Ngôn Tình Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,113
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-thong-bao-khan-gia-ca-nuoc-deu-mong-cho-chung-toi-rai-duong.jpg

Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Tác giả: 虞晚含
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 虞晚含

Editor: Mướp

Thể loại: Ngôn tình, hài hước, showbiz

Giới thiệu:

Phỏng vấn trong một chương trình tạp kỹ: “Kể ra một sự kiện khiến bản thân xấu hổ nhất.”

Tôi suy nghĩ một lúc, “Hồi tiểu học giả trai đi lừa con gái nhà người ta, kết quả bẻ cong bé gái đó.”

Ảnh đế lạnh lùng híp mắt, giọng điệu không vui.

“Hồi tiểu học hẹn hò qua mạng với một cô gái, còn giả gái để tiếp cận cô ấy.”

“Sau khi tỏ tình thì bị block.”

Tôi:???​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 1


01.

Sau khi đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ, tôi tức giận bước chân vào làng giải trí.

Do ngoại hình của tôi trông vừa mềm mại lại mỏng manh, vừa yếu đuối lại hồn nhiên nên người đại diện chị Vu Tô tìm cho tôi một show giải trí ít nhiệt , dặn đi dặn lại tôi nên xây dựng hình tượng mỹ nhân yếu đuối.

Tôi đồng ý, tràn đầy tự tin bước vào con đường trở thành minh tinh của mình.

Đến địa điểm quay chương trình, tôi mới phát hiện trong đây đều là những lão làng trong vòng giải trí, còn tôi chỉ là một người mới ra mắt nhỏ bé.

Tôi nhìn nghiêng nhìn ngả, dòm ngó khắp nơi.

Ái chà, ảnh đế lạnh lùng Kỷ Bắc Thừa, nam thần trẻ tuổi Lý Tử Ngôn, ngôi sao lưu lượng Trương Chinh, ảnh hậu trẻ tuổi Tô Ngọc Nhi, cùng với tiểu hoa đang hot Hồ Diệu Diệu.

Quy tắc của chương trình là ghép cặp hai người một nhóm cùng nhau hoàn thành các thẻ nhiệm vụ do tổ chương trình đưa ra.

Với tư cách ngay cả tuyến 18 cũng không bằng, tôi rất biết điều, tự động đứng sang một góc.

Vì để gia tăng tính k1ch thích cho chương trình, đạo diễn tạm thời đổi chủ ý, tăng thêm một yêu cầu, nhất định phải là nam, nữ ghép chung một cặp.

Vừa dứt lời, ngay lập tức tôi thấy ảnh đế Kỷ Bắc Thừa hơi nhíu mày.

Nghĩ lại thì vị này đúng như trong truyền thuyết, bình thường không gần nữ sắc.

Ngoài ra, những người khác không có phản ứng gì nhiều, thậm chí Trương Chinh và Hồ Diệu Diệu trong mắt còn hiện lên vẻ vui sướng.

Tôi nhẹ nhàng thở dài, im lặng cầu nguyện để tôi với Lý Tử Ngôn cùng một đội.

Hai người còn lại không phải người tầm thường.

Một người kiêu ngạo, còn một người thì quá chu đáo.

Nhưng kết quả không như ý muốn, Tô Ngọc Nhi và Lý Tử Ngôn là một đội, Hồ Diệu Diệu và Trương Chinh cùng một đội, chỉ còn lại tôi bị ép vào một đội với Kỳ Bắc Thừa.

Có lẽ cảm xúc trên mặt tôi quá rõ ràng, Kỷ Bắc Thừa lạnh lùng nhìn về phía tôi: “Sao vậy? Em không muốn chung đội với tôi à?”

Tôi cười nhăn nhở, rất thành khẩn: “Sao có thể chứ! Đấy là em chưa thể tin được, trời ạ, em gặp phải vận may quái quỷ gì thế này, còn có thể cùng nhóm với anh!”

Kỷ Bắc Thừa lạnh lùng hừ một tiếng, đeo kính râm đi về phía trước.

Tôi thở phào một cái, bĩu môi, chết tiệt.

Nếu không phải bà đây mới debut thì đã mặc xác anh rồi!

Sau khi bắt đầu livestream, do đạo diễn muốn tăng bầu không khí nên nhân viên trong tổ sản xuất đều là những người xa lạ.

Dự định khởi động show trước.

“Khụ khụ, các vị lão sư, chúng ta tâm sự trước nhé, khởi động trước rồi chút nữa chúng ta sẽ vào chuyên mục chính.”

Mọi người đều gật đầu, đồng ý với cách làm của đạo diễn.

“Tốt, vậy tôi xin phỏng vấn các vị một chút, trước hết bắt đầu từ bạn nhỏ nhất trong chương trình của chúng ta.”

“Nào, tôi bắt đầu hỏi nhé.”

Đạo diễn sờ lên quả đầu hói trọc lốc của mình, cầm micro nói.

“Xin mời, chủ đề của chúng ta là hãy kể ra một sự việc xấu hổ nhất của bản thân, Tuế Tuế, mời bạn.”

Hả? Sao lại cue tôi vào? Một đống người lão làng ở đây cơ mà.

Tôi sờ cằm suy nghĩ một chút, cuối cùng nhớ ra kỉ niệm xấu hổ của mình.

“Hồi tiểu học, em giả trai để tiếp cận một nữ sinh.”

“Rồi sao?”

Ảnh đế Kỷ Bắc Thừa mở miệng hỏi trước đạo diễn, đôi mi của anh chớp chớp, nhìn tôi đầy ẩn ý.

Làm cho tôi khá áp lực.

Nhìn xung quanh bốn phía, một hai ba bốn năm sáu bảy vị khách quý, cộng thêm đạo diễn nữa là mười sáu con mắt đều đang nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nuốt nước bọt.

“Sau đó nữ sinh đó tỏ tình với tôi.”

Người phải ứng đầu tiên là Tô Ngọc Nhi, cô ta vỗ một cái thật mạnh vào bàn, sờ cằm tôi nhìn trái nhìn phải.

“Kiều Tuế Nhiên, cô trâu bò thật, tôi phải xem thật kỹ một chút mới được, gương mặt này của cô có bao nhiêu mị lực mà bẻ cong nữ sinh nhà người ta!”

Tôi bị nắm cằm, không nói được rõ ràng, chỉ có thể liều mạng giải thích: “Chị gái à! Lúc đó tôi yêu qua mạng, chưa gặp mặt bao giờ.”

Mọi người hơi ngạc nhiên, tiêu hóa xong thứ ngoại ngữ kiểu Trung Quốc của tôi xong đều phì cười.

Chương trình cũng bắt đầu hot hơn, người xem livestream ngày càng nhiều.

“Khứa này tấu hề dị, đây là nghệ sĩ nhà nào đây? Sao chưa từng thấy nhỉ?”

“Cười xỉu, em gái ba tuổi hẹn hò qua mạng đấy à, sao vẫn có người yêu đương qua mạng mà không gặp mặt chứ.”

“Lầu trên đừng cười nữa, trải nghiệm của chị gái này cũng giống y tôi, mối tình đầu của tôi cũng quen qua mạng, kết quả là tối hôm trước mới chính thức quen nhau, sang ngày hôm sau bị bố tịch thu điện thoại, bạn trai yêu qua mạng mất tích từ đây.

“Chị đẹp này, sao bà có thể hài hước zạy, vì khả năng tấu hề này của bà tui quyết định làm fan bà!”

Lúc này do không nhìn thấy bình luận nên tôi hoàn toàn không biết hình tượng yếu đuối của tôi còn chưa bắt đầu xây dựng đã sụp đổ trong nháy mắt.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 2


02.

Camera quay lại, tất cả mọi người đều đang cười ha hả chỉ ngoại trừ Kỷ Bắc Thừa khác người.

Anh ta cười lạnh lùng, nhìn tôi với ánh mắt nguy hiểm, nhưng không nói gì.

Tiếng cười lạnh lùng đột nhiên vang lên giống như nút stop màu đỏ, trong nháy mắt bầu không khí náo nhiệt ngừng hẳn.

Cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo, tôi ngẩng đầu, đúng là Kỷ Bắc Thừa.

Đối diện với cặp mắt lạnh lùng của anh ta, tôi lo lắng đến mức trái tim đập liên hồi, không biết người nào chọc tới vị tổ tông này đây, muốn tìm tôi trút giận à?

Nội tâm tôi không chịu được, gào thét trong lòng, trời ơi, tại sao lại để tôi và cái tên tâm tình bất định chết tiệt này cùng một nhóm chứ!

Nhìn thấy bầu không khí dần dần lạnh đi, đạo diễn vội vàng tiếp tục chủ đề.

“Tuế Nhiên đã chia sẻ tai nạn xấu hỏi của chính mình rồi, sau đây, theo quy tắc đến phiên Bắc Thừa. Nào, Bắc Thừa, hãy kể chúng tôi nghe về câu chuyện đời sống lý thú của bạn.”

Kỷ Nắc Thừa nghe vậy liền ngẫm nghĩ, anh ta cong cong khoé môi, con mắt nhìn về phía tôi dò xét, tôi không chịu được ánh mắt sắc bén của anh ta nên âm thầm lùi một bước xuống sau lưng Lý Tử Ngôn đứng bên cạnh.

Ánh mắt người trước mặt đột nhiên lạnh lẽo, ánh mắt sắc lẹm lườm tôi, tôi đứng nguyên một chỗ không dám di chuyển.

Anh ta khẽ à một tiếng, đôi môi mỏng khẽ mở.

“Hồi tiểu học yêu qua mạng với một cô gái, giả gái tiếp cận cô ấy.”

Mọi người wow một tiếng, không ngờ ảnh đế lạnh lùng cấm dục cũng yêu qua mạng, quan trọng là yêu sớm!

Trong lòng tôi lo sợ bất an, luôn cảm giác việc này, người này sao lại quen thuộc như vậy.

Giống như là muốn xác minh ý nghĩ của tôi, ngay giây sau có người đặt ra nghi vấn.

Đạo diễn lại kiếm chuyện gây sự.

“Tôi nói này Bắc Thừa, cậu cũng không thể bịa chuyện lừa chúng tôi chứ, sao cứ có cảm giác chuyện của cậu là phiên bản nam giống câu chuyện của Tuế Nhiên vậy.”

Đôi mắt của Kỷ Bắc Thừa có hơi nheo lại, tiếp tục soi xét tôi chằm chằm.

“Không những thế, tôi vừa tỏ tình với đằng ấy thì bị người ta block.”

Anh ta vừa nói còn vừa tự nhủ: “Làm tôi tiêu phí hết cả tiền tiết kiệm cả năm của mình để mua cho người ta bộ mô hình ultraman.”

Tôi nhẹ nhàng thở phào, lúc đó tôi không nhận được quà cáp gì đặc biệt là mô hình ultraman, mặc dù khi còn bé mỗi ngày tôi đều cầu nguyện nhặt được một bộ từ trên trời rơi xuống.

Anh ta kéo dài giọng, âm cuối cùng còn mang theo tiếc nuối: “Tiếc là chưa kịp tặng đã bị block”

Trái tim tôi càng run lên, không nhịn được chớp chớp mắt.

Khi cảm thấy có lỗi, tôi thường hay chớp mắt.

Bỗng dưng tôi nhớ ra năm đó, lúc cô bé ấy còn chưa bị bẻ cong, mỗi ngày tôi đều nói với cô ấy là tôi muốn một bộ mô hình iron man phiên bản đặc biệt.

Nhưng mà lúc cô bé đó tỏ tình, tôi còn lấy 5 điều bác Hồ dạy ra nghiêm khắc khiển trách.

Sau đó thì tôi block cô ấy.

Bây giờ tám chắc chắn chín phần là nghiệp đến quật tơi tả tôi rồi…

Bão bình luận tăng vọt, màn hình tràn ngập những lời nói vô tri của khán giả.

“Tôi cá chắc giữa hai người này chắc chắn là nghiệt duyên!”

“Aaaaa, không hiểu sao lại thấy ngọt vl! Nhìn cái ánh mắt kìa, ngọt xỉu!”

“Đây là loại tình yêu cổ tích gì vậy! Rất ngọt, hai người bọn họ đều không có vấn đề, tôi đi đến miếu nguyệt lão thắp hai nén hương ngay bây giờ đây!”

Nhưng cũng có fan của ảnh đế phản kháng.

“Chớ nói lung tung, Kỷ thần của chúng tôi sao có thể coi trọng người như thế!”

“Chết cười, trước hôm nay cái tên Kiều Tuế Nhiên này tôi còn chưa từng nghe qua, nam thần nhà tôi sao có thể để ý cô ta!”

Nhìn thấy show đời sống êm đẹp ít nhiệt sắp bị cư dân mạng đổi tên thành show tình yêu, đạo diễn vội vàng chuyển chủ đề sang các thành viên còn lại.

Lúc này trái tim run rẩy của tôi mới hạ xuống được.

Tôi thề, lần sau mà Kỷ Bắc Thừa có ép hỏi tôi thế nào thì chết cũng không nhận.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 3


03.

Ngày đầu tiên không có nhiệm vụ, đạo diễn sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi xong thì để chúng tôi về nghỉ ngơi, buổi sáng ngày mai bảy giờ sẽ bắt đầu quay chương trình.

Tôi vội vàng ăn xong bữa tối liền chạy, vì phòng của tôi và Kỷ Bắc Thừa sát vách.

Tôi mà không chạy thì có khi bị vạch trần ngay.

Về đến phòng, tôi than ngắn thở dài, sự nghiệp diễn xuất của tôi đoán chừng sắp đứt gánh giữa đường rồi.

Con mẹ nó ai mà biết được cô gái bị tôi bẻ cong khi còn bé bây giờ lại là lão làng trong giới.

Nói về Kỷ Bắc Thừa, có lẽ tôi còn chưa giới thiệu rõ.

Kỷ Bắc Thừa, khi còn trẻ đã nổi tiếng, là ảnh đế tam kim trẻ tuổi nhất từ trước đến nay trong giới giải trí, từ khi debut đến nay chưa từng vấp phải scandal nào, nổi danh là đóa hoa lạnh lùng trong vòng giải trí.

Từ khi ra mắt đến nay anh ta đã tham gia mấy trăm bộ phim, đều là những bộ phim truyền hình, điện ảnh nổi tiếng trong nước.

Nhưng bắt đầu từ hai năm trước, anh ta ít nhận phim hơn.

Người hâm mộ suy đoán, có thể anh ta muốn quy ẩn sớm, nhưng đại đa số không tin vì dù sao Kỷ Bắc Thừa năm nay mới 28 tuổi, tiền đồ còn đang sáng lạng.

Tổ sản xuất thuê homestay dưới chân núi.

Đêm về gió núi mát rượi, tiếng ếch, nhái kêu inh ỏi như được trở về tuổi thơ.

Tôi đã tắm xong từ lâu, nằm dài trên giường chùm chăn che kín mít đầu vì sợ có người túm tôi kéo xuống giường.

Sau một hồi sợ hãi, tôi mê man thiếp đi.

Cảm giác ngủ chưa được bao lâu thì trời đã sáng rồi.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nên nổi giận đùng đùng đi ra mở cửa với hai mắt thâm quầng như gấu trúc.

Quấy nhiễu mộng đẹp của người khác chẳng khác nào tàn sát tính mạng của người ta, hiểu không!

Vừa mở cửa ra thì tôi mới là người phải sợ.

Tôi - Kiều Tuế Nhiên, ba tuổi chọc chó, năm tuổi trèo tường, tự nhận khắp thiên hạ này không có địch thủ.

Cuối cùng năm hai mươi mốt tuổi này gặp được khắc tinh.

Bây giờ tôi như cá nằm trên thớt.

“Kỷ ảnh đế, anh, anh tìm em có chuyện gì không?”

Người đàn ông thân cao, chân dài, trên người mặc bộ đồ thể thao, làm nổi bật lên vẻ mềm mại trên cơ thể của anh ta.

Giọng nói lạnh lùng tự phụ, âm điệu cổ quái trong nháy máy đè bẹp khí thế lúc mới rời giường của tôi.

“Tỉnh ngủ chưa?”

Tôi ngây thơ gật đầu, tỉnh rồi tỉnh rồi.

Bị doạ tỉnh rồi.

“Tỉnh ngủ rồi là được, xuống ăn sáng.”

Hả?

Tôi ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy máy quay sau lưng Kỷ Bắc Thừa, bộ não hoạt động ngay lập tức.

Vãi!

Tôi vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ ultraman.

Tôi cả kinh không để ý sắc mặt người trước mắt, “Ầm” một cái đóng cửa lại.

Điều đầu tiên sau khi đóng cửa không phải là thả chó mà là lật tung phòng tìm điện thoại di động của tôi, mở livestream lên, quả nhiên, bão bình luận điên rồi.

Mắt không thấy, tim không đau, tôi chỉ có thể chặn bão bình luận lại, mở khu bình luận ra đọc.

“Lại thêm một ngày có thể khoe nam thần rồi, mặc đồ thể thao đẹp trai như vậy!”

“Hu hu hu, Kiều Tuế Nhiên thật hạnh phúc, tôi cũng muốn dịch vụ nam thần gọi dậy tại giường!”

“Lầu trên dùng từ mãnh liệt thế! Cơ mà tôi cũng muốn! Tôi muốn trở thành Kiều Tuế Nhiên trong 3 phút!”

“Muốn trở thành Kiều Tuế Nhiên trong 3 phút + 10086…”

Phù! Tôi ôm ngực thở phào nhẹ nhõm.

Còn tốt, đều nhờ hào quang rực rỡ của Kỷ Bắc Thừa.

Không ai để ý bộ đồ ngủ ultraman của tôi, cũng không ai nhìn thấy tôi chưa rửa mặt.

Trước khi xuống lầu, tôi nhìn cuốn sổ tay rách rưới trên bàn.

Đây là của chị quản lý Vu Tô tự tay đưa cho tôi, nghe nói là tâm huyết nhiều năm của chị ấy.

Sổ tay còn, tôi còn, sổ tay mất, câu tiếp theo không cần nói mọi người cũng hiểu rồi ha.,

Tôi nhìn chằm chằm vào nó hai giây, không do dự quăng thẳng vào trong vali.

Vũ khí bí mật lợi hại như thế sao có thể để nó bày ra trước mặt toàn dân thiên hạ.

Tôi tự nhận thấy rằng bản thân đã nắm vững tinh túy trong đó rồi.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 4


04.

Trong phòng ăn, mọi người đều đến đông đủ.

Đôi mắt của tiểu hoa lưu lượng Hồ Diệu Diệu nhìn một lượt, khi nhìn đến tôi thì cô ấy cười duyên không ngớt.

“Ha ha, Tuế Tuế thật sung sướng, ngủ lâu như vậy, còn có thể khiến cho anh Kỷ tự mình đi lên lầu gọi chị.”

Hừ, tôi nhếch miệng.

Kiểu thủ đoạn này tôi đã thấy nhiều rồi.

Nói đâu xa, lão cha già của tôi tuổi đã cao rồi còn thường xuyên được các cô trung niên bắt chuyện.

Tôi vừa định châm chọc thì bên người đã có người giúp tôi làm việc đó.

Kỷ Bắc Thừa giơ tay ra xem đồng hồ, từ tốn nói: “Cô Hồ, bây giờ là sáu giờ năm mươi chín phút, cô ấy không phải đến trễ, còn nữa, tôi là con một, cô cứ gọi thẳng tên tôi đi.”

Sắc mặt Hồ Diệu Diệu cứng đờ, vốn dĩ định cọ nhiệt Kỷ Bắc Thừa một chút, ai ngờ anh ta lại không cho cô chút mặt mũi nào.

Tô Ngọc Nhi cười một tiếng, không nói gì.

Chỉ có Lý Tử Ngôn và Trương Chinh đang giảng hòa cho hai người.

Kỷ Bắc Thừa lại không nhìn bọn họ, động tác trên tay không ngừng, đeo đôi bao tay dùng một lần, bẻ bánh quẩy bỏ vào trong ly sữa đậu nành nóng.

Ngay sau đó dùng mắt ra hiệu cho tôi.

“Lại đây ăn sáng.”

“Ừ.” Tôi ngây ngẩn đáp rồi ngồi xuống, mặc kệ ánh mắt ghen ghét của Hồ Diệu Diệu cùng với bầu không khí kỳ lạ.

Sữa đậu nành mới làm xong, hương vị thơm nồng, bánh quẩy vô cùng mềm, đúng loại tôi thích nhất.

Tôi ngồi trên ghế, sau khi ăn sáng xong mới nhớ ra một chuyện.

Thói quen ăn sáng của tôi làm sao mà Kỷ Bắc Thừa biết được?

Tôi từ từ quay đầu nhìn về phía Kỷ Bắc Thừa, chỉ thấy khóe miệng anh ta hơi cong nhẹ, ánh mắt lóe lên ý cười khó hiểu.

“Sữa đậu nành nóng, bánh quẩy mềm, mỗi một miếng còn sung sướng hơn cả thần tiên.”

Thôi chết! Câu cửa miệng bố tôi tự sáng tác!

Khu bình luận lại bắt đầu.

“Tôi nghiêm túc hòa nghi, chị gái này có phải là nữ cặn bã bẻ cong nam thần không! Rõ là bực mình!”

“Đừng tức giận, đằng ấy cứ nghĩ theo chiều hướng Kỷ Bắc Thừa nhiều năm như vậy không có nấy một scandal nào, nếu không có em bé Kiều nhà tôi không chừng tôi còn nghĩ anh trai nhà bạn bê đê đấy.”

“Ngược chó quá! Đầu heo nhà tôi xưa nay chưa bao giờ bẻ bánh quẩy, cho tôi uống sữa đậu nành, chả trách không trở thành ảnh đế được.”

“Phụt! Chị gái lầu trên này, chẳng lẽ anh rể cho chị ăn bánh quẩy kèm sữa đậu nành thì có thể thành ảnh đế được à?”

“Haizz, nói cho bác biết chứ ngày xưa lúc còn trẻ đầu heo nhà tôi đẹp trai lắm đấy…”

Tiêu điểm của khu bình luận chuyển từ Kỷ Bắc Thừa bị bẻ cong đến sữa đậu nành với bánh quẩy.

Ngẫu nhiên sẽ xuất hiện bình luận của antifan, nhưng cũng bị fan chân chính dập cho tơi tả.

Cộng đồng mạng dạo này dễ bị dắt mũi thế à?

Tôi giả vờ không nghe hiểu Kỷ Bắc Thừa, khẽ mỉm cười nhìn về phía những người khác.

Kỷ Bắc Thừa thấy thế thì nhướn mày, cong khóe môi không nói thêm gì nữa.

Sau bữa sáng, tổ chương trình phát cho mỗi đội một thẻ nhiệm vụ.

Tôi và Kỷ Bắc Thừa được phân nhiệm vụ hái nấm.

Cái này tôi biết.

Gia học uyên nguyên. (*)

(*) Gia học uyên nguyên: nguồn gốc học vấn lưu truyền trong gia đình.

Tôi bừng bừng hứng thú đội mũ rơm, vác rổ đi lên núi trước.

Ngược lại, Kỷ Bắc Thừa đi từ từ phía sau, vẻ mặt không nóng không vội.

Tôi thấy vậy tức giận vô cùng, nhịn không được thúc giục anh ta.

Anh ta lại dùng đôi mắt cười đào hoa nhìn tôi chằm chằm, nói với chất giọng trầm gợi cảm.

“Không vội, anh đang mong kéo dài thời gian một chút.”

Cả mặt tôi nóng bừng khó hiểu, tôi không ngừng ngầm ra hiệu cho chính mình, anh ta không có ý gì khác.

Đoán chừng trời vừa mưa hai ngày trước nên nấm trên núi mọc rất nhiều.

Tay trái tôi cầm một bọc nấm, tay phải thêm một bọc khác, rổ được lấp đầy nhanh chóng.

Còn Kỷ Bắc Thừa lại tựa vào một thân cây chơi điện thoại.

Dưới ánh mặt trời, cảnh tượng bàn tay tinh tế như ngọc của anh ta cầm chiếc điện thoại kiểu dáng mới, cổ áo hơi rộng, lộ ra xương quai xanh cân xứng, hững hờ nhìn điện thoại di động.

Thấy tôi nhìn, sóng mắt anh ta lưu chuyển, đôi môi đỏ nhếch lên.

Dưới camera, anh ta mê hoặc dị thường, có thể so với mẫu nam Thái Lan.

Sau đó, anh ta chậm rãi đi đến, không hiểu sao tôi lại chột dạ.

Anh ta từ từ tới gần, một gương mặt tuyệt thế xuất trần xuất hiện, trái tim tôi hẫng một nhịp.

Cây nấm rơi xuống.

Xung quanh bốn phía không có ai khác, chỉ có flycam ở phía xa.

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, đánh đòn phủ đầu nói: “Kỷ Bắc Thừa, anh muốn làm gì?”

Người đàn ông mặt mày thâm thúy cúi xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc di động của tôi.

“Lấy điện thoại di động của em ra đây.”

Theo phản xạ, tôi giấu điện thoại của mình đi, phản ứng đầu tiên là con hàng này muốn cướp điện thoại của tôi.

Kỷ Bắc Thừa khẽ cau mày, tôi ngượng ngùng cười một cái, buông tay ra.

Lại nói, cái điện thoại rách nát này của tôi, sợ là đặt trên mặt đất, Kỷ Bắc Thừa cũng không thèm liếc nhìn.

Anh ta cầm điện thoại di động của tôi, nhàn nhạt nói: “Mở khóa, thêm wechat.”

Suýt chút nữa là tôi sặc nước bọt, ai lại xin wechat của gái bằng giọng điệu này chứ?

Sau khi thêm wechat, tôi ngứa tay mở ảnh đại diện của anh ta ra xem một chút.

Sau đó biểu cảm trên mặt tôi ngay lập tức thay đổi, điện thoại cũng rơi xuống đất.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 5


05.

Kỷ Bắc Thừa híp mắt, thỏa mãn nhìn biểu cảm đang biến hóa của tôi.

Tôi thở hắt ra.

“Anh, sao anh vẫn còn giữ tấm ảnh này?”

Anh ta cười như không cười, hỏi ngược lại tôi: “Ảnh nào?”

Tôi chưa kịp mở miệng, anh ta bỗng nhiên tỉnh ngộ: “A, có phải em nói bức ảnh trong vòng bạn bè của anh?”

Tôi nghiến răng, anh ta đúng là hèn hạ!

Lạnh lùng tự phụ cái gì, nam thần cấm dục cái gì, hừ, bây giờ chẳng khác gì tên du côn!

Anh ta tủm tỉm cười nói: “Cô bé ấy chính là người đã bẻ cong anh, hình như năm đó cô ấy có trộm của anh một thứ, còn nói khi nào tìm được thì cô ấy sẽ trả lại.”

Tôi tức bể phổi, không nói lên lời.

Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, trong sạch của mình chỉ có thể do chính mình chứng minh.

“Nói bậy! Tôi trộm của anh cái gì chứ, lúc đó tôi còn chưa gặp anh!”

Ánh mắt của Kỷ Bắc Thừa lóe lên ý cười, đôi môi cong lên.

“Anh nói em lấy trộm đồ của anh lúc nào?”

Tôi há to miệng, á khẩu không trả lời được.

Năm đó, bố tôi còn chưa trở thành nhà giàu mới nổi, cuộc sống của tôi chưa giàu có như bây giờ.

Lúc đó tôi bị bỏ lại sống với ông nội.

Có một lần bố tôi về thăm và mang theo chiếc váy ren tua rua thịnh hành lúc bấy giờ, vải ren lấp la lấp lánh đẹp không chịu được.

Khi đó tôi suy nghĩ rồi nói với bố chụp cho tôi một bức ảnh để làm kỉ niệm.

Kết quả là không quá hai ngày sau, tôi làm lộ bức ảnh cho cô bé mới quen trên mạng.

Vì để che giấu thân phận thực sự, tôi nói với cô bé ấy đó là em gái xinh đẹp nhất thế giới của tôi.

Sau đó tôi thành công lừa được cô bé đó.

Còn việc vì sao tôi phải giả trai? Thực ra đều là do tôi bị mù quáng với mấy cái suy đoán của mình, lúc đó tôi say mê truyện Thám Tử Sherlock Home, mỗi ngày đều hoang tưởng bản thân mình là Ultraman.

Cộng thêm bản thân có chút nhan sắc, tôi luôn có cảm giác nếu bị bại lộ thân phận sẽ bị bắt đi.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày cô bé miệng ngọt như mía lùi đó tỏ tình với tôi.

Lúc đó tôi không hiểu bách hợp là gì, tôi chỉ lo một cô bé tốt bụng như vậy bị tôi làm cho phát điên.

Đi thích con gái.

Trái tim tôi yếu đuối, từ đó mang gánh nặng khổng lồ, tôi hoảng loạn block người ta ngay lập tức, từ đó không bao giờ đăng nhập nick đó bao giờ nữa.

Cảm giác áo giáp ngoài sắp bị vạch trần, nhưng trước khi điều đó xảy ra tôi vẫn phải cố gắng giữ gìn nó.

Nhìn người đàn ông trước mắt, tôi ra vẻ đau xót nói:

“Đây là em gái tôi, em ấy qua đời ngay sau đó một năm, kỉ niệm để lại cũng không nhiều, việc này chắc có lẽ là hiểu lầm, Kỷ ảnh đế có thể quên việc này đi không?”

Kỷ Bắc Thừa tùy tiện đứng ở chỗ đó, chờ tôi nói xong anh ta mới hạ giọng nói: “Đồ lừa đảo, nhà em ba đời con một, lấy đâu ra em gái?”

Tôi: Mẹ nó, tôi cho rằng chỉ bị bóc lớp ngoài thôi, ai dè mất cả áo giáp luôn!

Tôi trợn mắt, xin hỏi, bây giờ tôi ngất xỉu như nữ chính trong ngôn tình thì mọi chuyện được giải quyết không?

Kỷ Bắc Thừa khẽ thở dài, đưa tay vuốt vuốt tóc của tôi, vừa định nói gì thì đạo diễn đi tới.

“Ồ, nhiệm vụ của hai người hoàn thành nhanh ghê, mấy cây nấm này sao lại rớt xuống đất hết vậy?”

Tôi vội vàng ngồi xổm xuống, tránh ánh mắt của Kỷ Bắc Thừa, nhặt nấm cùng đạo diễn bỏ vào trong rổ.

Lúc về đến homestay, mấy đội khác cũng vừa mới về.

Tô Ngọc Nhi nháy mắt: “Tuế Tuế, nhìn tóc cậu này, có chuyện gì xảy ra vậy?”

Hả? Tôi nghe vậy sờ lên đầu, rồi bù, không thể nào, tôi đội một cái ổ gà trên đầu trước toàn bộ nhân dân cả nước đang xem livestream!

Tôi nhìn vào Kỷ Bắc Thừa cách đó không xa, hình như anh ta bị cản trở bởi chuyện khác.

Tôi thở phì phò nói nhỏ: “Gặp phải một con chó con, làm rối hết tóc tôi.”

Tô Ngọc Nhi càng kinh ngạc hơn: “Hả? Đi hái nấm mà còn bị chó đuổi?”

Tôi gật đầu khẳng định, trong lòng âm thầm thở dài một hơi, đúng là chó, là chó đấy!

Đội của tôi hái nấm, ngoài ra hai tổ kia phụ trách thịt gà, và hái một ít rau cải xanh trong vườn.

Bởi vì homestay đặc biệt nên được trang bị bếp củi.

Sau khi phân công, đàn ông chuẩn bị khâu củi lửa còn phụ nữ chuẩn bị khâu nấu ăn.

Tôi hái cải xanh, Tô Ngọc Nhi rửa nấm, vì lúc trước Hồ Diệu Diệu bị Kỷ Bắc Thửa móc mỉa một trận nên sợ làm hỏng hình tượng, chỉ dám phụ giúp Tô Ngọc Nhi.

“Tuế Tuế, cậu biết không, thịt gà rất khó, tôi với Tử Ngôn không may chọn phải con gà trống lớn và một con gà mái, lúc cắt cổ gà thì cắt gần đứt cái cổ con gà trống rồi nhưng nó vẫn nghiêng đầu nhảy tới nhảy lui.”

Tô Ngọc Nhi hiển nhiên không nhịn nổi nữa, than ngắn thở dài với tôi về việc giết gà khổ như thế nào.

“Vất vả lắm mới giữ được con gà trống, lúc đem con gà mái vào thì nó nhìn thấy con gà trống sắp chết nên liều mạng mổ về phía chúng tôi, không biết còn tưởng rằng bọn chúng là vợ chồng đấy!”

Tôi nhíu mày suy tư, ngắt lời than vãn của cô ấy.

“Ngọc Nhi, lúc mấy người đi chọn gà là chọn cùng một nhà bán à? Nói không chừng tụi nó là vợ chồng thật sự đó, cả hai ở chung hơn nửa cuộc đời rồi còn gì.”

Tô Ngọc Nhi không nghĩ tới vấn đề này, sững sờ há to mồm, 15 phút sau mới khép lại.

Khẽ thở dài, sau đó nghiêm túc nói.

“Buồn vui trên địa cầu này không tương thông, cũng may tụi mày sống không thể ngủ chung giường nhưng chết lại được chung huyệt.”

Tôi: Nói cái gì zạy bà nội???
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 6


06.

Bữa ăn này được làm quá rối loạn, may thay cuối cùng cũng đâu vào đó.

Chúng tôi nấu một nồi canh gà hầm nấm, còn có một đ ĩa cần tây xào thịt gà, một đ ĩa rau xào, một đ ĩa trứng rán với hẹ.

A, trứng cũng là con của gà mái, cuối cùng cả nhà có thể đoàn tụ với nhau.

Mặc dù chỉ có bốn món, nhưng đều được sắp trong đ ĩa lớn.

Vị trí ngồi ngẫu nhiên, vừa hay tôi ngồi bên cạnh Kỷ Bắc Thừa.

Tôi troll game (*) rồi, dù sao acc clone đã mất, Kỷ Bắc Thừa không thể tính sổ tôi ở trong chương trình, cùng làm sau khi quay xong tôi xin lỗi anh ta.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 7


07.

Về đến địa điểm quay đã là chạng vạng tối, chương trình còn chưa kết thúc.

Thấy chúng tôi xuống xe, đạo diễn vội vàng nhìn anh quay phim ra ý quay camera về phía chúng tôi một cái.

Anh quay phim ngầm hiểu, vác camera lên quay khuôn mặt nhỏ tái nhợt yếu đuối của tôi.

Tô Ngọc Nhi chạy đến đầu tiên: “Tuế Tuế, cậu ổn không?”

Tôi che mặt, ngại ngùng nói: “Tớ ổn, chỉ là hiểu lầm, cây nấm không có độc, chỉ là tâm lý của mình bị ảnh hưởng chút xíu nên mọi người không cần lo lắng.”

Hồ Diệu Diệu cũng chen lấn đi lên trước camera: “Tuế Tuế, vậy cây nấm đó có độc hay không? Sao sắc mặt cô tái nhợt thế?”

Không phải như đang nói chuyện bình thường mà giống như đang đùa giỡn.

“Giống kiểu tái nhợt như đang diễn phim ấy.”

Một giọng nói quen thuộc ấm áp sau lưng tôi vang lên.

“Cô Hồ, nguyên nhân khiến mặt tái nhợt có rất nhiều, tụt huyết áp, tâm trạng thay đổi nhanh, căng thẳng đều có thể khiến mặt cô tái nhợt, cô nên đọc sách về y học nhiều hơn đi.”

Vẫn là một thân trắng toát, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng cùng cà vạt xanh dương.

Ngoại hình cao 1m85, áo sơ mi bên trong không cài hết khuy lộ ra xương quai xanh gầy gò đối xứng, áo khoác trắng mới tinh sạch sẽ khoác bên ngoài, đồng phục kiểu này thật đúng là quyến rũ.

So với Chu Dư Tinh nhẹ nhàng như gió thì Kỷ Bắc Thừa trực tiếp vả mặt đôm đốp: “Cô không đọc nhiều sách nên không có kiến thức là đúng rồi.”

Livestream lại phát ra tiếng kêu gào của fan.

“Mẹ ơi, tôi chếc rồi, tôi lại yêu thêm một người đàn ông nữa, đây đều là “rau” của tôi! Tôi muốn ăn hết cả chương trình, tất cả đều là “rau” của tôi, tới cắn một miếng nào!”

“Người chị em, tôi cũng vậy, người đàn ông này ở đâu ra thế, có thể đóng gói ship đi không, cho tôi 2 phần!”

“Mấy người đừng tranh với tôi! Đây là vị hôn phu mà ông nội đã đặt trước cho tôi, phá hoại hôn ước của người khác là không có đạo đức.”

“Hừ, lầu dưới chớ nói chuyện đạo đức với mị, mị không có đạo đức cũng đừng dùng đạo đức để trói buộc mị!”

Hồ Diệu Diệu bị chọc giận muốn chết, ở góc chết của camera hung dữ lườm tôi một cái.

Cô ta tới tham gia show này vốn định tăng thêm độ hot cho bản thân, lần trước không cọ được với ảnh đế thì tôi, lúc này ngay cả một người mới ra mắt cũng dám phản bác cô ta.

Bản thân tôi tỏ vẻ cực kỳ vô tội.

Tôi nghi hoặc nhìn về phía Chu Dư Tinh, sao hắn lại tới đây?

Lúc này đạo diễn đi đến bên cạnh Chu Dư Tinh vui mừng nói:

“Giới thiệu cho mọi người một chút, đây là bác sĩ Chu - Chu Dư Tinh, là khách quý của chương trình chúng ta.”

Kỷ Bắc Thừa đen mặt, trở về phòng trước còn hung dữ trừng mắt nhìn tôi.

Gì vậy, sao ai cũng trừng mắt lên nhìn tôi thế.

Tôi không thể dây vào, tôi trốn, mà trốn cũng không được!

Trong phòng.

Cuối cùng tôi phải lôi cục cưng của tôi ra.

Vừa mở khóa, hay quá, hơn mấy chục cuộc điện thoại.

Tôi nhìn một chút, phần lớn đều là của bố mẹ tôi, còn có mấy cuộc gọi nhỡ từ số lạ và của chị quản lý của tôi.

Tôi mở group chat của gia đình ra, nhắn một tin.

“Tính mạng của bổn công chúa không sao, thái thượng hoàng và lão phật gia không cần phải lo lắng!”

Sau đó tôi gọi lại cho quản lý.

Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, tôi chưa kịp hả họng ra nói câu nào thì bị sư tử hà đông Tô Vu gào lên khiến tôi giật mình làm rớt điện thoại.

Oh my god!

“Kiều Tuế Nhiên! Không phải chị bảo cô phải xây dựng hình tượng yếu đuối hả? Cô xem cô đã làm những gì đi!”

Thôi xong, tôi nói mà, bảo sao cứ thấy có gì đó không đúng!

Hoá ra là tôi vứt hình tượng mỹ nhân yếu đuối đi rồi!

“Chị Tô, chị nghe em ngụy biện đã, vốn dĩ em rất cẩn tuân theo phân phó của chị nhưng ai mà biết được người tính không bằng trời tính…”

Chị Tô cười lạnh lùng: “Được lắm, ngụy biện giỏi lắm, nghe rất lọt tai!”

Nhất thời không quan sát, miệng tôi lại đi chơi hơi xa.

“Khụ khụ, chị Tô, ý em là giải thích, giải thích ấy, buổi sáng em còn lẩm bẩm về việc xây dựng hình tượng trước khi ra cửa, nhưng mà đều do Kỷ Bắc Thừa! Em…”

“Cô im miệng ngay cho chị! Không cho phép nói xấu nam thần của chị, chị còn chưa tính sổ với cô đấy! Đúng rồi, lúc bé cô bẻ cong nam thần, tạo thành bóng ma tâm lý cực lớn đối với nam thần nhà chị, chị nói cho cô biết nếu cô không bẻ thẳng lại nam thần cho chị…”

Đầu tôi ầm ầm như sắp vỡ, thất sách! Lại thất sách nữa rồi!

Chị quản lý của tôi, một nữ thần mặt lạnh, hơn bốn mươi tuổi lại là fan hâm mộ của Kỷ Bắc Thừa, xem ra là fan lâu năm.

Muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông, chỉ có Kỷ Bắc Thừa mới có thể ngăn chặn được cái tính cáu kỉnh của chị Tô.

“Chị ơi, chị à! Chị có muốn chữ ký của Ký Bắc Thừa không, em xin cho!”

Giọng nói ở đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

Tôi bỗng chốc tỉnh táo, đầu óc giật giật, không hiểu sao tôi lại nói ra một câu như vậy.

“Không phải, chị nghe em nói đã, chị nghe lầm rồi! Em muốn hỏi là chị có muốn chữ ký của em không?”

Chị Tô buồn bã nói: “Muốn cái chân của bà nội cô ấy (*), chị có đầy chữ ký của cô!”

(*): Một câu chửi bậy không được sạch sẽ cho lắm

“Ha ha, chị Tô, chị cứ hay nói đùa! Chân của bà nội em còn ở trên người của bà, chị dám lấy em cũng không dám cho đâu.”

“Đừng có nói hươu nói vượn nữa, nếu cô có thể cho chị 50 bức ảnh có chữ ký của nam thần thì chuyện này coi như bỏ qua.”

Dưới sự đe dọa của chị Tô, tôi bị khuất phục.

Sau đó chị Tô còn nói: “Bây giờ xây dựng hình tượng vẫn được, cư dân mạng dễ chấp nhận lắm, độ hot vẫn còn cao, em coi mà làm đi.”

Nói xong không chờ tôi trả lời liền cúp máy.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 8


08.

Điện thoại vừa cúp xong lại vang lên.

Tôi nghe máy, là mami yếu đuối của tôi.

“Mẫu hậu đại nhân, sao vậy ạ?”

Giọng nữ yếu đuối kèm theo tiếng khóc nức nở điệu đà truyền đến.

“Con gái ngoan, Con đừng tham gia chương trình tạp kỹ này nữa được không? Thật là quá nguy hiểm, mami xem mà lo lắng cho con lắm.”

Đầu tôi ong lên, tôi không sợ sự giáo dục bằng đòn roi của bố mà tôi sợ nhất chính là giọng điệu ỏn à ỏn ẻn của mẹ.

Bà ấy là người Thượng Hải, giọng nói luôn điệu ch ảy nước, đây là đặc điểm giọng nói của người Thượng Hải.

Sau khi kết hôn với bố tôi lại được bố cưng chiều, tôi trốn nhà đi đều là để né tránh mẹ của tôi, nếu không bà ấy sẽ lải nhải bằng giọng địa phương mãi không ngừng.

“Mẹ, chuyện này không được, con đã ký hợp đồng rồi không thể vi phạm hợp đồng được!”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng ho khan của bố, chắc hẳn ông đang nghe lén bên cạnh mẹ.

Mẹ tôi: “Mẹ có tiền, con gái ngoan đừng sợ, mẹ cho con tiền đền bù hợp đồng.”

Tôi nghiêm túc nói: “Nhưng con đã trưởng thành rồi mẹ, không muốn ăn bám bố mẹ nữa, với cả đây là ước mơ của con mà.”

Trấn an mẹ một lúc lâu, cuối cùng bà ấy cũng yên lặng, còn bắt tôi thề sau này không được ăn nấm nữa.

Được, tôi thề, sau này tuyệt đối không ăn nấm độc.

Tôi vứt di động qua một bên sau đó đi tắm rồi nghỉ ngơi, dù sao hôm nay cũng đã quá mệt mỏi.

Ngày kế tiếp, vừa rời giường mở cửa, tôi thấy ngay Kỷ Bắc Thừa đang đứng ở ngoài.

Anh cầm điện thoại lướt lên lướt xuống, vẻ mặt buồn bã, như một con corgi đang ấm ức.

Ngay cả tôi cũng không nhịn được mà mềm lòng hỏi: “Kỷ Bắc Thừa, anh đang làm gì vậy?”

Kỷ Bắc Thừa khẽ ngước mắt lên, mang theo dáng vẻ oán giận: “Tuế Tuế, sao hôm qua em không trả lời tin nhắn của anh, làm anh chờ em cả đêm hôm qua.”

Nhìn đôi mắt thâm quầng của người nào đó, tôi không hề có cảm giác chột dạ.

“Em ngủ quên.”

“Ơ mà đi thôi đi thôi, không xuống dưới sẽ muộn mất.”

Tôi kéo tay áo của anh đi về phía trước.

Lần này tôi đã lấy lại cảm giác quen thuộc giống như năm đó nói chuyện qua mạng.

Huống hồ bây giờ acc clone của tôi đã mất, tôi còn sợ cái gì.

Kỷ Bắc Thừa không nói gì, bước chân theo tôi đi xuống dưới, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nở một nụ cười khó nhận ra.

Sau khi ăn sáng xong, ngày ghi hình thứ hai của chương trình bắt đầu.

Với sự cố ngày hôm qua, tổ sản xuất đã thực hiện các biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt, sửa lại tất cả các hoạt động nguy hiểm ngay trong đêm.

Hôm nay chúng tôi được phân nhiệm vụ đi mò ốc ngoài đồng.

Tôi cầm chiếc xô nhỏ, đi về phía bờ sông.

Kỷ Bắc Thừa đút hai tay vào túi, nhàn nhã đi phía sau tôi.

Chờ máy quay đi cách xa chúng tôi, anh ta đột nhiên bước nhanh, chạy tới chỗ tôi.

Anh ta giả bộ nhưng thường lệ hỏi: “Tuế Tuế, em xem điện thoại chưa?”

Tôi lắc đầu, chưa xem, tôi đâu có rảnh để xem điện thoại.

Kỷ Bắc Thừa đen mặt, không vui nói: “Sao em lại không xem điện thoại.”

Tôi thấy anh ta chẳng ra làm sao, tôi có xem điện thoại hay không mắc mớ gì tới anh?

Nhưng tôi không muốn chọc đến anh, vì tôi nhớ tới việc tôi vẫn còn nợ chị Tô 50 bản chữ ký hôm qua.

Tôi len lén nhìn anh ta, thử dò xét hỏi: “Kỷ Bắc Thừa, khi nào thì anh ký 50 bản cùng một lúc?”

Ánh mắt của anh ta lóe sáng, thẳng lưng lên nói: “Lúc nào cũng không.”

Ò, giọng nói của tôi có chút chán nản, anh ta nói gì phía sau đều nghe không lọt.

Đúng là nợ nần chồng chất.

Đầu óc tôi đã bay lên 800 tầng mây từ lâu ồi.

Tôi cũng không biết chữ ký hàng loạt của Kỷ Bắc Thừa ở Kiều thị chị Tô có muốn hay không nhỉ?

“Em có nghe anh nói chuyện không?”

Giọng nói hơi khàn mang theo chút tức giận của người đàn ông.

Tôi thực sự không có tinh thần, chỉ trả lời qua loa: “Có nghe.”

Nghe vậy anh ta kiêu ngạo khẽ hừ một tiếng: “Vậy em định thế nào?”

Thế nào cái gì?

Mặt tôi tràn đầy vẻ hoang mang, anh ta vừa mới nói cái gì?

“Biết ngay em không thèm nghe tôi nói chuyện!”

Kỷ Bắc Thừa tức giận đi trước tôi.

Tôi bất đắc dĩ xua tay, đàn ông mà, luôn có vài ngày tâm trạng không được tốt lắm.

Nhưng mà mãi đến khi chúng tôi ăn trưa xong, Kỷ Bắc Thừa cũng không để ý đến tôi.

Tôi vừa nghĩ chuẩn bị tìm một cơ hội, dỗ dành anh ta, tiện thể lừa anh ta ký 50 bản chữ ký.

Khụ khụ, tôi cẩn thận nghĩ lại, nếu tôi dùng chữ ký Kỷ Bắc Thừa hàng giả đưa cho chị Tô thì xác suất không giữ được cái mạng nhỏ này là 99.99%

Mới vừa lên lầu thì có người gọi tôi.

“Tuế Tuế, em có thê ra đây một chút không?”

Tôi ngước lên nhìn, đúng là Chu Dư Tinh đang dùng ánh mắt nài nỉ nhìn tôi.

Hôm nay hắn mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, cực giống như hồi học đại học.

Tôi suy nghĩ một hồi rồi gật đầu đồng ý.

Hắn đi ra ngoài trước, qua mấy phút nữa chúng tôi gặp lại, tránh tạo đề tài không đáng có ở đây.

Nhưng tôi không nhìn thấy, ở cửa sổ lầu hai, Kỷ Bắc Thừa đang đứng đó nhìn.

Đôi môi anh mím chặt, sắc mặt âm u.

Một lát sau, anh quay người đi xuống dưới lầu.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 9


09

“Nói đi, anh tìm tôi có chuyện gì?”

Tôi giơ tay, dựa vào gốc cây một lát, lạnh lùng hỏi người đối diện.

Chu Dư Tinh do dự một lúc: “Tuế Tuế, chúng ta còn có cơ hội quay lại không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, bắt gặp ánh mắt mong mỏi, tôi nghiêm túc nói: “Chu Dư Tinh, từ lúc bắt đầu chúng ta vốn là sai lầm, kết thúc là chuyện đương nhiên.”

Trước đây, tôi và Chu Dư Tinh là hai người có tính cách khác biệt, tôi kiêu ngạo, hắn dịu dàng đa tình, chúng tôi nhất định sẽ không có kết quả.

Khi còn bé, có một thời gian nhà tôi rất nghèo, nghèo đến mức một năm tôi chỉ có thể gặp bố mẹ một lần.

Nhưng từ khi tôi học lớp 3, bố tôi đột nhiên gặp phải vận may, rất nhanh sau đó phất lên, cuộc sống của tôi xảy ra biến hoá nghiêng trời lệch đất.

Bố tôi lại chỉ có một mình tôi, cho nên tôi bị nuôi thành đứa vô cùng kén ăn.

Đối với con người cũng vậy, bố tôi đã dạy tôi cách nhìn đàn ông từ nhỏ.

Trước khi vào đại học tôi không quan tâm mấy đến đàn ông.

Nhưng vào buổi liên hoan tết dương lịch đại học năm nhất, tôi gặp Chu Dư Tinh.

Vẻ đẹp của hắn khiến tôi phải kinh ngạc.

Hắn là sinh viên trường y, còn tôi là hoa khôi trường mỹ thuật.

Với rất nhiều tình tiết giống trong truyện ngôn tình, chúng tôi tự nhiên thân thiết, cuối cùng xác định quan hệ.

Nam sinh viên đẹp trai dịu dàng, nữ sinh viên hồn nhiên đáng yêu vốn nên là một cặp tình nồng ý mặn.

Nhưng mà dịu dàng quá mức thì đó lại là tác hại lớn đối với người bên cạnh.

Bên cạnh Chu Dư Tinh còn có thanh mai trúc mã, đối với sự nghiệp học hành còn có em gái mê muội khóa dưới, còn cả đàn chị khóa trên cực kỳ nhiệt tình nữa.

Hắn vẫn nhiệt tình như cũ, giống như chiếc điều hòa tản nhiệt trong đại sảnh ở đại sảnh của trung tâm hội nghị.

Tôi đã chứng kiến quá nhiều cuộc gặp gỡ mờ ám, nhưng chưa bao giờ thấy hắn giải quyết việc này.

Lần cuối cùng, tôi trực tiếp nói rõ với hắn.

Mà hắn lại mỉm cười nói tư tưởng của tôi cổ hủ quá.

Cổ hú cái cc!

Tôi quyết định chia tay tại đó luôn, đừng có lên giọng dạy dỗ tôi, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

Có câu nói thế này, con cóc bốn chân khó kiếm nhưng đàn ông hai chân thì đầy.

Ai cũng được sinh ra trong sự cưng chiều của bố mẹ, sao phải chịu đựng sự khó chịu do người khác gây ra.

Kể từ đó về sau, hắn muốn dịu dàng thì dịu dàng, tôi chẳng thèm quan tâm, sống vui vẻ cực kỳ.

Chu Dư Tinh sững sờ ngay tại chỗ, hắn biết tính tôi nên cũng không dây dưa dài dòng.

Cuối cùng tôi thở dài, an ủi hắn: “Chuyện quá khứ thì nên quên đi, sau này anh hãy sống tốt cho chính mình.”

Một người đàn ông cao to mà ngạc nhiên đến mức đỏ hồng cả vành mắt.

Tôi sụt sịt, tôi đúng là một người phụ nữ sắt đá!

Tôi đi về thẳng, đi được nửa đường lại bị một bàn tay to lớn mạnh mẽ kéo đi.

Xóm núi hiu quạnh, cánh tay mạnh mẽ, là đàn ông!

Trong giây phút đó, tôi nhớ tới những clip thảm án phân thây trên douyin.

Nước mắt chảy dài, tôi không kìm lại được.

Chỉ có thể oán giận người gọi tôi ra chỗ này.

Chu Dư Tinh, tôi sẽ không bỏ qua cho anh!

Đột nhiên, tôi ngửi được một mùi hương cây mộc lan quen thuộc, trong máy mắt tôi chuyển từ buồn sang giận dữ.

Quả nhiên, khi anh ta quay đầu lại chính là Kỷ Bắc Thừa!

“Anh bị điên à!”

Kỷ Bắc Thừa hơi ngạc nhiên.

“Tuế Tuế, anh làm em sợ à?”

Tôi bực mình nhìn, chờ lần sau tôi tìm một người đàn ông thô kệch cao 2m kẹp cổ anh xem anh có sợ hay không!

Tôi hất tay của anh ta ra, sải từng bước lớn trở về.

Kỷ Bắc Thừa bình tĩnh đi ở đằng sau, giọng nói vô cùng khó chịu còn có chút chua chát.

“Kiều Tuế Nhiên, trước đây mắt nhìn của em thật tệ!”

Tôi không thèm để ý tới anh ta, anh ta lại vụng trộm thăm dò.

“Chỉ là bây giờ tốt hơn rồi, có một người đàn ông trong sạch, phóng khoáng lại yêu vợ như mạng như anh ở trước mặt em, chắc hẳn trong mắt em sẽ không chứa thêm được người khác.”

Bước chân tôi dừng lại.

Lập tức nghĩ đến gì đó, thở dài, lại tiếp tục đi về phía trước.

Kỷ Bắc Thừa không tin được, bước từng bước lên giữ chặt tôi.

“Kiểu Tuế Nhiên, ý em là sao? Anh như vậy vẫn chưa đạt sao? Từ khi ra mắt đến nay chưa từng có hành động mờ ám với phụ nữ, anh chắc chắn là một người đàn ông tốt!”

Tôi liên tục gật đầu, tất nhiên tôi tin.

Kỷ Bắc Thừa chỉ hận rèn sắt không thành thép, “Đã như vậy vì sao em không đáp lại anh?”

Tôi nhíu chặt lông mày, đôi mắt không tự chủ được nhìn biểu cảm của anh ta.

Tôi rầu rĩ nói: “Đúng vậy, vì anh không có scandal nào nên em mới lo lắng.”

Giọng của Kỷ Bắc Thừa run lên: “Em, trong lòng em nghĩ anh là loại người gì?”

Tôi nuốt nước bọt.

Cảm thấy tôi thực sự cần nói xin lỗi với anh, dù sao chính tôi đã hủy hoại một thẳng nam.

“Thật xin lỗi, Kỷ Bắc Thừa, trước đây là do em không hiểu chuyện, loại chuyện này em sẽ không kỳ thị anh. ”

Tôi nhìn anh ta kích động đến mức đỏ cả mặt, vô vỗ vai của anh.

“Em hiểu anh mà, anh yên tâm, anh muốn đàn ông kiểu nào em cũng sẽ tìm giúp anh!”

Tôi đang định nói thêm thì đôi môi hồng nhuận của người đàn ông dán lên môi tôi.
 
Sau Khi Thông Báo, Khán Gỉa Cả Nước Đều Mong Chờ Chúng Tôi Rải Đường
Chương 10: Hoàn


10.

Đầu tôi ong lên, sững sờ bất động tại chỗ.

Kỷ Bắc Thừa tức giận cắn tôi một cái, tôi bị đau liền đẩy anh ta ra.

Tôi cố gắng tự trấn định nói với anh: “Kỷ Bắc Thừa, em có thể giúp anh tìm đàn ông nhưng mà em không dùng chung vợ với người khác.”

Tôi không phải dạng vô tư, vì Kỷ Bắc Thừa mà chôn vùi nửa đời sau của chính mình.

Kỷ ảnh đế luôn lạnh lùng nhìn người khác, lúc này gân xanh trên trán anh hiện rõ, anh nghiến răng nghiến lợi.

“Kiều Tuế Nhiên, ông đây là trai thẳng! Ông đây không chỉ thẳng, mà còn bự, nếu em không tin thì tự mình sờ!”

Gương mặt nhỏ nhắn của tôi đỏ bừng, cái này, cái này hình như không tốt lắm.

Nhưng mà tôi cũng có hơi tò mò, bàn tay nhỏ ngo ngoe muốn sờ.

Tuy nhiên tôi còn chưa kịp hành động, đạo diễn đã hét lên gọi lại.

“Bắc Thừa! Tuế Nhiên! Hai người ở đâu vậy? Nãy giờ không thấy bóng dáng đâu.”

Tôi thất vọng đi về, chỉ chút nữa thôi!

Giá mà tôi nhanh tay hơn!

Dường như Kỷ Bắc Thừa nhận ra tâm trạng của tôi, nghịch ngợm cúi người xuống thì thầm vào tai tôi: “Yên tâm, sau này sẽ có cơ hội cho em sờ!”

Vừa nói xong liền khôi phục biểu cảm như cũ, đi thẳng vào trong.

Tôi bước vào theo sau, Chu Dư Tinh đã về trước từ lâu.

Hắn chán nản nhìn về phía tôi: “Tuế Nhiên, em?”

Hả? Tôi quen miệng li3m môi, mãi đến khi cảm nhận được đau đớn truyền tới.

Toàn thân tôi cứng đờ, dấu răng trên môi!

Bão bình luận điên rồi!

“A a a a tôi biết ngay nam thần và Tuế Tuế có gian tình! Mấy người nhìn xem, hai người này cùng đi ra ngoài, cùng quay về, không phải đi hẹn hò thì là gì?”

“Chị gái lầu trên, chị nhìn ở đâu ra dị, nhỡ đâu trùng hợp thì sao?”

Một vài fan only khác cũng đồng tình: “Đúng thế đúng thế, bạn đừng có phá hoại danh dự anh Kỷ của tụi tui!”

Lầu 1 nhất định phải chứng minh luận điểm của mình, từ từ nói: “Có hai bằng chứng, thứ nhất, nam thần đang cười như một tên ngốc sau khi tỏ tình, thứ hai, trên môi Tuế Tuế có dấu răng chính là của nam thần, tôi đã kiểm tra từ lâu rồi, vết răng gọn gàng và đặc biệt như vậy chỉ có thể là nam thần của chúng ta.”

Những fan hâm mộ không chịu tin đọc xong cũng bó tay.

Thấy Chu Dư Tinh hỏi, ngay lập tức Kỷ Bắc Thừa nhịn cười, lạnh lùng đi đến giữa hai người họ.

“Của tôi! Đẹp không!”

Không biết anh đang ám chỉ điều gì nữa.

Tôi cạn lời, anh hai của tôi ơi, ai mướn anh nói vậy trời!

Tô Ngọc Nhi đứng lên, không thể tin đi qua nhìn.

“Hai người?”

Sau đó ý thức được còn đang quay chương trình nên im bặt.

Đám fan gấp đến độ vò đầu bứt tai, hô to ảnh hậu hỏi thăm đi!

Bữa cơm trưa nay được hướng dẫn bởi người trong thôn, vì tất cả mọi người sẽ không biết xử lý ốc đồng, phải biết ốc đồng nếu không xử lý đúng cách ăn vào sẽ có vị như bùn.

Buổi quay tiếp theo của chương trình diễn ra vô cùng thuận lợi, nhưng tất cả các fan đều không đứng đắn.

Bọn họ tìm các cặp đôi cả ngày, buồn cười là bọn họ còn ghép Lý Tử Ngôn và Tô Ngọc Nhi thành một cặp vợ chồng.

Tôi không khỏi phàn nàn với Kỷ Bắc Thừa, nói đùa gì chứ, hai người bọn họ không giống một đôi chút nào.

Nhưng Kỷ Bắc Thừa lại cười cười thâm hiểm, chỉ để lại hai chữ: “Chưa hẳn!”

Tôi cực kỳ tò mò, trong lòng ngứa ngáy vô cùng, chẳng lẽ hai người này lại vừa ý với nhau?

Loại cảm xúc này kéo dài mãi cho đến khi ngày ghi hình cuối cùng của chương trình, Tô Ngọc Nhi và Lý Tử Ngôn mượn chương trình này ra thông báo chính thức.

Vẻ mặt của Kỷ Bắc Thừa thật đáng ghét, anh kéo tôi lên xe.

“Tuế Tuế đừng nóng vội! Chúng ta tổ chức một buổi gặp gỡ riêng tư đảm bảo long trọng hơn đây nhiều!”

“Hả? Em không vội, anh muốn thì cứ làm, liên quan gì đến em?”

Tôi giả bộ không hiểu ý anh, bản công chúa không có dễ bị lừa vào tròng như vậy đâu.

Kỷ Bắc Thành gấp gáp.

“Tuế Tuế, sao em có thể bội tình bạc nghĩa với anh vậy! Em đã hứa rồi mà!”

Tôi bị sặc ngay lập tức: “Anh đừng có nói bậy! Rõ ràng em không có!”

Kỷ Bắc Thành vội vàng lấy điện thoại di động mở file ghi âm ra.

“Là ngày hôm đó! Anh đã nói nếu gả cho anh thì anh sẽ đưa em 50 bản chữ ký tay của anh, anh ký xong hết rồi, hàng không thể trả!”

Tôi: … Những bức ảnh có chữ ký này thật đắt giá!

Nào biết chương trình còn đang quay phát sóng trực tiếp, vừa hay quay đến chúng tôi.

Hot search trực tiếp nổ tung, tất cả tìm kiếm về chúng tôi một lên bảng xếp hạng một lần nữa.

# Kỷ Bắc Thừa cầu hôn Kiều Tuế Nhiên #

# Ảnh đế hèn mọn cầu hôn online#

Nhóm fan hâm mộ bàn luận rộn rã, cộng thêm cặp đôi Tô Ngọc Nhi, Lý Tử Ngôn nữa, chương trình tìm kiếm vợ chồng lấn át độ hot của chương trình.

Chung quy mà nói đạo diễn đã tuyệt vọng, lần sau ông sẽ quay show hẹn hò chứ không quay show tổng hợp nữa.

- Hết-
 
Back
Top Bottom