vũ.

Quan Na mỉm cười nói: “Giám đốc Trần, anh này chính là ông chủ của chúng tôi, anh Trương Minh Vũ”.

“Ông này là giám đốc tiếp thị của bất động sản Thiên An, ông Trần Bạc Quang”.

Bất động sản Thiên An?

Mày Trương Minh Vũ hơi nhíu lại, không hiểu sao cảm thấy cái tên này hơi quen.

Nhưng ngay sau đó, Trương Minh Vũ tươi cười đưa tay ra, nói: “Giám đốc Trần, nghe danh đã lâu”.

Đợi một lúc lâu, giám đốc Trần cũng không có ý định giơ tay lên.

Hả?

Trương Minh Vũ hơi sửng sốt.

Ngước mắt lên nhìn, lúc này mới phát hiện ánh mắt Trần Bạc Quang đang nhìn chằm chằm Lâm Kiều Hân!

Thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hạ Hâm Điềm mấy cái.

Quá đẹp!

Đẹp xuất sắc!

Mặc dù mặt Hạ Hâm Điềm đều bị che kín nhưng cơ thể bốc lửa kia…

Ừng ực!

Trần Bạc Quang khó khăn nuốt nước bọt, con ngươi cũng mở to đến mức sắp rớt ra ngoài!

Vốn tưởng rằng Quan Na đã đẹp xuất sắc, không ngờ rằng…

Lâm Kiều Hân thấy vậy trong mắt loé lên vẻ chán ghét.

Khoé miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi lộ ra một nụ cười khẩy.

Lại là loại người này.

Khụ khụ!

Quan Na ho khan nhắc nhở: “Giám đốc Trần, ông chủ của chúng tôi đang chờ bắt tay với ông kìa”.

Hả?

Trần Bạc Quang sực tỉnh, lúc này mới lúng túng bắt tay với Trương Minh Vũ.

Nhưng ánh mắt vẫn không kiềm chế được tập trung lên người Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân ngồi xuống.

Vẻ mặt Trương Minh Vũ cũng bắt đầu trở nên thần bí.

Trần Bạc Quang lại không để ý tới điều đó.

Trương Minh Vũ cười nói: “Giám đốc Trần, không biết mấy toà chung cư mà ông nói tới thuộc về công ty nào?”

Đôi mày Trần Bạc Quang cau lại, cười nói: “Thuộc về tập đoàn Thiên An chúng tôi”.

Trương Minh Vũ hỏi tiếp: “Có tài liệu cụ thể không?”

Trần Bạc Quang lấy tài liệu trong cặp ra, tuỳ tiện đặt trước mặt Trương Minh Vũ.

Ngay lập tức, ánh mắt lại đặt trên người Lâm Kiều Hân.

Trong mắt Lâm Kiều Hân loé lên tia sáng lạnh.

Khoé miệng Trương Minh Vũ cũng chậm rãi nở một nụ cười sâu xa.

Anh nhanh chóng cầm tài liệu lên.

Sau khi đọc qua, trong lòng cũng đã có tính toán.

Tổng cộng có năm tòa nhà.

Trong đó có một tòa nhà phù hợp với yêu cầu của Trương Minh Vũ.

Bộp.

Trương Minh Vũ ném tài liệu về.

Trần Bạc Quang giật mình, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui.

Trương Minh Vũ cười nói: “Được, vậy giám đốc Trần dẫn chúng tôi đi xem thử nhé?”

Đầu óc Trần Bạc Quang nhanh chóng xoay chuyển.

Ông ta chậm rãi nói: “À… tham quan thì không thành vấn đề”.

“Nhưng cơ thể tôi bây giờ không được thoải mái, muốn nghỉ ngơi một chút…”

Nói xong, ông ta nhẹ nhàng xoa ngón tay.

Rất rõ ràng.

Đòi tiền!

Quan Na cau mày.

Cô ấy không ngờ Trần Bạc Quang lại có thể làm ra chuyện này.

Sự chán ghét trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân càng nhiều hơn!

Trương Minh Vũ mỉm cười.

Kinh doanh cho công ty của mình mà vẫn muốn ăn thêm tiền hoa hồng ư?

Trương Minh Vũ cười nói: “Không thoải mái sao? Chuyện này dễ xử lý, chờ các thủ tục hoàn tất, tôi sẽ đích thân tìm người đấm bóp mát xa cho giám đốc Trần”.

“Ông thấy sao?”

Đấm bóp mát xa?

Vừa nói xong, hai mắt Trần Bạc Quang sáng ngời!

Lâm Kiều Hân sững sờ.

Ngay sau đó, Trần Bạc Quang lập tức kích động hỏi: “Vậy... Ai sẽ đấm bóp cho tôi?”

Trương Minh Vũ mỉm cười thần bí, nói: “Chỗ này chỉ có mấy người, khẳng định không thể là tôi rồi”.

Nói xong, nụ cười ở khóe miệng càng tươi hơn.

Bình bịch!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1952


Dứt lời, trái tim Trần Bạc Quang bắt đầu đập thình thịch!

Không phải Trương Minh Vũ.

Vậy...

Ngay lập tức, ánh mắt của Trần Bạc Quang lại quét qua Lâm Kiều Hân và Hạ Hâm Điềm!

Một trong số hai cô đều được!

Cho dù... Là Quan Na cũng tốt!

Trần Bạc Quang kích động!

Lâm Kiều Hân khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc.

Quan Na khẽ nghiến răng, trong lòng lập tức xuất hiện một cảm giác thất vọng.

Bảo tôi đấm bóp ư?

Ngay sau đó, Quan Na cúi đầu xuống.

Vô cùng thất vọng.

Trương Minh Vũ không để ý, cười hỏi: “Giám đốc Trần, điều kiện này thế nào?”

Ừng ực!

Trần Bạc Quang khó khăn nuốt nước bọt, hỏi: “Nhưng... tôi đang không được khỏe, sao bây giờ lại không đấm bóp cho tôi luôn?”

Trương Minh Vũ lắc đầu cười nói: “Không được, chúng tôi không có nhiều thời gian”.

Trần Bạc Quang cau mày.

Nếu như sau khi Trương Minh Vũ mua được tòa nhà này, lại nuốt lời thì sao?

Trương Minh Vũ lại cười nói: “Còn... Thêm vài món đồ cho ông thì sao?”

“Không biết giám đốc Trần có thích roi da không?”

Hả?

Trong mắt Lâm Kiều Hân thoáng qua vẻ mờ mịt.

Roi da gì cơ?

Một tia sáng lạnh lóe lên trong mắt Quan Na!

Thật quá đáng!

Cô ấy không ngờ Trương Minh Vũ lại là người như vậy!

Nhưng...

Cuối cùng, Quan Na cũng không nói gì.

Cùng lắm thì cá chết lưới rách!

Nhưng trong đôi mắt của Trần Bạc Quang đã hừng hực lửa nóng!

Kích động đến mức run rẩy!

Roi da?

Ừng ực!

Trần Bạc Quang kích động nói: “Cậu... Cậu sẽ không lừa tôi chứ? Cậu chắc không?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Chắc chắn, chỉ cần giúp chúng tôi hoàn tất các thủ tục, xong xuôi sẽ có”.

Cái này...

Tim Trần Bạc Quang đập rộn lên, phấn khích như sắp nổ tung!

Ngay sau đó, ánh mắt thèm thuồng lại lần nữa quét qua các cô gái, siết chặt nắm đấm!

“Được!”

Trần Bạc Quang kích động đồng ý!

Lúc này, ông ta đã không còn tâm trí nào để nghĩ về những thứ khác!

Roi da!

Trương Minh Vũ nghe vậy lại nở nụ cười, nói: “Được, vậy chúng ta đi thôi”.

Trần Bạc Quang kích động nói: ‘Được được, ông chủ Trương mời!”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Ngay sau đó, dưới sự hướng dẫn của Trần Bạc Quang, họ đi về phía cửa.

Lâm Kiều Hân và Hạ Hâm Điềm im lặng đi theo.

Quan Na do dự hồi lâu, cuối cùng cũng đi theo.

Mặc dù chán nản chạnh lòng.

Nhưng... giai đoạn cuối cùng cũng phải hoàn thành xong!

Chẳng mấy chốc, tất cả mọi người đều đã lên xe.

Đi xem ba địa điểm khác, quả nhiên như Trương Minh Vũ đoán, anh không hài lòng.

Cuối cùng, đám người đi thẳng tới tòa nhà mà Trương Minh Vũ thích.

Không lâu sau, xe ngừng lại.

Trương Minh Vũ xuống xe.

Ngẩng đầu lên nhìn, là một toà nhà vô cùng nguy nga, nhưng lúc này lại hơi vắng vẻ.

Trần Bạc Quang lịch sự nói: “Ông chủ Trương, mời!”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Chẳng mấy chốc, ông ta đã dẫn mọi người tiến vào trong toà nhà.

Trang trí không quan trọng, Trương Minh Vũ chỉ muốn xem cách bài trí bên trong.

Địa điểm không có vấn đề gì, mọi thứ khác thua kém một xíu cũng không sao.

Nhìn qua một lượt, Trương Minh Vũ khá hài lòng.

Mọi người lại tụ tập ở phòng khách tầng một.

Ngẩng đầu lên nhìn.

20230811022856-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1953


Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Được, tòa nhà này đi, làm thủ tục ở đâu?”

Trần Bạc Quang kích động nói: "Đi, đi theo tôi!"

Nói xong, ông ta lao ra khỏi tòa nhà.

Vẻ kinh ngạc lại lóe lên trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân.

Sảng khoái vậy sao?

Chẳng mấy chốc, nhóm người ngồi ô tô đến tập đoàn Thiên An.

Trần Bạc Quang dẫn thẳng bọn họ vào văn phòng.

Trương Minh Vũ ngồi xuống.

Trần Bạc Quang bắt đầu tìm kiếm thông tin tài liệu về căn nhà.

Chẳng mấy chốc, mọi thứ đã ở trên bàn làm việc.

Trương Minh Vũ chậm rãi kiểm tra.

Đôi mắt của Trần Bạc Quang đầy vẻ sốt sắng!

Nhanh lên!

Roi da của tôi!

Trương Minh Vũ cười nói: "Tổng cộng bao nhiêu tiền?"

Trần Bạc Quang kích động nói: "Hai mươi ba triệu tệ!"

Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi!

Không thể chờ đợi thêm được nữa!

Trương Minh Vũ cau mày cười nói: "Giám đốc Trần, ông xem với mối quan hệ của chúng ta, có thể bớt một chút không?”

Ồ...

Trần Bạc Quang cau mày.

Do dự hồi lâu, ông ta mới nói: "Được, vậy tôi để cho cậu giá hai mươi triệu hai trăm năm mươi nghìn tệ”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Giảm ít vậy thôi sao?

Trương Minh Vũ lại cười ha hả nói: "Thế này nhé, hai mươi triệu tệ, anh thấy thế nào?"

Hả?

Vừa dứt lời, Lâm Kiều Hân và Quan Na đều ngơ ngác!

Có kiểu trả giá như vậy nữa cơ à?

Trần Bạc Quang cũng cau mày nói: "Ông chủ Trương, cậu mặc cả hơi quá đáng rồi đấy, giảm tới tận ba triệu tệ”.

Trương Minh Vũ mỉm cười bí ẩn nói: "Dùng roi da một tuần”.

Chuyện này...

Vừa dứt lời, trên mặt Trần Bạc Quang lập tức đầy vẻ phấn khích!

Một tuần ư?

Ôi…

Trương Minh Vũ lại mỉm cười tinh nghịch nói: "Mỗi ngày đều có mỗi người khác nhau”.

Rầm!

Đầu óc Trần Bạc Quang như nổ tung!

Chuyện này...

Chẳng mấy chốc, đôi mắt thèm khát của Trần Bạc Quang đã đổ dồn vào Lâm Kiều Hân và Hạ Hâm Điềm.

Lâm Kiều Hân sững sờ.

Rốt cuộc là roi da gì?

Ánh mắt Quan Na càng thêm lạnh lùng!

Cô ấy không ngờ Trương Minh Vũ lại vô liêm sỉ đến mức này!

Bán cả người của mình sao?

"Được!"

Trần Bạc Quang siết chặt nắm đấm, vô cùng hào hứng đồng ý!

Rất kích động!

Khóe miệng Trương Minh Vũ lại nở nụ cười.

Đôi mắt Hạ Hâm Điềm lóe sáng.

Chẳng mấy chốc, mọi thủ tục đã hoàn tất.

Trương Minh Vũ trả tiền.

Dù sao cũng là công ty bất động sản, các mối quan hệ vẫn rất tốt.

Chưa tới một tiếng, mọi thủ tục đã sang tên Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ nhận giấy tờ.

Trần Bạc Quang hào hứng nói: "Ông chủ Trương, bây giờ có phải chúng ta có thể đi mát xa rồi không?"

Nói xong, đôi mắt ông ta sáng rực!

Trái tim Quan Na giật thót.

Trương Minh Vũ cười nói: "Đi thôi, chúng ta trở về khách sạn”.

Trần Bạc Quang phấn khích đến mức suýt hét lên.

Ngay sau đó, cả nhóm người rời công ty.

Đi thẳng đến khách sạn Đình Lập!

Quan Na nắm chặt tay, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Thực sự sắp phải...

Ngay sau đó, Quan Na lấy điện thoại di động ra bí mật gửi một tin nhắn.

Trương Minh Vũ không để ý, anh cũng lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn.

Không lâu sau, xe dừng trước cổng khách sạn Đình Lập.

Trần Bạc Quang lao vào khách sạn nhanh như tia chớp.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lại nở nụ cười.

Âm thầm theo dõi.

Ngay sau đó, Trần Bạc Quang hào hứng hỏi: "Khi nào bắt đầu?"

Dứt lời, nước miếng suýt chảy ra!

Trương Minh Vũ cười đáp: "Ông cứ lấy phòng trước đi, chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào”.

Hả?

Khóe miệng của Trần Bạc Quang khẽ giật.

Ông ta nhanh chóng dùng căn cước công dân mở phòng tổng thống trong một tuần tại khách sạn Đình Lập!

Lâm Kiều Hân chết lặng.

Vẻ lạnh lùng trong mắt Quan Na lại trở nên nồng đậm hơn.

Chỉ có Hạ Hâm Điềm trừng mắt tức giận nhìn Trương Minh Vũ.

Trần Bạc Quang kích động nói: "Xong rồi, có thể đi được chưa?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Đi thôi”.

Nói xong, anh đi về phía thang máy.

Hả?

Trần Bạc Quang sững sờ.

Tại sao cậu ta cũng đi theo?

Muốn... cùng nhau hả?

Nghĩ đến đây, Trần Bạc Quang càng thêm phấn khích!

Bước nhanh để theo kịp!

Hạ Hâm Điềm và Lâm Kiều Hân đi theo không chút do dự.

Quan Na hít một hơi thật sâu.

Cuối cùng cũng đuổi theo!

Ngay sau đó, nhóm người đến căn phòng của Trần Bạc Quang.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1954


Trương Minh Vũ ngồi ở trên giường.

Hạ Hâm Điềm và Lâm Kiều Hân cũng ngồi bên cạnh Trương Minh Vũ.

Trần Bạc Quang hào hứng xoa tay hỏi: "Hôm nay... ai sẽ chơi với tôi?"

Cơ thể của Quan Na càng căng cứng hơn khi nghe những lời đó!

Trương Minh Vũ cười nói: "Ông tự chọn đi”.

Tốt vậy sao?

Trần Bạc Quang giơ ngón tay lên nói: "Cô ấy!"

Người mà ông ta chỉ là Lâm Kiều Hân!

Trương Minh Vũ cười nói: "Được, ông trở về phòng tránh một lát đi, tôi bảo ba người bọn họ cùng tắm rửa sạch sẽ”.

"Lát nữa sẽ cho ông một bất ngờ”.

"Còn có những món đồ chơi mà ông muốn”.

Nói xong, khóe miệng anh lại nở nụ cười thần bí.

Quan Na cau mày.

Tắm chung hả?

Tên khốn!

Lâm Kiều Hân khó hiểu, cô vẫn không biết Trương Minh Vũ đang nói gì.

Hạ Hâm Điềm ném cho Trương Minh Vũ một cái nhìn trách móc.

Trần Bạc Quang kích động nói: "Được, được!"

Ba người cùng nhau?

Quá k*ch th*ch!

Trần Bạc Quang lảo đảo bước vào phòng.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Làm gì vậy?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Lát nữa em sẽ biết”.

Ồ...

Lâm Kiều Hân trầm tư một lát, cuối cùng cũng không hỏi nữa.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên.

Cánh cửa mở ra.

Long Tam, Long Thất và đội trưởng của đội vệ sĩ bước vào.

Trương Minh Vũ khẽ ngẩng đầu lên.

Long Tam dẫn hai người vào phòng tắm.

Hả?

Quan Na và Lâm Kiều Hân đều chết lặng.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ cười nói: "Các cô trốn đi, chuẩn bị xem kịch hay”.

Chuyện này...

Vẻ bối rối lóe lên trong mắt Quan Na.

Sao lại khác với những gì mình nghĩ?

Ngay sau đó, Hạ Hâm Điềm đưa hai cô gái đến một căn phòng khác.

Cửa hé mở để quan sát qua khe hở.

Lâm Kiều Hân tò mò.

Quan Na cũng muốn biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Trương Minh Vũ cười nói: "Giám đốc Trần, bây giờ ông có thể đi ra được rồi”.

Bụp!

Lời vừa dứt, tiếng mở cửa nặng nề vang lên!

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Nhìn kỹ, anh mới phát hiện giám đốc Trần đã lao ra ngoài với phần trên cơ thể tr*n tr**.

Đôi mắt đầy phấn khích!

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Vội vàng như vậy sao?

Trần Bạc Quang kích động nói: "Người ở đâu? Mấy cô gái đâu rồi?"

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Trong phòng tắm, ông tự chọn đi”.

Trần Bạc Quang không chút do dự lao thẳng vào phòng tắm!

Quan Na ngạc nhiên liếc nhìn.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân vẫn đầy vẻ kinh ngạc.

Rất tò mò.

Rốt cuộc là roi da gì mà có thể khiến Trần Bạc Quang phấn khích như vậy?

Chẳng mấy chốc, Trần Bạc Quang đã đến trước cửa phòng tắm.

Bàn tay phấn khích run rẩy!

Trương Minh Vũ cười nói: "Nhanh lên, mấy cô ấy cũng không đợi được nữa đâu”.

Ừng ực.

Trần Bạc Quang nuốt khan.

Mấy…cô ư?

Khoảnh khắc tiếp theo, Trần Bạc Quang đưa tay mở cửa phòng tắm!

Nhưng tiếp đó...

Hình như có gì đó không đúng lắm?

Ngay sau đó, ánh mắt của Trần Bạc Quang đông cứng lại.

Nụ cười thèm thuồng trên khuôn mặt ông ta cũng đã hoàn toàn đóng băng.

Trong nhà tắm...

Nửa thân trên của ba người Long Tam tr*n tr**ng, họ đang nhìn ông ta với nụ cười nửa miệng!

Ừng ực.

Trần Bạc Quang nuốt nước bọt, cơ thể run rẩy dữ dội...

Chuyện… quái quỷ gì thế này?

"A!"

Đột nhiên, Trần Bạc Quang hét toáng lên, tiên tiếp lùi về sau!

Hết cách rồi!

Cơ thể vạm vỡ của ba người họ... thật khủng khiếp!

Trần Bạc Quang lập tức hoảng sợ lao ra ngoài!

Tuy nhiên, còn chưa kịp đi xa…

Một cánh tay đặt thẳng lên vai Trần Bác Quang!

Chuyện này...

Cơ thể của Trần Bạc Quang run bần bật!

Nụ cười trên khóe miệng Trương Minh Vũ cũng trở nên nham hiểm hơn.

Loại người này... đáng bị như vậy!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1955


Ba cô gái trong phòng sững sờ!

Trương Minh Vũ cười nói: "Mấy cô ra đây đi”.

Ơ…

Lâm Kiều Hân và Quan Na nhìn nhau, rồi bước ra ngoài.

Hạ Hâm Điềm yên lặng đi theo, trên môi vẫn nở nụ cười tinh nghịch.

Chẳng mấy chốc, ba cô gái đã đứng sau lưng Trương Minh Vũ.

Ba người Long Tam đứng phía sau Trần Bạc Quang, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.

Trần Bạc Quang run rẩy hỏi: "Ông... ông chủ Trương, cậu... cậu có ý gì?"

Ý gì ư?

Trương Minh Vũ cười nói: "Không phải ông thích roi da sao? Ba cô gái này không có sức lực, nên tôi đã tìm cho ông mấy người mạnh mẽ hơn!"

"Hôm nay, chắc chắn sẽ khiến ông thật thoải mái!"

Nói xong, khóe miệng anh chậm rãi nở nụ cười!

Rầm!

Vừa dứt lời, đầu óc Trần Bác Quang như nổ tung!

Họ sẽ... chơi với tôi sao?

Lâm Kiều Hân vẫn còn mờ mịt.

Trong mắt Quan Na lóe lên tia sáng.

Cô ấy không ngờ...

Ngay sau đó, một cảm giác áy náy xuất hiện trong lòng Quan Na.

Trần Bạc Quang vẫn còn hoang mang!

Vụt!

Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo vang lên!

Đinh tai nhức óc!

Cơ thể của Trần Bạc Quang lại run bần bật!

Nhìn về phía phát ra âm thanh…

Lúc đó mới phát hiện Long Thất và thanh niên kia đang vung roi da...

Mẹ kiếp…

Sau khi nhìn rõ, đồng tử của Trần Bạc Quang suýt nữa rớt ra ngoài!

Hóa ra là... roi ngựa!

Mẹ kiếp!

Cơ thể của Trần Bạc Quang run rẩy dữ dội!

Trương Minh Vũ cười nói: "Giám đốc Trần, không ngờ ông lại có sở thích này, hôm nay tôi nhất định sẽ giúp ông thỏa mãn”.

Ừng ực.

Trần Bạc Quang lại nuốt nước bọt.

Đầu óc trống rỗng!

Chẳng mấy chốc, Long Tam đã đẩy Trần Bạc Quang xuống sàn bằng một lực nhẹ!

Trần Bạc Quang hoảng sợ!

Bụp bụp!

Hai tiếng roi lanh lảnh lại vang lên!

Cơ thể của Trần Bạc Quang run cầm cập!

Mãi đến lúc này, cuối cùng ông ta mới tỉnh ngộ!

Trần Bạc Quang nghiến răng nói: "Mẹ kiếp... cậu lừa tôi!"

Trương Minh Vũ cười nói: "Ông có biết đây là ai không?"

Nói xong, anh chỉ vào Lâm Kiều Hân.

Ồ...

Trần Bạc Quang ngơ ngác hỏi: "Cô ấy là ai...?"

Lâm Kiều Hân cũng sửng sốt.

Trương Minh Vũ cười toe toét nói: "Cô ấy là vợ tôi”.

Hả?

Vẻ bối rối thoáng qua đôi mắt của Trần Bạc Quang.

Vợ của cậu ư? Sao lại thế?

Trương Minh Vũ cố nén nụ cười, thì thầm: "Có ý đồ với vợ tôi, ông còn được sống đã là ân huệ lớn nhất của ông rồi đấy”.

Nói xong, trong mắt anh lóe lên vẻ lạnh lùng!

Không hiểu sao trong lòng Trần Bạc Quang lại có cảm giác hoảng hốt.

Căng thẳng khó hiểu!

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân đỏ ửng, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp.

Bốp!

Khoảnh khắc tiếp theo, một âm thanh trong trẻo vang lên!

Sau đó là tiếng k** r*n đau đớn của Trần Bạc Quang: "A!"

Đau thấu trời xanh!

Roi này rất bền chắc!

Trương Minh Vũ cười nói: "Giám đốc Trần, thoải mái không? Tôi thực sự không hiểu tại sao ông lại thích món đồ chơi này”.

Trần Bạc Quang tức giận nghiến răng, nhưng ông ta không thể nói một lời nào vì đau đớn!

Khuôn mặt nhăn nhó!

Bốp!

Một roi nữa!

Trương Minh Vũ cau mày cười nói: "Kiều Hân, trước đó ông ta đã chọn em, có lẽ ông ta thích được em đánh đấy”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1956


"Em có thể hoàn thành mong ước của giám đốc Trần không?"

Hả?

Anh dứt lời, Lâm Kiều Hân lại sửng sốt.

Đây là…

Đôi mắt Lâm Kiều Hân lóe sáng!

Trương Minh Vũ không vội, yên lặng chờ đợi.

Lâm Kiều Hân tiến lên một bước, lạnh lùng nói: "Được, vậy em sẽ thỏa mãn mong muốn của giám đốc Trần”.

Cô đã sớm thấy ông ta chướng mắt!

Loại người này nếu không dạy cho ông ta một bài học nhớ đời thì không biết sau này sẽ có bao nhiêu người bị uy h**p?

Chuyện này...

Trần Bạc Quang giật mình.

Ngay sau đó, Long Tam đưa cây roi trong tay cho Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân cầm roi di chuyển chậm.

Ừng ực.

Trần Bạc Quang nuốt nước bọt.

Rất căng thẳng!

Lâm Kiều Hân nhanh chóng quất roi xuống!

Vụt!

Âm thanh không lớn lắm.

Nhưng...

"A!"

Tiếng gào thét đau đớn của Trần Bạc Quang thấu trời xanh!

Tất cả mọi người đều rùng mình!

Mặc dù Lâm Kiều Hân không có nhiều sức lực, nhưng vị trí quất roi vô cùng chính xác!

Roi này... quất thẳng vào mặt Trần Bạc Quang, để lại vết đỏ hằn rõ ràng!

Lâm Kiều Hân cũng bị tiếng hét dọa giật mình!

Mãi lâu sau, thanh âm dần nhỏ lại.

Lâm Kiều Hân vội vàng nói: "Này... đưa lại cho các anh, tôi... tôi không đánh nữa”.

Quá dọa người...

Long Tam cầm lấy roi.

Trương Minh Vũ cười hỏi: "Quan Na, cô có muốn thử không?"

Quan Na lúng túng cười đáp: "Không cần đâu, các anh chơi đi...”

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Một lúc lâu sau, Trần Bạc Quang mới tỉnh lại trong cơn đau.

Đau đớn không thở nổi!

Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, người này giao cho các anh, nhưng tuyệt đối đừng đánh chết”.

Người thanh niên đắc ý cười nói: "Yên tâm, chúng tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp, có thể khiến ông ta đau đớn hơn cả chết nhưng không thể chết”.

Rầm!

Vừa dứt lời, đầu óc Trần Bác Quang lại như nổ tung!

Sững sờ!

Trương Minh Vũ gật đầu, cười nói: "Được, vậy chúng tôi đi trước”.

Nói xong, anh dẫn ba cô gái đi về phía cửa.

Trần Bạc Quang hoàn toàn hoảng loạn, ông ta cố gắng bò đến ôm lấy đùi Trương Minh Vũ, khổ sở cầu xin: "Ông chủ Trương, tôi sai rồi... tôi sai rồi!"

“Xin... cậu hãy tha cho tôi!"

Trương Minh Vũ cười nói: "Hết cách rồi, do ông tự chuốc lấy, nếu đã có ý nghĩ này thì nên chuẩn bị sẵn sàng chịu trừng phạt”.

"Nhớ kỹ lần sau chuẩn bị cho tốt”.

Nói xong, anh hất tay Trần Bạc Quang.

Bước về phía trước.

Tia sáng kỳ lạ lại lóe lên trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân.

Cảm động khó hiểu.

Đột nhiên, Trương Minh Vũ dừng lại.

Hả?

Trong mắt Trần Bạc Quang lập tức lóe lên vẻ vui mừng.

Có hy vọng?

Trương Minh Vũ quay lại cười nói: "À phải rồi, giám đốc Trần từng nói muốn chơi một tuần”.

Nói xong, anh bước đi.

Trần Bạc Quang hoàn toàn hóa đá!

Tôi nói một tuần… nhưng không phải cái này!

Nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, bóng dáng mấy người Trương Minh Vũ đâu cả rồi?

Ừng ực.

Trần Bạc Quang nuốt nước bọt.

Hối hận muộn màng!

Nhưng...

Vô ích!

Ông ta ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy người thanh niên bước tới với nụ cười trên khuôn mặt...

Trái tim của Trần Bạc Quang đã chết lặng!

"A!"

Ngay sau đó, tiếng la hét thảm thiết xuyên qua bức tường vang vọng trong hành lang.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1957


Ở cửa thang máy, khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Không cần thương xót cho loại người này.

Chẳng mấy chốc, nhóm bọn họ đã đến tầng một.

Vẫn còn cảm giác áy náy trong mắt Quan Na.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới nói: "Ông chủ, hay là... tôi sắp xếp một bữa cơm nhé?”

Ồ...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Tại sao lại đột ngột vậy?

Hạ Hâm Điềm cười nói: "Được, đi thôi”.

Quan Na gật đầu, xoay người rời đi.

Hạ Hâm Điềm tiếp tục: "Chúng ta đến phòng riêng đợi đi”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Ba người lại bước vào phòng bao riêng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân cũng có biểu cảm phức tạp.

Từ "vợ" vẫn còn vang vọng trong tâm trí cô.

Trương Minh Vũ không nghĩ nhiều, trong lòng còn có cảm giác vui mừng khó hiểu.

Nếu là trong quá khứ, Trương Minh Vũ sẽ cho Trần Bạc Quang một bài học nhớ đời ngay khi nói câu đó.

Nhưng bây giờ……

Đợi tất cả mọi việc giải quyết xong xuôi rồi dạy cho người ta một bài học thì dường như hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lại nở nụ cười.

Ba người họ bước vào phòng, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Trương Minh Vũ nghi hoặc hỏi: "Chị hai, còn chưa tới giờ cơm, sao lại đi ăn?”

Hạ Hâm Điềm cười nói: "Cho cô ấy một cơ hội bù đắp cho em”.

Hả?

Dứt lời, Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đồng thời sững sờ.

Nghĩa là gì?

Hạ Hâm Điềm tiếp tục: "Em trai, hôm nay em xử lý mọi việc khá tốt, cũng được coi là đã trưởng thành rất nhiều”.

Ồ...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ mê man.

Đang khen sao?

Lâm Kiều Hân cũng nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Hạ Hâm Điềm.

Hạ Hâm Điềm nói tiếp: "Nhưng... vẫn chưa đủ cẩn thận”.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chị hai, không đủ cẩn thận ở chỗ nào?"

Hạ Hâm Điềm đắc ý cười nói: “Khi vào khách sạn Đình Lập, em không phát hiện điều gì sao?"

Ồ...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Anh vô thức ngẩng đầu lên nhìn Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân cũng bối rối không kém.

Trương Minh Vũ lắc đầu nói: "Không ạ…”

Anh rất tò mò.

Hạ Hâm Điềm không vui trợn tròn mắt, nói: "Lần này chị nói cho em biết, lần sau phải nhớ kỹ, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải quan sát kiểm tra cẩn thận”.

"Biết chưa hả?"

Ồ...

Trương Minh Vũ ngây ngốc gật đầu.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng đầy vẻ nghi ngờ.

Rốt cuộc là chuyện gì?

Hạ Hâm Điềm chậm rãi nói: "Khi bước vào khách sạn, em không phát hiện ra ở cửa không có tên bảo vệ nào sao?"

Ồ...

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân lại nhìn nhau.

Mãi lâu sau, anh khẽ lắc đầu.

Anh thật sự không để ý.

Bây giờ cẩn thận nghĩ lại... hình như không nhìn thấy nhân viên bảo vệ nào...

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Điều này... thì chứng tỏ được gì?"

Hạ Hâm Điềm tiếp tục: "Vậy em có phát hiện ra khi chúng ta vào phòng, có tiếng bước chân ngoài hành lang không?"

Ồ...

Trương Minh Vũ lại sửng sốt.

Nhớ kỹ lại…

Quả thật anh đã nghe thấy tiếng bước chân khi bước vào phòng.

Nhưng...

Trong khách sạn, có tiếng bước chân cũng bình thường mà.

Huống hồ khách sạn này kinh doanh cũng khá tốt.

Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm.

Hạ Hâm Điềm trừng mắt nói: "Không phải chỉ một người, mà là một nhóm người”.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Có một nhóm người bên ngoài ư?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1958


Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Những người này là ai...?"

Hạ Hâm Điềm kiêu ngạo nói: "Không biết sao? Để chị nói cho em biết, những người đó đều là nhân viên bảo vệ”.

Ồ...

Trương Minh Vũ càng mờ mịt hơn.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng đầy vẻ nghi ngờ.

Tôi là ai? Đây là đâu?

Hạ Hâm Điềm giải thích: "Người là do Quan Na dẫn lên, nếu em thực sự bắt cô ấy phục vụ Trần Bạc Quang thì nhóm nhân viên bảo vệ sẽ xông vào ngay lập tức”.

Chuyện này...

Nghe vậy, đôi mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!

Hóa ra là như vậy…

Lâm Kiều Hân cũng chợt bừng tỉnh.

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười bất đắc dĩ, thấp giọng nói: "Em không có ý hại cô ấy...”

Hạ Hâm Điềm lẩm bẩm: "Em không có ý đó nhưng người ta lại không biết”.

"Sau này làm việc gì nhất định phải chu toàn”.

"Biết chưa?"

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu.

Tuy rằng chuyện không lớn, nhưng anh vẫn được lợi nhiều!

Nếu đây là một trận đấu, những người xung quanh lại phòng bị mình như vậy, chuẩn bị sẵn sàng ra tay thì...

Trương Minh Vũ không dám tưởng tượng.

Lâm Kiều Hân cũng liếc nhìn Hạ Hâm Điềm.

Quả nhiên rất khôn ngoan.

Hạ Hâm Điềm đắc ý cười nói: “Cho nên, để cô ấy sắp xếp bữa ăn là để cô ấy có cơ hội bù đắp cho em”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.

Cứ như Tôn Ngộ Không đánh nhau với Bạch Cốt Tinh!

Khi bạn dùng hết sức mình cố gắng tốt cho người đó, nhưng rất có khả năng người đó không hề hay biết.

Ai đúng? Ai sai?

Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Trương Minh Vũ mới chậm rãi thu hồi suy nghĩ.

Nghĩ nhiều rồi.

Chẳng mấy chốc, những nhân viên phục vụ đã bày đủ loại món ăn ngon lên bàn.

Trương Minh Vũ cau mày.

Mùi thơm xộc thẳng vào mũi!

Anh đột nhiên phát hiện, đồ ăn lần này còn ngon hơn lần trước.

Cả ba cầm đũa lên ăn.

Sau đó, lại có tiếng bước chân.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Quan Na bước vào với một nụ cười trên mặt.

Khuôn mặt của hai người phục vụ ở cửa cũng nở nụ cười công nghiệp.

Quan Na tươi cười hỏi: "Ông chủ, món ăn của khách sạn chúng tôi thế nào?"

Trương Minh Vũ cười nói: "Rất ngon, còn ngon hơn mấy món lần trước”.

Quan Na hài lòng nói: "Vậy thì tốt”.

Người phục vụ tiến lên một bước, lễ phép nói: "Ông chủ, chắc anh không biết, lần này quản lý Quan đã đích thân xuống bếp”.

Hả?

Dứt lời, Trương Minh Vũ trừng to hai mắt.

Lâm Kiều Hân và Hạ Hâm Điềm cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.

Quan Na ngượng ngùng mỉm cười: "Mọi người chê cười rồi, từ từ thưởng thức ạ”.

Nói xong, cô ấy bước ra ngoài cùng hai người phục vụ.

Hạ Hâm Điềm cười nói: "Xem ra sức hấp dẫn của em cũng không tệ, sau này sẽ có thêm một cô nhân viên tận tụy vì công việc rồi”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh cười nói: "Em cũng hy vọng như vậy”.

Phải nói rằng, năng lực của Quan Na không tệ.

Khách sạn được quản lý đâu ra đấy.

Ít nhất đến bây giờ, Trương Minh Vũ không tìm thấy bất cứ điều gì đáng để phàn nàn.

Một bữa ăn no.

Trương Minh Vũ đưa Hạ Hâm Điềm và Lâm Kiều Hân đi làm thủ tục đăng ký công ty.

Một buổi chiều bận rộn mới làm xong.

Trương Minh Vũ đưa Hạ Hâm Điềm và Lâm Kiều Hân trở lại đại viện.

Dù sao người nhà họ Lâm cũng ở đó.

Chẳng mấy chốc, cả ba vào đại viện.

Vệ sĩ đang huấn luyện.

Đi được vài bước, Trương Minh Vũ nhìn thấy một nhóm người nhà họ Lâm đang ngồi tụ tập.

Có vẻ rất nhàm chán.

Hạ Hâm Điềm chậm rãi nói: "Nhà họ Lâm cũng có mấy người thích hợp, tại sao em không cân nhắc để họ thành lập công ty?"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1959


Cô ấy dứt lời, ánh mắt Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân lóe sáng.

Đây cũng là một cách!

Chỉ là…

Ánh mắt Trương Minh Vũ chậm rãi quét qua đám người.

Vụ việc nội gián lần trước… cũng nên xử lý rồi nhỉ?

Bỗng chốc, trong mắt Trương Minh Vũ chợt lóe lên tia sắc lạnh.

Chuyện công ty đã tạm ổn, cũng nên tìm hiểu chuyện nội gián!

Dù sao... cũng ảnh hưởng rất lớn!

Chỉ lát sau, Trương Minh Vũ lạnh lùng cười nói: “Mở công ty cũng được, trước đó, em phải xử lý một vài chuyện!”

Nói xong, đôi mắt anh lại lóe lên vẻ lạnh như băng.

Nếu không phải Hạ Hâm Điềm và Vương Hạo tới kịp, chắc chắn anh đã mất mạng trên đường!

Nhà họ Lâm...

Trương Minh Vũ không chút do dự, bước thẳng qua.

Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, đôi mắt sáng ngời hiện vẻ phức tạp.

Trương Minh Vũ xuất hiện lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Vẻ mặt mọi người cũng khác thường.

Chuyện hôm qua cũng đã thay đổi suy nghĩ về Trương Minh Vũ trong lòng bọn.

Trương Minh Vũ không thèm để ý.

Anh cất bước đi vào trong đám người, quát to: “Mọi người lại đây một lúc, có chút việc muốn bàn bạc với mọi người”.

Hả?

Vừa dứt lời, ai nấy đều sững sờ.

Lâm Quốc Long bĩu môi khinh thường.

Trong mắt Lâm Tuấn Minh lại tràn ngập vẻ miệt thị.

Anh bảo chúng tôi đến thì chúng tôi phải đến sao?

Mọi người đều chần chừ.

Một lát sau, trong đám người có một bóng người đứng lên.

Chăm chú nhìn lại.

Là Lâm Diểu.

Trương Minh Vũ thấy thế, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười.

Lâm Diểu luôn cực kỳ ngoan.

Lâm Kiều Hân bất mãn nói: “Mẹ, mẹ còn ngẩn ra làm gì?”

Ặc...

Lý Phượng Cầm nghe vậy, vẻ mặt lúng túng.

Nhưng...

Nhiều người nhìn vậy...

Thật lâu sau, Lý Phượng Cầm mới cười ha hả hỏi: “À thì... Kiều Hân à, con tìm mẹ có việc gì?”

Vừa nói bà ta vừa bước tới cạnh Lâm Kiều Hân.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.

Những người khác tỏ vẻ xem thường.

Coi bọn tôi là kẻ ngốc à?

Có người đi đầu, chỉ một lát đã có người nhà họ Lâm lần lượt đứng dậy, bước tới bên trái Trương Minh Vũ.

Nhưng có người vẫn không nhúc nhích.

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Nhóm người này đúng là vô liêm sỉ.

Trương Minh Vũ hô lên: “Đinh Nhất!”

Hả?

Mọi người sửng sốt.

Lát sau, một loạt tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Nhìn theo, bây giờ mới phát hiện Đinh Nhất dẫn theo một đám vệ sĩ tới.

Vẻ mặt nghiêm túc, hùng hùng hổ hổ!

Trương Minh Vũ cẩn thận liếc mắt, mới thấy trên người Đinh Nhất còn quấn băng vải.

Chưa khỏe hẳn đã huấn luyện rồi sao?

Thật ngoan, Trương Minh Vũ nhếch khóe miệng nở nụ cười.

Người nhà họ Lâm ngơ ngác.

Đây là...

“Ha!”

Ngay sau đó, tất cả vệ sĩ đều đồng thanh hô hào!

Đồng thời giậm chân!

Cả mặt đất gần như cũng run rẩy theo.

Hừng hực khí thế!

Người nhà họ Lâm đều có cảm giác sợ hãi, trong đầu không kiềm chế được mà nghĩ về cảnh chiến đấu hôm qua...

Những người nhà họ Lâm vừa nãy không động đậy giờ cũng vô thức đứng dậy!

Đám người Lâm Quốc Long nhất thời lộ ra ánh mắt tức giận!

Uy h**p sao?

Nhưng bọn họ chưa kịp mở lời, gần như tất cả mọi người đã đứng dậy!

Bước nhanh về phía Trương Minh Vũ.

Trong nháy mắt, chỉ còn lại vợ chồng Lâm Quốc Long và vợ chồng Lâm Quốc Phong, cộng thêm Lâm Tuấn Minh!

Mọi người liếc nhìn nhau.
 
Back
Top Dưới