Cập nhật mới

Ngôn Tình Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 20


Trên khuôn mặt dính đầy máu của Cố Kiến Minh hiện lên một nụ cười gượng gạo.
“Chỉ cần gặp được em, là anh hết đau.”
Người đàn ông trước mặt mình, đã lâu rồi không gặp, lại có cảm giác như khoảng thời gian trước kia bọn họ ở bên nhau.
Khi đó Cố Kiến Minh sẽ nói những lời như vậy để làm cô vui vẻ.
Nhiễm Bình hơi phân tâm, tay dùng sức mạnh hơn.
Cố Kiến Minh hít hà một hơi, giương mắt thấy Nhiễm Bình đang cười nhẹ.
Lâu rồi anh cũng không Nhiễm Bình cười với mình: “Bình Bình, từ khi nào em lại trở nên xấu tính như vậy?”
“Hôm nay.”
Tay nghề của Nhiễm Bình thành thạo, đem vết thương của Cố Kiến Minh rửa sạch sẽ nhanh chóng.
Không thể không nói, Cố Kiến Minh là một người mạnh mẽ, trên người anh chi chít vết thương.
Có những vết thương cô đã nhìn thấy trước đây và cũng có những vết thương mới.
“Mấy năm qua anh lại bị thương sao?” Nhiễm Bình nhìn những vết thương khiến người ta sợ hãi.
Cố Kiến Minh nghe thấy sự lo lắng trong giọng nói của Nhiễm Bình, lòng anh có chút vui sướng, xem ra mấy năm không gặp, Bình Bình đã không còn tỏ ra kiêng dè với anh.
“Đánh giặc làm sao không bị thương? Chẳng phải làm bác sĩ thỉnh thoảng em vẫn bị thương sao?”
“Anh không sao.”
Mặc dù anh ta đã nói như vậy, Nhiễm Bình vẫn làm kiểm tra cho anh từ trên xuống dưới, phát hiện chỉ bị ngoại thương, mới âm thầm thở phào một hơi.
Kỳ lạ cô lo lắng gì chứ?
Ngoại trừ hai người này, hôm nay không còn bệnh nhân nào khác.
Phó Bân có thể đi lại, nên đã chọn xuất viện về thăm nhà.
Nhiễm Bình tiễn anh ra cửa: “Đội trưởng, thật may là anh đã trở về!”
“Tôi còn chờ anh dẫn tôi đi dạo huyện Tô Hà đó!”
Phó Bân cảm thấy sau khi Nhiễm Bình ở nơi này một thời gian, đã không còn căng thẳng như lúc ở tiền tuyến nữa.
Là bởi vì Cố Kiến Minh sao?
Trong lòng Phó Bân có chút không thoải mái.

“Tôi sẽ ở đây một thời gian, chắc chắn sẽ có cơ hội.”
Đúng lúc đó, thấy Cố Kiến Minh chống nạng đi ra: “Phó Bân, hai chúng ta là anh em sống chết có nhau, đến lúc đó làm phiền cậu dẫn vợ chưa cưới của tôi đi dạo.”
Phó Bân cũng là đàn ông, anh đương nhiên biết Cố Kiến Minh cảnh cáo anh.
17.
Bọn họ từng đính hôn, anh đã chậm một bước.
“Được.”
Nói xong, anh nhìn Nhiễm Bình: “Tôi đi đây.”
Sau đó rời khỏi trung tâm Y Tế huyện.
Nhiễm Bình quay đầu lại: “Anh cố ý nói như vậy phải không?”
Cố Kiến Minh nhướng mày, không có phủ nhận: “Không còn cách nào, ai biểu cậu ta thích em.”
“Anh nói bậy.”
Nhiễm Bình không tin, cô và Phó Bân chỉ đơn giản là đồng đội.
Hơn nữa đội trưởng chưa từng thể hiện tình ý trước mặt cô.
“Tốt nhất là em đừng tin, Bình Bình, chân anh đau.”
Cố Kiến Minh tỏ ra đáng thương mà nhìn cô, Nhiễm Bình bất lực, chỉ có thể dìu anh ta trở về phòng bệnh.
Phó Bân về đến nhà, mợ Lý Thải Hà vui mừng mà lau nước mắt.
“A Bân, con trở về khỏe mạnh là tốt rồi, nếu không mợ không biết phải ăn nói như thế nào với ba mẹ con.”
Phó Bân được mợ dìu lên giường nằm: “Mợ, mợ có nhận được thư của con không?”
Lý Thải Hà liên tục gật đầu.
“Là bác sĩ Nhiễm đem về, mấy năm nay con bé khám bệnh cho mợ và cậu của con đều không nhận tiền.”
“Nói là tiền tuyến đã được con chăm sóc, nên cũng muốn giúp đỡ hai người già chúng ta.”
“A Bân, mợ thấy bác sĩ Nhiễm cũng đang độc thân, hay là để mợ đi ngỏ lời với con bé nhé!”
Nghe thấy lời này, trong lòng Phó Bân chua xót.
“Không cần đâu mợ, lần này người về cùng con chính là chồng chưa cưới của cô ấy.”
“Chồng chưa cưới của cô ấy là doanh trường, con không thể so được.”
Nghe cháu trai nói vậy, Lý Thải Hà cũng không nói vào nữa: “Tiếc quá, nhưng mà bác sĩ Nhiễm có tấm lòng rất tốt, người lại xinh đẹp, xứng đáng có một người chồng là doanh trưởng.”
“Không biết vị doanh trưởng kia có xứng với cô ấy không?”
Ánh mắt Lý Thải Hà có chút tiếc nuối mà nhìn cháu trai của mình: “Con lo mà nghỉ ngơi cho tốt, mợ đi làm hoành thánh, hôm nay là Đông chí, con về thật đúng lúc.”
Bà đi làm hoành thánh, Phó Bân thở dài một tiếng, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Buổi tối, Lý Thải Hà gửi một ít sủi cảo đến trung tâm Y Tế huyện.
Sau khi trở về, bà đóng cửa lại, ngồi đối diện với Phó Bân: “Vừa rồi mợ đi đưa sủi cảo, vừa lúc nhìn thấy bác sĩ Nhiễm cùng một người thanh niên cao ráo trong phòng bệnh, hỏi ra mới biết đó là doanh trưởng.”
“Trông rất là xứng đôi!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 21


Phó Bân nghe thấy, liền ho một cái, Lý Thải Hà vội vàng rót cho cháu trai một ly nước: “Ăn từ từ thôi!”
…………….
Phòng bệnh, trung tâm Y Tế huyện.
Cố Kiến Minh giống như bị liệt, hai tay đặt ở trên chăn.
“Bình Bình, anh đói, muốn ăn sủi cảo!”
Nhiễm Bình nhìn dáng vẻ xấu xa của anh ta, không thèm quan tâm: “Tôi đi nhờ Viện trưởng đến xem tay anh bị làm sao, như thế nào mà đến tự múc ăn cũng không thể?”
Nói rồi xoay người muốn đi, Cố Kiến Minh liền giữ tay cô lại.
Nhiễm Bình nhìn tay của mình, lại nghe thấy Cố Kiến Minh cười: “Thấy em muốn đi, tay anh lại khỏi rồi, thật là kỳ tích của y học.”
“Anh dù sao cũng là doanh trưởng, lại dùng mấy cái trò trẻ con này.” Nhiễm Bình tức giận.
Cố Kiến Minh kéo cô ngồi lên giường, khóe môi cong lên: “Nếu anh không làm vậy, em sẽ không để ý đến anh.”
“Anh chỉ trẻ con trước mặt em.”
Nhiễm Bình nhìn anh ta, khuôn mặt, thần thái vẫn như cũ, năm đó cô đã bi gương mặt này làm cho mê mệt.

Sau khi sống lại, trong lòng cô thực sự không còn anh ta nữa.
Nhưng sau khi trải qua sinh tử, cô lại nhận ra rằng có vài chuyện có lẽ là hiểu lầm, cô không biết phải giải quyết những cảm xúc này như thế nào nữa.
“Cố Kiến Minh, khi nào anh đi?” Nhiễm Bình hỏi.
Ánh mắt lấp lánh của Cố Kiến Minh lại tối sầm: “Em vẫn không muốn ở bên anh sao?”
“Ý của tôi không phải như vậy.”
Nhiễm Bình suy nghĩ một lúc: “Anh vẫn muốn đi chiến đấu, tôi và anh nhất định sẽ tiếp tục xa cách, anh tốn nhiều công sức để theo đuổi tôi làm gì?”
Ánh mắt Cố Kiến Minh ngày càng tối: “Anh chỉ muốn ở bên cạnh người mình yêu.”
“Nhiễm Bình, em có thể đừng lạnh lùng như vậy nữa được không?”
Nhiễm Bình cũng biết lời nói của mình vừa rồi rất khó nghe nên không có cãi lại.
Mở hộp cơm của dì Lý đưa tới, sủi cảo bây giờ không có phong phú như những năm 2000, chỉ có mỡ lợn và rau trộn.
Thập niên 60, người người nhà nhà phải ăn vỏ trấu nuốt rau dại, có thể ăn sủi cảo là tốt lắm rồi.
Nhiễm Bình chấm một ít giấm, rồi đưa một cái sủi cảo về phía Cố Kiến Minh.
Ai ngờ Cố Kiến Minh quay mặt đi chỗ khác, dáng vẻ giận dỗi.
“Không ăn thì tôi ăn!”
Vừa nói Nhiễm Bình vừa cắn một cái.
“Ngon quá! làm việc mệt mỏi cả ngày, lại được ăn sủi cảo nóng hổi, thật thích!”
Cố Kiến Minh cũng rất đói bụng, nhìn Nhiễm Bình như vậy, cũng nguôi giận: “Nào có ai lại đối với bệnh nhân như vậy?”
Nhiễm Bình nghe vậy, lại gắp một miếng sủi cảo lên, chấm vào giấm, lại đưa đến miệng anh ta một lần nữa.
Anh ta không chút do dự mà ăn liền: “Đúng là ngon thật.”
Cứ như vậy, khoảng cách giữa hai người đã được phá vỡ.
Nhưng Nhiễm Bình cũng không có hứa hẹn bất cứ điều gì, Cố Kiến Minh cũng không còn tạo áp lực cho cô nữa.
Tết Âm Lịch, mọi người trong huyện cùng nhau đón Tết.
18.
Nơi này là một huyện nhỏ vùng biên giới, dường như đã bị Cách Mạng Văn Hóa lãng quên.
Nhiễm Bình thậm chí còn muốn ở đây lâu dài, sợ rằng khi vào trong nước, mọi chuyện sẽ thay đổi.
Bởi vì tuyết lớn, Cố Kiến Minh không thể trở về, nên đã gửi tin báo cáo với cấp trên, sau đó ở lại đây ăn Tết.
Viện trưởng cũng rất thích Cố Kiến Minh, bởi vì anh ta rất siêng năng.
Từ sau khi vết thương của anh ta bình phục, trong viện có việc gì anh cũng đều phụ giúp.
“Đúng là chiến sĩ từng ra chiến trường, làm gì cũng nhanh nhẹn!”
Viện trưởng nhìn Cố Kiến Minh đang dọn lò than, vui vẻ mà nói với Nhiễm Bình: “Chàng trai này không tệ, đối với cô cũng rất tốt, cô cũng lớn tuổi rồi, cũng nên suy nghĩ…”
Nhiễm Bình phủi tuyết trên vai Viện trưởng: “Sao Viện trưởng lúc nào cũng muốn tôi kết hôn?”
Viện trưởng thấy vậy cũng lẩm bẩm: “Tôi cũng vì muốn tốt cho cô!”
Cùng Viện trưởng làm việc chung một thời gian, Nhiễm Bình cũng đã xem ông là trưởng bối trong nhà:
Vội vàng an ủi: “Tôi biết rồi! Tôi sẽ suy nghĩ!”
……………..
Ngày mùng một, người dân huyện Tô Hà đổ ra đường đón năm mới.
Cố Kiến Minh mặc áo khoác quân đội, Nhiễm Bình khoác áo bông cùng nhau đi dạo phố.
Bác sĩ cùng quân nhân luôn được mọi người tôn trọng ở cái huyện nhỏ này, nhưng mọi người chỉ quen biết Nhiễm Bình.
Vì thế mọi người đều nhiệt tình chúc mừng Nhiễm Bình: “Bác sĩ Nhiễm, năm mới vui vẻ!”
“Năm mới vui vẻ!” Nhiễm Bình đáp lại từng người.
Cũng có người hỏi: “Bác sĩ Nhiễm, đây là bạn trai của cô sao?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 22


Nhiễm Bình muốn phản bác, nhưng lại nghe Cố Kiến Minh nói: “Đúng vậy, năm mới vui vẻ!”
“Thật không ngờ, bạn trai của bác sĩ Nhiễm lại là quân nhân, dáng vẻ thật đẹp trai, trông rất là xứng đôi!”
Nhiễm Bình cũng không muốn phản bác, có một người đàn ông như vậy đi bên cạnh, cũng có chút mặt mũi.
Ai cũng có chút hư vinh trong lòng, Nhiễm Bình cũng muốn hưởng thụ một chút.
Dọc đường nhộn nhịp, âm thanh vui vẻ náo nhiệt, có người muốn đưa cho Nhiễm Bình một củ khoai nướng.
Nhiễm Bình từ chối mãi không được, mới nhận lấy.
Quay đầu cô liền đưa cho Cố Kiến Minh: “Bóc vỏ đi!”
Cố Kiến Minh cười cười cầm lấy: “Anh biết thế nào em cũng sẽ nhận mà, anh nhớ em rất thích ăn khoai nướng.”
“Cũng thật khó từ chối, ở một nơi nhỏ bé như thế này, đây là cách mọi người thể hiện lòng tốt với nhau!” Nhiễm Bình đính chính.
Hai người vui vẻ nói chuyện, đi được một lát liền gặp Phó Bân.
Bên cạnh Phó Bân cũng có một cô gái, tuổi tác thoạt nhìn nhỏ hơn Nhiễm Bình một chút.
“Đội trưởng, anh cũng đi dạo phố sao?”
Nhiễm Bình bước lên chào hỏi.
Cố Kiến Minh cũng chậm rãi theo sau: “Phó đội trưởng, cùng bạn gái đi dạo sao?”
Sau chuyện đó, Phó Bân cũng đã biết điều chỉnh cảm xúc của bản thân: “Đây là Lý Thu Vân, là cháu gái của mợ tôi, em ấy sẽ ở đây một thời gian.”
“Thu Vân, đây là bác sĩ Nhiễm, đây là Cố doanh trưởng.”
Phó Bân giới thiệu Lý Thu Vân, nhưng không hề phủ nhận đây là bạn gái của anh ta.
“Chào bác sĩ Nhiễm, chào Cố doanh trưởng!”
Lý Thu Vân có nụ cười đẹp và dễ thương.
Nhiễm Bình vừa thấy đã thích: “Chào em, năm mới vui vẻ!”
“Muốn đi cùng nhau không?” Cố Kiến Minh đề nghị.

Phó Bân cũng không có từ chối: “Được!”
Ví thế bốn người sóng đôi nhau theo cặp, đi trên phố đến gần trưa mới tách nhau ra.
Lúc rời đi Phó Bân hỏi Nhiễm Bình: “Cấp trên muốn cô quay về quê nhà, làm việc ở trung tâm y tế địa phương, cô có ý kiến gì không?”
Tin này cũng quá bất ngờ, Nhiễm Bình vẫn chưa suy nghĩ được gì.
“Không phải quay lại tiền tuyến sao?”
Phó Bân lắc đầu: “Hiện tại tạm thời đã đủ người.”
Cố Kiến Minh liếc nhìn Phó Bân một cái, không nói gì.
Sau Tết, Nhiễm Bình phải về quê, còn Cố Kiến Minh lại tiếp tục ra tiền tuyến.
Ngày chia tay, Nhiễm Bình đi tiễn anh, tự tay choàng chiếc khăn len mà cô đã đan cho anh.
Thật ra, kiếp trước cô cũng có đan có anh một chiếc khăn choàng.
Khi đó, anh ở thôn Linh Lung vẫn thường mang, sau đó vì lúc nhận lệnh ra trận quá gấp nên đã bỏ quên lại.
Sau này, Nhiễm Bình thường mang chiếc khăn đó, xem như là vẫn còn anh bên cạnh.
“Sống tốt trở về!”
Nhiễm Bình nhìn vào mắt anh, lại một lần chia ly, cô phát hiện dường như bọn họ đã quay trở lại điểm xuất phát.
Điều khác biệt là, lần này cô có vài điều giữ trong lòng không nói ra.
Cố Kiến Minh cao hơn cô một cái đầu, khẽ vuốt tóc cô: “Được.”
“Nếu anh không có trở về, thì tìm một người tốt để lấy đi!”
“Ít nhất phải tốt hơn anh!”
Nhiễm Bình cười cười: “Được!”
Cố Kiến Minh đi rồi, Nhiễm Bình cũng trở về quê.
Huyện Tòng Giang xây một bệnh viện ở thôn Linh Lung, phòng khám Trung y và trạm Phòng dịch của huyện đều sáp nhập vào bệnh viện Huyện.
Nhiễm Bình trở thành bác sĩ ngoại khoa ở đây.
Về đến đây, Nhiễm Bình mới phát hiện huyện Tô Hà vì là huyện gần biên giới tuy đơn sơ lạc hậu nhưng vẫn có thể giữ lại chút yên bình, hiếm có, mà khu vực trong nước sớm đã rơi vào nghèo khó, hoang tàn.
Một khi trở về, không thể nào đứng ngoài cuộc, cùng với sự ‘vận động’ của cách mạng văn hóa, hoạt động tại bệnh viện cũng bị xáo trộn.
19.
Nhiễm Bình vẫn còn chưa nhận ra được điều đó, nhưng cô phát hiện Hồng vệ binh đang trở nên điên cuồng hơn.
Ngay cả khi bệnh nhân đang cần cấp cứu, Hồng vệ binh cũng phải dùng mọi cách để ngăn cản và điều tra.
Rất nhiều trường hợp, có người bệnh không chờ nổi điều tra, đã chết trước cổng bệnh viện.
Tất cả mọi người đều giận mà không dám nói gì.
Ở nơi này, mặc kệ bạn là ai, nếu dám đối đầu với bọn họ thì bạn là phản động.
Phải bị xích lại, phải đội mũ sắt ra đường diễu phố, bị mọi người chửi rủa.
Hôm đó, con gái thứ hai của trưởng thôn Linh Lung bị sốt cao, một đám Hồng vệ binh nghe mùi liền chạy tới, quyết ngăn không cho vào bệnh viện.
Thôn trưởng sốt ruột: “Các người làm vậy là có ý gì? Không cho con gái tôi khám bệnh, có tin tôi liều mạng với mấy người không?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 23


Lời này lại khiến Hồng vệ binh kích động hơn, bọn họ chửi trưởng thôn: “Ông uy h**p chúng tôi chính là uy h**p vĩ nhân! đây là tác phong của bọn tư bản, con gái ông là con gái của tư bản!”
Vừa nói vừa xô đẩy, cô bé bị ngã lăn ra đất và khóc lớn.
Đám người Nhiễm Bình chạy ra, thì thấy dưới đất đầy máu.
Một nhà thôn trưởng cùng mấy tên Hồng vệ binh đánh nhau vỡ đầu chảy máu.
Nhìn thấy nhân viên y tế chạy ra, thôn trưởng kêu to: “Nhiễm Bình, cầu xin cô! cứu con gái của tôi!”
Nhiễm Bình phát hiện trán cô bé chảy máu.
Nhưng hiện giờ đám Hồng vệ binh đang ngăn cản, không ai dám xông vào.
Nhiễm Bình suy nghĩ hồi lâu, nhìn nhân viên y tế xung quanh, cô lại càng sốt ruột nhưng không ai dám xông vào.
Bản tính con người là thích nịnh nọt, cô lấy hết dũng khí, tươi cười mà bước lên.
“Chào các vị, nơi này còn rất nhiều bệnh nhân, hay là cho bọn họ vào trước được không?”
Nhiễm Bình xinh đẹp, nụ cười lại dễ mến, khi cô mở lời một Hồng vệ binh cũng có chút nơi lỏng.
Nhưng đám Hồng vệ binh còn lại thì khác: “Chúng ta đang thực thi pháp luật, cô kia ở đây muốn cản trở pháp luật được thực thi hay sao?”
Nhiễm Bình liên tục xua xua tay: “Không phải, không phải, chúng tôi tuyệt đối không có ý này, thật sự là bệnh nhân không chờ nổi, lỡ như có chuyện gì, ảnh hưởng đến danh tiếng của các anh, lúc đó chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?”
Đồng nghiệp phía sau Nhiễm Bình đang cố gắng kéo áo cô, muốn cô lùi lại.
Nhưng cô lại không muốn lùi bước, một là đem bệnh nhân đi cấp cứu, hai là cùng nhau bị Hồng vệ binh phê đấu.
Nhưng Nhiễm Bình không hề biết, đám Hồng vệ binh này hiện tại là vua một vùng, đến chủ tịch Huyện còn không dám làm gì bọn họ.
Ngay sau đó đám Hồng vệ binh đẩy cô một cái: “Tư tưởng của vị bác sĩ này có vấn đề, thật đáng sợ bây giờ trong bệnh viện cũng có phần tử phản động.”
Ngón tay bọn chúng chị vào đám nhân viên y tế, ra lệnh cho họ im lặng.
“Đem gia đình này cùng cô bác sĩ tư tưởng có vấn đề này đi!”
Nói rồi Hồng vệ binh liền kéo gia đình trưởng thôn cùng Nhiễm Bình đi.

Người xung quanh chỉ đứng nhìn, có người còn mỉa mai: “Cô ta thích ra mặt thay người khác chứ gì, giờ thì hay rồi!”
“Bà đừng nói vậy, bác sĩ Nhiễm cũng là vì bệnh nhân….”
“Vị bác sĩ này là người tốt, thật đáng tiếc…”
“Thời buổi này người tốt làm sao sống nổi…”
Nhiễm Bình giãy dụa, Hồng vệ binh đá vào bụng cô, khiến cô hít sâu một hơi.
“Tư tưởng có vấn đề, còn dám phản kháng!”
Lúc Hồng vệ binh giơ tay muốn tát một cái, đã bị một bàn tay nhỏ chặn lại.
“Ngừng tay cho tôi!”
Âm thanh này rất quen tay.
Nhiễm Bình ngẩng đầu lên, là Cao Phán Nguyệt, sao cô ta lại ở đây?
Cô ta không biết những người này là Hồng vệ binh sao?
Hồng vệ binh nhìn thấy một cô gái dám ngăn cản bọn chúng, lập tức nổi giận: “Cô ta lại là phần tử phản động ở đâu xuất hiện!”
Hắn giơ tay muốn bắt Cao Phán Nguyệt, lại nghe Cao Phán Nguyệt la lên: “Cao đoàn trưởng! Ở đây có người gây rối trước cổng bệnh viện!”
Liền thấy một người đàn ông trung niên mặc quân phục đi tới, phía sau ông ta còn vài người cũng mặc quân phục.
Hồng vệ binh của huyện Tòng Giang cũng không tính là nhiều, phần lớn là học sinh, sinh viên đã tốt nghiệp cấp ba hoặc đại học.
Bọn chúng dùng những câu danh ngôn đã được học để củng cố tư duy.
Nhưng nói cho cùng, bọn chúng đều là tự phát, không có tổ chức.
Khi thấy Cao đoàn trưởng bước tới, nhóm Hồng vệ binh tái mặt: “Chúng tôi chỉ là đang chấp pháp!”
Cao đoàn trưởng phất tay, nhóm người mặc quân phục kia gạt Hồng vệ binh sang hai bên, để người dân được vào chữa bệnh.
Cao Phán Nguyệt đỡ Nhiễm Bình lên: “Chị không sao chứ?”
Nhiễm Bình lắc đầu, sau đó đi xem tình trạng của con gái trưởng thôn.
Cô bé đã ngất rồi.
“Phán Nguyệt, cảm ơn em, nhưng chị muốn cứu người trước!”
Cao Phán Nguyệt gật đầu: “Mau đi đi, chỗ này giao cho em!”
Có đám người mặc quân phục duy trì trật tự, bệnh viện đã hoạt động lại bình thường.
Nên khám bệnh thì khám bệnh, nên chữa bệnh thì chữa bệnh, cho đến trời tối, Nhiễm Bình mới tan làm.
Nhiễm Bình lê thân thể mệt mỏi về ký túc xá, liền nghe thấy có người gọi cô ngoài cổng.
“Đói bụng không?” Cao Phán Nguyệt cầm theo ít đồ ăn nhìn cô.
Cao Phán Nguyệt trước mặt đang mặc váy rất xinh đẹp, khác với bộ mặt xám xịt của Nhiễm Bình.
Nhưng thấy Cao Phán Nguyệt như vậy cô rất vui.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 24


“Đói bụng.”
Hai người ngồi trên ghế đá của bệnh viện, ăn bánh mì của Cao Phán Nguyệt mang đến.
Ở thời đại này, dù là kiếp trước hay kiếp này cô cũng chưa từng ăn qua bánh mì, muốn ăn đồ ăn vặt ngon phải chờ đến những năm sau 2000.
Người có tiền khác người thường ở chỗ đó.
“Hôm nay quá nguy hiểm, em cũng chỉ có thể giúp chị một hai lần.”
“Hiện tại những người này càng ngày càng điên cuồng, chị về sau đừng có quá nổi bật được không?”
Nửa năm qua Cao Phán Nguyệt đã trưởng thành lên không ít, bây giờ còn muốn dặn dò Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình vui mừng gật đầu: “Nhớ rồi, lần sau sẽ cố gắng kiềm chế, chỉ là hôm nay là người quen trong thôn của chị, con gái của ông bị bệnh, rất tội nghiệp.”
“Hiện tại hỗn loạn như vậy, nếu chị không biết kiềm chế, người tội nghiệp sẽ là chị, chị muốn cứu người trước tiên phải bảo vệ chính mình trước đã.”
Cao Phán Nguyện vội vàng khuyên nhủ cô, sau đó còn bổ sung: “Đây là chị dạy em, lúc nào cũng phải chú ý an toàn cho bản thân!”
“Sao đến phiên chị, chị lại không nghe lời?”
Nhiễm Bình làm sao không hiểu những điều này, chỉ là khi khuyên nhủ người khác chỉ cần dùng vài câu, còn tới phiên mình thì cái gì cũng quên hết.
Con người là những sinh vật phức tạp như vậy.
“Sao em lại ở đây?” Nhiễm Bình đổi chủ đề.
Cao Phán Nguyệt lấy ra một lá thư: “Hôm nay, sau khi giúp chị về, vừa lúc nhận được thư của anh Kiến Minh gửi cho ba em, còn có một lá thư khác gửi cho chị, chị xem đi.”
Không nghĩ Cố Kiến Minh sẽ gửi thư cho mình.

Nhiễm Bình nhận lấy, mở ra đọc, chỉ thấy nét chữ Cố Kiến Minh cứng cáp, có lực, trong thư viết: [Bình Bình, thấy chữ như thấy người, anh ở tiền tuyến nghe nói tình hình trong nước hỗn loạn, nhớ giữ sức khỏe, mong chờ ngày gặp lại! Cố Kiến Minh]
Chữ không nhiều, nhưng mỗi câu đều dạt dào tình cảm.
Không hiểu sao, hốc mắt của Nhiễm Bình đỏ lên, một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Làm Cao Phán Nguyệt cũng thấy đau lòng: “Trước đây chị đối với anh lấy lạnh nhạt như vậy, không nghĩ tới sẽ có ngày thấy chị khóc vì anh ấy như vậy.”
Nhiễm Bình ngượng ngùng mà lau nước mắt.
“Không kiềm chế được.”
Nếu trước đây cô có thể nhận được một lá thư của Cố Kiến Minh, có lẽ đã không phải bỏ lỡ một đời.
Nhiễm Bình cất lá thư đi, lại nhìn thấy Cao Phán Nguyệt cũng đang đỏ mắt: “Sao mắt em cũng đỏ rồi?”
“Em không biết, có lẽ là do nhìn thấy chị như vậy.”
“Em suy nghĩ, có phải nếu như em không xuất hiện, giữa hai người sẽ không có nhiều khuất mắt như vậy?” Cao Phán Nguyệt lẩm bẩm.
Nhiễm Bình mỉm cười: “Không có liên quan đến em, trước khi em xuất hiện, chị có mơ thấy một chuyện.”
“Chị mơ thấy anh ấy đi đánh giặc rồi mất liên lạc, chị đợi anh cả đời, trước khi chết mới biết được anh ấy đã kết hôn, còn có cháu nữa rồi.”
Cô cúi đầu: “Chị sợ… chuyện sẽ xảy ra.”
Tuy rằng chuyện đó đã xảy ra.
Nhiễm Bình nói như vậy, Cao Phán Nguyệt liền hiểu ra: “Khó trách…!”
“Năm ấy, khi chị bỏ chạy khỏi xe lửa, em đã nghĩ mình đáng sợ vậy sao, khiến chị bỏ chạy trong đêm…”
“Ha Ha” Nhiễm Bình nhịn không được mà bật cười: “Cho nên đôi lúc chị cảm thấy em thật sự quá đáng yêu.”
“Đương nhiên, em rất là đáng yêu.”
Nhiễm Bình cũng nắm tay cô: “Bởi vì em đáng yêu như vậy nên chị sẽ không trách việc lần trước em không từ mà biệt ở huyện Tô Hà.”
Cao Phán Nguyệt thè lưỡi: “Lúc đó, em còn chưa biết phải đối mặt với chị như thế nào.”
“Nhưng mà hiện tại em đã hiểu, cảm giác yêu và được yêu khác nhau như thế nào.”
“Nhiễm Bình nhướng mày: “Em đã có bạn trai?”
Cao Phán Nguyệt gật gật đầu: “Tháng sau chị nghỉ phép, chị tới nhà em ăn cơm đi! Ngày nào em cũng kể với mọi người trong nhà, ba mẹ em rất muốn gặp chị!”
“Cao đoàn trưởng chính là ba em?”
Nhiễm Bình cũng có chút ngại ngùng, muốn từ chối nhưng lại không muốn làm Cao Phán Nguyệt buồn.
Cao Phán Nguyệt lại gật đầu lần nữa: “Chị nhất định phải tới, trời tối rồi, em phải về đây!”
Nói xong liền đứng dậy rời đi, không cho Nhiễm Bình có cơ hội từ chối.
Nhiễm Bình cũng chỉ có thể đồng ý: “Biết rồi.”
Cô cũng quay về kí túc xá.
Trong kí túc xá, Nhiễm Bình đọc đi đọc lại thư của Cố Kiến Minh vài lần, nước mắt không kiềm được mà rơi xuống.
Cô biết tại sao mình buồn, nói đúng hơn không phải buồn mà là tiếc nuối.
Rất nhanh, con gái thứ hai của thôn trưởng đã khỏi bệnh, khi xuất viện, thôn trưởng cảm ơn cô.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 25


Rồi lại dặn dò: “Ba mẹ cô cũng đã lớn tuổi, vẫn nên về thăm một chút!”
Nhiễm Bình gật đầu cho có lệ: “Nếu có thời gian nhất định sẽ về, nhưng mà hiện tại tôi rất bận, nếu thôn trưởng thật sự muốn cảm ơn tôi, hy vọng ông đừng nói với ba mẹ là đã gặp tôi.”
Thôn trưởng ngừng một chút, nói ‘được’ rồi dẫn theo con gái quay về.
Sau khi tiễn trưởng thôn và gia đình đi, Nhiễm Bình quay lại làm việc.
Kiếp này so với kiếp trước bận rộn hơn nhiều.
20.
Một tháng sau, Nhiễm Bình mang theo một ít quà gặp mặt, đi tới địa chỉ mà Cao Phán Nguyệt đã cho.
Mới vừa đến cửa nhà họ Cao, đang muốn gõ cửa, đột nhiên bị người giật mất túi quà.
“Cái con nhỏ chết tiệt này! Tự mình mua nhiều đồ tốt như vậy, mặc kệ sống chết của ba mẹ đúng không?”
Nhiễm Bình kinh ngạc, quay đầu lại liền thấy ba cô đang hùng hùng hổ hổ.
“Sao ông lại theo tới đây?”
Ông Nhiễm đã già đi rất nhiều, nhưng vẻ mặt lại không hề thay đổi: “Nếu không phải thôn trưởng nói cho tao biết, tạo cũng đã nghĩ mày chết xó ở bên ngoài rồi.”
Ông nhìn cách ăn mặc của Nhiễm Bình mà đánh giá: “Thì ra mày phát tài ở bên ngoài rồi, liền chối bỏ ba mẹ.”
“Bọn tao vất vả nuôi mày lớn, mày lại đền ơn bọn tao như vậy?”
Đáy lòng Nhiễm Bình cười lạnh, không ngờ rằng nhiều năm như vậy rồi, ba cô vẫn nghĩ cách vắt kiệt giá trị của cô.

Cô bỏ đi theo hướng ngược lại, không muốn cãi nhau trước cửa nhà Cao Phán Nguyệt.
Ông Nhiễm nắm chặt cổ tay cô, Nhiễm Bình muốn kéo cũng không ra, tức giận trong lòng: “Tôi cũng thà chết ở bên ngoài cho rồi!”
“Ông đến tìm tôi làm cái gì, nói thẳng ra đi!”
Nhiễm Bình cũng không muốn dây dưa với bọn họ nữa.
Nghe con gái nói vậy, ông Nhiễm nở nụ cười thành công: “Tao đến để bắt mày về kết hôn!”
“Mấy năm trước, mày không chịu kết hôn với Cố doanh trưởng, làm nhà chúng ta mất đi con rể quý, em trai mày sắp kết hôn, bọn tao đã vay tiền người ta, người đó là ông hai Chu thôn bên cạnh, cả đời chưa từng cưới ai.”
“Mày gả qua đó, chắc chắn sẽ hưởng phước!”
“Hơn nữa, người ta chịu chờ mày, tao nói mày đi ra ngoài làm công, người ta đã đợi mấy năm rồi, chẳng lẽ mày không cảm động?”
Nhiễm Bình chán ghét nhìn người đàn ông trước mặt, với danh nghĩa là ba của cô: “Tiền đưa cho con trai ông lấy vợ, lại bắt tôi gả đi để trả, là đạo lý gì?”
Ông Nhiễm cười lạnh: “Sinh con gái chính là món hàng bồi thường, nếu không nghĩ tới sau này sẽ xin thêm một đứa con trai, tao đã sớm nhấn nước cho mày chết rồi.”
“Bằng không số tiền nuôi mày mấy năm qua cũng có thể cưới về sẵn cho em trai mày một cô vợ từ bé rồi.”
Những việc này, mẹ cô đã nói qua.
Năm đó lúc sinh ra Nhiễm Bình, bà nội cùng ba cô đã muốn dìm chết cô.
Người ở thôn cũng hay thường làm vậy.
Nhưng cho dù như thế nào, đây cũng là đứa con do chính mình sinh ra, mẹ cô không nỡ.
Vì thế liền nói, dù sao cũng sẽ sinh con trai, chi bằng để cô lại kiếm tiền lấy vợ cho em trai.
Lúc đầu bà Nhiễm chỉ muốn cứu mạng của cô nên mới nói vậy, nhưng sau này, chuyện cũng thành sự thật, Nhiễm Bình thật sự trở thành món tiền lấy vợ cho em trai.
Nhiễm Bình kéo tay ông Nhiễm cắn một cái, ông Nhiễm đau quá vội vàng hất ra: “Súc sinh, uổng công tao sinh ra mày!”
Nói đến đây, ông ta liền ngồi xuống hất la to: “Giet người rồi, con gái tôi giet tôi rồi!”
Nơi Cao Phán Nguyệt ở là nơi đông đúc, chỉ trong chốc lát đã có nhiều người vây kín.
Nhà họ Cao nghe thấy cũng chạy ra.
“Nhiễm Bình!”
Cao Phán Nguyệt thấy cô, liền vội vàng đi tới: “Chuyện này là sao?”
Nhiễm Bình đang muốn giải thích, liền thấy đôi mắt ông Nhiễm sáng lên nhìn chằm chằm vào Cao Phán Nguyệt: “Cô gái, xin cô thương hại tôi, hãy giúp tôi khuyên con gái tôi đừng bỏ rơi ba mẹ nó.”
“Tôi đã tìm cho nó một cuộc hôn nhân tốt, nhưng nó sống chết cũng không chịu về nhà!”
Nhiễm Bình nói thẳng: “Ba mẹ chị đem chị đi bán, cầm tiền cho em trai chị lấy vợ.”
Hai người đã từng tâm sự với nhau về chuyện này trước đây, Cao Phán Nguyệt lập tức hiểu ra.
“Ồn ào cả nửa ngày thì ra là như thế, mua bá.n người là phạm pháp, vừa hay chúng ta đang ở trong khu quân sự, trực tiếp bắt ông ta đến đồn công an đi!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 26


Cao Phán Nguyệt vừa nói xong, ông Nhiễm lập tức bò dậy.
“Nó là con gái của tôi, làm sao tính là mua bán?”
Nhiễm Bình cười lạnh: “Có tính hay không, đền đồn công an là biết?”
Ông Nhiễm dù sao cũng là thôn dân, luôn nghĩ quan chức sẽ dùng thế ép chết người, nên không muốn đi.
Trước khi bỏ chạy còn hung hăng: “Mày chờ đó, mày không thoát được đâu!”
Trong lúc nhất thời, Nhiễm Bình cũng cảm thấy bất lực, cô cảm thấy không nên làm người tốt, không nên cứu gia đình trưởng thôn, sẽ không chuốc thêm phiền toái như vậy.
Nhưng cô là bác sĩ, việc quan trọng nhất của bác sĩ chính là cứu người.
Đôi lúc có những chuyện cũng không thể kiểm soát hết được.
Ông Nhiễm đi rồi, Cao Phán Nguyệt cũng giải tán mọi người, dẫn Nhiễm Bình vào nhà.
Nhà cô ta rộng khoảng 80 mét vuông.
Phòng khách trang hoàng lộng lẫy, là phong cách của những năm 2000 sau này Nhiễm Bình mới được thấy.
Không kiềm được mà có chút suy nghĩ về khoảng cách giàu nghèo.
Sau khi vào cửa, người đầu tiên chào đón cô là bà Cao, bà mặc một bộ áo len màu nâu nhạt, trông dịu dàng mà đoan trang.
“Đây là Bình Bình đúng không? Rất vui được gặp con.”
Bà Cao vòng qua vai cô, dẫn cô vào trong.
Nhiễm Bình mỉm cười chào hỏi: “Chào dì, đây là chút quà của con.”
Bà Cao nhìn mấy túi quà trong tay Nhiễm Bình, đoán là tốn hơn nửa tháng lương của cô, vội vàng đón lấy: “Đến nhà chơi được rồi, cần gì phải mua quà.”
Lúc này Cao đoàn trưởng từ trong phòng sách đi ra: “Nhiễm Bình, chào con!”
22.
Vừa nói ông Cao vừa đưa tay về phía Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình vội vàng bước lên bắt tay: “Chào Cao đoàn trưởng!”
“Chuyện xảy ra hôm đó, một cô gái như con mà dám đứng lên phản kháng, không hổ là cô gái mà Cố Kiến Minh thích, rất dũng cảm!” ông Cao khen ngợi.

Nhiễm Bình được khen nên ngại, lại còn nhắc đến Cố Kiến Minh.
“Nếu không phải Cao Phán Nguyệt đến kịp thời, con đã bị dẫn đi.” Nhiễm Bình khiêm tốn.
“Hơn nữa, còn có chút phiền toái.”
Chuyện của cô, cả nhà họ Cao đều thấy.
Vừa rồi Cao đoàn trưởng đứng ở ban công trên lầu đã nhìn thấy hết, vỗ vỗ bả vai của Nhiễm Bình: “Nhiễm Bình à, đôi lúc chỉ cần làm tốt công việc của mình là được, đừng suy nghĩ thiệt hơn.”
Cao Phán Nguyệt kéo Nhiễm Bình ngồi xuống sofa: “Ba, ba cứ nói như vậy, ba không biết nếu không phải đi một bước tính mười bước, Nhiễm Bình sớm đã bị ba chị ấy bán đi.”
“Cũng sẽ không thể gặp và cứu con mấy lần như vậy!”
Nhiễm Bình cười cười: “Thật ra Cao đoàn trưởng nói cũng đúng, nếu không làm như vậy, lương tâm chị cũng sẽ rất áy náy.”
“Cho nên cũng không để ý đến thiệt hơn.”
Cao Phán Nguyệt bĩu môi: “Chị không biết là em đang nói giúp cho chị sao?”
“Đương nhiên là chị biết.”
Bà Cao nhìn thấy cảnh này cũng rất vui: “Từ nhỏ đến lớn chúng ta đã chiều hư Phán Nguyệt, ai nói gì cũng không nghe, con bé chỉ nghe lời một mình con.”
“Con bé này từ nhỏ đã thích anh Kiến Minh của nó, vì Kiến Minh mà làm những chuyện ngu ngốc, thật không biết con làm sao mà khuyên được nó.”
Cao đoàn trưởng thấy mấy người bọn họ vui vẻ uống trà, liền đi vào bếp: “Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi sẽ làm vài món sở trường đãi mọi người!”
Nhiễm Bình lúc này mới trả lời bà Cao: “Thật ra, em ấy hiểu hết, chỉ là khó thực hiện thôi!”
“Nhưng ở tiền tuyến, có rất nhiều chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của em ấy, không phải là con khuyên được em ấy, mà là do những việc đã trải qua đã khiến em ấy thay đổi.”
“Em ấy là một cô gái tốt, dì à, dì là một người mẹ tốt, lại có một đứa con gái ngoan.”
Bà Cao nghe thấy Nhiễm Bình nói ngọt như vậy, càng thích cô hơn.
“Sau này, thường xuyên ghé nhà chơi, dì vừa nhìn thấy con đã rất thích!”
“Dạ!”
Nhiễm Bình đồng ý.
Thật ra, khi vừa nhìn thấy bà Cao, Nhiễm Bình lập tức nhớ đến mẹ của mình.
Cô nghĩ, nếu mẹ cô có được hiểu biết như bà Cao, nhất định sẽ yêu thương con gái của mình.
Cho nên, không phải mẹ cô không yêu cô, mà là do hoàn cảnh cũng cùng hiểu biết hạn hẹp đã làm nah3 hưởng đến tình yêu đó.
Ăn cơm xong, Cao Phán Nguyệt đem một chiếc bánh kem đặt lên bàn.
Nhiễm Bình đang muốn hỏi hôm nay là sinh nhật của Cao Phán Nguyệt sao? Liền nghe em ấy nói: “Nhiễm Bình, sinh nhật vui vẻ!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 27


Sinh nhật của cô?
Nghĩ nghĩ, đúng là hôm nay.
Nhưng thật sự lâu quá rồi cô chưa ăn mừng sinh nhật.
“Em làm sao mà biết được?” Nhiễm Bình ngạc nhiên mà hỏi.
Cao Phán Nguyệt cười nịnh nọt: “Chị đừng nôn nóng!”
Cao đoàn trưởng đẩy một cái hộp to từ ngoài vào: “Đây là món quà do chúng ta chuẩn bị cho con, mau mở ra đi!”
Nhiễm Bình không thể tin được mà nhìn bọn họ, không thân chẳng quen, tại sao bọn họ lại đối xử tốt với mình như vậy?
“Con… con không … thể nhận…”
Cao Phán Nguyệt không thèm để ý, kéo tay cô đi qua: “Xé nó đi!”
“Mau nhận đi! Nếu không con sẽ phụ tấm lòng của chúng ta đó!” Bà Cao cũng thúc giục.\
Nhiễm Bình lúc này mới đưa tay lên tháo dải lụa trên hộp quà .
Lúc cô định mở hộp quà ra có người từ trong hộp quà đứng lên: “Sinh nhật vui vẻ ! Bình Bình.”
Hóa ra là Cố Kiến Minh.
Đồng tử của Nhiễm Bình co lại: “Sao anh lại ở đây?”
Trên mặt anh lại có thêm vài vết sẹo mờ mờ, như thể là bị thương đã lâu.
Cố Kiến Minh ôm cô vào lòng mà không chút nghĩ ngợi: “Hoàn thành nhiệm vụ đối với quốc gia, nên đến đây thực hiện lời hứa với em.”
Nghe thấy lời này mắt của Nhiễm Bình rưng rưng.
“Còn đi nữa không?”
Cố Kiến Minh lắc đầu, anh càng ôm cô chặt hơn: “Hiện tại anh sẽ không đi.”
Nhiễm Bình mới biết được, chiến tranh đã bước vào giai đoạn thắng lợi.
Mà Cố Kiến Minh vì bị thương, nên tạm rút lui.
Cao Phán Nguyệt cố ý ho một tiếng: “Hai người có thể để ý đến cảm xúc của em một chút không? Có muốn em khóc cho hai người xem không?”
Nhiễm Bình lúc này mới buông cố Kiến Minh ra, Cố Kiến Minh cũng không thể không buông Nhiễm Bình ra.
Anh xoay người về phía ông Cao: “Cao đoàn trưởng, may mắn là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ!”
Cao đoàn trưởng vỗ vỗ vai Cố Kiến Minh: “Không hổ là lính của tôi!”
Cố Kiến Minh cùng ông Cao nói chuyện một lát, liền chuẩn bị đưa Nhiễm Bình trở về.
Nhiễm Bình luôn miệng nói cảm ơn với nhà họ Cao, sau đó hai người rời đi.
Đi trên đường, lại thêm một mùa thu nữa, hoa ngô đồng rơi rả rích.
“Anh về khi nào?” Nhiễm Bình quấn chặt áo khoác, hỏi Cố Kiến Minh.
“Ngày hôm qua.”
Giọng anh khàn đi.

Nhiễm Bình lo lắng: “Giọng của anh làm sao vậy?”
Cố Kiến Minh cười cười: “Dây thanh quản bị tổn thương, nhưng không đáng ngại.”
“Nhưng vừa rồi anh ở trong hộp quà, không biết ba em lại đến làm phiền em.”
Nhiễm Bình bất lực mà nói: “Ông ta muốn tiền, nhưng em không nghĩ sẽ cho ông ta, một khi cái hố này mở ra, sau này chính là cái hố sâu không đáy, ông ta sẽ dùng em trai hút máu em cả đời.”
23.
“Chờ một chút!”
“Chờ cái gì?” Cố Kiến Minh hỏi.
Nhiễm Bình không có trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Trở về anh có dự định gì không?”
Cố Kiến Minh nghĩ nghĩ: “Muốn sắp xếp công việc thật tốt, sau đó giải quyết chuyện quan trọng của đời người.”
Anh dừng bước, nghiêm túc, trịnh trọng mà nhìn Nhiễm Bình: “Bình Bình, anh muốn cùng em làm đám cưới.”
Khi Nhiễm Bình nghe thấy vậy, tim cô chợt dừng lại, sau đó nhảy cẫng lên: “Anh vẫn còn muốn chúng ta ở bên nhau sao?”
“Nằm mơ cũng muốn!”
“Em đồng ý với anh!”
………………
Thôn Linh Lung.
Nhiễm Bình trở về, cùng Cố Kiến Minh trở về.
Hai người tay trong tay đi quanh thôn, làm mọi người chấn động.
Trưởng thôn là người đầu tiên hiểu ra.
“Nhiễm Bình, hai đứa… làm lành rồi à?” Nếu ông nhớ không lầm thì năm đó, Nhiễm Bình làm cách nào cũng không chịu gả cho Cố Kiến Minh.
Nhiễm Bình gật đầu.
Sau đó Cố Kiến Minh dẫn Nhiễm Bình về nhà anh.
Ba mẹ Cố Kiến Minh mất sớm, anh được Cao đoàn trưởng giúp đỡ, cho nên mới quen biết Cao Phán Nguyệt từ nhỏ.
Anh không thích con gái nhà binh, mà lại yêu Nhiễm Bình, cô gái ở thôn Linh Lung, vất vả lao động nhưng tràn đầy sức sống.
Bọn họ cùng đi bái tế ba mẹ của Cố Kiến Minh, sau đó Cố Kiến Minh theo Nhiễm Bình trở về nhà cô.
Vừa bước vào sân, ông Nhiễm đã nhìn thấy bọn họ từ xa.
Ông ta vốn muốn gân cổ lên chửi Nhiễm Bình, nhưng thấy người sau lưng cô, liền cố nuốt cục tức vào trong bụng.
Nhiễm Bình làm lơ, trực tiếp đi thẳng vào trong nhà.
Ngược lại, Cố Kiến Minh móc điếu thuốc trong túi ra, đưa cho ông Nhiễm, châm lửa giúp ông: “Thưa bác, con đến bàn chuyện kết hôn với Nhiễm Bình.”
“Kết hôn, cậu vẫn còn muốn cưới nó?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 28


Ông Nhiễm rít một hơi, thiếu chút nữa bị sặc.
Cố Kiến Minh nghe vậy, sắc mặt hơi trầm lại: “Năm đó, con và Bình Bình có chút hiểu lầm, hiện tại đã giải quyết.”
“Nghe nói bác lén mai mối cho cô ấy?”
“Ông Nhiễm nghe xong mừng còn không kịp, vội vàng chối bỏ chuyện ông ta lén bán con gái: “Không có! Tôi biết hai đứa có thể đến với nhau mà, làm sao có thể tùy tiện gả con gái cho người khác.”
“Bình Bình là cục cưng của nhà chúng tôi.”
Cố Kiến Minh cũng không có kiên nhẫn mà nghe ông ta nói, nhưng đều là người cùng một thôn, lại là ba của Nhiễm Bình, nên cũng không thể đấm ông ta một cái được.
Trong phòng, bà Nhiễm ôm Nhiễm Bình mà khóc, vừa đánh vừa khóc: “Mấy năm nay một chút tin tức cũng không có, mẹ còn tưởng con đã chết.”
“Con có biết mẹ lo lắng như thế nào không?”
Nhiễm Bình an ủi mẹ: “Không có việc gì, không phải con đã trở về rồi sao?”

Lúc này, em trai Nhiễm Kiệt vui vẻ mà đi từ trong phòng ra.
“Nhiễm Bình đã về, đem nó bán cho thôn bên cạnh, như vậy chúng ta không cần phải trả tiền!”
Vừa dứt lời đã nghe thấy một giọng nói hăm dọa: “Để tôi xem ai dám đem cô ấy đi bán để lấy tiền?”
Khuôn mặt Cố Kiến Minh đen lại, Nhiễm Kiệt hoảng sợ trốn sau lưng bà Nhiễm.
Bà Nhiễm cũng hoang mang: “Đây là?”
Nhiễm Bình cười giải thích: “Mẹ, con và Cố Kiến Minh đã làm lành, bọn con chuẩn bị kết hôn.”
“Không được!” Bà Nhiễm từ chối theo bản năng.

Nhiễm Bình nhíu mày: “Tại sao?”
Bà Nhiễm nói: “Ba con đã sắp xếp một mối hôn sự cho con, chờ con về liền kết hôn, trước đây con cùng Cố doanh trưởng ồn ào như vậy, hiện tại làm sao có mặt mũi mà gả vào nhà họ?”
“Không chừng người ta còn đàm tiếu.”
Sắc mặt Cố Kiến Minh càng khó coi: “Bác gái, con không ngại, không ai dám đàm tiếu về Nhiễm Bình.”
“Hơn nữa, vợ chồng cãi nhau, có gì lạ?”
Thật ra Cố Kiến Minh và Nhiễm Bình đều biết, đột nhiên bà Nhiễm thay đổi thái độ, là bởi vì Nhiễm Kiệt.”
Nhiễm Bình vẫn cố gắng nhẫn nại: “Mẹ, Cố Kiến Minh không ngại, con cũng không ngại, trước kia các người không phải cũng mong bọn con làm lành với nhau sao?”
“Sao bây giờ lại không đồng ý?”
“Chuyện này…” Bà Nhiễm ấp úng, trước mặt Cố Kiến Minh bà không dám nói việc gả Nhiễm Bình đi là vì tiền.
Ông Nhiễm liền đi tới, tát cho bà Nhiễm một cái.
“Đồ đàn bà ngu ngốc! Kiến Minh và Bình Bình nhà ta là trời sinh một đôi! Hiện tại, Kiến Minh là doanh trưởng, Bình Bình là bác sĩ, muốn bao nhiêu tiền mà không có, đừng nhắc tới chuyện kết hôn với ông hai Chu nữa!”
Sau đó lại quay qua lấy lòng Cố Kiến Minh: “Chỉ là chuyện lễ hỏi…”
Nhiễm Bình hiểu rất rõ ba mẹ cô.
Mỗi lần cô có chút ảo tưởng sẽ được mẹ cô yêu thương nhiều một chút, thì đều bị mẹ cô tạt cho một gáo nước lạnh.
“Tiền cưới là 150 đồng, về sau cả đời không qua lại, thế nào?” Nhiễm Bình cướp lời của Cố Kiến Minh.
Cố Kiến Minh liếc nhìn Nhiễm Bình một cái, Nhiễm Bình ra hiệu để cô tự xử lý, anh liền đứng phía sau cô.
“150 đồng!” Nhiễm Kiệt chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy, vội vàng thúc giục ba mẹ: “Mau đồng ý đi!”
Ông Nhiễm bước lên một bước muốn nói chuyện với Cố Kiến Minh, nhưng Cố Kiến Minh không thèm nhìn ông ta.
24.
Vì thế ông ta chỉ có thể nói với Nhiễm Bình: “Mày lại kiếm chuyện cái gì?”
“Tao là ba mày, chúng ta có quan hệ huyết thống, có thể mua đứt sao?”
“200 đồng!” Nhiễm Bình không trả lời ông ta, chỉ tăng giá.
Ông Nhiễm vẫn chưa muốn từ bỏ cái cây hái ra tiền như Cố ‘doanh trưởng’ đang muốn từ chối thì bà Nhiễm đã cướp lời trước.
“Được 200 thì 200!”
“Bình Bình, sau khi đưa 200 đồng, từ đây về sau chúng ta sẽ không còn bất cứ mối quan hệ gì!”
Đôi mắt của bà Nhiễm đỏ hoe, Nhiễm Bình không hiểu vì sao bà lại khóc.
Chỉ móc trong túi ra 200 đồng tiền đặt ở trên bàn, lạnh lùng nói: “Giữ gìn sức khỏe, chuyện đám cưới cũng sẽ không báo cho các người biết đâu!”
Nói xong, Nhiễm Bình kéo Cố Kiến Minh rời khỏi thôn Linh Lung.
Trên đường trở về thành phố, Nhiễm Bình ngồi xe jeep quân dụng của Cố Kiến Minh, có chút thẩn thờ.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 29


“Suy nghĩ gì vậy?”
Cố Kiến Minh hỏi.
Nhiễm Bình nhìn phong cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ: “Em đang suy nghĩ, mẹ em là thật lòng hay cố ý.”
“Khi em vừa mới vào nhà, mẹ đã lo lắng như vậy, lại trở mặt vì 200 đồng.”
Cố Kiến Minh biết tâm trạng cô không tốt, liền chạy xe chậm lại.
“Do bà ấy yêu con trai nhiều hơn, Bình Bình, chúng ta đều không có người thân, về sau anh chỉ có em, em chỉ có anh, chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, cũng rất tốt.”
Sống nương tựa lẫn nhau……
Nhiễm Bình xoay người nhìn Cố Kiến Minh.
“Ai nói chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, chúng ta sẽ còn có con, chúng ta sẽ yêu thương nó, làm nó tỏa sáng trong thời đại mới.”
Ngày kết hôn, Cao đoàn trưởng làm người chứng hôn.
Bà Cao thật sự rất thích Nhiễm Bình, sau khi nghe được câu chuyện của cô, liền muốn nhận cô làm con nuôi.
Cứ như vậy, Nhiễm Bình tự nhiên trở thành chị của Cao Phán Nguyệt.
Người luôn coi trời bằng vung như Cao Phán Nguyệt, lại rất nghe lời Nhiễm Bình.
Ba năm sau.
Nhiễm Bình được điều tới bệnh viện Quân khu, đảm nhiệm vị trí lãnh đạo.
Năm này, cô đã 28 tuổi và con của cô đã 2 tuổi.
“Con đang mang thai, nên nghỉ ngơi đừng ra ngoài nhiều.” Bà Cao một tay ôm Cố Tư Nghị là con gái của Nhiễm Bình, một bên lại dặn dò Cao Phán Nguyệt.”
Nhiễm Bình kiểm tra tình trạng của Cao Phán Nguyệt một chút: “Không có việc gì, nhưng nên nằm trên giường dưỡng thai, đừng đi lung tung.”
Cao Phán Nguyệt thở dài: “Haizz, mang thai rồi, cái gì cũng không được làm.”
Một năm trước Cao Phán Nguyệt đã kết hôn cùng Trần Minh Hạo, một chàng trai môn đăng hộ đối, hiện tại cuộc sống mỗi ngày đều rất vui vẻ.
Công việc của Trần Minh Hạo bận rộn, Cao Phán Nguyệt liền dọn về ở với mẹ.
Vừa khi mang thai, mỗi ngày tan làm Nhiễm Bình đều đến xem Cao Phán Nguyệt.

“Em còn muốn làm gì? Chị đã nói em đừng mang giày cao gót mà em không nghe, hôm nay còn suýt ngã.” Đôi lúc Nhiễm Bình cảm thấy rất bất lực với Cao Phán Nguyệt.
Nghe được giọng nói tức giận của Nhiễm Bình, Cao Phán Nguyệt lập tức im lặng.
Nhưng Cố Tư Nghị lại từ trên người của bà Cao tụt xuống, chạy đến trước mặt Cao Phán Nguyệt, giơ ngón tay út ra: “Dì đừng sợ, Tư Nghị sẽ bảo vệ dì và em bé.”
Cao Phán Nguyệt vui vẻ mà nói: “Ha Ha Nhiễm Bình chị nhìn thấy chưa, con gái chị là ô dù của em.”
Nhưng Cao Phán Nguyệt cười chưa được 3 giây, liền thấy Nhiễm Bình liếc Cố Tư Nghị một cái, Cô Tư Nghị sợ đến mức trốn sau lưng bà Cao.
Bà Cao thấy vậy liền buồn cười: “Bình Bình con đừng hung dữ với Tư Nghị như vậy, nó vẫn còn nhỏ!”
“Bây giờ không dạy, sau này sẽ dở cả mái nhà giống như dì của nó vậy.”
Bà Cao thấy Nhiễm Bình nói có lý, vì thế liền cùng cô quở trách Cao Phán Nguyệt: “Mẹ sẽ ném hết giày cao gót của con!”
“Cứu mạng……”
Cao Phán Nguyệt khóc không ra nước mắt.
……
Buổi tối, Cố Kiến Minh đến đón vợ con về nhà.
Vừa đi, Cố Kiến Minh vừa chia sẻ chuyện trong ngày với Nhiễm Bình: “Hôm nay, đi tuần trong thôn, biết được em trai em vừa sinh một đứa con gái.
“Sau đó thì sao?” Nhiễm Bình hỏi.
“Để lại một chút tiền, xem như tiền mừng.”
“Cũng tốt, nó cũng đã có con.”
Hai năm trước, ba mẹ Nhiễm Bình cũng qua đời.
Thật ra, lần đó trước khi kết hôn cô cùng Cố Kiến Minh trở về, Nhiễm Bình cũng muốn làm hòa với bọn họ, dù sao bọn họ cũng chỉ còn sống có một năm nữa.
Nhưng sau đó thì sao?
Con người vốn dĩ rất phức tạp, bọn họ đã sinh ra cô, cho cô ăn, nuôi cô lớn.
Đời này, có vài chuyện đã không xảy ra.
Cho nên, tuy rằng nói không còn qua lại, đám tang của bọn họ, Nhiễm Bình và Cố Kiến Minh vẫn quay về tổ chức long trọng.
Nhưng Nhiễm Bình không nghĩ sẽ có qua lại với em trai nữa, cho nên cũng không còn liên lạc nữa.
Cố Tư Nghị ghé vào tai Cố Kiến Minh và hỏi: “Ba ơi, con sẽ có em trai sao?”
“Con muốn có em trai sao?” Cố Kiến Minh hỏi con bé.
Làn da của Cố Tư Nghị trắng như tuyết, mắt hai mí to, sinh ra đã rất xinh đẹp, trong khu này mọi người đều thích con bé.
Con bé nghiêm túc mà suy nghĩ nửa ngày, sau đó gật đầu: “Muốn ạ!”
Cố Kiến Mình liền dùng ánh mắt kì quái mà nhìn Nhiễm Bình.
“Con muốn thì nói với mẹ con, ít làm việc lại, ở bên cạnh ba nhiều hơn!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 30


“Suy nghĩ gì vậy?”
Cố Kiến Minh hỏi.
Nhiễm Bình nhìn phong cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ: “Em đang suy nghĩ, mẹ em là thật lòng hay cố ý.”
“Khi em vừa mới vào nhà, mẹ đã lo lắng như vậy, lại trở mặt vì 200 đồng.”
Cố Kiến Minh biết tâm trạng cô không tốt, liền chạy xe chậm lại.
“Do bà ấy yêu con trai nhiều hơn, Bình Bình, chúng ta đều không có người thân, về sau anh chỉ có em, em chỉ có anh, chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, cũng rất tốt.”
Sống nương tựa lẫn nhau……
Nhiễm Bình xoay người nhìn Cố Kiến Minh.
“Ai nói chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, chúng ta sẽ còn có con, chúng ta sẽ yêu thương nó, làm nó tỏa sáng trong thời đại mới.”
Ngày kết hôn, Cao đoàn trưởng làm người chứng hôn.
Bà Cao thật sự rất thích Nhiễm Bình, sau khi nghe được câu chuyện của cô, liền muốn nhận cô làm con nuôi.
Cứ như vậy, Nhiễm Bình tự nhiên trở thành chị của Cao Phán Nguyệt.
Người luôn coi trời bằng vung như Cao Phán Nguyệt, lại rất nghe lời Nhiễm Bình.
Ba năm sau.
Nhiễm Bình được điều tới bệnh viện Quân khu, đảm nhiệm vị trí lãnh đạo.
Năm này, cô đã 28 tuổi và con của cô đã 2 tuổi.
“Con đang mang thai, nên nghỉ ngơi đừng ra ngoài nhiều.” Bà Cao một tay ôm Cố Tư Nghị là con gái của Nhiễm Bình, một bên lại dặn dò Cao Phán Nguyệt.”
Nhiễm Bình kiểm tra tình trạng của Cao Phán Nguyệt một chút: “Không có việc gì, nhưng nên nằm trên giường dưỡng thai, đừng đi lung tung.”
Cao Phán Nguyệt thở dài: “Haizz, mang thai rồi, cái gì cũng không được làm.”
Một năm trước Cao Phán Nguyệt đã kết hôn cùng Trần Minh Hạo, một chàng trai môn đăng hộ đối, hiện tại cuộc sống mỗi ngày đều rất vui vẻ.

Công việc của Trần Minh Hạo bận rộn, Cao Phán Nguyệt liền dọn về ở với mẹ.
Vừa khi mang thai, mỗi ngày tan làm Nhiễm Bình đều đến xem Cao Phán Nguyệt.
“Em còn muốn làm gì? Chị đã nói em đừng mang giày cao gót mà em không nghe, hôm nay còn suýt ngã.” Đôi lúc Nhiễm Bình cảm thấy rất bất lực với Cao Phán Nguyệt.
Nghe được giọng nói tức giận của Nhiễm Bình, Cao Phán Nguyệt lập tức im lặng.
Nhưng Cố Tư Nghị lại từ trên người của bà Cao tụt xuống, chạy đến trước mặt Cao Phán Nguyệt, giơ ngón tay út ra: “Dì đừng sợ, Tư Nghị sẽ bảo vệ dì và em bé.”
Cao Phán Nguyệt vui vẻ mà nói: “Ha Ha Nhiễm Bình chị nhìn thấy chưa, con gái chị là ô dù của em.”
Nhưng Cao Phán Nguyệt cười chưa được 3 giây, liền thấy Nhiễm Bình liếc Cố Tư Nghị một cái, Cô Tư Nghị sợ đến mức trốn sau lưng bà Cao.
Bà Cao thấy vậy liền buồn cười: “Bình Bình con đừng hung dữ với Tư Nghị như vậy, nó vẫn còn nhỏ!”
“Bây giờ không dạy, sau này sẽ dở cả mái nhà giống như dì của nó vậy.”
Bà Cao thấy Nhiễm Bình nói có lý, vì thế liền cùng cô quở trách Cao Phán Nguyệt: “Mẹ sẽ ném hết giày cao gót của con!”
“Cứu mạng……”
Cao Phán Nguyệt khóc không ra nước mắt.
……
Buổi tối, Cố Kiến Minh đến đón vợ con về nhà.
Vừa đi, Cố Kiến Minh vừa chia sẻ chuyện trong ngày với Nhiễm Bình: “Hôm nay, đi tuần trong thôn, biết được em trai em vừa sinh một đứa con gái.
“Sau đó thì sao?” Nhiễm Bình hỏi.
“Để lại một chút tiền, xem như tiền mừng.”
“Cũng tốt, nó cũng đã có con.”
Hai năm trước, ba mẹ Nhiễm Bình cũng qua đời.
Thật ra, lần đó trước khi kết hôn cô cùng Cố Kiến Minh trở về, Nhiễm Bình cũng muốn làm hòa với bọn họ, dù sao bọn họ cũng chỉ còn sống có một năm nữa.
Nhưng sau đó thì sao?
Con người vốn dĩ rất phức tạp, bọn họ đã sinh ra cô, cho cô ăn, nuôi cô lớn.
Đời này, có vài chuyện đã không xảy ra.
Cho nên, tuy rằng nói không còn qua lại, đám tang của bọn họ, Nhiễm Bình và Cố Kiến Minh vẫn quay về tổ chức long trọng.
Nhưng Nhiễm Bình không nghĩ sẽ có qua lại với em trai nữa, cho nên cũng không còn liên lạc nữa.
Cố Tư Nghị ghé vào tai Cố Kiến Minh và hỏi: “Ba ơi, con sẽ có em trai sao?”
“Con muốn có em trai sao?” Cố Kiến Minh hỏi con bé.
Làn da của Cố Tư Nghị trắng như tuyết, mắt hai mí to, sinh ra đã rất xinh đẹp, trong khu này mọi người đều thích con bé.
Con bé nghiêm túc mà suy nghĩ nửa ngày, sau đó gật đầu: “Muốn ạ!”
Cố Kiến Mình liền dùng ánh mắt kì quái mà nhìn Nhiễm Bình.
“Con muốn thì nói với mẹ con, ít làm việc lại, ở bên cạnh ba nhiều hơn!”
“Sao lại nói cái này trước mặt con bé!”
Nhiễm Bình thoáng chốc đã đỏ mặt, ôm lấy con gái từ trong tay anh: “Đừng lo nghĩ đến em trai, hôm nay con muốn ăn gì?”
Cố Kiến Minh nhìn hai người anh yêu nhất trước mặt, chỉ cảm thấy một đời này thật đáng giá!”
THe End. hết gòi
 
Back
Top Bottom