Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1900


Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất đắc dĩ, thậm chí anh còn bắt đầu hoài nghi thực lực của nhóm người này.

Ngày nào cũng luyện như vậy... hiệu quả sao?

Trương Minh Vũ cũng lười nghĩ nhiều.

Một lát sau, hai người đã tới trước cửa biệt thự của ông cụ Lâm.

Cốc cốc cốc.

Trương Minh Vũ nhẹ nhàng gõ cửa.

Lập tức có tiếng bước chân vang lên, người làm mở cửa.

Thấy Trương Minh Vũ thì lập tức ngẩn ra.

Há miệng nhưng không biết xưng hô thế nào.

Trương Minh Vũ cũng không thèm để ý.

Anh lập tức đi vào.

Lâm Kiều Hân theo sát đằng sau.

Hai người vào tới phòng khách.

Một giọng nói trầm bỗng vang lên: “Trương Minh Vũ? Cậu tới đây làm gì?”

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Chăm chú nhìn lại, anh mới phát hiện Lâm Quốc Long đang ngồi trên sô pha.

Ông ta ở cùng ông cụ Lâm sao?

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: “Tôi có chút chuyện tìm ông nội”.

Hừ!

Lâm Quốc Long lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Bố tôi đang ngủ, không rảnh gặp cậu, về đi”.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Lâm Kiều Hân thản nhiên nói: “Anh đợi ở đây đi, tôi đi gọi ông nội”.

Nói xong cô nhấc chân đi, không coi Lâm Quốc Long ra gì!

Lúc này khóe miệng Trương Minh Vũ mới nở nụ cười.

Khóe mắt Lâm Quốc Long co rút mạnh!

Nhưng...

Cũng không nói được gì.

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân đã bắt đầu lên lầu.

Khụ khụ!

Bỗng nhiên, một tiếng ho khan yếu ớt vang lên.

Lâm Kiều Hân dừng chân.

Mọi người nhìn về nơi âm thanh phát ra, vừa lúc thấy ông cụ Lâm xuất hiện ở cửa trên lầu.

Sắc mặt không tốt lắm.

Giọng nói yếu ớt của ông cụ Lâm vang lên: “Minh Vũ, cháu lại đây đi”.

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ ánh lên vẻ bất ngờ hoang mang.

Chần chừ một lúc lâu... anh nhấc chân đi tới.

Lâm Quốc Long bừng bừng lửa giận!

Nhưng...

Hừ!

Lâm Quốc Long lạnh lùng hừ một tiếng, tia sáng giữa mắt lóe ra!

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ tới bên cạnh ông cụ, đưa tay dìu đỡ.

Lâm Kiều Hân cũng định đỡ ông cụ.

Ông cụ Lâm lại mở lời: “Kiều Hân, cháu chờ ở đây đi, ông có chuyện cần nói với Minh Vũ”.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Trong mắt Lâm Kiều Hân cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Mình cũng không thể đi cùng ư?

Lâm Kiều Hân nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Vâng ạ”.

Trương Minh Vũ không do dự nữa, đỡ ông cụ Lâm chậm rãi vào phòng.

Ông cụ Lâm nhanh chóng ngồi trên sô pha.

Trương Minh Vũ ngồi đối diện.

Khuôn mặt già nua của ông cụ Lâm đột nhiên nở nụ cười vui mừng.

Hả?

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Ông cụ Lâm hiền lành cười nói: “Trương Minh Vũ, cháu làm ông rất bất ngờ đấy”.

Chuyện này...

Trương Minh Vũ ngỡ ngàng hỏi: “Bất ngờ gì ạ?”

Ông cụ Lâm lắc đầu khẽ cười nói: “Minh Vũ à, có phải cháu thật sự cho rằng ông đã già rồi không?”

“Cháu đến đây thì chắc chắn Ninh Châu đã bị cháu nắm trong lòng bàn tay rồi nhỉ”.

Ồ...

Nghe nói thế, Trương Minh Vũ trợn tròn mắt.

Sao ông ấy biết?

Một lúc sau Trương Minh Vũ mới cười nói: “Ông nội đúng là tính toán như thần, hôm qua cũng xem như đã sát nhập việc kinh doanh trước đây của Ninh Châu vào Sơ Tinh rồi”.

Ông cụ Lâm vuốt râu, mặt đầy vẻ vui mừng nói: “Cháu giải quyết xong trước một năm so với dự đoán của ông”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1901


Hả?

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất ngờ.

Ông ấy đã biết trước kế hoạch của mình ư?

Nghĩ lại cũng có thể hiểu được, dù sao kế hoạch này rất có khả năng là do ông cụ và ông cụ Lâm cùng nghiên cứu.

Ông cụ Lâm hỏi tiếp: “Vậy tiếp theo cháu định làm gì?”

Trương Minh Vũ do dự một lúc mới nói: “Hôm nay cháu đến đây là muốn hỏi, nếu ông không ở Ninh Châu thì bảo vật bị người khác thèm muốn của nhà họ Lâm… có nguy hiểm không?”

Trong mắt ông cụ Lâm lóe lên tia sáng.

Một lúc sau mới nói: “Không nguy hiểm, chỉ cần ông không nói thì không ai biết được bảo vật đang ở đâu”.

Trương Minh Vũ mơ hồ hỏi: “Thế là không ở nhà họ Lâm sao?”

Ông cụ Lâm sửa lời: “Không ai biết bảo vật này ở đâu trong nhà họ Lâm”.

Ồ...

Trương Minh Vũ vui mừng hỏi: “Vậy… người nhà họ Lâm có thể đến Tĩnh Châu không?”

Ông cụ Lâm ngạc nhiên hỏi: “Tiếp theo cháu định đến Tĩnh Châu phát triển à?”

Trương Minh Vũ gật đầu.

Ông cụ Lâm cũng rơi vào trầm tư.

Một lúc sau, ông cụ Lâm cười nói: “Cũng được, vừa lúc bọn ta cũng có thể ra ngoài dạo chơi, nếu còn đợi nữa… họ sẽ bị ép đến mức phát điên”.

Nói xong ông cụ nở nụ cười đầy thâm ý.

Khóe môi Trương Minh Vũ khẽ giật.

Ông cụ Lâm này… sao cứ như hồ ly vậy.

Không lâu sau, Trương Minh Vũ cũng cảm thấy mừng rỡ.

Ông cụ Lâm nói thế tức là đã đồng ý với kế hoạch của anh.

Trương Minh Vũ nhếch môi: “Vâng, vậy lát nữa cháu đi nói với họ”.

Ông cụ Lâm lắc đầu nói: “Vẫn nên để ông nói, nếu cháu nói… sẽ hơi rắc rối”.

Trương Minh Vũ nhướng mày cười nói: “Vâng ạ”.

Anh cũng lười nói, anh không muốn nhìn thấy mặt của đám người đó.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đứng dậy rời đi.

Bên người nhà họ Lâm sẽ do ông cụ Lâm thông báo, Trương Minh Vũ vẫn còn việc phải làm.

Dù sao…

Đến Tĩnh Châu cũng sẽ không an toàn, người nhà họ Âu Dương và người của Thần Ẩn chắc sẽ đi theo.

Vậy thì an nguy của người nhà họ Lâm…

Trương Minh Vũ nhếch môi.

Nếu đã thế, sao không thử kéo đám vệ sĩ của Vương Hạo đi luôn?

Không lâu sau, Trương Minh Vũ đến phòng khách.

Lâm Kiều Hân đứng dậy.

Trương Minh Vũ cười nói: “Chúng ta đi thôi”.

Lâm Kiều Hân gật đầu.

Hai người ra khỏi phòng.

Lâm Quốc Long nhìn chằm chằm bóng lưng Trương Minh Vũ, trong mắt đầy vẻ giận dữ.

Nhưng cuối cùng, Lâm Quốc Long cũng không thể nói gì.

Không lâu sau hai người ra khỏi biệt thự.

Trương Minh Vũ đi thẳng đến chỗ huấn luyện của đám vệ sĩ, trong mắt là sự hăng say.

Nếu được chắc sẽ giảm đi rất nhiều mối lo lắng.

Lâm Kiều Hân ngờ vực hỏi: “Đi đâu thế?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Lát nữa cô sẽ biết”.

Hả?

Lâm Kiều Hân sửng sốt.

Ngay lập tức ánh mắt đó cũng hiện lên vẻ tò mò.

Cô lẳng lặng đi theo.

Hây! Ha!

Những tiếng hò hét rắn chắc dần trở nên rõ hơn.

Đám vệ sĩ được huấn luyện trong sân cũng dần đập vào mắt.

Trương Minh Vũ dừng bước.

Nhìn quanh một vòng mới nhận ra có khoảng hai mươi người đang tập luyện.

Bóng người trong biệt thự lắc lư.

Rõ là còn một số người không tham gia huấn luyện.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất ngờ.

Vẫn không tập cùng nhau à?

Ngay sau đó khóe môi Trương Minh Vũ nhếch lên.

Anh sải bước đến gần.

Lâm Kiều Hân vẫn đi theo sát sau lưng Trương Minh Vũ.

Sau khi đến gần, ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Đứng ở xa thì không cảm nhận được gì.

Nhưng sau khi đến gần, tiếng hò hét rắn chắc… quả nhiên thêm mấy phần uy h**p.

Trương Minh Vũ cong môi cười.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1902


Họ càng mạnh, Trương Minh Vũ càng vui.

Lâm Kiều Hân nhìn mọi người, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên vẻ bất ngờ.

Đám người này… không phải là vệ sĩ bình thường.

Trương Minh Vũ không do dự, lại sải bước đến gần.

Không lâu sau đã bước đến trước đám người.

Nhưng đám vệ sĩ lại như không nhìn thấy gì, vẫn tiếp tục huấn luyện.

Không một ai nhìn Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân.

Ể?

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Huấn luyện như vậy có tố chất nhỉ?

Dù sao đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân… rất ít người có thể nhẫn nhịn không nhìn vào nó nhỉ?

Trương Minh Vũ lại nhếch môi cười.

Thú vị.

Một lúc sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Hai người làm gì đấy? Không thể đến gần nơi này, tránh xa ra một chút”.

Vô cùng có khí thế.

Hả?

Trương Minh Vũ nhướng mày.

Nhìn theo nơi phát ra âm thanh, lúc này mới thấy một thanh niên có vóc dáng rắn chắc cao lớn bước đến.

Mặc đồng phục giống những người kia.

Chẳng qua trên vai thanh niên này có thêm một ngôi sao nhỏ.

Trương Minh Vũ cười nói: “Chào anh, anh là người phụ trách của họ nhỉ?”

Thanh niên lạnh lùng nói: “Tôi là đội trưởng, mời hai người rời khỏi đây”.

Mặt anh ta không chút cảm xúc.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ bất lực, cười nói: “Vậy ai là người phụ trách của các anh?”

Thanh niên mặt không đổi sắc nói: “Ở đây chỉ có đội trưởng, không có người phụ trách”.

“Nói lại lần nữa, rời khỏi đây”.

Nói xong trong mắt anh ta hiện lên vẻ lạnh lùng.

Ồ?

Mặt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Còn rất mạnh?

Trương Minh Vũ cười nói: “Tôi có chuyện muốn tìm các anh bàn bạc”.

Thanh niên híp mắt, lộ ra vẻ tức giận.

Đã nói thế rồi mà còn không đi hả?

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Không biết tại sao anh lại cảm nhận được cảm giác nguy hiểm.

Anh ta… lợi hại thế sao?

Một giọng nói giễu cợt bỗng vang lên: “Người như vậy còn do dự gì nữa, đi đuổi đi là được”.

Hả?

Trương Minh Vũ nhìn sang, mới thấy lại có một người trên vai mang ngôi sao nhỏ bước đến.

Vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo.

Thanh niên lạnh nhạt nói: “Đinh Nhất, bây giờ là thời gian huấn luyện của đội chúng tôi, địa bàn thuộc về quyền quản lý của chúng tôi”.

Trương Minh Vũ hiểu ra vấn đề.

Hóa ra là có hai đội.

Đinh Nhất nói: “Anh nghĩ tôi muốn quản lý giúp anh à?”

“Nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ không mong nhìn thấy có người làm phiền đội của bọn tôi huấn luyện thôi”.

“Thế nên…”

Dứt lời, tầm mắt anh ta nhìn sang Trương Minh Vũ, lạnh lùng nói: “Anh có thể cút được rồi”.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Ngông cuồng vậy à?

Một lúc sau, Trương Minh Vũ lạnh nhạt nói: “Đây là địa bàn của tôi, bảo tôi cút sao?”

Hừ!

Đinh Nhất khinh thường nói: “Địa bàn của anh ư? Này, là bọn tôi đang bảo vệ các anh đấy, có hiểu không hả?”

“Nếu không nhờ bọn tôi, không biết hai người đã chết bao nhiêu lần rồi”.

“Một đám vô dụng”.

Nói xong, anh ta còn tỏ vẻ xem thường.

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Anh nói ai là đồ vô dụng?"

Đôi mắt đẹp của cô đầy vẻ giận dữ!

Đinh Nhất mỉm cười giễu cợt: "Được rồi, mau cút khỏi đây, nơi này không cho phép phụ nữ xuất hiện”.

Nói xong, anh ta mất kiên nhẫn xua tay.

Lâm Kiều Hân càng tức giận hơn.

Trương Minh Vũ hơi nheo mắt lại, lạnh lùng nói: "Nếu là đang bảo vệ người khác thì quản lý tốt cái miệng của mình đi!"

"Còn không muốn bảo vệ người khác thì các anh có thể cút!"

Hả?

Vừa dứt lời, Đinh Nhất và thanh niên kia lập tức trợn tròn hai mắt.

Những vệ sĩ còn lại cũng dừng động tác.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Trương Minh Vũ.

Sắc mặt Trương Minh Vũ không thay đổi, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng.

Đinh Nhất cười khẩy nói: "Thằng kia, nếu không phải có chúng tôi làm nhiệm vụ thì không biết anh đã chết bao nhiêu lần rồi!"

Nói xong, anh ta siết chặt nắm đấm!

Trương Minh Vũ hờ hững nói: "Tôi không có nhiệm vụ gì cả, chỉ muốn giúp anh quản lý tốt cái miệng của anh thôi”.

Những thứ khác còn dễ nói, nhưng... anh ta lại bảo Lâm Kiều Hân cút đi?

Không ai được phép nói vậy!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1903


Đinh Nhất bật cười điên cuồng: "Ha ha ha!"

Mặc dù anh ta không nói nhiều, nhưng trong mắt anh ta đầy sự mỉa mai!

Các vệ sĩ xung quanh cũng tỏ vẻ giận dữ.

Họ có quy định không thể ra tay!

Cũng không được phép khiêu khích!

Nhưng... nếu Trương Minh Vũ tấn công trước, họ vẫn có thể tự bảo vệ mình!

Trương Minh Vũ cau mày.

Chuyện này là thế nào?

Còn chưa ra tay à?

Trương Minh Vũ cũng nhanh chóng nhìn ra manh mối.

Mặc dù nhóm người này kiêu ngạo, nhưng kỷ luật của họ cực kỳ nghiêm ngặt.

Mọi người đều sững sờ.

Trương Minh Vũ vẫn không ra tay ư?

Đinh Nhất lạnh lùng nói: "Tôi nói rồi, anh hãy cút ra ngoài”.

Sau khi nói xong, nắm đấm của anh ta đã siết chặt.

Chuẩn bị sẵn sàng!

Trương Minh Vũ cười khẩy.

Anh đã hiểu ra, nhưng trận chiến này... vẫn phải đánh!

Trương Minh Vũ đột nhiên phát lực ở chân, lao thẳng về phía Đinh Nhất!

"Tốt!"

Đột nhiên, có một tiếng hét vang lên!

Khí thế ngút trời!

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Sau khi định thần nhìn lại, anh mới phát hiện trong mắt tất cả vệ sĩ đều hiện lên vẻ phấn khích.

Nhanh chóng thụt lùi!

Giãn ra giữa trung tâm!

Hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ lại hiện lên vẻ kinh ngạc.

Có vẻ như... họ cũng đang mong đợi.

Chẳng qua là e ngại quy tắc.

Người thanh niên lắc đầu bất lực.

Rõ ràng đã cho anh cơ hội, vậy mà anh còn muốn tìm đến cái chết...

Cuối cùng, anh ta lùi về phía sau mấy bước, nhưng lại nhìn chằm chằm, chuẩn bị đến thời khắc mấu chốt sẽ ra tay cứu giúp.

Đinh Nhất cười khẩy!

Trương Minh Vũ thu hồi tầm mắt, bước nhanh về phía trước!

Chỉ là tốc độ không nhanh lắm.

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ vung mạnh nắm đấm!

Trong mắt Đinh Nhất tràn đầy vẻ hào hứng, nhưng cũng không có ý định xông lên!

Trương Minh Vũ cau mày.

Chỉ có thể tự vệ thôi sao?

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười nhạt!

Đấm mạnh ra!

Đinh Nhất vươn tay ngăn cản!

Bụp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Đinh Nhất đã chặn được cú đấm!

Vẻ bất ngờ lóe lên trong mắt Trương Minh Vũ.

Đồng tử Đinh Nhất càng co rút lại!

Sức mạnh này...

Không chút do dự, Trương Minh Vũ tung một cú đá!

Đinh Nhất cau mày, khoanh tay ngăn cản trước ngực!

Bốp!

Lại một âm thanh trầm đục vang lên!

Lần này, Trương Minh Vũ đã dùng nhiều lực hơn!

Đinh Nhất từng bước lùi lại, lảo đảo suýt ngã!

Ồ!

Mọi người xung quanh cảm thấy ớn lạnh!

Đinh Nhất... rơi vào thế yếu sao?

Mọi người kinh ngạc nhìn Trương Minh Vũ.

Thằng nhóc này... tàn nhẫn như vậy à?

Người thanh niên kia cũng khá bất ngờ!

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân từ từ nới lỏng nắm tay đang siết chặt của mình...

Vẫn may...

Đinh Nhất đứng vững, nụ cười khẩy trên khuôn mặt cũng đã thu lại.

Trương Minh Vũ lại phát lực ở chân, tiếp cận một lần nữa!

Đinh Nhất siết chặt nắm đấm, trong mắt dần dần lộ ra vẻ phấn khích.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1904


Vẫn còn muốn đánh cơ à?

Lần này, Đinh Nhất cuối cùng cũng chủ động tấn công, sải chân xông về phía trước!

Tốc độ thật đáng sợ!

Trương Minh Vũ cau mày.

Anh còn chưa kịp ra tay, Đinh Nhất đã tung một quyền đánh thẳng vào người anh!

Trương Minh Vũ nhanh chóng né tránh!

Bụp bụp bụp!

Ngay sau đó, âm thanh va chạm nặng nề vang lên, cả hai lao vào đánh đấm!

Trương Minh Vũ càng đánh càng hăng.

Đinh Nhất càng đánh càng kinh hãi!

Mọi người xung quanh cũng trợn tròn mắt, không thể tin được!

Trong chớp mắt, hàng chục hiệp đấu đã trôi qua.

Trương Minh Vũ mất kiên nhẫn.

Đánh đơn một mình là cách của chị sáu!

Đinh Nhất phấn khích hét lớn: "Chịu chết đi!"

Nói xong, anh ta lao tới với tốc độ càng kinh người!

Đôi mắt của mọi người xung quanh đều lóe lên vẻ phấn khích!

Cuối cùng đã dùng hết toàn lực!

Tên này chết chắc rồi!

Thanh niên kia cau chặt mày, vẫn luôn đợi thời điểm ra tay cứu giúp!

Trương Minh Vũ im lặng đứng đó.

Bỗng chốc, nắm đấm giáng xuống!

Ai mà chẳng có sát chiêu chứ?

Trương Minh Vũ nhìn thấy thời cơ thích hợp, đưa tay phải ra như tia chớp.

Nắm lấy!

Một cảm giác bão hòa truyền đến từ đầu ngón tay!

Trúng rồi!

Trương Minh Vũ hết sức háo hức!

Không chút do dự!

Anh hung hăng đá vào ngực Đinh Nhất!

Thanh niên trẻ vừa định bước lên trước, nhìn thấy cảnh này đã lập tức dừng lại!

Mặt đầy khiếp sợ!

Cơ thể Đinh Nhất đột nhiên dừng lại!

Anh ta choáng váng!

Chuyện quái quỷ gì thế?

Nhưng anh ta còn chưa kịp phản ứng đã thấy Trương Minh Vũ nhanh chóng ép tới gần!

Không ổn!

Đinh Nhất không còn đầu óc nghĩ nhiều.

Anh ta muốn rút cánh tay của mình lại, nhanh chóng né tránh!

Bước chân di chuyển!

Nhưng... cánh tay không thể mảy may dịch chuyển, không có chút sức lực nào!

Chuyện này...

Đinh Nhất sững sờ!

Đến khi anh ta kịp phản ứng, muốn tránh né cũng đã muộn!

Bụp!

Trương Minh Vũ đá mạnh vào ngực Đinh Nhất!

Cú đá này cực kỳ nặng nề!

Tiếp đó, cơ thể Đinh Nhất bay ngược về sau, vẽ ra một đường vòng cung trong không trung!

Nặng nề rơi xuống đất!

Hả?

Mọi người xung quanh lại há hốc mồm!

Biểu cảm phấn khích đã đông cứng lại!

Sao có thể chứ?

Đinh Nhất đã sử dụng tuyệt chiêu, sao anh ta lại... bị đánh bại trong nháy mắt như vậy?

Tất cả mọi người đều chết lặng!

Khóe miệng Lâm Kiều Hân nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh.

Hình như... cũng khá ngầu!

Đinh Nhất chật vật đứng dậy với vẻ mặt nghiêm túc!

Anh ta nhìn chằm chằm Trương Minh Vũ!

Rất nhếch nhác!

Ừng ực!

Những người xung quanh nuốt nước bọt, cuối cùng cũng tỉnh táo sau cú sốc.

Chuyện này...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1905


Mọi người thất thần nhìn nhau, hoàn toàn sững sờ.

Đôi mắt của thanh niên kia cũng lóe sáng.

Hồi lâu sau, Đinh Nhất nghiêm túc nói: "Không ngờ, ở Ninh Châu nhỏ bé này, lại có một cao thủ như anh!"

Mặc dù không cam lòng, nhưng... anh ta đã thua!

Trương Minh Vũ lạnh lùng nói: "Nể tình các anh bảo vệ tôi, lần này tôi sẽ không động vào anh, lần sau nếu không quản lý được cái miệng của mình thì tôi chắc chắn sẽ giết anh!"

Nói xong, trong mắt anh lóe lên vẻ lạnh lùng!

Đinh Nhất đã cố gắng hết sức, nhưng anh ta không làm được gì!

Một luồng khí tức lạnh lùng bao phủ Trương Minh Vũ...

Ôi...

Mọi người đều kinh hãi!

Đinh Nhất cau mày, trong mắt cũng tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Tên này...

Trương Minh Vũ lại lạnh lùng nói: "Tôi có việc muốn bàn bạc với các anh, hai người các anh ai là người quyết định?"

Mọi người đều sững sờ.

Thanh niên trẻ và Đinh Nhất nhìn nhau với ánh mắt phức tạp.

Mãi lâu sau, thanh niên kia tiến lên một bước, nói: "Có chuyện gì?"

Trương Minh Vũ thờ ơ nói: "Các anh có thể đi cùng chúng tôi không? Chúng tôi cần đổi chỗ ở”.

Chuyện này...

Mọi người đều sững sờ.

Vẻ bất lực cũng lóe lên trong đôi mắt xinh đẹp của Lâm Kiều Hân.

Thẳng thắn... quá rồi nhỉ?

Trương Minh Vũ cũng không để ý nhiều.

Đánh cũng đã đánh rồi, đương nhiên không cần khách sáo với nhau nữa.

Được thì được, còn không thì Trương Minh Vũ sẽ nghĩ cách khác.

Suy cho cùng, vừa nãy anh đã thấy kỷ luật của đội vệ sĩ này rất nghiêm khắc.

Chưa chắc bọn họ... đã có thể quyết định.

Thanh niên kia cau mày.

Do dự hồi lâu, anh ta mới chậm rãi nói: "Xin lỗi, chúng tôi không tự quyết định được”.

Quả nhiên...

Trương Minh Vũ cau mày.

Không quyết định được cũng không nói sớm, còn ở đây lãng phí thời gian...

Mãi lâu sau, Trương Minh Vũ lạnh lùng hỏi: "Ai là người có thể quyết định được? Có thông tin liên lạc gì không?"

Người thanh niên trả lời: "Chúng tôi do cậu chủ Vương Hạo quản lý, anh có thể liên hệ trực tiếp với anh ấy”.

Vẻ bất ngờ lóe lên trong mắt Trương Minh Vũ.

Thanh niên này cư xử khá khôn khéo...

Trương Minh Vũ chậm rãi hỏi: "Thông tin liên lạc đâu?"

Chuyện này...

Trong mắt thanh niên kia lộ ra vẻ do dự.

Trương Minh Vũ cũng hiểu.

Chắc chắn lại là quy tắc...

Anh chợt phát hiện ra rằng nhóm người tuân thủ các quy tắc này thực sự... hơi cứng nhắc.

Trương Minh Vũ cũng đã từ bỏ.

Ngay khi anh định quay người rời đi, thanh niên kia bỗng nói: "Tôi không thể cho anh thông tin liên lạc, nhưng tôi có thể giúp anh liên lạc với anh ấy”.

Hả?

Trương Minh Vũ hơi bất ngờ.

Đinh Nhất cau mày, tức giận nói: "Anh không sợ cậu chủ trừng phạt sao?"

Thanh niên kia chậm rãi nói: "Dù sao chúng ta cũng bảo vệ bọn họ, để cậu chủ liên lạc với anh ta cũng không quá đáng...”

Nói xong, anh ta lặng lẽ lấy ra một chiếc điện thoại di động rất cũ.

Đinh Nhất nhíu mày.

Biểu cảm lo lắng cũng xuất hiện trong mắt những người xung quanh.

Trương Minh Vũ cau mày.

Đây là……

Họ cũng sợ sao?

Ngay sau đó, cuộc gọi đã được kết nối.

Thanh niên cung kính nói: "Cậu chủ, ở bên này có người muốn liên lạc với anh”.

Rất cung kính.

Chẳng mấy chốc, người thanh niên đã đưa điện thoại đến.

Mọi người xung quanh mới thở phào nhẹ nhõm.

Khóe miệng Trương Minh Vũ hiện lên một nụ cười, tiếp nhận điện thoại.

Âm thanh lười biếng của Vương Hạo vang lên: "Cậu tìm tôi à? Có việc gì?"

Rất lạnh lùng.

Trương Minh Vũ cười nói: "Cậu chủ Vương Hạo, nhà họ Lâm chúng tôi muốn đổi địa điểm, không biết anh có thể tạo điều kiện để nhóm vệ sĩ của anh đi theo chúng tôi một chuyến được hay không?"

Bên kia điện thoại im bặt.

Trương Minh Vũ không vội, yên lặng chờ đợi.

Âm thanh phẫn nộ của Vương Hạo vang lên: "Thằng nhóc kia, cậu thật sự cho rằng cậu chủ tôi là vệ sĩ của cậu sao? Có thể bảo vệ cậu tới bây giờ đã là phúc ba đời nhà cậu rồi!"

"Cậu còn muốn chúng tôi đi theo cậu hả? Nằm mơ đi!"

Trương Minh Vũ nhe răng cười, đặt điện thoại sang một bên.

Rất chói tai!

Mọi người xung quanh đều có thể nghe rõ mồn một.

Chẳng mấy chốc, khóe miệng Đinh Nhất hiện lên vẻ giễu cợt, trong mắt đám vệ sĩ cũng xuất hiện vẻ châm chọc chế giễu.

Trương Minh Vũ bất đắc dĩ nói: "Tôi chỉ hỏi vậy, không được thì thôi”.

Vương Hạo lại rống to: "Hỏi ư? Cậu không dùng đầu óc mà suy nghĩ lại xem! Cậu chủ tôi là vệ sĩ của cậu sao?"

"Đừng đến quấy rầy tôi nữa!"

Nói xong, anh ta cúp điện thoại.

Ánh mắt Trương Minh Vũ đầy vẻ bất đắc dĩ.

Nóng tính quá...

Ánh mắt của nhóm vệ sĩ đầy vẻ trào phúng.

Đúng là tự chuốc khổ vào mình!

Đinh Nhất nhếch miệng cười khẩy.

Thấy vậy, Lâm Kiều Hân vô cùng thất vọng.

Trương Minh Vũ cũng rơi vào trầm tư.

Nếu tiếp tục như vậy thì chắc chắn không được, không có đám người này bảo vệ thì người nhà họ Lâm không an toàn.

Nhưng... phải làm sao đây?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1906


Trương Minh Vũ rơi vào mớ hỗn độn.

Người thanh niên tiếc nuối nói: "Xin lỗi, tôi chỉ có thể giúp anh được đến đây thôi”.

Trương Minh Vũ cười nói: "Cám ơn”.

Người thanh niên khẽ gật đầu.

Đinh Nhất cười nhạt nói: "Được rồi, bây giờ các người từ bỏ ý định được rồi chứ?"

"Đi đi, đừng làm mất thời gian tập luyện của chúng tôi!"

Trong giọng điệu vẫn còn chút tức giận!

Nhưng thái độ đã tốt hơn nhiều.

Trương Minh Vũ hậm hực trợn tròn mắt, không có ý định rời đi.

Anh vẫn chưa nghĩ ra cách...

Đinh Nhất thấy vậy, trong mắt lại bừng bừng lửa giận!

Vẫn không rời đi à?

Đột nhiên, ánh mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!

Đúng rồi còn chị hai!

Trương Minh Vũ vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Hâm Điềm.

Điện thoại kết nối.

Giọng nói mệt mỏi của Hạ Hâm Điềm vang lên: "Thằng em trai thối tha, em còn biết đường gọi điện thoại cho chị hả?"

Ồ...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Sao người chị gái nào cũng trả lời điện thoại bằng câu này thế?

Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều, cười nói: "À thì... chị hai, em muốn nhờ chị giúp một việc...”

Hạ Hâm Điềm tức giận nói: "Nói đi, chị biết ngay em tìm chị thì không có chuyện gì tốt”.

Trương Minh Vũ càng lúng túng.

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ mới nhếch miệng cười nói: "À... bọn em sắp đổi chỗ ở, em muốn nhóm vệ sĩ cũng đi theo bảo vệ người nhà họ Lâm”.

"Chị xem... có nói giúp được không?"

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh chợt nở nụ cười giễu cợt!

Cậu chủ nhà họ Vương đấy!

Anh có thể tìm đến ai đến giúp đỡ?

Hạ Hâm Điềm nghi ngờ hỏi: "Em tìm chị làm gì? Sao không gọi thẳng cho Vương Hạo luôn?"

Trương Minh Vũ ngượng ngùng nói: "Gọi rồi nhưng bị mắng té tát...”

Mặc dù không đến mức đó nhưng cũng có thể hình dùng bằng từ này.

"Cái gì?"

Giọng điệu của Hạ Hâm Điềm đột nhiên trở nên sắc bén!

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Sao thế?

Giọng điệu bất mãn của Hạ Hâm Điềm vang lên: "Em trai đợi một lát, lát nữa chị sẽ bảo Vương Hạo xin lỗi và xin tha thứ!"

Ồ...

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Chuyện này...

Nhưng anh còn chưa kịp nghĩ nhiều, điện thoại đã bị cúp.

Trương Minh Vũ bất lực.

Rõ ràng là muốn nói giúp để đưa vệ sĩ đi theo, xin lỗi thì có ích gì chứ...

Cuối cùng, Trương Minh Vũ không còn cách nào khác ngoài việc đặt điện thoại xuống.

Khuôn mặt của những vệ sĩ xung quanh đã đầy vẻ khinh thường!

Họ cũng nghe thấy tiếng gào thét của Hạ Hâm Điềm.

Cô gái này... bị điên hả?

Yêu cầu cậu chủ nhà họ Vương xin lỗi và cầu xin tha thứ ư? Đùa gì thế?

Đinh Nhất cũng châm chọc: "Được rồi, anh đi mau đi, đúng là không đáng tin”.

"Người có thể khiến cậu chủ chúng tôi cầu xin tha thứ... còn chưa ra đời đâu”.

Nói xong, trong mắt anh ta lại tràn đầy vẻ giễu cợt.

Trương Minh Vũ không vui trợn mắt, không thèm để ý.

Hừ!

Đinh Nhất cười khẩy.

Chẳng mấy chốc, mọi người xung quanh đều khoanh tay trước ngực, trong mắt tràn đầy vẻ khinh thường.

Xem anh tiếp tục giả bộ thế nào!

Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng lóe lên vẻ phức tạp.

Liệu có được thật không đấy?

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Các vệ sĩ xung quanh cũng đã mất kiên nhẫn.

Không diễn nữa à?

Đinh Nhất cau mày.

Vừa định lên tiếng, chuông điện thoại của Trương Minh Vũ đột nhiên vang lên.

Mọi người đều giật nảy mình.

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Chị hai gọi tới.

Bây giờ... chắc là được rồi nhỉ?

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã kết nối điện thoại.

Vẻ giễu cợt trong mắt mọi người cũng nồng đậm đến cực điểm!

Xem anh diễn thế nào được!

Trương Minh Vũ hờ hững nói: "Sao vậy?"

Bên kia điện thoại không có động tĩnh gì.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Những người xung quanh đã mất hứng thú lắng nghe!

Diễn xuất... quá kém!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1907


Nhưng giây tiếp theo, một giọng điệu nịnh nọt vang lên: "À... người anh em Trương Minh Vũ phải không?"

Trương Minh Vũ cau mày.

Người anh em?

Vừa dứt lời, những người xung quanh lập tức trừng to mắt!

Giọng nói này... là của Vương Hạo!

Chuyện này...

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, trong mắt tràn đầy vẻ hoang mang!

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng lóe lên vẻ kinh ngạc!

Chị hai... lợi hại như vậy à?

Trương Minh Vũ tinh nghịch cười nói: "Cậu chủ Vương Hạo, có chuyện gì vậy?"

Ừng ực!

Mọi người xung quanh chật vật nuốt nước bọt.

Thiệt tình!

Vương Hạo cười tủm tỉm nói: "À... người anh em Trương Minh Vũ, vừa nãy là anh trai không đúng, tôi uống hơi nhiều, cậu tuyệt đối đừng tức giận!"

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa.

Mẹ kiếp... là Vương Hạo thật sao?

Nhưng...

Trương Minh Vũ cau mày, thờ ơ nói: "Anh là anh trai của ai cơ?"

Ồ...

Vương Hạo vội vàng đổi lời: "Là em trai! Là em trai có lỗi, mong anh trai đừng tức giận!"

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Chị hai...thật sự rất lợi hại...

Nhưng những người xung quanh đã bắt đầu nghi ngờ.

Mặc dù nghe âm thanh có vẻ giống...

Nhưng Vương Hạo sao có thể nói như vậy được chứ?

Không phải!

Tuyệt đối không phải!

Ánh mắt của những người xung quanh cũng bắt đầu lộ ra vẻ tức giận!

Đinh Nhất điên tiết!

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Được, tôi không tức giận, tôi chỉ muốn hỏi về việc có thể bảo vệ sĩ của anh đi theo tôi được không?”

Vương Hạo không chút do dự nói: "Không thành vấn đề! Tuyệt đối không thành vấn đề! Anh trai, phiền anh hãy đưa điện thoại cho Đinh Nhất”.

Hả?

Trương Minh Vũ sững sờ.

Anh đưa điện thoại ra, lạnh lùng nói: "Muốn tìm anh”.

Đinh Nhất bước tới với vẻ mặt u ám.

To gan đấy!

Không sợ tôi vạch trần anh sao?

Đinh Nhất vội vàng nghe máy, lạnh lùng nói: "Anh là ai?"

Một giọng nói giận dữ phát ra từ điện thoại: "Cậu nói xem tôi là ai? Mẹ kiếp! Còn có thể là ai được nữa! Giọng nói của ông đây mà cũng không nghe ra hả?"

Ồ...

Vừa dứt lời, khuôn mặt Đinh Nhất lập tức cứng đờ!

Giọng nói này...quen quá...

Lúc này anh ta mới nhớ đến số điện thoại, nhanh chóng liếc nhìn màn hình...

Đúng số này!

Ơ...

Đôi mắt của Đinh Nhất mở to!

Bối rối!

Hồi lâu sau, Đinh Nhất mới cung kính nói: "Xin lỗi, cậu chủ, tôi còn tưởng rằng... có người giả mạo anh!"

Hả?

Vừa dứt lời, xung quanh ớn lạnh!

Đúng thật à?

Sao có thể chứ?

Đường đường là cậu chủ nhà họ Vương sao lại cung kính với một tên vô danh tiểu tốt như vậy chứ?

Trời ơi...

Tuy rằng trong lòng tất cả mọi người không có cách nào tiếp nhận chuyện này, nhưng... sự thật sờ sờ ra trước mắt!

Người thanh niên cũng trợn mắt há mồm!

Vô cùng hoang mang!

Giọng nói lạnh băng của Vương Hạo lại vang lên: "Nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi lời nói của anh trai Trương Minh Vũ cũng chính là lời nói của tôi!"

"Nghe rõ chưa hả?"

Chuyện này...

Vừa dứt lời, Đinh Nhất lại trợn tròn hai mắt!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1908


Mọi người xung quanh đều nghe rõ mồn một!

Ngạc nhiên!

Khóe miệng Trương Minh Vũ chậm rãi nở nụ cười.

Đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng đầy phấn khích.

Vương Hạo hét lớn: "Tôi đang nói chuyện với cậu đấy!"

Cơ thể Đinh Nhất run lẩy bẩy, vội vàng nói: "Nghe rõ rồi thưa cậu chủ!"

Hừ!

Vương Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó cúp điện thoại luôn.

Động tác của Đinh Nhất vẫn cứng ngắc như cũ, trong mắt hoàn toàn mờ mịt!

Sao... sao có thể?

Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau!

Không thể tin được!

Trương Minh Vũ đưa tay ra cười nói: "Anh có thể trả lại điện thoại cho tôi được chưa?"

Lúc này Đinh Nhất mới phản ứng lại.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, mặc dù trong lòng rất không muốn, nhưng buộc phải nghe theo lời Vương Hạo!

Đinh Nhất nhanh chóng đưa điện thoại sang.

Trương Minh Vũ cầm trong tay, cũng không nôn nóng, chỉ lẳng lặng quan sát.

Dù sao họ cũng đã nghe rõ.

Chẳng mấy chốc, trong mắt thanh niên kia lóe lên vẻ kiên định, anh ta tiến lên một bước, cung kính nói: "Cậu chủ! Từ hôm nay trở đi, anh cứ dặn dò mọi việc bất cứ lúc nào”.

Nói xong anh ta cúi người!

Chuyện này...

Thấy vậy, mọi người lại trợn to mắt!

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười, khẽ gật đầu.

Thanh niên này rất “ngoan”.

Người thanh niên vẫy tay.

Ngay lập tức, mọi người xung quanh phản ứng lại, cung kính nói: "Cậu chủ! Có việc gì cứ việc căn dặn!"

Rất chỉnh tề!

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất đắc dĩ.

Có vẻ như... họ đã luyện tập rất nhiều lần...

Trương Minh Vũ cười nói: "Được, khi có việc cần làm tôi sẽ không khách sáo nữa”.

Thanh niên kia đứng thẳng dậy.

Các vệ sĩ phía sau cũng làm theo.

Thấy vậy, đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân đầy vẻ phức tạp.

Trương Minh Vũ...

Rất bất ngờ.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt của tất cả các vệ sĩ đều tập trung vào Đinh Nhất.

Thanh niên kia đã bày tỏ thái độ rồi.

Các thành viên trong nhóm cũng đã bày tỏ quan điểm.

Đinh Nhất hít một hơi thật sâu.

Nhưng...

Cuối cùng, Đinh Nhất hô lớn: “Tập hợp!"

Vừa dứt lời, lại có hai mươi vệ sĩ lao ra khỏi biệt thự.

Đứng thẳng chỉnh tề, nghiêm chỉnh huấn luyện.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ khá phấn khích.

Có thể thu nhận một đội nhóm dễ dàng như vậy ư?

Vẫn là chị hai lợi hại!

Chẳng mấy chốc, một nhóm người đã chạy đến chỗ Đinh Nhất xếp hàng ngay ngắn.

Đinh Nhất cắn răng, lạnh lùng nói: “Cậu chủ có lệnh, từ hôm nay trở đi, lời nói của người này... của cậu chủ này chính là lời nói của cậu chủ chúng ta”.

"Nghe rõ chưa?"

Vô cùng khí thế!

Nói xong, anh ta duỗi tay, chỉ vào Trương Minh Vũ.

Mọi người cung kính đáp: "Vâng! Thưa cậu chủ!"

Dứt lời, bọn họ đứng ngay ngắn cúi đầu với Trương Minh Vũ!

Dù sao vừa nãy bọn họ ở trong biệt thự cũng đã hiểu mọi chuyện.

Mọi người đều khiếp sợ như nhau!

Trương Minh Vũ im lặng gật đầu, nhìn Đinh Nhất bằng ánh mắt nghiền ngẫm.

Chỉ có anh ta không cúi người!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1909


Đinh Nhất siết chặt nắm đấm.

Cuối cùng cũng đành cúi người nói: "Cậu chủ!"

Tuy rằng không cam lòng, nhưng mệnh lệnh của cậu chủ không thể không hoàn thành!

Trương Minh Vũ vẫy tay cười nói: "Được rồi, đứng dậy cả đi”.

Nhóm người đứng thẳng lưng.

Khuôn mặt Đinh Nhất bày ra biểu cảm phức tạp, dường như vẫn không phục

Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, hôm nay đừng huấn luyện nữa, trở về thu dọn đồ đạc đi”.

"Chờ mệnh lệnh của tôi”.

Bốn mươi vệ sĩ cung kính đáp: "Rõ!"

Nhóm vệ sĩ nhanh chóng trở lại biệt thự dưới sự dẫn dắt của người thanh niên và Đinh Nhất.

Trương Minh Vũ lắc đầu.

Nhưng khóe miệng lại nở nụ cười.

Dù thế nào đi nữa, anh cũng đã có được một nhóm vệ sĩ mà không cần làm gì!

Ít nhất bây giờ họ là người của anh!

Nhưng không hài lòng ở chỗ... thực lực của nhóm vệ sĩ này khiến anh hơi thất vọng.

Đột nhiên, giọng nói trầm bỗng của Long Tam vang lên: "Chúc mừng cậu Minh Vũ”.

Ồ...

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu nói: "Nhóm người này không mạnh như anh nói”.

Nói xong anh bĩu môi.

Thất vọng khó tả.

Lâm Kiều Hân trợn mắt giận dữ.

Vẫn chưa hài lòng ư?

Long Tam nở nụ cười thần bí, nói: "E rằng cậu Minh Vũ cũng không biết bây giờ thực lực của cậu như thế nào”.

Hả?

Dứt lời, Trương Minh Vũ sửng sốt.

Câu nói này... có ý gì?

Long Tam tiếp tục nói: “Sở trường của bọn họ là chiến đấu theo đội nhóm, còn năng lực chiến đấu một mình không phải sở trường của họ”.

Ồ...

Vừa dứt lời, Trương Minh Vũ sửng sốt.

Cũng phải!

Vệ sĩ không có thời gian hành động một mình.

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ trong mắt lại lóe lên vẻ chờ mong!

Bọn họ... rất lợi hại sao?

Mình nhặt được bảo bối rồi à?

Giọng nói nặng nề của Long Tam lại vang lên: "Hình như cậu đã quên mất một chuyện”.

Hả?

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Chuyện gì?"

Long Tam bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Cậu quên mất bây giờ cậu có thực lực thế nào sao?"

"Nếu tất cả mọi người trong đội vệ sĩ đều giỏi hơn cậu, thì đội vệ sĩ này...”

Long Tam không nói tiếp những lời sau.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Câu nói này...

Chẳng mấy chốc, khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười!

Đúng vậy!

Bây giờ nói thế nào anh cũng được coi là cao thủ, vệ sĩ có thực lực như vậy cũng không dễ dàng gì!

Nói như vậy... bọn họ có thực lực rất mạnh sao?

Trương Minh Vũ cười nhạt, trong lòng vô cùng phấn khích!

Lâm Kiều Hân hậm hực liếc nhìn Trương Minh Vũ!

Vừa nãy lúc xem trận đấu đó cô đã rất kinh hãi, vậy mà Trương Minh Vũ vẫn chê bọn họ yếu...

Trương Minh Vũ cười nói: "Lợi hại là được, vậy tôi yên tâm rồi”.

Long Tam nặng nề hỏi: "Chúng ta sắp đi Tĩnh Châu sao?"

Trương Minh Vũ im lặng gật đầu nói: "Chúng ta phải nhanh chóng phát triển, nếu không...”

Anh luôn có một nỗi lo.

Bên Thần Ẩn và bên Âu Dương Triết đều giống nhau.

Hiện giờ anh đều miễn cưỡng đối phó.

Nhưng... Âu Dương Thanh Tùng sắp ra ngoài rồi!

Đây chắc chắn là mối uy h**p lớn với Trương Minh Vũ!

Long Tam gật đầu nói: "Được, tôi đi thu xếp”.

Trương Minh Vũ gật đầu nói: "Ừ”.

Chẳng mấy chốc, Long Tam xoay người rời đi.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1910


Lâm Kiều Hân tiến lên một bước, nghi hoặc hỏi: "Vậy kế tiếp chúng ta làm gì?"

Trương Minh Vũ do dự nói: "Những việc khác đã có người khác làm, chúng ta hãy đến công ty, sắp xếp xong xuôi mọi việc”.

Lâm Kiều Hân khẽ gật đầu.

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ dẫn Lâm Kiều Hân ra khỏi sân.

Một chiếc Mercedes màu đen đậu bên ngoài, nhưng lần này là do Long Thất lái.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Đột nhiên đổi thành Long Thất... nên hơi mất tự nhiên...

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân nhanh chóng ngồi ở hàng sau.

Long Thất lái xe đi.

Không lâu sau, xe chậm rãi dừng lại trước cửa Sơ Tinh.

Trương Minh Vũ muốn lái xe.

Đột nhiên, giọng nói nghiêm túc của Long Thất vang lên: "Cậu Minh Vũ, cẩn thận một chút, tôi cảm thấy nơi này... hơi kỳ lạ”.

Hả?

Nghe vậy, đôi mắt của Trương Minh Vũ mở to ngay lập tức.

Lạ?

Do dự một chút, Trương Minh Vũ gật đầu nói: "Được”.

Nói xong anh đẩy cửa xuống xe.

Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng lóe lên vẻ lo lắng.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã đi về phía trong công ty.

Trương Minh Vũ từ từ nhìn xung quanh, nhưng anh vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường.

Anh không suy nghĩ quá nhiều, mà bước nhanh vào.

Sau khi vào trong công ty, Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm.

Có người ư?

Cuối cùng, Trương Minh Vũ lắc đầu quay trở lại văn phòng.

Lâm Kiều Hân cũng ngồi ở bên cạnh.

Trương Minh Vũ nhấc điện thoại di động lên muốn gọi cho Trần Thắng Nam.

Ngay khi anh định gọi cô ta, động tác của anh dừng lại.

Anh lúng túng liếc nhìn Lâm Kiều Hân, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực.

Làm thế nào đây?

Lâm Kiều Hân tức giận trợn tròn mắt, nói: "Gọi đi, chúng ta phải nhanh chóng giải quyết công việc”.

Ồ...

Trương Minh Vũ mỉm cười gượng gạo, rồi nhấn nút gọi.

Ngay sau đó, cuộc gọi đã được kết nối.

Trương Minh Vũ hờ hững nói: "Cô sang đây”.

Trần Thắng Nam cung kính nói: "Vâng!"

Điện thoại cúp máy.

Một cảm giác kỳ lạ cũng dâng lên trong lòng Trương Minh Vũ.

Ở Sơ Tinh này...

Người duy nhất có thể tin tưởng được chỉ có Trần Thắng Nam.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Lén lút liếc nhìn, chắc chắn rằng Lâm Kiều Hân không có phản ứng gì, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng mấy chốc, Trần Thắng Nam đã đến.

Trương Minh Vũ cười ha hả nói: "Cô bàn bạc với cô ấy đi, cô ấy sẽ sắp xếp cho cô công việc liên quan đến năm tập đoàn kia và cả việc của Sơ Tinh”.

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1911


Vẻ bất ngờ lóe lên trong đôi mắt đẹp của Trần Thắng Nam.

Cùng lúc đó Lâm Kiều Hân cũng hơi bất ngờ.

Trần Thắng Nam bước đến chỗ Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân bắt đầu lên kế hoạch.

Trương Minh Vũ im lặng ngồi ở bên cạnh, anh không có tâm trạng để ý, trong đầu anh chỉ toàn là những lời vừa nãy của Long Thất.

Sơ Tinh... gặp nguy hiểm ư?

Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân và Trần Thắng Nam bắt đầu bàn bạc chi tiết.

Trương Minh Vũ cũng rất ngạc nhiên.

Anh không ngờ rằng Lâm Kiều Hân lại sắp xếp mọi việc rất hợp lý suôn sẻ.

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Có Lâm Kiều Hân ở bên, Trương Minh Vũ không phải lo lắng về chuyện của Sơ Tinh.

Hồi lâu sau, Trương Minh Vũ đứng dậy đi ra khỏi văn phòng.

Long Thất phát hiện có gì đó bất thường, anh phải thận trọng.

Ngộ nhỡ...

Trương Minh Vũ bắt đầu đi dọc trong hành lang, cơ thể anh luôn căng cứng.

Sau khi đi một lúc lâu, cũng không thấy có gì bất thường.

Không lâu sau, Trương Minh Vũ đã đi hết tất cả hành lang của các tầng, nhưng không hề phát hiện ra điều gì bất thường.

Chuyện gì thế này?

Trương Minh Vũ cau mày.

Đúng rồi, tầng thượng!

Đôi mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia sáng, anh đi thang máy lên tầng cao nhất.

Sau đó đi thẳng lên sân thượng.

Trương Minh Vũ rón rén, áp tai vào cửa.

Cẩn thận lắng nghe.

Bên ngoài từ đầu đến cuối không có bất cứ động tĩnh gì.

Không có ai sao?

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu, từ từ mở cánh cửa trên sân thượng.

Đột nhiên, một bóng người lọt vào tầm mắt!

Ngay trước mặt anh!

Mẹ kiếp!

Đôi mắt của Trương Minh Vũ mở to ngay lập tức.

Nhìn kỹ, một họng súng đen ngòm đang nhắm vào anh!

Tóc gáy Trương Minh Vũ dựng đứng!

Chỉ muốn trốn thoát.

Đột nhiên, khẩu súng được rút lại.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên: "Cậu Minh Vũ, sao cậu lại tới đây?"

Ồ...

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Thì ra là... Long Thất...

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào nhẹ nhõm, lúng túng nói: "Tôi sợ có nguy hiểm nên tới xem”.

Nhưng giọng điệu vẫn run rẩy.

Đến tận bây giờ vẫn còn sợ hãi!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1912


Ngộ nhỡ người trước mặt anh không phải là Long Thất, mà là kẻ thù...

Trong lòng Trương Minh Vũ dấy lên cảm giác hoảng sợ.

Long Thất chậm rãi nói: "Tôi đang canh chừng chặt chẽ rồi, cậu Minh Vũ yên tâm”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu, nói: "Được, vậy anh canh chừng đi, tôi đi nơi khác xem”.

Long Thất yên lặng gật đầu.

Trương Minh Vũ nhìn lướt qua một vòng trên sân thượng, xác định chắc chắn không có gì khác thường sau, mới yên lặng xoay người.

Anh vẫn tin vào chính mình.

Suy cho cùng... anh chưa hợp tác nhiều với Long Thất.

Nhưng còn chưa đi được mấy bước, bả vai đột nhiên bị ấn xuống!

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Quay đầu lại nhìn, vừa hay thấy Long Thất đang làm động tác im lặng!

Chuyện này...

Trương Minh Vũ cau mày, một cảm giác căng thẳng dâng lên trong lòng ngay lập tức.

Có vấn đề ư?

Nhưng... anh không hề cảm nhận được...

Long Thất kéo lấy cánh tay của Trương Minh Vũ, nhẹ nhàng quay trở lại tầng cao nhất.

Đã quá muộn để đóng cửa.

Trương Minh Vũ cau mày, trong lòng hết sức căng thẳng.

Có người ư?

Trương Minh Vũ lắng tai nghe ngóng, nhưng cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng động gì!

Có… có chuyện gì vậy?

Long Thất thấp giọng nói: “Đi theo tôi”.

Nói xong, anh ta lập tức kéo tay Trương Minh Vũ đi về phía sau cửa phòng.

Trương Minh Vũ rón rén, vô cùng căng thẳng.

Dù sao Long Thất cũng thận trọng như vậy, chẳng lẽ người tới lại là cao thủ?

Ngay sau đó, hai người núp ở phía sau.

Vừa mới đứng vững.

Một tiếng bước chân nhỏ nhẹ lập tức truyền tới tai Trương Minh Vũ.

Trong lòng Trương Minh Vũ hết sức căng thẳng.

Có người thật!

Tiếng bước chân chỉ truyền đến một lát, sau đó không còn tiếng động gì nữa.

Trương Minh Vũ cau mày, cơ thể căng chặt!

Long Thất lại ra hiệu im lặng một lần nữa, lẳng lặng chờ đợi.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Thời gian chậm rãi trôi đi.

Ba phút trôi qua, bên ngoài vẫn không có bất cứ tiếng động gì.

Đi rồi hả?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi ngờ.

Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, trên cánh tay bỗng truyền đến một lực đạo nhẹ.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Ngẩng đầu lên anh thấy Long Thất đã chậm rãi đi đến bên phải cửa phòng.

Trương Minh Vũ ngơ ngác đi theo.

Chẳng mấy chốc đã dừng lại ở chỗ rẽ.

Long Thất đứng sát tường!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1913


Ánh mắt sắc bén!

Sao vậy?

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ mờ mịt.

Bỗng nhiên, Long Thất không hề báo trước mà đưa tay ra ấn mạnh xuống!

Trương Minh Vũ bối rối!

Nhưng ngay khoảnh khắc Long Thất vươn tay ra kia, đụng thẳng tới một cái… cổ?

Đây…

Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm!

Long Thất lại không do dự chút nào, đột nhiên bóp cái cổ đó thật mạnh!

Rắc!

Tiếng kêu trong trẻo vang lên.

Cơ thể Trương Minh Vũ run cầm cập!

Nhìn kỹ lại.

Cơ thể người đàn ông trong tay Long Thất đã mềm nhũn ngã xuống!

Chuyện này…

Trương Minh Vũ kinh ngạc.

Long Thất lại không do dự chút, chậm rãi đặt cơ thể của người đàn ông xuống đất.

Không có bất cứ tiếng động nào.

Ngay sau đó, anh ta đưa tay lấy ra một đồ vật nhỏ nhắn trong ngực người đàn ông.

Đây là cái gì?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ nghi ngờ.

Long Thất nhẹ nhàng vặn đồ vật nhỏ bé đó!

Ngay sau đó, ánh sáng truyền từ trong đồ vật nhỏ đó ra ngoài, chợt lóe lên rồi biến mất giữa không trung!

Không có bất cứ tiếng động nào!

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Anh ta đang làm gì vậy?

Long Thất cũng không thèm để ý, ném thẳng thi thể người đàn ông lên phía trên cửa phòng.

Lại tiếp lúc lẳng lặng chờ đợi.

Khóe miệng Trương Minh Vũ co rút kịch liệt.

Bỗng nhiên cảm thấy mình giống như một… thằng ngu…

Vừa mới xảy ra chuyện gì?

Long Thất thấp giọng nói: “Lát nữa bọn họ sẽ tới, cẩn thận, chúng ta phải mai phục”.

Ờ….

Trương Minh Vũ ngơ ngác gật đầu.

Nhưng… trong lòng vẫn còn đang mông lung!

Có người tới hả?

Tia sáng vừa rồi chính là tín hiệu sao?

Nghĩ vậy, mọi thứ đều có vẻ khá hợp lý.

Thực lực của Long Thất trong lòng Trương Minh Vũ lại tăng thêm một bậc.

Phù!

Trương Minh Vũ hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại.

Chẳng mấy chốc, Long Thất thấp giọng nói: “Tới rồi, cẩn thận”.

Trương Minh Vũ cẩn thận lắng nghe…

Nghe một lát vẫn không thấy có bất cứ tiếng động gì…

Sao anh ta biết có người tới?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1914


Mặc dù Trương Minh Vũ không hiểu, nhưng cũng không dám coi thường.

Ngay sau đó, anh ngừng thở, lặng lặng chờ đợi.

Không lâu sau, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Có hai người!

Trương Minh Vũ cau mày, trong mắt thoáng qua vẻ nghiêm trọng.

Lần này, tiếng bước chân của hai người hoàn toàn không che giấu chút nào, vô cùng rõ ràng.

Âm thanh nhanh chóng đến cửa.

Một giọng nói nặng nề vang lên: “Mộc Thôn đâu?”

Một giọng nói khàn khàn khác trả lời: “Chắc là ra tay rồi, tên khốn này chỉ biết giành công mà không đợi chúng ta”.

Giọng nói nặng nề nói: “Được rồi, kệ hắn đi, dù sao hôm nay thằng nhóc kia cũng khó có thể trốn thoát!”

“Còn muốn đi Tĩnh Châu ư? Mơ mộng hão huyền!”

Giọng nói càng lúc càng xa.

Hai người kia rõ ràng là đang đi về phía bên kia của tòa nhà.

Trương Minh Vũ cau mày.

Sao bọn họ biết được là mình sắp đi Tĩnh Châu?

Hơn nữa còn ra tay nhanh như vậy?

Long Thất thấp giọng nói: “Chúng ta đi trước đi”.

Trương Minh Vũ hơi sửng sốt.

Đi hả?

Còn chưa kịp nghĩ nhiều, Long Thất đã đi về phía cửa.

Trương Minh Vũ cũng vội vàng đi theo

Lúc này mới phát hiện đúng là có hai người đàn ông ở phía xa, chỉ là hiện giờ đang quay lưng về phía bọn họ.

Cũng không phát hiện ra gì cả.

Trương Minh Vũ vội vàng đi theo Long Thất vào trong.

Long Thất dừng lại.

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: “Chúng ta… đang làm gì vậy?”

Long Thất chậm rãi nói: “Không biết, cứ giết hai người bọn chúng trước đi đã, lát nữa để tôi nhìn kỹ xem còn người khác không”.

“Nghe câu chuyện của bọn chúng, có lẽ là có kế hoạch gì đó”.

Khóe miệng Trương Minh Vũ co rút kịch liệt.

Giết người… tùy ý như vậy sao?

Nhưng Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều, Long Tam không có ở đây, Trương Minh Vũ cũng chỉ có thể coi Long Thất là trợ thủ đắc lực.

Long Thất chậm rãi nói: “Cậu Minh Vũ, cậu đi xuống dưới, kêu gào thảm thiết đi”.

Kêu gào ư?

Trương Minh Vũ chần chừ một lúc lâu rồi mới bước xuống tầng, dồn hết sức lực, thống khổ gào lên: “A!”

Gào xong anh lẳng lặng chờ đợi.

Trong mắt hai người ở tầng trên cùng đều thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Nhanh như vậy hả?

Chẳng mấy chốc, hai người cùng nhau bước qua cánh cửa.

Bịch bịch!

Âm thanh nặng nề đột nhiên vang lên.

Long Thất đang mai phục ở cửa giải quyết xong một người bằng một phát súng.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ trợn mắt há mồm.

Ung dung như vậy…

Bụp bụp!

Âm thanh trong trẻo vang lên.

Long Thất cũng không do dự nữa, đưa hai thi thể lên cửa sân thượng.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1915


Sắc mặt anh ta từ đầu đến cuối đều không hề biến đổi.

Thấy vậy, trong lòng Trương Minh Vũ lại lần nữa dâng lên một cảm giác kinh ngạc.

Đây cũng quá…

Long Thất đi xuống, nghiêm túc nói: “Cẩn thận, bên trong tòa nhà có lẽ vẫn còn mai phục”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Long Thất trầm ngâm trong chốc lát rồi mới lên tiếng: “Cậu Minh Vũ, cậu về phòng làm việc đi, tôi đi quan sát thử xem”.

“Nếu có chuyện gì thì tôi sẽ gọi cho cậu, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây”.

Trương Minh Vũ nặng nề gật đầu.

Đương nhiên anh biết chuyện này nghiêm trọng thế nào.

Mấy tên này đều là người của Thần Ẩn, chắc chắn đã biết chuyện anh sắp đi khỏi đây.

Long Thất rời đi.

Trương Minh Vũ vô cùng dè dặt đi về phía phòng làm việc.

Công ty ồn ào ngày thường lúc này bỗng trở nên quỷ dị lạ thường.

May mắn thay, cả đường đi đều an toàn.

Trương Minh Vũ đẩy cửa ra, nhanh chóng bước vào.

Lâm Kiều Hân mơ hồ hỏi: “Anh sao vậy?”

Trương Minh Vũ cười gượng nói: “Không có gì, các cô nghiên cứu thế nào rồi?”

Trần Thắng Nam lịch sự cười nói: “Kế hoạch đã được hoàn thành xong cả rồi, sếp Lâm quả là một thiên tài hiếm có, lối suy nghĩ rất rõ ràng”.

Trương Minh Vũ cau mày.

Có thể thấy rằng Trần Thắng Nam đang khen ngợi từ tận đáy lòng.

Lâm Kiều Hân lợi hại như vậy à?

Thật lâu sau, Trương Minh Vũ lúc này mới cười ha hả nói: “Được rồi, vậy cô cứ làm việc trước đi, ổn định năm đối tác kia càng sớm càng tốt”.

Trần Thắng Nam cung kính đáp lại: “Rõ!”

Nói xong, cô ta xoay người rời khỏi phòng làm việc.

Lâm Kiều Hân thu lại nụ cười, hỏi: “Có… có phải anh đang gặp nguy hiểm không?”

Ờ…

Trong mắt Trương Minh Vũ thoáng qua vẻ bất ngờ.

Cô ấy nhìn ra rồi à?

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười, vừa định mở lời…

Bụp!

Bỗng nhiên, một âm thanh lanh lảnh vang lên!

Trong lòng Trương Minh Vũ hết sức căng thẳng!

Nhìn sang nơi phát ra tiếng động, mới phát hiện một giác hút cực kỳ tinh xảo rơi trên thủy tinh.

Cái này...

Đồng tử Trương Minh Vũ chợt co rút, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi!

Ầm!

Đột nhiên, thủy tinh chấn động mạnh!

Mẹ kiếp!

Trương Minh Vũ kinh hãi!

Cuối cùng anh cũng phản ứng lại.

Cái giác hút này... trong suốt như thủy tinh!

Lâm Kiều Hân nhíu mày.

Trương Minh Vũ kéo tay Lâm Kiều Hân, quát: “Đi mau!”

Nói xong họ chạy thẳng ra khỏi văn phòng!

Cái này giống như... ma trận?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1916


Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều nữa, dẫn Lâm Kiều Hân nhanh chóng vọt tới cửa thang máy.

Vừa định nhấn phím thì đột nhiên phát hiện thang máy đang đi tới tầng của bọn họ!

Không đúng!

Trương Minh Vũ kéo Lâm Kiều Hân vào thang bộ!

Nhanh chóng bước xuống lầu!

Đôi mắt sáng ngời của Lâm Kiều Hân lộ vẻ mơ hồ.

Nhưng từ đầu tới cuối cô không nói nhiều, cứ theo sát bước chân của Trương Minh Vũ!

Tiếng bước chân nặng nề quanh quẩn ở hành lang.

Trong lòng Trương Minh Vũ cũng dấy lên vẻ lo lắng.

Rốt cuộc bọn họ có bao nhiêu người?

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ đã kéo Lâm Kiều Hân tới tầng một.

May mà trên đường cũng không có gì nguy hiểm.

Hai người nhanh chóng lao ra.

Cực kỳ gấp gáp.

Ánh mắt của nhân viên xung quanh cũng lộ vẻ mờ mịt.

Động... động đất sao?

Trương Minh Vũ cũng không có thời gian nghĩ thêm, kéo Lâm Kiều Hân rảo bước xông ra ngoài!

Nhìn một vòng xung quanh cũng không thấy bóng dáng Long Thất!

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng!

Bây giờ, chỉ có thể dựa vào bản thân!

Quét mắt nhanh một lần, xác định bên ngoài không có nguy hiểm gì anh mới chạy ra khỏi cửa công ty!

Lâm Kiều Hân thở hồng hộc!

Đột nhiên, một âm thanh lạnh thấu xương vang lên!

Đây là...

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ sắc lạnh.

Không chút do dự, anh kéo Lâm Kiều Hân sang một bên!

Anh cũng né ra cực nhanh!

Ầm!

Lập tức, một âm thanh nặng nề vang lên!

Trương Minh Vũ quay lại nhìn, bây giờ mới phát hiện nơi vừa đứng đã xuất hiện thêm một người!

Đây...

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Ngẩng đầu thì thấy một sợi dây thừng thả từ văn phòng của mình xuống dưới.

Rất rõ ràng, người này là người vừa mới dùng giác hút kia!

Trương Minh Vũ híp mắt lại, cơ thể căng cứng!

Người này... là cao thủ!

Tổ 11 Thần Ẩn ư?

Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên: “Chịu chết đi!”

Nói xong, hắn lao như chớp về phía Trương Minh Vũ!

Trương Minh Vũ tiến lên từng bước, đánh với bóng đen!

Bụp bụp bụp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên liên tục.

Trương Minh Vũ càng đánh càng kinh hãi, đột nhiên anh phát hiện mình và người này bất phân thắng bại!

Người của tổ 11... lợi hại như vậy à?

Lập tức, người đàn ông lại đánh một quyền tới!

Trương Minh Vũ nheo mắt lại.

Vừa chuẩn bị phản đòn...
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1917


Đột nhiên, một bóng người từ trên trời giáng xuống!

Hả?

Trương Minh Vũ căng thẳng!

Ầm!

Âm thanh nặng nề vang lên.

Bóng người kia lập tức đạp một cước vào ngực người đàn ông!

Người đàn ông phun ra một ngụm máu!

Bay ngược ra!

Bây giờ Trương Minh Vũ mới nhận ra người đó là Long Thất!

Long Thất đứng vững lại, nghiêm trọng nói: “Chạy nhanh đi, Sơn Bản Lộ cũng đến rồi!”

Cái gì?

Trong mắt Trương Minh Vũ lập tức hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Long Thất thở hổn hển nói: “Tôi vừa đánh với hắn, hắn sẽ không tới ngay được, chúng ta chạy mau đi!”

Trong mắt Trương Minh Vũ lộ ra vẻ hoang mang bất ngờ.

Hóa ra Long Thất đã đánh nhau với Sơn Bản Lộ!

Chỉ một chốc, Long Thất lao về phía chiếc Mercedes Benz.

Trương Minh Vũ cũng kéo Lâm Kiều Hân lập tức lao vào ghế sau.

Rừm!

Chân ga rền vang.

Chiếc xe phong nhanh như tia chớp!

Vù vù!

Trương Minh Vũ thở hắt ra, cuối cùng cũng thả lỏng.

Lâm Kiều Hân nghĩ tới mà sợ không thôi.

Trương Minh Vũ quay đầu lại nhìn thoáng qua, đúng lúc thấy vài người lao ra từ công ty!

Cực kỳ phẫn nộ.

Đương nhiên Sơn Bản Lộ cũng trong đám đó!

Trương Minh Vũ híp mắt lại.

Sao bọn họ biết mình sắp đến Tĩnh Châu?

Một lúc lâu sau, trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ sắc lạnh.

Chỉ một lát, xe đã dừng ở cửa đại viện, trên đường cũng không xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.

Ba người xuống xe, đi vào đại viện.

Lâm Kiều Hân nhíu mày, nghiêm trọng hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Mau chóng xuất phát thôi”.

Lâm Kiều Hân yên lặng gật đầu, nói: “Tôi đi tìm người nhà họ Lâm, anh tìm đám vệ sĩ đi”.

Trương Minh Vũ gật gật đầu.

Lâm Kiều Hân rời đi.

Long Thất trầm ngâm một lát, nói: “Dù bây giờ đi e là cũng nguy hiểm, Thần Ẩn đã biết, nhất định sẽ không cho chúng ta rời đi dễ dàng”.

Trương Minh Vũ nhíu mày, hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”

Long Thất im lặng một lát, nói: “Bây giờ buộc phải đi, nhưng... cần nghĩ ra cách đánh lạc hướng chúng”.

Trương Minh Vũ yên lặng gật đầu.

Nhưng... làm bằng cách nào?

Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều, lập tức báo cho mấy người Đinh Nhất.

Chỉ trong chốc lát, người nhà họ Lâm tay xách túi lớn túi nhỏ đi ra, ngoại trừ ông cụ Lâm thì mọi người đều lộ ra vẻ mặt phẫn nộ!

Vất vả lắm mới ổn định, lại đi hả?

Trương Minh Vũ không thèm để ý.

Đinh Nhất và thanh niên kia cũng bước ra cùng đám vệ sĩ.

Không mang theo gì cả.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1918


Một lát sau, tất cả mọi người đã tụ tập ở cửa.

Long Tam và Long Thất bước từ xa xa tới.

Lâm Quốc Long nhíu mày, lạnh lùng nói: “Trương Minh Vũ, cậu lại giở trò quỷ quái gì nữa đây?”

Trương Minh Vũ thản nhiên nhìn lướt qua, không thèm để tâm.

Trong lòng đã nhiều phiền não, bọn họ còn quấy rối thêm.

Lâm Quốc Long thấy thế, ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.

Khụ khụ!

Ông cụ Lâm ho khan một tiếng.

Lâm Quốc Long cũng chỉ đành nuốt lại lời định nói.

Lạnh lùng hừ một tiếng!

Tuy Lâm Quốc Phong trầm mặc không nói gì, nhưng sắc mặt cũng không tốt lắm.

Trương Minh Vũ bất ngờ vì bà hai và Lâm Tuấn Minh hôm nay lại cực kỳ im lặng.

Long Thất và Long Tam đã tới.

Trương Minh Vũ nghiêm nghị hỏi: “Chúng ta đi thế nào?”

Long Tam đáp lời: “Tôi đã sắp xếp xong, chắc là sắp tới rồi”.

Trương Minh Vũ nhíu mày.

Sắp xếp rồi hả?

Trương Minh Vũ cũng không nói gì nữa, Long Tam làm việc thì anh vẫn cực kỳ yên tâm.

Không lâu sau, tiếng ô tô vang lên.

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Nhìn về nơi tiếng phát ra âm thanh, bây giờ mới phát hiện có khoảng hơn mười xe hàng lớn đi vào đại viện!

Hả...

Tất cả ngây người.

Mắt Trương Minh Vũ lóe sáng!

Đánh lạc hướng hả?

Trương Minh Vũ lập tức nở nụ cười.

Thông minh!

Xe hàng ngừng lại.

Trương Minh Vũ cao giọng nói: “Mọi người lên xe đi”.

Vừa dứt lời, bốn mươi vệ sĩ động tác nhanh nhẹn chui vào một chiếc xe hàng lớn.

Rất chật chội.

Nhưng không ai nói gì.

Khóe miệng Trương Minh Vũ nở nụ cười.

Cũng không tệ lắm.

Nhưng nhìn lại, sao tất cả người nhà họ Lâm lại không nhúc nhích?

Trương Minh Vũ hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên một cảm giác phẫn nộ.

Làm người bảo vệ tốn sức vậy sao?

Ông cụ Lâm cao giọng nói: “Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau lên xe?”

Nói xong ông cụ và Lâm Kiều Hân đang dìu đỡ bên cạnh từ từ đi về phía xe hàng.

Vốn dĩ, ông cụ không cần chen chúc với người khác.

Nhưng nếu ông cụ không đi đầu thì những người khác sẽ không lên.

Ông cụ Lâm đã lên xe.

20230808094831-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1919


Trương Minh Vũ híp mắt, lạnh lùng nói: “Bảo các người lên xe, không nghe thấy à?”

Không biết chạm phải vào điểm nào, mà anh không thể kiềm chế được ngọn lửa giận.

Lâm Quốc Long nhìu mày quát: “Trương Minh Vũ, cậu dám nói chuyện với bọn tôi thế à? Nói thế nào thì bọn tôi cũng là trưởng bối của cậu”.

Lý Phượng Cầm cũng gật đầu.

Giải thích!

Người nhà họ Lâm ai nấy cũng lộ ra vẻ bất mãn.

Rõ ràng là đang giày vò họ, dựa vào đâu mà lại hô to gọi nhỏ với họ chứ?

Trương Minh Vũ siết chặt nắm đấm, hơi thở đã trở nên gấp gáp.

Hoàn toàn không thể kìm chế được.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tia sáng nói: “Lâm Diểu, lên xe”.

Ồ...

Nghe nói thế, cơ thể Lâm Diểu đứng trong đám người run lẩy bẩy.

Không phải cô ấy không muốn đi mà là Lâm Tuấn Minh không cho đi.

Ánh mắt Trương Minh Vũ trở nên lạnh lùng.

Lâm Tuấn Minh nãy giờ vẫn luôn âm thầm kéo góc áo Lâm Diểu.

Ngay lập tức mọi người đều nhìn sang Lâm Diểu.

Thấy cô ấy không động đậy, mọi người đều cười nhạo.

Lâm Tuấn Minh nở nụ cười khinh thường.

Cho cậu ngông cuồng!

Bà cả thầm đưa mắt ra hiệu cho Lâm Tuấn Minh nhưng Lâm Tuấn Minh làm như không thấy.

Không để tâm.

Trương Minh Vũ híp mắt, luồng khí tức lạnh như băng lan ra khắp nơi.

Sắp xếp như thế là vì sự an toàn của nhà họ Lâm.

Nhưng họ!

Lâm Kiều Hân cũng lộ ra vẻ tức giận.

Quá đáng thật đấy!

Nhưng người nhà họ Lâm lại càng tỏ ra giễu cợt họ.

Lâm Diểu nghiến răng.

Không biết tại sao nhìn thấy Trương Minh Vũ như thế lại cảm thấy hoảng loạn.

Như thể… sắp có chuyện xảy ra.

Không được!

Lâm Diểu dùng sức vung tay, tức giận nói: “Anh buông em ra”.

Nói xong, cô ấy giãy giụa khỏi sự khống chế của Lâm Tuấn Minh.

Hả

Người nhà họ Lâm sửng sốt.

Ánh mắt Lâm Tuấn Minh hiện lên vẻ ngỡ ngàng.

Đây là…

Ngay sau đó Lâm Diểu sải bước chạy đến chỗ Trương Minh Vũ.

Bước đi rất nhanh!

Lúc này vẻ tức giận của Lâm Kiều Hân mới từ từ biến mất.

Lâm Diểu chạy lên xe, đỡ ông cụ Lâm thay cho Lâm Kiều Hân.

Hừ!

Người nhà họ Lâm hừ một tiếng.

Trương Minh Vũ từ tốn lướt nhìn họ.

Thật kỳ lạ, sao thế giới này lại có loại người như vậy chứ?

Bài học lần trước… quên rồi à?

Trương Minh Vũ lạnh nhạt nói: “Chúng ta đi”.

Dứt lời, anh xoay người đi đến một chiếc xe trong số đó.

Hả?

Lâm Kiều Hân sửng sốt.

Người nhà họ Lâm cũng hoang mang, không hiểu gì cả.

Sao… lại đi rồi?

Chẳng phải muốn đưa họ đi cùng sao?

Mặt Lâm Kiều Hân không cảm xúc lạnh nhạt nói: “Bảo các người đi là muốn cứu các người, Trương Minh Vũ không có trách nhiệm phải bảo vệ các người”.

“Các người tự mình đâm đầu vào chỗ chết thì cứ ở đây đợi chết đi”.

Chuyện này…

Vừa nghe nói thế, sắc mặt mọi người lộ ra vẻ hoảng loạn.

Họ chỉ muốn thể hiện sự bất mãn.

Nhưng không ai nghĩ đến việc tại sao Trương Minh Vũ lại muốn dẫn họ đi…

Mọi người đều sửng sốt.

Lâm Kiều Hân nghiến răng nói: “Mẹ vẫn chưa lên xe”.

Cô ấy biết mình nói thế là có lỗi với Trương Minh Vũ.

Nhưng…

Cô ấy không thể mặc kệ mẹ mình được.

Nghe thế Lý Phượng Cầm tỏ vẻ hơi do dự.

Làm sao đây?

Quay đầu lại nhìn, người nhà họ Lâm đều nhìn chằm chằm bà ta.
 
Back
Top Dưới