Ngôn Tình Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 20: 20: Hắn Không Thể Giả Bộ Thêm Được Nữa!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tôi cầm cái thìa, nghiêng đầu sang bên cạnh, nhìn Diêm Tống đang múa bút thành văn.

Cảnh tượng này quen thuộc đến nỗi khiến tôi không nhịn được mà cười thành tiếng.

Có lẽ tôi cười to quá, Phong Đô đại đế ngẩng đầu nhìn lên.

Trong mắt hắn có chút phẫn nộ, viền mắt đã đỏ bừng lên vì giận dữ.

Tôi cố gắng thu lại nụ cười.

"À ừm, Tiểu Tống, ngài chép được bao nhiêu rồi?"
Hắn không thèm trả lời.

- -- Chả sao cả, để tôi tự mình qua xem.

"Không tệ nha, đã chép được nửa rồi, ngài có lạnh hay đói bụng không, tôi bưng cho ngài 1 bát canh nhé?"
"Không cần.

"
- -- Ái chà chà, giọng đã khản đặc luôn rồi!
- -- Hắn chắc đã phải nhẫn nhịn lắm mới không tức giận với tôi đấy nhỉ?
Tôi lật giở nội quy mà hắn vừa chép.

"Không biết là kẻ nào đã đặt ra mấy cái quy định b**n th** này, chẳng phải là ỷ vào việc âm phủ không có Luật bảo vệ người lao động sao.

Chậc chậc, điên rồi, điên rồi.

"
"Tôi nói có đúng không?"
Hắn không đáp lời.

- -- Hắn không chịu đựng được.

- -- Hắn không thể giả bộ thêm được nữa!
===
Đáng tiếc là cơn giận của hắn chưa kịp bộc phát, tên chó săn Lâm Niên lại từ đâu lon ton chạy tới.

"Chị Mạnh!"
Nhìn thấy Lâm Niên nhảy chân sáo với đôi chân ngắn ngủn, tôi nghĩ có lẽ kiếp trước hắn là 1 con chó Corgi.

Chó Corgi, à không, Lâm Niên vẫn đứng đó thở hồng hộc.

"Chị Mạnh, chúc mừng chị đạt được vị trí đầu bảng!"
"Cái gì đầu bảng?"
"Cái này tôi cũng không rõ, lúc nãy ở Diêm Vương Điện tôi nghe lén được đấy.

"
Lâm Niên hắng giọng, bắt chước ngữ khí của Diêm vương.

"Tiểu Mạnh đạt được vị trí này, cũng xem như là xứng đáng.

"
Tôi đặt quyển sổ xuống, đứng thẳng người dậy.

- -- Đây là tin tốt nhất mà tôi nhận được trong suốt mấy ngày nay.

Tuy cũng không biết là bảng gì, nhưng đầu bảng là vị trí vinh quang như thế, lại có tiểu quỷ đến đây báo tin vui.

- -- Không phải là nên kiêu ngạo một chút sao.

- -- Nếu ở thời cổ đại, tôi cũng tính là Trạng Nguyên rồi đấy!
"Này.

"
Tôi đưa cho Lâm Niên ít hạt dưa.

"Cho cậu quà mừng nè, cầm lấy ăn dọc đường nhé.

"
"Cảm ơn chị Mạnh!"
"Mà cái bảng ấy dán ở chỗ nào thế!"
Tôi phải báo mộng cho đời sau của tôi mới được.

- -- Nói cho bọn chúng biết, tổ tiên có tiền đồ rộng mở như thế nào.

"Lúc 9 giờ sẽ được treo ở sảnh của Diêm Vương Điện, Diêm vương nói cái danh sách dài 10 mét này sẽ khiến cho tất cả ma quỷ phải mở mang tầm mắt.

"
"Được, được, hề hề! "
Tôi xoa xoa bàn tay.

Mặc dù tôi cũng không rõ gần đây tôi làm chuyện gì mà được vinh danh, nhưng tiểu quỷ Lâm Niên này cũng không dám lừa tôi, vậy nên tôi vỗ vỗ vai hắn.

"Ngồi một lát đi, đợi đến 9 giờ chúng tôi cùng nhau đến đó xem.

"
Tôi thuận tiện nhìn sang Diêm Tống đang cắm cúi chép phạt.

"Nhanh lên đi Tiểu Tống, lát nữa ngài đi cùng tôi.

"
Hắn cúi xuống nhìn quyển sổ, đầu cũng không thèm ngẩng lên, chỉ thấp giọng cười.

"Được.

"
[HẾT CHƯƠNG 20].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 21: 21: Chị Mạnh Đừng Manh Động


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Đúng 8 giờ 59 phút.

Diêm Tống đã chép phạt đủ 50 lần.

Tôi mang theo quyển sổ hắn vừa chép, phía sau tôi là Lâm Niên và Diêm Tống, 3 chúng tôi đi trên đường với tư thế nghênh ngang như thể bố mày là nhất.

Trên đường đi, những tiểu quỷ khác không ngừng liếc nhìn tôi.

Danh sách đó lớn đến mức dù cách xa 50 mét tôi vẫn có thể nhìn rõ được.

==========
[Công bố danh sách các hành vi vi phạm pháp luật, kỷ luật của cán bộ chính quyền địa phương]

Hạng 1: Cán bộ Cục Luân Hồi - Mạnh Tư Tương
==========
Lại còn cố ý tô đỏ cái tên cho rực rỡ, thực sự khiến cho tôi cảm thấy chói cả mắt.

"Thật đúng là đầu bảng.

"
Giọng nói của Diêm Tống từ phía sau truyền đến, 2 tai tôi lập tức đỏ bừng.

- -- Nhục quá quá, ở đây có cái hố nào không?
Tôi túm lấy Lâm Niên đang định bỏ chạy.

"Cậu cố ý đấy à?"
"Chị Mạnh.

"
Lâm Niên kéo tay tôi.

"Chị Mạnh, em sao dám, em thật sự không biết mà, Diêm vương cũng có nói rõ ràng đâu.

"
Tôi đang định đánh cho Lâm Niên một trận, Diêm Tống bên cạnh đã kéo tay tôi ra.

"Chị Mạnh, ở đây có nhiều người như vậy, muốn nói gì thì nói, đừng có động thủ.

"
- -- Lại còn xen vào việc của người khác?
- -- Tôi không chỉ muốn động thủ mà muốn cho Lâm Niên mấy bát canh nữa kìa.

Tiếc là chưa kịp làm gì thì có người đã ôm ngang lưng tôi.

"Chị Mạnh, đừng manh động.

"
Tay tôi thả lỏng ra, Lâm Niên nhân cơ hội đó vội vàng chạy biến.

Mới chạy được vài bước thì hắn đã quay đầu lại.

"Xin lỗi chị Mạnh.

"
Lâm Niên móc ra đống hạt dưa trong túi rồi bỏ lại vào tay tôi.

"Đúng rồi, em không nhận quà mừng này của chị được.

"
- -- Cậu tạ lại dám kháy đểu tôi!
"Ngài giúp hắn, sao ngài còn dám giúp hắn!"
Lâm Niên đã biến mất, cơn tức giận của tôi đã chuyển sang tên thủ phạm phía sau lưng mình.

"Ngài lại đi giúp người ngoài, ngài có biết vừa rồi tôi mất mặt thế nào không?"
Tôi tức đến mức đỉnh đầu bốc khói, tên thủ phạm chẳng những không có chút xấu hổ nào.

- -- Thậm chí hắn còn nở nụ cười.

- -- Lại còn cười?
"Mạnh Tư Tương.

"
Lần đầu tiên hắn gọi tên đầy đủ của tôi.

"Cuối cùng nàng cũng thừa nhận ta là người nhà của nàng rồi.

"
[HẾT CHƯƠNG 21].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 22: 22: Ngài Giả Vờ Mất Trí Nhớ


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Không khí trở nên trầm mặc.

Tôi không nói lời nào.

Diêm Tống cũng im lặng, hắn cứ đứng đó và nhìn tôi như vậy.

- -- Có cảm giác bức bách đến khó chịu.

- -- Giống như cảm giác bức bách của tôi 500 năm về trước.

Tôi nhịn không được mà lui về phía sau 2 bước.

"Ngài giả vờ mất trí nhớ?"
"Ừ.

"
Không ngờ hắn lại thẳng thắn thừa nhận.

"Tôi chỉ muốn xem cảm giác mất đi ký ức, hoàn toàn quên đi quá khứ là như thế nào.

"
- -- Lời này là đang ám chỉ tôi?
"Tôi thừa nhận, lúc đầu không nhận ra ngài là lỗi của tôi, nhưng ngài gây chuyện với tôi trước, cố tình bắt lỗi, còn lừa gạt tôi ra ngoài để tôi bị phạt! "
Tôi nhìn viền mắt hắn đã ửng hồng, nhất thời không thể nói thêm được nữa.

"Ngài cố ý đến tìm tôi sao?"
"Ngày đó Diêm vương hỏi ngài là ai ra tay đánh lén, ngài bảo là không biết.

Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.

"
===
Tôi và hắn cùng nhau lớn lên, mỗi lần tôi gây chuyện thì người lớn trong nhà sẽ tìm hắn để hỏi.

Hắn không thích nói dối, mà cũng không chịu được ánh mắt mong chờ của tôi.

- -- Vậy nên hắn bảo không biết, để che giấu giúp tôi.

"Thực ra tôi đã nhớ lại mọi chuyện rồi, từ lúc còn ở trong căn nhà cổ đó.

"
- -- Đó là nơi mà tôi và hắn đã sống cùng nhau sau khi thành hôn.

Hắn là tướng quân trẻ tuổi.

Tôi là con gái Thừa tướng.

Chúng tôi là thanh mai trúc mã, đôi bên lưỡng tình tương duyệt, thuận ý kết thành phu thê.

Sau hôn lễ, chúng tôi đã dọn ra ngoài và sống trong căn nhà ấy suốt 5 năm trời.

- -- Rồi hắn dẫn binh ra trận, vĩnh viễn cũng không thể trở về.

===
"Chàng luôn nói nếu chàng qua đời trước thì nhất định sẽ ở cầu Nại Hà đợi thiếp, thiếp đã ở cầu Nại Hà suốt 100 năm nhưng vẫn không thấy chàng.

"
"Xin lỗi nàng, là do ta không biết.

"
Diêm Tống trầm mặc một lúc lâu, sau đó thở dài và ôm lấy tôi.

"Ta vốn là Phong Đô đại đế, khi đó chỉ là xuống trần gian lịch kiếp mà thôi.

Lúc trở về thì ký ức đã mất hết, đến khi nhớ lại mọi chuyện thì còn tưởng nàng đã đầu thai rồi, ta đi tìm nàng khắp nơi cũng không tìm được.

"
Tôi chôn mặt ở trước ngực hắn, rầu rĩ nói.

"Thiếp có bị ngốc đâu, làm người khổ như vậy, thiếp đầu thai làm gì chứ.

"
Diêm Tống bị tôi chọc cười.

"Cho nên là do nàng giận ta sao, còn nói người đẩy xích đu cho nàng là 1 gã sai vặt nữa.

"
"Không phải, thiếp đâu có dễ giận như vậy.

"
Tôi hừ lạnh một tiếng.

"Thiếp chỉ định trêu chọc chàng một chút thôi, ai biết được khi trở về chàng còn hại thiếp bị chép phạt.

"
Diêm Tống càng ôm tôi chặt hơn.

"Là lỗi của ta, Tiểu Mạnh nhà chúng ta không thể cho ta cơ hội bù đắp sao?"
[HẾT CHƯƠNG 22].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 23: 23: Hừ Đợi Thêm 500 Năm Nữa Đi


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Vốn dĩ là có thể.

- -- Nếu như lão già Diêm vương đó không xuất hiện.

Phải nói là lão già này không biết nhìn xa trông rộng gì cả.

Tôi cũng không hiểu sao, lão lại lên làm lãnh đạo được nữa.

Chúng tôi đang nối lại tình cảm, vậy mà lão còn vác cái bụng bia ì ạch đến chen ngang.

"Ôi, Phong Đô đại đế tới rồi à.

"
"Ừm.

"
"Phong Đô đại đế tới đây thị sát sao?"
Lão già còn không thèm nhìn tôi, ổng lướt qua tôi rồi kéo tay Diêm Tống.

"Đại đế nhìn xem, bảng danh sách đánh giá này là tôi làm theo ý ngài đấy, tôi đã phải giám sát bọn chúng làm việc suốt 1 ngày 1 đêm luôn.

Ngài có hài lòng không?"
- -- Tôi vừa nghe được cái gì thế này?
Diêm vương còn đang thao thao bất tuyệt tự khen ngợi công sức của bản thân.

Diêm Tống bỗng nhiên tiến lên một bước, đối mặt với tôi rồi cúi đầu.

"Ta sai rồi.

"
Diêm vương sửng sốt.

"Không phải chứ, ngài đây là! "

Mãi một lúc sau Diêm vương mới hiểu ra mọi chuyện, lão run giọng nói.

"Quấy rầy rồi.

"
- -- Nói xong cũng chạy đi mất hút.

Xa xa còn nghe tiếng lão đang lẩm bẩm.

"Tuổi trẻ bây giờ đúng là biết ăn chơi.

"
===
"Đây là lập công chuộc tội?"
Tôi nhếch mép và đập quyển sổ chép phạt lên ngực Diêm Tống.

"Ta sai rồi.

"
"Hừ, đợi thêm 500 năm nữa đi.

"
[HOÀN CHÍNH VĂN].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 24: 24: Ngoại Truyện 1 Nhật Ký Theo Đuổi Nương Tử


Ngoại truyện 1: Nhật ký theo đuổi nương tử.

Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Diêm Tống nói hắn muốn theo đuổi tôi để "nối lại tình xưa".
Tôi bảo cũng được.
Nhưng không biết hắn bị tên tiểu quỷ nào xúi giục mà lại gửi hoa cho tôi.
- -- Hôm nào cũng thế.
- -- Không thiếu ngày nào.
"Chàng gửi hoa cúc vàng cho thiếp làm gì?"
Diêm Tống thấy tôi tức giận nên ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất để tạ lỗi.
- -- Dưới đầu gối là 2 cái bát úp.
"Bà chủ quầy hoa nói chỉ có hoa cúc vàng thôi, trên hạ giới người ta đốt hoa cúc vàng, không đốt những loại hoa khác."
- -- Nghe vô lý nhưng lại rất thuyết phục!
Mặt tôi không đổi sắc, cầm cái thìa gõ vào lưng hắn.
"Chàng quỳ cho vững, đừng làm vỡ bát."
===
Đúng lúc này thì Diêm vương đến.
Lão vào cửa thì nhìn thấy cảnh tượng này, vội vàng chuồn ra ngoài, sau đó nhẹ nhàng đẩy hé cửa và vẫy tay với tôi.
"Tiểu Mạnh, ra đây một chút."
Diêm vương chà xát bàn tay, cười hèn mọn hỏi tôi.
"Là thế này, hôm đó tôi trở về suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới hiểu ra.

Phong Đô đại đế đây là thích cô hả?"
Tôi gật đầu.
"Ngài yên tâm, tôi sẽ không để ảnh hưởng đến công việc đâu."
"Không không không, Tiểu Mạnh, bản vương rất yên tâm với năng lực của cô."

Diêm vương thở dài một hơi rồi hỏi.
"Tiểu Mạnh này, cô thấy Diêm Vương Điện của chúng ta thế nào?"
Tôi nhìn sang căn nhà lá cũ kỹ dột nát 500 năm không thay đổi của mình.
"Cũng được mà."
"Đâu có được."
Diêm vương tỏ vẻ nôn nóng.
"Diêm Vương Điện này không ổn chút nào, cô nhìn gạch lát nền đi, đã 1.000 năm rồi chưa được tu sửa đấy."
Tôi trả lời.
"Vậy mà vẫn chưa bị hư hỏng, xem ra chất lượng của gạch khá tốt nhỉ, ngài thuê đội thi công nào vậy?"
"Làm sao tôi biết được, lúc đó bản vương ở trên nhân gian còn chưa chết, đã kịp xuống âm phủ đâu.

Í lộn, bản vương không có ý đó."
Diêm vương trừng mắt nhìn tôi, chỉ hận không thể rèn sắt thành thép, sau đó mở cửa đi đến trước mặt Diêm Tống.
Cũng không lâu lắm, lão già đã cười hí hí bước ra ngoài.
- -- Có lẽ là lão được cấp 1 khoản kinh phí không nhỏ rồi.
"Tiểu Mạnh."
Diêm vương nghiêm túc giáo dục tôi.
"Nam nhân sinh ra là để được cưng chiều, sao cứ thi thoảng cô lại phạt ngài ấy quỳ vậy, khiến cho bản vương đau xót không thôi.

Nếu lần sau còn để cho bản vương thấy cảnh này thì tôi sẽ gọi Phán quan tới.

Đây là bạo lực gia đình đấy, cô có biết hay không hả?"
"...!Đã biết."
Tôi gõ gõ cái thìa.
"Ngài đi mạnh giỏi, tôi sẽ vào xin lỗi hắn ngay."
Diêm vương hài lòng rời đi.
===
Tôi mang theo cái thìa vào cửa.
Diêm Tống vẫn quỳ như cũ, trên miệng nở cụ cười lấy lòng "Tương Tương không cần xin lỗi ta, vốn là ta sai trước."
Tôi quay vào trong, lấy ra 2 quả trứng gà.

"Quỳ trên bát nguy hiểm lắm, đổi thành trứng đi, nếu chàng mà làm vỡ 1 quả thì quỳ thêm 1 tiếng nữa."
===
Ngày hôm sau khi tiểu quỷ Lâm Niên đến tìm tôi, tôi đang cặm cụi vá lại cái chổi lông gà.
- -- Hết cách rồi.
Tôi bây giờ là 1 con quỷ nghèo rớt mồng tơi, không thể mua được cái mới, nên phải vá lại cái cũ để dùng.
Lâm Niên hổn hển chạy tới.
"Chị Mạnh, chị Mạnh, nghe nói chị đã lừa được Phong Đô đại đế?"
Tay đang vá chổi lông gà của tôi bỗng nhiên dừng lại.
Bọn tiểu quỷ này không ai nghĩ tới Diêm Tống sẽ theo đuổi tôi, mà do tôi cố tình lừa Diêm Tống, chuốc thuốc cho hắn mê man sau đó bắt đầu ngược đãi.
"Nhóc con."
Tôi thấp giọng, giả vờ thâm trầm nhìn hắn.
"Theo chị Mạnh, nhóc còn học được nhiều thứ khác nữa."
Ánh mắt Lâm Niên đầy sự sùng bái.
"Em biết."
- -- Ôi chao, đúng là trẻ nhỏ đúng là dễ dạy.
Lâm Niên hô to một tiếng.
"Hóa ra Phong Đô đại đế có máu M?"
...
Tôi cũng không biết bộ não của Lâm Niên làm từ gì, nhưng tôi nhìn Diêm Tống đang đứng phía sau, bèn vỗ vai hắn.
"Bây giờ, chị Mạnh muốn dạy nhóc chuyện đầu tiên."

Lâm Niên nhìn tôi, khuôn mặt đầy vẻ khiêm tốn hiếu học.
"Nhóc con, chị Mạnh muốn dạy nhóc, cái gì gọi là họa từ miệng mà ra."
===
Lúc Lâm Niên rời đi, trong mắt cậu ta toàn là vẻ ấm ức phẫn nộ.

Xem ra cậu ta cảm thấy không thỏa mãn lắm với thứ kiến thức mà tôi vừa nói.
Diêm Tống ai oán mang cho tôi đậu rang và hạt dẻ mới ra lò.
"Hắn hiểu lầm cũng là chuyện dễ hiểu, dù sao chúng ta chưa có thân phận rõ ràng, quả thật cũng khó giải thích với người ngoài."
"Không sao, ta không phiền đâu."
Tôi gật đầu và bốc một nắm hạt dẻ.
"Chàng không phiền là được rồi."
Diêm Tống sửng sốt, sau đó tiếp tục tỏ vẻ ủy khuất.
"Khi nãy ta vừa ra ngoài, bà chủ hàng ăn vặt đã nói ta phải tiết chế hơn."
Tôi nhìn đôi chân khập khiễng vì quỳ cả đêm của hắn, bỗng nhiên bật cười.
"Vậy chàng có giải thích không?"
Diêm Tống lắc đầu.
"Ta sợ họ sẽ hiểu lầm nàng là người độc ác."
- -- Ôi chao, cảm động quá đi mất!
"Thiếp không ngại đâu."
Diêm Tống lại sửng sốt lần thứ 2, sau đó ân cần bóc hạt cho tôi.
"Ta không thể để bọn họ nói xấu nàng được.

Tương Tương, dù người khác có hiểu lầm ta, thì ta cũng không quan tâm."
Tôi ngắt lời hắn, chỉ vào cầu Nại Hà.
"Chàng có biết ở cây cầu này, mỗi ngày có bao nhiêu trà xanh và bạch liên bông đi qua không?"
Kiểu nói chuyện giả trân, thảo mai này của hắn, ngày nào tôi cũng nghe cả 800 đến 1.000 lần.
- -- Phát ngán luôn rồi.
"Chàng mau trở về bưng canh đi, à chờ chút, phải dọn dẹp trước đã."
"À."
Diêm Tống đột nhiên cười nhẹ.
"Tình cảnh của chúng ta bây giờ, giống như 1 đôi phu thê đã thành thân lâu rồi nhỉ."
- -- Quả thực cũng hơi giống.
===
Năm đó ở hạ giới sau khi thành thân xong, tôi lúc nào cũng bắt Diêm Tống làm việc nọ việc kia như thế này.
Nhưng tôi vẫn hừ lạnh 1 tiếng.
"Thiếp không nhớ nữa, chàng đừng lợi dụng chiếm tiện nghi của thiếp, giờ thiếp vẫn còn là cô nương độc thân đấy."

Cũng chẳng phải khoác lác đâu.

- -- Tôi ở âm phủ này cũng hơi bị nhiều người theo đuổi đấy.
Mặt Diêm Tống hơi sầm lại.
"Đều là 1 đám nhãi con miệng còn hôi sữa, sao có thể so được với bản vương."
"Nhưng mà bọn họ trẻ tuổi, đẹp trai còn lãng mạn nữa, ai như chàng là 1 yêu quái ngàn năm."
Diêm Tống nhanh chóng dọn dẹp cho xong, miệng lẩm bẩm.
"Chẳng lẽ bản vương còn không bằng một đám nhóc con bọn chúng."
===
Lâm Niên nói Diêm Tống đã chuẩn bị bất ngờ lớn cho tôi.
"Chị Mạnh không biết đó thôi, Phong Đô đại đế đối với chị quả thực là rất dụng tâm!"
Tôi bán tín bán nghi nhìn hắn.
"Làm sao cậu biết."
Theo lý mà nói, nếu như tên tiểu quỷ này nói tốt cho Diêm Tống như vậy, chắc hẳn là đã dọa đến mức nhũn cả tay chân.
Lâm niên cười hì hì.
"Phong Đô đại đế vừa dán bảng vàng ở đầu cầu Nại Hà đấy."
[Câu hỏi: Làm sao để tặng món quà bất ngờ lãng mạn cho thê tử?
Nếu như đáp án hợp lý sẽ được tặng 5.000.000 tiền âm phủ.]
"Đoán xem cuối cùng ai đoạt giải?"
...
Vẻ mặt Lâm Niên vênh váo đắc thắng như vậy.
- -- Chắc hẳn là hắn đã đoạt giải rồi.
Tôi cũng không biết Diêm Tống nghĩ gì mà lại tin tưởng một kẻ đần độn như hắn.
"Cậu có đối tượng chưa? Đã từng hẹn hò chưa? Đã bao giờ theo đuổi 1 cô gái chưa?"
Nụ cười của Lâm Niên dần biến mất.
"Chưa."
- -- Ôi trời, tôi bắt đầu thấy hơi sợ rồi đấy!
[HẾT NGOẠI TRUYỆN 1].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 25: 25: Ngoại Truyện 2 Nhật Ký Cầu Hôn Nương Tử


Ngoại truyện 2: Nhật ký cầu hôn nương tử.

Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Diêm Tống muốn dẫn tôi đến đại điện, nhưng tôi nhất quyết từ chối.
Tiểu quỷ Lâm Niên này mà góp ý thì chắc chắn không bình thường gì cả.
Huống chi ở đó còn bao nhiêu tên quỷ khác đang đợi hóng chuyện nữa.
Tôi lùi lại 2 bước.

Tinh thần cống hiến cho sự nghiệp bỗng nhiên trào dâng.
"Chúng ta đều đi hết, còn canh Mạnh Bà thì sao?"
Lâm Niên tiến lên 1 bước tự đề cử mình.
"Không sao đâu chị, để em làm thay cho!"
- -- Lâm Niên à, tôi thật lòng muốn cám ơn cậu đấy.
Diêm Tống hình như ý thức được cái gì, ánh mắt có chút ủy khuất.
"Tương Tương, nàng không tin ta sao?"
"Sao có thể?"
Tôi liên tục phủ nhận.
"Thiếp biết chàng nhất định đã chuẩn bị chu đáo..."
- -- Chỉ là tôi chưa sẵn sàng để mất mặt thêm lần nữa mà thôi.
"Nếu vậy thì chúng ta đi."
Diêm Tống tiến lại gần sát vào người tôi, tôi thậm chí có thể thấy rõ từng sợi tóc của hắn, hơi thở của hắn phả vào mặt tôi.
"Hay là Tương Tương đã hết giận ta, thế thì không cần đi nữa."
Tôi liếc nhìn thấy tiểu quỷ Lâm Niên đang mở to mắt, khuôn mặt tràn đầy mong đợi.

- -- Cậu ta đang mong đợi cái gì?
Tôi đẩy Diêm Tống ra.
"Đi thôi."
===
Tôi thừa nhận, tôi có hơi hối hận rồi.
Nhất là khi nhìn thấy 2 cái vòng hoa tang to đùng ở cửa điện.
"Chàng định nói đây là tổ chức đám cưới sao?"
- -- Nếu là thật thì tôi sẽ xách đít chuồn khỏi đây luôn!
Cũng may là Diêm Tống lắc đầu.
"Đây là cầu hôn."
Diêm Tống nghiêm túc nói.
"Lâm Niên bảo mọi người bây giờ phải cầu hôn trước rồi mới cưới được.

Ở kiếp trước chúng ta ở bên nhau là do cha mẹ 2 bên mai mối, ta cũng chưa từng hỏi nàng có nguyện ý gả cho ta không.

Nên hôm nay xem như là bù đắp vậy!"
"...Hả?"
Tôi quả thực rất cảm động.
- -- Có thể tha cho 2 cái vòng hoa tang trước cửa được rồi.
Tôi vừa vào thì đã thấy khuôn mặt nhăn nheo của lão già Diêm vương.
"Tiểu Mạnh đến rồi."
"Phải."
Lão cười khiến cả người tôi sởn gai ốc.
"Ngài cũng ở đây à?"
Diêm vương không trả lời tôi, đi ra đằng sau rồi lấy ra 1 cái pháo.

Bùm!
- -- Tuyệt vời lắm.
- -- Khắp nơi đều là giấy trắng tung bay!
Dù không mua được ruy băng màu sắc rựa rỡ, thì cũng không đến mức phải dùng giấy trắng chứ.
"Hahaha, ngạc nhiên chưa Tiểu Mạnh?"
Lão già trừng mắt với tôi mấy cái.
"Cứ bình tĩnh đã, còn nhiều bất ngờ đang chờ cô lắm."
"Ha ha ha...!được."
Để tôi sẽ chống mắt nhìn xem.
- -- Còn có cái gì kinh thiên động địa hơn được nữa không!
===
- -- 1 cái nhẫn kim cương bằng vàng mã.
- -- 1 cốc trà sữa đầu tiên ở âm phủ này.
Nhưng vì không có trà, cũng không có sữa, nên phải dùng canh Mạnh Bà của tôi để thay thế.
- -- 1 bó hoa làm từ mấy xiên thịt nướng.
Vì không dám tặng cho tôi hoa cúc vàng, mà cũng không tìm được loại hoa nào khác.
===
Diêm vương ở một bên cười ha hả.
"Nhận hoa xong còn được mang về nhà để ăn nữa."
Tôi cười không nổi.
- -- Mặc dù xiên thịt nướng cũng rất thơm.
Diêm Tống lấy xiên thịt khỏi tay tôi và kéo tôi bước về phía trước.
"Vẫn chưa hết à?"
Diêm Tống ậm ừ.
"Mấy thứ này là do Lâm Niên nghĩ ra, hắn bảo các cô gái chắc chắn sẽ thích."
- -- Lâm Niên ơi là Lâm Niên.
Diêm Tống nói tiếp.
"Nhưng cái này là ta chuẩn bị cho nàng."
Hắn quay lại mỉm cười rồi đẩy cánh cửa ra.
Có 2 vị trưởng bối đang ngồi ở trên cao đường.
"Cha, mẹ?"
[HẾT NGOẠI TRUYỆN 2].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 26: 26: Ngoại Truyện 3 Nhật Ký Thành Hôn Cùng Nương Tử


Ngoại truyện 3: Nhật ký thành hôn cùng nương tử.
Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
2 vị trưởng bối này giống hệt cha mẹ tôi.
Nhưng nhìn kỹ lại mới biết là không phải.
- -- Bởi vì ánh mắt của bọn họ rất xa lạ.
Diêm Tống nắm lấy tay tôi và nói.
"Cha mẹ nàng đã đầu thai sang kiếp khác rồi, nên bọn họ sẽ không nhớ đến chúng ta, nhưng ta nghĩ nàng sẽ muốn gặp họ."
2 vị trưởng bối nhìn tôi, ánh mắt có chút mờ mịt.
"Cô nhóc này, hình như tôi đã thấy ở đâu rồi thì phải."
"Mẹ..."
Tôi chạy lại ôm lấy bà.
"Con là Tương Tương."
Bà ấy vô thức ôm lấy tôi.
"Tương Tương, Tương Tương à,..."
"Cha mẹ, kiếp này 2 người sống như thế nào?"
Mẹ vuốt tóc tôi.
"Vẫn khỏe, mẹ qua đời là đã 90 tuổi rồi, khi ấy cả nhà đều ở bên cạnh để tiễn mẹ."
Cha tôi ở một bên hừ lạnh.
"Tôi tận 92 tuổi mới qua đời cơ, sống lâu hơn bà đấy."
- -- Không hổ là cha tôi.
- -- Dù đã đầu thai chuyển kiếp bao nhiêu lần thì vẫn thích cãi nhau với mẹ tôi như vậy.
Mẹ tôi cũng không kém cạnh.

"Tôi cũng biết ông, nghe bảo con trai ông không muốn lập gia đình, đến tận khi chết cũng chưa được thấy cháu nội đâu nhể?"
Cha tôi khinh thường nhướng mày.
"Tôi sắp chết rồi, ai rảnh mà quan tâm nó có lấy vợ hay không, dù sao trước khi chết, tôi đã trăn trối là để cho nó khoản thừa kế 5.000.000 tệ gửi ngân hàng."
"Ồ, tính ra ông cũng khá tốt với con trai mình phết ha!"
"Nhưng tôi không nói cho nó biết là ngân hàng nào.

cũng không nói số thẻ ngân hàng."
Cha tôi tỏ vẻ tự hào.
"Đáng lẽ nó phải biết cha nó không có tiền chứ.

Tôi phải để nó sống dằn vặt, vò đầu bứt tai suốt quãng đời còn lại, ai bảo nó không chịu nghe lời tôi."
"Khụ khụ."
Diêm Tống nhịn cười.
"Cha mẹ, hôm nay con mời 2 người đến đây để làm chứng, gả Tương Tương cho con 1 lần nữa."
"Kết hôn là chuyện tốt."
Cha tôi trở nên phấn khích.
"Khi nào thì kết hôn, tôi còn chưa kịp chuẩn bị của hồi môn, tại cậu thông báo gấp quá đấy."
===
Mặc dù cha mẹ không còn nhận ra tôi, nhưng họ vẫn tất bật giúp tôi chuẩn bị cho hôn lễ.
Theo mong muốn khẩn thiết của tôi, tuyệt đối sẽ không có mấy cái như vòng hoa tang, pháo giấy trắng, nhẫn kim cương vàng mã,...
Lâm Niên phấn khích đến mức muốn bay lên trời.
"Thấy chưa, chị Mạnh đã thành tân nương rồi!"
Cậu ta hoa tay múa chân.
"Cuối cùng em cũng tác hợp thành công cho 2 người!"
Tôi cũng không thèm đáp lời hắn mà quay qua tìm Diêm Vương.
Diêm vương đang tiếp chuyện cha mẹ tôi.
Cha tôi lộ vẻ tò mò.
"Không ngờ trên đời lại có Diêm vương thật."
Diêm Vương gật đầu, cả khuôn mặt run lên.
"Phải, phải."
Cha tôi lại hỏi.
"Hồi đó Tôn Ngộ Không đổi sổ sinh tử thật à?"
Diêm Vương sửng sốt nghệt mặt ra.
"..."
- -- Lão như vừa bị người khác đâm vào tim.
Tôi vội vàng chạy tới kéo Diêm vương.
"Lão Diêm Vương à, sau hôn lễ này chắc tôi sẽ về Phong Đô, thế canh Mạnh Bà kia thì phải..."
"Bản vương biết, bản vương biết, bản vương đang tuyển người mới đây."
"Không phải."
Tôi chỉ Lâm Niên đứng cách đó không xa.
"Tôi cảm thấy Lâm Niên cũng không tồi."
Diêm vương trầm tư một lúc.

"Bản vương thấy hắn cũng được."
Sau khi đạt được mục đích, tôi chuẩn bị rời đi thì bị Diêm vương kéo lại.
"Tiểu Mạnh này, hôn lễ xong thì cũng nhớ về chơi thường xuyên nhé.

Nhờ phúc của cô mà gần đây Diêm Vương Điện rực rỡ hẳn lên, nhưng vẫn còn chưa ổn lắm.

Cô xem phòng làm việc của tôi..."
===
- -- Ừ đấy, nếu ngài không nói thì tôi cũng quên mất chuyện này rồi.
Hôn lễ kết thúc, tôi trở lại phòng tân hôn và bắt đầu đếm tiền mừng.
- -- 1 tờ tiền âm phủ, 2 tờ tiền âm phủ, 3 tờ tiền âm phủ,...
"Nhân tiện, Diêm Tống, chàng đừng vì thiếp mà cấp thêm kinh phí cho Diêm Vương Điện, chúng ta không thể thiên vị như thế được."
Đầu Diêm Tống còn không ngẩng lên.
"Ừ, ta biết, ta không dùng công quỹ đâu."
- -- Ái chà chà?
- -- Dễ dàng đồng ý thế sao?
"Tiền đưa cho Diêm Vương đều là tiền riêng của ta cả."
"..."
- -- Có phải sét vừa đánh ngang tai không?
- -- Đây là quả báo của tôi sao?
Đống tiền mừng trong tay tôi như hóa thành cát bụi.
"Diêm Tống."
Tôi bỏ phong bao lì xì xuống.
"Thiếp cũng có một lễ vật muốn tặng chàng."
"Ừ?"
Diêm Tống ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ hứng thú.
"Là cái gì vậy?"
"Cái này là tự tay thiếp làm đấy."
Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ mong chờ, tôi lấy từ trong tủ ra 1 cái chổi lông gà mà tôi tốn bao công sức mới hoàn thành được.
"Huhuhu, sao chàng dám lấy tiền riêng của chúng ta đi cho người khác, chàng đi chết đi cho thiếp."

Đồng tử của Diêm Tống mở to "Nương tử, nương tử, nhẹ tay một chút!"
- -- Hahaha...
- -- Không đánh chàng một trận, sao chàng biết tiết kiệm tiền nong.
===
"Ôi chao, tôi nói rồi mà, Phong Đô đại đế bị bất lực đấy, mấy người không hóng được chuyện gì sao."
"Tôi biết, tôi biết, mấy hôm trước tôi còn thấy Phong Đô đại đế đi khập khiễng, 2 chân yếu ớt như nhũn ra vậy."
"Haiz, thế thì chị Mạnh chẳng phải là rất đáng thương à?"
...???
- -- Nói gì vậy?
Tôi dừng lại cây chổi lông gà trên tay và lặng lẽ bước đến gần cửa.
Ngay khi mở cửa ra.
4 mắt nhìn nhau.
"Hế lô!"
Lâm Niên giơ tay ra vẫy vẫy.
"Tân hôn vui vẻ, chị Mạnh!"
Đằng sau hắn là một đám tiểu quỷ khác đi theo để hóng chuyện, bọn chúng đều đồng thanh phụ họa.
"Tân hôn vui vẻ!"
Diêm Tống đứng dậy kéo tay tôi rồi đóng cửa lại.
"Nương tử, nàng xem, bọn chúng đều hiểu lầm ta cả, đêm nay nàng tạm thời đừng đánh ta nữa nhé."
"Ta phải cho bọn chúng biết, Phong Đô đại đế có bị bất lực như lời đồn hay không."
- -- Thôi xong!!!
- -- Chết tôi rồi!!! QAQ
[TOÀN VĂN HOÀN].
 
Back
Top Bottom