Ngôn Tình Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,341,968
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-uong-canh-han-mat-tri-nho-roi.jpg

Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Tác giả: Hồ Lô Biến
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi của tác giả Hồ Lô Biến. Năm trăm năm dưới địa phủ, không ai dám không khiêm nhường Mạnh Bà tôi, thế mà lại có kẻ cả gan rao tin thất thiệt, bảo tôi pha nước lã vào đó…

Cái đệt!!! Mày chết với bà.

Ngay đêm đó, tôi cho hắn uống liên tục 18 bát canh.

Ngày thứ 2, tôi nghe được tin hot.

- -- Phong Đô đại đế đi thị sát, không ngờ lại bị kẻ xấu hãm hại đến nỗi mất trí nhớ.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 1: 1: Tôi Muốn Đình Công


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tôi là Mạnh Bà.
- -- Nhưng giờ tôi muốn đình công!!!!!!!
"500 năm! Ngài có biết 500 năm qua tôi sống thế nào không?"
Tôi hung hăng ném đơn từ chức lên bàn của Diêm Vương.
Trước kia khi tôi bắt đầu làm việc, lão già Diêm Vương đã ngon ngọt thề thốt với tôi.

"Tiểu Mạnh này, đây là 1 vị trí tốt, công việc nhẹ nhàng, quan hệ với các ma quỷ cũng chẳng có gì phức tạp, cô nhìn xem, vừa nhậm chức thì cô đã được làm lãnh đạo rồi."
Công việc quả thực rất dễ dàng.
- -- 1 nồi canh, 1 cái thìa, 1 người ngồi đó.

- -- Hết năm này qua tháng khác.
Quan hệ với các hồn ma khác cũng không có gì phức tạp, cũng đúng thôi.
- -- Có mỗi mình tôi là hồn ma chứ làm gì còn ai khác nữa trong Cục Luân Hồi này!!!!!!!
Còn về phần lãnh đạo.
- -- Vì ở nơi này có mỗi mình tôi thôi, nên cũng xem như là chức quan cao nhất rồi nhỉ?
===
"Ngài mau duyệt đơn cho tôi đi.

Tôi không thể chịu thêm được 1 ngày nào nữa đâu."
Diêm Vương ngẩng đầu liếc tôi một cái, sau đó lại chậm rãi cúi xuống nhấp 1 ngụm trà.
"Tiểu Mạnh à, tuổi còn trẻ thì không nên xúc động thế, tôi cũng biết Cục Luân Hồi nhiều chuyện bận rộn, đợi qua 2 ngày này rồi tôi sẽ an bài tử tế cho cô."
"Ồ hố, 300 năm trước ngài cũng nói y như vậy."

"Lần này là thật."
Lão già bỗng nhiên đặt cốc trà xuống.
"Tin tức cực kỳ chuẩn xác, 2 ngày nay đang có cấp trên xuống đây để thị sát, đến khi đó họ sẽ thấy Diêm Vương Điện chúng ta làm việc vất vả mệt nhọc, vậy chẳng phải sẽ cấp thêm kinh phí sao? Như thế là sẽ đủ tiền để chiêu mộ thêm ma quỷ khác đến thế chỗ của cô rồi."
"Yên tâm đi, mọi chuyện đã có tôi sắp xếp."
- -- Hình như...!cũng có chút đáng tin...!nhỉ?
"Được thôi, vậy tôi sẽ chờ thêm 2 ngày."
Tôi lấy lại đơn từ chức và tiếp tục công việc như bình thường.
"Từ từ."
- -- Hở? Chưa gì đã muốn quay xe rồi à?
Diêm Vương chỉ chỉ góc tường.
"Cả cái sọt đằng kia nữa, cô mang theo hết đi."
"Cái gì vậy?"
"Đơn từ chức mà cô gửi trong tháng này đó."
- -- Ồ!
[HẾT CHƯƠNG 1].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 2: 2: Cười Ẻ! Bà Đây Sợ Chắc!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Khi tôi ôm đống đơn từ chức đi ra, mới phát hiện Diêm Vương Điện quả thực khác biệt so với ngày thường.
Sàn nhà sạch sẽ, mạng nhện trên tường cũng được dọn sạch bong.
Đám quỷ lao động nhập cư đi qua đi lại không ngớt, trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ tươi cười.
- -- Vừa nhìn là biết lãnh đạo quan trọng của cấp trên sắp xuống đây thị sát.
Lần này lão già Diêm Vương đó không lừa gạt tôi.
Trong lòng có chút kích động, tôi ném đơn từ chức đi, rồi quay lại bên cầu Nại Hà.
Trong đầu tôi cũng suy nghĩ đến việc nên dọn dẹp lại cái túp lều tranh tồi tàn của mình thế nào.
Tương lai được thăng chức tăng lương, tiền đè chết người đang gần ngay trước mắt.
===
- -- Nhưng mà...
"Cô pha nước lã vào canh à?"
1 người đàn ông xuất hiện ngay đằng trước, cười như không cười, nhìn về phía tôi.
Hắn vừa nói vừa uống thử 1 ngụm canh Mạnh Bà.
- -- Cái dzì dzợ???????
- -- Cố tình bới lông tìm vết???????
Tôi cố nặn ra một nụ cười.

"Làm gì có chuyện đó.

Đây là canh chính gốc vị nguyên bản đấy, 500 năm nay chưa từng pha nước lã bao giờ."
Tôi thấy sắc mặt hắn thay đổi, có vẻ hơi khó coi, qua một lúc lâu lại nói tiếp.
"Cô có giấy phép vệ sinh chưa? Không phải là kinh doanh trái phép không có chứng nhận đấy chứ?"
- -- Haiz chết tiệt, cái thằng chết tiệt này, mày đang làm cái quái gì vậy hả?
Tôi nhấc tấm biển bên cạnh ném lên bàn.
"Trên đường xuống Hoàng Tuyền chỉ có duy nhất 1 quán này, không muốn uống thì đừng uống nữa.

"
Hắn lại phủi phủi bụi trên áo.
"Hóa ra là độc quyền kinh doanh, thảo nào kiêu ngạo như vậy, không sợ tôi đi tố cáo cô à?"
- --
Nhưng mà tôi nghĩ đi nghĩ lại, 2 ngày nay đang là thời kỳ đặc biệt, cẩn thận một chút thì vẫn hơn.
Tôi mang tấm biển dựng lại bên đường rồi vẫy vẫy tay với hắn.
"Đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi, ngài ngồi xuống trước đã."
Hắn hừ một tiếng, ghét bỏ mà lau chiếc ghế bụi bặm, sau đó mới ngồi xuống.
Chỉ vài giây tiếp theo, tôi đã chu đáo cầm thìa múc từng bát canh cho hắn.

"Được rồi, đại ca à, mau uống canh đi."
Tôi 1 bên múc canh, 1 bên dốc canh vào miệng hắn.
- -- 1 bát không đủ thì 2 bát.
- -- 2 bát không đủ thì 3 bát.
...
Đủ 18 bát canh Mạnh Bà rồi mới thôi.
- -- Khiến cho hắn nằm lăn ra bàn bất tỉnh.
Tôi vỗ vỗ mặt của hắn.
"Quên hết những chuyện vừa rồi đi nhé."
===
Hình như hắn vẫn chưa tỉnh lại.
Tôi ra bên ngoài nói với 1 tiểu quỷ sai.
"Tên quỷ trong này bị ngất xỉu vì uống quá nhiều canh, lát nữa hắn tỉnh lại ngươi nhớ dẫn hắn đi đầu thai đấy."
Quỷ sai bước vào, bỗng nhiên há miệng run rẩy rồi chỉ vào ghế.
"Mạnh...!Chị Mạnh, chị xem hắn...!hình như giống với vị lãnh đạo cấp trên kia."
"Cấp trên gì? Ai cơ?"
"Sếp lớn...!Phong Đô đại đế..."
Phong Đô đại đế, vị thần tối cao nhất trong cả địa phủ, phụ trách cai quản toàn bộ các phân khu địa phủ, bao gồm cả chỗ của chúng tôi.

"...!Hả?"
Quỷ sai nhìn tôi, không dám nói chuyện.
- -- Toang rồi!!!!!!!
- -- Chết tôi rồi!!! QAQ
[HẾT CHƯƠNG 2].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 3: 3: Ngài Không Nhớ Gì Sao


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?"
Tôi kéo áo tên quỷ sai không cho hắn đi.
Hắn khóc không ra nước mắt.
"Chị đại, chuyện này không liên quan đến em đâu, chị đừng lôi em chết chung chớ!"
- -- Như vậy sao được.
Tôi nắm càng chặt hơn.
"Ai bảo cậu không nói sớm một chút!"
Quỷ sai không nói lời nào, trong mắt tràn đầy ấm ức.
"E hèm, thực ra chuyện này...!cũng không phải chuyện lớn lao gì, tôi chỉ cần xin lỗi Phong Đô đại đế là được, ngài ấy là đại nhân chắc sẽ nhân từ đại lượng, có lẽ sẽ không chấp nhặt với tôi đâu...!Nhỉ?"
Quỷ sai bỗng nhiên ngắt lời tôi.
"Chị đại à, ngày trước có 1 tiểu quỷ đã đắc tội với Phong Đô đại đế, hắn ở nhân gian phải chịu 10 kiếp, mỗi kiếp đều là động vật xã hội cấp thấp nhất.

Khi hắn được quay lại đầu thai, đã tàn tạ đến mức cha mẹ cũng nhận không ra."

(*) Động vật xã hội: Ý chỉ những nhân viên văn phòng ngoan ngoãn làm việc trong công ty và bị chèn ép như động vật.
"..."
"Vậy..."
Tôi giãy giụa một hồi.
"Nếu tôi thú tội với Diêm vương...!thì có được khoan hồng không?"
Cậu ta gật gật đầu.
"Vậy cũng có khả năng, trước khi Phong Đô đại đế kịp tỉnh lại thì ngài Diêm vương sẽ xử lý tỷ trước, thế thì có lẽ sẽ bảo toàn được Diêm Vương Điện của chúng ta."
===
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
- -- Trước sau gì, tôi cũng không thoát khỏi cái chết!
- -- QAQ
Tôi phải mất tới 200 năm mới thi đậu được biên chế trong Cục Luân Hồi.
Nháy mắt một cái thì đã thành công cốc rồi.
Nhưng đó cũng có phải là lỗi của một mình tôi đâu nhỉ?
- -- Rõ ràng là Phong Đô đại đế tự ý đụng vào đồ của tôi trước mà.
Huống chi, mới có 18 bát canh thôi, đã đánh gục được đại đế thế này!
"Rầm."

Cánh cửa mở ra.
Tôi quỳ xuống ngay tại chỗ.
"Tôi sai rồi!"
"Cô là ai?"
- -- À rế?
- -- Chờ một chút?
- -- Tôi vừa nghe được cái gì thế này?
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của Phong Đô đại đế.
- -- Không phải đấy chứ?
Canh Mạnh Bà của tôi hiệu quả đến mức...!
- -- Phong Đô đại đế cũng bị mất trí nhớ rồi?
"Ngài...!không nhớ gì sao?"
Hắn lắc lắc đầu, vẻ mặt đầy bối rối.
- -- Hắn không nhớ...!
- -- Muahahahahahahahaha...
Trong đầu tôi đột nhiên nảy ra 1 ý tưởng táo bạo.
Tôi vỗ vỗ đầu gối đứng dậy, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
"Cậu là quỷ sai mới được phái tới cầu Nại Hà này, tên là...!Tiểu Tống, chuyên việc múc canh!"
"Còn tôi là cấp trên của cậu, cứ gọi tôi là chị Mạnh."
"...!Vâng, chị Mạnh."
[HẾT CHƯƠNG 3].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 4: 4: Có Chết Cũng Không Còn Gì Hối Tiếc!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tôi kê 1 cái ghế, nằm 1 bên nhìn Phong Đô đại đế, à không, bây giờ là Tiểu Tống.

Hắn đang chăm chỉ cần mẫn bưng canh, bỗng nhiên có 1 cảm giác vui sướng.

- -- Giống như tên địa chủ xấu xa đang bắt nạt những người nông dân yếu thế.

"Không ngờ lại dễ lừa như vậy.

"
Quỷ sai vừa nhìn thấy cảnh này thì chết khiếp.

"Chị Mạnh, chị điên rồi à?"
- -- Chậc châc, trước sau gì cũng phải chết!
- -- Bà đây có gì mà phải sợ?
"Tiểu tử, chú ý bày trí trong quán! "
Tôi tranh thủ ra oai một chút.

"Chỗ đó kê gần hơn đi.

"
Giờ mà xin tha thứ thì hắn có nương tay cho không?

- -- Tất nhiên là không rồi!
Thế sao không tranh thủ thời gian để hành hạ Phong Đô đại đế thêm chút nữa.

Như vậy tôi cũng tính là ma quỷ có số má nhất trong âm phủ này rồi.

- -- Có chết cũng không còn gì hối tiếc!
Tên quỷ sai kia đã bị tôi dọa sợ, 3 chân 4 cẳng chạy đi không dám quay đầu nhìn lại.

===
"Tiểu Tống.

"
Tôi cười híp mắt, hướng về phía Phong Đô đại đế cách đó không xa.

"Lại đây, để tôi nói cho cậu về quy tắc làm việc ở chỗ chúng ta.

"
- -- Ehehe, đến đây nào!
- -- Cùng nhau nhìn xem, địa phủ áp bức nhân viên như thế nào!
Tôi đưa cho hắn 1 cái ghế dài nhỏ, rồi lấy ra 1 cuộn giấy da dê dài gần 10 mét.

"Đầu tiên, chúng ta phải làm việc 24 tiếng mỗi ngày, mỗi tuần 7 ngày, làm quanh năm, không có ngày nghỉ.

Trừ khi lãnh đạo xảy ra chuyện nghiêm trọng, luân hồi ngầu nhiên hay việc ngoài ý muốn, thì không được phép nghỉ, hơn nữa thời gian nghỉ phép cũng không được quá 2 giờ.

"
"Trong lúc làm việc không được rời khỏi vị trí nếu chưa được cho phép, trong trường hợp rời vị trí quá 5 phút thì phải báo cáo trước với cấp trên.

"
"Luôn phải mỉm cười với khách hàng, cấm ăn uống linh tinh, nếu có ai khiếu nại thì sẽ bị trừ 3 tháng tiền lương.

"
"Mỗi người phải tự dọn dẹp nơi làm việc của mình, nếu phát hiện có rác hay bụi bặm, cũng bị trừ 3 tháng tiền lương.

"
"! "
===
Nửa tiếng sau, tôi uống 1 hớp nước, không nói thêm nữa mà trực tiếp nhét cuộn giấy da dê vào tay hắn.

"Nói chung, địa phủ là nhà của chúng ta, ai cũng phải có trách nhiệm xây dựng nhà của mình, tất cả những điều khoản này đều phải ghi nhớ thật kỹ.

Ngày mai tôi sẽ kiểm tra, thiếu 1 điều khoản bị 1 một tháng tiền lương.

"
"Vâng, chị Mạnh.

"
- -- Hể?
- -- Mặt cũng không đổi sắc luôn?
- -- Ôi chao, hắn còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này?
Nhớ lại năm đó, tôi làm việc quần quật như chó cả 100 năm trời, mà không nhận được đồng lương nào cả.

- -- Hãy đợi đấy.

- -- Tôi nhất định sẽ khiến hắn phải khóc lóc mà cầu xin tôi.

[HẾT CHƯƠNG 4].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 5: 5: Cậu Còn Có 2 Phút Thôi


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
- -- Tôi sai rồi.
Tôi bắt đầu tự kiểm điểm lại bản thân.

Có phải là do tôi thực sự chưa đủ chăm chỉ hay không?
- -- Tại sao hắn có thể học thuộc không thiếu 1 chữ?
Diêm Tống vừa nhìn tôi vừa cười.
"Chị Mạnh, còn có điều gì cần học thuộc nữa không?"
Tôi bị sốc hoàn toàn, đến mấy phút sau mới kịp hoàn hồn.
"Không, không phải làm gì nữa."
"Nếu vậy thì tôi đi về một lúc, thời gian cũng không quá 5 phút đâu."
Mặt tôi càng méo xệch.

Thật sự có người sinh ra để làm động vật xã hội như hắn sao?
- -- Không thể nào!
"Chậm đã!"
Tôi gọi hắn lại.
"Cậu, đi lấy cho tôi một ít hạt dưa, ngày hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì làm, tôi muốn xem phim."
Tôi khẽ mỉm cười, lấy chiếc máy tính bảng được cháu trai của Huyên Huyên đốt cho năm ngoái.

"Tiểu Tống à, cậu cũng biết đấy, cậu là ma mới chưa quen công việc, tôi sai cậu làm việc cũng vì muốn tốt cho cậu thôi."
"Haiz, nhưng nếu cậu không muốn làm thì coi như..."
"Em biết chị Mạnh muốn tốt cho em, bây giờ em đi ngay."
"..."
Tôi không biết Phong Đô đại đế là kẻ máu M như vậy đấy.
Tôi ngập ngừng gọi từ phía sau lưng hắn.
"Cậu còn có 2 phút thôi."

- -- Thế là hắn vội vàng chạy nhanh hơn.
Nhưng mà cũng chẳng sao, đợi khi hắn về tôi sẽ lại tìm cách để gây khó dễ cho hắn.
Chẳng hạn không hợp khẩu vị, hạt dưa quá ngọt hay quá nhạt...
Nếu mua nhiều thì bảo là nhiều quá phí tiền...
Nếu mua ít thì sẽ trách hắn mua không đủ cho tôi ăn...
===
Chỉ 1 phút rưỡi sau Diêm Tống đã quay trở lại, trên mặt hắn không có vẻ gì là mệt mỏi hay th* d*c.
"Chị Mạnh, hạt dưa vừa mới được chủ tiệm chiên xong, ở đó có những vị gì em đều mua hết, em còn cố ý nếm trước để xem hạt dưa như thế nào sẽ hợp với khẩu vị của chị.

Nhưng em sợ chị ăn nhiều sẽ ngán nên mua mỗi thứ nửa cân, nếu không đủ thì em sẽ đi mua tiếp."
- -- Ôi vờ lờ!!!!!!!
Mọi lời nói của tôi đều bị nghẹn trong cổ họng, tôi cũng không biết phải nói cái gì với hắn nữa.
"Chị Mạnh, còn có việc gì nữa không?"
"Không...!không còn gì nữa.

Cậu...!đi làm việc đi."
[HẾT CHƯƠNG 5].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 6: 6: Muốn Kháy Đểu Nhau À


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tôi gặp lại tiểu quỷ sai hôm trước.

Tôi chỉ vào bóng lưng bận rộn của Tiểu Tống nhà tôi.

"Cậu khẳng định đây chính là Phong Đô đại đế?"
Cậu ta hơi sửng sốt.

"Chị Mạnh, sao khóe miệng chị lại bị phồng rộp lên vậy?"
- -- Ờm, tại vì hạt dưa hôm qua ngon quá, chỉ 1 đêm, tôi đã ăn hết tận 5 cân.

Tôi vỗ vào trán cậu ta.

"Bớt nói nhảm đi, bây nhìn hắn mà xem, làm gì có chỗ nào giống với Phong Đô đại đế?"
Cậu ta trầm mặc nhìn tôi.

"Chị Mạnh à, em chắc chắn luôn, 500 năm trước vị đại đế này từng đến đây thị sát, lúc đó em vẫn còn là tên sai vặt.

"
- -- Thiệt luôn?
"Đi, mau đi gọi đám ma quỷ gây chuyện nhiều nhất đến đây, hôm nay tôi sẽ cho bọn chúng đi đầu thai hết.

"
Tôi không tin là hắn vẫn có thể giữ nguyên vẻ mặt như vậy.

===
1 tiếng sau.

Tôi bê ghế ngồi cạnh Diêm Tống.

"Tiểu Tống, vất vả cho cậu rồi.

"
"Chị Mạnh, em không thấy khổ chút nào, tất cả cũng đều là để xây dựng xã hội chủ nghĩa địa phủ của chúng ta.

"
Diêm Tống quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hết sức chân thành.

"Chị Mạnh hình như bị nóng rồi, để lát nữa em sẽ pha cho chị ấm trà hoa cúc thanh nhiệt.

"
"Sao không phải bây giờ?"
- -- Là do tôi nóng máu chưa đủ?
- -- Hay là cậu đang cố tình gây sự đấy?
- -- Muốn kháy đểu nhau à?
"Được, chị Mạnh, vậy chờ em một chút nhé.

"
- -- Không hiểu sao, tôi cảm thấy nụ cười bất đắc dĩ của hắn lại có chút cưng chiều.

===
Mấy phút sau, hắn đã mang tôi 1 chén trà hoa cúc nóng hổi.

"Sao trà nóng thế! "
"Hôm nay gió lớn, chị Mạnh cầm chén trà mà ủ ấm tay.

"
"! "
Hình như tôi đã hơi rung động.

Thậm chí tôi đã nghĩ.

- -- Có 1 con quỷ quan tâm tôi như vậy, thật tốt.

[HẾT CHƯƠNG 6].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 7: 7: Em Trai À Cậu Phạm Luật Rồi


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Thật đáng tiếc hắn không phải là một tên quỷ bình thường.

Tôi cầm chén trà hoa cúc ngồi trước cửa, nhìn những tiểu quỷ đang chen chúc xếp hàng đằng kia.

- -- Tất cả bọn chúng đều rất quen mắt.

Chẳng hạn như nữ quỷ này!
Lần trước còn dám chê canh Mạnh Bà của tôi sao lại không bỏ thêm rau mùi.

Tôi ngồi thẳng người, chuẩn bị đón nhận những lời feedback 1 sao về món canh của Phong Đô đại đế.

Nữ quỷ nhẹ nhàng bay tới rồi nháy mắt 1 cái.

"Anh trai ơi ~ Xin hỏi có rau thơm không ~?"
!
- -- Mẹ nó!!!!!!!
- -- Không thế nào, không thể nào!!!!!!!
- -- Cô gái, lần trước cô không phải như vậy!!!!!!!
Ngay sau đó, tôi chợt nghe Diêm Tống ở bên cạnh khẽ bật cười.

"Xin lỗi không có rồi, đợi lần sau chúng tôi sẽ cải thiện thêm.

"
"À, vâng vâng, không có vấn đề gì đâu ạ.

"
- -- Ôi phụ nữ!
- -- Đúng là tiêu chuẩn kép mà!
Nữ quỷ lại lơ lửng bay đi.

Chiếc cốc giấy trong tay tôi gần như bị bóp đến mức biến dạng.

===
"Người tiếp theo!"
Người tiếp theo là 1 bà lão, lần trước còn vênh váo bảo tôi phải sắp xếp cho bà ta được đầu thai vào 1 nhà giàu có.

- -- Mơ hão!
- -- Nếu tôi có thể sắp xếp được thì đã sớm đi đầu thai rồi!
- -- Thèm vào làm việc ở đây!
Sau đó bà tôi còn đi tố cáo tôi, nói rằng tôi phục vụ khách hàng không được chu đáo.

Quả nhiên, lão bà vừa tới thì cả khuôn mặt đã kéo dài ra, bà ta ngồi xuống vỗ bàn.

"Ta mặc kệ, nếu bọn bây không sắp xếp cho ta đầu thai vào nhà giàu có, ta nhất quyết không uống canh Mạnh Bà.

"
"Gọi lãnh đạo bây tới đây, ta muốn hỏi hắn, khi còn sống ta đều niệm Phật mỗi ngày, Phật tổ có thể phù hộ độ trì cho ta không?"
Tôi bật cười thành tiếng.

"Bà lão à, bà đã bao nhiêu tuổi rồi, phải có niềm tin vào khoa học chứ.

"
Lão bà quay đầu lại nhìn thấy tôi.

"Con nhỏ này, sao vẫn chưa bị sa thải nhỉ? "
!
- -- Đệch!
Tôi quay người nhìn Diêm Tống.

Tôi thấy Diêm Tống bình tĩnh múc canh và đưa cho bà tôi.

"Được, cháu sẽ nói chuyện với lãnh đạo, để sắp xếp chuyện đầu thai cho bà.

"
Lão bà mừng rỡ, vừa húp canh vừa lẩm bẩm.

"Vậy mới đúng, con là 1 đứa hiểu chuyện, ai như con nhóc kia, lèo nhèo bất lịch sự.

"
Tôi tức đến nỗi khóe miệng phồng rộp lại càng đau hơn.

Diêm Tống lại rót cho tôi cốc trà khác.

"Chị Mạnh bớt giận, đừng so đo với người già làm gì.

"
- -- À.

"Nhưng cậu hiểu chuyện quá nhỉ? Theo điều 281 của Bộ luật Âm phủ, nhân viên quan chức không được phép lừa dối quần chúng.

"
Tôi uống một ngụm trà, nhàn nhã ngồi xuống ghế.

"Em trai à, cậu phạm luật rồi.

"
"Nhưng mà! "
Diêm Tống lại gần tôi rồi thấp giọng.

"Chị ơi, em không có lừa bà ta đâu.

"
"Cậu dám làm mà không dám nhận, rõ ràng cậu vừa đồng ý! "
- -- Đồng ý với bà ta là sẽ nói chuyện lại với lãnh đạo.

Tôi đột nhiên trầm mặc.

Diêm Tống cười ra tiếng.

"Chị Mạnh là lãnh đạo của em, em đã báo cáo với chị rồi, chị không đồng ý, em còn có cách nào sao?"
- -- Giỏi!
- -- Giỏi lắm!
[HẾT CHƯƠNG 7].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 8: 8: Không Vào Biên Chế Là Tội Nặng Nhất


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Diêm Tống hình như trời sinh đã có mệnh làm quỷ sai.

Mấy tên tiểu quỷ hay gây chuyện kia, thế mà lại nghe lời hắn răm rắp.
"Nhất định là do cậu lao lực quá độ mà chết, các lãnh đạo thích nhất là mấy tên quỷ sai chăm chỉ như cậu, chẳng trách nhìn còn trẻ như vậy."
Ở âm phủ, khuôn mặt của mỗi người đều là hình dạng cuối cùng của bọn họ trước khi qua đời.
- -- Phong Đô đại đế, ước chừng mới chỉ ngoài 20 tuổi.
"Có lẽ vậy."
Diêm Tống tạm dừng đôi tay bận rộn của mình.
"Chị Mạnh, sao chị lại làm Mạnh Bà."
"Tôi hả, đương nhiên là tôi thi vào biên chế rồi, cậu chưa nghe câu Trong 3 tội bất hiếu, không vào biên chế là tội nặng nhất à."
(*) Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại: Trong 3 tội bất hiếu, không có con là tội nặng nhất.
Tôi thở dài.

"Khi còn sống thì không thi cử được, đến khi chết rồi cũng phải cho lão Mạnh gia tôi đây có chút khẩu khí chứ."

"Ờ."
Diêm Tống bỗng nhiên mất hứng.
- -- Cười chết thôi!
- -- 500 trước làm gì có cơ hội thi vào quan chức.
Tôi chỉ tùy tiện nói đùa mà thôi.

Thực ra, tôi cũng không nhớ rõ tại sao mình lại đi thi để nhận chức Mạnh Bà nữa?
Sau khi chết, tôi chỉ biết là, tôi không uống canh.
- -- Vậy nên không thể đi qua cầu Nại Hà được.
Mà thôi quên đi.
- -- Đã 500 năm trôi qua rồi, tôi không nhớ cũng chẳng có gì lạ.
===
Tôi rút ra 1 quyển sổ rồi đưa cho Diêm Tống.
"Từ hôm nay trở đi, cậu phải ghi chép lại thông tin của các hồn ma đã đi qua cầu Nại Hà, chẳng hạn như tên, tuổi, giới tính, nơi sinh, nguyên nhân qua đời,..."
Diêm Tống do dự một lúc.
"Nhưng đây không phải là công việc của Phán Quan sao?"
(*) Phán quan (判官) hay Minh phán (冥判): 1 chức quan của âm phủ được nhắc đến trong Đạo giáo, Phật giáo, tín ngưỡng dân gian Trung Quốc.

Nhiệm vụ chính là quản lý tuổi thọ của loài người, báo ứng thiện ác, trừng phạt ác quỷ.
"Ừ, Diêm vương bảo làm đấy.

Lãnh đạo hay bắt chúng ta làm những chuyện vô nghĩa như này."
Tôi nhìn Diêm Tống.
"Cậu nói xem, có phải không?"
Diêm Tống không trả lời, lặng lẽ mở quyển sổ, bắt đầu ghi chép.
"À đúng rồi, ngày mai lão Diêm vương muốn xuống đây thị sát, cậu nhớ quét dọn chỗ này cho sạch sẽ."
Thật là kỳ quái, mấy chục năm qua chưa thấy Diêm vương xuống chỗ tôi thị sát lần nào.
- -- Sao hôm nay lại nổi hứng muốn đi thị sát nhỉ?
Tôi nhìn khuôn mặt của Diêm Tống.
- -- Nếu lão Diêm vương mà nhìn thấy hắn trong bộ dạng này, chắc sẽ đau tim thổ huyết ngay tại chỗ mất!
"Ngày mai cậu không cần tới đây, lỡ không may lại bất cẩn rồi phạm sai lầm trước mặt Diêm Vương.

Cậu ra quán ăn vặt ở Hoàng Tuyền, xem gần đây có làm thêm món gì mới không."
- -- Vẫn chưa ổn lắm.
Tôi nghĩ một chút rồi nói thêm.
"Cậu ra ngoài nhớ đeo khẩu trang, dù mấy tiểu quỷ sai khác thấy cậu được nghỉ cũng sẽ không làm khó dễ."
- -- Tuyệt vời!
- -- Không một chút sai sót nào luôn!
[HẾT CHƯƠNG 8].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 9: 9: Ôi Mẹ Kiếp!!! Phong Phong Đô


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Sáng hôm sau, khi Diêm vương tới, thì cầu Nại Hà đã được dọn dẹp sạch bong sáng bóng, mát dịu hương thơm.

Khuôn mặt hắn đầy vẻ vui mừng.

"Tốt lắm, đúng là Tiểu Mạnh có khác.

"
Tôi khiêm tốn lắc đầu.

"Là do ngài biết cách chỉ đạo.

"
Sau một phen mèo khen mèo dài đuôi không có câu nào thật lòng, Diêm vương lại thở dài.

"Chỉ có cô mới khiến tôi bớt lo, không giống với đám Phán Quan hay gây chuyện kia.

"
"Tôi đã nhắc đi nhắc lại cả 1.

000 lần, cấp trên sắp xuống đây thị sát rồi, vậy mà bọn chúng cũng không làm ăn đàng hoàng cho được.

May mà lần này là tôi cẩn thận, lỡ như cấp trên mà biết, thì có phải là mất công không.

"
Diêm vương càng nói lại càng bực bội, tôi vội dâng lên trà hoa cúc mà Tiểu Tống đã pha trước khi đi.

"Ngài đừng nóng, Phán Quan bận rộn như vậy, thi thoảng mắc lỗi cũng là chuyện dễ hiểu mà.

"
"Cô không cần xin tha hộ bọn nó, tôi sẽ cách chức từng đứa một, rồi bắt đi làm tiểu quỷ quét sân, cho quét sân mấy trăm năm để đầu óc tỉnh táo lại.

"
Diêm vương uống một ngụm trà.

"Trà này không tệ.

Tiểu Mạnh gầy đây biểu hiện tốt phết đấy, mấy ngày nay cũng không có ai tố cáo cô.

"
"Quá khen quá khen.

"
- -- Trà này là do lãnh đạo cấp cao đích thân pha đấy.

- -- Có giỏi thì chê thử coi!
Đợi qua 3 tuần trà, lão già Diêm vương lại bắt đầu lẩm bẩm.

"Tiểu Mạnh này, tôi có phái người đi hỏi thăm, theo bình xét của năm nay, Diêm Vương Điện của chúng ta, khả năng cao là sẽ đứng đầu.

"
"Uầy uầy, đây là tin tốt.

"
"Tôi còn hỏi được, lãnh đạo đến đây thị sát chính là Phong Đô đại đế.

Là Phong Đô đại đế đấy! Chỉ 1 lời nói cũng có thể quyết định sống chết, nếu ngài ấy thấy chúng ta làm việc tốt, kiểu gì Diêm Vương Điện này cũng sẽ được thăng cấp thôi.

"
"Ha ha ha ha! "
Cách đó không xa, Phong Đô đại đế ôm theo túi lớn túi nhỏ rồi nhìn tôi cười.

- -- Giống hệt như một con Đại Kim Mao.

(*) Đại Kim Mao: giống chó Golden Retriever.

"Này Tiểu Mạnh, sao không nói gì?"
Diêm Vương lải nhải một hồi mà tôi không đáp lại, hắn liền nhìn theo ánh mắt của tôi.

"Thằng nhóc này, nhìn quen quen.

"
- -- Không phải chứ.

Diêm Vương tái mặt vì sợ hãi.

===
1 phút sau, Phong Đô đại đế chạy tới chỗ tôi.

"Chị Mạnh! Em về rồi đây!"
[HẾT CHƯƠNG 9].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 10: 10: Cô Còn Bắt Ngài Ấy Trả Nợ Hộ


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
"Chị! Mạnh?"
Diêm vương tức ngực khó thở.

Lão nhìn tôi với vẻ mặt bàng hoàng.

Tôi vội dời mắt ra chỗ khác.

- -- Đã bảo hắn là đừng đến rồi cơ mà.

"Chị Mạnh, những món mới ở quầy ăn vặt em đều mua về cho chị rồi đây, cũng đã thanh toán hết tiền nợ trước đó của chị.

Chị còn cần em làm gì nữa không?"
- -- Chotto matte!!!
- -- Hình như có gì đó không ổn lắm!!!
"Cậu lấy tiền ở đâu ra vậy?"
Diêm vương tức giận đến trợn cả mắt.

- -- Tôi không phải! Tôi không biết! Đừng có vu oan!!!!!!!
"Đây là Diêm vương?"

Phong Đô đại đế khiêm tốn chào người bên cạnh.

"Lãnh đạo, ngài xem ở nơi này có gì cần điều chỉnh thì để tôi làm, tôi cũng đã chuẩn bị xong danh sách những hồn ma đã luân hồi trong mấy tháng này, ngài nhìn qua xem có sai sót gì không.

"
Diêm vương lập tức ngất xỉu.

Trước khi ngất đi còn để lại một câu.

"Hóa ra lại là cô, Tiểu Mạnh.

"
[HẾT CHƯƠNG 10].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 11: 11: 10 Điểm Logic Luôn!!!!!!!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tiểu Mạnh đã khóc.

Tiểu Mạnh đã quỳ 2 tiếng.

Sàn nhà của Diêm Vương Điện lạnh quá.

- -- Lạnh lẽo giống như trái tim của Diêm vương vậy.

Trong suốt 2 tiếng đó, Tiểu Tống đã nghiêm túc làm "báo cáo công việc của hắn mấy ngày nay" với khuôn mặt ngây thơ vô tội.

- -- Cái gì mà bưng trà rót nước cho chị Mạnh!
- -- Cái gì mà làm chân sai vặt cho chị Mạnh!
Tôi thấy mắt Diêm vương ngày càng tối sầm lại.

"Bang!"
Diêm vương đập tay xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi.

"Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?"
Tôi quỳ trên mặt đất, ngón tay nghịch ngợm mấy viên gạch lát nền.

"Lãnh đạo xin bớt giận, ngài xem chuyện này đều là hiểu lầm cả.

"
Tôi nhích đầu gối về phía trước 2 bước.

"Tôi cũng chỉ là 1 chức quan nho nhỏ trong Cục Luân Hồi, chưa bao giờ được thấy thế giới bên ngoài, cho nên tôi không nhận ra Phong Đô đại đế cũng là chuyện bình thường.

"
"Ai bảo hắn không nói thân phận ra! "
- -- Quá là hợp lý!!!!!!!
- -- 10 điểm logic luôn!!!!!!!
Là do bản thân hắn không chịu nói tên mình ra trước, giờ còn muốn đổ lỗi cho ai.

Diêm vương dường như cũng hiểu ra ngọn nguồn mọi chuyện, liền cẩn thận hỏi Phong Đô đại đế.

"Ngài cố ý giấu thân phận của mình để đi thị sát?"
Diêm Tống lộ vẻ mặt khó xử.

"Tôi không nhớ rõ, hình như! "
Diêm Tống nhìn thoáng qua tôi.

"Là có kẻ cố tình đánh lén tôi từ phía sau.

"
"Thật là to gan!"
Tôi cũng từ dưới đất đứng lên phụ họa theo, mặt đầy phẫn nộ.

"Là kẻ nào vô lương tâm như vậy, còn dám đánh lén Đại đế ngay tại Diêm Vương Điện của chúng ta.

"
"Nhất định là phạm tội có kế hoạch trước!"
"Thật đáng tiếc, Đại đế có nhìn thấy là ai ra tay không.

"
Cả Phong Đô đại đế và Diêm vương đều bị tôi làm cho câm nín.

Vẻ mặt Diêm Tống hơi hòa hoãn, hắn đối diện với ánh mắt mong chờ của tôi, bất chợt nở nụ cười.

"Tôi cũng không nhớ rõ.

"
[HẾT CHƯƠNG 11].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 12: 12: Phải Cho Lão Uống Hẳn 81 Bát Canh Luôn!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Diêm vương chắc là cũng sợ bị tôi "chiếm mất ánh hào quang" trước mặt Phong Đô đại đế, lập tức bày tỏ lòng trung thành không thua kém ai.
"Đại đế ngài yên tâm, tôi sẽ sai tiểu quỷ đi điều tra, một khi bắt được kẻ gây chuyện, tôi chắc chắn sẽ khiến cho hắn mỗi lần đầu thai là 1 kiếp khổ, muôn đời cũng không được chết 1 cách yên lành."
- -- Cũng không cần tàn nhẫn như vậy chứ!!! QAQ
"Tiểu Mạnh cô nói gì đi."
"A...!Tôi nghĩ...!Diêm vương nói gì cũng đều đúng hết!"

Sau này nếu có cơ hội thì tôi cũng phải múc cho lão già Diêm vương này 18 bát canh mới được.
- -- Mẹ nó, phải cho lão uống hẳn 81 bát canh luôn!
"Đã như vậy rồi, Đại đế bây giờ muốn về Phong Đô sao?"
(*) Ý nói về lại "Thành phố ma Phong Đô".
"Tôi quay về cầu Nại Hà."
Tôi cảm thấy tai mình hình như có vấn đề thì phải.
- -- Hắn vừa nói gì cơ?
"Khi tôi gặp chuyện là ở cầu Nại Hà, có lẽ tôi sẽ tìm được manh mối ở đó, huống hồ...!tôi bây giờ là quỷ sai của chị Mạnh, chuyện gì cũng phải có đầu có cuối."

Vốn dĩ Diêm vương đã quên mất chuyện của tôi rồi.
- -- Hắn còn nhắc lại làm gì nữa chứ...
Diêm vương giờ mới nhớ ra là phải phạt tôi, liền nhíu mày.
"Tiểu Mạnh cũng hồ đồ gây chuyện thị phi! Trừ đi 200 năm tiền lương."
- -- Huhuhu...!QAQ
Diêm vương quay đầu lại, sắc mặt nhanh chóng biến đổi, vội vã cúi đầu khom lưng với Diêm Tống.
"Đại đế sao có thể làm quỷ sai được, ngài muốn ở Nại Hà thì cứ ở thoải mái, nhưng chỉ cần giám sát Tiểu Mạnh làm việc thôi."
- -- Huhuhu, đã bị trừ lương, lại còn phải thỉnh về 1 lãnh đạo nữa!!!
- - Số tôi sao khốn khổ khốn nạn thế này!!! QAQ
[HẾ CHƯƠNG 12].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 13: 13: Nhìn Cũng Ngon Lắm Đấy Nhở!


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Trước khi đi, Diêm vương cố ý kéo tôi sang một bên tận tình khuyên nhủ.

"Đây là cơ hội để cô lập công chuộc tội, cô phải để cho Phong Đô đại đế hài lòng về Diêm Vương Điện của chúng ta, kết quả bình xét năm nay như thế nào phụ thuộc hết vào cô đấy.

"
"Biết rồi, biết rồi.

"
Tôi phải nghĩ cách để múc cho lão già này mấy chén canh.

- -- Cho lão ta mất trí nhớ luôn cũng được!
===
Trên đường trở về, tôi chậm rãi đi sau Diêm Tống, cũng không ho he nửa chữ.

- -- Ái chà chà!
Đây là lần đầu tiên tôi cẩn thận quan sát bóng lưng của hắn như vậy.

Bờ vai rộng, chân cũng dài nữa.

- -- Nhìn cũng ngon lắm đấy nhở!
Bộp!
Tôi bất cẩn đập đầu vào lưng hắn.

"Chị đang nghĩ gì vậy?"
Diêm Tống bất ngờ xoay người lại, vốn dĩ đầu tôi bị đập vào lưng hắn, bây giờ lại giống như tôi đang tựa đầu vào ngực hắn.

- -- Ái chà chà!
Hình như cũng có cơ bắp thì phải.

- -- Chết thật!!!
- -- Sao tôi lại dám nảy ra ý đồ xấu xa với Phong Đô đại đế.

===
"Chị?"
"Tiểu! Phong Đô đại đế, ngài đừng gọi tôi như vậy, ngài gọi Tiểu Mạnh là được rồi.

"
"Được.

"

Phong Đô đại đế chỉ tay về phía sau.

"Mấy thứ này, cô nhìn xem có thích không?"
Lúc đó tôi mới nhận ra mình đã đi bộ về đến cầu Nại Hà.

Trước cửa có một đống túi lớn túi nhỏ mà hắn đã mua từ lúc sáng.

Tôi tiện tay mở ra vài túi.

- -- Son môi, túi, váy áo,!
"Thích, tôi đều thích cả.

"
Tôi ôm đống đồ cười hí hí như đứa dở.

"Nhưng mà ngài lấy tiền ở đâu ra vậy?"
Hiện nay cũng ít người đốt cái này từ trên trần gian xuống cho tôi, giá hàng hóa ở địa phủ ngày càng đắt đỏ.

Mà tiền lương mỗi năm của tôi cũng chỉ đủ mua 1, 2 món mà thôi.

Tôi vừa nhìn thoáng qua, ở đây cũng không dưới 30 món đồ.

"Tiền?"
Phong Đô đại đế tỏ vẻ nghi hoặc.

"Không phải cô để thẻ lương ở trên bàn sao?"
"! Hả?"
[HẾT CHƯƠNG 13].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 14: 14: Tiền Mọc Cánh Bay Đi Hết Rồi


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Tiền tiết kiệm suốt 500 năm nay của tôi!
- -- Tiền mọc cánh bay đi hết rồi.

- -- Mình cạp đất mà ăn rồi.

Chuyện này đối với Tiểu Mạnh nghèo khổ thì đúng là đại họa ngập đầu, tai ương chồng chất.

Sau khi nhìn thấy số tiền ít ỏi còn lại trong thẻ lương của tôi, Diêm Tống bỗng nhiên trầm mặc.

"Không phải chứ, hay là đem trả lại?"
Tôi mở một gói hàng ra rồi đưa cho hắn nhìn.

[Khi đã mua thì không được trả lại hay đổi hàng.

]
Cuộc sống của một con quỷ nghèo như tôi thật là khốn khổ.

Sáng nay vừa bị trừ 200 năm tiền lương.

Số tiền tích cóp suốt 500 năm cũng bị tiêu hết.

- -- Vậy là tôi sẽ phải làm trâu làm ngựa ở dưới âm phủ này trong 700 năm mà không nhận được đồng nào.

Cả ngày tôi không có tâm trạng đâu mà làm việc, đặc biệt là khi nhìn thấy Diêm Tống.

Mấy ngày trước hắn còn là chân sai vặt, vậy mà bây giờ hắn đang nằm trên ghế của tôi, ôm cái máy tính bảng mà người thân ở trên hạ giới đốt xuống cho tôi và nhàn nhã nằm xem kịch.

"Chị Tiểu Mạnh.

"
Hắn gọi tên tôi làm tôi giật cả mình.

"Tôi nhớ lần trước cô có nói, mỗi tháng sẽ có 1 đợt đánh giá đúng không?"
!
Đúng là tôi từng nói như vậy.

Nhưng ở Cục Luân Hồi này chỉ có mỗi tôi.

- -- Vậy nên tôi tự đánh giá mình như thế nào chẳng được.

"Nếu đã như vậy thì ngày mai bắt đầu đánh giá, chị Tiểu Mạnh chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ.

"
"Không vấn đề gì! "
[HẾT CHƯƠNG 14].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 15: 15: Tôi Phải Thi 200 Năm Mới Đỗ Đấy


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
[Điều 850: Nhân viên đã được tuyển dụng trong vòng ____ năm không được tìm kiếm đối tượng ở nơi làm việc.

]
[Điều 861: Sau ____ năm làm việc thì được nghỉ kết hôn, thời gian nghỉ kết hôn là ____ ngày.

]
[Điều 890: Trong vòng ____ năm chung sống không được phép ly hôn, nếu ly hôn thì phong bao lì xì của cấp trên phải trả lại gấp đôi.

]
!
Nghiêm túc mà nói.

- -- Hắn nghĩ là con cẩu độc thân suốt 500 năm như tôi sẽ biết mấy điều luật này?
Tôi cầm bút lên, trầm mặc khi nhìn thấy bài thi đánh giá.

===
Nửa tiếng sau.

Diêm Tống nhìn đáp án của tôi cũng không biết nói gì.

"Chị Mạnh có thể thi đậu vào biên chế, nhất định cũng tốn không ít công sức nhỉ?"
"Cũng không hẳn, tôi phải thi 200 năm mới đỗ đấy.

"
Tôi giơ 2 ngón tay lên.

Lúc đó mới phát hiện hình như hắn đang cà khịa tôi thì phải.

Tôi hơi rướn người lên để xem đáp án đúng.

"Ha ha, đã lâu không đọc, phần này tôi cũng không quen.

"
Để tránh hắn bắt tôi thi lại lần nữa, tôi vội vàng chuyển đề tài.

"Mà sắp tới là Tết Ma Quỷ, Đại đế có dự định gì không?"
Vào ngày Tết Ma Quỷ, cánh cổng địa ngục sẽ được mở ra, ma quỷ sẽ được về hạ giới để thăm người thân, hoặc đi thăm thú thắng cảnh nhân gian gì đó!
"Không.

"
Đúng như tôi mong chờ.

Quả nhiên Diêm Tống đã đóng quyển tập lại.

"Chị Tiếu Mạnh có dự định gì à?"
"Tôi cũng không.

"
Tôi thở dài.

"Tôi đã chết được 500 năm rồi, cũng chẳng còn gì để lưu luyến nữa cả.

"
"Thật không?"
- -- Không hiểu vì sao, tôi có cảm giác sắc mặt Diêm Tống không được tốt.

"Thật mà, với lại ngài quên rồi sao, Cục Luân Hồi vốn không có ngày nghỉ, kể cả là Tết Ma Quỷ thì cũng không được nghỉ phép.

"
"Vậy cô có muốn ra ngoài không?"
Diêm Tống quay đầu nhìn tôi, trong đáy mắt hắn có một cảm xúc gì đó.

- -- Nhưng tôi mãi không đoán ra cảm xúc đó là gì.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, dù sao 500 năm nay cũng chưa được ra ngoài ngắm nhìn thế giới.

Tuy rằng ở Cục Luân Hồi có thể cảm nhận được dòng chảy của thời gian, nhưng nếu tự mình nhìn thấy thì vẫn chân thực hơn chứ.

Vậy nên tôi gật đầu.

"Muốn.

"
Diêm Tống bật cười rồi nói.

"Được.

"
[HẾT CHƯƠNG 15].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 16: 16: Thì Ra Trước Đây Tôi Cũng Từng Là Người Giàu


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Ngày 15 tháng 7 là ngày mở Quỷ môn quan.
(*) Quỷ Môn Quan: cánh cửa đầu tiên phải bước qua và đây là cánh cửa khó khăn nhất.

Trong Quỷ Môn Quan có tất cả 16 Quỷ lớn canh gác, mỗi hồn ma đi qua cánh cửa này đều phải chịu cực hình để có giấy phép thông hành.
Ngay khi đồng hồ điểm 0 giờ, tôi treo tấm biển tạm ngừng kinh doanh, sau đó thay bộ y phục mới mua và đi theo đám ma quỷ xuống Hoàng Tuyền.
Ở đó tôi đã gặp được Diêm Tống.
Hắn không khoác trường bào của Đại đế, mà mặc một bộ y phục giản dị như bình thường.
"Trùng hợp quá, Đại đế cũng đến nhân gian sao?"
Hình như hắn cười lạnh một tiếng.
Tôi cũng không rõ lắm, tôi đến gần hơn thì thấy khuôn mặt hắn vẫn không có gì thay đổi.
"Thật là đúng dịp, hay là đi cùng nhau?"
Tôi cũng chưa nghĩ đến chuyện này, nhưng hắn lại nói.
"Lâu lắm rồi tôi cũng chưa có dịp đến nhân gian, nếu đi một mình thì tôi cũng không biết phải làm gì."
- -- Nghe có vẻ hơi đáng thương.
"Không sao cả, để tôi đi chơi cùng ngài."
===
Nửa tiếng sau.

Chúng tôi đứng ở một nơi tối tăm vắng vẻ, 4 mắt nhìn nhau.
"Chợ đêm à?"
"500 năm trước thì đây đúng là chợ đêm mà."
Không ngờ thời gian qua nhanh như vậy, chợ đêm quen thuộc của tôi đã trở thành một nơi hoang tàn.
- -- Tôi đột nhiên cảm thấy hơi hụt hẫng.
"Vậy bây giờ chúng tôi đi đâu?"
Diêm Tống cười nhẹ rồi nắm lấy tay tôi.
"Nếu đã không biết thì đi theo tôi."
Hắn dẫn tôi vào một căn nhà cổ.
Căn nhà này có lẽ mấy trăm năm rồi không có người ở, vừa bước vào thì đã cảm nhận được một trận gió âm u.
Nhưng điều kỳ quái là, mặc dù không có ai nhưng cảnh vật bên trong cũng không hề hoang vu hay đổ nát.
"Chúng tôi định giả quỷ dọa người sao?"
Diêm Tống nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.
- -- Ờ nhỉ!
- -- Cũng đâu cần phải giả vờ!
- -- Tôi và hắn vốn dĩ đã là 2 con quỷ rồi mà.

Hahaha...!
Hắn thở dài "Cô nhìn căn nhà này đi, có giống với nhà của cô không?"
"...!Hở?"
===

Tôi nhẹ nhàng đi một vòng xung quanh căn nhà, khoảng sân rộng rãi với 3 cửa vào và 2 cửa ra, rường cột được chạm khắc tinh xảo.
Mỗi khi tôi bước vào 1 gian phòng, dường như có ký ức nào đó hiện ra trong tâm trí.
"Vậy..."
Tôi ngồi trên xích đu trong hoa viên, có chút sững sờ.
"Thì ra trước đây tôi cũng từng là người giàu."
Tôi nhìn chằm chằm vào Diêm Tống.
"Tôi nhớ có người thường xuyên đẩy xích đu cho tôi."
Hắn không trả lời, chỉ chậm rãi đi ra phía sau.
"Cô nhớ ra rồi?"
"Ừm."
Tôi đung đưa chân mình.
"Tôi còn nhớ người đẩy xích đu là 1 gã sai vặt rất đẹp trai."
Xích đu vẫn bất động.
Diêm Tống từ phía sau đi ra, hắn nhìn tôi một lúc, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.
"Đi thôi."
"Nếu Quỷ môn quan đóng lại, cô sẽ phải ở lại nhân gian, suốt đời làm 1 con ma cô độc."
- -- Chuyện gì xảy ra vậy?
- -- Sao thằng nhóc này đột nhiên lại thay đổi thái độ thế nhỉ?
Tôi nhảy xuống xích đu, lon ton chạy theo sau lưng hắn.
"Nhưng mà Phong Đô đại đế, sao ngài biết nhà của tôi ở đây?"
Hắn bước nhanh hơn, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ.
"Do tôi rảnh quá đấy."
- -- Thật là, sao đang vui vẻ lại giở chứng rồi?
Tôi quay đầu lại nhìn khu nhà cổ, gió thổi mạnh quá.
- -- Không hiểu sao nước mắt tôi cứ chực tuôn rơi...!
[HẾT CHƯƠNG 16].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 17: 17: Cô Chưa Xin Phép Diêm Vương À


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Chúng tôi vội vã quay về âm phủ, vừa mới bước vào thì quỷ môn quan ngay sau lưng đã đóng lại.

Kẻ đứng canh cửa chính là 1 tên quỷ sai.

Thật trùng hợp, hắn cũng là người quen cũ của tôi.

"Chào Phong Đô đại đế, chào chị Mạnh.

"

"Ôi, Tiểu Lâm Tử về rồi à?"
Hắn là Lâm Niên, cũng là tên tiểu quỷ mà lần trước đã nhận ra Phong Đô đại đế.

"Không phải đâu chị Mạnh, em phụng lệnh Diêm vương đứng ở chỗ này để chờ chị đấy.

"
Lâm Niên cười hì hì rồi nói tiếp.

"Chị Mạnh, Diêm vương gia nói chị bỏ bê công việc, bắt chị phải chép lại nội quy đủ 50 lần, trước ngày mai phải nộp cho ngài ấy.

"
Cả người tôi choáng váng.

- -- Sao cậu ta có thể vừa cười vừa nói ra chuyện kinh khủng như vậy!
"Không phải chứ, tại sao lại nói tôi bỏ bê công việc?"
Tôi sốt ruột kéo cánh tay Diêm Tống.

"Ngài không nói với Diêm vương là dẫn tôi ra ngoài sao?"
"À.

"
Diêm Tống lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên đầy giả tạo, sau đó ngây thơ vô số tội hỏi tôi.

"Cô chưa xin phép Diêm vương à?"
Vẻ mặt của hắn bây giờ, giống y như vẻ mặt đáng ghét vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

[HẾT CHƯƠNG 17].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 18: 18: Hắn Cố Ý Hãm Hại Tôi


Edit; Lục Trà Cuồng Ma.

===
"Ngài cố tình?"
"Không, cũng không đúng, ngài căn bản không bị mất trí nhớ.

"
Khuôn mặt ngây thơ của Diêm Tống lộ ra vẻ nghi hoặc.

"Chị Mạnh, cô đang nói cái gì vậy?"
- -- Mẹ kiếp!
Lâm Niên kéo tôi sang một bên.

"Chị Mạnh, chị bình tĩnh lại chút đi, đây là Phong Đô đại đế mà, chị hơi quá phận rồi đấy.

"
"Hắn cố ý hãm hại tôi, tôi! "
"Chị Mạnh!"
Lâm Niên nghiêm khắc dạy dỗ tôi.

"Ngài ấy là Phong Đô đại đế, sao có thể hãm hại chị chứ?"
Tôi sốc đến mức hoang mang.

- -- Cậu có nghe rõ mình đang nói cái gì không vậy?
- -- Chưa gì mà cậu đã bỏ rơi tôi!
- -- Hóa thành con chó săn đi nịnh nọt Đại đế rồi hả?
"Chị Mạnh, chị nghĩ mà xem, nếu như Phong Đô đại đế muốn hãm hại chị, thì sẽ không chỉ bắt chép nội quy thôi đâu.

"

Vẻ mặt Lâm Niên nhìn tôi có chút không hài lòng.

"Chị Mạnh, chị về nhà tự ngẫm nghĩ cho kỹ đi.

"
Sau đó con chó săn quay sang lấy lòng Phong Đô đại đế.

"Tiểu Mạnh nhà tôi tính tình nóng nảy, đã làm phiền đến Phong Đô đại đế rồi.

"
Diêm Tống khoan dung độ lượng nói rằng không sao cả, mọi chuyện cũng chỉ là hiểu lầm.

- -- Nhưng tôi biết hắn không đơn giản như vậy.

Hãy chờ đó mà xem, tên quỷ sai ngu xuẩn này.

Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của Phong Đô đại đế cho cậu sáng mắt ra!!!
[HẾT CHƯƠNG 18].
 
Sau Khi Uống Canh, Hắn Mất Trí Nhớ Rồi
Chương 19: 19: Ngài Giúp Tôi Chép Phạt Đi


Edit: Lục Trà Cuồng Ma.

===
Nhưng trước khi vạch trần hắn thì tôi phải chép nội quy đủ 50 lần.

Canh Mạnh Bà cũng không thể bỏ được, tôi tay trái bưng canh, tay phải chép phạt.

Còn phải hoàn thành danh sách các hồn ma đi qua cầu Nại Hà nữa.

Ngay cả thời gian để thở cũng không có.

"Chị Tiếu Mạnh, vất vả cho cô rồi.

"
Diêm Tống nhàn nhã nằm trên ghế của tôi.

"Tất cả cũng là để xây dựng địa phủ của chúng ta mà thôi, chị Tiếu Mạnh nghiêm túc như thế này, chắc hẳn cũng không thấy vất vả gì đâu.

"
Từ khi con cẩu này từ nhân gian trở về, hắn lúc nào cũng hành động kỳ quái như vậy.

- -- Lại còn muốn chơi đểu tôi?
Tôi đặt bút xuống rồi xoa cổ tay.

"Tiểu Tống.

"
Nói xong còn giả tạo che miệng lại.

"Xin lỗi Phong Đô đại đế, hình như bây giờ tôi không thể gọi ngài là Tiểu Tống được nữa.

"
Trên mặt hắn lộ rõ vẻ chán ghét, nhưng cuối cùng vẫn nói.

"Cứ gọi đi.

"
- -- Tất nhiên rồi.

- -- Phong Đô đại đế khi mất trí nhớ sẽ không từ chối tôi điều gì.

Tôi nở nụ cười ranh mãnh.

- -- Sức lao động miễn phí đây rồi.

"Tiểu Tống, ngài nói không sai, xây dựng địa phủ là công việc quan trọng nhất, tôi phải nhanh lên để còn sắp xếp cho đám quỷ này đầu thai nữa.

Vừa bưng canh vừa chép sách thì chậm quá, ôi chao ôi, đều là lỗi của tôi! "
Diêm Tống đứng lên, có lẽ hắn cũng sợ tôi làm quá nhiều việc sẽ gây ra đại họa mất.

"Cô sẽ không để tất cả bọn chúng đi đầu thai hết đó chứ?"
- -- Ha ha, Tiểu Mạnh tôi sinh ra đã mặt dày không biết xấu hổ rồi.

"Chị Tiếu Mạnh, để tôi giúp cô! "
"Ngài giúp tôi chép phạt đi.

"
Tôi cười cười rồi đưa quyển tập ra.

"Ngài là Phong Đô đại đế thân phận cao quý, sao có thể làm mấy công việc tay chân vất vả này.

"
"! Cũng được.

"
[HẾT CHƯƠNG 19].
 
Back
Top Bottom