Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1920


Thật ra người khác cũng đang xem thử bà ta lựa chọn thế nào.

Nhưng trong mắt bà ta, nếu đi thì tức là đầu hàng với Trương Minh Vũ.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ ngồi vào xe, mặt không cảm xúc.

Lý Phượng Cầm vẫn còn đang do dự.

Lâm Kiều Hân nghiến răng nói: “Nhanh lên”.

Lý Phượng Cầm hơi run rẩy.

Mặc dù rất không muốn, nhưng…

Bà ta rất sợ.

Một lúc sau, Lý Phượng Cầm mới gượng cười: “Ờ… Kiều Hân à, con và nó đi thì nguy hiểm quá, hay là… hay là mẹ đi để bảo vệ con nhé…”

Nói xong, bà ta sải bước chạy sang.

Cũng không thèm quay đầu lại.

Ơ...

Lâm Quốc Long lộ ra vẻ tức giận.

Nhưng những người khác lại chỉ lắc đầu.

Không lâu sau, Lý Phượng Cầm khó khăn leo lên chiếc xe của ông cụ Lâm.

Lâm Kiều Hân cũng thở phào.

Người nhà họ Lâm nhìn nhau.

Vẫn khá do dự.

Trương Minh Vũ cong môi tỏ vẻ chế giễu.

Lâm Diểu cũng hơi lo lắng.

Dù sao… người nhà cô ấy vẫn còn ở trong đó.

Đột nhiên có tiếng bước chân trầm đục vang lên.

Hả

Mọi người sửng sốt.

Quay đầu nhìn sang thì thấy Long Tam bước tới với sắc mặt nghiêm trọng.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Mọi người cũng nhìn chằm chằm Long Tam.

Cực kỳ ngờ vực.

Long Tam bước đến cạnh xe, nghiêm trọng nói: “Bên Thần Ẩn đã ra tay, hơn nữa… người còn khá nhiều”.

Hả

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ mờ mịt.

Thần Ẩn… ai thế?

Long Tam lại nói: “Chúng đã đến đây rồi, trông có vẻ… muốn đánh một trận sống còn”.

Hả?

Vừa nghe thế, mọi người đều hít khí lạnh.

Quyết đấu… một trận sống còn ư?

Chuyện này...

Mọi người đều hoảng hốt.

Trương Minh Vũ nhướng mày, cười nói: “Không sao, chúng không đến kịp, chúng ta xuất phát”.

“Lên xe!”

Long Tam cung kính đáp: “Vâng”.

Nói xong anh ta lập tức bước lên xe.

Người nhà họ Lâm hoảng hốt.

Cứ thế… mà đi à?

Quan trọng nhất là… người của Thần Ẩn sắp đến rồi.

Ực!

Mọi người khó khăn nuốt nước bọt.

Bà hai vội vàng nói: “Trương Minh Vũ, đợi chúng tôi với, bọn tôi cũng đi”.

Nói rồi bà ta sải bước chạy đến.

Có người dẫn đầu, những người khác cũng chạy theo, rất gấp gáp.

Trương Minh Vũ cười mỉa nói: “Muộn rồi, giờ tôi không muốn dẫn theo các người đi nữa”.

“Tưởng tôi cầu xin các người đi thật à?”

Trời ơi...

Vừa nghe thế, mọi người đều dừng bước.

Ngơ ngác bật ngửa.

Ông cụ Lâm cong môi cười.

Cũng không nói gì.

Trương Minh Vũ cười nhạo nói: “Chuẩn bị, xuất phát!”

Tiếng động cơ vang lên ầm ầm.

Sắp cháy nhà đến nơi rồi!

Ánh mắt người nhà họ Lâm đầy vẻ hoảng loạn.

Bà hai vội gọi với theo: “Trương Minh Vũ! Bọn tôi… bọn tôi đi, cậu đừng vứt bọn tôi ở đây”.

“Cậu… cậu làm thế là hại người”.

“Bố, bố mau nói giúp vài câu đi”.

Mặt đầy vẻ hoảng hốt.

Ánh mắt đám người Lâm Quốc Long và Lâm Quốc Phong cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1921


Đây chẳng phải đùa à?

Ông cụ Lâm không có ý quan tâm, làm như không nghe thấy.

Lý Phượng Cầm lộ ra vẻ bản thân gặp may.

Cũng may… mình lên xe.

Bà cả cũng trở nên sốt sắng.

Lâm Diểu nghiến răng, yếu ớt nói: “Anh rể, có thể… để bố mẹ em lên không…”

Cô ấy cũng biết như thế rất quá đáng…

Nghe thế ánh mắt Lâm Quốc Phong lóe lên tia sáng.

Bà cả cũng vui mừng.

Trương Minh Vũ gật đầu, lẩm bẩm: “Nể mặt Lâm Diểu, lên đi”.

Nói xong, anh thu lại tầm nhìn.

Lâm Diểu mừng rỡ nói: “Cảm ơn anh rể”.

Dứt lời, cô ấy vội vàng vẫy tay với Lâm Quốc Phong và bà cả.

Hai người nhanh chân bước đến.

Mừng rỡ bước lên xe.

Trong mắt đám người nhà họ Lâm lập tức lộ vẻ ngưỡng mộ.

Vậy họ…

Trong đám người vẫn còn một bóng người cứng đờ như gỗ.

Lâm Tuấn Minh!

Hắn là anh ruột của Lâm Diểu.

Sao… không dẫn mình theo?

Lâm Tuấn Minh cũng luống cuống!

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Hai người còn muốn dẫn theo ai nữa không? Không thì đi thôi".

Nói xong, anh lạnh lùng bật cười.

Vừa dứt lời, tất cả người nhà họ Lâm đều bị sốc!

Bà hai sốt sắng hét lên: "Kiều Hân! Cháu dẫn bác hai đi với! Bác hai đã nhìn cháu lớn lên từ nhỏ!"

Lâm Quốc Long cũng phụ hoạ nói: "Đúng vậy Kiều Hân, dẫn bọn bác theo với!”

Những người khác cũng vội vàng nói: "Đúng vậy! Dẫn bọn tôi đi! Dẫn bọn tôi đi!

Khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Lâm Kiều Hân khoanh tay trước ngực, không ngoảnh lại, thì thào nói: “Không ai cả”.

Ầm!

Trong đầu tất cả mọi người đều nổ tung!

Bà hai lại vội vàng nói: "Diểu Diểu, cháu... cháu nói gì đi!"

Những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía Lâm Diểu!

Vẻ mặt Lâm Diểu vô cùng phức tạp.

Thật lâu sau, cô ấy mới cúi đầu xuống, thấp giọng nói: "Anh rể, em cũng không muốn dẫn theo ai cả”.

Dù sao... Lâm Kiều Hân cũng không lên tiếng!

Cô ấy nói gì cơ?

Đây...

Người nhà họ Lâm đều lập tức im lặng!

Tất cả mọi người đều sửng sốt!

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Được rồi, vậy chúng ta đi thôi".

Nói xong anh ngoảnh mặt đi.

Lâm Quốc Long vô cùng lo lắng hét toáng lên: "Bố! Cứu con với bố ơi!"

Đúng rồi!

Ông cụ!

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều mong đợi nhìn ông cụ Lâm!

Trương Minh Vũ nghiền ngẫm cười.

Ông cụ Lâm lắc đầu cười khổ nói: “Các người quên rồi à, tôi cũng đang chờ Trương Minh Vũ cứu đây”.

"Các người nghĩ... lời nói của tôi có tác dụng sao?"

Ờ...

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ.

Hình như... nghe có vẻ hợp lý.

Ông cụ Lâm tiếp tục nói: "Cầu xin tôi, còn không bằng cầu xin Kiều Hân".

Nói xong, trong mắt ông cụ loé lên một tia sáng.

Nghe vậy, Trương Minh Vũ cũng thầm khen ngợi.

Mặc dù rất tức giận.

Nhưng người nhà họ Lâm vẫn không thể bỏ mặc.

Cách này của ông cụ Lâm không chỉ khiến người nhà họ Lâm nhớ lâu, mà còn có thể thay Trương Minh Vũ trút giận.

Điều quan trọng là...

Ông cụ Lâm cũng không bảo thẳng thừng bọn họ hãy cầu xin Trương Minh Vũ.

Rất thông minh.

Trong mắt Lâm Kiều Hân thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Ngay sau đó, mọi người lập tức nhìn về phía Lâm Kiều Hân.

Bà hai gào khóc nói: “Kiều Hân, cầu xin cháu, dẫn chúng ta đi với!”

Trên mặt mọi người cũng tràn đầy vẻ khẩn cầu!

Trong mắt Lâm Kiều Hân loé lên vẻ lạnh lẽo.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1922


Lúc nãy mọi người nghĩ gì?

Bỗng nhiên, Long Tam thò đầu ra nói: "Cậu Minh Vũ, người của Thần Ẩn sắp tới rồi".

Ôi...

Vừa dứt lời, cơ thể mọi người đều run lẩy bẩy!

Sắp tới rồi!

Khoé mắt bà hai co rút kịch liệt, hoàn toàn luống cuống!

Phịch!

Bỗng nhiên, bà hai quỳ thẳng xuống trước Lâm Kiều Hân, khẩn cầu: "Kiều Hân, không còn thời gian nữa rồi! Van xin cháu! Dẫn chúng ta đi với!"

"Bác hai đảm bảo sau này sẽ tuyệt đối nghe lời!"

"Van xin cháu!"

Đây thật đúng là vô cùng hoảng loạn!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc!

Nhưng... cũng có thể hiểu được!

Dù sao bây giờ bọn họ cũng đều quỳ xuống trước Lâm Kiều Hân!

Trong đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân thoáng qua vẻ bất đắc dĩ.

Chuyện này...

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân cũng chỉ có thể lén nhìn Trương Minh Vũ.

Thật khó xử!

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng mỉm cười, khẽ gật đầu.

Trong lòng Lâm Kiều Hân lập tức dâng lên một cảm giác vui vẻ!

Thật tốt!

Ngay sau đó, mặt Lâm Kiều Hân không cảm xúc nói: "Đây là cơ hội cuối cùng dành cho các người".

“Nếu còn có lần sau, chúng tôi sẽ không quan tâm đến các người nữa đâu!”

Vừa dứt lời, mọi người đều mừng như điên!

Bà hai kích động nói: “Được, bảo đảm đây sẽ là lần cuối cùng!”

Nói xong bà ta lập tức đứng dậy lao về phía xe hàng!

Nhưng ngay lúc bà ta đứng dậy, trong mắt hiện lên vẻ hung ác!

Chẳng mấy chốc, người nhà họ Lâm đã lên một chiếc xe lớn.

Lâm Kiều Hân xuống xe, ngồi vào trong buồng lái xe của Trương Minh Vũ.

Ngay sau đó, tài xế đạp ga, chậm rãi lái xe ra ngoài.

Phía sau chiếc xe hàng bị rèm che kín mít, nên hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong có người.

Sau khi ra ngoài, rất nhiều xe hàng nối đuôi nhau trên đường, xuất phát từ mọi hướng.

Chiếc xe mà Trương Minh Vũ đang ngồi cũng nằm trong số đó.

Có rất nhiều con đường.

Trương Minh Vũ không chọn con đường vòng vo nhất, cũng không chọn con đường nhanh nhất, mà chọn con đường vừa phải.

Chẳng mấy chốc, rất nhiều xe hàng đã tách hẳn ra.

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đang ngồi trong buồng lái xe ở bên này.

Long Tam và Long Thất ngồi trong buồng lái xe ở bên kia.

Trong xe Trương Minh Vũ đều là các vệ sĩ.

Trong xe Long Tam là người nhà họ Lâm.

Chẳng mấy chốc, xe đã chạy được mười mấy cây số, ra khỏi thành phố.

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Chúng ta như vậy là... an toàn rồi sao?"

Chẳng hiểu sao, cô vẫn luôn cảm thấy lo lắng.

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: “Yên tâm đi, lần này chúng ta đã thả ra rất nhiều mồi nhử, dù bọn chúng có kiểm tra từng cái một thì cũng đã muộn rồi”.

Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu.

Nhưng trong đôi mắt xinh đẹp vẫn luôn hiện lên vẻ lo lắng mơ hồ.

An toàn thật sao?

Ngược lại Trương Minh Vũ cũng không suy nghĩ nhiều, nhẹ nhàng dựa lưng, đến Tĩnh Châu… e rằng lại là một trận chiến ác liệt.

Haiz.

Thở dài.

Chẳng mấy chốc, xa đã chạy được ba mươi cây số.

Trương Minh Vũ cảm thấy hơi mệt mỏi.

Cảm giác lo lắng trong lòng Lâm Kiều Hân cũng giảm đi rất nhiều.

Ngay sau đó, chiếc xe tiến vào một con đường núi quanh co.

Nơi này là một vùng núi.

Mặc dù đường rất dễ đi, nhưng cây cối xung quanh lại cao vút.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ cau mày.

Chẳng biết tại sao, trong lòng anh mơ hồ xuất hiện một loại dự cảm bất thường.

Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy xe của mấy người Long Tam đang lặng lẽ bám theo phía sau cách đó không xa.

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn may có nhiều người.

Dù sao trong buồng xe vẫn còn có bốn mươi vệ sĩ nữa.

Trương Minh Vũ ngồi thẳng lên.

Mặc dù tin chắc rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn cảm thấy không yên lòng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1923


Thời gian chậm rãi trôi đi.

Không lâu sau, chiếc xe tiến vào lưng chừng núi.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Sao anh không nghỉ ngơi nữa?"

Ờ...

Trương Minh Vũ lúng túng cười nói: "Không có gì đâu, ngủ đủ rồi".

Anh cũng không muốn khiến Lâm Kiều Hân lo lắng.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Tiếp tục đi.

Nhưng càng đi vào lưng chừng núi, luồng khí tức nguy hiểm đó càng hiện lên rõ hơn!

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ cau mày.

Anh chợt thấy một con đường vô cùng chật hẹp ở phía trước.

Hai bên đều là đồi núi, hơn nữa, sườn núi còn rất dốc!

Đây...

Trương Minh Vũ cau mày.

Không hiểu sao, cảm giác hốt hoảng trong lòng càng lúc càng mạnh!

Mau chóng liếc nhìn xung quanh, nhưng vẫn không thấy có gì bất thường!

Tuy nhiên... vẫn vô cùng lo lắng!

Rào rào rào...

Bỗng nhiên, một âm thanh nặng nề vang lên!

Hả?

Trương Minh Vũ chợt hét lên theo bản năng: "Dừng xe!"

Kít!

Xe dừng lại!

Tài xế bị dọa hết hồn!

Nhìn kỹ lại, lúc này mới phát hiện có một tảng đá đang lăn xuống từ trên sườn núi.

Chầm chậm… lăn ra giữa đường…

Chuyện này...

Trương Minh Vũ cau mày.

Tài xế không vui nói: "Ai da, không phải chỉ là đá rơi thôi sao, ầm ĩ cái gì chứ...”

Nhưng Trương Minh Vũ vẫn nhíu chặt mày!

Bỗng nhiên, âm thanh nặng nề lại vang lên lần nữa!

Đây...

Đồng tử của Trương Minh Vũ đột nhiên co rút lại!

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng đầy vẻ lo lắng!

Nhìn kỹ hơn...

Lúc này mới phát hiện lại có một tảng đá khác lăn xuống từ sườn núi!

Không chỉ một...

Mà là rất nhiều!

Rất nhiều rất nhiều!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ nhíu mày, cực kỳ cảnh giác!

Biểu cảm trên mặt tài xế cũng đông cứng lại, khóe miệng bắt đầu co giật!

Rầm rầm rầm...

Đột nhiên, âm thanh nặng nề lại dồn dập hơn!

Mặt đất đang rung chuyển!

Ừng ực!

Người tài xế nuốt nước bọt.

Trợn tròn mắt!

Trương Minh Vũ cũng hết sức nghiêm túc!

Mặc dù tảng đá rất lớn nhưng ít nhất nó không đe dọa đến sự an toàn của chiếc xe.

Nhưng...

Xe không di chuyển được nữa!

Trương Minh Vũ nhìn chăm chú vào đỉnh núi, cho đến bây giờ, vẫn không có gì khác thường!

Rầm rầm...

Lại những âm thanh trầm bổng truyền tới!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.

Khuôn mặt nghiêm trọng!

Không lâu sau, âm thanh nặng nề cuối cùng cũng im bặt.

Nhưng...

Con đường đã được trải đầy bởi những tảng đá lớn nhỏ.

Rõ ràng xe hàng không thể đi về phía trước được nữa!

Chuyện này...

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân đanh lại.

Cơ thể Trương Minh Vũ càng thêm căng thẳng!

Anh quét mắt nhìn xung quanh, nhưng vẫn không có gì bất thường!

Ồ...

Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Ở trong xe chờ tôi, đừng đi lung tung”.

Lâm Kiều Hân khẽ nghiến răng, gật đầu nói: “Ừ, anh cẩn thận nhé”.

Trương Minh Vũ gật đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1924


Anh không chút do dự, mở cửa xe nhảy ra ngoài.

Dưới chân anh vẫn toàn là đá, lăn lóc giữa mặt đường!

Chiếc xe hàng không thể di chuyển về phía trước!

Bụp!

Trương Minh Vũ đóng cửa xe lại, cảnh giác nhìn xung quanh.

Nhưng đến lúc này, ngoại trừ những hòn đá thì vẫn chưa có động tĩnh!

Rốt cuộc là ai?

Trương Minh Vũ đi ra ngoài vài bước.

Anh quay đầu nhìn lại, vừa đúng lúc nhìn thấy Long Tam và Long Thất bước chân nặng nề đi tới.

Biểu cảm cảnh giác y hệt.

Trương Minh Vũ thấp giọng hỏi: "Có thấy ai không?"

Long Tam khẽ lắc đầu.

Lông mày Trương Minh Vũ nhíu chặt, trong lòng cũng rất mông lung.

Rốt cuộc chuyện gì thế này?

Ngay cả khi là người của Thần Ẩn cũng không thể nhanh như vậy được!

Còn chưa kể còn mai phục trước?

Nhìn lên một lần nữa.

Lúc này Trương Minh Vũ phát hiện, phía trên vẫn không có động tĩnh!

Long Tam nặng nề nói: “Nếu bọn chúng dùng đá để chặn đường thì chứng tỏ bọn chúng không có súng ống gì cả”.

Có lý!

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Long Thất, anh bảo vệ người nhà họ Lâm, hai chúng tôi lên trên xem thử”.

Long Thất yên lặng gật đầu.

Trương Minh Vũ không do dự, lao lên sườn núi với Long Tam.

Mặc dù sườn núi dốc nhưng vẫn leo được.

Long Thất im lặng trông chừng xe hàng.

Vệ sĩ cũng không nhúc nhích.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã leo tới lưng chừng núi.

Từ đầu đến cuối anh vẫn luôn cảnh giác.

Nhưng sau khi tìm kiếm một lúc lâu, vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì!

Không có ai sao?

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn lại, anh phát hiện Long Tam đã sắp lên đến nơi.

Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, dùng sức leo tiếp!

Trương Minh Vũ nhanh chóng đến được đỉnh núi.

Bỗng nhiên, anh nghiến răng dùng lực!

Trương Minh Vũ nhảy l*n đ*nh núi, cơ thể căng thẳng!

Nhưng...

Trên đỉnh núi không có ai...

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn xung quanh, chỉ có thể lờ mờ thấy vết cỏ trên mặt đất bị đá đè lên.

Ngoài ra... không có gì nữa!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng chậm rãi dấy lên dự cảm bất thường! Có mai phục không?

Mãi tới bây giờ, Trương Minh Vũ không có cách nào xác định được rốt cuộc ai đang giở trò!

Long Tam đứng đối diện, cũng không thấy có gì lạ!

Phù!

Trương Minh Vũ cố gắng hết sức để bình tĩnh lại.

Bồn chồn khó hiểu!

Sau khi quét mắt nhìn xung quanh một lần nữa, xác định chắc chắn không có gì bất thường, anh vội vã đi xuống sườn núi.

Long Tam cũng đi theo.

Trương Minh Vũ nghiêm túc hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm thế nào?"

Long Tam trầm tư chốc lát, sau đó nói: "Bọn chúng không dám lộ mặt, rất có khả năng là đang đợi tiếp viện”.

Cái gì?

Vừa dứt lời, tim Trương Minh Vũ giật thót!

Có khả năng!

Rất có khả năng!

Suy cho cùng, không ai biết bọn họ khi nào sẽ đến!

Cho dù biết, đến đây cũng cần có thời gian, không thể nhanh hơn bọn họ được!

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Xuống xe! Mở đường!"

Ngay sau đó, Đinh Nhất lao xuống xe cùng nhóm vệ sĩ dọn dẹp đá trên đường.

Trương Minh Vũ nhìn chằm chằm xung quanh.

Không lâu sau, tất cả những tảng đá đã được chuyển dời.

Trương Minh Vũ thấp giọng hô: "Đi thôi!"

Mọi người nhanh chóng lên xe.

Chẳng mấy chốc, xe lại nổ máy, đi về hướng Tĩnh Châu!

Thời gian chậm rãi trôi qua.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1925


Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng đến đoạn đường xuống núi.

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Trên núi quá nguy hiểm!

Lâm Kiều Hân nắm chặt tay, đôi mắt đẹp đầy lo lắng!

Dù sao... người nhà họ Lâm đều ở đây!

Két!

Đột nhiên, có tiếng xe phanh gấp!

Mọi người trên xe rung chuyển dữ dội!

Trương Minh Vũ cau mày.

Nhìn kỹ, mới phát hiện góc cua đã bị một cái cây lớn chắn ngang!

Ừng ực!

Người tài xế nuốt nước bọt.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân lại hiện lên vẻ hoảng sợ.

Trương Minh Vũ hơi nheo mắt lại.

Quả nhiên...

Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: "Mọi người ở đây chờ tôi, tôi đi xem thử”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Trương Minh Vũ không chần chừ nữa, mở cửa xe bước xuống.

Lần này... chắc hẳn là có người nhỉ?

Trương Minh Vũ đi bộ trên mặt đất.

Long Tam và Long Thất cũng đi theo.

Cả ba đưa mắt nhìn nhau.

Bụp!

Đột nhiên, một âm thanh trầm đục lại vang lên!

Trương Minh Vũ căng thẳng.

Anh nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì phát hiện con đường phía sau cũng đã bị một cái cây lớn chặn lại

Ồ...

Lại có mai phục!

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm, trong mắt hiện lên vẻ tức giận!

Rốt cuộc chuyện gì đây?

Đã ẩn nấp kỹ như vậy, tại sao bọn chúng vẫn biết vị trí?

Long Tam nghiêm túc nói: "Bọn chúng đã chuẩn bị xong xuôi rồi, cẩn thận một chút, trước tiên đừng nghĩ đến những việc khác”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Quả thật, an toàn là điều quan trọng nhất bây giờ.

Chẳng mấy chốc, cả ba người họ đã hướng tầm nhìn về góc cua phía trước.

Xuyên qua kẽ hở của những tán cây lớn, có thể nhìn thấy lờ mờ vài chiếc ô tô đậu ở đó.

Trương Minh Vũ cau mày.

Long Tam tiến lên một bước, lạnh lùng quát: "Lén lén lút lút làm gì hả? Cút ra đây đi!"

Giọng điệu vô cùng khí thế!

Trương Minh Vũ cũng lập tức đặt tầm nhìn của mình vào góc cua.

Đợi hồi lâu, bên kia vẫn không có động tĩnh gì!

Chuyện này...

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ mờ mịt.

Tuy nhiên, còn chưa kịp nghĩ nhiều, âm thanh động cơ gầm rú đã truyền đến từ phía sau...

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Theo tiếng vang, một đoàn xe dài đang chậm rãi lái tới phía sau.

Chẳng mấy chốc, xe dừng lại.

Long Tam trầm giọng nói: "Lần này... lại dương đông kích tây”.

Trương Minh Vũ cũng chợt nhận ra!

Lần này... cũng không có ai ở phía trước.

Hàng đoàn xe phía sau... mới là kẻ địch!

Nhưng dù sao bây giờ cũng đã quá muộn để nghĩ nhiều.

Lập tức, cánh cửa mở toang.

Một giọng nói đầy ẩn ý vang lên: "Cũng hiểu chuyện đấy, còn biết chờ bọn tôi một lát”.

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ lạnh lùng.

Dạ Thập Nhất!

Vốn dĩ còn tưởng là người của Thần Ẩn...

Không ngờ…

Chẳng mấy chốc, đôi mắt Trương Minh Vũ lại lóe lên vẻ sắc bén.

Ở Ninh Châu, đám người Thần Ẩn biết thì cũng đã đành.

Sao nhà họ Âu Dương cũng biết vậy?

Chuyện này...

Tuy nhiên, còn chưa kịp nghĩ nhiều, những cánh cửa xe ở phía sau đã lần lượt mở ra.

Một nhóm người bước xuống xe.

Tổng cộng tám người!

Tám gã đàn ông vạm vỡ nhanh chóng đứng sau lưng Dạ Thập Nhất với vẻ mặt nghiêm nghị.

Vô cùng hung dữ!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1926


Trương Minh Vũ cau mày.

Chỉ còn tám người thôi à?

Long Tam trầm giọng nói: "Dạ Thập Nhất, chỉ dựa vào mấy người mà cũng muốn giữ chúng tôi lại đây sao?”

Nói xong, anh ta bước về phía trước!

Cũng hết sức khí thế!

Dạ Thập Nhất mỉm cười nghiền ngẫm, nhưng không nói gì.

Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng khác vang lên: "Nếu cộng thêm cả chúng tôi thì sao?"

Hả?

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ lập tức nhíu mày!

Nhìn về nơi phát ra giọng nói!

Lúc đó anh mới nhận ra rằng người trên những chiếc xe ở khúc cua phía trước cũng đã xuống xe!

Người vừa lên tiếng là Sơn Bản Lộ!

Điều quan trọng nhất là còn có mười người phía sau Sơn Bản Lộ!

Trương Minh Vũ nhíu mày!

Người nhà họ Lâm trong xe mặc dù không nhìn thấy, nhưng cơ thể ai nấy đều đã run bần bật!

Vô cùng căng thẳng!

Lúc này Trương Minh Vũ mới hiểu, hóa ra người chặn đường đằng trước là bọn chúng!

Nhưng...

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Tại sao họ lại biết đường mà đến nhanh như vậy?

Dạ Thập Nhất không ngừng cười khẩy.

Ngay sau đó, Sơn Bản Lộ dẫn theo mười người phía sau bước đến gần.

Vẻ mặt Trương Minh Vũ nghiêm túc.

Nhóm người này... đều không phải dạng hiền lành gì, chọn bừa một người trong số họ đều là cao thủ!

Lần này... lành ít dữ nhiều rồi!

Long Tam cũng nhíu mày.

Sau khi cân nhắc một lúc, anh ta đút tay vào túi bí mật hành động.

Thấy vậy, Dạ Thập Nhất cau mày hét lên: “Ra tay!"

Đám người nhà họ Lâm đều rất căng thẳng!

Thấy vậy, bà hai hét toáng lên: "Xong rồi! Chúng ta sắp toi mạng rồi! Chạy mau đi!"

Vừa dứt lời, trong xe lập tức náo động!

Nhiều người đã nhảy ra khỏi xe!

Thấy vậy, khóe mắt Trương Minh Vũ lại lần nữa lóe lên vẻ tức giận!

Mẹ kiếp!

Nhưng... bây giờ anh hoàn toàn không có tâm trí để lo lắng cho họ!

Chẳng mấy chốc, hầu hết người nhà họ Lâm đã nhảy ra khỏi xe!

Bộ dạng như muốn bỏ chạy!

Sơn Bản Lộ chế nhạo: “Không được để bất cứ ai chạy thoát!"

Gã đàn ông vạm vỡ đáp: "Rõ!"

Ngay sau đó, bốn người bước ra, lao về phía đám người nhà họ Lâm!

"A!"

Đám người vừa bước xuống xe lại trở nên náo động!

Lập tức, tất cả mọi người đã bị mấy gã đàn ông chặn lại, đành phải trở về xe hàng!

Ai nấy đều ôm đầu ngồi xổm, vô cùng chật vật!

Sơn Bản Lộ cười khẩy, rù rì nói: "Mấy người các cậu đi giúp hắn đi”.

"Rõ!"

Sáu gã đàn ông còn lại đáp lời đồng ý!

Chẳng mấy chốc, bọn chúng đã lao tới cạnh Trương Minh Vũ!

Trương Minh Vũ cau mày.

Sau lưng là tám người từ Dạ Thập Nhất, đằng trước là sáu người của Sơn Bản Lộ!

Không dễ đánh!

Lâm Kiều Hân đang ngồi trong xe, đôi mắt đẹp đầy lo lắng!

Tất cả mọi người nhanh chóng xông lên phía trước!

Trước sáu, sau tám!

Trương Minh Vũ nghiến răng hét lên một cách giận dữ: "Đinh Nhất!"

Rầm!

Chiếc rèm trên xe lập tức được kéo ra!

Bốn mươi vệ sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng lao ra ngoài ngay lập tức!

Trương Minh Vũ nhanh chóng được bảo vệ!

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Không hiểu sao trong lòng anh dâng lên một cảm giác tự tin khó hiểu.

Những vệ sĩ này... có tác dụng không nhỏ!

Hả?

Dạ Thập Nhất cau mày.

Vẻ nghiêm trọng lóe lên trong đôi mắt Sơn Bản Lộ.

Bốn mươi vệ sĩ lập tức chiến đấu với mười mấy gã đàn ông vạm vỡ!

Trương Minh Vũ cũng rất căng thẳng!

Đôi mắt nhìn chằm chằm!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1927


Về cơ bản là hai đánh một, nhưng hai đánh một cũng chỉ miễn cưỡng ngang hàng! Một cảm giác bàng hoàng dấy lên trong lòng Trương Minh Vũ, không biết anh bàng hoàng vì thực lực của vệ sĩ mạnh hay người của Thần Ẩn mạnh...

Đám người nhà họ Lâm đều chết lặng!

Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ liếc mắt nhìn nhau, cả hai cùng gật đầu!

Chẳng mấy chốc, hai người chuyển động chân, lao nhanh đến!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ lập tức cau mày.

Long Tam trầm giọng nói: "Cậu Minh Vũ, cẩn thận”.

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu.

Hai người lao tới trước mặt!

Long Tam dùng lực chân xông thẳng về phía Dạ Thập Nhất!

Thấy vậy, Trương Minh Vũ chỉ đành đối mặt với Sơn Bản Lộ!

Bụp bụp!

Long Tam và Dạ Thập Nhất giao chiến ác liệt!

Trương Minh Vũ nghiêm nghị.

Sơn Bản Lộ cười nhạt, nhảy lên cao vung nắm đấm!

Không hề làm màu!

Trong tình huống chênh lệch thực lực quá lớn, thủ đoạn tấn công này là có hiệu quả nhất!

Trương Minh Vũ lùi lại mấy bước!

Nhưng... không có cách nào né tránh!

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ có thể giơ tay gắng gượng đỡ cú đấm!

Bụp!

Một âm thanh trầm đục vang lên!

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển vì đau đớn.

Cứ như thể một quả đạn pháo đập thẳng vào cánh tay!

Tất cả các cơ quan nội tạng đều đang run rẩy!

Hai chân anh hoàn toàn không tự chủ được lui về phía sau!

Cuối cùng... ngã xuống đất!

Chuyện này...

Thấy vậy, người nhà họ Lâm trợn tròn mắt!

Toi đời rồi!

Lâm Kiều Hân khẽ cắn răng, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ lo lắng!

Cơ thể Trương Minh Vũ căng cứng.

Sơn Bản Lộ... mạnh thật đấy!

Anh hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn!

Khi đối đầu với thực lực tuyệt đối, những gì chị sáu từng dạy đều vô dụng!

Sơn Bản Lộ khinh thường lẩm bẩm: "Thằng chó kia, hôm nay... là ngày chết của mày!"

Nói xong, hắn lại lao nhanh đến!

Con ngươi của Trương Minh Vũ chợt co rút lại!

Cố gắng đứng dậy trong hoảng loạn...

Nhưng ngay khi đứng thẳng người, anh nhìn thấy nắm đấm của Sơn Bản Lộ đang áp sát vào mắt mình!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt!

Xong rồi!

Cơ thể anh còn chưa đứng vững, muốn né tránh... nhưng không thể!

Chẳng mấy chốc, nắm đấm đã ở trong tầm mắt!

Cơ thể Trương Minh Vũ căng chặt, anh đã sẵn sàng để chịu đòn!

Nhưng đúng lúc này... một bóng người đột nhiên xuất hiện!

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Bốp bốp!

Ngay sau đó, một tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Sơn Bản Lộ lần lượt rút lui vài bước!

Chuyện này...

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!

Nhìn kỹ, anh mới phát hiện ra người đứng trước mặt là...

Ôi vãi...

Long Thất...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Sao mình lại quên mất anh ta nhỉ?

Sơn Bản Lộ hơi nheo mắt lại thì thầm: "Tao quên là còn có mày”.

Long Thất không nói nhiều, dùng lực chân lao về phía trước!

Chẳng mấy chốc, cả hai lao vào trận chiến ác liệt!

Lúc này Lâm Kiều Hân mới thở phào nhẹ nhõm.

Đám người nhà họ Lâm cũng thả lỏng hơn nhiều.

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghiêm túc.

Quét mắt nhìn xung quanh, đã không còn ai nữa.

Nhưng...

Rõ ràng bọn chúng biết có đám vệ sĩ đi theo, vậy mà chỉ chuẩn bị nhiêu đây thôi sao?

Không biết tại sao, trong lòng Trương Minh Vũ vẫn có cảm giác đề phòng cảnh giác.

Rất bất an!

Lúc này, Long Thất và Long Tam đồng thời hô to: "Cậu Minh Vũ, cẩn thận!"

Hả?

Nghe vậy Trương Minh Vũ bỗng trở nên căng thẳng!

Mọi người đều sững sờ!

Chuyện gì vậy?

20230809044639-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1928


Không chút do dự, Trương Minh Vũ vô thức lao sang một bên!

Bốp!

Khoảnh khắc anh vừa né tránh, một âm thanh trầm đục vang lên!

Hả?

Mọi người xung quanh chợt thấy ớn lạnh!

Tất cả mọi người đều chết lặng!

Bụp!

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ nặng nề ngã xuống đất!

Quay đầu nhìn lại.

Lúc đó anh mới nhận ra đã có thêm một bóng người ở vị trí mà anh vừa đứng!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh chậm rãi ngước đầu lên...

Dạ Thập Nhị!

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ mơ hồ.

Không phải gã đã bị bắt rồi sao?

Sao lại...

Trương Minh Vũ hơi mông lung.

Lâm Kiều Hân siết chặt nắm đấm, càng thêm lo lắng!

Dạ Thập Nhị cười nói: "Thằng ranh con, phản ứng cũng nhanh đấy”.

Nói xong, trong mắt gã lóe lên vẻ giễu cợt.

Trương Minh Vũ nhanh chóng đứng dậy.

Nhưng vữa nãy anh đã dùng quá nhiều sức lực, bắp đùi... lại bắt đầu mềm nhũn!

Vẫn chưa khỏi hẳn sao?

Trương Minh Vũ nhíu chặt mày, trong mắt lại lóe lên vẻ nghiêm nghị!

Dạ Thập Nhị lạnh lùng nói: "Không ngờ tao lại ra ngoài rồi đúng không?"

"Hôm nay, mày có mọc thêm cánh cũng không thoát được đâu!”

Nói xong, biểu cảm trên mặt gã bỗng trở nên hung ác!

Trương Minh Vũ hết sức căng thẳng!

Không ổn!

Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ nhiều, Dạ Thập Nhị đã tiến lên một bước, lao nhanh tới!

Tốc độ này...

Trương Minh Vũ liên tiếp rút lui!

Mỗi lần như vậy, Trương Minh Vũ vô cùng khao khát sức mạnh!

Nhưng... anh thực sự không có thời gian để luyện tập!

Chẳng mấy chốc, Dạ Thập Nhị đã lao tới trước mặt!

Trương Minh Vũ nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể xông lên nghênh chiến!

Dạ Thập Nhị vội vàng tung nắm đấm!

Không hề dài dòng!

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu, sử dụng tất cả sức lực của mình!

Lần này... không đỡ nữa!

Phản đòn luôn!

Tim mọi người đập thình thịch!

Bốp!

Hai nắm đấm va mạnh vào nhau!

Đau nhức kịch liệt!

Phù!

Trương Minh Vũ thấy ớn lạnh vì đau đớn!

Cổ tay dường như sắp nứt lìa!

Anh liên tiếp lùi lại mấy bước!

Nụ cười khẩy trên mặt Dạ Thập Nhị lập tức biến mất!

Gã lùi lại ba bước!

Chuyện này...

Trong mắt Dạ Thập Nhị bỗng lóe lên vẻ kinh ngạc!

Sức mạnh của thằng nhóc này...

Trương Minh Vũ xoa cổ tay, trong mắt lại hiện lên vẻ phấn khích!

Sức mạnh của người rèn sắt...

Loại lực đạo này...

Thật quen thuộc!

Trương Minh Vũ lại đứng thẳng!

Cảm giác háo hức chiến đấu... đã quay trở lại!

Nhưng ngay khi anh đứng vững... lại cảm thấy tê liệt ở đùi!

Không ổn!

Trương Minh Vũ cau mày.

Càng lúc càng yếu hơn!

Dạ Thập Nhị hơi híp mắt, lạnh lùng nói: "Không ngờ mày còn có chút sức mạnh!"

"Nhưng... cũng chỉ có thế mà thôi!”

Nói xong, trong mắt gã lóe lên vẻ lạnh lùng!

Tốc độ quỷ mị lại xuất hiện!

Dạ Thập Nhị lại xông nhanh về phía Trương Minh Vũ!

Thêm một cú đấm tung ra!

Ừng ực!

Trương Minh Vũ nuốt nước bọt.

Mặc dù anh khát vọng chiến đấu, nhưng bắp đùi anh thực sự không có chút sức lực nào!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, hung hăng tung ra cú đấm khác!

Bốp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Lần này, cánh tay Trương Minh Vũ suýt chút nữa gãy lìa, đau đớn thấu tim gan!

Trương Minh Vũ lại lui về phía sau vài bước!

Cú đấm này... vẫn không làm gì được Trương Minh Vũ!

Dạ Thập Nhị nhíu mày!

Đột nhiên, Dạ Thập Nhất ở phía xa liên tiếp lùi lại mấy bước!

Hắn loạng choạng... suýt ngã xuống đất!

Dạ Thập Nhất hét lớn: "Mau giải quyết đi!"

Thấy vậy, hai mắt Dạ Thập Nhị lóe sáng, hung hăng quát: "Chịu chết đi!"

Nói xong, cơ thể gã làm ra một động tác khá phức tạp!

Nhưng... cơ thể không di chuyển?

Trương Minh Vũ chăm chú nhìn Dạ Thập Nhị, cơ thể bắt đầu căng cứng! Nhưng...

Chờ mãi vẫn không có động tĩnh gì?

Đột nhiên, Long Tam lo lắng hét lớn: "Cậu Minh Vũ! Trốn!"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1929


Vừa dứt lời, cơ thể Trương Minh Vũ run cầm cập!

Trốn ư?

Trốn gì cơ?

Dạ Thập Nhị cũng không nhúc nhích mà!

Mặc dù Trương Minh Vũ ngờ vực, nhưng anh vẫn tin tưởng vào Long Tam!

Không chút do dự, cơ thể anh nhảy sang một bên!

Ơ kìa...

Dạ Thập Nhị lập tức nhíu mày!

Keng!

Đột nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên.

Hả?

Hai mắt Trương Minh Vũ lập tức mở to!

Quay đầu nhìn lại, lúc này mới bàng hoàng phát hiện ra vị trí mình vừa đứng lại có một phi tiêu cắm chặt!

Phù!

Trương Minh Vũ cảm thấy lạnh sống lưng!

Nếu không nhờ Long Tam...

Sau khi quan sát cẩn thận, chiếc phi tiêu này chỉ là một chiếc phi tiêu tinh xảo, không có bất kỳ hoa văn nào!

Lại là một người khác!

Trong mắt Dạ Thập Nhị hiện lên vẻ tức giận!

Tốn công uổng phí rồi!

Sơn Bản Lộ cũng sốt sắng hét toáng lên: "Ra tay, hạ gục hắn nhanh lên!"

Dạ Thập Nhị lại ra tay!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi.

Bắp đùi hoàn toàn không có chút lực!

Nhưng Dạ Thập Nhị đã lao tới, anh miễn cưỡng ngăn cản!

Anh nâng hai tay đỡ trước ngực!

Bụp!

Ngay sau đó, Dạ Thập Nhị đấm mạnh vào cánh tay của Trương Minh Vũ!

Lực cực mạnh tấn công!

Cơ thể Trương Minh Vũ liên tiếp lui về phía sau!

Đột nhiên, bắp đùi mềm nhũn...

Nguy rồi!

Trương Minh Vũ hốt hoảng, cơ thể lại mất khống chế ngã nhào ra sau.

Bụp!

Trương Minh Vũ ngã xuống đất!

Chuyện này...

Trái tim của đám người nhà họ Lâm thắt lại!

Mặc dù họ mong Trương Minh Vũ sẽ chết nhanh chóng!

Nhưng bây giờ... lại liên quan đến mạng sống của bọn họ!

Lâm Kiều Hân không kiềm chế được nữa, cô mở cửa xe lao ra ngoài!

Phù!

Trương Minh Vũ thở hổn hển, ôm chặt lồng ngực mình!

Căn bản không cách nào đứng dậy!

"Trương Minh Vũ!"

Lâm Kiều Hân hét lên, lao thẳng đến trước mặt Trương Minh Vũ!

Cô nhanh chóng ôm lấy Trương Minh Vũ trong vòng tay!

Vẻ mặt lo lắng!

Trương Minh Vũ hơi bất ngờ!

Chuyện này...

Lâm Kiều Hân sốt ruột gào thét: "Trương Minh Vũ! Anh sao vậy? Anh không sao chứ?"

Vẻ mặt cô đầy lo lắng!

Trương Minh Vũ cười nói: "Không sao, mất chút sức thôi... cô... đừng lo”.

Lâm Kiều Hân sững sờ.

Trong mắt Dạ Thập Nhị lóe lên tia sáng lạnh lùng, gã đột nhiên giậm chân!

Lâm Kiều Hân vô thức chặn trước mặt Trương Minh Vũ.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ sửng sốt!

Cô ấy…

Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ nhiều, Long Tam lại hét lớn: "Cẩn thận phía sau!"

Hả?

Khi anh ta vừa dứt lời, cả Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân đều sững sờ.

Phía sau ư?

Lâm Kiều Hân ngây ngốc ngẩng đầu lên.

Lúc này mới phát hiện, Dạ Thập Nhị đang lẳng lặng đứng tại chỗ, trên mặt tỏ vẻ giễu cợt!

Lại dương đông kích tây à?

Trong lòng Lâm Kiều Hân lập tức dấy lên một dự cảm không lành!

Vút!

Tiếng xé gió lanh lảnh vang lên sau lưng!

Da đầu Trương Minh Vũ tê dại!

Nhưng lúc này... muốn động đậy cũng... khó như lên trời!

Lâm Kiều Hân đã phản ứng lại!

Cô muốn chặn nó!

Nhưng không còn kịp nữa!

Bụp!

Một âm thanh trầm đục vang lên!

Cơ thể Trương Minh Vũ khẽ lắc lư!

Cơn đau... truyền đến từ bả vai!

Lại là... phi tiêu!

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân mở to, rất đau lòng!

Nhưng...

Trương Minh Vũ cắn chặt răng, cố nén đau đớn để ngăn mình phát ra tiếng!

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên.

Nhìn về phía phát ra âm thanh, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của mọi người...

Là...

Tiểu Trạch!

Thấy thế, đồng tử Trương Minh Vũ bỗng co rụt lại.

Quả nhiên vẫn có người.

Chỉ là anh không ngờ người âm thầm phóng phi tiêu lại là Tiểu Trạch.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1930


Người nhà họ Lâm sửng sốt, ánh mắt ai nấy cũng lóe lên tia tuyệt vọng.

Như thế… là toang thật rồi!

Dạ Thập Nhị khoanh tay, không ngừng cười nhạo.

“Trương Minh Vũ!”

Lâm Kiều Hân gọi một tiếng, sau đó nhanh chóng ngồi xổm xuống.

Vành mắt ngấn nước.

Trương Minh Vũ kìm nén cơn đau nói: “Tôi… Tôi không sao, cô… cô mau quay lại xe đi, yên tâm”.

“Nhất định sẽ có người đến cứu các cô”.

“Mau về đi”.

Lâm Kiều Hân cắn răng ra sức lắc đầu.

Trương Minh Vũ khó khăn nói: “Cô ở đây cũng nguy hiểm lắm”.

Lâm Kiều Hân kiên định nói: “Tôi không đi”.

Trong mắt cũng ánh lên vẻ tuyệt vọng.

Lần này… xong đời thật rồi sao?

Long Tam, Long Thất cũng cực kỳ lo lắng.

Nhưng Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ đều đã bắt đầu liều mạng, họ không thể dứt ra được.

Chẳng mấy chốc Tiểu Trạch đã đến trước mặt.

Vẻ mặt lạnh như băng.

Dạ Thập Nhị cũng ở sát phía sau.

Hai người bao vây Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân.

Tim người nhà họ Lâm đều như bị nhấc đến cổ họng.

Lần này… không còn hy vọng rồi.

Lâm Kiều Hân không có tâm trạng để tâm đến, chỉ nhẹ nhàng ôm cả người Trương Minh Vũ trong vòng tay.

Trong lòng cô… cực kỳ phức tạp.

Thấy thế Trương Minh Vũ nở nụ cười bất lực.

Anh biết không thể thuyết phục Lâm Kiều Hân được.

Nhưng Lâm Kiều Hân làm thế, anh cũng cảm thấy… vui sướng.

Có thể thấy Lâm Kiều Hân thật lòng lo lắng cho anh.

Tiểu Trạch nhanh chóng dừng bước.

Dạ Thập Nhị khoanh tay thích thú nói: “Ra tay đi, cho hắn đi nhẹ nhàng một chút”.

Tiểu Trạch do dự.

Nghe thế trái tim người nhà họ Lâm đã rơi xuống đáy vực.

Trong mắt Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ lộ ra vẻ vui mừng.

Cuối cùng…

Một lúc sau, Tiểu Trạch hơi nhấc tay lên, có thêm một phi tiêu nữa xuất hiện trên đầu ngón tay cô ta.

Haizz.

Trương Minh Vũ thầm thở dài.

Bây giờ đã không còn sức để tránh đòn nữa.

Lâm Kiều Hân dùng sức ôm chặt Trương Minh Vũ vào lòng.

Nếu đã không thể thay đổi được thì cứ thuận theo ý trời vậy.

Nghĩ đến đây Lâm Kiều Hân nhắm mắt lại.

Một giọt nước mắt lăn xuống gò má, rơi trên mặt Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Thế nhưng anh không kịp nghĩ thêm được gì, Tiểu Trạch đã vung cánh tay lên.

Người nhà họ Lâm cảm thấy tuyệt vọng.

Sơn Bản Lộ và Dạ Thập Nhất cũng nở nụ cười đắc ý.

Đưa mắt nhìn sang.

Hả?

Hai người sửng sốt, nhìn thấy Long Tam và Long Thất không có ý định giúp.

Ngược lại… chỉ cười nhạo.

Hả?

Hai người ngơ ngác, ánh mắt lóe lên tia sáng.

Chuyện gì đây?

Thế nhưng ngay lúc này, một tiếng gào vang lên: “Các người… to gan thật đấy”.

Giọng nói ngọt ngào nhưng lúc này… lại đầy vẻ tức giận.

Hả?

Nghe thế Trương Minh Vũ lập tức ngẩng đầu lên.

Giọng nói này…

Cả người Trương Minh Vũ kích động đến mức run lên.

Là… chị hai.

Ngay sau đó một bóng người chạy đến trước mắt, đấm mạnh vào Tiểu Trạch.

Tiểu Trạch cau mày.

Sau khi né đòn, có mấy người lập tức biến mất phía sau sườn núi.

Ơ...

Mọi người đều sửng sốt, trong mắt là sự ngỡ ngàng.

Người nhà họ Lâm cũng khá ngạc nhiên.

Còn có… cứu binh à?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1931


Đưa mắt nhìn sang, lúc này Trương Minh Vũ mới nhận ra người đứng phía trước thế mà là… Vương Hạo.

Một đám người chậm rãi bước đến từ đằng xa.

Phía sau là một nhóm người lực lưỡng mặc đồ vest chỉnh tề.

Người dẫn đầu… chính là Hạ Hâm Điềm.

Lúc này gương mặt xinh đẹp của Hạ Hâm Điềm cũng lộ ra vẻ lạnh lùng.

Mắt Lâm Kiều Hân lóe lên tia sáng.

Vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ.

Trương Minh Vũ cũng vui mừng đến mức bắt đầu run lên.

Chị hai…

Bụp bụp bụp!

Không lâu sau, từng tiếng va chạm mãnh liệt vang lên.

Long Tam và Long Thất cũng dừng đánh, quay về phía sau Trương Minh Vũ.

Sắc mặt Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ cũng trở nên nghiêm trọng.

Hạ Hâm Điềm siết chặt nắm đấm, lạnh nhạt nói: “Không kẻ nào được đi khỏi đây”.

Hả?

Vừa nghe cô ấy nói thế, Dạ Thập Nhất nhíu mày.

Sơn Bản Lộ cũng rất hoang mang.

Sao mà… lời này có vẻ quen thế nhỉ?

Thế nhưng hai người không kịp nghĩ gì nhiều, vệ sĩ mặc đồ vest ở đằng sau đã bắt đầu ra tay.

Chẳng mấy chốc nơi đó đã bị bao vây.

Đám người Đinh Nhất cũng ở trong số đó.

Lúc này Trương Minh Vũ mới nhận ra đồng phục của đám vệ sĩ ở đằng sau giống hệt mấy người Đinh Nhất.

Đều là người của Vương Hạo ư?

Một lúc sau, Trương Minh Vũ mới cong môi nở nụ cười.

Nhẹ nhõm…

Lâm Kiều Hân siết chặt nắm đấm, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Cuối cùng lại lặng lẽ cúi đầu xuống.

Hạ Hâm Điềm sải bước đi đến trước mặt Trương Minh Vũ.

Vẻ lạnh lùng cũng dần biến mất.

Trong mắt đầy lo lắng.

Trương Minh Vũ đè nén cơn đau nhếch môi cười: “Chị hai…”

Hạ Hâm Điềm run giọng hỏi: “Có đau không?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Em không đau”.

Nhưng có thể thấy vành mắt Hạ Hâm Điềm hơi ngân ngấn nước.

Người xung quanh im lặng nhìn.

Đều sững sờ.

Người nhà họ Lâm rất ngạc nhiên.

Người phụ nữ này… là ai?

Vương Hạo bĩu môi, trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ.

Nhưng anh ta không dám nói gì nhiều.

Hạ Hâm Điềm lại dịu giọng nói: “Em trai, nhìn cho kỹ đây, chị trả thù cho em”.

Nói rồi cô ấy cong môi cười.

Nhưng nước mắt cũng bỗng chốc rơi xuống.

Thấy thế Trương Minh Vũ lại vô thức cảm thấy đau đớn.

Chị ấy…

Một lúc sau, Trương Minh Vũ cười nói: “Chị hai, không cần đâu, chị dẫn bọn em đi là được rồi”.

Hạ Hâm Điềm lại yêu chiều mỉm cười, giơ tay ra xoa đầu Trương Minh Vũ nói: “Em trai ngốc, có chị ở đây, không ai có thể bắt nạt em cả”.

“Biết chưa?”

Nghe thế, ánh mắt Lâm Kiều Hân lại hiện lên vẻ phức tạp.

Trương Minh Vũ mấp máy môi nhưng cũng không biết nên nói gì.

Hạ Hâm Điềm chậm rãi đứng dậy, sắc mặt lại trở nên lạnh băng nói: “Giết hết không chừa một ai”.

Hả?

Người nhà họ Lâm đều hít khí lạnh.

Người phụ nữ này… tự tin thật đấy.

Sắc mặt Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ cũng trở nên nghiêm trọng.

Vương Hạo nheo mắt, tức giận nói: “Có nghe thấy không? Ra tay đi”.

Nói xong, anh ta vung tay lên.

“Vâng!”

Mọi người đồng thanh hét lên.

Vang vọng khắp thung lũng.

Ôi...

Dạ Thập Nhất nhíu mày nói: “Cô là Hạ Hâm Điềm à? Lẽ nào cô đã quên chuyện cô không thể tham dự vào sao?”

Nói xong ánh mắt gã hiện lên vẻ cảnh cáo.

Sơn Bản Lộ cũng cực kỳ lo lắng.

Người… đông quá!

Trương Minh Vũ nhíu mày, tỏ vẻ ngờ vực.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1932


Rốt cuộc… giữa hai bên có thỏa thuận gì?

Mắt Hạ Hâm Điềm lóe sáng.

Không nói gì thêm.

Vương Hạo bước đến trước nhếch môi: “Liên quan gì đến cô ấy chứ? Là các anh đánh người của tôi”.

“Bây giờ tôi… muốn trút giận”.

Dứt lời, vẻ mặt anh ta cũng trở nên nghiêm nghị.

Cực ngầu!

Trương Minh Vũ liếc nhìn Vương Hạo.

Khí thế này… quả nhiên bất phàm.

Ngay sau đó một đám người lao đến chỗ Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ.

Tràn đầy khí thế.

Phù!

Trương Minh Vũ thầm thở phào.

Nhưng…

Đánh lại chúng không?

Thế nhưng chưa kịp nghĩ được gì, một đám người đã lao vào đánh nhau.

Vốn dĩ là hai đánh một lại biến thành bốn đánh một.

Hả?

Trương Minh Vũ bỗng nhíu mày.

Anh ngạc nhiên nhận ra hình như vệ sĩ của Vương Hạo hoàn toàn… áp đảo đám người Thần Ẩn và nhà họ Âu Dương?

Chuyện này…

Trương Minh Vũ tỏ vẻ bất ngờ.

Người xung quanh cũng đều ngạc nhiên.

Không lâu sau, Long Tam bước đến thấp giọng nói: “Đây là đặc điểm của nhà họ Vương, vệ sĩ trong tay Vương Hạo được chia thành bốn tổ”.

“Bên cạnh cậu là hai tổ”.

“Hôm nay Vương Hạo dẫn hai tổ khác đến, một tổ trong đó chọn ra một người, sự kết hợp của bốn người mới là mạnh nhất”.

Ồ…

Vừa nghe thế, Trương Minh Vũ hiểu ra ngay.

Nhưng… vẫn có cảm giác không thể tin được.

Kết hợp… mạnh đến thế sao?

Đưa mắt nhìn sang, lúc này mới thấy quả nhiên bốn người một tổ.

Động tác phối hợp cực kỳ tuyệt diệu.

Thú vị đấy.

Trương Minh Vũ cong môi nở nụ cười.

Lại lướt mắt nhìn quanh.

Ngay lập tức nhìn thấy bốn trưởng tổ mấy người Đinh Nhất cũng ở trong đó.

Lúc này đang đánh nhau với Dạ Thập Nhất và Sơn Bản Lộ.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia sáng.

Bốn người họ kết hợp với nhau thế mà lại có thể ngang tay với hai người kia.

Thậm chí… còn có thế vượt hơn.

Quả nhiên bất phàm.

Hạ Hâm Điềm lẳng lặng đứng ở một bên, ánh mắt xinh đẹp đầy vẻ lạnh lùng.

Không lâu sau trận đánh bước vào giai đoạn gay cấn.

Người nhà họ Lâm đã ngơ ngác đứng đó, mặt đầy vẻ hoảng hốt.

Trương Minh Vũ nhìn khắp bốn phía.

Vẫn rất cảnh giác.

Dù sao bây giờ Tiểu Trạch vẫn nấp trong tối, ngộ nhỡ cô ta phóng một phi tiêu ra thì sao…

Cũng may không phát hiện được gì.

Dạ Thập Nhất nhíu mày, nghiêm trọng nói: “Không được, cứ như thế sẽ bất lợi cho chúng ta”.

Dĩ nhiên Sơn Bản Lộ hiểu được điều này.

Nhưng bây giờ… không thể thoát ra được.

Chẳng mấy chốc trận đánh lại thêm phần kịch liệt.

Người của Thần Ẩn và người nhà họ Âu Dương đã có dấu hiệu bại trận.

Bụp!

Một người nhà Âu Dương bỗng bay ra.

Ngã mạnh xuống đất.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ phấn khích.

Hay lắm!

Ngay lập tức, bốn người lại bước vào trận chiến của người khác.

Chiếc cân lập tức lệch sang một bên.

Bụp bụp bụp!

Thoáng chốc đã có bốn năm người của Thần Ẩn văng ra xa.

Cực kỳ nhếch nhác.

Dạ Thập Nhất cũng lộ ra vẻ lo lắng.

Nhưng…

Bây giờ dù họ có muốn chạy thoát cũng không còn cơ hội nữa.

Thấy người của mình dần ngã xuống…
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1933


Dạ Thập Nhất cảm thấy lo lắng.

Sơn Bản Lộ cũng đã sắp bùng nổ.

Nếu cứ tiếp tục như thế… không ai có thể đi được cả.

Bốp bốp!

Lại có hai người nữa ngã xuống.

Những người ở bên Dạ Thập Nhất đều hoảng hốt.

Trương Minh Vũ nhếch môi cười.

Thế nhưng ngay lúc này, một tiếng gió vang lên: “Xoẹt!”

Cả người Trương Minh Vũ căng chặt.

Không ổn!

Vương Hạo cũng lập tức nhíu mày.

Trương Minh Vũ hét lên: “Tránh ra!”

Dứt lời, anh đẩy Lâm Kiều Hân bên cạnh ra.

Lâm Kiều Hân giật mình.

Hạ Hâm Điềm cũng sửng sốt.

Đưa mắt nhìn sang mới thấy một chiếc phi tiêu trong không trung đang lao về phía Trương Minh Vũ.

Mọi người đều sững sờ.

Muốn phản ứng lại cũng không kịp.

Đồng tử Lâm Kiều Hân và Hạ Hâm Điềm co lại.

Nhưng…

Xoẹt!

Lại một tiếng khá rõ ràng nữa vang lên.

Keng!

Mọi người đều sửng sốt.

Trương Minh Vũ cau chặt mày.

Đưa mắt nhìn sang mới thấy đã có hai phi tiêu rơi xuống đất.

Một cái hình đầu rắn, một cái hình hoa mai.

Ồ…

Thấy thế ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ mờ mịt.

Chuyện gì thế này?

Anh nhanh chóng nhìn xung quanh nhưng lại không nhìn thấy bóng người nào cả.

Ực!

Trương Minh Vũ khó khăn nuốt nước bọt, đột nhiên có cảm giác sợ hãi.

Nếu…

Bỗng chốc, xung quanh không còn động tĩnh gì nữa.

Lâm Kiều Hân nhanh chân bước đến cạnh Trương Minh Vũ, bảo vệ anh.

Mắt Hạ Hâm Điềm lóe sáng.

Trương Minh Vũ nhìn vào phi tiêu đó.

Chiếc phi tiêu hình đầu rắn…

Đúng rồi, lần đó đánh với Âu Dương Triết là phi tiêu đầu rắn.

Phi tiêu hoa mai này.

Không biết tại sao anh lại có cảm giác phi tiêu này rất giống với phi tiêu mà chị sáu dùng.

Nhưng… vẫn có vài chỗ không giống.

Một tiếng thét vang lên: “A!”

Hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Giọng này… là của Đinh Nhất?

Ngẩng đầu lên nhìn, vừa lúc nhìn thấy cả người Đinh Nhất run rẩy.

Cả người mềm nhũn ngã xuống đất.

Hả?

Mọi người đều sửng sốt.

Lúc này mới thấy một chiếc phi tiêu hình đầu rắn đâm vào trên người Đinh Nhất.

Ôi..

Thấy thế Hạ Hâm Điềm lập tức nổi giận.

Đám khốn nạn này!

Không có Đinh Nhất nữa, sức chiến đấu của ba người lập tức giảm đi rất nhiều.

Dạ Thập Nhất mừng rỡ.

Sơn Bản lộ cũng tức giận nói: “Hey, hello!”

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Nói gì đấy?

Tất cả những người của Thần Ần đều rút khỏi trận đánh.

Dạ Thập Nhất nói: “Đi theo chúng”.

Vừa dứt lời, người nhà họ Âu Dương cũng đều đi theo người của Thần Ần nhanh chóng đi bao quanh vị trí của Sơn Bản Lộ.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Không ổn, tình hình khá bất ổn.

Dù trong lòng biết nhưng… ai có thể ngăn được?

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng không nói gì.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1934


Vương Hạo nói: “Đuổi theo cho tôi, không được tha cho một người nào cả”.

Tất cả vệ sĩ đều chạy đến chỗ Sơn Bản Lộ.

Trương Minh Vũ bất lực nói: “Lại để chúng chạy rồi…”

Hừ!

Vương Hạo hừ một tiếng, kiêu ngạo nói: “Còn muốn chạy ngay trước mặt tôi à?”

Dứt lời, anh ta cũng nở nụ cười đắc ý.

Chỉ là một nhà họ Âu Dương nhỏ mà thôi.

Tiếc là… Vương Hạo chưa từng tiếp xúc với Thần Ẩn.

Bùm!

Một tiếng nổ đột nhiên vang lên.

Hả?

Vẻ mặt của Vương Hạo lập tức cứng đờ.

Mọi người đều giật thót.

Đưa mắt nhìn sang mới thấy vị trí đám người Thần Ẩn lúc nãy nổ tung, một đám khói bay lên.

Vương Hạo ngây người.

Trương Minh Vũ không có tâm trạng nghĩ nhiều, nhìn chằm chằm khói trắng đó.

Anh cũng rất muốn hiểu rõ một vài quy luật.

Các vệ sĩ đều bị ép lùi lại.

Người nhà họ Lâm cũng sửng sốt, cực kỳ khó hiểu.

Chẳng mấy chốc, đám khói tản đi.

Trương Minh Vũ xuyên qua đám khói loáng thoáng nhìn thấy có vài bóng người lướt qua bên sườn núi.

Chúng… đang chạy trốn?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Một lúc sau, anh mới bất lực lắc đầu.

Không có quy luật nào cả.

Đi mất tiêu rồi…

Đám vệ sĩ đành phải quay lại.

Lập tức có người xử lý Đinh Nhất bị trúng phi tiêu.

Nhưng Vương Hạo vẫn còn đang trợn to mắt đứng đó.

Vừa khoác lác xong, sao chúng cứ thế… mà đi rồi?

Trương Minh Vũ khẽ cười, lắc đầu.

Dù sao Vương Hạo cũng đã giúp rất nhiều, anh cũng làm như không nghe thấy gì.

Một lúc sau, Vương Hạo mới hoàn hồn lại.

Nhanh chóng cúi đầu xuống, giả vờ như chưa có gì xảy ra, đi về phía đám người.

Bắt đầu sắp xếp mọi việc.

Phù!

Lúc này Lâm Kiều Hân mới thở phào.

Cuối cùng cũng đi rồi.

Nhưng…

Lâm Kiều Hân nhìn thấy vết thương của Trương Minh Vũ.

Gương mặt lộ ra vẻ đau lòng.

Hạ Hâm Điềm lạnh lùng nhìn về phía đám người đang bỏ chạy đó.

Ánh mắt lóe lên tia sáng.

Thế nhưng ngay lúc này lại có từng tiếng gầm rú của xe ô tô vang lên.

Hả?

Trương Minh Vũ căng thẳng.

Vẫn còn người ư?

Những người khác cũng đều nhíu mày.

Có nỗi sợ không tên.

Nhìn theo hướng phát ra tiếng động, vừa lúc nhìn thấy một đội xe dài dừng lại chỗ ngã rẽ.

Chuyện này…

Mọi người đều trố mắt nhìn.

Ánh mắt Hạ Hâm Điềm cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Vương Hạo nhíu mày nói: “Phòng bị”.

Tất cả vệ sĩ nhanh chóng tiến vào trạng thái cảnh giác lần nữa.

Nhìn chằm chằm bên đó.

Từng tiếng bước chân vội vã vang lên.

Một đám người từ từ xuất hiện trước mắt.

Người dẫn đầu… thế mà lại là một bóng người xinh đẹp.

Đây là…

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Đám người đó bước ra từ chỗ ngã rẽ, không còn bóng cây che khuất, đám người lập tức trở nên rõ ràng hơn.

Ồ…

Trương Minh Vũ trợn to mắt, cực kỳ bất ngờ.

Người đến thế mà là Hàn Quân Ngưng.

Lúc này nỗi lo lắng trên gương mặt của Lâm Kiều Hân mới từ từ biến mất.

Còn tưởng…

Em sáu?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1935


Hạ Hâm Điềm cũng lộ ra vẻ bất ngờ.

Hàn Quân Ngưng lạnh lùng nói: “Ai dám động vào em trai tôi?”

Giọng nói tựa như đến từ địa ngục.

Hả?

Mọi người đều khiếp sợ, sự lạnh lẽo đột nhiên ập đến.

Vương Hạo cũng sửng sốt.

Hàn Quân Ngưng nhìn thấy Trương Minh Vũ đang bị thương, cực kỳ yếu nằm dưới đất.

Ánh mắt trở nên lạnh băng.

Khí tức lạnh như băng đó lại giảm xuống thêm mấy độ.

Em trai… bị thương rồi.

Rầm!

Ngay sau đó, một khí tức đáng sợ bỗng chốc ập đến.

Ực!

Người xung quanh đều khó khăn nuốt nước bọt.

Trong mắt Vương Hạo cũng đầy vẻ ngạc nhiên.

Khí thế này…

Lúc này mọi người đều hiểu ra cái gì gọi là… sát khí.

Âm thanh trầm đục bỗng chốc vang lên.

Chân Hàn Quân Ngưng dùng sức, cả người lao thẳng đến Vương Hạo.

Hả?

Thấy thế mọi người đều hoang mang.

Khóe môi Trương Minh Vũ cũng khẽ giật.

Đây là…

Vương Hạo cũng rất ngạc nhiên, đôi mắt trợn to như sắp rơi ra ngoài.

Hạ Hâm Điềm vội vàng nói: “Em sáu, không phải người đó, em tìm nhầm người rồi”.

Nhưng Hàn Quân Ngưng đang trong cơn giận không hề nghe thấy.

Mọi sự chú ý đều dồn vào Vương Hạo.

Trong mắt là sát khí mãnh liệt.

Ực!

Mãi đến lúc này, Vương Hạo mới phản ứng lại.

Cũng cực kỳ hoảng hốt.

“Cậu chủ cẩn thận”.

Hai tiếng hét lớn đồng thời vang lên.

Sau đó nhìn thấy hai đội trưởng nhanh chóng lao đến chỗ Hàn Quân Ngưng.

Muốn đánh trả.

Thoáng chốc đã lao đến trước người.

Bụp bụp!

Sau đó là hai âm thanh trầm đục.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại là chuyện gì.

Nhìn đã thấy…

Hai vệ sĩ… văng ra xa.

Phù…

Mọi người đều hít khí lạnh.

Bọn họ đều đã nhìn thấy thực lực của hai đội trưởng lúc nãy.

Nhưng bây giờ… lại bị đánh bại trong tích tắc?

Ôi…

Mọi người đều sửng sốt.

Trợn to mắt há hốc miệng.

Khóe mắt Vương Hạo cũng khẽ giật, vội nói: “Tôi không phải, cô đánh nhầm người rồi”.

Nhưng dù Vương Hạo nói thế nào, Hàn Quân Ngưng cũng không hề bị dao động.

Thính giác như bị sát khí che lấp hoàn toàn.

Hạ Hâm Điềm vội nói: “Này, em trai mau nói gì đi”.

Hả?

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Đến giờ anh mới tỉnh táo lại trong sự kinh ngạc.

Hả… nói chuyện…

À ừ…

Trương Minh Vũ bừng tỉnh, vội nói: “Chị sáu, đừng đánh, anh ta là người của mình”.

Hả?

Vừa nghe nói thế, Hàn Quân Ngưng cau mày.

Cô ấy trở mình rồi đáp xuống đất, vừa lúc đứng trước mặt Trương Minh Vũ.

Phù!

Thấy thế Vương Hạo thở phào.

Sát khí này…

Người xung quanh cũng thở phào.

Hạ Hâm Điềm bĩu môi, buồn bực trợn mắt nhìn Hàn Quân Ngưng.

Nhưng Hàn Quân Ngưng lại không để tâm.

Đôi mắt sáng trong đó nhìn sang Trương Minh Vũ.

Trong mắt đầy vẻ lo lắng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1936


Hàn Quân Ngưng sải bước đi đến cạnh Trương Minh Vũ.

Lâm Kiều Lâm ngượng ngùng dịch người sang.

Trương Minh Vũ cười nói: “Chị sáu, chị cũng đến rồi à?”

Cũng?

Hàn Quân Ngưng không có tâm trạng nghĩ nhiều, lo lắng hỏi: “Em sao rồi? Bị thương chỗ nào?”

Trương Minh Vũ cười ngượng nói: “Không sao đâu chị sáu, đừng lo…”

Anh… được quan tâm mà lo sợ.

Người xung quanh trợn mắt há mồm nhìn.

Vương Hạo cũng lộ ra vẻ đố kỵ.

Sao tên này…

Hàn Quân Ngưng bỗng để ý đến phi tiêu đầu rắn dưới đất.

Đây…

Ánh mắt Hàn Quân Ngưng lóe lên tia lạnh lùng, tức giận nói: “Cô ta dám ra tay với em?”

Hả?

Trương Minh Vũ ngơ ngác hỏi: “Ai… ai cơ?”

Hàn Quân Ngưng nghiến răng nói: “Đợi một chút, chị sáu đi trả thù cho em”.

Nói xong, cô ấy xoay người rời đi.

Khóe miệng Trương Minh Vũ khẽ giật.

Tính tình này…

Hạ Hâm Điềm không vui nói: “Được rồi, mau quay lại đây”.

Ánh mắt Hàn Quân Ngưng hiện lên vẻ lạnh lùng.

Ra lệnh cho mình ư?

Hàn Quân Ngưng lạnh lùng quay đầu lại.

Nhìn sang nơi phát ra âm thanh…

Ể?

Hàn Quân Ngưng ngạc nhiên nói: “Chị hai? Sao… chị cũng ở đây?”

Hạ Hâm Điềm trợn mắt nhìn cô ấy, không vui nói: “Lúc nãy chị gọi em cả nửa ngày mà giờ em hỏi chị sao cũng ở đây à?”

Hàn Quân Ngưng ngại ngùng mỉm cười.

Trương Minh Vũ cũng xem như được mở mang tầm mắt.

Người có thể khiến Hàn Quân Ngưng lộ ra vẻ mặt này… e là chẳng có mấy người.

Hạ Hâm Điềm lại nói: “Nãy giờ chị vẫn ở đây mà, em không cần đuổi theo, về rồi nói chuyện”.

Hả?

Hàn Quân Ngưng tỏ ra ngờ vực.

Tại sao không đuổi theo?

Em trai bị thương rồi.

Nhưng…

Im lặng một hồi, Hàn Quân Ngưng mới chậm rãi nói: “Được”.

Hạ Hâm Điềm nghi ngờ hỏi: “Mọi người muốn đi đâu đây?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Đi Tĩnh Châu”.

Vốn dĩ là sắp xếp không có một sơ hở nhưng không ngờ cuối cùng…

Haizz.

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng chỉ đành thầm thở dài.

Nguyên nhân của sự việc… còn phải điều tra thật kỹ.

Hạ Hâm Điềm xoay người, lạnh nhạt nói: “Vương Hạo, sắp xếp đi, đưa mọi người đến Tĩnh Châu cho tôi”.

“Sau đó tìm một căn nhà lớn rồi sắp xếp cho họ vào đó”.

Vương Hạo nói: “Vâng”.

Dứt lời, anh ta xoay người đi sang bên đó, bắt đầu sắp xếp mọi việc.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất lực.

Trong mắt họ thì đơn giản như vậy đấy.

Chẳng mấy chốc, người nhà họ Lâm được đưa lên xe, vệ sĩ cũng lên xe theo.

Chiếc xe nhanh chóng chạy đi.

Đám vệ sĩ của Vương Hạo cũng lên xe rời đi.

Long Tam và Long Thất biến mất.

Ở đó chỉ còn lại mấy người Trương Minh Vũ, Vương Hạo cũng chưa đi.

Hạ Hâm Điềm do dự một chốc mới nói: “Em sáu, hay là… em xem vết thương của em trai trước đi?”

Vết thương?

Nghe nói thế, Hàn Quân Ngưng cau mày.

Sải bước đi đến cạnh Trương Minh Vũ, hỏi: “Bị thương ở đâu?”

Lâm Kiều Hân vội nói: “Sau lưng”.

Hàn Quân Ngưng trợn mắt, bất mãn nói: “Chẳng phải em nói không sao à?”

Nói xong, cô ấy mới vòng ra phía sau.

Trong mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ bất lực.

Không lâu sau, Hàn Quân Ngưng nhíu mày, lạnh lùng nói: “Đây là phi tiêu của ai vậy?”

Trong lời nói còn mang theo vẻ tức giận.

Hạ Hâm Điềm nói: “Em có thể xử lý chuyện chính trước không hả?”

20230809102537-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1937


Hàn Quân Ngưng cũng chuyển sự chú ý của cô ấy sang vết thương của Trương Minh Vũ.

Lâm Kiều Hân ở bên cạnh căn bản không dám nhìn.

Nghĩ thôi đã thấy đau!

Trương Minh Vũ cũng hoàn toàn nhắm mắt lại, yên lặng chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, âm thanh nghi hoặc của Hàn Quân Ngưng vang lên: "Em làm sao vậy?"

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Anh mở mắt ra, vừa hay nhìn thấy ánh mắt mê man của Hàn Quân Ngưng.

Ôi...

Trương Minh Vũ ngơ ngác, nghi ngờ hỏi: "Không phải chị... chị muốn rút phi tiêu ra sao?"

"Em... sẽ cố chịu đau...”

Hàn Quân Ngưng tức giận trừng mắt, nói: "Em như vậy là đang xem thường chị hả? Rút mấy cái phi tiêu ra cũng phải khiến e đau đớn à?”

Hả?

Nghe vậy, Trương Minh Vũ sững sờ!

Cắm sâu như vậy... sao không đau chứ?

Hàn Quân Ngưng đắc ý cười nói: "Xem đây!"

Nói xong, cô ấy giơ tay vỗ vào bả vai Trương Minh Vũ!

Cơ thể Trương Minh Vũ lại lần nữa căng chặt, chờ đợi cơn đau buốt có thể đến bất cứ khi nào.

Nhưng đợi rất lâu vẫn không có động tĩnh gì?

Hả?

Trương Minh Vũ bối rối mở to mắt.

Anh thấy Hàn Quân Ngưng đang đứng trước mặt, hai tay khoanh trước ngực, trên môi nở nụ cười.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Sao vậy, chị sáu?"

Hàn Quân Ngưng đắc ý cười nói: "Đau không?"

Ồ...

Trương Minh Vũ không vui nói: "Đương nhiên không đau”.

Không đau gì cả...

Tuy nhiên, vừa dứt lời, anh thấy Hàn Quân Ngưng cầm trên tay một đống phi tiêu đẫm máu.

Chuyện này...

Thấy vậy, Trương Minh Vũ bỗng trợn to hai mắt!

Rút ra rồi hả?

Ôi vãi...

Tại sao anh không cảm nhận được gì cả?

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng đầy vẻ kinh ngạc.

Trương Minh Vũ không nhìn thấy, nhưng cô đã thấy.

Hàn Quân Ngưng vỗ nhẹ Trương Minh Vũ đồng thời... rút phi tiêu ra.

Mặc dù cô nhìn chăm chú, nhưng cô không thấy phi tiêu được rút ra như thế nào...

Hạ Hâm Điềm hậm hực nói: "Được rồi, đừng khoe khoang nữa, chúng ta mau đi thôi, em trai vẫn đang chảy máu kìa”.

Hàn Quân Ngưng lúc này mới vội vàng hạ lệnh.

Vương Hạo đã sắp xếp cho tất cả các vệ sĩ rời đi.

Chẳng mấy chốc, một chiếc xe chạy đến.

Hạ Hâm Điềm vội vàng nói: "Đi thôi”.

Mọi người gật đầu.

Lâm Kiều Hân và Hàn Quân Ngưng đỡ Trương Minh Vũ dậy.

Xe dừng lại.

Hai cô gái mở cửa xe, cẩn thận dè dặt đưa Trương Minh Vũ vào ghế sau.

Lâm Kiều Hân khẽ nghiến răng, do dự không biết nên ngồi ở đâu.

Tuy nhiên, cô chưa kịp nghĩ nhiều, Hạ Hâm Điềm đã ngồi vào ghế phụ lái.

Lâm Kiều Hân vui mừng khôn xiết.

Không do dự nữa, cô ngồi xuống bên cạnh Trương Minh Vũ, còn Hàn Quân Ngưng ngồi ở phía bên kia của Trương Minh Vũ.

Nhưng...

Nụ cười phấn khích trên mặt Vương Hạo đông cứng lại.

Vốn dĩ anh ta cho rằng mình có thể ngồi cạnh Hạ Hâm Điềm, nhưng bây giờ... hết chỗ rồi ư?

Hàn Quân Ngưng vội vàng nói: "Lái xe đi”.

Người tài xế ra hiệu đạp ga.

Vương Hạo lo lắng nói: "Chờ đã! Vậy... còn tôi thì sao?"

Hàn Quân Ngưng nhíu mày, trong mắt nhất thời lóe lên vẻ lạnh lẽo.

Vương Hạo giật mình.

Hạ Hâm Điềm nhẹ nhàng nói: “Không phải vẫn còn nhiều xe đó sao?"

Vương Hạo lúng túng nói: "À... Người của anh đều đi cả rồi, hay là... ngồi chen chúc với nhau nhé?"

Nói xong, anh ta vô cùng kích động!

Hạ Hâm Điềm hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: "Tự nghĩ cách đi, chúng tôi đang vội”.

Vương Hạo sốt sắng!

Đừng mà!

Nhưng anh ta còn chưa kịp mở lời đã cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng!

Chuyện này...

Trái tim Vương Hạo lại thắt lại!

Hàn Quân Ngưng lạnh lùng nói: "Lái xe”.

Dứt lời, cơ thể tài xế run lẩy bẩy!

Không chút do dự, tài xế đạp ga lao ra ngoài!

Vương Hạo đứng đó chết lặng.

Cô gái này... thật lạnh lùng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1938


Chẳng mấy chốc, trong mắt Vương Hạo hiện lên vẻ tức giận!

Dù sao anh ta cũng là cậu chủ nhà họ Vương!

Ngang hàng với Âu Dương Triết!

Bây giờ... lại bị đối xử như vậy sao?

Một lũ khốn nạn!

Nhưng cuối cùng, Vương Hạo chỉ có thể thầm mắng vài câu.

Mắng xong anh ta lái xe rời đi.

Không còn mối nguy hiểm nào trên đường nữa.

Không lâu sau, xe chạy vào thành phố Tĩnh Châu, trái tim đang treo lơ lửng của Trương Minh Vũ hoàn toàn được thả lỏng.

Nhưng vai anh... rất đau.

Một lát sau, xe dừng lại.

Trương Minh Vũ nhìn ra bên ngoài, thấy rằng chiếc xe đã đậu trước cổng của một trang viên.

Ôi...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Vốn dĩ anh vẫn đang lo lắng vấn đề này, nhưng không ngờ... đã sắp xếp xong xuôi nhanh như vậy.

Hàn Quân Ngưng nói: "Xuống xe”.

Trương Minh Vũ gật đầu.

Hàn Quân Ngưng đưa tay ra đỡ, Trương Minh Vũ cũng từ từ đứng dậy, di chuyển khó khăn.

"Ôi trời!"

Lâm Kiều Hân kêu lên một tiếng.

Trương Minh Vũ giật mình, quay lại với vẻ nghi ngờ.

Lâm Kiều Hân chỉ vào ghế xe, hoảng sợ nói: “Sao... sao anh lại chảy nhiều máu như vậy?"

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Hàn Quân Ngưng và Hạ Hâm Điềm cũng quay lại nhìn.

Ba người nhìn thấy ở chỗ anh ngồi đã bị máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn!

Chuyện này...

Hai cô gái cau mày.

Trương Minh Vũ cảm thấy chấn động.

Chảy máu ư?

Tại sao... mình không cảm nhận được?

Hàn Quân Ngưng hơi nhíu mày, nói: "Em đưa em trai trở về, chị hai, chị mau chóng đi tìm chị tư đến đây”.

Hạ Hâm Điềm nặng nề gật đầu.

Trương Minh Vũ muốn từ chối.

Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng đã bị Hàn Quân Ngưng bế theo kiểu công chúa.

Đi với tốc độ cực nhanh!

Ôi...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ lúng túng.

Hơi lố...

Cuối cùng Trương Minh Vũ cũng không nói được nhiều.

Lâm Kiều Hân yên lặng đi theo.

Chẳng mấy chốc, ba người bước vào trang viên.

Trên đường đi, Trương Minh Vũ nhìn thấy người của Vương Hạo đang sắp xếp biệt thự cho mọi người trong nhà họ Lâm.

Trương Minh Vũ hoàn toàn thả lỏng.

Vẫn may có người giúp.

Chẳng mấy chốc, Hàn Quân Ngưng bế Trương Minh Vũ vào biệt thự sang trọng nhất ở trung tâm.

Lâm Kiều Hân theo sát.

Hàn Quân Ngưng đặt Trương Minh Vũ lên ghế sofa.

Trương Minh Vũ cau mày.

Tuy rằng đi không xa lắm, nhưng bây giờ hắn cảm thấy đầu óc choáng váng.

Hàn Quân Ngưng cau mày.

Sau khi đặt Trương Minh Vũ xuống, cô ấy nhận ra rằng cánh tay của mình dính đầy máu!

Lâm Kiều Hân nắm chặt tay, vô cùng lo lắng!

Hàn Quân Ngưng sốt sắng nói: "Em trai, mau nằm xuống”.

Trương Minh Vũ di chuyển cơ thể của mình.

Anh nhanh chóng nằm xuống ghế sofa.

Hàn Quân Ngưng bắt đầu, cởi áo của Trương Minh Vũ.

Nhìn kỹ hơn...

Lâm Kiều Hân cũng cảm thấy đầu óc choáng váng.

Phía sau... be bét máu!

Hàn Quân Ngưng vội nói: "Mau đi lấy nước nóng”.

Lâm Kiều Hân lảo đảo lao vào phòng tắm.

Hàn Quân Ngưng hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: "Em trai yên tâm, chị tứ sẽ tới ngay thôi”.

Trương Minh Vũ cười gật đầu, yếu ớt nói: "Không sao, đừng nôn nóng”.

Nhưng vừa lên tiếng, cảm giác chóng mặt lại trở nên mạnh mẽ hơn!

Hàn Quân Ngưng bắt đầu thử nhiều phương pháp khác nhau.

Nhưng... vẫn không cầm được máu!

Đột nhiên, đôi mắt của Hàn Quân Ngưng lóe lên, cô ấy nhanh chóng cầm trong tay chiếc phi tiêu vừa được r*t r* kh** c* th* Trương Minh Vũ.

Quan sát kỹ hơn...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1939


Hàn Quân Ngưng nghiến răng nghiến lợi nói: "Phi tiêu hút máu!"

Thật độc ác!

Trương Minh Vũ đột nhiên bừng tỉnh.

Chẳng trách...

Nhưng ý thức của anh... càng lúc càng mơ hồ...

Không được...

Sắp hôn mê!

Trương Minh Vũ vội cắn đầu lưỡi, hắn không ngờ cảm giác yếu ớt lại tới nhanh như vậy.

Nhưng dù thế nào, ý thức của anh cũng đã bắt đầu giảm xuống.

Hàn Quân Ngưng nôn nóng nói: "Em trai, không được ngủ, bây giờ nếu ngủ, khi tỉnh lại em sẽ yếu ớt rất lâu!"

Trương Minh Vũ khó khăn gật đầu.

Nhưng...

Anh không thể kiểm soát được!

Chẳng mấy chốc, sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Lâm Kiều Hân nhanh chóng quay trở lại với chậu nước khăn tắm.

Hàn Quân Ngưng cầm lấy chậu nước, lo lắng nói: "Để chị, em hãy tìm cách không cho Trương Minh Vũ ngủ đi”.

A?

Lâm Kiều Hân kinh hãi!

Ngủ ư?

Những suy nghĩ phức tạp lấp đầy tâm trí cô ngay lập tức.

Trương Minh Vũ... sắp không ổn rồi sao?

Cô không biết tình trạng của Trương Minh Vũ thế nào, đây cũng là phản ứng đầu tiên trong đầu cô!

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân lập tức đầy vẻ lo lắng!

Cô di chuyển đôi chân dài, nhanh chóng lao đến bên Trương Minh Vũ.

Nhìn kỹ, sắc mặt Trương Minh Vũ tái nhợt, không có chút sắc máu.

Mí mắt dường như cũng đang chiến đấu!

Lâm Kiều Hân sốt sắng!

Cô vô thức vươn tay ôm lấy mặt Trương Minh Vũ.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Định thần lại, anh vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của Lâm Kiều Hân ở rất gần.

Chuyện này...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ khó hiểu.

Chuyện gì vậy?

Lâm Kiều Hân hoảng sợ nói: “Anh không được ngủ, không được nhắm mắt lại, mau nhìn em! Mau nhìn em!"

Vừa nói cô vừa lắc đầu Trương Minh Vũ thật mạnh.

Hốc mắt đã ươn ướt!

Trương Minh Vũ nhất thời không nói nên lời, trong mắt lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Tại sao lại có cảm giác như mình sắp chết...

Hơn nữa... anh vẫn đang nhìn em mà!

Nhưng bây giờ Trương Minh Vũ không còn sức để nói nữa.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân càng trở nên lo lắng hơn!

Hàn Quân Ngưng vừa lau vết máu, vừa nghiêm túc nói: "Mau nói tiếp, đừng để em trai ngủ!"

Cơ thể mảnh khảnh của Lâm Kiều Hân run bần bật, cô nói tiếp: "Trương Minh Vũ, anh nhìn em, không phải anh muốn nhìn em sao?"

"Anh... anh... anh đừng ngủ mà, cầu xin anh đấy”.

"Đời này em chưa cầu xin anh chuyện gì!"

Lâm Kiều Hân lắp ba lắp bắp, cô thậm chí không biết mình đang nói gì.

Nhưng ánh mắt vô cùng chân thành.

Trương Minh Vũ nghe vậy, trong lòng dấy lên cảm giác khác thường.

Mặc dù Lâm Kiều Hân đã không còn như trước.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô nói... những lời như vậy.

Trương Minh Vũ bị đánh lạc hướng thành công, khóe miệng nở một nụ cười.

Niềm vui khó giải thích.

Trương Minh Vũ mỉm cười yếu ớt nói: "Được rồi, anh... không ngủ”.

Nói xong, trong mắt anh ngập tràn niềm vui.

Mặc dù cảm giác yếu đuối càng mạnh mẽ, nhưng Trương Minh Vũ đã chuyển sự chú ý của mình sang Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng... tiếp theo thì sao?

Lâm Kiều Hân hốt hoảng nói: "Không ngủ là được, không ngủ là được, anh nhất định phải đồng ý với em đấy”.

Vừa nói, cô vừa quan sát động tác của Hàn Quân Ngưng.

Cô ấy đã bắt đầu lau vết máu.

Nụ cười luôn hiện trên khóe miệng Trương Minh Vũ.

Nhưng đôi mắt... từ từ nhắm lại.

Chuyện này...

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân lập tức mở to hai mắt!

Trong đôi mắt đẹp có vẻ hoảng sợ!

Làm sao đây?

Lâm Kiều Hân lại lắc đầu Trương Minh Vũ, lo lắng nói: "Anh... anh đừng ngủ! Trương Minh Vũ... Trương Minh Vũ!"

Trương Minh Vũ miễn cưỡng mở mắt ra lần nữa.

Mặc dù ý thức tồn tại, nhưng vô cùng mơ hồ.

Quá buồn ngủ……
 
Back
Top Dưới