Đam Mỹ Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 40


Tần Sóc từ từ mở mắt ra.

Thần trí của hắn cuối cùng cũng đã trở về.

Nỗi đau kìm nén bấy lâu nay cứ quẩn quanh ở sâu trong tâm trí hắn dường như đã vơi đi… không còn nữa.

Tần Sóc cúi đầu nhìn nấm nhỏ trong lòng mình, sâu trong lòng hắn có chút hài lòng.

Tối qua, hắn thật sự chẳng nhớ được bao nhiêu, chỉ nhớ nấm nhỏ hồng hồng vừa khóc vừa gọi hắn: “Tần Sóc, còn muốn!”

Tần Sóc v**t v* mặt nấm nhỏ.

Hắn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn rồi.

Đêm qua, chính hắn là người mất kiểm soát và đã ép buộc Tiểu Bạch, Tiểu Bạch… Tiểu Bạch có bằng lòng không?

Tần Sóc nhẹ nhàng vén chăn trên người cả hai lên.

Cơ thể mảnh khảnh và trắng nõn của Tiểu Bạch thê thảm không nỡ nhìn.

Lương tâm Tần Sóc vô cùng cắn rứt, hắn cũng là lần đầu nên không có kinh nghiệm gì, hắn không cố ý làm Tiểu Bạch bị thương.

Tần Sóc cẩn thận đặt Tiểu Bạch trong vòng tay mình xuống giường, đắp kín chăn cho cậu rồi đi tìm Tống Tử Ngộ.

Vừa đi ra, Tống Tử Ngộ đã ngồi chờ hắn ở cửa: “Tỉnh rồi?”

Tần Sóc: “…Ừm.”

“Được rồi, đừng giả vờ nghiêm túc, tối hôm qua tôi nghe rất rõ luôn ấy.”

Tần Sóc: “…”

Muốn giết người!

Tần Sóc cắn chặt hàm răng, vô cảm nhìn Tống Tử Ngộ.

Tống Tử Ngộ: “…”

“Đệch, ông chủ này, tôi đùa chút thôi mà, cậu cũng biết hiệu quả cách âm này rồi đó.”

Vẻ mặt của Tần Sóc hơi dịu đi.

Hắn hỏi: “Cậu có thuốc kia không?”

Tống Tử Ngộ cố ý hỏi: “Thuốc nào, thuốc gì?”

Tần Sóc: “Thuốc cho Tiểu Bạch, vết trầy trên người, và…”

Tần Sóc dừng lại, nhìn Tống Tử Ngộ đầy nguy hiểm.

Tống Tử Ngộ nhìn thấy vết máu đo đỏ trên cổ của Tần Sóc, anh ta cười nói: “Không ngờ nha, Tiểu Bạch nhiệt tình thật đó.”

“Chờ chút, tôi đi lấy thuốc cho cậu.”

Tống Tử Ngộ đi một hồi mới quay lại.

Anh ta đặt ba loại thuốc vào tay Tần Sóc: “Loại thứ nhất dùng để uống, bồi bổ thể lực; loại thứ hai dùng để bôi vết thương; loại thứ ba, chắc Tần tướng quân của chúng ta hiểu rõ chứ nhỉ.”

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc nhận lấy thuốc, xoay người chuẩn bị rời đi.

Tống Tử Ngộ hỏi: “Bây giờ cậu cảm thấy thế nào rồi?”

Tần Sóc thử cảm nhận: “Rất tốt.”

“Tôi về coi Tiểu Bạch trước, chuyện của tôi thì nói sau.”

“Ừm, nhớ tới tìm tôi.”

Tống Tử Ngộ vẫy vẫy tay, cười nói: “Tần Sóc, chúc mừng nhé!”

Tần Sóc khựng lại, rồi lại tiếp tục đi.

Hắn đẩy cửa bước vào, Tiểu Bạch vẫn chưa thức dậy.

Tần Sóc cẩn thận kéo chăn lên, bế Bạch Cô Cô còn đang ngủ say vào phòng tắm tắm rửa cho cậu.

Tối hôm qua hắn rất loạn nên không chăm sóc tốt cho Tiểu Bạch, cũng không cho cậu tắm.

Tần Sóc có hơi hối hận. Hắn cúi đầu hôn lên trán Tiểu Bạch, thì thào nói: “Sau này sẽ không vậy nữa.”

Tắm rửa xong, Tần Sóc bôi thuốc cho Bạch Cô Cô xong xuôi mới đặt cậu trở lại giường, đắp kín chăn cho cậu và để lại lời nhắn. Sau đó, hắn đứng dậy đi tìm Tống Tử Ngộ.

Tống Tử Ngộ vẫn đợi hắn trong phòng thí nghiệm.

Tần Sóc bước vào, đối phương lập tức quan tâm hỏi: “Yo, không nỡ đi hả?”

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc vô cảm nhìn anh ta, sau đó chậm rãi ngồi xuống ghế.

Tống Tử Ngộ không chịu nổi ánh mắt của Tần Sóc, giành nói trước: “Lượng độc mà hôm qua cậu trúng phải hẳn là đủ để làm cậu bạo động ngay lập tức. Nếu chuyện đó xảy ra, cậu có thể sẽ bị hoàng đế bệ hạ bắn chết tại chỗ…”

Tống Tử Ngộ nói tiếp: “Nhưng mà độc trong người cậu dường như đã bị thứ gì đó hấp thụ. Tuy nồng độ không thay đổi nhưng các triệu chứng của cậu rõ ràng đã thuyên giảm.”

“Còn thuốc kia.” Tống Tử Ngộ nháy mắt nói: “Liều lượng của thuốc đó đủ khiến cậu đ*ng d*c tại chỗ, cậu về được đây cũng không dễ dàng gì.”

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc nhớ Tiểu Bạch khóc trên xe, hắn nhớ cậu nắm chặt tay mình, một dòng nước ấm áp không ngừng truyền vào trong cơ thể hắn.

Tần Sóc biết, chính Tiểu Bạch đã dùng linh khí của mình để áp chế hắn.

“Tình trạng thể chất của cậu bây giờ như thế nào?” Tống Tử Ngộ hỏi.

Tối hôm qua có kết quả kiểm tra, anh ta cũng chỉ mới biết với các chỉ số này thì Tần Sóc sẽ không xảy ra chuyện gì. Với cả hai người đang làm chuyện người lớn nên anh ta không tới quấy rầy.

Tần Sóc cảm nhận thử, rất tốt.

“Tôi cảm thấy cơ thể hiện tại của mình tràn đầy sức mạnh, tinh thần lực dường như cũng sung mãn chưa từng có, cảm giác bức bách ở sâu trong thức hải cũng…”

Tần Sóc nói nửa chừng thì đơ ra.

Tống Tử Ngộ đang nghe: “Hả?”

Tần Sóc nói: “Tống Tử Ngộ, cậu đoán đúng rồi.”

“Gì cơ?”

Anh ta chẳng thể theo kịp suy nghĩ của Tần Sóc?

“Tinh thần thể của tôi biến dị rồi.” Vẻ mặt Tần Sóc tràn đầy sự khiếp sợ và không thể tin được.

“Cái gì?” Ở Đế quốc chưa từng có trường hợp tinh thần thể biến dị: “Vậy tinh thần lực thì sao?”

Tần Sóc liếc nhìn Tống Tử Ngộ, lại nhìn chậu hoa sau lưng Tống Tử Ngộ. Hắn phóng ra chút tinh thần lực, đánh trúng nhị hoa trên bông hoa, sau đó nó biến thành bột phấn.

Tần Sóc hỏi: “Thế nào?”

Tống Tử Ngộ: “…”

Anh ta xoay người, bước tới nhìn chậu hoa còn nguyên vẹn với một chút bụi trên bàn, không nói nên lời.

Wow!

Tại sao trước đây anh ta không phát hiện Tần Sóc người như thế chứ?

Song, kết quả kiểm soát tinh thần lực của Tần Sóc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tống Tử Ngộ.

Anh ta dò hỏi: “Tinh thần thể của cậu giờ đã biến dị thành cái gì rồi?”

Tần Sóc hơi ngẩng đầu lên, tiểu giao long màu vàng kim… Rồng!

Tuy hình dáng không thay đổi nhiều nhưng có thể thấy trên đầu có hai sừng rồng nho nhỏ mọc ra, móng vuốt cũng biến thành năm móng vuốt.

Là Rồng!

Rồng độc nhất trong truyền thuyết của hoàng thất.

Cái này……

Tống Tử Ngộ nhìn Tần Sóc, ánh mắt dần thay đổi: “Lão Tần, chỉ có hoàng thất, rồng là là tinh thần thể biểu tượng của hoàng thất, cậu…”

Lúc này Tần Sóc mới nhận ra tiểu kim giao của mình đã biến thành rồng.

Hắn cũng không thể tin được.

Sao lại là rồng?

Rồng độc nhất của hoàng thất.

Tần Sóc nghĩ tới lời hoàng đế bệ hạ từng nói:

“Nếu Đại hoàng tử của ta vẫn còn sống, thì chắc cũng cùng tuổi với cậu.”

“Cậu lớn lên rất giống với A Khanh. Nếu A Khanh vẫn còn sống thì tốt biết bao.”



Lẽ nào!

Không, không thể nào, tinh thần thể của hắn trước đây vẫn là giao.

Thăng cấp chăng?

Tần Sóc nhìn Tiểu Long vàng kim trong lòng bàn tay.

Hắn đưa tay chạm vào sừng rồng, con rồng nhỏ ngượng ngùng cọ vào lòng bàn tay hắn.

Tần Sóc: “…”

Hắn cảm giác bàn tay mình đang cầm một củ khoai mỡ nóng bỏng tay.

Tinh thần thể của hắn là rồng, liệu có khiến hoàng đế bệ hạ nghi ngờ không? Dù sao cũng chưa từng có ngoại lệ ngoài hoàng thất ra thì hắn cũng có rồng.

Hắn cảm thấy mình vẫn nên chủ động bẩm báo chuyện này với hoàng đế bệ hạ để giảm bớt hiềm nghi.

Hắn phải đến gặp Trương Nguyên soái để bàn bạc trước.

Tần Sóc lập tức tìm ra đối sách, nhưng Tống Tử Ngộ vẫn đang xoắn xuýt với vấn đề trước đó: “Tần Sóc, không phải cậu thật sự là người của hoàng gia đó chứ?”

Tần Sóc: “…”

“Tôi sinh ra ở tinh cầu sát biên giới, là một nơi nghèo khó… và cả mẹ tôi nữa.”

Tuy rằng hắn không muốn nhắc đến.

“Vậy cậu có chắc chắn người mẹ kia là mẹ ruột không?”

Tống Tử Ngộ vừa nói vừa cầm một tờ giấy đưa cho Tần Sóc: “Ừm, xem kết quả đi. Trình tự DNA của cậu đã có những thay đổi nhỏ, có thể là ai đó đã tạo ra và can thiệp vào gen của cậu, làm gen của cậu xảy ra đột biến, thuốc lần này đã tạo ra sự phục hồi gen của cậu.”

“Cái gì?”

Thì ra vừa nãy Tống Tử Ngộ cúi đầu để thao tác máy móc, là làm cái này?

Tần Sóc cầm báo cáo, xem thật kỹ.

Hắn nhớ lại mối quan hệ trước đây của mình với Đinh Mạn. Khi hắn còn bé, Đinh Mạn nói rằng bà ta đen tám kiếp mới nhặt được hắn.

Nhặt được…

Trước đây hắn cứ nghĩ Đinh Mạn nói lẫy, dù sao bà ta cũng chỉ nói có một lần, giờ bây giờ nghĩ lại, có vẻ như là thật.

Có lẽ, hắn nên tìm Đinh Mạn nói chuyện trước.

Tần Sóc suy nghĩ đến thái độ của Đinh Mạn đối với mình từ khi còn nhỏ.

Có lẽ là thật, hắn không phải con ruột.

Trong mắt Tần Sóc thoáng thấy đau lòng.

Hắn muốn biết rõ, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.

Tống Tử Ngộ đưa Tần Sóc đi kiểm tra lại thể trạng một lần nữa: Thể trạng S+, tinh thần lực: SSS+.

Gì lố quá vậy?

Máy không dùng được nữa rồi.

Các thứ khác trong cơ thể về cơ bản là khỏe mạnh.

Tống Tử Ngộ nhìn Tần Sóc hỏi: “Nên là, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Làm sao mà tinh thần lực và tinh thần thể của cậu thức tỉnh lần nữa?”

Tối hôm qua?

Tần Sóc nghĩ đến sự nhiệt tình của Tiểu Bạch đêm hôm qua.

Mặt liệt của hắn thoáng hiện lên chút vui vẻ.

Tối qua là một khoảng thời gian tuyệt vời, hắn rất thích.

Tần Sóc nói: “Không có gì, chắc là tác dụng của thuốc.”

Tống Tử Ngộ ngẫm lại, chắc vậy.

Không phải do thuốc thúc đẩy, chẳng lẽ Tần Sóc hút tinh thần lực của Tiểu Bạch?

Hai người nói chuyện phiếm một hồi, sau đó Tần Sóc rời đi.

Hắn quyết định đi tìm Đinh Mạn.

Tần Sóc lái xe đến thẳng chỗ ở của Đinh Mạn.

Đinh Mạn không có ở đó.

Tần Sóc hỏi bảo mẫu, bà nói Đinh Mạn sáng nào cũng ra ngoài, tối mới về.

Đi làm gì thì bà không biết.

Còn làm gì nữa?

Tần Sóc cười giễu.

Đi đâu ngoài đến sòng bạc.

Tần Sóc nói với bảo mẫu: “Khi nào bà ta về thì nói đến gặp tôi. Sáng mai tôi không thấy bà ta ở nhà tôi, thì sau này tôi sẽ không cho bà ta một xu, nghe chưa?”

Bảo mẫu: “Dạ vâng, thưa ngài.”

Tần Sóc lái xe về nhà.

Hắn không cần phải lãng phí một buổi chiều để đợi Đinh Mạn quay lại vì một chút chuyện nhỏ như vậy.

Chẳng bằng hắn về với Tiểu Bạch.

*

Phủ tướng quân, trong phòng ngủ của căn cứ huấn luyện.

Bạch Cô Cô mở mắt.

Mông hơi khó chịu.

Bạch Cô Cô hoạt động cơ thể, vặn mình.

Ngoại trừ PP* không thoải mái thì cả người rất phấn chấn, như… như đang hút dương khí ấy.

<i>(* Là “mông” nha</i>)

Lúc Bạch Cô Cô còn là cục nấm nhỏ, cậu từng nghe yêu quái hồ ly xinh đẹp dưới cây lớn nói rằng hút dương khí của một thư sinh có thể tăng cường tu vi.

Bạch Cô Cô ngồi dậy, sau đó, cậu phát hiện mình không mặc quần áo.

Á?

Bạch Cô Cô vén chăn lên, cậu phát hiện mấy vết hồng hồng trên bắp đùi mình.

Chả nhẽ cậu không hút dương khí, mà là bị đánh?

Bị Tần Sóc đánh sao?

Bạch Cô Cô khe khẽ chọt vào chỗ hồng hồng trên đùi mình, đâu có đau.

Cậu duỗi tay cúi đầu, chậm rãi kiểm tra cơ thể mình.

Ngực cũng có, eo cũng có.

Chẳng lẽ tối qua cậu đánh nhau với Tần Sóc?

—————–

<i>-Hết chương 40-</i>
 
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 41


Bạch Cô Cô chầm chậm xoay người. Cậu nhìn thấy quần áo được đặt ở đầu giường.

Cậu nghĩ thầm, Tần Sóc xấu quá đi mất, anh ấy nhân lúc cậu ngủ rồi đánh cậu.

Hừ!

Đợi hôm nào đó Tần Sóc đang ngủ, cậu cũng muốn đánh người.

Bạch Cô Cô cầm quần áo lên, mảnh giấy nhắn do Tần Sóc để lại lộ ra phía dưới.

Bạch Cô Cô cầm lên: <i>Tiểu Bạch, anh ra ngoài một lát, sẽ về nhanh thôi.</i>

Về để ăn đòn phải không?

Bạch Cô Cô lầu bầu trong miệng. Cậu đứng dậy mặc quần áo vào.

Mông vẫn rất chi là khó chịu.

Chắc chắn là Tần Sóc cố tình “đâm” mông cậu. Kẻ xấu xa, hừ.

Bạch Cô Cô cẩn thận nhớ lại chuyện hôm qua. Tần Sóc té xỉu, mình lại muốn “măm măm” miệng Tần Sóc, sau đó cậu bị Tần Sóc gặm, cũng khá thoải mái, lại tiếp tục gặm, rồi cả hai ngủ cùng nhau, kế tiếp nữa là Tần Sóc… “nhấm nháp” cơ thể cậu?

Rồi chẳng biết sao anh ấy lại “đâm” mông cậu?

Bạch Cô Cô nhanh chóng mặc quần áo vào cho đàng hoàng, sau đó lên mạng tìm <i>“đâm mông”</i>, sau đó, sau đó… sau đó nấm nhỏ bị sốc luôn.

Hóa ra tối qua cậu đã hút dương khí của Tần Sóc!

Hóa ra đây chính là “hút dương khí” mà bọn hồ ly nói!

Thảo nào cậu lại cảm thấy thần thanh khí sảng thế này.

Thế Tần Sóc có khó chịu không nhỉ?

Nghe đám hồ ly yêu quái nói là các thư sinh bị hút dương khí đều trở nên héo rũ. Có khi nào Tần Sóc cũng bị héo rũ không ta?

Bây giờ Bạch Cô Cô không còn giận chuyện Tần Sóc g*m c*n mình nữa, dù gì cũng không đau.

Chủ yếu là cậu thấy chột dạ quá. Cậu đã hút dương khí của Tần Sóc rồi, giờ phải làm sao đây?

Với lại, Bạch Cô Cô có thể cảm nhận được vùng đan điền của mình, linh đan vô cùng dồi dào.

Là cảm giác căng tràn.

Vui quá đi.

Sau khi đến nơi này, đã rất lâu rồi Bạch Cô Cô không cảm thấy thoải mái như vậy.

Cậu nghĩ mình vẫn nên gọi điện thoại cho Tần Sóc, hỏi thăm xem bây giờ anh ấy thế nào rồi?

Bạch Cô Cô vừa đánh điện thì ngoài cửa liền truyền đến âm thanh thiết bị truyền tin của Tần Sóc.

Sau đó, Bạch Cô Cô cũng đồng thời nghe thấy giọng của Tần Sóc trong thiết bị truyền tin ở ngoài cửa: “Alo, Cô Cô. Sao thế em?”

Bạch Cô Cô: “…”

Vừa chột dạ vừa căng thẳng, còn có một chút mắc cỡ khó hiểu.

Bạch Cô Cô nhỏ giọng nói: “Anh vào đây trước đi!”

Cậu muốn tận mắt nhìn xem Tần Sóc có ổn không.

“Được!”

Giọng của Tần Sóc trầm thấp và đầy sự quyến rũ.

Bạch Cô Cô ngắt thiết bị truyền tin, rướn cổ chờ Tần Sóc mở cửa vào nhà.

Kế đó, cậu trông thấy một Tần Sóc mặt mày sáng láng.

Hình như tâm trạng của Tần Sóc rất tốt. Hắn vừa cười vừa nhìn Bạch Cô Cô, vẻ mặt đó hiện lên sự sung sướng và thoả mãn rất rõ ràng.

Chẳng giống bị hút dương khí héo rũ xíu nào.

Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Bạch Cô Cô thở phào một hơi, hỏi: “Tần Sóc, anh có thấy chỗ nào không thoải mái không?”

Tần Sóc nghĩ rằng Bạch Cô Cô đang nói đến chuyện hắn không thoải mái ngày hôm qua. Hắn đi tới, sờ đầu Bạch Cô Cô và nói: “Tiểu Bạch, em đừng lo. Anh không sao.”

Tần Sóc cẩn thận nhìn Bạch Cô Cô, hỏi: “Tiểu Bạch, còn em thì sao, có khó chịu ở đâu không?”

Không có gì khó chịu hết, chẳng qua là mông hơi ê với c*ng tr**ng thôi.

Bạch Cô Cô lắc đầu: “Không có ạ.”

“Đói bụng không?” Tần Sóc hỏi: “Anh dọn cơm lên cho em nhé?”

Bạch Cô Cô xoa bụng, gật đầu.

Tần Sóc đã nấu sẵn cháo trong nồi rồi, hắn nhanh chóng bê lên và đặt lên bàn nhỏ trên giường cho Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô: “…?”

Đãi ngộ gì mà tốt quá vậy?

Bạch Cô Cô ngơ ngác nhận sự phục vụ của Tần Sóc. Lúc hắn đang định đút cho thì cuối cùng cậu cũng giơ tay cản Tần Sóc lại: “Để em tự ăn.”

Tần Sóc hơi thất vọng: “Được.”

Bạch Cô Cô cầm thìa, vùi đầu ăn.

Tần Sóc đứng bên cạnh, hắn nhìn Bạch Cô Cô đang vùi đầu trong bát như chuột hamster nhỏ, trong lòng sinh ra sự dịu dàng vô tận.

Hắn nhìn Bạch Cô Cô ăn xong, dọn dẹp bát đũa rồi mới quay lại lần nữa.

Bạch Cô Cô đang nằm trên giường nghịch vòng tay trí năng.

Thật ra là cậu đang tự nghiên cứu chuyện xấu hổ xảy ra tối qua.

Càng xem càng thấy ngượng, cục nấm nhỏ giờ đã thành cục nấm ửng đỏ.

Tần Sóc đi tới liền trông thấy cục nấm hồng chín rục, giống y như nấm om ấy.

Hắn kéo ghế ngồi bên cạnh Bạch Cô Cô: “Tiểu Bạch đang xem gì vậy?”

Bạch Cô Cô hét lên: “Không xem gì hết.”

Tần Sóc: “…”

Bạch Cô Cô ý thức được giọng của mình có hơi lớn. Cậu cúi đầu và nói: “Em không xem gì hết mà.”

Tần Sóc: “…”

Nấm ngốc, chắc chắn là đang xem gì đó.

Cơ mà Tần Sóc cũng không định làm Bạch Cô Cô khó xử.

Hắn nhìn đối phương đang nằm thẳng trên giường, phơi cái bụng trắng nõn, chân vắt lên. Hắn vươn tay ấn chân cậu xuống, sau đó đắp kín chăn lại.

Bạch Cô Cô ngu nga ngu ngơ bị đối phương bọc trong chăn, chỉ để lộ mỗi cái đầu ra ngoài.

Cậu đảo mắt, Tần Sóc làm gì thế nhỉ?

Tần Sóc nói: “Cẩn thận bị cảm.”

Hừ!

Cậu là tiểu yêu quái, bị cảm thế nào được. Nhưng mà Bạch Cô Cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời Tần Sóc đắp kín chăn.

Tần Sóc thấy buồn cười quá đỗi. Hắn mỉm cười, dịu dàng nói: “Tiểu Bạch, sau này anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt, che chở cho em, luôn đối xử tốt với em.”

Bạch Cô Cô: “…?”

Gì đột nhiên nói mấy câu kỳ lạ vậy?

Bạch Cô Cô khó khăn uốn éo người, có qua có lại nói: “Tần Sóc, em cũng sẽ bảo vệ anh thật tốt.”

“Được!”

Tần Sóc cúi đầu, hôn lên trán Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô trợn tròn mắt.

Mềm mềm, khá là thoải mái nha!

Cậu kinh ngạc nhìn Tần Sóc, trong mắt đong đầy mong chờ: “Tần Sóc, em muốn nữa.”

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của người trước mặt. Cái này là Tiểu Bạch không biết hôn có nghĩa là gì phải không?

Tự nhiên hơi đau tim nha.

Nhưng Tần Sóc vẫn cúi đầu hôn Bạch Cô Cô.

*

Sáng sớm hôm sau, Đinh Mạn đã xuất hiện ở cổng phủ tướng quân.

Quản gia nhận được lệnh, lập tức thông báo cho Tần Sóc.

Tần Sóc đứng dậy thay quần áo rồi đi xuống lầu, hắn tiếp Đinh Mạn ở nhà độc lập bên cạnh.

Tiểu Bạch đang ngủ, không thể làm ồn.

Đã lâu rồi Đinh Mạn không gặp Tần Sóc. Dù sao tiền cũng đủ nên bà ta cũng không cần thiết phải nhìn mặt tên quỷ đáng ghét này.

Nhưng Đinh Mạn đoán, đứa ngốc Tần Sóc này chắc lại nhớ mẹ nên mới khóc sướt mướt đến tìm mình đây mà.

Bà ta lên mặt, cười lạnh: “Sao, có chuyện gì? Chẳng phải là Tần tướng quân muốn đuổi tôi đi sao?”

Tần Sóc cũng không nhiều lời với bà ta. Hắn trực tiếp hỏi: “Tôi có phải con ruột của bà không?”

Đinh Mạn nghe xong thoáng thấy lúng túng.

Cái gì?

Tần Sóc nói cái gì?

Sao nó biết được tất cả những chuyện này?

Nó……

Đinh Mạn hốt hoảng hỏi: “Mày nói gì vậy, tao không hiểu!”

Tần Sóc nhìn nét mặt của bà ta thì đã biết kết quả.

Tần Sóc lạnh lùng nói: “Tốt nhất là bà nên nói thật.”

Đinh Mạn: “Tần Sóc, mày có ý gì? Tao nuôi lớn mày từ lúc mày còn tiểu bậy ị bạ, chắc tao sung sướng lắm hả? Bây giờ thì hay rồi, mày muốn vứt tao đi, không nhận tao nữa phải không? Tao nói cho mày biết, từ nhỏ mày đã là con trai của tao, sau này cũng vậy, trong kho gen đã rõ ràng vậy còn gì.”

“Phải không?” Tần Sóc hỏi: “Bà chắc chứ?

“Đương nhiên chắc.” Đinh Mạn cho rằng Tần Sóc đã tin: “Nếu mày không tin thì tự đi kiểm tra đi.” Dù sao lúc đầu người giao Tần Sóc cho bà ta đã nói là gen của Tần Sóc đã bị thay đổi rồi.

Tần Sóc vẫn nhìn Đinh Mạn đăm đăm.

Đinh Mạn bị nhìn đến chột dạ. Bà ta không chịu nổi nữa nên đã nhổ một sợi tóc ném cho Tần Sóc: “Không tin thì mày đi kiểm tra xem. Mày là cái đồ không có lương tâm. Từ lâu tao đã biết không nhờ gì được mày rồi.”

“Câm miệng!”

Đinh Mạn đang định nói gì đó thì bị Tần Sóc ngắt ngang.

Hắn đứng dậy, cầm sợi tóc và trực tiếp rời đi.

Đinh Mạn muốn đi theo nhưng bị quản gia ngăn lại.

Tần Sóc cầm sợi tóc, gửi thẳng qua chỗ Tống Tử Ngộ.

Tống Tử Ngộ kiểm tra rất nhanh: <i>Không có quan hệ ruột thịt.</i>

Lúc trước trong gen của Tần Sóc có một đoạn nhỏ bị ép phải thay đổi. Nói cách khác, trong kho gen của hắn có một đoạn gen nhỏ đã bị xóa đi, khiến nó không thể hiện ra rõ ràng.

Bây giờ, gen đã được biểu hiện đầy đủ, cho nên nó đã không còn khớp với Đinh Mạn.

Tống Tử Ngộ lật xem tài liệu. Ba mươi năm trước, ở Đế quốc đã từng xuất hiện một nhà khoa học nghiên cứu gen biến dị, sau đó, thí nghiệm của ông ta bị hủy, nhà khoa học đó cũng đã hi sinh trong vụ nổ.

Khi đó, tình cờ là lúc Tần Sóc được sinh ra nên rất khó để khiến người khác không nghĩ nhiều.

Tống Tử Ngộ nói suy đoán của mình cho Tần Sóc.

Tần Sóc gật đầu, ý là mình đã biết. Hắn sẽ đi tìm Đinh Mạn lần nữa.

Hắn vừa bước chân ra khỏi sân sau thì Bạch Cô Cô thức giấc.

Bạch Cô Cô thấy Tần Sóc thì vui vẻ chào hỏi: “Tần Sóc!”

“Tiểu Bạch dậy rồi à?” Tần Sóc nói: “Bữa sáng ở trong bếp, em tự ăn nhé. Anh có chút việc phải đi rồi.”

“Vâng ạ.” Bạch Cô Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Có chuyện gì vậy anh?”

Cậu chỉ khách sáo thuận miệng hỏi một câu thôi, không ngờ Tần Sóc lại nghiêm túc trả lời: “Là chuyện về thân thế của anh, gen của anh đã từng bị thay đổi. Tiểu Bạch, tối về anh sẽ nói với em sau nhé.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tần Sóc, Bạch Cô Cô có thể cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Tuy cậu không biết gen là gì nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: “Vậy anh đi nhanh đi.”

Bộ dáng ngoan ngoãn của nấm nhỏ đã lấy được lòng Tần Sóc.

Hắn nhìn khuôn mặt nho nhỏ căng thẳng của Bạch Cô Cô, hắn nhéo nhẹ khuôn mặt non nớt trắng mịn của cậu, nói: “Đừng lo lắng, không phải chuyện gì lớn.”

“Ừm ừm, anh mau đi đi.”

“Được.”

*

Tần Sóc đi rồi, Bạch Cô Cô tự vào bếp tìm đồ ăn sáng.

Bữa sáng hôm nay có bánh quẩy, bánh bao và cháo đậu đỏ.

Đều là món nấm nhỏ thích.

Bạch Cô Cô vui vẻ bưng bữa sáng ra đặt lên bàn, bắt đầu “măm măm”.

Bánh bao nhân nấm nè, niềm vui nhân đôi!

Bạch Cô Cô ăn rất nhanh, sau đó cậu mang chén đũa xuống bếp, chủ động dọn dẹp.

Làm xong hết, Bạch Cô Cô bắt đầu suy ngẫm về những gì Tần Sóc nói lúc nãy.

Gen bị thay đổi là sao nhỉ?

Cậu chưa xem hết quyển sách này, mới xem một nửa đã đến chỗ này rồi. Cậu cũng có biết thân phận thật sự của Tần Sóc là gì đâu?

Lên mạng.

Tra tài liệu.

“Không thể nào, sao mà thay đổi gen được?”

“Gen là một chuỗi các nhân tố di truyền. Một bảng được sắp xếp rất dễ hiểu.”

“Gen là bẩm sinh và không thể thay đổi.”

“Mỗi người chỉ có một kiểu gen, gen có thể xác nhận rằng bạn có phải là con ruột của cha mẹ mình hay không.”

“…”

Còn có rất nhiều giải thích khoa học nhưng Bạch Cô Cô không hiểu gì hết.

Song cậu cũng hiểu được sơ lược.

Nói trắng ra là, có khả năng Tần Sóc có cha mẹ khác?

<i>-Hết chương 41-</i>
 
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 42


Tần Sóc cầm báo cáo đi thẳng đến tìm Đinh Mạn. Hắn ném báo cáo lên người Đinh Mạn.

Tần Sóc không kiên nhẫn nói: “Tốt nhất là bà nên nói thật. Nếu không tôi sẽ trực tiếp báo cảnh sát, tôi nghi ngờ mình bị bà lừa bán.”

Ở Đế quốc, buôn bán người là tội nặng.

Vừa nghe Tần Sóc nói xong, Đinh Mạn xanh mặt ngay.

“Tao không lừa bán mày. Là người khác chủ động đưa cho tao.”

“Người khác? Ai?”

Đinh Mạn hoảng hốt nói: “Tao không biết, là một người đàn ông. Hắn cho tao một khoản tiền rồi bảo tao nuôi dưỡng mày. Còn… còn…”

Đinh Mạn đang do dự không biết có nên nói hết ra không.

Tần Sóc nhìn bà ta: “Còn cái gì?”

Khuôn mặt của Tần Sóc quá dữ dằn.

Đinh Mạn như nhìn thấy quái vật. Bà ta run rẩy nói: “Còn kêu tao không được đối xử với mày quá tốt.”

“Bà nói cái gì? Người đàn ông đó là ai, tên gì?”

“Tao không biết, không biết. Khi đó tao thiếu tiền, hắn cho tao một khoản tiền, tao liền làm theo. Hắn cho tao tiền đến khi mày sáu tuổi nên tao đã nuôi mày đến sáu tuổi. Tao có làm gì sai đâu!”

Đinh Mạn càng nói càng nhỏ.

“Mày, mày đừng nhìn tao thế chứ. Nếu hồi đó tao không thấy mày, nói không chừng mày đã chết từ lâu rồi!”

Tần Sóc cười lạnh: “Vậy tôi nên cảm ơn bà sao?”

Đinh Mạn không dám hé miệng.

Tần Sóc lại hỏi: “Hắn đưa tiền cho bà bằng cách nào?”

“Tiền mặt.” Đinh Mạn nói: “Hàng tháng, tiền sẽ được đặt ở bệ cửa sổ trước nhà.”

“Bà có từng thấy người đàn ông đó không?”

Đinh Mạn lắc đầu: “Hắn mặc đồ đen, đeo mặt nạ. Tao chưa từng nhìn thấy mặt mũi của hắn.”

Tần Sóc hỏi thêm mấy câu nhưng thấy không hỏi được gì nên mới bỏ qua cho Đinh Mạn. Hắn đứng dậy rời đi.

Hắn đã biết được những gì mình muốn biết: Có người cố tình giao mình cho Đinh Mạn.

Cuối cùng Tần Sóc vẫn quyết định đi tìm thầy của mình là Trương Nguyên soái để thảo luận xem nên làm thế nào.

Đối với Tần Sóc mà nói, Trương Nguyên soái như người thân không cùng huyết thống với mình. Ông cứu mạng hắn trên chiến trường, từng bước bồi dưỡng hắn đi trên con đường bây giờ.

Tần Sóc lái xe đến nơi ở của Trương Nguyên soái.

Trương Nguyên soái đợi Tần Sóc ở trong thư phòng.

Tần Sóc đã nói trước là có chuyện rất quan trọng nên Trương nguyên soái đã dời cuộc hẹn với bạn bè và cố ý đợi Tần Sóc.

Tần Sóc thay giày, theo quản gia lên lầu hai và gõ cửa đi vào.

“Thầy ạ!”

“Đến rồi à.” Những lúc bình thường trông Trương nguyên soái như một ông lão rất hoà đồng: “Qua đây ngồi đi. Anh muốn uống gì, nước sôi hay trà?”

Tần Sóc đi tới, ngồi trên sô pha và nói: “Nước sôi là được rồi ạ, cảm ơn thầy!”

“Anh, đứa nhỏ này, khách sáo gì chứ?” Lão Tướng quân tự mình rót một ly nước và đặt trước mặt hắn. Ông nhìn Tần Sóc với tâm sự nặng nề, hỏi: “Nói đi, có chuyện gì cần ông già ta đây giúp một tay?”

Tần Sóc là một người vô cùng nghiêm cẩn và có chừng mực, trước giờ chưa từng nói chuyện công việc ngoài giờ làm việc. Huống chi là bây giờ, họ đều đang mặc quần áo bình thường.

Tần Sóc bưng ly nước trên bàn lên, uống một hơi như không cảm nhận được độ nóng của nước. Hắn cúi đầu nói: “Thầy, tinh thần thể của trò đã thức tỉnh lần hai.”

“Cái gì?” Trương Nguyên soái chẳng hiểu Tần Sóc đang nói gì, cái gì mà tinh thần thể thức tỉnh lần hai, là kỹ thuật khoa học mới gì sao?

Tần Sóc ngẩng đầu: “Thầy, tinh thần thể của trò đã biến dị thành rồng rồi.”

“Cái gì?” Nghe Tần Sóc nói, Trương Nguyên soái kinh hãi không thôi. Ông nghi ngờ mình nghe lầm nên hỏi lại lần nữa: “Tần Sóc, anh nói cái gì?”

“Tinh thần thể của trò.” Vẻ mặt Tần Sóc rất nghiêm túc: “Bây giờ là một con rồng vàng.”

Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật.

Tần Sóc giải ph*ng t*nh thần thể của mình ra ở trước mặt Trương Nguyên soái.

Một con rồng vàng nhỏ lượn vòng trong lòng bàn tay hắn.

Từ sau khi tinh thần lực thức tỉnh lần nữa, Tần Sóc đã có thể dễ dàng khống chế được tinh thần thể của mình.

Rồng vàng nhỏ ngẩng đầu nhìn Tần Sóc, lại lười biếng liếc nhìn Trương Nguyên soái. Nó rủ đầu, không thèm để ý tới hai người nữa.

Không có nấm nhỏ mềm mềm thơm thơm thì gọi nó ra làm chi?

Song, lúc này, Trương Nguyên soái ngồi đối diện Tần Sóc đang vô cùng khiếp sợ. Ông thậm chí còn rướn cổ lên, quan sát con rồng vàng trên tay Tần Sóc ở khoảng cách gần. Ông nghi ngờ Tần Sóc đang nói đùa với mình.

Thế nhưng, rồng vàng nhỏ lấp lánh trong lòng bàn tay Tần Sóc có sừng rồng, vuốt rồng, thậm chí vẩy rồng cũng rõ ràng từng cái.

Đúng là một con rồng vàng.

Trương Nguyên soái run rẩy hỏi: “Tần Sóc, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

Tần Sóc giải thích một lượt nguyên do sự việc cho Trương Nguyên soái.

Vẻ mặt của Trương Nguyên soái thay đổi từ kinh ngạc đến trầm tư, như thể đang suy nghĩ gì đó.

Ông nghĩ ngợi một hồi thì đứng phắt dậy, kéo cánh tay của Tần Sóc, run giọng nói: “Đi theo ta.”

Tần Sóc không hiểu gì mà đi theo.

Là đến phòng thí nghiệm.

Tần Sóc tưởng rằng Trương Nguyên soái muốn kiểm tra lại tinh thần lực của hắn lần nữa. Nào ngờ ở trước mặt Tần Sóc, ông lấy ra một lọn tóc trong két sắt, rồi nhổ một sợi tóc của Tần Sóc cho vào máy kiểm tra.

Tần Sóc nhìn vẻ mặt ngưng trọng của lão tướng quân. Hắn vẫn luôn nghe theo sự sắp xếp của ông, đứng ở bên cạnh Trương Nguyên soái, nhìn ông chạy tới chạy lui.

Tần Sóc muốn làm thay ông nhưng trông Trương Nguyên soái có vẻ hơi kích động: “Không cần, ta tự làm, ta tự làm, tự làm…”

Trong miệng ông không ngừng lẩm bẩm những từ này. Tần Sóc nhìn Trương Nguyên soái với vẻ mặt vô cảm nhưng thật ra đã kích động đến không nói nên lời. Hắn ý thức được mọi chuyện không hề đơn giản.

Song, hắn tin tưởng 100% vào Trương Nguyên soái.

Thoắt cái đã có kết quả xét nghiệm.

Tần Sóc đứng bên cạnh Trương Nguyên soái, nhìn kết quả trên màn hình:<i> 99,99% khả năng là quan hệ ruột thịt.</i>

Chủ nhân của sợi tóc mà Trương Nguyên soái lấy ra và hắn có quan hệ thân thích.

Tần Sóc ngây người nhìn kết quả kiểm tra trên màn hình. Hắn hỏi: “Nguyên soái, người ấy là ai?”

Sau đó, Tần Sóc thấy Trương Nguyên soái quay đầu lại nhìn hắn, hốc mắt của ông càng lúc càng ẩm ướt: “Tần Sóc, đây là con trai út của ta. Năm đó nó đã qua đời trong một tai nạn.”

“Tai nạn gì?” Tần Sóc nghe giọng của mình thì có vẻ rất bình tĩnh, nhưng trên thực tế hắn không hề bình tĩnh chút nào.

Người trước mắt là người thân của hắn.

Đã qua đời.

Trương Nguyên soái chậm rãi nói: “Khó sinh.”

Tần Sóc nhìn ông lão trước mặt. Người này là ân sư của mình, ơn nặng như núi.

Tần Sóc thì thào nói: “Xin lỗi.”

“Nghĩ gì thế.” Viền mắt Trương Nguyên soái vẫn còn ướt đẫm, đột nhiên xùy cười: “Cháu cũng là người bị hại.”

Trương Nguyên soái vỗ vai Tần Sóc: “Để ông nhìn cháu kỹ một chút nào.”

Sức lực của ông rất lớn, Tần Sóc như một cây tùng đứng bất động, nhìn ông cụ trước mặt.

Trương Nguyên soái cười cười, lại không nhịn được mà rơi nước mắt: “Là lỗi của ta. Năm đó, A Khanh nói với ta rằng cháu bị người ta bắt đi, ta lại cho là vì A Khanh quá đau lòng. Nhưng không ngờ, không ngờ lại là thật, cháu thật sự bị người khác bắt đi.”

Trên mặt Trương Nguyên soái tràn đầy hối hận: “Là ta có lỗi với cháu, là ông có lỗi với cháu.”

“Không phải lỗi của ngài.” Tần Sóc biết, trong đó còn có những chuyện khác.

Hắn đưa tay đỡ Trương Nguyên soái ngồi lại trên sô pha, trấn an tâm trạng của ông: “Ngài đừng vội, cứ từ từ nói, cháu ngồi ở ngay đây.”

Tần Sóc vỗ vỗ cánh tay Trương Nguyên soái. Hắn chưa từng tiếp xúc với người thân, không biết nên trấn an đối phương như thế nào.

Cánh tay của Tần Sóc bị Trương Nguyên soái nắm chặt, thậm chí hắn còn cảm thấy hơi đau.

Nhưng Tần Sóc không nói, hắn mặc cho Trương Nguyên soái nắm chặt tay mình. Một lúc sau, Trương Nguyên soái đột nhiên kéo Tần Sóc đứng dậy, nói: “Đi, đi theo ta đến gặp bệ hạ.”

Trương Nguyên soái nói: “Chờ lúc gặp được bệ hạ rồi cháu sẽ hiểu rõ mọi chuyện.”

Tần Sóc nhìn biểu cảm của Trương Nguyên soái nói: “Cháu chính là đại hoàng tử đã qua đời có phải không?”

Nên đó là lý do nhị hoàng tử Long Khuyết mới nhằm vào hắn như vậy, hận không thể diệt trừ hắn.

Trương Nguyên soái gật đầu: “Đúng vậy.”

Tần Sóc: “Cháu biết rồi.”

Hắn nói sơ qua chuyện của mình và Long Khuyết với Trương Nguyên soái. Lúc này, hắn cũng không cần thiết phải giấu diếm Trương Nguyên soái nữa.

Quả nhiên, sau khi nói xong, vẻ mặt của Trương Nguyên soái thay đổi rất nhanh: “Quả nhiên là bọn họ.”

“Đi theo ta.”

Tần Sóc không hỏi nhiều nữa, hắn theo Trương Nguyên soái đi thẳng vào cung.

Hoàng đế bệ hạ đang xử lý công vụ, nghe tin Trương Nguyên soái đến thì lập tức dẹp công việc qua một bên, đích thân đứng dậy đón tiếp.

“Tham kiến bệ hạ!” Trương Nguyên soái hành lễ theo nghi thức quân đội, Tần Sóc cũng hành lễ theo.

Hắn nhìn hoàng đế bệ hạ, người cha thứ hai của mình.

Từ lâu, nền văn minh nhân loại đã có những đột phá về giới hạn sinh sản, bất kể là nam hay nữ đều có thể mang thai và sinh con nhờ vào khoa học kỹ thuật.

Tần Sóc chợt phát hiện, mình và hoàng đế bệ hạ đúng là có chỗ giống nhau.

Mặt mũi của cả hai rất giống nhau, đều có đôi mắt hẹp dài thoạt nhìn đằng đằng sát khí.

Hoàng đế bệ hạ vô cùng kính trọng Trương Nguyên soái, ông lập tức tự đỡ Trương Nguyên soái dậy và hỏi: “Phụ thân tiến cung là có chuyện gì sao?”

Kể từ sau khi kết hôn với A Khanh, hoàng đế bệ hạ vẫn luôn gọi Trương Nguyên soái là phụ thân, mấy chục năm nay vẫn không hề thay đổi.

“Vào trong rồi nói. Bệ hạ tìm một chỗ không người.”

Vẻ mặt của Trương Nguyên soái quá nghiêm túc, hoàng đế bệ hạ luôn rất tin tưởng Trương Nguyên soái. Ông gật đầu, lại nhìn Tần Sóc.

Trương Nguyên soái lập tức nói: “Tần Sóc cũng đi theo.”

Ba người đến phòng làm việc trong sảnh lớn xử lý chính vụ, hoàng đế bệ hạ tắt camera giám sát, nhấn tấm cách âm, ngăn cách ba người trong một không gian kín: “Tần Sóc, để bệ hạ xem tinh thần thể của cháu đi.”

“Vâng.”

Tần Sóc mở lòng bàn tay ra, một con rồng vàng nhỏ xuất hiện trước mắt hoàng đế bệ hạ.

Sắc mặt hoàng đế lập tức trở nên âm u: “Chuyện này là sao?”

“Bệ hạ.” Trương Nguyên soái nói: “Đây là con của A Khanh.”

Con của A Khanh?

Vậy không phải, không phải là… không phải cũng là con của ông sao?

Tần Sóc là con của ông và A Khanh?

Hoàng đế bệ hạ nhìn Tần Sóc trước mặt mình.

Tinh thần thể kim long là biểu tượng của hoàng thất, là loài đứng đầu trong các tinh thần thể thuộc tính rồng.

Hơn nữa, bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy Tần Sóc, ông đã cảm thấy đứa nhỏ này rất quen thuộc, không ngờ là như vậy.

Tinh thần thể sẽ không lừa người.

Tần Sóc chính là con của ông và A Khanh.

Hoàng đế bệ hạ nhìn Tần Sóc, ánh mắt càng thêm đong đầy yêu thương.

<i>-Hết chương 42-</i>
 
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 43


Đối lập với sự kích động của hoàng đế bệ hạ và Trương Nguyên soái, Tần Sóc lại tương đối lúng túng.

Hắn không ngờ hai người bọn họ xúc động đến vậy.

Tần Sóc chưa từng nghĩ đến bất kỳ ràng buộc tình thân nào. Lúc đầu, hắn chỉ nghĩ mình nên bẩm báo chuyện tinh thần thể hoá “rồng” cho hoàng đế bệ hạ, sợ bệ hạ sẽ để ý, nhưng giờ hắn không biết phải đối mặt với cảnh tượng trước mắt như thế nào.

Ở trong lòng Tần Sóc, hoàng đế bệ hạ luôn uy nghiêm lúc này đang kéo cổ tay hắn, hốc mắt ửng đỏ. Tần Sóc có thể thấy rõ môi của ông đang run rẩy, tựa như muốn nói gì đó.

Tần Sóc cũng nhìn thấy những sợi bạc trên tóc mai của hoàng đế bệ hạ, tính theo tuổi tác của Đế quốc, hiện tại hoàng đế bệ hạ chỉ mới trung niên vậy mà đã có tóc bạc rồi.

Hoàng đế nắm lấy tay Tần Sóc, ông có rất nhiều điều muốn nói với Tần Sóc nhưng không biết nên nói gì. Ông nhìn hắn, chậm rãi nói: “Con rất giống một người cha khác của con.”

Tần Sóc gật đầu.

Trương Vân Khanh, tướng quân trẻ tuổi nhất Đế quốc, hoàng hậu của Đế quốc, bạn đời của hoàng đế bệ hạ, không ai trong cả Đế quốc này mà không biết.

Người kia… bây giờ là cha của mình.

Nghĩ đến đó, trong lòng Tần Sóc đột nhiên căng ra.

Người kia, bản thân hắn không có cách nào gặp được.

Từ bé, Đinh Mạn đã nói với hắn rằng cha hắn đã bỏ rơi Đinh Mạn và hắn rồi bỏ trốn, cho nên, trong cuộc đời của Tần Sóc, hắn chưa từng có chút kỳ vọng nào với người cha đó.

Thậm chí, hắn từng có một chút kỳ vọng vào Đinh Mạn.

Nét mặt buồn bã hiện rõ trên mặt của Tần Sóc, hắn không còn được gặp một người thân còn lại của mình nữa.

Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm sàn đá cẩm thạch, ngơ ngác.

Trương Nguyên soái vẫn đang thảo luận chuyện gì đó với bệ hạ.

Ông cụ kiên cường này đã bình tĩnh lại.

Tần Sóc im lặng lắng nghe cuộc thảo luận của bọn họ.

Ba mươi năm trước, cuộc chiến tranh tinh hệ M66 kết thúc, Đế quốc giành được thắng lợi vĩ đại nhất trong lịch sử. Chiến thắng của cuộc chiến này sẽ giúp Đế quốc duy trì trạng thái tương đối ổn định trong ba mươi năm tiếp theo và không còn phải đối mặt với sự xâm lược của những dị thú khổng lồ.

Khắp Đế quốc đều là tiếng reo hò.

Ngài hoàng đế bệ hạ trẻ tuổi của Đế quốc đã cầu hôn thần tử, chiến hữu và cũng chính là người yêu của mình.

Hai người nhanh chóng kết hôn và mang thai nhờ các biện pháp y khoa.

Lúc này, loạn trong giặc ngoài ở Đế quốc đều đã được giải quyết, cả hai tưởng chừng đã có thể sống hạnh phúc như vậy.

Đúng lúc này, mẹ của hoàng đế bị ám sát khi đang đi du lịch ở tinh cầu biên giới, sống chết không rõ, hoàng đế vội vàng đi đón mẹ của mình.

Nhưng không ngờ, trong vụ tai nạn này, ông đã cùng lúc mất đi người yêu, mẹ và đứa con chín tháng tuổi của mình.

Phòng thí nghiệm di truyền lớn nhất của Đế quốc cũng bị đánh bom bởi những phần tử kh*ng b*.

Khoảng thời gian đó rất loạn.

Hoàng đế bệ hạ vẫn luôn cho rằng người yêu và đứa con của mình đã chết trong lần đó.

Ông cũng đã từng nghi ngờ người yêu của mình có bị người ta hại chết hay không, nhưng mọi thứ đều không tìm ra dấu vết. Ông điều tra tất cả những người có liên quan, và kết quả vẫn vậy.

Dần dà, hoàng đế bệ hạ cũng chấp nhận số phận của mình.

Ông không thể sa sút được, A Khanh vì ông mà gầy dựng nên Đế quốc ổn định này, ông phải tiếp tục bảo vệ nó.

Mãi đến một năm sau, lúc hoàng đế bệ hạ say rượu, ông gặp được hoàng quý phi có dung mạo tương tự với người yêu của mình, hai người phát sinh quan hệ.

Hoàng đế bệ hạ hối hận không thôi, thế nhưng đối phương đã mang thai, huống hồ, bà còn là con gái của công tước. Hoàng đế bệ hạ chỉ có thể giữ bà ở bên cạnh.

Hơn nữa, Đế quốc cũng cần một “người bạn đời mới của hoàng đế”.

Nhiều năm qua, hoàng quý phi xử lý các sự vụ trong cung, hai người tôn trọng nhau như khách, tuy không có quan hệ nam nữ nhưng vẫn tôn trọng lẫn nhau.

Ngay cả khi hoàng đế muốn lưu đày nhị hoàng tử, hoàng quý phi cũng không chạy đến cầu xin.

Thế nhưng bây giờ ngẫm lại, sao lại có thể ngẫu nhiên mà một cô gái lại đột nhiên xuất hiện trong hoàng cung bình thường luôn được bảo vệ nghiêm ngặt, còn trong đêm hoàng đế bệ hạ uống say.

Cô gái kia giống A Khanh vô cùng.

Gia đình công tước từng phản đối gay gắt cuộc hôn nhân của hoàng đế và Trương Vân Khanh.

Sắc mặt của bệ hạ trở nên rất khó coi.

Đồng thời, Long Khuyết đã nhiều lần gây khó dễ cho Tần Sóc, thậm chí còn muốn giết hắn. Rõ ràng là Long Khuyết đã biết thân phận của Tần Sóc.

Âm mưu của bọn họ.

Hoàng đế bệ hạ nhìn Tần Sóc, trong lòng cảm thấy may mắn.

Nghĩ đến hành động của Long Khuyết, suýt chút nữa ông lại mất đi đứa con của mình với A Khanh.

Chỉ một chút nữa thôi.

Hoàng đế bệ hạ nhìn Tần Sóc nói: “Tần Sóc, ta… con… con yên tâm, phụ hoàng nhất định sẽ cho con một lời giải thích thỏa đáng.”

Tần Sóc nhìn ông, chầm chậm gật đầu.

Hắn đã ra ngoài rất lâu rồi.

Bây giờ hoàng hôn đã buông xuống, chắc Tiểu Bạch lo lắng lắm.

Thiết bị truyền tin trên cổ tay của Tần Sóc đã sáng lên mấy lần.

Nên khi hoàng đế bệ hạ muốn giữ hắn qua đêm trong hoàng cung, thì Tần Sóc lập tức từ chối lời mời của ông.

Hắn phải về nhà.

Tần Sóc cẩn thận cất bức ảnh mà hoàng đế bệ hạ đã giao cho hắn vào trong túi.

Bức ảnh là ảnh chụp chung của hoàng đế bệ hạ và Trương Vân Khanh.

Ảnh chụp chung hai người cha của hắn.

*

Tần Sóc trở về nhà.

Vừa bấm chuông cửa, bên trong đã mở ra.

Nấm nhỏ vô âu vô lo ló đầu ra từ sau cánh cửa và vui vẻ nói: “Tần Sóc, cuối cùng anh cũng về rồi!”

Tần Sóc nhìn nụ cười của Bạch Cô Cô đến xuất thần.

Thật ra hắn có thể quét nhận diện khuôn mặt để vào nhà, nhưng đột nhiên hắn muốn bấm chuông cửa.

Tần Sóc bước vào, vươn tay ôm lấy nấm nhỏ đang lắc lư trước mặt.

Bạch Cô Cô: “…”

Bạch Cô Cô sửng sốt một chút, sau đó thử vỗ bả vai Tần Sóc, nhỏ giọng hỏi: “Tần Sóc, anh sao vậy?”

“Không có việc gì.” Tần Sóc hít một hơi thật sâu, lập tức bình thường lại.

Hắn buông nấm nhỏ ra, xoa đầu cậu nói: “Đi nào, chúng ta vào trong.”

“Vâng.” Bạch Cô Cô vui vẻ nói: “Tần Sóc, anh rửa tay nhanh đi, em chuẩn bị cơm xong rồi.”

“Ừm. Cảm ơn Tiểu Bạch.”

Tần Sóc nhìn nấm nhỏ chạy lạch bạch vào trong bếp.

Hắn biết rằng chính linh khí của nấm nhỏ đã giúp hắn chữa lành sự bạo động tinh thần lực và giúp hắn khôi phục lại tinh thần thể của mình.

Đối với Tần Sóc, linh lực của nấm nhỏ dường như có sức hấp dẫn trời sinh.

Đây gọi là tinh thần lực tương xứng với nhau sao?

*

Tần Sóc rửa tay và đi vào bếp, cùng Bạch Cô Cô bưng đồ ăn ra.

Hôm nay Tiểu Bạch rất chăm chỉ, cậu nấu một bữa tối thịnh soạn.

May mà hắn về, bằng không hắn đã không thể được thưởng thức bữa tối do Tiểu Bạch chuẩn bị rồi.

Tần Sóc ngồi đối diện với Bạch Cô Cô, cầm đũa lên nếm thử: “Ngon quá, cảm ơn Tiểu Bạch.”

Bạch Cô Cô lập tức cười toe toét.

Đối với những người thích nấu nướng mà nói, việc được người khác công nhận thành quả của mình là điều hạnh phúc nhất.

Bạch Cô Cô cười lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ: “Vậy anh ăn nhiều vào đi!”

Tần Sóc: “Ừm.”

Hai người ăn cơm xong, Tần Sóc chủ động đi rửa bát.

Hắn không biết nấu ăn nên chỉ có thể rửa bát.

Hơn nữa, trong khoảng thời gian này được thực hành nhiều nên kỹ năng rửa bát của Tần Sóc đã được cải thiện đáng kể.

Hắn dọn dẹp căn bếp xong thì mới lên lầu. Lúc này, nấm nhỏ đã tắm xong nằm trên giường với mái tóc ướt đẫm, không biết cậu đang làm gì.

Tần Sóc nhìn hai chân trắng mịn đung đưa, hắn xoay người vào phòng tắm lấy máy sấy tóc rồi đi tới.

Một bóng người thình lình xuất hiện làm nấm nhỏ giật mình.

Cậu sợ đến mức khủy tay co quắp, ngã nghiêng trên giường.

Ngẩng đầu nhìn, thì ra là Tần Sóc, cậu không khỏi giận dỗi: “Tần Sóc, anh làm em giật mình đó.”

Tần Sóc kéo nấm nhỏ lảo đảo ngồi dậy: “Sấy tóc trước khi ngủ.”

Hắn bắt đầu làm việc.

Tiềng vù vù của máy sấy tóc truyền đến, Bạch Cô Cô nói lên cảm nghĩ của mình: “Không ngờ sau mấy nghìn năm mà máy sấy tóc vẫn có hình dạng này.”

Tần Sóc không nghe rõ Bạch Cô Cô đang lẩm bẩm cái gì, hắn lập tức tắt máy sấy tóc, vò nhẹ tóc cho Bạch Cô Cô và hỏi: “Em nói cái gì?”

Sấy xong rồi à?

Bạch Cô Cô đưa tay vò tóc mình.

Quào, công nghệ phát triển nhanh ghê.

Cậu mới nói một câu mà đã sấy xong rồi.

Bạch Cô Cô vội lắc đầu: “Không có gì ạ. Cảm ơn anh nha, Tần Sóc.”

Nấm nhỏ trước mặt vừa mới sấy tóc xong, cả người ửng hồng, mềm mại như quả đào căng mọng.

Yết hầu của Tần Sóc khẽ lăn.

Hắn kiềm chế hỏi: “Tiểu Bạch, anh hôn em được không?”

Tần Sóc nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Hắn nói câu này một cách nghiêm túc như vậy làm Bạch Cô Cô cảm thấy hôn là một chuyện rất nghiêm trọng.

Vì vậy, Bạch Cô Cô suy nghĩ hẳn hoi, sau đó mới gật đầu.

Tần Sóc thích hôn, cậu cũng thích hôn, giống nhau.

Bạch Cô Cô tỏ ra vui vẻ sau khi nghĩ chuyện đôi bên cùng có lợi, cậu nói: “Được ạ.”

Giây tiếp theo, nụ hôn vốn bị kiềm chế trở nên mãnh liệt.

Bạch Cô Cô cảm thấy cả người như bị mưa lớn trên núi nhấn chìm, dưỡng khí cũng bị lấy đi, chỉ biết bám theo hơi thở của Tần Sóc như một khúc gỗ trôi.

Ngột ngạt nhưng ngọt ngào.

Giống như được ngâm mình dưới tán cây lớn ẩm ướt sau cơn mưa, toàn thân thả lỏng.

Bạch Cô Cô dần nhắm mắt lại, dùng cảm thụ của bản thân để đáp lại nụ hôn của Tần Sóc một cách vụng về.

Tần Sóc nhận được sự đáp lại, thậm chí hắn còn điên cuồng hơn, giống như một con sư tử đã thức tỉnh, thưởng thức mỹ thực của mình một cách thoả thích.

Một lúc lâu sau, Tần Sóc mới buông nấm nhỏ trong ngực ra.

Bạch Cô Cô hơi hoảng hốt.

Hóa ra nụ hôn của nhân loại thư thái đến vậy.

Cậu rất thích.

Bạch Cô Cô thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn Tần Sóc với biểu cảm hài lòng. Cậu ngập ngừng hỏi: “Tần Sóc, sau này chúng ta còn có thể hôn nhau như vậy được không?”

Tần Sóc: “…”

Như nhìn con mồi của mình, Tần Sóc đưa đầu lưỡi ra l**m môi, lộ ra biểu cảm của kẻ săn mồi.

Sau đó, hắn gật đầu, nhỏ giọng nói: “Được, chỉ cần em thích là được.”

Bạch Cô Cô lập tức nói: “Thích.”

Lời này dường như đã an ủi tâm trạng của Tần Sóc rất nhiều. Chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến lòng hắn như có bức tường cao chặn lại, cuối cùng bây giờ cũng đã bị đẩy ngã.

Tần Sóc mỉm cười: “Thích là tốt rồi.”

Hắn cầm máy sấy tóc, xoay người rời khỏi phòng ngủ của Bạch Cô Cô.

Để lại một mình Bạch Cô Cô trong phòng.

Cậu ngây ngốc ngồi trên giường, chạm lên môi mình.

Cậu xác định Tần Sóc rất thơm, hôn cũng có thể nâng cao linh khí cho cậu.

Bây giờ toàn thân khoan khoái, xem ra nên hút nhiều linh khí của Tần Sóc hơn.

Vậy, Tần Sóc sẽ không sao chứ?

<i>-Hết chương 43-</i>
 
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 44


Bạch Cô Cô xuống giường, mang giày, len lén chạy đến cửa phòng của Tần Sóc.

Cửa phòng của Tần Sóc đang đóng.

Bạch Cô Cô kiễng chân lên nghe ngóng động tĩnh bên trong nhưng không có động tĩnh gì?

Chắc Tần Sóc sẽ không ngất lần nữa chứ?

Tần Sóc rất yếu ớt, anh ấy hay hôn mê lắm. Anh ấy thật sự quá mỏng manh, thật là đáng quan ngại.

Bạch Cô Cô khẽ lẩm bẩm một mình, sau khi nghĩ xong liền trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Cậu thận trọng đẩy cửa vào như một tên trộm.

Không có ai trong phòng, cũng không có ai trên giường.

Bạch Cô Cô ngó quanh phòng, trong phòng không có ai.

Chả nhẽ trong phòng tắm?

Bạch Cô Cô rón rén đi tới cửa phòng tắm, áp tai lên cửa phòng tắm và cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên trong.

Sau đó, cậu nghe thấy tiếng th* d*c của người đàn ông.

Bạch Cô Cô: “!!!”

Hơn nửa đêm rồi Tần Sóc còn làm chuyện xấu hổ gì vậy chứ?

Quá đáng.

Bạch Cô Cô không khỏi chạm vào hai má nóng rực như sắp bốc cháy của mình.

Tại Tần Sóc hết đó.

Cơ mà cậu vẫn muốn nghe trộm tiếp.

Có tiếng xả nước vang lên.

Tần Sóc mở cửa phòng tắm.

Sau đó, Bạch Cô Cô bị bất ngờ khi mất chỗ dựa, ngã nhào về phía trước.

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc đưa tay ra đỡ Bạch Cô Cô. Hắn nhìn cậu đầy nguy hiểm: “Tiểu Bạch, em đang làm gì vậy?”

Bạch Cô Cô nào đã hoàn hồn đâu: “Em, em, em…” Em tới nghe trộm anh đó.

Sắc mặt tái mét của Bạch Cô Cô chợt đỏ lên, cậu lóng ngóng nói: “Em chỉ lo anh xảy ra chuyện gì nên đến xem thôi.”

Tần Sóc: “Xem cửa phòng tắm của anh?”

Bạch Cô Cô: “…”

Tần Sóc để Bạch Cô Cô đứng ngay ngắn lại, hơi cúi đầu nhìn cậu hỏi: “Hửm?”

Hai người đứng rất gần nhau, hơi thở ấm áp của Tần Sóc làm mặt Bạch Cô Cô đỏ bừng.

Bạch Cô Cô nhỏ giọng thanh minh: “Em có đâu. Em vô tình nghe thấy ấy chứ!”

Nấm nhỏ chín rục làm người ta khó mà bắt nạt tiếp.

Tần Sóc vươn tay nhéo mặt cậu, cười nói: “Anh không sao, em cứ yên tâm.”

“Vậy thì tốt!” Nếu đã không có chuyện gì thì cậu có thể đi tới hôn Tần Sóc một cái không?

Bạch Cô Cô vừa nghĩ thì làm ngay.

Cậu vội nhào tới, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước trên mặt Tần Sóc, sau đó co giò bỏ chạy.

Kế đó cậu liền bị Tần Sóc xách lại.

Hắn túm lấy cái mũ dính liền với bộ đồ ngủ con thỏ nhỏ của Bạch Cô Cô, ôm trọn người vào lòng rồi đặt trên tường trong phòng tắm.

Nấm nhỏ vừa làm chuyện xấu định bỏ chạy thì bị bắt quả tang, mặt mày tái mét.

“Tần, Tần Sóc, em…”

Bạch Cô Cô chưa kịp nói xong thì Tần Sóc đã trực tiếp đè cậu lên tường hôn môi.

Bạch Cô Cô chỉ có thể nắm chặt đồ ngủ của Tần Sóc giống như đang nắm cỏ cứu mạng để đề phòng chân mình mềm nhũn rồi ngã xuống.

Tần Sóc giam nấm nhỏ trong lòng và tha hồ thưởng thức.

*

Đêm nay, nấm nhỏ lại hút dương khí của Tần Sóc.

Lúc về phòng, cậu vẫn còn mê man.

Dễ vậy thôi á?

Cậu hút dương khí của Tần Sóc dễ quá vậy?

Hơn nữa, sau lần quan sát kỹ lưỡng này, Tần Sóc dường như không quan tâm đến việc cậu hút dương khí của mình.

Chẳng lẽ là vì Tần Sóc quá mạnh?

Vậy cậu sẽ có thể thường xuyên hôn Tần Sóc sao?

Quá hạnh phúc!

Bạch Cô Cô sung sướng lăn lộn trên giường.

Đáng tiếc là Bạch Cô Cô vừa chuẩn bị xong thì mấy ngày nay Tần Sóc đều không có ở nhà.

Cậu không tìm được cơ hội để hôn Tần Sóc.

Tần Sóc không nói cậu có thể tiếp tục đi học.

Sau đó, Bạch Cô Cô được Tần Sóc đưa vào cung với vẻ mặt hoang mang.

Tần Sóc trở thành đại hoàng tử, còn cậu trở thành hoàng tử phi???

Bận tối mắt tối mũi cả ngày, đến tối Bạch Cô Cô mới được nghỉ ngơi.

Cái gì mà đại hoàng tử phi, Tần Sóc chỉ đang muốn làm cậu mệt chết thôi.

Hừ!

Bạch Cô Cô ngồi trong phòng, ăn bánh ngọt trên bàn mà không có chút kiêng dè gì.

Ngon.

Dạo này nấm nhỏ ăn rất ngon, rất thèm ăn, ăn gì cũng thấy ngon.

Hừ, đều tại Tần Sóc làm cậu mệt muốn chết, giờ cậu ăn hết của Tần Sóc luôn, rất công bằng.

Sau khi Bạch Cô Cô ăn xong ba cái bánh lớn, cuối cùng thì Tần Sóc cũng về.

Bạch Cô Cô lập tức chạy tới hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ban ngày Tần Sóc nói tối về sẽ kể cho cậu nghe mọi chuyện.

Bạch Cô Cô mặc lễ phục trong hoàng cung, lễ phục màu vàng khiến cậu trông giống như một hoàng tử bé xinh đẹp.

Tần Sóc vươn tay sờ đầu Bạch Cô Cô đầu, nói: “Tiểu Bạch, anh hôn em được không?”

Bạch Cô Cô: “…”

Hôn thì hôn thôi, hỏi làm gì?

Giống như lần trước ấy, không phải hôn trực tiếp luôn sẽ tốt hơn sao?

Tần Sóc hỏi xong cũng không đợi Bạch Cô Cô trả lời, hắn vươn tay ra, vòng qua eo Bạch Cô Cô và hôn cậu.

Tần Sóc thoả mãn nhìn cục nấm nhỏ biến thành cục nấm ửng hồng mới chịu buông Bạch Cô Cô ra.

Hắn nắm tay Bạch Cô Cô ngồi xuống trước bàn: “Tiểu Bạch, mệt không em?”

Bạch Cô Cô vẫn đang đắm chìm trong nụ hôn thơm thơm vừa rồi. Cậu vui vẻ nói: “Vẫn ổn.”

Mệt mỏi mà có được nụ hôn của Tần Sóc thì cũng rất hạnh phúc.

“Tiểu Bạch, anh đã tìm được cha của mình rồi.” Tần Sóc đột nhiên nói.

Bạch Cô Cô nhìn hắn.

Cậu cảm thấy Tần Sóc có hơi yếu đuối.

Tuy cậu là cục nấm nhỏ được trời sinh đất dưỡng và không thật sự hiểu được tình thân có ý nghĩa như thế nào đối với con người.

Nhưng nếu trong tương lai cậu có thêm một cục nấm nhỏ mới, cậu chắc chắn không muốn nấm nhỏ rời xa mình.

Bạch Cô Cô khô khan động viên: “Đây là chuyện vui!”

Tần Sóc nhìn nấm nhỏ mất tự nhiên mà gật đầu: “Em nói đúng, là chuyện vui. Vậy Tiểu Bạch này, em có muốn cùng anh chia sẻ niềm vui này không?”

Làm thế nào để chia sẻ niềm vui?

Bạch Cô Cô không hiểu, nhưng cậu sẵn lòng.

Bạch Cô Cô gật đầu.

Tần Sóc nói tiếp: “Hoàng đế bệ hạ chính là cha của anh.”

Bạch Cô Cô chu môi.

Cậu đoán được mà, cả ngày hôm nay cậu đều đi theo Tần Sóc gọi người kia là phụ hoàng.

Bạch Cô Cô nhìn Tần Sóc: “Sau đó thì sao?”

Tần Sóc nhìn Tiểu Bạch tỉnh queo, hắn xoa đầu cậu nói: “Không có sau đó, chỉ có vậy thôi.”

Tần Sóc nhìn Tiểu Bạch bạnh má nghiêm túc nghe Tần Sóc nói. Nếu là người bình thường, khi biết mình trở thành bạn đời của người kế vị Đế quốc thì chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

Nhưng Tần Sóc nghĩ lại, cậu chỉ là một cục nấm nhỏ, làm sao hiểu được chuyện của con người.

Tần Sóc cười nhưng vẫn kể cho Bạch Cô Cô nghe toàn bộ câu chuyện.

Bao gồm cả quá trình Tần Sóc bị đánh tráo cách đây 30 năm và kết cục của nhị hoàng tử.

Bạch Cô Cô nghĩ hình tượng của nhị hoàng tử mà mình nhìn thấy từ trước tới nay đều đã sụp đổ, thật là khó tin.

Lợi ích sẽ làm con người thay đổi hoàn toàn, nhưng đây không phải là chuyện nấm nhỏ cần nghĩ đến.

Tất cả những gì Bạch Cô Cô nghĩ đến là: “Vậy là tên xấu xa Long Khuyết kia đã bị bắt rồi ạ?”

Tần Sóc: “… Ừ.”

Tuyệt!

Long Khuyết bị bắt, cậu sẽ không còn phải lo sợ Long Khuyết, không cần lo mình bị người khác làm tổn thương nữa?

Vậy chẳng phải là cậu… tự do rồi sao?

Bạch Cô Cô vui vẻ nhìn Tần Sóc.

Cậu không phải lo lắng mình sẽ đột nhiên bị bắt ở Đế quốc, cậu có thể đi chơi vui vẻ rồi nhỉ?!

Nhận ra điều này, nấm nhỏ càng vui hơn.

Không ngờ Tiểu Bạch lại vui mừng khi Long Khuyết bị xử lý như vậy.

Giờ phút này, Tần Sóc vẫn không biết chuyện mà Tiểu Bạch đang nghĩ đến là… Ly hôn.

Nhìn thấy Tiểu Bạch vui vẻ, hắn cũng cảm thấy vui vẻ.

“Vui đến vậy sao?” Tần Sóc hỏi.

Bạch Cô Cô gật đầu: “Tần Sóc, chúng ta khi nào thì về?”

Dù sao thỏa thuận ly hôn đã ký vẫn ở trong phủ Tướng quân.

“Em muốn về?” Tần Sóc hỏi.

Bạch Cô Cô gật đầu.

“Vậy thì chúng ta về.” Tần Sóc nói.

Nghi thức trong cung đã kết thúc, bây giờ cả hai có thể rời khỏi cung. Tần Sóc cũng đã bàn bạc với hoàng đế bệ hạ, hắn không quen sống trong cung, cũng không quen có nhiều người bên cạnh luôn nhìn theo hắn và Tiểu Bạch, cho nên, hắn vẫn sống ở chỗ cũ của mình – Phủ Tướng quân.

Nơi hắn sống vốn là ở trung tâm thủ đô, chỉ cách Đông Môn của hoàng cung hai cây số, đi lại cũng thuận tiện.

Với lại, hắn cũng muốn sống trong thế giới hai người với Tiểu Bạch.

Tần Sóc nói là làm, lập tức đưa Tiểu Bạch trở về phủ Tướng quân.

Sau đó… về phòng.

Tần Sóc nhìn Tiểu Bạch biến mất ở trước cửa phòng mình. Hắn nghĩ đáng nhẽ mình không nên đưa Tiểu Bạch về, ít nhất ở trong cung, hai người bọn họ nhất định có thể ngủ chung.

Nhưng không sao cả, nấm nhỏ giờ đã là của hắn, không ai có thể cướp mất được.

*

Tần Sóc không biết rằng lúc này Tiểu Bạch đang lục lọi trong phòng ngủ của mình, cuối cùng cậu cũng tìm được thỏa thuận ly hôn mà hai người đã ký, trên đó có chữ ký của hai người rồi.

Ngày mai cứ giao nó cho Tần Sóc, bây giờ cậu có thể thu dọn hành lý.

Bạch Cô Cô lấy hết quần áo và giày trong tủ ra. Cậu nhìn qua một lượt, hình như đây không chỉ là quần áo của mình, mà còn là của Tần Sóc mua cho.

Ngày mai Tần Sóc có cho phép cậu mang những thứ này đi không nhỉ?

Nhưng Tần Sóc có phải là người keo kiệt đâu!

Bạch Cô Cô cảm thấy có hơi không muốn đi nữa.

Ở bên cạnh Tần Sóc, cậu có thể được ăn ngon, mặc quần áo đẹp và hôn nhẹ Tần Sóc để tăng thêm linh khí.

Thế nhưng, cậu và Tần Sóc đã đồng ý rằng họ sẽ ly hôn khi mọi chuyện kết thúc, mình cứ quấn lấy Tần Sóc mãi cũng không nên.

Bạch Cô Cô vỗ đầu đầy khổ não.

Tốt hơn hết là cậu nên chủ động rời đi thôi. Nếu Tần Sóc đích thân đuổi cậu đi thì quá dư thừa. Cậu sẽ rất mất mặt.

Bạch Cô Cô do dự hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm.

Cậu nghĩ xong cách giải quyết thì lập tức chạy đến phòng của Tần Sóc, gõ cửa cộc cộc cộc: “Tần Sóc, anh ngủ chưa?”

Tần Sóc chưa ngủ, hắn ra mở cửa.

Đập vào trong mắt Bạch Cô Cô là nửa người trên cường tráng của Tần Sóc.

Tần Sóc đang thay quần áo, vừa mới cởi ra thì Bạch Cô Cô đã gõ cửa. Hắn chưa kịp thay đồ ngủ.

Đường cong cơ bắp ở phần cơ thể trên của Tần Sóc vô cùng đẹp, chính là thân hình trong mơ của nấm nhỏ.

Tại sao cậu lại xuyên thành Bạch Cô Cô thay vì Tần Sóc chứ.

Ồ wow ghen tị ghê luôn.

Bạch Cô Cô lộ rõ vẻ ghen tị trên mặt, suýt chút nữa đã cắn hai phát.

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc nhìn Bạch Cô Cô hỏi: “Tiểu Bạch, có chuyện gì sao?”

Bạch Cô Cô lắc đầu hỏi: “Bây giờ anh có bận không?”

Tần Sóc lắc đầu: “Không bận, sao thế em?”

“Vậy thì…” Bạch Cô Cô nhìn chằm chằm vào cơ bụng của Tần Sóc, vừa ghen tị vừa thương tâm nói: “Tần Sóc, chúng ta bàn chuyện ly hôn đi.”

<i>-Hết chương 44-</i>
 
Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con
Chương 45


Vẻ mặt của Tần Sóc sững lại ngay lập tức.

Hắn nghi ngờ mình đã nghe nhầm.

“Em nói gì vậy?” Tần Sóc khó tin hỏi.

Hắn vừa hỏi vừa mặc quần áo vào.

“Em nói…” Không biết sao nấm nhỏ đột nhiên cảm thấy có chút áy náy. Mà nghĩ lại cậu có làm gì sai đâu.

Nấm nhỏ rất cố gắng để tỏ ra bình tĩnh.

Cậu nói: “Trước đây chúng ta đã nói chuyện này rồi. Anh nhìn này, em vẫn còn giữ thỏa thuận á.”

Tần Sóc: “…”

Hắn muốn xé tờ giấy chướng mắt đó quá.

Thằng ngu nào viết vậy.

Tần Sóc ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn nấm nhỏ đang đứng. Hắn hỏi: “Tiểu Bạch, em thật sự muốn ly hôn sao?”

Bạch Cô Cô sửng sốt: “Anh không muốn ạ?”

Chắc là Tần Sóc muốn rồi.

Tần Sóc không trả lời câu hỏi của cậu. Hắn hỏi lại: “Tiểu Bạch, em ghét anh hả?”

Bạch Cô Cô suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Không ghét.

Tần Sóc cho cậu ăn ngon, mua quần áo mới, đưa cậu đến trường và còn hôn cậu nữa.

Tần Sóc là người đối xử tốt nhất với cậu.

“Vậy là Tiểu Bạch ghét ở chung với anh hả?” Tần Sóc tiếp tục hỏi.

Bạch Cô Cô lại lắc đầu.

“Thế tại sao Tiểu Bạch muốn ly hôn?” Tần Sóc hỏi.

Một lát sau, Bạch Cô Cô mới chậm rãi nói: “Nhưng mà trước đó chúng ta đã nói rồi ạ!”

Tần Sóc: “…”

Nấm nhỏ đúng là một cục nấm rất biết giữ chữ tín.

Tần Sóc nhìn nấm nhỏ, bất lực nói: “Nhưng bây giờ anh không muốn ly hôn, có được không?”

“Dạ?” Nấm nhỏ kinh ngạc không thôi.

Nhưng, không phải Tần Sóc không thích sao?

“Được không, Tiểu Bạch?” Tần Sóc hỏi.

Bạch Cô Cô cúi đầu.

Cậu không biết nữa.

Câu hỏi này phức tạp quá, cứ làm theo những gì cả hai đã nói không được sao?

Tần Sóc thở dài.

“Tiểu Bạch, sau khi ly hôn chúng ta sẽ không thể sống cùng nhau.”

“Em sẽ phải rời khỏi đây, không còn được nhìn thấy anh nữa, và anh cũng không thể nhìn thấy em nữa.” Tần Sóc trầm giọng nói: “Anh không thể tiếp tục dạy em điều khiển cơ giáp. Rồi cơ giáp bị người ta giành mất thì làm sao?”

Bạch Cô Cô suy nghĩ một chút, cậu lập tức tháo chiếc vòng tay mà mình rất thích trên cổ tay ra và nhét vào trong tay Tần Sóc.

Tần Sóc: “…”

“Tiểu Bạch, sau khi ly hôn, anh không thể ở bên em hay hôn em nữa.”

Hôn rất thoải mái.

Nhưng Tần Sóc cũng đâu thể suốt ngày hôn cậu.

Bạch Cô Cô cúi đầu tiếp tục im lặng.

Tần Sóc thở dài.

Hắn muốn lừa nấm nhỏ ở lại.

Hắn có mười nghìn cách để giữ nấm nhỏ ở lại.

Thế nhưng đó không phải là sự thật lòng của nấm nhỏ. Tốt hơn hết là làm theo ý của nấm nhỏ và bắt đầu lại từ đầu.

Dù sao ngay từ lúc bắt đầu thì nấm nhỏ đã không muốn ở bên hắn rồi.

Nghĩ đến đây, Tần Sóc cũng thông suốt.

Hắn không bịa lý do nữa mà trầm giọng nói: “Tiểu Bạch, anh muốn em ở lại là bởi vì anh thích em.”

“Tiểu Bạch, anh thích em và muốn em ở mãi bên anh.”

Mãi bên nhau?

Bạch Cô Cô mông lung nhìn Tần Sóc.

Tiểu yêu quái và con người không thể ở bên nhau mãi mãi được.

Tuổi thọ của tiểu yêu quái có thể rất rất dài, giống như ông cây vậy, nghe đâu là đã rất rất nhiều tuổi rồi.

Tiểu yêu quái cũng có thể như Bạch Cô Cô, vì độ kiếp mà bị tan thành mây khói dưới lôi kiếp bất cứ lúc nào.

Tuổi thọ của con người luôn là mấy thập kỷ đó.

Bây giờ đến tinh tế là mấy trăm năm.

Mà “thích” là gì?

Trong thế giới của tiểu yêu quái dường như không có từ “thích” này.

Bạch Cô Cô cúi đầu thì thào nói: “Em không biết “thích” là cái gì.”

Cậu không biết mình có thích Tần Sóc không.

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc bất đắc dĩ nắm lấy tay Bạch Cô Cô, để cậu ngồi xuống đối diện với mình.

Hắn đưa tay sờ mặt nấm nhỏ hỏi: “Tiểu Bạch này. Em có ghét anh đối xử với em như vậy không?”

Bạch Cô Cô mở to mắt nhìn Tần Sóc, lắc đầu.

Không ghét.

Cậu thậm chí còn muốn dụi mặt tới để Tần Sóc sờ mình nhiều hơn nữa kìa.

Vừa rồi, đối với sự gần gũi của Tần Sóc, cậu còn theo bản năng muốn đến gần hắn hơn nữa.

Nhưng cậu không chắc đây có phải là “thích” mà con người nói hay không?

“Thế này thì sao?” Tần Sóc đến gần Bạch Cô Cô, hôn như chuồn chuồn lướt nước lên mặt cậu. Hắn khe khẽ hỏi: “Em thích thế này không?”

Đôi mắt to xinh đẹp của Bạch Cô Cô toả ra sự thích thú.

Mỗi lần được Tần Sóc hôn, cậu đều rất thoải mái.

“Tiểu Bạch, em có muốn sống với anh mãi mãi như bây giờ không?” Tần Sóc hỏi.

Bạch Cô Cô lại chậm chạp cúi đầu xuống.

“Nhưng, em là tiểu yêu quái, còn anh là con người.” Trong nhận thức của Bạch Cô Cô, tiểu yêu quái và con người không thể ở bên nhau.

Cậu xem rất nhiều chuyện xưa kể rằng, sau khi ở cùng với con người, kết cục của cả hai đều không tốt lắm.

Tần Sóc nắm chặt tay nấm nhỏ nói: “Nhưng Tiểu Bạch ơi, thế giới hiện tại không phải thế giới trước đây của em. Đây là một thế giới mới.”

Ồ a.

Đôi mắt Bạch Cô Cô trộm sáng quắc lên lập tức bị Tần Sóc bắt được.

“Tiểu Bạch, anh thích em. Anh muốn ở bên em, em có bằng lòng sống với anh không? Em suy nghĩ lại một chút đi mà, được không?”

Bạch Cô Cô nhìn Tần Sóc.

Một lát sau, cuối cùng cậu cũng chịu gật đầu.

Bạch Cô Cô chậm rãi nói: “Được rồi, em sẽ nghĩ lại.”

Cậu cầm thư thỏa thuận, đứng dậy, đi tới cửa lại ngoảnh đầu nhìn Tần Sóc.

Nếu, nếu cậu không bao giờ gặp lại Tần Sóc nữa.

Nếu vậy thì hình như cậu hơi khó chịu thật.

Bạch Cô Cô nhìn vẻ mặt dịu dàng của Tần Sóc, cậu cúi đầu, chầm chậm bước đi.

*

Cậu về phòng mình, cất bản thỏa thuận vào trong ngăn kéo tủ. Cậu nằm trên giường và bắt đầu suy nghĩ xem phải làm sao bây giờ.

Bạch Cô Cô suy nghĩ mãi, không thể ngủ được, thế là cậu lấy nấm nhỏ trong thức hải của mình ra để nhìn một chút.

Đã lâu rồi cậu không quan tâm đến bản thể nấm nhỏ của mình.

Bạch Cô Cô mở lòng bàn tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một cục nấm nhỏ trắng hồng, siêu siêu dễ thương.

Bản thể của cậu thật là xinh đẹp, là cục nấm nhỏ xinh đẹp nhất trên thế giới.

Kế đó, Bạch Cô Cô đang định đưa tay chạm vào nấm nhỏ của mình thì đột nhiên trông thấy bên cạnh cục nấm, một cục nấm nho nhỏ khác từ từ nhú lên.

Chỉ có cái gốc nấm nhỏ của cậu là hơi lớn, giống như khi Bạch Cô Cô lần đầu tiên đến thế giới này.

Cái này là cái gì thế?

Bạch Cô Cô cẩn thận chạm vào nấm nho nhỏ, sau đó cậu thấy nó đáp lại mình.

Bạch Cô Cô choáng luôn.

Đây là… con của cậu?

Nấm con??!

Sao cậu lại có nấm con được?

Bạch Cô Cô sợ hết hồn, lập tức tiến vào thức hải của mình và nhìn xung quanh.

Sau đó, cậu nhìn thấy một đốm nhỏ màu vàng, phía trên có một cục nấm nho nhỏ, bên cạnh nấm nhỏ còn có cái gì đó màu vàng.

Bạch Cô Cô bước tới, trời ơi!

Là một con rồng nhỏ.

Một con rồng nhỏ vẫn chưa có ý thức.

Hình như cũng là một con rồng con.

Nấm nhỏ trắng nõn ngây thơ của cậu đang mang thai một cục nấm nhỏ đã là quá lắm rồi. Giờ trong thức hải sao lại có thêm một bé rồng nhỏ nữa?

Chẳng lẽ là con của Tần Sóc chạy nhầm chỗ?

Bạch Cô Cô bị suy nghĩ của mình chọc cười.

Muốn sinh con thì phải có hai người, không, bản thể của hai con yêu quái kết hợp lại thì mới được.

Nên là, cậu và Tần Sóc đã kết hợp rồi??!

Lúc nào?

Rốt cuộc là lúc nào?

Chả lẽ là đêm đó?

Cái ngày cậu thức dậy và cảm thấy giống như đánh nhau?

Bạch Cô Cô cố gắng hồi tưởng lại, ký ức của cậu cuối cùng cũng được khơi lại một chút xíu.

Hôm đó, Tần Sóc bất tỉnh, sau đó cậu muốn hôn trộm Tần Sóc thì lập tức nhào tới, sau đó Tần Sóc ôm cậu, sau đó đẩy ngã cậu, rồi… a a a…

Sau đó, nấm nhỏ bị Tần Sóc làm thế này rồi làm thế kia.

Lần này, Bạch Cô Cô hoàn toàn tỉnh cả ngủ. Cậu ngồi dậy nhìn ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ.

Đúng là cậu không có người thân nào khác, cậu vẫn luôn một thân một mình.

Dù ở thế giới này hay thế giới của quá khứ.

Tần Sóc là người đầu tiên đối xử tốt với cậu như vậy.

Thật ra cũng không phải là cậu không thể bầu bạn cùng Tần Sóc hai trăm năm.

Phải nói là, chuyện không bao giờ gặp lại Tần Sóc thật sự khiến nấm nhỏ vô cùng đau lòng.

Huống chi, bây giờ trong bụng cậu còn có nấm nhỏ nữa. Cậu nghe nói, bé cưng do tiểu yêu quái mang thai phải được hai người thân bên cạnh an ủi mới có thể sinh ra khỏe mạnh được.

Thảo nào gần đây cậu rất muốn hôn Tần Sóc.

Hóa ra là mấy nhóc con này đang quấy.

Bạch Cô Cô sờ bụng mình, lạ ghê, trong bụng không khó chịu chút nào. Nhưng sau khi phát hiện ra nấm nho nhỏ, trong bụng cậu đột nhiên cảm thấy ấm áp hơn hẳn.

Đây là một sinh mệnh nhỏ, một cục nấm nhỏ, cục nấm nhỏ này là máu thịt của cậu.

Từ nay về sau, trên thế giới này, ngoài cậu ra còn có cục nấm nhỏ thứ hai.

Vui quá đi a a a!

Bạch Cô Cô lăn lộn trên giường sau đó mới chịu ngồi dậy.

Cậu muốn gặp Tần Sóc ngay bây giờ và nói cho hắn biết chuyện này.

Nhưng mà, cậu vừa mới nói với Tần Sóc là mình muốn ly hôn, bây giờ cậu lại chạy tới nói với Tần Sóc là không ly hôn nữa. Vậy có xấu hổ quá không? A a a!

Nấm nhỏ cũng xấu hổ lắm chứ.

Bạch Cô Cô hít một hơi thật sâu.

Thôi vậy, để ngày mai hãy nói chuyện.

*

Vất vả lắm mới qua một đêm dài, Bạch Cô Cô dậy thật sớm, làm bữa sáng cho Tần Sóc và đợi hắn xuống lầu.

Bữa sáng của mấy hôm nay đều do Tần Sóc làm.

Hôm nay Tần Sóc đi xuống lầu lại sững sờ khi nhìn thấy bữa sáng rất thịnh soạn.

Sau đó hắn ngẫm lại, đây có thể là bữa cơm chia tay của Tiểu Bạch?

Vậy thì quá bi thương rồi.

Tần Sóc vẫn còn đứng ở đầu cầu thang. Bạch Cô Cô ở dưới lầu lập tức vẫy tay: “Tần Sóc, anh xuống nhanh đi, đến giờ ăn cơm rồi.”

Tần Sóc: “…”

Tiểu Bạch phấn khởi khi ly hôn đến vậy sao?

Tần Sóc kiềm chế cảm xúc và đi xuống lầu. Hắn ngồi đối diện với Bạch Cô Cô.

Cả đêm qua, Bạch Cô Cô đã tự làm cho mình một tuyến phòng thủ tâm lý, và bây giờ cậu cũng không thấy ngại ngùng gì hết.

Cậu chủ động múc thêm cho Tần Sóc một bát cháo, đưa qua, sau đó chắp tay nói: “Tần Sóc, em có chuyện muốn nói với anh. Em…”

“Suỵt —” Tần Sóc không muốn nghe thấy lời mà mình không muốn nghe nhất vào ngay lúc này, ít nhất hãy để hắn ăn sáng xong cái đã.

Tần Sóc nói: “Tiểu Bạch, ăn trước đi, ăn xong rồi hãy nói.”

“Được rồi.”

Bạch Cô Cô ăn xong phần của mình rất nhanh. Cậu ném cái thìa xuống, nhìn Tần Sóc: “Tần Sóc, em ăn xong rồi.”

Tần Sóc: “…”

Hắn không nhìn nấm nhỏ, chỉ chăm chú húp cháo, sau đó ăn bánh bao, ăn bánh quẩy, ăn tiếp bánh quẩy rồi ăn trứng gà, ăn trứng gà rồi lại húp cháo. Còn ăn thêm vài đũa salad nấm nhỏ.

Bạch Cô Cô ngồi bên cạnh và hồi hộp chờ đợi.

Sao hôm nay Tần Sóc lại ăn chậm vậy trời, cậu có chuyện rất quan trọng muốn nói với Tần Sóc được không?

Bạch Cô Cô mở to đôi mắt chờ mong. Tần Sóc rốt cuộc cũng chịu không nổi việc tiếp tục trêu chọc cậu nữa.

Hắn đặt bát đũa xuống: “Tiểu Bạch, anh ăn xong rồi.”

Bạch Cô Cô lập tức đứng dậy và dọn bàn ăn vào trong bếp.

Sau đó, cậu mới đi tới, ngồi đối diện với Tần Sóc, nghiêm mặt nói: “Tần Sóc, em có chuyện muốn nói với anh.”

Tần Sóc nhìn Bạch Cô Cô.

“Em nói đi, anh có thể chấp nhận.”

Bạch Cô Cô do dự một chút, sau đó cậu vươn tay níu lấy góc áo của Tần Sóc, nhỏ giọng nói: “Tần Sóc, trong bụng em có nấm nhỏ.”

Gì cơ?

Tần Sóc cảm thấy mình nghe lầm rồi.

Có nấm nhỏ là sao?

Tần Sóc như không hiểu Bạch Cô Cô đang nói gì. Hắn nhìn chằm chằm Bạch Cô Cô rồi hỏi lại: “Tiểu Bạch, ý của em là gì?”

Bạch Cô Cô bị ánh mắt tr*n tr** của Tần Sóc nhìn chằm chằm rất mắc cỡ.

Nhưng đột nhiên cậu nghĩ rằng chính chuyện hư hỏng của Tần Sóc mới làm cậu có nấm nhỏ, đúng, cậu chẳng có gì phải sợ hết.

Bạch Cô Cô nắm cổ tay áo của Tần Sóc càng chặt hơn. Cậu lại nói: “Tần Sóc, trong bụng của em có một bé yêu quái cần sự an ủi của anh mới có thể lớn lên khỏe mạnh được. Nên là, Tần Sóc nè, chúng ta tạm thời đừng ly có được hay không?”

Có được hay không?

Tốt quá luôn ấy chứ.

Tần Sóc nhanh chóng hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Hắn nhìn cái bụng phẳng lì không một chút thịt của Bạch Cô Cô. Ý của Tiểu Bạch là nơi này có một bé Tiểu Bạch nữa.

Tần Sóc vui mừng, cố ý nói: “Nhưng không phải hôm qua em vừa mới nói muốn ly hôn sao?”

Bạch Cô Cô đỏ mặt: “Em sai rồi.”

“Chờ nấm nhỏ của chúng ta sinh ra khỏe mạnh rồi sẽ ly hôn, có được hay không?” Bạch Cô Cô nói lí nhí: “Tiểu yêu quái không giống con người cần đến mười tháng, chỉ cần ba đến năm tháng là tiểu yêu quái đã trưởng thành rồi.”

“Có được hay không?”

Tần Sóc: “…”

Hoá ra hắn chỉ là một cái máy sinh sản thôi à.

Tần Sóc lạnh lùng cười: “Không được!”

Bạch Cô Cô sợ ngây người.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn Tần Sóc bằng đôi mắt to tròn.

Tần Sóc nói: “Hoặc là ly hôn ngay bây giờ, hoặc là không bao giờ ly hôn nữa.”

Bạch Cô Cô suy tư một lúc mới nói: “Được rồi, chúng ta sẽ không ly hôn.”

Dẫu sao thì Tần Sóc cũng nói đúng. Thế giới này không phải thế giới cậu từng sống, cho dù là cậu có lén sống chung với con người thì cũng sẽ không có ai biết.

Với lại cũng không phải họ sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Nhân loại đều rất yếu ớt, sẽ chết đi trong vòng mấy trăm năm.

Cậu bằng lòng trải qua mấy trăm năm này cùng Tần Sóc.

Chỉ có điều, nếu cậu ở bên Tần Sóc, cậu nhất định sẽ bảo vệ Tần Sóc thật tốt và cố gắng nỗ lực một chút để kéo dài tuổi thọ của Tần Sóc.

“Được.” Tần Sóc rốt cuộc cũng không kìm được kích động khi nghe đến câu này. Hắn vươn tay ôm Bạch Cô Cô vào lòng.

Hắn dịu dàng nói: “Tiểu Bạch, em đã đồng ý rồi, chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa.”

Tần Sóc hôn lên trán Bạch Cô Cô.

Hắn nghĩ, Bạch Cô Cô không cần biết “tình yêu” là gì, “thích” là gì, chỉ cần Tiểu Bạch luôn ở bên cạnh hắn, hắn sẽ dành cả đời mình để bảo vệ Tiểu Bạch và con của họ thật tốt.

Tần Sóc nói những lời này cũng có hơi xấu hổ.

Bạch Cô Cô được Tần Sóc ôm vào lòng, cậu gật đầu: “Em biết rồi. Anh mau buông em ra đi, em thở không nổi nữa nè.”

Tần Sóc: “…”

Cuối cùng thì Tần Sóc cũng nhớ ra Bạch Cô Cô đang mang thai.

Hắn cẩn trọng hỏi: “Tiểu Bạch, cục cưng bây giờ bao lớn rồi, nó có khỏe không? Anh xin lỗi, anh hoàn toàn không biết chuyện này.”

Bạch Cô Cô xua tay ý bảo không sao: “Em cũng mới phát hiện tối qua thôi.”

Cậu thoát khỏi vòng tay của Tần Sóc và bắt đầu khoe con: “Chúng nó đều còn nhỏ, nhưng mà siêu đáng yêu luôn.”

“Chúng nó?” Tần Sóc kinh ngạc hỏi.

Chẳng lẽ Tiểu Bạch mang thai một bụng nấm nhỏ?

Tần Sóc theo phản xạ hỏi: “Có bao nhiêu nấm nhỏ?”

Bạch Cô Cô nói: “Anh có thể tự vào thức hải của em để xem.”

Tần Sóc sửng sốt một hồi, Tiểu Bạch có biết tiến vào thức hải của nhau có nghĩa là gì không?

Song, Tần Sóc rất vui vì sự tín nhiệm này, hắn rất sẵn lòng.

Hắn tách ra một tia tinh thần lực của bản thân và từ từ chui vào trong thức hải của Bạch Cô Cô.

Sau đó, hắn nhìn thấy một cục nấm nhỏ màu trắng và một bé rồng vàng đang nằm ngoan ở nơi sâu nhất trong thức hải của Bạch Cô Cô.

Dường như chúng nó cảm nhận được khí tức của Tần Sóc.

Nấm nho nhỏ lặng lẽ đi về phía Tần Sóc, cọ lên người hắn.

Đây là… con của hắn và Tiểu Bạch.

Tần Sóc vươn tay nhẹ nhàng chạm vào nấm nhỏ chưa lớn bằng ngón tay mình.

Tần Sóc nói: “Hai đứa phải mau lớn lên, không được bắt nạt ba ba, biết không?”

Nấm nhỏ cọ vào bụng ngón tay Tần Sóc, ý bảo mình đã biết.

Ý thức của bé rồng vàng vẫn chưa thức tỉnh, nhóc vẫn không nhúc nhích người.

Tần Sóc chậm rãi rút tinh thần lực về, lo lắng hỏi: “Tiểu Bạch, em có cảm thấy không thoải mái ở đâu không?”

Bạch Cô Cô lắc đầu: “Không có, tinh thần lực của anh làm em thoải mái lắm.”

Tần Sóc rốt cục cũng an tâm.

Nấm nhỏ và tiểu kim long dường như nghe hiểu lời của Tần Sóc. Chúng nó ngoan ngoãn, nghe lời và yên lặng vô cùng, chỉ mất năm tháng để hoá thành thực thể và ra khỏi cơ thể của Bạch Cô Cô.

Hai cục cưng Bạch Bạch và Nộn Nộn làm chấn động cả Đế quốc.

Bạch Cô Cô cảm thấy mình siêu mạnh và rất đắc ý.

Về sau, một trăm năm trôi qua, Bạch Cô Cô lo lắng Tần Sóc bị bệnh, hai trăm trôi qua, Bạch Cô Cô lo lắng Tần Sóc già đi, ba trăm năm sau, Tần Sóc vẫn như trước, bốn trăm năm trăm năm…

Ồ wow, không đợi được đến ngày goá chồng.

*

Trên núi Côn Lôn có Thần Long thọ ngang trời, vào tam thiên tiểu thế giới để tu luyện. Nào ngờ có một cục nấm nhỏ được máu của Thần Long hóa thành yêu quái, và sau đó đi theo Thần Long bước vào tiểu thế giới, một lòng si tình, cảm động Thần Long, kết thành vợ chồng, không phân biệt tuổi tác.

Bạch Cô Cô nghe chuyện xưa: Rắm á!

Cậu muốn trả ơn chứ không phải theo đuôi, không phải!

Sao lại giống như chết vì tình được chứ.

Là thiên đạo, thiên đạo đã đưa cậu đến với tiểu thế giới ấy.

Thần Long cái rắm, dám lừa cậu mấy trăm năm, lãng phí không biết bao nhiêu là nấm nhỏ trên người cậu.

Tên lừa đảo, hừ!

Phạt hắn hôm nay không được hôn.

(HOÀN)
 
Back
Top Bottom