[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 140,144
- 0
- 0
Sau Khi Tôi Nhận Lời Làm Nam Bảo Mẫu, Đại Lão Tàn Tật Cong Rồi
Chương 78: Hoàn chính văn
Chương 78: Hoàn chính văn
Đêm ấy, trong căn nhà ở Yển Nguyệt Loan cuối cùng cũng sáng đèn.
Bánh Bao Trứng Sữa trứng ngồi ở cửa, hướng về hai người ba lớn ba nhỏ vừa về muộn mà chào một tiếng.
Thẩm Ý An đỡ Phó Các đang đi hơi lảo đảo.
Cậu không thể cúi xuống chơi với nó, chỉ đành dịu giọng nói:
"Bao Bao chào con, ba trước tiên đưa ba lớn của con đi tắm đã, ngày mai lại chơi với con được không?"
Bánh Bao Trứng Sữa trứng ngoan ngoãn "meo" một tiếng, bước từng bước nhỏ theo sau hộ tống hai người ba vào phòng, sau đó mới quay về nhà mèo của mình.
Tối nay họ đính hôn, Phó Các tâm trạng cực kỳ tốt.
Chỉ cần là người đến chúc phúc cho anh và Thẩm Ý An nâng ly, anh đều không từ chối.
Cứ thế uống suốt cả buổi tối.
Bây giờ tuy chưa đến mức say khướt, nhưng cũng đã hơi ngà ngà say.
Thẩm Ý An không yên tâm để anh tự tắm, nên đi theo vào phòng tắm.
Đây cũng là lần đầu tiên sau khi chân Phó Các khỏi hẳn, Thẩm Ý An giúp anh cởi quần áo.
Tháo dây thắt lưng lễ phục, cởi quần tây màu đen, Thẩm Ý An vừa đứng thẳng người lên thì đã bị người đàn ông chỉ còn mặc mỗi chiếc quần lót ôm chặt vào lòng.
Mùi rượu nhè nhẹ quẩn quanh giữa hai người.
Thẩm Ý An bị ôm, không khỏi trách yêu:
"Không phải đã bảo anh đừng uống nhiều như vậy sao?
Giờ đi đường cũng không vững rồi."
Phó Các hôn lên tai cậu, rồi dọc theo đó hôn đến khóe môi, cười ngốc nghếch:
"Vui mà.
Vợ à, cuối cùng em cũng là của anh rồi.
Hôm nay anh thật sự rất vui."
Thẩm Ý An bị niềm vui của anh lây sang, cũng không nhịn được mà khẽ cười:
"Mau đi tắm đi, em còn có quà muốn tặng anh."
Phó Các cứ hôn cậu mãi:
"Không cần quà đâu, em chính là món quà tốt nhất của anh rồi."
Tháng mười một, thời tiết bắt đầu lạnh dần.
Thẩm Ý An sợ anh không mặc đồ sẽ bị cảm, liền kéo mặt anh ra, dỗ dành:
"Món quà lát nữa đưa cho anh, anh chắc chắn sẽ thích.
Mau đi tắm đi, em cũng phải đi tắm nữa."
Phó Các nhìn cậu một lúc, đột nhiên bắt đầu giở trò làm nũng:
"Cùng tắm với anh đi, anh say rồi, tự tắm không nổi."
"Thôi đi."
Thẩm Ý An không chút do dự cầm bộ lễ phục anh vừa cởi ra đi ra ngoài.
"Em qua phòng tắm bên cạnh, anh đừng để bị lạnh."
"Được rồi."
Phó Các thấy cậu không mắc bẫy, đành lưu luyến nhìn theo Thẩm Ý An rời khỏi phòng tắm:
"Vợ à, anh sẽ nhớ em."
Thẩm Ý An bị anh chọc đến bật cười.
Trước lễ đính hôn cậu còn nghĩ rằng sau khi đính hôn xong, Phó Các chắc sẽ càng dính người hơn.
Xem ra suy đoán này quả thật không sai chút nào.
Nước nóng ào ào đổ xuống từ vòi sen, làm ướt đẫm thân thể đứng dưới làn nước.
Từ lúc bước vào phòng tắm, Thẩm Ý An đã có chút căng thẳng.
Cho đến khi lau khô người và khoác áo choàng tắm, cảm giác căng thẳng ấy càng dâng lên tới đỉnh điểm.
Đi cùng với sự căng thẳng, còn có một loại hưng phấn thầm kín.
Lần này Phó Các tắm khá lâu.
Không biết có phải sợ mùi rượu trên người làm cậu khó chịu hay không, mãi đến mười phút sau khi Thẩm Ý An tắm xong anh mới bước ra.
Đèn phòng tắm tắt đi.
Phó Các trở lại phòng ngủ, vừa nhìn về phía chiếc giường.
Tiếng "vợ ơi" còn chưa kịp thốt ra, cảnh tượng trước mắt đã khiến mắt anh đỏ lên.
Trên chiếc giường lớn màu nhạt, cậu trai khoác áo choàng tắm nghiêng người ngồi ở mép giường.
Có lẽ vì tư thế nên vạt áo bên vai trái hơi trễ xuống, để lộ một mảng da trắng mịn và xương quai xanh thẳng tắp.
Hai chân thon dài cân xứng buông xuống bên giường, trắng đến mức như sắp hòa vào ga trải giường bên dưới.
Nhưng sợi dây bình an màu đỏ buộc nơi cổ chân lại quá mức nổi bật, quấn quanh đôi chân ấy, vô hình trung toát ra một vẻ quyến rũ khó nói thành lời.
Cậu vừa tắm xong, Phó Các còn chưa đến gần đã cảm thấy hương thơm thoang thoảng, cổ họng khô khốc.
Men rượu vừa nãy tưởng như đã lắng xuống dường như lại dâng lên.
Anh hơi choáng váng bước đến bên giường, bất ngờ nắm lấy cổ chân được sợi dây đỏ tôn lên nổi bật kia, rồi bế bổng người lên.
Cậu trai không hề chuẩn bị, khẽ kêu lên một tiếng.
Chưa kịp nói gì đã bị anh như hổ đói vồ mồi đè xuống giường.
Cảm giác mềm mại như kẹo sữa dưới tay khiến Phó Các không nỡ buông.
Ánh mắt anh chứa đựng cảm xúc quá mãnh liệt, tựa như có thể bùng lên thành ngọn lửa lớn.
Thẩm Ý An chống tay lên ngực người đàn ông, giọng run run:
"Anh... anh đừng kích động như vậy..."
Phó Các hít sâu một hơi.
Anh biết hôm nay ở tiệc đính hôn Thẩm Ý An đã rất mệt rồi, không nên để cậu phải gánh thêm điều gì.
Mỗi lần giúp anh xong, hôm sau cậu trai đều mềm chân mềm lưng.
Dù ngày mai không cần đi học, bây giờ cũng nên nghỉ ngơi rồi.
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán người yêu, khàn giọng nói:
"Bé ngoan, em ngủ trước đi.
Anh tự bình tĩnh lại một lúc."
Anh vừa định đứng dậy rời đi, thì ngay giây tiếp theo cổ áo trước ngực bị kéo lại, cả người lại bị cậu thiếu niên trong lòng kéo trở về.
Mặt Thẩm Ý An đã đỏ bừng.
Cậu nâng gương mặt tuấn tú trước mặt lên, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái, nhỏ giọng ám chỉ:
"Anh mở cái hộp màu xanh trong ngăn tủ đầu giường ra xem đi."
Phó Các lập tức sững người.
Một linh cảm mạnh mẽ xông thẳng vào đầu.
Anh giống như chàng trai mới vào đời, loay hoay mở mấy lần mới kéo được ngăn tủ ra, rồi lấy chiếc hộp màu xanh nhạt bên trong.
Dưới ánh mắt khích lệ của Thẩm Ý An, anh mở nắp hộp.
Khi nhìn thấy hai thứ nằm trong hộp, Phó Các chỉ nghe trong đầu mình vang lên một tiếng "ầm".
Cả người anh nóng bừng lên đến khó tin.
Bàn tay anh hơi run.
Anh chậm rãi cúi xuống, giọng khẽ run:
"Bé ngoan...
đây là quà sinh nhật em tặng anh sao?"
Thẩm Ý An có chút ngượng ngùng.
Rõ ràng là chính cậu chuẩn bị món quà này, vậy mà lúc này lại không dám nhìn thẳng.
Cậu chỉ khẽ đưa tay vòng qua cổ người đàn ông, ghé sát bên tai anh, thì thầm:
"Phó tiên sinh... sinh nhật vui vẻ."
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua.
Rồi cậu khẽ nói tiếp, giọng nhỏ đến gần như tan vào hơi thở:
"Đêm nay... em là của anh."
Trong khoảnh khắc ấy, phòng tuyến cuối cùng trong lòng Phó Các hoàn toàn sụp đổ.
Ánh mắt anh đỏ lên.
Anh giữ lấy cằm người yêu, cúi xuống hôn thật mạnh.
Dây thắt lưng khẽ buông lỏng.
Áo choàng tắm trượt xuống giường.
Ngoài cửa sổ, mây đêm dồn dập kéo tới, che khuất ánh trăng.
Đến cả mặt trăng dường như cũng xấu hổ, lặng lẽ ẩn mình sau tầng mây dày.
Tháng mười một ở Kinh thị, nửa đêm đột nhiên mây đen kéo kín bầu trời.
Chẳng bao lâu sau, mưa lớn trút xuống.
Thời tiết vốn còn ấm áp ban đầu bỗng chốc lạnh đi.
Làn không khí ẩm lạnh nhanh chóng lan khắp thành phố.
Trong vườn hoa ở Yển Nguyệt Loan, những đóa hoa vừa nở rực rỡ bị cơn mưa dữ dội làm ướt sũng.
Cánh hoa mềm mại cuộn lại, run rẩy ôm lấy nhụy, như muốn tránh né cơn gió lạnh.
Gió mưa vô tình.
Cánh hoa rơi rải rác khắp mặt đất, hòa cùng những giọt mưa, lặng lẽ chìm vào lớp đất bùn ẩm ướt.
Một đêm mưa gió như vậy...
Thẩm Ý An lại có chút mất nước.
Cậu ra rất nhiều mồ hôi, cả người mềm nhũn, gần như không còn chút sức lực nào.
Cuối cùng, Phó Các bế cậu lên.
Anh ôm người trong lòng đi ra phòng khách, rót nước cho cậu uống.
Con đường bằng phẳng bỗng như trở nên gồ ghề.
Trong những nhịp xóc lên xuống, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu không thể khống chế mà liên tục rơi xuống.
Phó Các thương xót hôn đi giọt lệ sắp rơi khỏi khóe mắt cậu, thấp giọng dỗ dành:
"Đừng khóc nữa, bé ngoan.
Em khóc làm anh cũng đau lòng rồi."
Thẩm Ý An giơ nắm tay lên đấm anh, vừa nấc vừa nói:
"Anh nói dối...
đồ lừa đảo... anh có thương em đâu..."
"Anh không nói dối."
Phó Các nâng gương mặt trắng trẻo của cậu lên.
Nhìn những vệt nước mắt trên má người yêu, anh khẽ cười đầy thích thú:
"Vợ à, đừng lười nữa.
Quà em tặng anh... anh vẫn còn chưa dùng hết đâu."
"Ưm...
đồ biến thái..."
"Em gọi anh là gì?"
"...Chồng...
ưm...
Chồng ơi..."
•
Một trận mưa lớn khiến nhiệt độ của Kinh thị hạ xuống rõ rệt.
Sáng hôm sau, Thẩm Ý An vẫn nằm trên giường.
Trong phòng bật sưởi, cái lạnh bên ngoài hoàn toàn bị ngăn lại.
Khi Phó Các bưng cháo rau xanh bước vào, cậu trai trên giường mới vừa mơ màng mở mắt.
Bóng dáng cao lớn mờ mờ trước mặt khiến cậu lập tức nhớ lại cảnh tối qua.
Theo phản xạ, cậu co người lùi về phía sau.
"Không... không cần nữa..."
Bát cháo rau xanh được đặt lên tủ đầu giường.
Người đàn ông chỉ mặc một chiếc quần.
Phần thân trên để trần đầy những vết cào.
Anh ngồi xuống mép giường với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, rồi kéo chú thỏ nhỏ đang định trốn chạy trở lại, quấn luôn cả chăn ôm vào lòng.
"Vợ à, dậy ăn chút đi.
Không ăn lát nữa lại đau dạ dày."
Thẩm Ý An liếc nhìn bát cháo rau xanh tỏa hương thơm trên tủ đầu giường, ủy khuất khẽ nức nở một tiếng:
"Không còn sức... không muốn động..."
Nói xong, đôi mắt long lanh của cậu hung hăng trừng người đàn ông một cái.
Ánh nhìn ấy lại khiến Phó Các càng thêm thích thú.
Anh bóp nhẹ má cậu, cúi xuống hôn thật mạnh một cái.
"Để chồng đút cho em ăn.
Ăn xong ngủ tiếp nhé, được không?"
Thẩm Ý An mệt mỏi nằm trong lòng anh.
Người đàn ông đút một muỗng, cậu liền ăn một muỗng.
Hơi ấm từ dạ dày dần lan ra khắp cơ thể, khiến cơn buồn ngủ càng lúc càng nặng.
Ăn chưa tới nửa bát, cậu đã lắc đầu không muốn ăn thêm nữa.
Phó Các lại nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường, đưa tay xoa xoa gò má trắng mịn.
Ánh mắt anh dịu dàng đến mức như có thể dìm người ta trong đó.
Giấc ngủ này của Thẩm Ý An kéo dài mãi đến tận chiều tối, khi tỉnh lại mới cảm thấy cơ thể khôi phục được đôi chút sức lực.
Cậu chống tay ngồi dậy khỏi giường, nhưng vừa động đậy thì phần eo lập tức tê dại, suýt nữa khiến cậu lại ngã ngồi xuống.
Tối qua Phó Các đã giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ, cơ thể tuy khô ráo nhưng cảm giác ê ẩm vẫn rõ ràng chiếm trọn mọi giác quan.
Thẩm Ý An khẽ hít vào một tiếng, vừa xoa eo vừa chậm rãi nhích người ra sau, cuối cùng tựa nhẹ vào đầu giường.
Cầm điện thoại lên xem, đã sáu giờ rưỡi tối.
Đêm qua cậu cố gắng chịu đựng đến tận ba giờ sáng thì hoàn toàn kiệt sức mà ngất đi.
Thế mà Phó Các lại giống như gắn động cơ vậy, dường như chẳng biết mệt là gì, còn sung sức hơn cả... người bình thường.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ý An biết cơ thể mình hóa ra dẻo dai đến thế — có thể bị bày đủ loại tư thế trước nay chưa từng thử mà vẫn làm được.
Nghĩ lại, nếu không đi học nhảy thì quả thật hơi phí.
Trong lúc cậu đổi tư thế nằm tiếp để "giả chết", một mùi thơm của thức ăn chợt theo khe cửa bay vào.
Ngay lúc đó bụng cậu cũng "ọtt" một tiếng.
Cơ thể mệt mỏi cộng với cơn đói ập đến khiến Thẩm Ý An không khỏi bĩu môi.
Buổi trưa cậu chỉ ăn nửa bát cháo rau, qua cả buổi chiều đã tiêu hóa sạch.
Bây giờ bụng đói đến mức dính vào lưng, nhưng lại chẳng còn chút sức nào gọi Phó Các.
Hơn nữa... cổ họng cậu cũng đã khàn rồi.
Đói quá... cũng khát nước nữa...
Thẩm Ý An ấm ức nghĩ.
Bây giờ cậu đi cũng không đi nổi, nói cũng không nói ra tiếng — đúng là người đáng thương nhất thế giới.
Nhìn lên trần nhà, cậu nghĩ vu vơ:
Nếu mình đếm đến mười mà Phó Các vẫn chưa đến tìm mình... thì mình sẽ không thèm để ý đến anh ấy nữa.
Cậu khẽ nhắm mắt lại.
Nhưng còn chưa kịp bắt đầu đếm, cửa phòng đã bị mở ra.
Phó Các bưng một khay thức ăn bước vào.
Hương thơm của món ăn lập tức tràn ngập cả căn phòng.
Thấy cậu đã ngồi dậy, mắt người đàn ông sáng lên.
Anh bước nhanh tới bên giường, cầm cốc nước trên khay đưa tới môi Thẩm Ý An, từng chút từng chút đút cho cậu uống.
Trong lúc cậu uống nước, Phó Các phát hiện người yêu nhỏ của mình vẫn luôn dùng đôi mắt to tròn nhìn anh đầy u oán.
Dáng vẻ ấy đáng yêu đến mức anh suýt nữa không nhịn được mà hôn một cái.
Nhưng nhìn đôi môi sưng đỏ của cậu, cuối cùng anh vẫn bỏ ý định đó.
Nếu hôn thêm, Thẩm Ý An chắc sẽ nhảy dựng lên đánh anh mất.
Một cốc nước nhanh chóng cạn sạch.
Phó Các ân cần hỏi:
"Vợ à, còn muốn uống nữa không?"
Thẩm Ý An gật đầu, đồng thời xoa xoa cái bụng lép kẹp của mình:
"Đói rồi."
"Có ngay!"
Phó Các lập tức bước nhanh ra ngoài rót thêm nước:
"Rót nước xong anh quay lại đút em ăn."
Bây giờ Thẩm Ý An vẫn chưa thể ăn đồ quá dầu mỡ.
Buổi tối Phó Các nấu vài món thanh đạm, ăn cùng cơm trắng nấu mềm dẻo.
Thẩm Ý An ăn được hơn nửa bát thì mới ợ một cái nho nhỏ, không ăn thêm nữa.
Phó Các bưng bát đi rửa với vẻ mặt vui vẻ.
Thẩm Ý An liếc nhìn về phía phòng tắm, quyết định tự mình xuống giường đi vệ sinh một chuyến.
Dù rất mệt, nhưng cậu đã ngủ suốt cả ngày rồi.
Chắc cũng không đến mức như trong tiểu thuyết viết — đến đi đường cũng không nổi chứ?
Nghĩ vậy, cậu tự tin vén chăn lên.
Sau đó...
"Bịch" một tiếng, cậu quỳ thẳng xuống sàn.
Giường cũng không cao lắm nên cú ngã này không làm cậu đau, nhưng lại khiến cậu hoàn toàn ngơ ra.
Cậu ngồi đờ trên sàn, ngẩn ngơ nhìn mặt đất, không biết phải làm sao.
Lúc này rời khỏi chăn rồi, cậu mới phát hiện trên chân và tay mình toàn là những vết bầm xanh tím — tất cả đều là "tác phẩm" của một người nào đó.
Da cậu vốn trắng và mềm.
Tối qua vẫn chỉ đỏ đỏ, nhưng đến hôm nay đã đổi sang màu khác rồi.
Có thể tưởng tượng được tối qua "con chó lớn" kia đã hưng phấn đến mức nào.
Khi Phó Các quay lại, thứ anh nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.
Cậu trai xinh đẹp gần như không còn chỗ da nào lành lặn đang ngồi bệt trên sàn.
Khuôn mặt nhỏ ngơ ngác, thỉnh thoảng chớp chớp mắt, trông vừa đáng thương vừa đáng yêu.
Phó Các lập tức chạy tới trước mặt cậu.
Trái tim mềm nhũn như nước.
Anh bế ngang người cậu lên, lo lắng hỏi:
"Làm sao vậy bé ngoan?
Sao lại ngã thế?"
Thẩm Ý An yếu ớt nói:
"Em muốn đi vệ sinh... nhưng bây giờ em không đi nổi nữa... nên bị ngã."
Nói đến đây cậu lại hơi bực, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Đều tại anh... không biết tiết chế... em đã ngất rồi mà anh còn... còn..."
Phó Các bế cậu đi về phía phòng tắm, vừa đi vừa xin lỗi:
"Xin lỗi vợ... nhưng tối qua em quyến rũ anh như vậy, anh không chịu nổi."
Thẩm Ý An bĩu môi:
"Rõ ràng là do anh tự chủ quá kém."
"Là lỗi của anh.
Đừng giận nữa."
Anh đặt cậu xuống trong phòng tắm, nhìn đôi chân vẫn còn hơi run của cậu, nhiệt tình đề nghị:
"Hay để anh giúp em nhé?"
Thẩm Ý An đỏ mặt từ chối:
"Chỉ cần không đi lại thì em sẽ không ngã.
Không cần anh."
Phó Các chỉ đành tiếc nuối bước ra ngoài.
Sau khi giải quyết xong nhu cầu sinh lý, Phó Các lại bế Thẩm Ý An trở về phòng.
Cậu ngủ cả ngày nên dù cơ thể vẫn mệt, tinh thần lại khá tỉnh táo.
Cậu ôm điện thoại, bắt đầu trả lời đống tin nhắn tích tụ suốt một ngày.
Sau khi cậu và Phó Các đính hôn, gần như tất cả những người ở Đại học Kinh quen biết cậu đều gửi tin nhắn chúc mừng.
Bài đăng khoảnh khắc cậu đăng về lễ đính hôn cũng đã nhận vô số lượt thích.
Không cần mở diễn đàn cũng biết trang chủ lúc này chắc toàn là bài viết liên quan đến chuyện cậu đính hôn.
Làm như cậu trở thành người nổi tiếng vậy.
Trả lời xong tin nhắn của các bạn học bình thường, cuối cùng Thẩm Ý An mới mở nhóm nhỏ do mấy người tham dự lễ đính hôn lập ra.
【Thẩm Ý An: Mọi người nói chuyện nhiều quá vậy.】
Chưa đến hai giây, mọi người trong nhóm đều lần lượt xuất hiện.
【Ôn Hoài: Sao giờ cậu mới trả lời?
Vừa mới ngủ dậy à?】
【Từ Kỳ Nam: Tiểu Ý, tối qua thức trắng hả?】
【Vu Minh: Đỉnh thật đấy, Phó tổng mạnh dữ vậy sao?】
【Hàn Viên: Tiểu Ý cậu không sao chứ?
Nhìn Phó tổng có vẻ... rất kinh người đó】
【Hứa Hòa Gia: !!!!!!!!
Chẳng lẽ hai người thật sự...!!!!
Chuyện này tụi tôi nghe được sao!!!】
Mặt Thẩm Ý An lập tức đỏ bừng.
【Thẩm Ý An: ...Sao mọi người tự nhiên biến thái vậy?】
【Ôn Hoài: Ồ ồ ồ, không phủ nhận luôn kìa.
Xem ra thật sự do rồi.
Thế nào, cơ bắp cuồn cuộn của Phó Các chắc thể lực phải đỉnh lắm nhỉ?】
【Hứa Hòa Gia: [mặt nhỏ vàng khè.jpg]】
【Vu Minh: Với cái thân hình nhỏ bé của Tiểu Ý nhà mình, chắc bị Phó tổng làm cho ngất luôn quá】
【Thẩm Ý An: .........】
【Từ Kỳ Nam: Xem ra...】
【Hàn Viên: Là thật sự ngất luôn rồi nhỉ (ngửa mặt nhìn trời)】
Thẩm Ý An: Không nói chuyện nổi nữa rồi!
Sau khi tiếp tục tán gẫu chọc ghẹo trong nhóm một lúc, Phó Các tắm xong, cả người còn mang theo hơi nước, liền tiến lại gần.
Cơ thể vừa bị "hành hạ" xong của Thẩm Ý An vẫn còn hơi sợ anh.
Vừa cảm nhận được anh tới gần, cậu lập tức theo phản xạ rụt người lại phía sau.
Phó Các không nhịn được khẽ bật cười:
"Bé ngoan, anh đâu có cầm thú vậy.
Tối nay anh sẽ không làm gì em nữa đâu."
Thẩm Ý An "hừ" một tiếng:
"Dù anh có muốn làm gì... em cũng không cho đâu.
Cậu vẫn còn khó chịu đây này.
Nếu lại thêm lần nữa thì dễ xảy ra chuyện lớn mất.
"Vốn liếng" của Phó Các quá hùng hậu, thể lực lại giống như gắn dấu ∞ vậy, dường như không có giới hạn.
Tuy rằng... cậu cũng không phải hoàn toàn không thoải mái...
Kéo cậu trai vào lòng, Phó Các hôn nhẹ lên trán cậu.
Giọng anh vừa vui sướng vừa cảm động:
"Bé ngoan, cảm ơn em.
Đây là món quà sinh nhật anh thích nhất từ trước đến nay."
Thẩm Ý An nhìn biểu cảm của anh, bật cười, đưa tay xoa đầu anh như xoa đầu chó lớn:
"Thật ra là Tiểu Hoài nghĩ ra đó.
Em đã biết anh biến thái như vậy... chắc chắn sẽ thích mà."
"Ôn Hoài nghĩ ra?"
Phó Các ngẩn người.
Anh thật sự không ngờ cái người suốt ngày mở miệng là "đồ đàn ông thối", ngậm miệng là "tên chó Phó Các" như Ôn Hoài, vậy mà lại giúp anh giành được phúc lợi thế này.
Thẩm Ý An khẽ "ừm" một tiếng, giọng mềm mềm.
"Vì cậu ấy nói... anh thích em nhất."
Nghe vậy, Phó Các khẽ bật cười:
"Mặc dù cậu ta lúc nào cũng lén mắng anh, nhưng câu này thì đúng thật."
"Anh yêu em nhất.
Yêu em nhất trên đời."
"Nghe sến quá..."
Thẩm Ý An vùi mặt vào lòng anh.
Nhưng Phó Các vẫn không chịu tha.
Anh ghé sát vào tai cậu, lải nhải không ngừng:
"Bé ngoan, vợ à, cục cưng, anh yêu em lắm.
Em có yêu anh không?"
Thẩm Ý An chịu không nổi, đỏ cả tai, chỉ biết gật đầu trong lòng anh.
Nhưng Phó Các vẫn chưa vừa ý.
Anh ôm cậu lắc lắc, kéo dài giọng:
"Đừng gật đầu, anh muốn nghe em nói.
Em không nói thì tối nay anh không ngủ được đâu, vợ ơi——"
"Vợ ơi, vợ ơi vợ ơi vợ ơi vợ ơi!"
"Em có yêu anh không?
Có yêu anh không?
Có yêu anh không?"
"Vợ ơi nói gì đi vợ ơi——!"
"Trời ơi."
Thẩm Ý An đưa tay lên bịt miệng anh lại:
"Đừng nói nữa!"
Phó Các ấm ức:
"Nhưng em vẫn chưa nói là em có yêu anh không."
Thẩm Ý An thở dài một hơi, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói:
"Em yêu anh.
Chỉ yêu mình anh thôi.
Được chưa?"
Phó Các lập tức vui như nở hoa, dụi đầu vào người cậu:
"Thích anh nhất đúng không?"
"Thích anh nhất."
"Cả đời đều thích anh sao?"
"Cả đời đều thích anh."
"Anh thích em nhất, vợ à."
"...."
"Vợ ơi?"
"...Em cũng thích anh nhất... chồng à..."
"Ưm...???
Phó Các!!!!
Đừng cắn nữa... anh là chó à!!"
Trong căn nhà ở Yển Nguyệt Loan, tiếng đùa giỡn tràn đầy sức sống lại vang lên.
—— Đây là một đêm thuộc về hai kẻ ngốc yêu nhau nhất trên đời.
— Hết chính văn — ✨
——————————
Halo cả nhà iu, tui xin update mụt xíu, ngoài chính truyện ra thì chúng mình sẽ có thêm vài chương ngoại truyện nữa nha :3