Hài Hước SAU KHI XUYÊN THÀNH XÀ TINH TRONG TÂY DU KÝ (QUYỂN 1)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
356667994-256-k548877.jpg

Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Tác giả: camuoichuyenminh
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

SAU KHI XUYÊN THÀNH XÀ TINH TRONG TÂY DU KÝ (QUYỂN 1)
Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình
Cre: https://ixunshu.net/xs/18353372/zj/198192848

Văn án:

Bởi ta quá đam mê trườn bò vặn vẹo trên đất như mấy con ma trong phim kinh dị nên hệ thống đã cho ta xuyên thành xà tinh trong "Tây Du Ký".

Nhìn Đường Tăng sắp bị cho vào trong nồi, ta câm nín.

Để có thể sống lâu hơn một chút, ta chỉ có thể bái Đường Tăng làm thầy.

Tôn Ngộ Không: "Gì?!

Chín chín tám mươi mốt kiếp nạn đã qua được năm mươi tư kiếp nạn rồi, ngươi mới tới bái sư?!"

Ta: "Ôi, duyên phận chính là kỳ diệu như vậy đấy!"
_________
Chút lưu ý cho bạn đọc: Mạch truyện của 3 quyển tương đối độc lập, vậy nên bạn không nhất thiết phải đọc theo thứ tự hay đọc cả 3 quyển.

Chúc bạn có khoảng thời gian vui vẻ đắm chìm trong con chữ.

Thân ái!
(Cá Muối Chuyển Mình)



ngôntìnhtiểuthuyết​
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Giới thiệu + Văn án


SAU KHI XUYÊN THÀNH XÀ TINH TRONG TÂY DU KÝ

Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

Cre: https://ixunshu.net/xs/18353372/zj/198192848

Văn án:

Bởi ta quá đam mê trườn bò vặn vẹo trên đất như mấy con ma trong phim kinh dị nên hệ thống đã cho ta xuyên thành xà tinh trong "Tây Du Ký".

Nhìn Đường Tăng sắp bị cho vào trong nồi, ta câm nín.

Để có thể sống lâu hơn một chút, ta chỉ có thể bái Đường Tăng làm thầy.

Tôn Ngộ Không: "Gì?!

Chín chín tám mươi mốt kiếp nạn đã qua được năm mươi tư kiếp nạn rồi, ngươi mới tới bái sư?!"

Ta: "Ôi, duyên phận chính là kỳ diệu như vậy đấy!"

____________________

Chút lưu ý cho bạn đọc: Mạch truyện của 3 quyển tương đối độc lập, vậy nên bạn không nhất thiết phải đọc theo thứ tự hay đọc cả 3 quyển.

Chúc bạn có khoảng thời gian vui vẻ đắm chìm trong con chữ.

Thân ái!

(Cá Muối Chuyển Mình)
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần 1


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

1.

Sau khi trải nghiệm làm nữ phụ ở 99 thế giới, tam quan của ta sụp đổ rồi, tư tưởng vặn vẹo rồi, ta muốn hắc hóa rồi.

[Aaaaaaaaaaaa ta muốn trườn bò vặn vẹo trên đất như mấy con ma thét gào trong phim kinh dị.]

HỆ - từ trước đến nay đều chơi trò đóng giả tàu ngầm - THỐNG cuối cùng cũng online: "Hế lô."

Ta: "❔"

Sau đó, một vầng sáng lóe lên, ta xuyên thành xà tinh rồi!

Đám thuộc hạ vui mừng khấp khởi khiêng một tên trọc ném vào trong nồi: "Chuẩn bị ăn thịt Đường Tăng thôi!!!"

Ta nhìn cái kẻ có quả đầu trọc lốc tên Đường Tăng kia, rơi vào trầm tư.

[Hệ thống, mi có phải là bị điên rồi đúng không!!!!!

Có nhất thiết phải để cho bà đây xuyên vào cái vai xà tinh chỉ sống được một tập này hay không?!??!!]

2.

Vì để giữ mạng, ta bái Đường Tăng làm thầy, bốc phét rằng bản thân được Quan Âm Bồ Tát điểm hóa, ở lại đây chờ người đi Tây Trúc thỉnh kinh xuất hiện.

Đại sư huynh có chút dao động: "Mười vạn tám ngàn dặm (~54.000 km), đi được hơn sáu vạn dặm (~30.000 km) rồi, chín chín tám mươi mốt kiếp nạn đã trải qua được năm mươi tư kiếp nạn rồi, bây giờ ngươi mới tới bái sư?!"

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người nhìn ta đều thay đổi.

"Đây chính là sức mạnh của kẻ có ô dù?!"

Nhị sư huynh, huynh thật đúng là biết nói chuyện quá, ăn nói khéo như thế thì nhớ nói nhiều một chút.

Thế là từ nay về sau, con đường thỉnh kinh biến thành năm* "người" đồng hành.

(*🐡🧂Theo đúng nghĩa thì là 6 "người" mới đúng, chắc là tác giả quên đếm Bạch Mã rồi...)

3.

Nhưng ta chỉ mới xuyên tới đây, thú thật ta cũng cảm thấy rất chấn động.

[Đường Tăng môi hồng răng trắng, phong tư tuấn lãng, đây cũng là chuyện hiển nhiên rồi.

Nhưng ba anh đẹp trai siêu cấp đứng bên cạnh này, mấy người là ai thế?!!!]

Đến khi một người trong số họ kêu lên một tiếng lợn rống ta mới tỉnh ngộ

[Không phải chứ?!

Thật hay giả đấy?!

Sao anh lại là Trư Bát Giới chứ hả?!]

Ta trầm tư nửa ngày rồi nói ra một cấu: "Mấy người là của bản (Tây du ký) nào thế?"

Cả đám: "❔"

Hệ thống lặng lẽ trả lời ta: "Bản truyện đồng nhân."

Ta: "❔"

4.

Tuy rằng, ngày xin vào đội ngũ, ta đã thề sắt son là sẽ nỗ lực thỉnh kinh.

Nhưng sau khi trải qua đủ loại kiếp sống tồi tàn của nữ phụ ở 99 thế giới, đạo đức của ta đã sớm suy đồi, biến thành loài giòi bọ u ám không có linh hồn rồi.

Ngày ngày chỉ biết vắt vẻo trên cành cây mà trườn bò vặn vẹo, bò mệt rồi thì lại vắt mình lên trên Kim Cô Bổng.

Sau khi Đại sư huynh hất ta ra chỗ khác ta liền vắt người trên cây bồ cào chín răng của Nhị sư huynh, chỉ có điều vắt trên này hơi bị cấn người một tí.

Thỉnh thoảng vào nửa đêm ta sẽ phát ra mấy tiếng gào kỳ quái.

Nhị sư huynh bị dọa đến mức bò dậy, há mồm gào rống: "Đại sư huynh!

Sư phụ lại bị yêu quái bắt đi rồi!"

[.........

Nhị sư huynh, lời thoại này của huynh đúng thật là đạt tới trình độ hành vân lưu thủy.]

5.

Vì để tỏ ra bản thân ở trong đoàn đội này còn có chút tác dụng, ta quyết định cướp lời thoại của Nhị sư huynh.

Bởi vì cốt truyện này ta đã sớm thuộc nằm lòng, cho nên chuyện giành giật cơ hội mở miệng trước đối với ta dễ như ăn bánh, yêu quái còn chưa đụng được tới góc áo của sư phụ, ta đã bắt đầu gào ầm lên: "Đại sư huynh, sư phụ lại bị yêu quái bắt đi rồi!"

Yêu quái còn chưa bắt được Đường Tăng, Đường Tăng còn chưa bị yêu quái bắt đi, Nhị sư huynh còn đang mở miệng chuẩn bị đọc lời thoại, toàn bộ đều ngu người.

Chỉ có đại sư huynh là bình tĩnh ung dung, nhấc Kim Cô Bổng lên: "Chuyện nhỏ."

[Đáng....

Đáng ghét.

Hào quang nhân vật chính chói mắt quá.

Hắn ấy thế mà thật sự rất biết làm màu nha!]

Loại dòi bọ sống trong bóng tối không thể chịu được ánh sáng như ta đã bị hào quang chết tiệt này chói mù cả mắt.

6.

Từ khi cướp được lời thoại của Nhị sư huynh, Nhị sư huynh bắt đầu thấy ngứa mắt với ta, đâu đâu cũng soi mói làm khó.

Nhất là khi hắn phát hiện ra một bữa cơm ta ăn còn nhiều hơn cả hắn, bèn cả ngày nói bóng nói gió, giọng điệu quái gở:

- Cả ngày chỉ biết vắt trên cây, rồi lại kêu mấy cái tiếng xì xì xì âm u.

- Đã chẳng làm được tí việc gì thì thôi, lại còn ăn nhiều như thế.

- Có "ô dù" đúng là không tầm thường.

Mãi đến khi ta hóa thành hình người.

Nhị sư huynh yên lặng, bầu không khí cũng trở nên hài hòa, miệng heo cũng bắt đầu phun ra tiếng người: "Sư muội, muội xem cái cây đó rất thích hợp để muội ngồi đấy.

Hay là để sư huynh bế muội lên nhé?"

"Muội làm nhiều việc như thế chắc là mệt lắm rồi đúng không?

Có muốn ăn thêm một bát cơm nữa không?"

"Quan Âm Bồ Tát cũng thật là, đáng ra nên đợi đến kiếp nạn thứ 80 rồi mới để muội tới bái sư mới phải."

[........

Biết nói lời hay ý đẹp như này thì nói nhiều chút.]

7.

Nhưng Đường Tăng lấy lý do người xuất gia không được gần nữ sắc khuyên ta biến lại thành rắn.

[????????

Cái biến hóa là dáng vẻ của ta chứ có phải là giới tính đâu??????????]*

(*Ờm... theo kiến thức kỳ quái thì rắn là lưỡng tính nha... *Nụ cười dần mất đi đạo đức*)

Sau khi biến lại thành rắn, ta quấn lên cổ của Đường Tăng.

Tuy rằng khung cảnh này trông rất kỳ dị nhưng hắn lại không hề tỏ ra có chút ý kiến nào.

[Đây chính là Đường Tăng trong truyện đồng nhân ý hả?

Sao cứ thấy hắn không đáng tin thế?

Tên trọc này không phải là đã động lòng phàm rồi đấy chứ?

Dẫu sao hắn cũng là Đường Tăng trong truyện đồng nhân, làm ra mấy chuyện điên rồ mất trí cũng tự có cái tình cái lý của nó.]

Ta chỉ có thể hằng ngày đều nói với hắn mấy lời thấm thía: "Thỉnh kinh, tu thành chính quả mới là việc chúng ta phải làm.

Mỹ sắc chỉ là phù du thôi.

Người xuất gia phải có tâm trí kiên định"

Đường Tăng: "❔"

Đến tận năm ngày sau ta mới phát hiện ra, hắn đúng thật là thèm muốn cơ thể của ta nhưng là kiểu nghĩa trên mặt chữ ý.

Thời tiết quá nóng, hắn coi ta như que kem làm mát mà quấn trên người.......

[Xin lỗi, là do nữ phụ pháo hôi như ta không biết trời cao đất dày..........]

Kết quả, thời tiết sau đó càng ngày càng nóng, bốn người bọn họ đều vây lại sờ ta, sờ nhiều tới mức vảy rắn của ta đều bị mài cho sáng bóng luôn rồi.

[.......

Truyện đồng nhân có thể có tình tiết biến thái tới vậy sao hả?!]

8.

Ta cứ nghĩ bản thân chỉ cần lười chảy thây ra như vậy mãi, thỉnh thoảng lại đọc lời thoại là được rồi.

Kết quả, bởi vì ta gào quá kịp thời, yêu quái còn chưa bắt được sư phụ đã bị Đại sư huynh đánh cho chạy mất dép luôn.

Qua được mấy lần như vậy, đám yêu quái quyết định bắt ta trước.

Không phí chút sức nào đã bắt được "người", đám yêu quái tỏ vẻ lấy làm lạ: "Sao ngươi còn dễ bắt hơn cả Đường Tăng thế?"

Ta: "Lâm Tiêu mi....."*

(*Câu này trích lời thoại trong một cảnh của bộ phim Tiểu thời đại 4 - Tiny Times 4, phút thứ 37.

Nội dung cụ thể:

Lâm Tiêu: "Cố Lý cậu điên rồi sao?

Sao cậu lại dây dưa với loại cặn bã như hắn chứ?

Nếu cậu muốn làm nhục bản thân sao cậu không tìm việc khác để làm đi!"

Nam Tương: "Lâm Tiêu bây giờ trình độ chửi người của cô cũng cao cấp quá nhỉ.

Người nào không có tâm địa độc ác thì đúng là nghe không hiểu."

Ý của câu này là chị rắn đang muốn chửi tục ý mà)

[Xin lỗi vì ta đã làm một con yêu quái có thiết lập nhân vật là yếu nhất trong "Tây Du Ký".

Sinh ra là yêu quái, ta cảm thấy rất có lỗi.

Vừa lòng chưa?]

9.

Yêu quái bắt đầu đun nước rồi.

Ta đau lòng nhức óc: "Rắn nhỏ đáng yêu như thế!

Sao lại có thể ăn thịt rắn chứ?!"

Yêu quái: "Không phải chứ?

Trong lòng ngươi không có tí tẹo tin tưởng nào với mấy kẻ đó à?"

[Ta không có.]

Giống như đối với việc liệu bọn họ có đến cứu ta hay không, ta cũng hoàn toàn không nắm chắc tí nào.

Ta thực sự là không có tí tẹo cảm giác tín nhiệm nào đối với Tôn Ngộ Không phiên bản soái ca của truyện đồng nhân này.

Cho nên ta bắt đầu bắt quàng làm họ với tên yêu quái này: "Thực ra ta với bọn họ cũng không tính là thân quen gì, ta là ma mới đấy.

Nếu như ta không đồng ý đầu quân cho bọn hắn thì bọn hắn sẽ đánh chết ta.

Hay là ta đầu quân cho các ngươi, sau đó giúp các ngươi bắt Đường Tăng?"

Yêu quái nghe xong cũng cảm thấy rất hợp lý thế là trực tiếp bắt tay thề thốt kết nghĩa.

Ta cảm động vô cùng, yêu quái trong truyện đồng nhân thật dễ lừa.

"Đại vương, ngài đúng là túc trí đa mưu, tu vi cao thâm, so với Tôn Ngộ Không còn tốt hơn nhiều!

Hắn ngày nào cũng chỉ biết sờ mó ta.....

Bốn người họ cùng nhau sờ mó ta..."

Yêu quái cảm thấy chấn động vô cùng, nghẹn họng trân trối.

"Dâm tặc vô sỉ!"

Hắn vỗ một cái thật mạnh lên bàn, nổi giận đùng đùng, "Chúng ta cùng nhau đánh bại Tôn Ngộ Không!

Ăn thịt Đường Tăng!"

Ta cũng lệ nóng quanh tròng, phụ họa theo: "Đánh bại Tôn Ngộ Không!

Ăn thịt Đường Tăng!"

Đúng lúc này, đột nhiên bức tường bên cạnh nổ tung.

Trong khi núi rung đất động, một người bước ra từ lớp tro bụi mù trời.

Đôi lông mày sắc sảo của người đó mang theo vẻ lạnh lẽo, đuôi mắt giương lên vẻ khiêu khích, Kim Cô Bổng tùy ý gác trên vai, liếc mắt nhìn ta: "Tiểu sư muội.

Muội muốn đánh ai?

Muốn ăn thịt gì?"

Ta đang quàng vai bá cổ cùng đám yêu quái, yêu quái đang đắm mình trong không khí phẫn nộ của quần chúng nhân dân cùng với đám thuộc hạ, nhìn về phía người vừa tới, tất cả ngu người.

Sau đó, như thể có tâm linh tương thông, cùng nhau lâm vào bầu không khí trầm mặc quỷ dị.

[Không đúng, đây là đại bản doanh của các ngươi cơ mà...........?]

[Đám các ngươi ngu người ra làm cái gì?

Bọn mi xông lên đi chứ!]

[Thôi, bỏ đi.]

Ta âm thầm rút cái tay đang giơ cao của mình xuống.

Đột nhiên tên yêu quái ở bên cạnh đẩy ta lên phía trước: "Là cô ta nói đấy.

Không liên quan gì tới bọn ta đâu."

Ta: "❔"

[Vị huynh đệ yêu quái đơn thuần dễ lừa vừa rồi đâu rồi?

Hóa ra tên hề chính là ta.........]

Đại sư huynh nhướn mày nhìn ta.

Ta chỉ có thể nặn ra một cười ngu ngốc: "Sư huynh, muội lừa bọn chúng thôi, chắc là huynh không tin mấy lời đó của muội là thật đâu đúng không!"

Kim Cô Bổng của sư huynh dựng thẳng bên cạnh, đại sư huynh lườm ta một cái: "Suýt rồi."

Chân ta mềm nhũn chuẩn bị quỳ thẳng xuống đất, Kim Cô Bổng của sư huynh chặn ngang trước người ta, hất ta lên một cái, trực tiếp để ta vắt luôn lên trên Kim Cô Bổng.

Ta rất thức thời mà hóa thành nguyên hình quấn lên trên đó.

Tầm mắt của sư huynh quét qua đám yêu quái: "Có hậu đài không?"

Thủ lĩnh của đám yêu quái nuốt nước bọt một cái: "Còn phải xem có đánh lại được không.

Đánh không lại thì có."

[Đây là muốn chơi trò bốc thăm trúng thưởng đấy à?]
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần 2


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

10.

Sau khi hai bên đánh nhau, ta bò từ Kim Cô Bổng lên trên người của đại sư huynh.

Đại sư huynh đánh một hồi, đột nhiên dừng tay.

Gỡ ta từ trên cổ xuống: "Muội muốn siết chết ai đấy hả?

Rốt cuộc muội là người của phe nào thế hả?

Muội đang nghĩ cái gì quái gì thế?

Muội nói rõ ra xem nào."

[.......

Quấn lên người hay là lên chân thì đều rất dễ dính chưởng, quấn lên cánh tay thì nhất định sẽ phải chịu cảnh gió tanh mưa máu, chỉ có quấn trên cổ thì mới có thể coi là an toàn một chút.]

Ta đáng thương ngước mắt nhìn hắn, thè lưỡi rắn liếm lên bàn tay đang túm "cổ" ta của hắn.

[Cầu xin ngươi đấy, để ta sống thêm một tập nữa đi, ta thật sự đã mệt mỏi khi phải làm NPC chuyên đóng cảnh "tạch" rồi.]

Đại sư huynh câm nín giây lát, im hơi lặng tiếng thả ta về trên cổ.

Ta kêu xì xì xì càng thêm dữ dội.

Bàn tay cầm Kim Cô Bổng dừng lại một chốc: "Dừng ngay cái tiếng rít đáng sợ dùng để khủng bố tinh thần người khác của muội lại........"

".....Ờm."

11.

Tên yêu tinh này có chút xui xẻo, không có "ô dù" chống lưng cho nên thăng rất chi thảm.

Thấy ta nhìn xác của yêu quái mà ngây người, đại sư huynh nói: "Sao thế, muốn thắp hương phúng điếu cho vị huynh đệ kết nghĩa kia của muội hả?"

Ta: "❔"

Đánh nhau xong, cũng sắp đến lúc Nhị sư huynh lên sân khấu biểu diễn rồi.

Quả nhiên, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng của hắn: "Tiểu sư muội, ta đến cứu muội đây!"

Đằng sau còn có Đường Tăng đang ngồi trên ngựa và Sa Ngộ Tĩnh đang dắt ngựa.

Bọn họ lúc đi, lúc nghỉ, hơi giống như đang ngao du.

Họ cứ như thể sợ mình đến sớm hơn một phút, sẽ "kịp thời" cứu được ta hay sao ý.

Lúc tới gần, hắn còn tỏ vẻ tiếc nuối nói: "Đáng tiếc con yêu quái này tỏi quá nhanh, nếu chờ đến khi lão Trư ta đây tới nơi, ta nhất định phải để hắn biết thế nào là 'lễ hội'."

Ta: "Lần sau nhất định sẽ chừa phần huynh."

Nhị sư huynh mở miệng ấp úng nửa ngày mới nói: "Nhưng mà tiểu sư muội, muội có phải là dễ bị "xách" đi quá không........."

Ta ngớ ra, nước mắt rơi xuống, bắt đầu ôm đầu, thống khổ gào thét: "Cầu xin huynh đừng nói nữa!

Ta sắp đố kị với mấy người tới phát điên rồi đấy.

Tối hôm nào ta cũng vắt vẻo trên cây thét gào rơi lệ, miệng kêu trời không thấu, đã vậy còn phải đè nén nỗi đau khổ cùng cực trong lòng."

Ta vừa khóc vừa than, đến cả giọng nói cũng bắt đầu run rẩy: "Tấm chân tình, tư tưởng và ước mơ ta hằng ôm ấp trong lòng, nỗi đố kị và nuối tiếc đan xen rối ren, họa nụ cười trên nét môi nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng.

Cầu xin huynh, đừng có nói nữa, đừng nói nữa mà.

Cuộc sống của ta có khổ cực hơn, có gian nan hơn thì ta cũng không cảm thấy buồn đau.

Mỗi khi huynh nói ra mấy lời như vậy, trái tim ta chợt thấy đau đớn giằng xé.

Nghĩ rồi lại suy, giọt buồn cay khóe mi.

Chi bằng ta lộn nhào một cú, nhảy xuống con sông ven đường mà chết quách luôn cho rồi!"

Tam sư huynh u ám, vẫn luôn trầm mặc ít nói từ trước đến giờ, đột nhiên mở miệng phun châu nhả ngọc: "Dù là vậy cũng không cần thiết phải như thế chứ?"

Câu nói này triệt để công phá phòng tuyến trong trái tim ta, ta thậm chí còn quên mất biến về hình rắn, trực tiếp phô diễn dáng vẻ u ám kinh dị, bắt đầu trườn bò vặn vẹo xung quanh bọn họ.

Cắn tóc, thét gào như thể ác quỷ, quấn tới quấn lui trên cây, bổ nhào lên mặt bọn họ, đấm một quyền rồi lại bay đi.

Đung đưa làm xiếc trên cây; co giật, vặn vẹo trườn bò bất chấp.

Nhảy tót sỗ sàng lên đầu của Đại sư huynh, sau đó nhào lộn một cái bay đi.

Tam sư huynh âm thầm lùi bước về phía sau (để thấy em rõ hơn), vẻ mặt sợ hãi nói: "Tiểu sư muội, muội như vậy trông đáng sợ lắm đấy....."

Nhị sư huynh nhìn khuôn mặt của ta, nhức nhức cái đầu, đấm ngực dậm chân: "Tiểu sư muội, muội đang dùng gương mặt mỹ miều đó làm cái quần què gì thế hả!

Ta không cho phép muội đem gương mặt đó làm chuyện ấy.

Ta cầu xin muội đấy, ít nhất muội cũng phải biến về hình rắn đã chứ......"

Sư phụ còn tỏ vẻ kinh hoàng sợ hãi hơn so với lúc nhìn thấy yêu quái khác, ngài ấy ngồi thẳng xuống, bắt đầu niệm kinh đuổi tà.

Bạch Long Mã bắt đầu bất an nôn nóng, dẫm vó, hí vang.

Đại sư huynh thở dài, đỡ trán: "Ta đã tạo nghiệt gì vậy....."

12.

Sau khi phát rồ xong, thái độ của thầy trò Đường Tăng đối với ta tốt lên không ít.

Biểu hiện cụ thể nhất, đó là tới cả Sa hòa thượng da dẻ trắng bóc, bình thường mang dáng vẻ u ám như thể bất cứ lúc nào cũng sắp hắc hóa tới nơi thì mỗi ngày đều quan tâm hỏi thăm ta đôi câu.

Lúc ta mặt dày la liếm, quấn trên Kim Cô Bổng của Đại sư huynh cũng không bị huynh ấy ném bay nữa.

Trước khi sư phụ muốn sờ ta, ngài ấy sẽ cẩn thận, rụt rè hỏi thăm ta một câu xem có thể sờ ta một cái được không.

Người sống ở đời ấy à, quả nhiên đều sẽ trải qua giai đoạn nghi ngờ loài giòi bọ u ám, rồi mới hiểu thấu loài giòi bọ u ám, cuối cùng trở thành loài giòi bọ u ám.

Trạng thái tinh thần của ta tốt lên rất nhiều, lúc vui vẻ thậm chí còn ngân nga vài khúc.

"Anh gồng gánh, tôi dắt ngựa

Đón yêu quái tới, tiễn yêu quái đi

Bảo vệ sư muội, thành đại đạo..."

[Thỉnh kinh, dễ như trở bàn tay.]

13.

Lúc trước nghe nói, đẹp trai cũng không mài ra mà ăn được nhưng đến khi đại sư huynh ra ngoài hóa duyên đem về hai thùng cơm to, ta mới vỡ lẽ, là do mấy kẻ đó không đủ đẹp trai thôi.

Đại sư huynh đưa một thùng cơm cho ta.

Đương lúc ta đang cảm động, nước mắt rưng rưng thì nghe thấy: "Cho muội này, thùng cơm."

".........."

Sao ta cảm thấy như huynh đang ví von chê cười ta thế nhỉ?

Nhị sư huynh nhìn thùng cơm còn lại, tâm thần rơi xuống vực sâu hoài nghi: "Sư huynh, hình như đệ mới là lợn mà."

Sự phụ xoa đầu ta: "Tiểu sư muội của con vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn."

Nhị sư huynh kinh hãi tột độ: "Sư phụ, tiểu sư muội dài đến bốn, năm trượng (~ 13 - 17 m)*, phải dài gấp mấy lần con cộng lại đấy.

Muội ấy mà còn cần phải cao lớn nữa ấy hả?!"

(*Trượng: đơn vị đo chiều dài, 1 trượng = 10 thước, 10 trượng = 1 dẫn, thường dùng để đo đạc đất đai)

Sư phụ ngập ngừng một hồi: "Như vậy cũng có nghĩa là tên ngốc như con dù ăn nhiều cũng chẳng cao lên được, chẳng phải đấy chính là lãng phí lương thực hay sao?"

Sao ta lại cảm thấy lời của Tam Tạng cũng có lý phết đấy chứ.......

[Sư phụ, ngài cũng thật là, làm con cảm động muốn chết.

Sau này con sẽ không ghi thù chuyện người "mài" vảy của con đến sáng bóng nữa.]

14.

Lại trôi qua nửa tháng nữa, bọn ta đã tới được Tử Kim quốc.

Sư huynh dũng cảm nhận lấy nhiệm vụ chữa bệnh cho hoàng đế được viết trên hoàng bảng, bắt đầu mở khóa tình tiết mới cho truyện.

Trên mặt sư phụ tỏ ra rất trấn định, nhưng thực tế thì bàn tay bên dưới ống tay áo đã run rẩy như thể mắc bệnh Parkinson.

Hắn nhỏ giọng hỏi: "Ngộ Không, con biết chữa bệnh?"

Sắc mặt của đại sư huynh không hề thay đổi: "Không biết."

Sự phụ nhẹ nhàng mỉm cười, hạ bàn tọa xuống mặt đất.

Ta hỏi: "Sư phụ, người đang làm gì thế."

Sư phụ cười rất hiền hòa: "Chờ chết."

[.....Úi xời, ngài đúng là chả biết tí gì về bản lĩnh của Hầu ca nhà ta.]

Sư huynh dùng nước tiểu của Bạch Long Mã, chữa khỏi bệnh cho hoàng đế dễ như trở bàn tay, sau đó vị hoàng đế này lại tuyên bố nhiệm vụ mới trong tình tiết truyện.

Tình tiết truyện ta đã sớm thuộc nằm lòng, vốn cũng chả có hứng hóng chuyện lắm nhưng nghe một hồi cũng dần dần cảm thấy giật mình.

[Sao.....Sao lại khác với những thứ ta đã xem?!]

[Không phải là vợ của ngươi bị yêu quái đột nhiên bắt đi mất hay sao?]

[Sao tình tiết lại biến thành yêu quái đánh tới nơi này sau đó ngươi liền đẩy vợ mình ra làm con tốt thí mạng rồi hả?!]

[Sau đó tên khốn nhà ngươi cảm thấy vừa hổ thẹn vừa sợ hãi, vừa nhớ nhung rồi dần dần mắc phải tâm bệnh?!!!!]

Nhị sư huynh ho nhẹ một tiếng: "Con người ngươi vừa ích kỷ vừa khiếp nhược, đã thế lá gan còn bé như con chuột."

Sư phụ vội vàng ngắt lời hắn: "Nhỏ giọng một chút!"

Sa sư huynh cũng tiếp lời: "Tuy lời này là sự thực nhưng Nhị sư huynh à, sao huynh có thể nói thẳng toẹt ra như thế được."

Còn ta, ta ở bên cạnh, u ám thét gào.

[Làm loài giòi bọ u ám lâu rồi thì sẽ như vậy đấy.]

15.

Tuy nói Quốc vương Tử Kim quốc chẳng ra làm sao cả nhưng nhiệm vụ vẫn cần phải hoàn thành.

Dưới sự khẩn thiết cầu xin của ta, Đại sư huynh cuối cùng cũng chịu đưa ta theo cùng.

Sư phụ do dự mở lời: "Có phải là có hơi nguy hiểm không?"

Ta trưng ra nét mặt kiên định: "Chính là bởi vì nguy hiểm, con mới muốn đi cùng với đại sư huynh!

Con muốn đi theo bảo vệ Đại sư huynh!"

Tầm mắt của Đại sư huynh rơi trên người ta.

Nhị sư huynh đứng bên cạnh, giọng điệu quái gở: "Sư muội, muội cũng quá bám Đại sư huynh rồi đi!"

Ta chớp chớp đôi mắt nai tơ nhìn hắn.

[Sao hả?

Không dính lấy Đại sư huynh, chẳng lẽ lại dính lấy mi chắc?!

[Mỹ Hầu Vương quý giá như vàng bốn số 9 đấy, mi có hiểu không hả?!]

[Tề Thiên Đại Thánh là quán quân nhận được nhiều phiếu bầu nhất trong cuộc bỏ phiếu chọn hình mẫu bạn trai tốt nhất đấy, mi có hiểu không?!

[Lá Đấu Chiến Thắng Phật, năng lực chiến đấu đỉnh của chóp đấy, mi hiểu không hả?!]

[Ở cùng một chỗ với các ngươi, ta thật sự sẽ bị đám yêu quái xách đi cùng luôn........]

''''

16.

Đến trước động phủ của Kim Mao Hống, Đại sư huynh bắt một tên yêu quái tuần núi, hỏi thăm tình hình trước, nghe tên tiểu yêu kia nói Kim Thánh Cung nương nương trên người khoác áo ngũ sắc, những kẻ khác không thể nào lại gần được, sư huynh an tâm rồi: "Như vậy thì càng dễ giải quyết rồi."

Tai của tên yêu quái đó bắt được lời của sư huynh nhưng não chưa kịp load, hắn cười đắc ý: "Có điều......"

Lời của hắn đột ngột dừng lại, mạch não cuối cùng cũng kết nối lại được: "Ngươi nói cái gì cơ?"

Sư huynh nhe răng cười với hắn, sau đó nhấc tay cầm gậy đánh xuống, yêu quái kêu lên một tiếng rồi ngã gục.

Nhưng cái câu "Có điều" mà hắn còn chưa nói xong kia là đang định nhắc nhở cái gì?

Sư huynh không hề để ý, nhào lộn một cái đã đến trước động phủ của Kim Mao Hống.

Sư huynh nhìn cửa lớn của động phủ, không hề có lấy một chút chần chừ, một cước đạp tung cửa động của Kim Mao Hống.

Ta bày ra tư thế chó cậy thế chủ, gào to giọng: "Kim Thánh Cung nương nương, chúng tôi tới cứu người rồi đây!"

Đập vào mắt là cảnh một vị nữ tử quốc sắc thiên hương đang cùng một đám yêu quái ôm vò rượu, ăn nhậu.

Nàng ấy một chân đạp trên ghế gỗ, tư thế hào sảng, nói: "Uống đi, uống cho ta!

Kẻ nào uống say trước kẻ đó làm cháu trai!"

[Người này.]

[Là một người thường.]

[Là một nữ tử.]

[Ha ha, nhưng khẳng định không thể nào là Kim Thánh Cung nương nương được!]

[Kim Thánh Cung nương nương nhược liễu phù phong*, nhu mì uyển chuyển, chẳng có tí liên quan nào với nữ tử này hết.]

(*Nhược liễu phù phong: yểu điệu như cành liễu đong đưa theo gió, chỉ dáng vẻ mảnh mai yếu đuối của người con gái)

Đám yêu quái bị động tĩnh này của chúng ta dọa cho ngu người, trong lúc khung cảnh tĩnh lặng, vò rượu xô nhau, yêu quái nhỏ giọng hỏi: "Kim Thánh Cung nương nương, họ tìm người à?"

[SOS.

Hình như đụng phải thứ gì kỳ quái rồi.]

Đại sư huynh nhìn một cái, lặng lẽ đóng cửa động lại, cùng ta hai mặt nhìn nhau, không nói một câu.

[Vừa rồi ở trong đó là thế giới 2D, là thế giới phẳng, là ảo giác vô căn cứ!

Tuyệt đối không thể nào là Kim Thánh Cung nương nương!!!]

Đại sư huynh và ta đứng ở trước động phủ nhìn nhau trân trối nửa ngày, hít một hơi thật sâu, cuối cùng lại nhấc chân đạp bay cửa động.

Ta hét lên một câu yếu ớt: "Kim Thánh Cung nương nương, chúng ta tới cứu người rồi đây....."

Nữ tử lúc trước đứng ở trên ghế gỗ bây giờ đã đứng ở trên bàn rượu, khí phách ngút trời nói: "Đám phế vật nhà các ngươi!

Chẳng có kẻ nào biết uống hết!"

[......Không phải chứ.]

[Nương nương của ta.]

[Ngài bị động kinh đấy à?]

17.

Kim Mao Hống không hề ở trong phủ, đám yêu quái kia thế mà lại răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Kim Thánh Cung nương nương, nương nương kêu bọn chúng ngoan ngoãn nghênh đón chúng ta vào trong.

Kim Thánh Cung nương nương nghe mục đích đến đây của hai người bọn ta xong liền cười đến mức không đứng thẳng nổi, sắc mặt cũng dần trở nên âm trầm.

Khuôn mặt của nương nương bị hương rượu nhuộm sắc đỏ bừng cả gò má, đột nhiên biểu cảm của nương nương hiện lên vẻ sắc sảo: "Ta không cần kẻ nào đến cứu mình."

"Kẻ đẩy ta vào chỗ chết, hèn nhát trốn sau lưng các ngươi, hắn nghĩ xua tay mấy cái là có thể xóa bỏ hết sự áy náy trong lòng mình đấy hả?"

"Trên đời làm gì có chuyện hời thế!"

Ta há hốc mồm, còn chưa kịp nói cái gì đã bị nương nương cắt lời: "Ngươi muốn nói, hắn vì thấy hổ thẹn trong lòng mà ưu tư đến mức lâm bệnh nặng chứ gì?"

"Muốn nói là hắn yêu ta?"

"Hay là định nói, hắn là quân vương một nước cho nên đẩy ta ra làm lá chắn chẳng qua là bởi vì bất đắc dĩ?"

Khuôn mặt nét mày của nương nương sắc lẹm: "Hắn không thể bảo vệ được thần dân, là do kẻ làm quân vương như hắn vô năng.

Không thể bảo vệ được thê tử, là do hắn làm phu quân nhưng vô dụng.

Ta bị bắt cóc suốt ba năm, hắn vì sợ hãi yêu quái nên chưa từng tới tìm ta lấy một lần."

Lời của nương nương chợt dừng, biểu cảm dần dần nhuộm lên vẻ trào phúng: "Ngươi nói là hắn đau khổ, nói hắn đang bệnh nặng, thế ngươi có biết ba năm nay hậu cung của hắn đã tuyển thêm biết bao nhiêu mỹ nhân vào hay không?

Ngươi có biết hậu cung của hắn đã sinh được biết bao nhiêu hoàng tử, hoàng tôn không?"

"Trong lòng đau khổ đến mấy cũng chẳng khiến hắn lỡ dở chuyện trái ôm phải ấp, thê thiếp thành đàn được."

"Tình yêu của mấy tên đàn ông thật đúng là rẻ rúng."

[Cái đậu xanh, rau má.

Cái cốt truyện này sao lại vặn vẹo thế.

Đây là truyện đồng nhân phiên bản dark đấy à?!]

18.

Vì để hoàn thành nhiệm vụ, ta nói với Kim Thánh Cung nương nương, nếu như bọn ta có thể cứu nương nương trở về, Quốc vương cũng nguyện ý từ bỏ hoàng vị và tài phú, cùng ngài ẩn cư tại dân gian.

[Ngài nhìn xem, ông ấy yêu ngài biết bao chứ!

Vì ngài, mà ngài ấy thậm chí cả hoàng vị cũng không cần nữa!]

Bất ngờ thay, Kim Thánh Cung nương nương càng tức hơn: "Hắn bỏ rơi ta ba năm, bây giờ còn muốn ta quay về chịu khổ, ăn rau ăn cỏ với cái kẻ nghèo rớt mùng tơi là hắn ấy hả?!

Hắn bị điên hay là ta bị khùng rồi?"

Ta: "Cái này khó nói lắm."

Kim Thánh Cung nương nương đã thất vọng tới triệt để đối với Quốc vương, không chịu nói thêm lời nào với bọn ta nữa, lập tức hạ lệnh đuổi khách.

Ta còn muốn nói thêm mấy câu, đột nhiên nương nương lấy ra một cái chuông, lắc một cái nổi lửa, lắc hai cái khói sương mịt mù, lắc ba cái cát bay đá chạy.

Sư huynh còn muốn xông lên so đấu một phen, ta bò rạp trên đầu sư huynh, kéo tóc của hắn: "Sư huynh, huynh muốn đấu cũng phải nhìn ta trước cái chứ...

Ta đã chín được một nửa rồi..."

Sư huynh thở dài một hơi, chỉ đành thu kim cô bổng, quay về Chu Tử quốc.

Nhị sư huynh trông thấy chúng ta, từ xa tít đã chạy ra nghênh đón: "Đại sư huynh, hai người có phải là đi ăn đồ gì ngon rồi đúng không?

Ta ngửi thấy rồi, mùi thơm phức luôn!"

Trên mặt ta nở nụ cười: "Nhị sư huynh, huynh thấy mùi kia có giống với mùi thịt rắn nướng không?"

Nhị sư huynh chẹp miệng: "Hình như, đúng là có hơi giống."

Bấy giờ hắn cuối cùng cũng phản ứng lại: "Ối giời ôi, tiểu sư muội, sao muội lại bị nướng chín thế này?!"

Nói rồi hắn lại bắt đầu lén la lén lút nhỏ giọng nói: "Tiểu sư muội, đại sư huynh đúng là không dựa dẫm được mà, nếu như có thể dựa dẫm vào hắn thì sư phụ đã chẳng bị bắt mất nhiều lần như thế rồi!"

Xong hắn lại chỉ vào bản thân: "Lão Trư ta tuy rằng chẳng có bản lĩnh lớn như thế nhưng ta có thể cùng bị bắt với sư phụ mà, như vậy cũng coi như là đồng sinh cộng tử, không rời không bỏ đúng không?

Thế chẳng phải là tốt hơn nhiều so với đại sư huynh hay sao?"

[.....Cái mớ logic này của ngươi sao nghe ra có vẻ có lý thế nhể?]

19.

Tuy rằng thái độ của Kim Thánh Cung nương nương kiên quyết nhưng vì để có thể lấy được văn thư thông quan, bọn ta vẫn phải tiếp tục thử.

"Đại sư huynh thử đi.

Tiểu sư muội thì xin khiếu, muội thấy mình không cần thử nữa đâu."

Ta rúc trong góc nhỏ u ám tối tăm: "Sư huynh cố lên!"

Tam sư huynh u ám ghé sát bên cạnh ta: "Đại sư huynh cố lên."

Nhị sư huynh dựa vào bên còn lại của ta: "Đại sư huynh cố lên, tiểu sư muội cứ để đệ bảo vệ!"

Sư phụ ở bên cạnh trầm mặc một giây, sau đó bê ta treo lên người mình: "A di đà phật, Ngộ Không, con đi sớm về sớm."

Đại sư huynh lạnh lùng nhìn ta một cái.

Ta giả vờ như không trông thấy.

"Không phải muội nói, vì nguy hiểm cho nên muốn cùng ta đi trước hay sao?

Không phải muội nói, muốn đi theo bảo vệ ta à?"

Đuôi rắn của ta vắt qua tay của nhị sư huynh, kêu lên bi thống: "Đại sư huynh, lòng muội thì hăng hái nhưng xác thịt muội thì yếu ớt lắm!

Muội đi theo chỉ khiến cho huynh thêm vướng chân vướng tay thôi!"

Nhị sư huynh chỉ vào ta cười khà khà: "Tiểu sư muội tự hiểu năng lực của bản thân rõ quá đi chứ."

Đại sư huynh liếc hắn một cái, Kim Cô Bổng đột nhiên đứng im trên đất, mặt đất dường như đang phát ra từng hồi tru tréo.

Nhị sư huynh lặng lẽ buông đuôi rắn của ta ra, khép chặt mỏ.

Tam sư huynh âm thầm lết sang một cái xó u ám khác.

Kim Cô Bổng bỗng nhiên vươn dài đến trước mặt ta.

Ta nhìn đại sư huynh, lại nhìn Kim Cô Bổng.

"❔"

"Lên đây."

".....Rõ."

Ta men theo Kim Cô Bổng trườn lên, đến khi quấn lên cánh tay của Đại sư huynh, thân thể của huynh ấy cứng đờ trong giây lát rồi đột nhiên thổi một ngụm gió về phía ta.

Thân thể ta thoắt cái biến nhỏ, bé đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay của đại sư huynh.

Ta quấn lên ngón tay của hắn: "Sư huynh, huynh thấy ta trông có giống cái nhẫn không?

Như này không phải là trói chặt huynh rồi à?"

Ngón tay của sư huynh nhẹ nhàng vuốt nhẹ đầu của ta, ngữ khí mang theo mấy phần bất đắc dĩ: "Phải, phải, phải, bị muội trói chặt rồi."

[.....Đầu quả tim của ta đột nhiên run rẩy nhảy cẫng lên.]
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần 3


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

20.

Đại sư huynh lại đưa theo ta chạy đến động phủ của Kim Mao Hống.

Lần này, còn chưa đợi bọn ta đá cửa xông vào, cửa động đã mở rộng rồi.

Một nam tử từ bên trong đi ra: "Lúc trước là các ngươi đến chọc cho phu nhân của ta mất hứng?"

Người kia tướng mạo anh tuấn đĩnh đạc, khí vũ hiên ngang, nhất cử nhất động đều hiện rõ vẻ uy phong lẫm liệt, chẳng có tí tẹo liên quan nào với cái tạo hình kỳ quái mà ta từng xem trong phim hết.

Ta cấp tốc làm phản, chỉ vào đại sư huynh: "Là hắn, chuyện không hề liên quan tới ta."

Đại sư huynh rất thản nhiên thừa nhận sự chỉ điểm tố cáo của ta: "Là ta thì đã làm sao.

Kim Mao Hống, ngươi cướp vợ của người khác, ở chốn này tác oai tác quái, tốt nhất là ô dù đằng sau ngươi đủ 'cứng'.

Phải 'cứng' hơn Kim Cô Bổng của ta mới được."

[Thế thì thật ngại quá, quả thực phải 'cứng' chút mới được.

Ô dù sau lưng của hắn là Quan Âm Bồ Tát đấy.]

Đại sư huynh chẳng có mấy kiên nhẫn đối với mấy tên yêu quái làm nhiều điều ác, hai người mới nói chuyện có nửa câu đã không vừa ý, Kim Mao Hống cười lạnh xông lên đòi chém đòi giết.

Đại sư huynh không chút hoảng hốt, hắn giấu ta vào trong vạt áo trước ngực, tung Kim Cô Bổng lên cao rồi vững vàng bắt lấy, lấy thanh thế đất rung núi chuyển đánh thẳng một gậy về phía Kim Mao Hống.

Kim Mao Hống gắng sức chống đỡ nhưng vẫn bị lực chấn động đẩy lui về sau một bước, biểu cảm trên mặt của hắn cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc, nặng nề.

Sau đó.

Sau đó ta không nhìn thấy gì nữa.

Trong vạt áo của đại sư huynh tối đen một mảnh, nhưng lồng ngực bên dưới vạt áo lại vừa ấm áp vừa cường tráng, ta thét lên một tiếng, bắt đầu trực tiếp phát rồ "bơi" trên lồng ngực của đại sư huynh.

[Đây là cái gì!

Cơ ngực!

Liếm một cái!

Đây là cái gì!

Cơ ngực!

Liếm thêm cái nữa!

Đây là cái gì!

Cơ ngực!

Liếm tiếp cái nữa!

Hoa của ta!

Cây của ta!

Ta là cây nấm mọc trên lồng ngực của Tề Thiên Đại Thánh!]

Cả thân rắn của ta trườn bò lung tung phèo, vặn vẹo đủ đường, co giật như điên, có ai mà lại không thích Tôn Ngộ Không chứ?

Chả qua toàn là giả vờ giả vịt thôi!

Làm quái có kẻ nào không thích lồng ngực của Tôn Ngộ Không chứ?

Giả vờ thanh cao hết thôi!

Thình lình, một vầng hào quang lóe lên, sư huynh túm lấy ta kéo ra khỏi vạt áo, vành tai của hắn hơi phớt đỏ, cắn răng nghiến lợi nói: "Muội làm cái gì ở trong vạt áo ta đấy hả?"

Ta rít lên mấy tiếng xì xì xì xì, làm như bản thân rất vô tội, bé rắn không biết huynh đang nói cái gì luôn á.

Đại sư huynh trực tiếp bắt ta hóa thành hình người: "Nào, nói tiếng người ta nghe xem nào."

Miệng ta bắt đầu huýt sáo, ánh mắt trông về miền xa xôi.

Đại sư huynh đột nhiên nhíu mày: "Sao muội lại bị thương rồi?"

Ngón tay của hắn quẹt qua mũi của ta, bên trên dính một vết máu đỏ.

[Đậu xanh chứ.

Sao ta lại chảy máu mũi thế này?]

Khuôn mặt góc cạnh sắc nét của đại sư huynh bất thình lình phóng to trước mắt ta, hắn tỉ mỉ xem xét kiểm tra mũi của ta: "Đáng lẽ phải không bị thương mới đúng....."

Máu mũi của ta chảy càng mạnh.

Ta vội vàng kéo xa khoảng cách: "Kim Mao Hống đâu?!"

"Bị ta đánh cho lăn về nhà rồi."

Đại sư huynh vẫn còn đang chăm chú tìm vết thương của ta: "Hình như chỉ là chảy máu mũi bình thường thì phải..."

"Chảy máu mũi.....?"

Đại sư huynh cuối cùng cũng phản ứng lại, từ cổ lên đến mặt đều đỏ rực như lửa, hắn cắn răng nghiến lợi "Giảo Giảo, muội!"

Ta lại bắt đầu thét gào bò lổm ngổm: "Làm người háo sắc một tí thì làm sao!

Trời là màu lam!

Cỏ là màu lục!

Ta là màu vàng (ý chỉ háo sắc, đầu óc đen tối)!"

"Làm người đâu nhất thiết phải quá nghiêm chỉnh, ta háo sắc một tí thì thế nào!

Chẳng lẽ ta háo sắc một tí thì thế giới sẽ diệt vong à?

Hả?!"

Đại sư huynh: "......."

Hắn thở dài, lại biến ta trở về nguyên hình: "Được rồi, được rồi, đừng phát rồ nữa......."

Ta há mồm cắt lên ngón tay của hắn: "Ta không hề phát rồ!

Trạng thái tinh thần của ta tốt lắm!

Ta rất ổn, thần kinh của ta rất bình thường!"

Đại sư huynh cười khẽ: "Đúng đúng đúng, phải phải phải."

Lời vừa mới dứt, cửa động lại thình lình bị mở ra, đại sư huynh thoắt cái lại ném ta vào trong vạt áo.

"Tôn Ngộ Không, ta đồng ý trở về với các ngươi."

Ta ló cái đầu rắn của mình ra khỏi vạt áo của Tôn Ngộ Không.

Đôi mắt của Kim Thánh Cung nương nương như sao mờ đêm đông: "Ta trở về với các ngươi, đừng có làm khó người khác nữa."

Đại sư huynh nhìn nương nương mồi lâu, cuối cùng vẫn nói: "Được."

[Quái lạ.

Nếu như nương nương không chịu đồng ý, lấy chuông Tử Kim ra, thì chúng ta cũng rất khó có thể cưỡng ép nương nương.

Chỉ có thể là nương nương thật lòng muốn quay về thì mới được.

Nhưng nương nương rõ ràng là hận đến thế cơ mà?]

Não ngứa quá đi, hình như sắp mọc thêm não rồi......

21.

Mãi đến khi quay về Tử Kim Quốc.

Quốc vương của Tử Kim Quốc tiến lên ôm Kim Thánh Cung nương nương.

Chúng đại thần xung quanh thì biểu cảm lại rất nghiêm trọng.

Cuối cùng ta mới phản ứng lại được.

[Nương nương, sao nương nương lại không mặc áo mây ngũ sắc vậy?!]

Trong chuyện gốc, lúc Quốc vương đến ôm Kim Thánh Cung nương nương thì sẽ bị áo mây ngũ sắc mà nương nương mặc làm cho bị thương.

Sau đó Tử Dương tiên nhân hiện thế, nói với tất cả mọi người, bởi vì trên người của nương nương có mặc áo mây ngũ sắc ngài tặng, cho nên yêu quái không thể chạm vào nương nương được, do đó trinh tiết của nương nương vẫn còn nguyên vẹn, cuối cùng thì cả nhà đoàn viên.

Thấy sắc mặt của ta biến dạng, Kim Thánh Cung nương nương ở trong lòng của Quốc vương cười vô cùng rực rỡ, ta nhìn vẻ chống đối do nương nương cố tình thể hiện mà thấy kinh hồn bạt vía.

[Xong đời rồi, xong đời rồi, hình như Kim Thánh Cung nương nương không phải muốn quay về đoàn viên.]

22.

Bởi vì Quốc vương trong lòng quá đỗi áy náy với Kim Thánh Cung nương nương, cho nên ông ta mới có thể tạm thời không nghĩ về trinh tiết của Kim Thánh Cung nương nương.

Nhưng đám đại thần xung quanh đã không thể ngồi yên được nữa.

Lời đồn không chỉ lưu truyền ở trong cung, mà còn lấy tốc độ kinh người truyền ra khắp dân gian.

Chỉ mới qua một đêm, chuyện Kim Thánh Cung nương nương thất trinh hồi cung đã bị truyền đến mức không ai không biết.

Quốc vương tức giận quá mức, lại sinh bệnh nặng.

Ta và sư huynh đi xem ông ta.

Sắc mặt ông ta trắng bệch, trong mắt đều là vẻ mê mang, miệng rì rầm lẩm bẩm: "Nàng ấy không chịu tha thứ cho ta."

"Nàng ấy hận ta."

Chuyện Kim Thánh Cung nương hồi cung vốn dĩ là bí mật nhưng bây giờ không ai không biết, kết quả như vậy, chỉ có thể là do chính nương nương truyền ra.

Ta nhịn không được, chạy đi tìm Kim Thánh Cung nương nương.

"Là nương nương phát tán lời đồn ra sao?"

"Vì sao chứ?"

Kim Thánh Cung nương nương ngồi trước đài gương trang điểm, mỗi cái nhíu mày, mỗi một nụ cười đều diễm lệ vô song: "Ngày đó, tự hắn đã đẩy ta ra làm lá chắn, kết cục của ta chắc chắn tất cả mọi người trong bụng đều đã tỏ tường."

"Khổ cực mà ta phải gánh, sự thống khổ mà ta phải chịu, dựa vào cái thá gì mà ta phải giấu giếm cho chuyện trôi qua êm thấm chứ?

Ba năm này vương quốc thái bình, không bị yêu quái quấy nhiễu, tất cả mọi người đều phải biết, đó là do ta hi sinh mới đổi lấy được."

Nương nương cười trào phúng: "Thế nhân căm ghét ta, nói ta hèn hạ ô uế nhưng tất cả lại đều chịu ơn của ta.

Ngươi nói xem, điều này có phải rất nực cười không?"

Ta ngập ngừng chốc lát, thở dài một hơi: "Áo mây ngũ sắc của nương nương đâu rồi?

Nếu như nương nương mặc áo mây ngũ sắc lên, Kim Mao Hống căn bản không thể nào lại gần người."

Nương nương ngây ra, sắc mặt cũng trầm xuống: "Ngươi biết ta có áo mây ngũ sắc?"

Nương nương phẩy tay áo, giống như cười lại giống như khóc: "Hắn không thể lại gần ta nhưng có thể không cho ta ăn cơm, cũng có thể bắt nhốt ta lại cả tháng không được thấy ánh mặt trời."

"Áo mây ngũ sắc cái gì chứ?

Vị thần tiên kia cho ta áo mây ngũ sắc nhưng lại không chịu cứu ta ra ngoài.

Có phải trong mắt của các ngươi, mạng của ta so với trinh tiết còn chẳng đáng một xu?"

"Có phải ta nên chết trong tay của yêu quái, như vậy so với việc sống sót nhưng thất trinh thì tốt hơn phải không?"

"Ta cứ không tuân theo đấy!

Ta cứ muốn cởi bỏ áo mây ngũ sắc kia đấy.

Ta muốn đường đường chính chính đứng ở đây đấy."

"Kẻ đã đẩy ta ra là lá chắn, hưởng thụ phúc trạch mà ta ban cho còn chẳng thấy nhục nhã thì vì sao ta phải cảm thấy nhục nhã?"

[Ôi, đây đúng thật là không phải về để đoàn viên rồi.

Đây là về để đập phá, đòi nợ chứ gì nữa.

Bản "Tây du ký" ver hắc hóa này thật đúng là đáng sợ mà.]

23.

Dân chúng ầm ĩ phản đối, các đại thần cùng nhau dâng tấu yêu cầu xóa bỏ tôn vị của Kim Thánh Cung nương nương, dù có là Quốc vương cũng phải cân nhắc ứng đối thận trọng.

Ta không muốn thấy Kim Thánh Cung nương nương lại lần nữa bị tất cả mọi người bỏ rơi nhưng bản thân ta cũng chẳng có cách nào để giúp đỡ.

Ta ủ rũ như cà ngấm sương, hỏi sư huynh khi nào thì bọn ta mới có thể rời đi, sư huynh xoa đầu ta, nói kiếp nạn lần này còn chưa độ xong.

[Ông trời ơi.

Vở kịch này đến bao giờ mới kết thúc được đây.]

24.

Ngày Kim Thánh Cung nương nương bị xóa bỏ tôn vị, sự phẫn nộ của dân chúng không chỉ không biến mất mà ngược lại càng thêm sục sôi.

Sự tồn tại của Kim Thánh Cung nương nương, từng giây từng phút đều đang nhắc nhở về sự vô dụng bọn họ, không ngừng khắc sâu sự nhục nhã và hổ thẹn vào trong lòng của mỗi người bọn họ.

Giống như một cái kim không ngừng đâm vào lòng họ.

Bọn họ muốn nhổ cây kim này ra.

Ta kéo sư huynh đi tìm ngài ấy: "Nương nương, ta đưa ngài đi nhé, rời khỏi chốn này là ngài có thể sống thật tốt."

Kim Thánh Cung nương nương nhìn ta hồi lâu, ánh mắt của ngài ấy vừa hiền hòa vừa bình tĩnh nhưng hốc mắt lại đỏ hoe, đến cuối cùng ngài ấy chỉ lắc đầu: "Cảm tạ ngươi nhưng không cần đâu.

Kết cục của ta, ta sẽ tự viết."
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần 4


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

25.

Trước nay Quốc vương tính tình hèn nhát, nhưng lần này lại chống đỡ tất cả áp lực, dù thần dân có náo động om sòm ra sao, ông ta đều không hề tỏ ra dao động.

Lúc ta vắt người trên xà ngang trong phòng của Kim Thánh Cung nương nương, ta trông thấy Quốc vương đến tìm nương nương.

Ông ta ở ngoài cửa ngập ngừng do dự mãi, cách tay nhấc cao định gõ cửa, rồi lại buông xuống, cuối cùng vẫn chỉ đứng bên ngoài cửa, cách lớp cửa dày nói: "Nương nương, nàng yên tâm, đừng sợ hãi, ta sẽ... ta sẽ bảo vệ nàng."

Ông ta nói có vẻ rất là đáng tin, cứ như thể dù cho trời đất có đảo điên cũng đều sẽ không thay đổi.

Nhưng lời thề hẹn của cánh đàn ông vốn luôn không đáng tin.

Sau khi Kim Thánh Cung nương nương hồi cung được nửa tháng thì được ngự y bắt mạch, chuẩn ra là đã có thai.

26.

Khi Quốc vương bưng thuốc phá thai đổ vào miệng của Kim Thánh Cung nương nương, ta thoáng trông thấy ánh lệ trong mắt của ông ta.

"Nương nương, nàng uống nó rồi thì từ nay trở về sau chúng ta sẽ chung sống thật tốt.

Chúng ta sẽ sống với nhau thật tốt."

Mái tóc mềm của Kim Thánh Cung nương nương trong lúc giãy giụa đã xõa ra, trông hệt như ác quỷ, ngài ấy nở nụ cười thê lương: "Ngươi cho rằng chúng ta còn có tương lai về sau sao?!

Không có đâu!

Sớm đã chẳng còn rồi!"

Quốc vương bị dọa ngơ ra, bát thuốc trong tay rơi trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thanh túy, âm thanh vọng khắp cung điện rộng lớn.

Ông ta đột nhiên cười to, tiếp đó lại phát ra tiếng kêu gào thống khổ, cuối cùng quay người hoảng loạn bỏ chạy mất dạng.

Sắc mặt của Kim Thánh Cung nương nương trong thoáng giây lát lộ vẻ ngơ ngẩn sau đó cúi người xuống, bưng bát thuốc lên, chầm chậm uống hết.

Bi hoan đâu có do ly hợp.

27.

Buổi tối cái hôm nương nương sảy thai, Kim Mao Hống xông vào trong vương cung.

Hắn đứng bên giường của Kim Thánh Cung nương nương, hung tợn trừng mắt: "Phu nhân, điều nàng muốn làm chính là như vậy sao?"

"Phải vậy thì thế nào?"

Hắn thoắt cái tinh thần sa sút quỳ rạp bên giường: "Phu nhân, nàng nói nàng muốn quay về trả thù tất cả bọn họ.

Hóa ra, tất cả mọi người đó cũng bao gồm cả ta phải không?"

"Nàng nói chờ mọi chuyện kết thúc, sẽ trở về sống với ta."

"Hóa ra, nàng căn bản không hề định trở về."

Thình kình hắn đứng thẳng dậy: "Phu nhân, nàng không cần phải vòng vo rắc rối đến vậy, thứ mà nàng muốn, cứ nói với ta, dù chuyện gì ta cũng giúp nàng làm bằng được."

Khí thế của hắn đột ngột thay đổi, trực tiếp lấy chuông Tử Kim ra, định đại khai sát giới trong vương cung này.

Sư huynh đã mai phục ở đây từ lâu, mạnh mẽ nhảy ra, chiến nhau với Kim Mao Hống.

Ta đỡ nương nương tránh xa, Nhị sư huynh bảo vệ Sư phụ, những người khác thì đưa người trong vương cung đi sơ tán.

Nhưng Kim Mao Hống cũng đã sớm chuẩn bị chu đáo, yêu quái dưới trướng của hắn dốc toàn lực xông lên, hộ vệ trong cung căn bản không phải đối thủ của chúng.

Thoáng chốc, cả Tử Kim Quốc máu chảy thành sông.

Đại sư huynh hơi chau đôi mày, nhổ xuống mấy sợi tóc hóa thành nghìn vạn hầu tử hầu tôn, như vậy mới có thể ngăn được cục diện thảm khốc kia.

Sau mấy hồi giao thủ, Kim Mao Hống đã bắt đầu rơi vào thế bại trận, hắn cười lạnh một hơi, nhẹ nhàng lắc chuông Tử Kim, loáng cái, ánh lửa bốn bề nổi lên, dù có là Đại sư huynh, cũng chỉ đành tạm thời tránh né mũi công kích này.

Ngay lúc ấy, Quốc vương đột nhiên lội ngược dòng người, chạy như bay hướng về phía bên cạnh bọn ta: "Nương nương!

Nương nương!"

Thấy nương nương bình an vô sự, ông ta mừng đến rơi lệ: "Nương nương, nàng không gặp chuyện bất trắc thì tốt rồi."

Vẻ mặt của nương nương có hơi ngây ra.

Kim Mao Hống thấy cảnh ấy thì ngửa mặt lên trời gầm thét giận dữ, lại lắc nhẹ chuông Tử Kim, thoáng chốc cát bay đá chạy.

Vẻ mặt của Quốc vương càng thêm nôn nóng, vươn tay ra kéo nương nương, nương nương ngơ ngẩn rất lâu, tay cuối cùng chầm chậm nhấc lên, ánh mắt của Quốc vương tràn ra vẻ vui sướng.

Nhưng chính vào lúc đầu ngón tay của hai người sắp chạm vào nhau, một tảng đá lớn vun vút lao về phía lưng của Quốc vương.

Nương nương ngây ngẩn nhìn Quốc vương ngã trên đất, thổ huyết mà chết.

Ta nghe thấy lời cuối cùng của Quốc vương nói: "Nương nương, là ta đã sai rồi.

Nương nương, xin lỗi..."

Ta không biết nương nương có nghe thấy hay không.

Vẻ mặt của nương nương lạnh lẽo đến đáng sợ.

Giây sau, ngài ấy bất thình lình chạy băng băng về phía cái giếng cạn bên cạnh đó, không chút do dự, kiên quyết nhảy xuống dưới.

[Nương nương, đây chính là kết cục mà người muốn viết cho chính mình sao?

Chẳng hề hay ho chút nào hết.]

28.

Vào lúc mà tất cả mọi người muốn khiến Kim Thánh Cung nương nương phải chết, ngài ấy lại ngoan cường mà sống tiếp trong cô độc, dù cho ngày ngày phải đối mặt với yêu ma quỷ quái ở bên cạnh.

Nhưng khi tất cả chuẩn bị trần ai lạc định thì ngài ấy lại quả quyết lựa chọn tìm chết.

Kim Mao Hống thấy vậy, không còn quan tâm để ý đến gì nữa, hắn không thèm quản chuông Tử Linh trong tay đánh rơi ở trên đất, chỉ thẫn thờ bước về phía cái giếng cạn kia.

Đại sư huynh không cho hắn cơ hội, duỗi tay đoạt lấy chuông Tử Kim, một tay cầm Kim Cô Bổng đánh lên trên người Kim Mao Hống.

Kim Mao Hống bị đánh, quỳ trên đất thổ huyết, nhưng dường như hắn không cảm nhận được đau đớn, quỳ trên đất cũng muốn gắng sức bò từng chút một về phía chiếc giếng cạn kia.

Mỗi lần Đại sư huynh giáng côn xuống người hắn, cơ thể của hắn đều sẽ run lên nhưng kể cả có bò ở trên đất hắn cũng vẫn gắng hết sức lực bò về phía giếng cạn.

Đại sư huynh cười lạnh: "Kim Mao Hống, đây đều là tội nghiệt mà ngươi phạm phải."

Lời nói rơi xuống, Kim Cô Bổng chuẩn bị lấy mạng của hắn.

Đúng lúc ấy, hào quang chiếu rọi, bóng dáng của Quan Âm Bồ Tát xuất hiện giữa tầng không: "Ngộ Không, tha cho hắn một mạng đi."

[Ngài ấy đến rồi, ngài ấy đến rồi, ngài ấy đội hào quang thánh mẫu xuất hiện rồi.]

Đại sư huynh nhìn Bồ Tát, nở một nụ cười như có như không.

Sắc mặt của Quan Âm không hề thay đổi, chỉ nói tất cả đều là do nhân quả luân hồi.

Lúc Quốc vương vẫn còn là thái tử của Chu Tử quốc, từng bắn cung làm bị thương hai con khổng tước.

Hai con khổng tước kia là con của Khổng Tước Minh Quân cho nên đôi chim ly biệt đều là bởi vì nhân quả luân hồi.

Kim Mao Hống hoành hành ngang ngược cũng đều là do thiên ý ủy thác.

Ta nhìn vương cung thây người nằm như ngả rạ.

[Thiên ý.]

[Đúng thật là thiên ý chó má mà!]

29.

Lúc Quan Âm Bồ Tát đưa Kim Mao Hống đi, tầm mắt của ngài ấy đột nhiên rơi trên người ta.

Ý cười trên môi ngài ấy không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lại chứa hàm ý sâu xa, cuối cùng một câu cũng không hé, đi mất hút.

[Dọa chết rắn rồi.

Thiếu chút nữa là không che dấu được "xuất xứ" của bản thân rồi.

Quan Âm à, xem như là ngài "hiểu chuyện".]

30.

Sau khi rời khỏi Chu Tử quốc, ta trầm lặng mất mấy ngày nhưng cũng chẳng khác lắm so với lúc bình thường.

Thường ngày ta cũng toàn bày ra dáng vẻ u ám chẳng thiết sống......

Ta cứ nghĩ sẽ không có ai phát hiện ra sự trầm lặng của mình nhưng Đại sư huynh cầm thân rắn của ta: "Nếu như muội thật sự... thật sự cảm thấy buồn rầu, ta có thể cho muội ở trong vạt áo trước của ta một lát..."

[Ơ kìa, không phải chứ, sư huynh, huynh coi ta là con quỷ háo sắc đấy à?

Ha ha, thế thì đúng rồi đấy!]

Ta quấn lên cổ tay của hắn, nhanh chóng luồn vào trong vạt áo của hắn.

[Ôi.

Ánh sáng của cuộc đời ta, suối nguồn sự sống của ta.

Ta sống lại rồi!!!]

Nhị sư huynh: "❔ Hai người ở đây làm chuyện đen tối không để người khác biết đúng không?"

"Cho ta làm với!

Vạt áo của huynh để cho muội dựa này!"

Ta thò đầu ra, vừa định đồng ý, Đại sư huynh lại ấn đầu ta vào lại bên trong vạt áo.

Ánh mắt của hắn trầm xuống, nhưng vành tai lại hơi đỏ lên: "Giảo Giảo, ở yên đó."

Nhị sư huynh tức đến phát cuồng: "Đại sư huynh, huynh không biết xấu hổ, huynh bá chiếm tiểu sư muội!

Còn gọi Giảo Giảo ngắn, Giảo Giảo dài.

Đại sư huynh, huynh thật đúng là không có liêm sỉ!"

[Nhị sư huynh, huynh đúng là dũng cảm quá đấy.

Lúc bị ăn đánh cũng có thể dũng cảm như này thì tốt rồi.]
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần 5


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

31.

Để Nhị sư huynh ngậm mỏ lại nên sư phụ ra mặt phân bua phải trái đúng sai.

Hắn nhấc ta lên, treo lên trên cổ của chính mình.

[Sư phụ à, ngài đúng là công bằng quá cơ.]

Cuối cùng, cuồng phong nổi lên, ta và sư phụ cùng nhau bị yêu quái bắt đi mất.

[Đáng hận mà.

Ta quên khuấy mất, trên người của sư phụ mới là nơi có chỉ số nguy hiểm cao nhất!]

[Bây giờ Nhị sư huynh khẳng định đao gào lên: "Đại sư huynh, sư phụ và tiểu sư muội cùng nhau bị bắt đi mất rồi!"]

[Cười chết thôi.

Nhưng ta không thật sự muốn chết đâu.]

Yêu quái áp sát mặt ta: "Sao lại còn bắt một được một thế này."

[Cảm ơn mi, ta cảm thấy rất nhục mặt đấy.]

Yêu quái ra sân khấu lần này là Kim Tiền Báo.

[Cảm giác như nhìn một cái thôi là có thể phát tài được luôn vậy.]

[Ta thật sự rất muốn quỳ xuống bái lạy.]

Hắn dùng dây mây trói ta và sư phụ, với một đôi phu thê lại, nhốt chung một chỗ.

Đôi phu thê kia, người đàn ông hình như đã bị thương, hôn mê bất tỉnh mà người phụ nữ ở bên cạnh đang khóc như đứt từng khúc ruột.

Sư phụ an ủi cô ấy: "Nữ thí chủ đừng quá đau lòng thương tâm, ta có ba người đồ đệ, bản lĩnh cao cường, bọn họ nhất định sẽ đến cứu chúng ta."

[Ơ kìa, sư phụ, thế con thì sao?

Không thể bởi vì con hơi vô dụng "một tẹo" mà không tính đến con chứ!]

Người phụ nữ ngừng một lát: "Bọn họ lợi hại đến vậy, thế sao ngài còn bị bắt?"

[Cái này....

Cài này cũng khó nói lắm đấy.]

Tên yêu quái kia lại đến rồi, hắn nâng cằm của người phụ nữ bên kia lên, nói: "Mỹ nhân, ta bắt được Đường Tăng rồi. chờ đến lúc nàng cùng ăn thịt Đường Tăng, ta với nàng có thể trường sinh bất lão rồi!"

Người phụ nữ nhổ toẹt một cái khinh miệt: "Ai mà hiếm lạ trường sinh bất lão chứ, ta chỉ muốn được ở bên cạnh phu quân của mình!"

Sắc mặt của yêu quái hơi đổi, bàn tay niết cằm của người phụ nữ dần dần dồn sức: "Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt!"

Nói rồi, hắn lấy dây mây quất lên... trên thân thể của người đàn ông đang hôn mê.

Ta coi như cũng biết được vết thương chi chít trên thân thể của người đàn ông kia là từ đâu mà ra rồi.

Ta thở dài: "Đại vương, ngài thích người phụ nữ này ở điểm nào thế?"

Yêu quái liếc ta một cái, giọng điệu coi khinh: "Đương nhiên là thích dung mạo xinh đẹp của nàng ấy."

Ta yêu kiều cười một tiếng, hóa thành hình người: "Đại vương, lẽ nào ta không đẹp ư?"

Yêu quái ngớ ra: "Không phải chứ, tướng mạo của nàng xinh đẹp bậc này thì sao không nói sớm."

"Mỹ nhân của ta, nàng đã chịu cực khổ rồi."

Dứt lời, hắn liền đến cởi trói cho ta, ngây ngẩn một chặp rồi chững lại: "Nhưng nàng xinh đẹp như thế, khẳng định sẽ không thích ta."

"Vẫn nên giày vò một chút trước đi."

Ta hít sâu một hơi: "Sao lại thế được?"

"Chàng đặc biệt như thế, chàng khác hoàn toàn với những tên đàn ông mà ta quen biết, chàng khiến cho ta cảm nhận được cảm giác xa cách, cảm giác rất cô độc, như gần như xa, ta từng nghe rất nhiều người nói bản thân thấy cô độc nhưng ta cảm thấy sự cô độc của chàng mới thật sự là cô độc.

Cảm giác được sâu trong nội tâm của chàng vẫn luôn chỉ có một mình chàng, chàng luôn một mực ngụy trang bản thân.

Chàng cần một chút kích thích, một chút nguy hiểm, một chút cảm giác mò không thấu, thậm chí là chút ít giày vò.

Chàng cần thứ bản thân quá mức khát khao, chàng cần sự trầm mê không thể giải thích nổi, chàng cần thứ cảm xúc nóng bỏng như lửa thiêu đốt linh hồn của bản thân, chàng cần thứ tình yêu có thể khiến cho sinh mệnh của chàng héo hon, hao mòn.

Cảm giác mà chàng đem lại cho ta giống như câu nói của nhà văn Jorge Luis Borges, chàng chẳng qua chỉ là mỗi một khoảnh khắc cô độc thoáng qua(1).

Bất cứ lúc nào nhìn thấy chàng, bóng dáng của chàng đều sẽ thu hút ánh mắt của ta, dù cho khuôn mặt chàng không hề có biểu cảm cũng vậy.

Rất nhiều lúc, ta muốn thấu hiểu chàng, muốn biết chàng đang làm gì, nhưng lại cảm thấy như thế giới bên ngoài nội tâm của chàng bị che bởi một lớp màng bảo vệ, ta không muốn làm vỡ nó.

Chàng đứng ở đó thôi ta đã cảm thấy chàng sắp vụn vỡ rồi."(2)

Không có tên đàn ông nào có thể cưỡng lại được sự mê hoặc của mấy lời này, dù cho hắn chẳng biết Jorge Luis Borges đầu cua tai nheo ra sao.

Quả nhiên tên Báo tinh đó bị mấy lời văn hoa lưu loát này của ta làm rung động, vội vàng cởi dây trói ra cho ta, nắm lấy tay ta, lời nói dạt dào thâm tình: "Mỹ nhân, nàng thật hiểu lòng ta, không ngờ được trên thế gian này còn có người có thể nhìn thấu lớp ngụy trang cứng rắn, tỏ tường tấm lòng của ta."

Dứt lời, hắn gọi thủ hạ tới, chỉ vào đôi phu thê kia: "Hai kẻ đó chẳng còn tác dụng gì nữa, ném vào nồi làm đồ ăn đi."

"Hả?"

Ta vội vàng cản lại: "Đại vương, nếu có ăn thì chúng ta cứ ăn thịt của Đường Tăng, người định lấy mấy thứ dưa vẹo táo nứt chẳng ra gì kia để qua loa chiếu lệ với ta chứ gì!"

Sư phụ nhìn ta, biểu cảm muốn nói lại thôi.

Đầu óc của tên yêu quái này vốn đã không được thông minh cho lắm, bây giờ lại bị mỹ sắc che mờ mắt, u mê tâm trí, thành ra càng lộ rõ sự ngu đần, vô tri, hắn mở miệng đáp lời: "Được, được, được, chúng ta ăn thịt Đường Tăng."

Ta tiếp tục nói: "Đại vương à, phàm nhân ô uế, bẩn thỉu, chúng ta cứ đợi một ngày trước đã, chờ đến khi hắn sạch sẽ rồi lại ăn cũng không muộn."

Yêu quái ôm lấy ta, lòng mừng rơn, cuống quýt đáp: "Được, được, được."

[Sư huynh, huynh tới mau lên đi, thời gian ta tranh thủ được không có bao nhiêu đâu.]

(1) Trích trong tác phẩm "Anh không phải ai khác" (No eres los otros) của Jorge Luis Borges

Jorge Luis Borges Jorge Francisco Isidoro Luis Borges (24/8/1899 - 14/6/1986) là nhà văn truyện ngắn, nhà thơ, dịch giả nổi tiếng người Argentina.

Đọc thêm về những danh ngôn của ông tại:

https://www.tudiendanhngon.vn/danhnhan/dnct/itemid/15061/search/jorge-luis-borges © TuDienDanhNgon.vn

Bài thơ "Anh không phải ai khác" (No eres los otros) được viết bằng tiếng Tây Ban Nha được lấy từ nguồn https://bedtimepoem.com/archives/10779

🇦🇷 No eres los otros

No te habrá de salvar lo que dejaron

Escrito aquellos que tu miedo implora;

No eres los otros y te ves ahora

Centro del laberinto que tramaron

Tus pasos.

No te salva la agonía

De Jesús o de Sócrates ni el fuerte

Siddharta de oro que aceptó la muerte

En un jardín, al declinar el día.

Polvo también es la palabra escrita

Por tu mano o el verbo pronunciado

Por tu boca.

No hay lástima en el Hado

Y la noche de Dios es infinita.

Tu materia es el tiempo, el incesante

Tiempo.

Eres cada solitario instante.

🇬🇧 You are not the others (Hays, Jackson)

The writings left behind by those whom

Your fears implore won't have to save you;

You are not the others and you see yourself

Now at the center of the labyrinth woven

By your own steps.

The agonies of Jesus or

Socrates will not save you, nor will the

Strength of Golden Siddhartha who,

At the end of the day, accepted death

In the garden.

The word written

By your hand or the verb spoken

By your lips, these too are dust.

Fate has no pity,

And God's night is infinite.

Your matter is time, ceaseless

Time.

You are each solitary moment.

🇨🇳 你不是别人

你怯懦地祈助的

别人的著作救不了你

你不是别人,此刻你正身处

自己的脚步编织起的迷宫的中心之地

耶稣或者苏格拉底

所经历的磨难救不了你

就连日暮时分在花园里圆寂的

佛法无边的悉达多也于你无益

你手写的文字,口出的言辞

都像尘埃一般一文不值

命运之神没有怜悯之心

上帝的长夜没有尽期

你的肉体只是时光,不停流逝的时光

你不过是每一个孤独的瞬息

🇻🇳 Bản dịch từ tiếng Trung sang tiếng Việt, có tham khảo ngữ nguồn và một số bản dịch tiếng Anh, Pháp (không chịu trách nhiệm với sự xa nghĩa với bản gốc do đây là tác phẩm phái sinh từ bản tiếng Trung do bần đạo tự dịch):

Anh van cầu giúp đỡ trong khiếp nhược

Những tác phẩm trứ danh của những đấng cao thượng kia không cứu nổi anh đâu;

Là chính anh chứ không phải ai khác, giờ đây đang phải đối diện tại chốn này

Trung tâm của mê cung do bước chân của chính anh dệt lên

Jesus hay là triết gia Socrates

Tất thảy những bài học từ trắc trở họ trải qua không cứu nổi anh

Đến cả vị viên tịch trong hoa viên lúc hoàng hôn

Tất Đạt Đa với phật pháp vô biên cũng chẳng giúp được gì.

Chữ do bàn tay anh viết, lời từ miệng anh thốt ra

Đều giống như bụi trần, chẳng đáng một đồng.

Vị thần của số mệnh đâu có lòng thương xót.

Đêm dài của thượng đế kéo dài đến vĩnh hằng.

Vốn liếng của anh chỉ là thời gian, thời gian không ngừng trôi chảy.

Anh chẳng qua chỉ là mỗi một khoảnh khắc cô độc thoáng qua.

__

Cần lắm một cao nhân vân du ngang qua giúp đỡ dịch từ ngôn ngữ gốc sang với ạ 🥹

(2) Đoạn thoại này văn hoa như thế là vì nữ chính bê nguyên một đoạn văn mạng của giang cư mận Trung Quốc ra để thao túng tâm lý.

Ai có nhu cầu tìm hiểu thì vào link này mà tìm hiểu nhá: https://www.sohu.com/a/678232496_100246825

Đoạn văn này được viết nên với những từ ngữ ngập "dầu mỡ" để miêu tả cảm giác đơn độc của một người.

Đoạn văn này không nằm trong một cuốn tiểu thuyết với tình tiết máu cún đau đớn gì mà là tổng hợp những câu chém gió của giang cư mận.

Đoạn văn này nghe thì rất ư là trau chuốt văn hoa nhưng nếu như đọc kỹ thì sẽ nhận ra nó toàn là mấy lời sáo rỗng, qua loa mơ hồ, từ ngữ sử dụng quá mức phóng đại, khiến cho người đọc cảm thấy rất quê mùa.

Nhưng nếu như bạn gửi đoạn văn này cho một số người từ cho mình là đúng, tự cao tự đại thì nhất định bạn sẽ nhận được câu trả lời kiểu: "Thật vậy hả?

Cậu hiểu tôi quá!".

Thường thì đoạn văn này được dùng để mấy chị gái gửi cho mấy tên chuyên "chăn rau, thả thính" để móc mỉa mấy lời tán gái buồn nôn của mấy tên này.

Cũng có người gửi cho bạn của mình đoạn văn này để trêu chọc, đùa vui, nhưng bạn của họ lại cảm thấy người gửi đoạn văn thật sự hiểu được lòng mình nên thấy rất cảm động, rung rinh tâm hồn.

Hiểu cho đơn giản thì đoạn văn này khá giống với mấy bài test tính cách mà chúng ta thường làm trên mạng, dù là cho chúng ta có làm ra đáp án nào thì cũng sẽ thấy đáp án đó có liên quan đến mình, dường như đáp án đó thật sự đúng với chúng ta nhưng trên thực tế những câu văn, những đáp án đó đều đúng với số đông.

Đây được gọi là "hiệu ứng Barnum", nó là một loại thiên kiến xác nhận, tìm hiểu rõ hơn về hiệu ứng này tại đây: https://vietcetera.com/vn/hieu-ung-barnum-manh-khoe-dang-sau-cac-bai-trac-nghiem-tam-ly )
 
Sau Khi Xuyên Thành Xà Tinh Trong Tây Du Ký (Quyển 1)
Phần cuối


Chuyển ngữ: Cá Muối Chuyển Mình

( ̄y▽ ̄)╭ Ohohoho.....

32.

Lúc sư huynh đánh tới đây, ta đang than thân trách phận, đàm luận với Báo tinh về số phận thống khổ của minh.

"Ngài không biết ta khổ sở thế nào đâu.

Ta đánh không lại bọn chúng, không đầu quân cho bọn chúng thì bọn chúng sẽ đánh chết ta.

Bọn chúng suốt ngày chỉ biết sờ mó ta...

Bốn người đều sờ mó ta..."

Yêu quái kia sờ tay của ta, khuôn mặt thương cảm: "Mỹ nhân, nàng đã chịu khổ rồi."

Đại sư huynh vung gậy đập bay luôn đỉnh của động phủ: "Ồ?

Tiểu sư muội, muội lại chịu khổ rồi?"

Ánh mắt của hắn rơi trên bàn tay đang bị yêu quái nắm của ta, sắc mặt thoáng cái như kéo rèm sương: "Sang đây."

Ta hất tay của Báo tinh ra, vội vã nhấc chân chạy thục mạng nhưng bị Báo tinh giữ chặt lại: "Mỹ nhân, đừng sợ, chúng ta cùng nhau sát cánh chiến đấu!"

"Ta chỉ có thể cho người lời khuyên, đầu hàng đi."

Ta dùng sức giãy thoát nhưng là thế nào hắn cũng không chịu buông tay: "Mỹ nhân, không phải nàng đã nói nàng thích sự đặc biệt của ta sao?

Chúng ta đồng sinh cộng tử!"

Ta không chịu nổi nữa: "Ngươi không đặc biệt, ngươi giống hệt với mấy tên đàn ông mà ta biết.

Ta cảm thấy người tục tằng, lố lăng vô cùng, ngươi chỉ mở miệng ra thôi, ta đã thấy như ngươi đang chiếu cáo cho toàn bộ người trong thiên hạ biết ngươi là một kẻ mù chữ đến tuyệt vọng.

Ta đã từng nghe rất nhiều kẻ nói rằng bản thân cô độc, sự cô độc của ngươi chẳng có bất cứ sự khác biệt nào so với sự cô độc của những kẻ đó, nguồn cơn gốc rễ sự cô độc của ngươi xét cho cùng là bởi không có ai quan tâm đến ngươi.

Dục vọng của ngươi đã áp đảo, che lấp toàn bộ những thứ mà ngươi yêu, nước trong đầu ngươi nhiều tới độ đủ để ta bơi tự do bên trong luôn..."

Đương lúc ta đang chìm trong đam mê "phun châu nhả ngọc", Báo tinh thẹn quá hóa giận, định đánh một chưởng lên lồng ngực của ta nhưng còn chưa đợi đến lúc chưởng phong của hắn đánh tới, hắn đã bị Kim Cô Bổng đột nhiên duỗi dài ra đánh cho bẹp dí, dính lên tường.

Nhị sư huynh cũng theo đến, cái bồ cào chín răng chuẩn xác cắm ở trên vai của Báo tinh, Nhị sư huynh hung dữ gầm lên: "Ông đây còn chưa từng được cầm tay của tiểu sư muội đấy!"

Tam sư huynh cứu sư phụ và đôi phu thê đó ra ngoài, nhìn thấy ta, đôi lông mày nhíu chặt của huynh ấy mới giãn ra.

Sa hòa thượng da trắng hé miệng, ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói: "Không sao thì tốt rồi."

[Đúng vậy.

Không sao là tốt rồi.]

33.

Báo tinh không có "ô dù" gì, hắn bị "xử lý" rất sạch sẽ.

Nhị sư huynh vẫn còn hậm hực: "Ta còn chưa được cầm tay của tiểu sư muội!"

Ta duỗi tay tay ra: "Cho huynh sờ, cho huynh sờ đây."

Nhị sư huynh hí hửng kêu ra cả tiếng lợn: "Tốt, tốt, tốt, tiểu sư muội của ta thật là tốt."

Tam sư huynh cũng lặng lẽ sáp lại đây.

Sư phụ tằng hắng một tiếng.

Đại sư huynh hình như rất nhàn rỗi, huynh ấy móc Kim Cô Bổng ra thế là cả đám lại âm thầm giải tán hết.

Ta chạy đến bên cạnh Đại sư huynh, ban đầu Đại sư huynh không nhìn ta, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một hơi: "Giảo Giảo, sau này đừng hi sinh bản thân vì người khác nữa.

Phàm nhân cố nhiên phải cứu nhưng sự an toàn của muội quan trọng hơn."

Ta cười nhăn nhở: "Đây còn không phải là do muội tin tưởng sư huynh sẽ tới cứu mình hay sao."

Sư huynh dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn ta: "Kể cả vậy cũng không được phép."

Ta chạy đến trước mặt của hắn, vừa đi giật lùi vừa ngẩng đầu nhìn hắn: "Đại sư huynh, chúng ta là người xuất gia, sắp thành phật rồi, phải học được hi sinh vì người khác, không thể có tư tâm!"

Đại sư huynh xoa đầu ta: "Nhưng bây giờ còn chưa thành phật."

Giọng nói của Đại sư huynh thoáng chốc nhẹ bẫng, không thể nghe rõ: "Ta vẫn có thể ôm chút tư tâm."

Ta ngẩn ra giây lát: "Hử?

Sư huynh, huynh nói cái gì cơ?"

Đại sư huynh nhìn vầng thái dương mới mọc nơi phương xa, cười nói: "Không có gì.

Lên đường thôi."

Ta vắt vẻo trên cành cây bên cạnh, trườn bò như bay: "Đi thỉnh kinh thôi!"

"Anh gánh hành lý~ Tôi dắt ngựa đi~

Đón yêu quái tới~ Tiễn yêu quái đi~"
 
Back
Top Bottom