Đam Mỹ Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 20: Chương 20


Tới buổi chiều, bên câu lạc bộ lại có việc, Y Thương và Lâm Hạ cùng đến đó chung với nhau, đàn chị thấy vậy liền trêu: “Ái chà chà, bắt đầu ra vào có đôi rồi sao?”
“Đúng rồi đấy, ghen tị đỏ mắt chị chưa?” Y Thương đưa tay quàng vai Lâm Hạ, trông hai người cứ như thể anh em chí cốt của nhau.

Độ ấm cơ thể Y Thương truyền qua da thịt cách lớp quần áo, tim Lâm Hạ bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng cậu vẫn chưa quên cái lần chụp ảnh khi ấy, chính miệng Y Thương đã nói anh không thích người khác đứng quá gần mình, chẳng những vậy sáng hôm nay Y Thương còn gạt tay Tiểu Trương ra nữa kia mà.

“Ừ, ghen tị sắp chết ngắc rồi, ngưỡng mộ cưng ôm được Lâm Hạ đấy, chị cũng muốn ôm quá nè.

” Đàn chị nói thế chưa hết, còn chọc Y Thương thêm, “Lần trước ai bảo không thích đứng gần người khác vậy nhỉ?”
“Rồi cũng phải sửa thói thôi, để Lâm Hạ ôm em thêm mấy lần nữa thì hết ngay ấy mà.

” Y Thương nhướng mày, vẻ mặt lúc này trông vô cùng gợi đòn.

“Nói chuyện bẩn thỉu là nhanh lắm.

” Đàn chị cười đùa, “Giờ chị mày đang ưng Lâm Hạ đấy, cưng đừng có làm hư ẻm à nha.


Mặt Y Thương đượm chút nét cười, đáp lại một câu nhẹ tựa lông hồng: “Vậy thì chị không có cơ hội đâu.


“Thôi thôi, không nói nhảm với cưng nữa.

” Bởi vì ảnh chụp lần trước đã được ra lò, cô nàng bèn đưa thành quả cho hai người xem, “Thành phẩm đây, hai đứa lại xem đi.


“À phải rồi, mấy tấm sau sẽ đăng lên Weibo và các nền tảng khác đấy, biết đâu chừng hai đứa lại nổi trong trường tiếp nữa thì sao.


“Khiêm tốn, khiêm tốn thôi, tụi em đã đủ nổi rồi.

” Y Thương cười đùa cợt, còn xua tay tỏ vẻ khiêm tốn.

Đàn chị nghĩ thầm, được lắm, lại vênh cái mặt lên trời, đáng ra mình không nên nói thêm câu đó mới phải.

Ba người họ tìm một bàn để ngồi chụm lại, ngoại hình Y Thương và Lâm Hạ vốn đã vượt trội, cộng thêm yếu tố bầu không khí và tay nghề chỉnh sửa điêu luyện của người chỉnh ảnh, nhìn tổng thể thì đích xác rất hút mắt người xem.

Lâm Hạ trong ảnh khoác lên mình bộ đồng phục học sinh, đôi mắt ngây thơ mơ màng nhìn vào camera được nhiếp ảnh gia khéo léo bắt trọn khoảnh khắc, Y Thương càng nhìn càng ưng, anh nghĩ: Thì ra dáng vẻ Lâm Hạ khi học cấp Ba là như thế này, muốn được tận mắt nhìn thấy quá.

Anh huých cánh tay vào người cậu, sau đó chỉ vào bản thân trong ảnh và hỏi, “Cậu thấy tấm này thế nào?”
“Đẹp lắm.

” Giống y đúc như trong ký ức của mình, tựa như Y Thương chưa từng đổi thay.

“Thợ chụp đẹp hay là mình đẹp?”
“Cả, cả hai.

” Lâm Hạ cũng không biết có phải Y Thương cố ý hỏi vậy hay không, vấn đề này khiến cậu không khỏi ngượng đỏ cả tai.

Y Thương “chậc” một tiếng, cũng tại câu đó mà bất mãn không thôi, Lâm Hạ theo đuổi người ta mà chẳng biết nói chuyện gì sất, “Mình cho cậu cơ hội nói lại một lần nữa đấy.


“Cậu đẹp.

” Lâm Hạ cố nén ngại ngùng, nhìn thẳng Y Thương rồi đáp.

“Ờ, vậy còn được.

” Y Thương khoái trá lắm, cũng không tiếc rẻ câu khen của bản thân, “Cậu cũng đẹp trai lắm đó.


“Há há há há há há…” Đàn chị ngồi bên cạnh thấy vậy cười đau cả bụng, “Y Thương à, từ khi nào mà cưng bắt đầu tự tin quá mức và trẻ trâu như thế hả?”
Nghe cô nói vậy, Y Thương mới chợt nhận ra có vẻ dạo gần đây mình thay đổi nhiều thật, sáng nay anh còn vòi Lâm Hạ chừng nào chạy bộ thì sẵn tiện mua bữa sáng ở nhà ăn số 4 cho mình nữa kia mà.

Trước kia cậu không hiểu rõ con người mình, những gì cậu thích chắc chắn chỉ là bề ngoài của anh mà thôi, bây giờ Y Thương càng lòi ra nhiều “khuyết điểm” hơn, lỡ Lâm Hạ vỡ mộng thì biết phải làm sao đây?
Y Thương chợt nghĩ tới câu “được chiều sinh hư”, đáng ra anh không nên được chiều sinh hư mới phải, lần này thất sách thật rồi.

“Có phải mình ảo tưởng sức mạnh với trẻ trâu lắm không?” Y Thương khẽ cụp mí mắt xuống hỏi cậu.

“Đâu có.

” Lâm Hạ lại thấy Y Thương như vậy rất sống động và sáng bừng tuổi trẻ, càng nao lòng hơn so với bức ảnh mà cậu từng lén lút giữ lại.

Lâm Hạ chỉ có duy nhất một tấm hình của Y Thương, đó là ảnh chụp kỉ yếu mà cậu đã nhờ vả bạn học cũ bên trường số 1 để lấy được sau khi kết thúc năm lớp 12.

Dù gì cũng từng là bạn học, mà bản thân cậu cũng có ý đồ riêng, đó là muốn giữ lại ảnh chụp của anh.

Trang web chính thức của trường số 1 có một album ảnh tốt nghiệp, muốn đăng nhập vào đó thì phải dùng ID cá nhân, trên trang web đó có rất nhiều ảnh tập thể của từng lớp, Lâm Hạ không có tài khoản nên phải đi mượn của bạn mình, sau khi đăng nhập thành công, cậu chọn tải xuống ảnh kỉ yếu của lớp cũ và của lớp Y Thương, bước cuối cùng là cắt ghép và đi in ra toàn bộ.

File ảnh đó đến tận giờ vẫn còn nằm trong điện thoại của cậu, thỉnh thoảng Lâm Hạ lại mở nó ra xem chẳng khác với b**n th** là bao.

“Thật không đó?” Y Thương cố hỏi lại lần nữa.

“Ừm, thật mà.

” Ánh mắt Lâm Hạ cực kì kiên định, cậu gật đầu, thầm bổ sung thêm một câu “Mình thích lắm”.

Đàn chị nhìn hai người đang ngồi trước mặt mà cũng không biết phải nói gì hơn, trong bụng thì thầm nhủ, hình như đùa kiểu này hơi quá trớn rồi thì phải? Hay là do mình không hiểu mấy trò của đám trai thẳng?
Cô nàng hồi tưởng lại cảnh tượng mình từng nhìn thấy đám con trai đùa cợt trong lớp, miệng mồm phun ra đủ loại câu từ tục tĩu, những hình ảnh cực kì đau mắt người xem chợt nảy ra trong đầu, quả nhiên trai thẳng đứa nào cũng đen tối và bạo lực như nhau, hai người trước mặt mình chỉ mới tới hạng Đồng thôi, tại cô thiển cận quá rồi.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 21: Chương 21


Ngắm nghía ảnh chán chê, ba người mới rủ nhau đi ăn tối, trong khoảng thời gian đó, đàn chị như thể đang ngồi trên chông, cho rằng “đáng ra mình không nên ngồi trong xe, mà nên ở gầm xe mới phải” (*), sau khi tách khỏi hai người kia, cô nàng mới thấy đầu óc thư thái đi ít nhiều.

(*) Lời bài hát《他一定很爱你》- Chắc hẳn anh ta rất yêu em.

Đại ý của câu này có nghĩa: ngồi trong xe nhìn qua cửa sổ thì sẽ thấy cô gái mình thương ở bên chàng trai khác, tâm trạng theo đó rất buồn bã, thà thôi cứ ở gầm xe, không nhìn thấy thì sẽ không còn đau lòng, thương tâm nữa.

Y Thương vừa về phòng ký túc xá là lập tức gửi tin nhắn nhắc người nào đó ngay: Đừng quên bữa sáng của mình đấy.

Lâm Hạ nhận được tin nhắn thì âm thầm đánh giá, Y Thương mới ăn tối tức thì mà giờ đã vội lo tới bữa sáng rồi, nghĩ thì nghĩ thế, nhưng cậu vẫn trả lời: Ừm, mình biết rồi.

Y Thương được đằng chân lân lên đằng đầu: Sáng mai cậu đưa thẳng tới phòng ký túc của mình luôn được không?
Chẳng chờ cho đối phương nhắn lại, anh lập tức gửi thẳng số phòng sang: Toà C, phòng 404.

Lâm Hạ đọc tin nhắn xong, bỗng chốc thấy buồn cười, Y Thương vừa hỏi câu trước, câu sau đã gửi thẳng địa chỉ tới cho mình rồi, cậu vui vẻ nhắn lại: Được.

Lâm Hạ nghệt mặt nhìn điện thoại, tự hỏi rằng bây giờ cả hai đã là bạn rồi đúng không? Thật thế chăng? Nghĩ đến đó, Lâm Hạ không nén được phì cười thành tiếng.

Lâm Hạ không khao khát gì được ở bên anh, chỉ mong rằng cả hai có thể là bạn, chỉ nhiêu đó thôi cậu đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Dù sao từ trước tới giờ Y Thương đối xử với bạn bè rất tốt, dù cho có là người đồng tính luyến ái đi chăng nữa, anh cũng không bao giờ tỏ thái độ phân biệt đối xử.

Lúc ấy là độ sắp vào kì nghỉ hè năm lớp 11, trong giờ học thể dục dưới sân, Lâm Hạ đột nhiên bị đau bụng nên phải vào nhà vệ sinh, lúc sắp ra ngoài thì chợt nghe thấy giọng của Y Thương, cậu vốn định thẳng tay đẩy cửa ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không có đủ dũng khí để đối mặt với anh, dù rằng khi đó Y Thương chẳng hề quen biết cậu.

Y Thương và Tiêu Lăng cùng đi vệ sinh, Tiêu Lăng vừa bước vào liền nói: “Cuối cùng cũng sắp được nghỉ hè rồi, sướng quá!”
“Ừ, cuối cùng cũng được nghỉ xả hơi, tao đang bị thiếu ngủ trầm trọng đây này.

” Chất giọng Y Thương xen lẫn vẻ lười nhác mệt mỏi.

“Mày nghe mấy người kia đồn gì chưa? Nghe đâu sang năm cậu học sinh giỏi bên lớp A6 sẽ thôi học đó.

” Tiêu Lăng thở dài.

“Nghe rồi, chuyện này gây ảnh hưởng lớn cho cậu ấy quá, tiếc thật.

” Vào thời khắc quan trọng như lớp 12 mà lại xảy ra chuyện, phàm là người không có lòng kiên định thì xem như xong đời.

“Bạn cậu ấy cũng đâu phải dạng vừa.

” Tiêu Lăng cũng là một nhóc gay, thế là cậu ta “quy” cậu học trò giỏi giang của lớp A6 này thành người của mình, lại thêm trong lòng cũng có chút thiện cảm đối với người ta, bây giờ đang tức anh ách mà không có chỗ nào xả, “Con nhà người ta tốt vậy cũng không được, ảo tưởng sức mạnh dữ vậy trời, học sinh giỏi có điên mới thích tên đó.


“Đúng.

” Y Thương vô cùng tán đồng.

“Mình nói đúng không, gay cũng có gu của gay chớ, có gì khác so với trai thẳng, gái thẳng đâu, nếu thấy trai là thích thì khác gì con thú hả trời.

” Tiêu Lăng ước gì mình có thể tẩn cho tên kia một trận ra trò.

“Nhìn mày… giống như đồng tình lắm.

” Y Thương ngập ngừng.

Tiêu Lăng nghe vậy thì ngây ra, sau đó quyết định nương vỏ bọc đùa cợt để come out xu hướng tính dục: “Nếu tao là “ấy ấy” thật thì sao?”
“Mày mà là gay ấy hả, chả có ảnh hưởng gì tới tình bạn chúng mình đâu.

” Y Thương đáp ngay mà không hề tỏ ra đắn đo, đoạn bổ sung thêm: “Nhưng nếu mày thích tao thì tao sẽ thẳng thừng từ chối mày ngay đấy.


“Chim cút đi, tao đâu nghĩ quẩn tới độ đâm đầu đi thích mày.

” Giọng Tiêu Lăng pha lẫn ý cười rõ rệt, trong lòng như thể buông được nỗi lo lắng âm ỉ bấy lâu.

“Cơ mà tại sao bạn kia phải thôi học, mà không phải là tên khốn kia thôi học?” Y Thương vẫn có phần lo cho tương lai của cậu học trò xuất sắc này, còn về chuyện tình cảm gì đó, anh không muốn quan tâm, thứ Y Thương để mắt tới chỉ có mỗi hiện thực.

“Đúng luôn! Cái trường rách này từ khi nào mà làm ăn cẩu thả thế không biết.

” Tiêu Lăng nghe xong lại bốc hoả, “Coi chừng sổng mất một Thủ khoa toàn tỉnh đó trời.


Đến khi hai người rửa tay xong, âm thanh nói cười và tiếng bước chân dần dần vang xa, Lâm Hạ mới lấp ló đi ra khỏi buồng vệ sinh.

Tình cờ nghe lén được chuyện của người khác, Lâm Hạ liền có được hai kết luận: Một là, Y Thương luôn đối xử với bạn bè rất tốt; Hai là, anh không thích con trai.

Thật ra cậu đã phải cân nhắc đủ đường để đưa ra được quyết định chuyển trường, chứ chẳng phải nhà trường muốn đuổi học cậu vì những đặt điều từ dư luận.

Khi sự tình ầm ĩ cả lên, nhà trường từng cử giáo viên đi xem xét, Lâm Hạ còn nhớ rõ cô Hách chủ nhiệm đã từng nói với cậu rằng: “Về cơ bản xu hướng tính dục chẳng phải là trọng tâm câu chuyện, thực tế thì tin đồn đã loan đi tứ phương rồi, cô biết em luôn cố gắng giữ vững lập trường của bản thân, nhưng sao lại không có ảnh hưởng tâm lý được cơ chứ, em cũng đâu phải làm bằng sắt đâu.


Khi đối mặt với những lời đồn bịa đặt, mỉa mai và hành động bắt nạt vô căn cứ, quả thật vẫn sẽ gây ra ảnh hưởng đến cho nạn nhân, nếu đổi thành người khác thì có khi đã suy sụp từ lâu.

“Nhà trường có ý muốn giữ em ở lại, lý do vì sao chắc em cũng tự đoán được rồi đúng không?”
“Vâng, em biết điều đó.

” Lâm Hạ gật đầu, trong lòng chỉ thấy nực cười, đây là đãi ngộ đặc biệt dành cho học sinh ưu tú đấy sao?
“Vậy em có muốn nghe ý kiến của cô không?” Cô Hách đã từng dạy qua biết bao nhiêu lứa học sinh, dạng học sinh ưu tú nào cô cũng đều gặp, cũng có một vài trường hợp các em học tới lớp 12 nhưng tâm lý không chịu nổi nên dẫn tới trầm cảm, tóm lại những vấn đề về mặt tâm lý thì không thể xem nhẹ, bỏ qua được.

“Vâng, cô cứ nói đi ạ.

” Lâm Hạ nhất mực tôn trọng cô, đương nhiên sẽ nghe thử ý kiến của cô Hách.

“Ý của cô thì, cô muốn em chuyển trường, cô có thể giúp em liên hệ với trường số 2, tuy trường này thua kém trường ta một chút, nhưng vẫn là một lựa chọn không tồi, chất lượng giảng dạy hay ngân hàng đề thi không thua gì trường ta, chẳng qua hạt giống tốt mấy năm nay đều bị trường số 1 cuỗm hết rồi.


“Nếu em tiếp tục ở lại trường thì sẽ phải đối mặt với một năm học toàn những tin đồn và bịa đặt, dù nhà trường có đứng ra ngăn cản, ngoài mặt thì họ không bàn nữa đó, nhưng sau lưng thì sao? Giờ trong lớp ta chắc cũng có rất nhiều học sinh nam không muốn tiếp xúc với em rồi phải không? Mặc dù các bạn ấy không dùng lời lẽ tổn thương em, nhưng cách hành xử như thế cũng gây ra tính công kích không hề nhỏ.


“Nhưng em cũng đừng trách các bạn, các em ấy bây giờ chỉ đang sợ hãi ánh nhìn của người khác, sợ rằng khi tiếp xúc gần với em, chính bản thân họ sẽ là người bị cô lập, vài người trong số họ một khi đã trưởng thành, chín chắn hơn, tất sẽ cảm thấy hối hận vì những gì họ đã làm với em thôi.


“Nhưng mà sự cũng đã rồi, không cần biết em có bận lòng hay không, tổn thương vẫn còn ở đó, cô không muốn em vượt qua giai đoạn vừa quan trọng vừa khó khăn như năm 12 trong một hoàn cảnh như thế, cô muốn em đổi sang môi trường mới, không phải bận tâm chuyện khác, chuyên tâm mà học tập.


“Ở trường số 2 có bạn cũ của cô, nếu em thật sự quyết định chuyển sang bên đó, nếu cần giúp đỡ thì hãy đến tìm cô, đương nhiên, với thành tích của em, các trường sẽ thi nhau tranh giành đấy.

” Câu nói cuối cùng của cô Hách là giọng điệu mang đôi phần tinh nghịch.

“Vâng, em biết rồi ạ, em sẽ suy nghĩ thật kỹ.


Lâm Hạ cũng từng muốn chuyển trường để tránh xa chốn bàn tán thị phi, nhưng nếu làm như thế thì cứ như thể người sai là cậu vậy, bây giờ nghe cô Hách tỏ ý kiến xong, tựa như việc chuyển trường không phải là trốn tránh, mà là bước đến một khởi đầu mới càng tốt đẹp hơn.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 22: Chương 22


“Mặt trời mọc ở đằng Tây đấy ư?” Tiểu Bàng tựa lưng vào bàn Tiểu Triệu, “Sao hôm nay trông Lâm Hạ vui dữ vậy?”
Tiểu Tiền đứng ngay đó thấy cậu nhìn di động cười ngu ngu, cũng gật đầu tán đồng, “Đúng thật là kì lạ.”
“Không biết cậu ấy đang cười chuyện gì nữa, muốn lại đó hỏi quá!!!” Tiểu Bàng ngứa ngáy chịu gì được, cậu ta đưa hai tay ôm đầu, trong lòng gào thét như điên.
“Mày đi đi kìa.” Tiểu Triệu xúi bạn mình đi, lần đầu tiên cậu ta bắt gặp Lâm Hạ trong tình trạng như thế này, chắc chắn là có liên quan đến chuyện tình cảm, máu nhiều chuyện sục sôi mãnh liệt chưa từng có.
“Tao đi đấy nhá.” Tiểu Bàng bị đụng là đi, cậu ta sải bước đến chỗ Lâm Hạ, khom lưng, cúi đầu, gọi, “Lâm Hạ ơi!”
Gương mặt Tiểu Bàng đột ngột xuất hiện trước mắt khiến Lâm Hạ giật nảy, cậu vội kéo giãn khoảng cách với đối phương, “Sao thế?”
“Hôm nay cậu vui lắm à?” Tiểu Bàng híp hai mắt lại thành đường chỉ.
“Rõ ràng như thế sao?” Lâm Hạ lập tức ngưng cười, nhưng khóe môi vẫn còn cong cong đã bán đứng câu nói của cậu.
“Đâu có rõ đâu, mà phải là rõ ràng siêu cấp vô địch luôn ấy chứ!!!” Tiểu Bàng thậm chí còn quơ tay thành một vòng tròn để phóng đại, “Rốt cuộc là tại sao thế?”
Lâm Hạ chần chừ một giây, cuối cùng vẫn quyết định nói ra: “Mình làm bạn với người mình thích rồi.”

“Vãi đạn!!!” Tiểu Tiền sốc toàn tập, cậu ta chỉ hai ngón tay cái vào người mình, tâm trạng kích động không sao kể xiết,”Tao biết ngay! Tao biết ngay mà! Cảm xúc cậu ấy thay đổi thất thường mấy nay quả nhiên là vì chuyện tình cảm!”
“Mày bình tĩnh xíu đi được không? Mày làm như cái gì mày cũng biết ấy!” Tiểu Triệu tức tối xoa lỗ tai sắp ù tới nơi.
“Ai vậy? Ai vậyyy?” Tiểu Bàng cũng đoán được phần nào, hiện tại đang cực kì tò mò không biết người ấy là ai.
“Tạm thời giữ bí mật.” Chuyện còn chưa đâu vào đâu, lỡ như cậu nói ra, Y Thương chắc chắn sẽ vướng phải rắc rối.
Không phải cậu lo bạn cùng phòng của mình đi rêu rao bậy bạ, chỉ là khi các cậu ấy nhìn thấy mình và Y Thương đi cùng nhau thì chắc chắn sẽ xúm lại ghẹo cho mà xem.
“Chán vậy!” Tiểu Bàng thiếu điều quỳ xuống cầu xin, cậu ta ôm cổ Lâm Hạ chặt cứng, bật mode trai lực điền nũng nịu, “Nói cho bọn mình đi mà, năn nỉ cậu luôn đó.”
Hai người còn lại cũng lao tới góp sức, người thì bóp vai, kẻ thì đấm chân, Tiểu Tiền thề thốt: “Cậu yên tâm! Bọn này tuyệt đối giữ kín như bưng! Nếu tụi mình tiết lộ ra ngoài, cậu cứ cầm cây gõ đầu từng đứa nhá!”
Lâm Hạ đấu tranh tư tưởng nhiều lần, cuối cùng vẫn lựa chọn nói ra: “Người mình thích là con trai.”
Trong phút chốc, tất cả âm thanh bỗng chốc im bặt, tay cả ba vẫn còn vắt vẻo trên người Lâm Hạ, giờ bọn họ tiếp tục cũng không được, mà buông tay cũng không xong.
Cuối cùng, Lâm Hạ vẫn là người lên tiếng trước: “Các cậu tránh xa mình ra, nóng chết đi được.”
Bạn cùng phòng nghe vậy liền buông tay, rụt rè đứng dạt sang một bên, trông y hệt đám học trò nghe thầy giáo bảo ban, Lâm Hạ hỏi: “Các cậu không muốn hỏi gì hết à?”
Trong phòng yên ắng tới độ nghe được tiếng kim rơi, Tiểu Bàng ngước mắt lên nhìn Lâm Hạ, thầm lẩm bẩm một câu: “Rồi rốt cuộc là ai vậy kìa?”
Máu nhiều chuyện đầu thai không hết!!!
Câu nói của cậu chàng làm cả đám tức cười, Tiểu Tiền cũng thả lỏng, cậu ta tựa thân lên bàn học Lâm Hạ, “Thật ra bọn này cũng đoán được chút đỉnh rồi, cậu sống kỷ luật, giỏi giang, không tiếp xúc gần với phái nữ, dù ít hay nhiều thì vẫn có khuynh hướng về phương diện đó hơn.”
Những trai thẳng có kỷ luật và giỏi giang còn lại tỏ vẻ bị tổn thương sâu sắc.
“Đúng luôn, không những thế, cảm giác mà cậu đem lại cho bọn mình, không giống như những cậu sinh viên khác.” Tiểu Triệu thì tựa lưng vào dây thang nối đến giường ngủ Lâm Hạ, giải thích thêm.

“Mình không biết phải diễn tả cảm giác đó bằng lời như thế nào nữa.”

“Cậu yên tâm, sau này con của mình sẽ là con của cậu, mai mốt để nó dưỡng lão, ma chay cho cậu nhá.” Tiểu Bàng nói ra một câu khiến ai cũng giật mình, nhưng ngay sau đó, hai người còn lại cũng gật đầu phụ họa.
Trên đường đời, sẽ có rất nhiều người bạn cùng đồng hành với nhau, nhưng đi mãi đi mãi, rồi cũng sẽ có ngày phải nói lời tạm biệt, Lâm Hạ không biết mai này cậu có còn liên lạc với những cậu bạn này không, nhưng cậu tin chắc một điều, vào giờ phút này, những gì họ nói đều chân thành từ tận đáy lòng.
Lâm Hạ nhìn bạn cùng phòng thường hay “offline” sóng não, hiếm hoi lắm mới nói đùa, “Rồi rồi, bố biết các con đều hiếu thảo mà.”
“Thế giới của tôi sụp đổ rồi trời ạ.” Tiểu Bàng bụm mặt khóc kêu, “Cậu hư người rồi, có phải cái tên mà cậu thích dạy hư cậu không!”
Lâm Hạ thấy đám bạn cùng phòng của mình cứ như bị đa nhân cách, lúc thì thích gọi cậu là bố, lúc thì cứ như ông cha già lo lắng vì con, xem cậu như đứa trẻ được nuôi dưỡng trong “lồng kính” (*).
(*) Gốc là 温室花朵, từ này dùng để chỉ một đứa trẻ được nuôi dưỡng, cưng chiều từ nhỏ, không có khả năng đối mặt với cục diện khó khăn hay thử thách trong môi trường khốc liệt, không thể chịu đựng được những chông chênh, trắc trở.
__
[Comments trên Trường Bội]:
Vân Khởi Phú An: Bạn tốt với nhau thì phải vậy chớ, đời nào lại đi xét nét người ta vì xu hướng tính dục đâu.

Chẳng cần biết là thẳng hay cong, chỉ cần thích một người thì sẽ không ảnh hưởng tới tình bạn.

Ví dụ nha, chẳng lẽ trai thẳng, gái thẳng cứ thấy gái thẳng, trai thẳng là nuwnsg hả má ????.

Gay cũng vậy thôi, họ đâu thể nào thấy gay xong là nuwsng nừng nưng lên được.

Mấy ông bà tự tin quá mức ảo tưởng sức mạnh biến xa giùm con đi nha.
Tư Uyển Uyển đây: Lớp tui cũng có một bạn gay, nhưng mà là kiểu nhóc bot mạnh miệng suốt ngày tự nhận là top á, bản đẹp trai dễ thương lắm luôn, cũng hông ai kì thị bản hết á, bạn vẫn chơi với mấy bạn trai bình thường hà, còn đùa nhau ai là vợ bản nữa, nhưng mà bản cong thiệt nhaaa.
Hodbard lá la: Ấm áp xỉu.
Khinh Kiền: Trời cứu, tui cũng muốn có bạn cùng phòng thế này!!
Dã Đạo: Sao bạn tôi toàn gọi tôi là “con trai” mà không phải là “bố” vậy kìa?.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 23: Chương 23


Sáng sớm hôm sau, Lâm Hạ chạy bộ xong bèn mang đồ ăn đến gõ cửa phòng Y Thương, vừa nhấc tay gõ cửa vài lần, cậu liền nghe thấy tiếng bước chân lạch bạch, sau đó cửa mở toang, Y Thương xuất hiện, quần áo trên người thẳng thớm tươm tất, anh đứng ngay cửa nhe răng cười với Lâm Hạ: “Mau vào trong.


Dứt lời thì nghiêng người nhường đường cho cậu, đây là lần đầu tiên Lâm Hạ đến ký túc xá của anh, cậu rất ngại nhìn ngó lung tung để đánh giá tổng thể căn phòng.

Trừ Tiểu Trương ra thì mọi người đều có mặt đầy đủ, lúc Lâm Hạ đi vào, Tiểu Đường và lão Vương lập tức dán mắt lên người cậu, Lâm Hạ nhìn họ rồi nở nụ cười xem như chào hỏi.

Y Thương đóng cửa lại rồi nói: “Nhìn sạch sẽ không?”
“Ừm, sạch lắm.

” Tầm mắt Lâm Hạ nhìn được tổng thể căn phòng bày biện gọn gàng ngăn nắp.

“Cậu không biết đâu, tối hôm qua Y Thương vừa về là bắt bọn này làm tổng vệ sinh liền đó!!!” Lão Vương la lên một câu bán đứng đồng đội, sau đó vùi đầu vào trong chăn vì sợ Y Thương lôi mình ra đánh.

Mắt thấy bị phá đám, Y Thương bèn giải thích: “Bình thường cũng sạch mà, hôm qua trùng hợp phải tổng vệ sinh thôi.


“Ừm, mình biết rồi.

” Lâm Hạ không nén được ý cười, nhưng vẫn trả lời rất nể mặt.

“Mình không có ở bẩn thật đó, cậu thấy thường ngày mình ăn bận cũng sạch sẽ tươm tất mà đúng không.

” Chẳng qua là hơi bày bừa tí thôi, bừa không có nghĩa là bẩn nhé, anh bừa có trật tự đàng hoàng!
“Ừm, nhìn là biết cậu là người ưa sạch sẽ rồi.

” Kể từ khi cậu gặp Y Thương, anh vẫn luôn xuất hiện với dáng vẻ gọn gàng tươm tất nhất.

Thấy Lâm Hạ không có chê bai gì mình, Y Thương lúc này mới yên tâm thả lỏng, anh bảo cậu ngồi xuống ghế của anh, còn bản thân thì đứng để ăn bánh trứng gà.

Lâm Hạ phát hiện trên bàn Y Thương có đặt một bức ảnh tháp đồng hồ của trường số 1 dưới ánh nắng chiều tà, đồng thời, đó cũng là nơi mà lần đầu tiên cậu chú ý đến Y Thương.

Lúc ấy Lâm Hạ mới lên lớp 10, vẫn còn rất bận lòng đến ánh nhìn của người khác, nội tâm cũng chẳng được mạnh mẽ giống như bây giờ.

Thời điểm diễn ra Đại hội thể thao cấp trường, các bạn trong lớp tụ năm tụm bảy đi dạo trong sân, một mình Lâm Hạ thấy hơi chán nên đã đi đến tháp đồng hồ, sau đó thì chạm mặt với bạn học hồi cấp 2 mà hiện tại đã không còn chung lớp với nhau nữa.

Lâm Hạ thường xuyên bị các bạn nam trong lớp trêu là da trắng như con gái, cậu đi đường cũng phải cúi mặt mà đi, bị chọc ghẹo cũng chẳng biết đường đáp trả.

Lần này tình huống ấy lại tái diễn, Lâm Hạ tính cúi đầu rời đi như trước kia, nhưng giây phút đó, Y Thương đột nhiên cầm máy ảnh xông vào thế giới của cậu.

“Bạn bè với nhau mà nói chuyện chướng tai thế hả?” Y Thương đặt tay lên vai Lâm Hạ, “Chẳng lẽ xấu xí như mày thì mới gọi là đàn ông?”
Hai tên học sinh kia bị phản dame đến ngớ người, bọn họ không ghét cay ghét đắng Lâm Hạ, cũng chẳng muốn rước họa vào thân, thấy tình hình không ổn bèn chuồn đi chứ không nán lại dây dưa thêm.

Y Thương bỏ tay ra khỏi vai Lâm Hạ rồi dịch bước sang một bên, “Loại người kiểu này lúc nào cũng thích được đằng chân lân đằng đầu, cậu càng nhân nhượng, họ sẽ càng thích bắt nạt cậu.


Lâm Hạ chỉ ngẩng đầu lên nhìn anh ngay giây phút Y Thương bước tới, nhưng sau đó lại quay về trạng thái cúi đầu.

“Cứ cúi mặt xuống làm gì? Ngẩng đầu lên nào.


Nghe vậy, trong lòng Lâm Hạ mới chợt dấy lên một cảm giác rất đỗi lạ lùng, cậu bèn ngẩng mặt nhìn về phía anh, ánh hoàng hôn chói lọi bao trùm lấy bờ vai Y Thương khiến đối phương như được khoác lên một tầng hào quang rực rỡ, Lâm Hạ nghĩ, hoàng hôn hôm nay mới đẹp làm sao.

Lâm Hạ thều thào nói: “Cảm ơn cậu.


“Đừng khách sáo.

” Trong tay Y Thương cầm chiếc máy chụp ảnh, anh cười xòa: “Cậu đẹp trai bảnh bao lắm, bọn đó đang ghen tị với cậu thôi, nếu chúng mà được đẹp như cậu thì không biết chảnh chọe đến mức nào rồi.


“Cảm ơn.

” Lâm Hạ không giỏi ăn nói, chỉ biết khô khan nói cảm ơn lần nữa.

“Trai đẹp như bọn mình nên tự biết thân biết phận, vẻ bề ngoài là ưu thế của chúng ta, chứ không phải là vũ khí để người khác nhằm vào nhá.

” Lúc nói, anh còn tự đắc lấy ngón trỏ hất tóc.

Dứt lời thì cầm máy ảnh rời đi, mãi sau này, Lâm Hạ mới nghe các bạn nói người ấy tên Y Thương.

Lâm Hạ bỗng chốc bật cười, Y Thương thuở ấy trông cứ như đứa trẻ vừa xấu tính vừa ảo tưởng sức mạnh.

“Sao vậy?” Y Thương chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

“Không có gì.

” Lâm Hạ ngước mắt nhìn anh, miệng Y Thương thồn đầy bánh trứng gà, cậu chợt nghĩ, mình đã không còn là kẻ chỉ biết đứng nhìn người mình thích từ đằng xa nữa, hai người họ lúc này đã là người cùng chung một thế giới rồi, “Tấm ảnh này là?”
“À, cái này ấy hả, tháp đồng hồ trường cấp 3 của mình đấy, tấm này mình chụp lúc Đại hội thể thao trường vào năm lớp 10.


Trùng hợp thế ư? Đó cũng chính là ngày Y Thương bắt đầu bước vào trái tim cậu, “Có thể in thêm cho mình một tấm nữa không?”
“Cậu thích à? Mình còn nhiều lắm, để mình chọn thêm vài tấm rồi in ra cho nhé.


“Tấm này thôi là đủ rồi.

” Lâm Hạ ngắm nghía bức ảnh đó, “Nắng vừa đẹp.


“Ừ, đẹp thật.

” Y Thương cũng tán thành, khi còn ở trường, anh đã chụp cái tháp đồng hồ này không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn cứ thấy bức của ngày hôm đó khiến mình hài lòng nhất.

Y Thương lại cắn một miếng bánh, còn không quên khoe ra trước mặt hai đứa bạn mình: “Bánh trứng gà của nhà ăn số 4 nè mấy đứa, ngon dữ lắm luôn đó, có muốn ăn không?”
Lão Vương biết tỏng anh là dạng người gì, nhất quyết vùi đầu trốn chui trốn nhủi trong chăn, từ bên trong gân cổ hét ra: “Méo ăn! Tao chờ anh Trương của tao về!”
Còn Tiểu Đường tham ăn có tiếng, mùi đồ ăn thơm nức mũi cậu ta, mặc kệ có bị chơi một vố hay không, cậu chàng vẫn ngồi dậy ló đầu ra ngoài xin xỏ, “Anh Thương ơi, cho bé ăn thử một miếng với.


“Tự mua đi mày.

” Y Thương ngoạm một ngụm ngay trước mặt Tiểu Đường, làm cậu ta tức đến mức suýt ngất tại chỗ.

“Tao mà còn đếm xỉa đến mày nữa thì tao là đồ ngốc!” Tiểu Đường giận dỗi quay người lại.

Thành công chọc tức hai tên bạn cùng phòng xong, Y Thương hả dạ lắm, chợt, anh nhìn thấy trong tay Lâm Hạ còn xách những thứ khác, “Cậu đang cầm bữa sáng cho bạn cùng phòng à?”
“Ưm.

” Lâm Hạ gật đầu.

“Cũng giống phần của mình sao?” Tự dưng Y Thương cảm thấy bánh trứng gà mình đang ăn mất đi vị ngon vốn có của nó.

“Phải, vừa hay mua cho các cậu ấy một phần.

” Lâm Hạ đáp như lẽ hiển nhiên.

“Cậu tiện thì mua cho họ, hay là cho mình?” Y Thương hỏi thẳng mặt, tuyệt nhiên không biết ngại ngùng là gì.

Trước mặt bạn cùng phòng của Y Thương mà trả lời vấn đề này, ít hay nhiều gì Lâm Hạ vẫn cảm thấy thẹn, cậu lí nhí đáp: “Mình tiện mua cho các cậu ấy, nếu cậu không ăn thì mình cũng không đi nhà ăn số 4 đâu.


“Vậy còn được.

” Y Thương khoái trá ra mặt.

Lâm Hạ nói xong vẫn còn nhấp nhổm đứng ngồi không yên, cậu thấy mình sắp bốc cháy đến nơi rồi, bèn cầm bữa sáng hối hả tính chạy, “Mình phải đưa bữa sáng cho bạn rồi, mình đi trước nhé.


“Ừm, tạm biệt.

” Tâm trạng Y Thương đang vui phơi phới nên đồng ý thả Lâm Hạ đi, Lâm Hạ đưa đồ ăn sáng cho mình trước rồi mới đưa cho bạn cùng phòng, quả nhiên cậu yêu anh say đắm mà!
Sau khi Lâm Hạ đi ra ngoài, lão Vương mới cất cái giọng bỉ ổi của mình lên, nhại lại câu nói của Y Thương: “‘Cậu tiện thì mua cho họ, hay là cho mình’ đồ, đừng để tao ói cơm tối hôm qua ra chứ Y Thương.


“Y Thương!! Tao lạy mày đấy, làm ơn bình thường chút hộ tao!” Tiểu Đường cũng lần đầu thấy anh như vậy, hành xử kiểu đó ai mà nhìn cho nổi.

“Biến liền, đừng bắt tao phải vả miệng tụi mày.

” Y Thương ngồi trên ghế nhàn nhã hưởng dụng bữa sáng thơm ngon.

__
[Comments trên Trường Bội]
Vương Tư Tiêu: Ngày gặp được cậu cũng chính là ngày mình chụp được cảnh hoàng hôn rực rỡ nhất.

Thủy Linh Châu: Cíuuu, hôm nay lại là một ngày Y Thương tự chinh phục bản thân =))))))
Bán cả thế giới: Khổng tước xòe đuôi ????????????
(Có một vấn đề mà các bạn đọc bên Trung thắc mắc khá là nhiều, mình xin phép dịch lại 1 đoạn tiêu biểu để giải đáp cho mọi người nha)
Cực Lạc 0000000: Tiếp xúc với nhau nhiều lần như vậy rồi, hình như lúc đầu công cũng có ấn tượng với thụ mà, chẳng lẽ chỉ vì thụ đẹp thôi sao? Tại sao bây giờ công không nhớ ra thụ? Có thay đổi nhiều đến mấy đi chăng nữa thì cũng không thể nào quên mặt sau hai, ba năm chứ ha?
> Tống Trà Trà: Theo tôi nghĩ, với tính cách này của công, ắt hẳn cậu ấy đã giúp đỡ rất nhiều người rồi, mà tính cha công đúng kiểu vừa chảnh chos vừa ảo tưởng vừa tốt bụng (=)))), bạn bè cả tá là cái chắc, tôi đi đường cũng thường xuyên thấy người ta chào tôi mà tôi chẳng nhớ ra họ là ai, cho nên tôi thấy (chuyện công không nhớ ra thụ) khá là bình thường.

> Miên Cửu Cửu: Nếu là tui trong trường hợp này thì tui sẽ thấy quen mắt thôi á, nhưng người làm tui quen mắt nhiều lắm luôn, mà quen quen vậy thôi chứ không có nhớ ra đâu nhen, còn chuyện liên quan tới người đó thì tui sẽ quy thành ảo giác.

Chốt lại, tui thấy như vậy là bình thường _🙂з」∠)_
> Trĩ Miên Nhật Hạ: Chắc là thấy không quan trọng chăng, hồi đầu đối với công, thụ là người không quan trọng với mình còn gì, vì vậy công mới không nhớ rõ, để quên một người lạ chỉ cần một cái chớp mắt là xong.

Hơn nữa lúc ấy còn là lớp 10, 11, thời gian khá là lâu luôn á, nếu là tôi thì chắc tôi cũng quên, không cần biết người ấy trông ra sao.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 24: Chương 24


Lúc Lâm Hạ chạy về ký túc xá cho bạn cùng phòng ăn, mọi thứ vẫn như thường lệ, tựa như tối hôm qua cậu chưa từng come out với họ vậy.

Chỉ là khi đến lớp, nếu các chàng trai nhìn thấy có bạn nam nào lân la đến nói chuyện với Lâm Hạ thì sẽ trông gà hoá cuốc, cứ sợ mình bỏ lỡ tin nóng sốt dẻo, rồi lại lo Lâm Hạ lụy tình, bị người ta lừa mất.

Nhưng tia gần hết bọn con trai trong lớp mà chẳng tìm ra được đối tượng nào khả nghi, cả bọn mới nghĩ, chẳng lẽ là người trong lớp tự chọn hay câu lạc bộ chăng? Cả ngày trôi qua mà biệt đội bạn cùng phòng vẫn không thu hoạch được gì.

Tối đến, Lâm Hạ đeo balo chực rời đi, “Mình chuẩn bị đến nhà ăn, các cậu có ai muốn ăn khuya không?”
“Mì tương đen Bắc Kinh – nhà ăn số 2 nhá.

” Tiểu Tiền lên tiếng đầu tiên.

Tiểu Bàng đang giảm cân nên không nhờ, hôm nay Tiểu Triệu không có hứng ăn, chỉ thuận miệng thắc mắc: “Vẫn đi với Phương Kỳ à?”
“Không phải.

” Lâm Hạ phủ nhận.

“Thế với ai!!!” Tiểu Bàng rú lên một tiếng suýt đâm xuyên luôn trần nhà, “Nam hay nữ?”
“Là Y Thương, các cậu cũng biết đấy.

” Lâm Hạ thành thật khai ra.

“À, Y Thương ấy hả.

” Tiểu Tiền héo ngay lập tức, nhưng sau đó lại chợt nghĩ đến một khả năng, đừng nói “người ấy” là Y Thương nhé?
Suy cho cùng, trong lớp cũng không có đối tượng nào khả nghi, chẳng qua Y Thương trông có sức hút với phái nữ hơn nên cậu ta mới không liên tưởng đến anh mà thôi.

“Thế đi đi.

” Tiểu Bàng như thể hóa thân thành ông cha già đồng ý cho con trai cưng nhà mình ra ngoài chơi, còn không quên dặn dò, “Nhớ về sớm.


Cậu ta nói xong thì quay sang mắt qua mày lại với Tiểu Tiền, tỏ được suy nghĩ trong đầu đối phương, sau khi Lâm Hạ rời đi, Tiểu Bàng mới lên tiếng: “Đi thôi?”
Lúc Lâm Hạ đến nhà ăn, Y Thương đã có mặt ở đó, anh ngồi ở chỗ mà lần trước cậu và Phương Kỳ đã hẹn với nhau, Y Thương nhìn cậu rồi lên tiếng xin lỗi, bày ra vẻ mặt vừa vô tội vừa chân thành: “Ngại quá đi mất, trễ thế này còn bắt cậu ra đây dạy Toán cho mình.


Chuyên ngành của Y Thương không phải Toán học, mà tính ra anh học Toán cũng chẳng kém, nhưng nếu so với Lâm Hạ thì có thể lấy chữ “kém” ra hình dung được rồi.

“Không sao đâu, hồi trước mình cũng giúp các bạn khác, thế nên đừng bận tâm.


Lâm Hạ thường xuyên phụ đạo môn Toán cho bạn, thế nên lúc Y Thương nói muốn học Toán, Lâm Hạ thật sự không hề nghĩ đi hướng khác, cứ tưởng rằng Y Thương chỉ đơn giản muốn học thật, vậy mà cậu còn khấp khởi mừng thầm, bởi vì người anh nghĩ đến đầu tiên chính là mình, chứ không phải ai khác.

“Rốt cuộc cậu có bao nhiêu đối tượng để kèm cặp vậy?” Trong mắt Y Thương toát ra sự tủi thân.

Lâm Hạ cũng không chậm tiêu tới mức nghe không ra giọng điệu của anh, hai tai cậu thoáng cái đỏ ửng, rồi lại sợ bản thân tưởng bở, dù gì trai thẳng đều đùa rất bạo, Y Thương chỉ nói bâng quơ một câu, chỉ có tâm tư của cậu không trong sáng mà thôi.

“Cũng không có bao nhiêu hết.

” Lâm Hạ giở sách ra, lí nhí đáp.

Y Thương lấy tay chống đầu rồi nghiêng mặt sang nhìn cậu, ung dung hỏi: “Vậy sau này cậu bớt dạy họ lại, dạy cho mình nhiều hơn nhé, được không?”
“Nếu cậu muốn thì mình sẽ tới giảng bài cho cậu.

” Lâm Hạ có cảm giác đầu mình sắp bốc khói tới nơi, nhưng cậu vẫn cố gắng nghiêm túc đáp lời anh.

“OK, nói rồi nhá, cậu không được nuốt lời đâu đấy.

” Y Thương nhớ tới cái lần chạy bộ trước đó, rõ ràng đã hẹn nhau xong xuôi, vậy mà lúc sau Lâm Hạ lại trở mặt chặn WeChat mình.

“Ừm.

” Lâm Hạ lật giáo trình ra, một lòng chỉ muốn bổ túc cho anh nhanh nhất có thể.

Tiểu Bàng, Tiểu Tiền và Tiểu Triệu ngồi chung với nhau, ngó thấy điệu bộ của Lâm Hạ mới nghĩ bụng, hay lắm, hoa nhài với phân trâu đều tìm được rồi, mà trông có vẻ bông hoa này còn chủ động c*m v** bãi phân nữa chứ.

Tiểu Bàng là đứa cảm xúc trào dâng cao nhất, cậu chàng còn vì chuyện này mà nghỉ giảm cân một hôm để mua bữa khuya, ba người chụm đầu chóp chép ăn khuya, miệng không ngừng thảo luận về chuyện của Lâm Hạ.

Còn Lâm Hạ trong chủ đề bàn tán của họ chỉ cần giảng tới đề Toán là lập tức đắm mình vào bên trong, đến khi Y Thương ngước lên, nhác thấy bạn cùng phòng của cậu mới bèn khều Lâm Hạ, chỉ tay về phía bên trái ngay trước mặt, “Bạn cùng phòng của cậu ở đằng kia phải không?”
“Hửm?” Lâm Hạ nhìn theo hướng chỉ của anh, ngoài họ ra thì còn ai vào đây, “Đúng rồi.


Nhất định là các cậu ấy theo mình tới đây, đoán chừng đã đánh hơi được gì rồi, Lâm Hạ lật đật móc di động ra, gửi tin nhắn vào trong group ký túc xá: Các cậu đừng có làm bậy đấy!!
Tiểu Tiền là người trả lời đầu tiên: Ái chà chà, có người giấu đầu lòi đuôi kìa ta ơi.

Tiểu Bàng còn đang chìm đắm trong đau thương: Những hai dấu chấm than!!!!! Lần đầu tiên mình thấy cậu kích động như vậy luôn đó!!!
Tiểu Triệu cũng reply: Cậu xong đời rồi, cậu chìm đắm vào dòng sông mang tên tiếng gọi tình yêu rồi há há há há há há há há há.

Tiểu Tiền: Người tri thức thì không yêu đương, cậu sắp ngu người rồi, học bổng kì này sẽ thuộc về mình!!
Lâm Hạ đọc tin nhắn bạn cùng phòng gửi tới, tâm trạng tốt vô cùng, khóe miệng không chịu kiểm soát mà nhếch lên: Của mình hết.

Tiểu Bàng lại r*n r*: Rồi xong luôn, toi đời, Hạ Hạ đáng yêu của bọn mình bị Y Thương đầu độc mất rồi [Òa khóc]
Tiểu Triệu: Đụ!!! Tiểu Bàng!!! Sao mày còn giống gay hơn cả Lâm Hạ vậy!!

Tiểu Tiền: Phải đó!!! Nói mau!! Có phải mày thích bố bọn này không!!
Tiểu Bàng: Chết mẹ hết đi cho tao!!! Đừng có đoán mò!!! Tại tao sợ bố tụi mình chịu thiệt chứ bộ!!!!!
Lâm Hạ: Các cậu đang thi ai nhắn nhiều chấm than hơn hả?
“Đang nói chuyện với bạn cùng phòng à?” Y Thương bây giờ đã luyện được tuyệt kỹ “chỉ có đoán là đúng”.

“Ừm.

” Lâm Hạ bỏ điện thoại xuống, ngờ ngợ nghĩ chắc Y Thương vẫn chưa đọc được gì đâu.

“Không lại đó chào hỏi sao?”
“Không cần đâu, chung phòng ký túc xá hết mà, lát về cũng gặp lại thôi.

” Lâm Hạ lại cho rằng dẫn Y Thương sang đó chào hỏi mới kì cục hơn.

“Nhưng mình với các cậu có chung phòng ký túc đâu.

” Có điều Y Thương cũng không kiên quyết đòi qua bên đó chào hỏi, nhưng khi bạn cùng phòng Lâm Hạ nhìn sang bên đây, anh liền vẫy tay với bọn họ.

Đám bạn cùng phòng thấy động tác của Y Thương liền nhốn nháo hết lên, sau đó điên cuồng vẫy tay chào lại, làm như sợ người trong nhà ăn không thấy không bằng.

“Mình dạy dở lắm đúng không?” Lúc này Lâm Hạ lại liếc anh bằng ánh mắt tựa như thầy giáo nhìn nhóc học trò phá phách nghịch ngợm, “Cho nên cậu mới còn tâm trí để ý đến họ.


“Đâu có đâu có, cậu giảng hay lắm luôn, nếu hồi trước mình có người thầy tận tâm như cậu, kiểu gì cũng phải thi max điểm cho xem.

” Y Thương sợ Lâm Hạ nghĩ anh đang lãng phí công sức giảng bài của cậu, vội vàng tỏ ý, “Chúng ta tiếp tục đi.


Nghe vậy, nhịp tim vừa bình ổn lại không lâu của Lâm Hạ tiếp tục đập nhanh hơn, cậu siết chặt cán bút, tằng hắng giọng mấy cái, cố gắng khiến mình trông tự nhiên hơn, “Được.


Đến khi Lâm Hạ phụ đạo xong và trở lại ký túc xá, ba cặp mắt khao khát muốn biết sự thật lập tức dán thẳng lên người cậu, chỉ chực chờ cậu thừa nhận nói ra.

Nhưng Lâm Hạ lại bình tĩnh đặt balo xuống, đi vào nhà vệ sinh rửa tay, rửa tay xong lại nhàn nhã rót nước uống, từ đầu đến cuối không hó hé lấy một lời.

“Mau nói, mau nói cho bọn mình biết điii.

” Tiểu Triệu vò đầu bứt tai, nhào tới bóp vai đấm lưng cho cậu tới tấp.

“Thì như các cậu nghĩ đó.

” Lâm Hạ bó tay, chỉ có nước thừa nhận tất cả.

“Đù đù đù!!! Chuyện bắt đầu từ khi nào? Cậu mới thích cậu ta đây hả?” Tiểu Tiền tức khắc chụm vô nhập bọn.

“Sao bây giờ mình mới phát hiện các cậu hóng hớt vậy nhỉ?” Lâm Hạ bị bạn mình vây lại và nhìn xuống từ trên cao, ánh sáng xung quanh biến mất gần hết, khiến Lâm Hạ có cảm giác ngột ngạt đè ép.

“Đàn ông vốn là chúa tể hóng hớt mà.

” Tiểu Tiền lui lại một bước, kéo ghế đẩu ra ngồi, “Thích từ bao giờ? Dạo này có tiến triển gì không? Tỏ tình gì chưa?”
“Thích từ năm lớp 10, dạo này mới làm bạn với nhau, vẫn chưa.

” Lâm Hạ thành thật trả lời từng vấn đề một.

“Vãi đạn!!! Bọn mình chung giường với nhau lâu như thế, sao đó giờ mình vẫn không phát hiện ra!!” Tiểu Bàng bắt đầu nghi ngờ EQ của bản thân.

“Không chỉ mỗi mày đâu, bọn tao cũng không biết cậu ấy lại thích Y Thương lâu đến vậy đó.

” Tiểu Triệu cũng hùa theo.

“Đúng đúng, mình nhớ trước đây cậu với Y Thương có tiếp xúc gì với nhau đâu ta.

” Tiểu Tiền quay sang nói với Lâm Hạ.

“Đúng là không có thật, dạo gần đây mới bắt đầu liên lạc với nhau thôi.


Lâm Hạ nghĩ rằng khởi đầu của mọi sự thay đổi chính là cái ngày cậu nhấn chặn và tỏ tình Y Thương trên WeChat ấy, chắc là ông trời đã rủ lòng thương, dành cho cậu những bất ngờ tốt đẹp nhất.

Về phần Y Thương, sau khi trở lại ký túc xá, trông mặt anh phấn khởi ghê gớm, còn rủ lòng từ bi đến siêu thị mini mua đồ ăn vặt về cho lũ bạn cùng phòng của mình nữa.

“Anh Y hôm nay trông vui ra phết nhờ.

” Tiểu Đường là đứa đón lấy đồ ăn đầu tiên, nhanh tay xé vỏ bao bì ra “thủ tiêu”.

“Đương nhiên.

” Y Thương xoay ghế lại, ngồi phịch xuống trước mặt đám bạn cùng phòng.

“Có chuyện gì vui à?” Tiểu Đường thuận miệng hỏi.

Y Thương chỉ đợi mỗi câu này, lật đật buông lời: “Chẳng lẽ bọn mày không nhận ra gì sao?”
“Nhận ra cái gì?” Tiểu Trương cũng bị lôi vào tròng.

“Lâm Hạ – trai đẹp học giỏi khoa Toán học, mấy hôm nay đang theo đuổi tao đấy!” Y Thương hơi nhếch cằm, khẽ đến mức mắt thường khó mà nhận ra.

“Con trai à!!!” Lão Vương hoảng hồn, lật đật quay sang nhìn hai đứa còn lại, bọn nó không thấy lạ chút nào à? Chẳng lẽ mình chậm tiêu, cổ hủ quá?
“Thì sao?” Điệu bộ Y Thương vô cùng thản nhiên, anh cảm thấy chuyện này chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên cả.

“Nếu là người khác thì đáng shock thật, nhưng đổi lại là mày thì dù là chuyện gì tao cũng không thấy bất ngờ cho lắm.

” Tiểu Đường ăn uống ngon lành, thầm thừa nhận đồ ăn Y Thương mua về cũng ngon miệng.

“Hê hê.

” Tiểu Trương trợn mắt xem thường, tiếp lời Y Thương vừa nói ban nãy, “Tao thấy mày tự đâm đầu vào thì có.


“Mày thì hiểu cái gì.

” Y Thương trưng ra vẻ mặt “Trẻ nhỏ khó dạy”, “Người ta theo đuổi tao, đương nhiên tao phải đáp lại rồi, hai đứa tao phải gọi là đôi bên có tình, sao lại là tao đâm đầu vào cho được?”
“Tao mà không hiểu á? Tao yêu còn nhiều hơn mày đấy nhá?” Tiểu Trương hưng phấn lắm, “Tao chắc cú là mày mặt dày đeo bám người ta, hồi trước từ chối hết người này tới người khác, giờ nghiệp tới quật té sấp mặt rồi đấy.


“Tin hay không mặc xác mày.

” Y Thương cũng không muốn kể lể dài dòng, “Bây giờ bọn tao chỉ cách nhau một ranh giới cực mỏng nữa thôi, chờ tin vui của tao đi.


Nhưng tin vui của Lâm Hạ và Y Thương còn chưa kịp đến, bất chợt lại xuất hiện một tin tức không mấy khả quan.

Thứ Bảy, Lâm Hạ đi dạy xong thì về trường như thường lệ, nhưng chẳng hiểu sao lúc ở sân trường, cậu lại có cảm giác có rất nhiều người đang nhìn mình.

Tuy bảo rằng từ nhỏ tới lớn Lâm Hạ luôn là tâm điểm trong biển người, nhưng cậu chưa bao giờ có cảm giác giống như ngày hôm nay, cậu thấy thấy mình lúc này cứ như động vật trong vườn bách thú, bị mọi người chằm chằm mà săm soi đánh giá.

Trong WeChat cũng nhận được vài tin nhắn hỏi thăm đến từ bạn bè, đại đa số đều hỏi cậu tâm trạng thế nào, an ủi cậu đừng lo lắng quá, v.

v…
Buổi tối trở về ký túc xá, Tiểu Bàng lấy điện thoại ra, hành xử cũng trở nên dè dặt, cậu ta nhìn Lâm Hạ hỏi, “Lâm Hạ, cậu đọc tin trên mạng chưa?”
“Tin gì?” Dựa vào những tin nhắn bạn bè gửi tới, Lâm Hạ biết chắc chắn đã xảy ra chút chuyện, nhưng cậu vẫn chưa kịp tìm hiểu đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

“Thì hồi trước cậu với Y Thương chụp với nhau đó, chùm ảnh đó nổi như cồn rồi.

” Tiểu Tiền đáp.

Con người là loài sinh vật mến mộ người tài và yêu thích cái đẹp, có cái mác đẹp trai học giỏi thì nghiễm nhiên sẽ thu hút được sự chú ý của một số người.

“Ừm, sau đó thì sao?” Lâm Hạ nghĩ rằng chỉ có sinh viên trong trường mới quan tâm đến thôi.

“Cái tên Tề Thích đó là bạn cấp Ba của cậu hả?” Tiểu Triệu hỏi.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 25: Chương 25


“Phải.

” Lâm Hạ đáp.

Tề Thích hiện tại là KOL nhưng lại không mấy nổi tiếng, thậm chí còn chẳng bằng Lâm Hạ với Y Thương chỉ hot lên một thoáng nhất thời.

Tiểu Bàng đưa điện thoại cho cậu xem, “Cậu chuẩn bị tâm lý trước, đừng có giận nha, lời nào cay đắng quá thì cứ xem như gió thoảng qua tai đi.


Lâm Hạ nhận lấy điện thoại, thấy có tài khoản sắp xếp lại đầu đuôi câu chuyện vô cùng mạch lạc, dòng thời gian cũng rõ ràng, phần bình luận thì sặc mùi toxic.

[Tôi biết cậu ta, thằng này là gay chứ gì, người bên cạnh là bạn trai đấy phỏng? Dám chụp quả ảnh rầm rộ vậy luôn? Thì ra đại học là thế này, mở mang tầm mắt quá 🙂)]

[Chụp có mấy tấm hình mà thành gay luôn hả má? Chắc mày tưởng mày nói cái gì cũng đúng? Có ngon thì lè chứng cứ ra thử đi? Mà người ta là gay thì sao, liên quan đéo mẹ gì tới mày? Mới rã đông ra à?]
[Ngoài đời thực hèn mọn vâng dạ, ở trên mạng quỷ dữ theo sau, mấy năm không gặp, Lâm Hạ vẫn đẹp trai lai láng búng sữa như xưa, cho mình bú miếng với cậu ơi!! [Dâm][Dâm].

]
[Internet không có ngoài vòng pháp luật đâu nha má, chị chui vô chuồng gà (*) cho tui!!!]
(Note: Chui vào chuồng gà -> ngôn ngữ mạng bên đó, ý cmt này là kêu bạn cmt ở trên bớt dằm khăm (dâm) lại =))
[Tởm vãi, lại để tao nhìn thấy thằng này.

]
[Tôi thừa nhận năm đó mình có phần ganh ghét cậu ấy, Lâm Hạ quá ưu tú, phương diện nào cũng giỏi hơn tôi, mấy khi bới được nhược điểm để công kích một con người giỏi giang như thế, thế là tôi cũng hùa theo mọi người hắt hủi Lâm Hạ, bây giờ nghĩ lại, mình lúc ấy thật nực cười, dù có khi Lâm Hạ còn chẳng nhớ tôi là ai, nhưng tôi vẫn muốn nói một câu xin lỗi với cậu ấy.

]
Ghét bỏ, tôn trọng, nhận lỗi, về cơ bản thì chiều hướng dư luận trên mạng đều như thế, khi đám người hóng hớt này sắp lặn xuống thì lại xuất hiện tên KOL Tề Thích ngoi lên nói Lâm Hạ thích hắn, khiến hắn dằn vặt khôn nguôi, sau khi Lâm Hạ chuyển trường, có người cho rằng tại hắn nên cậu mới chuyển đi, thế là bắt đầu quay sang bắt nạt Tề Thích, thế là hắn học hành sa sút, không thi vào được trường mình muốn, nhưng vì cố gắng đấu tranh với “thế lực hắc ám”, giữ vững cái tôi, không bỏ cuộc hoàn toàn, cho nên mới thi vào được trường đại học hiện tại.

Câu chuyện khiến người đọc phải đổ lệ xót thương, Tề Thích tự xây cho mình hình tượng trai thẳng bị gay quấy rầy, thành công thu hút sự chú ý của cư dân mạng.

Trường học cũng giống như một xã hội thu nhỏ, dư luận náo động thần tốc, mấy người bạn cùng phòng của cậu cũng đã biết chuyện này, họ đang tính xắn tay áo nhào vào thánh chiến trên mạng, nhưng nghĩ lại, các cậu vẫn nên hỏi Lâm Hạ thì hơn, làm như vậy đồng thời sẽ càng dễ đối phó, bằng không Lâm Hạ sẽ vô tình bị ba cậu hại cho lún sâu vào vũng bùn lầy này.

Lâm Hạ xem xong thì trả điện thoại lại cho Tiểu Bàng, việc đầu tiên cậu nghĩ tới chính là sợ Y Thương biết chuyện, lo anh nhận ra được điều gì, đồng thời cũng rất có lỗi vì đã kéo Y Thương vào trong trung tâm vòng xoáy.

“Rốt cuộc là thế nào vậy?” Tiểu Tiền lên tiếng hỏi, hôm trước Lâm Hạ còn nói với họ rằng cậu thích Y Thương từ năm lớp 10 cơ mà, tên Tề Thích này từ đâu tòi ra đây?
Lâm Hạ kể lại sơ lược chuyện mình đã trải qua năm đó, Tiểu Tiền nghe xong liền nổi đóa, cậu ta tức đến mức chửi tục, nghiến răng ken két: “Thằng đó bị điên à? Đáng đời thi không đậu.


“Cuối cùng mình cũng hiểu vì sao cậu không dám kể bọn mình rồi.

”, nét mặt Tiểu Bàng buồn rầu, “Cũng tại thằng rác rưởi đó nên mới thế.


“Nó kì thị như vậy, có khi nào gay mà giấu không?” Tiểu Triệu chẳng tài nào hiểu nổi.

“Nó giấu cái cục cứt ấy, nói vậy sỉ nhục gay quá.

Trên đời này có một kiểu người luôn mang ác ý với người khác mà chẳng cần lí do, tao thấy Lâm Hạ của bọn mình giỏi quá nên thằng nhỏ nhen đó ghen ghét, muốn kéo Lâm Hạ xuống Thần Đàn đây mà.

” Tiểu Bàng cho rằng gã Tề Thích này có ý xấu, chẳng cần biết vì nguyên nhân gì, tất thảy đều chẳng phải cái cớ để hắn làm ra những chuyện tày trời đó.

“Đừng lo nha, bọn mình mãi mãi đứng về phía cậu.

” Tiểu Triệu vỗ vai Lâm Hạ xem như an ủi.

“Phải đó, hãy xem mình lên mạng “đại sát tứ phương” vì cậu đây!” Tiểu Bàng đã lên nòng để chuẩn bị ra quân, lúc cậu ta chưa biết hết sự thật thì đã lên mạng combat với bọn body shaming Lâm Hạ một trận rồi.

Tình cảm con người tuân theo quy luật cho đi và nhận lại, Lâm Hạ tốt với bọn họ, hiển nhiên các cậu đều khắc ghi trong lòng, con người cậu như thế nào, tiếp xúc lâu dài tự khắc tỏ, cho nên chút chuyện cỏn con này chẳng thể nào phá vỡ được tình hữu nghị giữa mọi người, mà trái lại càng thêm khăng khít, bền vững hơn.

Đến tận bây giờ Lâm Hạ mới hiểu những tin nhắn mà bạn bè gửi tới từ WeChat có ý gì, nhưng bây giờ cậu cũng không có thời gian quan tâm đến nó, đối mặt với những lời hỏi thăm, cậu chỉ thống nhất trả lời rằng: Cảm ơn đã quan tâm, mình vẫn ổn.

Ngay sau đó, tin nhắn của Y Thương bất chợt hiện ra: Ra đây đi, mình đang đứng trước cửa phòng ký túc xá của cậu.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 26: Chương 26


Edit: Cá Kho Tiu.
Beta: Mẫn Mẫn.
Lúc đọc được tin nhắn, Lâm Hạ bỗng không biết phải làm sao, cậu thẫn thờ nhìn về phía cửa nhưng không đi sang đó.

Chốc lát sau, sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, Lâm Hạ mới e dè mở cửa ký túc xá.

Cậu siết chặt tay nắm cửa, bất an hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”
Y Thương cười tủm tỉm, nói: “Mình sợ lại bị người nào đó nhấn chặn nên mới lật đật chạy tới, nhỡ đâu gây hiểu lầm chuyện gì thì khổ.”
Nghe Y Thương nói vậy, Lâm Hạ tức khắc lấy lại bình tĩnh.

Cậu buông tay nắm ra, bảo: “Mình không chặn cậu nữa đâu.”
“Ra ngoài đi dạo không?” Y Thương tựa lưng vào khung bao cửa, nhẹ nhàng hỏi.
“Được.” Trốn tránh mãi cũng không phải là cách, cậu phải trực tiếp đứng ra đối mặt với vấn đề thôi.
Cả hai cùng rời khỏi tòa ký túc xá.

Ánh đèn vàng hiu hắt rọi xuống lối nhỏ trong trường, gió thổi qua kẽ lá tạo thành tiếng lao xao, thậm chí còn át đi tiếng bước chân của hai người họ.
“Mình nhớ ra cậu rồi.” Y Thương lên tiếng trước, ngại ngùng giơ tay gãi đầu, “Hình như cũng không hẳn là nhớ.”
“Ừm.” Lâm Hạ biết Y Thương đang nói đến sự kiện kia, nhưng anh lại không nhớ cậu là nhân vật chính trong câu chuyện ấy.
“Lúc đó mình lo cho tương lai của cậu lắm, nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ mình lo lắng dư thừa rồi.” Y Thương đút hai tay vào trong túi, giọng điệu khoan khoái: “Cậu đường đường là Thủ khoa khối Tự nhiên toàn thành phố chúng ta cơ mà.”
“Chuyện này có gì ghê gớm đâu chứ.” Dù bị bất kỳ ai trêu ghẹo, Lâm Hạ luôn có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng chỉ riêng Y Thương, cậu lại thấy chẳng bao giờ mình đỡ nổi.
Thấy Lâm Hạ bắt đầu mắc cỡ, Y Thương thức thời dừng chủ đề, đoạn hỏi sang chuyện khác: “Lên 12 cậu chuyển sang trường số 2 à?”
“Ừm.”
Ở trường số 2 không được gặp Y Thương, đến cả ảnh chụp cũng chẳng có, lòng Lâm Hạ trống vắng đến não lòng, tất thảy cũng là vì không thể nhìn thấy anh.
Nhưng dù nói thế nào, khi còn ở trường số 1, Lâm Hạ cũng chẳng gặp Y Thương được mấy lần.
Lâm Hạ không mảy may thể hiện sự yêu thích anh ra bên ngoài, cũng chưa từng chủ động hỏi thăm tin tức của anh, nhưng khi các bạn nhắc đến Y Thương, dù ngoài mặt vờ như không để ý, nhưng cậu vẫn lặng lẽ ghi nhớ mọi thứ trong lòng.
Mỗi lần đi ngang qua lớp Y Thương sẽ vô thức đứng thẳng lưng, mắt nhìn phía trước, trong lòng lại sốt vó vì không biết quần áo, tóc tai của mình đã thẳng thớm chưa, dáng đi có ngượng nghịu hay không.

Dù chỉ là vài giây lướt qua, vậy mà lòng dạ cứ ngổn ngang trăm sự, dù biết rằng Y Thương chẳng đời nào để mắt đến cậu.
Khi ngồi ăn cơm sẽ lia mắt tìm kiếm bóng hình của anh, trông thấy rồi lại chẳng dám ngắm lâu, chỉ cần biết Y Thương đang ở đâu thôi cũng đủ khiến cậu mãn nguyện lắm rồi.
Hệt như nếu bộc lộ chút hứng thú với Y Thương thì cả thế giới sẽ phát hiện bí mật thầm kín này của cậu vậy.

Sự thật chứng minh, Lâm Hạ che giấu rất giỏi, chỉ cần không tiếp xúc với anh thì sẽ không ai biết được chuyện đó.
Nhưng Lâm Hạ chưa bao giờ cho rằng yêu thầm là đau khổ, cậu lấy sự yêu mến này làm động lực để bản thân trở nên tốt hơn.

Chẳng ai biết được một điều, cái ngày nhìn thấy Y Thương trong trường đại học, Lâm Hạ đã vui đến nhường nào.
Lên đại học, Y Thương vẫn tỏa sáng chói lọi như trước kia, hoạt động nào của trường anh cũng đến góp mặt.

Lâm Hạ tham gia Câu lạc bộ Nhiếp ảnh cũng chỉ vì được quang minh chính đại chụp ảnh Y Thương.
Xung quanh có rất nhiều người làm như thế, Y Thương hoàn toàn không để ý đến cậu, vì thế Lâm Hạ chọn âm thầm lẩn mình trong đám đông để ngước nhìn anh tỏa sáng.
Ngay từ lần đầu gặp gỡ, Lâm Hạ biết rằng cả hai không phải là người cùng chung một thế giới, Y Thương là tinh tú trên không, ánh trăng lòng biển, là sự tồn tại mà cậu mãi mãi chẳng thể nào với tới được.
Mãi mãi thu mình ở một chỗ, mãi mãi không thể đến gần Y Thương.

Lâm Hạ luôn nỗ lực để bản thân trở nên tốt đẹp hơn, mỗi khi muốn chùn bước, cậu luôn nhớ tới câu nói của anh: “Cứ cúi mặt xuống làm gì, ngẩng đầu lên nào.”
Ánh đèn đường khiến hai chiếc bóng đan chéo vào nhau, lúc đổ dài, lúc rút ngắn.

Cậu có cảm giác chiếc bóng dưới chân như đang nói: “Bây giờ cậu tuyệt lắm, đứng kế bên Y Thương luôn này”.
“Hay là cậu quen mình nhé?”
Y Thương chợt nói một câu cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Hạ.

Cậu ngơ ngác quay sang nhìn anh, ánh mắt tràn ngập khó hiểu, Y Thương có ý gì vậy?
“Cậu có muốn quen mình không?” Y Thương nhìn thẳng vào mắt cậu, lặp lại lần nữa.
Lâm Hạ dừng bước, tiếng gió vù vù dường như biến mất chỉ trong nháy mắt, giờ đây chỉ còn lại mỗi nhịp đập mạnh mẽ xuất phát từ trái tim, “Là ý mà mình đang nghĩ sao?”
Trong nhận thức của Lâm Hạ, cậu và Y Thương chỉ mới là bạn bè.
“Dù ngỏ lời ngay hôm nay có hơi đường đột, nhưng mình không muốn để cậu phải một mình đối mặt với những chuyện đó.”
Y Thương vốn cũng không muốn gấp gáp như thế, anh còn muốn tận hưởng quá trình Lâm Hạ “theo đuổi” mình thêm một thời gian để chọc ghẹo cậu, nhưng chuyện của gã Tề Thích xảy ra quá trùng hợp, Y Thương chỉ đành thổ lộ trước.
“Cậu thích mình à?” Lâm Hạ không đồng ý ngay, cậu sợ Y Thương nhất thời bị chủ nghĩa anh hùng làm mờ mắt.
“Đương nhiên! Không thích cậu thì quen cậu làm gì!” Y Thương có thầm tự trách, đến câu “thích” mình còn chưa nói mà đã bảo Lâm Hạ đến với anh rồi, “Câu vừa nãy không tính, mình nói lại nhé.”
Lâm Hạ giành nói trước: “Mình thích cậu, chúng ta đến với nhau nhé, được không?”
Ngoài lời thổ lộ trên WeChat ra, Y Thương lại nhận được lời tỏ tình thứ hai từ Lâm Hạ.

Lòng anh chợt mềm nhũn, anh đáp: “Được.”
“Mình, mình ôm cậu được không?” Y Thương có phần luống cuống, vì sờ gáy cổ quá nhiều mà bây giờ lòng bàn tay anh rịn đầy mồ hôi.
Lần này Lâm Hạ không chỉ đỏ tai mà còn nóng mặt, mắt cứ láo liên nhìn sang hướng khác, tuyệt nhiên không dám nhìn Y Thương, rồi cậu ngập ngừng: “Việc này cũng cần phải hỏi à.”
“Vừa xác định quan hệ xong mà đã đòi ôm ấp, mình sợ cậu nghĩ mình không tôn trọng cậu.” Y Thương tỏ ra ngại ngùng, “Cũng sợ cậu nghĩ mình thèm khát thân thể cậu nữa.”
Lâm Hạ nghe thế liền bật cười, mạch não Y Thương chạy đi đâu đấy? Cậu rướn người lên, dang tay ôm lấy Y Thương, “Cậu muốn làm gì cũng được hết.”
Cậu chờ mong ngày này chẳng biết bao lâu, từ lần gặp gỡ vào lớp 10 năm ấy.
Y Thương ôm chầm Lâm Hạ, một tay đặt lên cổ cậu khẽ m*n tr*n.

Lúc lâu sau, anh đột nhiên buông tiếng thở dài.
“Sao vậy?” Hơi thở Lâm Hạ phả lên làn da Y Thương.
“Không có gì, mình chỉ thấy tiếc vì những năm cấp 3 đã bỏ lỡ cậu thôi.

Nếu khi ấy mình để ý tới cậu hơn, có lẽ chúng ta đã ở bên nhau được thêm vài năm rồi.”
“Không cần tiếc nuối vậy đâu, có khi cậu lại không thích mình của thời cấp 3 ấy chứ, bây giờ vừa đúng lúc.”.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 27: Chương 27


Lúc Lâm Hạ bị Y Thương gọi đi, các bạn cùng phòng lập tức lo sốt vó, trong lòng cứ sợ cậu bị tổn thương, nhưng khi thấy Lâm Hạ trở về với vẻ mặt tươi hớn thì đâm ra khó hiểu, chuyện gì đang xảy ra thế này?
Bọn họ lo lắng dư thừa rồi ư? Hay tại Lâm Hạ bị k*ch th*ch nên đầu óc không được bình thường nữa?
Tiểu Bàng dịch từng bước chân đi sang, cậu ta đu lấy thanh chắn giường Lâm Hạ rồi hỏi: “Cậu không sao chứ?”
“Mình không sao.

” Lâm Hạ không tính kể cho họ biết mình với Y Thương vừa đến bên nhau, suy cho cùng có công khai hay không chắc chắn vẫn phải thông qua ý kiến anh trước mới được.

Bây giờ Lâm Hạ đã không cần lo được lo mất Y Thương nữa, đầu óc cũng linh hoạt hơn trước, cậu vào WeChat nhắn cho bạn học cũ ở trường số 1 để xin phương thức liên lạc của Tề Thích.

Lâm Hạ không muốn làm lớn chuyện lên nên mới tìm đến y, có thể liên lạc được với đương sự để giải quyết trong âm thầm là tốt nhất, lên mạng cấu xé nhau chẳng có gì hay ho.

Nhưng khi nhấn gọi đi, Tề Thích lại thẳng thừng từ chối, Lâm Hạ quay sang gửi tin nhắn văn bản: Tôi là Lâm Hạ, chúng ta nói chuyện đi.

Mười phút sau, Lâm Hạ gọi lại cho Tề Thích, lần này đối phương nhấc máy, nhưng tuyệt nhiên không nói lời nào, Lâm Hạ lên tiếng hỏi: “Tề Thích?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt, tiếp đó là giọng nói của Tề Thích: “Đây.


“Bài viết trên mạng là cậu đăng phải không?” Mặc dù gần như đã biết đáp án, nhưng nghĩ đến khả năng có người giả mạo y đăng bài, với tâm thế không tìm sai người, Lâm Hạ vẫn phải xác nhận lại.

“Ờ.

” Tề Thích chẳng buồn chối bỏ.

“Những lời trước kia tôi nói với cậu, hình như cậu không hề để trong lòng nhỉ, để tránh gây hiểu lầm thì tôi nhắc lại một lần nữa, tôi – chưa – từng – thích – cậu.

Năm đó tôi tốt với cậu, chỉ đơn giản cậu là bạn tôi.

” Lâm Hạ nhẫn nại giải thích, “Cậu vui lòng làm sáng tỏ chuyện này càng nhanh càng tốt giúp tôi, bằng không tôi sẽ không nể mặt cậu nữa, nếu để chuyện này tiếp tục gây xôn xao thì sẽ gây ra hậu quả khôn lường, đến lúc đó tôi sẽ dùng pháp luật để bảo vệ quyền lợi của mình.


“Đúng là chỉ được cái mồm, chuyện nào có đơn giản như thế, cậu rũ sạch mọi thứ như vậy là cho rằng có thể xóa sạch những tổn thương mà cậu gây ra cho tôi sao?” Tề Thích mặt dày đảo lộn sự thật, vặn hỏi ngược lại cậu.

“Nếu nói đến tổn thương, rõ ràng cậu mới là người khiến tôi chịu ảnh hưởng nhiều hơn mới phải chứ?” Lâm Hạ không muốn khua môi múa mép với Tề Thích thêm một giây một phút nào nữa, “Trước 7 giờ sáng mai, nếu tôi còn chưa thấy cậu đăng bài đính chính thì tôi chỉ còn cách tìm luật sư thôi.


“Mày dọa ai đấy? Còn tìm luật sư đến hù tao?” Tề Thích khịt mũi cười khinh, “Mày tưởng tao là con nít 3 tuổi à? Đám người trên mạng cãi cọ, ai thèm quan tâm đến mày? Cái thằng b**n th** thích đàn ông!”
Tề Thích mắng xong liền cúp ngang, Lâm Hạ bó tay chẳng biết phải làm sao, khi còn làm bạn với y, Tề Thích vốn đã mắc tính trẻ con, khi ấy có thể gọi là chưa đủ trưởng thành, vậy mà bao nhiêu năm trôi qua, thói hư đó vẫn không có gì thay đổi.

Vừa ngắt điện thoại không lâu, Tề Thích lại đăng bài viết mới lên Weibo cá nhân, nội dung úp úp mở mở: Không ngờ ngần ấy năm rồi mà cậu vẫn không chịu buông tha tôi, bây giờ còn bám riết lấy tôi nữa.

Kì thực Tề Thích không cho rằng Lâm Hạ thật sự thích y, nhưng y muốn được nổi tiếng đến điên, chỉ cần có fame, hot vì tai tiếng vẫn gọi là hot.

Tiền vào túi khi làm KOL vẫn nhanh hơn đi làm tắt mặt tối mày, với cả bây giờ y nợ quá nhiều môn, khả năng cao sẽ không được ra trường đúng hạn, Tề Thích càng không có tâm trí học hành đàng hoàng, chừng nào tốt nghiệp thì tìm bừa việc nào đó rồi làm quách cho xong.

Bây giờ y chỉ mong bản thân trở thành tâm điểm rồi dựa fame kiếm tiền, sau khi chứng kiến quá nhiều KOL bể mánh, Tề Thích cũng không muốn tự đắp nặn hình tượng con người hoàn hảo cho bản thân, chỉ cần không có chừng mực thì cư dân mạng làm gì được y.

Tề Thích hả hê đọc những bình luận thi nhau an ủi mình bên dưới bài viết, nhiều người hô hào bắt Lâm Hạ đứng ra nói chuyện, Tề Thích phụt cười, Lâm Hạ chỉ là con thỏ đế đụng chuyện là tránh, cậu dám lộ mặt mới là lạ.

Nhớ lớp 10 năm ấy vừa quen biết Lâm Hạ, cậu lúc nào cũng mang tâm thái bị lớp ghẻ lạnh, rõ ràng vô cùng ưu tú, nhưng suốt ngày chỉ biết cúi đầu, đụng chuyện gì cũng lẩn tránh đối mặt, sau này trở thành bạn với Tề Thích rồi, Lâm Hạ mới trở nên lanh lợi hơn, còn chẳng phải là công lao của y hết hay sao.

Sau này vì chuyện xu hướng tính dục mà tình bạn đôi bên rạn nứt, không còn y, Lâm Hạ lại trở thành con rùa đen rút đầu, chuyển trường cút khỏi nơi đây.

Tề Thích cho rằng y rất hiểu Lâm Hạ, con người cậu trọng sĩ diện, dù bất kể ra sao cậu cũng sẽ không đáp trả trực tiếp, nhìn cách cậu gọi điện cho mình mà không lên mạng đáp trả là biết, Lâm Hạ không muốn ra mặt giải quyết chuyện này.

Cũng phải thôi, dẫu sao nó cũng thích đàn ông cơ mà, cái chuyện mất mặt như thế, sao nó có thể gióng trống khua chiêng làm ầm lên cho được?
“Đụ cha!! Thằng rác rưởi Tề Thích lại đăng bài lên Weibo kìa!” Tiểu Tiền gửi ảnh chụp màn hình vào group ký túc xá, “Sao thằng đó có thể mặt dày đến vậy cơ chứ?”
Lâm Hạ mở group chat lên, sau khi xem xong, cậu bỗng nhớ về Tề Thích của quá khứ, y khi ấy lễ phép hay cười, thường xuyên giúp đỡ người khác, không thể tin được con người ấy lại đi đến bước đường như ngày hôm nay.

“Lâm Hạ, cậu mau đăng ký tài khoản Weibo mắng lại nó đi!!” Cái này mà còn nhịn thì đắc đạo quy y luôn quá, Tiểu Bàng không muốn ôm cục tức này chút nào.

“Đợi thêm đi.

” Không phải Lâm Hạ mềm lòng, mà cậu biết thứ Tề Thích đang muốn là gì, nếu bây giờ đăng ký tài khoản chỉ để cãi nhau thì cuối cùng người thiệt vẫn là cậu, thà rằng kiên nhẫn thêm chút, mạnh tay đập cho y một gậy.

“Nhưng mình muốn xé háng nó quá, sao cậu có thể nhìn trúng hạng người như nó vậy!!” Tiểu Bàng nghĩ mặt mình sắp bị tức sưng như con cá nóc mất rồi, “Mình còn tưởng cậu bị mù nên mới làm bạn với thằng cha đó không đó.


“Các cậu đừng làm gì hết, cứ chờ đến ngày mai đi.

” Lúc Lâm Hạ gọi điện thoại, bạn cùng phòng cũng có mặt ở đó và nghe được toàn bộ cuộc đối thoại.

Lúc này, Y Thương cũng gửi ảnh chụp màn hình bài viết đó cho Lâm Hạ: Người cậu luôn thích là mình cơ mà!! Mình muốn lôi đầu hắn ra đánh một trận quá đi!!
Tặng kèm thêm một đống sticker “Tức điên”.

Đọc được tin nhắn của Y Thương, Lâm Hạ đang hậm hực trong lòng phút chốc tươi tỉnh hẳn ra.

Cậu chưa bao giờ thấy anh kích động thế này, Y Thương lúc này đúng là vừa trẻ con vừa đáng yêu: Thôi nào thôi nào, cậu đừng giận, mình thích cậu nhất mà.

Y Thương giận lắm: Mình chửi lại nó được không? Mình công khai quan hệ của hai đứa mình được không?
Lâm Hạ vừa rồi mới bảo không muốn đáp trả hay xé mặt Tề Thích, lúc này lại trở nên tiêu chuẩn kép, thay đổi thái độ xoành xoạch: Cậu muốn nói gì cũng được hết.

Y Thương lại gửi đủ loại sticker “hôn hôn” sang: Sao chúng ta lại không ở cùng ký túc xá vậy chứ! Mình muốn ôm cậu quá.

Thấy Y Thương nhắn vậy, chẳng hiểu sao Lâm Hạ lại có cảm giác anh đang làm nũng với mình, thế là bèn trêu: Mình nhớ hồi trước ai đó có nói không thích động tay động chân với người khác thì phải.

Lần chụp concept tuyên truyền khi ấy, lời anh nói còn khiến cậu đau lòng một hồi kia mà.

Y Thương: Ôm nhiều thì quen thôi, mình đang tích cực trị liệu, rất cần sự phối hợp của bác sĩ Lâm.

Lâm Hạ còn chưa kịp nói gì, anh lại nhắn tiếp: Cậu có thấy mình bám cậu quá không? Nếu cậu không thích mình ở điểm nào thì phải nói với mình ngay đó, không được thầm ghét mình nha.

Sau đó là một đống sticker “tủi thân” không cái nào giống cái nào.

Được lắm, Y Thương yêu vào là thành cái kho sticker luôn rồi, Lâm Hạ cười tủm tỉm nhắn lại: Điểm nào của cậu mình cũng thích.

Y Thương: Cậu toàn nói lời ngon ngọt dỗ mình thôi! Nhưng mà mình thích.

Sau đó anh giãi bày: Mai này cậu sẽ phát hiện mình có rất nhiều khuyết điểm, mình không tỏa sáng rực rỡ như trong tưởng tượng của cậu, mình rất sợ cậu vỡ mộng, cũng sợ người cậu thích chỉ là “mình” trong trí tưởng tượng của cậu.

Lâm Hạ nhận ra Y Thương thật sự buồn lòng về vấn đề này, cậu cân nhắc câu chữ xong mới nhắn: Trên đời không ai hoàn hảo cả, mình cũng có khuyết điểm của bản thân, sau này sẽ có lúc chúng ta bất đồng quan điểm, nếu mình biết thông cảm và hiểu cho nhau là tốt rồi.

Y Thương: Ừm ừm!
Tiếp đó là một đống sticker “hôn hôn”, sau đó Y Thương lại quay về với khởi điểm ban đầu: Mình muốn ôm cậu quá.

Lâm Hạ bị Y Thương trêu đến độ sắp tự thiêu tới nơi, hai người sến súa qua lại với nhau một hồi, đến khi Y Thương nói muốn đi đăng bài thì cuộc trò chuyện lần này mới kết thúc.

Lâm Hạ bụm hai tay lên gương mặt đang nóng hừng hực của mình, cậu hé hờ ngón tay, đọc lại từng dòng tin trong nhật ký trò chuyện, thì ra đây là yêu sao, cảm giác tràn ngập dopamine này khiến cậu càng ngày thương mến Y Thương nhiều hơn.

Phần bình luận trong Weibo của Y Thương đã sớm có một đám chầu chực hóng tin, nhưng mãi vẫn chẳng thấy Y Thương nói năng gì, đến bây giờ anh mới cập nhật:
Không có gì để nói cả, chỉ muốn khoe ra một chuyện: Người yêu tôi thích tôi từ năm lớp 10 lận đó nha.

.
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 28: Chương 28


[Đù má!!! Tui hóng được biến mới toanh luôn nè?! Người yêu tôi??? Lớp 10??? Trai đẹp với trai đẹp quả nhiên là trời sinh một cặp!!]
[“Cơm chó” nóng hổi vừa thổi vừa ăn luôn má? Tốt quá rồi ????!!! Các cậu là một đôi!!]
[Đánh nhau đi! Đánh nhau đi! Anh đẹp trai ơi đăng nhiều bài lên đi!! Phía Tề Thích mau lại đây xem! Mau mau phản công!!!]
[Tin được chết liền á, nhìn cứ thấy xạo sự kiểu gì…]
[Hồi cấp 3 tôi học chung trường, chung khối với mấy người mà, sao không nghe nói các cậu có tiếp xúc gì với nhau vậy? Còn tin đồn Lâm Hạ thích Tề Thích thì từng nghe thật.

]

Bình luận nhảy ra nhiều vô số kể, thái độ của mọi người đa số đều thiên về thiện ý, Y Thương đăng bài càng làm Tề Thích thỏa chí hơn, nhưng Lâm Hạ lại không mảy may lo lắng, cái hạng nổi tiếng nhờ “gạch đá” như y thì hot được mấy tiếng đồng hồ?
Có điều vẫn có tình huống ngoài dự tính xuất hiện, ngày hôm sau, chủ nhiệm khoa có đến tìm Lâm Hạ, thầy cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn cậu chú ý mức độ ảnh hưởng của sự việc, đừng khiến nó trầm trọng thêm, như vậy sẽ gây bất lợi đối với danh tiếng Nhà trường.

Suốt cả ngày hôm đó, Tề Thích được nước khuấy đảo Internet, y tìm mọi cách bịa chuyện đặt điều, bảy giờ tối, bên phía Tề Thích vẫn không đăng bài giải thích, Lâm Hạ bèn gửi công văn luật sư đến trường của y mà không thèm nói cho đối phương biết.

Sau đó, cậu lấy tài khoản của Y Thương lên tiếng:
Về những tin đồn trên mạng những ngày gần đây, tôi sẽ chỉ trả lời một lần duy nhất.

1.

Tôi chưa từng thích người bạn học ngày trước của mình, về chuyện xu hướng tính dục, nó không đáng để trở thành tâm điểm bàn tán, không cần thiết thảo luận quá nhiều.

2.

Hãy chắt lọc thông tin, mong cộng đồng mạng giữ đầu óc của mình thật tỉnh táo, đừng để người xấu lợi dụng rồi trở thành công cụ kiếm tiền.

Cuối cùng, thành thật xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng không tốt đối với Nhà trường, trường bọn tôi tốt lắm, hoan nghênh mọi người đến điền nguyện vọng.

Đợt bình luận lần này về cơ bản đều rất thiện chí, thậm chí có người vẫn còn lòng dạ mà đùa: Tui cũng muốn thi vào trường bạn lắm á, nhưng mà trường của bạn hổng có nhận tui [Òa khóc].

Buổi tối gần mười một giờ, Tề Thích gọi điện thoại tới, Lâm Hạ ung dung mở chức năng ghi âm, cậu vừa nhấn nghe máy, giọng điệu bối rối đầy bực tức của Tề Thích vang lên: “Mày tìm luật sư thật đấy à? Mày có bị điên không?”
“Mới chỉ là công văn thôi, nếu cậu không xóa bài, không xin lỗi thì tôi sẽ đệ đơn kiện đấy.


“Đầu óc mày có bị cái gì không đấy?” Tề Thích vừa đi về từ văn phòng chủ nhiệm khoa, Nhà trường đã đánh tiếng, nếu y còn tiếp tục bôi nhọ danh dự của trường thì sẽ ra quyết định đuổi học y, tuy bảo rằng Tề Thích đang đối mặt với nguy cơ ra trường trễ hạn, nhưng nếu bị đuổi học thật thì y sẽ bị người nhà mắng tới chết, “Chút chuyện cỏn con này mà mày cũng gửi công văn, mày không biết đùa à? Hèn nào lớp 10 mới vào học trông cứ như thằng ẻo lả.


“Tôi chả thấy chuyện này vui ở đâu cả.

” Lâm Hạ không quan tâm hình tượng của mình trong lòng Tề Thích trông ra sao, “Còn nữa, tôi cho rằng tính cách con người không phải là thứ nên bị lôi ra chê trách.


“Cút mẹ mày đi, bớt sủa mấy câu đó với tao.

” Tề Thích cả giận đá ghế, “Nếu không có tao thì mày có được như ngày hôm nay không? Tao giúp mày tốt hơn, mày lại quay sang cắn tao.


Tề Thích đăng bài mấy hôm nay, Lâm Hạ đều đọc không sót một cái, không phải cậu muốn nhanh chóng cập nhật tình hình, mà các bạn cùng phòng chẳng khác gì cái máy chia sẻ live stream.

“Tôi nghĩ cậu nhầm lẫn gì rồi, tôi trở nên tốt hơn chẳng phải vì cậu, mà là Y Thương.


“Miệng mồm gian trá.


“Nếu cậu muốn sống trong cái thế giới ảo tưởng của bản thân thì cứ chết gí ở đó luôn đi.

” Lâm Hạ đã quá ngán ngẩm tranh cãi với y rồi, “À, để tôi nhắc cậu một tiếng, trong tay tôi đang có hai đoạn ghi âm cuộc gọi, mau chóng đăng bài xin lỗi đi, sau này cậu còn bám lấy tôi thì đừng trách tôi tung bằng chứng lên mạng, tôi có rất nhiều thời gian để dây dưa với cậu đấy.


“Con đ* mẹ mày, đồ thứ thâm độc.

” Tề Thích mắng xong cũng cúp máy.

Lâm Hạ thật sự không biết Tề Thích trở thành KOL bằng cách nào, hàng tá nhân vật công chúng dính phốt đều vì bị tung file ghi âm, Tề Thích vậy mà chẳng rút ra được bài học nào cả.

Mấy ngày nữa trôi qua, Tề Thích vẫn im hơi lặng tiếng, Lâm Hạ bắt đầu tung đoạn ghi âm đầu tiên, tình hình ngày một nghiêm trọng, nhưng Lâm Hạ không cảm thấy hổ thẹn, cậu vốn đúng lý mà, nếu có gây bất lợi cho danh tiếng Nhà trường thì cùng lắm bị cắt học bổng thôi, nhưng Tề Thích thì lại không như thế.

Trường của y đang phải chịu áp lực từ phía dư luận, cuối cùng đối phương đã đăng thông báo đuổi học Tề Thích lên website chính thống của trường.

Sau khi có kết quả, Tề Thích lại gọi điện thoại tới, “Đều tại mày hại tao.


“Do cậu lên mạng quấy rối tôi trước, tôi đã cho cậu cơ hội rồi mà, trường đuổi học cậu chắc không phải vì mỗi chuyện của tôi đâu đúng không?” Lâm Hạ đã đi tìm hiểu tình hình học tập của Tề Thích, nợ môn học lại nhiều không đếm xuể, bị chiêu trò kiếm tiền nhanh trên mạng làm mờ mắt, “Tự bản thân cậu sa ngã vào đây, tất thảy đều do cậu tự mình hại mình.


“Dù gì bây giờ tao cũng chẳng còn đường lui nữa rồi, cùng lắm thì kéo mày chết chung.


“Không sao, tôi bằng lòng cho cậu ké fame, nhưng tin tức trên Internet thi nhau biến đổi từng ngày, chẳng bao lâu nữa mọi người cũng không thèm đếm xỉa đến nữa đâu, vinh hoa giả tạo đó sẽ cầm cự được bao lâu?” Nếu Lâm Hạ không lên mạng nói gì nữa thì để xem vở kịch tự biên tự diễn do một tay y bịa ra tồn tại đến khi nào?
Lần này Lâm Hạ giành ngắt máy trước, không buồn quan tâm Tề Thích lên mạng làm lớn chuyện như thế nào nữa, vậy mà mới qua mấy hôm, Lâm Hạ lại hay tin tài khoản của y bị khóa từ miệng những chiếc máy phát lại live stream chạy bằng cơm sống chung phòng với mình.

Sau hôm ấy, Tề Thích đổi sang tài khoản khác để xin lỗi chứ không điên cuồng đơm đặt bịa chuyện nữa, cậu nhìn bài đăng của y rồi nghĩ, dù Tề Thích có bằng mặt không bằng lòng thật, nhưng y vẫn cắn răng xin lỗi để sau này có thể tiếp tục kiếm tiền, dù cái nghề KOL này của Tề Thích cũng chẳng tồn tại được bao lâu nữa.

Lâm Hạ bỗng nhớ lại hình bóng Tề Thích khi vừa kết bạn với y vào năm lớp 10, y khi ấy mặc đồng phục trắng phau, miệng cười ngây ngô trong sáng, hình ảnh đó vẫn còn in trong tâm trí, vậy mà con người đã đổi thay.

Qua chuyện này, Y Thương, Lâm Hạ đã trở thành tâm điểm chú ý của cả trường, có những khi hai cậu đi cùng nhau, rõ ràng chẳng làm gì cả, vậy mà đi đến đâu vẫn sẽ có khối cô nàng cứ-nghĩ-mình-đã-núp-kỹ lén lút ngắm bọn họ, nhưng Lâm Hạ biết những ánh nhìn đó đều xuất phát từ sự thiện ý.

Trên mạng thậm chí còn có fan CP của hai người, mặc dù Lâm Hạ không hiểu những người không quen không biết bọn họ ấy đang “gặm” cái gì, có điều chỉ cần không gây ảnh hưởng đến cả hai là được.

Sau khi mọi chuyện trở về với quỹ đạo vốn có của nó, cuối tuần, Y Thương và Lâm Hạ cùng nhau đi xem phim, lúc màn hình chiếu nhạc kết thúc phim, mọi người lục tục rời khỏi phòng chiếu, riêng Lâm Hạ vẫn theo thói quen xem hết nhạc phim.

Dĩ nhiên Y Thương sẽ ngồi chờ cậu, anh tiện tay mở điện thoại ra xem, chợt thấy góc phải biểu tượng WeChat hiển thị 99+ tin nhắn chưa đọc, Y Thương lại tưởng xảy ra chuyện gì, sợ tên Tề Thích kia lại tiếp tục giở trò, nhưng đến khi nhấn vào xem thì mới biết người nhắn là Tiêu Lăng, đính kèm thêm một đống sticker shock tận óc.

Y Thương chỉ biết cạn lời, anh hỏi: Mới rã đông ra à?
Tiêu Lăng trả lời nhanh như cắt: Thì tao có quan tâm ba cái tin trên mạng đâu, mấy đứa bạn mà không đăng bài trên Moments thì tao vẫn chưa biết gì thật đấy.

Tiêu Lăng: Sao mày tốt số thế không biết!!! Lâm Hạ là người ông đây thầm thương trộm nhớ hồi cấp 3 đó!!!
Y Thương: Muốn chết đấy hả?
Tiêu Lăng: Hứ, ao ước trai đẹp thôi mà, mày cũng biết người tao thích không một ngàn thì cũng tám trăm, giờ ông mày chỉ thích nam thần của ông thôi.

Y Thương: Lâu như vậy rồi mà vẫn chưa theo đuổi được á?
Tiêu – bàn binh trên giấy – nhưng chưa hành động – Lăng: Chết mẹ đi cho ông!!!!
Y Thương đăm chiêu nhìn lịch sử trò chuyện, trông mặt như đang suy tư điều gì, chợt anh kéo tay Lâm Hạ lại rồi cùng tay đan tay với cậu.

Bọn họ lén lút nắm tay trong bóng đêm, đến khi đèn bật thì vội vàng buông ra, Lâm Hạ xáp lại gần Y Thương, thủ thỉ: “Có người nhìn kìa.


“Không sao đâu, người ta cũng có biết mình là ai đâu mà.


Y Thương nhấn mở chức năng Máy ảnh trên điện thoại ra, anh chụp một tấm hình rồi đăng lên Moments: Giới thiệu với mọi người, đây là người yêu tôi.

Phía dưới vẫn đính kèm mười ngón tay đan chặt vào nhau, có điều đây là đôi bàn tay thuộc về Y Thương và Lâm Hạ.

♡\( ̄▽ ̄)/♡
Tác giả Cổ Kim:
Đặt tên cho vui nhưng hơi nhảm nhí:
Y Thương: 1 trên
Lâm Hạ: 0 dưới
Phương Kỳ: Từ bỏ (Phương Kỳ đồng âm với từ bỏ 放弃 – phiên âm là fàngqì)
Tiêu Lăng: Tiểu 0 (tiểu thụ =))))
Tề Thích: Kì thị (Tề Thích đồng âm với kì thị 歧视 – phiên âm là qíshì).
 
Sau Khi Tôi Block Người Mình Thầm Thương
Chương 29: 29: Ngoại Truyện Về Chuyện Nhấn Chặn


Hai người từ đại học bước chân vào xã hội, chuyện tình cảm tuy không gọi là hoành tráng rầm rộ, nhưng lại bên nhau bền chặt, dài lâu.

Có điều dạo gần đây Y Thương phát hiện Lâm Hạ lạ lắm, anh có cảm giác cậu đang cố ý tránh né mình, chẳng lẽ Lâm Hạ bắt đầu chán anh rồi ư?
Giờ cơm tối nay, hai người chỉ nhìn nhau chứ chẳng nói lời nào, Y Thương vắt óc bắt chuyện với cậu, nhưng Lâm Hạ vẫn luôn lẩn tránh ánh mắt của anh.

Y Thương thất vọng não lòng, đồ ăn trong miệng dường như càng thêm đắng chát.

Tối đến nằm trên giường, Y Thương ôm Lâm Hạ nũng nịu, đến khi muốn làm “chuyện ấy ấy”, Lâm Hạ lại đẩy anh ra, “Hôm nay em hơi mệt.


Lâm Hạ bắt đầu chán mình thật rồi!!!
Y Thương đưa lưng về phía cậu, bấm đốt ngón tay đếm nhẩm trong lòng, hôm trước Lâm Hạ từ chối hôn sâu với mình, hôm nay lại tiếp tục từ chối, mai là cuối tuần cơ mà! Thời khắc này sao có thể lãng phí được cơ chứ!
Y Thương còn lâu mới chiều theo ý cậu, anh quay sang mặt đối mặt với Lâm Hạ, một tay chống xuống giường, tay còn lại kéo đối phương qua, xin không được thì ta “híp”!
“Sao vậy anh?” Lâm Hạ khó hiểu nhìn Y Thương.

“Không có gì, em muốn uống nước không?” Nhìn sâu vào đôi mắt ấy, sao anh xuống tay được đây!

“Anh rót cho em rồi mà, chừng nào em uống thì tự lấy.

” Tối nào Y Thương cũng sẽ rót cho cậu một ly nước ấm đặt ở đầu giường.

“Ừm, vậy thôi.

” Y Thương lại đặt lưng nằm xuống, trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, anh nhẹ nhàng xoay người sang nhìn cậu, nhưng chỉ thấy Lâm Hạ đang tựa vào đầu giường chơi điện thoại, chứ chớ buồn đoái hoài gì tới mình, Y Thương tức khắc sắp đắm chìm trong bể uất ức mất rồi.

Anh cũng ngồi dậy tựa vào đầu giường, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho cậu: Có phải bé chán anh rồi không?
Lâm Hạ ngoảnh sang nhìn Y Thương gần mình trong gang tấc, hỏi: “Em đang nằm cạnh anh mà, anh nhắn tin cho em làm gì vậy?”
“Người em ở cạnh anh! Nhưng trái tim em không ở!” Y Thương nhập vai thần tốc, diễn sâu khỏi phải bàn.

“Sao mà ngốc thế không biết.

” Lâm Hạ bị anh chọc cười, cậu đưa tay nhéo má Y Thương, lúc thả tay ra, trên mặt anh đã có vết hằn đỏ hây.

Y Thương trưng ra nét mặt tủi thân rồi bắt lấy tay cậu, “Mấy hôm nay em bị sao thế? Sao anh có cảm giác em đang tránh anh, em bắt đầu thấy anh phiền rồi phải không?”
Quả thật dạo gần đây Lâm Hạ đang tránh mặt Y Thương, không phải vì thấy anh phiền, mà là cậu thấy ngại.

Bởi vì Lâm Hạ đã biết chính xác chuyện mình tỏ tình trên WeChat bị Y Thương đọc được không sót một tin, cứ nghĩ đến đó là lại nhục muốn đào lỗ chui đầu xuống, cậu ước gì có thể qua ở nhờ nhà bạn mấy ngày để giảm bớt sự xấu hổ của bản thân.

Thì ra Y Thương đã biết từ đời nào rồi, hèn nào cứ thích chọc ghẹo mình suốt, Lâm Hạ thấy bản thân năm đó cứ như đang mặc bộ quần áo mới của Hoàng đếvậy.

Lâm Hạ dời tầm mắt, lông mi chớp nhẹ, rề rà nói: “Đúng là em đang trốn anh.


Nghe vậy, Y Thương lập tức tập trung tinh thần, bật dậy hỏi: “Tại sao?”
Lâm Hạ buông điện thoại ra, cậu nhích người nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín hết toàn thân, chuẩn bị một loạt động tác xong xuôi mới dám kể rõ đầu đuôi câu chuyện, giọng Lâm Hạ phát ra từ trong chăn có đôi phần rầu rĩ: “Vì em đã biết chuyện năm ấy mình gửi tin nhắn cho anh, anh đọc được hết cả rồi.


Nhiều năm qua đi, thói quen gặp chuyện gì cũng trốn chui trốn nhủi trong chăn của Lâm Hạ vẫn chẳng có gì thay đổi.

Y Thương hớt hải lôi cậu ra như đào kho báu, nói giọng chân thành: “Lúc đầu anh chỉ muốn ghẹo em thôi, chứ không phải muốn nhìn em bị bẽ mặt đâu.

Em đừng giận, không phải anh cố ý giấu giếm em, chẳng qua anh sợ nếu em biết chuyện thì lại cho rằng anh có ý đồ xấu nên mới tiếp cận em.


“Em đâu có giận.

” Lâm Hạ bỗng chốc thấy buồn cười, từ khi biết được chuyện đó, ngoài xấu hổ ra thì cậu cũng không thấy bực tức gì cả.

Thậm chí Lâm Hạ còn biết ơn năm đó mình đã không hay biết gì, không thì có lẽ họ đã để lỡ nhau thật rồi.

Cũng biết ơn Y Thương đã kiên trì, nếu chỉ dựa vào mỗi mình cậu thì đoán chừng đến khi tốt nghiệp xong, Lâm Hạ cũng chỉ biết nói “Tốt nghiệp vui vẻ”, rồi từ đó đường ai nấy đi mất thôi.

Y Thương thấy cậu không có vẻ gì giận dỗi, lập tức nhào tới hôn một cái thật kêu, “Không giận vậy tại sao lại tránh anh?”
Lâm Hạ ấp úng không thốt nên lời, Y Thương ôm cậu vào ngực, hôn đối phương thêm cái nữa, giọng điệu ngậm cười, “Xấu hổ à?”
“Em thấy mình khi đó cứ như đang tr*n tr**ng đứng trước mặt anh vậy.

” Lâm Hạ thuận thế vùi đầu vào ngực Y Thương, quyết chí đóng vai đà điểu, “Ngại chết đi được.


Y Thương cười rung cả ngực, anh vói tay vào áo ngủ của cậu, m*n tr*n làn da mịn màng dưới lớp quần áo với ý đồ l*t s*ch cậu ra, lại hôn nhẹ lên vành tai Lâm Hạ, khẽ thủ thỉ: “tr*n tr**ng thì phải ra dáng tr*n tr**ng.


Lâm Hạ vội nắm lấy bàn tay hư hỏng của Y Thương, “Hôm nay em mệt thật mà.


“Không được thật hở bé?” Y Thương lại trưng ra điệu bộ tủi thân phát khóc.

Lâm Hạ chịu gì nổi vẻ mặt đó của anh, cuối cùng vẫn phải bó tay đầu hàng, cậu thấy đời này của mình đúng thật đã trao trọn cho Y Thương mất rồi.

Cái giá của việc trao trọn cả đời cho Y Thương chính là phía dưới cũng bị ăn sạch sành sanh.

.
 
Back
Top Bottom