Ngôn Tình Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn Bã

Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn Bã
Chương 40: 40: Lấy Anh Nhé! 2


Nhưng cô ta cũng phải đề phòng cô lấy lùi làm tiến, dù sao nhìn sắc mặt của Cận Việt Thần thì biết, nó u ám như mây đen trên bầu trời.

Ba đứa nhỏ ngơ ngác nhìn theo ánh mắt của mẹ.

Diệp Huyên phản ứng theo quán tính nói, "Chết thật! Cái quái gì vậy?"

Tại sao người đàn ông đó lại đi cùng chị gái đó?

Trước đây thì không sao, nhưng hôm nay chúng vừa nhận được báo cáo xét nghiệm ADN từ bệnh viện.

Người đàn ông này là cha của chúng!

Bên cạnh đột nhiên có một bàn tay vươn ra, bịt miệng Diệp Huyên lại.

Diệp Huyên ngẩng đầu nhìn anh trai của mình, trong đôi mắt to tròn đầy vẻ kinh ngạc.

"Ưm ưm! "

Diệp Lận mặt không cảm xúc, lắc đầu rồi lại nhìn lên phía trên lầu.

"Chúng ta không có cha! Trước đây không có, bây giờ cũng sẽ không có!" Càng không cần phải có!

Cậu bé có hơi lo lắng nhìn về phía mẹ mình.

Ngược lại, điều đáng lo ngại hơn bây giờ là tâm trạng của Diệp Tiểu Vi.

Mặc dù mẹ đang cười nhưng cậu bé luôn cảm thấy nụ cười đó còn xấu hơn cả khóc.

Trước kia cậu bé không có bất kỳ cảm xúc thích hay không thích người đàn ông đó, nhưng lúc này, cậu bé lại cảm thấy có hơi chán ghét.

Chúng đã bàn với nhau rất lâu, chúng muốn cho mẹ trải qua ngày sinh nhật này một cách vui vẻ, nhưng bây giờ mọi chuyện đã đi tong hết rồi!

Tất cả đều do Cận Việt Thần!

Hơn nữa, lúc này người đàn ông đó lại còn muốn cầu hôn người phụ nữ đó?

Cái quái gì đây?

Trên lầu, bầu không khí căng thẳng.

Lam Chỉ Nhu thấy Cận Việt Thần vẫn không có hành động gì, trái tim cô ta như rơi xuống đáy vực.

Cô ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào Cận Việt Thần.

"A Thần, buông tha cho cô ấy cũng là buông tha cho chính bản thân anh.

Bây giờ cô ấy đã có chồng, có gia đình, có con cái, mọi thứ đều tốt đẹp.

Còn về phần em, những chuyện xảy ra trước ngày hôm nay, em để cho anh muốn sao cũng được! Nhưng chuyện tối nay làm ầm ĩ như vậy, nếu anh muốn đổi ý thì em phải giải quyết thế nào đây?"

Cận Việt Thần ngước nhìn Lam Chỉ Nhu, cắn chặt răng.

Anh biết chứ, nhưng!

Mọi người ở tầng hai đều dõi theo một màn này, các phóng viên còn quay cận cảnh đôi mắt đỏ hoe của Cận Việt Thần.

Cái này là do anh xúc động quá không nói nên lời phải không?

Họ đều hiểu mà!

Trong lòng Lam Chỉ Nhu lạnh buốt, cô ta cụp mắt xuống, gượng cười.

"Tối nay Cận tổng không nói được là không liên quan đến em đâu nhé.

Nếu anh không nói gì nữa thì em đi đây.

"

Giọng nói tỏ vẻ nũng nịu khiến mọi người lại bật cười.

Không biết ai đã hô lên, những người khác cũng bắt đầu hô.

"Hôn đi! Hôn đi!"

Lúc này, khi mọi người đang dõi theo thời khắc quan trọng, Cận Việt Thần nhận lấy chiếc nhẫn từ trợ lý, cơ thể anh cứng ngắc quỳ một gối xuống trước mặt Lam Chỉ Nhu.

Sau đó chiếc nhẫn được nâng lên cao.

Mọi người nín thở theo dõi cảnh tượng này, nhìn không chớp mắt, sợ là sẽ bỏ sót chi tiết nào đó.

Diệp Tiểu Vi cũng đứng đó, nhìn chằm chằm.

Chỉ cần nhìn thấy cảnh này, trái tim cô sẽ chết phải không?

Sau khi người đàn ông đó kết hôn với cô gái đó, có lẽ sẽ không còn liên quan gì đến cô nữa phải không?

Sau đó chờ khi Lam Chỉ Nhu có con, có lẽ anh sẽ không giành con với cô nữa phải không?

Chẳng phải cô nên vui sao? Đúng vậy, cô nên vui mới phải!

Diệp Tiểu Vi mỉm cười.

Diệp Tiểu Vi khóc.

Nước mắt cô rơi xuống đất như dây hạt cườm bị đứt, cô chẳng thể chờ để xem hết màn cầu hôn, hai mắt cô đỏ hoe, cúi xuống bế Diệp Trăn rồi trực tiếp đi ra ngoài.

Diệp Huyên và Diệp Lận nhìn nhau, chúng nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đi theo.

Ngay khi Diệp Tiểu Vi rời đi, một giọng nói rõ ràng vang lên từ tầng hai.

"Lấy anh nhé!"
 
Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn Bã
Chương 41: 41: Mẹ Ơi Con Thất Tình Rồi! 1


Ngay lập tức tiếng vỗ tay vang dội khắp nhà hàng.

Diệp Tiểu Vi đứng cứng đờ, sau đó nhanh chóng bế con gái ra khỏi nhà hàng.

Sau khi gió lạnh thổi khô nước mắt trên mặt cô thì cô mới nhận ra mình đã bế Diệp Trăn đi được hơn nửa giờ.

Đứa bé trong vòng tay cô không nói gì, Diệp Lận và Diệp Huyên cũng im lặng đi theo phía sau cô.

Khóe mắt cô lại nóng bừng, như có chất lỏng đang rưng rưng ở đó.

Cô là một người mẹ mà cô lại chẳng quan tâm đến cảm xúc của con mình, điều đó có vẻ khá tệ phải không?

Diệp Trăn lau nước mắt cho Diệp Tiểu Vi, tay cô bé đặt vào rốn của mình.

"Mẹ đừng khóc nữa được không nào? Mẹ khóc, tim Trăn Trăn đau lắm!"

Diệp Huyên đặt tay vào trái tim mình và phổ cập kiến thức kịp thời cho em gái.

"Trăn Trăn ngoan, đó không phải là trái tim, ở đây mới phải! Em nhìn anh này, nó ở đây! "

"Nhưng John chạm vào đây để thổ lộ với em, nói là muốn em làm bạn gái của cậu ấy, nói sau này sẽ cưới em đấy?"

Diệp Huyên cau mày, tức muốn xì khói.

"Anh biết là thằng nhóc đó chẳng tốt lành gì, suốt ngày cứ lảng vảng trước mặt em! Trăn Trăn, thằng nhóc đó chỉ lừa em thôi.

Anh còn thấy cậu ta cũng nói như vậy với Jennifer và Kylena nữa đấy.

"

"Không thể nào!"

"Là thật đấy! Nếu không tin thì em có thể hỏi anh hai.

"

Diệp Lận ở bên cạnh cũng gật đầu.

Diệp Trăn liền òa lên khóc, ôm cổ Diệp Tiểu Vi khóc nấc.

"Mẹ ơi, Trăn Trăn thất tình rồi!"

Diệp Tiểu Vi dở khóc dở cười, thấy sắc mặt con gái dần dần tái xanh, cô vội vàng móc từ trong túi ra một lọ thuốc đút cho Diệp Trăn.

"Ngoan nào, nghe lời mẹ, uống cái này trước đi! John không có gì tốt cả, sau này mẹ sẽ tìm cho con người tốt hơn!"

Diệp Huyên và Diệp Lận cũng vội vàng gật đầu.

"Đúng, đúng, không có John thì em còn có mẹ và bọn anh mà.

Sau này anh cũng sẽ tìm người tốt nhất cho em.

"

Diệp Lận nhíu mày thật chặt.

"Hay là John quan trọng hơn mẹ và bọn anh?"

Diệp Trăn ngoan ngoãn uống thuốc, thút thít, lắc đầu.

"Không, không phải! Mẹ quan trọng, các anh cũng, cũng quan trọng!"

Diệp Tiểu Vi hôn lên tóc Diệp Trăn.

Vì có bọn trẻ nên Diệp Tiểu Vi tạm thời quên đi nỗi buồn và nỗi đau trong lòng.

Cô vốn định tùy tiện tìm một nơi để ăn một bữa thì lại phát hiện ra mình đã đi đến gần trường đại học của cô trước đây.

Ký ức lại ùa về.

Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, vứt bỏ tất cả quá khứ.

"Đây là trường học của mẹ, các con có muốn cùng mẹ vào xem thử không?"

"Muốn, muốn, muốn!"

"Mẹ ơi, Trăn Trăn cũng muốn.

"

Diệp Tiểu Vi không đưa bọn trẻ vào trường mà rẽ vào khu chợ phía sau.

Đã gần tám giờ tối nhưng con đường phía sau trường đại học là một nơi rất náo nhiệt.

Nơi này có đủ loại hàng quán, cửa tiệm, tất cả đều rất đông đúc và rất sôi động.

Đột nhiên, Diệp Trăn dùng bàn tay nhỏ bé bịt mũi lại, cau mày thật chặt.

"Mẹ ơi, mẹ ơi, mùi gì thế? Mùi hôi quá, có phải có ai ị ở đây không?"

Diệp Tiểu Vi không biết nên khóc hay nên cười, cô lắc đầu, đưa cô bé đến một quầy hàng gần đó.

"Chú ơi, cho cháu hai phần đậu hũ thối chiên, một phần có ớt, một phần không ớt!"

Chẳng bao lâu, hai chiếc hộp nhỏ được đưa đến, còn đang tỏa ra mùi thơm đặc trưng.

Diệp Trăn nhìn những thứ có màu đen như mực, cô bé dụi mắt, mếu máo kéo tay Diệp Tiểu Vi.

"Tội nghiệp mẹ quá, mẹ lại phải ăn thức ăn bị hỏng.

Trăn Trăn có tiền này, Trăn Trăn cho mẹ nhé?"

Diệp Tiểu Vi dở khóc dở cười kể cho Diệp Trăn nghe về món đậu hũ thối này.

Sau khi kể xong, cô lại khuyến khích ba đứa nhỏ ăn thử.

Ông chủ quầy đậu hũ thối giơ ngón tay cái lên khen ngợi Diệp Tiểu Vi.

"Cô cũng biết những thứ này sao? Thật tuyệt vời!"

Diệp Tiểu Vi mỉm cười không nói gì, nhưng nụ cười trong ánh mắt lại nhạt đi đôi chút.

Sáu năm trước, cô cũng không ăn nó, chính là Cận Việt Thần nắm tay cô vừa dỗ dành vừa lừa cô ăn.

Nguồn gốc này cũng được anh kể lại.
 
Sáu Năm Sau, Ba Đứa Con Đáng Yêu Đưa Mẹ Đi Tra Tấn Người Cha Tổng Tài Cặn Bã
Chương 42: 42: Mẹ Ơi Con Thất Tình Rồi! 2


Thật đáng tiếc là cảnh còn người mất.

Hai phần đậu hũ thối chưa đến mười đồng, Diệp Tiểu Vi lập tức đưa bọn nhỏ đến một quán ăn lâu đời ở phía trước.

"Trước đây mẹ thường xuyên đến quán ăn này! Quán ăn này đã mở ở đây được hơn trăm năm rồi, thật sự là một quán ăn trăm năm tuổi! Chủ quán ở đây nấu mì rất ngon!"

Diệp Trăn nhảy cẫng lên, vỗ tay.

"Trăn Trăn muốn măm mì! Trăn Trăn muốn măm mì!"

Diệp Trăn khi nôn nóng sẽ nói không rõ ràng.

Ngay khi Diệp Huyên và Diệp Lận đang sửa cách phát âm của Diệp Trăn thì Diệp Tiểu Vi đã được người khác nhận ra.

"Là Tiểu Vi đây sao?"

Diệp Tiểu Vi quay đầu nhìn lại, lập tức nở nụ cười tươi.

"Thím Trần, thím còn nhớ cháu sao? Bao nhiêu năm rồi, thím và chú vẫn khỏe chứ?"

Thím Trần nhìn ba đứa bé bên cạnh cô, liền mỉm cười.

"Sao lại không nhớ chứ? Đôi tình nhân trẻ các cháu lúc đó ngày nào cũng đến quán chúng tôi ăn mà! Chúng tôi vẫn khỏe! Trông hai đứa khá hạnh phúc đấy, nhưng mà cha bọn trẻ đâu? Sao không cùng đến?"

Hai đứa?

Diệp Tiểu Vi mỉm cười lắc đầu.

"Anh ấy có việc, rất bận, không đến được.

Thím Trần làm cho cháu tô mì nhé, cho bọn nhỏ mỗi đứa làm nửa phần là được, nhiều quá chúng ăn không hết.

Cháu ở nước ngoài luôn nhớ đến hương vị ở đây!"

"Được, được, được, các cháu tìm chỗ ngồi trước đi.

Thím sẽ bảo chú nấu ngay cho cháu.

Các cháu nhờ chút nhé, sẽ xong ngay."

Mì của họ rất ngon và rất đông khách.

Bốn mẹ con phải chờ rất lâu mới tìm được chỗ ngồi.

Nhưng đến khi được ăn mì thì đã không làm Diệp Tiểu Vi thất vọng, nó vẫn là công thức như trước, vẫn có hương vị như xưa.

Ngoại trừ...

Người ngồi cạnh cô đã khác.

"Mẹ ơi, sau này chúng ta đến đây măm, măm cơm có được không?"

"Trăn Trăn, không phải măm! Nhìn anh này, ăn!"

"Măm! Là măm! Mẹ ơi..."

Cô bé kéo dài giọng nói làm nũng, Diệp Tiểu Vi nhìn Diệp Lận rồi mỉm cười thúc giục bọn nhỏ ăn nhanh.

Nhưng bữa ăn chưa ăn xong thì cô đã nhận được cuộc gọi của người bạn thân là Tiết Manh Manh.

"Các cậu đi đâu thế? Mình tìm mãi không gặp.

Khiếp thật! Cậu không biết đấy, cảnh tượng cầu hôn tối nay đúng thật là lãng mạn, thật là đẹp!"

Nụ cười trên môi Diệp Tiểu Vi hơi nhạt đi.

"Vậy sao? Vậy là nên...chúc mừng họ!"

"Đúng đó? Mình xong việc rồi, cậu đang ở đâu vậy? Bây giờ mình đến tìm cậu nhé?"

"Không cần đâu! Bọn mình đang ở ngoài ăn mì, cũng sắp về nhà rồi!"

"Hả?"

"Vừa rồi Trăn Trăn có chút không khỏe, bọn mình không muốn ở bên ngoài quá lâu."

Diệp Trăn từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh, nên cần phải chăm sóc kỹ.

"Tội nghiệp cô bé quá! Nhưng mà hôm nay cô bé chơi violin hay thật đấy, đã khiến rất nhiều người có mặt đều thấy sốc! Cậu nghĩ nếu chúng ta nói với Cận Việt Thần một tiếng, để vợ sắp cưới của anh ấy dạy Trăn Trăn chơi violin thì sao hả?"

Ba đứa nhỏ theo bản năng quay sang nhìn Diệp Tiểu Vi.

Sắc mặt Diệp Tiểu Vi rất nhạt, màu môi càng nhạt hơn.

"Trăn Trăn có thầy dạy rồi!"

"Ồ, được thôi!"

Tiết Manh Manh gãi gãi đầu, cúp điện thoại, không biết có phải là do tưởng tượng hay không, cô ấy cứ cảm thấy Tiểu Vi rất lạ, còn lạ ở chỗ nào thì cũng không nói ra được.

"Manh Manh? Cô không ngại tôi gọi cô như vậy chứ?"

Tiết Manh Manh quay đầu lại mỉm cười.

"Không, không, không sao, không sao! Cô Lam, xin chúc mừng!"

"Cảm ơn cô! A Thần đã bao hết cả nhà hàng này, cô và bạn của cô dùng bữa xong rồi mới đi, cũng xem như là chúc mừng cho chúng tôi."

"Hi hi! Tôi thì được, bạn tôi thì chắc không rồi! Cô ấy còn có ba đứa nhỏ, đứa nhỏ nhất mắc bệnh tim bẩm sinh, phải được chăm sóc kỹ nên đã về trước rồi!"

"Thật sao? Có nặng lắm không? Tình cờ là tôi có quen biết với vài chuyên gia giỏi, có cần tôi giới thiệu giúp không?"

"Hả? Đương nhiên là được chứ! Cám ơn cô Lam, cám ơn cô Lam!"

Tuy nhiên, khi hai người đang nói chuyện, Cận Việt Thần từ phòng riêng bước ra, bầu không khí lại rơi vào im lặng.
 
Back
Top Dưới