Đô Thị  Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt
Chương 66: Chương 66


Sự xuất hiện đột ngột của Ô Bách Chu tại buổi lễ khiến Bạch Đường Sinh toàn thân toàn tâm đều tràn đầy vui sướng, nhưng trong tiềm thức cậu đối với chuyện Ô Bách Chu đến cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên.

Trong tiềm thức cậu vẫn tin tưởng, thầy Ô của cậu sẽ không vắng mặt trong bất kỳ sự kiện quan trọng nào vớicậu.

Ảnh chụp hai người ôm nhau ở lễ tốt nghiệp lại lần nữa lên hot search.

Hai người đứng ở cửa hội trường, ánh sáng chiếu từ cửa vào bao* lấy họ.

Bạch Đường Sinh đưa lưng về phía ống kính, bị Ô Bách Chu ghì vào trong lòng.

Ô Bách Chu thả một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước lên sườn mặt cậu, môi hé mở, như là đang nói gì đó.

(*) Ở đây có chữ 晕将, không biết nghĩa là gì.
Sườn mặt góc cạnh của hắn ngược sáng, ánh mắt lại là dịu dàng người khác chưa bao giờ nhận được.

[ Hai người đẹp đôi thật luôn… ]
[ Trước khi Bạch Đường Sinh xuất hiện, từ trước đến nay tôi chưa từng thấy thầy Ô có vẻ mặt này… Làm fan già nhiều năm như vậy tôi cũng chỉ muốn chúc phúc bọn họ, hy vọng thầy Ô tôi thích nhiều năm như vậy có thể hạnh phúc.

]
[ Cảm thấy công khai như vậy không biết có ảnh hưởng tới sự nghiệp của hai người không...!]
[ Ảnh hưởng thì chắc chắn có, nhưng dù sao thầy Ô vốn đã nửa lui màn rồi.

Sau này phim anh ấy nhận chắc chỉ là bom tấn thôi, thật ra lại không có ảnh hưởng gì lớn.

Chủ yếu là Bạch Bạch, sự nghiệp còn đang thăng tiến mà.

]
[ Thật ra tôi cảm thấy Bạch Bạch không để ý lắm.

Chỉ cần thầy Ô xuất hiện, lần nào trong mắt Bạch Bạch cũng chỉ còn lại thầy Ô thôi...!Cái này soft chết tôi a a a a ]
[ Hai người này nếu không xét theo góc độ giới tính thì có thật sự xứng không? Bạch Đường Sinh không xứng với thầy Ô nhỉ? Trừ một khuôn mặt ra thì chẳng có gì.

]
[ Tôi cũng thấy vậy, Bạch Đường Sinh dường như không có tác phẩm gì, gia cảnh bình thường, sự nghiệp đều đi lên nhờ xào đề tài với thầy Ô, hoàn toàn không môn đăng hộ đối.

]
[ Kỹ năng diễn xuất của Bạch Bạch rất tốt, có thể thấy qua bộ phim diễn với tân binh Đào Nghệ kia.

Hơn nữa, hai người thích nhau là đủ rồi.

]
[ Nhưng Bạch Đường Sinh thật sự không có tác phẩm gì.

Từ khi cậu ta ra mắt đến nay chỉ từng quay hai bộ phim thần tượng mà diễn xuất cũng rất rất bình thường.

Năm ngoái dần hot lên thì cũng chỉ chiếu một bộ điện ảnh, Diều phi đến bây giờ vẫn chưa công chiếu...!]
[ Chắc là Năm xưa sắp chiếu rồi, các người cũng đừng có cãi nữa, người ta tình cảm song phương chúng ta lắm lời cũng chả hay ho gì.

Còn về diễn xuất thế nào, có năng lực hay không, đến khi xem Năm xưa là rõ.

]
[ Nói đến Năm xưa, xin phép quảng cáo 5 phút anh Lạc Phi của tui và mỹ nhân Lạc Lạc nha! ]
Trên mạng có không ít tranh luận về tình yêu của hai người.

Nhưng dưới sự khống chế của phòng quan hệ công chúng, hướng gió nhìn chung vẫn khá tốt.

Hà Nhiên lái xe chở Ô Bách Chu và Bạch Đường Sinh ở trường học về biệt thự: “Thầy Ô, bao giờ thì anh đi?"
Ô Bách Chu xoa xoa huyệt Thái Dương: “Sáu rưỡi sáng mai."
Hà Nhiên rót cho hai người ly nước, kinh ngạc nói: “Sớm như vậy sao?”
Bạch Đường Sinh cũng nhíu mày, nhỏ giọng oán giận: “Gấp gáp như vậy còn chạy về…”
Ô Bách Chu cười: “Tôi trở về em không vui sao?”
Bạch Đường Sinh nhìn hắn một hồi, duỗi tay ôm: “Vui, vui muốn chết.”

Sao có thể không vui?
Ô Bách Chu ôm lấy người, hôn lên tai cậu, “Tuy rằng tôi không ngại cứ ôm vậy luôn, nhưng em cân nhắc nhé, bên cạnh còn có người đấy."
Bạch Đường Sinh buông Ô Bách Chu ra, nhìn thoáng qua Hà Nhiên vẻ mặt uất hận bên cạnh, cười ha ha, “Gần đây cậu và nữ thần thế nào, phát triển đến bước nào rồi?"
Năm ngoái từ sau khi cậu phẫu thuật đến nay thì vẫn luôn không quá bận rộn.

Ngày thường nếu không có lịch đóng Bạch Đường Sinh cơ bản là đều cho cậu ta nghỉ.

Chỉ có đôi khi sẽ gọi cậu ta đến làm tài xế một chuyến.
Cho nên anh trai ba tốt Hà Nhiên đây độc thân hơn hai mươi năm cũng có cơ hội để yêu đương, chậc, ông chủ tốt như vậy hiếm có lắm đấy.

“Nữ thần gì chứ… Nữ thần biến thành nữ bịp rồi.” Hà Nhiên rầu rĩ.
“Sao lại thế?” Bạch Đường Sinh nhướng mày.
Hà Nhiên buồn bực ngồi xuống: “Em với cô ấy biết nhau là qua fan club của anh.

Ban đầu cô ấy cũng không biết em là trợ lý anh, bọn em nói chuyện rất nhiều, cũng gửi rất nhiều ảnh chụp cho nhau.

Không phải năm ngoái nói với anh rồi à, bọn em ở bên nhau."
“Sau đó không bao lâu cô ấy liền hỏi vay tiền em, nói là mẹ cô ấy bị tai nạn giao thông, phải làm phẫu thuật, nhưng điều kiện nhà cô ấy không tốt… Em nghe cô ấy khóc đau lòng đến như vậy trong điện thoại, lúc đó em...!Cảm giác tim muốn tan vỡ luôn, liền cho cô ấy mượn..."
Bạch Đường Sinh hỏi: “Mượn bao nhiêu”
“Ban đầu ba vạn, sau đó lại chuyển thêm năm vạn.” Mặt Hà Nhiên ủ dột "Sau đó em muốn hẹn gặp mặt trực tiếp, cũng có thể giúp cô ấy chăm sóc mẹ.

Ban đầu cô ấy sống chết không đồng ý, sau đó lại đột nhiên lại chấp nhận.

Sau khi gặp mặt phát hiện người thật và ảnh chụp của cô ấy hoàn toàn khác nhau!"
“Người thật rất xấu à?”
Hà Nhiên thoáng do dự: “Thật cũng không phải xấu lắm, chỉ là bình thường phổ thông thôi.

Lúc đó cô ấy giải thích rất nhiều với em, nói cô ấy sợ em không thích dáng vẻ chân thật của cô ấy, không phải cố ý gạt em.

Em mềm lòng cũng tha thứ cho cô ấy, dù sao bên nhau lâu như vậy, tuy luôn cách di động, nhưng cũng vẫn có tình cảm…”
“Sau đó thì?” Lời này là Ô Bách Chu hỏi.
“Sau đó?” Vẻ mặt Hà Nhiên đau tê tái: “Cô ấy nói cô ấy muốn cả thân lẫn tâm đều thuộc về em, nên kéo em đi thuê khách sạn.

Vốn em thấy có hơi nhanh quá, kết quả cũng không nhịn nổi cám dỗ..."
Bạch Đường Sinh không nhịn cười nổi, cười nửa ngày vào mặt Hà Nhiên, đụng ánh mắt ai oán của cậu chàng lại thu liễm, an ủi: “Bình thường bình thường, đàn ông mà, đều là sinh vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***."
Khi nói lời này, Ô Bách Chu nhìn cậu một cái.
Bạch Đường Sinh nói rồi lại bắt đầu cười: “Để anh đoán tiếp, có phải sáng hôm sau khi rời giường cô ta lại bắt đầu khóc lóc với cậu, nói bệnh tình của mẹ trở nặng gì đó hoặc là tiền viện phí quá lớn tiếp tục hỏi vay tiền cậu.

Sau đó cậu nghĩ người cậu cũng đã ngủ rồi, tóm lại là phải chịu trách nhiệm.

Mượn chút tiền thì có sao, vì thế cậu chuyển xong, sau đó cô ta cũng mất dạng..."
“…” Hà Nhiên trầm mặc: “Anh Sinh, cô ấy là anh giả nữ lừa em phải không?"
Bạch Đường Sinh chặc một tiếng, ôm lấy eo Ô Bách Chu kéo về chỗ mình, "Bên cạnh anh có đại gia như vậy không lừa lại đi lừa cậu sao?"
Đùa thì đùa, Bạch Đường Sinh đúng là đoán được tám chín phần mười.

Sau khi Hà Nhiên lại chuyển tiền lần nữa cô gái lại nói ra ngoài mua bữa sáng cho cô ta, mua xong người cũng biến mất.
“Mất cả người lẫn của mà…” Bạch Đường Sinh hỏi: “Chuyện xảy ra bao lâu rồi? Có báo cảnh sát không?"
“Hơn một tháng.” Hà Nhiên thở dài: “Không báo, cho dù có báo chắc cũng vô dụng thôi.

Dù sao tiền là em tự chuyển, không có giấy cho vay cũng chẳng có chứng cứ.

Chủ yếu là em thật sự thích cô ấy, bỏ đi vậy."
“Quá thảm rồi.” Bạch Đường Sinh đứng lên xoa xoa đầu Hà Nhiên: “Hôm nay nhờ dì Mai làm một bữa ngon bồi thường cho cậu.

Ô Bách Chu ho nhẹ một tiếng, Bạch Đường Sinh theo tầm mắt hắn thấy bàn tay đặt lên đầu Hà Nhiên của mình, lặng lẽ thu về.

Lúc này Ô Bách Chu mới hài lòng, nhìn Hà Nhiên nói: “Gần đây nếu thiếu tiền có thể nói với tôi."
Hà Nhiên được sủng mà sợ, “Thiếu tiền thì không thiếu, chỉ là có chút đau lòng thôi."
“Đau lòng cái gì? Cũ không đi mới sẽ không tới.” Bạch Đường Sinh chọc nghẹo nói: “Tạm biệt thì tạm biệt, lần sau sẽ càng tốt."
“Anh không hiểu.” Trong mắt Hà Nhiên đau khổ, “Có thầy Ô thì sao anh cảm nhận được đau khổ thất tình chứ."
Ô Bách Chu và Bạch Đường Sinh đều bị lời này lấy lòng, Ô Bách Chu còn đặc biệt dặn tài vụ thêm cho Hà Nhiên gấp đôi tiền thưởng.

Sáng mai Ô Bách Chu phải đi, hai người cơm nước xong sau thì ngồi ở khu vườn nhỏ phía sau, Bạch Đường Sinh nằm trên đùi Ô Bách Chu nhìn sao trời: “Bên kia anh còn bận bao lâu nữa?"
Ô Bách Chu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng nghịch lông mi Bạch Đường Sinh, “Nhanh thôi, nhiều nhất một tháng.”
Bạch Đường Sinh bị Ô Bách Chu chọc đến có hơi ngứa, cậu dứt khoát ôm lấy eo Ô Bách Chu, chôn mặt trong bụng Ô Bách Chu: “Chờ công việc bên này kết thúc em sang với anh ngay được không?”

“Được.” Không sờ được lông mi, Ô Bách Chu lại đổi hướng x** n*n vành tai Bạch Đường Sinh: “Bên kia còn có vài thứ đồ chơi tình thú đạo diễn đưa chúng ta chưa dùng đâu...”
Ngày mai thời tiết thoạt nhìn không tồi, nếu không thì sao bầu trời đêm nay cũng sẽ không sáng như vậy, ánh trăng vời vợi.

Đa số hoa trong vườn đều đã nở rộ, Bạch Đường Sinh nhớ tới lần đầu tiên đên đây, không khỏi nở nụ cười.
Đã một năm, cùng một nơi, cùng một người, quan hệ lại khác hoàn toàn.

Rung động ở bụng truyền đến làm cơ bắp Ô Bách Chu căng chặt “Cười gì đó?”
“Nhớ bộ phim thần tượng trước đó em quay, nam nữ chính cũng y hệt chúng ta bây giờ vậy, ngóng nhìn sao trời trong khu vườn." Bạch Đường Sinh nhịn cười: “Sau khi chiếu bình luận cứ nói lãng mạn gì đó, bây giờ ngẫm lại…”
“Không có muỗi à?”
Ô Bách Chu khựng lại, “Muỗi đốt em?”
“Ừ…”
Bạch Đường Sinh ngồi dậy, vén ống quần lên, trên phần chân lộ ra có hai vết phồng lớn.

Ô Bách Chu ngồi xổm xuống, xoa lên vết phồng, lại hôn một cái, sau đó trực tiếp ôm eo bế người lên, đi vào biệt thự.

“Ở đây không lãng mạn, vậy chúng ta đi làm chút chuyện lãng mạn."
Ô Bách Chu nói hùng hổ như muốn làm cậu vậy, trên thực tế vừa ôm người vào phòng ngủ lại lấy thuốc mỡ thoa cho Bạch Đường Sinh: “Còn ngứa không?”
“Ổn rồi.”
Ô Bách Chu đi rửa tay, chui vào ổ chăn bọc người vào trong ngực.

Đã vào hè, không mở điều hòa, chăn lại mỏng, hai người ôm như vậy cũng không thấy nóng.

“Không làm à?” Bạch Đường Sinh rõ ràng cảm giác được Ô Bách Chu đã có phản ứng.
“Không làm.”
Ô Bách Chu hôn lên nốt son trên sườn mũi cậu, “Vừa làm tối hôm trước, sáng hôm sau đã mặc quần đi mất, không phải tôi sẽ thành "sinh vật suy nghĩ bằng nửa th*n d*** sao"?
Bạch Đường Sinh buồn cười không chịu được, “Sao anh nhớ dai thế, đó là em trêu Hà Nhiên thôi."
Hai người ôm nhau ngủ như vậy một đêm, sáng sớm hôm sau, Bạch Đường Sinh bị tiếng động vun vặt bên cạnh đánh thức.

Cậu mơ màng mở mắt, Ô Bách Chu đã ăn mặc chỉnh tề, giờ phút này đang cong eo, tay chống hai bên cạnh cậu.

“Phải đi à?”
“Ừm.” Ô Bách Chu thơm lên khóe mắt cậu.

Bạch Đường Sinh vòng tay ôm lấy cổ Ô Bách Chu, giãy giụa muốn dậy, “Sao không gọi em?”
“Không cần em tiễn, em ngủ cho ngon đi." Ô Bách Chu ấn người trở về trong ổ chăn: “Ngoan, tôi ở bên kia chờ em.”.
 
Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt
Chương 68: 68: Bóng Rổ


Mấy ngày này Bạch Đường Sinh đều phải quay quảng cáo, tiến hành cũng xem như là thuận lợi.

Tuy rằng trong lòng chỉ toàn là mau chóng hoàn thành công việc sau đó đi gặp thầy Ô của cậu, song đến khi quay thật cậu vẫn dằn lòng qua một bên, nghiêm túc mà quay quảng cáo.
Đối tượng hợp tác lần này là Ngụy Lạc, hai người cũng coi như khá thân, trong quảng hai người là một cặp.

Ngụy Lạc tuy rằng đã ba mươi tuổi, nhưng thay quần áo và trang điểm xong lại trông vẫn y hệt thiếu nữ đôi mươi.
Hai người phối hợp vô cùng ăn ý, cực kỳ thuận lợi hoàn thành phần quay.
“Có đôi khi thật hâm mộ hai người đấy.” Ngụy Lạc cảm thán: “Có thể tìm được một tình cảm chân thành trong cái giới này thật sự không dễ dàng."
Bạch Đường Sinh sửng sốt, cảm thấy hôm nay dường như Ngụy Lạc có gì đó khác thường.

Ngụy Lạc rũ mắt: “Cậu và Ô Bách Chu đều là người sạch sẽ, như là chưa bao giờ bị cái giới này vấy bẩn vậy.”
Ngụ ý của lời này khiến Bạch Đường Sinh khẽ nhíu mày: “Vậy còn chị?”
“Tôi?” Ngụy Lạc ngẩng đầu, cười khẽ: “Giới này dơ bẩn, tôi cũng bẩn."
“Chị…”
Bạch Đường Sinh còn chưa nói xong, Ngụy Lạc đã cắt ngang: “Không nói tôi, mỗi người đều có chuyện cũ, tôi có… Cậu đàn em kia của cậu cũng có.”
Bạch Đường Sinh sửng sốt, không biết nói thế nào lại nói đến Lộ Tưởng.

“Hôm đó quay show giải trí, ban đầu là MC chọn cái người có ghi chú là "Anh Phi" kia cho Lộ Tưởng, lúc đó cậu ta rất căng thẳng.

Tôi vô tình thấy được hình đại diện người đó, cậu đoán đó là ai?"
“Lạc Phi?” Tuy rằng là câu hỏi, nhưng trong lòng Bạch Đường Sinh đã chắc chắn là đáp án này, nếu không phải không có dính líu đến cậu, Ngụy Lạc sẽ không dưng mà nhắc đến chuyện này.

“...!Đúng.” Ngụy Lạc châm chước: “Đó là Wechat cá nhân của Lạc Phi, Lộ Tưởng quen biết Lạc Phi, còn ghim Wechat của anh ta lên đầu...”
Không cần Ngụy Lạc nói hết, Bạch Đường Sinh cũng có thể nghĩ tiếp.

Một tân binh vừa vào giới, một ảnh đế đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Đổi lại là bất kỳ ai khác Bạch Đường Sinh cũng có thể xem như hai người đó chỉ là bạn bè, song cố tình người kia lại là Lạc Phi.

Lạc Phi sống thế nào người trong giới đều rõ.

Bạch Đường Sinh thở dài, cậu mở Wechat của Lộ Tưởng ra nhìn trong chốc lát, tin nhắn gần đây nhất là sáng nay Lộ Tưởng gửi đến: Đàn anh, ngày mai là sinh nhật em, muốn mời mọi người ăn một bữa tại nhà, anh có rảnh không?
Tin nhắn Bạch Đường Sinh đã nhìn thấy từ sáng, cậu vốn suy nghĩ xem nên xử lý thế nào, nhưng những lời này của Ngụy Lạc lại khiến cậu thay đổi ý định.

Cậu trả lời rột câu: Rảnh, gửi địa chỉ cho tôi, vừa lúc tôi muốn nói chuyện với cậu.

Nói cái gì?
Tối hôm sau Bạch Đường Sinh bảo Hà Nhiên đưa mình đến nhà Lộ Tưởng, là một biệt thự nhỏ, hoàn cảnh rất không tồi.
Người đến không ít, có cả Tiêu Duyệt Minh Triều.

Bạch Đường Sinh nhớ ra, sau khi quay chương trình Tề Kỳ có nhận cho Lộ Tưởng một bộ phim, nam phụ nữ phụ trong đó là Tiêu Duyệt và Minh Triều.

Bởi vì mọi người đều là nhân vật công chúng, Lộ Tưởng* ngược lại không gọi bạn bè ngoài giới.

(*)Ở đây tg có đánh nhầm là Minh Triều hay sao ấy.
Ăn cơm uống rượu xong, mọi người nên tam cuộc cũng đã tan, Lộ Tưởng bưng một ly sữa bò đi tới: “Đàn anh, cho anh”.

Truyện Ngôn Tình
Bạch Đường Sinh không nhận mà tặng quà trước tiên.

Đó là một quả bóng rổ phiên bản giới hạn, vì khá vội nên cũng không gói lại.

Lộ Tưởng nhìn ngơ ngác hồi lâu: "Sao đàn anh nhớ ra mà tặng em cái này?"
“Không phải trước kia cậu rất thích à?”
Ký ức của Bạch Đường Sinh với thời đại học cũng không sâu lắm, nhưng sau khi gặp lại Lộ Tưởng, nhìn cậu ta đôi khi cũng sẽ nhớ đến một số việc.

Không biết là ngày nào đó trong thư viện, Lộ Tưởng ngồi bên cửa sổ hỏi cậu: "Đàn anh, sắp đến sinh nhật anh rồi, anh thích cái gì?"

Bạch Đường Sinh không còn nhớ rõ câu trả lời của bản thân nữa, nhưng khi mình hỏi lại Lộ Tưởng, Lộ Tưởng nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt khát khao: “Em thích bóng rổ, cực kỳ thích, nhưng mà vóc dáng em không cao, đội bóng trường không muốn nhận em.”
“Được rồi…” Bạch Đường Sinh thuận miệng nói: “Chờ sinh nhật cậu tôi sẽ tặng cậu một quả bóng, thấy thế nào?"
Sau đó có tặng hay chưa Bạch Đường Sinh không nhớ rõ, nhưng chắc là không tặng, nếu không cũng không đến mức đến một chút ấn tượng cũng không có.
Nếu đã hứa, Bạch Đường Sinh cũng đã nhớ ra chuyện này, thì nhân cơ hội này cũng tặng bóng rổ luôn.

Lộ Tưởng xiết tay nắm của cái cốc thật chặt.

Bạch Đường Sinh thấy cậu ta tay bưng một ly sữa bò cũng không tiện cầm quà, liền chuẩn bị nhận lấy, đưa bóng rổ qua.
Lộ Tưởng đột nhiên lui về phía sau một bước, đổ sữa bò vào trong ao, sau đó xoay người nói: “Đàn anh, em…”
Cậu ta còn chưa nói xong, ngoài cửa đã có người tiến vào, là Lạc Phi.
Đối với sự xuất hiện của gã Bạch Đường Sinh cũng không bất ngờ, thấy vẻ mặt căng thẳng của Lộ Tưởng mà không khỏi thở dài trong lòng.

Lạc Phi cười như không cười nói: “Hai người có vẻ như không chào mừng tôi đến lắm nhỉ?"
Lộ Tưởng nhíu mày: “Không phải anh nói tới trễ chút sao?”
Ánh mắt Lạc Phi đảo một vòng trên ly sữa bò đã cạn trong tay cậu ta: "Đúng vậy...!Bây giờ còn chưa đủ trễ sao, mọi người đều đi cả rồi."
Gã lại đổi lời: “Nhưng mà thầy Bạch và Lộ Lộ thật đúng là huynh đệ tình thâm đấy, muộn như vậy còn nán lại đây mà không sợ bị paparazzi chụp lại làm Thầy Ô nhà cậu ghen sao?"
Lạc Phi cố ý nhấn mạnh thêm hai chữ “Lộ Lộ”.

Vẻ mặt Bạch Đường Sinh bình tĩnh, bây giờ cũng chỉ cách lúc bọn Tiêu Duyệt Minh Triều rời đi được năm phút, cho dù bị paparazzi chụp được cũng chẳng nói lên được gì.

Lộ Tưởng đột nhiên nói: “Đàn anh, xin lỗi.”
Bạch Đường Sinh nhìn cậu ta một cái, không nói gì, ngón tay Lộ Tưởng nắm chạy cốc sữa bò đã trắng bệch.

"Thầy Lạc muốn làm cái gì?”
Lạc Phi đến gần cậu vài bước: “Muốn chơi cậu.”
“Thầy Lạc vẫn thật là kiên trì không ngừng nghỉ đấy…” Bạch Đường Sinh lắc đầu: “Nhưng có phải tôi đã nói rồi hay không, chỉ cần là anh đến gần tôi trong phạm vi ba mét, tôi sẽ đánh anh.”
Lạc Phi sớm có chuẩn bị, đỡ lấy nắm đấm cậu vung tới, còn thuận thế m*n tr*n trên cổ tay cậu.

Da gà Bạch Đường Sinh nổi đầy người, chỉ cảm thấy ớn lạnh, cậu nhân lúc Lạc Phi nắm lấy cổ tay mình, một cước đá vào chỗ đ*ng q**n.

“Đm!” Lạc Phi ngồi xổm xuống: "Con mẹ cậu...!Cậu có cốt khí như vậy, cơ mà cái tên đàn em này của cậu lại không có quá đâu, tôi ngon ngọt vài câu nó đã bị tôi chơi nát rồi..."
Bạch Đường Sinh híp mắt, đá lên vai gã.

Lạc Phi ngã xuống thảm, ngạc nhiên đến ngơ ngác: “Sao cậu lại…”
Gã còn chưa nói xong, Lộ Tưởng đã nói: “Anh ấy không uống, tôi đổ đi rồi.”
“…” Sắc mặt Lạc Phi trầm đi: "Giỏi lắm, cậu giỏi lắm…”
Bạch Đường Sinh nhíu mày, cảm thấy Lộ Tưởng sợ là không đơn giản chỉ bị ngủ, cậu xoay người nói với Lộ Tưởng: “Đêm nay cậu đi tìm khách sạn ngủ một đêm đi.”
Lộ Tưởng đáp ứng vô cùng dứt khoát: “Được.”
Bạch Đường Sinh đi ra ngoài trước, Lộ Tưởng theo phía sau cậu.

Trước tiên Hà Nhiên tìm một khách sạn gần đó cho Lộ Tưởng xuống trước, Bạch Đường Sinh nhìn cậu ta hỏi: “Anh ta chụp hình lại?”
Bước chân Lộ Tưởng sững lại: “… Chụp rất nhiều.”
Thế này thật đúng là không dễ xử lú, nếu là người bình thường thì thôi, cố tình là Lạc Phi.
Bạch Đường Sinh nhíu mày, khẽ xoa huyệt thái dương: “Trước tiên cậu cứ ở lại khách sạn một đêm, tôi và Ô Bách Chu thương lượng thử xem xử lý như thế nào.”
Dù sao đi nữa Lộ Tưởng vẫn là nghệ sĩ dưới danh phòng làm việc của Ô Bách Chu.
Lộ Tưởng đi được vài bước, lại quay đầu thoáng cười nhẹ nhàng: “Đàn anh, cảm ơn anh.

Dù anh có tin hay không, nhưng ly sữa bò đêm nay em chưa từng có ý định sẽ đưa đến tay anh."
Trong sữa bỏ cái gì, thuốc mê, k*ch d*c? Bạch Đường Sinh không hỏi, cũng không muốn biết.
Cậu trở về biệt thự, gọi điện thoại cho Ô Bách Chu, nói rõ sự việc.

“Để tôi xử lý.”
Giọng Ô Bách Chu rất nhẹ, song Bạch Đường Sinh có thể nghe ra tức giận bị kiềm né rõ ràng từ trong giọng điệu hắn.

“Anh định xử lý như thế nào?”
“Hôm fan em đến tham ban ở đoàn phim Năm xưa tôi đã cảnh cáo anh ta rồi." Giọng Ô Bách Chu đầy bình tĩnh: “Vốn không định ra tay với anh ta nhanh như vậy, nhưng anh ta lại càng muốn đến trêu gây sự với em."
“Tên đó thật ra không đặt cảnh cáo của tôi trong lòng, là cảm thấy tôi không lấy được chứng cứ khiến anh ta xong đời sao?"
Bạch Đường Sinh không hỏi lại, nếu Ô Bách Chu đã nói, cậu sẽ tin tưởng thầy Ô của mình có thể làm được, Ô Bách Chu cũng không đề cập lại chuyện này.
Hai trò chuyện qua điện thoại với nhau một hồi, lòng Bạch Đường Sinh không yên chìm vào giấc ngủ.

- -

Lộ Tưởng vào khách sạn, sau khi thấy xe Bạch Đường Sinh đã đi cậu ta lại gọi xe về nhà.
Nói đúng ra, đây không phải nhà cậu ta, chỗ này chẳng qua chỉ là một căn biệt thự Lạc Phi mua chỉ để ngủ với cậu ta mà thôi.

Trước đêm nay Lạc Phi đã hứa, chỉ cần cậu ta giúp gã đưa đàn anh tới tay thôi, căn biệt thự này sẽ sang tên cậu ta, những ảnh chụp trong máy đó cũng sẽ xóa đi.

Nhưng đây cũng không phải là chuyện Lộ Tưởng muốn, trên khuôn mặt cậu ta hiếm khi lại hiện lên vẻ tàn nhẫn, nhưng tàn nhẫn này trong nháy mắt khi nhìn thầy Lạc Phi đã biến mất không còn tăm hơi, hệt như chưa từng tồn tại.

Lạc Phi nửa ngồi trên thảm, trên mặt còn mang theo chút ý cười, như là chẳng vì chuyện này mà có gì tức giận.

“Về rồi sao?”
Lộ Tưởng tiến lên, nửa quỳ trước mặt Lạc Phi, "Anh Phi, thật xin lỗi, em không xuống tay được… Dù sao anh ấy cũng là đàn anh của em, em không đành lòng…”
“Vậy cậu đối với bản thân lại đành lòng sao?"
Lạc Phi ấn mở di động ra, bên trong truyền ra từng trận r*n r* đau đớn, hình ảnh trong đó dâm loạn bất kham, Lộ Tưởng quay đầu đi chỗ khác.
Trầm mặc trong chốc lát, Lộ Tưởng đứng dậy, cầm một chai vang đỏ tới, Lạc Phi nhìn thoáng qua, là chai chưa mở.
Lộ Tưởng dùng đồ mở khui chai rượu vang đỏ ra, đổ hai ly, cậu ta uống trước một ly, "Anh Phi, em thật sự thích anh… Em không phải không đành lòng, em chỉ là không muốn để anh chạm vào người khác.

Vì sao anh cứ nhất thiết phải là đàn anh chứ? Là em thì không tốt sao?"
Lạc Phi cười lạnh, uống hết ly vang đỏ của mình, sau đó lại uống hết ly này đến ly khác.

“Cậu rất tốt, sao lại không tốt cho được."
Trong tay Lạc Phi cầm bình vang đỏ đã cạn, đột nhiên cười.

Lộ Tưởng ngẩn ra, Lạc Phi đứng dậy đè cậu ta lên sofa, Lộ Tưởng hoàn toàn không đọ lại sức gã, nhanh chóng bị c** s*ch.

Lạc Phi nhìn phần lưng bóng loáng và cặp chân trắng nõn của người dưới thân, không chút do dự cầm bình rượu vang đỏ đâm vào.
“Mày thích tao, vậy thích cái này không?"

Sáng sớm hôm sau, Weibo lại lần nữa tê liệt, Ô Bách Chu gọi điện thoại đến: “Lộ Tưởng chuyển cho tôi một số tiền, nói là tiền vi phạm hợp đồng.”
Bạch Đường Sinh trầm mặc một lát, cậu mở Weibo lên, tay có chút run.
- --------------
Mọi người đừng thấy t than mà tưởng máu chó dì nha huhu chỉ là cái chương này là lôi của t thôi à tự dẫm lôi truyện mình edit tr đắc ơi
Tin vui: tuần sau update hoàn.
 
Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt
Chương 70: 70: Tiệc Rượu


Các fan phát hiện, thầy Ô kể từ lần công khai chủ quyền trước đó chưa từng đăng Weibo lại đột nhiên đổi ảnh đại diện.

Ảnh là một quyển sổ vẽ mở ra, trong đó là dáng vẻ của Ô Bách Chu.

[ Cái ni là ai vẽ, đẹp quá vậy, phác họa hoàn toàn thần thái của thầy Ô luôn.

]
[ Lầu trên vừa nhìn đã biết là chưa xem kỳ Sao mai của Bạch Bạch rồi.

]
[ Ha ha ha từng xem Sao mai là biết ngay Bạch Bạch biết vẽ tranh, còn ai trồng khoai đất này? Chắc chắn là Bạch Bạch vẽ đó! ]
[ Ngọt quá đi i i i i! Cảm giác bị nhét một mồm cơm chó.

]
[ Thầy Ô đây là im lặng khoe ân ái với bọn tui sao ha ha.

]
Sổ vẽ được Ô Bách Chu cẩn thận đặt xuống, Bạch Đường Sinh thì cảm thấy chẳng sao, cho dù có mất hoặc là hỏng rồi thì cậu cũng sẽ vẽ lại.

Ô Bách Chu ôm lấy eo Bạch Đường Sinh ngồi trên sô pha: “Đến chọn kịch bản đi.”
Trên bàn đặt bốn quyển kịch bản, là vài ngày trước Tề Kỳ đem đến.

Bốn bộ đều là điện ảnh, có hai bộ là nhắm vị trí nam chính cho Bạch Đường Sinh, hai bộ còn lại là nhắm đến Ô Bách Chu.

Trong đó có một quyển đề tài trinh thám hiện đại đưa vị trí nam chính với Ô Bách Chu, đồng thời tung cành oliu nam phụ với Bạch Đường Sinh.

“Một quyển là đề tài hình sự trinh thám, một quyển là đề tài khoa học viễn tưởng, em muốn tôi chọn cái nào?" Ô Bách Chu hỏi.
“Chuyện này sao có thể hỏi em?” Bạch Đường Sinh dựa lên người Ô Bách Chu: “Anh vừa ý cái nào?”
Hai kịch bản mỗi bên mỗi vẻ, đề tài khoa học viễn tưởng là về ở không gian xoay chuyển, quan trọng ở phần hiệu ứng hậu kỳ, đối với kỹ năng diễn xuất chắc chắn không quan trọng bằng quyển còn lại
Chủ đề bộ trinh thám hình sự này rất thú vị, nói về một vụ án khó hiểu mờ mịt, vai chính hãm sâu trong đó chậm rãi kéo tơ lột kén phát hiện chân tướng.
Nhưng thể loại phim này Ô Bách Chu đã từng quay, với hắn mà nói hiển nhiên là thử bộ khoa học viễn tưởng kia thì tốt hơn một chút.
“Đừng quan tâm tôi vừa ý cái nào.” Ô Bách Chu nâng lấy cằm Bạch Đường Sinh chậm rãi hôn m*t, “Em muốn tôi quay cái nào?”
“…”
Bạch Đường Sinh không nói gì, đáp án của câu hỏi này hai người rõ vô cùng.

Thời gian diễn của phim điện ảnh từ trước đến nay đều vô cùng chặt chẽ, nếu hai người ở hai đoàn phim khác nhau, sợ là ít nhất hai ba tháng rất khó gặp mặt.
Mà bộ phim trinh thám hình sự kia lại tránh được cho hai người xa cách.

“Hửm? Nói đi, muốn tôi quay cái nào?”
Ô Bách Chu vê cằm Bạch Đường Sinh, hai người gần như không có khoảng cách, hơi thở ấm áp hoàn toàn phả trên mặt đối phương.

Bạch Đường Sinh cọ xát trên môi Ô Bách Chu, thật sự có chút khó mà mở miệng.
Ô Bách Chu bị cọ đến có chút ngứa ngáy, trong lòng mềm nhũn cả ra, hắn cố ý nói: “Tôi có nghiêng về bộ khoa học viễn tưởng kia, dù gì trong nước vẫn chưa có phim khoa học viễn tưởng nào tốt.

Lần này tài chính của bọn họ dồi dào, kịch bản chọn cũng tốt..."
Bạch Đường Sinh vùi mặt vào cần cổ Ô Bách Chu, có chút tùy hứng mà làm bộ ngoài mặt nói: “Vậy thì anh nhận cái này đi."
Ô Bách Chu tức khắc cười ra tiếng bên tai cậu, Bạch Đường Sing lập tức nhận ra mình bị chơi.

Cậu kéo ra khoảng cách giữa hai người, đầu gối quỳ ở hai bên người Ô Bách Chu, đôi tay đè bả vai Ô Bách Chu lại: “Thành thật nói đi, anh quyết thế nào?”
Ô Bách Chu để mặc cậu đè mình: “Tôi định nhận cả hai."
Bạch Đường Sinh sửng sốt: “Không phải đụng thời gian sao?"
Bộ trinh thám hình sự giữa tháng tám bắt đầu quay, bộ khoa học viễn tưởng kia cuối tháng chín bắt đầu quay.

Tuy rằng hơn nhau một tháng, nhưng nhận một lúc hai bộ thì vẫn có chút không thực tế.

“Không đụng, chúng ta đổi vai, em nhận nam chính, tôi nhận nam phụ."
Bạch Đường Sinh thong thả chớp mắt: “Đạo diễn không ý kiến sao?”
Kịch bản trinh thám này tên là Sóng dữ, đạo diễn là người cả hai cùng biết, Yến Chập.

“Vốn ban đầu Yến Chập chọn nam chính là em, nhưng phía nhà đầu tư muốn mời cả hai chúng ta vào đoàn, muốn mượn nhiệt độ."
Bạch Đường Sinh hiểu ra, nhà đầu tư muốn mượn nhiệt độ của hai để đẩy phòng vé, nhưng nam chính Yến Chập vừa ý là Bạch Đường Sinh.

Song không thể nào để Ô Bách Chu đóng vai phụ, vì thế cũng buộc Yến Chập nhường nam chính cho Ô Bách Chu, nam phụ cho Bạch Đường Sinh.
“Như vậy đúng thật là có thể, thời gian cũng vừa vừa kịp… Chờ bên này em quay xong là có thể đến tìm anh..."
“Ừm.” Ô Bách Chu vòng lấy eo Bạch Đường Sinh, ấn cậu ngồi lên đùi mình: “Tôi đến diễn phụ cho em, có phần thưởng gì hay không?"
“Hôn một cái?” Bạch Đường Sinh chụt một cái bên môi Ô Bách Chu.
Ô Bách Chu ấn eo không cho cậu đi: “Không đủ thành ý…”
Áo ngủ mềm mại bị kéo lên, Ô Bách Chu bảo Bạch Đường Sinh ngậm trong miệng, "Cắn chặt…”
Có đôi khi Bạch Đường Sinh cảm thấy thật sự rất kỳ quái, buổi sáng Ô Bách Chu vào đoàn phim, buổi tối vào trong cậu, vậy mà hắn lại không có chút mệt mỏi nào, tinh thần càng phơi phới.

Cảm thấy cứ như Bạch Đường Sinh mới là người ra sức lao động, buổi sáng không cách nào nhấc người nổi, như là bị hồ ly tinh hút cạn tinh khí.

Hai người chiến đấu từ trên sofa đến trên giường.

Hai tay Bạch Đường Sinh nắm chặt lấy khăn trải giường: "Trước đó anh nói...!Ưm...!Mấy thứ kia thì sao?"
“Thứ gì?” Một giọt mồ hôi nhỏ xuống ngực Bạch Đường Sinh.
Ô Bách Chu thoáng sửng sốt mới nhận ra, nhịn không được cười: “Em nói mấy thứ đạo diễn đưa à?"
“Ừm…” Bạch Đường Sinh híp mắt, lông mi mảnh dài đã ướt sũng nước: "Không phải anh muốn phần thưởng…”
“Vứt đi từ lâu rồi.” Ô Bách Chu nắm lấy cái eo thon chắc của cậu: “Mấy thứ đó chừng mực quá lớn, sợ em chịu không nổi…”
Ô Bách Chu cúi đầu cắn một cái lên ngực cậu, bỏ đi là thật, chừng mực quá lớn cũng là thật.

Hai người ngày thường ở trên giường cũng rất ít khi dùng đến mấy thứ đó, Ô Bách Chu không muốn bắt nạt cậu tàn nhẫn quá.

“Là tôi ra sức không đủ sao, sao thầy Bạch lúc này còn muốn thứ khác vậy?” Ô Bách Chu một bên sinh tàn nhẫn, miệng lại một bên xuyên tạc lời của Bạch Đường Sinh, mang theo ý cười tán tỉnh.
Thời gian khi lăn lộn với Ô Bách Chu luôn trôi qua rất nhanh, nháy mắt đã đến ngày Ô Bách Chu đóng máy.

Buổi tối nay có một bữa tiệc rượu, Ô Bách Chu phải qua một chuyến.

“Em và tôi cùng đi."
“Được.”
Trong tiệc rượu đa số đều là người trong giới, khi hai người nắm tay đi vào, có vài người lên chào đón, nói lời khách sáo từ phía chính phủ.
Bọn họ không hỏi gì về quan hệ của hai người, rất có mắt nhìn mà khen ngợi: "Hai người rất xứng đôi.”
Bạch Đường Sinh còn gặp được chàng trai gõ cửa vào ngày đầu tiên cậu đến đây.

Nghe người bên cạnh giới thiệu có vẻ người đó tên La Bác, còn nghe nói là con lai.

Lần trước Bạch Đường Sinh không nhìn kỹ, lúc này đây lại thấy rõ ràng.

Vẻ ngoài của La Bác đúng thật không làm phí hoài dòng máu lai của cậu ta.

Khóe mắt sâu, màu con ngươi khá giống Bạch Đường Sinh, là màu xám nhạt, sống mũi cao thẳng, môi tú khí.

Tổng thể chỉ có thể dùng một từ “Tinh xảo” để hình dung.
Có vài người sinh ra có thể dựa vào khuôn mặt kiếm ăn, La Bác ở trong đám người tất nhiên rất nổi tiếng, không ngừng có trai gái khác khác nhau tiến lên tiếp cận.

Bạch Đường Sinh vốn sẽ không để ý, nhưng không biết có phải là ảo giác hay không mà ánh mắt La Bác vẫn luôn nhìn về chỗ cậu.

Nói đúng hơn, là nhìn đến chỗ Ô Bách Chu bên cạnh cậu.
Ô Bách Chu dắt Bạch Đường Sinh giới thiệu với từng người, đều là vài vị đạo diễn, diễn viên và nhà đầu tư nổi tiếng.

Uống hết một vòng rượu, Bạch Đường Sinh để lại không ít phương thức liên lạc.
Không bao lâu, bên kia có người tìm Ô Bách Chu muốn bàn bạc về chuyện hợp tác sau này.

Ánh mắt người nọ chần chờ thoáng nhìn qua Bạch Đường Sinh, hiển nhiên là cảm thấy cậu không thích hợp nghe lắm.

Ô Bách Chu nắm lấy cổ tay cậu vừa chuẩn bị nói chuyện, Bạch Đường Sinh liền lắc lắc đầu, khẽ chuyển cái tay bị nắm lấy kia, cọ vào lòng bàn tay Ô Bách Chu mấy cái: "Anh đi đi, en ở bên này chờ anh."
“… Được, tôi sẽ về nhanh thôi."
Sau khi nhìn theo Ô Bách Chu rời đi, Bạch Đường Sinh liền tìm một góc sofa vắng vẻ ngồi xuống, ánh mắt di chuyển trên người La Bác đứng giữa đám đông trong chốc lát.

“Đang nhìn La Bác sao?” Một người đàn ông tóc vàng đi tới.
Bạch Đường Sinh chậm rãi nâng mắt lên, nhàn nhạt nhìn anh ta một cái, không nói gì.
“La Bác một mỹ nhân, cậu cũng vậy.” Người đàn ông tóc vàng chỉ vào chỗ bên cạnh Bạch Đường Sinh cười: “Tôi ngồi đây có tiện không?"
“Không tiện lắm.” Bạch Đường Sinh bưng ly rượu nhấp một ngụm: “Tôi có cặp rồi.”
“Tôi biết.” Nụ cười của tên đàn ông tóc vàng ngược lại càng sâu: “Là Ô đúng không, anh ta đúng thật rất quyến rũ, hấp dẫn ánh mắt của hai mỹ nhân.”
“Chỉ là không biết, anh ta sẽ thích mỹ nhân nào hơn?"
Bạch Đường Sinh nâng mí mắt, đột nhiên có chút hối hận vừa rồi không theo cùng Ô Bách Chu.
Người bên này cởi mở hơn trong nước nhiều, rất nhiều người hoàn toàn mặc kệ người khác có cặp hay chưa, thẳng thừng tiếp cận bắt chuyện tán tỉnh, Bạch Đường Sinh phiền không chịu được.

Nhưng đối mặt với châm ngòi của tên tóc vàng cậu cũng không có ý định nói gì nhiều, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn gã rồi không nói gì nữa.

Bên kia cuối cùng La Bác cũng có động tĩnh, nói vài câu gì đó với người bên cạnh, chỉ chỉ về chỗ cậu rồi đi tới.

“Tôi có thể ngồi ở đây không?” Cậu ta chỉ vào vị trí đối diện Bạch Đường Sinh.
“Ở đây là nơi công cộng, muốn ngồi ở đâu tất nhiên là tự do của cậu." Mắt Bạch Đường Sinh còn chưa nâng.
“Vậy thì muốn hôn môi ai không phải cũng là tự do của tôi sao?”
Bạch Đường Sinh chậm rãi nâng mắt lên, hơi híp lại: “Vậy thì phải xem người đó đã có chủ chưa."
“Tình nhân có thể có rất nhiều.”
“Nhưng người yêu thì chỉ có một.”
Cuối cùng Ô Bách Chu vẫn không yên tâm để Bạch Đường Sinh ở lại một mình.

Người ở đây rất cởi mở, hắn sợ cậu chịu thiệt, vì thế chưa nói được vài câu đã trở về tìm Bạch Đường Sinh.
Khi nhìn thấy Bạch Đường Sinh và La Bác ngồi mặt đối mặt, trong lòng hắn thoáng nhảy lên, bước nhanh đến.

Vừa đi đến bên cạnh Bạch Đường Sinh đã nghe cậu nói không rõ ý tứ: “Về rồi?”
“Ừ…”
Tay Bạch Đường Sinh nắm lấy cà vạt hắn, như là đang giúp hắn sửa sang lại, sau đó đột nhiên kéo xuống.

Ô Bách Chu cũng chịu lực cong eo theo, bị Bạch Đường Sinh khóa môi.
Đêm nay hai người đều đã uống không ít rượu, khoang miệng mang theo chút cảm giác k*ch th*ch cay ngọt.

Bạch Đường Sinh m*t mát môi dưới hắn, đầu lưỡi quét qua kẽ răng, như là muốn chiếm trọn lấy hơi thở hắn.

Bạch Đường Sinh rất ít khi bày ra tính công kích như vậy khi hôn, mang theo ngang ngược mạnh mẽ và ham muốn chiếm hữu.

Ô Bách Chu thuận theo động tác cậu, cánh tay chống lên một bren sofa, đầu cúi xuống tiện cho Bạch Đường Sinh hôn.
“Thứ nhất, tôi không phải tình nhân của anh ấy, thứ hai, người này là của tôi.” Bạch Đường Sinh buông Ô Bách Chu ra, hơi nghiêng đầu nói với La Bác: “Người đã có chủ thì đừng tơ tưởng, tự hạ thấp mình."
Đến khi trở lại khách sạn, Ô Bách Chu cũng có thể cảm nhận được vị chua bên cạnh luôn rồi, “Ghen à?”
Bạch Đường Sinh trừng hắn một cái: “Em làm gì mà ghen, anh cũng chẳng có gì với cậu ta."
Ô Bách Chu ôm người lên trên giường, dỗ dành: “Không giận nữa nào, tôi và cậu ta căn bản không thân.”
“Dám thân thì anh cũng xong đời.” Bạch Đường Sinh cắn lên gáy Ô Bách Chu một cái: “Sao anh lại có nhiều thứ dòm ngó* như vậy…”
“Nào có?”
Ô Bách Chu dở khóc dở cười, chuyện này thật đúng là Bạch Đường Sinh nghĩ oan Ô Bách Chu.

Người thích Ô Bách Chu quá nhiều, nhưng từ khi ở bên Bạch Đường Sinh, hắn cũng công khai danh phận cho Bạch Đường Sinh, đến nay người gọi là thật sự dám lượn lờ trước mặt Bạch Đường Sinh cũng chỉ có mình La Bác này.

Nhưng người đã uống say, lại còn hờn dỗi thì mặc kệ mấy chuyện đó, không nói đạo lý mà ghép tội Ô Bách Chu.
“Hôm nào đó mua cái lồng sắt, nhốt anh vào, không cho ai nhìn.”
“Được, không cho ai nhìn.” Ô Bách Chu vuốt lông vừa hôn vừa dỗ.

Buổi tối Bạch Đường Sinh uống khá nhiều.

Đầu tiên là trước đó đi cạnh Ô Bách Chu, giới thiệu với rất nhiều người có tên tuổi trong giới, cậu là gương mặt mới, cho nên uống không ít, ngược lại Ô Bách Chu còn uống ít hơn.
Sau đó khi đụng độ với La Bác lại uống thêm không ít, tình trạng bây giờ tuy là còn lý trí, nhưng say thì cũng là say thật.
“Thèm muốn ánh mắt của anh cũng móc xuống hết!”
“Được.” Ô Bách Chu nhịn cười: “Thèm muốn là dùng tâm, cũng đâu phải dùng đầu óc.”
“Vậy đánh gãy chân, bọn họ không cách nào sáp lại gần anh nữa..."
“Được, nghe em hết…”
Nụ hôn của Ô Bách Chu phủ kín rơi xuống, hắn hôn rồi, lại phát hiện người dưới thân chẳng có chút động tĩnh nào.

Hắn vừa chống người dậy đã thấy Bạch Đường Sinh nghiêng đầu mơ mơ màng màng muốn ngủ mất rồi.

Hắn dở khóc dở cười tắt đèn, đè ngọn lửa nóng trong người lại, trân quý mà đặt một nụ hôn lên trán Bạch Đường Sinh.

“Ngủ ngon, Đường Sinh của tôi.”
___________________
(*)ở đây dùng 烂桃花, đại loại là đào hoa nhưng mà thối=))theo ngữ cảnh ở đây là muốn chỉ mấy người muốn v* v*n tán tỉnh thầy Ô là đào hoa của thầy, bị bạn Bạch gọi là đào hoa "thối" hết^^ diễn giải của t là vậy thôi nha..
 
Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt
Chương 72: 72: Ngã Lầu


Bạch Đường Sinh đi nhanh như là sợ đến trễ, mới vừa bước đến bậc thang lên nóc nhà đã vội vàng nhìn một lượt hiện trường.

Ô Bách Chu đứng bên rìa mái nhà, mọi trang bị đều đã xắp sếp xong.
Ngực Bạch Đường Sinh mạnh mẽ nhảy lên, tim đập nhanh đến khó tả, “Chờ một chút!”
Yến Chập và Trương Ninh Na, cả nhân viên đoàn phim đều quay đầu sang.

Chỉ là Ô Bách Chu đã bước ra một bước nhảy sang tòa nhà khác.
Trong giây phút đó, dây treo an toàn của Ô Bách Chu đột nhiên nứt toạc, trong nháy mắt cả người biến mất khỏi tầm mắt Bạch Đường Sinh.
Trong nháy mắt kia, trong đầu Bạch Đường Sinh trống rỗng, không khí như dừng lại, chỉ còn lại trái tim nặng nề đập trong lồng ngực, đập đến mức cậu như ngừng thở.

Cậu run rẩy dùng hết toàn bộ sức lực gào lên: “Ô Bách Chu!”
Dưới lầu liên tiếp truyền đến hai tiếng rầm rầm, mọi người lập tức chạy đến chỗ dưới rìa mái nhà xem.

Ô Bách Chu ngã xuống đất, phần bụng như còn có thứ gì đó.
“Thầy Ô… Sao lại ngã xuống…” Nhân viên đạo cụ kế bên run giọng nói.

“Má nó!” Yến Chập chửi ầm lên.
Mọi người như giật mình tỉnh dậy, Bạch Đường Sinh là người đầu tiên chạy xuống dưới lầu.

Vì đi quá gần mà còn dẫm hụt vài bậc thang, suýt té ngã.

Yến Chập vã những người khác cũng đi theo đến chỗ Ô Bách Chu, chỉ nhìn thấy phần bụng Ô Bách Chu đã đổ máu, bị một thanh gỗ đâm ở giữa.
Bạch Đường Sinh ôm người mà toàn thân run rẩy, hai mắt đỏ bừng, trong mắt chỉ còn lại đâu đớn và phẫn nộ.

Thoáng như còn có tự trách và hối hận.
Ô Bách Chu vẫn chút ý thức, bàn tay hắn dời khỏi bụng, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Bạch Đường Sinh: "Đừng sợ, tôi không sao...!Em đừng sợ..."
“Anh câm miệng đi.”
Bạch Đường Sinh cởi áo của mình quấn quanh bụng Ô Bách Chu để ngăn chảy quá nhiều máu.

Giọng cậu vẫn còn bình tĩnh, nói với mọi người: "Đã gọi 120 chưa?"
“Gọi rồi.” Khi mọi người ồ ạt chạy đến dưới lầu, Trương Ninh Na cũng đã lấy di động gọi 120.

“Bao lâu có thể tới?” Bạch Đường Sinh hít một hơi thật sâu.
“Khoảng mười phút.” May mà gần đây cũng có bệnh viện, hẳn là rất nhanh sẽ đến.

“Đạo diễn Yến, có thể giúp tôi đỡ Bách Chu một chút không?”
“Được…” Yến Chập tiến lên: “Cậu muốn làm gì?”
Bạch Đường Sinh cúi đầu hôn lên khóe miệng Ô Bách Chu một cái, như trấn an mà cười, sau đó nhường người cho Yến Chập, mình thì đi đến chỗ tổ trưởng tổ đạo cụ đang hoảng sợ bên cạnh.

Trừ Lạc Phi ra, đây là người thứ hai cậu đánh.
Bạch Đường Sinh chẳng hề nương tay, nắm đấm điên cuồng nện lên người tổ trưởng tổ đạo cụ, một cái, hai cái, ba cái…
“Mau… Kéo em ấy ra…” Ô Bách Chu mê mang nhìn cảnh tượng này, đau đớn trên bụng hoàn toàn không bằng được một phần mười nỗi đau trong tim khi hắn nhìn thấy Bạch Đường Sinh điên cuồng.
Trương Ninh Na ôm lấy eo Bạch Đường Sinh kéo cậu sang bên cạnh, “Đừng đánh nữa, Đường Sinh, đừng đánh nữa, còn đánh nữa người sẽ mất mạng đấy…”
Tổ trưởng tổ đạo cụ cả người chật vật, mặt mũi bầm dập, còn có chút máu.

Nhưng anh ta ăn đánh cũng không hề dám phản kháng, rõ ràng là cũng nhận ra vấn đề như Bạch Đường Sinh.
Anh ta thều thào: “Tôi không biết, tôi không biết nó dám làm chuyện như vậy..."
“Tốt nhất là anh nên cầu nguyện Ô Bách Chu bình an vô sự, nếu không để tôi xem anh và cháu trai anh có mấy cái mạng để đền."
“Đây là do người gây ra?” Yến Chập lập tức nhận ra chân tướng: “Cháu trai… Chính là thằng nhóc hôm nay anh mang đến đây?"
“… Rất xin lỗi, rất xin lỗi…” Tổ trưởng tổ đạo cụ đầy mặt hoảng loạn, chỉ có thể liên tục xin lỗi.

Xe cứu thương tới rất kịp lúc, Trương Ninh Na tìm một chiếc áo cho Bạch Đường Sinh thay.

Mà Ô Bách Chu đã nửa hôn mê, nhưng vẫn cố gắng mở mắt như cũ, nhìn về phía Bạch Đường Sinh: “Đường Sinh, đừng sợ…”
Hai mắt Bạch Đường Sinh đỏ bừng, lại không rơi một giọt nước mắt nào: “Ô Bách Chu, anh đừng quên, mạng của anh chính là mạng của em!"
Đây là lời hứa năm ngoái của cậu dành cho Ô Bách Chu sau khi phẫu thuật não xong.

Khi Ô Bách Chu hỏi quãng đời còn lại còn bao lâu, Bạch Đường Sinh cười, tràn ngập thâm tình nói: "Thầy Ô của em có thể sống bao lâu, quãng đời còn lại của em chính là bấy lâu."

Bạch Đường Sinh và Ô Bách Chu cùng lên xe cứu thương, khi y tá hỏi đến quan hệ của hai người, cậu miễn cưỡng cười: “Tôi là người yêu anh ấy.”
Cả quá trình Bạch Đường Sinh đều nắm lấy tay Ô Bách Chu, đưa hắn vào phòng phẫu thuật.
Trong giây phút cửa phòng phẫu thuật đóng lại ấy, cậu tê liệt ngã xuống mặt đất, cứ như là sức lực cả người đều đã bị rút cạn.

Theo sau đến là bọn Yến Chập, Trương Ninh Na đỡ bả vai Bạch Đường Sinh: “Trên mặt đất lạnh, đứng lên trước đã, đừng lo lắng, Bách Chu sẽ không sao đâu.”
“Tôi… Không có sức…”
Bạch Đường Sinh cố gắng chống người dậy, cả người lại không nhấc nổi một chút sức, cuối cùng vẫn là Yến Chập nửa đỡ kéo cậu dậy.

Quá trình chờ đợi kết quả rất dày vò, Bạch Đường Sinh ngồi trên băng ghế, trong đầu dần hiện lên từng hình ảnh sau khi cậu gặp Ô Bách Chu.

Cứ như thước phim đứt đoạn, hình ảnh cứ phát lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

Ô Bách Chu mỉm cười dịu dàng với cậu, Ô Bách Chu rong ruổi trong cơ thể cậu, Ô Bách nói sẽ mãi ở bên cậu...!
Đến cuối cùng, hình ảnh trong đầu dừng ở một khắc khi Ô Bách Chu đứng trên mái nhà kia, giây phút ấy, hắn liền biến mất khỏi tầm mắt Bạch Đường Sinh.
Tất cả mọi người đều đến, Tề Kỳ Hà Nhiên, còn có Ô Hiếu Toàn và Chúc Hoán cậu dùng điện thoại của Ô Bách Chu gọi đến.

Cậu nhớ ra nên gọi hai người này đến, là sợ có chuyện đột xuất gì cần người nhà ký tên.

Rõ ràng người thân mật nhất với Ô Bách Chu là cậu, mà cậu lại không có quyền được ký lên giấy phẫu thuật.

Mọi người đều nôn nóng, hoặc lo lắng… Chỉ có cậu là chết lặng ngồi trên ghế, dường như còn xem như là bình tĩnh.
Không một ai biết, Bạch Đường Sinh đã nghĩ, nếu Ô Bách Chu xảy ra chuyện gì, cậu nên để kẻ ra tay chết như thế nào mới tốt.
Trên mặt cậu chỉ là nhìn như bình tĩnh để che giấu tàn nhẫn trong lòng mà thôi.

Ô Hiếu Toàn đã hiểu ra mọi chuyện qua lời Yến Chập, Trương Ninh Na cũng đã báo cảnh sát, có lẽ cháu trai của tổ trưởng tổ đạo cụ sẽ nhanh chóng bị bắt giữ kết án.
Chỉ là người này không oán không thù với Ô Bách Chu, vì sao lại muốn động tay động chân với dây an toàn? Là bị ai sai khiến?
Ô Hiếu Toàn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngàn vạn lần đừng để ông đây biết là ai hại con trai ông!"
Bạch Đường Sinh vẫn luôn không nói gì lại đột nhiên nói: “Chú có thể tra thử Lạc Phi.”

Ô Hiếu Toàn biết người này, khoảng thời gian trước bị thân thủ của Ô Bách Chu tống vào trong tù: “Người này không phải đang trong tù sao?”
Bạch Đường Sinh nhắm mắt: “Trừ tên đó ra, tôi không thể nghĩ được còn có thể là ai.”
Mọi người lâm vào trầm mặc, Trương Ninh Na trấn an: “Sẽ không sao đây, ban nãy tôi có quan sát, tuy Bách Chu rơi từ lầu 5 xuống, nhưng hẳn là cậu ấy ngã xuống mái lầu 3 được đỡ trước rồi mới rơi xuống, chúng ta cũng kịp thời đưa đến bệnh viện…”
Bạch Đường Sinh nghe mà lại như là chẳng nghe được gì, vẻ mặt chết lặng, chỉ còn lại hai mắt đỏ ngầu.
Ô Hiếu Toàn nhìn mà phải nhíu mày: “Không phải ngày thường cậu lớn lối lắm sao, sao chỉ có thế đã rũ rượi rồi? Nó chỉ bị thương, vẫn chưa có chết.”
“Ý của chú là, chờ anh ấy chết rồi tôi mới đau khổ sao?” Bạch Đường Sinh ngẩng đầu, giọng nói khàn khàn lạnh băng.
“Cậu…”
Tất nhiên ý của Ô Hiếu Toàn không phải vậy, nhưng lại không biết nên nói như thế nào, Chúc Hoán níu cánh tay ông, ý bảo ông đừng nói nữa.

Trong số người ở đây, có thời gian ở chung với Bạch Đường Sinh dài nhất tất nhiên là Tề Kỳ, cô đến ngồi xổm xuống trước mặt Bạch Đường Sinh: “Đường Sinh, Bách Chu sẽ không sao đâu.”
“Trách em…”
Tề Kỳ thoáng sửng sốt: “Gì cơ?”
“Nếu không phải em cứ dính lấy muốn anh ấy bên cạnh, anh ấy sẽ không nhận bộ phim này, nhân vật này vốn là của em…”
Tề Kỳ lập tức nhận ra Bạch Đường Sinh đang sa mình vào hố đen, “Không phải như vậy, Đường Sinh, có người muốn hại Bách Chu thì sẽ nắm lấy mọi cơ hội.

Cho dù Bách Chu không nhận bộ này hay là không diễn nhân vật này, người muốn hại cậu ấy vẫn sẽ tìm ra lỗ hổng..."
“Đường Sinh, chuyện này không trách cậu, Bách Chu sẽ bình an xuất hiện trước mặt cậu thôi."
“… Anh ấy buộc phải bình an.”
“Ừm, buộc phải bình an.” Tề Kỳ khẽ cười: “Nói với cậu một bí mật, Bách Chu vốn định quay xong hai bộ phim này sẽ nghỉ ngơi mấy tháng."
Tề Kỳ nói tên một đất nước, “Cậu ấy chuẩn bị dẫn cậu đi kết hôn, cậu ấy nói cậu ấy không muốn chờ đến khi hôn nhân đồng tính hợp pháp nữa, đến lúc đó thì hai người sẽ có thể có hai bản hôn thú rồi…”
Bạch Đường Sinh nghe mà nước mắt lưng tròng, lại bị ép ngược trở về.
Những năm gần đây từ sau khi cha qua đời, trừ khi ở dưới thân Ô Bách Chu, cậu vẫn chưa từng khóc.

Không biết qua bao lâu, phòng phẫu thuật vẫn không mở ra.

Di động Bạch Đường Sinh vang lên liên hồi, rất nhiều người nhắn tin tới cậu, hỏi tình trạng Ô Bách Chu của cậu ra sao.

Di động của Ô Bách Chu cũng ở trong túi cậu, lại chỉ có một mình di động của cậu vang lên.

Mọi người đều biết, Ô Bách Chu và cậu đã cột lại với nhau.
Cậu nhìn về phía Tề Kỳ: “Bây giờ bên ngoài… Thế nào rồi?”
“Giấu không được.” Tề Kỳ thở dài: “Khi Bách Chu xảy ra chuyện có người qua đường quay được toàn bộ quá trình.

Từ khi cậu ấy rơi xuống mãi cho đến khi lên xe cứu thương."

Bao gồm cả cảnh tượng Bạch Đường Sinh động thủ đánh người kia cũng bị quay lại hết.

Tuy rằng cách khá xa, song vẫn có thể phân biệt ra dáng vẻ của người trong video.

Video này vừa đăng tải, chỉ trong chớp mắt đã lên các đầu đề.

Bây giờ Weibo đã rốt thành một cục, các fan quan tâm sẽ loạn, cánh truyền thông vô trách nhiệm nhân cơ hội bịa đặt, cái gì cũng nói ra, cái gì mà # Ảnh đế họ Ô nào đó đóng phim gặp sự cố ngoài ý muốn, đang trong nguy kịch #
# Ảnh đế nào đó đóng phim ngã lầu, cấp cứu không có hiệu quả #
# Ảnh đế nào đó đóng phim ngã lầu tử vong tại chỗ, người yêu nổi điên động thủ đánh người #

Tin đồn trên mạng đã lan truyền loạn cả lên, cũng có rất nhiều cư dân mạng đã xem qua video hùa theo hướng gió.
[ Chắc chắn thầy Ô gặp chuyện lớn, nếu không Bạch Đường Sinh cũng không thất thố như vậy.

]
[ Có lẽ Ô Bách Chu không chịu được cửa này rồi, hai người này trước kia khoe khoang bao nhiêu, bây giờ thảm bấy nhiêu.

]
[ Trên mạng nói tủ vong tại chỗ chắc chắn là thổi phồng nói quá, nhưng xem ra cũng rất nghiên trọng.

Tôi là fan qua đường, rất hâm mộ tình cảm của anh ấy và Bạch Đường Sinh, hy vọng thầy Ô hết thảy mạnh khỏe.

]
- -
Sau khi dằn vặt đợi vài giờ, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng được mở ra.

Cả quá trình vẫn xem như là thuận lợi, bác sĩ nói với họ bệnh nhân mạng lớn, cây cọc gỗ kia tuy to nhưng lại tránh đi nội tạng quan trọng.

Dù như vậy, Ô Bách Chu vẫn bị đưa vào ICU.
Trái tim vẫn luôn căng chặt của Bạch Đường Sinh cuối cùng cũng buông lỏng, nhưng chỉ cần một khắc Ô Bách Chu chưa tỉnh lại, lòng cậu vẫn mơ hồ bất định, không thể yên ổn.
Xuyên qua tấm kính cậu nhìn khuôn mặt khi ngủ tái nhợt của Ô Bách Chu, ngực đau đến không chịu được.

“Anh phải bình an… Nếu không lời hứa từ trước đến nay em luôn giữ..." Bạch Đường Sinh dán lên cửa kính lẩm bẩm nói..
 
Sau Khi Sống Lại Bị Ép Tương Tác Tốt
Chương 74: 74: Phát Sốt


Sau khi nước mắt đè ở đáy lòng tuôn ra hết, thần kinh vẫn luôn căng chặt của Bạch Đường Sinh cuối cùng cũng đã thả lỏng, giờ đây cậu mới bắt đầu thấy mệt mỏi.
Ưu điểm của phòng bệnh đơn là giường khá rộng, muốn nằm hai người cũng không quá khó.
“Lên đây.”
Bạch Đường Sinh thoáng chần chờ, lắc đầu: “Thôi, đụng phải miệng vết thương của anh thì không tốt.”
Ô Bách Chu không khuyên nhiều, trực tiếp dùng hành động thực tế, kéo người vào trong lồng ngực.

Vị động tác lớn mà đúng thật đụng phải miệng vết thương, nhưng vì không muốn để Bạch Đường Sinh nhận ra, hắn cũng chịu chút cảm giác đau đớn nhỏ này.
“Ngủ đi.” Ô Bách Chu nhẹ nhàng hôn một cái lên mái tóc cậu: "Tôi ở đây."
Bạch Đường Sinh nhanh chóng mơ mơ màng màng ngủ mất, được giấc ngủ an ổn đầu tiên tính từ khi Ô Bách Chu xảy ra chuyện.
Như là sợ Ô Bách Chu đi mất, dù người đã chìm vào giấc ngủ, song Bạch Đường Sinh vẫn như cũ nắm chặt lấy vạt áo ở ngực Ô Bách Chu, mang theo chút bất an.
Sau khi nhận được tin tức Ô Bách Chu tỉnh, rất nhiều người lục tục đến thăm, Ô Hiếu Toàn và Chúc Hoán ở chưa được vài phút đã đi.
Khi bọn Yến Chập đến Bạch Đường Sinh vẫn còn ngủ, Ô Bách Chu một tay ôm lấy vai cậu, một tay khác dựng ngón trỏ đặt trên môi, ý bảo mọi người nhỏ tiếng chút.
“Ngủ rồi?” Tề Kỳ thở dài: “Đúng là phải ngủ một chút, từ sau ngày hôm đó, cậu ấy chưa từng nghỉ ngơi đàng hoàng."
Đoàn phim của Yến Chập cũng đình công vài ngày, dù gì cũng không có diễn viên chính, sau khi Ô Bách Chu xảy ra chuyện mọi người cũng đều có chút mất hồn mất vía, Yến Chập dứt khoát cho mọi người nghỉ.
Hôn mê hơn mấy ngày, Ô Bách Chu nhẹ giọng dò hỏi chút tình hình hiện tại, Tề Kỳ nói với hắn chuyện bộ phim khoa học viễn tưởng diễn kia dời bấm máy lại nửa năm, Ô Bách Chu không bận tâm lắm gật gật đầu.
Yến Chập cũng nói: “Cậu cũng tĩnh dưỡng cho khỏe mạnh đi, cảnh cuối cùng của cậu tôi đã tìm thế thân làm rồi."
Bọn họ vừa đi, Tần Triều và Hứa Diệp cũng đến, vừa lúc đụng phải Diệp Thâm đến một mình.

Ba người cũng coi như là quen biết, giao tình không sâu, chỉ cười chào hỏi.
Hứa Diệp đi vào đã kêu to: “Cậu tỉnh rồi đấy à! Hôm qua khi tôi gọi video với Đường Sinh, nhìn cậu ấy xanh xao tôi còn tưởng người xảy ra chuyện là cậu ấy cơ."
Như là nghe thấy động tĩnh, cơ thể trong lòng nhúc nhích.

Tay Ô Bách Chu đặt lên tai Bạch Đường Sinh, hơi cau mày với Hứa Diệp: “Em ấy mới vừa ngủ không bao lâu, anh nhỏ giọng chút."
“Giường này lớn có bấy nhiêu, hai người cũng không ngại chen."
Tần Triều vỗ sau đầu Hứa Diệp: “Chen cái gì, bảo Đường Sinh đi về ngủ em xem cậu ấy có chịu hay không."
“Cũng đúng.”
Bạch Đường Sinh nằm nghiêng ngủ, mặt đối diện với Ô Bách Chu, Hứa Diệp không nhìn được khí sắc của cậu, nhưng cũng có chút cảm thán.

Nếu đổi lại là anh ta, chỉ sợ cũng sẽ giống như Bạch Đường Sinh vậy, hàng đêm thức trắng.
“Tình trạng thế nào rồi?” Diệp Thâm ngồi xuống: “Không nghiêm trọng đúng chứ?”
“Không nghiêm trọng.” Ô Bách Chu cúi đầu nhìn mắt Bạch Đường Sinh: “Bác sĩ nói còn khá may mắn, não chấn động nhỏ, khi cây cọc gỗ kia đâm qua cũng tránh đi nội tạng quan trọng, không nghiêm trọng lắm, tĩnh dưỡng là khỏe."
“Vậy là tốt rồi.”
“Gần đây anh thế nào?”
Ô Bách Chu hỏi như vậy cũng là vì đã gần đến ngày giỗ Vưu Trinh.
“Vẫn vậy thôi.” Diệp Thâm cười nhạt nhẽo: “A Trinh đi rồi, bên cạnh tôi đến một người để trải lòng vậy mà cũng chẳng có.

Người nhà cũng là lợi dụng tranh đấu, có thể làm loạn đến chỗ toii cũng khó*."
(*)Chỗ này tác giả ghi t cũng không rõ lắm.
Tần Triều và Hứa Diệp cũng có nghe qua sơ lược chuyện của Vưu Trinh, không hẹn mà cùng thở dài.

Hai người không thể hiểu được suy nghĩ dễ dàng từ bỏ mạng sống lúc đó của Vưu Trinh, nhưng người chết đã đi xa, nói nhiều không tốt.
Hứa Diệp lại có vài phần tò mò: “Anh đối với Vưu Trinh…”
Còn chưa hỏi xong, đã bị Tần Triều đánh một cái, Hứa Diệp cũng không lo hỏi nữa, trừng mắt với Tần Triều.
Diệp Thâm nhìn hai người mắt qua mày lại vậy mà có chút buồn cười: "Tôi không biết."
Y thản nhiên nói: “Đối với tôi mà nói, cậu ấy là một người vô cùng quan trọng, cũng có thể nói là người quan trọng nhất.

Những ngày tháng cậu ấy đi này, tôi rất nhớ cậu ấy."
Tình cảm vốn dĩ là một thứ phức tạp, nó có nhiều loại, tình thân, tình yêu, tình bạn…
Diệp Thâm không biết bản thân mình đối với Vưu Trinh là loại nào.

Lúc trước khi còn Vưu Trinh, y cũng không keo kiệt với những gì mình bỏ ra, mà bây giờ Vưu Trinh không còn, những tình cảm to lớn phức tạp lúc trước chồng chéo lên nhau, y không thể phân rõ, bản thân cuối cùng là có yêu cậu ấy hay không.
Nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là, đối với Y, trong quá khứ, Vưu Trinh là một người cực kỳ quan trọng.

Trong hiện tại hay tương lai, là một cái tên khắc tròng lòng, một bóng hình đã tạc vào trong tiềm thức.
Có lẽ là không khí giữa hai đôi tình nhân bây giờ quá tốt đẹp, Diệp Thâm không khỏi có chút bất định.

Nếu lúc trước cuối cùng Vưu Trinh thổ lộ với y, muốn ở bên y, thật ra bản thân chưa chắc sẽ cự tuyệt.
Không thể nói rõ, y cũng muốn thử một lần, giác ôm lấy Vưu Trinh.
“Ô Bách Chu…”
Bạch Đường Sinh ở trong lồng ngực Ô Bách Chu khẽ hừ một tiếng, mấy người còn tưởng rằng là tiếng quá lớn đánh thức cậu.

Ô Bách Chu cúi đầu nhìn phát hiện người vẫn chưa tỉnh, chỉ là không trong biết mơ thấy cái gì, mày nhíu lại, trong miệng vô thức mà nỉ non tên của hắn.
“Tôi đây.” Ô Bách Chu nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cậu: “Tôi ở đây.”
Nhiệt độ ở phần lưng nằm ngoài dự kiến của Ô Bách Chu.

Hắn rất quen thuộc nhiệt độ cơ thể Bạch Đường Sinh, dù là xuân hạ thu đông, nhiệt độ cơ thể cậu vẫn thiên lạnh, nhưng bây giờ nhiệt độ trên lưng truyền vào tay hiển nhiên đã vượt quá mức trung bình.
“Giúp tôi gọi bác sĩ.” Ô Bách Chu đứng dậy đặt Bạch Đường Sinh nằm thẳng, "Em ấy sốt rồi."
Ô Bách Chu khỏe lên, Bạch Đường Sinh lại ngã bệnh, nhưng cũng không bất ngờ.

Nhiệt độ cơ thể đo được là 39 độ, đã là sốt cao.

Ô Bách Chu nhường giường bệnh lại cho cậu nằm, bản thân thì nhờ y tá đặt một chiếc giường nhỏ cạnh giường bệnh để nằm.
Sốt cả một ngày, khi Bạch Đường Sinh mơ mơ màng màng tỉnh lại, loáng thoàn nghe thấy tiếng Ô Bách Chu đang nói chuyện.
Tề Kỳ quay di động với Ô Bách Chu, Ô Bách Chu nhẹ giọng nói: “Vẫn còn may, không có chuyện gì lớn, tĩnh dưỡng một khoảng thời gian sẽ khỏe thôi.”
“Sóng dữ sẽ đúng hạn chiếu, cảnh diễn của tôi đã quay xong cả rồi."
“Có lẽ phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian, trước cuối năm hẳn là sẽ không còn phim nữa, lần này thầy Bạch bị dọa rồi, tôi phải ở cạnh em ấy nhiều một chút."
“Chương trình giải trí thì xem ý thầy Bạch, nếu em ấy muốn quay thì tôi quay cùng em ấy."
“Ừm… Cảm ơn mọi người quan tâm…”
“Vì sao lại nhỏ tiếng như vậy?” Ô Bách Chu vẻ mặt vẫn luôn nhàn nhạt đột nhiên khẽ cười: “Thầy Bạch đang ngủ, mấy ngày nay em ấy không ngủ ngon, còn phát sốt nữa."
Ô Bách Chu đang phát sóng trực tiếp, cũng là Tề Kỳ yêu cầu cho fan một lời giải thích.

Theo yêu cầu của fan, bọn họ muốn xem thử Bạch Đường Sin.

Tề Kỳ lia camera sang chỗ Bạch Đường Sinh, vừa đúng lúc thấy cảnh Bạch Đường Sinh mơ màng xoa mắt.
Ô Bách Chu dịu giọng nói: “Tỉnh rồi?”
“Ưm…” Đầu óc Bạch Đường Sinh còn có chút mơ hồ, không rõ đang có chuyện gì, trong mắt chỉ còn lại Ô Bách Chu đang mỉm cười với mình.
Cậu l**m bờ môi có chút khô khốc, vươn cánh tay: “Ôm một xíu.”
Khóe môi Ô Bách Chu cong lên, ôm cả người cậu vào trong lòng, không hề nhắc nhở cậu bây giờ đang phát sóng trực tiếp.
[ Mất cảnh giác bị thồn một mồm cơm chó.

]
[ Tôi mới vừa vào, tôi vừa nhìn thấy cái gì vậy! Đây không phải là phòng livestream thầy Ô báo bình an sao, sao lại bắt đầu khoe tình cảm rồi? ]
[ Lầu trước để tôi cập nhật cho chị, ban đầu đúng thật là thầy Ô đang báo bình an, Bạch Bạch phát sốt ngủ mất, mới vừa tỉnh dậy.

Sau đó chắc là đang không biết chuyện gì xảy ra mà chỉ thấy thầy Ô, sau đó đòi ôm.

]
[ Má ơi tôi chết rồi, Bạch Bạch thật đúng là vừa A vừa mềm mà, giọng cậu ấy nói “Ôm một xíu" soft quá đi! ]
[ Động tác dụi mắt l**m môi của Bạch Bạch giết tui a a a!! Tui đã ghi hình lại rồi, tui có thể xem lại một ngàn lần! ]
Bây giờ Bạch Đường Sinh mới muộn màng phát hiện ra Tề Kỳ, cả điện thoại trong tay cô.
“Chị Kỳ đến đây từ lúc nào vậy?” Bạch Đường Sinh định thần lại nhìn thấy: “Anh đang phát sóng trực tiếp?”
Vẻ mặt Tề Kỳ vui mừng: “Cuối cùng cậu cũng phát hiện rồi?"
“…”
[ Ha ha ha người đại diện là người tàn hình.

]
[ Trong mắt Bạch Bạch chỉ thấy có thầy Ô thôi, người đại diện gì đó phát sóng trực tiếp gì đó đều là gió thoảng mây bay.

]
[ Tai Bạch Bạch đỏ, má ơi anh trai này là đang xấu hổ sao, đốn tim đốn tim! ]
[ Thầy Ô còn đi nắn vành tay Bạch Bạch, má ơi hai người này đỉnh cao! ]
[ Rõ ràng ban đầu tôi chỉ là muốn đến nhìn xem thầy Ô có mạnh khỏe hay không, kết quả đột nhiên bắt đầu đầy cơm chó.

]

Vành tai Bạch Đường Sinh bị Ô Bách Chu x** n*n mà có chút ngứa, sau khi phát hiện đang phát sóng trực tiếp cậu liền muốn né tránh, nhưng cố tình một tay khác của Ô Bách Chu còn ôm cậu.

Lo lắng miệng vết thương của Ô Bách Chu nên cậu cũng không dám lộn xộn, đành phải để mặc động tác của Ô Bách Chu.
[ Dáng vẻ chẳng dám động đậy của Bạch Bạch quả thật làm tui cười chết.

]
[ Tôi phát hiện một mặt lươn lẹo của thầy Ô, anh ấy đây là cố ý ỷ mình có thương thế mà muốn làm gì thì làm đó.

]
[ Thầy Ô, bình thường thầy Bạch không cho thầy xoa vành tai sao? ]
[ Thầy Ô, bình thường thầy Bạch không cho thầy xoa vành tai sao? ]
[ Thầy Ô, bình thường thầy Bạch không cho thầy xoa vành tai sao? ]

Đối mặt với nghi vấn của mọi người, Ô Bách Chu hiếm khi mà lộ ra nụ cười với camera, “Sao có thể, ngày thường tất nhiên là muốn xoa thế nào thì xoa thế ấy thôi."
Hắn đối diện với ánh mắt của Bạch Đường Sinh trong lòng, "Thầy Bạch nói có đúng hay không?"
“Đúng vậy.”
Bạch Đường Sinh không phải người sẽ khoa trương khoe tình cảm với fan, nhưng Ô Bách Chu mới vừa tỉnh, Bạch Đường Sinh vui vẻ chuyện gì cũng nghe theo hắn.
Ô Bách Chu lại tương tác với fan trong chốc lát, Bạch Đường Sinh đã vô cùng thản nhiên, thoải mái vô tư nằm trong lòng Ô Bách Chu, dáng vẻ mặc người muốn làm gì thì làm*.
(*)Ở đây dùng 任君采劼, nhậm quân thải cật, tra nát baidu rùi vẫn không hiểu lắm huhu.
Tay Ô Bách Chu vẫn còn đặt trên vành tai cậu, chút có chút không mà x** n*n.
Đoạn sau Ô Bách Chu không nói gì nữa, cơ bản đều là Bạch Đường Sinh trả lời một ít câu hỏi của fan, hắn chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng mà nhìn chăm chú vào Bạch Đường Sinh.
“Hoa hướng dương? Ừm… Vốn là muốn mua hoa hồng, nhưng hoa hồng đã bán hết rồi.”
“Ừ… Quay xong Sóng dữ có dự định ra ngoài thư giãn đầu óc với thầy Ô."
Ô Bách Chu nghe vậy mà thoáng sửng sốt, không nói gì.

Tề Kỳ cười ném cho hắn một ánh mắt, Ô Bách Chu nhận ra, có lẽ Tề Kỳ đã nói với Bạch Đường Sinh dự định ra nước ngoài kết hôn.
“Chương trình giải trí… Xem tình hình đi, có thời gian sẽ quay."
Có fan hỏi khi Bạch Đường Sinh nhìn thấy thầy Ô xảy ra chuyện có cảm giác gì.

Nụ cười Bạch Đường Sinh nhạt đi, rũ mắt thấp giọng nói: “Cảm giác như cả hô hấp và nhịp tim đều ngừng lại."
Phải hình dung như thế nào, có lẽ là mọi suy nghĩ đều biến mất..
 
Back
Top Bottom