Đam Mỹ Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi
Chương 20


Ân Lương Thần cực kì mẫn cảm, nhận ra một giám khảo không có thiện ý với mình, nên nhích lại gần Lộ Thiên Tinh hơn, siết chặt đàn ghita.

Lộ Thiên Tinh thấy vậy, nhíu mày nói: "Thắng rồi thì không nên kiêu ngạo.

Trong thắng lợi cũng có phần may mắn, nỗ lực chiếm phần lớn, các thực tập sinh vì được ra mắt nên luyện tập vất vả rất lâu, năng lực không thể coi thường, khinh địch là dốt."
Ân Lương Thần vội không ngừng gật đầu: "Vâng ạ, em nhất định sẽ không khinh địch." Nói xong, hắn không nhịn được tung hoa, ngưỡng mộ nói: "Em không ngờ bản thân lại may mắn đến vậy có thể được thầy Lộ trực tiếp chỉ bảo."
Lộ Thiên Tinh không trả lời, tỉnh bơ đổi đề tài: "Hôm nay gọi mọi người đến đây, thứ nhất là chúc mừng mọi người vượt qua lượt PK đầu tiên, thứ hai là để cho mọi người biết qua được một lần thì không có gì quá đáng mừng, mục tiêu của tất cả là bước đến vòng cuối cùng.

Ban tổ chức sẽ chuẩn bị giáo viên thanh nhạc và vũ đạo, mọi người có thể ở lại đây để tập luyện."
Ba học viên gật đầu hiểu rõ.

Ân Lương Thần khẽ meo meo hỏi: "Nếu có vấn đề, có thể tìm thầy chỉ bảo được không ạ?"
"Có thể, đấy là nếu tâm lý cậu vững vàng." Lộ Thiên Tinh dừng bước, ý bảo nói: "Đây là phòng tập, vào đi."
Tân Tinh Tú đầu tư khá lớn, mặc dù là phòng tập tạm thời nhưng cũng rất rộng rãi tiện nghi.

Bốn giáo viên đang đứng đợi bên trong, bảng tên ghim trước ngực.

Trong nháy mắt kết thúc phát sóng, Lộ Thiên Tinh tức khắc thả lỏng, vui vẻ nghiêng đầu nhìn Phàn Vân Cảnh im lặng cả buổi: "Không vui chuyện gì à?"
Không vui vì chuyện gì thì cả hai đều rõ.

Phàn Vân Cảnh không phủ nhận, trầm giọng: "Không tính là vui vẻ, thầy Lộ vẫn chưa gỡ chặn tôi." Hắn tạm dừng một lát, thuận thế nói: "Thầy Lộ vẫn chưa rảnh sao? Nếu tôi mời thầy Lộ ăn tối thì có bị cự tuyệt nữa không?"

Lộ Thiên Tinh định từ chối nhưng nghe hắn nói thế thì nghẹn lại, thắc mắc vì sao đối phương cứ dai như đỉa, nhưng ngại người ta cho mình kẹo rồi, do dự 2 giây mới đồng ý: "Phàn tổng mời ai dám cự tuyệt."
Phàn Vân Cảnh dừng chân, nhắc nhở nói: "Chỉ có thầy Lộ từ chối tôi tận 3 lần."
Lộ Thiên Tinh: "......"
Ngon nói lại nữa là ông đổi ý!
Như hiểu được ánh mắt của Lộ Thiên TInh, Phàn Vân Cảnh cười nhẹ, đánh trống lảng: "Xe của thầy Lộ hơi nổi bật, nên đi xe của tôi, ăn xong tôi sẽ đưa cậu về nhà."
Lộ Thiên Tinh không từ chối, "Để tôi báo trước cho trợ lý đã, Phàn tổng cứ đợi tôi ở gara."
Phàn Vân Cảnh nói: "Được."
Hai người tạm thời đường ai nấy đi.

Lộ Thiên Tinh vừa quay lưng đã nghe một tiếng kêu kinh ngạc vang lên từ sau lưng, cùng với tiếng đồ vật rớt trên nền đất.

Cậu khựng lại, nhiu nhiu mắt nghe được người kia nói lời xin lỗi —— là nữ chính.

Thường Nhã ngẩng đầu, khuôn mặt trắng nõn thanh tú tràn đầy hoảng loạn bối rối: "Rất xin lỗi Phàn tổng, rất xin lỗi, tôi không ngờ sẽ bị vấp ngã, ngài có bị sao không ạ?" Cô nói, đáy mắt đã ngấn nước, lo sợ nhìn người đàn ông trước mắt, vội vàng nói: "Tôi, tôi có thể trả tiền thuốc cho ngài, bây giờ Phàn tổng đi bệnh viện với tôi..."
Phàn Vân Cảnh rũ mắt, liếc áo sơ mi ướt đẫm đến mấy mảnh vỡ thủy tinh dưới chân, lạnh lẽo tràn ngập khiến người ta sợ hãi.

Người phụ nữ kia như nhận thấy hắn tức giận, vội vàng nói: "Tôi, tôi thật sự không cố ý, tôi chỉ đi rót ly nước, không nghĩ sẽ có chuyện này, tôi rất xin lỗi." Cô cong lưng, tóc dài buông xuống sườn mặt, từ góc độ của hắn chỉ có thể nhìn thấy cô bối rối mà lông mi run rẩy, ngón tay tinh tế siết chặt cổ áo.

Phàn Vân Cảnh bễ nghễ trên cao nhìn xuống, lạnh nhạt nói: "Cô cũng không phải người đầu tiên tiếp cận tôi đâu, cút đi."
Thường Nhã cũng không hoảng loạn.

Bởi vì ngay từ đầu cô đã biết Phàn Vân Cảnh là người đứng đầu của tập đoàn Phàn thị, mỗi ngày không biết có bao nhiêu phụ nữ muốn bò lên giường hắn.

Chuyện này hoàn toàn đúng như dự đoán.

Nghĩ, Thường Nhã thẳng lưng, từ thiếu nữ ngây thơ vô tội biến thành một phụ nữ vân phong giảo hoạt, ngón tay vén tóc dài ra sau tai, tươi cười hào phóng nói: "Không ngờ sẽ bị Phàn tổng nhìn thấu.

Mà cũng đúng, bên người Phàn tổng không thiếu phụ nữ, trường hợp gì cũng sẽ gặp qua hết rồi."
Cô che miệng cười, vì đề phòng người trước mặt không kiên nhẫn bỏ đi, mở miệng nói: "Tôi có chuyện muốn nói với ngài."
Phàn Vân Cảnh im lặng nhìn góc tường, âm thanh vẫn đạm bạc như trước: "Cô còn chưa đủ tư cách đâu."
Thường Nhã tự tin hất cằm: "Tôi biết bây giờ mình vẫn chưa đủ tư cách, nhưng ai bảo về sau vẫn sẽ thế? Tôi có thể đảm bảo với Phàn tổng rằng bản thân sẽ nhanh chóng nổi tiếng, trở thành át chủ bài của công ty giải trí của ngài."
Tập đoàn Phàn thị trước mắt thì không có công ty giải trí, nhưng Phàn Vân Cảnh đột nhiên đầu tư vào Tân Tinh Tú, liền có vô số người suy đoán hắn muốn tiến quân vào giới giải trí.

Nên Thường Nhã nói vậy cũng không có gì sai.

Hơn nữa Thường Nhã biết Phàn Vân Cảnh khá thưởng thức người có thủ đoạn, phụ nữ có năng lực và độc lập sẽ càng thu hút sự chú ý của hắn, chỉ cần mình thể hiện sự khác biệt với những phụ nữ nhu nhược, dù không khiến hắn động tâm nhưng cũng lôi kéo được ánh mắt của hắn.

Quả nhiên, người đàn ông trước mặt không sốt ruột bỏ đi, không nhanh không chậm đánh giá cô, ánh mắt không cảm xúc lạnh như băng, nhưng đang đánh giá một thứ đồ vật: "Lấy cái tương lai kem trộn đổi lấy giàu sang nổi tiếng ở hiện tại, trước tiên thì phải khen chiêu tay không bắt sói này khá hay, một câu đã muốn lôi kéo tôi đầu tư, nghĩ tôi là nhà từ thiện à?"
Thường Nhã nói: "Vì tôi tin tưởng chính mình, cũng tin tưởng phán đoán của Phàn tổng.

Chỉ cần hai người chúng ta kết hợp, tương lai nhất định sẽ thắng lợi lớn.

Đương nhiên, nếu Phàn tổng phải có cọc vốn mới an tâm, anh có thể tùy ý làm mọi thứ." Cô nói, túm chặt cổ tay hắn ấn xuống ngực mình.

Bốp ——
Phàn Vân Cảnh giựt tay ra, gằn từng chữ: "Tôi nói, cô còn chưa đủ tư cách."
Ánh mắt ghét bỏ của người đàn ông như kim đâm, làm Thường Nhã phải hoài nghi nhân sinh.

Các số liệu cơ thể của cô đã được hệ thống chỉnh sửa nâng lên tối đa rồi...!Thường Nhã theo bản năng cúi đầu nhìn dáng người hoàn mỹ lẫn làn da trắng nõn của chính mình, nghi ngờ tên này có bị mù hay không.

Cô nhịn xuống cơn giận, chưa mở miệng đã nghe người trước mắt lần nữa không lưu tình nói: "Với lại, không biết có ai nói với cô..

là giọng cô khó nghe lắm chưa?"
Thường Nhã trừng mắt, nghĩ liệu hệ thống của mình có vấn đề không.

Cô há miệng th* d*c, chưa lên tiếng đã thấy người đàn ông trước mắt đột nhiên xoay người đi, không hề che dấu ghét bỏ lẫn phiền phức.

Thường Nhã: "???"
Hệ thống mày cút ra đây!
****
Thời gian Lộ Thiên Tinh đến gara lâu đến kì lạ, nhưng đối phương cũng không hỏi gì, chỉ muốn biết Lộ Thiên Tinh muốn ăn đồ Trung Quốc hay đồ Tây.

Lộ Thiên Tinh im lặng đánh giá hắn, trả lời: "Đồ ăn Trung Quốc."
Phàn Vân Cảnh gật đầu, nói với trợ lý: "Đi Vân Mộng Lâu."
Trợ lý trả lời, lập tức lái xe rời đi.

Lộ Thiên Tinh thu hồi tầm mắt, dựa lưng vào ghế suy nghĩ.

Phàn Vân Cảnh vẫn im lặng lấy giấy tờ ra phê duyệt.

Xe cao cấp đi rất thoải mái, nhiệt độ hoàn hảo, mát lạnh pha chút hương luân nhàn nhạt như thôi miên.

Lộ Thiên Tinh lúc đầu thì còn có thể chịu được, cái gì mà nam chính nữ chính gặp nhau rồi mùi hương luân, ghế dựa êm quá..

Sau đó ngủ say.

Ngủ cũng không phải thật sâu, mà là kiểu nửa tỉnh nửa mê.

Vẫn có thể cảm nhận được tài xế cố tình giảm tốc, lẫn âm thanh lật giấy của người bên cạnh.

Tân Tinh Tú ở nơi ít người, lần nữa tiến vào trung tâm thành phố lại bị kẹt xe hơn 20 phút.

Lúc này Lộ Thiên Tinh đang dựa vào ghế không nhúc nhích, ngủ rất ngoan ngoãn.

Phàn Vân Cảnh vẫn luôn đợi người kia dựa sang chỗ mình, thấy khoảng cách rất gần rồi mà vẫn không có động tĩnh gì, liền tự mình nhẹ nhàng ôm đầu người kia dựa vào vai mình.

Hắn có chút thỏa mãn, vừa sắp lại giấy tờ trong tay đã cảm giác vai nhẹ đi, đối phương về lại tư thế cũ.

Phàn Vân Cảnh: "......"
Hắn lần nữa đặt giấy tờ xuống ôm đối phương lại gần, còn chăm sóc giúp cậu điều chỉnh tư thế thật thoải mái, mới cầm xập tài liệu lật xem.

Thanh niên đang ngủ bỗng dưng bị làm phiền, không vui cọ cọ vào bả vai hắn, đột nhiên trượt xuống ngực hắn, rối xuống gối lên đùi hắn.

Mặt của thanh niên lại cọ cọ, cảm thấy thoải mái hơn, mới tiếp tục ngủ.

Phàn Vân Cảnh từ lúc thanh niên nằm xuống đùi mình đã cứng như đá, đợi đối phương không an phận cọ tới cọ lui thì cả người không thở nổi.

Cũng may cậu không tỉnh lại, hắn tự làm tự chịu chỉ có thể cố nén xúc động, làm bộ bình tĩnh mở giấy tờ lãnh đạm mặc niệm.

Lộ Thiên Tinh hôm qua làm việc với cường độ cao đến nỗi tụt huyết áp, cả đêm không ngủ ngon lại phải đi làm tiếp, cơ thể lẫn tinh thần đã đến cực hạn.

Giờ phút này vất vả lắm mới ngủ được một chút, thế đéo nào lại gặp ác mộng.

—— cậu mơ thấy mình thu thập giá trị thù hận thất bại, biến thành cá bị Thường Nhã nhặt.

Cầm con cá xinh đẹp thả vào bình thủy tinh đi tỏ tình với Phàn Vân Cảnh.

Kết quả hắn nhìn cho đã mắt rồi đột nhiên ném cái bình xuống đất, cả giận nói: "Loại đồ không ăn được này thì tặng tôi làm gì!"
Thường Nhã lớn tiếng phản bác: "Sao lại không thể! Nấu canh, chiên, rán, hấp gì cũng được hết!" Nói, vì muốn chứng mình mà còn đích thân xuống bếp nấu canh.

Dao phay sắc bén lóe sáng mài đi mài lại, Thường Nhã một tay đè cá một tay cầm con dao giơ cao mạnh mẽ chặt xuống ——
Phập —— Lộ Thiên Tinh hốt hoảng mở mắt, phản ứng đầu tiên là duỗi tay sờ mặt.

Phù, là người.

Cậu tức khắc nhẹ nhàng thở ra, hậu tri hậu giác phát hiện mình thế mà gặp ác mộng tới mức đổ cả mồ hôi lạnh.

Cũng may chỉ là ác mộng......!Lộ Thiên Tinh cọ cọ gối......!Ủa? Gối tui?.
 
Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi
Chương 21


"Dậy rồi?"
Âm thanh trầm thấp của nam nhân vang lên.

Lộ Thiên Tinh chớp chớp mắt, miễn cưỡng lần mò hình dáng của hắn trong bóng tối.

Hắn có vẻ như đang cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt bình tĩnh giờ đây mang theo một chút chiếm đoạt, như con sói đang ngồi trong đêm đen rình mồi, tràn ngập nguy hiểm.

Lộ Thiên Tinh ngơ ngẩn ừ một tiếng, nhìn hắn 2 giây mới bất chợt phát hiện..

Tư thế đối diện của bọn họ..

Lộ Thiên t*nh h**n hồn, nhanh chóng xoay người ngồi dậy: "Xin lỗi tôi ngủ quên......!Tư thế ngủ tôi tệ lắm à?"
"Không sao." Tiếng của Phàn Vân Cảnh trong bóng tối nghe rất rõ, mang theo ám ách hiếm thấy, từ tính dễ nghe.

Nguyên chủ âm khống nổi hứng lên rồi.

Lộ Thiên Tinh sờ sờ vành tai, nhớ tới cái gì liền nhíu mày nói: "Chân anh tê rồi phải không? Xin lỗi...!Vậy để tôi bóp cho anh nha?"
Phàn Vân Cảnh im lặng một hồi lâu, sau đó mới phun ra hai chữ: "Không cần."
Lộ Thiên Tinh nhạy cảm nhận thấy được đối phương có vẻ như không vui..

Mà cũng kệ, ai bị kê đầu gối đến tê cả chân mà chả bực, hắn cũng thế thôi.

Vậy nên Lộ Thiên Tinh rất ngoan ngoãn không nói chuyện nữa.

Cũng không biết qua bao lâu, Phàn Vân Cảnh lại lần nữa mở miệng: "Che mắt lại."
"Hả?" Lộ Thiên Tinh nghi hoặc che mắt mình lại, xuyên qua khe hở giữa ngón tay có thể thấy được ánh sáng chói lòa đột ngột chiếu vào.

Nam nhân đứng thẳng phía đằng kia quay đầu nhìn qua, đôi mắt đen âm trầm pha chút màu sáng của ánh đèn, rất nhanh phát hiện ra cậu nhìn lén: "Mắt ổn chưa?"
"Hơi chói." Lộ Thiên Tinh buông tay, nhìn đèn đường ngoài cửa sổ thắp sáng con đường vào buổi tối, ảo não nói: "Tôi ngủ lâu thật."
Phàn Vân Cảnh hỏi: "Đầu có choáng không?"
Lộ Thiên Tinh xoa xoa ấn đường: "Một chút, chắc là do ngủ lâu quá."
Phàn Vân Cảnh nhíu mày: "Do tụt huyết áp đấy.

Ăn cơm trước đi."
Lộ Thiên Tinh nghĩ nghĩ, thật vậy.

Cứ nghĩ đi ăn với Phàn Vân Cảnh, ai ngờ mình lại ngủ thẳng cẳng đến nỗi đói tụt cả huyết áp —— suýt giẫm phải vết xe đổ của hôm qua.

Cậu lại xoa xoa ấn đường, đi theo xuống xe vào nhà hàng.

Bây giờ đã khá khuya rồi, trong nhà hàng rất yên tĩnh.

Lộ Thiên Tinh đội mũ lưỡi trai điệu thấp nép vào Phàn Vân Cảnh.

Có lẽ thời gian hẹn trước bị lỡ quá lâu nên thức ăn rất nhanh đã được đưa lên bàn.

Phàn Vân Cảnh đẩy chè hạt sen nấm tuyết tới, bảo: "Ngọt."
Lộ Thiên Tinh cũng không khách sáo, lấy thìa sứ múc một chút lên nếm thử, đúng là ngọt thật, không những làm ấm dạ dày mà nhanh chóng bổ sung lượng đường.

Cậu rất thỏa mãn, cong mặt nói: "Cảm ơn."
Phàn Vân Cảnh ngơ ngẩn nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, nói: "Vân Mộng Lâu có rất nhiều đồ ngọt, thầy Lộ thích ăn gì cứ gọi."
Lộ Thiên Tinh cho rằng hắn khách sáo, chỉ vùi đầu ăn canh.

Cậu đói bụng thật đó, vì đề phòng bản thân đói đến sức cùng lực kiệt rồi về nhà bị quản gia phát hiện, cậu cần phải ăn thật nhiêu cho phục hồi thể lực.

Phàn Vân Cảnh cũng lo mình nói chuyện trong lúc cậu ăn sẽ làm cậu khó chịu đến nỗi tụt huyết áp, nên cũng im lặng mà ăn cơm.

Một bữa cơm trôi qua rất nhanh, đặc biệt là khi cả hai không nói một câu cũng chả uống hớp rượu nào.

10 phút sau thì lần lượt buông đũa tỏ vẻ mình ăn no rồi.

Phàn Vân Cảnh chủ động nói: "Hôm nay làm việc mệt mỏi rồi, về nhà nghỉ sớm, mai còn tiếp tục lên sóng."
Lộ Thiên Tinh gật gật đầu: "Ừ......!Cảm ơn vì bữa ăn, làm anh lỡ mất nhiều thời gian rồi."
Phàn Vân Cảnh nói: "Không sao, cũng là tôi mời khách mà, phải có thành ý chứ."
Lộ Thiên Tinh nghe vậy trong lòng khó có chút ngượng ngùng: "Phàn tổng không làm sai nên không cần xin lỗi, chỉ tại tính tôi không tốt nên giận cá chém thớt Phàn tổng, xin lỗi."
Phàn Vân Cảnh dịu dàng đứng dậy nói: "Mặc kệ ai đúng ai sai, bữa cơm đêm nay coi như là một khởi đầu mới." Nói, hắn vươn tay: "Xin chào, tôi là Phàn Vân Cảnh."
Lộ Thiên Tinh đứng dậy theo, cũng vươn tay nói: "Xin chào, tôi là Lộ Thiên Tinh."
Một lần nữa mơ hồ trở thành bạn với nam chính —— làm Lộ Thiên Tinh về đến nhà liền hối hận.

Cậu rõ ràng không tham gia vào chuyện gì của vai chính, càng không nghĩ bọn họ từng tiếp xúc, cục não nó nghĩ gì mà tự dưng bắt tay giảng hòa vậy!!
Lộ Thiên Tinh càng nghĩ càng hối hận, hận không thể quay về quá khứ tát mình tới chết luôn.

Cậu đáng lẽ không nên bắt tay giảng hòa...!Không nên đi ăn cơm..

Không nên tham gia vào chương trình nam chính đầu tư!
Rõ ràng trong cốt truyện không đề cập đến việc nam chính đầu tư và trở thành giám khảo khách mời, rồi rối tung lên như thế này đâu!
Lộ Thiên Tinh nghi ngờ, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ còn cách quăng chuyện này ra sau đầu —— hiệu ứng bươm bướm.

Từ khi cậu từ chối nữ chính, diễn biến kịch tình không còn giống như cốt truyện nữa.

Dựa theo phát triển của cốt truyện, nguyện chủ thích nữ chính, nguyện che mưa chắn gió cho cô, trở thành bàn tay vàng sáng rực rỡ nhất của cô trong Tân Tinh Tú.

Nhưng giờ thì khác.

Cậu từ chối nữ chính, tương đương với việc cô ta mất đi một lớp giáp, dưới tình hình này thì cốt truyện sẽ bẻ lái mang nam chính tới làm bàn tay vàng của nữ chính.

Cho nên......!tại sao nam chính lại từ chối nữ chính!!
Loạn hết rồi.

Mu bàn tay của Lộ Thiên Tinh che khuất đôi mắt, thở dài.

Cậu đã tính trước mọi việc rồi, hệ thống có cốt truyện để cậu tham khảo cũng nhiều chứ ít gì, đéo gì cũng phải tới tay ông.

Kể cả giá trị thù hận.

Từ xuyên thư đến bây giờ đã qua 22 ngày, nhưng giá trị thù hận Lộ Thiên Tinh thu được chỉ ổn định ở mức 300, cách mục tiêu nhiệm vụ hai hàng đơn vị nữa.

Hơn nữa nhiệm vụ đéo gì chỉ thấy toàn lừa tình, tới ngày cuối cùng mà giữ giá trị thù hận ở mức 30 000 thì mới coi là thành công, giờ thiếu sống thiếu chết kiếm thêm chút ít thôi mà còn chả nhằm nhò gì.

Thiệt là..

Càng nghĩ càng thấy lừa tình vcl.

Lộ Thiên Tinh bực bội nhắm mắt lại, xào đi xào lại vài chiêu hút anti rồi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ báo thức hình người · Tiền Lãng tự động online, gõ cửa nói: "Lộ Thiên Tinh! Lộ Tiểu Tinh! Lộ Tinh Tinh! Rời giường rời giường rời giường!"
Lộ Thiên Tinh mở cửa, khó chịu hét lên: "Câm miệng!"
"Không được, dậy ăn cơm, 8 giờ Tân Tinh Tú kỳ 2 lên sóng rồi.

Mà tôi còn chưa hỏi tội cậu hôm qua tại sao về trễ nữa kìa.

Ăn một bữa cơm mà lâu thế à? Hay đi Jurassic Park ăn khủng long? Đừng có láo, có cần tôi lấy gương cho mà soi cái mặt không?"
Lộ Thiên Tinh vừa thay quần áo vừa chịu mẹ già mắng mỏ, cho đến khi ăn sáng nhét kín miệng anh bằng bánh mì mới yên tĩnh được, im lặng ăn cơm.

Tiền Lãng nhận thấy tâm trạng cậu không tốt, nhíu mày nói: "Phàn tổng có chuyện gì à?" Anh nhìn đi nhìn lại Lộ Thiên Tinh, không phát hiện ra vết thương hay thứ gì đáng nghi cả.

Lộ Thiên Tinh thoáng thấy ánh mắt đáng khinh của anh, miệng giật giật, lạnh lùng nói: "Tụt huyết áp mệt, nhìn gì mà nhìn!"
Tiền Lãng lập tức ngừng nghi ngờ, nghiêm túc nói: "Khó chịu lắm sao? Tôi lấy thuốc nha?"
Quản gia cũng ở bên cạnh khuyên nhủ: "Hay là gọi bác sĩ đến, bác sĩ tư nhân không tốn thời gian lắm đâu."
Lộ Thiên Tinh từ chối: "Không cần ạ, chắc là do dậy sớm thôi, cháu ăn một chút là được."
Thấy thái độ cậu kiên quyết, quản gia cũng không nói nhiều, chỉ là đứng bên cạnh giám sát cậu ăn cơm.

Tiền Lãng đề nghị: "Chút nữa tôi để đồ ngọt trong ba lô, hoặc là bảo Lưu Vân Trường chuẩn bị sẵn chút điểm tâm trong phòng nghỉ nha."
Lộ Thiên Tinh gật gật đầu, quản gia xung phong nhận việc đi chuẩn bị đồ ngọt.

Sau khi ăn cơm xong và rời khỏi biệt thự, Tiền Lãng ôm ba lô trong ngực, cảm khái nói: "Lâu lắm rồi mới có cảm giác chạy show đôn đáo thế này."
Lộ Thiên Tinh nghĩ lại giá trị thù hận của mình, nhắc nhở nói: "Cứ tận hưởng đi, sau này chạy còn mệt hơn."
Tiền Lãng vô cùng khiếp sợ, tự hào nói: "Cậu định tham gia vào chương trình khác nữa á? Quào, tự dưng siêng thế làm tôi lạ quá đi thôi!"
Khóe miệng Lộ Thiên Tinh giật giật, mặc kệ hắn.

Hôm nay cũng bắt đầu phát sóng từ lúc vào cửa.

Nhờ tuyên truyền khoản đăng ký không cắt cảnh không quảng cáo, số khán giả đến trường quay xem lẫn số khán giả xem trực tiếp đều tăng, nghe nói vé vào trường quay bán hết sạch.

Fan Lộ Thiên Tinh ngồi túc trực từ sớm, gào thét muốn xem Tinh Tinh.

Khi xe đến nơi, Lộ Thiên Tinh như thường lệ mang thường phục đội mũ bóng chày trà trộn vào dàn staff, nếu không phải có fan nhận ra mặt Tiền Lãng thì suýt nữa bỏ qua nam thần của mình rồi.

Hôm nay cậu kéo vành mũ xuống rất thấp, không thấy rõ mặt, trợ lý riêng cũng không đuổi theo đút đồ ngọt nữa.

Các fan vừa mới tiếc Tinh Tinh không bán manh vì biết có cam ẩn rồi không, liền thấy lúc Lộ Thiên Tinh rẽ vào, mũ đột nhiên bị nhân viên khiêng giá móc đi, lộ ra khuôn mặt hoảng loạn đang ngậm kẹo của cậu.

Chị em im lặng.

"Ha ha ha ha ha ha ha."
"Đcm em xin lỗi Tinh Tinh a ha ha ha ha ha ha."
"Vl sao mấy người lại cứ vô tình trêu Tinh Tinh thế ha ha ha."
"Đúng rồi, mấy người dám cười Tinh Tinh, làm tui phải ha ha ha ha."
Ngay cả Tiền Lãng cũng vừa cười vừa lấy lại mũ cho Lộ Thiên Tinh, suýt cười văng nước mắt.

Lộ Thiên Tinh tỉnh bơ đội mũ lại, lần nữa cảm thấy cái số mình nhọ đến bao nhiêu! Đm!.
 
Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi
Chương 22


Bởi vì giữa đường bị văng mất cái mũ nên khi tới phòng nghỉ, nhìn cái mặt đen thui của Lộ Thiên Tinh là biết tâm trạng cậu không vui vẻ gì.

Trợ lý của cậu thì vừa nói chuyện vừa nín cười, sung sướng tỏ vẻ: "Anh Tinh hôm nay tâm trạng không tốt, thật xin lỗi."
Lộ Thiên Tinh giựt lại ba lô bảo anh cút nhanh đi, Tiền Lãng "Được được" rồi gật đầu chào những người còn lại, mang theo điệu cười ngứa đòn chạy thật xa.

Lộ Thiên Tinh: "......"
Cậu im lặng đóng cửa, nói: "Bệnh lâu năm ấy mà, kệ đi."
Ba người kia không biết đã xảy ra chuyện gì, thấy cậu không vui cũng gật đầu phụ họa, hiểu ý nhau quăng chuyện này ra sau đầu.

Phàn Vân Cảnh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, chủ động mời nói: "Ngồi đi, sắp bắt đầu rồi."
Lộ Thiên Tinh nghĩ ngày hôm qua mới giảng hòa với đối phương, không có lý do từ chối, chỉ có thể đi qua ngồi xuống nhân tiện đổi đề tài: "Sao sớm thế?"
Liêu Thanh Minh hé đầu từ phía sau Phàn Vân Cảnh, mỉm cười nói: "Vì hôm nay không biểu diễn mở màn nên bớt không ít thời gian, coi như tin tốt."
Lộ Thiên Tinh nhướn mày, chưa nói gì đã nghe người bên cạnh bổ sung: "Vì để đền bù cho khán giả xem trực tiếp, đạo diễn quyết định mỗi kỳ sẽ phát đoạn phim quá trình luyện tập của học viên, giám khảo cũng có mặt."
Nghe vậy, Thôi Mộng Tuyết cùng Liêu Thanh Minh đều hốt hoảng: "Quyết từ khi nào thế?"
Phàn Vân Cảnh nói ngắn gọn: "Sáng nay." Nói xong liền quay đầu về người bên cạnh, giải thích: "Sáng nay vừa họp khẩn, chắc là đạo diễn quên thông báo, đại khái thì sau khi kết thúc vòng loại mới công bố."
Hai người kia bây giờ mới nhớ ra, Phàn Vân Cảnh vừa là giám khảo khách mời, vừa là nhà đầu tư nên mới biết tin sớm.

À một tiếng dài, tỏ vẻ hiểu rồi.

Lộ Thiên Tinh cũng gật đầu, cảm khái: "Lưu Vân Trường chắc sẽ không tự ngược đâu, kiểu anh ta thế đấy."
Mọi người nghe vậy đều phì cười, tụm lại nói xấu Lưu Vân Trường.

Kết quả chưa tới 5 phút thì phó đạo diễn gõ cửa ôm theo bao to bao nhỏ toàn đồ ăn vặt tới: "Các thầy các cô chắc là buồn chán lắm phải không, đạo diễn Lưu đã mua đồ ăn vặt đến bảo tôi mang sang cho các vị giải sầu đây, chút nữa đồ ngọt mới có.

Mọi người cứ ăn đi, ngon lắm đấy."

Mọi người: "......"
Dân mạng được nước cười như điên: "Ha ha ha ha đạo diễn ước gì được nấy lại online."
"Đạo diễn Lưu: Ăn đi rồi ngậm mồm vào, cảm ơn."
"Ha ha ha ha, đạo diễn Lưu chiều giám khảo quá, thật là vất vản."
"Tui ngắc luôn đây, cái show gì mà giám khảo suốt ngày tức đạo diễn ha ha ha ha."
"Thật lòng mà nói, hai vị giám khảo tuyển sinh này một là nhà đầu tư một phải huy động cả dòng họ mới mời tới được.

Căn bản là núi lớn không thể trêu."
"Vậy mới bảo đạo diễn Lưu tội nghiệp quá mà."
Lưu Vân Trường trong phòng điều khiển, nhìn thấy bình luận trên mạng đỡ trán thở dài, chỉ có thể an ủi bản thân thế này có là gì.

Mình vì lưu lượng của chương trình mà đếch gì cũng tung ra rồi, bình tĩnh tự tin từ từ..

Đcm..

"Đám quay phim mấy người làm gì thế!! MC lên sân khấu rồi kìa!!"
Màn ảnh lập tức điều chỉnh đẩy tới sân khấu, kéo lại gần MC.

Khán giả lẫn 43 học viên và 47 thực tập sinh chính thức lên sân khấu, bắt đầu vòng loại lần hai.

Khi 2 tuyển thủ bước ra khỏi hàng, Lộ Thiên Tinh kinh ngạc phát hiện nữ chính thế mà lên sàn sớm kìa.

Cô nằm trong nhóm cuối cùng, thuộc vòng loại lần này, thoạt nhìn thì vị trí không tồi nhưng trên thực tế......!Tân Tinh Tú có tận 3 vòng loại, dù biểu diễn có ấn tượng tới mức nào đi nữa thì càng về sau sẽ càng nhạt nhẽo với người xem, hoàn toàn không có lợi với nữ chính.

Nếu nói cô số nhọ thì đang sỉ nhục hào quang nữ chính rồi.

Hay là nữ chính đang tính toán gì?
Lộ Thiên Tinh trầm ngâm, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, kêu hệ thống hỏi: Hệ thống, dạo này cái tài khoản Người Tốt Không Ăn Cá có gì mới không?
Hệ thống lưu loát: 【 Tôi nghe lời cậu thỉnh thoảng đăng vào ca khúc mới, cũ lên.

Trước mắt trong danh sách có khoảng 90 bài hát rồi, cũng khá nổi đấy.

Về nữ chính từng có ý đồ liên hệ thì bị tôi tìm lý do chặn rồi.


Lộ Thiên Tinh: Lí do gì?
Hệ thống vô cùng đắc ý, tỉ mỉ nói: 【 Lúc đầu cô ta bảo thích mấy bài hát kia, tôi nói xin lỗi tui hong phải tác giả.

Cô ta bảo muốn gặp tác giả, tôi nói tui hong biết.

Sau đó cô ta bảo mình có thể giúp đỡ các thứ, bị tôi viện đủ cớ từ chối.


Lộ Thiên Tinh: Cô ta không phát hiện ra sao?
Hệ thống: 【 không có.

Người bình thường mà có được nhiều nhạc phổ đặc sắc như thế thì có thiệt là bình thường đâu.

Chúng ta không lộ mặt thì chỉ cần nhờ mấy người trên mạng giúp thanh minh là được, có gì đâu.


Lộ Thiên Tinh nghĩ cũng có lý.

Nếu bên tài khoản Người Tốt Không Ăn Cá không có tiến triển, vậy thì nữ chính sẽ không dám lợi dụng mấy bản nhạc nổi tiếng để biểu diễn kiếm fame —— ít nhất cô ta sẽ không để lộ thân phận của mình.

Biến tối thành sáng là chiêu hiểm vô cùng, đặc biệt là với cái sự nghiệp mơ hồ của cô, giờ công lược cũng có được mấy đâu.

Cho nên, lần này nữ chính muốn làm gì?
Lộ Thiên Tinh nhíu mày, tay phải vô thức ấn ấn bút bi.

Loạt soạt ——
Hai viên kẹo bạc hà màu xanh đột nhiên rớt lên giấy, cắt nhịp suy nghĩ của Lộ Thiên Tinh.

Cậu sửng sốt 2 giây, theo bản năng quay đầu nhìn, vừa lúc thấy Phàn Vân Cảnh đang rút tay đặt lên đầu gối.

Phàn Vân Cảnh bất biến, bình tĩnh nói: "Cần tôi bóc vỏ kẹo giùm không?"
"Không cần." Lộ Thiên Tinh từ chối ngay, thấy đối phương vẫn nhìn mình, chỉ có thể buông bút bóc vỏ kẹo ăn, cảm thụ được hương bị mát lạnh tràn ngập cả khoang miệng, mím môi: "Cảm ơn."
Phàn Vân Cảnh cố dời mắt sang chỗ khác, ừ một tiếng, lại nói: "Thấy cậu cứ nhíu mày, nếu khó chịu thì nói, không cần cố quá đâu."
Lộ Thiên Tinh bất đắc dĩ: "Cơ thể tôi cũng không tệ đến thế đâu.

Vừa nãy chỉ là nghĩ vẩn vơ thôi."
"Nghĩ cái gì? Lo lắng cho học viên à?"
"Ừ...!cứ coi là thế đi, không biết chuẩn bị thế nào rồi nhỉ."
"Thầy Lộ đã làm rất tốt rồi, không cần lo cho những thứ bùn lầy cũng không đứng vững."
"Ừm, nếu lần này không qua được thì cũng không có gì để nói."
Thôi Mộng Tuyết liếc Liêu Thanh Minh, ngạc nhiên phát hiện hai người lãnh đạm kiệm lời giờ tự dưng thân thiện, ghé sát nhau tôi một câu cậu một lời vô cùng sôi nổi —— ăn cơm với người khác thì lạnh lùng, nhưng lúc hai cái núi băng này đứng với nhau thì sao có vẻ hợp thế!
Phàn Vân Cảnh nhạy bén, nhận thấy được tầm mắt tràn đầy ẩn ý kia.

Đôi mắt vừa nhiễm chút ấm áp chợt lạnh xuống, ánh mắt lướt qua sắc bén như dao, tràn ngập nguy hiểm.

Hai người ở trong giới giải trí cũng đủ lâu để hiểu, lập tức dời mắt, làm bộ cái gì cũng không biết thảo luận về các học viên.

Thời gian trôi qua chỉ có 2 giây, tốc độ quá nhanh khiến người ta khó mà nhìn ra được.

Cho nên dù Lộ Thiên Tinh ngồi bên hay khán giả xem trực tiếp cũng không phát hiện gì.

Chỉ có Liêu Thanh Minh và Thôi Mộng Tuyết biết, không dám hó hé.

Âm thanh trong trẻo lần nữa vang lên, người đàn ông từ tốn thong thả, hơi thở trầm ổn an ủi người bên cạnh thắng thua không quan trọng —— vì hôm nay học viên chọn lọc vẫn thất thế như cũ.

Lộ Thiên Tinh ném bút lên bàn, bóp bóp tay: "Không sao, tôi đã đoán trước được rồi.

Bây giờ tôi đang lo Lưu Vân Trường giở trò quỷ đây."
Nghĩ, Lộ Thiên Tinh đột nhiên quay đầu nhìn Phàn Vân Cảnh, sắc mặt bất biến nhưng đáy mắt lại ẩn chứa chờ mong.

Phàn Vân Cảnh lần đầu tiên hưởng thụ loại đãi ngộ này, hận không thể xoa đầu nói hết tất cả cho cậu.

Nhưng mà vẫn cố kiềm: "Lưu Vân Trường nói vẫn chưa chắc lắm, mãi không chịu nộp kịch bản nên tôi không rõ."
Lộ Thiên Tinh: "......!Đúng cái kiểu của anh ta."
Phàn Vân Cảnh chỉ cảm thấy bộ dáng già đời này rất đáng yêu.

Không nhịn được xoa đầu cậu, ghé sát nói: "Yên tâm, nếu biết thì tôi sẽ nói cho cậu ngay."
Hơi thở phả vào vành tai, mang theo âm thanh khàn khàn truyền tới đại não, làm dây thần kinh cậu trở nên tê dại.

Lộ Thiên Tinh đứng hình trong chớp mắt, ngay lập tức tạc mao, tức giận hất tay hắn ra, trừng mắt nói: "Đừng có đụng vào đầu tôi!"
Phàn Vân Cảnh cười nhẹ: "Được rồi."
Lộ Thiên Tinh đẩy hắn: "Tránh xa tôi ra một chút!"
Phàn Vân Cảnh thuận thế dịch ra sau: "Được rồi."
Động tĩnh lớn như thế khiến Thôi Mộng Tuyết cùng Liêu Thanh Minh muốn bỏ qua cũng không được, chỉ có thể giả vờ hoang mang quay đầu nhìn qua.

Lộ Thiên Tinh đối diện với hai người, phát hiện mình thế mà lại bùng nổ.

Cậu dừng một chút, quay lưng không thèm so đo với nam chính nữa.

Tay trái chống cằm che hơn phân nửa khuôn mặt của mình, tay phải nhặt bút lên tiếp tục ghi chép biểu hiện của học viên, cố dời đi lực chú ý của bản thân.

Phàn Vân Cảnh dựa lưng vào sô pha, nhìn thanh niên tặng mình cái ót.

Ánh mắt lướt từ ngón tay thon dài chống cằm của cậu, đến những sợi tóc đen nhánh, không cản được ý cười.

Giận rồi.

Thật đáng yêu.

Thôi Mộng Tuyết lẫn Liêu Thanh Minh đều thấy được có gì đó không thích hợp, ngay cả dân mạng cũng "???" Có chuyện gì thế tui là ai đây là đâu?
Một lúc sau, có fan run sợ hỏi: "Mới nãy là gì thế? Không biết tui mù hay sao chứ mọi người có thấy những gì tui thấy không?"
"???Tôi thuộc nhà Minh Tinh CP đây, xin hỏi có chuyện gì vậy?"
"Lầu trên thiệt là.

Đây cũng vậy.

Cho nên..

Liêu Thanh Minh tại sao anh chỉ ngồi hóng hớt thôi thế hả!!"
"Được rồi các bác, đây chỉ là bạn bè đùa giỡn thôi.

Có cần phải suy nghĩ vẩn vơ thế không?."
"Nói đi nói thì cái ánh mắt của ông giám khảo khách mời nào không thích hợp! Đcm y chang như bạn trai tui đang nhìn tui!"
"Là bạn phải hông? Là bạn đúng chứ? Chắc là bạn nhỉ?"
"Bình tĩnh! Vị này là cái vị địa chủ ngày nay đấy! Chắc chắn là tình anh em! Các fan CP đừng manh động hãy tin tôi!".
 
Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi
Chương 23


Cư dân mạng bàn luận sôi nổi, cuối cùng fan Only vẫn chiếm thế thượng phong.

Bọn họ dùng lí do "Tầng lớp địa chủ mà mấy người dám làm càn à" "ánh mắt đấy thì tụi tui cũng làm được" "bạn bè giỡn nhau thôi nghĩ với vẩn" để hạ bệ fan CP.

Trong đó có Minh Tinh CP đục nước béo cò sôi nổi tỏ vẻ: "Nhà này mới Real." Đánh CP mới lên tan thành mây khói.

Mà trong phòng nghỉ, Phàn Vân Cảnh yên tĩnh ngồi thưởng thức thu hồi tầm mắt.

Nói với Liêu Thanh Minh và Thôi Mộng Tuyết: "Hôm nay học viên chọn lọc vẫn bị động, thầy Lộ có hơi sốt ruột."
Hai vị giám khảo ngẫm một chút, Liêu Thanh Minh mở lời trước, an ủi nói: "Mấy ngày vừa rồi học viên chọn lọc cũng đã tiến bộ rất nhiều, số phiếu bầu cũng tăng rõ riệt."
Thôi Mộng Tuyết cũng nói: "Đúng vậy, tiến bộ nhanh như thế chứng tỏ áp lực sẽ đưa tới bùng nổ, thầy Lộ dừng lo quá."
Tay quay bút bi của Lộ Thiên Tinh dừng một chút, trả lời: "Ừm, nếu Lưu Vân Trường không làm gì nữa thì tôi sẽ không lo lắng."
Liêu Thanh Minh dời đề tài, bừng tỉnh nói: "Suýt nữa quên mất, nếu chia chúng ta ra thành đội rồi thì chắc là đạo diễn đã dự định hình phạt gì nếu thua rồi phải không?"
Thôi Mộng Tuyết cắn răng nói: "Giờ ai cũng biết tôi đang giảm béo rồi, nếu anh ta dám để tôi ăn thịt nữa thì tôi sẽ kéo anh ta chết chùm."
"Đừng tự dọa mình chứ."
"Lỡ như chúng ta bị lộ bí mật hay nhược điểm gì đó? Chắc là không đâu nhỉ?"
"......"
Hai người tôi một câu bạn một câu thành công đánh trống lảng, ngay cả dân mạng cũng bắt đầu tò mò sau khi xác định thắng thua sẽ ra sao.

Sôi nổi tỏ vẻ quất hết, vì bọn họ rất rõ mọi thứ về thần tượng của mình!!
Bầu không khí dần trở nên vui vẻ, cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Lộ Thiên Tinh mới thở nhẹ, Phàn Vân Cảnh nhìn thấu được.

Lần này hắn bảo trì khoảng cách an toàn hơn, thấp giọng: "Xin lỗi, không biết cậu nhạy cảm như thế, lần sau tôi sẽ chú ý."
Lộ Thiên Tinh: "......"

Tuy bảo lỗ tai cậu thật sự mẫn cảm, nhưng từ miệng của đối phương nói ra sao giống biệt nữu thế?
Phàn Vân Cảnh không đợi cậu trả lời, lại hỏi: "Giận sao?"
"Không có." Lộ Thiên Tinh tức giận nói: "Tôi muốn xem thi đấu, đừng nói chuyện với tôi."
Phàn Vân Cảnh cong môi, nghe lời ngồi thẳng người, không tiếp tục nói nữa.

3 giây sau, Lộ Thiên Tinh lén liếc sang, xác định đối phương thật sự đang xem thi đấu mới chậm thả lỏng giây thần kinh đang căng chặt.

Ở cạnh nam chính làm tinh thần cậu căng thẳng, dù hắn làm gì cũng có phản ứng lớn, cuối cùng bản thân lại ăn đủ.

Như vậy không được, cậu nhất định phải thích ứng.

Không thể bị nam chính dắt mũi!
Lộ Thiên Tinh yên lặng tự cổ vũ, lật sang trang giấy khác, làm bộ chuyện gì cũng chưa hề xảy ra tiếp tục xem thi đấu.

Phàn Vân Cảnh nói rằng học viên chọn lọc đang thất thế là không hề sai, chỉ có một ngày để luyện tập thì không thể bù lại khoảng cách giữa họ và thực tập sinh được.

Không phải nói học viên chọn lọc kém, có nhiều người xuất thân nhà nghề, thiên phú tốt, nhưng điểm yếu chí mạng là không có kinh nghiệm trên sân khấu.

Mà thực tập sinh hệ chính quy ngoài việc học thanh nhạc, vũ đạo trong công ty thì còn luyện tập năng lực cơ bản này của một nghệ sĩ, dần dần thì kinh nghiệm tích lũy khá nhiều.

Hơn nữa..

học viên chọn lọc chỉ có một sở trường, thực tập sinh thì toàn năng hơn, chênh lệch lại càng rõ ràng.

Nữ chính lên sân khấu trước, nếu cô chiến thắng thì số lượng học viên chọn lọc được qua vòng sẽ tăng lên.

Mà đương nhiên là cô ta sẽ qua rồi, nói cách khác hôm nay có 4 học viên qua vòng.

Lộ Thiên Tinh ấn ấn bút bi lên trán, tính toán trong lòng —— ít nhất cũng thêm 1 người, không tồi.

Trên sân khấu, thực tập sinh chính quy đã hoàn thành biểu diễn.

Cậu vô cùng tự tin với màn biểu diễn của mình, biểu tình lúc thoáng nhìn qua nữ chính vô cùng cao ngạo phấn khích, cứ như con chim công xòe cái đuôi lớn của mình phô bày hết nhan sắc áp chế đối phương.

Thường Nhã vẫn bình tĩnh, xách váy đi đến dưới ánh đèn.

Hôm nay cô mang một chiếc váy màu bạc hà, trên sân khấu phun khói mù mịt, tiên khí mười phần.

Chưa bắt đầu biểu diễn đã dùng nhan sắc đánh một cái vào mặt người xem.

Cô che ngực khom lưng cúi chào, rồi chỉnh lại tai nghe, gật đầu với ban nhạc.

Cơ thể cô thả lỏng, tay đưa lên cao làm thế hoa lan —— vậy mà lại là múa.

Thường Nhã tốt xấu gì cũng là học viên nổi danh của Tân Tinh Tú, người xem không khỏi có chút mong đợi đối với cô.

Dân mạng tha thiết bày tỏ "chị gái đẹp quá đi".

Thường Nhã hoàn toàn không phụ lòng người xem.

Dáng người tao nhã, uyển chuyển nhẹ nhàng.

Thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện xoay tròn dưới ánh đèn, dù lên xuống theo nhịp cũng không bị ảnh hưởng tới hơi thở.

Ca khúc cô đang múa thuộc loại nhạc nhẹ, vừa thê lương vừa nhu mỹ.

Phối hợp với chiếc váy màu bạc hà trong màn sương trắng mờ ảo cứ như nàng tiên trong giấc mơ.

Cuối cùng, Thường Nhã lưu loát kết thúc với tư thế chéo cúi chào, lần nữa ngẩng đầu lên khóe mang đã ngấn nước, có vẻ như vẫn còn nhập tâm với bài hát.

—— đây là biện pháp tốt nhất mà Thường Nhã nghĩ đến.

Tài năng trong Tân Tinh Tú không thiếu, dù là múa hay hát hay sáng tác đều sẽ có người nổi bật.

Mà đến giờ cô vẫn chưa chắc chắn tài khoản "Người Tốt Không Ăn Cá" rốt cuộc có bao nhiêu nhạc phổ trong tay, không thể dùng mấy bài hát kia để thiệt lập nhân thiết nữ nhạc sĩ được.

Kế hoạch này có ảnh hưởng rất lớn tới màn thi đấu của cô, bởi vì nếu không có đặc điểm nổi nào thì sẽ rất nhanh bị đào thải.

Sau đó cô khó mà tiếp cận Phàn Vân Cảnh, Lộ Thiên Tinh, Liêu Thanh Minh và Âu Lương Thân.

Cho nên cô cần phải tranh thủ ngay bây giờ.

Cuối cùng cô lựa chọn diễn xuất —— coi như tiến quân vào giới điện ảnh, trải thảm đến với Liêu Thanh Minh.

Thường Nhã khom lưng chào kết thúc màn biểu diễn, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt xen lẫn lau nước mắt, đi ra sau sân khấu đợi kết quả.

Chỉ cần qua vòng này cô sẽ có thể tham gia huấn luyện, tiếp cận được Âu Lương Thân.

Tuy không biết làm sao hắn có được tờ đơn đăng ký thi tuyển, nhưng bây giờ hắn không hắc hóa nên càng dễ tiếp cận, coi như là tin tốt.

Nghĩ, Thường Nhã chợt ngẩng đầu lên, tỏ vẻ vui sướng nhận phiếu qua cửa.

Vòng loại thứ 2 kết thúc êm đẹp.

Học viên chọn lọc có 4 người được đi tiếp, phía chính quy thì 6 người, đội chọn lọc vẫn dẫn sau.

Thôi Mộng Tuyết trêu ghẹo nói: "Chênh lệch ngày càng nhỏ rồi, lỡ vòng sau mà bị vượt thì tiêu."
Liêu Thanh Minh cũng gật đầu nói: "Năng lực học viên chọn lọc rất tốt, có một học viên thể hiện khá xuất sắc đấy, tốt nghiệp trường Nghệ Thuật à?"
Lộ Thiên Tinh giật giật mí mắt, thản nhiên nói: "Anh cảm thấy cô ta tốt sao?"
Liêu Thanh Minh trầm ngâm nói: "Đúng thế.

Mở đầu đã biết cách thu hút sự chú ý của khán giả, khả năng duy trì cao, nếu làm diễn viên nhất định sẽ nhập vai nhanh và lâu, hạt giống tốt đấy."
Nói, Liêu Thanh Minh lại có vẻ suy tư, một lúc sau mới ngẩng đầu tiếp tục nói: "Dạo này về mảng diễn viên có vấn đề, hôm nay coi như có thu hoạch, thầy Lộ nhặt được bảo bối rồi nha."
Lộ Thiên Tinh bình tĩnh, nghĩ thầm mị lực của nữ chính trâu bò thật.

Dù không nhất định phải người gặp người yêu nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân làm người qua đường.

Liêu Thanh Minh này rõ ràng bị trúng chiêu rồi.

Không biết nam chính....!Lộ Thiên Tinh quay đầu nhìn về phía người nào đó, liền thấy đối phương đang ngồi bóc vỏ quýt, nhận ra tầm mắt của cậu còn đưa cho cậu một nửa, có vẻ như không nghe được lời khen vừa rồi cho nữ chính.

Lộ Thiên Tinh hoài nghi nhìn hắn, kết quả bị quýt chua díu lưỡi, bực bội ném phần còn lại cho hắn.

Phàn Vân Cảnh ăn thử một múi cũng lặng người, móc ra hai viên kẹo bạc hà xin lỗi.

Cảnh tượng này làm cho dân tình dậy sóng, Minh Tinh CP vô cùng đau đớn tỏ vẻ: "Tại sao anh lại có thể tổn thương Tinh Tinh! Anh không biết mấy ngày trước loại con gái kia làm Tinh Tinh bị mắng thảm hả!"
"Tinh Tinh muốn ly hôn! Quá đáng lắm rồi!"
"Ảnh không biết mà, với lại yêu nhau lắm cắn nhau đau đó biết hong.

Bình tĩnh bình tĩnh."
"Lầu trên đủ rồi đấy, Minh Tinh CP cái gì chứ? Mới tham gia chung một chương trình, nói với nhau có vài câu thôi mà làm quá lên thế?"
"Thế cô có biết vì sao lại cùng tham gia không? Vì đề cử!"
"Ha hả, theo tôi biết thì đạo diễn phải nhờ mối trong nhà mới lôi được Tinh Tinh tới đấy."
"Lộ Thiên Tinh nói với phóng viên rằng vì Liêu Thanh Minh đề cử nên ảnh mới quyết định đồng ý, sao?"
"Fan CP không biết lời chỗ mà nói à? Đây là kênh riêng của Tinh Tinh cảm ơn."
Fan nói qua nói lại, quần chúng ngồi hóng cũng tỏ vẻ: "Có phải sắc mặt Lộ Thiên Tinh vừa thay đổi không? Chắc là cậu ta thật sự không thích học viên này rồi."
"Lúc nào cũng hoài nghi như thế không phải sẽ làm khó học viên sao?"
"30 chưa phải là Tết đâu bà con."
"Mà học viên kia hôm nay thể hiện tốt thật, hơn nữa nhan sắc thuộc dạng đỉnh luôn! Tôi cho một phiếu!"
"Tôi lạ thiệt, vốn định hóng drama thôi mà tự dưng tọt vô group fan của chị gái rồi? Lộ Thiên Tinh đừng làm chị gái khó xử nữa!"
Vì thế, Lộ Thiên Tinh đang vô tội vạ ăn kẹo đột nhiên phát hiện —— giá trị thù hận tăng lạ thường!
Tại sao lại thế?
Lộ Thiên Tinh hỏi hệ thống, sau khi hiểu ra mọi chuyện, hoàn toàn sáng tỏ.

Quan hệ giữa vai chính và pháo hôi chính là đại biểu đỉnh hình cho câu 1 mày sống 2 tao chết.

Nữ chính thất thủ thì cậu lên cơ, nữ chính lên cơ thì cậu thất thủ.

Cho nên chỉ cần nữ chính ngày càng nổi tiếng, mình giả vờ chán ghét một chút là giá trị thù hận bay thẳng vào tay!
Sao trước kia không nghĩ tới cái này! Cách này dùng tốt hơn tự hắc nhiều!
Lộ Thiên Tinh nhai nhai kẹo, tâm tình nặng nề bị quét sạch không còn một hơi, một lần nữa bừng sáng như nắng hạ.

Ngay lúc đó vang lên tiếng gõ cửa, nhân viên công tác đội mũ in hình ngôi sao năm cánh màu vàng đi vào.

Sau khi thông báo rõ tình hình các học viên, 4 vị giám khảo tỏ vẻ hiểu rõ, chào tạm biệt rồi đường ai nấy đi, trở về phòng đợi của đội mình.

Ngày mai là Vòng loại thứ 3, không khí căng thẳng nhiều hơn so với hôm qua.

Bên chọn lọc không cần Lộ Thiên Tinh nói gì, các học viên đều đã cổ vũ bản thân, tự giác luyện tập.

Lộ Thiên Tinh vừa lòng gật đầu, lại nhìn 4 học viên đã qua vòng.

Ánh mắt Thường Nhã sáng lấp lánh, bộ dáng vui vẻ nhìn thần tượng.

Cô dường như biết bản thân không được hoan nghênh, cố ép cảm xúc mình xuống, bàn tay siết lấy góc áo càng làm người xem thêm đau lòng.

Lộ Thiên Tinh xem cười lạnh, đột nhiên cảm thấy có thể đường đường chính chính đối mặt với loại bạch liên bông này thật sự quá sướng rồi!.
 
Sau Khi Xuyên Thành Sao Hot, Nam Chính Và Nam Phản Diện Đều Trở Thành Fanboy Của Tôi
Chương 24


Cậu làm bộ không nhìn thấy Thường Nhã, đưa 4 học viên ra khỏi phòng nghỉ, đứng ngoài cửa lãnh đạm nói: "Đã qua vòng rồi, có một đạo lý không cần tôi nói mọi người cũng tự hiểu."
"Chiến thắng bây giờ không có nghĩa là chiến thắng về sau.

Mọi người sẽ phải đối mặt với những vòng loại tàn khốc hơn nhiều.

Sơ ý sẽ biến kẻ chủ động thành kẻ bị động.

Vậy nên tất cả cần phải nghiêm túc luyện tập, điều chỉnh phong độ lên mức tốt nhất, kiêu ngạo thì cút ngay."
Lộ Thiên Tinh không nể nang nhìn nữ chính chốt một câu.

3 học viên khác yên lặng cúi đầu không dám nói lời nào.

Thường Nhã cắn môi, cũng cúi đầu theo, chỉ là tay siết góc áo càng thêm chặt, cư dân mạng đau lòng không thôi, chửi bới Lộ Thiên Tinh dám bạo lực ngôn ngữ làm khó học viên.

"Tôi không nhìn nổi nữa, bộ anh ta hận con gái lắm à?"
"Chỉ vì một chuyện nhỏ mà bị ghi thù đến tận bây giờ?"
"Lộ Thiên Tinh nhỏ mọn không xứng làm thần tượng, tởm thiệt."
"Tôi đã nghe nhạc của anh ta nhiều năm rồi, thật không ngờ anh ta là loại người này."
"Đây rõ ràng là coi thường nữ giới phải không? Cứ tưởng hát hay là ngon."
Sau đó chủ đề chuyển sang kì thị giới tính, dẫn đến ngày càng nhiều tranh luận.

Đúng lúc này, Phàn Vân Cảnh hiếm khi lại mở miệng, trầm giọng nói: "Nhân tiện tôi cũng muốn nói một câu.

Nếu muốn ở lại thì phải tự hỏi năng lực của mình có đủ không, đừng có mượn đường tắt.

Tân Tinh Tú không có cửa sau đâu, cho nên cũng không cần vô tình gặp được tôi, đúng không Thường Nhã?"
Phàn Vân Cảnh còn tàn nhẫn hơn Lộ Thiên Tinh, nêu thẳng tên họ giữa phát sóng trực tiếp không chút lưu tình.

Cư dân mạng vừa mới tức giận đột nhiên im bặt, sau đó mới hàng loạt "???" Khiếp sợ nói: "Vl thông tin lớn bà con ơi!"
"Để tôi nói trước, vị giám khảo này là nhà đầu tư của Tân Tinh Tú.

Là người xếp hạng số 1 trong bảng xếp hạng đại gia, người đàn ông kim cương độc thân nổi tiếng trong ngành kinh doanh, phụ nữ muốn gả cho anh ta trải dài 3 vòng địa cầu đấy."
"Cho nên vị này sẽ không nói dối chỉ vì một tân binh.

Thiệt hả trời? Có người định bán sắc đi cửa sau nhưng bị từ chối nên bám dai như đỉa?"
"Nói thật, tôi đứng về phía ngài nhà giàu, cái thân tiền tỉ của anh ta muốn b*p ch*t một tân binh còn dễ hơn Lộ Thiên Tinh, không cần xạo l làm gì."
"Đợi chút, mấy người còn nhớ lần đầu Lộ Thiên Tinh gặp tân binh hong? Lộ Thiên Tinh từng nói là bản thân rất ghét người giả vờ đáng thương đó!!"
"Đậu má, hình như tôi phát hiện ra gì đó! Cho nên người kia móc nối với Lộ Thiên Tinh không thành công nên chuyển sang ngài nhà giàu???"
"Mẹ ơi, nhiều drama quá hít không nổi.

Nhưng mà hình như Lộ Thiên Tinh còn kinh ngạc hơn chúng ta nữa, cứ nhìn chằm chằm ngài nhà giàu kìa."
"Chắc là không ngờ tân binh vừa bám lấy mình vừa chạy theo ngài nhà giàu, số khổ thật."
"Coi cái mặt kinh hoàng kìa, thương quá đi."
"......"
Lộ Thiên Tinh có kinh hoàng đâu, mà là quá kinh hoàng đấy chứ.

Cậu hoàn toàn không ngờ nam chính sẽ không nể nang, tàn nhẫn hơn cả mình, dám công khai ngay trong khi phát sóng!
Đcm tình hình gì đây? Nam chính nữ chính định chuyển qua thể loại tương ái tương sát à? Hay là công lược thất bại làm nam chính hắc hóa?
Hôm qua trên hành lang, Lộ Thiên Tinh đã chứng kiến nam chính từ chối nữ chính rồi, chỉ là nam chính không có hứng thú thôi.

Mà giờ sao lại thế này? Cốt truyện có bẻ lái cũng đừng có bẻ luôn cổ tôi chứ!
Lộ Thiên Tinh hoang mang, quên sạch lời thoại chuẩn bị nói với nữ chính, thẫn thờ nói: "Tới phòng tập đi."
Cậu xoay người đi trước, Phàn Vân Cảnh thấy vậy cũng đi theo.

Hai vị giám khảo chủ động phá vỡ cục diện bế tắc, các học viên thở phào vội vàng đi cùng, vô ý thức tránh xa Thường Nhã.

Nếu nói vừa nãy Thường Nhã đang buồn bã cúi đầu, thì bây giờ đã biến thành kinh hãi, cả đường đi không dám ngẩng đầu lên.

Cô chưa bao giờ nghĩ sự việc sẽ méo mó thế này!
Lần trước thất bại, cô tưởng Phàn Vân Cảnh tính cách đa nghi, muốn mình chứng minh mới hợp tác.

Cho nên sau hậu trường cô thường đến bắt chuyện với hắn rất nhiều lần.

Kế hoạch của cô vốn là khiến cho Phàn Vân Cảnh chú ý đến mình, vừa bắt đầu thì đối phương chưa có hảo cảm nên chưa động tâm.

Chỉ cần 1 phần nhỏ để tâm của hắn thôi, cô cũng sẽ tận dụng cơ hội này lấy vị trí quán quân Tân Tinh Tú rồi kí với hắn hợp đồng, trở thành nghệ sĩ đầu tiên trong công ty của hắn.

Chỉ cần bước này thành công thôi, những bước tiếp theo sẽ thuận lợi hơn, công lược xong nam chính sẽ được thưởng thêm nữa.

Đây vốn dĩ là kế hoạch của cô..

Nhưng mà..

nhưng Phàn Vân Cảnh, sao hắn dám! Hắn dám nói ra mọi thứ trước mặt mọi người! Chẳng lẽ hắn căn bản không hề dự tính hợp tác với mình sao? Rốt cuộc là sai ở đâu...!
Thường Nhã tức đỏ mắt, đột nhiên nhớ tới gì đó làm cả người đều chấn động —— hay là Lộ Thiên Tinh?
Đúng rồi! Chắc chắn là anh ta! Anh ta thường xuyên gặp Phàn Vân Cảnh, dù không thân những cũng sẽ nói đôi ba câu.

Không chừng anh ta vẫn nhớ được vụ nhạc phổ của mình nên nói với Phàn Vân Cảnh.

Phần Vân Cảnh cho rằng cô là loại muốn hưởng chứ không muốn làm, lại còn dốt nát nên mới không muốn hợp tác với mình! Vậy nên mới phát sinh sự việc hôm nay!
Đúng, là anh ta, chắc chắn là anh ta!
Thường Nhã quay xe không kịp, nếu biết chuyện sẽ thành ra thế này thì cô nhất định sẽ cẩn thận hơn, tuyệt đối không vội vàng công lược ngay ngày đầu tiến vào trò chơi.

Còn..

Lộ Thiên Tinh là loại đàn ông hẹp hòi tự phụ, rồi còn lắm mồm nữa, đồ đáng ghét!
Trong một thời gian ngắn, Thường Nhã thành công đẩy hết nguyên nhân khiến mình thất bại lên người Lộ Thiên Tinh.

Lửa hận đốt lòng muốn lườm chết đối phương.

Nhưng..

cô buông góc áo bị siết chặt, lại tự cầm tay mình, móng tay sắc nhọn đâm vào da thịt làm cô tỉnh táo hơn chút ít.

Nhưng cô không có khả năng chống lại Lộ Thiên Tinh, thậm chí còn cần phải công lược anh ta!
Thường Nhã chán ghét muốn rời trò chơi, nhưng nghĩ đến phần thưởng 3000 vạn hệ thống hứa hẹn lại không nỡ.

3000 vạn đó, tiền lương đúng hạn mỗi tháng còn không bằng.

Nhịn một chút, đợi cô công lược được Lộ Thiên Tinh thì sẽ trả thù, cứ đợi đó!
Để xem vẻ mặt của anh ta lúc đấy sẽ như thế nào.

Cạch ——
Tiếng chốt cửa mở vang lên, đoàn người lần lượt bước vào phòng tập.

3 học viên đã qua vòng hôm qua đang tập giãn cơ, ngồi trên thảm yoga học theo động tác của giáo viên.

Thầy dạy nhạc ngồi bên cạnh uống trà, thấy bọn họ bước vào: "Hôm nay nhiều người đấy, tập à?"
Lộ Thiên Tinh: "Vâng, thầy vất vả rồi."
Thầy dạy nhạc cười gật đầu, đặt chén trà xuống vẫy tay với mấy học viên: "Đến đây, mỗi người hát một câu cho tôi nghe một chút."
Các học viên lập tức đi đến.

Thường Nhã đi sau cùng, nhìn như bình tĩnh nhưng thật ra đã bị biến thành kẻ lạc loài, không ai thèm nói chuyện cùng.

Lộ Thiên Tinh quay đầu nhìn Phàn Vân Cảnh, vẻ mặt khó hiểu.

Nam chính, anh sẽ hối hận.

Phàn Vân Cảnh đang nhìn các học viên tập yoga, cảm nhận được tầm mắt của cậu thì nhìn lại, hỏi: "Làm sao vậy?"
"Không có gì." Lộ Thiên Tinh thu hồi tầm mắt, xoay người bước về phía cửa sổ.

Phòng tập khá lớn, bỏ qua phần gương ở 2 bên thì còn có bệ cửa sổ có thể ngồi nghỉ ngơi.

Lộ Thiên Tinh lúc nào cũng ngồi ở đây sau khi phát sóng xong, còn lâu mới chịu đổi chỗ.

Thầy vũ đạo tập xong thì mò qua nói: "Lát nữa sẽ vào tập vũ đạo cơ bản, thầy Lộ cũng tập chung đi? Vận động cơ thể một chút."
Lộ Thiên Tinh nhìn vẻ mặt của học viên, lạnh nhạt cự tuyệt: "Không!"
Thầy vũ đạo có chút tiếc nuối: "Vận động cho khỏe người mà..

Này cậu, đẩy tay lên! Không được cong! Đừng có lười!" Âm thanh hung bạo như tiếng gầm của khủng long làm học viên giật mình, sau đó mới vỗ tay nói: "Nghỉ 5 phút, lát nữa vào tập."
Vừa hết câu, 3 học viên đã lập tức nằm liệt xuống thảm yoga, thở không ra hơi như sắp ngỏm luôn rồi..

Lộ Thiên Tinh cách khá gần thảm Yoga, thiếu niên vùi đầu, ôm con gấu để điều chỉnh trạng thái, một lúc sau mới ổn định tinh thần, mặt còn hơi đỏ ngẩng đầu lên.

Sau đó trên đỉnh đầu nở hoa nhỏ, vui vẻ thốt lên: "Thầy Lộ!!"
Hắn kích động, chống tay đứng dậy, vì cái eo không còn sức nữa, rắc một tiếng, Ân Lương Thần kêu thảm gục ngã.

Lộ Thiên Tinh sửng sốt một giây, đột nhiên duỗi tay che mắt, bả vai run rẩy.

Ân Lương Thần ngẩng lên nhìn người đang ngồi trên bệ cửa sổ, một tay để trên đầu gối, một tay che mắt cười rất vui vẻ.

Khóe môi không nhịn được nở nụ cười vui sướng, rồi lại ngượng ngùng hoa si.

Thiếu niên đỏ mặt nhìn thanh niên dưới ánh nắng nhẹ che mắt cười, y chang mấy cái cảnh lãng mạn trong phim thần tượng.

Nhưng ——
Một cái bóng lớn đột nhiên che đi ánh sáng kia, nam nhân mang sơ mi đen bước lên, cơ thể bao phủ thanh niên đang dựa vào cửa sổ, âm thanh bình tĩnh nhưng nguy hiểm: "Có vẻ như thầy Lộ đang rất vui?".
 
Back
Top Bottom