Ngôn Tình Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi

Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1820


Như suy nghĩ gì đó.

Khụ khụ!

Trương Minh Vũ cũng ho một tiếng.

Một lúc sau mới đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên cười nói: “Bà chủ Mai, hôm nay mời cô đến chủ yếu là muốn nói về chuyện hợp tác”.

Mai Dược nhướng mày, khách sáo cười nói: “Phương thức hợp tác là gì?”

Trương Minh Vũ nói: “Tôi vận hành công ty giúp cô, cô kiếm được nhiều tiền”.

Hả?

Nghe anh nói thế, Mai Dược nhíu mày.

Đây gọi là cách thức hợp tác à?

Ánh mắt Trương Minh Vũ cũng hiện lên vẻ bất lực.

Hợp tác như thế… quả thật ít thấy.

Quan trọng nhất là… sỉ nhục sự may mắn của người khác.

Dù sao thì…

Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều.

Nếu đã đến rồi thì dù trong lòng thế nào cũng đã chuẩn bị hết mọi thứ.

Lâm Kiều Hân cũng nhìn chằm chằm Mai Dược.

Một lúc sau, Mai Dược từ tốn nói: “Tôi… có thể kiếm được nhiều hơn bao nhiêu?”

Hả?

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Sau đó cảm thấy mừng rỡ.

Nhìn vẻ mặt hình như cô ấy vẫn thấy có hứng thú?

Trương Minh Vũ cười nói: “Có thể kiếm được gấp một chấm năm lợi nhuận hiện giờ của cô”.

Lâm Kiều Hân nhướng mày.

Sao lại một chấm năm rồi? Chẳng phải là gấp đôi sao?

Đôi mắt Mai Dược hiện lên vẻ phức tạp.

Sau đó lại rơi vào trầm tư.

Trương Minh Vũ cong môi.

Xem ra… có hứng thú thật.

Hiếm thấy đấy!

Phương thức hợp tác này là đơn giản nhất với anh.

Nhà hàng này mà nằm trong tay anh thì có thể kiếm được lợi nhuận cao hơn, có lãi là điều chắc chắn.

Trương Minh Vũ cũng không vội, yên tĩnh đợi.

Ánh mắt Mai Dược đầy vẻ phức tạp và hơi do dự.

Một lúc lâu sau, Mai Dược ngẩng đầu lên hỏi: “Anh biết thu nhập hiện giờ của tôi là bao nhiêu không?”

Trương Minh Vũ cười nói: “Dù thu nhập của cô bao nhiêu, một chấm năm thu nhập bình quân trong nửa năm chắc chắn không thành vấn đề”.

Dù nói thế nào, hắn cũng sẽ không bị lỗ.

Cực kỳ tự tin.

Đây…

Ánh mắt Mai Dược hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Sơ Tình… giàu có như thế sao?

Lâm Kiều Hân cũng cong môi nở nụ cười.

Mai Dược hít sâu một hơi rồi nói: “Được, nếu anh có thể trả đúng như anh nói, tôi có thể hợp tác với anh”.

“Quyền kinh doanh nhà hàng của tôi đều giao cho anh”.

Nghe thế Trương Minh Vũ khá bất ngờ.

Vui vẻ giao lại nhanh thế?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1821


Trong mắt Lâm Kiều Hân cũng đầy vẻ ngạc nhiên.

Trương Minh Vũ cười nói: “Được, vậy cô làm một bản chứng minh thu nhập, sau đó đem đến công ty chúng tôi để ký hợp đồng”.

Mắt Mai Dược lóe lên tia sáng nói: “Không thành vấn đề”.

Ồ?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Cô ta… sao thế?

Chẳng mấy chốc Mai Dược đứng lên nói: “Vậy tôi về thu xếp tài liệu trước, trước buổi trưa tôi có thể sang đấy”.

Hả?

Trương Minh Vũ hoang mang hỏi: “Gấp thế à, không ăn cơm sao…”

Mai Dược cười nói: “Không cần đâu, đợi sau khi hợp tác với nhau, tôi mời anh Trương và chị Trương ăn cơm”.

Rất khách sáo.

Hành động hệt như một nhân viên đối xử với ông chủ.

Vãi chưởng...

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ bất lực.

Lâm Kiều Hân cũng rất hoang mang.

Cuối cùng Trương Minh Vũ chỉ đành cười nói: “Vậy được rồi, hôm khác chúng ta ăn cùng nhau”.

Mai Dược gật đầu.

Cô ấy không do dự xoay người đi ra khỏi phòng.

Rất vội vã.

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân nhìn nhau, vẫn cảm thấy khó hiểu.

Quả thật không ngờ.

Đột nhiên Lâm Kiều Hân dửng dưng nói: “Có thể là muốn kiếm tiền, dù sao ngoài thể diện thì những thứ khác đều có lợi”.

Trương Minh Vũ cũng lặng lẽ gật đầu.

Có lý.

Dù sao vẫn có rất nhiều người thích tiền.

Nhưng Mai Dược này… không giống loại người đó.

Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nhiều.

Đến thì cũng đã đến rồi.

Không lâu sau thức ăn được mang lên.

Trương Minh Vũ cười nói: “Vậy hai chúng ta ăn bữa trưa trước nhé”.

Lâm Kiều Hân buồn bực liếc anh nói: “Ăn bữa với tôi khiến anh cảm thấy ấm ức sao?”

Hả?

Trương Minh Vũ ngơ ngác.

Lời này… là sao…

Lâm Kiều Hân bĩu môi, cầm đũa lên cũng không có ý định để tâm đến Trương Minh Vũ.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Chẳng mấy chốc hai người bắt đầu động đũa.

Lâm Kiều Hân không nói chuyện.

Trương Minh Vũ cứ cảm thấy kỳ quái thế nào.

Chuyện gì đây…

Hai người ăn xong bữa trưa trong sự im lặng.

Đứng dậy, rời đi.

Long Tam vẫn đứng đợi ở ngoài cửa.

Hai người lên xe.

Trương Minh Vũ vẫn còn đang nghĩ lại chuyện vừa rồi.

Lâm Kiều Hân… làm sao thế?

Giọng Long Tam bỗng vang lên: “Cậu Minh Vũ, lúc nãy trong khách sạn có cao thủ”.

Cao thủ?

Á?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1822


Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngỡ ngàng.

Anh lại không cảm nhận được.

Kẻ thù cũng đến khách sạn của mình?

Trương Minh Vũ khó hiểu hỏi: “Người của Thần Ẩn hay là người nhà họ Âu Dương?”

Long Tam lắc đầu nói: “Không rõ, tôi không tìm được hắn”.

Hả?

Trương Minh Vũ lại nhíu mày.

Long Tam cũng không tìm được ư?

Ánh mắt Lâm Kiều Hân cũng lóe lên vẻ lo lắng.

Hồng Thái không an toàn nữa.

Một lúc lâu sau, Trương Minh Vũ nghiêm túc nói: “Chúng ta về công ty trước, sau đó truy cứu vấn đề”.

Long Tâm khẽ gật đầu.

Anh ta đạp chân ga chạy thẳng đến chỗ Sơ Tình.

Trương Minh Vũ nhíu chặt mày trên cả đường đi.

Là ai vậy chứ?

Suy nghĩ cả đoạn đường mà Trương Minh Vũ cũng không nghĩ ra được gì.

Cuối cùng anh bỏ cuộc.

Sau khi xuống xe, Trương Minh Vũ lướt nhìn xung quanh một vòng.

Sau khi xác định không có gì bất thường, anh mới sải bước đi vào trong công ty.

Không biết tại sao anh cảm thấy khắp nơi đều là nguy hiểm…

Lâm Kiều Hân cũng trở nên căng thẳng.

Hai người đi vào công ty.

Nhân viên vẫn đang bận rộn, cuối cùng cũng có thêm vài tiếng ồn ào bên tai.

Phù!

Trương Minh Vũ thở phào.

Anh không do dự sải bước đi đến văn phòng.

Không lâu sau, hai người đến trước văn phòng, cuối cùng Trương Minh Vũ cũng thoải mái không còn căng thẳng nữa.

Bước đến trước một bước, đẩy cửa ra.

Một bóng người bỗng đập vào mắt.

Ồ?

Đồng tử Trương Minh Vũ co lại, lùi về sau theo bản năng.

Lâm Kiều Hân không cảm nhận được gì, vẫn đi về phía trước.

Một tiến một lùi.

Hai người vừa lúc va phải nhau.

“Ôi!”

Lâm Kiều Hân kêu lên một tiếng rồi vội vàng lùi về sau.

Cả người Trương Minh Vũ run lên.

Sau lưng rất mềm mại.

Đây…

Trương Minh Vũ giật mình.

Lâm Kiều Hân bất mãn nói: “Anh làm gì thế hả?”

Á...

Trương Minh Vũ cũng sửng sốt.

Mình làm gì thế?

Đúng rồi, có người.

Trương Minh Vũ vô thức ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện có một người… phụ nữ đang đứng trong văn phòng?

Hả?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1823


Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ ngỡ ngàng.

Lâm Kiều Hân cũng để ý thấy bóng người đó.

Nhìn kỹ lại…

Mai Dược?

Mai Dược khách sáo cười nói: “Ông chủ Trương, chị Trương, hai người về rồi”.

Ồ...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia bất lực.

Sao lại là cô ấy.

Lâm Kiều Hân cũng trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ.

Làm quá rồi đó…

Trương Minh Vũ cười gượng: “À… cô… đến nhanh thế luôn à…”

Anh vừa nói vừa đi vào văn phòng.

Mai Dược khách sáo cười nói: “Tôi cũng vừa đến”.

Trương Minh Vũ cười nói: “Ừ, mời ngồi”.

Nói rồi anh chỉ vào ghế.

Mai Dược khẽ gật đầu, ngồi xuống sofa bên cửa sổ.

Trương Minh Vũ ngồi đối diện cô ấy.

Lâm Kiều Hân do dự một chốc, cuối cùng vẫn lẳng lặng đứng bên cạnh Trương Minh Vũ.

Lúc này Trương Minh Vũ lại cảm thấy khó xử.

Sao mà nhìn thế nào cũng cảm thấy kỳ quái…

Mai Dược khách sáo nói: “Ông chủ Trương, đây là thu nhập trong nửa năm của tôi”.

Nói rồi cô ấy lấy một phần tài liệu ra.

Trương Minh Vũ đọc kỹ phần tài liệu này.

Đọc xong Trương Minh Vũ trợn to mắt.

Thu nhập bình quân tháng… hai mươi hai triệu tệ?

Đây…

Cao thế à?

Dù sao thu nhập tháng của Hồng Thái chỉ…

Vãi...

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên vẻ gượng gạo.

Anh thật sự không biết tình hình thu nhập của Hồng Thái.

Mai Dược lo lắng hỏi: “Ông chủ Trương, có vấn đề gì sao?”

À ừ...

Trương Minh Vũ cười gượng: “Không có gì cả, không có vấn đề”.

Anh cũng chỉ ngạc nhiên mà thôi, thu nhập của nhà hàng càng nhiều thì anh càng vui.

Mai Dược cũng thở phào.

Trương Minh Vũ cười nói: “Tôi gọi điện thoại bảo người chuẩn bị hợp đồng”.

Mai Dược gật đầu nói: “Ừ”.

Nói rồi ánh mắt cô ấy cũng bắt đầu lóe lên vẻ mừng rỡ.

Rất phấn khích.

Trương Minh Vũ lấy điện thoại ra.

Giọng nói êm tai của Lâm Kiều Hân từ tốn vang lên: “Gọi cho ai?”

Trương Minh Vũ đáp lời theo bản năng: “Bảo Trần Thắng Nam chuẩn bị một bản hợp đồng cho tôi”.

Nói rồi anh bắt đầu tìm số điện thoại.

Vừa tìm được, còn chưa kịp nhấn xuống.

Điện thoại… bỗng bị giật lấy.

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Lâm Kiều Hân đặt điện thoại lên bàn nói: “Tôi đi”.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1824


Nói rồi cô đứng lên với vẻ mặt không chút cảm xúc.

Trương Minh Vũ cảm thấy cực kỳ hoang mang.

Hôm nay Lâm Kiều Hân… rất lạ.

Việc này mà cũng giành à?

Cuối cùng Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Trương Minh Vũ đi ra ngoài.

Mai Dược cong môi nói: “Ông chủ Trương, xem ra vợ anh rất để tâm đến anh đấy”.

Hả?

Trương Minh Vũ há hốc miệng hỏi: “Cô ấy… để tâm đến tôi ư? Ờ thì… sao có thể nhìn ra được?”

Mai Dược hơi đắc ý nói: “Trực giác của phụ nữ”.

“Nếu tôi đoán không lầm thì Trần Thắng Nam mà anh vừa nhắc đến là nữ nhỉ?”

Trương Minh Vũ cứng nhắc gật đầu.

Chuyện này… có liên quan gì?

Mai Dược nhướng mày nói: “Vậy thì đúng rồi, xem ra… hình như chị Trương ghen rồi”.

Phụt!

Trương Minh Vũ suýt nữa nôn ra máu.

Cô ấy… ghen?

Đùa gì thế chứ…

Trương Minh Vũ cười gượng nói: “Ờ… có lẽ thế…”

Anh không thèm tin.

Ánh mắt Mai Dược lóe lên tia ý sâu xa.

Không nhiều lời nữa.

Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên.

Lâm Kiều Hân đẩy cửa bước vào.

Trương Minh Vũ quay đầu lại nhìn.

Lâm Kiều Hân vẫn mang vẻ mặt không cảm xúc, chẳng thèm nhìn anh lấy một cái.

Khóe môi Trương Minh Vũ khẽ giật.

Cảm giác rất bất lực.

Lâm Kiều Hân đặt hợp đồng xuống trước mặt Mai Dược nói: “Bà chủ Mai, mời cô đọc hợp đồng”.

Mai Dược khách sáo gật đầu.

Cô ấy cầm hợp đồng trong tay, đọc thật kỹ.

Không bỏ qua bất kỳ điều khoản nào.

Trương Minh Vũ cong môi nở nụ cười.

Thảo nào lại thành công, còn đọc kỹ như thế…

Anh cũng không vội, cứ thế yên lặng đợi.

Bỗng chốc lại chẳng có gì làm, anh lén nhìn sang bên cạnh nhưng anh không ngờ Lâm Kiều Hân đang nhìn anh chằm chằm.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trương Minh Vũ nhanh chóng dời tầm mắt sang chỗ khác.

Cảm thấy chột dạ.

Lâm Kiều Hân cũng trợn mắt nhìn Trương Minh Vũ, bĩu môi.

Cô cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao.

Chỉ là không kiềm chế được.

Hừ!

Lâm Kiều Hân thầm khẽ hừ một tiếng.

Thu hồi tầm mắt.

Ánh mắt Trương Minh Vũ lóe lên tia bất lực.

Một lúc sau, Mai Dược đặt hợp đồng trong tay xuống.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1825


Trương Minh Vũ mỉm cười hỏi: “Thế nào?”

Mai Dược gật đầu: “Không có vấn đề gì”.

Nói rồi mắt cô ấy lại sáng lên vài phần.

Trương Minh Vũ nói: “Vậy chúng ta ký hợp đồng đi, sau đó ngày mai tôi bảo người sang đấy”.

Mai Dược cười nói: “Được”.

Nói rồi cô ấy cầm bút lên ký vào chỗ bên cạnh.

Ký rồi lại viết tên mình lên.

Đóng dấu tay.

Trương Minh Vũ lại lặp lại quá trình này.

Hai bản hợp đồng.

Mai Dược cầm lấy hợp đồng, vui mừng nói: “Cảm ơn ông chủ Trương, vậy ngày mai tôi chờ anh ở công ty”.

Trương Minh Vũ khẽ cười, gật đầu: “Ừ”.

Mai Dược đứng dậy nói: “Thế thôi tôi không làm phiền nữa”.

Trương Minh Vũ và Lâm Kiều Hân cũng đều đứng dậy.

Nói thêm vài câu nữa.

Mai Dược xoay người đi ra khỏi văn phòng.

Phù!

Trương Minh Vũ ngồi phịch xuống ghế, thở phào.

Không nhịn được cong môi cười.

Vẫn khá thuận lợi.

Nhưng không biết tại sao Trương Minh Vũ cứ có cảm giác Mai Dược này là lạ.

Công ty giao cho người khác… mà lại vui thế?

Trương Minh Vũ lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Cho dù thế nào thì cũng đã ký hợp đồng hợp tác xong rồi.

Rất thuận lợi.

Giọng nói buồn bực của Lâm Kiều Hân bỗng vang lên: “Chuyện này giải quyết thế nào rồi?”

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Chuyện gì?

Trương Minh Vũ ngơ ngác nhìn Lâm Kiều Hân.

Lâm Kiều Hân hơi tức giận, bất mãn nói: “Tôi hỏi anh chuyện hôm nay tôi xử lý thế nào”.

Trương Minh Vũ hiểu ra: “Tốt, không có gì để chê”.

Lâm Kiều Hân trợn mắt nhưng trong lòng lại cảm thấy vui.

Khá nhẹ nhõm.

Ánh mắt Trương Minh Vũ hiện lên tia bất lực.

Kỳ lạ.

Rất lạ.

Khụ khụ.

Lâm Kiều Hân bỗng khẽ ho một tiếng.

Hả?

Trương Minh Vũ sửng sốt.

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: “Vậy hiệu suất tôi xử lý… như thế nào so với cô ta?

Hả?

Nghe thế, Trương Minh Vũ trợn to mắt.

Cô ấy?

Trần Thắng Nam?

Cái này……
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1826


Trong mắt Trương Minh Vũ đầy hoang mang!

Đột nhiên, những gì Mai Dược nói hiện lên trong tâm trí anh.

Cô ấy... ghen thật sao?

Sao có thể như thế được!

Trương Minh Vũ ngẩn ra, hoàn toàn choáng váng!

Lâm Kiều Hân khẽ nhíu mày, nói: "Tôi hỏi anh đấy”.

Thịch……

Trương Minh Vũ lúc này mới phản ứng lại, cười nói: "Suýt... à... cô làm hiệu quả hơn cô ấy đấy!"

Suýt nữa thì nói sai...

Lâm Kiều Hân nhíu mày, hỏi: "Vừa rồi anh muốn nói gì vậy?"

Cái này……

Trương Minh Vũ lúng túng cười: "Tôi nói... cô... suýt chút nữa đã nghiền nát cô ấy rồi”.

May mà anh nhanh trí...

Trên thực tế, Trương Minh Vũ cũng không biết, dù sao thì Trần Thắng Nam cũng không giải quyết chuyện này.

Nhưng những gì Lâm Kiều Hân làm hôm nay thực sự không chê vào đâu được.

Lâm Kiều Hân trợn mắt, nhưng cô nói gì nữa.

Phù!

Trương Minh Vũ cảm thấy nhẹ nhõm.

Suýt chút nữa thì...

Chẳng mấy chốc, văn phòng chìm trong im lặng.

Trương Minh Vũ do dự nói.

Mặc dù đã hợp tác được với Mai Dược nhưng... kế hoạch cụ thể vẫn chưa được triển khai.

Muốn tìm Trần Thắng Nam... nhưng lại sợ Lâm Kiều Hân.

Tìm Lâm Kiều Hân... nhưng có chút khó nói...

Lúng túng.

Do dự một lúc lâu, Trương Minh Vũ không thể nói gì.

Lâm Kiều Hân đột nhiên hỏi: "Kế hoạch của bên đó là gì?"

Hả?

Một tia kinh ngạc chợt lóe lên trong đầu Trương Minh Vũ.

Thông minh!

Trương Minh Vũ cười toe toét và nói: "Dựa theo phương thức hoạt động của Hồng Thái, làm thành chủ đề nhà hàng”.

"Hay là…cô giúp tôi?"

Giọng điệu dò xét.

Ánh mắt Lâm Kiều Hân lóe lên, nói: "Không thành vấn đề”.

Rất vui!

Trương Minh Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Kiều Hân do dự nói: "Nhưng... vẫn có vài thứ tôi không hiểu, phải làm sao?"

Thịch……

Trương Minh Vũ cũng do dự.

Không thể nói linh tinh được...

Đột nhiên, trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên, cười nói: "Đúng rồi, cô có thể nghiên cứu cùng Lâm Diểu, cô ấy biết một chút đấy”.

Lâm Kiều Hân lúc này mới lộ ra nụ cười, nói: "Được”.

Khi Trương Minh Vũ nhìn thấy thế, một tia sáng bất đắc dĩ lại lóe lên trong đầu anh.

Ngay sau đó, Lâm Kiều Hân đứng dậy và bước ra ngoài.

Không cần phải nghĩ, nhất định là đi tìm Lâm Diểu...

Trương Minh Vũ lắc đầu, không để ý đến nữa, đặt tâm trí vào sự phát triển.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1827


Đã nắm chắc Lý Thiên Vinh rồi, Mai Dược cũng đồng ý hợp tác.

Sáu nhà, còn bốn.

Tiếp theo... nên tìm ai đây? Tìm Thiên Minh?

Trương Minh Vũ suy nghĩ hồi lâu, trong đầu vẫn không có đáp án nào thích hợp.

Thế là anh không nghĩ nữa.

Dù sao nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì.

Hôm nay... hình như không hề bình yên rồi.

Trương Minh Vũ đứng dậy và đi đến bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn đường phố bên ngoài.

Đôi mắt anh đầy phức tạp.

Kẻ thù đã xuất hiện ở Hồng Thái, ở đây... e rằng cũng không an toàn.

Haizz.

Cuối cùng, Trương Minh Vũ im lặng thở dài.

Khó.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Nháy mắt đã đến giờ tan làm.

Trương Minh Vũ cũng chui ra từ một đống tài liệu.

Sau khi tìm hiểu, bây giờ cũng đã có một chút hiểu biết về các vấn đề kinh doanh.

Nhưng... vẫn chưa đủ.

Bà nó chứ.

Trương Minh Vũ không khỏi thấp giọng lẩm bẩm.

Tình hình hiện tại rất đáng ngại.

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ quay người và đi về phía cửa văn phòng.

Đến hành lang.

Đã đến giờ tan sở, tất cả nhân viên đều bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Nhưng dù vậy, cả tòa nhà vẫn yên tĩnh lạ thường.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ ra một nụ cười.

Quản lý tốt.

Trương Minh Vũ không còn do dự nữa, bước vào thang máy.

Chẳng mấy chốc, đã đến sảnh ở tầng một.

Nhìn quanh một lượt, anh thấy Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu đang trò chuyện trong một căn phòng xa xa.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lộ ra một nụ cười.

Bước tới.

Rất nhanh, Trương Minh Vũ đã đến bên ngoài văn phòng.

Tấm kính thủy tinh trong suốt.

Nhưng hai người đang đối mặt chuyện với nhau không hề chú ý đến anh.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu. Sau một hồi im lặng, anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và im lặng chờ đợi.

Không lâu sau, các nhân viên cũng đã về vãn.

Nhưng Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu vẫn đang trò chuyện...

Nghiêm túc vậy sao?

Một tia kinh ngạc chợt lóe lên trong đầu Trương Minh Vũ.

Anh chợt nhận ra rằng Lâm Kiều Hân dường như... thực sự đã khác trước.

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ mỉm cười.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Tất cả các nhân viên đã rời đi, nửa giờ đã trôi qua kể từ khi tan sở.

Cuối cùng, Lâm Kiều Hân cũng đứng dậy.

Khóe miệng Trương Minh Vũ lại xuất hiện một nụ cười.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1828


Ôm vai và lặng lẽ chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu cùng nhau đi ra.

Nhìn thấy Trương Minh Vũ, bước chân của Lâm Kiều Hân lập tức dừng lại!

Hả?

Lâm Kiều Hân giật mình.

Lâm Diểu cười nói: "Anh rể”.

Thịch……

Một tia sáng bất đắc dĩ chợt lóe lên trong đầu Trương Minh Vũ.

Kiểu xưng hô này thật là...

Lâm Kiều Hân cũng đỏ mặt, tức giận liếc Lâm Diểu một cái.

Lâm Diểu tinh nghịch lè lưỡi.

Trương Minh Vũ cười nói: "Được rồi, đi thôi”.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ hỏi: "Đi đâu?"

Trương Minh Vũ sửng sốt nói: "Về nhà”.

Lâm Kiều Hân do dự một lúc, sau đó nói: "À... Em đã hứa sẽ đưa Lâm Diểu đi ăn tối, anh... có thời gian không?"

Hửm?

Trương Minh Vũ khẽ nhíu mày.

Giờ này đi ăn...

Lâm Diểu tiến lên một bước, cười nói: "Chị, không phải em đã bảo không cần rồi sao, để hôm khác đi ha”.

Lâm Kiều Hân chậm rãi nói: "Không, chị giữ em lại lâu như vậy, phải đưa em đi ăn thứ gì ngon ngon chứ, cũng lâu lắm chưa dẫn em đi ăn gì rồi”.

Lâm Diểu mở miệng, nhưng không thể phản bác.

Một tia bất lực lóe lên trong tâm trí của Trương Minh Vũ.

Dù lo lắng...

Nhưng Lâm Kiều Hân đã nói như vậy.

Trương Minh Vũ cười nói: "Được, vậy chúng ta ra ngoài ăn cơm”.

Khi Lâm Kiều Hân nghe thấy những lời đó, một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt cô.

Anh ấy cũng đi?

Vì lý do nào đó, Trương Minh Vũ đi theo thì cô ấy mới cảm thấy an toàn.

Rất nhanh, cả ba bước ra khỏi cửa.

Chiếc Heser Benz đã đợi ở đây từ lâu, xung quanh công ty chẳng có ai.

Cả ba lên xe.

Lâm Diểu mở cửa trước và ngồi vào ghế phụ lái.

Rất nhanh, Long Tam đạp ga lao ra ngoài.

Trương Minh Vũ chậm rãi nói: "Tìm một nhà hàng, chúng tôi ăn ngoài”.

Hửm?

Long San cau mày.

Anh ta do dự một lúc, nhưng cuối cùng không nói gì.

Âm thầm rẽ vào góc phố.

Thấy vậy, Trương Minh Vũ lại cảm thấy lo lắng hơn một chút.

Không... nguy hiểm chứ?

Nhưng anh vẫn không muốn làm Lâm Kiều Hân thất vọng...

Long Tam không nói gì, Trương Minh Vũ cũng không nghĩ nữa.

Lâm Diểu đích thân chọn một nhà hàng.

Không lâu sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một nhà hàng cao cấp.

Cả ba xuống xe.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu lên và nhìn xung quanh.

Nhà hàng này rất cao cấp.

Hừm……

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng.

Đây hóa ra là một nhà hàng buffet...

Lâm Diểu cười nhạt nói: "Chị, anh rể, chúng ta vào đi, nhà hàng này rất ngon đó!"

Nói xong, trong mắt hiện lên một tia hưng phấn!

20230731042510-tamlinh247.jpg

 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1829


Rất nhanh, khóe miệng Trương Minh Vũ hiện lên một nụ cười.

Bước về phía trước!

Nhà hàng này đang rất nổi, họ lại đến đúng giờ dùng cơm.

Cả ba bước vào nhà hàng.

Người phục vụ khách sáo nói: "Xin lỗi ba vị, nhà hàng đã hết chỗ ngồi rồi ạ, nếu có thời gian xin ngồi bên này chờ một chút ạ”.

"Khi có chỗ trống chúng tôi sẽ sắp xếp ngay ạ”.

Hửm?

Trương Minh Vũ cau mày.

Mặc dù đây mới là cách tiếp đãi chính xác.

Nhưng Trương Minh Vũ có một... cảm giác hiếm lắm mới có được...

Lâm Diểu khách sáo cười nói: "Được”.

Chẳng mấy chốc, dưới sự dẫn dắt của người phục vụ, ba người họ đã đến ghế chờ.

Trương Minh Vũ liếc nhìn xung quanh.

Có thể thấy rằng nhà hàng này kinh doanh rất tốt.

Đây... có phải của Thiên Minh không nhỉ?

Hồi lâu, khóe miệng Trương Minh Vũ hiện lên một nụ cười.

Lâm Kiều Hân khẽ nhíu mày, hỏi: "Anh cười cái gì vậy?"

Thịch……

Trương Minh Vũ lúng túng, cười nói: "Tôi không cười cái gì cả”.

Lâm Kiều Hân nghi ngờ nhìn xung quanh, nhưng không tìm thấy gì.

Sau đó mới thu hồi ánh mắt.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Lâm Diểu bắt đầu giới thiệu tất cả các loại món ăn ngon ở đây cho Lâm Kiều Hân.

Vừa nói, nước miếng của cô ấy vừa chực chảy ra.

Ngon đến vậy sao?

Lâm Kiều Hân dường như cũng rất quan tâm.

Không bao lâu sau, người phục vụ đi tới, tươi cười nói: "Mấy anh chị, có chỗ ngồi rồi ạ, mời theo tôi”.

Nói xong, anh ta quay người đi trước.

Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân làm theo.

Khóe miệng Trương Minh Vũ không khỏi lộ ra một nụ cười.

Bị chế giễu nhiều rồi.

Đột nhiên gặp được loại dịch vụ này có vẻ thú vị.

Chẳng mấy chốc, cả ba đã đến chỗ ngồi của mình.

Lâm Diểu nhanh nhanh chóng chóng kéo Lâm Kiều Hân đi tìm thứ gì đó để ăn.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Anh không có hứng thú với việc ăn uống, nhưng anh rất quan tâm đến nhà hàng này.

Mức độ nổi tiếng ở đây gần như có thể so sánh với Hồng Thái!

Không lâu sau, Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân đã trở lại với rất nhiều món ăn ngon.

Đủ hương thơm và màu sắc!

Hai cô gái ngồi xuống.

Lâm Kiều Hân cầm một cái đĩa và đặt nó trước mặt Trương Minh Vũ, nói: "Ăn đi, em lấy cho anh đấy”.

Trương Minh Vũ nhếch miệng cười.

Cũng không khách khí.

Rất nhanh, ba người bắt đầu ăn.

Quả thực rất ngon.

Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.

Trương Minh Vũ cũng yên lặng hưởng thụ giờ phút bình yên này.

Đột nhiên, có tiếng bước chân.

Hửm?

Trương Minh Vũ cau mày.

Ngẩng đầu lên, liền tình cờ thấy một thanh niên đang chậm rãi đi tới.

Dung mạo đẹp trai, ăn mặc lộng lẫy.

Ánh mắt anh ta dán chặt vào khuôn mặt quyến rũ của Lâm Kiều Hân.

Đằng sau anh ta, có hai người đàn ông to lớn mặc vest, đầy uy h**p!

Haizzz.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Nhưng cũng không dừng lại...

Rất nhanh, thanh niên khách khí nói: "Hai vị mỹ nữ, hết chỗ ngồi mất rồi. Không biết anh có thể ngồi chung bàn với hai em không?"

Nói xong, anh ta nở một nụ cười lịch lãm.

Lâm Kiều Hân khẽ cau mày.

Lâm Diểu cong môi, nhàn nhạt nói: "Chỗ chúng tôi có người ngồi rồi, bạn thân của chúng tôi sắp tới rồi”.

Tổng cộng chỉ có bốn chỗ ngồi.

Bạn thân?

Đôi mắt của chàng trai trẻ lại mở to, tràn đầy phấn khích!

Ba người phụ nữ... thành một cái chợ!

Hơn nữa, còn có Lâm Kiều Hân, một người đẹp tuyệt trần!

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1830


Ngay sau đó, người thanh niên chuyển sự chú ý sang Trương Minh Vũ, lạnh lùng nói: "Người anh em, hay là cậu nhường chỗ cho tôi đi?"

Lần này, giọng nói lạnh như băng!

Vừa dứt lời, hai người đàn ông mặc vest to lớn phía sau tiến lên một bước!

Khí thế bừng bừng!

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Lại là như thế này... Trương Minh Vũ cười nói: "Xin lỗi, chúng tôi đi chung với nhau, không thể nhường ghế”.

Hả?

Thanh niên nhíu mày, lạnh lùng nói: "Cậu không biết tôi à?"

Nói xong, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

Trương Minh Vũ không nói nên lời.

Tại sao mấy tên công tử bột này lại... tự tin thế nhỉ?

Tôi nhất định phải biết cậu à?

Trương Minh Vũ lịch sự mỉm cười và nói: "Tôi không biết”.

Một tia tức giận lóe lên trong mắt người thanh niên.

Lâm Kiều Hân lạnh lùng nói: "Kệ anh ta, chúng ta ăn đi”.

Không thèm ngẩng đầu lên.

Lâm Kiều Hân đã thấy loại người này quá nhiều.

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu, thu hồi ánh mắt và không để ý đến nữa.

Người thanh niên trừng mắt nhìn Trương Minh Vũ.

Ngay sau đó, nhìn về phía Lâm Kiều Hân, mỉm cười và nói: "Người đẹp, để anh tự giới thiệu. Anh tên là Trần Thiên An, anh là con trai của chủ nhà hàng này …”

Nói xong, khóe miệng lộ ra một nụ cười tự mãn.

Ôm vai và lặng lẽ chờ đợi.

Nhưng đợi hồi lâu, phía trước vẫn không có động tĩnh gì!

Hả?

Trần Thiên An sững sờ.

Nhìn xuống, nhận ra rằng Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân vừa ăn vừa cười nói vui vẻ...

Trương Minh Vũ cũng cúi đầu...

Không ai thèm để ý đến anh ta?

Trong mắt Trần Thiên An trong nháy mắt hiện lên một tia tức giận!

Anh ta đã bị lờ đi!

Trần Thiên An nhìn Trương Minh Vũ, lạnh lùng nói: "Thằng nhãi, tao yêu cầu mày nhường ghế!"

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia sáng.

Đây...có phải là Thiên Minh không?

Lâm Diểu cau mày, bất mãn nói: "Anh là cậu chủ của nhà hàng này rồi, sao còn tranh chỗ ngồi của chúng tôi làm gì?"

Vẻ lạnh lùng trên mặt Trần Thiên An tan biến, anh ta cười nói: "Người đẹp, anh không tranh chỗ ngồi với em, anh chỉ... muốn ngồi cùng với các em thôi”.

Nói xong anh ta lại cười.

Lâm Kiều Hân chán ghét liếc mắt, lẩm bẩm: "Thật là phiền”.

Thịch……

Một vẻ bối rối xuất hiện trên khuôn mặt của Trần Thiên An.

Hừm……

Trần Thiên An hít sâu một hơi, tức giận quát: "Thằng kia, không nghe tao nói gì à!"

Vừa dứt lời, hai tên to con mặc vest lần nữa bước tới!

Có ý muốn ra tay!

Nhất cử nhất động ở đây đều thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Rất nhanh, ánh mắt của mọi người đều đảo qua.

Rất tò mò.

Trương Minh Vũ nhíu mày, cười nói: "Nghe rồi, có thể hỏi một chút không, nhà hàng này của nhà cậu thuộc tập đoàn nào?"

Hả?

Nghe vậy, Trần Thiên An đã sững sờ.

Hỏi cái gì vậy?

Hỏi cái này làm gì?

Lâm Kiều Hân liếc nhìn xung quanh, một tia sáng ánh lên trong đôi mắt đẹp của cô.

Cô quên mất!

Chẳng mấy chốc, Lâm Kiều Hân cũng bắt đầu quan tâm.

Im lặng chờ đợi.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1831


Trần Thiên An cũng như sực tỉnh, kiêu hãnh nói: "Vậy thì mày phải nghe cho kỹ, cậu chủ đây là cậu chủ của tập đoàn Thiên Minh!"

"Nói như vậy, hiểu chưa?"

Hừm?

Nghe vậy, Trương Minh Vũ không thể không mở to mắt.

Vậy là đúng rồi!

Trong đôi mắt đẹp của Lâm Kiều Hân cũng lóe lên một tia phức tạp.

Mọi người xung quanh cũng trợn tròn mắt!

Hóa ra là...

Thấy vậy, Trần Thiên An lại nở một nụ cười tự hào!

Sốc rồi chứ gì?

Rất nhanh, trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên sự hưng phấn.

Đây là duyên phận sao?

Trần Thiên An tiến lên một bước, cười lạnh nói: "Mày biết thân phận của tao?"

"Thằng nhãi, tao cho mày một cơ hội cuối cùng, nhường chỗ cho tao, nếu không... tao sẽ mời mày ra ngoài đấy, hiểu chưa?"

Nói xong, trong mắt tràn đầy khinh thường.

Mọi người xung quanh đều sững sờ!

Chẳng mấy chốc, những ánh mắt chế giễu đã đổ dồn vào Trương Minh Vũ.

Không có khả năng mà cũng dám dẫn phụ nữ ra ngoài à?

Đáng đời!

Trương Minh Vũ không để ý tới, thản nhiên nói: "Câu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ hỏi vậy thôi, còn cậu là ai tôi vẫn không biết”.

Nói xong, anh cười toe toét.

Nghe vậy, tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ!

Tên này…muốn chết à?

Vẻ mặt của Trần Thiên An cũng cứng lại, đôi mắt anh ta tràn ngập lửa giận!

Làm nhục anh ta đến vậy à?

Một lúc lâu sau, Trần Thiên An nắm chặt tay và hét lớn: "Mẹ kiếp! Đánh!"

Bùng nổ rồi!

"Vâng!"

Hai tên to con đáp gọn lỏn.

Đầy khí thế!

Nói xong, lao thẳng về phía Trương Minh Vũ!

Đôi mắt của mọi người xung quanh ngay lập tức tràn ngập vẻ chế giễu.

Đúng là tự chuốc họa vào thân!

Lâm Kiều Hân khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia do dự.

Cuối cùng…lại đánh nhau à, sao mà hợp tác được đây?

Chẳng mấy chốc, hai tên to con đã lao đến chỗ Trương Minh Vũ!

Một trái một phải, giữ chặt bả vai Trương Minh Vũ!

Làm bộ sắp dùng sức!

Mọi người xung quanh cười phá lên!

Trong mắt Trần Thiên An cũng tràn đầy khinh thường!

Thằng nhãi, chống đối tao à?

Khoảnh khắc tiếp theo, hai tên to con đột nhiên ra tay!

Mọi người tựa hồ đã nhìn thấy cảnh Trương Minh Vũ bị ném đi!

Rất mong đợi!

Nhưng một khắc sau, tất cả mọi người đều ngây người.

Hai tên to con đã dùng lực...nhưng...

Không kéo được?

Hả?

Mọi người đều sững sờ.

Trương Minh Vũ vẫn nở nụ cười, lẳng lặng ngồi ở trên ghế.

Không di chuyển chút nào!

Cái này……

Chuyện gì vậy?

Trần Thiên An cũng cười lạnh: "Dùng sức đi? Chưa ăn cơm à?"

Hai tên to con nghiến răng.

Lại dùng sức!

Trương Minh Vũ tinh nghịch mỉm cười, đột nhiên nghiêng người về phía trước!

"Ah!”

Hai tên to con đột nhiên hét lên hoảng sợ!

Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể mất thăng bằng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1832


Trương Minh Vũ nhanh chóng đứng dậy!

Hai tay đưa ra, nắm chặt cổ tay của hai người bọn họ!

Kéo mạnh!

Bốp!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Hai tên to con đập cái ‘bốp’ vào nhau!

Mềm nhũn ngã xuống đất!

Hả?

Khi mọi người thấy vậy, trong mắt họ hiện lên vẻ sững sờ!

Tình…huống gì thế này?

Trong mắt Lâm Diểu tràn đầy hưng phấn.

Lâm Kiều Hân cũng nhìn thật sâu, không hiểu sao cảm thấy... có chút đẹp trai.

Phi!

Mình đang nghĩ gì vậy!

Lâm Kiều Hân lén nhổ nước bọt, khuôn mặt xinh đẹp của cô lại đỏ ửng cả lên.

Đẹp trai chỗ nào chứ...

Ngay sau đó, Trương Minh Vũ trở lại ghế và lại ngồi xuống.

Vẫn là nụ cười đó.

Cái này……

Trong mắt Trần Thiên An hiện lên một tia kinh ngạc!

Anh ta không ngờ...

Nhưng rồi, cơn giận trong lòng lại bùng cháy!

Địa bàn của anh ta mà còn làm nhục mặt anh ta đến vậy?

Trần Thiên An hét lớn: "Bảo vệ!"

Một câu nói cũng khiến mọi người xung quanh bừng tỉnh.

Đúng, có nhân viên bảo vệ nữa mà!

Chẳng mấy chốc, điệu cười chế nhạo lại xuất hiện trên khóe miệng của họ.

Thằng nhãi, mày không tránh được đâu!

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Cũng may mà đã hồi phục được kha khá rồi.

Nếu không... đúng là đánh không lại...

Sau đó, anh im lặng chờ đợi.

Đôi mắt của Trần Thiên An tràn đầy dữ dội!

Trừng mắt nhìn anh!

Trong nháy mắt, hai mươi giây trôi qua.

Xung quanh... không có động tĩnh gì.

Hả?

Ai cũng thấy hình như có gì đó không ổn...

Nhìn xung quanh, sao đến bóng của nhân viên bảo vệ cũng không có thế?

Trần Thiên An cũng sửng sốt, lại hét lên: "Bảo vệ! Điếc à!"

Hửm……

Vẫn không có gì!

Tình…huống gì thế này?

Trong mắt mọi người hiện lên vẻ khó hiểu.

Trương Minh Vũ cũng sửng sốt.

Người đâu?

Đột nhiên, thang máy tầng ba từ từ đáp xuống!

Hả?

Mọi người đều ngạc nhiên!

Bảo vệ tới rồi!

Trần Thiên An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn đầy vẻ hung dữ!

Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân nhìn nhau, lo lắng.

Đinh!

Rất nhanh, tiếng thang máy vang lên. Mọi con mắt đều đổ dồn vào cửa thang máy!

Đôi nào đôi nấy đầy phấn khích!

Có trò hay để xem rồi!

Rất nhanh, cửa thang máy chậm rãi mở ra.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1833


Hả?

Tất cả mọi người một lần nữa sững sờ!

Không có……

Hít!

Sau một khắc, mọi người đều hít vào một hơi!

Có người trong thang máy!

Đó là bảo vệ!

Khoảng mười người!

Nhưng vào lúc này, đang nằm hỗn độn trong thang máy!

Người nào người nấy mặt mũi bầm tím, sưng vù, r*n r* trong đau đớn...

Cái này……

Mọi người lập tức mở to mắt.

Hoang mang!

Trần Thiên An cũng ngây người, khóe miệng giật giật!

Tình…huống gì thế này?

Trong mắt Trương Minh Vũ hiện lên một tia suy tư.

Long Tam?

Ngoài anh ta ra, Trương Minh Vũ không thể nghĩ đến ai khác.

Nhưng tại sao?

Nhưng mà, Trương Minh Vũ còn chưa kịp nghĩ nhiều, cửa thang máy lại chậm rãi đóng lại.

Đi lên...

Ực!

Người xem nuốt nước bọt!

Đây là... do Trương Minh Vũ làm?

Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu nhìn nhau, bối rối như nhau.

Trương Minh Vũ cười nói: "Cậu chủ này, còn ai nữa không?"

Mọi người đều chết lặng.

Đây là... một sự khiêu khích?

Trần Thiên An cũng sực tỉnh sau cú sốc, nắm đấm siết chặt, răng như thể sắp bị cắn nát đến nơi!

Hừ……

Mọi người xung quanh cũng chết lặng!

Cậu chủ Thiên Minh... lại chịu để bị làm nhục như vậy sao?

Không còn gì nữa à?

Mọi người trong mắt tràn đầy hoang mang!

Trần Thiên An nắm chặt nắm đấm, thân thể run rẩy!

Trương Minh Vũ cười nói: "Không còn người khác nữa sao? Vậy chỗ ngồi này... cậu còn muốn không?"

Nói xong, khóe miệng anh hiện lên một nụ cười tinh nghịch.

Phì!

Trần Thiên An đã cố gắng hết sức để nguôi ngoai cơn giận trong lòng!

Ức người quá đáng rồi!

Anh ta mở miệng thật lâu, nhưng không nói được lời nào!

Trong mắt Lâm Diểu lộ ra một tia đắc ý.

Ở đó mà ra vẻ!

Anh rể tôi tốt hơn anh nhiều!

Trương Minh Vũ nghi ngờ hỏi: "Cậu còn đứng ở đó làm gì? Còn chưa đi à? Muốn ăn đòn sao?"

Phì phì!

Lại có tiếng thở ‘phì phì’ vang lên!

Muốn khiêu khích như vậy à?

Đúng là...

Trần Thiên An nghiến răng!

Lửa giận trong mắt anh ta sắp phun ra ngoài rồi!

Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn nhau, mặt đầy hoang mang.

Trong mắt Trương Minh Vũ ánh lên vẻ suy tư.
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1834


Vẫn chưa hết giận à?

Trần Thiên An đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng quát: "Mày ức h**p người quá đáng rồi đấy!"

"Đi chết đi!"

Nói xong, anh ta cất bước xông về phía Trương Minh Vũ!

Cơn giận đã triệt tiêu lý trí của anh ta, anh ta chỉ muốn trút giận!

Trương Minh Vũ vỗ đùi!

Đến là tốt!

Những người xung quanh cũng lại trợn tròn mắt ngạc nhiên!

Có gì hay ho xảy ra không?

Chẳng mấy chốc, Trần Thiên An đã lao đến chỗ Trương Minh Vũ!

Đấm một đấm!

Mọi người xung quanh cũng kích động không thôi!

Anh ta nhất định phải trút giận!

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Trương Minh Vũ và Trần Thiên An!

Để nhìn kỹ hơn.

Lúc này mới phát hiện Trương Minh Vũ vẫn ngồi trên ghế!

Không hề di chuyển!

Hay là không phản ứng kịp?

Mọi người đều hồ hởi!

Đôi mắt của Trần Thiên An cũng tràn đầy hung hăng!

Dùng hết sức, kể từ khi bú sữa mẹ đến giờ!

Nhưng vào lúc này, khóe miệng Trương Minh Vũ đột nhiên hiện lên một nụ cười!

Hửm?

Trái tim của Trần Thiên An thắt lại!

Vì lý do nào đó, một cảm giác hoảng sợ không thể giải thích được xuất hiện...

Nhưng mà, anh ta còn chưa kịp phản ứng, Trương Minh Vũ... đã chuyển động!

Cơ thể vẫn ngồi trên ghế.

Nhưng bàn chân... đã đá ra ngoài, thẳng đến ngực của Trần Thiên An!

Đậu!

Trần Thiên An hoảng sợ!

Anh ta muốn tránh đi, nhưng thân thể đã ở trước mặt Trương Minh Vũ!

Tốc độ Trương Minh Vũ thật đáng sợ!

Bùm!

Khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Trương Minh Vũ không nhúc nhích.

Còn Trần Thiên An... đã bay đi rồi.

Hít!

Tiếng hít không khí vang lên!

Tất cả mọi người đều ngây ra!

Cái này……

Khí thế là tốt, nhưng... thất bại rồi?

Bị hạ gục rồi?

Mấu chốt nhất là... Trương Minh Vũ còn không hề đứng lên...

Rắc!

Trần Thiên An đập vỡ một chiếc ghế, chật vật nằm trên mặt đất!

Vẻ mặt đau đớn.

Ngũ quan vặn vẹo, đau đến mức nhe răng!

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Đúng là nóng nảy.

Nhưng như vậy, lại thuận theo ý muốn của Trương Minh Vũ.

Một lúc lâu sau, Trần Thiên An loạng choạng cố gắng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu!

Xung quanh yên lặng như tờ!

Khóe miệng Trương Minh Vũ vẫn mỉm cười, lẳng lặng chờ đợi.

Phù!

Trần Thiên An thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thằng nhãi, mày…mày chờ đấy!"
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1835


Nói vế sau, giọng anh ta đã khàn đặc cả đi!

Nói xong, anh ta quay người lao thẳng vào cửa phòng ăn của nhà hàng!

Hả?

Mọi người đều sững sờ.

Vậy... là đi rồi?

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia kỳ dị.

Anh ta sẽ tìm ai đến à?

Chẳng mấy chốc, Trần Thiên An đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Nhưng mọi người xung quanh vẫn ngơ ngác nhìn.

Lâm Kiều Hân khẽ nhíu mày, hỏi: "Chúng ta... đi không?"

Trương Minh Vũ chần chờ một chút.

Thật lâu sau, anh cười nói: "Cứ từ từ, chờ xem thế nào”.

Anh không lo lắng về chuyện của Thiên Minh.

Anh chỉ lo lắng về việc liệu hôm nay nhà họ Âu Dương hay bên Thần Ẩn có động tĩnh gì hay không thôi.

Đến thì đã đến rồi, chuyện của Thiên Minh hiển nhiên là phải xử lý.

Hợp tác cũng được mà kết thù cũng được.

Trương Minh Vũ giờ chỉ cần một kết quả.

Đánh giá từ tình hình hiện tại, chắc là kết thù...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên một tia bất đắc dĩ.

Rõ ràng đối với họ là chuyện tốt, tại sao hợp tác lại khó khăn như vậy chứ...

Ngay sau đó, đám đông im lặng trở lại vị trí của họ.

Nhưng có thể thấy ánh mắt họ vẫn đổ dồn về phái ba người Trương Minh Vũ.

Lâm Diểu có chút sốt ruột.

Lâm Kiều Hân thì bình tĩnh hơn nhiều.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Trương Minh Vũ ngẩng đầu, phát hiện bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì.

Có đến nữa không đây?

Trương Minh Vũ cau mày, anh không thể chờ đợi được nữa.

Dù sao thế giới bên ngoài còn không biết có bao nhiêu nguy hiểm.

Trong nháy mắt, năm phút lại trôi qua.

Trương Minh Vũ đứng lên và nói: "Được rồi, không đợi nữa”.

Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu cũng lần lượt đứng dậy.

Mọi người xung quanh đều sững sờ.

Đi hả?

Trương Minh Vũ hoàn toàn không để ý, đi về phía cửa nhà hàng.

Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu im lặng theo sau.

Nhưng vào lúc này, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân nặng nề.

Hả?

Trương Minh Vũ khẽ nhíu mày.

Ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện một đám người áo đen từ bên ngoài đi vào!

Khoảng...hơn hai mươi người!

Người cầm đầu là một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm và khuôn mặt cương nghị.

Đôi mắt rất sắc bén!

Bên cạnh ông ta là Trần Thiên An, người vừa bị đánh.

Cái này……

Mọi người xung quanh trợn tròn mắt!

Kịch hay…lại tiếp diễn rồi?

Lâm Kiều Hân khẽ cau mày.

Trong mắt Lâm Diểu hiện lên một tia hoảng sợ!

Sao nhiều người vậy?

Ngay sau đó, đám người tràn vào!

Khí thế hừng hực!

Những người xung quanh phản ứng lại.

Rất nhanh, nụ cười giễu cợt quen thuộc lại xuất hiện trên khóe miệng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1836


Nãy có cơ hội thì không đi!

Sao?

Sốc rồi đúng không!

Đáng đời!

Trong mắt mọi người hiện lên một tia châm chọc.

Trương Minh Vũ vẫn không có biểu cảm gì.

Im lặng chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, nhóm người đã đi đến chỗ Trương Minh Vũ.

Trần Thiên An nghiến răng và hét lên: "Bố, là hắn!"

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Con trai không làm được, thì dẫn bố ra mặt à?

Chút bản lĩnh này...

Trương Minh Vũ bất lực lắc đầu.

Trần Trung Thành híp mắt, lạnh lùng nói: "Mày đánh con trai tao?"

Giọng nói đầy tức giận!

Mọi người xung quanh không khỏi run lên khi nghe thấy thế!

Ông chủ của tập đoàn Thiên Minh! Trương Minh Vũ cười nói: "Nói chính xác là hắn đánh tôi, nhưng đánh không lại”.

Trần Trung Thành trong mắt hiện lên một tia tức giận, lạnh lùng nói: "Chỉ cần là mày đánh là được”.

"Người đâu, dẫn đi”.

Giọng điệu rất bình thản!

Nhưng những người xung quanh không khỏi thầm giật mình!

Đúng là nhân vật tầm cỡ!

Rất nhanh, tất cả ánh mắt giễu cợt lại tập trung vào Trương Minh Vũ!

Giờ thì vui chưa!

Ai cho mày làm loạn ở đây!

Khóe miệng mỗi người đều nở nụ cười châm chọc!

Chẳng mấy chốc, mấy tên côn đồ mặc vest phía sau từ từ đến gần Trương Minh Vũ.

Một đám người!

Động tác của đám người đều thống nhất, trên mặt không có biểu cảm gì!

Đầy áp lực!

Trương Minh Vũ hơi nheo mắt lại.

Ra tay luôn thế à?

Lâm Diểu và Lâm Kiều Hân cau mày, theo bản năng lùi lại một bước.

Quả là đáng sợ.

Mọi người xung quanh cười nhạo không dứt!

Trong mắt Trần Thiên An tràn đầy điên cuồng!

Chẳng mấy chốc, đám người đã ở trong tầm mắt!

Trong mắt Trương Minh Vũ cũng lóe lên một tia ngưng trọng.

Theo lý mà nói thì Long Tam phải ra mặt rồi chứ.

Lẽ nào...

Một dự cảm xấu mơ hồ hiện lên trong lòng Trương Minh Vũ.

Ngay sau đó, hai mươi tên to con bước nhanh về phía trước!

Đi thẳng tới chỗ Trương Minh Vũ!

Trương Minh Vũ nhíu chặt mày, trầm giọng nói: "Lùi lại!"

Lâm Kiều Hân vội vàng kéo Lâm Diểu lui lại mấy bước, đôi mắt đẹp tràn đầy lo lắng.

Chẳng mấy chốc, khoảng hai mươi người đàn ông to lớn đã ở ngay trước mắt!

Đám đông hưng phấn!

Trần Thiên An đã rất phấn khích!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1837


Trương Minh Vũ lui về phía sau hai bước, nhìn chằm chằm người trước mặt!

Anh không ngờ lại trực tiếp như vậy!

Vấn đề hợp tác... có vẻ như không có cách nào để nói ra rồi...

Khoảnh khắc tiếp theo, hai tên to con lao thẳng đến trước mặt họ!

Trương Minh Vũ giữ vừng đùi không phát lực, đột nhiên đưa tay ra!

Chẳng mấy chốc, tay đã có cảm giác!

Trúng rồi!

Khóe miệng Trương Minh Vũ hiện lên một tia giễu cợt.

Đầu ngón tay đột nhiên dùng lực!

Bốp!

Hai tên to con há hốc mồm ngay lập tức!

Trương Minh Vũ tung ra hai nắm đấm như tia chớp!

Bịch bịch!

Tiếng va chạm nặng nề vang lên!

Lỗ mũi hai tên to con túa máu!

Thân thể lảo đảo hai bước rồi ngã xuống đất!

Choáng váng!

Hả?

Mọi người lập tức mở to mắt!

Tàn nhẫn như vậy?

Khóe miệng của Trần Thiên An không khỏi co giật dữ dội!

Ánh mắt Trần Trung Thành lóe lên, lạnh lùng nói: "Cùng lên đi!"

Hả?

Trương Minh Vũ ngạc nhiên liếc một cái.

Lão già này thật thông minh!

Cùng lên, Trương Minh Vũ sẽ không có bất kỳ lợi thế nào!

Khoảnh khắc tiếp theo, hai mươi người còn lại lao lên!

Khóe miệng Trương Minh Vũ co giật dữ dội.

Đã luyện tập cận chiến rồi.

Nhưng... chưa bao giờ đánh hội đồng như thế!

Đám người xung quanh lại cười lạnh.

Thằng này chết chắc rồi!

Trần Thiên An lại lần nữa lớn lối!

Nhưng vào lúc này, một bóng người cường tráng từ trên trời giáng xuống!

Hả?

Tất cả mọi người một lần nữa sững sờ!

Không đời nào?

Định thần nhìn lại.

Lúc này bọn họ mới phát hiện ra bóng người cường tráng kia rơi thẳng vào trong đám người!

Bốp bốp bốp!

Những âm thanh va chạm nặng nề nối tiếp nhau vang lên!

Không phải Long Tam thì còn ai vào đây?

Trong mắt Trương Minh Vũ cũng hiện lên một tia hưng phấn.

Lao vào đám đông!

Những tiếng la hét không ngừng vang lên!

Tất cả mọi người đều chết lặng!
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1838


Ngơ ra!

Trần Thiên An sững sờ!

Trong vòng chưa đầy hai phút, hơn 20 tên côn đồ lần lượt ngã xuống!

Cái này……

Mọi người đều bị sốc!

Trần Trung Thành cũng ngây ra!

Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu thở phào nhẹ nhõm.

Trương Minh Vũ cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

May mà có Long Tam...

Nhưng vào lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên: "Anh thua rồi”.

Hả?

Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều hiện lên vẻ kinh ngạc.

Giọng nói vô cùng kỳ ảo!

Mặc dù mọi người đều nghe được rõ ràng, nhưng không thể xác định được nó truyền từ đâu tới!

Nhìn xung quanh... chẳng có ai cả!

Khoé miệng Trần Thiên An và Trần Trung Thành co giật dữ dội.

Thật sự rất bối rối!

Rốt... rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy?

Trong lòng Trương Minh Vũ dấy lên một dự cảm không lành!

Người này là ai?

Đang nói chuyện với ai vậy?

Chẳng mấy chốc, giọng nói nặng nề của Long Tam vang lên: "Tôi chủ động ra tay, sao có thể thua được chứ?"

Chuyện này...

Trương Minh Vũ nghe vậy, trong mắt lập tức lóe lên vẻ nghiêm trọng!

Đang nhằm vào bọn họ!

Những người khác cũng hoảng hốt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ha ha ha!"

Ngay sau đó, tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp phòng.

Mọi người đều không rét mà run!

Thật khủng khiếp!

Lâm Kiều Hân và Lâm Diểu đều siết chặt nắm đấm.

Cơ thể Trương Minh Vũ căng chặt, sắc mặt nghiêm trọng!

Thực lực của người này… không tầm thường!

Bỗng nhiên, đám đông truyền đến một trận xôn xao!

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào vị trí chiếc bàn ăn ở giữa sảnh!

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Quay đầu nhìn lại.

Lúc này anh mới phát hiện trên bàn còn có một người.

Đây...

Trương Minh Vũ lập tức trợn tròn hai mắt.

Vừa nãy anh không hề để ý...

Hơn nữa... tại sao lại cảm thấy hơi quen mắt vậy nhỉ?
 
Sáu Người Chị Gái Cực Phẩm Của Tôi
Chương 1839


Đám người náo động.

Mọi người nhanh chóng giữ khoảng cách với chiếc bàn ở giữa.

Tất cả mọi người đều lui sang một bên!

Vô cùng kinh hãi.

Người đàn ông lạnh lùng bật cười rồi ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt của hắn xuất hiện ngay trong tầm mắt…

Là hắn!

Trong mắt Trương Minh Vũ nhanh chóng lóe lên một tia sáng!

Anh không ngờ lại là người đàn ông đã chặn bọn họ lại trên đường trở về từ Tĩnh Châu ngày hôm đó!

Vết thương trên đùi Trương Minh Vũ cũng chính là do hắn đá!

Chuyện này...

Trong mắt Trương Minh Vũ lóe lên vẻ nghiêm trọng.

Phải cảnh giác!

Người này... quá mạnh!

Bố con Trần Trung Thành đứng ở một bên với vẻ mặt mông lung.

Hoảng hốt!

Khoảng hai mươi người đàn ông vạm vỡ đang r*n r* đau đớn trên mặt đất cũng chật vật tránh sang một bên.

Họ sợ bị liên lụy!

Long Tam hạ giọng nói: "Cậu Minh Vũ, người này chính là Dạ Thập Nhất”.

Hả?

Nghe vậy, Trương Minh Vũ đột nhiên nhíu mày.

Dạ Thập Nhất? Dạ Thập Nhị?

Chẳng mấy chốc, Trương Minh Vũ và Dạ Thập Nhất đã trở thành chủ đề bàn tán của mọi người.

Ngược lại, Trần Trung Thanh và Trần Thiên An lại bị đuổi ra ngoài…

Long Tam hạ giọng nói: "Nói đi, hôm nay anh muốn thế nào?”

Dạ Thập Nhất xuôi tay, cười nói: "Không muốn gì cả, tôi tới là để giúp các người".

Hả?

Trương Minh Vũ cau mày.

Long Tam lãnh đạm nói: "Giúp chúng tôi sao?"

Dạ Thập Nhất gật đầu, nói: “Không sai, anh quên rồi à? Tôi chính là bảo vệ ở trong thang máy”.

Hả?

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh lập tức sửng sốt.

Dạ Thập Nhất này…thuộc phe nào vậy?

Trương Minh Vũ cũng sửng sốt.

Trần Thiên An nghiến răng nghiến lợi!

Rõ ràng là đến để báo thù!

Nhưng tại sao… sự chú ý lại bị người khác chiếm hết vậy?

Trần Thiên An tiến lên một bước, giận dữ quát: "Mẹ kiếp! Hóa ra bảo vệ của ông đây lại chính là mày! Mày đang tự tìm cái chết đấy hả?”

Lửa giận trong lòng hoàn toàn bộc phát!

Ơ kìa...

Mọi người sững sờ.

Trần Trung Thành khẽ quát: "Thiên An! Im miệng!"

Sự việc còn chưa rõ ràng, Trần Trung Thành cũng không dám nói gì bậy bạ.

Trần Thiên An giật mình.

Nhưng… anh ta không cam lòng!

Dạ Thập Nhất cau mày, hờ hững quan sát Trần Thiên Ân bằng ánh mắt nghiền ngẫm.
 
Back
Top Dưới