Đô Thị  Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
Chương 80: C80: Phiên ngoại 18 lục quyện x úc ninh


"Không đi đánh bóng thật hả Lục Quyện?" Tôn Lật ôm bóng rổ đứng bên cạnh bàn học lải nhải, "Cậu không ra sân bao lâu rồi chứ? Da trắng hơn thì thôi đi, không thấy cơ bắp cũng sắp teo lại rồi à?"

Tôn Lật vừa nói vừa đưa tay nhéo một cái.

Học kỳ một năm sau họ sẽ phải đối mặt với chia lớp, ắt sẽ có gánh nặng học tập. Lục Quyện cũng không biết tại sao mình lại cuống cuồng như vậy, cả ngày không phải cắm mặt đọc sách trong phòng học thì cũng là bật đèn ngủ giải đề đến khuya trong ký túc xá.

Tuy bình thường hắn vẫn là người nỗ lực nhất trong lớp, nhưng tần suất học hiện tại của hắn có lẽ đã sánh ngang với những cô cậu học sinh mất trí của lớp thực nghiệm.

"Im đi." Lục Quyện chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Tôn Lật thở dài: "Thôi nào, tôi biết cậu muốn vào cùng một lớp với vợ yêu, nhưng thành tích của cậu có cố cách mấy cũng khó mà thành."

Cậu không có ý đả kích Lục Quyện, nhưng trên thực tế năng lực của Lục Quyện lúc này không thể bắt kịp Úc Ninh.

"Tôi không thiển cận như vậy." Lục Quyện chăm chú viết, từ giờ đến khi tốt nghiệp còn lâu, hắn vẫn còn cơ hội vào chung một trường đại học với cậu ấy, còn chuyện chia lớp hắn vẫn rất hy vọng.

Chỉ là sợ bản thân không đủ bản lĩnh.

Tôn Lật ngạc nhiên nhướng mày.

Thật ra khi cậu biết Lục Quyện là bạn cùng lớp của mình thì rất kinh ngạc, dù sao trước khi chuyển đến trường cấp hai mới, Lục Quyện cũng từng là một tay khá nổi tiếng, ví dụ điển hình của học sinh trốn học, đánh nhau.

Nhưng bây giờ hắn chẳng khác nào một tên mọt sách.

Thật là ngưỡng mộ tình anh em xã hội chủ nghĩa.

Tôn Lật vỗ vai hắn: "Không sao đâu, cố gắng lên nhé."

Lúc đi ra khỏi phòng học, Tôn Lật mới sực tỉnh, hình như Lục Quyện không còn bác bỏ biệt danh "vợ" nữa thì phải?

Sau khi Tôn Lật rời đi, Giang Anh ngồi xuống cạnh Lục Quyện, nói: "Lục Quyện, cậu muốn thi vào lớp khoa học tự nhiên sao?"

Lục Quyện mắc kẹt ở một câu hỏi, tuy đầu óc hắn khá linh hoạt nhưng nền tảng quá kém, phải ngẫm nghĩ rất lâu mới suy ra được nên áp dụng công thức nào, đâm ra khi bị chen ngang mạch suy nghĩ thì rất bực dọc, nhất là khi đó còn là Giang Anh.

Kể từ lần hắn từ chối Giang Anh, Giang Anh không còn âm thầm tìm cách tiếp cận hắn nữa, mỗi khi gặp nhau đều tự nhiên như không chứ chẳng hề tỏ ra xấu hổ, ngược lại chuyện này đã cứu Lục Quyện khỏi một mớ phiền phức, thậm chí vì chuyện hắn từ chối Giang Anh bị đồn ra ngoài nên đã giúp Lục Quyện cản bớt vận đào hoa.

Lục Quyện không vui cắn bút, không trả lời lại.

Giang Anh hơi xấu hổ, "Tớ không có ý gì đâu, chỉ muốn hỏi thăm một chút...sau này tớ sẽ thi lớp nghệ thuật, về sau chúng ta không còn chung lớp nữa rồi."

Giang Anh vốn không định thăm dò gì sất, chẳng qua vừa nãy vô tình nghe thấy Tôn Lật và Lục Quyện nhắc đến.

Bây giờ nhỏ cũng không còn thích Lục Quyện nữa rồi, nhưng dù sao hắn cũng là mối tình (đơn phương) đầu tiên của nhỏ, đâm ra nhỏ cũng muốn có chút kỷ niệm gì đó.

Lục Quyện ừ một tiếng.

Giang Anh nhẹ nhàng thở ra, "Hy vọng cậu sẽ đạt được kết quả lý tưởng."

Nói xong, nhỏ chạy vụt ra ngoài.

Lúc này đang là tiết thể dục, trong lớp chỉ còn mình Lục Quyện ngồi lì ở bàn làm bài tập.

Khi Úc Ninh ôm sách bước vào cũng là lúc Giang Anh từ cửa sau chạy ra, cậu trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của Lục Quyện thì bật cười, "Lại làm sao thế?"

"Phiền." Lục Quyện cau mày, vừa rồi hắn đã nghe được những lời của Giang Anh nhưng không có ý định đáp lại.

Suy cho cùng, cách tốt nhất để chặt đứt suy nghĩ viễn vông của ai đó là không phản hồi họ.

"Sao lại qua đây?"

Úc Ninh ngồi xuống cạnh hắn, liếc nhìn tờ đề trên bàn, "Giáo viên tiếng Anh lớp tớ bật phim cho coi, tớ lẻn đi đấy."

"Cậu trốn học?" Lục Quyện nhướng mày, chụp lấy tay cầm bút của cậu.

Úc Ninh lập tức rụt tay về: "Đừng có động, cứ làm việc của cậu đi, cả tiết này tớ ngồi đây, có gì không hiểu thì cứ hỏi."

Dù hôm ấy hai người đã nắm tay nhau, nhưng mãi đến hiện tại vẫn không ai mở lời trước.

Úc Ninh rất hưởng thụ khoảng thời gian này, tình nguyện không đâm thủng mặt hồ.

Có vậy sau này tách ra mới không quá đau khổ.

Lục Quyện rất nghe lời, không tiếp tục táy máy tay chân nữa mà lại tập trung vào bài vở.

Thời gian còn dài.

Phòng học lập tức trở nên im ắng, chỉ còn nghe thấy tiếng đầu bút lướt trên mặt giấy.

-

"Con không về." Lục Quyện ngồi trên sofa, ba mẹ hắn ngồi ở đối diện cười cười nói nói với bà nội, nụ cười họ đông cứng ngay khi nghe thấy lời từ chối của con trai mình.

"Thái độ của anh như vậy là sao? Anh nói chuyện với ba mẹ như thế à?" Lục Tín Nhiên nghiêm mặt, ông thấy giọng điệu của Lục Quyện sao lại quá xa lạ và thô lỗ.

Bà nội Lục mỉm cười với hai vợ chồng, nhưng trong lời nói tỏ rõ ý răn đe, "Nói chuyện đàng hoàng, chỗ này không chào đón người đến gây chuyện."

Sao mà bà không biết con trai và con dâu muốn làm gì được chứ.

Cuối năm lớp mười, thành tích của Lục Quyện thăng hạng một cách đáng kinh ngạc, tất nhiên cũng thành công đậu vào ban tự nhiên. Hai người họ mới bắt đầu suy nghĩ đến chuyện đưa con trai về nhà, còn nói sau này thi đại học phải thi đúng tại địa phương trong hộ khẩu.

Thật nực cười.

"Mẹ...bọn con không có ý đó, nhưng dù sao cấp ba cũng là khoảng thời gian quan trọng nhất của cuộc đời, mẹ xem, Vinh Vinh ở cạnh bọn con không phải phát triển rất tốt đấy sao? Bây giờ Vinh Vinh đã vào công ty làm việc rồi, cũng có thành quả đầu tiên, bọn con thấy cũng nên để Lục Quyện..."

Lục Quyện chỉnh lại chiếc tai nghe sắp rơi ra, tiếp tục nghe tiếng Anh.

Bao năm qua bà nội đã rèn ra trái tim thép, nghe con dâu nói vậy cũng không còn cảm thấy tức giận nữa.

Nói trắng ra là chúng nó cảm thấy rốt cuộc Lục Quyện đã làm được chuyện tử tế, muốn dẫn thằng bé về khoe mẽ.

Nhưng với cái tính thiên vị không đổi như vậy, có lẽ chúng sẽ lại ngựa quen đường cũ nói gì đó khó nghe nhằm đốc thúc Lục Quyện.

May thay, Lục Vinh là đứa trẻ ngoan và rất thương Lục Quyện, vài ngày trước thằng bé đã gửi một đống tài liệu ôn thi đại học và những tập ghi chú tự tay mình soạn cho Lục Quyện.

"Chuyện hộ khẩu hai anh chị không phải lo lắng, cấp ba chưa xong mà đã lo xa đến cả thi đại học à?" Bà nội nhìn Lục Quyện, thấy hắn căn bản không buồn nghe, bật cười thành tiếng.

Lục Quyện đã tốt tính hơn nhiều, phần lớn là do công lao của Úc Ninh.

"Mẹ à, sau khi Lục Quyện về nhà, bọn con sẽ tìm một gia sư tốt cho nó..."

Lục Tín Nhiên đã sớm dự định, với thành tích hiện tại của Lục Quyện cộng thêm một chút thúc đẩy, hắn nhất định có thể đỗ vào một trường đại học tốt.

Bà nội Lục nghe vậy, lần này thực sự tức giận: "Anh có biết con trai anh đã sụt bao cân không? Mãi mới có thời gian rỗi thì anh chị đã tính đến việc tìm gia sư? Không cho ai nghỉ ngơi sao? Hai anh chị có làm việc quần quật cả ngày cả đêm không?"

Bà nội Lục bỗng dưng gay gắt, càng mắng càng hung, khiến Lục Tín Nhiên ngây ra.

Hai vợ chồng chỉ ghé qua một lát, thấy mẹ không có ý định để họ đón con đi, đứa út lại chẳng buồn trò chuyện với họ, thế là tức anh ách rời đi.

Trên đường về còn sẵn giọng nói vẫn là đứa lớn hiểu chuyện nhất.

Tiễn khách đi rồi, bà nội Lục bất đắc dĩ nhìn cháu trai mình: "Hôm nay không đi chơi với Ninh Ninh à con?"

Lục Quyện ậm ừ, tháo tai nghe xuống: "Lát nữa ạ."

Bà Lục cười: "Hai đứa bám nhau cả ngày, bà còn tưởng hai đứa ngày nào cũng đi hẹn hò đấy."

"Được rồi, ba mẹ con để bà đối phó, chậc, không biết hai đứa chúng nó có ngờ tới ngày hôm nay không, chỉ biết ép buộc, thật sự xem bà là bà già nghỉ hưu nên muốn dụ bà nhượng hết cổ phần cho đấy."

Lục Quyện hiếm khi bật cười: "Bà nội, bà đừng chia cổ phần cho con."

Bà nội Lục thấy Lục Quyện nói nhiều hơn trước thì vui mừng khôn xiết, bà cũng hiểu tính tình của cháu trai mình, chịu khó học hành chăm chỉ không có nghĩa là bằng lòng chấp nhận một cuộc sống khuôn phép, tù túng.

Bà gật đầu, chưa kịp lên tiếng, Lục Quyện đột nhiên thu lại ý cười, chăm chú nhìn bà.

Đáy lòng bà nội Lục giật thót, "Sao thế?"

"Bà ạ, con có chuyện muốn nói." Lục Quyện rất ít khi nghiêm túc như vậy.

Bà nội sửng sốt gật gật đầu.

Lục Quyện hít sâu một hơi.

Come out thực sự là một cuộc thử thách lòng dũng cảm, ngay cả khi đối mặt với bà nội, người luôn ủng hộ hắn không lý do thì Lục Quyện vẫn cảm thấy sợ hãi và áy náy.

"Con thích Úc Ninh." Lục Quyện không dám nhìn vẻ mặt của bà, cúi đầu nói: "Xin lỗi."

Bà nội Lục hơi ngỡ ngàng.

Thành thật mà nói, dù bà luôn có thái độ tích cực với vấn đề đồng tính luyến ái, nhưng khi nghe cháu trai mình come out bà vẫn không khỏi giật mình.

Úc Ninh và Lục Quyện rất thân thiết, bà có thể nhận ra điều đó, không phải là bà chưa từng nghĩ đến việc bà nên làm gì nếu mối quan hệ của hai đứa thay đổi, khi đó bà tự an ủi mình ít ra Úc Ninh có thể trị được cháu bà, hơn nữa đó là sự lựa chọn của cháu mình, bà cũng không phải là một bà già cổ hủ.

Lục Quyện cúi đầu tiếp tục nói: "Con sẽ cố hết sức đậu vào một trường đại học với cậu ấy."

"Bây giờ thì sao?" Bà nội Lục kiềm chế cảm xúc, hỏi: "Bây giờ con định làm gì? Quyện Quyện, bà nội không rõ liệu thích của con có phải là những gì bà đang hiểu hay không."

"Nếu đúng như cách bà hiểu, con có thể đảm bảo sẽ bảo vệ Úc Ninh thật tốt không? Liệu con có đủ dũng khí đối mặt với lời chỉ trích của người khác không?"

"Hơn nữa, thích của con có thể kéo dài bao lâu?"

Bà biết Lục Quyện là một đứa trẻ ngang bướng, nhưng thực chất hắn rất dễ xúc động, huống hồ chi đây chỉ là tình cảm mới chớm tuổi dậy thì, có mấy cặp dị tính có thể đi cùng nhau từ lúc đồng phục đến khi váy cưới, huống hồ chi là những đôi đồng giới.

"Bà nội không phải người cổ hủ, bà cũng không phản đối tình yêu cún con của con, nhưng chuyện tương lai con phải tự mình suy ngẫm cẩn thận, nếu không làm được thì cũng đừng làm tổn thương đứa nhỏ nhà khác."

Lục Quyện đáp ứng, "Con hiểu bà ạ."

"Cho nên con sẽ gác lại chuyện ở bên Ninh Ninh cho đến sau khi đậu đại học."

Trong nháy mắt, bà nội Lục cảm thấy như cháu trai nhỏ của mình đã thực sự trưởng thành.

Đứa cháu trai vốn có thái độ rất xấu, nói chuyện sặc mùi kiêu ngạo giờ đây đã có tinh thần trách nhiệm.

Bà nội vừa buồn vừa vui.

Suy nghĩ một lúc, bà hỏi: "Úc Ninh có biết không? Thằng bé có bằng lòng ở bên con không?"

Lục Quyện không ngờ bà nội lại nhanh chóng tiếp nhận như vậy, hắn trầm ngâm một lát rồi nói: "Biết."

Bà nội: "?"

"Thế ý Úc Ninh thế nào? Con đã hỏi ý kiến thằng bé chưa? Nhỡ khi con đã hạ quyết tâm nhưng thằng bé không muốn ở bên con thì sao?"

Lo lắng của bà không phải không có căn cứ, dù sao khoảng cách giữa hai đứa quá lớn, tuy nhìn vẻ ngoài Úc Ninh khá dễ tính nhưng thực chất lại rất khó tiếp cận, tuổi tâm lý trưởng thành hơn tuổi đời, nếu thật sự có tình cảm với Lục Quyện, có lẽ cậu sẽ đặt hiện thực lên hàng đầu chứ không xử lý theo cảm tính, nhất định sẽ suy xét về nhiều mặt hơn Lục Quyện.

Nghĩ đến đây, bà nội Lục thở dài.

Bà biết chuyện Úc Ninh đã come out với bà ngoại từ lâu, bà sẽ giúp hai đứa thuyết phục bà ngoại, song quan trọng nhất vẫn là ở bản thân Úc Ninh.

Lục Quyện nheo mắt cười: "Bà yên tâm, con có kế hoạch rồi."

-

Lục Quyện đỗ vào ban tự nhiên theo ý muốn, tuy vẫn không thể học chung một lớp với Úc Ninh nhưng ít ra chương trình học của cả hai khá đồng bộ.

Lên lớp 11, bầu không khí học tập ngày càng căng thẳng, quỹ thời gian dành cho nhau cũng bị cắt xén, cơ bản chỉ có cùng nhau ăn trưa, cùng nhau về ký túc xá sau mỗi giờ tự học tối.

Tống Triệu luôn miệng cảm thán Lục Quyện bây giờ còn cố gắng hơn cả cậu, khiến cậu chàng cũng phải sốt sắng cày đề.

Rốt cuộc....con mẹ nó cậu được xếp chung lớp với Lục Quyện.

Đã vậy còn bị Úc Ninh chọc quê.

Tống Triệu tức anh ách.

Sau một tuần vất vả, Tống Triệu ôm cặp sách trong tay, dựa vào cửa sổ lớp Úc Ninh, ngao ngán thở dài: "Ngộ ha, mắc gì kỳ thi tháng này cậu làm tốt hơn tôi?"

Lục Quyện nhướng mày: "Tôi thông minh hơn cậu."

Tống Triệu: "..." Ahhhhhh chết thật, Úc Ninh sẽ lại mắng cậu mất.

Lúc hai người đang nói chuyện, Úc Ninh đã thu dọn đồ đạc đi ra ngoài, thấy mặt mày Tống Triệu ủ dột thì bật cười hỏi, "Có điểm rồi hả? Thi không tốt bằng Lục Quyện à?"

Tống Triệu ủ rũ gật đầu.

Úc Ninh lắc đầu, "Không sao đâu, lần sau tiếp tục cố gắng."

Cậu vừa dứt lời, Lục Quyện chợt thò đầu tới trước mặt cậu nói: "Cậu không khen tôi à?"

Lục Quyên chớp mắt, thiếu điều khắc hẳn bốn chữ "tôi muốn được khen" lên mặt.

Úc Ninh bất đắc dĩ cười cười: "Ừ, giờ tớ khen ngay nè, cậu thi thế nào?"

Lục Quyện hớn hở, báo điểm cho Úc Ninh.

Úc Ninh gật gù, cậu cũng nhìn thấy sự tiến bộ vượt bậc của Lục Quyện, thành thật thì trước đây Úc Ninh chưa bao giờ mong đợi Lục Quyện sẽ đạt thành tích tốt, chỉ cần có thể đậu vào một trường đại học ổn ổn là được. Nhưng bây giờ, cậu bỗng có chút tham lam.

Cậu hy vọng cậu, Lục Quyện và Tống Triệu sẽ đậu vào chung một trường đại học.

Cậu không nỡ tách khỏi Lục Quyện.

Úc Ninh mím môi, gác lại suy nghĩ phi thực tế này sang một bên.

"Được rồi, không nói nữa, bà ngoại đang đợi tụi mình ở nhà đó."

Hôm nay là sinh nhật của bà ngoại Úc Ninh, ba người đã thống nhất sẽ cùng nhau đến nhà Úc Ninh ăn cơm, mời cả bà nội Lục.

Đây cũng không phải lần đầu tiên Tống Triệu và Lục Quyện đến nhà Úc Ninh chơi.

Cả hai đã quen hết cửa nẻo, bà Úc Ninh và bà nội Lục đang nấu ăn, thấy các cháu về thì vui vẻ ra đón, nhận quà, còn gọt trái cây cho họ.

"Hai đứa ngồi chơi nhé, bà với tiểu Lục ra sau chuẩn bị một lát, nếu mà đói quá thì ăn chút hoa quả lót dạ."

Nhà Úc Ninh ở quê mới được sửa sang năm rồi, đổi sang nhiều nội thất mới, nom sạch sẽ khang trang, có nhiều không gian hơn hẳn.

"Cảm ơn bà nội ạ!" Tống Triệu tủm tỉm nhận dĩa trái cây, còn chưa kịp vui mừng thì Úc Ninh đã rút ra một tờ đề đặt trước mặt cậu chàng.

Lục Quyện thấy vậy, nhịn cười nói, "Tôi ra sau phụ bà."

"Đi đi, môn toán cậu sai ít hơn Tống Triệu, tạm tha."

Tống Triệu: "..." Cứu mạng.

Lục Quyện đi thẳng vào bếp.

Bà ngoại đang nói chuyện phiếm với bà nội Lục, thấy hắn theo vào thì quay sang hỏi, "Con vào đây làm chi?"

Lục Quyện đưa mắt nhìn Úc Ninh, "Vào chúc bà ngoại sinh nhật vui vẻ ạ."

Bà ngoại bật cười, "Cháu ngoan, phòng bếp đang bừa bộn lắm, mau ra ngoài chơi đi nhé."

Bà nội Lục vờ tức giận, "Không sao, sức nó lớn lắm, bà cứ giao việc cho nó làm."

Lấy lòng bà ngoại cũng rất quan trọng.

Lục Quyện gật đầu, rồi lại nhìn chằm chằm bà nội Lục một lúc.

Bà nội tê tê da đầu, đột nhiên hiểu được ý định của cháu mình, nháy mắt, "Chao ôi, tôi ra ngoài xem còn gì làm không bà nhé?"

Bà ngoại đang thái rau, nghe vậy thì mơ hồ đáp lại.

Bỗng thoắt cái, con dao làm bếp đã rơi vào tay Lục Quyện, bà vội vàng nói, "Nào, cứ để đấy cho bà."

Lục Quyện lắc đầu, "Không sao đâu bà ạ, con làm được."

"Ngoại nhìn nè."

Thật ra Lục Quyện không biết nấu ăn, nhưng kĩ năng dùng dao thái rau của hắn phải gọi là thượng thừa.

Sợ hắn bị thương, bà ngoại không còn giành việc nữa, căn dặn hắn phải cẩn thận.

Lục Quyện vừa nói chuyện vừa quan sát vẻ mặt của bà ngoại, thấy tâm tình bà vui vẻ, hắn mới cẩn thận hỏi thăm: "Bà ngoại, bà thấy con thế nào ạ?"

Thành thật với bà nội là một chuyện, ngả bài với bà ngoại Úc Ninh lại là một chuyện khác.

Suy cho cùng hắn vẫn là một đứa trẻ chưa thành niên, Lục Quyện không có trái tim mạnh mẽ như hắn tưởng, cũng sẽ hoảng sợ nếu nhận về câu trả lời tiêu cực.

Bà ngoại rửa cá, nói: "Đứa nhỏ ngoan ngoãn."

Bà ngoại rất quý Lục Quyện, nếu không có Lục Quyện, Ninh Ninh đã không thể nhanh chóng thoát ra khỏi bóng tối như vậy, tuy rằng Úc Ninh chưa từng kể ra nhưng bà đều biết hết thảy những gì xảy ra ở trường cấp hai của thằng bé, song vì sợ Úc Ninh lo lắng, bà đành vờ như không biết.

Vả lại Lục Quyện thực sự rất tốt.

Lục Quyện khẽ ừm một tiếng, "Ý con là, bà ngoại, bà thấy con...con cả đời chăm sóc bà và Úc Ninh, thế nào?"

Giọng hắn yếu ớt, bàn tay run rẩy đến độ không thể cầm chắc con dao làm bếp.
 
Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
Chương 81: C81: Phiên ngoại 19 lục quyện x úc ninh


Lục Quyện thong thả bước ra khỏi nhà bếp.

Thấy hắn ra rồi, Úc Ninh nhường chỗ cho hắn, "Vừa rồi tớ coi bài của cậu rồi, câu này cậu cũng bị nhầm này, làm lại thử xem."

Nhìn trái nhìn phải đều là đề thi, Tống Triệu xụ mặt.

Lục Quyện cười nói, "Ừm, được."

- -

Bữa ăn bất ngờ này vô cùng ấm cúng và hạnh phúc.

Bà ngoại dịu dàng nhìn ba đứa nhỏ, thoáng khựng lại khi ánh mắt rơi lên người Lục Quyện, nhưng rồi cũng không có biểu cảm gì bất thường.

Nhìn thấy Úc Ninh thỉnh thoảng lại quay sang thì thầm với Lục Quyện, bà nhỏ giọng nói với bà nội Lục, "Cảm ơn."

Bà nội Lục hơi sửng sốt, "Phải cảm ơn bà mới đúng."

"Âu cũng là do bọn nhỏ lựa chọn...người lớn chúng ta chỉ nên xem thôi, nếu tương lai có gặp khó khăn thì hẵng đưa tay giúp đỡ."

Bà ngoại mỉm cười, gật đầu.

Bà chưa bao giờ nghĩ đến việc cấm cản Úc Ninh, mong muốn lớn nhất của bà là đời này Úc Ninh có thể sống bình yên, hạnh phúc.

Về chuyện tình cảm của Úc Ninh, bà càng không can thiệp quá nhiều, bất kể là hiện tại hay tương lai, Úc Ninh đều không phải là một đứa trẻ, tuổi tinh thần của cậu dường như trưởng thành hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa, cậu sẽ biết bản thân cần gì và nên làm gì.

Có điều bà không ngờ, Lục Quyện sẽ thẳng thắn với bà trước.

Đứa bé Lục Quyện này...thực sự là...

Rất biết cách khiến người khác yên tâm.

-

Cấp ba thoáng qua như cơn gió.

Càng gần đến kỳ thi đại học, cuộc sống càng trở nên nhạt nhẽo, ai ai cũng cắm đầu vào bài vở. Ngay cả Úc Ninh thị lực 10/10 cũng đã phải đeo kính cận, chỉ có mỗi Lục Quyện thị lực tốt bẩm sinh, khiến Tống Triệu hâm mộ không thôi.

Hôm nay, Lục Vinh thay mặt ba mẹ tham gia buổi họp phụ huynh cuối cùng trước kỳ thi lớn của em trai.

"Cho anh gặp đứa bé ấy một lần cũng không được à?" Lục Vinh đóng vest đ ĩnh đạc, trông nổi bần bật giữa nhóm phụ huynh xung quanh, "Để xem xem rốt cuộc là ai mà có thể khiến em trai anh suy xét đến chuyện cả đời dù chưa ở bên nhau nào."

Lục Quyện sầm mặt, "Bớt nói giùm được không?"

"Sao vậy ta? En chỉ biết đối tốt với người ngoài thôi ấy?" Lục Vinh lạnh mặt đi bên cạnh Lục Quyện, nhưng những lời anh nói ra nom chẳng khớp với khí chất bá đạo tổng tài của mình chút nào.

Ngay lúc Lục Quyện định rầy anh, Úc Ninh ôm sách đứng ở cửa phòng nhìn thấy hắn thì vẫy tay, vội vàng chạy tới: "Cậu đi đâu thế? Tớ vừa đến lớp tìm cậu, chốc nữa có về kí túc xá không?"

"Có, họp phụ huynh có liên quan gì đến chúng ta đâu." Lục Quyện ngả người về phía Úc Ninh, cầm lấy sách trong tay cậu, "Cái gì đây? Không cần nữa à?"

"Đàn em lớp dưới hỏi mượn tớ, dù gì cũng không xài nữa nên định mang cho em ấy."

Lục Quyện hỏi, "Lại là thằng nhóc lớp 11 hay đến tìm cậu? Cái thằng chơi bóng rổ được được đấy hả?"

Úc Ninh im ru, nghe thấy trong lời của hắn đầy mùi giấm, cậu bất đắc dĩ mỉm cười gật đầu, huých nhẹ vai vào cánh tay hắn, "Đúng rồi, em ấy từng chơi bóng rổ với cậu đấy thôi, cậu còn chê người ta chơi tệ cơ."

Trở lại mấy tuần trước, Úc Ninh có quen biết với một đàn em lớp 11. Cơ duyên bắt nguồn từ một trận bóng rổ, quả bóng của cậu nhóc vô tình va vào chân Úc Ninh, cậu học sinh ấy áy náy không thôi, sau giờ học chủ động mua nước đến xin lỗi đàn anh.

Chẳng khéo lại bị Lục Quyện bắt gặp.

Khi ấy vẫn còn khá tốt.

Có vẻ đàn em ấy biết Úc Ninh từ trước, từ sau lần đó thường ghé sang lớp Úc Ninh tìm cậu, thật ra cũng không có chuyện gì khác, cậu nhóc muốn mượn Úc Ninh một số tài liệu học tập.

Úc Ninh đối xử với mọi người đều như nhau, ai muốn mượn thì cậu cũng hoan hỉ cho.

Nhưng tối nào Lục Quyện cũng chạm mặt thằng nhóc ấy khi đang đợi Úc Ninh, chưa kể nhóc cũng khá ngon giai, thế là Lục Quyện bắt đầu ghen ngầm.

Lục Quyện và Úc NInh chưa chính thức ở bên nhau, dù cho hành vi ngày thường có thân mật cỡ nào thì hắn cũng không có tư cách bảo Úc Ninh giữ khoảng cách với người khác, cũng không thể đi dằn mặt đối phương.

Bẵng đi hai năm, tính cách của hắn đã dễ chịu hơn phần nào, cũng biết thế nào là nhẫn nhịn nhún nhường.

Nhưng suy cho cùng, hắn vẫn cảm thấy khó chịu, mọi cảm xúc đều viết trên mặt.

Một tối nọ, hắn theo Úc Ninh về kí túc xá như thường lệ, khuôn mặt xụ thành một đống, Úc Ninh khó mà không chú ý bèn nhịn cười hỏi, "Sao lại mất hứng rồi?"

Lục Quyện chỉ cụp mắt không nói gì.

Úc Ninh không nỡ, nắm cổ tay hắn, "Cậu không thích tớ nói chuyện với đàn em hả?"

Thật ra không cần hỏi, trong lòng Úc Ninh đã có đáp án.

Dẫu cho cả hai chưa từng ngỏ lời với nhau, nhưng lòng ai nấy đều đã sáng tỏ.

Lục Quyện tự mình rầu rĩ một lúc rồi mới khẽ ừ một tiếng, trông chẳng khác nào một đứa nhỏ giận lẫy.

Đôi khi Úc Ninh cũng cảm thấy Lục Quyện quá trẻ con.

Nhưng cũng thật đáng yêu khiến cậu không thể ngừng trêu ghẹo hắn.

"Vậy thì không nói nữa nhé?" Úc Ninh kéo tay hắn cùng đi về kí túc xá, ngập ngừng hỏi.

Lục Quyện nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, "Thôi khỏi."

"Tôi vô danh vô phận, cô đơn lẻ bóng, lẻ loi hiu quạnh...." Lục Quyện bỗng lẩm nhẩm.

Úc Ninh: "......"

"Chẳng phải chính cậu nói sau khi thi đại học thì sẽ ở bên nhau hay sao?"

Thật ra điều này không phải do Lục Quyện chính miệng nói với cậu, mà là bà ngoại nóng lòng bật mí.

Úc Ninh hoàn toàn không biết chuyện Lục Quyện tranh thủ nói chuyện riêng với bà ngoại vào sinh nhật hôm đó, mãi đến nửa cuối cấp ba, bà mới thủ thỉ cho cậu nghe.

Úc Ninh vẫn luôn chuẩn bị tâm lý rằng họ sẽ ngay lập tức tách ra sau kỳ tuyển sinh đại học, âm thầm trân trọng từng phút giây được ở bên cạnh hắn chứ chưa bao giờ trông mong vào một mai tươi đẹp.

Vậy mà theo lời bà ngoại nói, Lục Quyện đã bắt đầu suy tính rất kỹ tương lai của hai đứa.

Dẫu cho đến tận bây giờ hắn vẫn không biết sau này mình muốn làm nghề gì, nhưng trong tương lai của hắn luôn có mặt Úc Ninh.

Nghĩ tới đây, Úc Ninh bất đắc dĩ cười với Lục Quyện: "Tối nay cậu có muốn ở lại phòng tớ không?"

Đôi mắt Lục Quyện tức thì sáng rỡ.

Tuy nằm chung giường nhưng cả hai cũng không kích động mà làm gì nhau, việc thân mật nhất có lẽ là Lục Quyện thường ôm Úc Ninh chặt cứng trong lòng khi say giấc, nhưng đối với họ, đây đã là niềm an ủi lớn nhất sau những ngày vùi đầu vào sách vở.

Kết quả là ngày hôm sau, Úc Ninh nghe được các bạn trong lớp xì xào, "con dâu nuôi từ bé" lúc nào cũng như hình với bóng với cậu đang giằng co với ai đó ở sân thể dục.

Lưu truyền trong nội bộ lớp Úc Ninh, Lục Quyện chính là "con dâu nuôi từ bé" điển hình, dù Lục Quyện chẳng mấy ưa cái tên này, song lại hành động rất hăng hái.

Chuyện cũng đơn giản, chả là lớp Lục Quyện độc chiếm sân bóng rổ trong giờ thể dục, nhưng giữa chừng lại nhảy ra bên khác muốn cướp.

Trùng hợp làm sao, cậu nhóc lớp 11 nọ cũng là một trong số những người đang cố gắng giành sân bóng rổ ấy.

Lúc Úc Ninh xuống xem náo nhiệt, hai bên đã bắt đầu một trận đấu bóng kịch tính.

Lục Quyện vốn không định nhúng tay vào chuyện này bởi dạo này hắn lo học đến hết hơi, nhưng ai bảo thằng nhóc đấy cũng ở đây làm chi?

Khả năng vận động của Lục Quyện quả thật rất tốt, mặc cho gần đây hắn dồn hết sự chú ý lên việc học, khi ra sân vẫn xuất sắc như trước.

Trong tiếng thét chói tai, Úc Ninh thấy Lục Quyện ném một cú ba điểm.

Sau đó như thể tâm linh tương thông, hắn bỗng nhìn sang.

Trận này, lớp đàn em toàn bại.

- -

Úc Ninh ngẫm nghĩ một chút, lại bổ sung: "Chính là cậu nhóc bị cậu nghiền ép đó."

Sắc mặt Lục Quyện bỗng dưng khá khẩm hơn hẳn, "OK, chốc nữa tôi đi đưa thay cậu."

Úc Ninh tìm hắn cũng vì lí do này, cậu không muốn tiếp xúc với cậu nhóc ấy quá nhiều, chung quy vì sợ Lục Quyện lại không vui.

Nhìn hai người làm như không có ai ở xung quanh, Lục Vinh bất đắc dĩ ho khan, "Không giới thiệu một chút sao?"

Lúc này Úc Ninh mới để ý đến Lục Vinh ở bên cạnh Lục Quyện.

Tuy trên mặt Lục Vinh tỏ rõ "tôi là tổng tài bá đạo nè", nhưng khí chất khi ấy vẫn chưa được mài dũa, hiện ra vài phần non trẻ.

Úc Ninh nhận ra ngay, đây là anh trai Lục Quyện.

Nhưng đột ngột gặp người nhà Lục Quyện, thêm cả việc cậu vô tình ngó lơ anh khiến cả ba rơi vào tình huống xấu hổ, vành tai Úc Ninh đỏ bừng, lí nhí gọi, "Anh Lục ạ."

Lục Vinh gật đầu, anh còn chưa kịp nói gì thì Lục Quyện đã thúc giục: "Đây là anh trai tôi, không cần quan tâm. Sắp đến giờ họp rồi anh còn đứng đây làm gì?"

Lục Quyện không hề kiêng dè khi nói chuyện với Lục Vinh, hiển nhiên mối quan hệ giữa hai người thực ra rất tốt.

Lục Vinh còn muốn nói thêm gì nữa, lại bị Lục Quyện đẩy về phía lớp học, anh quay người lại trông thấy đứa em trai thúi nhà mình vẫy tay chào Úc Ninh, bèn thở dài, "Cái đồ có hiếu với trai."

"Ừ." Lục Quyện không ngần ngại mà đồng ý với lời anh.

Lục Vinh bất đắc dĩ bật cười.

Sau buổi họp phụ huynh, bầu không khí trong lớp lại càng thêm căng thẳng, trên bảng đen viết rõ thời gian đếm ngược đến kỳ thi đại học, hành lang không một bóng người sau giờ tan trường, tầng dưới náo nhiệt bấy nhiêu thì tầng trên yên tĩnh bấy nhiêu. Không làm xong bài thi, giải hết câu hỏi thì không ai muốn về, cho đến tận khuya lơ khuya lắc.

Hết thảy đều thể hiện rõ kỳ thi đại học đang cách họ rất gần.

Nhưng khi ngày thi thực sự đến, dường như cuối cùng mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm, quậy tới bến trong lớp, giáo viên cũng du di cho qua.

Úc Ninh là người lo lắng nhất về kết quả của Tống Triệu và Lục Quyện, nhưng không hiểu sao cậu lại thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Bước vào phòng thi, Úc Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng ý thức được mọi chuyện dường như sắp sửa khép lại.

Cậu luôn cảm thấy những ngày qua đều là mộng ảo, mơ màng sinh ra vô số suy nghĩ kỳ lạ, giống như cậu và Lục Quyện không hề quen biết nhau, chỉ có cậu và Tống Triệu nương tựa vào nhau như cũ, bà ngoại vẫn phải vất vả mỗi ngày, trên tay cậu đầy vết thương vụn,...

Sau khi kết thúc bài thi cuối cùng, Úc Ninh lau mồ hôi trên lòng bàn tay và bước ra khỏi phòng thi.

Lục Quyện đứng ở cửa phòng thi, nhìn thấy cậu thì mỉm cười nói: "Đi thôi, bà ngoại và bà nội đang đợi chúng ta."

Úc Ninh nghiêng đầu nhìn hắn.

Vì không có thời gian, tóc Lục Quyện đã dài ra nhiều, gần như che mất đôi mắt hắn, ngũ quan sắc bén hơn lần đầu họ gặp nhau, ánh mắt tràn ngập sức sống.

Có lẽ cảm nhận được Úc Ninh đang nhìn mình, Lục Quyện quay đầu lại, trong mắt hắn chứa đầy ánh sáng và ảnh ngược của Úc Ninh.

"Sao lại nhìn tôi chằm chằm thế? Đẹp trai quá à?" Lục Quyện nhướng mày.

Úc Ninh ngơ ngác một lúc, sau đó mỉm cười lắc đầu, "Không đâu."

Chỉ là cảm thấy, dường như không phải mộng ảo.

Nhác thấy Lục Quyện lại chuẩn bị giận lẫy, Úc Ninh vội bổ sung, "Cậu là đẹp trai nhất."

Lúc này Lục Quyện mới hào hứng, nắm tay cậu cùng nhau đi ra cổng trường.

Bà nội Lục và bà ngoại Úc Ninh đứng tựa vào nhau nói chuyện, thấy hai cháu đi ra thì vẫy vẫy tay.

Úc Ninh chưa kịp phản ứng lại, đã bị Lục Quyện kéo tay chạy đến như bay.

Trước cổng trường giờ này toàn là phụ huynh và học sinh, người mếu người cười.

Tống Triệu cũng nhanh nhẹn lao ra, nhào vào lòng mẹ.

Tôn Lật ra ngoài sớm hơn Úc Ninh bọn họ, lúc này cậu chàng đang ngồi dưới bóng cây nhìn người qua lại.

Lại nói, Tôn Lật là người tham gia kỳ thi với tâm thái nhẹ nhàng nhất trong số họ, bởi Tôn Lật đã ký hợp đồng với một đội tuyển chuyên nghiệp và đi đánh giải L0L vào đầu kỳ hai năm ngoái, cách đây không lâu cậu chàng dần chuyển sang chơi PUBG.

Lần này đi thi chỉ là hình thức, đậu hay không đậu đều không tiếp tục học lên.

Trước khi có kết quả tuyển sinh, Lục Vinh hào phóng vung tiền mời Úc Ninh, Lục Quyện và Tống Triệu đi du lịch nước ngoài.

Mới đầu Tống Triệu không chịu đi, cậu nói không muốn làm kỳ đà cản mũi, nhưng Lục Vinh càng lo lắng hơn, anh sợ em trai mất khống chế làm ra chuyện không nên làm, dù sao Úc Ninh vẫn còn nhỏ quá. Thế là, anh buộc phải dụ dỗ Tống Triệu đi cho bằng được.

Vì thế, Lục Vinh bóng gió với Tống Triệu rằng anh sẽ chọn ra mười anh trai cao to làm quà trưởng thành cho cậu sau chuyến đi.

Cùng ngày có kết quả thi đại học là ngày ba người về nước.

Tống Triệu là người khẩn trương nhất, từ khi rời sân bay cậu vẫn luôn lẩm bẩm: "Mười mãnh 1 của tao đang đợi tao rồi sao? Sốt ruột vãi."

Úc Ninh: "......"

Úc Ninh bị Lục Quyện nắm tay, chỉ có thể dùng một tay cầm điện thoại, "Tao nhớ mã số của mày rồi."

Tống Triệu lập tức bật dậy, úp điện thoại của cậu lại: "Đừng đừng đừng! Bây giờ tao không muốn xem! Để tao chiêm ngưỡng mấy oppa của tao trước đi mà!"

Úc Ninh lắc đầu, Lục Quyện lập tức hùa vào, "Bây giờ mà không xem thì mười oppa sẽ biến mất đó."

Tống Triệu: "......"

Nhưng cuối cùng họ vẫn không xem ở ngoài đường.

Cả ba quay về nhà họ Lục trước.

Trước hết tra kết quả của Úc Ninh, không xê dịch mấy so với dự đoán của cậu.

Sau đó là Tống Triệu, phát huy bình thường, nằm ở ngưỡng điểm sàn của trường đại học cậu chàng muốn đăng kí.

Cuối cùng là Lục Quyện.

Khi tra thành tích của Lục Quyện, Úc Ninh bị hắn ôm vào lòng.

Tống Triệu không nỡ nhìn thẳng.

Trời ngó xuống mà coi chuyến du lịch này cậu đã phải trải qua những thảm kịch gì!

Hai cái tên này chính thức yêu nhau! Đã thế còn để cậu bắt gặp cảnh họ hôn nhau giữa hành lang khách sạn! Quá là thảm!

Tống Triệu càng nghĩ càng tức, lập tức gửi ngay một tin nhắn Wechat cho anh Lục.

- Mười oppa của em có thể deal lên gấp đôi không anh?

Lục Quyện thong thả vỗ vai Úc Ninh, "Tra được không?"

"Không được."

Không biết có phải do quá tải hay không, trang web bỗng nhiên bị sập.

Lục Quyện bật cười, nắm lấy cổ tay Úc Ninh, cúi đầu hôn lên, "Đừng run nữa."

Úc Ninh trừng mắt liếc hắn, tiện đá hắn một cái, "Anh này phiền quá, đừng nói nữa."

Vừa mới dứt lời, trang web cuối cùng cũng tải được.

Úc Ninh cúi đầu nhìn, lập tức ôm chầm lấy Lục Quyện, "Thi tốt lắm!!!"

"Quyện Quyện giỏi nhất!"

Lục Quyện nhướng mày nhìn thành quả của mình, ôm người vào lòng, hôn lên đ ỉnh đầu của Úc Ninh, không hề ngượng ngùng nhận lấy lời khen ngợi từ người yêu.

Có thể nói hắn phát huy khá ổn định, kể từ đầu năm lớp 12, kết quả kỳ thi tháng của hắn đều tiến bộ đều đặn, thi không tốt mới là bất thường.

Tống Triệu ngồi xổm trong góc sofa, cúi đầu ngắm bức ảnh mãnh 1 mà anh Lục gửi cho.

Thôi thì cũng được an ủi đôi chút.

Còn một thời gian nữa mới bắt đầu đi học, Úc Ninh cũng không ép Lục Quyện phải coi trước cái này cái kia.

Hai người có lúc rảnh rang, được Tôn Lật kéo chơi PUBG.

Úc Ninh từ trước đến nay không mấy hứng thú với game, nhưng Lục Quyện mỗi ngày đều vọc game trên điện thoại, lại còn thường xuyên trốn học đi net.

Tôn Lật cứ rảnh thì sẽ kéo hắn đánh duo.

Chiến đội của Tôn Lật đã đăng kí cho cậu chàng một phòng phát sóng trực tiếp, vì cậu thường rủ Lục Quyện duo, đôi lúc có cả Úc Ninh nên hầu như khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đều biết Lục Quyện và Úc Ninh.

Đặc biệt là Lục Quyện, chất giọng hắn hay nhưng khá kiệm lời, quan trọng nhất là hắn đánh rất tốt.

Tôn Lật chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, không ngừng nịnh nọt, "Đẹp trai, rất đẹp trai, hot boy trường cấp ba của tụi tôi mà lị, người còn lại cũng thuộc dạng có sắc trong trường đấy."

Lục Quyện không phản ứng lại, Úc Ninh dựa vào người hắn cười cười.

Trong lúc cậu chàng mải tám chuyện, kar98 của Lục Quyện đã nhắm trúng mục tiêu và hạ gục nó.

Tôn Lật tặc lưỡi: "Anh trai ơi em bảo này, anh thật sự không muốn đến đội đứa em này thử xem sao?"

Cậu chàng không biết mình đã nói câu này bao nhiêu lần, trước chỉ để cà rỡn cho vui, chứ Lục Quyện đậu hẳn vào trường đại học top đầu, từ bỏ việc học để theo đuổi sự nghiệp ngay là điều hết sức lãng phí, nhưng dạo này giám đốc chiến đội cứ liên tục tìm cậu bóng gió, cậu chàng đành tiếp tục thử xem sao.

Lục Quyện ừ một tiếng, "Không tới."

Thật ra thái độ của Lục Quyện vẫn luôn rất kiên quyết.

Tôn Lật thở dài, "Thôi đành, tôi hỏi thế thôi."

Sau khi hai người chơi xong, Úc Ninh ngập ngừng nói: "Muốn thì có thể thử."

Lục Quyện buông chuột ra, "Anh không đi, không có ý định đó."

Thành thật thì không phải hắn hoàn toàn không manh nha chút ý định nào.

Dường như hắn sinh ra đã hợp với chơi game.

Đúng như Tôn Lật nói, Lục Quyện thích hợp với thi đấu chuyên nghiệp, hắn có thiên phú ở mảng này hơn bất kỳ tuyển thủ chuyên nghiệp nào khác, như thể ông trời đã dọn sẵn bát cơm này mời xơi.

Nhưng Lục Quyện càng không muốn từ bỏ cơ hội cùng Úc Ninh tiếp tục học lên.

Phải khó khăn và vất vả lắm hắn mới đậu đại học.

Úc Ninh thu hết toàn bộ biểu cảm của hắn vào đáy mắt, cười khẽ, "Được."

"Dù sao anh làm gì em cũng sẽ ủng hộ, thi đậu đại học không có nghĩa là tất cả đều xoay quanh việc học, nếu anh yêu thích chuyện gì đó, hãy thử nỗ lực."

Úc Ninh nói xong, thật ra chính cậu cũng có chút mông lung, bởi cậu thậm chí còn chưa mường tượng ra tương lai mình sẽ thế nào. Vốn dĩ cậu chỉ muốn sống một cuộc đời yên bình, nhưng chỉ mới giờ này, mong muốn ấy đã thực hiện xong mất rồi.

Lục Quyện hừ một tiếng, ôm eo hôn lên má cậu, "Tối nay em về à?"

Úc Ninh sửng sốt, vành tai đỏ ửng, "Về chứ."

Lục Quyện không biết ngại là gì cả.

Tuy đến bây giờ cả hai cũng mới chỉ giúp nhau bằng tay, nhưng tuổi trẻ thì sung mãn, hễ ở cạnh nhau lâu sẽ rất dễ bén lửa.

Lục Quyện thở dài, "Ừm, lát nữa anh đưa em về, để anh hôn em một chút đã."

Úc Ninh: "......"

Úc Ninh chưa kịp phản đối, Lục Quyện đã hôn lên môi cậu.

Đang ngơ ngác, máy tính bỗng nhiên vang lên mấy tiếng bíp.

Đó là lời nhắc tin nhắn Steam.

- Xin chào Lục Quyện, tôi là Giang Lâu, đội trưởng chiến đội TVT.

Nhưng lúc này không ai để ý đến nó.

____^_^____

Tác giả có lời muốn nói: Thế giới song song kết thúc ~ bọn họ sẽ ổn thôi ~ chương sau bắt đầu nói về CP phụ ~
 
Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
Chương 82: C82: Phiên ngoại 20 giang lâu x tống triệu


Tống Triệu không ngờ mình lại xui xẻo tận mạng như vậy, đến quán bar uống rượu cũng có thể chạm mặt "tình đầu", tuy nhiên cũng không sâu đậm gì cho cam, chỉ là thời cấp hai bồng bột viết trọn tâm tư vào sổ, kết quả bị người khác thấy được, để bại lộ xu hướng tính dục của bản thân.

Có thích không hả? Căn bản là chưa tới.

Chẳng biết là do cậu không thay đổi nhiều so với thời đấy hay người ta có ấn tượng sâu sắc với cậu, mới chạm mặt đã nhận ra cậu ngay tức thì.

"Tống Triệu?" Đối phương mặc bộ vest vừa vặn, nhưng không rõ thiếu niên cao gầy khi xưa đã trải qua những gì mà nay đã có dấu hiệu phát tướng.

Tống Triệu hẵng ngồi trên sofa gần đó nói chuyện với một cô gái, vừa ngước lên đã đối diện với cái bụng tròn ủm của đối phương, thật lòng thì Tống Triệu chẳng nhận ra người nọ, bởi trông anh ta khác xa với cậu trai tỏa nắng thuở ấy.

Trông thấy đối phương mỉm cười giả dối, Tống Triệu nheo mắt, "Anh là.....?"

Người đàn ông kinh ngạc nhìn cậu, "Tôi là Vương Vũ đây, lâu rồi không gặp."

Nghe cái tên này, Tống Triệu khựng lại trong giây lát, xăm soi bộ dáng hiện tại của đối phương.

Rốt cuộc tại sao khi đấy cậu lại cảm nắng tên này được nhỉ? Lại còn âm thầm viết tên người ta vào sổ nhỏ.

Nhưng tất cả đều đã là chuyện quá khứ.

Tống Triệu gật đầu, tự nhiên chào hỏi, "Cũng lâu rồi nhỉ? trùng hợp thật, lại gặp nhau ở đây."

Vương Vũ thuận thế ngồi xuống bên cạnh cậu, thiếu niên vốn rất nghe lời, không dám lên tiếng mỗi khi trông thấy gã bây giờ dường như...đã cao hơn gã rồi.

Thời nay xã hội ngày càng cởi mở, Vương Vũ dần dà hiểu hơn về đồng tính luyến ái, thậm chí còn có chút tò mò về nó, sau đó lại vô tình chạm mặt Tống Triệu nom bảnh bao hơn so với thời trung học nhiều.

Bỗng, gã sinh lòng muốn thử.

Tống Triệu nhích sang một bên, cô gái đang trò chuyện với cậu thấy có người tới bèn cụng ly với cậu rồi rời đi.

Vương Vũ nhướng mày nhìn theo cô: "Cậu không thích đàn ông nữa à?"

"Không liên quan đến anh." Tống Triệu nhấp một ngụm rượu, nheo mắt nói, "Ngồi cách xa tôi một chút nhé, kẻo lại lây bệnh truyền nhiễm."

So với quá khứ, giọng điệu của Tống Triệu thản nhiên như không, thậm chí còn mang theo chút khinh thường đối với Vương Vũ.

Vương Vũ tỏ ra không sao cả, xích lại: "Không sao, cậu muốn gần hơn cũng được."

Mẹ nó.

Tống Triệu nổi hết cả da gà, bị ép sát như vậy thì không thể không tức giận, "Cút, tôi muốn ở một mình."

Tống Triệu cao hơn gã, khi gằn giọng lên quả thật có phần đáng sợ.

"Nói chuyện đừng thô lỗ thế chứ." Vương Vũ cười xòa, muốn chạm vào cậu.

Tống Triệu đột nhiên cảm thấy tên này thật sự quá ghê tởm, bất kể là trước đây hay hiện tại.

Đếch hiểu cậu bị cái gì che mắt mới đi thầm mến anh ta.

"Còn không cút là ăn ngay ly rượu vào đầu đấy, mày không thắng được tao." Tống Triệu lắc lắc ly rượu trong tay.

"Được rồi, cậu thay đổi nhiều thật." Vương Vũ không bị dọa sợ, nhưng nhác thấy Tống Triệu trông cũng hổ báo, gã nói xong thì xoay người rời đi.

Tống Triệu nhìn thân hình ục ịch của Vương Vũ, đoạn thở dài ngao ngán.

Mẹ nó, rốt cuộc tại sao trước kia cậu lại cảm thấy mình thích tên này chứ?

Tống Triệu nhấp một ngụm rượu, xem tin nhắn trên điện thoại, chợt nhớ lại những chuyện xảy ra năm cấp hai.

Đó có lẽ là khoảng thời gian bất hạnh nhất trong cuộc đời Tống Triệu, bố mẹ ly hôn vì xu hướng tính dục của con, mẹ cậu, một bà nội trợ đã bắt đầu đi làm lại để nuôi con ăn học, cũng bởi vì chuyện ấy mà cậu bị cô lập ở trường, thậm chí còn kéo theo Úc Ninh chịu khổ.

Cuộc sống tăm tối ấy kéo dài từ cấp hai đến cấp ba, khi đậu đại học cậu mới cảm thấy cuộc đời mình được tái sinh.

Bây giờ nghĩ lại, Tống Triệu vẫn thấy buồn cười, có lẽ người ta phải trải qua ba cái chuyện lộn xộn này trong đời thì mới trưởng thành được.

Năm đó, cậu chỉ biết trốn tránh sau lưng Úc Ninh như một kẻ nhu nhược.

Vốn dĩ tâm trạng đã không vui, gặp phải Vương Vũ lại càng khiến cậu tụt mood hơn nữa.

Nốc hết ly rượu này đến ly rượu khác, Tống Triệu lướt vòng bạn bè, bỗng thấy một bài viết nào đó, cậu úp mặt vào khủyu tay.

Trên màn hình di động là một tấm ảnh selfie.

Hai người đàn ông.

Một trong số đó là tên đã ân ân ái ái với Tống Triệu suốt một thời gian.

Nghĩ đến đây, Tống Triệu cảm thấy mình thật thảm hại.

Thật vất vả mới đợi được đến đại học, khó lắm mới tìm được người mà bản thân ưng ý, rõ ràng đôi bên đều rơi vào tình yêu cháy bỏng trong game, song cuối cùng vào lần hẹn hò offline đầu tiên, đối phương lại chê cậu.

Tên khốn ấy đã nói như thế nào nhỉ?

"Bự con như vậy mà đòi làm 0? Cậu ngáo à?"

"Muốn làm 0 cũng được, miễn đừng để ông thấy bản mặt cậu, đưa mông ra đây thôi."

Hóa ra gã diễn vai trưởng thành dịu dàng trên mạng, gặp mặt cậu chỉ bởi vì muốn ch1ch xã giao, kết quả tất nhiên không thành.

Tống Triệu lập tức sút gã ra khỏi cuộc đời.

Con mẹ nó cậu không thích làm 1 đấy, thì sao?

Tống Triệu càng nghĩ càng giận, nhất quyết giữ Wechat của đối phương để tự ngược, cũng để cảnh tỉnh bản thân.

Chỉ là vì uống nhiều quá nên cậu mới đâm ra khó chịu, Tống Triệu vẫn còn nhớ rõ cái lần cậu làm phiền Úc Ninh đến đón.

Tống Triệu đặt ly rượu lên bàn, mở danh bạ trên điện thoại.

Bên trong danh bạ lưu rất nhiều số điện thoại, có điều dường như không có ai để cậu nhờ cậy ngoài Úc Ninh cả.

Nhưng bây giờ đã là nửa đêm, Tống Triệu không mặt dày đến mức quấy rầy Úc Ninh vào giờ này.

Loạng choạng đi ra ngoài sau khi thanh toán, Tống Triệu mò mẫm tìm số của một anh tài xế taxi mà cậu lưu trước đó.

Tên...Giang gì đấy.

Cậu vẫn còn chút ý thức, nhưng tầm nhìn không được rõ ràng cho lắm.

"Sư phụ... Giang?" Cuối cùng cũng tìm được rồi.

Tống Triệu an tâm bấm gọi, "Chỗ cũ...nhé "

Giang Lâu định bụng đi tắm sau khi phân tích trận đấu cùng Lục Quyện, có chút kinh ngạc khi nhận được điện thoại của Tống Triệu, "Chỗ cũ nào?"

Tống Triệu lải nhải, xung quanh nhộn nhịp, ầm ĩ.

Tống Triệu nghe anh hỏi thì mất sạch kiên nhẫn, "Quán bar! Quán bar Chốn Cũ ấy!"

Thì ra quán bar ấy tên là Chốn Cũ.

"Tới đón tôi, nhanh nhanh....nha."

"Cậu nhầm số à?"

"Đâu...... đâu có......Anh không phải sư phụ Giang hả?" Tống Triệu nói chuyện đứt quãng, bên ngoài gió lớn khiến cậu vừa ra khỏi cửa lại phải thụt vào vài bước.

"Cậu say rồi sao?" Giang Lâu buồn ngủ díu cả mắt, nhưng anh cũng không thể để mặc Tống Triệu như thế được.

Dù sao hai người cũng xem như là có chút giao thiệp, anh còn là bạn tốt của Lục Quyện.

Chắc có lẽ là gọi nhầm số.

Giang Lâu thở dài, "Thôi được, cậu ở yên đấy đừng có đi đâu, tôi ra đến cửa rồi đây, khi nào tới sẽ gọi cho cậu."

"Nhớ canh điện thoại."

Giang Lâu rất giỏi việc săn sóc người khác.

Tống Triệu ngẩn ngơ đáp vài câu, không cúp điện thoại mà thẫn thờ ngồi xổm trong góc cửa.

Nốc cho cố vào rồi giờ khó chịu quá.

Quán bar nằm trong một con ngõ, xe của Giang Lâu không vào được nên anh đành phải đi bộ, vừa đi vừa hỏi Tống Triệu, "Tôi tới rồi, cậu đứng ở cửa đúng không?"

Trả lời anh chỉ có tiếng Tống Triệu kêu khóc om sòm.

Chẳng khác nào cái lần Lục Quyện và Úc Ninh tha cậu về căn cứ.

Giang Lâu đau đầu, nghĩ cậu ta không hề cúp máy suốt quãng đường, có lẽ là quên bén mất.

Nhưng may thay, Tống Triệu thật sự ngoan ngoãn đợi ở cửa.

Có điều cậu ngồi dưới đất la to, bộ dạng rất thảm thiết, ai nấy đi vào quán bar cũng phải dừng lại ngó một cái.

May sao ở quán bar không thiếu bợm rượu, hình ảnh này xem như không quá kì cục.

Giang Lâu ngồi xổm xuống trước mặt Tống Triệu, "Tống Triệu?"

"Tống Triệu......?"

Anh liên tục gọi tên cậu mấy lần, khi ấy ánh mắt Tống Triệu mới chịu tụ lại lên người anh, bỗng thút tha thút thít ôm chặt cổ Giang Lâu, "Tôi không phải mãnh 1!!! Tôi phải làm 0!!!"

Giang Lâu hết hồn, không khỏi cảm thấy buồn cười, "Ừ rồi rồi cậu không phải mãnh 1, cậu là 0 mềm mại ngọt ngào."

Tuy Giang Lâu không phải gay, nhưng vẫn có hiểu biết nhất định trong chuyện này.

Anh ngồi xổm, bắt tay Tống Triệu đặt lên vai mình rồi dặn dò, "Đừng lộn xộn, kẻo trượt xuống."

"Tôi cõng cậu lên xe trước."

Tống Triệu vẫn còn kêu la ỏm tỏi.

Giang Lâu không còn cách nào, đành tóm lấy chân cậu, đẩy mông Tống Triệu lên lưng mình.

Thấy đã ổn, Giang Lâu tự biết ơn vì mình không lơ là tập Gym, bằng không sức vùng vẫy của Tống Triệu có thể đè bẹp anh.

Đi chưa được hai bước, Giang Lâu chợt cảm thấy cổ áo mình ươn ướt.

Tống Triệu khóc.

Giang Lâu hoảng cả lên, "......Cậu mỗi lần uống say đều như vậy sao?"

Tống Triệu không để ý tới anh, rầm rì mắng, "Tôi chỉ muốn yêu thôi mà, không được sao?"

"Được." Giang Lâu bó tay với tên bợm nhậu này, đành hùa theo đáp.

"Tôi xấu không?" Tống Triệu như được bật công tắc, liến thoắng hỏi.

Giang Lâu mệt đứt hơi, song vẫn phải ứng phó, "Đẹp lắm."

"Tôi không thể làm 0 hả?"

Cái này thì hơi khó nói.

Xe của anh đậu cách đây không xa.

Cho tới tận khi ngồi lên xe, Tống Triệu vẫn còn hỏi, "Tôi không xứng sao?"

Giang Lâu chỉ có thể thở dài: "Xứng chứ."

"Cậu như vậy rồi có về ký túc xá được không?"

Có khi hỏi học trường nào Tống Triệu còn không nhớ, làm sao chỉ đường cho anh được đây?

Giang Lâu ngậm ngùi nhìn Wechat im lìm của Lục Quyện.

Giờ này mà dám nhắn tin làm phiền em yêu của hắn thì ngày mai có mà tiêu đời.

"Tôi đưa cậu đến khách sạn ở một đêm nhé?"

"Tôi không làm 1 đâu!!"

Tống Triệu cứ thậm thụt khóc mãi.

Giang Lâu: "......"

Oán niệm này rất sâu.

Giang Lâu bất đắc dĩ bật cười.

Khách sạn ở phụ cận quán bar, nửa đêm nửa hôm như thế này thì chỉ toàn là các đôi "núi lắm rừng*" từ quán bar sang thuê phòng, hai tên đàn ông ôm ôm ấp ấp nhau như Giang Lâu và Tống Triệu bỗng vô cùng bắt mắt.

* Từ gốc là 捡尸, ngôn ngữ mạng chỉ bên nữ được bên nam đưa đi qhtd sau khi uống rượu. Còn từ núi lắm rừng đọc lái đi hộ tui 👉👈

Tống Triệu đã mất nhận thức với thế giới bên ngoài, Giang Lâu mặt dày mày dạn, trải qua biết bao sóng to gió lớn nên cũng chẳng mấy xấu hổ.

Nhưng bà chủ lại cứ liếc nhìn hai người, đoạn thủ thỉ, "Chơi cẩn thận chút, nếu làm chảy máu bẩn ga giường thì phải đền nhé."

Giang Lâu: "......"

"Trên tủ đầu giường có áo mưa."

Giang Lâu nhận chìa khóa, kéo Tống Triệu bỏ chạy.

Vì là nhà nghỉ nhỏ nên diện tích phòng không lớn, nhưng trong phòng ngập mùi nước hoa k1ch tình, đoán chừng là để trợ hứng.

Giang Lâu ném Tống Triệu lên giường, "Này, tôi về đây."

Tống Triệu khóc đến nước mắt đầm đìa, quần áo xộc xệch, trùm chăn r3n rỉ chứ không trả lời lại.

Giang Lâu nghe tiếng thút thít mà đau đầu, anh chưa bao giờ thấy một người đàn ông trưởng thành nào lại khóc tu tu như vậy, chưa kể bình thường trông cậu ta giống loại người cứng rắn, ngang bướng nên anh lại càng không hiểu nổi.

Đành cúi xuống đưa giấy cho cậu, "Được rồi, đừng khóc, không là sáng mai mắt sẽ sưng vù cả lên."

Tống Triệu rưng rưng nước mắt, đưa mắt nhìn đối phương nhưng lại không thể thấy rõ, cọ mặt lên khăn giấy trên tay anh.

Đã lâu rồi Tống Triệu chưa có cảm giác này.

Dường như có ai đó đang chăm sóc cậu.

Trước kia yếu đuối nhu nhược, cậu thường tìm đến Úc Ninh che chở, nhưng cậu không thể mãi là sự ưu tiên hàng đầu của Úc Ninh, cậu phải học cách bảo vệ bản thân, học cách trưởng thành, càng thêm kiên cường.

Cho nên cũng không thể tỏ ra mềm yếu trước mặt người ngoài, khoác lên vỏ bọc rắn rỏi là điều tốt nhất cậu có thể làm.

Tống Triệu chỉ mơ hồ cảm nhận được bóng hình trước mặt, ngón tay người đó xoa xoa mặt cậu.

Là mơ chăng?

Tống Triệu nhìn chằm chằm Giang Lâu một hồi lâu, chợt kéo lấy cổ áo đối phương, hôn lên môi.

Giang Lâu đã từng yêu, nhưng anh chưa từng trong một mối quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào, anh cũng căn bản không thích đàn ông.

Khoảnh khắc Tống Triệu tiến tới hôn anh, anh đã ngây ra.

Tống Triệu uống nhiều, khoang miệng nồng nặc mùi rượu, đủ khiến cho anh choáng váng.

Người vừa nằm đó khóc không biết lấy đâu ra sức lực để túm lấy cổ áo anh, kéo anh xuống giường, đè lên người anh, hôn anh không theo một quy tắc nào.

Đợi đến khi Giang Lâu bừng tỉnh, quần áo trên người anh đã xộc xệch hết cả.

Mùi nước hoa trong phòng quả thật có hiệu quả k1ch tình.

Giang Lâu đẩy cậu ra, thở hổn hển giữ Tống Triệu lại: "Tống Triệu, cậu tỉnh táo lại đi."

Tống Triệu lắc đầu giãy giụa, vừa khóc vừa hôn anh, hôn từ trên xuống dưới.

Kỹ thuật hôn của Tống Triệu chẳng ra đâu vào đâu, song lại mới mẻ đến lạ.

Giang Lâu không muốn làm tổn thương cậu nên lại đẩy ra, cứ tiếp tục dây dưa thế này, nếu không có phản ứng thì anh không phải là đàn ông.

Trong sự cự tuyệt nhiều thêm vài phần dây dưa không dứt.

- --

Khi Tống Triệu tỉnh lại, cậu cảm thấy toàn thân mình đau nhức dữ dội như thể vừa trải qua ẩu đả, nhất là chỉ một cử động nhỏ cũng khiến vị trí đằng sau đau đớn như bị xé rách.

Dù Tống Triệu chưa từng chính thức yêu đương với ai, song cậu đã kinh qua vô số thể loại phim, không khó để đoán ra cậu đã làm gì.

Nhưng cậu không thể nhớ gì cả.

Chỉ thấy xót mông muốn chết.

Kí ức chỉ dừng lại ở đoạn cậu say xỉn gọi điện cho người nào đó, sau đó hết thảy đều bị mosaic.

Tống Triệu che đầu, không dám cử động.

Bất chợt, cửa phòng tắm bật mở, Giang Lâu để trần nửa người trên bước ra," Cậu tỉnh rồi à?"

Tống Triệu: "......"

"Thế quái nào anh lại..."

Tầm mắt Tống Triệu dừng trên người Giang Lâu.

Vết móng tay lớn bé chen nhau, thậm chí còn rỉ máu, có thể thấy người ra tay hung hăng cỡ nào.

Giang Lâu không để ý đến giọng điệu của cậu, "Quần áo rách rồi, tôi sẽ nhờ người mang đến một bộ mới, cậu nằm nghỉ một lát đi, tôi ghé mua thuốc cho cậu."

Suy cho cùng anh cũng là người lớn hơn, Giang Lâu không tỏ ra xấu hổ, thậm chí còn sắp xếp rất ổn thỏa, "Điện thoại của cậu cũng bị rơi hỏng, tôi mua cho cậu cái mới."

Tống Triệu gắt gao nhìn chằm chằm anh.

Nhìn cái bộ dáng chết tiệt này xem, nếu không đoán được tối qua hai người đã trải qua chuyện gì thì cậu là đồ ngu.

Có điều cậu không ngờ đối tượng đó lại là Giang Lâu.

Giang Lâu ngồi xuống mép giường, sờ trán cậu: "Hơi sốt nhẹ."

Tống Triệu cũng không né tránh.

"Đừng cứ nhìn tôi như thế." Giang Lâu mỉm cười, "Cậu là trẻ con à?"

"Uống chút nước ấm nhé? Có ngồi dậy được không?"

Giang Lâu cũng tự biết kỹ thuật của mình ở mức độ nào, chưa kể Tống Triệu là người chủ động và tự làm mình bị thương.

Tống Triệu lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Đang nói thì người giao quần áo từ trung tâm mua sắm đã tới, Trông thấy Giang Lâu đã đứng dậy đi ra cửa lấy hàng, Tống Triệu bất lực che mặt.

Chuyện này là thế nào đây?

Cậu thực sự đã làm chuyện đó với anh ấy sao?

Phiền nhất là cơn đau nhói đến mức tê liệt nửa người.

"Cậu nghỉ đi." Giang Lâu mặc đồ vào rồi nói với cậu, "Tôi ra ngoài mua thuốc, cậu có cần gì nữa không?"

Tống Triệu vẫn nín thinh.

Một lúc sau, Giang Lâu nhìn về phía giường, thở dài: "Tống Triệu này..."

"Đừng lo lắng, tôi không phải loại người ngủ xong thì chạy."

Tống Triệu khó khăn ừ một tiếng.

Cổ họng rát.

Mắt cũng đau.

Nghe được câu trả lời, Giang Lâu mới yên tâm ra cửa.

Anh thật sự không phải là kiểu đàn ông vô trách nhiệm, cho dù không thích đàn ông thì cũng là do anh không quản được thằng em nên mới sinh ra cớ sự này.

Tóm lại, anh phải bù đắp.

Tống Triệu nghe tiếng đóng cửa mới chật vật bò dậy.

Vừa bò vừa mắng tục, thay quần áo mới xong thì khập khiễng bỏ chạy.

____^_^____

Tác giả có lời muốn nói: Giang Lâu:???

=))) Cháy
 
Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
Chương 83: C83: Phiên ngoại 21 giang lâu x tống triệu


Lúc Tống Triệu thức dậy lần nữa, hàng loạt tin nhắn chưa đọc đã chất đống trong điện thoại của cậu.

Có của Úc Ninh, cũng có của Giang Lâu.

Sau khi chạy trối chết khỏi nhà nghỉ, Tống Triệu gấp rút tìm một khách sạn khác ở tạm bởi cậu không thể về trường với bộ dạng này được. Cậu phát sốt nhẹ, thậm chí không thể đi lại thuận tiện, đã vậy lúc ngồi taxi, bác tài còn hiểu lầm cậu gặp cướp giữa ban ngày, hăng hái muốn giúp báo cảnh sát.

Chết tiệt, Tống Triệu nghĩ.

Uống thuốc xong, cơn sốt của cậu cũng lui dần, có điều cơn đau nhức âm ỉ vẫn không tiến triển mấy, Tống Triệu duỗi tay sờ phía sau, cậu đã bôi một lớp thuốc mỏng ở đây trước khi ngủ thiếp đi vì mệt lả, chẳng biết có tác dụng gì không nữa.

Nghĩ đến đây, Tống Triệu lập tức muốn lôi Giang Lâu ra ngoài tẩn một trận.

Có mất trí cũng biết một kẻ say xỉn như cậu không thể nào nổi lên phản ứng s1nh lý!!!

(*) Anh chắc chưa =)))

Tống Triệu khập khễnh lết ra từ nhà vệ sinh, vừa chuẩn bị tiếp tục bôi thuốc thì điện thoại chợt đổ chuông.

Trên màn hình hiển thị người gọi, "Sư phụ Giang."

Tiếng chuông kéo dài mãi cho đến khi màn hình tự tắt ngúm.

Không lâu sau, giao diện Wechat thông báo một tin nhắn mới.

- Tôi phải đi họp, lát nữa sẽ tìm cậu

Tìm cục cớt.

Tống Triệu rối rắm muốn chết, cậu chưa từng yêu đương với ai bao giờ, ngờ đâu lần đầu tiên của mình lại diễn ra trong mơ hồ, đã vậy còn đau nhức hết cả mình mẩy.

Hơn nữa người ta là trai thẳng, có một lần nọ Tống Triệu vô tình đọc được tin tức về cô bạn gái cũ từ mười tám năm trước của Giang Lâu trong vòng bạn bè.

Tuy đã mười tám năm rồi, nhưng vẫn không thể chối bỏ sự thật anh ta thẳng băng.

Điểm cấm kỵ của cậu là không chạm vào trai thẳng.

Mà lỡ rồi thì...thân ái, quyết thắng và chào tạm biệt!

Tống Triệu nhe răng trợn mắt bôi cho xong thuốc, sau đó chộp lấy điện thoại, hùng hổ gõ chữ.

- Đừng đến tìm tôi, huấn luyện viên Giang chắc phải bận lắm, chi bằng chúng ta coi như chưa từng phát sinh chuyện gì, anh không cần lãng phí thời gian của mình lên tôi

- Cảm ơn vì anh đã chiếu cố

Tống Triệu vốn định trực tiếp block anh, nhưng suy cho cùng Giang Lâu cũng là huấn luyện viên của người yêu Úc Ninh, thân phận của anh ta chình ình ra đó, thân là bạn thân của Úc Ninh, cậu không thể phơi bày mối quan hệ anh sống tôi chết này ra ngoài.

Nhức cái đầu ghê.

Mới nhắn trả không bao lâu, Giang Lâu đã gọi điện thoại đến.

Tống Triệu chùn bước, nhưng nghĩ kĩ thì hai người họ nên giải quyết một lần cho xong sẽ tốt hơn.

"Cậu ở đâu?" Giọng Giang Lâu lẫn vào tiếng gió thổi.

Tống Triệu bình tĩnh nói, "Không liên quan đến anh."

Giọng cậu khản đặc, không biết tối qua kêu khóc cỡ nào, đôi mắt bây giờ vẫn còn sưng húp.

Giang Lâu im lặng một hồi, bỗng thở dài, "Tống Triệu, tôi lớn tuổi hơn cậu."

Người như Giang Lâu giỏi nhất là kiên nhẫn, không còn ở cái tuổi của Tống Triệu, anh phải tuyên bố giải nghệ vì chấn thương ở tay, thời gian làm huấn luyện viên sau hậu trường đã khiến tính cách anh lắng lại, cũng đã trải qua vô số chuyện trên đời.

Những thứ như cảm xúc thực ra đã không còn quá quan trọng với anh nữa, thuở còn khả năng thi đấu, anh không thể cùng TVT đạt đến đỉnh cao, hiện tại là một huấn luyện viên, tận mắt nhìn thấy TVT ngày càng phát triển mới là nguyện vọng lớn nhất một đời này của anh.

"Chuyện tối hôm qua quả thực là lỗi của tôi, nhưng tôi sẽ không nói xin lỗi." Giang Lâu sờ túi.

Anh thậm chí còn không nhớ mình đã bỏ thuốc lá được bao lâu rồi, nhưng lúc này cơn nghiện thuốc lại nổi lên.

Tống Triệu vẫn im lặng.

Cái tên khốn này, ngoài mặt thì tỏ ra tử tế lắm, nhưng có khi đang...mắng thầm trong lòng.

"Nghiêm túc nhé, nếu cậu thấy ổn thì chúng ta hẹn hò đi."

"Chỉ là tôi khá bận, nhất là đang trong mùa giải, có thể không có thời gian ở bên cậu nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức..."

"Anh có bệnh hả?" Giang Lâu chưa dứt lời đã bị Tống Triệu cắt ngang, "Bộ tôi với anh lên giường rồi thì phải hẹn hò với nhau sao?"

"Anh nghĩ tôi với anh đều là gay chắc? Có thể giống hai người Úc Ninh nhất kiến chung tình, nguyện ở bên nhau cả đời sao?" Tống Triệu thở hổn hển, vừa dịch mông một cái đã đau thấu trời xanh, "Cứ xem là hẹn ch1ch thôi."

Tống Triệu dối lòng nói ra những lời ấy, thực chất cậu không vui vẻ chút nào.

Cậu không biết mình sẽ phải lì trên giường bao lâu mới có thể bình thường trở lại nữa.

"Không." Thái độ Giang Lâu khá cứng rắn, "Hai chuyện ấy không giống nhau."

"Tình cảm có thể bồi dưỡng, bây giờ cậu đang ở đâu? Còn sốt không?"

Tống Triệu nổi nóng, "Bồi dưỡng cái rắm, một thằng trai thẳng như anh có cái mẹ gì mà bồi dưỡng với tôi?"

"Cũng biết tôi sốt à, cái thứ kỹ năng nát bét kia của anh tôi không bao giờ muốn trải qua lần hai."

Tống Triệu nói xong thì muốn cúp điện thoại.

Nhưng chưa kịp hành động, cậu đã nghe Giang Lâu chần chờ hỏi, "Vậy lần sau...tôi sẽ nhẹ hơn nhé?"

Tống Triệu: "......"

Bộ đàn ông toàn là động vật suy nghĩ bằng nửa th@n dưới hay sao vậy? Anh ta chỉ nghe mỗi nửa câu sau?

Tống Triệu tức tối cúp điện thoại, hậm hực nằm úp sấp trên giường.

Sắp tới không thể đi học được rồi.

Đều tại cái tên Giang Lâu chết tiệt ấy.

Dù cố gắng cách mấy, cậu cũng không thể nhớ lại những mảnh vỡ ký ức tối qua, điều duy nhất cậu ấn tượng là...dường như cậu đang cưỡi lên người Giang Lâu.

Tống Triệu nằm lì trong khách sạn ba bốn ngày mới có thể đi lại bình thường, cũng may cậu không bị tái sốt.

Giang Lâu bận rộn thế nhưng tối nào cũng gọi điện làm phiền, càng khiến mong muốn block đối phương của Tống Triệu thêm mãnh liệt.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu |||||

Nhưng Giang Lâu không nhắc lại chuyện đó, chỉ kiên trì lặp lại một câu cậu còn sốt không.

Tống Triệu không có cớ nổi giận để thẳng tay block đối phương cho xong chuyện.

Khi cậu đi học lại, đã là hai tuần sau khi phát sinh chuyện ấy.

Một ngày nọ, Úc Ninh và Lục Quyện ra ngoài hẹn hò, Tống Triệu lại không muốn ăn đồ ăn ở căn tin, bèn hẹn bạn cùng đi ăn lẩu.

Bạn bè thì cậu không thiếu, nhưng người mà cậu thật sự coi là bạn thì chẳng có bao.

Úc Ninh là người duy nhất.

Có lẽ vì trong tận xương tủy cậu luôn có sự phản kháng và muốn bảo vệ bản thân trước bất kỳ người nào khác nên cậu cũng chẳng có mối quan hệ chân thành nào cả.

Mới vừa rủ rê xong, Tống Triệu nhác thấy bóng dáng Giang Lâu trước cổng trường mình.

Giang Lâu có xe riêng, Tống Triệu từng thấy anh đỗ trước cổng căn cứ TVT, là loại xe thể thao màu vàng vô cùng phô trương, lúc ấy cậu còn tưởng là của Lục Quyện, hỏi ra mới biết không phải.

Lục Quyện không mê xe, huống hồ gì chiếc xe này lại còn sặc sỡ như thế.

Tống Triệu nhớ khi ấy mình đã khá sốc vì sở thích của Giang Lâu lại...giống cậu quá.

Chỉ là loại xe này vô cùng đắt đỏ, lại còn là phiên bản giới hạn.

Hẳn là nhà Giang Lâu cũng giàu có lắm.

Giang Lâu mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, đã ngoài ba mươi nhưng ăn mặc thế này trông chẳng khác gì sinh viên đại học, có lẽ là do bản thân Giang Lâu vừa cao vừa trẻ hơn tuổi, đối xử với ai cũng tốt bụng dịu dàng, song ít nhiều gì anh ta cũng là một cựu tuyển thủ chuyên nghiệp, ai mà biết ẩn dưới vẻ ngoài hiền lành đó là gì.

Tống Triệu vừa thấy anh liền quẹo vào trường lại, nào ngờ Giang Lâu nhanh tay hơn, bước đến bắt lấy cổ tay cậu.

Xế hộp của Giang Lâu quá bắt mắt, người đi đi vào vào trường học đều tò mò nhìn ngắm một chút, lôi kéo nhau trước cổng trường thế này thì lại gây chú ý quá.

Tống Triệu hết cách, đành theo anh lên xe.

"Anh muốn thế nào?" Tống Triệu trợn mắt nhìn Giang Lâu.

Xe thể thao nhìn qua thì rất đẹp, lúc ngồi thật thì lại không quá thoải mái.

Giang Lâu xoa xoa huyệt Thái Dương, "Dẫn cậu đi ăn."

"Tại sao tôi phải đi ăn với anh?" Tống Triệu vừa thấy bản mặt này thì lại nhớ đến mấy ngày nằm lì trên giường không nhúc nhích được, con mẹ nó thứ đó của Giang Lâu để trưng à? Ngay cả trai thẳng thì cũng không thể có kỹ thuật kém vậy chứ?

Thậm chí bây giờ cậu vẫn còn cảm thấy thôn thốn lúc đi vệ sinh.

"Không vì sao cả." Tống Triệu chưa kịp phản ứng, Giang Lâu đã khóa cửa xe, nổ máy.

Tống Triệu khó tin nhìn anh, "Anh đến đây chỉ vì thế thôi à?"

Tống Triệu phục anh rồi, "Anh này, anh rõ là trai thẳng mà sao lại cứ quan tâm đ ến chuyện này vậy?"

Người phải để ý là cậu mới đúng chứ?

Tống Triệu bỗng nhớ ra một chuyện, "Tối đó anh có đeo bao không? Không thì bây giờ chúng ta đến bệnh viện."

Cậu thật sự không nhớ gì cả.

Trong lúc hốt hoảng bỏ chạy, cậu quên mất phải kiểm tra thùng rác.

Giang Lâu sửng sốt, "...... Đeo."

"Cậu đừng căng thẳng, lẽ nào tôi không thể mời bạn bè đi ăn một bữa sao?"

"Chúng ta thì bạn bè gì..." Tống Triệu thở phào.

"Không phải trước đây cậu nằng nặc đòi tôi phải khao à?" Giang Lâu bật cười, ném câu chuyện kia sang một bên.

Nghe anh nhắc, Tống Triệu lại nhớ đến trước đây mình rất thích tìm Giang Lâu nói chuyện phiếm, giỡn nhây đến độ ăn nói mất kiểm soát, nhưng cũng chỉ để đùa một chút thôi.

Tống Triệu, "Tôi nói xàm đó, anh không cần mời đâu."

Giang Lâu nghiêng đầu nhìn cậu một cái, "Nhưng tôi coi trọng."

Xe cũng đã chạy nửa đường, Tống Triệu không thể xuống xe nữa.

Giang Lâu dẫn cậu đến một nhà hàng chuyên nấu đồ thanh đạm, không có một món cay nào nhưng giá cả lại ở trên trời.

Tống Triệu nhìn cả bàn đồ ăn nhạt toẹt, tuyệt vọng nói, "Đáng ra trưa nay tôi sẽ đi ăn lẩu."

Giang Lâu lau sạch đũa đưa cho cậu, "Vết thương của cậu thế nào rồi?"

Tống Triệu đói lả người, tuy miệng thì phàn nàn nhưng đũa thì gắp lia lịa, bất chợt bị hỏi nên phản ứng không kịp.

"Vết thương gì?"

Giang Lâu cười, nhìn cậu không nói lời nào.

Mặc dù đồ ăn ở đây khá thanh đạm, nhưng mùi vị cực kỳ ngon, chẳng trách lại định giá cao đến vậy.

Tống Triệu nuốt thức ăn, thoáng thấy vẻ mặt kỳ quái của Giang Lâu, lúc này mới nhớ ra anh đang ám chỉ điều gì thế là xù lông lên, "Liên quan gì đến anh?"

Giang Lâu vẫn chỉ im lặng mỉm cười.

Tống Triệu không muốn để ý đến anh ta, theo nguyên tắc lúc ăn không nói chuyện, cúi đầu tập trung dùng bữa.

Có điều không biết cái tên Giang Lâu này có tật gì, cứ liên tục gắp đồ ăn cho cậu.

Thế là đến cuối buổi, Tống Triệu no căng hết cả bụng.

"Tôi no rồi," Tống Triệu buông đũa, liếc Giang Lâu một cái, "Bây giờ tôi phải về."

Anh ta chẳng đụng đũa bao nhiêu thì phải?

Mà thôi, đó cũng không phải việc của cậu.

Thấy Giang Lâu không trả lời, Tống Triệu nhìn ra bên ngoài, cậu chưa từng đến nơi này, có vẻ đây là nhà hàng tư nằm trong con hẻm nhỏ, ngay cả trạm xe buýt cũng không có.

Cậu hắng giọng, "Tới lúc anh nên đưa tôi về trường rồi đấy."

Giang Lâu bỗng lắc đầu, "Chúng ta nói chuyện nhé?"

Công bằng mà nói, Giang Lâu quả thực rất đẹp trai, nhưng anh chưa bao giờ là mẫu người mà Tống Triệu thích, nhất là khi anh luôn luôn có thái độ ôn hòa như thế.

Tống Triệu không đồng ý, "Không cần, tôi tưởng tôi đã nói với anh rồi? Cứ coi như tình một đêm, ngoài ra không phát sinh quan hệ khác, tôi cũng không phải phụ nữ nên chẳng mất mát gì cả."

Lời này thật trái với lương tâm.

Cậu có mất mát chứ!!!

Thiệt thòi lớn là đằng khác.

"Không thể, bởi đêm đó là cậu chủ động." Giang Lâu nhìn cậu, dường như có chút bất đắc dĩ khi bị ép phải nói ra, "Tôi vốn không định nói đâu."

"Nhưng tôi cảm thấy mình phải lên tiếng để cậu chịu trách nhiệm với tôi."

Giang Lâu nói xong, cười tủm tỉm với Tống Triệu, "Dù tôi đã từng yêu đương thật, nhưng để giữ thân xử nam đến tận tuổi này thì khó lắm đấy."

"Vậy mà bây giờ điểm duy nhất khiến tôi tự hào cũng mất rồi."

Tống Triệu: "......"

Đm anh.

____^_^____

Tác giả có lời muốn nói:

Tống Triệu: Có ngon thì đừng chơi đòn tâm lý
 
Back
Top Bottom