Tiên Hiệp Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 40: Chương 40


Lan Tuyết Hoài: …Vân tiểu di nắm lấy cơ hội, ngay lập tức biến thành một bóng đen và lao ra khỏi miếu Quan Âm.Nhàn Đăng cũng đuổi theo, nhưng tiếc là y vẫn chậm một bước, Vân tiểu di đã biến mất trong núi Tiểu Hòa."E rằng nàng ta đã đi tìm Hà Đại, chúng ta mau đi đến Hà phủ chờ sói!"Y vừa bước được một bước, bất ngờ giẫm phải một vật gì đó mềm mềm, nên đã ngã mạnh xuống ngạch cửa.

Nhàn Đăng hét thảm một tiếng, xoa eo rồi từ mặt đất chầm chậm mà đứng lên, thuận tay nhặt lên thủ phạm khiến mình ngã xuống, một bức tượng ngọc Quan Âm nhỏ.Lan Tuyết Hoài thu kiếm lại đứng bên cạnh hắn, lúc này toàn bộ tâm thần của Nhàn Đăng đều tập trung vào bức tượng ngọc Quan Âm nhỏ này.Bức tượng Quan Âm nhỏ trong tay y giống như một phiên bản thu nhỏ của Ngọc Tử Quan Âm, có lẽ đây là vật của Vân tiểu di đánh rơi khi đang hoảng loạn bỏ chạy khỏi đây.

Tượng ngọc được điêu khắc rất tinh xảo, sống động như thật, tuy nhỏ nhưng ngay tất cả thần thái của nhân vật cũng điêu khắc ra được.Vị "Nam Quan Âm" này có khuôn mặt từ bi, mi mục hàm tình*, giữa trán có một chấm đỏ nhỏ, rõ ràng khuôn mặt này rất giống Nhàn Đăng, nhưng khí chất lại khác hoàn toàn.

Trong tay tượng ngọc cầm một chiếc quạt xương bằng ngọc, tóc xõa sau lưng, trên tóc có cài một chiếc trâm, có hai mảnh vải lụa từ trâm cài buông xuống, giống như bức màn trắng phía sau Quan Âm.***mi mục hàm tình***: Khóe mắt chứa tình, Tình trong đáy mắt.Lan Tuyết Hoài mím môi, chỉ vào ngọc Quan Âm: "Vì sao bức tượng này lại giống ngươi như đúc."Nhàn Đăng sờ sờ mũi: "Cái này......!Ta cũng rất muốn biết nguyên nhân.

Nhưng mà, trên tượng ngọc này còn sót lại linh lực, có lẽ Vân tiểu di đã mượn linh lực của tượng ngọc để trả thù Hà Đại."Y đưa ra một tia linh lực vào trong tượng ngọc để kiểm tra, trong lòng càng thêm kinh hải.Linh lực còn sót lại trong tượng ngọc rất giống linh lực của y, hai bên dung hợp, chỉ là linh lực trong tượng ngọc đúng thực không phải xuất phát từ chính mình, mà là có khác biệt rất nhỏ.

Nếu lấy gì làm ví dụ thì giống như y đem tiên thuật của mình dạy cho Lan Tuyết Hoài, do Lan Tuyết Hoài thi triển, cứ như vậy, Lan Tuyết Hoài học theo hắn, nhưng lại hình thành một dòng linh lực riêng.Cả nửa ngày mà Nhàn Đăng vẫn không nói gì, Lan Tuyết Hoài hỏi: "Kết quả như thế nào?”"Không tra ra cái gì, linh lực bên trong quá mỏng." Nhàn Đăng nói dối, bỏ tượng ngọc vào ngực: "Việc cấp bách bây giờ là đi đến Hà phủ.Lan Tuyết Hoài không hỏi nhiều nữa, mà triệu hồi Chiết Chi ra.Sắc mặt Nhàn Đăng cứng đờ, y nhớ lại cảm giác khó chịu trước đây: "Hay là ta tự mình đi xuống núi…"Nhưng không ngờ, y nói còn chưa dứt lời, bỗng nhiên một cánh tay vắt ngang eo của y, Nhàn Đăng: ???Ngay sau đó, thân thể của y bay vút lên không trung, dĩ nhiên là được Lan Tuyết Hoài chặn ngang ôm lên Chiết Chi.

Nhàn Đăng nghiêng qua trái lại nghiêng qua phải, có chút đứng không vững ở trên tiên kiếm, tất cả là dựa vào Lan Tuyết Hoài ôm thắt lưng của y, y mới không ngã xuống."Ngươi không được làm loạn!" Lan Tuyết Hoài quát lớn một tiếng.Nhàn Đăng đứng ở trước người hắn, toàn thân cứng ngắc, một cử động cũng không dám.Ánh mắt của hắn từ từ hướng xuống dưới, dừng ở trên eo mình.Cái này...Cái này không tốt lắm đâu...Đang là ban ngày, tư thế này...Tuy nói Tu Chân Giới có không ít tiên sĩ cưỡi kiếm mang theo đạo lữ của mình như thế này, nhưng người ta đã lạy thiên địa, được kiệu lớn tám người khiêng vào cửa, danh chính ngôn thuận.Y và Lan Tuyết Hoài là hai đại nam nhân, danh bất chính ngôn bất thuận, ôm ôm ấp ấp như thế này, còn ra thể thống gì nữa chứ.Tuy rằng y thấp hơn Lan Tuyết Hoài một chút, nhưng cũng không nhỏ nhắn giống như nữ tử, tại sao phải thách thức tư thế con chim nhỏ nép vào người khác như thế này!Quan trọng hơn là, Nhàn Đăng không biết vì sao, luôn cảm thấy bó tay bó chân, giống như là bị đánh thuốc mê, đầu óc không tỉnh táo.Từ lúc đi xuống núi Tiểu Hòa, y hoàn toàn bị rơi vào tình trạng mất tự nhiên.

Lúc được kéo xuống từ Chiết Chi, trong lòng y thầm nghĩ: Lần sau vẫn nên bảo hắn túm lấy cổ áo của ta đi, vì sao đứng đàng hoàng trên thân kiếm còn khổ hơn so với treo ở trên thân kiếm..."Làm sao vậy, ngươi lại muốn giở trò gì, ta ôm ngươi mà ngươi còn chưa hài lòng sao?" Lan Tuyết Hoài thấy hắn không động đậy, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.Hiện giờ Nhàn Đăng đang mất tự nhiên, cũng không rảnh rỗi để xem bên tai Lan Tuyết Hoài có đỏ hay không, y khó khăn lắm mới trả lời được một câu, rồi lại cúi đầu xuống vội vàng đi về phía Hà phủ.Đến cửa lớn, bầu không khí mới hòa hoãn được một chút, vẻ mất tự nhiên trên mặt của Nhàn Đăng cũng biến mất, y thầm nghĩ: Nam nhân mà, ôm ôm ấp ấp là chuyện thường, làm huynh đệ so đo cái này làm gì..
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 41: Chương 41


Vừa đứng yên ổn, trong phủ Hà viên ngoại truyền ra tiếng gào khóc thảm thiết.Nhàn Đăng kiềm chế những hỗn loạn trong lòng, sắc mặt trầm xuống, đẩy ra cửa lớn.Hà viên ngoại nhìn thấy hắn như gà con nhìn thấy gà mẹ, thân hình mập mạp giống như mũi tên rời cung, đâm mạnh một cái, muốn đâm vào trong ngực của Nhàn Đăng.Lan Tuyết Hoài dùng Chiết Chi ngăn cản ông ta, lúc này Hà viên ngoại mới dừng lại, quỳ trên mặt đất vừa đỡ lấy chiếc mũ trên đầu và hét lớn: "Tiên quân cứu mạng…!!!"Nhàn Đăng đỡ ông ta dậy: "Được được được, cứu cứu, Hà viên ngoại đứng lên trước đi, ông cản trở ta như vậy, làm sao ta cứu ông?"Chuyện có liên quan đến tính mạng của mình, Hà viên ngoại không dám không nghe theo, mọi việc đều lấy yêu cầu của Nhàn Đăng làm đầu, vội vàng tránh sang một bên để nhường đường.Lúc này Nhàn Đăng mới thấy cảnh tượng trong sân, chim sẻ trước kia dùng để đóng giả thành Hà viên ngoại lại một lần nữa bị Vân tiểu di mổ bụng, con cừu nhỏ màu đen trói ở bên cạnh miệng giếng không biết tung tích, ở giữa sân, Hà Đại bị dây mực đen quấn chặt, hít thở khó khăn, thoạt nhìn giống như đại nạn đang buông xuống đầu, không sống không được bao lâu.Đầu tóc Vân tiểu di rối bù, chân tay chạm đất, âm độc nhìn chằm chằm vào y.Nhàn Đăng mở miệng: "Hà viên ngoại, có thể chuẩn bị cho ta một nắm đậu nành, một đôi đũa trúc, một cốc nước trong, tốt nhất là đun sôi để nguội hay không?"Hà viên ngoại không dám chậm trễ, lập tức đi chuẩn bị đồ vật mà Nhàn Đăng cần.Vân tiểu di nhìn thấy Nhàn Đăng và Lan Tuyết Hoài, thì không dám hành động thiếu suy nghĩ, Nhàn Đăng cũng không dám tùy tiện ra tay với Vân tiểu di, để tránh làm bị thương cơ thể của Vân tiểu di.Giằng co một lát, con chồn bám trên người Vân tiểu di hét lên một tiếng, nhanh chóng bò ra bên ngoài dọc theo vách tường.

Lúc này, Hà viên ngoại đã chuẩn bị đầy đủ hết đồ vật mà Nhàn Đăng cần, cầm ở trong tay mình.Ông ta vội vã chạy đi đến cái mũ cũng bị rơi mất, không kịp rót nước trong ấm nước vào trong cốc, dứt khoát ôm lấy tất cả mà chạy đến.Ánh mắt Nhàn Đăng sáng lên, nói một tiếng "Đa tạ", tay kia đã cầm lấy ấm nước, rốt nước vào trong chén.

Sau khi đợi đến lúc chén nước đã đầy, Nhàn Đăng đứng ở cửa sân, giơ tay lên, vẩy nước trong chén lên trời, mấy giây sau, một giọt mưa to như hạt đậu đã rơi xuống mặt đất, ngay sau đó, hạt mưa biến thành dòng, dĩ nhiên là trời bắt đầu mưa!Trận mưa này đột nhiên xuất hiện vây lấy Vân tiểu di, Nhàn Đăng lợi dụng khoảng thời gian này, xé vài trang trong cuốn "Bí mật vô song" chính mình mang ra từ miếu Quan Âm gấp ra mấy người giấy, y đem người giấy và đậu nành cùng nhau ném vào trong mưa.

Chưa đầy một khắc, mỗi một tờ giấy, đều đính lên một hạt đậu nành.

Chúng hành động như tia chớp, trong nháy mắt dán lên người Vân tiểu di, vây Vân tiểu di đứng yên tại chỗ, không thể động đậy.Tất cả chuyện này đều xảy ra chưa đến mười mấy giây, Hà viên ngoại không kịp chớp mắt, đã nhìn thấy thân ảnh đang chạy trốn của Vân tiểu di ầm ầm ngã xuống đất.Hà viên ngoại trợn mắt há hốc mồm mà nhìn động tác này của Nhàn Đăng, đừng nói ông ta, mà ngay cả Lan Tuyết Hoài, sắc mặt cũng cứng lại.Rắc đậu thành binh, hô mưa gọi gió, không phải là người có tu vi cao thì không thể làm được, cho dù là Minh Đức Chân Quân hiện tại đang đứng đầu tiên môn cũng không làm được.Nhàn Đăng thấy Vân tiểu di ngã trên mặt đất, vội vàng cầm lấy chiếc đũa chạy đến bên cạnh nàng, Lan Tuyết Hoài theo sát phía sau.

Ai ngờ, Vân tiểu di lại giãy dụa trên mặt đất, phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, tờ giấy trên người sợ tới mức tản ra khắp nơi, đậu nành cũng rơi trên mặt đất, như là vật chết.Nhàn Đăng thầm nghĩ: chồn khóc, không ổn không ổn.Lan Tuyết Hoài thấy tình thế không đúng, nắm lấy cánh tay Nhàn Đăng, kéo hắn về phía sau mình.

Trong lòng Nhàn Đăng vô cùng khó chịu vì một trận kêu khóc của con chồn này, mà trong lòng y có một ngọn lửa không rõ lý do đang bốc cháy, máu toàn thân cũng bắt đầu sôi trào.Ánh mắt y tối sầm lại, thầm nghĩ trong lòng: Phải giết hết.Suy nghĩ này vừa xuất hiện ở trong đầu, một luồng khí đen đã chui ra từ trong tay y, Nhàn Đăng sửng sốt, vội vàng cúi đầu nhìn lại.

Khí đen cuồn cuộn giữa không trung trong chốc lát, lập tức hiện ra một cái đầu nhe răng trợn mắt, giống như là một đứa trẻ năm tuổi, chỉ là gương mặt này vô cùng nhợt nhạt, con mắt chiếm nửa khuôn mặt, chỉ có con ngươi, không có tròng trắng, đen như mực, giống như miệng của nó, dường như có ba cái động ở trên mặt.Hà viên ngoại thấy tiểu quỷ này, sợ tới mức hai mắt muốn trợn lên, mặc dù Lan Tuyết Hoài đã cầm Chiết Chi lên, nhưng vẫn cảnh giác nhìn sát khí tiểu quỷ, kéo Nhàn Đăng ra phía sau, không nhúc nhích..
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 42: Chương 42


Nhàn Đăng sợ hãi thở dài một tiếng: "...Đây là cái gì?"Vừa dứt lời, tên tiểu quỷ kia đã phát ra tiếng cười "Ồ hì hì hì", giống như một con chó điên, dọc theo vách tường xông tới thân thể Vân tiểu di.

Ở nửa đường, nó đã biến ra thân thể, máu chảy đầm đìa, vô cùng dơ bẩn, khô khốc gầy teo, cái đầu thật lớn, vô cùng kinh khủng.

Ngoài thân thể kinh khủng, vẻ mặt cũng ngu si cuồng dại, điên điên khùng khùng, gào thét ầm ĩ, làm người sởn gai ốc.Sau khi Vân tiểu di nhìn thấy sát khí tiểu quỷ, sợ tới mức cả người phát run, dùng cả chân lẫn tay bò về phía trước.

Chỉ tiếc là tốc độ của luồng sát khí này nhanh hơn, trong vòng một hơi thở đã bám vào người Vân tiểu di, nó vươn tay về phía con ngươi của Vân tiểu di, có ý đồ khoét con mắt của nàng.Sắc mặt Nhàn Đăng thay đổi, quát lớn: "Ngươi dám!"Quát xong, y đột nhiên lấy lại tinh thần, thầm nghĩ: Ta quát cái gì?Sát khí tiểu quỷ dừng động tác, ngồi xổm ở trên mặt Vân tiểu di, nghiêng đầu, con ngươi màu đen đang nhìn y.Vân tiểu di điên cuồng mà hét lên, tiểu quỷ vẫn không nhúc nhích, chăm chú nhìn Nhàn Đăng.Nhàn Đăng lại nói một câu thăm dò: "Đi xuống."Quả nhiên sát khí tiểu quỷ nghe theo mệnh lệnh của y, từ trên người Vân tiểu di đi xuống.

Khi nó đi xuống, không quên quay đầu lại đe dọa Vân tiểu di một cái, Vân tiểu di bị doạ cho hoảng sợ, ba hồn bảy vía đều sắp không còn.Lan Tuyết Hoài liếc nhìn hắn một cái, Nhàn Đăng vội vàng xua tay: "Ta không biết gì hết."Vừa mới nói xong, sát khí tiểu quỷ đã ngồi xổm bên cạnh Nhàn Đăng, vô cùng ngoan ngoãn, khác một trời một vực với bộ dáng hung tàn, ăn thịt uống máu người, hung thần ác sát đi ra từ trong địa ngục vừa rồi.Nó chìa đầu ra, dường như muốn Nhàn Đăng sờ.Nhàn Đăng vẫn còn sợ hãi với bộ dạng vừa rồi của nó, miễn cưỡng mà sờ vài cái, nhưng cũng không cảm thấy có gì khó chịu.

Trong lòng y hoảng sợ nghĩ: Chẳng lẽ ta có quen biết với thứ này trước khi mất trí nhớ sao?Lúc y còn đang ngẩn người, thì luồng sát khí kia "Vèo" một cái chui vào trong tay áo Nhàn Đăng.Nhàn Đăng hoàn hồn lại, điên cuồng giũ tay áo, kết quả giũ nửa ngày, đều không giũ được cái gì.Lúc này, nếu có âm tu, liền có thể nhận ra, chiêu này xuất phát từ Âm Sơn Pháp Môn, còn gọi là: Ngũ Quỷ Vận Hồn.Mà con tiểu quỷ vừa rồi chạy ra, chính là một con trong số năm con quỷ uy chấn Tu Chân Giới, cũng chính là ác quỷ dưới trướng của đại ma đầu Âm Sơn Tử mà ai nghe tới cũng khiếp sợ, năm quỷ ra ngoài, tắm máu nhân gian, chỉ cần là người đã từng nghe danh, không ai không sợ, ai nấy đều tìm cách tránh xa.Bên kia, thân thể Vân tiểu di vặn vẹo giãy dụa, vẻ mặt vô cùng đau đớn, lúc thì lộ ra mặt người, lúc thì lộ ra mặt chồn, làm cho người ta sợ hãi vô cùng.

Sau khi trải qua biến hóa, miệng Vân tiểu di mở to, đột nhiên từ bên trong bốc lên một luồng khí màu xanh đen.Nhàn Đăng thấy thế, sắc mặt thay đổi, vội vàng đứng lên lôi Lan Tuyết Hoài nhắc chân chạy như điên vào trong nhà, Lan Tuyết Hoài nói: "Ngươi làm gì vậy?"Mặt Nhàn Đăng trắng bệch, còn chưa kịp giải thích, đột nhiên bầu trời vang lên từng trận sấm sét.Lan Tuyết Hoài:...Nhàn Đăng nhanh chóng núp sau lưng Lan Tuyết Hoài, che kín bản thân, không lộ ra một chút thân thể.

Đôi tay cũng túm chặt lấy ống tay áo của Lan Tuyết Hoài, toàn thân run rẩy."Con súc sinh đó đã bị ta ép ra khỏi thân thể của Vân tiểu di, nó không có thể xác của Vân tiểu di, cộng thêm lúc trước hỏi Hà Đại xin phong tước thất bại, e là bây giờ nó phải chịu tiểu thiên lôi kiếp."Vừa dứt lời, một tia sét cực lớn màu tím xanh đan xen tiếng sấm giáng xuống từ trên trời, thẳng tắp đánh về phía luồng khí màu xanh đen kia, trong chốc lát, luồng khí xanh đen này đã tan thành mây khói.Một câu Nhàn Đăng cũng nói không ra, Lan Tuyết Hoài thấy hắn sau khi gặp sấm sét thì nhát như chuột, thầm nghĩ: Thật là một phế vật vô dụng.Mặc dù nói như thế, hắn đứng thẳng, nhất định đợi đến lúc sấm sét kết thúc, mới lôi Nhàn Đăng ra từ phía sau lưng, hất xuống đất, tức giận nói: "Ngươi còn muốn lợi dụng ta đến bao giờ?"Nhàn Đăng lăn một vòng trên mặt đất, mặt nạ trên mặt y cũng vì con chồn bị g**t ch*t nên đã vỡ thành hai nửa, từ trên mặt y rơi xuống."Tiểu tiên quân, ta thật sự không có…"Hắn ngẩng đầu, gương mặt vô tội mà chớp chớp mắt, nốt ruồi son nhỏ phía dưới mắt vô cùng đẹp.

Mặc dù nhìn qua tính cách của hắn không có liêm sỉ, ngây ngốc, thực ra lại có một khuôn mặt của hồ ly tinh, hai mắt trong veo, xinh đẹp không ai sánh nổi, có sự quyến rũ tự nhiên, vì vậy mọi cử động của hắn đều tỏ vẻ có dụng ý.Lan Tuyết Hoài thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng rất tức giận..
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 43: Chương 43


Nhàn Đăng thấy sắc mặt của hắn, đã đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì.Trên mặt Lan Tuyết Hoài viết rõ ràng: Làm sai chuyện không thừa nhận cũng không sao, còn muốn quyến rũ ta?Nhàn Đăng:...Oan uổng quá…!************Không biết vì sao Lan Tuyết Hoài lại tức giận, vài ngày sau đó cũng không thèm để ý tới y.Nhàn Đăng được Hà viên ngoại giữ lại trong phủ, lại giúp ông ta chữa khỏi bệnh cho Hà Đại, Hà viên ngoại đã bật khóc như mưa, vì thế đã phát huy ra đức tính tốt đẹp muốn báo đáp ân tình được lưu truyền từ xa xưa, đưa cho Nhàn Đăng năm mươi lượng bạc.Nhàn Đăng nhìn thấy tiền đôi mắt liền sáng rực lên, khóe miệng cười toe toét, nhưng y vẫn chắp tay từ chối: "Nhiệm vụ của ta luôn là trừ yêu vệ đạo.

Sao ta có thể nhận lấy tiền của ông được? Ông không cần khách khí với ta."Hà viên ngoại nói: "Ta sẽ không bao giờ quên ân đức của tiên quân.

Ngài đã cứu thê thiếp và con trai của ta, cho dù ta có cho ngài cả cái mạng sống này, cũng xứng đáng."Nhàn Đăng nghĩ thầm: Ta cũng không cần mạng của ông.Không thể trốn tránh được nữa, y chỉ còn biết “miễn cưỡng” nhận lấy năm mươi lượng bạc."Hà Viên Ngoại, nếu ông không coi ta là người ngoài, vậy ta có một câu muốn hỏi ông."Hà viên ngoại hận không thể vì Nhàn Đăng mà máu chảy đầu rơi nên vội vàng nói: " Tiên quân cứ việc nói, bất kể đó là gì, ta đều sẽ giúp ngài hoàn thành."Nhàn Đăng hỏi: "Ông đã bao giờ nghe nói về miếu Ngọc Tử Quan Âm chưa?"Y vốn muốn cho Hà viên ngoại nhìn bức tượng Quan Âm nhỏ, nhưng khi y nghĩ đến bức tượng Quan Âm giống hệt khuôn mặt của mình, hiện giờ y lại không có chiếc mặt nạ chồn để che đậy, nếu bị Hà viên ngoại phát hiện ra y trông giống như bức tượng Quan Âm nhỏ thì y cũng không thể giải thích rõ ràng được.Hà viên ngoại hỏi: "Có phải là miếu Ngọc Tử Quan Âm ở ngoại thành không?"Nhàn Đăng nói: "Ta nghe nói miếu Ngọc Tử Quan Âm này không phải bản địa, nó có địa vị gì sao?"Hà viên ngoại nói: "Tiên quân muốn biết cái này, không thành vấn đề.

Năm đó đốc công xây dựng miếu Ngọc Tử Quan Âm này có quan hệ họ hàng xa với nhà ta, trong hai ngày tới, ta sẽ đi hỏi thăm giúp ngài."Nhàn Đăng nói: "Vậy xin đa tạ Hà viên ngoại."Sau khi tiễn Hà viên ngoại rời đi, Nhàn Đăng đi về phía biệt viện.

Khi đi ngang qua hậu viện, hắn nhín thấy Vương thẩm đang cho gà ăn.

Phủ của Hà viên ngoại có một hậu trạch, chủ nhân sẽ không bước vào, chỉ dành cho người hầu ở, có một số người hầu đã nuôi một số gà vịt, cá, ngỗng, ở hậu viện để giết lấy thịt ăn vào các dịp lễ tết.Ngoài ra trong hậu viện còn có một cái hồ nhỏ, có một số vịt và ngỗng đang bơi trên mặt nước.Nhàn Đăng đứng bên hồ nhìn một hồi, sau đó hỏi Vương thẩm "con ngỗng" này bán bao nhiêu tiền.Y là ân nhân cứu mạng của Hà phủ, đồng thời cũng là một "tiên quân" cao cao tại thượng, y biết phép thuật và tiên thuật, trong mắt một phụ nhân trung niên không hiểu biết nhiều như Vương thẩm, thì y chính là một nửa thần tiên rồi.Thần tiên đã mở lời muốn một con ngỗng thì có gì khó khăn chứ, bà ta cũng không dám nhận tiền, chỉ nói Nhàn Đăng cứ tùy ý mà bắt.Sau khi Nhàn Đăng nghe thấy, thịnh tình không thể từ chối, vì vậy y đã xắn tay áo chuẩn bị bắt ngỗng.

Y nhìn trúng một con ngỗng trắng "trái tim lớn và thân hình mập mạp", nó bơi nghênh ngang trên bờ, không để ý đến bất kỳ ai.Nhàn Đăng khom lưng, lặng lẽ đến gần: Ngỗng lớn, ngỗng lớn, ta bắt được thì ngươi phải ngoan ngoãn một chút, đừng trách ta độc ác, chỉ là cái vị ở trong phòng đã không thèm để ý ta trong ba ngày trời rồi, cho nên ta chỉ có thể bắt ngươi về để làm hài lòng mỹ nữ thôi.

Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi chết một cách có thể diện, cho dù có làm ngỗng quay, ngươi vẫn là con ngỗng quay đẹp nhất thành Tầm Dương này.

Vả lại, chết dưới hoa mẫu đơn, làm ngỗng cũng phong lưu…Vương thẩm ở bên cạnh nhắc nhở: "Tiên quân, ngỗng không dễ bắt đâu, cẩn thận một chút!"Thật đáng tiếc lời nhắc nhở này đã quá muộn.Ngỗng lớn màu trắng dường như cảm giác được tính mạng của mình bị uy h**p, nhưng nó căn bản không sợ Nhàn Đăng, ngược lại chậm rãi xoay người lại, trừng mắt nhìn chằm chằm Nhàn Đăng.Nhàn Đăng bị nó nhìn chằm chằm mà thầm nghĩ: Chỉ là một con ngỗng bé tí thôi mà, có gì mà phải sợ chứ?Y háo hức muốn thử tiến lại gần con ngỗng trắng lớn.Thật bất ngờ, ngay lúc này con ngỗng trắng lớn lại dám tấn công y.

Nhàn Đăng chưa từng đánh nhau với ngỗng, chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng trắng, đôi cánh to lớn hướng trái phải đánh vào mặt y, đầu như bị búa bổ mấy cái.Y ôm đầu bỏ chạy, la hét liên tục.Lan Tuyết Hoài ở bên kia không biết gì về chuyện này, chỉ lẳng lặng ngồi trong phòng.Nói đến ngồi thiền là thân phải tịnh, tâm phải tĩnh, nếu không đối với việc tu hành chỉ có hại mà không có lợi, tâm không tĩnh thì không tu hành được gì cả..
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 44: Chương 44


Trong lòng Lan Tuyết Hoài bây giờ rất bất an.

Ba ngày, trong lòng hắn nghĩ, Nhàn Đăng đã ba ngày không nói chuyện với hắn.

Hắn hoàn toàn quên mất là do bản thân của hắn đã nổi giận trước, nên đối phương mới không dám tới tìm hắn, lúc này bắt đầu lật sổ sách, một, hai, ba, bốn dù sao đều là Nhàn Đăng sai.

"Tên đoạn tụ chết tiệt này.

" Hắn nghiến răng: "Ta còn tưởng rằng mối tình thâm của ngươi còn sâu hơn biển, rất kiên định, mới vừa mắng ngươi vài câu, mà ngươi đã bày ra bộ dáng như vậy! Dám không để ý đến ta ! Thật, thật là… "Đồ bội bạc! đ* h** s*c! Đồ khốn khiếp! Cái đồ… !Vậy mà hắn còn muốn lấy thân báo đáp? Nếu sau này cưới về nhà, thì còn quá đáng đến mức nào nữa? Ba ngày không đánh lên dỡ luôn ngói nhà.

*(*) Ba ngày không đánh, lên dỡ luôn ngói nhà, đây là một câu thành ngữ của Trung Quốc, ý chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm, không ăn đòn thì không trị được, cũng chỉ những lỗi lầm nếu không sớm sửa chữa thì càng ngày càng tích tụ.

Nghĩ xong, hắn tức giận không muốn ngồi nữa, khoanh tay trước ngực thầm nghĩ: Cưới ngươi? Đúng là si tâm vọng tưởng, đừng tưởng rằng suốt ngày quyến rũ ta là có thể thành công, cho dù ta có cưới cho một cây gậy cũng không cưới ngươi về nhà.

Cuối cùng vẫn chưa giải tỏa được cơn giận, trong lòng hắn lại nguyền rủa một lần nữa: Đoạn tụ chết tiệt!Có đến hay không, có quan tâm hay không thì liên quan gì đến ta chứ.

Có gì đáng tức giận đâu chứ.

Sau nửa nén nhang…"Rầm" một tiếng, cửa phòng bị người bên trong đá văng ra ngoài, Lan Tuyết Hoài hùng hổ đi ra phía ngoài sân.

Mấy nha đầu bên ngoài thấy hắn đang tức giận cũng không dám bắt chuyện với hắn, vội vàng cúi đầu đi vòng qua hắn.

Lan Tuyết Hoài trực tiếp đi đến nơi ở của Nhàn Đăng để bắt người, khi hắn vừa bước ra khỏi cửa, hắn đã nghe thấy tiếng gà bay chó sủa ầm ĩ ở hậu viện.

Giữa những tiếng kêu ồn ào đó, thì có tiếng kêu thảm thiết của Nhàn Đăng, cho dù trôi qua ba ngày vẫn còn dư âm.

Lan Tuyết Hoài dừng lại, rẽ vào một phía và đi đến hậu viện.

Vừa bước vào sân đã thấy Nhàn Đăng đang ôm đầu né tránh đòn tấn công của ngỗng trắng, con ngỗng trắng to lớn bá đạo trên đầu dường như muốn nuốt chửng hắn, Nhàn Đăng chỉ đành bất lực mà chống trả lại.

Nhìn lại toàn thân Nhàn Đăng không biết đã lăn qua vũng bùn nào, mà trên người không có chỗ nào sạch sẽ, trên mặt còn có vết bùn do con ngỗng trắng đánh, rất đáng thương và rất xui xẻo.

Vừa chạy vừa tránh né, dư quang của Nhàn Đăng nhìn thấy Lan Tuyết Hoài đứng ở cửa hậu viện, thoạt nhìn còn tưởng rằng mình bị hoa mắt, nhưng nhìn đi nhìn lại, y mừng rỡ khôn xiết, vội vàng đi tới chỗ Lan Tuyết Hoài, y mừng đến nổi sắp rơi nước mắt mà gào thét: "Tiểu Tiên Quân, cứu ta, cứu ta! Con ngỗng muốn giết người rồi!"Lan Tuyết Hoài đưa tay ra, gọn gàng tóm lấy cổ con ngỗng trắng to lớn.

Khí thế của con ngỗng trắng đột ngột giảm đi, đôi cánh không thể động đậy được nữa, nó vươn cổ kêu một tiếng “cạc cạc”.

“Ngươi làm gì ở đây thế hả?” Lan Tuyết Hoài lạnh lùng nhìn hắn.

Nhàn Đăng thở không ra hơi, khi đã bình tĩnh lại, y nói: "Ta đang bắt ngỗng.

""Ta bị mù hay sao mà không thấy được? Ta muốn hỏi ngươi bắt ngỗng làm gì?"Nhàn Đăng dừng một chút, xấu hổ sờ sờ mũi: "Ta bắt được thì đưa cho ngươi…"Nói xong lời này, y rất tự tin, vội vàng nói thêm: "Ngươi không thích cũng không sao, tối nay ta định tự mình nấu cơm, nếu ngươi rảnh! hai chúng ta cũng có thể ăn cơm cùng nhau.

"Lan Tuyết Hoài không nhúc nhích, trầm mặc một hồi: "Tùy ngươi.

"Nhàn Đăng thầm nghĩ: Lan Tuyết Hoài không tức giận sao? Ngạc nhiên thật đấy, hôm nay mặt trời mọc ở phía tây đấy à!Con ngỗng trắng lớn bị nhét vào trong ngực của Nhàn Đăng, Nhàn Đăng làm theo phương pháp bắt con ngỗng của Lan Tuyết Hoài, bóp cổ con ngỗng trắng lớn khiến nó không thể cử động.

Trước khi Lan Tuyết Hoài đi trở về phòng, hắn dừng lại một chút, cực kỳ khó xử hỏi: "Khi nào thì ăn cơm?""Chuyện này phải xem ý của ngươi!" Nhàn Đăng theo bản năng nói: "Ta chuẩn bị xong sẽ tới tìm ngươi, hai chúng ta có thể ăn ở trong phòng của ngươi được không?"Lan Tuyết Hoài khịt mũi, nói: "Ngươi muốn thế nào cũng được.

"Lần này, hắn thực sự rời đi.

Nhàn Đăng ôm con ngỗng trắng lớn, đứng ở cửa nhếch mép cười một tiếng, tâm trạng u ám ba ngày trời đã tan biến hết, y vui vẻ đi làm thịt con ngỗng trắng.

Trên bàn là thịt ngỗng béo ngậy, vịt quay, sau khi ăn uống no nê thì Hà viên ngoại mang theo tin tức đến tìm Nhàn Đăng.

Ông ta cực kỳ nhanh nhẹn, không tốn bao nhiêu thời gian đã giúp Nhàn Đăng hỏi thăm về miếu Ngọc Tử Quan Âm.

Tin tức của Hà viên ngoại tương tự như những gì Nhàn Đăng nghe được trong quán trà ngày hôm đó, trong thành Tầm Dương cũng không có tin đồn nào về miếu Ngọc Tử Quan Âm, nhưng lại có tin đồn về "Ngọc Tử Quan Âm" này ở khu vực Tiền Đường của Giang Nam.

.
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 45: Chương 45


"Tiền Đường? Cách nơi này chắc hẳn rất xa, xin hỏi Hà viên ngoại, cụ thể là ở nơi nào của Tiền Đường?"Hà viên ngoại : "Vị trí cụ thể là ở hạ lưu sông, một nơi rất tốt.

Nơi đó có một hồ nước rất đặc biệt, vào mùa xuân mọi người đều thích đến đó du ngoạn.

Vị bằng hữu kia của ta cũng đến từ nơi đó.

Ngài có thể đến đó hỏi thăm một chút."Nói xong, Hà viên ngoại lấy từ trong túi ra một ngọc bội: "Nếu tiên quân thực sự muốn đến Tiền Đường, ngài có thể mang miếng ngọc bội này đến Thư quán Tây Lĩnh tìm Trần tiên sinh.

Bọn ta là bằng hữu, đến lúc đấy bằng hữu của ta sẽ thay ta chăm sóc cho hai vị tiên quân."Nhàn Đăng nhận lấy miếng ngọc bội, vô cùng cảm kích.Hai người ở lại Hà phủ ngủ một đêm, ngày hôm sau thì lên đường đi đến Giang Nam.Trước khi đi, Nhàn Đăng đã lấy đi con cừu đen nhỏ mà y đã mua, nó gặp đại nạn mà không chết, hiện tại đang được y thu thập để làm lương khô dự phòng.Nhàn Đăng muốn đi đến bến đò để ngồi thuyền, ngự kiếm phi hành đến Giang Nam cũng không phải là không được, so với ngồi thuyền thì ngự kiếm phi hành sẽ nhanh hơn hai ngày.

Nhưng Nhàn Đăng hiện tại không có kiếm, cho dù có kiếm, y cũng không muốn bay trên trời lâu như vậy.So với việc đi đến bến đò ngồi thuyền, thì y càng muốn biết Lan Tuyết Hoài sẽ làm gì tiếp theo.Sau chuyện của chồn, hai người tốt xấu gì cũng trở nên thân thiết hơn, trong lòng của Nhàn Đăng đã coi Lan Tuyết Hoài là bằng hữu, nhưng y không biết trong lòng Lan Tuyết Hoài mình chiếm được mấy phần, từ lời nói của hắn mà phán đoán, chắc là không chiếm được phần nào.Vừa đi, y vừa nghĩ cách nói chuyện với Lan Tuyết Hoài.Đi đến chỗ bến đò, tâm trạng của Nhàn Đăng càng trở nên buồn bã.

Y thực sự muốn đi đến Giang Nam cùng với Lan Tuyết Hoài, nhưng y không thể yêu cầu người khác đi cùng mình, hơn nữa, Lan Tuyết Hoài có kiếm, nên có thể tự mình ngự kiếm phi hành, quan sát lời nói và hành động của hắn trong thời gian này, ai cũng có thể biết hắn là tiểu công tử của tiên môn, sao có thể ở bên cạnh y mọi lúc mọi nơi được chứ.Nhàn Đăng thầm nghĩ: Có lẽ hắn còn có chuyện phải làm, tốt hơn hết là nên từ biệt ở đây.Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng nghĩ cả nửa canh giờ, mà y không thể thốt ra được một lời nào.Mắt thấy bến đò sắp cho thuyền rời đi, Nhàn Đăng vẫn đang cúi đầu suy nghĩ đối sách.Nhưng vào lúc này, Lan Tuyết Hoài đột nhiên từ phía sau lấy ra một thanh tiên kiếm, ném vào ngực Nhàn Đăng.Nhàn Đăng không kịp đề phòng nên đã bị đập trúng, lui về sau hai bước, đưa mắt nhìn vào tiên kiếm trong lòng mình đúng là “Phong Vũ”.Chẳng phải y đã đem thanh kiếm này đi cầm rồi sao?Lan Tuyết Hoài nói: "Ngươi đang nhìn cái gì thế hả? Ngươi còn muốn phi hành trên cùng một thanh kiếm với ta sao? Ngươi đừng có mơ tưởng…"Nhàn Đăng nghĩ thầm: Chẳng lẽ là hắn đã chuộc lại kiếm cho mình, lúc y đem cầm thanh tiên kiếm này đã lấy không ít bạc, hắn...!hắn đúng là một người tốt!Trong lúc nhất thời, Nhàn Đăng vô cùng cảm động, thành khẩn nói: "Đa tạ tiểu tiên quân!"Lan Tuyết Hoài nói: "Đa tạ? Ngươi cảm thấy nói một tiếng “đa tạ” như thế là đủ rồi sao? Ta có nói là đưa thanh kiếm này cho ngươi sao?"Nhàn Đăng: ???Lan Tuyết Hoài lạnh lùng mà cao ngạo nói: "Tạm thời chỉ cho ngươi mượn dùng, đây là kiếm của ta, ngươi muốn nó sao? Được thôi, dùng tiền mua.

Ta mua bốn ngàn lượng, ngươi cứ cân nhắc."Cả người Nhàn Đăng cũng chỉ có năm mươi lượng bạc: ! ! !Người bình thường chi tiêu một năm cũng không đến năm lượng bạc, Nhàn Đăng lấy năm mươi lượng bạc từ Hà viên ngoại đã tự cảm thấy mình có được một món hời lớn, chỉ ở một chỗ mà cũng trở nên giàu có.

Y làm sao biết năm mươi lượng bạc cầm còn chưa ấm, hiện giờ sắp phải đưa cho Lan Tuyết Hoài.Nhàn Đăng cũng không phải không cam lòng, từ trong lòng lấy ra một chiếc túi tiền tinh xảo, cung kính đặt vào tay Lan Tuyết Hoài: “Đây là tạ lễ của Hà viên ngoại cho ta, tổng cộng có năm mươi lượng…Ta trả cho ngươi một ít trước, sau này khi nào có tiền, ta sẽ từ từ trả hết cho ngươi."Lan Tuyết Hoài cũng không thèm nhìn xem trong đó có bao nhiêu tiền, sau khi nhận lấy đã tiếp tục lạnh lùng nói: “Sau này muốn mua gì thì lấy tiền ở chỗ của ta, chi tiêu bình thường thì được, nhưng nếu ngươi sử dụng nó để làm những điều không thỏa đáng…"Nhàn Đăng trong lòng mừng rỡ, lập tức nói: "Không dám, không dám!"Y thầm nghĩ: Nếu làm như vậy, thì mình đã nợ hắn một số tiền rất lớn, vậy chẳng phải y vẫn sẽ ở bên cạnh Lan Tuyết Hoài sao? Đây cũng không hẳn là một chuyện xấu.Lan Tuyết Hoài hừ một tiếng, quay người lên thuyền, đuôi tóc bay giữa không trung như đang vẽ ra một đường cong sắc bén, dường như có hương thơm của u lan đang bay ra ngoài..
 
Sau Khi Vai Ác Mất Trí Nhớ
Chương 46: Chương 46


Đúng là u lan như mỹ nhân, khi gió thổi tới khó mà giữ được mùi hương.**********Thuyền khởi hành từ bến đò Tầm Dương, đi về phía nam dọc theo sông Lạc Thủy, đi qua Cẩm Châu và Lai Châu cuối cùng dừng chân ở bến đò Đông Hải, cũng chính là hạ lưu sông Tiền Đường.Lúc Nhàn Đăng lên thuyền đã là buổi tối rồi, con thuyền chở khách dài bốn mươi bốn trượng, rộng mười tám trượng, có hai tầng.

Ở giữa tầng dưới là gian phòng bình thường dành cho bá tánh, người làm trên thuyền ở, còn phòng ở tầng trên là dành cho quan lại, quý nhân ở.Nếu chỉ có một mình Nhàn Đăng ngồi thuyền thì chắc chắn sẽ chen chúc trong khoang bình thường, dù sao qua hai ngày cũng sẽ đến Tiền Đường.

Nhưng có Lan Tuyết Hoài ở bên cạnh, y lại không dám tùy tiện tìm đại một chỗ để ở tạm, cho nên y nhất định phải chọn thứ đắt nhất, tốt nhất.Bởi vậy, phòng của hai người bọn họ nằm ở tầng hai gần cuối thuyền, phòng chữ Thiên số một và phòng chữ Thiên số hai.Sau khi Nhàn Đăng lên thuyền thì tay chân như nhũn ra, bởi vì trước nay y chưa từng đi đường thủy, buổi tối còn chưa ăn được bao nhiêu thì y đã mơ màng ngủ thiếp đi.Lần này, y lại nằm mơ, trong mơ y đứng bên trên một vách núi, nơi đó bị xuyên qua ngàn vạn lỗ thủng, vĩnh viễn không thể khôi phục được.

Chỉ là lần này có một điểm khác với lần trước, đứng trước mặt y còn có một thiếu niên mặc áo trắng.Đối phương quay lưng về phía y, y chỉ có thể thấy y phục của người này nhuốm đầy máu, Nhàn Đăng sửng sốt, không thốt lên lời: Lan Tuyết Hoài?Nhưng nhìn kỹ lại, suy nghĩ này rất nhanh đã bị bác bỏ, mặc dù bóng lưng trông rất giống hắn, nhưng người này lớn tuổi hơn Lan Tuyết Hoài một chút.Không đợi y suy nghĩ xem thiếu niên này rốt cuộc là ai, bên tai y đã vang lên một loạt những lời chửi rủa giận dữ khác."Diệp Vũ! Uổng công ngươi sinh ra trong danh môn chính phái, thế nhưng ngươi lại suốt ngày ở cùng tên ma đầu này, phụ mẫu của ngươi ở dưới cửu tuyền biết được, ngươi sẽ ăn nói như thế nào! Nếu bây giờ ngươi quay người lại giết tên ma đầu kia, chúng ta sẽ coi như ngươi lấy công chuộc tội, bỏ qua chuyện cũ.""Nói nhiều lời cũng vô ích.""Sao ngươi lại cố chấp đến như vậy!"Thiếu niên áo trắng đứng ở trước mặt y trên người đầy vết kiếm lớn nhỏ, vết thương lớn nhất nằm ở dưới ngực, hắn nửa quỳ trên mặt đất, cả người dựa vào một bảo kiếm màu đen để chống đỡ thân thể, đã là nỏ mạnh hết đà, nói: "Hắn có ân với ta, ta không dám quên."Người đối diện hét lớn: "Vậy còn sư phụ ngươi! Chẳng lẽ trơ mắt nhìn ngươi đi vào con đường tà đạo hay sao! Sao ngươi không nghĩ tới bọn họ!"Thiếu niên áo trắng hít một hơi thật sâu, dường như đã hồi phục được chút ít: ".........!Đều không bằng hắn."Vừa dứt lời, một đạo kiếm khí sắc bén bay ra từ trên tay thiếu niên, kiếm khí hừng hực, uy phong lẫm liệt, cho dù đối diện có rất nhiều người, thì cũng khó mà chống đỡ được.Thấy hắn khăng khăng một mực như vậy, tất cả mọi người đều vung đao chém tới, bọn họ dứt khoát không khuyên nhủ nữa, hai bên lập tức đánh một trận.Nhàn Đăng thấy thế, thầm nghĩ không tốt, mạng sống của người thiếu niên này như ngàn cân treo sợi tóc.

Trong trường hợp này, hắn nhất định sẽ chết, y cũng không thể thấy chết mà không cứu.

Y vội vàng muốn động thủ, nhưng toàn thân giống như bị đông cứng, cho dù y có lo lắng đến độ đầu đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng một ngón tay cũng không thể động đậy được.Chỉ trong chốc lát, trên người thiếu niên áo trắng kia lại bị thương nặng hơn nữa.Nhàn Đăng cảm thấy bất công muốn bênh vực kẻ yếu, mắng đối phương là lòng lang dạ sói, đối với một tiểu hài tử còn chưa lớn lại có thể xuống tay nặng như vậy.

Ngay khi Nhàn Đăng đang cố gắng cứu lấy thiếu niên này, hắn ta đột nhiên xoay người lại, nắm lấy tay y.

Lúc này Nhàn Đăng chỉ cảm thấy tay mình đang bị hắn ta nắm lấy, lại không thể nhìn rõ mặt mũi người này, trong lòng mừng thầm: Đúng lúc lắm, ta vừa định mang ngươi rời đi.Y muốn cử động một chút, lại bị một cỗ lực lượng kỳ quái của tên thiếu niên trước mặt giữ yên tại chỗ không thể động đậy được, Nhàn Đăng ngẩng đầu lên, môi của thiếu niên kia vừa mấp máy, như đang nói chuyện cùng y, y lại gần hỏi: “Ngươi nói cái gì vậy? Ta nghe không rõ!"Y không ngờ lại bị đối phương đẩy ra một cách thô bạo, Nhàn Đăng nhất thời mở to hai mắt, thân thể vội vàng ngã về phía sau.Thiếu niên kia đứng trên vách đá, hộc máu, miệng vẫn đang nói chuyện với y, Nhàn Đăng nhịn không được hét lên: "Ta nghe không rõ! Ngươi đang nói gì vậy?!"Hai mắt y mở to, lại thấy một thanh tiên kiếm màu đen bay tới, gắt gao bảo vệ y, chỉ tiếc cho dù có làm như vậy, cũng không thể ngăn cản y rơi xuống.Cùng với một tiếng nổ “bùm”, cú ngã này đã đánh thức y….
 
Back
Top Bottom