Khác Sau khi tỉnh dậy tôi trở thành kẻ tình nghi trong 40 vụ giết người

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
398983977-256-k753216.jpg

Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
Tác giả: foxpii_07
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vô Hỷ
Trans: foxpii_07
Số chương: 354 chương
Sau khi thức dậy Trần Hiểu phát hiện mọi thứ xung quanh mình bỗng chốc trở nên nên xa lạ một cách bất thường, bên cạnh cậu chỉ có một cuốn nhật ký, Trần Hiểu cảm thấy có lẽ cuốn nhật ký này sẽ giải đáp được những nghi hoặc trước mắt của cậu, lật giở nhật ký, nội dung bên trong khiến cậu khó phân biệt đâu là thật đâu là giả, đây rõ ràng là một bản ghi chép những tội ác do chính "mình" gây ra.

Ngay lúc Trần Hiểu định đọc đến tận cùng, tiếng còi cảnh sát chói tai từ dưới lầu vang lên, khiến cậu giật mình.

Một cảm giác bất an bắt đầu dấy lên trong lòng...



pháán​
 
Related threads
  • Phía Sau Huyền Thoại
  • Lời hẹn hứa đến 6 năm sau.
  • YÊU ĐẬM HẬN SÂU
  • NẾU CÓ KIẾP SAU
  • Kiếp sau, nguyện không gặp
  • mình ơi, phía sau còn có em!
  • Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 1: Nhật ký


    Mở đầu

    Sau khi thức dậy Trần Hiểu phát hiện mọi thứ xung quanh mình bỗng chốc trở nên nên xa lạ một cách bất thường, bên cạnh cậu chỉ có một cuốn nhật ký, Trần Hiểu cảm thấy có lẽ cuốn nhật ký này sẽ giải đáp được những nghi hoặc trước mắt của cậu, lật giở nhật ký, nội dung bên trong khiến cậu khó phân biệt đâu là thật đâu là giả, đây rõ ràng là một bản ghi chép những tội ác do chính "mình" gây ra.

    Ngay lúc Trần Hiểu định đọc đến tận cùng, tiếng còi cảnh sát chói tai từ dưới lầu vang lên, khiến cậu giật mình.

    Một cảm giác bất an bắt đầu dấy lên trong lòng...

    Chương 1

    Thế giới song song.

    Thành phố Ngân, khu Tây.

    Trần Hiểu cầm một quyển sổ tay, từ từ mở ra.

    Ngày 4 tháng 4 năm 2012, âm u.

    Hôm nay trên đường tan học, tôi gặp dì Tiểu Nghiên.

    Hôm nay dì ấy rất đẹp, tôi ngày càng thích dì ấy hơn.

    Nhưng tôi biết dì bị bệnh, tôi rất lo cho dì.

    Tôi đã nói với dì mấy lần rồi, nhưng dì không tin, còn bảo tôi là trẻ con nói linh tinh, những lần sau còn nổi giận nữa, tôi rất buồn.

    Nhưng tôi không từ bỏ, vì tôi thích dì.

    Tôi thấy dì đứng một mình trước cổng trường, trông như đang đợi ai đó, có vẻ người đó đến muộn.

    Tôi định ở lại cùng dì.

    Trời dần trở nên âm u, mưa lác đác rơi xuống, người càng lúc càng ít.

    Dì càng sốt ruột hơn, nhìn vẻ mặt lo lắng của dì, tôi thấy xót xa.

    Đã bệnh rồi, sao còn để mình dầm mưa?

    Tôi chạy đến hỏi han dì, lại nói với dì rằng dì bệnh rồi, tôi có thể chữa được.

    Dì càng tức giận hơn, còn cảnh cáo tôi nếu không đi sẽ nói với mẹ tôi.

    Tôi không hiểu.

    Rõ ràng tôi chỉ muốn giúp dì, sao dì lại giận đến thế?

    Nói thật lúc đó tôi có hơi tức, nhưng tôi nhịn.

    Ai bảo tôi thích dì nhiều đến vậy chứ?

    Bệnh tật rất đau đớn, tôi không muốn dì phải chịu khổ, nên tôi lại tiến đến gần.

    Dì trở nên nghiêm khắc hơn, quát lớn vào mặt tôi.

    Tiếng quát ấy khiến tôi đau lòng.

    Tôi biết, dì phát bệnh rồi.

    Không chữa ngay thì muộn mất.

    Tôi lấy ra một thanh sắt từ trong cặp, đập mạnh vào đầu dì.

    Quả nhiên, giọng dì yếu dần.

    Đấy, tôi đã nói rồi mà, dì bị bệnh, chỉ có tôi mới chữa được.

    Nhưng tôi biết bệnh của dì chưa khỏi hẳn, còn phải trị tiếp.

    Tôi đỡ lấy dì, định tìm chỗ nào yên tĩnh để chữa bệnh cho dì.

    Dì nặng thật, tôi tốn bao nhiêu sức mới lôi được dì vào một con hẻm không người.

    Mưa rơi càng lúc càng to.

    Tôi phải tranh thủ thôi.

    Tôi vung thanh sắt, đập từng nhát lên đầu dì, cho đến khi dì không còn cử động nữa.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Cuối cùng cũng chữa khỏi rồi.

    Tôi gọi dì hai tiếng, nhưng dì không trả lời.

    Có lẽ mệt rồi, người mới khỏi bệnh đều cần nghỉ ngơi mà.

    Tôi định thay dì đứng đợi người kia.

    Nhưng cho đến khi ba tôi đến, người kia vẫn chưa xuất hiện.

    Đúng là không đáng tin chút nào.

    Cũng may bây giờ dì khỏi bệnh rồi, nếu không thì thật đau lòng biết mấy.

    ...

    Đọc xong trang nhật ký này, trán Trần Hiểu rịn đầy mồ hôi lạnh.

    Trang này được viết từ mười năm trước, phía sau vẫn còn nữa.

    Cậu vội lật sang trang tiếp theo, nội dung gần như giống y hệt – toàn viết về cách giết người.

    "Không phải chứ?

    Đừng đùa tôi!

    Tôi xuyên vào người tên này thật rồi à?"

    Giờ cậu chỉ muốn hỏi thầy La Tường (một nhà luật học của Trung Quốc) một câu: nếu một người tốt xuyên vào thân xác một tên sát nhân biến thái, thì nên xử thế nào?

    Dù cậu không có ký ức gì về việc giết người của cơ thể này, nhưng nhật ký không giống như giả được.

    Nếu nguyên chủ đúng như những gì nhật ký viết, thì cậu có nên đi đầu thú không?

    Nhưng rõ ràng cậu không làm gì cả!

    Vậy chẳng phải quá oan uổng sao?

    Nếu nói rằng bản thân xuyên không đến đây, chắc chẳng ai tin nổi đâu.

    "Đệt!"

    Sao mình xui xẻo thế không biết?

    Đang ở nhà ăn lẩu hát karaoke, tự dưng bị xuyên qua đây — đù má đã vậy còn xuyên vào xác một tên sát nhân tâm thần nữa chứ?

    "Bình tĩnh!

    Bình tĩnh!

    Vẫn chưa thể chắc chắn được, biết đâu là bịa thì sao?"

    Đúng lúc này, trong khu chung cư vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.

    Lòng cậu chợt lạnh.

    "Chẳng lẽ đến bắt mình rồi sao?"

    Vừa đọc xong mớ nhật ký đó, bên ngoài đã vang lên tiếng còi cảnh sát.

    Liệu cậu có thể không liên tưởng đến việc đó sao?

    Cậu vội lao đến cửa sổ, nhìn thấy cảnh sát đang đi thẳng vào tòa nhà của mình, cậu càng hốt hoảng thêm, vội vã quay người, giấu cuốn nhật ký đi.

    Tiến tới sát cửa, cậu dán tai nghe ngóng.

    Không lâu sau, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, càng lúc càng gần.

    "Chết chắc rồi!"

    Chạy thì không kịp nữa.

    Người ta đến tận cửa rồi, còn chạy đi đâu được?

    Cậu không định chống cự.

    Đành thật thà khai báo thôi, tin hay không là việc của họ.

    Bên ngoài càng lúc càng ồn ào.

    Nhưng rồi Trần Hiểu phát hiện — đám cảnh sát đó không phải đến bắt cậu.

    Cậu có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn.

    Lẽ ra cậu không định mở cửa.

    Gặp cảnh sát giờ đây khiến cậu sợ phát khiếp.

    Nhưng nghĩ lại, động tĩnh lớn thế này mà mình không tò mò thì lại càng khả nghi, chẳng khác nào "có tật giật mình".

    Cậu hít sâu, mở cửa.

    Thấy nhà bên cạnh đã giăng dây cảnh giới, cửa từng nhà đều mở cả, cậu thở phào.

    May mà mình mở cửa, nếu chỉ mỗi nhà mình đóng lại thì có mà bị nghi ngay!

    Bên ngoài dây cảnh giới đã chật kín người.

    Cậu chen mãi mới vào được.

    Nhớ mang máng cô gái ở nhà bên tên là Lư Tiểu Vân, ngoài ra không còn ấn tượng gì nhiều.

    Cậu chú ý thấy khóa cửa không có dấu vết cạy phá.

    Trên nền sảnh là một vệt máu dài, tường cũng vấy máu.

    Cậu lần theo vết máu vào trong, thấy rất nhiều cảnh sát đang làm việc, còn có một đôi chân đẫm máu lộ ra.

    Bên tai toàn tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm, khiến cậu bất giác thấy bất an.

    Lẽ nào là do nguyên chủ làm?

    Cậu muốn về lật nhật ký kiểm tra ngay, nhưng làm vậy sẽ rất đáng nghi.

    Không còn cách nào khác, cậu đành giả vờ như mọi người, tiếp tục đứng xem.

    "Chiều hôm qua tôi còn thấy con bé đó cơ mà, không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như thế..."

    Trần Hiểu không nghe được phần sau, đầu cậu ong ong.

    Chiều hôm qua vẫn còn sống, vậy thời điểm tử vong là đêm qua hoặc rạng sáng nay.

    Nếu thật sự là nguyên chủ làm, liệu hắn có kịp phi tang hung khí không?

    Một giọt mồ hôi lăn dài trên trán cậu.

    Cậu càng lúc càng lo lắng.

    May mà không lâu sau, một cảnh sát trung niên dẫn theo một cảnh sát trẻ bước tới:

    "Giải tán!

    Đừng đứng chắn ở đây nữa!

    Nhanh lên!"

    Nghe vậy, Trần Hiểu thở phào, ngoan ngoãn quay về nhà.

    Vừa vào cửa, cậu lập tức lấy nhật ký ra.

    Cô gái nhà bên vừa mới chết, nếu thật sự là nguyên chủ giết, thì chắc chắn sẽ có ghi lại ở những trang cuối.

    Cậu lật thẳng đến trang ngày 2 tháng 7, tức là hôm nay.

    Lòng cậu trầm xuống.

    "Đừng mà..."

    Cậu thầm cầu khẩn.

    Đọc xuống dưới, ba chữ "Lư Tiểu Vân" đập thẳng vào mắt.

    "Mẹ nó!"

    Sợ gì gặp nấy.

    Hy vọng cuối cùng cũng tan thành mây khói.

    Cậu hít sâu, bắt đầu đọc.

    Trang nhật ký không dài, chẳng mấy chốc đã đọc xong.

    Cái chết của Lư Tiểu Vân, theo như trong nhật ký, là một tai nạn – hoặc có thể nói là do xui xẻo.

    Khoảng hai giờ sáng hôm qua, nguyên chủ đang chôn xác trong khu chung cư.

    Lúc đó, đèn trong phòng Lư Tiểu Vân đột nhiên bật sáng.

    Nguyên chủ tưởng cô ta phát hiện ra, liền chạy thẳng sang nhà giết người diệt khẩu.

    Theo Trần Hiểu, có lẽ cô ấy chẳng biết gì cả.

    Nhà ở tầng 16, muốn vào cũng phải mất một lúc.

    Nếu thật phát hiện ra điều gì, chắc chắn cô ấy đã báo cảnh sát, và càng không có chuyện mở cửa.

    Không thể nghĩ thêm.

    Cảnh sát vẫn đang ngoài hành lang.

    Nếu đúng là nguyên chủ làm, thì phải kiểm tra xem trong nhà có hung khí không.

    Cậu lục khắp nơi, cuối cùng tìm thấy một túi ni-lông đen trong tủ quần áo.

    Cẩn thận mở ra, bên trong là một chiếc áo cuộn lại.

    Mở lớp áo ra, một con dao nhọn vấy máu hiện ra trước mắt.

    "Đệt!"

    Hung khí mà cũng để vậy sao?

    Cậu nhìn quanh phòng, định tìm chỗ nào cất nó đi.

    Để thế này thì quá nguy hiểm.

    Cảnh sát trung niên đeo giày phòng hiện trường sau đó bước vào nơi xảy ra án mạng.

    Người cảnh sát trẻ đi phía sau, mặt mày tái xanh.

    Thấy vậy, người cảnh sát lớn tuổi lên tiếng:

    "Lần đầu ai cũng thế, chịu một chút là quen."

    Cảnh sát trẻ gật đầu.

    Người kia không nói thêm gì, bắt đầu quan sát hiện trường.

    Thấy vết máu loang lổ trên tường, ông biết hung thủ ra tay ngay tại đây.

    Ông lần theo vết máu đi vào trong.

    Vết máu kéo dài, cho thấy nạn nhân đã cố gắng lết đi.

    Khoảnh khắc đó, cô hẳn là vừa kinh hãi vừa tuyệt vọng.

    Bước vào phòng khách, ông nhìn thấy nạn nhân – một cô gái trẻ trung, khuôn mặt xinh đẹp, khắp người đầy máu.

    Một tay cô bịt chặt cổ, dường như động mạch đã bị cắt, mất máu quá nhiều mà chết.

    Tay còn lại vô lực đập xuống sàn.

    Bên cạnh còn có một chiếc điện thoại.

    Điều đó chứng tỏ ý chí sống của cô rất mạnh.

    Cứ ngỡ chỉ một chút nữa là được cứu, nhưng ông biết – thật ra cô chẳng có lấy một cơ hội.

    Đôi mắt cô mở to đầy kinh hoàng, miệng hé ra.

    Cảnh sát trung niên cúi xuống, nhìn đôi môi mở khẽ ấy:

    "Cô muốn nói gì với tôi sao?"
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 2: Động cơ


    Viên cảnh sát trung niên quay đầu nhìn sang đồng nghiệp thân quen bên cạnh, hỏi:

    "Lão Triệu, nói đi, có phát hiện gì không?"

    Lão Triệu đứng dậy, chau mày nói:

    "Hiện trường không có mất mát tài sản, ổ khóa không có dấu hiệu bị cạy phá.

    Nạn nhân lại bị giết ngay ở cửa, điều này cho thấy cô ấy quen biết hung thủ.

    Sơ bộ phán đoán đây là vụ giết người vì tình hoặc thù hận.

    Nhưng có một điểm khiến tôi không thể hiểu nổi."

    Nghe lão Triệu nói vậy, viên cảnh sát trung niên cũng thoáng ngẩn ra.

    Lão Triệu tuổi tác xấp xỉ ông, cũng là người từng trải qua không ít phong ba, chuyện gì chưa từng thấy qua?

    Vậy mà giờ vẫn còn điểm khiến ông ta nghi hoặc sao?

    Ông bèn tò mò hỏi:

    "Điểm nào?"

    "Hung thủ hành động dứt khoát, không hề do dự.

    Khi nạn nhân vừa mở cửa, hắn liền ra tay ngay.

    Hắn thậm chí không bước hẳn vào trong, chỉ đứng nguyên ở bậc cửa."

    Lão Triệu cau mày nói.

    Viên cảnh sát trung niên đứng tại chỗ, làm động tác gõ cửa rồi đưa tay mô phỏng tình huống, nói:

    "Hung thủ gõ cửa, nạn nhân nhìn qua mắt mèo và nhận ra đối phương, nên không hề cảnh giác mà mở cửa.

    Lúc này, hung thủ bất ngờ ra tay, đâm một nhát chí mạng vào cổ nạn nhân.

    Nạn nhân phản ứng không kịp, trúng đòn ngã xuống.

    Nhìn từ vết máu, có thể thấy hung thủ sau khi vào nhà không tiến thêm mà chỉ đứng nguyên ở lối vào, không nhúc nhích, lặng lẽ nhìn nạn nhân.

    Nạn nhân khi ấy vô cùng sợ hãi, tay ôm chặt lấy vết thương ở cổ, cố gắng hét lên nhưng không thể phát ra âm thanh vì bị thương nặng, chỉ có thể tuyệt vọng lết dần về phía sau, cố gắng tránh xa hung thủ.

    Cho đến khi mất máu quá nhiều, chết hẳn.

    Xác định cô ấy đã chết, hung thủ mới quay người rời đi."

    "Tôi hiểu cậu đang nghi ngờ điều gì rồi, hành vi của hung thủ không phù hợp lắm."

    Lão Triệu lập tức hiểu ra:

    "Đúng đúng đúng, chính là chỗ đó!

    Tôi cứ thấy có gì không ổn.

    Dựa theo việc hắn chỉ đứng ở cửa, có thể thấy hắn là kiểu biến thái.

    Nếu thật là giết người vì tình hoặc thù, kiểu người như vậy đáng lẽ phải giày vò nạn nhân mới đúng, sao lại một dao là xong?

    Thật quá kỳ lạ."

    Trần Đại Lôi cũng cảm thấy nghi hoặc tương tự.

    "Các cậu tiếp tục đi, tôi sang bên cạnh hỏi một chút."

    Nói xong ông quay sang ra hiệu cho viên cảnh sát trẻ mặt vẫn tái xanh đi theo mình.

    Rời khỏi hiện trường vụ án, ông đi thẳng tới phòng của Trần Hiểu bên cạnh, giơ tay gõ cửa.

    Bên trong, Trần Hiểu nghe thấy tiếng gõ cửa liền rùng mình, hoảng loạn đóng sập cánh tủ lại, rồi tiện tay nhét cuốn nhật ký vào trong.

    "Nhanh vậy sao?"

    Mở cửa ra, trước mặt cậu chính là hai viên cảnh sát vừa rồi đã giải tán đám đông.

    Viên cảnh sát trung niên lên tiếng: "Tôi là Trần Đại Lôi, còn đây là Dương Thụ.

    Chúng tôi có chút việc cần hỏi cậu."

    "Được được, anh cứ hỏi."

    Miệng Trần Hiểu khô khốc.

    "Không cho chúng tôi vào à?"

    Trần Đại Lôi mỉm cười hỏi.

    "Mời vào, mời vào ạ."

    Cậu vội vàng nói.

    Cậu biết, nếu cứ thế này thì không ổn.

    Bản thân quá căng thẳng, ai cũng có thể nhìn ra có điều bất thường.

    Cậu lặng lẽ hít một hơi thật sâu, cố khiến mình bình tĩnh lại.

    Sau khi vào nhà, Trần Đại Lôi bước đi thong thả, đưa mắt quan sát khắp căn phòng.

    Trần Hiểu luôn theo dõi ông, sợ ông phát hiện ra điều gì đó.

    "Cậu tên gì?"

    Dương Thụ hỏi.

    "Trần Hiểu."

    "Làm nghề gì?"

    "Chế tác tiêu bản động vật."

    "Công việc này không phổ biến lắm nhỉ."

    Dương Thụ ngẩng đầu nhìn cậu.

    "Ừm... tôi thích thôi."

    "Quê quán?"

    "Ngay tại thành phố này."

    "Tối qua cậu ở đâu?"

    "Ở nhà."

    "Có ai chứng minh không?"

    "Không... tôi độc thân."

    Trần Hiểu vội vàng bổ sung, "Trong điện thoại chắc sẽ có ghi chép."

    Dương Thụ mỉm cười, nói: "Cậu đừng căng thẳng, bọn tôi chỉ hỏi để nắm tình hình thôi."

    "Tôi đâu có căng thẳng."

    Trần Hiểu theo phản xạ bật lại một câu.

    Dương Thụ gật đầu, tiếp tục hỏi: "Hôm qua cậu có tiếp xúc với nạn nhân không?"

    "Không."

    Trần Hiểu để ý thấy khi mình bị Dương Thụ hỏi, ánh mắt của viên cảnh sát tên Trần Đại Lôi kia vẫn thi thoảng liếc về phía cậu — ánh mắt đó không hề thân thiện, mà như một lưỡi dao sắc bén, lạnh lẽo, đầy soi xét.

    Cậu cảm thấy cổ họng càng lúc càng khô.

    Sau khi hỏi thêm vài câu, Dương Thụ cũng không còn vấn đề gì nữa.

    Lúc này, anh ta chuyển ánh mắt sang phía Trần Đại Lôi.

    Trần Đại Lôi nghĩ một chút rồi lên tiếng:

    "Vừa nãy tôi để ý, phòng cậu rất sạch sẽ, gọn gàng.

    Bây giờ hiếm có người nào giữ phòng ốc sạch đến mức này."

    Nghe vậy, Dương Thụ lập tức ngẩng đầu, nhìn Trần Hiểu bằng ánh mắt đầy dò xét.

    Sắc mặt Trần Hiểu hơi cứng lại, cậu hiểu ẩn ý trong lời nói ấy.

    Tội phạm tâm lý phức tạp, đặc biệt là sát nhân có tổ chức, thường kèm theo rối loạn cưỡng chế, ám ảnh sạch sẽ, hoặc các bệnh lý tinh thần khác.

    Có khi... bọn họ đã bắt đầu nghi ngờ mình rồi.

    Cậu cố giữ bình tĩnh, giải thích:

    "Ừm... do công việc thôi.

    Nghề của tôi khá đặc thù, dần dần thành thói quen."

    Trần Đại Lôi khẽ gật đầu, bước chậm rãi đến trước chiếc tủ quần áo.

    Động tác đó khiến tim Trần Hiểu nhảy dựng lên, như có bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng cậu.

    Trần Đại Lôi vừa đi vừa hỏi tiếp:

    "Cậu thấy nạn nhân là người thế nào?"

    Trần Hiểu căng thẳng đến nghẹt thở, ép bản thân phải bình tĩnh lại.

    Cậu nhìn chằm chằm vào từng động tác của Trần Đại Lôi, cố giữ vẻ mặt không biểu cảm:

    "Không thân lắm, nhưng cô ấy rất lễ phép, nhìn qua thì là người dễ gần."

    Lúc này, Trần Đại Lôi đã đứng ngay trước tủ, tay ông ta đã đặt lên cánh cửa tủ.

    Trần Hiểu liếc sang Dương Thụ, người đang đứng rất gần cậu, rồi lại nhìn Trần Đại Lôi — bàn tay ông đang đặt lên tay nắm tủ, chỉ cần kéo một cái... chiếc túi đựng cuốn nhật ký và hung khí sẽ bị lộ.

    "Chạy ư?"

    Nghĩ đến đám cảnh sát đang vây bên ngoài, cậu biết điều đó không thực tế.

    Cậu chẳng còn đường lui nào cả.

    "Làm sao bây giờ?"

    Lúc này, trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ điên rồ đến rùng mình.

    Ý nghĩ ấy khiến cậu run rẩy, không rõ vì hưng phấn... hay vì sợ hãi.

    Ngay khi Trần Đại Lôi định mở cánh tủ quần áo, Trần Hiểu bỗng lên tiếng, giọng điệu mơ hồ:

    "Có thể nào... là vì cô ấy nhìn thấy gì đó?"

    Nghe câu đó, Trần Đại Lôi lập tức dừng động tác, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Trần Hiểu, nghiêm giọng hỏi:

    "Tại sao cậu lại nói vậy?"

    Lúc này, Dương Thụ cũng nhìn cậu với ánh mắt đầy cảnh giác.

    Thấy tay Trần Đại Lôi đã rời khỏi cánh tủ, Trần Hiểu thở phào nhẹ nhõm.

    Tình thế đã xoay chuyển đến mức này, trái lại cậu lại bớt căng thẳng đi nhiều.

    Cậu không trả lời ngay câu hỏi kia, mà đi đến tủ lạnh, lấy một chai nước, giơ lên trước mặt hai người:

    "Uống không?"

    Hai viên cảnh sát không ai trả lời, sắc mặt đều lạnh như băng, ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu.

    Trần Hiểu nhún vai, uống một ngụm nước, rồi tiếp tục:

    "Tôi chỉ đoán thôi.

    Con người làm việc gì cũng phải có động cơ, kể cả giết người.

    Trước khi các anh đến, tôi có để ý cửa nhà nạn nhân không hề bị phá.

    Điều đó chứng tỏ cô ấy quen biết hung thủ.

    Trong nhà cũng không có dấu hiệu bị lục lọi, nghĩa là không phải vì tiền.

    Vậy khả năng lớn là vì tình hoặc vì thù.

    Đã là vì tình hay thù, thì đối tượng điều tra đầu tiên nên là những người có quan hệ thân thiết với cô ấy.

    Nhưng các anh lại đến hỏi tôi – một người hàng xóm chẳng thân thiết gì, đương nhiên rồi, vì tôi ở gần mà.

    Chỉ có một điều khiến tôi thấy không hợp lý, là anh đấy, cảnh sát Trần.

    Từ lúc vào nhà, anh tỏ ra như đang thăm dò cho có, nhưng thật ra lại cực kỳ cảnh giác.

    Không giống như cảnh sát Dương – anh ấy chỉ đơn thuần hỏi mấy câu thông thường.

    Điều này cho thấy trong tiềm thức, anh đã xem tôi là nghi phạm.

    Tôi đã nói rồi, tôi không quen cô ấy.

    Tôi nghĩ không ai lại nói dối ở điểm này, vì rất dễ bị phát hiện.

    Vậy mà anh vẫn nghi ngờ tôi.

    Tại sao?

    Nếu hai người vốn chẳng quen nhau, mà một người lại có động cơ giết người — tôi chỉ có thể nghĩ đến hai chữ: bịt miệng."

    "Bịt miệng?"

    Trần Đại Lôi thầm nhắc lại.

    Lúc này, ông nhớ lại lời của lão Triệu.

    Trong ánh mắt ông chợt lóe lên một tia sắc lạnh, không nói thêm gì với Trần Hiểu, lập tức quay người lao ra khỏi căn hộ, chạy thẳng về hiện trường vụ án.

    Ông bước đến bên cửa sổ, cúi đầu quan sát cẩn thận khu đất trống phía trước, mắt nhìn không chớp.

    Ngay sau đó, ông quay người lại, ánh mắt nghiêm trọng, ra lệnh với Dương Thụ:

    "Tập hợp người, lục soát kỹ từng tấc đất ngoài bãi trống phía trước.

    Không được bỏ sót dù chỉ một chỗ."

    "Rõ!"

    Nét mặt ông trầm hẳn xuống — ông chỉ mong suy đoán của mình không trở thành sự thật.
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 3: Sợ hãi


    Thấy Trần Đại Lôi rời đi, Trần Hiểu đóng cửa lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, khó diễn tả thành lời — là kích thích?

    Hay là... nhẹ nhõm?

    Nhưng cậu chẳng có thời gian để suy nghĩ nhiều.

    Giờ đây, nhờ lời nhắc khéo của cậu, cảnh sát đã phát hiện ra đầu mối.

    Vậy cậu cũng phải nhanh chóng đọc kỹ nội dung cuốn nhật ký.

    Chỉ khi hiểu nhiều hơn bọn họ, cậu mới có thể bảo vệ bản thân mình.

    Trần Hiểu lấy nhật ký ra, lật nhanh đến trang áp chót.

    Sau khi đọc xong, cậu thấy dạ dày mình cuộn lên, cổ họng nghẹn lại, cảm giác buồn nôn, khó chịu, ghê tởm — một loạt cảm xúc tiêu cực đè nặng khiến cậu khó thở.

    Dù gì... cậu vẫn là một người bình thường.

    Trang nhật ký đó đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cậu.

    Quá tàn nhẫn, quá bệnh hoạn.

    Cậu nhét cuốn nhật ký cùng hung khí lên ngăn cao nhất trong tủ quần áo, sau đó vào nhà vệ sinh rửa mặt.

    Nhìn khuôn mặt sạch sẽ, tuấn tú trong gương, cậu bỗng thấy thất thần.

    Tại sao một gương mặt như thế... lại có thể làm ra những chuyện ghê rợn đến vậy?

    Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên lần nữa.

    Trần Hiểu bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những cảnh sát đang bận rộn bên dưới.

    Trong lòng cậu rối bời, ngổn ngang cảm xúc.

    Một lúc sau, cậu rời khỏi cửa sổ, thầm lặng nghĩ:

    "Xin lỗi.

    Nhưng tôi không thể ra đầu thú được... vì thật sự tôi không phải là hung thủ."

    Trần Đại Lôi xuống đến dưới lầu, đột nhiên cảm thấy có gì đó khác thường, ông ngẩng đầu nhìn lên.

    Nhưng không thấy Trần Hiểu — người vừa mới đứng ở khung cửa sổ.

    Chỉ là... có một cảm giác kỳ lạ, như thể ai đó vừa mới dõi theo ông.

    Cảm giác đó khiến ông chợt nhớ đến đôi mắt ấy — đôi mắt mà ngay cả trong mơ ông cũng không thể nào quên được.

    Ông khẽ lắc đầu, tự cười giễu mình.

    Đôi mắt ấy đã trở thành cơn ác mộng trong suốt cuộc đời ông.

    "Ở đây!"

    Một tiếng kêu thất thanh cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.

    Trần Đại Lôi vội vã chạy lại.

    Chỉ thấy lớp đất vừa bị đào tung, bên dưới lộ ra một mảng màu hồng phấn.

    Ông lập tức lên tiếng:

    "Đào cẩn thận một chút!"

    Khoảng nửa tiếng sau, toàn bộ vật thể mới được lộ ra — đó là một chiếc hộp quà cao ngang nửa người, được trang trí bằng ruy băng lộng lẫy, nhìn qua giống hệt một món quà sinh nhật xa hoa.

    Trên nắp hộp có gắn một tấm thiệp.

    Trần Đại Lôi cầm lấy tấm thiệp.

    Trên đó chỉ có một từ duy nhất:

    "Nở rộ."

    Nhìn thấy chữ này, linh cảm chẳng lành trong lòng ông càng lúc càng rõ rệt.

    "Mở nó ra."

    Chính ông cũng không nhận ra, giọng mình khi đó đã bắt đầu run lên.

    Hai cảnh sát trẻ run rẩy mở chiếc hộp.

    Khi nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt cả hai lập tức tái mét như tờ giấy, rồi ngã phịch xuống đất vì kinh hãi.

    Ngay cả Trần Đại Lôi — một lão cảnh sát dạn dày sương gió — cũng cảm thấy lòng bàn tay lạnh toát khi nhìn cảnh tượng bên trong.

    Đó là một bông hoa hồng bằng xác người.

    Phần nhụy hoa — chính giữa bông hồng — được đặt một chiếc đầu người phụ nữ.

    Từng chi tiết được sắp xếp rất kỹ lưỡng, rất "thẩm mỹ", đến mức sởn gai ốc.

    Vì thời gian chôn cất khá lâu, thi thể đã bắt đầu phân hủy nhẹ.

    Một cảnh tượng đầy ám ảnh và khiêu khích, không trách được hai cảnh sát trẻ kia lại sụp đổ tinh thần đến vậy.

    Ngay sau đó, đội khám nghiệm hiện trường tiến hành công việc.

    Lão Triệu đi đến bên cạnh Trần Đại Lôi, khẽ hỏi:

    "Cậu phát hiện ra cái này bằng cách nào?"

    Trần Đại Lôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi kể cho lão Triệu nghe chuyện về Trần Hiểu.

    "Cậu thấy sao?" lão Triệu hỏi.

    "Đừng vội.

    Tiếp tục điều tra đã.

    Giờ mà đưa về thẩm vấn thì cũng chưa chắc moi ra được gì."

    "Ừm."

    Lão Triệu gật đầu, rồi thở dài một tiếng:

    "Chỗ này là khu chung cư cao cấp, tính riêng tư cực kỳ cao, đúng là phiền thật.

    Vụ này sẽ khó phá hơn nhiều."

    Trần Đại Lôi không đáp, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào chiếc hộp quà khổng lồ.

    Trên lớp giấy bọc màu hồng nhạt, ông như thấy thấp thoáng đôi mắt ấy hiện ra từ trong ký ức — đôi mắt ám ảnh ông đến tận trong mơ.

    "Báo cáo hiện trường và khám nghiệm tử thi phải ít nhất hai ngày nữa mới có."

    Lão Triệu lại bổ sung thêm một câu.

    Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên hớt hải chạy tới.

    Đó là quản lý tòa nhà, đã làm ở đây mấy năm nhưng chưa bao giờ gặp chuyện như thế này.

    Người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề, thần sắc hoảng hốt.

    Ông ta khẽ hắng giọng, cố giữ bình tĩnh:

    "Tôi là quản lý khu này, Lưu Tùng.

    Đối với vụ việc nghiêm trọng xảy ra trong chung cư chúng tôi, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng.

    Điều này cho thấy công tác an ninh của chúng tôi còn nhiều thiếu sót.

    Chúng tôi sẽ hết sức phối hợp với phía cảnh sát để sớm phá án, bắt được hung thủ..."

    Thấy Lưu Tùng còn muốn tiếp tục đọc bài diễn văn sáo rỗng, Trần Đại Lôi vung tay cắt ngang, chỉ vào mảnh đất hỗn độn kia, hỏi:

    "Chỗ này là sao?"

    "À, chỗ đó... bọn tôi định xây thêm vài khu vui chơi, giải trí."

    "Ừ.

    Dẫn tôi đến phòng bảo vệ xem."

    Toàn bộ khu chung cư này, chỉ có duy nhất cổng chính được lắp camera giám sát, còn lại đều trống.

    Thiết bị theo dõi đặt ngay trong phòng bảo vệ.

    Lưu Tùng gật đầu, mấy người cùng nhau đi về phía phòng gác.

    Bên trong không lớn lắm, một bảo vệ trẻ tầm hơn hai mươi tuổi đang đứng ở cửa, vẻ mặt lộ rõ căng thẳng — có lẽ đã nghe được tin.

    Lưu Tùng mặt không biến sắc, giới thiệu:

    "Đây là em vợ tôi, tên là Lý Hưởng.

    Chính nó trực ca tối qua."

    Lý Hưởng có vẻ lo lắng.

    Trần Đại Lôi ra hiệu bảo cậu ta không cần quá căng thẳng, rồi hỏi:

    "Cậu làm ở đây được bao lâu rồi?"

    "Khoảng một năm rưỡi ạ."

    "Lâu vậy?

    Nhìn không ra đấy."

    Trần Đại Lôi liếc cậu ta một cái.

    Lý Hưởng gượng cười, không đáp.

    "Cảm thấy công việc này thế nào?"

    Lý Hưởng liếc nhìn Lưu Tùng, đáp:

    "Cũng được ạ, khá nhẹ nhàng."

    "Tối qua cậu có nghe thấy gì bất thường không?"

    "Không... không có."

    Lý Hưởng cố gắng nhớ lại.

    "Có ai ngoài vào khu này, cậu đều nắm được chứ?"

    "Đương nhiên là có rồi!"

    Lý Hưởng bỗng trở nên kích động.

    "Bình tĩnh, không cần quá căng thẳng."

    Lúc này Lưu Tùng chen lời:

    "Chung cư chúng tôi thuộc dạng cao cấp, ngay cả đồ ăn ngoài cũng không cho vào, các cổng phụ đều đóng cả."

    Trần Đại Lôi gật đầu, nói:

    "Vậy tức là, hung thủ là người sống trong khu này?"

    Lưu Tùng cứng họng.

    Ông ta đâu dám nói vậy?

    Cả khu chung cư lớn thế này, người ra người vào nhiều như thế, ai mà để ý được hết?

    Vừa rồi ông ta chỉ nói thế để đẩy trách nhiệm đi, giờ bị hỏi lại thì không biết nói sao cho phải.

    Trần Đại Lôi nhìn thấu ý đồ của ông ta, lại hỏi thêm mấy câu nhưng không thu được gì, liền bảo ông ta giao đoạn ghi hình ở cổng.

    Lưu Tùng lập tức gật đầu đồng ý.

    ......

    Gần trưa, Trần Hiểu đã đọc xong toàn bộ cuốn nhật ký.

    Cậu cầm cuốn sổ, tay hơi run.

    Tổng cộng bốn mươi mạng người, tất cả đều được ghi lại trong cuốn sổ nhỏ này.

    Cậu điều chỉnh lại cảm xúc, giấu sổ đi, rồi xuống tầng như không có chuyện gì, đi ăn một bữa.

    Trong lúc đó, cậu không né tránh cảnh sát, bởi bây giờ cậu cần phải thể hiện sự "bình thường".

    Ăn xong trở về, cảnh sát đã rút khỏi khu chung cư.

    Quảng trường trước tòa nhà vắng lặng, mất đi sự nhộn nhịp thường ngày.

    Thi thoảng có vài người đi ngang qua cũng bước vội vã, như thể có thứ gì đó đáng sợ đang rượt theo sau.

    Cậu biết, đó là sự sợ hãi.

    Liên tiếp hai vụ án xảy ra ngay trong khu này, chẳng ai dám chắc chuyện đó sẽ không tái diễn.

    Không ai biết, ai sẽ là người tiếp theo?

    Cậu cũng sợ — nhưng nỗi sợ của cậu đến từ chính bản thân mình.

    Cậu không biết liệu mình có lại ra tay giết người nữa không.

    Vừa đi vừa suy nghĩ, cậu bước ngang qua bãi đất trống dưới nhà.

    Mảnh đất bị đào xới nham nhở, bên cạnh vẫn còn dây cảnh giới — nơi đây từng xảy ra một vụ án mạng.

    Cậu vô thức nhớ đến nội dung trong nhật ký.

    Người phụ nữ ấy rất xinh đẹp, đến khi chết vẫn đẹp như vậy.

    Cô ấy nằm yên trong chiếc hộp quà, giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo.

    Nghĩ đến đây, cậu rùng mình.

    Sao mình lại nghĩ như vậy?

    Cô ấy là một sinh mạng sống, làm sao có thể xem là "tác phẩm"?

    Cậu càng muốn xua đi suy nghĩ đó thì nó lại càng rõ nét.

    Khi cái chết được khoác lên vẻ đẹp của nghệ thuật, nó khiến người ta trong khoảnh khắc quên mất nỗi sợ bản năng đối với tử vong.

    Cậu tưởng tượng ra một khung cảnh: trong màn đêm, Tử Thần giơ cao lưỡi hái — lưỡi hái ấy sắc bén đến chói mắt.

    Cậu giơ tay phải lên, nắm chặt trong không khí — đây là cảm giác kiểm soát sinh mạng người khác sao?

    Bỗng cậu cứng đờ cả người.

    Cậu bị chính ý nghĩ của mình làm cho sợ hãi.

    Phát hiện này khiến cậu không tự chủ được mà tăng tốc bước chân trở về nhà.

    Về đến nơi, cậu vội vã vào phòng tắm, xả nước lạnh lên người, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo.

    Nhưng nước càng lạnh, những hình ảnh trong nhật ký lại càng rõ ràng.

    Cậu ngày càng hiểu được nguyên chủ.

    Cậu mở mắt, nhìn quanh căn phòng — quen thuộc mà lạ lẫm.

    Mọi thứ dường như đã thay đổi, nhưng rõ ràng căn phòng vẫn như cũ.

    Có lẽ... thay đổi không phải là căn phòng.

    Mà là chính cậu.
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 4: Đảo ngược


    Chớp mắt đã trôi qua hai ngày, hai ngày này cậu không tiếp tục xem cuốn nhật ký nữa, khi cậu phát hiện bản thân ngày càng hiểu rõ nguyên chủ, cậu bèn quyết định tạm thời không tiếp xúc với những chuyện kia nữa, cậu không muốn khiến bản thân trở nên biến thái giống như nguyên chủ.

    Tạm gác cuốn nhật ký sang một bên, cuộc sống của nguyên chủ thực ra cũng không tệ, ít nhất thì vẫn tốt hơn nhiều so với những ngày làm công ăn lương trước khi cậu xuyên không.

    Công việc là làm tiêu bản động vật, hơi vất vả nhưng vẫn chịu được.

    Hơn nữa là dạng đi làm giờ hành chính, chín giờ sáng đến năm giờ chiều, nghỉ thứ bảy, chủ nhật.

    Mặc dù lương không cao, nhưng cộng thêm đủ các loại phúc lợi, chế độ đãi ngộ và thưởng cuối năm, tổng cộng mỗi năm cũng được gần 15 vạn nhân dân tệ (~549 triệu VNĐ)

    Chưa kể điều kiện gia đình của nguyên chủ cũng rất tốt.

    Bố là bác sĩ tâm lý có tiếng, mẹ là giáo sư của một trường đại học danh tiếng — một cuộc sống như vậy, đã là mơ ước của rất nhiều người rồi.

    ......

    Trần Đại Lôi bước vào văn phòng, Lão Triệu đã ngồi chờ sẵn.

    Trên bàn là báo cáo khám nghiệm tử thi và điều tra hiện trường.

    Ông cầm lên đọc lướt qua.

    Danh tính nạn nhân đã được xác nhận: tên Đường Du Du, nữ, 23 tuổi, người bản địa, là một người nổi tiếng trên mạng.

    Nguyên nhân tử vong là mất máu quá nhiều — tương tự như Lộ Tiểu Vân.

    Chỉ khác ở chỗ, sau khi chết, thi thể cô bị hung thủ phân xác dã man rồi tạo hình như một tác phẩm nghệ thuật.

    Thời gian tử vong ước đoán trong khoảng từ 1 giờ đến 3 giờ chiều ngày 28 tháng 6.

    Trên người nạn nhân phát hiện có dấu hiệu sử dụng lâu dài một loại thuốc an thần tương tự thuốc ngủ.

    Không thu thập được bất kỳ thông tin hữu ích nào từ nạn nhân — kể cả dấu chân tại hiện trường cũng không có, do khu vực đang thi công.

    Tất cả những điều này là do hung thủ cố ý tạo ra.

    Điều đó cho thấy đối tượng có ý thức phản điều tra rất mạnh, và xét theo cách gây án, chắc chắn không phải lần đầu ra tay.

    Tuy nhiên vẫn chưa tìm thấy vụ án nào tương tự.

    Các mối quan hệ xã hội của nạn nhân khá phức tạp.

    Với thân phận và ngoại hình nổi bật như vậy, người theo đuổi cô không ít, điều này khiến công tác điều tra trở nên rắc rối hơn rất nhiều.

    Xem xong hồ sơ, Trần Đại Lôi lấy ra một bao thuốc, đưa cho Lão Triệu một điếu.

    Cả hai châm thuốc, im lặng hút, không ai lên tiếng.

    Mãi đến khi hút hết điếu thuốc, Lão Triệu mới lên tiếng:

    "Cậu thấy sao?"

    Trần Đại Lôi nhíu mày:

    "Rất khó.

    Hung thủ quá biến thái, tạo thi thể thành tác phẩm nghệ thuật — động cơ này thì rất rõ, nhưng lại chẳng giúp được gì trong việc phá án.

    Chúng ta không biết hắn có lựa chọn nạn nhân ngẫu nhiên hay không.

    Nếu thật sự là chọn bừa thì phiền phức lớn đấy."

    "Đúng vậy.

    Nếu thế thì phạm vi điều tra rộng không tưởng."

    Lão Triệu gật đầu.

    "Rộng cũng phải làm."

    Trần Đại Lôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

    Trong một thành phố hơn 15 triệu dân, muốn tìm ra một kẻ không rõ diện mạo, không đặc điểm nổi bật, gần như là chuyện không tưởng.

    "Trước tiên điều tra những người thân thiết với nạn nhân đã."

    Nói rồi, ông cầm tập hồ sơ lên xem lại.

    Quan hệ cá nhân của nạn nhân khá dày, ông lật từng trang một cho đến khi thấy một cái tên có vẻ quen mắt.

    Trần Hiểu.

    Chẳng phải là cậu trai trẻ sống cạnh phòng Lộ Tiểu Vân sao?

    Hai người đều thiệt mạng gần nhà cậu ta — đây chỉ là trùng hợp sao?

    Trần Đại Lôi quyết định đi tìm cậu trai trẻ đó nói chuyện lần nữa.

    ......

    Từ xa, Trần Hiểu đã nhìn thấy Trần Đại Lôi.

    Ông ta đang đứng trước cửa đơn vị làm việc của cậu — rõ ràng là đang đợi.

    Tim khẽ trùng xuống, nhưng bề ngoài cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh, bước tới hỏi:

    "Cảnh sát Trần, có chuyện gì sao?"

    "Ừm, còn một số việc cần xác minh thêm, mong cậu phối hợp."

    Trần Đại Lôi vừa nói vừa lấy thẻ cảnh sát ra.

    Trần Hiểu không từ chối, cũng chẳng cách nào từ chối.

    Phối hợp điều tra là nghĩa vụ của mọi công dân.

    "Không vấn đề, để tôi xin nghỉ phép với lãnh đạo."

    Nói rồi, cậu lấy điện thoại ra nhắn báo một tiếng.

    Sau đó, hai người đến đồn cảnh sát.

    Trần Hiểu được đưa vào phòng thẩm vấn.

    Ngồi xuống, Trần Đại Lôi không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:

    "Cậu có quen Đường Du Du không?"

    Sao lại không quen được?

    Trong cuốn nhật ký, toàn bộ đều viết về cô ta.

    "Có quen."

    "Vậy kể về cô ấy chút đi.

    Lần cuối cùng gặp cô ta là khi nào?"

    "Lần cuối..."

    Trong đầu Trần Hiểu hiện lên một đoạn ký ức.

    Trong một nhà hàng sang trọng, hai người ngồi đối diện nhau.

    Nguyên chủ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn cô gái, ánh mắt rực lửa.

    Sau bữa ăn, cậu ta lấy ra một chiếc nhẫn từ túi áo, nhưng tiếc là cô gái không nhận.

    Nguyên chủ âm thầm cất nhẫn đi, nụ cười có phần gượng gạo, vẻ mặt thoáng nét thất vọng.

    "Ngày 15 tháng 6," Trần Hiểu đáp.

    "Nhớ rõ thế sao?"

    "Dĩ nhiên rồi.

    Hôm đó tôi tỏ tình, nhưng cô ấy từ chối."

    "Vậy cậu có hận cô ấy không?"

    Trần Đại Lôi lại hỏi.

    "Sao lại hận được?

    Bị từ chối là chuyện quá đỗi bình thường."

    Trần Hiểu khoát tay.

    "Cậu cao ráo đẹp trai như vậy, mà vẫn bị từ chối sao?"

    Trần Đại Lôi cười cợt, đùa một câu.

    "Chuyện bình thường thôi.

    Cô ấy là người nổi tiếng mà, rất nhiều người theo đuổi, tôi chắc chỉ là lốp dự phòng thôi."

    Trần Hiểu chẳng hề để tâm nói.

    "Ừ, vậy chủ nhật, ngày 28 tháng 6, cậu ở đâu?

    Làm gì?"

    Trần Hiểu nhíu mày, ra vẻ nhớ lại:

    "Ngày nghỉ mà...

    Nhớ không rõ lắm.

    Nhưng chắc hôm đó cũng chẳng có chuyện gì đáng nhớ đâu, chỉ loanh quanh nghỉ ngơi, xem video, tập thể dục các kiểu, chắc là vậy."

    Lúc này, Trần Đại Lôi đột ngột đổi đề tài:

    "Cậu có nhìn thấy cái hộp quà lớn mà chúng tôi đào được không?"

    "Có."

    "Biết trong đó là gì không?"

    "Không biết."

    Trần Hiểu thoáng lộ vẻ dao động trong ánh mắt.

    Tuy cậu không tận mắt thấy, cũng không có ký ức thật, nhưng cậu đã đọc nhật ký.

    Tất cả những gì nguyên chủ từng làm, cậu đều biết, cậu có thể tưởng tượng ra cảnh tượng tàn nhẫn đó.

    Ngay khoảnh khắc ánh mắt Trần Hiểu lóe lên, Trần Đại Lôi chớp lấy cơ hội, đột ngột lên tiếng:

    "Ngay vừa rồi, có một thứ gì đó lướt qua trong đầu cậu, là gì vậy?"

    "Không có gì, chỉ là bất chợt nhớ ra việc ở chỗ làm thôi."

    Trần Hiểu lập tức phủ nhận.

    Trần Đại Lôi trừng mắt truy hỏi:

    "Không, không đúng!

    Vừa rồi nhất định là có liên quan đến câu hỏi của tôi, rốt cuộc là cái gì?"

    Ánh mắt Trần Đại Lôi sắc như dao, như thể muốn nhìn xuyên nội tâm của cậu.

    Trần Hiểu nhất thời có chút không chống đỡ nổi.

    Đang định nghĩ xem nên trả lời thế nào, thì cửa phòng thẩm vấn bất ngờ bị đẩy ra.

    Người vào là Dương Thụ.

    Dương Thụ ra hiệu bảo Trần Đại Lôi ra ngoài một lát.

    Trần Đại Lôi hơi nhíu mày, có vẻ không vui.

    Ông vừa mới lần ra chút manh mối, nếu cho thêm chút thời gian, rất có thể sẽ moi ra được gì đó.

    Nhưng ông cũng hiểu, nếu Dương Thụ sốt ruột như vậy, thì nhất định là có phát hiện mới quan trọng.

    Trần Đại Lôi khẽ lắc đầu, đứng dậy rời đi.

    Thấy ông ta đi rồi, Trần Hiểu âm thầm thở phào.

    Quả thực lúc nãy suýt nữa thì bị ép ra chuyện.

    Ngoài hành lang, Trần Đại Lôi cau mày hỏi:

    "Có chuyện gì vậy?"

    Dương Thụ báo cáo:

    "Thầy à, pháp y không phải nói nạn nhân có dấu hiệu dùng thuốc ngủ lâu dài sao?

    Nhưng qua điều tra người quen, nạn nhân hoàn toàn không có thói quen đó."

    "Cho nên chúng con đã quay lại nhà nạn nhân kiểm tra lần nữa và lần này phát hiện ra một manh mối mới.

    Có người đã vào căn hộ, và là sau khi chúng ta đến kiểm tra lần đầu."

    "Ai?"

    "Không biết.

    Người đó rất cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

    Nhưng hắn đã vuốt phẳng vết nhăn trên ga giường, chính chi tiết này khiến chúng con phát hiện ra."

    Trần Đại Lôi nhíu mày, lẩm bẩm:

    "Vuốt phẳng vết nhăn trên ga giường?

    Hành động đó có ý nghĩa gì chứ?"

    Sau đó ông đổi giọng hỏi:

    "Vậy có nghĩa là người bí ẩn đó không phải Trần Hiểu?"

    Dương Thụ gật đầu chắc chắn:

    "Đúng, hai ngày đó cậu ta có bằng chứng ngoại phạm."

    Trần Đại Lôi khẽ lắc đầu, cảm thấy vụ án ngày càng rối rắm.

    ......

    Không lâu sau, Trần Hiểu thấy Trần Đại Lôi quay lại, nhưng lần này sắc mặt ông ta có vẻ nghiêm trọng, khiến cậu hơi thấp thỏm.

    "Chẳng lẽ phát hiện ra điều gì rồi?"

    "Cậu về trước đi."

    Nghe vậy, Trần Hiểu hơi ngẩn người, cảm thấy khó hiểu — ý gì đây?

    Cậu vừa đi vừa ngoái đầu lại liên tục.

    Ngồi trên xe, cậu nhíu chặt mày, cậu đã hiểu tại sao Trần Đại Lôi lại để cậu đi.

    Điều này chứng tỏ cảnh sát đã tìm ra manh mối gì đó, nhưng không liên quan đến cậu, nên mới cho cậu tạm thời rời khỏi.

    Chính điều đó lại càng khiến cậu nghi hoặc.

    Cái chết của Lư Tiểu Vân và Đường Du Du đã đủ để chứng minh nhật ký là thật, nghĩa là nguyên chủ rất có khả năng là hung thủ.

    Nhưng nếu vậy, thì không có lý gì cảnh sát lại tìm ra dấu vết chỉ đến người khác, chẳng lẽ mọi chuyện còn có biến?

    "Phải rồi!

    Nếu...

    Nếu như nguyên chủ chỉ vô tình chứng kiến tội ác, rồi nhập tâm đến mức tưởng mình là hung thủ và ghi lại mọi thứ?"

    Nghe thì trùng hợp thật, nhưng hoàn toàn hợp lý!

    Nghĩ đến đây, trong lòng Trần Hiểu chợt bừng sáng, cậu thấy bản thân vẫn còn đường lui.
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 5: Nhật ký mới


    Nhưng niềm vui này đến nhanh, mà đi cũng nhanh.

    Một vụ án có thể là trùng hợp, nhưng hai vụ thì sao?

    Huống hồ không chỉ là hai vụ, chẳng lẽ thể chất của nguyên chủ đặc biệt đến mức độ ấy?

    Hơn nữa, cảm giác trước đó của cậu rất thật, điều này cho thấy bản thân nguyên chủ vốn dĩ đã là một kẻ biến thái.

    Một người như thế... có thể đơn thuần chỉ là người vô tình chứng kiến tội ác sao?

    Cậu thật sự khó mà tin nổi.

    Nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào tốt hơn.

    Cậu không biết chính xác manh mối mà cảnh sát tìm được là gì.

    Quay lại chỗ làm?

    Cậu lắc đầu, đã xin nghỉ thì nghỉ luôn, huống hồ lúc này cậu chẳng còn tâm trạng nào để đi làm cả.

    Về đến khu chung cư, lúc đi ngang qua phòng bảo vệ, cậu bất chợt phát hiện người bảo vệ kia đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của cậu.

    Khi cậu lái xe vào trong, người bảo vệ vẫn cứ ngồi đờ ra, không có chút phản ứng nào.

    Chi tiết bất thường này khiến cậu sinh nghi.

    Chung cư này là loại cao cấp, bình thường bảo vệ đều đứng dậy cúi chào khi cư dân ra vào, chưa từng có chuyện cứ ngồi yên bất động như vậy

    Sau khi đỗ xe dưới tầng hầm, Trần Hiểu quay ngược lại phòng bảo vệ.

    Bảo vệ vẫn cứ dán mắt vào màn hình điện thoại.

    Cậu rón rén lại gần, nghiêng đầu nhìn vào và ánh mắt lập tức nheo lại.

    Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh, người trong ảnh chính là Đường Du Du, nạn nhân đã chết!

    Cậu lập tức để ý, trong bức ảnh ấy Đường Du Du nhắm mắt, trông như đang ngủ, rất đẹp, hơn nữa, ảnh được chụp ở khoảng cách rất gần.

    Mà theo như cậu biết, Đường Du Du là kiểu con gái giỏi "thả câu", rất biết cách chơi trò "treo mà không cho", sao có thể thân mật như vậy với một người, mà lại là bảo vệ cơ chứ?

    Cậu cẩn thận đánh giá người bảo vệ này, trong ký ức của cậu không có tên người này, chứng tỏ nguyên chủ xưa nay chẳng mấy để ý đến hắn ta.

    Người này gầy gò, trông có vẻ thư sinh, hoàn toàn không giống một bảo vệ chuyên nghiệp.

    Chẳng lẽ giữa hai người có gì đó?

    Cái chết của Đường Du Du có liên quan đến hắn ta không?

    Cậu cảm thấy bản thân như đang chìm trong sương mù không nhìn rõ được điều gì, chỉ có thể chậm rãi dò dẫm tiến lên.

    Đêm khuya, trong bóng tối mịt mùng, một người đàn ông lặng lẽ mở cửa phòng.

    Trong phòng, một người phụ nữ đang ngủ say trên giường.

    Người đàn ông chậm rãi bước vào nhà tắm, tay cầm điện thoại, bắt đầu quay lại toàn bộ những gì sắp diễn ra.

    Hắn nhẹ nhàng nhặt lấy một chiếc bàn chải đánh răng, đưa lên mũi ngửi thật kỹ, rồi trên mặt lộ ra vẻ ngây ngất.

    Sau đó, dùng bàn chải nhẹ nhàng chà lên môi mình, vừa cảm nhận mùi hương còn lưu lại, vừa cảm nhận sự mềm mại của lông bàn chải, vẻ mặt hắn ngày càng đắm chìm.

    Tiếp đó, hắn cho bàn chải đánh răng vào miệng, khi thì liếm láp, khi thì mút mát.

    Sau khi thỏa mãn, hắn đặt bàn chải xuống, dùng nước sạch rửa kỹ rồi để lại đúng chỗ cũ.

    Hắn rời khỏi nhà vệ sinh, cởi hết quần áo trên người, đi đến tủ quần áo của người phụ nữ, lấy ra đồ lót của cô ta rồi mặc lên người mình.

    Còn mang cả giày cao gót của cô, sau đó bước đi thành thạo trong phòng.

    Tiếng giày cao gót nện xuống sàn vang lên khiến hắn càng thêm phấn khích.

    Tiếp theo, hắn vụng về bắt chước những động tác thường ngày của cô gái, tưởng tượng bản thân đã hòa làm một với cô ấy.

    Hắn đi vào phòng, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của người phụ nữ.

    Đôi môi cô hơi hé mở, hắn cúi sát xuống quan sát thật kỹ, thật đẹp...

    Hắn nhẹ nhàng hôn lên môi cô, rồi rút điện thoại ra chụp lại khoảnh khắc khiến hắn si mê.

    Chậm rãi vén chăn lên, hắn nằm xuống bên cạnh, khẽ vòng tay ôm lấy đầu người phụ nữ.

    Hắn thở dài một tiếng đầy mãn nguyện:

    "Giá mà em cứ ngủ mãi thế này thì tốt biết mấy...

    Như vậy, em sẽ chỉ thuộc về một mình anh."

    ...

    Trở về nhà, Trần Hiểu trầm ngâm suy nghĩ.

    Gã bảo vệ đó rõ ràng có vấn đề.

    Hắn có thể là kẻ đã giết chết Đường Du Du không?

    Rất có thể.

    Nhưng như vậy lại không giải thích được cuốn nhật ký.

    Chẳng lẽ thật sự đúng như cậu đã nghĩ, tất cả chỉ là trùng hợp?

    Nguyên chủ chỉ tình cờ nhìn thấy mà thôi?

    "Rè rè rè..."

    Tiếng điện thoại rung cắt ngang dòng suy nghĩ.

    Nhìn thấy người gọi là mẹ, Trần Hiểu thoáng do dự.

    Trong đầu cậu không có nhiều ký ức về gia đình, cậu sợ sẽ lộ chuyện mình là người xuyên không.

    Nhưng không nghe máy cũng không được.

    "Sớm muộn gì cũng phải đối mặt thôi..." – cậu tự nhủ.

    Sau khi bắt máy, mẹ cậu nói đã xem tin tức, biết nơi cậu ở xảy ra án mạng nên vô cùng lo lắng, khuyên cậu hãy về nhà ở một thời gian.

    Trần Hiểu làm sao đồng ý được?

    Cậu còn đang muốn tránh xa nơi đó càng tốt.

    Cậu viện cớ công việc không tiện di chuyển để từ chối.

    Mẹ không ép nữa, chỉ bảo rằng cậu lâu rồi chưa về nhà, hôm nay nhất định phải về.

    Trần Hiểu không tiện từ chối tiếp, đành đồng ý.

    Cậu lái xe về nhà, căn biệt thự nằm ở trung tâm thành phố nhưng yên tĩnh lạ thường.

    Mẹ cậu đã đứng sẵn ngoài cửa, vừa thấy cậu liền chạy ra đón:

    "Mau vào đi, mẹ làm cả một bàn thức ăn, toàn là món con thích."

    Nhìn mẹ mình như vậy, Trần Hiểu bỗng nhớ tới người mẹ ở thế giới trước.

    Có lẽ, cậu sẽ không thể quay về được nữa.

    Trong lòng thoáng dâng lên chút chua xót.

    Cậu không hiểu nguyên chủ vì sao lại ít khi về nhà.

    Công việc đâu đến mức quá bận rộn?

    Cậu nghĩ, nếu không để lộ thân phận xuyên không, thì sau này nên cố gắng về nhà nhiều hơn một chút.

    Vừa bước vào nhà, Trần Hiểu ngồi xuống bàn ăn.

    Mẹ gọi một tiếng, cha cậu từ từ bước ra từ thư phòng.

    Vừa nhìn thấy cậu, sắc mặt ông lập tức thay đổi, rõ ràng là rất không ưa gì cậu.

    Trần Hiểu không hiểu vì sao lại như vậy.

    Chẳng lẽ đây chính là lý do nguyên chủ ít khi về nhà?

    Cậu quay đầu nhìn mẹ đầy nghi hoặc.

    Thấy cảnh tượng đó, mẹ vội vàng đứng ra dàn xếp:

    "Con trai khó khăn lắm mới về được một lần, anh làm mặt gì vậy?

    Ăn cơm đi, mau ăn đi."

    "Tôi không có đứa con như nó!" – Cha cậu đập mạnh đũa lên bàn.

    Tiếng động đó khiến Trần Hiểu giật mình.

    Cậu không biết nguyên chủ đã làm chuyện gì khiến cha giận đến mức này.

    Mẹ cậu hơi cứng người, ánh mắt lo lắng nhìn sang Trần Hiểu.

    Cậu thì vẫn ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu đầu đuôi ra sao vì trí nhớ về quá khứ gần như trống rỗng.

    Mẹ thấy cậu không bỏ đi thì lộ vẻ mừng rỡ, nhanh chóng nói:

    "Đừng để ý đến ông ấy, đầu óc ông ấy có vấn đề.

    Con cứ ăn cơm đi."

    Bữa cơm này, Trần Hiểu ăn trong sự khó chịu và ngượng nghịu.

    Cậu không biết nên nói gì, cũng không rõ nguyên chủ trước đây đối xử với gia đình thế nào.

    Cậu chỉ đành im lặng cúi đầu ăn.

    Cha cậu ăn xong rất nhanh, đặt đũa xuống rồi bỏ đi.

    Trần Hiểu nhìn thấy ông đến phòng khách bật TV, chuyển kênh sang chương trình Thế giới động vật.

    Trong khoảnh khắc ấy, một vài ký ức mơ hồ hiện lên trong đầu cậu.

    Hồi nhỏ, hai cha con thường cùng nhau xem chương trình này.

    Khi đó, cha còn giảng giải thêm nhiều điều thú vị, cũng vì thế mà nguyên chủ dần yêu thích công việc chế tác tiêu bản động vật.

    Ký ức ngày ấy rất đỗi ấm áp.

    Vậy rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra khiến mối quan hệ hiện giờ lại tệ đến thế?

    Trần Hiểu không biết.

    Trời dần tối, Trần Hiểu xin phép ra về.

    Mẹ cậu có vẻ luyến tiếc, mãi đến khi cậu hứa sau này sẽ về thăm thường xuyên thì bà mới mỉm cười trở lại.

    Về đến căn hộ, Trần Hiểu cảm thấy rất buồn ngủ.

    Sau khi lướt điện thoại một lúc, cậu nhanh chóng thiếp đi.

    Sáng hôm sau, Trần Hiểu mơ màng tỉnh dậy, cảm thấy người uể oải lạ thường, hoàn toàn không có chút sức lực.

    "Mình bị bệnh rồi sao?"

    Cậu đứng dậy rót ly nước.

    Lúc liếc mắt qua, cậu bỗng sững lại.

    Cuốn nhật ký vốn được cậu giấu kỹ trên nóc tủ không biết từ bao giờ đã bị ai đó lấy xuống, đặt ngay ngắn trên bàn.

    Bên cạnh còn có một cây bút.

    Cậu cảnh giác nhìn quanh một vòng, xác định trong nhà chỉ có một mình mình.

    Chậm rãi bước tới bàn, cậu cầm cuốn nhật ký lên.

    Bàn tay vô thức lật đến trang cuối cùng, cậu chết sững tại chỗ.

    Cuốn nhật ký đã được cập nhật.

    Và nhân vật trong nhật ký... chính là người bảo vệ ngày hôm qua!
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 6: Cha


    Cậu có thể nhận ra nét chữ trong nhật ký chính là của mình.

    Nhưng... sao có thể như vậy được?

    Bản thân đã từng viết lúc nào?

    Chẳng lẽ là lúc mình ngủ?

    Cậu nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký — nội dung phần lớn giống với những lần trước, chỉ là lần này ở phần cuối lại thêm một đoạn:

    "Sư tử giết thỏ là vì khao khát giết chóc ư?

    Không, không phải vậy.

    Nó chỉ đói, cần ăn mà thôi.

    Tôi cũng đói.

    Tôi cũng cần ăn."

    Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài từ trán xuống.

    Bây giờ cậu như đang sống lại khoảnh khắc lúc vừa xuyên không, trong đầu hoàn toàn không có ký ức gì về việc giết người.

    Nhưng lần này còn khiến cậu khiếp sợ hơn, bởi vì chuyện này xảy ra sau khi cậu đã xuyên đến đây.

    Chẳng lẽ nguyên chủ có thể khống chế cơ thể mình khi mình đang ngủ?

    Giống như hội chứng đa nhân cách vậy?

    Nếu là vậy thì bản thân còn có thể tiếp tục sống sao?

    "Không không không...

    Chắc chắn không phải thật!

    Nhất định có kẻ đang âm thầm giở trò sau lưng mình!"

    Cậu chỉ còn biết tự an ủi bản thân như vậy.

    Đúng lúc đó, ánh mắt cậu quét thấy một chiếc túi đen nằm ở góc phòng - chính là túi mà cậu đã giấu trên nóc tủ.

    Cậu từ từ bước đến, mở túi ra.

    Bên trong ngoài những thứ ngày hôm qua vẫn còn, lần này lại có thêm một chiếc mỏ lết dính máu.

    Cậu nhìn chằm chằm vào hung khí dính máu trong túi, trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ:

    "Tự thú?"

    Đó là phản ứng đầu tiên nảy ra trong đầu cậu.

    Nếu quả thật là mình làm, thì với tình trạng tinh thần hiện tại, có khả năng sẽ không bị xử tử hình — rất có thể sẽ bị đưa vào viện tâm thần, sống chung với những bệnh nhân tâm thần khác, cả đời không có tự do.

    Nghĩ đến viễn cảnh đó, ánh mắt cậu dần trở nên sắc lạnh.

    Cậu không thể chấp nhận, và càng không thể cam chịu một kết cục như thế!

    Sau khi đã hạ quyết tâm, Trần Hiểu nhanh chóng rửa mặt thay đồ, nhân lúc cảnh sát còn chưa phát hiện ra xác chết, cậu cầm theo túi, xuống dưới lầu.

    Trên đường đi, cậu cứ nghĩ mình sẽ hoảng sợ đến mức run rẩy, nhưng thực tế lại không như vậy, cậu phát hiện ra bản thân bình tĩnh một cách bất ngờ, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

    Vì gần đây vừa xảy ra vụ án mạng, khu dân cư vắng lặng hẳn đi, ít người qua lại, điều này vô tình tạo điều kiện cho cậu hành động.

    Xuống đến hầm để xe, cậu đặt chiếc túi vào cốp sau rồi lái xe đi.

    Khi ngang qua chốt bảo vệ, theo thói quen, cậu liếc vào bên trong hai lần, chỉ thấy đã đổi người gác, ngoài ra không có gì bất thường.

    Trần Hiểu lái xe trở lại nhà cha mẹ.

    Sở dĩ cậu quay về đây là vì hôm qua khi ăn cơm, một phần ký ức đã quay lại với cậu, trong ký ức đó, sân sau của biệt thự có một hầm chứa đã lâu không dùng đến.

    Cậu nghĩ, không nơi nào có thể giấu hung khí tốt hơn nơi đó.

    Nói chuyện với mẹ một lát, Trần Hiểu cầm túi ra sân sau, tìm đến căn hầm kia.

    Nhìn quanh một lượt, cậu thấy lối vào rất kín đáo, bị lớp đất phủ dày bên trên, trông như đã rất lâu không ai động đến.

    Cậu cẩn thận dọn lớp đất đi, mở nắp hầm ra.

    Bên trong tối đen, ánh nắng không thể chiếu đến mọi ngóc ngách.

    Tim cậu bắt đầu đập thình thịch.

    Nhìn vào miệng hầm, cậu có cảm giác như đang đối mặt với một con quái vật đang há miệng chờ nuốt chửng người ta.

    Trấn tĩnh lại một chút, cậu lần theo chiếc thang chậm rãi leo xuống.

    Bên trong hầm lạnh lẽo đến thấu xương, nhưng không hiểu sao lúc này Trần Hiểu lại có cảm giác quen thuộc khó tả, như thể bản thân trước đây từng nhiều lần đến nơi này.

    Chẳng mấy chốc, cậu đặt chân đến đáy hầm, thấy công tắc điện gắn trên tường.

    Cậu bật công tắc lên, ánh sáng lập tức tràn ngập căn hầm, và cảnh tượng trước mắt khiến cậu chết lặng tại chỗ.

    Trên các bức tường treo đầy quần áo dính máu, giữa căn hầm là một chiếc bàn, trên đó bày la liệt những hung khí dính máu, mỗi món đều quái dị.

    Cậu bước lại gần, lần lượt kiểm tra từng thứ, tất cả đều khớp hoàn toàn với những gì được ghi trong nhật ký.

    Nhìn những món đồ trước mắt, cậu cuối cùng cũng hiểu vì sao bản thân lại vô thức chọn nơi này để giấu tang vật, thì ra nguyên chủ luôn làm như vậy.

    Cậu thực sự không biết nên làm gì tiếp theo.

    Một điều rõ ràng là: nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn, sẽ còn có thêm nhiều nạn nhân nữa, bởi vì cậu không thể kiểm soát được bản thân khi đang ngủ.

    Nghĩ tới những gì viết trong nhật ký, cậu rơi vào mê mang.

    Chẳng lẽ trên đời thực sự tồn tại loại "ác ma bẩm sinh"?

    Cậu luôn tin rằng con người tốt hay xấu là do môi trường tác động sau này.

    Nhưng rõ ràng, nguyên chủ không phải như vậy.

    Hắn giống như là ác quỷ trời sinh, không cho rằng giết người là tội ác, mà chỉ đơn giản là...

    đang "ăn uống".

    Không đúng!

    Cậu đột nhiên nghĩ tới một điểm bất thường, rõ ràng nguyên chủ từng nhiều lần lui tới căn hầm này, vậy tại sao mẹ lại nói hắn không hay về nhà?

    Chẳng lẽ mỗi lần đều lén về?

    Nếu vậy thì hành động của mình bây giờ liệu có quá mạo hiểm?

    Nếu bị phát hiện thì sao?

    Nghĩ đến đây, cậu không dám chậm trễ nữa, vội vàng ném cái túi xuống, rồi nhanh chóng leo ra khỏi hầm.

    Nhưng vừa chui ra khỏi hầm, cậu lập tức khựng lại tại chỗ, sắc mặt trở nên trắng bệch, ở cách đó không xa, cha cậu đang đứng yên nhìn cậu, ánh mắt đầy phức tạp.

    Bị phát hiện rồi!

    Phải làm sao đây?

    Lúc này cha cậu sải bước đi tới.

    Trần Hiểu nhìn động tác của ông, trong lòng trào dâng tuyệt vọng.

    Giải thích ư?

    Không thể.

    Chẳng lẽ... giết cả cha mình?

    Không, cậu không làm được.

    Người cha bước đến gần, cúi đầu mắng khẽ một câu:

    "Còn không mau cút đi?

    Mày muốn để mẹ mày biết à?"

    Trần Hiểu sững người, ngơ ngác nhìn cha mình, rồi thấy ông thành thục dọn đám đất, cậu mới chợt hiểu, thì ra cha đã sớm biết tất cả.

    Trước đây cậu từng thắc mắc: nguyên chủ khi còn nhỏ làm sao có thể xử lý xác chết?

    Giờ thì rõ ràng, là cha đã giúp hắn.

    Cậu không biết trong lòng ông đã phải chịu đựng những gì.

    Cậu chỉ hiểu một điều: cha mẹ trên đời đáng thương biết bao.

    Nói thì dễ, chứ "đại nghĩa diệt thân" có mấy ai làm nổi?

    Không trách sao cha luôn tỏ thái độ lạnh nhạt, nói rằng không có đứa con như hắn, giờ thì mọi chuyện đều đã rõ.

    Nếu là mình, chắc cũng vậy thôi.

    Thấy Trần Hiểu vẫn chưa chịu rời đi, cha cậu lại quát:

    "Cút ngay cho tao!"

    Trần Hiểu không nói gì, cậu cũng không biết lúc này mình nên nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cha một cái thật sâu, sau đó quay người rời đi.

    Trong văn phòng, Dương Thụ đã ngủ gục trên ghế sofa, còn Trần Đại Lôi thì sắc mặt mệt mỏi.

    Gạt tàn thuốc trên bàn cắm đầy đầu lọc, bảng trắng treo tường kín đặc thông tin vụ án, nhìn qua đã thấy, cả đêm qua ông ta không ngủ, cố gắng ghép nối từng chi tiết, nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng có manh mối nào hữu ích.

    Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên chói tai.

    Dương Thụ giật mình tỉnh dậy, còn Trần Đại Lôi thì lập tức cầm lấy điện thoại.

    Nhìn thấy hiển thị là số của Lão Triệu, trong lòng ông dâng lên một dự cảm chẳng lành.

    Ông ấn nút nhận cuộc gọi.

    "Lão Triệu, có chuyện gì thế?"

    Dương Thụ cũng lập tức tỉnh táo, tuy không nghe thấy nội dung trong điện thoại, nhưng từ sắc mặt ngày càng nặng nề của Trần Đại Lôi, anh ta có thể cảm nhận được mọi chuyện không đơn giản.

    Sau khi kết thúc cuộc gọi, ông hơi sững lại, mãi một lúc sau mới mở miệng:

    "Đi thôi, lại có án mạng rồi."

    "Án mạng gì ạ?" — Dương Thụ tò mò hỏi.

    Anh ta rất muốn biết, rốt cuộc là vụ án nghiêm trọng thế nào mà khiến sư phụ mình biến sắc đến thế.

    Trần Đại Lôi không trả lời ngay.

    Phải đến khi hai người lên xe, ông mới chậm rãi mở miệng:

    "Chung cư Thất Bảo lại vừa xảy ra một vụ giết người."

    "Cái gì?

    Lại nữa ạ?" — Dương Thụ kinh hãi — "Chỉ trong thời gian ngắn đã ba vụ liên tiếp?

    Tên hung thủ này điên thật rồi!"

    Không lâu sau, hai người đến hiện trường vụ án.

    Cảnh sát đã phong tỏa khu vực, dây cảnh giới được căng kín, bên ngoài tụ tập không ít người dân.

    Hai người phải vất vả lắm mới chen qua được đám đông.

    Thấy Lão Triệu đang bận xử lý công việc, Trần Đại Lôi không đi thẳng đến làm phiền, mà kéo một viên cảnh sát trẻ đứng gần đó hỏi:

    "Tình hình thế nào rồi?"

    Viên cảnh sát nhanh chóng báo cáo:

    "Danh tính nạn nhân đã được xác định, là Lý Hưởng — bảo vệ của khu chung cư này."

    "Lý Hưởng?" — Trần Đại Lôi nhíu mày, lặp lại cái tên.

    Hôm qua ông còn vừa mới thẩm vấn hắn ta, không ngờ hôm nay đã trở thành xác chết.

    Ông ra hiệu bảo viên cảnh sát nói tiếp.

    Viên cảnh sát tiếp tục:

    "Thi thể do một cư dân phát hiện.

    Vị trí ở mặt sau toà nhà — nơi đó vắng vẻ, ngay cả bảo vệ tuần tra cũng ít khi lui tới."

    "Việc phát hiện cũng hoàn toàn là tình cờ.

    Người báo án đang cãi nhau với bạn gái, cô bạn gái tức giận ném điện thoại xuống từ cửa sổ.

    Anh ta xuống lầu để tìm lại, kết quả phát hiện thi thể."

    "Tất nhiên, cô bạn gái đã bị tạm giữ — ném đồ từ trên cao là vi phạm pháp luật."

    "Còn lại những thông tin khác vẫn đang trong quá trình giám định, cần thêm thời gian."

    Trần Đại Lôi gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi nhìn sang người báo án.

    Anh ta mặt cắt không còn giọt máu, rõ ràng đã bị dọa đến hồn phi phách tán.

    Ông bước tới gần, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy thi thể của Lý Hưởng, toàn thân ông cứng đờ.

    Một làn sóng ký ức dữ dội bất chợt dội về trong tâm trí.
     
    Sau Khi Tỉnh Dậy Tôi Trở Thành Kẻ Tình Nghi Trong 40 Vụ Giết Người
    Chương 7: Vụ án giết người hàng loạt 609


    Lúc này, Lão Triệu cũng đã nhìn thấy Trần Đại Lôi đang đứng chết lặng, ông hơi do dự, rồi mới đứng dậy bước tới.

    "Thời gian tử vong là từ 2 đến 3 giờ sáng.

    Hiện trường không có dấu vết bị kéo lê, cho thấy nạn nhân đã tự nguyện đi theo hung thủ.

    Nạn nhân bị tra tấn tàn bạo, trên người ngoại trừ phần đầu ra thì chỗ nào cũng có thương tích.

    Nhiều chỗ xương đã bị gãy, có thể xác định là bị đánh chết bằng vật cùn.

    Hung thủ cố tình tránh những chỗ hiểm yếu — phương thức gây án này rất giống với vụ án giết người hàng loạt xảy ra ba năm trước.

    Tất nhiên, tôi thiên về khả năng đây là một vụ bắt chước.

    Dù sao thì cũng đã ba năm rồi, tôi không tin một kẻ giết người hàng loạt có thể kìm nén được dục vọng sát nhân lâu đến vậy."

    Trần Đại Lôi không nói gì, chỉ ngây người nhìn thi thể, như thể chìm trong dòng ký ức nào đó.

    Dương Thụ nghe thấy những lời của Lão Triệu, liếc nhìn ông với vẻ lo lắng.

    Dù chỉ mới vào ngành chưa lâu, nhưng anh ta biết rõ Lão Triệu đang nói đến vụ nào — bởi vì vụ đó quá nổi tiếng.

    Vụ án giết người hàng loạt 609!

    Thứ nhất, số nạn nhân khiến người ta rùng mình: tổng cộng 27 người, nam nữ đều có, không có bất cứ điểm chung nào, hoàn toàn như bị chọn ngẫu nhiên.

    Thứ hai, thủ đoạn của hung thủ tàn nhẫn đến cực điểm, tất cả các nạn nhân đều bị đánh chết một cách sống sượng.

    Thứ ba, hung thủ cực kỳ xảo quyệt, đến tận bây giờ vẫn chưa bị bắt.

    Anh ta nhìn sang sư phụ mình — Trần Đại Lôi.

    Theo những gì anh ta biết, sư phụ mình từng đối mặt trực tiếp với hung thủ.

    Khi đó, ông vô tình bắt gặp hắn đang gây án, nhưng do tình huống lúc đó quá nguy cấp, phải ưu tiên cứu người, ông buộc phải để hung thủ chạy thoát.

    May mắn thay, người bị hại lúc ấy đã được cứu sống.

    Sau lần đó, hung thủ như biến mất.

    Cảnh sát đều biết đó chỉ là cơn lặng trước cơn bão, nhưng không ai ngờ sau đó hắn lại hành động điên cuồng hơn.

    Nửa năm sau, hắn lại ra tay — và mục tiêu lần này chính là người được Trần Đại Lôi cứu sống trước đó.

    Lần này, vận may không còn nữa.

    Người ấy đã bị sát hại thành công — và thủ đoạn vẫn tàn nhẫn y như cũ.

    Dương Thụ biết rõ trong lòng sư phụ mình hẳn đang rất đau khổ.

    Nếu là anh ta, chắc đã sụp đổ từ lâu, nhưng Trần Đại Lôi thì không — ông chưa từng từ bỏ.

    Sự khiêu khích trắng trợn ấy đã khiến cảnh sát nổi giận, họ lập tức tăng cường lực lượng truy bắt.

    Nhưng như trêu ngươi, hung thủ lại bỗng dưng im hơi lặng tiếng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

    Vụ án rơi vào bế tắc, trở thành một vụ án chưa phá được cho đến hôm nay.

    Trần Đại Lôi dường như đã lấy lại tinh thần.

    Ông chậm rãi mở miệng, như đang tự tiếp thêm dũng khí cho mình:

    "Bây giờ chưa thể đưa ra kết luận.

    Nhưng tôi có linh cảm...Nếu đúng là hắn,...thì lần này, hắn chắc chắn sẽ không thoát được."

    Ông liền hỏi tiếp: "Còn phát hiện gì khác nữa không?"

    Lão Triệu lấy ra một chiếc điện thoại đưa cho ông, nói:

    "Đây là điện thoại tìm thấy trên người nạn nhân, trong đó có một số thứ, album ảnh, video, ông tự xem đi."

    Ông nhận điện thoại, mở album ảnh ra, liền nhận ra người trong ảnh chính là Đường Du Du.

    Ông ngẩng lên nhìn Lão Triệu, Lão Triệu ra hiệu cho ông tiếp tục xem.

    Không lâu sau, ông xem nhanh xong, cau mày lại.

    Trong điện thoại ghi lại một số hành vi rất biến thái của Lý Hưởng đối với Đường Du Du khi cô đang hôn mê.

    Lão Triệu nhìn thấy ông xem xong, nói: "Bây giờ chúng ta biết Lý Hưởng có sở thích nhìn trộm người khác rồi, thậm chí đã đến mức nhập tâm.

    Từ video có thể thấy nạn nhân đang trong trạng thái hôn mê, điều này cũng giải thích tại sao trong cơ thể nạn nhân phát hiện dấu hiệu dùng thuốc an thần kéo dài.

    Có lẽ chính hắn đã làm vậy, xem ra nghi phạm rất lớn.

    Về động cơ, qua nội dung trong điện thoại không khó để nhận ra hắn rất mê mẩn Đường Du Du, mà cô ấy là ai?

    Là một người nổi tiếng trên mạng, hoặc dùng một từ đang thịnh hành hiện nay thì gọi là "hải hậu" (thường dùng để chỉ những nữ streamer, nữ influencer, hoặc nữ ngôi sao mạng có lượng người theo dõi rất đông đảo, nổi tiếng như "nữ hoàng biển cả" — ý nói sức ảnh hưởng lớn, quyền lực trong thế giới trực tuyến)

    Mỗi ngày Lý Hưởng nhìn thấy cô ấy có những hành động mập mờ với đủ loại đàn ông, hắn không thể chấp nhận được, điều này rất bình thường.

    Rồi từ yêu chuyển thành ghét, giết chết cô ấy.

    Việc nạn nhân bị làm thành tác phẩm nghệ thuật cũng phù hợp với đặc điểm tâm lý bị méo mó của hắn."

    Ông cau mày, xét theo cách này thì đúng là vậy, nhưng vẫn còn chút nghi ngờ: "Nghi phạm của hắn rõ ràng rất lớn, nhưng anh không thấy Lý Hưởng quá gầy sao?

    Việc phân xác với hắn hẳn phải rất khó khăn, vậy hắn làm thế nào được?"

    Lão Triệu gật đầu, cũng có chung thắc mắc.

    Lúc này ông bỗng nhớ ra:"Đúng rồi, tôi nhớ quản lý khu căn hộ ở đây không phải là anh rể hắn à?

    Người đâu rồi?"

    Lão Triệu chỉ tay về phía góc tường, thấy Lưu Tùng đang ngồi xổm ở đó, mặt mày thất thần, ông nhìn Lão Triệu ánh mắt dò hỏi.

    Lão Triệu giải thích: "Khu căn hộ xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn anh ta sẽ mất việc.

    Ở độ tuổi trung niên này rồi mà còn mất việc, anh biết mà.

    Hơn nữa, nạn nhân còn là em chồng anh ta."

    Nói xong, Lão Triệu lắc đầu, vẻ tiếc nuối.

    Ông gật đầu, bước lên trước, vỗ vai an ủi anh ta.

    Lưu Tùng tỉnh lại, nhìn ông rồi nhìn xác Lý Hưởng, mặt biến sắc, nghiến răng nói: "Tôi biết mà!

    Hắn sớm muộn cũng sẽ gây ra rắc rối lớn cho tôi!"

    Ông cau mày hỏi: "Ý anh là gì?"

    Lưu Tùng rõ ràng cần tìm người để trút bầu tâm sự, chỉ tay về phía Lý Hưởng nói: "Anh cảnh sát, hôm qua anh bảo hắn không giống bảo vệ?

    Thật sự hắn không phải bảo vệ, vì hắn là sinh viên của trường đại học trọng điểm trong thành phố chúng tôi.

    Hắn làm bảo vệ thì tất nhiên không giống rồi, nhưng chẳng còn cách nào khác, hắn chưa tốt nghiệp đã bị trường đuổi học rồi."

    Lưu Tùng càng nói càng kích động, tay run nhẹ chỉ thẳng vào Lý Hưởng, "Cảnh sát Trần, anh có biết thằng nhóc này đã làm gì ở đại học không?

    Nói ra tôi cũng thấy xấu hổ, nó còn vào nhà vệ sinh nữ để quay lén mấy cô gái đi vệ sinh!

    Nghĩ đến là tôi thấy ghê tởm!

    Chính vì chuyện đó nó bị trường đuổi học, sau đó ở nhà một thời gian, nhưng con người thì phải làm việc chứ?

    Ai có thể nuôi nó suốt đời?

    May mắn là các cô gái cũng giữ thể diện cho mình, chuyện này không bị ầm ĩ, cũng chẳng nhiều người biết.

    Nhưng nó không có bằng cấp thì làm gì được?

    Giao đồ ăn?

    Giao hàng?

    Cộng với chuyện kia có lẽ gây tâm lý ám ảnh, nó trở nên ít nói, không muốn giao tiếp với người khác, công việc nào cũng làm không lâu.

    Tự nhiên chị gái nó phải cầu cứu tôi, tôi cũng là lãnh đạo công ty lớn, sắp xếp cho nó vào làm cũng không khó.

    Lúc đầu tôi kiên quyết không đồng ý cho nó làm ở đây, không rõ nó là người thế nào, tôi chỉ sợ nó lại làm mấy chuyện bẩn thỉu đó nữa.

    Nhưng không thể không nghe lời vợ, vợ tôi bảo nó là em trai duy nhất, đau khổ đủ rồi.

    Tôi chịu không nổi lời van xin của vợ nên mới tìm đến nó, dưới sự cam kết nhiều lần của nó tôi mới đồng ý.

    Thế mà tôi vẫn không yên tâm, hay qua thăm nó, sợ nó gây phiền toái.

    Qua hơn nửa năm, tôi thấy thằng nhóc có vẻ thay đổi thật, chăm chỉ hơn, cũng trở lại như xưa, tôi mới yên tâm dần.

    Ai ngờ lại thành ra thế này?"

    Nghe Lưu Tùng tố cáo, ông Trần Đại Lôi cũng hiểu đại khái con người của Lý Hưởnglà như thế nào,

    "Anh nghĩ hắn chết vì lý do gì?"

    Lưu Tùng vẫn còn tức giận,

    "Còn vì gì nữa?

    Chắc lại bị phát hiện quay lén ai đó rồi bị trả thù, theo tôi là đáng đời!"

    Ông Trần Đại Lôi vẫy tay ra hiệu đừng nói nữa, ông hiểu tại sao Lưu Tùng lại tức giận như vậy.

    Những người sắp xếp người vào công ty như Lưu Tùng rất nhiều, nhưng điều kiện tiên quyết là người được sắp xếp không được có chuyện gì, nếu có chuyện thì là người đó kém năng lực.

    Mối quan hệ xã hội vốn chật hẹp, ai cũng gặp nhau, nếu muốn tìm việc tương tự là không thể rồi, nói cách khác là phải đổi nghề bắt đầu lại từ đầu.

    Nhưng ông ta đã lớn tuổi rồi, như vậy tương lai coi như tiêu tan, làm sao không căm hận được?

    Tuy nhiên, ông Trần Đại Lôi không nghĩ đây là đơn thuần trả thù, vì thủ đoạn quá tàn nhẫn, ông nhớ lại vụ án 609, càng nghĩ càng thấy có khả năng là kẻ năm xưa lại tái xuất.

    Nhưng ông không hiểu tại sao lại là Lý Hưởng?

    Có đúng là trùng hợp không?
     
    Back
    Top Dưới