Cập nhật mới

Khác SAU LỚP LỤA TRẮNG

Sau Lớp Lụa Trắng
CHƯƠNG 19: KÝ ỨC DẪN ĐƯỜNG


Trở lại với phòng họp đặc biệt của đội điều tra, những tấm bảng trắng giờ đây đã không còn chỗ trống nào nữa.

Tất cả manh mối, hình ảnh hiện trường, bản đồ, dấu vết từ các vụ án đều được ghim chặt vào đó.

Ánh đèn lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt trầm tư của các điều tra viên.

Hạo Thiên cầm bút, gõ nhẹ lên tấm bảng.

"Chúng ta cần phải nhìn nhận lại từ đầu, bỏ qua mọi giả định trước đây, chỉ tập trung vào những dữ liệu thực tế."

Anh khoanh một vòng tròn quanh các ký tự tìm thấy trên cơ thể nạn nhân:

Ngô Thiên Bích (vũ công ba lê) – Ký tự "L"

Dương Quỳnh Linh (họa sĩ) – Ký tự "L"

Lưu Tuyết Anh (nhà báo) – Ký tự "L"

Trần Hạ Chi (nhân viên quán bar) – Ký tự "L"

Và bây giờ, lại thêm một ký tự đã xuất hiện – "A" – nhưng lần này khác hoàn toàn những lần trước vì nó không được khắc trên cơ thể của nạn nhân, mà được khắc lên tường bằng son đỏ.

Kiệt xoa cằm.

"Vậy có nghĩa là... chuỗi ký tự này vẫn đang tiếp tục?"

Vũ Hân đứng ngay đó chậm rãi gật đầu.

"Và có thể nó sẽ còn tiếp tục cho đến khi chúng hoàn thành một ý nghĩa nào đó."

Mọi người bỗng chốc trở nên im lặng.

Một từ hoàn chỉnh?

Là từ gì?

Và thì điều gì sẽ xảy ra khi ta biết ý nghĩa thực sự của các ký tự này?

Hạo Thiên siết chặt cây bút trong tay.

Câu trả lời vừa là thứ họ muốn giải mã nhưng cũng có thể là thứ mà họ không muốn phải đối mặt.

Hạo Thiên bước đến gần bảng dữ liệu, trầm ngâm nhìn từng vụ án.

Mỗi nạn nhân mặc váy trắng với độ dài khác nhau.

Kẻ sát nhân luôn để lại một ký tự bằng son đỏ hoặc khắc lên cơ thể nạn nhân.

Thiên Dược Đường tưởng chừng chính là manh mối quan trọng, nhưng nạn nhân thứ tư lại phá vỡ giả thuyết đó.

Bây giờ, ký tự không chỉ còn xuất hiện trên người nạn nhân, mà còn được viết trên tường.

"Có thể hắn đang thay đổi cách thức gây án chăng?"

Kiệt lẩm bẩm.

"Hoặc có thể hắn đang muốn gửi đi một tín hiệu khác" Vũ Hân tiếp lời ngay sau đó.

"Ý cô là gì?"

Hạo Thiên tỏ ra thắc mắc trước suy luận của cô.

Vũ Hân khoanh tay, nhìn chằm chằm vào ký tự "A".

"Đây có thể không chỉ là một phần thông điệp mà hắn muốn truyền tải, mà có thể nó là một ký hiệu riêng đến từ quá khứ của kẻ sát nhân."

Căn phòng chợt chìm vào im lặng trong thoáng chốc.

Một ký hiệu từ quá khứ sao?

Hạo Thiên cau mày.

"Chúng ta cần tìm hiểu xem có ai hoặc thứ gì liên quan đến kí tự 'L' trong quá khứ của hắn.

Và cả 'A' nữa."

Và như vậy, một giả thiết mới đã mở ra.

...

Ở một nơi khác của thành phố, bóng dáng một người đang đứng trước chiếc gương lớn trong một căn hộ tĩnh mịch.

Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt hắn, phản chiếu một đôi mắt trống rỗng.

Trên bàn, một tấm ảnh cũ nằm lẫn giữa những món đồ ngăn nắp.

Một cô gái trong chiếc váy trắng tinh khôi đứng dưới ánh nắng hoàng hôn.

Mái tóc cô bay nhẹ trong gió.

Nụ cười cô dịu dàng, nhưng đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh, đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt cô.

Ký ức chợt ùa về.

Mùi hoa Mẫu Đơn thoảng qua trong không khí, tiếng cười khẽ vang lên.

Một bàn tay nhỏ bé vươn ra nắm lấy tay hắn.

Hắn siết chặt nắm tay, kéo mình trở về thực tại.

Mọi thứ đã qua lâu rồi, nhưng hắn chưa bao giờ quên.

Hắn cúi xuống, mở một ngăn kéo.

Bên trong, một chiếc váy trắng nhỏ hơn những chiếc trước đây được gấp ngay ngắn.

Bên cạnh nó, một tấm bản đồ với một điểm được khoanh tròn bằng mực đỏ.

Hắn có vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đi săn tiếp theo.

Và lần này... mọi thứ sẽ còn thú vị và đáng sợ hơn.
 
Back
Top Bottom