Khác SAU LỚP LỤA TRẮNG

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Sau Lớp Lụa Trắng
CHƯƠNG 19: KÝ ỨC DẪN ĐƯỜNG


Trở lại với phòng họp đặc biệt của đội điều tra, những tấm bảng trắng giờ đây đã không còn chỗ trống nào nữa.

Tất cả manh mối, hình ảnh hiện trường, bản đồ, dấu vết từ các vụ án đều được ghim chặt vào đó.

Ánh đèn lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt trầm tư của các điều tra viên.

Hạo Thiên cầm bút, gõ nhẹ lên tấm bảng.

"Chúng ta cần phải nhìn nhận lại từ đầu, bỏ qua mọi giả định trước đây, chỉ tập trung vào những dữ liệu thực tế."

Anh khoanh một vòng tròn quanh các ký tự tìm thấy trên cơ thể nạn nhân:

Ngô Thiên Bích (vũ công ba lê) – Ký tự "L"

Dương Quỳnh Linh (họa sĩ) – Ký tự "L"

Lưu Tuyết Anh (nhà báo) – Ký tự "L"

Trần Hạ Chi (nhân viên quán bar) – Ký tự "L"

Và bây giờ, lại thêm một ký tự đã xuất hiện – "A" – nhưng lần này khác hoàn toàn những lần trước vì nó không được khắc trên cơ thể của nạn nhân, mà được khắc lên tường bằng son đỏ.

Kiệt xoa cằm.

"Vậy có nghĩa là... chuỗi ký tự này vẫn đang tiếp tục?"

Vũ Hân đứng ngay đó chậm rãi gật đầu.

"Và có thể nó sẽ còn tiếp tục cho đến khi chúng hoàn thành một ý nghĩa nào đó."

Mọi người bỗng chốc trở nên im lặng.

Một từ hoàn chỉnh?

Là từ gì?

Và thì điều gì sẽ xảy ra khi ta biết ý nghĩa thực sự của các ký tự này?

Hạo Thiên siết chặt cây bút trong tay.

Câu trả lời vừa là thứ họ muốn giải mã nhưng cũng có thể là thứ mà họ không muốn phải đối mặt.

Hạo Thiên bước đến gần bảng dữ liệu, trầm ngâm nhìn từng vụ án.

Mỗi nạn nhân mặc váy trắng với độ dài khác nhau.

Kẻ sát nhân luôn để lại một ký tự bằng son đỏ hoặc khắc lên cơ thể nạn nhân.

Thiên Dược Đường tưởng chừng chính là manh mối quan trọng, nhưng nạn nhân thứ tư lại phá vỡ giả thuyết đó.

Bây giờ, ký tự không chỉ còn xuất hiện trên người nạn nhân, mà còn được viết trên tường.

"Có thể hắn đang thay đổi cách thức gây án chăng?"

Kiệt lẩm bẩm.

"Hoặc có thể hắn đang muốn gửi đi một tín hiệu khác" Vũ Hân tiếp lời ngay sau đó.

"Ý cô là gì?"

Hạo Thiên tỏ ra thắc mắc trước suy luận của cô.

Vũ Hân khoanh tay, nhìn chằm chằm vào ký tự "A".

"Đây có thể không chỉ là một phần thông điệp mà hắn muốn truyền tải, mà có thể nó là một ký hiệu riêng đến từ quá khứ của kẻ sát nhân."

Căn phòng chợt chìm vào im lặng trong thoáng chốc.

Một ký hiệu từ quá khứ sao?

Hạo Thiên cau mày.

"Chúng ta cần tìm hiểu xem có ai hoặc thứ gì liên quan đến kí tự 'L' trong quá khứ của hắn.

Và cả 'A' nữa."

Và như vậy, một giả thiết mới đã mở ra.

...

Ở một nơi khác của thành phố, bóng dáng một người đang đứng trước chiếc gương lớn trong một căn hộ tĩnh mịch.

Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt hắn, phản chiếu một đôi mắt trống rỗng.

Trên bàn, một tấm ảnh cũ nằm lẫn giữa những món đồ ngăn nắp.

Một cô gái trong chiếc váy trắng tinh khôi đứng dưới ánh nắng hoàng hôn.

Mái tóc cô bay nhẹ trong gió.

Nụ cười cô dịu dàng, nhưng đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh, đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt cô.

Ký ức chợt ùa về.

Mùi hoa Mẫu Đơn thoảng qua trong không khí, tiếng cười khẽ vang lên.

Một bàn tay nhỏ bé vươn ra nắm lấy tay hắn.

Hắn siết chặt nắm tay, kéo mình trở về thực tại.

Mọi thứ đã qua lâu rồi, nhưng hắn chưa bao giờ quên.

Hắn cúi xuống, mở một ngăn kéo.

Bên trong, một chiếc váy trắng nhỏ hơn những chiếc trước đây được gấp ngay ngắn.

Bên cạnh nó, một tấm bản đồ với một điểm được khoanh tròn bằng mực đỏ.

Hắn có vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đi săn tiếp theo.

Và lần này... mọi thứ sẽ còn thú vị và đáng sợ hơn.
 
Sau Lớp Lụa Trắng
CHƯƠNG 20: CẠM BẪY HOÀN HẢO


Đêm trước cơn ác mộng, Lâm Xuyên vẫn còn đang ngủ yên.

Trên cao, mặt trăng bị che khuất bởi những đám mây dày đặc, chỉ để lại thứ ánh sáng lờ mờ nhợt nhạt hằn lên trên mặt đường nhựa.

Ở một nơi nào đó trong thành phố, dường như có một bóng đen đang chuẩn bị hành động.

Một người nào đó đứng trong bóng tối, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào tòa nhà bỏ hoang trước mặt.

Một khung cảnh hoang tàn dần hiện lên rồi cũng vụt mất khuất dần theo bóng đen ấy.

...

Tại sở cảnh sát, cuộc họp khẩn cấp được tổ chức.

"Chúng ta có thể đang ở rất gần hắn" Hạo Thiên nói kèm theo ánh mắt sắc bén.

"Chúng ta biết rằng hắn luôn theo dõi nạn nhân trước khi ra tay.

Nếu tìm ra được ai đang bị theo dõi, ta có thể sẽ tìm ra hắn."

Lâm Vũ Hân đứng lên, kéo một loạt hồ sơ lên màn hình.

"Dựa trên tâm lý hành vi của hung thủ, nếu hắn còn tiếp tục thực hiện tội ác của mình, tôi cho rằng đối tượng tiếp theo nhiều khả năng sẽ xuất hiện ở những khu vực có đặc điểm tương tự các vụ trước."

Cảnh sát đã khoanh vùng được một vài khu vực, nơi có thể là điểm ra tay tiếp theo của hung thủ.

Một vài đội trinh sát bí mật được triển khai, giám sát mọi khu vực trọng điểm.

Cảnh sát đã sẵn sàng cho cuộc vây bắt bất ngờ nhưng họ không biết rằng, hắn cũng đã sẵn sàng tạo bất ngờ cho họ.

...

Gần 1 giờ sáng.

Một người phụ nữ trẻ đang diện một bộ váy trắng màu ngà bước ra từ quán cà phê nhỏ bên đường, cô ấy đi chầm chậm về hướng bãi đỗ xe.

Một chiếc xe máy màu đen cũng đang di chuyển chậm theo từ xa.

"Chúng ta có mục tiêu rồi!" một sĩ quan trinh sát báo cáo qua bộ đàm.

Các nhóm giám sát nhanh chóng tiếp cận, sẵn sàng ra tay nếu có manh động.

Chiếc xe máy chậm rãi tiến lại gần.

Hạo Thiên nín thở, tay siết chặt bộ đàm.

Hắn ở đây.

Hắn đã lộ diện.

Khi đến gần cô gái, kẻ lái xe bất ngờ dừng lại bước xuống xe và di chuyển đến phía sau cô gái.

Ngay khi hắn vừa đưa tay vào túi áo khoác thì cảnh sát bất ngờ lao đến khống chế.

"Này các người làm gì thế!

Mau thả tôi ra!"

Người đàn ông hét lớn với vẻ hoảng loạn.

Cảnh sát bỏ ngoài tai nhừng lời nói của người đàn ông, Hạo Thiên ra lệnh khám xét người và xe để có thể thu thập bằng chứng.

Nhưng đúng lúc đó một cô gái trẻ khác từ đâu xuất hiện, liên tục hỏi xem có chuyện gì đang xảy ra vì người đàn ông ấy là bạn trai của cô ta và cả hai đang hẹn gặp tại đây.

Sau một lúc xác minh thì họ có vẻ đã nhầm đối tượng.

Một sĩ quan báo cáo: "Chỉ tìm thấy điện thoại trong túi áo, ngoài ta không còn gì khác, hắn chỉ muốn dừng lại để gọi điện thoại?"

Người đàn ông này không phải hung thủ.

Hắn chỉ là một người bình thường.

Ngay lúc chưa biết xử lý thế nào thì bất ngờ lại ập đến.

Một tin nhắn khẩn cấp được gửi đến Hạo Thiên và một số thành viên khác từ một đơn vị cách đó hơn 40km

"Chúng tôi vừa nhận được tin báo, đã phát hiện một thi thể."

...

Mất hơn một giờ để đội cảnh sát lần theo manh mối mới.

Nạn nhân là nữ, cô ấy không được phát hiện ở nơi đông người, cũng không xuất hiện trên các camera giám sát thông thường.

Cô bị bỏ lại ở một nơi không ai ngờ tới – một nhà kho cũ nằm sâu trong khu công nghiệp bị bỏ hoang, cách trung tâm thành phố hơn 35km.

Khi cánh cửa gỉ sét của nhà kho được đẩy ra, một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến một số cảnh sát phải lùi lại.

Không gian tối om, chỉ có ánh đèn pin lướt qua những bức tường bám đầy bụi và mạng nhện.

Ở giữa căn phòng trống trải...Cô ấy ngồi ngay ở đó.

Một thi thể nữ, đặt ngay ngắn trên một chiếc ghế gỗ cũ, giống như một tác phẩm nghệ thuật bị bỏ quên trong bóng tối.

Chiếc váy sơ mi trắng dài qua gối của cô nhuốm đỏ, nhưng lại không phải là máu.

Nó là một loại sơn đỏ, được quét cẩn thận lên lớp vải.

Từ xa nhìn lại, cảnh tượng như một tác phẩm méo mó đầy ám ảnh, một sự kết hợp giữa cái đẹp và cái chết.

Cả đội điều tra đứng lặng người.

Lần đầu tiên, họ thực sự cảm thấy nỗi kinh hoàng mà hung thủ muốn truyền tải.

Hạo Thiên bước tới gần, ánh mắt tối sầm, nạn nhân dường như không có dấu hiệu chống cự.

Không có vết trói, cũng không có dấu hiệu bị tác động vật lý.

Cô chỉ ngồi đó, bất động và như thể đã chấp nhận số phận của mình trước khi cái chết tìm đến.

Kiệt nói như muốn nghẹn.

"Hắn...

đã đưa cô ấy đến đây bằng cách nào?"

Vũ Hân có vẻ trầm lặng hơn, ánh mắt dán chặt vào nụ cười mờ nhạt trên môi nạn nhân.

Một đôi môi được tô son đỏ, nhưng đường nét bị kéo dài quá mức, tạo thành một nụ cười méo mó đến dị hợp.

Trên bức tường gần ngay đó, một ký tự đỏ chói được viết bằng sơn:

"L"

Hạo Thiên nhắm mắt, hít một hơi sâu.

Hắn đã lừa họ, họtưởng chừng đã kiểm soát được mọi thứ, nhưng thực tế, hắn đã đi trước họ một bước.Lần này, khôngai biết hắn sẽ còn đi xa đến đâu.
 
Back
Top Dưới