Khác Sau màn ảnh [ Gumballxall]

Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Cách để chiến thắng nhanh


Penny...một cô gái tài sắc vẹn toàn.

Là một cô gái tài năng không có một khuyết điểm nào.

Các bạn thấy đó....nên việc ai mà chê thì có lẽ sẽ có một thứ khác chờ bạn ở đâu đó.

Vâng..."thứ gì đó" ở đây chính là chiếc xẻng có thể đập vào đầu bạn bất cứ khi nào bạn mất cảnh giác.

Bố cô ấy chẳng ngán bố con thằng nào đâu.

Với ông ấy thì.... con mình là trên hết .

Ông luôn muốn cô hạnh phúc mà không cần lo nghĩ nghĩ gì nhiều.

Chứ không phải là bên cạnh thằng ất ơ nào đó màu xanh và đi phá làng phá xóm.

Bố cô là một người vô cũng nghiêm khắc với thằng ồn nào muốn tiếp cận con gái ông ấy.

Hay là cái thằng gì đó bảy sắc cầu vòng trong trường đồn thổi là thích con gái ông.

Ông nhìn đã thấy ngứa mắt và tự nhủ với bản thân thằng đó cong chứ không thể nào thích con gái ông được.

Nếu như thế giới này có quyển "death not" trong tay thì không biết có bao thằng ông không vừa ý mà viết vào.

Với con gái ông thì khác, ông sẽ tươi cười trước mặt con gái ông.

Và ủng hộ cô mọi thứ, kể cả cô thích thằng nào thì ông không phán xét bằng lời nói mà dùng hành động khi thằng oắt đấy làm con ông buồn.

Nhưng dạo gần đây ông rất lo lắng cho con bé khi nó thức đêm để làm bài.

Quầng thâm ở mắt ngày càng rõ.

Khiến ông ăn không ngon mà ngủ cũng phải suy nghĩ.

Ông lo lắng tới mức mà bị stress mấy dạo ngày gần đây.

Ông sợ con bé sẽ ngắt đi ở trường vì bài tập quá nhiều chẳng hạn hay sợ con bé nó buồn vì bài không như mong muốn mà hại tới bản thân.

Tối hôm ý ông đến trước của phòng con bé mà không muốn bước vào để đến khi đèn tắt ông mới thở dài rồi gõ cửa.

Được sự cho phép của con gái mà ông mới dám bước vào.

Ngồi lên giường con bé không khỏi che dấu đi sự lo lắng trong mắt ông.

Ông đặt tay lên bàn tay nhỏ của con gái mình mà không kìm được cảm xúc.

Liền mở lời hỏi cô :

- Penny này....có phải chương trình con theo đuổi có phải nặng quá không?

Con có muốn giảm tải môn nào không? ___Ông vuốt mái tóc vàng của cô con gái của mình, mắt ông khẽ cụp xuống.

- Con vẫn ổn cả mà bố.....Sao thế ạ? ___Cô nhìn lên ông .

Cô không hiểu vì sao ông lại đề cập đến chuyện học hành của cô.

- không có gì....chỉ là...con biết đấy...bố thấy con có vẻ sa sút khi không chăm sóc kĩ lưỡng cho bản thân.

Ngủ không đủ giấc nên bố hơi lo lắng....có phải bố đã lo lắng thái quá không? ____ Ông nhìn cô hỏi.

Chỉ có những điều ấy có thể hiểu là ông cưng con gái mình đến mức nào.

Cô nghe ông nói mà mỉm cười nhẹ, rồi đưa tay mình đặt lên tay ông như muốn an ủi, không để ông phải lo lắng thêm.

Cô khẽ lắc đầu nhìn ông rồi mới nói:

- Bố à,con ổn...không sao cả đâu...

Bố không cần lo về việc đó____ Cô nhìn vào mắt ông như muốn khẳng định mình không sao nhưng ông vẫn nghĩ rằng cô đang che dấu.

- Nhưng chỉ là...bố thấy con___ ông chưa kịp nói hết câu thì đã bị cô chen ngang bằng một hơi thở dài rồi lại nhìn lên phía ông và nở nụ cười.

- Bố à...

Bố đã thấy con gái bố nói dối bố lần nào chưa?

Ít nhất là về sức khỏe.

Nên bố đừng lo lắng nữa...

Con ổn thật mà.

Bố đừng suy nghĩ nữa, cũng muộn rồi. ___Cô muốn ông ấy tin cô nhưng nhìn vẻ mặt đượm buồn ấy không biết như thế nào

Ông chỉ gật đầu rồi tắt đèn ngủ của phòng cô lại rồi chúc cô ngủ ngon.

Đợi cô hồi đáp mới dám đóng cửa.

Cô biết là bố cô rất cố chấp thì có nghe lời khuyên của cô không.

Còn ông ấy sau khi rời khỏi phòng thì nụ chời méo nó trên mặt ông cũng đã với đi từng bước một khi về phòng.

Từng bước khiến ông cảm thấy nặng nề.

Khi đến phòng thì thấy được vợ mình.

Bà ấy chưa ngủ mà còn thảnh thơi dở từng trang tạp trí một.

Sự thản nhiên như đã trải qua nhiều thứ như vậy rồi.

Bà nghe thấy tiếng bước chân mới đưa mắt lên nhìn ông.

Bà lại lặng lẽ thở dài để cuốn tạp chí lên bàn ngủ nhìn ông vác xác mình nằm trên giường.

-Con bé sao rồi? ____ Bà lại nhìn ông, rồi lạnh lùng nói.

Đột nhiên ông nằm xuống giường mà úp mặt vào gối mà than vãn.

- Huhu....mình ơi...con bé nó lớn thật rồi.

Nó không còn tâm sự với anh nữa.

Nó không cần người bố này ở bên an ủi nó nữa.

Nó lại còn tự giải quyết những khó khăn mà không cần anh giúp.

Nó lớn thật rồi...hic...hic...Nó như vậy thì còn cần người bố này nữa không?

Bao nhiêu lời lải nhải được ông nói ra vì đứa con gái đầu lòng của mình.

Quả thật khi người ta nói rằng "con gái đầu lòng là người tình kiếp trước của bố" mà .Có sai vào đâu được đâu chứ?

Bà không nói gì mà chỉ đắp chăn cho ông rồi tắt đèn.

Bà đưa tay ra vỗ về ông và mặc ông khóc cho đến khi chiếc gối bị ướt nhẹp vì nước mắt.

Cứ bảo là cơ bắo thì sẽ "men lỳ" đi...bà chưa thấy "men lỳ" chỗ nào mà chỉ thấy tình yêu của ổng dành cho đứa con của mình.

Có lần bà tự hỏi bản thân rằng khi đám cưới con gái mình mà diễn ra thì có cần rút cạn hồ bơi sau nhà rồi để mắt ông bơm nước vào cho nó đầy lại rồi tắm không?

*tại phòng Penny*

-Piss.....Piss...Bố cô đi rồi chứ?

Một ánh sáng len lỏi đang lơ lửng giữa không trung.

Nó di chuyển gần cô và phát ra âm thanh.

Để diễn tả nó cũng giống như một dạng ma chơi vậy.

- Bố tôi đi rồi, cô có thể hiện nguyên hình được rồi nhưng đừng để đèn...___cô nói một cách chậm rãi.

Trong khi ánh sáng kia dần biến đổi thành hình của một cô gái

Cô ta búng tay để tạo lên một ngọn lửa đủ sáng cho cả hai người ngồi đối diện với nhau.

Penny biết cô có thể biến hình nhưng thắc mắc sao không biến thành một nhân vật hay gì đó khác và mới lạ như dân cư chuyển vào để có thể trò chuyện một cách dễ hơn?

Cô ta nhìn Penny và gật gù rồi lại nói

- Đơn giản vì tôi không thích. ___Cô ta nhìn cô mà thản nhiên đáp.

Ôi trời... nếu cô ta mà là người thật mà đáp câu ý chắc cô đã không nhịn mà sẵn sàng đuổi cô ta ra khỏi nhà rồi.

Nhưng Penny vẫn không khỏi thắc mắc rằng nếu như cô ta biến thành người của thế giới này thì cô ta có hình dạng như thế nào?

Rồi Penny và cô gái kia mỗi người một thế giới.

Trong khi cả cô ta thì đang nói về chuyện của bản thân mà không biết Penny đang chìm trong suy nghĩ của chính cô.

Khi Penny gỡ chiếc kẹp tóc ra.

Cô nhìn trong suy nghĩ của chính cô mà tự cười một mình.

- Ái chà...

Tương tư anh nào mà cười tươi thế?

Không nghe tôi kể chuyện trên trời dưới đất luôn sao? ___Cô ta nhìn cô và nở một nụ tủm tỉm.

Sau đó cô ta bĩu môi, rồi nhìn xuống chiếc kẹp tóc.

Cô ta nhìn nó rồi tự cảm thán và thở dài....Nếu như không có sự sửa chữa của Penny thì nó thực sụe rất tệ....Hoặc gọi là xấu...Cô ta nhìn xong là biết ai làm....Có 8 ngón tay thì chỉ có 1 hoa tay còn ai ngoài Gumball ...

Nhưng kiểu dáng rất cũ.....nên có vẻ nó đã làm từ rất lâu rồi.

Vậy mà Penny lại giữ nó đến bây giờ.

- Nó xấu lắm đúng chứ?

Tôi cũng biết vậy nhưng vì là quà của cậu ấy nên tôi mới giữ nó kỹ như này... ____Penny đột nhiên cười phá lên.

Giống như chuyện đó thật là vui nhộn vậy.

Nhưng chỉ có chiếc kẹp này mới có thể làm cô cảm thấy tốt hơn và thoát ra khỏi sự thật phũ phàng rằng cô và anh chỉ là bạn.

Không hơn không kém...Phải ra đến hiện tại cả hai người đáng lý là đang hẹn hò vậy mà....

Đột nhiện nét mặt của cô ta buồn đi....khi nhìn được tia cảm xúc của Penny qua ánh mắt.

Cô đã hiểu được tình yêu của cô gái này lớn lao đến nhường nào.

Nó còn chấp nhận nỗi đau để chờ đợi anh ấy.

Thật đáng tiếc cho một cuộc tình.

- Nhưng mà này....quen nhau lâu rồi rôi chưa hỏi cô tên nhỉ? ____ Penny ngừng lại và nhìn lên cô ta hỏi.

- Tên tôi?

Tên tôi là Ice___ Cô ta không nói gì có thể ngắn gọn hơn.

Giọng cô như thể không quan tâm với mọi thứ xung quanh vậy.

Nhưng thật lạ....khi Penny lại cảm thấy nó lạ lẫm và sai trái.

- Tên như vậy có phải hơi lạ không?

Khi một cô gái năng động như cô mà tên là Ice?___ Penny nhìn Ice mà cười một cách vô tư nhưng lại chững lại khi nhìn thấy mặt cô ấy đang rưng rưng.

Penny không khỏi bối rối hỏi han cô.

- Không sao cả...chỉ là tôi cảm thấy nụ cười cô thật đẹp.

Và hơn nữa tôi và cô sắp phải chia tay nên tôi không kìm được nên không khống chế được cảm xúc...xin lỗi phải để cô một mình ở thế giới này.____ Ice lau nước mắt trên khóe mi rồi tự cười nhìn cô gái trẻ này.

Penny nhìn cô rồi lại đưa tay lên xoa đầu cô một cách nhẹ nhàng như muốn an ủi cô gái.

- Thoát được một gánh nặng như tôi phải là hạnh phúc của cô chứ nhỉ?

Thôi nào....Hãy vui lên đi.

Phải vui vẻ trước khi không gặp nhau nữa nhé?

Penny ôm cô ý vào lòng mà cười , cô biết cô không muốn ai buồn cả.

Đặc biệt alf ai đã bước chân vào thị trấn này.

Một thế giới đày đau khổ.

Cô không muốn có nạn nhân tiếp theo.

_______________________________________________________

*Phân đoạn bị cắt*

- Nó xấu lắm đúng chứ?

Tôi cũng biết vậy nhưng vì là quà của cậu ấy nên tôi mới giữ nó kỹ như này... ____Penny đột nhiên cười phá lên.

Giống như chuyện đó thật là vui nhộn vậy.

Ice nhìn cô chần ngâm rồi mới mở miệng nói:

-Nhớ người ta như sao không làm gì đó để họ thuộc về bản thân nhanh nhất? như đ* họ chẳng hạn? ___ Ice nhìn Penny nói một câu nói với vẻ mặt thật là phởn.

Cảnh tiếp theo là bị Penny cạp đầu cô gái theo nghĩa đen và vài người còn chung sức.

_______________________________________________________

Ầu mai gọt....hôm trước tôi có xem thời sự thấy giới viết truyện đang bị bế lên ;-;
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Một túp lều tranh


*Lưu ý*

Chap này sẽ cực kỳ nhạt.

Nó sẽ liên quan đến một tập phim nhưng ở dòng thời gian xa hơn.

_______________________________________________________

Chuyên mục về Hotdog guy....

Thông thường khi ai đó nói về Hotdog họ chỉ nghĩ đó là thức ăn nhanh.

Nhưng ở thế giới kì diệu này nó lại là một cái tên khá độc đáo của một anh chàng.

Chủ nhân của biệt danh ấy lại thật bất ngờ khi đó là của một anh chàng khá nổi tiếng trong trường.

Với nhan sắc đứng top trong trường lại còn thêm cả trình độ học vấn chẳng kém cạnh gì các đối thủ của anh ta.

Nếu để anh xem lẫn giữa các nhân vật phụ vì không chỉ cao ráo và còn đẹp trai.

Thì ai lại không thích?

Anh luôn tỏa sáng theo các của anh.

Nếu Tobias là một kẻ ăn chơi, xài tiền như nước lã nhưng lại khá tự cao thì anh chỉ là người phóng khoáng và hòa đồng.

Nếu Darwin được biết là em trai với tính cách dễ thương thì anh lại nổi tiếng với khả năng bóng rổ.

Nhà anh ta cũng chỉ thuộc dạng khá giả.

Nhưng cũng đủ để anh ấm no một đời miễn sao đừng cờ bạc.

Hãy thử hỏi xem với cái nhan sắc và màu tóc hiếm có, cùng đôi mắt xanh nhạt thì trả lời xem có ai mà không điêu đứng chứ?

Thế thì đừng thắc mắc vì sao một nhân vật phụ như anh lại được cái tiếng top1 của trường trở thành hotboy.

Điều đó thật dễ hiểu khi anh vừa tài sắc vẹn toàn như vậy

Nhưng đời nào giống như mơ khi anh lại có đám bạn ăn cháo đá bát.

Nó đã không cho anh được cái gì thì lại báo anh nhiều đến mức phát cáu.

Vì chơi chung với bọn nó thôi mà anh bị mang tiếng là quen nhiều cô xong bỏ họ cùng với tình cảm.

Bộ anh chắc cần?

Nếu như không phải vì xã hội và là con một thì anh đã nói thẳng vào mặt họ là "Bố mày gay" rồi....

Anh không hứng thú gì với các cô nàng dù coa xinh đẹp nhưng thế thì sao chứ?

Giờ anh mà khè tên vợ anh ra khối đứa sợ.

Hoặc chỉ cần hiểu đơn giản là anh thích ăn hotdog nên họ thấy hợp vần thì gọi.

Vả lại anh khá hòa đồng cũng như thân thiện nên khá có nhiều người biết đến anh.

Ừ, rồi có quan hệ rộng để làm gì?

Khi đến cả crush còn không bắt chuyện được thì có mười điểm xã hội xuống thành không luôn.

Nhưng có một điều mà anh không biết được vì sao mình lại trở thành nhân vật phụ.

Thử bỏi xem là Tobias là một nhân vật phụ nhưng lại khá gây thương nhớ trong tâm trí của Gumball khi luôn trêu chọc và phá đám từ tình cảm anh em cho đến tình duyên của cậu.

Còn anh cũng xuất thân như vậy nhưng sao lại không thể làm điều tương tự?

Nếu Tobias lấy được tự tin để nói chuyện với cậu và khá thải mái cũng như có khi còn buồn cười.

Nhưng nhìn lại cậu ta xem?

Cậu ta có dám đến bắt chuyện hay lại gần không?

Khi các đối thủ của anh đang đua nhau tranh dành và ah chỉ ngồi đó nhìn họ sao?

Rồi đến một ngày khi một trong số họ chiến thắng thì anh lại ngồi đó than thở đủ điều.

Thử hỏi nếu như vậy... thì cậu có hạnh phúc không?

Khi họ đang muốn cho cậu hieue tình cảm của họ dành cho cậu to lớn đến nhường nào...

Thì anh lại chỉ biết dấu nó đi khiến nó bị phai mờ ngay cả trong chính tập phim của mình và cậu sao?

Bởi vì anh quá nhát gan.

Bởi anh không làm, anh không hành động mà đòi chiến thắng?

Anh có phải đang đùa với tình cảm của cậu không?

Tình cảm của anh thật sự quá mờ nhạt.

Nó không đủ lớn...

Nếu anh vì cậu mà làm mọi thứ để anh có thể tiếp cận cậu.

Thì anh có làm không?

Đến cả việc bắt chuyện với cậu anh còn không làm được thì sau này anh làm được gì cho cậu?

Anh chẳng cho đi thứ gì và cũng chẳng nhận lại được điều gì cả.

Đã tiếp xúc với cậu như vậy rồi mà anh còn không làn được thì anh làm được việc gì ra hồn đây?

Bọn họ mà biết được có khi còn chế giễu một hotboy của trường lại có điểm yếu cơ đấy!

Hôm nay như mọi hôm bình thường.

Anh vẫn thản nhiên bước vào trường.

Ôi chao, cứ mỗi lần anh thở thì cũng đều có một cô bạn hét lên và đưa ngay vào phòng y tế trường.

Đó cũng chính là một phần lý do mà khiến cô y tế muốn thôi việc và hay cáu gắt.

Nhưng nay có thứ gì đó lạ lắm khi anh nhận ra có ai đó đang đi về phía mình.

Anh nheo mắt lại để nhìn rõ hơn.

Anh bất chợt giật mình khi nhận ra đó là cậu đang đi về hướng anh.

Anh nhìn quanh nhận ra là không có ai để tránh mình bị hố và nhận nhầm.

Anh mở cánh cửa tủ và chỉnh lại tóc tay cũng như tập cười.

Khi tâm chí anh hoảng loạn mà không thể cười một cách thoải mái khi nhận ra cậu đang tiến đến mình.

Anh có phải đang toát mồ hôi hột không?

Khi anh đang cố cười một cách hoản hảo nhất để khiến cậu thoải mái nhưng có lẽ bất thành vì trông nó khá méo mó.

À không đúng....Nó phải gọi là công nghiệp.

Khi nghe cậu gọi tên anh mà anh khẽ giật mình và đóng cửa tủ đồ lại.

Anh cười.

Một nụ cười không được đẹp lắm.

Cậu nhìn sang hướng khác và nói chuyện với anh.

Có vẻ cậu cũng không được thoải mái.

Anh thở dài để thư giãn khuôn mặt.

- Không biết anh có phiền không khi đến nhà tôi ăn cơm và ngủ lại?

Cậu đột nhiên hỏi thẳng vào chủ đề.

Anh giật mình khi cậu nói vậy.

Cặp kính râm ủa anh trượt xuống để lộ đôi mắt xanh biển tuyệt đẹp.

Không biết cậu nói vậy là có ý gì nhưng đó có phải là một lời mời để ra mắt gia đình cậu không?

Liệu có phải có gì đó tiến triển với cậu và anh không?

- À...Vì nhà tôi đã về ngoại....Darwin thì sang nhà bạn nên chỉ có tôi và đứa em gái ở nhà nên cũng khá chán muốn mời bạn bè đến cho vui.

Cậu vội vàng giải thích làm gì? chính sáng hơn là bởi cậu chỉ sợ anh không được thoải mái bởi nhà cậu khá đông nên mới nói.

Cậu khá là tâm lý nhưng sai người rồi.

Anh không những nghe vậy mà hoàn toàn đồng ý còn nhanh chóng hỏi những thứ cần chuẩn bị.

Nhưng anh đột nhiên dừng lại.

- Nhưng mà vì sao cậu mời tôi vậy?

Tôi với cậu cũng đâu có qua lại nhiều? ___Anh hỏi.

Có phải anh ăn gì mà hỏi ngu tới vậy không?

- Ờm....Thật ra là anh có ngủ lại nhà tôi một lần rồi nên tôi nghĩ sẽ đỡ ngại hơn...

Nên tôi mới mời anh...____Cậu đưa tay lên gãi đầu mình cũng như nhanh chóng tạm biệt anh để đi vào lớp.

Anh đứng chôn chân ở đó.

Cậu nói vậy biết anh ngại lắm không?

Cậu nói vậy lỡ ai đó nghe thấy sẽ tức điên mà trôi sông mất.

Nhưng rồi sau khi chấn tĩnh anh mới suy nghĩ khi cậu nhắc đến em gái cậu.

Dù sao nó mới có mấy tuổi.

Mua chuộc nó ngủ ở phòng bố mẹ là được.

Nhưng trẻ con thì thích gì nhỉ?

Kẹo hay tiền?

Nhưng chuyện đó để sau đi và coi xem hôm nay anh và cậu có phải là rất thân thiết không?

Anh biết rằng cuộc trò chuyện của hai người đã bị một số kẻ nhìn thấy nhưng họ làm được gì nào?

Anh hôm nay rất hứng khởi và vui vẻ hơn bình thường.

Đến cả đám bạn của anh ta nhìn thấy cũng trố mắt nhìn...

*Tối hôm đó*

Anh đến nhà cậu sớm hơn dự định khi cả hai anh em còn chưa ăn cơm tối.

Hotdog guy thì rất phóng khoáng và lường trước được việc này mà cũng có đặt 2 suất pizza và thêm vài xuất gà....

Trước sự tươi vui và yêu đời của anh ta khiến Gumball cũng thấy thoải mái hơn với anh bạn này.

Nhưng đó là chỉ có Gumball còn Anais thì không.

Mới dạo gần đây cô mới gạch ông này ra khỏi danh sách đen xong mà sao lại xuất hiện ở nhà thế này.

Có phải tín hiệu vũ trụ không?

Cô tuy có hòa đồng và luôn tươi cười mỗi khi anh Gumball bắt chuyện nhưng với anh ta thì không.

Không hề có tí hảo cảm nào.

Anai cũng khó chịu ra mặt mà Hotdog guy cũng chẳng thua kém gì nhưng vì muốn mình hoàn hảo trong mắt cậu nên cố mà tươi cười với con nhỏ

Anh cũng tức chứ.... anh mới đầu cứ nghĩ con nhỏ nó chẳng biết cái gì đâu nên dễ dàng mà mua chuộc ai ngờ con bé nó lại như vậy.

Sao nhỏ không học theo tính cách dễ thương dễ mến của anh mình đi mà học theo con cá mắc cạn kia làm gì?

Khi cả ba ăn xong thì Gumball có đi dọn dẹp chỉ có mỗi anh ta và Anai ở phòng khách mà nhìn nhau như đối thủ.

Anh ta mới thỏe dài rồi nhanh chóng lôi từ trong áo mình ra một cọc tiền (Cụ thể là 50 đô-la) đập thẳn xuống bàn trước mắt con bé.

- Nhóc muốn gì? ____Anh nói với giọng nghiêm nghị.

Anh biết con nhỏ thông minh nhưng không có nghĩa là nó cản được anh.

- Ý anh là sao? ____Nó tuy nhỏ nhưng lại rất sắc sảo mà cũng không lại khi nhìn anh ta.

Thật sự con bé không muốn bán đứng anh mình một cách dễ đang như vậy đâu.

- Mất bao nhiêu để em có thể ở dưới này mà không phá đám bọn anh? ____ Anh vừa nói vừa đập thêm cọc tiền xuống.

Con bé thở dài rồi lại liếc lên nhìn anh ta

- Hơi ít.....có lẽ không như ý nguyện của anh được rồi...___ Nó nhếc nụ cười đắc thắng trên miệng.

Chắc nó cũng không ngờ việc tiếp theo của anh đâu nhỉ?

Anh thẳng thay đặt thêm hai cọc rồi lại thêm "vài" bịch kẹo.

Anh ngước mắt lên nhìn nó.

-Sao nào?

- Thành giao....

Trước khi lên ngủ Gumball cũng có hỏi Anai nhưng nó kiếm cớ không thoải mái để trốn anh ở dưới.

Còn Hotdog guy với nụ cười của kẻ chiến thắng mà mong chờ cậu bước lên phòng để anh ra đi theo sau.

Gumball thấy lạ nhưng cũng không nói gì bởi cậu cũng không thể ép em nó.

Thành ra trước khi đi ngủ anh có nhắc khéo con bé đừng thức đêm và nhớ đi ngủ sớm.

Khi cả hai đã lên đến phòng.

Cậu liền bảo Hotdog guy nằm tạm giường của Darwin ....do thằng bé nay không ở nhà nên cứ thoải mái.

Hotdog guy dù không muốn nhưng cũng đành chấp nhận.

Anh ta không thể nằm giường cậu nếu cậu không cho phép được.

Cả hai đều có cuộc nói chuyện khá thú vị về game....

Về việc học nhưng cũng có vài việc lặt vặt như sở thích chung hay gì đó.

Thật nhanh khi đã đến giờ đi ngủ.

Gumball nhanh chóng thì chìn vào giấc nhưng còn Hotdog guy thì không.

Hắn tiến lại gần giường cậu và ngồi thẳng xuống dưới đất.

Tránh bị cậu phát hiện.

Anh ta đưa tay lên mái tóc xanh ấy và vuốt ve nó rồi lại đưa xuống phía dưới bên gò má cậu.

Anh ta chủ ngồi đó ngắm nhìn cậu ngủ.

Nhìn cậu thôi đã muốn anh ta rực cháy rồi.

Nhưng phải kiềm chế...

Không thể để bản thân mất kiểm soát và nếu cậu không muốn anh ta cũng không làm....

Cứ như vậy anh vẫn luôn chăm chú nhìn cậu cho đến rạng sáng mới quay về giường mình với tâm trạng vui vẻ.

* Bên dưới nhà*

Hình ảnh quen thuộc khi một cô bé đang ngồi đếm tiền của mình và còn nhai kẹo.

Nó sẽ thật bình thường như mấy con cú đêm luôn thức đến sáng.

Nói chẳng phải mà cũng chẳng sai khi kẹo cũng chính là chất khích thích giúp con người tỉnh táo hơn giống loại cà phê gì đó vậy.

Chính điều ấy khiến con bé có thể mình mẫn mà quan sát thứ gid đó trong ti vi.

Nó chỉ là một hình đen trắng.

Sao cô không bật chương trình yêu thích của cô? mà chỉ là màn hình đen trắng?

Thế thì bạn phải xem kĩ càng hơn trong đống đồ trên mặt bàn đó là tờ giấy quản cáo Camera.

Cô đã để đó khi Hotdog guy đến nhưng có vẻ anh ta không để ý.

Nên.... vì sao cô lại không theo dõi hành động của anh ta chứ?

Cô tuy làm như vậy sẽ khiến Darwin khó chịu nhưng cũng không đến nỗi bán đứng anh mình.

Với chỉ vài cọc tiền sao?

Bèo....

Nó không xứng....Cô vẫn luôn giữ cho anh mình một cách an toàn.

Nếu như ai đó vượt quá giới hạn thì cô sẽ nhanh chóng mà chạy lên phía trên và đạp tung cửa để anh dậy.

Nói chung là phá đám.....

Nên thật khó lòng mà chạm vào Gumball...

Trừ khi là chính anh ý tự nguyện muốn làm....

Cô sẽ không xen vào.

_______________________________________________________

Trưa hôm đó khi mà Darwin biết chuyện qua lời kể của Anai.

Nó không nói gì và còn được chia nửa số tiền nhưng cũng khá tức giận.

Nó nhanh chóng gỡ hết ga giường lẫn gối đem đi giặt đến 3 lần trong một ngày và bị mẹ la là lẵng phí và vô bổ.

_______________________________________________________
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Mộng


Vâng, tôi biết các bạn cần gì 🙂)))

Các bác đang có vẻ rất mong chờ H đúng không?

Tôi sẽ chiều theo ý các bạn.

Nhưng....

Nhưng, dễ gì tôi cho nhân vật chính lại dễ ăn thế được.

Thế nên đây sẽ CHỈ LÀ một chap NGOẠI TRUYỆN.

Chúc các bạn đọc vui vẻ 🙂))

_______________________________________________________

Darwin, một người con trai thứ trong một gia đình cũng không có gì quá đặc biệt về gia thế.

Nhưng sâu bên trong hình ảnh gia đình đầy tiếng cười ấy lại luôn có những góc khuất và không phải ai cũng có thể biết.

Vâng, điều đó thật điên rồ khi chính tôi lại có tình cảm với anh trai của mình.

Dù không có chung huyết thống nhưng lại sống chung một mái nhà, thì tôi phải làm sao đây khi tôi còn không thể kiềm chế cái tình cảm chết tiệt này hành cậu mỗi đêm.

Nói sao nhỉ?

Cái mùi hương của anh mỗi khi tắm xong lại ngồi khoác vai tôi để chơi game.

Cái hơi ấm của anh ấy lại luôn sửa ấm trái tim lẫn thể xác của tôi mỗi khi cả hai ôm nhau.

Thật là không biết nên nói sao với cảm xúc đó nữa.

Chết tiệt...... làm sao tôi có thể quên nó được nhỉ?

Nếu cứ như vậy thì không biết cậu còn phải đợi đến bao lâu mới có thể chiếm lấy thân xác ấy nữa.

Tôi cũng không biết nên làm gì với nó hay cố tìm cách kìm nén nó lại.

Một lần nữa tôi luôn tự nhủ "chỉ nốt lần này thôi".

Nhưng rồi khi mỗi đêm về lại có những cử chỉ tiếp xúc thân mật của anh lại khiến tôi phát điên lên.

Tôi đưa tay lên vuốt tóc mình mà khẽ lầm bầm "chết tiệt, chết tiệt...." liên tục khi phát ra và tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ bên trong cổ họng mình.

Giọng tôi đã khàn đặc như có gì đó nóng trong người không thể nào thoát ra....

Hơi thở của tôi đã gần như nặng nề hơn bao giờ hết.

Hơi nóng cứ thế phả ra phập phùng cả một không khí.

Mặt tôi đã đỏ lên từ lúc nào khi tự xử với bản thân mình.

Tiếng nhóp nhép cứ vậy ở phía dưới phát ra hòa lẫn với hơi thở khó nhọc ấy.

Những cơn rùng mình cứ vậy mà nhìn lên.

Tôi ngửa đầu ra sau, đôi lông mày giãn ra.

Cảm giác nó thật tuyệt khi sắp đạt được thứ tôi muốn.

Tốc độ di chuyển bàn tay của tôi nhanh hơn trước khi tôi bắt đầu dần đặt được cực khoái.

Cơn rùng mình khiến eo tôi cong lên và dòng chảy đục như ngọc trai dần chảy ra và bắn ra ngoài.

Tôi rên rỉ một lúc và đứng bất động được một hồi.

Sau đó liền lấy tờ giấy bên cạnh và lau khô "thứ đó" của tôi.

Tôi vuốt tóc và tiến lại bồn rửa ra.

Tôi cũng không biết nói gì với mình, khi thật sự rằng cái tuổi nổi loạn này khiến tôi có ham muốn cao hơn bình thường.

Dù chỉ là một cái ôm cũng có thể khiến tôi suất tinh khi tưởng tượng về nó.

Ôi trời, thật là điên quá mà.

Tôi nhanh chóng rửa tay và của mặt tôi bằng nước lạnh.

Mong muốn tỉnh táo và không làm điều gì bậy bạ với anh mình.

Đó là một thử thách khó khăn.

Nó giống na ná như cách ai đó bị động dục ý nhỉ?

Thật khó mà kiểm soát.

Tệ thật.

Ngay sau đó cậu bước ra ngoài nhà vệ sinh thì liền thấy anh Gumball cũng đang bước lên cầu thang.

Thật là quá quắt.

Gumball thấy tôi thì liền nở ngay nụ cười nồng hậu mà cùng tôi tiến về phòng.

Căn phòng ngủ tối om của ba anh em.

Nhưng hôm bay thì chỉ có tôi và anh ở nhà.

Biết sao được?

Thế giới này luôn có nhiều điều thú vị sảy ra mà?

Không phải sao cứ mỗi khi nào có ai đó đến chơi thì tôi lại là người có việc, còn mỗi khi tôi ở nhà với anh thì lại không ai ở nhà.

Chẳng lẽ có gì đó không đúng ở đây? một sự sắp đặt gì đó để tôi và anh có không gian riêng thì sao?

Tôi mới quay qua nhìn anh.

- Anh Gumball, anh có muốn chơi game cùng em không? ___ Tôi nói với giọng điệu đầy hào hứng.

Dĩ nhiên là tôi muốn và anh sẽ không ngại mà dựa vào tôi.

Chỉ có như vậy tôi mới được ngửi mùi hương của anh và chạm vào da thịt anh.

Chứ không phải chỉ đơn thuần là nắm tay như đôi bạn thân lúc còn bé.

Tôi chẳng đoán sai khi ngay sau đó thì anh liền gật đầu.

Nhưng thứ quái quỷ gì đang chờ tôi đây?

Tại sao anh lại ngồi trên đùi tôi và cầm máy chơi game cầm tay chứ?

Tôi có phải đã va đầu vào đâu không?

Sao anh Gumball đột nhiên lại dễ dàng ngồi vào lòng tôi như vậy?

Và còn cho phép tôi ôm eo anh ấy nữa.

Có phải là tôi đang mơ không?

Hàng ngàn câu hỏi vì sao nhưng rồi đột nhiên tôi khựng lại khi nhận ra tôi và anh ấy đã gần nhau đến mức nào.

Anh ấy có thể tự do ngồi trên đùi tôi mac không ngại.

Khiến tôi cũng dần có hứng thú một chút.

Tôi đưa tay siết eo anh lại gần mình hơn.

Bạn chắc cũng còn lâu mới đữo hiểu cảm giác được ôm eo của crush mình là như thế nào.

Vì bạn có được động hay ôm đâu mà biết? chỉ có tôi mới biết thôi.

Để tôi diễn tả lại cảm giác ấy như lên được chín tầng mây ý.

Eo anh ấy vừa nhỏ lại còn thon, nó lại còn vừa tay tôi khiến tôi ôm miết thôi.

Tôi không muốn rời xa một chút nào.

Tôi ngả người về phía trước đặt cằm mình lên vai anh và nhận lấy mùi hương của anh.

Khiến anh giật mình mà quay lại đỏ mặt nhìn tôi.

- Sao vậy?

Sao đột nhiên lại nhìn em?

Em chỉ muốn ôm anh thôi mà, không được sao? ____ tôi nói khi cố đưa miệng mình gần tai anh hơn.

Tôi biết tai anh rất thính và sẽ có "phản ứng" sảy ra khi có hơi nóng phả vào.

Anh liền quay đi và để yên cho tôi ôm.

Tôi được đà mà ôm eo anh chặt hơn.

Tai anh đã đỏ bừng lên khi nhận ra điều gì đó.

Miệng tôi nở nụ cười tủm tỉm khi cánh tôi chả tôi đã cảm nhận được gì đó của anh, nó đang phập phồng bên dưới lớp áo chạm vào khi đang cố chỉnh lại tư thế ngồi.

Anh vẫn không quay lại nhìn tôi.

Tôi biết vậy mà luồn tay vào áo anh.

Dường như anh nhận ra nó mà quay qua nhìn tôi.

Ôi, biết sao được nữa khi tay tôi đã chạm đến núm vú của anh mà ve vãn nó.

Tay còn lại của tôi thì nhân cơ hội anh không để ý mà luồn ngay vào ông quần mà xoa nắm thứ đó hộ anh.

Anh đột nhiên mà nắm chặt lấy cánh tay kia của tôi.

Tiếng anh có chút rên rỉ phát ra.

Tôi lại càng hài lòng hơn khi đưa tay mà bóp hai bên má anh.

Không nói gì hơn mà cưỡng đoạt môi anh nhanh chóng.

Khi dứt ra khỏi nụ hôn ấy tôi nhận ra anh đang phập phồng trong hơi thở khi bị tôi chiếm đoạt như vậy.

Anh luôn cố gắng vùng vẫy nhưng đã quá muộn.

Tôi liền và ngay lập tức kéo quần anh ra và ném sang một bên.

- Anh đã cương cứng như vậy thì để em giúp anh nhé?___ Tôi ghé sát lại mặt anh và mỉm cười.

Anh không nói gì mà chỉ biết rên rỉ một chút và xen lẫn với hơi thở ấy vì tay còn lại của tôi từ nãy có dừng lại việc "vuốt ve" cho anh đâu?

Như một sự thôi thúc.

Tôi dừng lại và ôm lấy eo anh.

Tay vừa rồi lại mần xuống phía dưới của sau của anh ấy.

Anh mới quay ra nói với tôi.

- Dừng lại đi Darwin, chúng ta là anh em đó!___ Đôi lông mày của anh cau lại.

Tôi nghe anh nói vậy mà phì cười.

- Anh Gumball à... chúng ta không cùng chung huyết thống vì vậy làm điều này cũng không hẳn là sai.

Vả lại anh đã cương cứng thế này mà anh định để nguyên vậy sao?

Hãy để em giúp anh nhé?

Tôi ôm anh lại gần hơn.

Cố ép anh vào cơ thể tôi hơn.

Anh ấy bối rối khi không biết trả lờ hay đáp trả ra sao.

Tôi tận dụng cơ hội mà đưa ngón giữa của mình vào lỗ hậu của anh.

Người anh cong lên khi cảm nhận thứ lạ lẫm vào bên trong anh mà chọc ngoáy.

Anh nắm chặt áo tôi như muốn nhàu nát nó.

Anh phát ra vài tiếng rên rỉ nó giống như van xin hơn.

Nghe những lời đó của anh mà khiến tôi như không kiểm soát được mình mà hăng hơn.

Dù đây là lần đầu của anh nên tôi đã cố kiềm chế lại.

Và đêm còn khá dài mà....

Cứ từ từ mà để bên dưới anh giãn ra một chút.

Miệng anh không ngừng phát ra tiếng "Ah...a-ah... um" Tôi không biết nói sao nữa, tiếng nó rất mỏng mong và mềm mại khi nó được phât ra ngay bên tai tôi.

Anh ấy ôm lấy tôi và bàn ta anh cố bấu chặt lấy lưng tôi.

Tôi biết điều này khá đau nên mới làm từ từ như vậy.

Khi nhận ra anh đã quen dần với ngón tay tôi rồi thì liền đưa hai ngón vào mà thôi.

Cơ thể anh rùng mình và có khi còn bán lấy lưng tôi chặt hơn.

Tôi khẽ cười mà thì thầm vào tai anh không biết từ lúc nào mà giọng tôi đã khàn đặc lại như lúc tôi đang tự xử

- Anh đã dần quen với nó chưa?

Nhìn xem... trông anh đang hưởng thụ nó kìa...

Anh thích em có đúng không?

Thích em làm vậy với anh đúng không?

Không một lời hồi đáp mà chỉ có tiếng rên rỉ. tôi sẽ cho rằng đó là sự đồng ý.

Không nói gì với anh mà dần lộ ra dùi cui chả tôi đang chà sât với mông của anh.

Tôi cảm nhận đựa sự ấm nóng bên dưới.

Tôi mới trao cho anh nụ hôn khác ở trên môi.

Trong khi đó tay tôi đang cố đưa nó vào lỗ hậu của anh.

Nó vào thật khó khi chẳng trơn tru gì.

Nhưng khi đã vào được rồi thì chỉ có cảm thấy ấm nóng và bên trong anh ôm chặt lấy côn thịt của tôi.

Tôi mới đưa tay xoa đầu anh, tôi muốn xem anh có đau quá không.....

- Gumball?

Anh ổn chứ? có đau lắm không?

Nhưng thứ tôi nhận lại chính là khuôn mặt đẫm lệ của anh xen lẫn với những tiếng thút thít và rên rỉ.

- Anh.....

Anh ổn mà.... nhưng nó đau quá..... ahh....

Ánh mắt tôi như mất đi tia lý trí mà hai tay nắm chặt lấy eo anh.

Tôi dùng hết lực của mình mà đưa hông lên và ấn chặt anh xuống.

Đưa hết tất cả của tôi vào trong anh lần nữa.

Tiếng anh dần rên rỉ to hơn và bắt đầu có dấu hiệu của đứt quãng.

Tôi như không tự chủ được bạn thân mà siết chặt eo anh và tự lực đưa hông mình lên xuống.

Đâm vào trong anh với tốc độ đáng ngờ.

Bên dưới anh ấy như đang mời gọi tôi đâm vào sâu hơn.

Nó ôm chặt lấy tôi và không muốn rời xa tôi.

- Ahhh~.... dừng lại.... dừng lại~.....mmhmm....

Tôi nhanh liền rút thứ đó của tôi ra và đè anh nằm úp xuống giường của mình.

Để anh không có cơ hội trốn thoát mà toii phải cực nhọc giữ chặt eo anh.

Không để anh nói thêm lời nào mà một cú thúc đâm thẳng vào trong anh.

Nó khiến anh kêu lên một cách đau đớn.

Cơ thể của anh run rẩy và dường như đang rung chuyển theo từng cú nhấp của tôi.

Chẳng vừa khi mà tôi càng đâm sâu vào tăng tốc hơn nữa.

Tiếng anh đôi lúc còn chẳng thể nghe thấy rõ anh đang rên rỉ hay thút thít.

Tôi mởi cả người về phía trước khi vẫn đang di chuyển bên dưới anh.

Cứ vậy mà nắm chặt lấy má anh và hôn lên môi anh ấy.

Tôi không biết sao mình lại như một con thú đói khát dục vọng đến vậy.

Bởi vì tôi yêu anh hay chỉ muốn anh dành cho tôi là người đầu tiên?....

Tôi chẳng biết vì sao nữa, vì tôi tưởng chỉ cần tự xử thôi là quá đủ rồi nhưng hóa ra là không như vậy.

Tình cảm của tôi quá lớn để kiềm chế thêm nữa.

Tôi muốn anh biết được tình cảm của tôi.

Tôi không thể giấu nó thêm nữa.

Tôi... với một cú thúc cuối cùng.

Tôi giải phóng tất cả mọi thứ, giải phóng tình cảm, sự quan tâm, tình yêu của tôi dành trọn cho anh.

Trong nụ hôn ấy tôi mới dần dứt ra và nhìn anh.

Đôi mắt anh mờ đục và vẫn còn rùng mình, rên rỉ vài tiếng trước khi nằm gục hẳn trên giường với hơi thở nặng nhọc.

Tôi mới vuốt nhẹ tóc anh và dần rút thứ đó ra.

Dòng tinh dịch cũng vì vậy mà tràn ra một ít.

Tôi nhìn anh và đưa ngón tay vào.

Anh rùng mình mà nắm lấy tay tôi lắc đầu.

Tôi nhìn anh và phì cười.

Tôi đặt nụ hôn lên má anh.

- Anh đừng lo....

Em không làm tiếp đâu.

Bây giờ là để anh nghỉ ngơi, em biết anh cũng đã mệt mà.

Sau đó tôi rút tay ra thì dòng tinh dịch mới tràn ra ngoài.

Tôi vươn tay ra để lấy khăn giấy và lau nó đi.

Cho anh nằm đó nghỉ một lúc tôi mới ẫm anh vào nhà tắm để kì cọ cho anh.

Nhìn anh như vậy lại khiến tôi chỉ muốn ôm anh và hôn lên má anh.

Khi tất cả đã xong xuôi.

Tôi mới để anh nằm bên trong vòng tay mình.

Tôi dụi vào cổ anh.

- Anh thơm thật đó. ____ Tôi chỉ nói bâng quơ một câu khen anh.

Dù rằng đó là sự thật.

- Em thích chứ? ___ anh đưa tay lên xoa đầu tôi và sau đó là đưa xuống bên gò mà của tôi.

Thật giống như một cặp đôi đang yêu nhau.

Nhưng tôi lại khựng lại khi nhận câu hỏi của anh.

- Em thích chứ, em thích mọi thứ của anh.

Hương thơm của anh, cử chỉ của anh, nụ cười của anh, mái tóc, đôi mắt.....

Vậy còn anh?

Anh thích em chứ? ____ tôi sát lại gần anh hơn. tôi đang mong chờ điều gì vậy?

Ngay khi anh nở nụ cười và định mở lời để trả lời thì đột nhiên mọi thứ biến mất.....

Tất cả mọi thứ.... tôi ở trong hư vô mà căng tròn đôi mắt.....

đột nhiên có âm thanh đang ngày càng nghe rõ hơn.Và có một tia sáng đang chiếu thẳng vào tôi.

Nó ngày càng sáng hơn khiến tôi không còn thấy gì cả.

Tôi lờ mờ mở đôi mắt ra khi nhận ra trời đã sáng. tôi ngồi dậy và nhìn lại chiếc đồng hồ đang reo.

Nó chỉ đúng chín giờ sáng.

Tôi mới nhìn lại bàn tay mình và vò đầu thất vọng khi nhận ra đó là mơ.

Nhanh chóng tôi ném đồng hồ đó ra ngoài cửa sổ.

Tôi chán ghét mà dở chăn ra để xem có chuyện gì xảy ra không.

Tôi lại lần nữa suy sụp khi nhận ra giấc mơ ấy là mộng tinh mà lầm bầm.

Thật may là không ai thấy vì mọi người đang dưới nhà rồi.

Mỗi tôi ngủ đến bây giờ mới dậy.

May mắn mà thở phào.

______________________________________________________

Hố laa các bạn 😀

Sau vài tuần mất tích thì tôi đã trở lại đây.

Sự come back này các bác có thấy hứng thú không ạ?

Vì đây là lần đầu tiên tôi viết H ấy, nên còn nhiều lỗi sai á, nếu có gì thì nói cho tôi với để tôi còn biết đường sửa chữa.

Để nâng tầm sản phẩm của mình hơn.

Tôi viết cái này để các bác thấy hứng thú hơn thôi, chứ vào truyện sẽ có một sực Dảk khác đang chờ đợi các bạn á.

Nên các bác cứ từ từ mà đọc 🙂) Mai sau còn nhiều diễn biến lắm.

Và lại... tôi viết Chap này cho bạn nào đang đu DarwinxGumball đừng buồn nhé.

Vì cặp đôi này tôi sẽ không cho kết HE.

Đừng hỏi tôi lý do vì sao🙂) Tôi cũng chẳng biết chỉ là thấy nó không đúng và nếu để đặt mình vào Gumball thì thật sự đúng là coi hai anh em thân thiết thôi chứ không thể nào được.

Dù cả là Darwin cũng vậy....

Nói vậy đủ dài rồi, hehe.... chúc các bạn có một tuần mới vui vẻ nhé, yêu các bạn độc giả ❤
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
anh ấy tặng cho tôi chiếc vòng


À vâng, lại là tôi đây.

Một tác giả lười biếng để các bạn chờ đợi chap mới của tôi 🙂))

Tôi khá tồi đúng không?

Nhưng ít nhất tôi biết tôi tồi nên không đến nỗi đúng chứ?

Hạ hạ, nhưng lần này tôi sẽ không viết về cặp đôi nào cả.

Tôi sẽ khai thách sâu về Anai nhé?

Cô bé đó có vẻ ít xuất hiện trong truyện của tôi mặc dù nhỏ cũng là một nhân vật xuất hiện khá nhiều.

Tôi có ý định khai thác tất cả những nhân vật quan trọng đối với Gumball....

Nhưng có vẻ sẽ quá nhiều nên chỉ sẽ sớm quay lại góc nhìn của Gumball.

Tôi mong câu truyện của tôi sẽ ổn vì dạo này tôi đang khá bí từ.....

Tôi mong chất lượng chuyện của tôi không giảm đi.

Một lần nữa, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

_______________________________________________________

Trong mọi gia đình thì đứa con út sẽ luôn là đứa nhỏ nhất và cưng chiều nhất.

Và chính vì thế mà đôi lúc mấy đứa cùng chăng lứa sẽ thông thường quẫy nhiễu cha mẹ để được mua đồ nó thích.

Nhưng với tôi thì lại ngược lại.

Với tôi đã nhận thức được từ lâu và còn in trong sâu tâm trí.

Bộ não của tôi cứ như là một nhà kho vậy.

Kiến thức và nhận biết sẽ được để ở ngăn nào đó có thể dễ dàng thấy và sử dụng nó.

Và còn những kỉ niệm lại luôn là thứ gì đó mờ nhạt nhưng không đến mức quên nó đi rồi.

Trong tâm trí tôi vẫn còn chút ký ức gì đó.

Tôi từ nhỏ, không đúng.... phải là từ khi cất tiếng khóc tôi đã tự nhận biết được mọi thứ diễn ra xung quanh.

Tôi không biết vì sao lại như vậy nhưng đó là cảm nhận của tôi không thể nào quên được.

Cảm giác ấy quen thuộc đến rợn người... nó lại luôn là một vòng lặp.... và dường như cũng chẳng có ai thích nó.

Tôi lại trở về một đứa trẻ chỉ biết nằm và kêu những tiếng mà không ai hiểu.

Khi ấy tôi gặp anh Gumball và Darwin...

Tôi nhìn thấy hồi đầu là chỉ muốn tiêu diệt hai người họ.

Bày ra nhiều cách và dường như sắp thành công đẩy hai người họ xuống lò nung nóng trong bãi phế liệu của Elmore.

Nhưng trái tim tôi lại thắt lại và cảm nhận được hai hơi ấm từ người họ.

Tuy nhớp nháp và bẩn thỉu nhưng tôi đoán tâm trí khi ấy chỉ có tôi và họ còn không quan tâm đến tính mạng họ nữa.... cho dù tôi đã có ý định kết liễu họ.

Nhưng thời gian cứ vậy mà trôi đi, tôi không hối hận vì sao không đẩy họ xuống dưới luôn đi cho rồi.

Đúng thật họ có những hành động vô tri và đôi lúc gây khó chịu với người ngoài.

Nhưng tôi lại muốn họ như vậy hơn.

Điều đó có nghĩa rằng chưa có bản thể lạnh lùng hay nói cách khác anh Darwin "nhập hồn" về.

Nhưng ngay sau khi nghĩ điều ấy thì ngày hôm sau Darwin đã dành nguyên một ngày để kể những khó chịu của anh về kiếp trước và có ý định báo thù.

Tôi cũng chỉ thở dài và lắc đầu.

Bạn sẽ chẳng tưởng tượng Darwin đã gây ra bao nhiêu chuyện ở trường đâu.

Nếu đề mà đếm thì tôi nên dùng con số gì diễn tả đây?

Hàng trăm à?

Nhưng quả thật điều anh ấy làm đúng thật không hề đếm được.

Tôi ngồi trên chiếc ghế dài nhìn anh và nhún vai.

Bao chuyện của anh chỉ xoay quanh những tên ruồi nhặng xung quanh anh Gumball....

Ừ thì yêu vào sẽ khác nhưng không phải là ghen tuông kiểu này.

Tôi lúc đầu cũng chẳng thích gì việc Darwin lại đi yêu anh trai mình cả.

Nhưng rồi sau đó tôi lại thay đổi ý định. tôi không biết lý do vì đâu nhưng rõ rằng tôi lại giúp Darwin đạt được trái tim của anh Gumball...

điều đó thật vỗ nghĩa và vô vọng.

Nó sẽ chẳng bao giờ có thể có lối thoát nào, bởi vì vốn dĩ anh Gumball chỉ coi Darwin đúng như một người em tra ruột và là một người bạn thân thiết không ai có thể thay đổi.

Vì thế nên việc Darwin chiếm được trái tim gần như không thể, tôi chỉ cảm phục tình cảm ấy khi anh Gumball tìm được nửa kia của anh ấy rồi nhưng Darwin vẫn đi theo sau bảo vệ.

Darwin còn nói cho tôi ý định rằng không muốn kết hôn, anh làm điều ấy chỏ để che mắt bố mẹ.

Tôi bất lực, tôi không còn gì để diễn tả cả.

Cho dù tình cảm đó là sai nhưng tôi làm sao cản được đây?

Khi tình yêu của Darwin sẽ không bao giờ vụt tắt cho dù đời đời kiếp kiếp như vậy?

Tiếng thở dài của tôi lại hắt ra, Darwin từ nãy đến giờ vẫn cứ luyên thuyên mọi thứ.

Thì đột nhiên Gumball cuất hiện với nụ cười rực rỡ như ngày nào.

Anh ấy đôi khi không quá trú tâm đến tôi, thoáng qua chỉ một hai lời chào sau đó lại cầm tay Darwin đi quậy phá cái thị trấn này.

Tôi nhìn hai anh ấy bước ra khỏi cửa mà lòng hẫng lại.

Tôi tự hỏi: "Gumball sẽ phản ứng thế nào khi biết sự thật đó?".....

Anh ấy chắc hẳn sẽ nói: "Oh, anh cũng yêu em như một người em trai vậy"... haha, Darwin đúng trên vạn người mà lại thất bại thảm hại như vậy....

Nhưng đột nhiên suy nghĩ của tôi dạo gần đây không thể xác định được tình hình và finhs cách của anh ấy.

Tính cách của anh Gumball gần như thay đổi khác lạ, trầm tính hơn, tỉ mỉ và quan tâm mọi thứ xung quanh hơn.

Tôi nghĩ anh ấy còn có khi đang cải thiện các mối quan hệ xung quanh anh ấy.

Thật chẳng hiểu nổi vì sao Gumball lại để tâm đến nhân vật phụ như Hotdog Guy chứ?

Lý do đó là gì?

Tôi nhớ rõ ràng anh ấy còn chẳng nói chuyện với hắn ta bao giờ lúc ở trường vậy mà mời hắn ta về nhà ngủ qua đêm!?

Đúng thật là điên rồ!

Tôi không có ý định soi mói nên cũng kệ, chỉ là suy nghĩ thoáng qua.

Dần dần trở lại nhịp sống của tôi là ngồi trên ghế dài để đọc sách.

Không nói thì chắc hẳn người nghĩ gia đình tôi thân thiết lắm nhưng không phải thế.

Với tư cách là một người có máu vượt trội và trí não xa hơn các bạn cùng chắng lứa của tôi thì tôi khẳng định là không.

Cho dù là con út nhận được nhiều tâm điểm chú ý nhưng anh Gumball và tôi ó khi không nói chuyện với nahu một câu nào

Đa phần là vì tôi không thích dính dáng đến những thứ của anh và cũng một phần từ anh ấy.

Anh ấy chỉ bắt chuyện với tôi khi có Darwin hoặc cần ý kiến của ba anh em gộp vào.

Vì thế tôi với anh ấy chẳng thân thiết gì

Nhưng hôm nay anh ấy lạ lắm.

Mặc dù tôi không biết là nên giải thích ra sao.

Bởi gần đây anh ấy cũng đã trầm tính lại và việc anh ấy ở nhà thay vì ra chơi hoặc đi đây đó, việc anh ấy hoạt động nhanh nhẩu như ngày trước đã giảm đi rất nhiều.

Đến cả việc Darwin rủ đi ra quán bán đĩa chơi game cũng bị anh từ chối và ngồi lỳ ở nhà.

Tôi thấy lạ nhưng chẳng dám hỏi mà cứ chăng chăm vào cuốn sách mình đang đọc.

Đột nhiên từ đâu bàn tay anh Gumball đưa cho tôi cốc sữa và dí vào má tôi.

Sữa ấy đã đueocj đun nóng một chút nên vừa ấm.

Tôi đưa mắt lên và nhận cốc sữa của anh ấy.

Anh ấy chỉ cười và cầm cuốn sách tôi lên.

- Em đọc sách à?

Sách Trinh Thám sao? ___ Anh cầm cuốn sách lên và đặt ngón trỏ trên trang sách và gập sách lại để xem tiêu đề.

Nhưng đặt ngón trỏ như vậ và để dễ dàng không bị mất chương tôi đang đọc dở.

Tôi ngồi đó gật đầu và cầm lại cuốn sách.

Cô đặt cốc sữa ở bên và nhìn lên anh.

Anh nhún vai và nhìn tôi.

- Vâng, em đọc nó, hôm nay anh không có việc gì làm à?

Sao lởn vởn quanh con mọt sách như em làm gì?

Em tưởng anh không thích sách. ____ tôi nói móc vì thật sự thì anh ấy không có hứng thú về sách thật.

Và cũng chẳng hứng thú nói chuyện với tôi luôn.

Anh ấy ngồi xuống bên chỗ trống cạnh tôi.

Lưng anh dựa vào ghế và trông có vẻ đang cố tẩn hưởng gì đó.

- Anh không thích sách trinh thám nhưng anh thích tài liệu khoa học và mấy thứ thực tế hơn như liên quan đến vật lý hoặc toán gì đó...

đôi khi anh sẽ chọn đọc những mẩu truyện ngắn để giải trí đó. ___ Anh ấy nói một tràn với tôi về sở thích chọn sách của anh ấy.

Tôi cũng khá bất ngờ khi anh ấy có hứng thú với các lý thuyết nhàm chán như vậy.

Tôi mới ngồi thẳng dậy và nhìn về phía anh.

Đôi lông mày của tôi nhướng lên một bên.

Tôi mới cười khẩy.

- Anh làm em cứ tưởng anh có hứng thú với minigame hơn?

Anh hay chơi với Darwin còn gì? ___ Tôi cố nói để anh khơi nhớ lại những gì ngày trước anh ấy từng thích thú đến game như nào. và một phần để nói móc anh ấy.

Nhưng nhìn phản ứng của anh ấy xem!?

Anh ấy dường như còn chẳng để tâm ý nghĩa của câu nói của tôi.

- Ừ thì đó là ngày trước còn bây giờ thì anh trưởng thành hơn và thích đọc sách hơn...

Ai cũng phải thay đổi ầ Anai?

Em cũng vậy thôi, Em sẽ cao lên chứ đâu có lùn như bây giờ mãi? ___ Anh nói xong liền phì cười.

Tôi biết chiều cao của tôi rất hạn chế nhưng không đến mức gọi là lùn vì tôi chỉ còn chưa đến 10 tuổi nữa nên nhìn nhỏ con cũng dễ hiểu cơ kia mà?

Tôi mới chặc lưỡi thì anh liền đưa tay xoa đầu nhưng vẫn cười vào mặt tôi.

Tôi tuy không ham mê nhan sắc này đâu nhưng phải phủ nhận rằng anh ấ khi cười rất đẹp.

Đó luôn là hào quang nhân vật chính.

Tôi có chút ghen tị trong lòng, anh ấy là nhân vật chính thì mọi chuyện cũng sẽ có cách giải quyết của anh ấy.

Anh ấy sẽ chẳng bao giờ thất bại trong thứ gì cả, mọi thứ, anh ấy sẽ vô cùng hoàn hảo dù cho anh có phế phẩm đến đâu.

Nhưng thật chẳng hiểu sao độ nhiên anh ấy trùng xuống và nhìn tôi với con mắt man mác buồn.

Mọi thứ vẫn ổn nhưng sao anh lại buồn vì điều gì? hay có thứ gì đó khiến anh ấy buồn đến vậy à?

Anh Gumball thấy tôi nhìn anh ấy như vậy cũng giật mình mà thu lại ánh mắt ấy.

Anh ấy có rắc rối gì sao?

Chưa kịp để tôi mở lời anh liền lôi trong túi ra một hộp quà nhỏ.

Anh đưa cho tôi và bảo tôi mở ra.

Tôi gâth gù làm theo và mở nó ra.

Bên trong đó là một dây truyền.... nó không quá đẹp nhưng nó có thứ gì đoa thu hút tôi.

Giữa chiếc vòng ấy có đính một viên đá xanh dương, màu xanh quan thuộc giống màu tóc của mẹ tôi.

Viên đá ấy hình giọt nước và nó chỉ là viên đá nhỏ thôi.

Tôi không biết nó là hàng thật hay giả nhưng nó khôngq uan trọng.

Tôi cầm nó lên và quay qua nhìn anh.

-Anh ấy thứ này từ đâu?

Và tại sao tặng nó cho em?

- Anh không ăn cắp hay gì cả, chỉ là đi qua một chiếc xe tải màu đỏ và tiện tay mua nó.

Em cứ coi như đó là quà sinh nhật năm ngoái anh quên tặng cho em đi.

Anh chỉ thấy nó hợp với em nên mua thôi. ___ Anh ấy đnahs mắt sang chỗ khác khi trả lời tôi.

Tôi biết anh đã nói dối tôi về việc mua nó ở đâu nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Tôi cầm chiếc vòng và phì cười.

Đây là lằn đầu anh ấy bắt chuyện với tôi thoải mái như vậy.

Và có lẽ rằng anh ấy không hẳn là không để ý đến tôi hóa ra rằng anh ấy chỉ vì khoảng cách nên không dám đến gần.

Anh ấy không quá tinh tế trong việc chọn quà cho con gái và am hiểu sở thích của họ nên mới xa cách tôi đến vậy.

Nhưng dù sao thì, món quà này nó chính là món quà ý nghĩa với tôi về một người nah còn quan tâm mình.

Tôi đeo nó lên cổ và quay qua nhìn anh, bảo anh lấy chiếc gương.

Tôi càm gương lên soi.

"Em đẹp chứ?"

"Em gái của anh chưa bao giờ là không xinh đẹp"

Anh và tôi đều phì cười.

Tôi biết đó chỉ là lời khen vu vơ và anh muốn tôi vui hơn.

Tôi theo đó mà bắt đầu giả vờ yểu điệu mà ưỡn ngực lwn trước và đưa tay hất tóc

"Dĩ nhiên là vậy, em luôn xinh đẹp mà"

Anh phì cười và lại đưa tay xoa đầu tôi.

Anh ấy dịu dàng và ấm áp.... tôi đã hiểu lý do vì sao nhiều người lại thích anh như vậy.

Anh dịu dàng, thấu hiểu, tinh tế, thông minh, ấm áp.... dường như mọi thứ tốt đẹp dồn hết vào con người này vậy.

Tôi đếc giờ mới hiểu được điều ấy liệu có phải quá muộn không?

- Anh muốn em giữ món đồ đó thật cẩn thận cho đến khi em trưởng thành có được không?

Anh biết nó chỉ là món đồ rẻ tiền.... liệu yêu cầu của anh có quá đáng không? ___ Anh ấy nhìn tôi và đưa tay ra như một lời hứa khi còn trẻ con.

Anh ấy nghĩ tôi là con nít à?

- Em có thể giữ nó cho đến khi anh lấy vợ và tặng lại được không?

Anh mở to con mắt và lắc đầu.

Mắt anh híp lên và cười một trận rõ to.

Anh ấy thích suy nghĩ của tôi sao?

- Nếu em thích, anh sẽ chờ được nhận lại chiếc vòng cổ này.

Tôi nhìn anh cười, có vẻ với tôi câu chuyện này khá nhạt nhẽo nhưng với anh nó lại vui vẻ và hài hước đến như vậy?

Tôi nhìn anh cười mà cũng vui theo.

Trông anh rất vui luôn ấy nhưng chỉ vì tôi nhận chiếc vòng khiến anh ấy vui lên sao?

Chắc hẳn cũng phải có lý do thứ hai chứ?

Dù thế nào.... tôi vẫn khá vui và trân trọng món quà này từ anh.

Tôi cảm nhận được một sợi dây liên kết của anh trai và tôi luôn kết nối với nhau..... chỉ là chính mờ nhạt hơn những mối quan hệ khác.

Mặc cho điều ấy có khoảng cách như nào.

Thì anh luôn dành tình cảm cho em gái mình hơn những mối quan hệ xung quanh.

_______________________________________________________

Ồ yeahh vậy là hết chương rồi đó các bạn 🙂))

Chap này ngắn nhỉ?

Vì so với bản nháp tôi thay đổi khá nhiều cho nó đỡ Dảk một tí thôi.

Chủ chốt của chap này nói về tình cảm mờ nhạt mà Anais cảm nhận về anh trai mình.

Nhưng rồi mọi thứ nó lại sẵn sàng thay đổi thứ đó với một cuộc trò chuyện ngắn.

Tuy rằng không phân tích quá nhiều hành động của nhân vật và lặp từ khá nhiều ;-;

Tôi vẫn mong chap này sẽ làm rõ về tình cảm của hai anh em này hơn, chứ không lẽ để cho người nhà Gumball lại mờ nhạt hơn dàn Harem thì không ổn, không ổn tẹo nào 😀D

Chương đây tới đây thôi là dài rồi nhé các độc giả của tôi. tôi sẽ đóng chap tại đây và hẹn gặp lại các bạn vào chương sau.

Tạm biệt mọi người, chúc các bạn có một tuần mới tràn đầy năng lượng nữa nhé❤
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
thù cũng thành bạn


Từ ngay sau vụ việc của Anais và Gumball thì có vẻ cả hai người đó thân thiết với nhau hơn.

Không cần phải nói là cách đây một tháng trước thì hai người đó còn chẳng có thời gian để nói chuyện với nhau.

Vậy mà không hiểu sao gần đây con bé Anais luôn kiếm cớ để được bắt chuyện với Gumball.

Thoạt đầu nhìn cứ nghĩ nó chỉ muốn thân thiết với Gumball hơn bình thường hơn.

Nhưng hành động đó lại càng quá quắt.

Nó luôn biết cách khiến Gumball ngoài thời gian ở trường và làm vuêcj nhà ra thì luôn dành cho nó.

Đến cả việc Darwin ngỏ lời muốn đi mua đồ cùng Gumball nó cũng chen ngang vào.

Hay là những lúc chơi điện tử, chỉ vừa cầm máy lên con bé đã lôi Gumball đi chỗ khác.

Nhưng điều đáng nói hơn là Gumball không có chút phòng bị gì mà còn tiếp nhận nó nhiệt tình hơn.

Gumball dành thời gian cho nó như vậy là quá nhiều đối với Darwin.

Rõ ràng đường đường là một người em trai, bạn thân của Gumball mà lại đi thua một có bé vài tuổi đầu?

Cho dù rằng Gumball chỉ coi là anh em đi nhưng điều đó thật sự là thứ đáng báo động đến Darwin.

Bao lâu nay luôn kè kè bên anh mà lại bị một con nhỏ cướp mất.

Bộ nó bị trúng ngải hay gì rồi mà bám theo Gumball xuốt thế chứ?

Ừ thì cứ coi là sức chịu đựng giỏi đi nhưng ai lại hạnh phúc khi nhìn thấy crush bị người khác bám dính chứ?

Lại còn mang tiếng bạn thân mà không thể chan ngang hay phàn nàn.

Vả lại Anais cũng là thành viên trong gia đình và còn là trợ thủ khá đắc lực để dọn dẹp với mớ hỗn độn mà Darwin gây ra.

Nhưng trước hết cứ phải nói chuyện với con nhỏ đi đã.

Một người như Darwin không thể để một nguy cơ gây hại cho chính anh ta đang tung hoành trước mắt thế được.

Nói là làm, nhân lúc Gumball đi lên trên phòng lấy sách hoặc cuốn truyện gì đó.

Con nhỏ Anais từ nãy ngồi chắn giữa Darwin và Gumball, nó thản nhiên mà lật trang sách sau khi đọc xong.

Ngó ngang dọc thì đột nhiên Darwin túm lấy đôi tai thỏ to đùng của con bé mà xách nó ra sân sau.

Nói đúng hơn là vào nhà kho.

Trong thời gian ấy thì con bé nó cũng có phản kháng lại nhưng bất thành.

Cũng đúng thôi, nó nhỏ con vậy mà làm sao so sánh được với gen trội của Darwin?

Thành ra chỉ với một tri xách tai nhỏ lên là quá đủ rồi.

- Này, sao dạo gần đây em hay bám dính lấy Gumball thế?____ Darwin ngay khi thả con bé bụp phát xuống sàn.

Anh ta nhanh chóng quay lại khóa nhẹ cửa nhà kho từ phía trong.

- Anh hỏi làm gì?

Tại sao em phải trả lời cho anh chứ?

đừng nghĩ những điều vớ vẩn và viển vông!

Điều đó không sảy ra đâu Darwin!___ Chính vì con bé thừa hiểu được tính nết của anh trai thứ của mình.

Con bé đứng dậy và phủi phủi bôn quần áo của mình.

Không thể nào trong lời nót đó của nó là không hiểu suy nghĩ của Darwin.

Thử hỏi từng ấy thời gian thì có thứ gì con bé không thấy thấu được của Darwin nữa?

- Và em không có lọai tình cảm đó đâu nên mong anh đừng nói em như vậy.

Vì vậy, chuyện gì mà lôi em vào đây? ____ Con bé đứng thẳng và khoanh tay trước ngực.

Darwin biết rằng anh ta đã phạm trọng tội.

Anais thật sự ghét ai đó đi chất vấn nó và giờ anh lại chẳng khác gì đang khiêu khích con bé cả.

Anh ta liền lắc đầu và thở phào.

Anh ta đang mừng khi Anais nói như vậy, tính cách noa rẳng như ruột ngựa nên chắc hẳn không lý nào nó lại đi nói dối làm gì.

- Xin lỗi, do anh đã nghĩ quá vấn đề lên.

Nhưng cũng khó được khi em đột nhiên dạo gần đây tranh dành thời gian với anh Gumball nhiều hơn.

Em có thể dừng lại việc đó được rồi, trở lại bình thường đi cô bé.____ Darwin nói vậy cũng chăng đúng mà cũng chẳng sai nhưng ai là người nhận thức điều đó mà thôi.

Anais là đứa em gái ruột của Gumball nên chuyện thân thiết với anh trai là điều dễ hiểu.

Vả lại con bé nó còn mới chỉ được vài tuổi đếm trên đầu ngón tay mà bảo nó trưởng thành và bớt trẻ con lại thì quả thật hơi khó.

Nhưng cũng không vì đó mà có chuyện đi quá giới hạn, Anais chỉ làm những chuyện tầm thường như bao anh chị em trong nhà làm thôi.

Nếu để nói về bình thường thì người nên xem lại phải là Darwin.

Tại vì anh ta có lần còn suýt đè anh Gumball ra làm chuyện đó thì đủ hiểu rồi.

Anais, cô gái nghe lời nói của anh trai thứ của mình mà phì cười.

Tay con bé theo bản năng mà che miệng lại và hơi cúi người.

Đôi vai cô bé run lên.

- Anh nói với em làm gì? em làm gì kệ em chứ? vả lại em chỉ thán thiết với Gumball lúc ở nhà, anh ấy còn ở trường, giao lưu tụ tập thì anh phải là người biết và quan tâm mới phải.

Kẻ thù của anh là mấy người ngoài kia chứ không phải là em đâu.

Nếu em muốn anh Gumball thì đâu cần phải chờ đợi đến bây giờ để anh có thể nói chuyện như vậy chứ?

Con bé nó nói mà khiến Darwin chợt rùng mình.

Anh ta đúng là còn rất nhiều kẻ thù nhưng không đến mức gọi là không hạ được.

Với lại vị thể của anh ta giện tại thì đố ai có thể cướp Gumball về phía họ một cách dễ dàng.

Nên nếu muốn thì anh ta có thể bày kế và làm giảm danh tiếng của họ sụt đến mức đáng báo động tại trường.

Darwin cũng được coi là có mối quan hệ và sự thân thiết với Gumball như vậy nên mới có nhiều người chưa dám lộng hành.

Nhưng nếu là Anais thì khác.

Con bé lại còn là em gái của Gumball và anh ta.

Vì vậy nếu có cuộc xung đột hay cãi nhau diễn ra thì Gumball sẽ tìm hiểu nguyên nhân.

Và thêm cả trí tuệ của con bé, có thể bây giờ anh ta mới nghĩ ra một số chiêu thức thì con bé đó đã nghĩ được từ mấy tháng trước rồi.

Không dại vì động vào nhỏ.

Con bé còn học võ nữa, chắc hẳn Darwin không muốn trở thành mấy con gấu bông trên gác xép đâu nhỉ?

Nghĩ đến cũng lại rùng mình khi anh nhớ về hình ảnh mấy con thú nhồi bông lĩnh một đến hai cú đấm của nó mà hỏng luôn cả hộp nhạc.

Tiếng chẹp miệng được phát ra ngay sau đó.

Con bé nghe vậy cũng chỉ lắc đầu cho qua chuyện.

Nó đi đến phía cửa và định mở nó để bước ra ngoài.

- Nếu anh đã chất vấn em xong rồi thì em xin phép____ Nhỏ đưa tay với lấy tay nắm.

Nhưng chẳng biết vì sao đột nhiên anh lại kéo tay con bé lại.

- Vòng cổ, ai tặng em vậy?

Nếu như đây là một chàng trai sáu múi với cơ thể lực luõng mà nắm cổ tay con bé như vậy.

Nó chắc chắn sẽ có chút siêu lòng.

Nhưng đập vào mắt cô là thái độ nhăn nhó như con khỉ đuýt đỏ.

Điều đó khiến tâm trạng cô sụt đi hẳn.

- Có người tặng cho em thôi, giờ anh mới để ý thì cũng hơi muộn.

- Mới tí tuổi đầu đòi yêu đương à?

Cho anh xin tên nhóc đó xem.

Để anh rể tương lai này nhìn người chứ?

Câu nói của Darwin có chút phần mỉa mai nhưng cũng chẳng có đả kích cô là bao.

Nếu mà thật sự ai đó tặng cho cô thì cô đã sung sướng mà giấu lẹm chuyện đó đi rồi.

Bạn bè cô còn chẳng có nổi một mống chứ đừng nói gì có ai tặng.

Darwin sau khi chú ý đến chiếc vòng cổ ấy thì đứng lùi lại giữ khoảng cách.

Nói trắng ra là chỉ có một người mới có thể có khoảng cách đó với Darwin.

Đến cả em gái anh ta còn giữ khoảng cách thì không biết các cô gái hâm mộ anh ta có nổi một tia hi vọng không?

Con bé thở dài ngao ngán.

- Là Gumball tặng đó.

- Gì?

Anh ấy... tặng em á?

- Đúng rồi, sao?

Ghen à?

Nhỏ Anais cười khẩy và nhún vai mà không chần chừ để lộ luôn dây chuyền ấy cho Darwin coi.

Darwin mới đầu chẳng thèm tin nhưng nhìn khuôn mặt con bé như vậy liền có chút bất ngờ.

- Từ khi nào thế?

- Anh biết để làm gì chứ?

Dù sao thì điều đó chẳng quan trọng.

Dù sao thì từ trước đến nay rõ ràng anh còn nhiều quà của anh ấy hơn em mà? sao phải bất ngờ thế?

Giữa con bé và Darwin giờ đây chỉ còn là sự im lặng.

Con bé nhìn anh ta như thể bề trên nhìn xuống vậy.

Dù rằng con bé rõ ràng nó bảo không có tình cảm trai gái với anh trai mình nhưng có gì đó khiến Darwin bất an.

- À em quên mất, từ khi anh trở lại cơ thể này thì có được anh ấy tặng cái gì đâu chứ?

Con nhỏ phì chời khúc khích sau đó nó mở cánh cửa nhà kho ra và bước chậm rãi vào nhà.

Darwin đứng đó mà chẳng thể phản kháng được.

Anh ta tuy đứng trên nhiều người mà vẫn phả cúi đầu trước con nhỏ này.

Không chỉ vì trí tuệ mà còn cả về thể lực.

Nhưng anh ta luôn là người khoe khoang về tình cảm với Gumball trước đó giờ đây lại chẳng thể làm gì được.

Trong anh ta luôn có một nỗi bất an nào đó hiện hữu lên.

Nó rất quen thuộc nhưng có vẻ anh ta còn sợ nó sảy ra hơn.

Anh ta có thể làm bất cứ thứ gì.

Vài tiếng chửi rủa lại được phát ra lần nữa với tần số khá nhỏ.

Cứ đà này mà ngày càng phát triển như vậy thì anh ta sẽ tự thân vận động không cần đến con nhỏ Anais mất.

Giờ ai cũng có thể là kẻ thù, kể cả là gia đình.

Anh ta sau vài phút thì đã bước vào nhà và thấy hai người họ nói chuyện khá rôm rả.

Vì không muốn phá tan bầu không khí ấy nên Darwin quyết định chen ngang cuộc trò chuyện với cách ngó cái đầu vào mà chen ngang lời Anai.

Sau khi nắm bắt được tình hình rằng Tobias tặng cho hai vé xem phim vì thế muốn mời em mình đi xem phim.

Nhưng mỗi tội là chỉ có hai chiếc vé nên không biết tính xử như nào.

- Cả ba anh em mình cũng đều thích phim kinh dị mà không phải sao?

Nhưng chỉ có hai vé.____ Gumball nói có chút bối rối khi cầm hai chiếc vé xem phim trước mặt.

- Vậy thì chỉ cần một người ở nhà thôi là được! ___ Anais nói với giọng chắc nịch.

Trông con bé cũng có vẻ hứng khỏi khi nói về bộ phim đó.

Đúng hơn là cả ba anh em đều đã lâu rồi không đi xem ở rạp.

Nên ai cũng muốn đi.

Nhưng chỉ có hai chiếc vé thì ai đi ,ai ở lại đây?

- Anh biết đó, em và anh cũng lâu rồi chănge đi xem phim.

Mà Anais cũng còn phải học, chả phải em ấy cũng học lớp trọn sao?

Vì thế chúng ta không nên để con bé phí thời gian được, nó cần tập trung vào bài tập.

- Ai bảo anh như vậy?

Em học lớp trọn nhưng cũng không có nghĩa em không có thời gian than gia hoạt động của gia đình.

Vả lại anh cũng có nhiều game cơ mà? sao anh không ở nahf mà chơi game đi, điểm thi của anh cũng chẳng bằng em đâu.

Anh mới là người cần học hơn đó.

Hai anh em cãi qua cãi lại cũng chẳng ai chịu thua ai.

Người ta thường bảo người ở giữa luôn là người giải hòa đâu tiên.

Vì thế đến khi Gumball càng thấy sau vụ này chẳng ra đâu cả liền tách hai bạn nhỏ ra.

- Được rồi, được rồi, nếu hai đứa muốn đi thì thôi vậy.

Anh ở nhà là được rồi---....

- KHÔNG, ANH NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐI VỚI EM!___ cả hai đứa cũng chẳng lại mà hét toáng lên khiến cho cả chú mèo nhà cũng phải giật mình mà lùi lại.

Cãi qua cãi lại thì cũng đến tai mẹ Nicole.

Mẹ đứng ra giải quyết thì chắc chắc phần chiến thắng thiên về Anais.

Và người bị ăn đòn là Darwin.

Lý do rất đơn giản rằng "Darwin không tiến bộ lên chút nào thì ở nhà học bài, Anais thì đi cho bớt căng thẳng".

Nói đúng ra thì Mẹ Nicole sẽ nhìn vào bẳng điểm để đánh giá và xem có nên chấp thuận hay không.

Nhưng đi kèm với đó là một lời hứa của mẹ

- Nếu bài kiểm tra lần sau mà điểm cao hơn thì mẹ sẽ mua vé xem phim cho Darwin đi chơi với bạn.

Vì thế đối với hình phạt ấy còn có khi lại giống chút gì đó phần thưởng cho Darwin phấn đấu hơn là trách móc.

Nhưng nói sao thì nói mặt nó vẫn có chút không ưng kết quả này của mẹ.

Còn riêng Anais đứng đó nhìn Darwin thua cuộc mà cười, đôi khi nói kháy chẳng ngậm được mồm.

Gumball đứng bên cạnh chỉ biết cười trừ rồi quay sang bên phía mẹ Nicole.

Cụ thể là xin phép cho mai được đi xem phim cùng với Anais, dĩ nhiên, mẹ cũng đồng ý và không quên dặn dò trông Anais cẩn thận.

Đối với con nhỏ Anai thì thật sự nó chẳng là gì cả và còn có khi là nó đang khá tự mãn hay gì đó mà hôm nay ăn nhiều hơn bình thường.

Có mỗi là Darwin, anh ta chỉ ăn chút ít rồi lại vác quả bóng rổ trên tay lại đi ra ngoài tập bóng cùng với bạn bè.

Thông thường như vậy thì không ai nói gì vì Darwin có thói quen tập thể dục buổi tối và dần quen với thói quen của nó khi nửa đêm mới về và lén lút như có trộm vậy.

Ngày nào tới rồi cũng sẽ tới, vé xem phim cầm trên tay con nhỏ Anai khi nó đang đợi anh nó thay đồ.

Dù gì xem phim này cũng chiếu vào buổi tối nên chắc cũng ít người đi.

Nhưng không, đó là hoàn toàn suy nghĩ sai.

Hình như chẳng ai nhận ra đó là ngày nghỉ thì phải, vừa mới đến đã thấy hàng dài những con người xếp hàng mua vé, hầu như phim nào cũng đã hết ghế.

Giờ có lợi nhất là những người đã đặt chỗ trước hoặc đợi đến lần xem phim sau.

Mà dù kể cả hết ghế thì những con người đó không chịu ra về mà ngồi ở bàn khác hay di chuyển đến mấy nhà hàng gần đó, ngồi tám chuyện nên người ra vào chen lẫn xô đẩy nhau.

Mặc cho dòng người có đông đúc hay nhộn nhịp ra sao thì ở đâu đó đột nhiên xuất hiện hai nhân vật quen thuộc trong bộ đồ nổi bật.

Ai đi qua cũng phải một lần liếc nhìn.

Màu sắc nổi bật hiếm người hòa hợp được với màu cam vậy mà khi chàng ta mặc vào lại cuốn hút một cách lạ kỳ, Bên cạnh người chỉ có hai sắc tố là chủ đạo thì lại là một con người nổi trội với nhiều màu sắc.

Gu thời trang của họ không phải quá là ăn diện hay gì đó.

Nếu để xem xét thì chẳng có gì nổi bật nhưng hào quan họ tỏa ra khiến nhiều chị em điêu đứng....

Ấy vậy họ lại có sở thích kì cục khi đến đây để rình mò người ta.

- Mày có chắc là em gái mày đi cùng Gumball và tình tứ không?

Tao tưởng chỉ có mỗi mày nên mới cố gắng bám dính lấy Gumball từ năm này qua năm khác chứ... giờ đến cả em gái mày à?

- Hỏi lắm, tao chỉ nghi thôi vả lại Gumball vào Anais cũng dàn thân thiết hơn cả tao nữa nên tao mới lo.

Dù gì cũng tại mày còn gì?

Đột nhiên đưa vé xem phim cho Gumball làm quái gì?

- Tao làm gì lường trước được việc này, tao cứ tưởng là Gumball sẽ đi với "em trai yêu quý" của em ấy.

Vậy là tao ghen lộn người à?

- Biết rồi còn hỏi, phải tao sẽ không đưa hai vé xem phim vậy đâu Tobias à....

Tao mời thẳng chứ không ngu như mày.

Giọng cậu con trai vang lên cùng với khó chịu trong lòng.

Mắt cậu ta đảo qua đảo lại xung quanh như kiếm thứ gì đó trong dòng người.

Nhưng nhìn mãi lại chẳng thấy bóng dáng người kia đâu.

Một vài tiếng chửi rủa lại phát ra.

Hai chàng trai đó ngồi đợi cho đến gần giờ chiếu phim.

Hai người cũng thấy lạ khi chẳng thấy bóng dáng quen thuộc.

Họ đành ra hỏi nhân viên, vì rằng Tobias có ảnh chụp lại vé xem phim nên hỏi cũng rất dễ để tìm ra.

Nhưng họ lại khá bất ngờ khi đã có người vào trong đó rồi.

Vì thế cả hai quyết định lại bỏ ra số tiền nhỏ để vào trong nhưng kết quả lại chẳng đâu vào đâu khi nhìn thấy người ngồi cặp ghế đó lại là một cặp đôi không quen biết.

Họ có chút thất vọng dù cho có cố tìm xung quanh nhưng chẳng thấy.

- Darwin....mày có chắc rằng Gumball đã đi đến rạp không? ____ Anh chàng tên Tobias đen mặt và lêm tiếng.

Chính anh ta còn chẳng rõ vì vốn dĩ lúc ấy đông người nên kiểm soát và tìm kiếm người e rằng hơi khó.

- Rõ ràng anh đứng trước rạp còn gì?

Sao có thể không vào xem chứ? ___ Darwin cũng mang tâm trạng giống Tobias mà ngồi phịc xuống ghế.

Một nỗi nghi ngờ dân trào lên trong Darwin, nếu họ không vào xem phim thì Anais đã dãn Gumball đi đâu?

Đi ăn?

Đi thư viện?

Hay đi đến hồ tận hưởng khung cảnh lãng mạn dành cho cặp đôi?

Nhiều viễn cảnh nhẩy ra trong đầu cả hai nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ.

Tobias thì có thể tức giận mà gàn như có thể nói là bất lực khi đi theo đến thế rồi còn bị mất dấu.

Darwin thì còn tiếc nuối, cậu ta có gắn nhiều "thứ" vào áo của Gumball và Anais cũng biết điều đó và cũng có thể coi là đồng bọn nhưng từ lúc nào con bé đã gỡ ra vậy chứ?

Chính vì nó đã bị gỡ ra nên việc tìm kiếm Gumball hầu như không có manh mối nào.

Cùng với cánh tay là Anais thì chuyện tìm ra gần như là không thể.

Không khí cả hai liền trùng xuống và chán nản thấy rõ rệt.

Tiếng thở dài hắt ra và một bài tiếng chửi rủa từ Tobias.

Có lẽ từ chuyện này mà hắn sẽ rút ra bài học gì đó về việc hành động ngne dứt khoát.

Với Darwin không dám mở lời, anh ta tuy có không thích hành động này của Anais cho lắm nhưng không vì thế lại quên đi việc nhỏ đã giúp anh bao chuyện.

*Ở bên quán cà phê đối diện*

Với thân hình của một cô bé tiểu học và cùng với người ngồi bên cạnh.

Hai người họ cùng ăn bánh và uống trà tại.

Đôi khi lại nói lởn vởn mấy chuyện trên trường.

Và cũng từ đó Gumball cũng biết được rằng con bé nó thích một người trong lớp mình.

Mà cụ thể là ai thì Anais không nói rõ nên Gumball chỉ có hơi ậm ừ mà liệt kê vài người.

Nhưng nhìn Gumball còn căng thẳng hơn vì thế Anais liền đánh trống lảng sang chuyện khác.

- Anh không nghĩ trong lớp anh lại có người đúng gu em đấy?

Người đó có vẻ đặc biệt lắm nhỉ?

- Không, không đâu... mà thôi, anh có thấy ngồi ở đây tốt hơn ở trong rạp không?

Con bé Anais cầm ly trà xanh lên và uống thử.

Con bé cũng không quên đánh mắt sang bên đường khi thấy hai người thiếu niên đang đứng vò tóc và bàn nhau gì đó.

Con bé nheo mắt lại nhưng không để tâm lắm liền quay lại về phía anh.

- Cũng đỡ hơn chút, may là em đề nghị bán vé đó đi chứ, sáng nay đông đúc mà xô đẩy khiến anh chẳng còn hứng tẹo nào. ___ Gumball gật gù và tán thành với ý kiến đó.

Có thể xem phim sẽ vui nhưng đôi khi anh lại muốn ngồi thư giãn mà ngồi nhìn và suy nghĩ xung quanh hơn.

Vừa nói xong thì con bé liền phì cười, điều đó khiến Gumball không biết mình đã nói gì đó kì quặc.

Đến khi con bé nó dần kìm lại thì có giải thích.

Trông con bé vui vẻ hơn hẳn.

- À không, em xin lỗi... em chỉ nghĩ đến một câu truyện cười thôi.____ Con bé nói dối, nhưng nó thật sự không trọng nên nói dối một chút không sao đâu nhỉ?

Chính Anais tự phì cười với chính nó khi nhận ra Darwin đã nhờ sự trợ giúp của ai.

Ngay sau khi nhìn thấy bóng dáng của hai thanh niên kia ở bên đường.

Con bé đã vô cùng bất ngờ và hài hước.

Darwin là người trọng danh dự cùng với giá trị của bản thân với các đối thủ vậy mà lại đang đi cùng ai tìm kiếm Gumball đây?

Cô từ điều đó nhận ra mình đã lớn đến như thế nào.

Anais vừa nói vừa lắc nhẹ cốc nước của mình và nhìn về bên đường mà phì cười.

Có vẻ câu chuyện đó rất thú vị khiến Gumball tò mò mà ngỏ ý muốn em gái kể.

Con bé liền từ chối và đánh sang chủ đề khác về sách nấu ăn.

Hình như tình yêu đã khiến nhỏ nữ tính hơn còn hỏi anh ấy về cách làm món ăn ngon.

Điều đó là quá dễ đối với Gumball, riêng nấu ăn với anh ấy là sở trường.
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Từ khi nào vậy?


Mẹ Nicole, được biết đến là một người phụ nữ dữ nhất thành phố này.

À không, theo lời truyền đạt của hàng xóm và cả người nhà thì phải là cả trái đất.

Người mà luôn phải làm việc thâu đêm suốt sáng tại cơ quan và chỉ suất hiện khi đó là ngày nghỉ phép.

Nhưng những ngày nghỉ phép ấy lại chỉ lác đác trong vài tháng.

Nói đơn giản dễ hiểu rằng một tháng có 4 tuần thì chỉ nghỉ có 2 ngày.

Nhiều người hỏi vì sao phải làm việc nhiều như vậy?

Người mẹ ấy chỉ trả lời đơn giản: "Tôi còn phải nuôi bốn đứa trẻ ở nhà"

Đúng vậy, mẹ là người trụ cốt kinh tế của gia đình, không phải là từ trước đến nay nhưng chẳng biết từ khi nào.

Cô đã quên mất mình còn có cả một ông chồng.

Không phải là chiều chồng đến mức hại người mà đó là do chồng cô quá tốt bụng luôn dễ bị lừa trong xã hội này.

Đã bao lần chồng cô bị đuổi việc vì lý do để bị ăn cắp rồi.

Sau đó lại còn phải bồi thường khoản không nhỏ nữa.

Điều đó không khiến cô chạnh lòng.

Chỉ là tiếc cho một chàng trai quá tin người thôi.

Nhiều khi cô cũng bắt gặp mấy đứa con mình trêu chọc chồng cô, đến mức buồn thui thủi không dám ra khỏi phòng.

Hôm đó, cô cũng đã tức giận mà dạy lại ba đứa con một bài học.

Cô cũng vẫn chưa thể nào chấp nhận được việc đám trẻ không tự hào về bố mình.

Trong khi bố chúng nó đã ẫm, trông, cho chúng nó ăn ngay cả khi còn là một đứa trẻ thay cho cô.

Nhiều khi cô còn thấy anh ấy giống người mẹ hơn cả mình, vì thế chẳng lý nào đám trẻ lại chê trách bố nó được.

Kể cả người ngoài cũng không có quyền đó.

Họ chẳng hiểu cái quái gì về anh ấy mà lại đi chê ỏng chê eo người ta.

Đặc biệt là chị đồng nghiệp nào đó màu cam có con hình hài quả trứng màu xanh gì đó.

Nghe bảo rằng thằng bé từng thích con bé Anais.

Cô mới cười nhẹ khi bà chị ta luôn lan truyền những tin đồ khó đỡ về gia đình mình.

Đến khi nó đến tai cô rồi, thì bà thím đó liền chối mà quay mặt đi.

Nhiều khi cô cũng muốn hỏi về chồng bà thím đó đâu nhưng lại không dám sợ mất tình đồng nghiệp nên thôi.

Nhưng phải đôi lúc công nhận rằng một mình làm trụ cột gia đình thì thật chẳng dễ dàng gì.

Từ việc nhà cho đến kinh tế cũng phải có sự góp mặt của cô.

Điều đó không phải quá tệ, mỗi điều nó khiến cô trở nên mệt mỏi hơn.

Giả sử như việc bếp núc, nếu không phải Gumball, Anais biết nấu ăn và cả Darwin biết một số món đơn giản thì có phải nó sẽ là gánh nặng cho cô mỗi khi về nhà không?

Hay là đến cả việc giặt quần áo cũng để đến tay cô, mà đám trê chỉ biết chơi thì quả thật sẽ là một nỗi ám ảnh.

Nghĩ đến đây, cô lặng thở một hơi thật dài.

Dù bớt khổ đi bao nhiêu nhưng cô vẫn muốn vài hôm trở lại như ngày trước, khi cả nhà vào buổi tối cùng bữa ăn lại vui vẻ chuẩn bị đồ ăn.

Bây giờ cúng nó đã lớn và hiểu chuyện.

Khiến cô lại chẳng nỡ.

Cô nhìn sang bên Richard....

Anh ấy đang ngủ một giấc ngon lành mà nắm lấy cánh tay cô.

Cô mới chợt phì cười một cái.

Anh ấy quá đơn giản và ngây thơ.

Bọn trẻ có thể thay đổi, thời gian có thể trôi đi, công việc có thể lúc lên xuống nhưng chỉ có anh ấy là vẫn giữ lấy sự trong sáng và một trái tim dễ thương như vậy.

Nói không phải chứ, nếu muốn cơn giận cô dịu đi thì chỉ có hai cách.

Một là nhìn thấy bọn trẻ của cô và lời xin lỗi chân thành cũng như sự hỗi lỗi của chính Richard.

Nhiêu đó cũng đã đủ để cô có thể dập tắt cơn tức giận.

Nhưng chẳng mấy ai hiểu điều ấy.

Và cô cũng không hiểu nổi bản thân cô.

Rõ ràng cô rất khó khăn kiềm chế cơn tức giận.

Nhưng đôi khi chỉ cần nhìn thấy Richar cô lại không thể giận nổi.

Điều đó là từ khi nào chứ?

Từ khi nào cô lại kiểm soát được cơn giận giữ của mình?

Người khác có thể không biết, nhưng chính cô lại hiểu rất rõ.

Nếu mà để có câu trả lời thì chúng ta phải nói về ngày đầu cô gặp Richard.

Ngày hôm đó cô có cuộc thi võ nhưng lại bị trễ do lạc đường.

Nhưng chẳng hiểu được lạc kiểu gì vào được công viên.

Gần đó có một khu đầy cây để cắm trại.

Điều bất ngờ chờ ở đó với cô không phải lại sự thất bại khi tiếng chuông thi đấu vang lên.

Mà là một món quà ban cho cô, một sự gặp gỡ đặc biệt.

Đến hiện tại cô nghĩ lại vẫn chưa thể hiểu nổi anh ấy chui vào cây thân gỗ kiểu gì mà lỡ kẹt luôn trong đó.

Câu chuyện bắt đầu với sự ngượng ngùng một chút khi anh cầu cứu cô giúp đỡ anh.

Với sức lực thông thường của đứa trẻ khi đó có khi tách nó ra cũng khó nhằn.

Nhưng chỉ với một cước vào thân gỗ.

Cô đã khiến miếng gỗ ấy chẻ làm đôi.

Người anh ấy thoát ra và hiện hữu lên là một cậu bé hết sức bình thường hoặc có thể nói là trẻ con.

Cậu bé đó đã không ngần ngại nói cảm ơn và tặng tôi một quả hạt dẻ.

Tôi mới đầu cảm thấy kì quặc nhưng vẫn nhận.

Cậu bé ấy liền bắt đầu kết thân với tôi từ khi nào.

Tôi cũng chẳng biết vì đâu đột nhiên hôm ấy cô lại có một người bạn.

Cô cùng cậu bé ấy ngắn trời, ngắm đất, tâm sự đủ đường.

Ngày hôm đó cô lại cảm thấy vui vẻ hơn bao giờ hết cho dù có bị bố mẹ la đi chẳng nữa nhưng cô không quá để tâm.

Đó là cảm xúc đầu tiên việc có người muốn kết bạn với cô, điều đó khiến cô hạnh phúc đến mức cả đêm không thể ngủ được.

Nhưng không dừng lại ở đó, cô gặp cậu bé ấy ở trên trường.

Cô có chút hụt hẫng khi nghĩ về cậu bạn ấy sẽ sợ mình khi tiếp xúc qua những người bạn và có những lời đồn không hay về cô.

Hóa ra tất cả chỉ là suy nghĩ của cô, cậu bé ấy lại còn vui vẻ kết bạn với cô hơn trước.

Từ ấy hai người cũng ngày càng thân thiết hơn.

Và sớm muộn gì thì bông hoa cũng dần chớm nở, độ tuổi dễ rung động ấy đẩy hai người gần lại với nhau hơn.

Cô không biết vì lý do gì mình lại rung động với chàng thiếu niên ấy, điều còn đọng lại trong kì ức ấy là hình ảnh một chàng trai sẵn sàng bắc thang lên phòng cô chỉ để đàn cho cô nghe một bản nhạc.

Là một chàng trai sẵn sàng mua đồ ăn cho cô mỗi buổi học thêm.

Là một chàng trai lẻn ném thuốc hạ sốt lên phòng cô khi cô lên cơn sốt nhẹ.

Từ những cử chỉ quan tâm của anh nó khiến cô rung động và anh trở thành một phần trong trái tim cô.

Lấp đầy những mảnh chứa đã không còn để chữa lành từ gia đình.

Mối quan hệ dần khăn khít hơn khi thật sự một trong hai người ngỏ lời.

Cô còn nhờ lần mình đã ghen đến mức nào khi hiểu nhầm người chị họ hàng xa của anh đến chơi mấy ngày mà tưởng bạn gái anh.

Cô đã dỗi anh tận mấy tuần.

Và cũng vì nó mà cô đã thổ lộ ra hết những tình cảm trong mình.

Khi nhớ lại khuôn mặt ấy anh đỏ như thế nào, đến cản đôi tai thỏ con đỏ theo là hiểu rằng anh đã bối rối bao nhiêu.

Dù vậy ngay cho đến khi ra mắt gia đình.

Lại chẳng có ai ủng hộ, đến cả anh là người con được yêu thường từ bé lại chẳng khấm khá là bao nhiêu.

Cả hai khi ấy chỉ nhìn nhau và cười nhẹ....

Và cũng chẳng biết từ khi nào chúng tôi lqij sinh sống như vợ chồng trong một căn hộ cũ kĩ, chật hẹp, khổ đủ mọi đường.

Ấy vậy mà chẳng ai than phiền lấy một lời.

Nhớ lắm cái cảnh tưởng anh cũng phải đi làm cho một cửa hàng bán đồ ăn ngọt, anh ấy thèm lắm nhưng chẳng dám động vào đồ của khách.

Chúng tôi tiết kiệm từng đồng một, đến cả tô mì còn để phần cho nửa kia.

Đến khi chúng tôi dành dụm được, và tổ chức một cái đám cưới nhỏ, chỉ đủ mời bạn bè thân thiết.

Nhưng người góp mặt lại chẳng có bố mẹ hai bên.

Ngày hôm đó đáng lẽ ra chúng tôi phải được hạnh phúc nhất, vậy mà chỉ có anh ở bên cô mà thôi.

Hóa ra tất cả những gì quý giá với cô chỉ có mình anh là đem lại hơi ấm, tất cả.

Cảm xúc tủi thân đều đã tan biến vào trong hư không, cũng bởi vì anh đã đến và mang nó đi.

Chẳng bao nhiêu lâu sau chúng tôi cũng đã mua được căn nhà giá rẻ này.

Khi ấy, Gumball mới chập chững biết đi và mọi thứ đều do anh đảm nhiệm với căn nhà mà xây lên.

Cũng như sửa sang lại.

Khi đó anh rất biết chăm chỉ làm việc và bắt đầu học cách chăm em bé thay cô.

Vậy mà chớp mắt cái đã mười mấy năm trôi đi rồi.

Cô nhìn lại bức tranh gia đình được chụp ngày ấy.

Khi con bé Anais còn chưa biết bò nữa.

Cô có chút buồn trong đôi mắt.

Cô nhẹ ngồi dậy và mở đè ngủ lên.

Cầm bức ảnh trên tay, tiếng thở dài hắt ra.

- Sao vậy Nicole?Em không ngủ được à?

Giọng nói phát ra khiến cô giật mình nhìn lại Richar he hé mở mắt dậy.

Cô không nói gì mà nhanh chóng lắc đầu.

- Không có, em chỉ nhớ về một số thứ thôi.

- Thôi nào, em không ngủ được thì cứ nói, nửa đêm em còn ngồ dậy là không ngủ được đúng không?

Richard nói xong liền lôi từ gầm giường ra một chiếc đàn guitar.

Cô liền phì cười không lý do.

- Vâng, không dấu được anh rồi.

Richard không nói gì thêm và bước đi cùng Nicole ra sân sau.

Không phải đêm nào sân sau cũng có đom đóm và cũng không phải chỗ nào đom đóm cũng xuất hiện.

Richard ngồi dưới thềm cỏ gẩy được một hai nốt để bắt nhịp.

Cô ngồi cạnh anh mà lắc nhẹ đầu.

- Nó khiến em nhớ về ngày xưa, anh đã bao nhiêu lâu chưa gẩy đàn lại rồi nhỉ?

- Anh không biết Nicole à, nhưng anh chỉ biết một điều rằng trái tim anh chưa bao giờ hếtrung động vì em.

Đúng vậy, trong lời bài hát mà Richard hát đêm ấy, cũng chính là lời bài hát đầu tiên anh ấy hát cho cô nghe.

Anh là người dễ quên vậy mà điều nhỏ nhặt và bao nhiêu năm như thế.

Anh ấy lại chẳng đánh sai nhịp hay quên một chữ nào.

Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thấy ai hoàn hảo như anh ấy.

______________________________________________________

Xin chào các tình yêu, tôi đã ngoi lại lên rồi đây 😀D

Đã bao lâu tôi chưa ra chap nhỉ?

Tôi chẳng nhớ nữa.

Nhưng hôm nay tôi đã ngoi lên và chăm chỉ hơn rồi

Kakakakakakkkakakakkakaka

Đúng lúc sắp lễ trung thu rồi đó, không biết các bạn định đi rước đèn không?

Năm nay có cái đèn lồng thỏ với sứa.

Nó khiến tôi có động lực đi hẳn (Chủ yếu là khoe đèn với giật đồ ăn của trẻ con)

Hehe, sao nào, các cô các bác muốn đi chơi không chứ?

Mà nhìn lại tôi thấy chap này dài quá rồi nên tôi quyết định sủi tiếp nhé?

Nào có hẹn tôi sẽ lại ngoi lên chung vui với mấy bạn :>>

Chúc các bạn có lễ trung thu vui vẻ nhé!
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Một nửa của GumBall


Tình yêu....Tình yêu, ái tình hay gọi ngắn là tình là một loạt các cảm xúc, trạng thái tâm lý và thái độ khác nhau dao động từ tình cảm cá nhân đến niềm vui sướng.

Tình yêu thường là một cảm xúc thu hút mạnh mẽ và nhu cầu muốn được ràng buộc gắn bó....

Ngôn ngữ này thật đơn giản chỉ để thể hiện tình cảm giữa người với người.

Nó không thể nào diễn tả được tất cả mà một người cảm nhận.

Nó cũng chẳng thể hiện được điều gì nếu nó chỉ thông qua lời nói mà còn cả hành động, ánh mắt....

Chẳng ai hiểu rõ nó là một loạt cảm giác gì, nó chỉ là một sự xen lẫn ghen tuông, mơ mộng, rung động, ngại ngùng.... nhiều khi con người cũng đâu thể nào biết được ta đã yêu từ khi nào đúng không?

Tin vào nó cũng được, không tin cũng chẳng sao vì mỗi người có một cách nhìn nhận khác nhau.

Nó cũng giống như cách mỗi người có một cách thể hiện tình cảm khác nhau vậy.

Có thể họ trêu ghẹo bạn khá nhiều, hoặc luôn chỉ muốn cho bạn thấy mặt tốt của họ, đơn giản hơn là cố tình chạm ánh mắt, ngón tay với nhau....v...v.. rất nhiều cách...

Nhưng cũng khó tránh khỏi việc sảy ra xích mích giữa các cặp đôi với nhau.

Điều đó cũng chẳng hay ho gì nếu như một trong hau đều chẳng chịu làm hòa.

Thì thật sự đôi khi cũng khó nhằn về mâu thuẫn kéo dài.

Có thể lấy ví dụ như vặp đôi trên màn ảnh là Gumball và Penny thì sao?

Gumball nổi tiếng là quậy phá, nghịch ngợm, kém cỏi, thân thiện, nhưng cũng khá là dễ ghen tuông với ai dám tiếp cận bạn gái mình, và có khi cứng đầu ( tiếp cận được nhiều người, hầu như ai cũng chơi được)

Penny... hừm...một cô nàng khá nữ tính, học giỏi, biết phải trái, mạnh mẽ và có chính kiến riêng.

Thật chẳng lạ khi cô có thể nói là hoa khôi của trường.

Nhưng cô đôi khi nhạy cảm, dù chỉ là một lời nói, một hành động cũng khiến cô suy nghĩ cả ngày.

Hai người này đi với nhau, có thể là hợp và cũng có thể không.

Họ đều có mặt tốt và xấu bù trừ cho nhau khá nhiều.

Nhưng nếu.... một lần mà một người cảm thấy mối quan hệ của họ không ổn.

Không ổn về mặt tình cảm, tài chính, điểm chung,sở thích đã bắt đầu thay đổi cả hai bên.

Gumball, là một người thiếu niên chẳng chịu lớn, khá thoải mái với mối quan hệ xung quanh.

Penny là một cô gái nhạy cảm.

Thì liệu họ có cảm thấy ổn trong mối quan hệ đó được bao nhiêu lâu?

Thay đổi bao nhiêu lần, trải qua bao khó khăn và dần dần rạn nứt mà không biết cách gắn lại.... thì họ sẽ đi được đến khi nào?

Một mối quan hệ nó gần như không thể thiếu mà giờ đây không thể gỡ thì phải làm sao?

Gumball.... cũng đã phải thừa nhận với chính bản thân mình.

Cậu đã phải mất khá lâu chỉ để lấy lại cảm xúc của mình.

Và chính nó mới khiến cậu trở nên trưởng thành hơn, dám đối mặt với khủng hoảng lặp đi lặp lại.

Giờ cậu cũng chỉ là thân xác đã sử dụng chẳng biết bao lần.

_______________________________________________________

Lần này,

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Thật rõ, nó bắt đầu nhanh hơn chút.

Nó làm tôi nhớ đến một hình ảnh quen thuộc.

Tiếng tim đập càng rõ, nó xuất hiện khi nào nhỉ?

Hình như là khi tôi gặp cô ấy.

Ánh sáng.... nó chói quá...

Tôi lại một lần nữa, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, ở nhà riêng của tôi.

Tôi đứng trước sân nhà, nhìn bầu trời đang đổ tuyết xuống.

Mới là tuyết đầu mùa nên còn khá mỏng.

Vì vậy tôi chỉ mặc một áo len màu be, quần nhung đen, rồi lại khoác thêm áo khoác măng tô dáng dài.

Dĩ nhiên chẳng thiếu chiếc khăn quàng quanh cổ.

Tôi nay mặc khá ấm, có lẽ lần này tuyết rơi sớm hơn nên tôi thấy lạnh?

Dù gì thì tôi cũng nên đi ra ngoài chút, biết đâu lại ghé vào hàng sách nào đó đọc cũng được.

Chưa kể mau ngắm thành phố khi tuyết đang rơi nhẹ như vậy, cũng khiến tôi cảm thấy thư thái hơn là ở nhà một mình.

Giờ mà làm một cốc cacao hay cà phê nóng cũng khiến tôi ấm bụng.

Nghĩ là làm, tôi liền mua cho mình cốc cacao nóng.

Giờ mà ngồi ngắm hồ cũng đẹp nhỉ?

Hay vô nhà sách?

Tôi đang phân vân nhưng khi nhìn vào đồng hồ trên tay.

Tôi mới quyết định rẽ vào công viên gần đó, cho dù là đi bộ thì cứ từ từ.

Thời gian còn dài, vốn dĩ đây là ngày nghỉ đông của tôi mà.

Đúng là tuyết chỉ rơi một lúc rồi lại hết, đầu tôi có dính chút tuyết nhưng lười phủi quá, thành ra tôi để quả đầu đầy tuyết đó đến gần hồ.

Vì không khí Noel đến thì mọi người đi ra quán ăn, nhà hàng, không thì ở nhà, chẳng ai rảnh mà ra ngoài lúc trời rét như vậy.

Tôi đúng là bắt đầu ấm đầu rồi.

Lỡ ra đây không lẽ lại quay ra?

Tôi lia mắt tới mặt hồ, gần như đóng băng.

Tiến lại thì có lẽ đợi thêm mấy ngày nữa ra đây trượt băng là vừa rồi.

Tôi thậm chí còn nhìn được cả cá bên dưới.

Chẳng hiểu vì lý do gì, đập vào mắt tôi là một cô gái đang ngồi ở chiếc ghế gỗ.

Không phải là 3 vòng hoàn hảo, cũng chẳng phải vì cô ấy xinh mà là cuốn sách cô ấy đang cầm.

Cô ấy đang cầm một cuốn sách đã ngừng tái bản đã lâu lắm rồi.

Tôi có hơi chững lại nhưng rồi lại phải ra tận chỗ cô gái ấy.

Có lẽ vì tôi đi phát ra tiếng động, chỉ vừa lại đủ gần thì cô ấy đã ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Tôi nhìn cô ấy.

Im lặng một hồi, tôi mới biết rằng cô ấy có chút cau mày.

- Xin lỗi khi đã làm phiền như vậy, chỉ là tôi đang để ý đến cuốn sách cô đang đọc.

Không biết tôi có thể mượn nó một lúc không?

Tôi cảm thấy bối rối, cô ấy vẫn đang có chút khó chịu nhưng vẫn đưa tôi sách.

Tôi khi này mới để ý cô ấy là một con báo đốm trắng.

Nhìn từ xa tôi cứ tưởng cô ấy chỉ có màu trắng tinh như là gấu trắng.

Điều đó khiến tôi càng bất ngờ hơn khi nhận ra các đường nét sắc nét của cô ấy, từng góc cạnh nó có thể không hoàn hảo nhưng lại rất hài hòa.

Con mắt cô ấy khiến tôi có hơi chút thấp thỏm.

Mặc dù nó là xanh ngọc thôi, nhưng lại vô cùng cuốn.

Con mắt có gì đó vừa dịu vừa khiến người ta có chút dè chừng.

Con mắt ấy khiến tôi liên tưởng đến mắt của mẹ tôi, nhưng nhẹ nhàng hơn.

-Anh ngồi đi, ai lại đứng đọc sách ngoài trời như vậy.

Cô ấy cất giọng và ngồi liền sang một bên.

Dĩ nhiên là ngồi có khoảng cách.

Tôi gật gù, nhưng khi chạm vào cuốn sách ấy.

Tôi như cảm thấy cơ thể tôi như bay lên, từng ngón tay chạm vào bìa sách cứng cáp ấy, từng sởi chỉ khâu rất tỉ mỉ..

Cuốn sách có vẻ được giữ rất cẩn thận, dù cho nó đã sản xuất từ lâu, đến bây giờ thậm chí còn không tìm thấy tái bản lần thứ hai.

Tôi không ngờ lại có thể kiếm nó dễ dàng đến vậy.

- Tôi đã tìm cuốn sách này khá lâu rồi, không ngờ nó lại ở trong thị trấn nhỏ này.

Không biết cô đã mua nó từ đâu?___ Tôi vô thức hỏi, bàn tay tôi mân mê từng trang sách.

Và tôi chỉ đọc lướt qua cũng chỉ có vài trang.

Trông thấy những vết ố vàng và cách người chủ cất giữ nó cẩn thận.

Cũng khiến tôi đoán giá trị nó cũng chẳng hề rẻ.

- Đó là do người chú của tôi.

Chú ấy mở tiệm sách trong thị trấn này.

Nhưng từ đây đến đó cũng mất kha khá thời gian.____ Cô gái đưa tay lên xoa cằm, ánh mắt cô ấy có chút giãn ra.

Tôi có chút vui mừng khi biết được trong nơi này có cửa hàng như vậy.

Tôi không ngại gật đầu khi cô ấy còn chưa nói hết câu.

Từ góc nhìn của tôi cũng đã cao hơn cô ấy một cái đầu.

Nhìn được dáng vẻ đang cố nhớ lại và có chút phòng bị với người lạ như tôi.

Nhưng cô ấy lại toát ra vẻ gì đó vừa lạnh lùng vừa thân thiện.

Cô ấy luôn có một điểm thu hút lạ kì.

Tôi gần như đang cố gắn khiến cô ấy không nghĩ mình là người xấu để đề phòng quá mức như vậy.

Dù sao thì trong lúc đi học tôi cũng là một học sinh tốt, ít nhất là cho đến khi thay đổi.

- Tôi không ngại đường đi xa đâu.

Rất mong được cô chủ đường ____ Tôi gặp cuốn sách lại và nhìn đối mắt với cô ấy.

Cơ mặt tôi khi này dãn ra, khiến cho khóe miệng cong lên.

Tôi đưa cuốn sách trả lại cô ấy.

Cô ấy nhận lại và cũng chỉ phì cười.

Tôi khi này mới nhận ra cô ấy có vẻ gai góc nhưng cũng rất dễ mến.

Thông thường những người ở đây được dựng lên từ ngoại hình đến tính cách đều có thể đoán ra.

Ừm, có thể là vậy, dù sao thì thị trấn này luôn có ngưòi tốt chuyển vào mà.

Cô ấy đứng lên và giã cơ ngay lúc đó.

Tôi khi ấy còn chẳng hiểu sao cô ấy làm vậy.

- Nếu đi bộ sẽ khá xa đấy.

Sao nào? anh không định đứng dậy sao? ____ Cô ấy đứng nhìn tôi.

Giọng cô ấy có chút cao lên, phấn khích đến thế sao.

Cho dù là nhìn thân thiện như vậy.

Ấy vậy mag sau khi tôi và cô ấy đi đến cửa hàng sách.

Cô lại chẳng nói gì và còn có chút lạnh lùng, chưa kể đến đôi mắt sắc như dao, khiến tôi nhớ đến mẹ của mình.

Làm tôi cũng có chút gai ốc.

Chưa kể cô ấy còn là báo trắng.

Vì vậy độ tinh tường cũng cao và sắc bén. tôi đi bên cạnh cô ấy chẳng hiểu từ khi nào lại dần lùi về sau, có thể thấy rõ khoảng cách của cả hai.

Đã đi một đoạn đường, cả hai cũng chưa ai nói với nhau câu gì.

Tôi quyết định mình sẽ mở lời trước vậy.

- Xin lỗi cô,không biết cô tên là gì nhỉ?

Tôi xin được giới thiệu trước, tôi là Gumball.

Tôi thật sơ ý khi đã nhờ vả cô khi mới gặp như thế này ___ Tôi ngả người về phía trước một chút.

- Tên tôi?

Anh cứ gọi tôi là Morri.

Tôi không để tâm đến chuyện như này đâu.

Dù sao thì ai cần giúp thì tôi cũng giúp thôi mà. ____ Morri liền xua tay.

Tôi nhìn theo cô ấy.

Cô ấy là một người dễ tính!

-Morri? một cái tên thật đẹp....Vậy nhà cô Morri ở đâu? tí nữa tôi sẽ đưa cô về.

- Bằng cách gì? chúng ta còn đang đi bộ kia mà?

Câu trả lời của cô ấy khiến tôi bừng tỉnh.

Tôi cười nhẹ và lắc đầu.

Đúng là đang đi bộ thì sao chứ?

Không có cách này thì có cách khác mà.

- Dù sao thì khi đó cứ coi tôi là cảnh vệ đi theo cô cũng được. hừm.... nói ra có chút ngại, không biết chúng ta đã gặp nhau chưa?

Nhìn cô có chút quen thuộc....___ Dĩ nhiên không phải vì cô ấy giống mẹ tôi đâu.

-Gặp nhau?

Sau khi tôi chuyển vào thị trấn này.

Thì chỉ chú tâm vào học, có lẽ chúng ta gặp rồi.

- Vậy sao?

Như vậy thì quả thật tôi và cô từng học chung trường rồi.

Cô biết đó, thị trấn này dù gì cũng chỉ có một nhà trẻ và một trường học liên cấp mà.

Tôi thở dài và tỏ vẻ chán nản.

Ừ thì vật chất trong thị trấn đều đầy đủ.

Nhưng cả một thị trấn nổi tiếng như vậy cũng chỉ sơ sài, một ngôi trường cho trăm học sinh lại còn liên cấp.

Đủ biết đông đúc ra sao.

Nên chuyện gặp nhau cũng không phải khó mà cũng chẳng dễ.

Tất cả cũng đều do duyên cả.

Cô Morri lập tức phì cười.

Thì điều đó là đúng cả.

Nhưng với sự nghịch ngợm của Gumball thì ít ai lại không biết anh.

Từ tai tiếng thành danh tiếng giống anh cũng chẳng dễ dàng.

Nhưng dường như nó cũng chẳng mấy quan trọng với Gumball nữa.

Vì khi này, Gumball muốn cho mọi người xung quanh hạnh phúc, nhưng cậu chẳng biết làm thế nào.

Giữa những con người chỉ luôn hướng về cậu vì lợi ích và ham muốn của bản thân.

Dần khiến cho cậu mệt nhoài vì phải đáp ứng cho người này người kia hạnh phúc thay vì mình.

Thì việc tìm được người sẵn sàng nghe anh nói và thậm chí là còn giúp anh.

Thì việc đó không sớm thì muộn sẽ sảy ra, cho dù nó có phải vận may hay không.

Thì Gumball vẫn muốn cược một lần.

Dù sao thì khi vòng lặp này sẽ chẳng bao giờ kết thúc.

Chỉ mới như vậy mà đã đến nhà sách.

Cô ấy chỉ cho tôi và còn tiến vào.

Ừm, đây là nhà sách của chú cô ấy mà.

Nên tôi đi theo làm bạn chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?

Nhưng có vẻ cô ấy muốn rời đi ngay. tôi thì còn khá bỡ ngỡ khi có tiệm sách lớn lại còn cổ kính như vậy.

Vài góc thì có sách nằm vất vưởng trên sàn, rồi lại trên kệ sách.

Có vẻ hôm nay chú cô ấy không đến cửa hàng mà là nhân viên.

Cô ấy có chút buồn nên định rời đi luôn.

Tôi nhìn theo cô ấy chưa kịp làm gì thì miệng tôi đã nhanh hơn não.

- Xin lỗi cô lần nữa, nhưng nếu không phiền thì cô có thể giới thiệu cho tôi vài cuốn sách thì sao?

Tôi có hứng thú với tâm lý học, khoa học, giải mã....

Không biết cô thì như nào?

Cô ấy nhìn tôi với con mắt khó hiểu.

Giờ nhớ lại khiến tôi cũng thấy xấu hổ.

Chỉ là đọc sách thôi mà, chọn cuốn hợp với mình là được, đâu nhất thiết phải nhờ người khác như vậy.

Tôi khi đó cũng đâu còn là trẻ con đâu mà còn níu với kéo cô ấy như vậy.

Thật may mắn là sau này tôi biết được khi đó Morri chỉ thấy buồn cười thay vì mấy thứ khác.

Và sau đó là cô vẫn quyết định giúp tôi, mặc cho nhìn tôi ngớ ngẩn ra sao.

Cô ấy giới thiệu rất nhiều loại sách.

Gần như cả cửa hàng đều được cô đọc qua rồi.

Trong lúc nghe cô giới thiệu thì cô có nói chút về quá khứ của mình.

Thì ra đống sách này cô đọc cũng nhiều rồi.

Tại hồi bé cô toàn sang nhà chú đọc.

Chú cô cũng chiều cháu nên mỗi lần có sách mới là cứ cho cô đọc.

Lớn lên thì cũng giảm dần và mới đây cô lại có sở thích đọc lại.

May mắn là chú cô lại giữ mấy và còn mở cửa hàng.

Nên mỗi lúc nào rảnh thì cô lại ghé qua.

Cho đến khi cả trời tối thì tôi và cô ấy cũng chỉ nhìn nhau cười.

Tiệm sách cũng chỉ còn hai tiếng là đóng cửa.

Lần này tôi mua chút bánh ở cửa hàng kế bên cho cô ăn tạm.

Dù gì cả hai cũng đã đọc sách nguyên cả ngày.

Hầu nhue ngày hôm đó, tôi cảm thấy vui vẻ, đã rất lâu rồi nó mới trở lại.

Một ngày tôi còn chẳng màng đến tương lai.

-Anh cũng đã tìm được vài cuôn hợp với anh rồi.

Trời cũng đã tối thế này, tôi cũng nên về thôi nhỉ?____ Cô ấy ăn miếng bánh và nhìn vào túi sách tôi đang cầm.

Đúng vậy, giờ này tuyết đã bắt đầu rơi nhiều hơn ban sáng.

Không khí buổi tối cũng lạnh hơn.

Tôi chỉ gật gù và nhìn cô ấy nói.

Tôi không hiểu được lần này có phải là thật không.

Hay chỉ là ảo giác nhưng tôi vẫn muốn thử một lần nữa.

- Cô biết không?

Số cuốn sách tôi sẽ sưu tầm trong nhà tương ứng với số điện thoại của cô.

Cô có thể cho tôi biết nó là bao nhiêu không?

Cô ấy nhìn tôi và có chút ngớ người.

Nhưng chỉ vài giây sau thì cô liền lắc đầu, khóe miệng cô cong lên.

- Vậy thì anh nên tra mã nước hoa anh dùng rồi.

Đó là số điện thoại của tôi đó.

Chúc anh gặp may mắn.

Cô ấy cười và tôi thì đứng đó khựng lại nhìn cô ấy với con mắt bất ngờ.

Tôi còn có chút đỏ mặt hơn nữa.

Chỉ vài phút trôi qua thì tôi có gọi taxi cho cô ấy.

Tôi chỉ dám đứng trên lề đường nhìn xe taxi dần chở cô xa khỏi tầm mắt.

Tôi ngồi thụp xuống lề đường khi xe cô đã đi xa.

Tai tôi đỏ hết cả lên.

Cô ấy biết hãng nước hoa tôi dùng sao?

Làm sao có thể?

Dù chỉ mới gặp nhau một ngày mà có vẻ cô ấy hiểu tôi nhiều rồi.

Tôi nhìn lên bầu trời, thật chẳng hiểu nổi.

Hôm nay vừa kì lạ mà cũng vừa vui.

Có lẽ do gặp người cùng sở thích.

Và có lẽ tôi mong lần cá cược này tôi sẽ đúng.

Nhìn lên bầu trời tuyết rơi như vậy, Trên bầu trời ban đêm cũng chỉ toàn mây.

Vậy mà nếu nhìn kĩ sẽ thấy một ngôi sao tỏa sáng vô cùng.

Dường như nó như thể đã là một sự sắp đặt có chủ đích.

Nhưng tôi chẳng thể thấy được. một hơi thở dài lại thở ra.

Lúc này đột nhiên mọi thứ tối lại.

Tiếng của Darwin lại vang lên.

Tiếng ngày càng to, màn đêm, xung quanh tôi chẳng có gì cả.

Tôi mở mắt, tiếng Darwin đang đánh răng ngó đầu vào để gọi tôi.

Tôi chỉ ngồi dậy từ từ và nhìn vào bàn tay của mình.

Darwin đứng lại khi thấy tôi như vậy.

Em ấy tiến lại và cụng trán với tôi.

Tôi nhìn em, em ấy nhìn tôi.

-Anh sao vậy? không khỏe thì để em nói với mẹ xin cho anh nghỉ hôm nay.

Tôi nhìn Darwin và lắc đầu, tôi phì cười mà búng nhẹ trán em ấy.

-Ra đánh răng đi, tí anh sẽ xuống sau.

Darwin nghe vậy cũng vừa xoa trán vừa ra ngoài, có chút ngập ngừng.

Sau khi tôi xua tay tận mấy lần thì em ấy cũng chịu ra ngoài.

Tôi thở dài một hơi.

Nhìn vào bàn tay của mình.

-Thật kì lạ, cô ấy đến sớm như vậy sao?

_______________________________________________________
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Chúng ta là bạn


- Penny, tối như này rồi mà con còn định đi đâu sao?

Bố tôi, ông ấy là một người cha tốt.

Nhưng có điều là ông ấy bảo vệ quá mức, tôi không có cảm thấy điều đó phiền toái.

Trong một số trường hợp thì ngược lại.

Chỉ là tôi đang ở trong độ tuổi rất dễ nóng giận, vì thế tôi lại càng phải cố kiềm chế cảm xúc mình hơn.

Và những kẻ khác cũng vậy.

Tôi không thích việc người dân ở đây ngày càng thích bọn chúng.

Bọn nó toàn phá làng phá xóm rồi giờ lại giả bộ tốt bụng để lấy lòng ai?

Gumball sao?

- Con chỉ đi dạo quanh khu mình thôi, bố yên tâm đi.

Trước nửa đêm là con sẽ về mà.

Dạo gần đây con cảm thấy hơi bí bách khi ở trong phòng quá lâu.

Tôi xua tay nhanh chóng, tuy có chút bối rối về việc thắt chặt này.

Nhưng dù sao thì cũng đều là do bố tôi lo lắng cả.

Nhà có hai bình rượu mơ ủ mười mấy năm, giờ bị ai đó cướp mất, kể cả người trên cao.

Phải tôi thì cũng tức đến bật khóc thôi.

- Nếu con có chuyện gì thì hãy gọi cho cảnh sát đầu tiên nghe chưa?

Nhớ đi cẩn thận đấy.

Ông ấy cởi bao tay rửa bát xuống và đi đến chỗ tôi.

Quàng cho tôi một chiếc khăn len.

Cái khăn đó, ông ấy vẫn còn giữ từ lúc tôi còn bé và đến tận bây giờ.

Nó rất ấm.

Tôi nhìn ông ấy và đưa tay ôm lấy người ông.

- Con biết rồi, bố đừng có lo.

Ông ấy chỉ vỗ nhẹ vào lưng tôi.

Tôi cũng chỉ mỉm cười và rồi đi ra cửa.

Cửa nhà đã khóa lại thì tôi mới bắt đầu xoay lưng đi.

Nhìn xem trời đã hiện rõ ngôi sao thế kia rồi.

Với cả tôi đi cũng được tính vào đêm chứ không còn tối nữa.

Dọc theo con đường trong khu phố.

Tôi bước nhanh tới nhà của Gumball.

Rất tiện cho tôi khi nơi tôi cần đến lại gần nhà cậu ấy.

Tôi nhìn lên cửa sổ, chỉ là một hình bóng qua tấm rèm.

Nhưng tôi cũng đã thấy hình ảnh cậu ngồi xem phim cùng với Anais.

Con bé đó, dù sao cũng chỉ là người trung lập, lại còn dễ mến.

Điều này khiến tôi có chút dễ chịu.

Thân thiết với con bé đó thì ít nhất cậu em trai út sẽ bị thất sủng thôi.

Tôi chỉ đi qua nhà cậu ấy, nhìn được cảnh tượng như vậy cũng khiến lòng nhẹ đi.

Đáng tiếc là chỉ vài bước chân là tôi đã phải tạm biệt cậu.

Nếu tôi dành được hoàn toàn Gumball.

Tôi sẽ nhất định xây hẳn một căn nhà to và nắm tay cậu ấy đi vòng quanh phố.

Cho bọn nó cháy mắt chơi.

Khư khư..... nghĩ đến thôi, tôi đã thấy phấn khích.

Đi hẳn cả một đoạn đường dài.

Cuối cùng tôi cũng đã đến nơi mình muốn.

Hàng rào thép mấy năm nay đã được dựng lên nghiêm trang.

Vài biển cảnh báo nguy hiểm được gắn khắm cả một đoạn dài.

Tôi chạm tay vào hàng rào ấy.

Nếu thật sự tôi có kĩ năng chạy nhảy của một dance của nhóm.

Tôi tự tin với khả năng leo trèo của mình.

Một cái chân tôi đạp mạnh nhưng đủ cho mũi dày lọt vảo khoảng trống của hàng rào.

Tay tôi giữ chặt vào những thanh sắt kia.

Sử dụng bắp đùi mà nhẩy lên.

Bám chắc chắn không rời, và với tóc độ di chuyển nhanh chóng mà tôi trèo lên được sang bên kia.

Từ khoảng cách đất đã khác xa rồi, bên kia là mặt đường bê tông, còn bên tôi nhảy xuống chỉ toàn là lá cây bao phủ.

Trong khu rừng này là rừng đầu lâu.

Cũng đã lâu, tôi chưa vào đây sau chuyến dã ngoại có một không hai từ cô Simian.

Tôi nhìn xung quanh.

Dù sao thì.... tôi may mắn mang theo dây buộc một đống.

Thứ này từ bé người ra gọi là ruy băng, dạo đây tôi cũng chẳng dùng nó nữa.

Nên tiện thể tôi mang theo để đánh dấu đường đi, đỡ lạc.

Thứ tôi cần là một cấy nấm phát sáng.

Nó chỉ xuất hiện trong môi trường thiếu sáng, phải là môi trường cực cực tối.

Nó có thể chữa trị cho bệnh sinh lý, bệnh ngoài da, dạ dày, tin, phổi, giúp mắt sáng, giúp cả vị giác, thính giác rất nhiều.

Và đặc biệt từ cây này, nó có thể giúp bệnh tiểu đường.

Căn bệnh bố tôi mắc phải.

Nhìn ông to cao khỏe mạnh vậy thôi, nhưng hằng tháng vẫn luôn phải khám tiểu đường và hạn chế ăn đồ ngọt.

Tuy rằng không hẳn là sẽ khỏi nhưng nếu dùng lâu thì sẽ khỏi bệnh tiểu đường.

Tôi biết nó thật phi thực tế, nhưng trong sách ghi vậy tôi cũng phải làm thử chứ đâu thể nào tác dụng ngay được.

Còn sách nào ghi thì tôi cũng chẳng biết nó được sáng tác bởi ai.

Tôi chỉ biết rằng, khi "ngôi sao vàng" đó tặng cho tôi cuốn sách này.

Nó cuối cùng cũng chỉ một cuốn sách được trang trí với bìa sách nguệch ngoạc.

Chữ còn chẳng theo hàng, khiến tôi chẳng hiểu nổi.

Chỉ cho đến khi cô gái ấy phải rời đi, tôi mới mở nó ra đọc.

Và cũng biết kha khá về thảo dược làm thuốc.

Vốn dĩ những cây này khó tìm và đắt đỏ.

Nhưng chỉ trong một lần đi dạo công viên.

Tôi thấy thứ hoa quý trong sách đó được mọc lên ven đường mà chẳng ai mảy may biết.

Nó phát triển cũng rất lớn.

Tôi vội nhổ một ít về trồng.

Từ đó tôi liên tục tìm kiếm những loài hoa, nấm, cỏ có tác dụng làm thuốc ở thị trấn này.

Và tôi nhận ra cứ khi nào cần cỏ cây thiếu sáng là vào khu rừng đầu lâu này.

Còn những loại cần ánh sáng thì khó hơn.

Tôi phải mất mấy ngày chỉ đểm tìm mấy cây đó và khá khó nếu nó mọc trong sân nhà ai đó.

Tôi cũng thấy điều này thật vi diệu nhưng cũng có phần hợp lý.

Bởi thị trấn này ở vùng ôn đới, nên....có một số loại thảo dược, tôi vẫn phải đặt trên mạng.

Nhưng chỉ là số ít, bởi mấy thứ đó dễ tìm.

tôi còn chẳng biết mình đã đi được bao xa.Nhìn đống ruy băng cũng đã vơi đi nhiều.Mãi chưa tìm thấy.

Hay tôi đi không đúng đường nên như vậy?

Tôi có nên quay lại không?

Ngày mai tôi vẫn có thể đi tìm lần nữa.

Cái khó là nấm phát sáng chỉ xuất hiện vào ban đêm.

"Nó như là một vật thể lạ vậy, sáng biết chạy, tối lại ngủ".

Đó là một câu trong cuốn sách tôi đọc.

Lý nào nó lại không phát sáng vào ban ngày?

Khu rừng này tối đến mức tia nắng còn chẳng xen vào được kia mà?

Trong lúc tôi đang tuyệt vọng bao nhiêu thì đột nhiên mắt tôi thấy thứ gì đó sáng kinh khủng.

Cuối cùng tôi cũng đã tìm được nó!

Ánh sáng hồng ấy, ánh sáng vàng ấy, phát ra soi sáng hẳn cả một góc nhỏ của khu rừng.Tôi tiến lại mới ngã ngửa khi biết được có rất nhiều nấm tương tự như vậy ở xung quanh.

Tạo thành hình vòng tròn.

Đẹp mắt.

Nếu đây là hình tròn thì chẳng phải đây là mắt của đầu lâu sao?

Tôi ngửa đầu lên, thấy ánh trăng tuyệt hảo đang soi xuống đây.

Ở trong khu rừng này, tôi chưa bao giờ được nghe về vẻ đẹp ở khu rừng này.

Liệu rằng tôi có phải người đầu tiên không?

-...Cảnh đẹp thật đấy....

Tôi phải thốt lên một câu.

Mắt tôi mở to con ngươi.

Ngắm nhìn được mọi thứ.

Tôi không khỏi cảm thán vẻ đẹp này.

Trông nó thật thơ mộng.

Vẻ đẹp chết người của thiên nhiên đây sao?

Tôi quỳ một đầu gối xuống.

Nhìn xuống cây nấm trước mặt.

Ánh sáng nó phát ra, đủ để soi sáng cả người tôi.

Nó thật sáng, nhìn những đốm sặc sỡ sắc màu này đi.

Tôi cũng phải đến điếng người trước vẻ đẹp của cây nấm này.

Nhưng chẳng thể ở lại lâu.

Khu rừng này cũng là nơi nguy hiểm.

Tôi nên mau chóng trở về.

Tôi lấy ra một con dao nhỏ đem bên mình.

Tôi vỗ vào cây nấm vài lần và sau đó chỉ cần một đường là tôi đã có được nó.

Nhựa cây nấm chảy ra.

Nhựa của nó thật chẳng giống bề ngoài tẹo nào.

Nhựa cây đen ngòm, chỉ có vài li ti đốm trắng.

Làm tôi nhớ đến chất lỏng ấy.

Nó làm tôi thấy có chút buồn nôn.

Mùi của chất lỏng đen ngòm đó, nó như nhiễu sóng lại còn thêm sự bốc mùi đà ghê tởm.

Không trụ được lại lâu.

Tôi lập tức đứng lên và chuẩn bị quay về.

Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng động.

Tôi giật bắn mình mà quay người lại.

Tay tôi còn chưa kịp cất con dao, tôi cầm chắc hơn.

Giữa vòng tròn ấy là một con thỏ, hình như loài thỏ này sẽ luôn đi theo bầy đàn nhưng sao ở đây lại chỉ có một con? tôi nhìn xung quanh.

Thì đột nhiên, con thỏ đó lao đến với tốc độ nhanh đến tôi.

Lúc tôi chỉ kịp đưa tay lên để bảo vệ mình.

Con dao cũng sẵn sàng đâm chúng nó.

Chỉ cần một cự li nữa thôi là con dao có thể đã trúng nó rồi.

Nhưng thứ sượt qua con mắt tôi lại mà một lưỡi dao khác.

Nó sắc bén đến mức giống như một cây kim đậy.

Nhưng nó đến từ đâu?

Và của ai?

Ai lại ném một lưỡi dao không chuôi như này?

Những tia máu phụt ra thấm hẩn trên đống lá khô, thấm hẳn vào đất.

Tôi vì né con thỏ mà ngã bịch xuống nền đất.

Nhìn máu nó phun ra từ cuống.

Nhưng rồi tiếp tục là lại thêm hai, ba con dao đó nữa.

Nhắm từ mắt,bụng, chân.

Máu cứ vậy rỉ ra không ngừng, nhắm vào nó như vậy là vừa trúng mạch lại còn vừa trúng cơ của nó, thánh ra cử động sẽ đau.

Tôi nhìn theo hướng dao bay đến.

Một con mắt đỏ tươi nhìn xuống.Con mắt đó phát sáng khiến tôi còn tưởng đó là một con khỉ nào đó đã nhắm được hai con mồi.

Đến khi nó tiếp đất gần tôi thì bụi từ đất bay lên vì tốc độ và lực ma sát.

Tôi ho vài tiếng.

Một cái bước chân đứng hẳn trước người tôi.

Tôi nhìn lên, phỏng đoán qua là một cô gái.

Nhìn kích cỡ chân nhỉ như vậy thì chỉ có thể là con gái mà thôi.

Cô gái ấy cúi người và nắm lấy áo hoodie của tôi.

Bấy giờ tôi nhận ra cô gái này là nàng báo trắng đốm đen.

Con mắt lại màu đỏ tươi....con mắt này... rất giống một người....không... phải là hai...

- Cô có biết trong này nguy hiểm không? nếu chỉ tự vệ được như vậy thì đừng có đến đây vào ban đêm!

Tôi chưa kịp cất lời thì đột nhiên con thỏ đó dù đã nằm liệt hẳn xuống đất.

Nhưng miệng nó lại kêu lên một tiếng kêu rít tai.

Tôi chưa kịp hiểu thứ gì thì cô gái đó đã kéo tôi đứng lên và nhanh chóng phủi quần áo cho tôi.

Rồi kéo tôi chạy với tốc độ của một con báo.

Dù không hiểu cô ấy đang nghĩ gì nhưng tôi có linh tính bảo tôi về việc không hay đã sảy ra.

Tôi cười trừ mà hóa thành nửa người, nửa thú với thú là báo giống cô ấy.

Để theo kịp tốc độ của loài báo đống thật chẳng hề dễ dàng cho tôi khi ở tình trạng như thế này.

- Con thỏ đó là như nào?

- Nó đang kêu lên như vậy để gọi bầy nó đến đấy.

Cô thừa biết thỏ này đi theo đàn mà vì vậy mới quan sát xung quanh như vậy.

Nhưng cô quên nó theo bầy phải tính bằng trăm sao?

- Ồh....tôi có lẽ đã quên nó rồi....

-Nhưng mà việc cô biến hình này không phải rất tuyệt sao? chỉ là phản ứng chậm thôi.

Suýt nữa là cô đã bị cắn rồi

Tôi phì cười, nhưng khi tôi nghe được tiếng thỏ chạy từ đằng sau.

Tôi đã đoán được việc bọn nó sắp dí sát chúng tôi rồi.

Tiếng lá xẽo xẹt, tiếng chân dậm mạnh vào đất như vậy với số lượn tính bằng trăm.

Nó khiến cả khu rừng như thức giấc.

- Này, chẳng phải cô biết biến hình sao?

Tại sao lại không bay lên nhỉ?

Phía trước có hàng rào và không có cây.

Bọn thỏ không dám lại gần đâu.

Nhưng chỗ này lại quá gần hàng rào, bọn nó vẫn có thể tóm được.

Chỉ nghe cô ấy nói được nửa ý.

Tôi đã biến ngay thành con rồng và bay hẳn lên trên.

Cô ấy được tôi cõng trên lưng.

Nhưng thứ đáng sợ là chút nữa thì con thỉ dẫn đầu đã cắn được vào chân của cô ấy rồi.

Lũ thỏ ăn thịt chết tiệt!

Sau khi xác định đã an toàn thì tôi cuối cùng cũng hạ cánh ở mặt đường lớn.

Cô ấy phủi lại quần áo của mình và nhìn tôi.

- Nấm của cô?

- Tôi đã đánh rơi nó sao?

Cô đã giúp tôi hai lần đấy.

Cô ấy nhún vai, tôi cho cây nấm vào túi áo.

Chỉ là một cây nấm thôi.

May mắn là nó vừa.

- Lần sau hãy cẩn thận với bọn thú trong ruengf này nhé?

Toàn bọn súc sinh đấy.

Tôi nhìn cô ấy và gật gù.

Trên đoạn đường về nhà.

Cô ấy muốn đi theo chỉ để dám chắc tôi an toàn.

Cô ấy nói rằng cô ấy đã đạt đai đen Karate từ khi vừa tròn mười tuổi, và vì là giống loài báo nên nhạy bén về mọi giác quan.

Tôi cũng đã hỏi tên cô ấy.

Nhưng cô ấy chỉ xua tay và bảo sẽ còn nhiều lần gặp nữa.

Nên cô ấy không muốn tiết lộ bây giờ.

Làm sao cô ấy biết được?

Nhưng tôi hi vọng sẽ gặp lại cô ấy một ngày không xa.

Tôi vẫn muốn làm bạn với cô ấy.

Dù sao cũng là người ở trong thị trấn cả mà.

Nhưng trước khi tôi vào nhà.

Thì cô ấy bắt tay tạm biệt tôi.

-Chúng ta là bạn từ bây giờ nhé?
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Carri


Carrie, một hồn ma nữ đáng yêu.

Cô không thích vai chính, cô cũng chẳng muốn mình là tâm điểm với ai.

Cô thích bóng đêm, thích vẽ, hát.

Khác với các bạn thì cô luôn có một gu thời trang nổi bật.

Thay vì là các bộ váy trông nữ tính, dịu dàng thì với cô gai góc một chút cũng chẳng sao.

Màu mà cô thích là màu trắng và đen.

Vì thế cô rất thường hay mặc áo sơ mi trắng tinh và quần dài bó sát.

Để lộ một phần cơ thể với dáng người đẹp đẽ.

Nhưng vì một số "lý do" khiến cho cô lại thích mặc váy.

Không phải vì gia đình, càng không phải vì chính cô phát hiện ra mình hợp với kiểu nào.

Lý do đó đơn giản là người cô thích những người mặc váy.....

Nghe thật biến thái đúng không?

Nó không phải như vậy.

Mà là trong một lần, cô ngồi kế bàn ăn trưa của người con trai đó.

Cô không cố ý nghe lén đâu nhưng nó cứ vang vọng vào đầu cô nên mới như vậy.

- Này Darwin, sao đến giờ này mày chưa có nổi cô bạn gái vậy?

- Chưa gặp phải người đúng gu thôi.

- Gu mày là gì?

Biết đâu tao lại quen vài em rồi làm mai luôn?

- Mày dở à?

Đột nhiên hỏi?

- Thôi nào, tao đang cố giúp mày đấy.

Biết ơn mà nói đi chứ.

- Hừm..... gu tao thì ít nhất cũng phải biết mặc váy.

Gu thời trang cân mọi loại phong cách.

Từ đó, cô luôn cố gắng cho bản thân mình ngày càng hoàn hảo hơn.

Nhìn những gì cô muốn cũng chỉ để anh có thể chú ý đến cô dù một chút.

Ngày nào cô cũng mặc váy, rồi lại về nhà để tham khảo các dạng váy, thời trang khác.

Hôm nào muốn độc lập thì lại đi mặc quần.

Cô nhận được nhiều lời khen tích cự từ xung quanh.

Nhưng chẳng có một sự chú ý từ anh.

Cô vốn dĩ chẳng bao giờ từ bỏ, cho đến một lần.

Cô may mắn bốc thăm trong việc đổi chỗ ngồi.

Cô được ngồi cạnh anh.

- Cậu là Carri nhỉ?

- Ừm.... xin chào Darwin, mong cậu giúp tớ nhé.

- Gu thời trang của cậu ổn đấy.

Tôi rất thích nó.

Dù chỉ là một lời khen thông thường.

Cho dù đó chỉ là một lời khen xã giao thì cô vẫn chưa bao giờ ngừng ôm hi vọng vào một ngày không xa.

Cô sẽ lấy được chú ý từ Darwin thay vì mãi chỉ là một chiếc bóng vụt qua nhanh chóng.

Có nhiều lần cô đã tâm sự với người bạn trong phòng mình.

Thú nuôi của cô.

Cô tự hỏi vì sao mình luôn cố chấp và luôn hi vọng vào nó quá nhiều đến vậy?

Cô cũng chẳng biết mình từ khi nào thích Darwin nữa.

Cô chỉ biết là mình thích cậu ấy từ rất lâu về trước.

Cô vẫn luôn nằm mộng về ngày cô gặp cậu.

Chẳng phải là hay ho gì nhưng có lẽ đó là lần đầu tiên và điều đó khiến cô vương vấn mà thích đến tận bây giờ.

_______________________________________________________

Khoảng 5 năm về trước

Khi đó cô mới chỉ còn là một học sinh tiểu học.

Cô rất ham vui.

Tôi đã trốn nhà chẳng biết bao lần vì phấn khích khi biết mình có năng lực dịch chuyển.

Cô đã tận dụng điều đó mà hành động trêu ghẹo người khác.

Hành động ấy kéo dài đến mức mà những đứa trẻ bị cô hù dọa không còn cảm thấy sợ ma nữa.

Khi đó là Lễ Halloween, những đứa trẻ đi dọc trên đường cầm theo một đống kẹo trong giỏ mà đi tung tăng khoe về chiến tích của mình.

Đột nhiên cô xuất hiện và hù bọn chúng.

Nhưng khác với cô tưởng tượng thì bọn chúng còn cười vào mặt cô.

Ném kẹo vào cô với giọng chễ giễu.

Dùng nhiều lời nói thậm tệ với cô.

- Haha, như này gọi là hù hả? con ma nhà tao còn kinh dị hơn mày đấy.

- Mặc như vậy thì mày hù được ai hả con ma ăn hại?

- Ma thì cút vào bí ngô đi, không ai chịu nổi mày đâu.

- Con Ma ghê tởm, biến đi.

Với suy nghĩ non nớt của cô, cô không nghĩ mình sẽ nhận những câu nói đó.

Có lẽ cô đã đùa hơi quá và khiến lũ trẻ ngày càng không sợ ma mà còn căm ghét nó.

Bọn chúng còn suýt nữa hất nước trúng vào người cô.

Cô không biết được trò đùa của mình hóa ra lại độc ác tới vậy.

Hóa ra cũng chỉ có cô là người vui.

Hóa ra cô lại vô tình, không nghĩ đến cảm nhận của người khác.

Cô ngồi trong bụi cỏ, khóc thút thít.

Cô đến giờ mới nhận ra lỗi sai này, cô đã khiến bọn trẻ hoảng sợ, khiến cho bọn trẻ căm ghét ma quỷ.

Chẳng ai dám lại gần cô nữa.

Chẳng ai dám cũng khiến cô bật khóc nứt nở.

Cô không muốn ai ghét cô như vậy, cô chỉ muốn giải thích về những việc này chỉ là một trò đùa.

Nhưng hiện tại thì có ai muốn nghe cô nói chứ?

-Ừm.... này bạn gì ơi?

Sao bạn lại khóc vậy?

Cô giật mình và ngước đầu lên.

Hóa ra đó là một đứa trẻ trạc tuổi cô.

Cô nhanh chóng lau đi mặt mình, cô không muốn ai thấy một con ma lại đi khóc cả.

- Cậu có phải....là con ma trong tủ quần áo đúng chứ?

- Cậu nhìn gì chứ?

Tôi sẽ hù cậu đó.

- Thì sao?

Mình muốn biết lý do vì sao cậu làm vậy.

Cô khi này mới ngẩng đầu lên nhìn kĩ khuôn mặt của cậu con trai đó.

Cô không quá bất ngờ trước nhan sắc ấy, bởi vì cô không phải là người quá quan trọng sắc đẹp.

Cô quệt đi vài đường nước mắt.

Cậu con trai đó từ từ ngồi xuống cạnh cô, lục lọi trong túi quần trong bộ hóa trang ma cà rồng chỉ để lấy một chiếc khăn cho cô lau nước mắt

- Cậu không sợ sao?

Tôi là người hù cậu đó.

- Tại sao? chẳng phải tôi đã bảo mình muốn biết lý do mà?

- Tại vì tôi là người hù cậu...tại vì mình chỉ muốn trêu mọi người một chút....Nhưng có lẽ, trò đùa của mình đã đi quá xa.

Cậu con trai đó im lặng một hồi lâu.

Cô cuối cùng cũng nói được tiếng lòng mình.

Điều đó khiến cho cô cảm thấy thật nhẹ nhõm.

Tiếng sụt sịt cũng đã giảm đi.

- Tôi đã thấy cậu ở trường....cậu trông dễ gần như vậy mà lại đi hù người khác sao?

Tôi đã nghĩ rằng chắc hẳn cậu cũng có lý do riêng của mình.

Cô nhìn cậu ấy.

Cô không hiểu vì sao cậu bé này lại có thể có cái nhìn khách quan như vậy.

Cô thần thờ nhìn hồi lâu khiến cho cậu bé đó có chút không tự nhiên.

Khi đó cô mới chợt tỉnh.

- Cậu gặp tôi ở trường sao?

Tôi chưa bao giờ gặp cậu....

- Tôi cũng chỉ biết cậu sau hôm đó thôi....

Cô vẫn không biết vì lý do gì mà cậu trai ấy dù biết cô đã hù dọa, đáng sợ đến vậy.

Nhưng vẫn muốn tìm hiểucho ngọn ngành, không đánh giá nhanh chóng qua một cách nhìn.

- Tôi có thể hỏi tên cậu không?

- Tên tôi là Darwin.

Đúng lúc khi cậu ấy vừa giới thiệu xong thì có tiếng gọi của một người phụ nữ vang lên gọi cậu ấy.

Cô chưa kịp níu lại để có thể bắt chuyện một lúc.

Thì Darwin đã chạy đi mất chẳng để cô kịp nói lên lời nào.

Cô nhìn bóng hình của cậu ấy ngày càng đi xa và còn cô thì dần dần tan biến và bóng tối.

Ngày Halloween hôm ấy, là ngày có thể nói là vi diệu nhất đời cô.

Cô cuối cùng cũng đã có thể gặp được một con người lương thiện như vậy lại còn chững chạc trước tuổi khiến cô có một chút gì đó cảm thấy hứng thú.....

Cô muốn ở bên cạnh cậu ấy nhiều hơn...Muốn có thật nhiều thời gian bên cậu ấy.

Nhưng chẳng muốn bắt đầu như thế nào.

Cô từ hôm ấy.... cứ luôn muốn bắt chuyện với Darwin nhưng chẳng thể nào biết cách bắt chuyện ra sao.

Khi có cơ hội thì cô luôn lưỡng lự.

Tuy vậy...

Cô vẫn luôn quan sát Darwin từ xa.

Với cô, chỉ cần cậu ấy vui... là cô vui.

Cho dù cậu ấy gặp khó khăn hay cô cũng chỉ là một công cụ để Darwin điều khiển thì cô vẫn mãn nguyện.

Chí ít thì cô cũng chết trong tay người mình yêu, thay vì chết trong tay của một người ác độc.

Đúng không?

Hạnh phúc hay đau khổ dù sao cũng là do cô tự chuốc lấy mà.
 
Sau Màn Ảnh [ Gumballxall]
Tôi và bạn


🙂))

_______________________________________________________

Vì một lý do "đặc biệt".

Mà thế quái nào mà Gumball lại hứa hẹn với thằng quễ Tobias là nay đến chơi game.

Rồi tôi lại còn đòi đi cùng anh ấy, và cuối cùng cái con c*c gì đang diễn ra hiện tại ở đây?

Gumball thì bị mẹ lôi đi khám răng.

Dạo gần đây hình như anh ấy bị đau răng hay lợi nên cần phải đi khám.

Và anh ấy còn nói dối làm như tôi rảnh nợ đến nhà thằng nhãi đó vậy.

Nhà cái thằng đó có cái l*n gì đâu chứ?

Cậu ta cũng chỉ là dựa hơi bố mẹ làm to chứ còn chẳng có gì đặc sắc.

Mẹ đã chở tôi và anh ấy đến tận nhà hắn rồi.

Mẹ liền đá đít tôi xuông xe vì tưởng mình tôi có hẹn với nó vậy.

Chỉ trong một giây, mẹ dã phóng xe nhanh đến mức tôi còn chẳng nhìn thấy xe đâu trên đường cao tốc này.

Thế đe'o nào, nhà thằng này lại ở ngọn đồi, lại trên đường cao tốc là hợp pháp chứ?

Nhà mặt đường là ngon chắc

Tôi vẫn nhớ như in cách anh thao túng tôi.

Với lý lẽ đó tôi còn chẳng muốn làm anh khó xử, buồn bã.

Thì anh ấy lại càng lấn tới.

Ôi cái đ* m*.

Cứ sau hôm nay đi, em sẽ dỗi cho đến khi anh đền bù cho em đủ thì thôi.

Tôi chưa kịp bấm chuông thì cánh cửa đã mở ra.

Thứ tôi được chiêm ngưỡng là nhan sắc tuyệt phẩm, rất nhiều em thích chỉ đứng sau tôi.

Hắn tay khoanh tay dựa vào một bên cửa kính to chà bá đó.

Ánh mắt không thể nào dò xét tôi hơn.

Hắn ta im lặng, không cần phải nói thì tôi cũng thừa hiểu.

- Gumball đi khám răng cùng mẹ.

Gumball không muốn cho anh leo cây nên gửi tôi đến đây....

Và làm ơn, mặc quần áo cho tử tế vào thằng l*n.

Mày ăn mặc kiểu đó để cho ai coi!?

Tôi đang lên án hình ảnh của một thằn khiêu dâm đang đứng trước cửa.

Đầu óc thằng này chỉ toàn sex thì biết cái gì?

Thậm chí tiếp khách hắn thập chí chỉ mặc một chiếc áo tắm.

Bên dưới lộ rõ là chẳng bận thêm món đồ gì.

Chúa tôi, thứ con cần nhìn là của Gumball chứ không phải thằng này.

Đây là lý do tôi không muốn anh đi một mình đêny bất cứ nhà ai.

Đặc biệt là Tobias.

Hắn ta là người theo chủ nghĩa tự do, hòa mình vào cả thiên nhiên.

Vì thế, trừ khi đi ra ngoài gặp mọi người thì hắn ở nhà đa phần sẽ trần như nhộng.

Thật may mắn là anh đã không đến đây này hôm nay.

Tôi xoa hai bên thái dương và có chút nhíu mày với cảnh tượng hiện tại.

Nếu hắn không có thân hình to con ngang tôi thì có lẽ tôi sẽ coi anh ta là món đồ để giải tỏa con tức rồi.

00

- Làm ơn đấy, nếu Gumball mà thấy cảnh này sẽ vô cùng sốc và chắc chắn 100%.

Tao là kẻ chiến thắng!

Tobias nhìn tôi và gật gù.

Hắn sớm muộn gì cũn nên thay đổi thói quen đó của hắn.

Điều đó chẳng mấy hay ho gì.

Lỡ như ai đó giao hàng hay mấy đứa trẻ tình nguyện viên thấy cảnh này thì có mà hắn chết chắc.

- Được rồi, Cho tao lý do để co mày vào đi?

Hắn chúng tay lên cằm ra vẻ đày suy ngẫm.

Tôi nhìn hắn và thở dài.

Cho đu có là bạn thân bao năm thì khi biết "bạn thích vợ tôi" thì mọi thứ đều tan tương.

Tôi dở ra chiếc điện thoại của mình.

Hình ảnh được chiếu ra là camera ở góc phòng.

Vì Camera thu được tiếng nên Tobias đã hiểu sơ sơ vì sao hắn mời Gumball mà giờ lại thành ra tôi ở đây.

Và vì sao không phải hai người mà chỉ có mình tôi.

- Như thế thì sao?

Chẳng phải mày có thể đi về được sao?

- Mày quên nhà mày là ở đường cao tốc à?

Tao đi bộ trên đây để về nhà cũng mất khá khá thời gian.Mẹ và anh tao chiều nay mới đến đón .

- Cụ thể là mấy giờ chiều?

- Là 4 giờ chiều.

Ngay khi có được thông tin mà hắn mong muốn.

Tobias liền quay đít bỏ vào trong nhà.

Còn tôi thì như một thằng đần mà phải ở tạm nhà thằng nhãi này.

Nhà đ*'o gì mà to, đi mỏi chân.

Nhà thì đẹp mà sao có cái mặt của hắn khiến nó trở thành khác nào cái bãi nghĩa địa không?

Chưa để tôi đặt cái ba lô xuống thì hắn chiếm liên cái ghế sofa dài nằm đó mà xem phim người nhện.

Tay thì cầm đồ ăn.

Cũng may là mặc được bộ quần áo tử tế, được mỗi cái áo hoodie.

Không biết mấy ngày chưa giặt nữa.

- À, tiện thể đang đứng thì mày lấy cho tao cốc nước ép nhé!

- Tiền công là 10 củ

- Không vấn đề, cứ lấy đi.

Tôi đi vào bếp của hắn mà đầu đầy những suy nghĩ chửi thầm.

Đã rất lâu tôi chưa vào nhà của Tobias.

Nơi đúng hơn là cạch mặt, cho dù có gặp nhau ở trường thì cũng chỉ là tình địch, không độ trời chung.

Điều này thật khó nói.

Vốn dĩ cả hai từng rất thân (dù không bằng Gumball).

Tâm sự đủ chuyện, đến cả việc chơi thua game ở trung tâm thương mại rẻ bèo cũng kể với nhau.

Cho đến khi cả hai biết được cùng thích một người.

Thì tất cả chẳng là cái thá gì.

Tobias và tôi vốn dĩ đã sòng phẳng.

Vì thế, dù kể cả lần này cố tiếp cận anh ấy.

Thì cũng đều chơi với nhau sạch sẽ, không nói xấu, không đâm sau lưng.

Nên cũng có thể gọi là ba mặt một lời.

Thằng làm vua, thua làm địch.

Tôi đưa nước ra trước mặt hắn ta.

- Gumball mà biết mày ở bẩn như vậy chắc cũng không muốn quen mày đâu.

- Loại lấy danh nghĩa anh trai ra để làm càn thì không có quyền lên tiếng.

Tôi ngồi phịch xuống bên cạnh Tobias.

Nó cũng chẳng để tâm quá làm gì mà ném thẳng cho tôi một cuốn truyện tranh.

- Mày dù kể cả không chung huyết thống thì cũng được ghi tên trong sổ hộ khẩu/gia phả của nhà Watterson còn đâu.

Haha...Tình nghĩa anh em có chắc bền lâu.

- Lo cho thân mình đi, mày cũng chưa chắc nắm được phần thắng.

Gumball vẫn còn thân với Penny lắm.

Tobias nghe đến đây thì liền cau mày.

Tôi biết xung quanh anh không chỉ có hai đứa này.

Mà còn rất rất nhiều kẻ khác.

Nhưng có vài nhân vật không đáng lo ngại bằng Penny....

Nói sao thì...Penny cũng là mối tình đầu cũng như bạn gái cũ của anh ấy.

Nên việc còn tình cảm hoặc sai sót trong tình cảm là điều không tránh khỏi.

Nhỡ đâu, vào một ngày nào đó.

Anh ấy quay lại với Penny thì quả thực rất khó.

- Nhỏ đó, không đáng quan ngại đến vậy.

Dù sao thì cũng chỉ là nói chuyện phiếm.

Tao nghe lén được vài cuộc trò chuyện.

Thì toàn là bài tập với giáo trình gì đó.

Hầu như chưa ai hành động đến giờ phút này thì có phải hơi muộn quá không nhỉ?

Tobias nói không sai, đến tận bây giờ thì tôi vẫn chưa thấy ai quá lộ liễu về hành tung của mình.

Bọn nó chưa hành động đến tận bây giờ tôi cũng có chút hoài nghi.

-Lần trước có Hotdog guy ở lại nhà cùng Gumball.

Nhưng nhỏ Anais bảo không có gì đáng lo sảy ra.

- Thằng đó à?

Gặp Gumball là run như cây sấy thì mày nghĩ như nào?

Tôi không nói gì.

Vốn dĩ đó chỉ là thông tin tôi có được bởi vì có Camera ở ngoài sân, giấu kín để kiểm tra lại.

Đối xứng với lời nơi của Anais vậy thôi.

Giờ nghĩ lại thì Hotdog guy cũng không hẳn là người cần quá để tâm.

Dù sao hắn chỉ là một nhân vật quần chúng.

- Rod, lần trước có mời Gumball đến nhà.

- Hắn ta á? kẻ thù không độ trời chung à?

Mày nghĩ sao?

Tao chưa có một thông tin vào về lần này.

Trông hắn còn chẳng nói một lời nào với Gumball.

- Tao vẫn có chút gì đó cảm thấy không ổn.

Dù gì thì kể cả hắn không để lộ tung tích thì vẫn phải có gì đó.

Tao cũng không biết nữa.

Tôi vẫn luôn nhìn Rod với con mắt dè chừng.

Hắn thật sự là một nhân vật cần phải cảnh giác.

Cho dù cái cách hắn ta trả thù Gumball độc ác hay nhân từ thì chẳng ai biết trước được nước đi của hắn.

Ai trong thị trấn này cũng biết tên tuổi từng làm náo loạn ấy.

Nhưng chẳng ai truy cứu hay làm gì cậu ta.Vì vậy hắn luôn tác oai tác quái nhưng gần đây, hắn lại lặng thinh bất thường.

Sau cuộc gặp mặt Rod đó, Gumball đi xuống với khuôn mặt khác.

Trông bất an hơn, tôi lại chẳng thể làm gì được.

Không biết Gumball có bị hắn làm gì không?

Hắn đối với tôi vẫn luôn là cái gai trong mắt không thể loại bỏ khỏi thế giới này.

- Rod.... thật sự có gì đó không ổn...

- Hắn còn chẳng để lại một dấu vết gì.

Tobias nghe vậy thì liền thở hắt ra.

Hắn cầm điện thoại lên lướt lướt gì đó, rồi lại đi ra ngoài sân sau.

Tôi cũng chẳng buồn nói nữa.

Thông tin dù sao cũng về tay tôi thôi mà.

Chẳng biết chứ, thật may mắn khi cả tôi và Tobias cũng lập với nhau một giao kèo.

Hỗ trợ nhau để tiêu diệt địch và còn khi chỉ còn tôi và hắn ta.

Thì cả hai sẽ chơi sòng phẳng.

Hắn thì có tiền, tôi thì có mối quan hệ rộng.

Chẳng phải thật tốt khi điều hành và hạ gục mấy chú nhộng con kí sinh sao?

Giờ nghĩ lại, tôi lại cảm thấy mấy chú nhộng nhỏ bé trên cây đó lại thật mũm mĩm và đáng thương.
 
Back
Top Dưới