Cập nhật mới

Đô Thị  Sậu Lạc - Kỉ Kinh

Sậu Lạc - Kỉ Kinh
Chương 100


<b>Chương 100</b>

Hướng Hành nhìn nơi Hạ Tuyên làm việc rồi rời đi. Hôm nay ông không muốn nói chuyện với Hạ Tuyên. Họ đã nói mọi điều cần nói từ lần đầu gặp mặt và cũng đã bày tỏ quan điểm của mình với nhau rồi. Hạ Tuyên cũng đã giải thích với Hướng Hành về thái độ của mình đối với mối quan hệ ngay hôm đó, nên hai người không còn gì để nói thêm nữa.

Ở một mức độ nào đó, Hướng Hành cảm thấy Hạ Tuyên rất giống Hướng Biên Đình, cho nên ông có thể hiểu được vì sao Hướng Biên Đình lại bị người này hấp dẫn.

Và ngoài những trải nghiệm phức tạp đó ra, Hạ Tuyên thực sự rất xuất sắc.

Hạ Tuyên vẫn cúi đầu đi nét, không hề biết bố của Hướng Biên Đình đã đến.

Sau khi rời khỏi studio, Hướng Hành đến nhà bà ngoại của Hướng Biên Đình, muốn thăm bà cụ. Cuối tuần này, Hướng Biên Đình cũng đến nhà bà ngoại và hai bố con đã gặp nhau.

Hướng Biên Đình đang chải lông cho Hoành Hoành trong sân. Cậu khá ngạc nhiên khi thấy bố mình: “Bố.”

Hướng Hành gật đầu, “Ừm”.

“Sao bố tới đây?”

Hướng Hành đi tới, nói: “Bố đi công tác ngang qua đây, nên muốn tới thăm bà ngoại. Bà ngoại con đâu?”

“Trong bếp ạ.”

Hướng Biên Đình đã không nói chuyện nghiêm túc với bố mình trong một tháng, thời gian này hai bố con khá căng thẳng. Hôm nay, cuối cùng thì đã tan băng và ít nhất họ có thể nói với nhau vài lời.

Hướng Hành không nói thêm lời nào nữa, đi thẳng vào nhà. Có thể thấy được bố vẫn không muốn để ý đến mình nên Hướng Biên Đình cũng không đi theo mà tiếp tục chải lông cho Hoành Hoành. Với tính cách của ông, không phải cứ tuỳ tiện nói vài lời hay là có thể giải quyết tình hình hiện tại. Hơn nữa, nói lời hay tức là đã nhượng bộ và từ bỏ nguyên tắc, điều này đối với Hướng Biên Đình là không thể.

Một lúc sau, bố cậu đi ra, liếc nhìn cậu nhưng không nói gì. Ông đến hay đi đều vội vàng, dường như sắp sửa rời đi.

Hướng Biên Đình đứng dậy, phủi phủi lông chó trên người rồi hỏi: “Bố đi ngay à?”

“Giờ bố còn việc khác phải làm.”

Hướng Biên Đình gọi ông: “Bố.”

Hướng Hành quay lại nhìn cậu.

“Con còn có chuyện khác muốn nói với bố.”

Hướng Hành gật đầu: “Được, con nói đi.”

“Bố đã từng nói, con và Hạ Tuyên không hợp nhau. Con nghĩ chúng con có hợp nhau hay không không phải là suy luận chủ quan. Ít nhất bố cũng nên hiểu rõ mối quan hệ giữa chúng con rồi hãy đưa ra kết luận.”

Hướng Hành không nói gì, ông hiểu ý Hướng Biên Đình.

“Bố, suy nghĩ của bố có thay đổi chút nào trong thời gian này không?”

Hướng Hành im lặng hồi lâu rồi nói: “Bố không muốn nói thêm nữa. Con chỉ cần chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình là được.”

Ý nghĩa của câu này rất rõ ràng. Ánh mắt Hướng Biên Đình sáng lên: “Bố…”

Hướng Hành nhìn xuống đồng hồ rồi nói: “Bố đi trước đây. Nhớ tự chăm sóc bản thân nhé.”

“Vâng.” Hướng Biên Đình tươi cười gật đầu.

Việc này khiến Hướng Biên Đình vui mừng đến nỗi vừa về đến nhà đã vội vã chạy đến gặp Hạ Tuyên. Ngay khi bước vào phòng khách, cậu đã nhảy lên ôm chặt hắn. Đôi chân thon dài của cậu vắt trên hông chú Hạ, mặt cũng cọ vào cổ chú Hạ.

Hạ Tuyên nhẹ nhàng ôm lấy cậu, nâng hai chân cậu lên, để cậu cọ xát vào mình. Hạ Tuyên vừa mới tắm xong, trên người còn thoang thoảng mùi sữa tắm. Hướng Biên Đình hít một hơi thật sâu từ cổ hắn: “Chú Hạ ơi, thơm quá.”

Nói xong, cậu lại hít một hơi rồi hôn hắn lần nữa. Cứ thế hôn nhiều lần, còn cố ý tạo ra tiếng động rất lớn.

Trạng thái này giống như say rượu vậy. Hạ Tuyên quay đầu hôn lên tai cậu: “Tiêm máu gà hay sao vậy?”

“Tiêm nhiều ấy.” Hướng Biên Đình ôm cổ hắn, hôn môi hắn, trong mắt tràn đầy ý cười: “Anh Tuyên, thái độ của bố em đã thay đổi rồi.”

Tuy Hướng Biên Đình tin tưởng sớm muộn gì bố mình cũng sẽ chấp nhận chuyện này, nhưng không ngờ ngày đó lại đến sớm như vậy. Suy cho cùng, cậu cũng không muốn bị bố lạnh nhạt mãi. Nếu cậu buồn, chắc chắn bố cũng sẽ không vui. Bây giờ bố đã nhượng bộ khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm và thực sự vui mừng.

Hạ Tuyên nhìn cậu, trong mắt ẩn chứa sự dịu dàng: “Anh đã nói rồi, họ đều toàn tâm toàn ý vì em.”

Hướng Biên Đình dựa đầu vào vai hắn, ghé môi vào tai hắn thì thầm: “Chúng ta nên làm gì để ăn mừng đây?”

Hạ Tuyên không nói gì, chỉ ôm cậu vào lòng, lùi lại vài bước rồi ngồi xuống ghế sofa. Nhân cơ hội này, Hướng Biên Đình ngồi lên đùi hắn.

“Chỉ thế này thôi ư?” Hướng Biên Đình cúi đầu hỏi hắn, giọng nói đã hơi dính dính.

Hạ Tuyên ậm ừ, nghiêng đầu hôn lên yết hầu của Hướng Biên Đình. Hướng Biên Đình khẽ ngâm nga rồi nhắm mắt lại. Hạ Tuyên ấn vào lưng dưới của cậu, răng nhẹ nhàng cọ xát yết hầu cậu. Nửa đầu, Hướng Biên Đình ngồi trên người Hạ Tuyên, nửa sau, hai người di chuyển vào phòng. Hạ Tuyên ôm cậu vào lòng, đi từ phòng khách đến phòng ngủ, không dừng lại một phút nào.

Ngày mai là chủ nhật, bạn học Hướng không phải đi học nên chú Hạ cũng chẳng biết kiềm chế bản thân, ăn mừng xong thì đã gần hai giờ sáng.

Hai người vào phòng tắm tắm cùng nhau. Sau khi trở về nằm trên giường, Hướng Biên Đình trực tiếp nằm lên người Hạ Tuyên. Cậu chôn mặt vào cổ Hạ Tuyên, chiều cao chênh lệch vài cm khiến chân cậu và chân Hạ Tuyên chạm vào nhau. Hạ Tuyên vòng tay ôm chặt lấy cậu, chặt đến nỗi cậu có thể cảm nhận được mạch đập của Hạ Tuyên khắp cơ thể mình. Sau khi nằm xuống một lúc, Hướng Biên Đình hỏi Hạ Tuyên: “Em nặng không?”

Hạ Tuyên: “Không đâu.”

Cơ thể không những không đè nặng mà còn trở nên ngày càng mềm mại hơn. Hạ Tuyên đã hiểu rõ cơ thể cậu và có thể dễ dàng khống chế. Hạ Tuyên chạm vào vòng eo thon nhỏ của Hướng Biên Đình và nói: “Vòng eo em rất khỏe.”

Đây là lời khen ngợi cho màn trình diễn của cậu trên ghế sofa vừa rồi. Hướng Biên Đình không chịu nổi nữa, áp mặt mình vào mặt hắn, hơi nước như bốc ra khỏi miệng.

Đầu tháng 4, Hạ Tuyên sẽ đến Hồng Kông để tham dự một triển lãm hình xăm mà hắn đã đồng ý với Lý Lệ Minh trước đó. Triển lãm diễn ra vào cuối tuần và hắn muốn đưa Hướng Biên Đình đi cùng.

Hắn chạm vào khuôn mặt nóng bừng của Hướng Biên Đình và hỏi cậu: “Cuối tuần tới anh sẽ đến Hồng Kông để tham dự một cuộc triển lãm. Em có muốn đi không?”

“Được nha. Lần này anh mang theo tác phẩm của mình à? Hay anh chỉ đến xem thôi?”

“Mang theo tác phẩm.”

“Anh sẽ tham gia cuộc thi à?” Hướng Biên Đình ngẩng đầu lên.

“Ừ.” Hạ Tuyên gật đầu.

Lần này, chuyến đi của Hạ Tuyên không chỉ đơn thuần là tham quan. Lý Lệ Minh đã bảo hắn gửi tác phẩm của mình tham gia cuộc thi, nói hắn đã im lặng hơn một năm và đã đến lúc phải xuất hiện trở lại rồi. Những tác phẩm tốt cần được lan tỏa trên các nền tảng lớn hơn. Các tác phẩm nghệ thuật càng được lưu hành rộng rãi thì văn hóa xăm hình sẽ đi vào mắt công chúng càng nhanh và sâu sắc hơn.

Bạch Khâm cũng tham gia triển lãm này, y đi cùng đội của mình. Hạ Tuyên thì chỉ có một mình nên cũng chỉ chuẩn bị một tác phẩm. Người mẫu này là một trong những khách hàng cũ của hắn, một võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp đã giải nghệ, người đã yêu cầu Hạ Tuyên xăm toàn bộ lưng cho đến đùi mình. Khi Hạ Tuyên đề cập chuyện này với anh ta, anh ta liền vui vẻ đồng ý.

Lần này, khi Hạ Tuyên sang Hồng Kông, hắn còn dẫn theo người nhà và một người mẫu. Các gian hàng khác về cơ bản đều do một nhóm điều hành, chỉ có hắn là người duy nhất làm việc một mình. Hắn không mang theo bất kỳ dụng cụ xăm hình nào cả. Triển lãm sẽ kéo dài trong nhiều ngày, nhưng hắn dự định chỉ ở lại hai ngày rồi rời đi. Thứ Hai người nhà hắn còn phải đi học, không thể ở lại đây lâu được.

Lúc đầu, quầy hàng của họ rất vắng vẻ, nhưng chỉ lát sau đã trở nên đông đúc đến mức đáng sợ.

Người mẫu mà Hạ Tuyên dẫn đến cũng đi cùng chuyến bay với họ. Anh ta là một võ sĩ quyền Anh chuyên nghiệp đã giải nghệ, và khi cởi áo khoác, có thể nhìn thấy cơ thể cơ bắp của anh ta. Anh trai này cực kỳ khéo nói, thấy Hạ Tuyên ít nói nên cứ đến nói chuyện với Hướng Biên Đình. Hướng Biên Đình có cả chỉ số IQ lẫn EQ lẫn trình độ học vấn cao. Anh trai đó trò chuyện với cậu khá vui vẻ, thậm chí còn ngồi ở quầy hàng trò chuyện không ngừng với Hướng Biên Đình. Cuối cùng, Hướng Biên Đình thật sự thấy đau đầu vì anh ta nói quá nhiều.

Sau đó, anh trai cởi áo để lộ hình xăm. Lưng anh ta đầy hình xăm kéo dài tới tận đùi. Trước khi lên sân khấu dự thi, anh ta chỉ cởi áo, để lộ bức tranh sơn dầu Đức Mẹ Đồng Trinh trên lưng. Lúc anh ta ngồi ở cửa quầy hàng, chẳng mấy chốc, mọi người đã lần lượt đi đến quầy hàng của Hạ Tuyên.

Người bình thường chỉ hóng chuyện, trong khi chuyên gia thì quan sát các chi tiết.

Hình xăm sơn dầu là chuyên môn của Hạ Tuyên. Nếu khách hàng không có yêu cầu thiết kế cuối cùng, đôi khi hắn thậm chí còn có thể tự tay vẽ trực tiếp lên da. Kiểu xăm này được thiết kế dựa trên nguyên lý che chắn. Anh trai võ sĩ từng xăm hình rồng nguyên cả lưng, nhưng sau đó lại không tắm rửa sạch sẽ nên bị viêm khá nặng.

Bức tranh này đã mất rất nhiều thời gian của Hạ Tuyên. Lúc đầu hắn cố che đậy nhưng không được. Nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng mạnh thì vẫn có thể nhìn thấy những chi tiết bị lỗi đó. Sau đó, Hạ Tuyên đã khắc đi khắc lại, mài giũa trong một thời gian dài, và đây là phiên bản cuối cùng được hoàn thành cách đây không lâu.

Quầy hàng của Bạch Khâm ngay cạnh quầy hàng của Hạ Tuyên nên y tới đó xem thử. Y biết trình độ của Hạ Tuyên, nhưng khi tận mắt chứng kiến tác phẩm, vẫn không khỏi khen ngợi là “tuyệt vời”.

Người mẫu mỉm cười và nói: “Tôi chỉ để lộ lưng, không để lộ chân đâu”.

Tính tình ai trai này cứ như con công xòe đuôi, có phần thích nổi bật. Càng có nhiều người nhìn, anh ta càng phấn khích, thỉnh thoảng còn khoe cơ bắp của mình.

Hướng Biên Đình ngồi trên ghế, nhìn anh trai nọ đang đùa giỡn với nhóm thợ xăm đến chiêm ngưỡng mà không nhịn được cười. Hôm nay cậu rất vui vì có rất nhiều người dừng lại để xem tác phẩm của Hạ Tuyên và rất nhiều người nhận thấy sự xuất sắc của hắn.

Cảnh tượng trước mắt đã chứng minh một điều: Hạ Tuyên là bậc thầy trong lĩnh vực xăm hình, và hắn là người giỏi nhất.

Hướng Biên Đình rất tự hào.

Hạ Tuyên đang ngồi gần đó. Thỉnh thoảng lại có người đến chào hỏi hắn và xin danh thiếp của studio. Hôm nay, bạn học Tiểu Hướng sẽ là trợ lý Tiểu Hướng, làm trợ lý của sếp Hạ. Cậu giữ danh thiếp và đưa cho bất kỳ ai yêu cầu.

Hạ Tuyên nhìn cậu đứng lên ngồi xuống, nói với cậu: “Em cứ đặt danh thiếp lên bàn, bọn họ tự đến lấy.”

Hướng Biên Đình: “Không được, chúng ta phải thể hiện phong cách của mình. Đúng không, sếp Hạ?”

Hạ Tuyên cười, nhéo gáy cậu: “Giống như con quay nhỏ vậy.”

“Đúng rồi, con quay nhỏ.” Hướng Biên Đình hơi nghiêng đầu nhìn hắn. “Của anh.”

Lý Lệ Minh cũng tới, đứng trong đám đông, cẩn thận ngắm nhìn hình xăm trên lưng người mẫu. Mức độ chi tiết và khả năng kiểm soát màu sắc đều đạt đến mức đỉnh cao, và trong số những thợ mà anh ta biết, chỉ có Hạ Tuyên mới có thể đạt đến trình độ này. Anh ta bước vào, vỗ vai Hạ Tuyên và nói: “Nên như vậy.”

Anh ta nhìn sang Hướng Biên Đình rồi nhướng mày nhìn Hạ Tuyên: “Dẫn cả người nhà đến à?”

“Ừm.”

Hạ Tuyên giới thiệu Lý Lệ Minh với Hướng Biên Đình, hai người chào hỏi nhau. Lý Lệ Minh rất bận rộn, không nói với Hạ Tuyên được mấy câu đã rời đi.

Sau đó, người mẫu quay lại quầy hàng và c** q**n ra. Anh ta mặc q**n l*t đứng ngoài cửa. Bây giờ thì hình xăm trên chân đã lộ ra – trên lưng là hình ảnh Đức mẹ Maria đang rơi nước mắt, và từ mông đến đùi là cảnh chiến tranh.

Đó là một tác phẩm nghệ thuật hoàn chỉnh.

Ngày càng có nhiều người đến gian hàng của họ để chiêm ngưỡng bức tranh Đức Mẹ xăm toàn thân.

Tác phẩm của Hạ Tuyên đã dễ dàng giành giải vô địch nhóm hiện thực Âu Mỹ và giải vô địch chung cuộc.
 
Sậu Lạc - Kỉ Kinh
Chương 101: Hoàn


<b>Chương 101: Kết thúc</b>

Triển lãm hình xăm này thực sự là cơ hội tuyệt vời để Hạ Tuyên quảng bá hình ảnh của mình. Sau khi trở về từ Hồng Kông, hầu như ngày nào cũng có khá nhiều người đến studio của hắn.

Sau khi được thả, Hạ Tuyên đã mở lại studio của mình ở một địa điểm mới và về cơ bản thì vẫn ở trạng thái ẩn dật. Ban đầu trong studio chỉ có hắn và Trình Dư. Những người đến cửa hàng mỗi ngày là những khách hàng có lịch hẹn xăm hoặc đến để thảo luận về mẫu hình xăm. Mỗi ngày, studio đều khá yên tĩnh.

Nhưng giờ không còn yên tĩnh nữa. Mọi người cứ kéo đến từng đợt. Có người đến để đặt lịch xăm hình, một số khác đến xem Hạ Tuyên trực tiếp xăm hình. Trình Dư chưa từng trải qua tình huống như vậy, suýt nữa thì không xử lý được. Tài khoản mạng xã hội của studio đã thu hút hàng chục nghìn người theo dõi chỉ sau vài ngày và tràn ngập tin nhắn riêng, tất cả đều yêu cầu đặt lịch.

Trong thời gian này, Hướng Biên Đình đã gặp rất nhiều người ở studio. Hạ Tuyên đã giành được giải thưởng tại triển lãm, vì vậy những bức ảnh về tác phẩm và giải thưởng của hắn đương nhiên được đăng tải trên nhiều nền tảng xã hội, với số lượng chia sẻ và lượt xem rất lớn trên mỗi nền tảng. Tiêu chuẩn cao là một chuyện, nhưng khuôn mặt của Hạ Tuyên cũng không thể bỏ qua. Bức ảnh đoạt giải ở đó, và mọi người đều biết nhà vô địch chung cuộc trông như thế nào.

Hôm nay có rất nhiều người đến studio. Trình Dư còn thấy có một số khách hàng đến hỏi Hạ Tuyên xem hắn còn độc thân phải không. Trình Dư cười bất đắc dĩ, liên tục đáp không phải.

Có nhiều lần còn bị Hướng Biên Đình trông thấy.

Hôm nay cậu đến studio, thấy một người đàn ông da trắng gầy gò đang dựa vào quầy lễ tân nói chuyện với Trình Dư. Sau khi trò chuyện một lúc, anh ta đột nhiên nhìn về phía phòng xăm và mỉm cười hỏi Trình Dư xem Hạ Tuyên có người yêu chưa không. Hướng Biên Đình cũng đã tìm kiếm và xem những bức ảnh triển lãm được đăng trực tuyến. Trong phần bình luận, ngoài những lời khen ngợi tác phẩm, cũng có rất nhiều người khen ngợi vẻ ngoài điển trai của Hạ Tuyên.

Tóm lại, tác phẩm rất tuyệt và khuôn mặt cũng tuyệt luôn.

Nhưng ai có thể chịu đựng được khi bạn trai của mình được nhiều người quan tâm đến vậy?

Tối đó, Hướng Biên Đình tắm rửa rồi nằm trên giường đọc sách. Gần chín giờ tối, Hạ Tuyên mới trở về. Hắn tắm rửa rồi lên giường, kéo áo ngủ của Hướng Biên Đình lên, sờ sờ bụng cậu: “Đừng xem nữa, nghỉ ngơi đi em.”

Hướng Biên Đình khép sách lại, đặt sang một bên rồi quay đầu dựa vào ngực Hạ Tuyên, dụi mình vào ngực hắn. Hạ Tuyên v**t v* gáy Hướng Biên Đình, Hướng Biên Đình đột nhiên ngẩng đầu lên cắn một cái vào miệng hắn, không dùng sức, sau đó l**m chỗ vừa cắn.

Cậu ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyên, nheo mắt nói: “Có rất nhiều người thích anh.”

Do tính chất công việc của Hạ Tuyên, thực ra không có cách nào tránh khỏi tình huống này cả. Khi xăm hình cho mọi người, chắc chắn hắn phải đối phó với đủ loại tình huống.

Hạ Tuyên nhéo cằm cậu: “Sao tự nhiên lại nói thế?”

“Em cảm thấy được truyền cảm hứng.”

“Nói cho anh biết cụ thể hơn xem.”

Hướng Biên Đình cười nói: “Lại còn bắt em nói cụ thể, anh sợ chưa tra tấn em đủ đúng không? Cụ thể ấy hả, có quá nhiều người đang nhìn chằm chằm anh, muốn quyến rũ anh, hôm nay em còn gặp phải một người trong số họ. Đây mới chỉ là những gì em tận mắt thấy hôm nay, những người em không nhìn thấy thì không nói nhé.”

Hạ Tuyên không nói gì. Hắn cúi xuống và hôn môi cậu. Một lúc sau, cả hai đều thở hổn hển. Hạ Tuyên v**t v* eo Hướng Biên Đình qua lớp áo ngủ, bảo cậu xoay người lại nằm quay lưng về phía mình, sau đó anh nằm lên người cậu.

Hướng Biên Đình khàn giọng nói: “Anh đang làm gì vậy…”

“Em không vui, anh sẽ an ủi em.”

Hướng Biên Đình hiểu ngay phương pháp dụ dỗ này. Đôi tai đỏ ửng, cậu thì thầm, “Đừng thế.”

“Lần trước em không thích sao?” Hạ Tuyên xoa xoa tai cậu, giọng điệu như đang dỗ dành, nhưng thực chất lại là mệnh lệnh: “Nằm xuống nào.”

Đây chính là thứ Hạ Tuyên mang đến cho cậu, xấu hổ, không chịu nổi, nhưng lại vui sướng.

Sau khi làm xong, Hướng Biên Đình mệt đến nỗi không mở mắt ra được. Hạ Tuyên bế cậu vào phòng tắm. Trong lúc tắm, cậu toàn phải dựa vào Hạ Tuyên, cảm thấy như thể mình không có xương vậy, toàn thân đau nhức. Hạ Tuyên ôm cậu, giúp anh rửa sạch.

Thể trạng Hướng Biên Đình không tệ, nhưng so với Hạ Tuyên thì sức mạnh và tinh lực của cậu hoàn toàn kém xa. Rõ ràng ban ngày, Hạ Tuyên còn phải xăm cho khách, bận rộn suốt ngày, vậy mà sao lại có nhiều năng lượng đến thế.

Cậu nhắm mắt lại, chạm vào cơ bụng của Hạ Tuyên rồi thở dài: “Anh không thấy mệt sao?”

Hạ Tuyên giúp cậu tắm rửa, bình tĩnh nói: “Đây là lần đầu tiên em biết chuyện này sao?”

Hướng Biên Đình cười cười: “Em vẫn chưa hiểu rõ lắm đâu.”

Hạ Tuyên sẽ có chuyến đi dài vào tháng 5. Hắn sẽ mang tác phẩm của mình tới châu Âu để tham dự triển lãm và sẽ rời đi sau hai ngày. Chuyến đi châu Âu là kế hoạch mà Hạ Tuyên đã lên từ lâu và hắn cũng không có lịch trình công việc nào cho tháng tới.

Việc mời người mẫu tham gia triển lãm không khó, nhưng việc mời được người mẫu có thể theo mình đi các nước khác mới là điều khó. Vấn đề không phải tài chính, mà là thời gian. Hắn sẽ vắng nhà ít nhất nửa tháng, nên thật may mắn khi anh trai quyền anh có thời gian rảnh và sẵn sàng đi theo.

Hướng Biên Đình thực sự muốn đi cùng, nhưng đáng tiếc lần này không thể. Hạ Tuyên đâu phải chỉ đi có hai ba ngày, cậu còn phải đi học, không thể xin nghỉ phép lâu như vậy được.

Sau khi tắm xong, Hướng Biên Đình được Hạ Tuyên bế trở lại phòng ngủ. Cậu trèo lên người Hạ Tuyên, quay mặt về phía hắn, ôm cổ hắn như một chú gấu.

“Anh Tuyên, lần này anh ra nước ngoài nửa tháng có thể trở về được không?” Cậu hỏi Hạ Tuyên.

“Không nhất thiết, còn xem tình hình.” Hạ Tuyên bế cậu đến bên giường rồi tắt đèn. Sau khi nằm xuống giường, Hướng Biên Đình nghiêng người về phía hắn và áp sát vào hắn.

“Khi nào anh đi?”

“Hai ngày nữa.”

“Em đưa anh ra sân bay.”

Hạ Tuyên giơ tay vòng qua eo cậu: “Ừ.”

Ba ngày sau, Hạ Tuyên lên đường cùng một người mẫu, một bộ dụng cụ xăm và một số đồ dùng xăm. Lần này Bạch Khâm cũng đi cùng. Y không tham gia cuộc thi mà chỉ đi cùng Hạ Tuyên để chăm sóc và tham quan triển lãm.

Khi còn trẻ, Hạ Tuyên đã sống ở nhiều thành phố ở Châu Âu và có nhiều bạn bè ở đây. Lần này hắn đến cũng tiện gặp lại mấy người bạn cũ. Ngoài việc tham dự cuộc thi, thời gian rảnh rỗi còn tới nhà bạn bè nữa. Anh trai người mẫu không đi theo. Khi không làm việc, anh ta đi chơi khắp nơi. Hạ Tuyên chi trả toàn bộ chi phí. Bạch Khâm cơ bản là đi theo Hạ Tuyên. Chuyến đi này rất đáng giá vì y có thể giao lưu và học hỏi với những nghệ sĩ xăm hình đẳng cấp thế giới.

Chuyến đi châu Âu lần này của Hạ Tuyên kéo dài hơn nửa tháng rất nhiều. Cặp đôi đã lâu không gặp nhau, đến nỗi nhớ nhau khủng khiếp.

Hướng Biên Đình biết hắn bận rộn với công việc bên đó nên không hề giục hắn về sớm, cũng không hỏi khi nào hắn về. Hạ Tuyên đã đi được hơn hai mươi ngày. Mặc dù hai người ngày nào cũng gọi điện cho nhau nhưng vẫn không thể cưỡng lại được nỗi nhớ nhung.

Ngày hôm đó, hai người gọi video, Hướng Biên Đình nằm trên giường rầm rì: “Em nhớ anh.”

Cậu vùi mặt vào chăn, hít một hơi rồi nheo mắt nhìn màn hình điện thoại: “Trên giường không còn mùi của anh nữa rồi.”

Thật hiếm khi thấy cậu nũng nịu như vậy, Hạ Tuyên nhìn mà nhũn cả tim, nhưng vẫn thô lỗ nói: “Mấy hôm nay em có tự làm không?”

Một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, lại xa người yêu lâu như vậy, làm gì không có chuyện tự làm được.

Ngón tay Hướng Biên Đình cào nhẹ ga giường, thành thật thừa nhận: “… Em có.”

“Anh đang nói phía sau.” Hạ Tuyên nói.

Hướng Biên Đình sửng sốt, tai đỏ bừng, giọng nói nhỏ như muỗi: “Đương nhiên… là không.”

“Em có muốn không?” Hạ Tuyên hỏi.

Hướng Biên Đình nhắm mắt lại, thành thật nói: “Em có.”

Thật ra cậu muốn Hạ Tuyên cơ, nhưng Hạ Tuyên lại bình tĩnh nói: “Hôm nay em tự làm đi.”

h*m m**n là một dạng của nhớ nhung. Sau hơn hai mươi ngày xa cách, hôm nay hai người lại làm chút chuyện hoang đường qua điện thoại. Sau khi xong xuôi, giọng nói của Hạ Tuyên trở nên đặc biệt hấp dẫn. Hướng Biên Đình nằm nghiêng trên giường, hơi thở vẫn chưa ổn định, nhưng nghe hắn nói chuyện cũng rất thú vị. Cơ thể và tâm trí cậu đều tràn đầy. Cậu lắng nghe tiếng thở của Hạ Tuyên, nghe hắn nói bằng giọng bình tĩnh: “Anh cũng nhớ em. Đợi anh về nhé.”

Cuối tháng 5, bố mẹ Hướng Biên Đình đến Giang Châu, còn đưa Peter đi cùng. Chiếc hộp rắn vẫn còn ở trong căn nhà Hướng Biên Đình từng ở. Đó là một chiếc hộp thủy tinh lớn. Sau khi chuyển đến nhà Hạ Tuyên thì không còn chỗ nào thích hợp để đặt nó nữa. Cho nên Hướng Biên Đình tạm thời không di chuyển Peter mà để nguyên ở chỗ cũ. Mỗi ngày cậu đều quay lại để thả nó ra chơi với mình.

Bố mẹ Hướng Biên Đình muốn mời Hạ Tuyên đi ăn tối cùng. Hướng Biên Đình nói hắn đã sang châu Âu để tham dự một triển lãm hình xăm. Cậu cho bố mẹ xem ảnh Hạ Tuyên giành giải thưởng tại Hồng Kông và khen ngợi Hạ Tuyên trước mặt bố mẹ anh. Mọi lời nói của cậu đều là sự thật và không có chút phóng đại nào cả. Sự xuất sắc của Hạ Tuyên đã được nhìn nhận một cách khách quan và được chứng minh bằng những sự kiện khách quan.

Là cha mẹ, họ cũng có thể thấy con trai mình thường bị những người mạnh mẽ thu hút và thực sự thích họ vì họ xuất sắc.

Chuyến đi châu Âu của Hạ Tuyên kéo dài 29 ngày. Hắn đã đến thăm ba nước Pháp, Ý và Thụy Điển và giành chiến thắng trong ba trận chiến liên tiếp. Khi hắn trở về thì đã là tháng 6, Hướng Biên Đình phải đi học cả ngày nên hôm đó không thể ra sân bay đón hắn.

Sau giờ học, Hướng Biên Đình thậm chí còn không quay về ký túc xá. Vừa ra khỏi lớp học, cậu đã lập tức gọi điện cho Hạ Tuyên.

Sau khi thu dọn đồ đạc, Hạ Tuyên đến trường và đang đợi cậu ở sảnh tầng một của tòa nhà ký túc xá.

Hướng Biên Đình đang đi về phía cổng trường. Nghe Hạ Tuyên nói đã đi ký túc xá, cậu lập tức quay người trở lại. Khi gần đến ký túc, Hướng Biên Đình gặp Lâm Vũ Hách và vài người khác trên đường.

Lưu Siêu: “Này, không phải cậu đã đi rồi sao? Sao lại quay lại?”

Hướng Biên Đình: “Người đón tôi đã tới ký túc xá rồi.”

Hạ Tuyên đang ngồi trên chiếc ghế sofa da ở sảnh tầng một của ký túc xá. Cậu đã không gặp hắn một tháng rồi. Hắn gầy đi, tóc cũng dài hơn. Đã lâu rồi không gặp nhau, khoảnh khắc Hướng Biên Đình nhìn thấy hắn, nhịp tim của cậu đã tăng nhanh hơn một chút. Hạ Tuyên chỉ ngồi đó, không nhìn điện thoại cũng không làm gì cả, một tay chống trên tay vịn, thờ ơ nhìn một điểm trên mặt đất.

Có mấy người đang đi về phía này, tiếng bước chân càng lúc càng gần. Hạ Tuyên ngước mắt, nhìn thấy Hướng Biên Đình.

Hướng Biên Đình hít một hơi không quá rõ ràng rồi gọi: “Anh Tuyên.”

Hạ Tuyên ừ một tiếng, đứng dậy đi về phía cậu. Ba người trong ký túc xá nhìn Hạ Tuyên, lại nhìn Hướng Biên Đình, sau đó chào Hướng Biên Đình rồi đi lên lầu.

Hạ Tuyên rất tự nhiên tháo cặp sách của Hướng Biên Đình ra rồi cầm trên tay. Hai người đứng gần nhau đến mức Hướng Biên Đình không nhịn được muốn hôn lên mặt hắn, nhưng vì đang ở trường nên cậu phải kiềm chế lại.

“Anh tới lâu chưa?” Hướng Biên Đình hỏi.

“Chưa đâu.”

Hạ Tuyên giúp Hướng Biên Đình cầm cặp, hai người đi bộ trong khuôn viên trường, cách nhau một khoảng, giống như anh em bình thường.

Tan học nên trên đường đã đầy sinh viên, khiến họ cũng phải kiềm chế khi nói chuyện, như thể không mấy thân thiết vậy: “Anh Tuyên, lát nữa chúng ta đến nhà bà ngoại em ăn cơm nhé.”

Hạ Tuyên gật đầu: “Ừ.”

Hướng Biên Đình chưa bao giờ cảm thấy khoảng cách từ ký túc xá đến cổng trường lại xa đến vậy, cậu vô thức bước nhanh hơn. Sau khi lên xe và đóng cửa lại, Hạ Tuyên cúi xuống hôn cậu. Còn chưa ra khỏi cổng trường, Hướng Biên Đình không ngờ hắn lại đột nhiên hôn mình như vậy. Cậu giật mình và vô thức né tránh. Hạ Tuyên giữ đầu cậu, không cho cậu chạy trốn, vừa hôn vừa an ủi: “Cửa sổ đều dán phim rồi, từ bên ngoài nhìn vào không thấy được bên trong đâu.”

Hướng Biên Đình khẽ “ừm” một tiếng rồi đặt tay lên cổ hắn và ngửa đầu ra sau, đáp lại nụ hôn của hắn. Luồng khí nóng chảy giữa hai mũi hai người. Hướng Biên Đình đeo kính, chẳng mấy chốc đã có một lớp sương mù trắng bao phủ mắt kính.

Hạ Tuyên tháo kính xuống, Hướng Biên Đình hơi nheo mắt, vẻ mặt ngơ ngác.

Không biết hai người đã hôn nhau bao lâu. Mãi tới khi Hướng Biên Đình cảm thấy hơi khó thở, ngón tay tê dại, Hạ Tuyên mới buông cậu ra.

Hướng Biên Đình thở hổn hển, trên chóp mũi còn có một lớp mồ hôi nhỏ li ti. Cậu nhìn Hạ Tuyên, giọng nói hơi run rẩy: “Cuối cùng anh cũng về rồi.”

Hạ Tuyên hôn lên mắt cậu: “Ừ, anh đã về.”

Hạ Tuyên lái xe lên đường, Hướng Biên Đình quay sang nhìn hắn: “Trông anh gầy quá.”

“Mấy ngày nữa là ổn thôi.”

Thực ra ngày nào hai người họ cũng trò chuyện qua điện thoại, cũng biết tình hình hiện tại của nhau, nhưng khi gặp mặt trực tiếp, họ vẫn có vô vàn điều muốn nói nên mới trở thành những người lắm chuyện.

Sau khi ăn tối ở nhà bà ngoại, hai người ngồi trên xích đu ngoài sân nói chuyện phiếm. Hướng Biên Đình biết Hạ Tuyên đã giành được một số giải thưởng trong chuyến đi châu Âu của mình, hôm nay cậu cũng nhìn thấy bức ảnh Hạ Tuyên lên sân khấu nhận giải thưởng trong vòng bạn bè của Bạch Khâm. Sau khi xem hết thông tin và hình ảnh liên quan trên mạng, cậu quay lại nhìn Hạ Tuyên. Hạ Tuyên cũng quay lại nhìn cậu, hỏi cậu có chuyện gì.

“Không có gì, em chỉ thấy anh đặc biệt chói mắt thôi.”

Tuy Hạ Tuyên thờ ơ với thế gian nhưng bước chân của hắn chưa bao giờ dừng lại, tầm nhìn và sự theo đuổi của hắn rất cao.

Đây là điều mà trước đây Hướng Biên Đình không biết.

Nhìn luống hoa cách đó không xa, Hướng Biên Đình nói với hắn: “Em vẫn luôn nghĩ anh chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì, cũng chẳng coi trọng bất cứ điều gì. Anh là người hơi mang chút “tiên khí” ấy.”

Hạ Tuyên nói đùa: “Bây giờ không tiên sao?”

Hướng Biên Đình cười nói: “Tiên, nhưng trước đó thôi. Sau là tiên phong.”

Hạ Tuyên nhìn cậu.

“Anh đã tiên phong cho thế giới thấy thực lực của nghệ sĩ xăm hình Trung Quốc.” Hướng Biên Đình cầm tay Hạ Tuyên: “Đây không phải chuyện đáng tự hào sao?”

Hạ Tuyên nắm chặt tay, chiếc ghế nhẹ nhàng đung đưa. Hướng Biên Đình dịch người lại gần Hạ Tuyên. Hai người nắm tay nhau và ngồi im một lát.

“Anh Tuyên, mình về nhà thôi.” Hướng Biên Đình vừa nói vừa cố gắng đứng dậy.

“Chờ một lát.” Hạ Tuyên nắm chặt cổ tay cậu.

“Hả?” Hướng Biên Đình quay đầu lại, thấy Hạ Tuyên lấy một chiếc hộp nhung trong túi, mở ra rồi đưa cho cậu.

Hướng Biên Đình nhìn cặp nhẫn trong hộp, có hơi giật mình, sau đó nhìn Hạ Tuyên.

Cặp nhẫn đôi này được Hạ Tuyên đặt làm riêng khi ở Ý.

“Lần trước là em đánh dấu anh,” Hạ Tuyên chạm ngón tay vào vành tai phải, nơi hắn vẫn đeo chiếc khuyên tai hoa hồng mà Hướng Biên Đình tặng, “Lần này chúng ta đánh dấu lẫn nhau, em có đồng ý không?”

Hướng Biên Đình nhìn hắn hồi lâu, khẽ gật đầu, thấp giọng nói: “Em đồng ý.”

Hai người đeo nhẫn vào ngón áp út của nhau.

Gió đêm thổi, tiếng côn trùng kêu ríu rít, đây là một đêm rất yên bình và đẹp đẽ.

Hạ Tuyên nắm tay Hướng Biên Đình, ngón tay cái xoa xoa mu bàn tay cậu: “Chúng ta về nhà thôi.”

Hướng Biên Đình: “Vâng.”

Sau một tháng không gặp nhau, hai người dính nhau cực kỳ, chưa bước vào thang máy đã ôm hôn nhau. Thang máy riêng, không lo bị nhìn thấy.

Hạ Tuyên đi tới cửa nhà, quét vân tay vào ổ khóa cửa. Hướng Biên Đình nghĩ đến Peter, liền nói với Hạ Tuyên: “Anh Tuyên, tôi sang nhà bên cho Peter ăn đã.”

“Em không mang nó sang đây sao?”

“Hộp rắn quá lớn, mang sang đây sợ không có chỗ để.”

Hạ Tuyên nói: “Có chỗ, ngày mai anh sẽ tìm người chuyển nó sang.”

“Vâng.” Hướng Biên Đình nhẹ nhàng ôm eo hắn: “Vậy em đi cho nó ăn, anh đợi em nhé.”

“Ừm.”

Cậu sang nhà bên cạnh và cho Peter ăn chú chuột con đã lấy ra khỏi tủ lạnh rã đông. Khi tắt đèn và chuẩn bị ra ngoài, cậu mới nhớ ra mình đã để quên điện thoại di động trong hộp đựng rắn, vừa định bật đèn thì quay lại và phát hiện ban công rất sáng, ánh trăng sáng rọi vào từ bên ngoài.

Cậu nhớ lại đêm đầu tiên gặp Hạ Tuyên, trăng trên trời cũng sáng như vậy.

Cậu bước về phía ban công mà không bật đèn. Cậu bước vào màn đêm, đối diện với ánh trăng, quay lại thì thấy Hạ Tuyên đang đứng trên ban công bên cạnh, tay vịn vào lan can hút thuốc.

Hạ Tuyên quay đầu lại nhìn sang bên này.

Hướng Biên Đình chợt mỉm cười.

Hai người nhìn nhau, hệt như lần đầu tiên họ gặp nhau vậy.

“Còn chưa quay lại sao?”

“Em quay lại ngay đây.”

Ánh trăng đổ xuống, giống như lần đầu gặp nhau vậy, và sau này sẽ còn gặp nhau nhiều lần nữa.
 
Back
Top Bottom