Ngôn Tình Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,542,412
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sau-khi-nguoi-chong-can-ba-trong-sinh-984630.jpg

Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Tác giả: Thành Nam Hoa Khai
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh]

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh của tác giả Thành Nam Hoa Khai. Cố Tuế Tuế không ngờ có ngày mình lại bị biến thái nhắm tới, bị theo dõi, trong phòng cô còn bị camera

Cô phát hiện, liền báo cảnh sát, nhưng vẫn không tìm ra được thủ phạm

May thay, cô có quen một hacker cực giỏi, cô hợp tác với người kia, thề phải tra ra bằng được tên biến thái kiaĐàm Phong là chàng trai nghèo, thời học sinh thích một bạch phú mỹ (*), vì ngại thân phận nên không dám tỏ tình. Sau đó bạch phú mỹ ra nước ngoài du học, Đàm Phong quay đầu cưới người luôn yêu mình làm vợ, Cố Tuế Tuế.

(*) Bạch phú mỹ: chỉ những cô gái xinh đẹp, trắng trẻo và giàu có.

Cố Tuế Tuế tính tình đơn thuần, yêu đến dịu dàng và nồng nhiệt, hai người cũng gọi là chung sống hoà thuận.

Vài năm sau, Đàm Phong có công ty riêng, trở thành một ông chủ có chút địa vị. Lúc này, mối tình đầu quay về nước, vẫn là hình bóng năm ấy.

Hiện tại, thân phận anh ta đã đủ xứng đôi. Đàm Phong quay đầu ép Cố Tuế Tuế phá thai, li hôn.

Nhưng mối tình đầu chỉ muốn lừa tiền của anh ta.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 1: Đừng Để Tôi Tìm Được Anh


Edit: Hafrun
Beta: Hayin
Tiếng chìa khoá chuyển động trong ổ.
Cửa bị đẩy ra.
“Lạch cạch...”
Căn phòng lập tức tràn ngập ánh đèn.

Cố Tuế Tuế cảm thấy có điều gì đó không thích hợp, ai đó đã vào phòng cô nhưng cô không tài nào cử động được.
Ý thức còn thanh tỉnh, nhưng cơ thể lại không thể động đậy.

Cô nghe thấy một tiếng thở dài, ngay sau đó, người nọ ngồi xuống mép giường.
Ngón tay người kia vuốt nhẹ mặt cô, cảm giác lạnh băng như con rắn.
Một lúc lâu sau, người đàn ông xốc chăn, nằm sát lại, tay đặt lên người cô.
Cố Tuế Tuế ngửi thấy mùi nước hoa nam giới cùng mùi khói thuốc toả ra từ người kia, khiến người khác nhịn không được mà cảm thấy ghê tởm.
Khi Cố Tuế Tuế tỉnh dậy, trán đầy mồ hôi, trên giường chỉ còn một mình cô, mà trong không khí rõ ràng vẫn còn phảng phất mùi nước hoa nam xa lạ.

Cố Tuế Tuế kiểm tra khoá cửa, khoá phòng ngủ vẫn còn nguyên vẹn, khoá cửa chính cũng không có gì bất thường.
“Tuế Tuế, cậu sao vậy?” Bạn cùng phòng đi rửa mặt, có chút kì quái hỏi.
Cố Tuế Tuế thu hồi vẻ mặt dữ tợn, không đau không ngứa trả lời:“Không sao.”
Hiện tại cô không có bằng chứng chứng minh tối qua có một người đàn ông ôm cô ngủ.
“Tuế Tuế, đi rửa mặt nhanh lên, hôm nay là ngày đầu Đàm tổng nhậm chức, chúng ta phải đến sớm để tạo ấn tượng tốt với sếp mới.”
“Nghe nói Đàm tổng hơn chúng ta mấy tuổi nhưng giá trị con người vượt quá trăm triệu, nghe bảo còn đang độc thân, không biết anh ấy thích kiểu con gái nào.” Bạn cùng phòng nhìn Cố Tuế Tuế, ý vị thâm trường(*) nói:“Không biết ai có thể may mắn như vậy, được anh ấy để mắt tới.”
(*) ý vị thâm trường: chỉ ý tứ hàm súc, thâm sâu.
Trong đầu Cố Tuế Tuế đều là chuyện đêm qua, làm sao có thể để ý lời nói của bạn cùng phòng.
“Hôm nay tôi có chút việc, có lẽ sẽ phải xin nghỉ.” Một suy nghĩ nảy ra trong đầu Cố Tuế Tuế, cô muốn đi kiểm chứng ngay.
Bạn cùng phòng có chút sửng sốt, thầm nghĩ, đây là người Đàm tổng coi trọng, vì người này, Đàm tổng mới thu mua công ty.

Nếu hôm sếp lớn nhậm chức, người này không xuất hiện, có lẽ Đàm tổng sẽ nổi giận.

Vì thế nhanh chân chạy theo nói: “Tuế Tuế, cậu có chuyện gì sao? Tôi giúp cậu làm?”
Cố Tuế Tuế lắc đầu, nói: “Tôi có chút không thoải mái.”
Cô nói xong liền về phòng, cầm túi rời đi.
Bạn cùng phòng nhanh chóng gọi điện thông báo cho Đàm tổng.
Đầu dây bên kia, người đàn ông trả lời:“Tôi biết rồi.”
Cố Tuế Tuế đến bệnh viện, làm kiểm tra toàn diện, cuối cùng là xét nghiệm máu.
Các kết quả kiểm tra giám định tại chỗ đều không có gì bất thường.
Xét nghiệm máu mất 4 tiếng đồng hồ mới có kết quả.
Cố Tuế Tuế rũ mắt, ngồi trên hành lang dài, cảm giác ghê tởm trong người vẫn chưa biến mất.
Một người đàn ông ngồi bên cạnh đang hút thuốc, mùi thuốc lá nhàn nhạt bay tới.
Cố Tuế Tuế dường như lại cảm nhận được cảm giác bị người đàn ông ôm vào đêm qua, cô đột nhiên chạy vào phòng vệ sinh cạnh đó, bắt đầu nôn mửa.
Vốn dĩ buổi sáng không ăn gì, nên giờ chỉ nôn khan.
Không bao lâu, Cố Tuế Tuế nhận được kết quả xét nghiệm máu.

Vì không hiểu thuật ngữ, nên cô mang kết quả cho bác sĩ ở trên tầng 4.
Bác sĩ hơi ngạc nhiên khi xem kết quả: “Gần đây cô có sử dụng thuốc ngủ không?”
“Thật sự là thuốc ngủ sao?”
Cố Tuế Tuế nghĩ thầm, đêm qua, thân thể không thể động nhưng ý thức vẫn thanh tỉnh, là bởi vì thuốc sao?
“Theo kết quả, trong máu cô lẫn thành phần một loại thuốc, đó là loại thuốc ngủ phi benzodiazepine(*)”

(*) một loại thuốc an thần, các bạn tra gg tìm hiểu nhé, editor không rõ về tên các loại thuốc.
“Vậy loại thuốc ngủ này có xuất hiện tình trạng ý thức thanh tỉnh nhưng cơ thể không thể cử động không?”
“Cho đến hiện tại thì chưa từng ghi nhận tình huống như vậy, nhưng mỗi cơ thể trong các tình huống khác nhau, không thể loại trừ tác dụng phụ xuất hiện.”
“Cảm ơn bác sĩ.”
Cố Tuế Tuế rời khỏi bệnh viện, cô cầm kết quả, lập tức đi thẳng đến Cục cảnh sát gần đó.
Cố Tuế Tuế nói chuyện rất rõ ràng, từ chuyện xảy ra đêm qua đến cảm giác bản thân không ổn rồi đến bệnh viện kiểm tra, cả việc bác sĩ tra ra trong máu của cô có thành phần thuốc ngủ.
Nữ cảnh sát tiếp chuyện vừa nghe, cảm thấy vụ án này không lớn không nhỏ, lập tức cử cảnh sát cùng Cố Tuế Tuế về nhà.
Trong nhà, bạn cùng phòng đã rời đi, không có một bóng người.

Suy xét đến vấn đề riêng tư của bạn cùng phòng, nên chỉ kiểm tra phòng ngủ của Cố Tuế Tuế và phòng khách.
Một cảnh sát đeo kính tiến vào phòng ngủ, lúc mở đèn, phát hiện ánh sáng có gì không đúng.

Ánh mắt dừng ở chiếc đèn trần lớn, nhìn Cố Tuế Tuế, hỏi: “Có ghế đẩu không?”
“Tôi đi lấy.” Cố Tuế Tuế lấy một chiếc ghế đẩu từ bên ngoài vào.
Viên cảnh sát đeo kính đứng lên ghế, lấy ra một cái camera từ trong chiếc đèn tròn lớn.
Cố Tuế Tuế chỉ thấy ớn lạnh, một cảm xúc phẫn nộ trào dâng lên.
Bốn cái camera được tìm thấy ngay sau đó.
Vị cảnh sát kiểm tra kĩ càng cửa phòng, cửa phòng ngủ, còn mang cái cốc cô hay uống đi, nói rằng khi có kết quả cụ thể thì sẽ thông báo cho cô.
Cố Tuế Tuế dọn đến sống ở căn phòng này đã được hai năm, cô không bao giờ nghĩ trong phòng lại có nhiều camera như vậy.
Tưởng tượng trước camera, cô đã làm những việc riêng tư, chưa kể còn có con mắt nhìn chằm chằm cô qua những chiếc camera kia.
Cố Tuế Tuế cảm thấy vừa ghê tởm vừa buồn nôn.
Cố Tuế Tuế đứng trong phòng khách, nếu trước kia đây là căn phòng tràn ngập ấm áp thì bây giờ không khác gì một con quái thú há to miệng.
“Ai ghê tởm như vậy!” Ở đầu dây điện thoại bên kia, em trai Cố Tuế Tuế, Cố Bắc phẫn nộ nói.
“Không biết, cảnh sát vẫn đang điều tra.

Khả năng lớn là chủ nhà.” Cố Tuế Tuế không nghi ngờ bạn cùng phòng.

Vì bạn cùng phòng là nữ mà cô chắc chắn ngày hôm đó, người ôm cô là một người đàn ông.
“Vậy chị định ở chỗ nào?”
“Chị tính ở khách sạn vài hôm, chờ cảnh sát điều tra ra thì tính tiếp.”
“Vậy được, khi nào chị đến nhớ nhắn tên khách sạn với số phòng cho em.

Dù có xảy ra chuyện gì, đều phải gọi điện cho em.”
Ngày hôm sau, cảnh sát gửi thông báo cho Cố Tuế Tuế.
Trên cái ly của Cố Tuế Tuế và bốn cái camera đều tìm thấy dấu vân tay của bạn cùng phòng.

Bạn cùng phòng cũng thú nhận, là cô ta giấu camera vào phòng Cố Tuế Tuế, cô ta cũng là người hạ thuốc ngủ vào đồ uống của Cố Tuế Tuế và là người ôm Cố Tuế Tuế ngủ vào mỗi đêm.
Cố Tuế Tuế nửa chữ đều không tin, liền nói:“Nhưng cô ta là nữ.”
“Cô ta bảo cô ta là người đồng tính.”
Cố Tuế Tuế không nói đối phương không có khả năng thích mình, mà là cô ta không phải là người ôm cô ngủ, cô chắc chắn, người kia là nam.

Người nọ có mùi kem cạo râu và mùi thuốc lá, cô không thể nhầm được.
Nhưng Cố Tuế Tuế không có bằng chứng xác thực.

Bạn cùng phòng như là một người khác, đi đến trước mặt cô, khuôn mặt áy náy:“Xin lỗi, tôi không nên lắp thiết bị theo dõi vào phòng cậu, cũng không nên hạ thuốc cậu, không nên ôm cậu ngủ.”
“Tôi sẽ dọn ra ngoài, cũng sẽ từ chức.”
“Hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi.”
Rõ ràng bạn cùng phòng đang nói dối.

Trong ánh mắt cô ta cất giấu sự vui vẻ, đó là sự vui vẻ vì sắp được nhận thù lao.
Cố Tuế Tuế lạnh lùng nhìn cô ta, bỗng dưng cô vươn tay, vỗ bả vai cô ta:“Nếu cô tự nguyện nhận cái lỗi lầm này, vậy thì tôi chỉ có thể nhắm vào cô để trả thù.”
Mặt mày cô buông xuống, trên mặt hình thành một bóng ma, khác hẳn cô gái dịu dàng đáng yêu thường ngày.

Sự tương phản lớn như thế khiến cho người khác không rét mà run.
Bạn cùng phòng bị doạ cho hoảng sợ, lắp bắp nói:“Thật lòng xin lỗi...”
“Tôi cũng vì hành động tiếp theo mà cùng cô nói một câu xin lỗi...”.
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 2: Thì Ra Là Anh


Edit: Halee
Beta: Hayin
Cố Tuế Tuế không hề khách khí, bán tin tức này cho giới truyền thông.

Còn về việc có ai nhận ra bạn cùng phòng của cô hay không, đều không liên quan đến cô.

Sau khi nhận tiền, Cố Tuế Tuế thông qua quan hệ, đã tìm được hacker K - hacker hàng đầu trong nước, và nhờ anh ta điều tra mọi thứ về bạn cùng phòng của cô.

Suy cho cùng, trong phòng có nhiều camera như vậy, chỉ một người không thể tự mình xem được, rất có khả năng còn một nhóm lớn hơn phía sau.

Hacker K là người không nói nhiều, nhanh chóng nhận lời.
Mà tất cả những điều này, đều không ảnh hưởng đến việc Cố Tuế Tuế đi làm vào ngày hôm sau.

Sau khi mọi người trong công ty nghe chuyện của cô và bạn cùng phòng, liền chủ động an ủi, sau đó quản lí nói với vẻ quan tâm: “Nếu không thì, cô có thể đến ký túc xá tập thể cạnh công ty?”
Cố Tuế Tuế xua tay, cự tuyệt: “Tôi đã tìm được chỗ mới rồi.”

Quản lí nói: “Nếu chỗ mới không thoải mái, thì có thể xin vào ở ký túc xá công ty bất cứ lúc nào."
Cuối cùng, lại nhắc thêm: “Đàm tổng nói, nhân viên phải ở trong môi trường thoải mái thì mới có thể làm tốt công việc.”
Ông chủ mới của công ty Cố Tuế Tuế tên Đàm Phong, danh tiếng bên ngoài rất lớn, liên tiếp phát triển một số ứng dụng nổi bật với tính bảo mật cực cao, khởi nghiệp thành công trở thành doanh nhân được giới trẻ yêu thích nhất.

Ban đầu Cố Tuế Tuế cho rằng một lãnh đạo tốt cuối cùng đã đến, công ty được cứu rồi.
Kết quả mới chỉ sau hai ngày, Cố Tuế Tuế đã đau đầu.
Cố Tuế Tuế đang sắp xếp lại biểu mẫu trên máy tính của mình, Đàm Phong cúi sát xuống nhìn vào máy tính của cô, toàn bộ cơ thể như muốn ôm người vào lòng.
Cố Tuế Tuế cực kỳ khó chịu với khoảng cách này, vẻ mặt vô cảm rời khỏi ghế, đem máy tính cho người kia xem.
Nhìn qua có vẻ như để đối phương xem rõ ràng hơn, nhưng thực ra là do cô không thích khoảng cách này.
Đàm Phong nhìn cô vợ nhỏ của mình với ánh mắt sáng quắc, chỉ cảm thấy cô vẫn dễ thẹn thùng như vậy.
Kiếp trước, là cô theo đuổi anh, đời này anh muốn theo đuổi cô, cho cô một tình yêu trọn vẹn.

“Làm tốt lắm.” Đàm Phong vừa nói, vừa xoa đầu Cố Tuế Tuế.
Cố Tuế Tuế bị xoa đầu, sắc mặt dần trở nên khó coi.

Cô chán ghét việc tiếp xúc cơ thể với người mà bản thân còn chưa tìm hiểu rõ.
Ngay sau đó, Cố Tuế Tuế phát hiện, không chỉ những điều này mới làm người ta cảm thấy phiền chán.
Không lẽ sếp mới đã bị mấy cuốn tiểu thuyết trên mạng kia tẩy não, cảm thấy thư kí không chỉ phụ trách công việc mà còn phụ trách việc được ông chủ chăm sóc?
Cố Tuế Tuế liên tục từ chối lời đề nghị cùng ăn tối của người kia những ba lần, hơn nữa mỗi lần từ chối, sếp đều dùng ánh mắt “Tôi thật không thể làm gì cô” để nhìn cô, nhìn đến mức cô như muốn đánh người.
Cố Tuế Tuế cảm thấy nếu còn tiếp tục như vậy, rất có khả năng cô sẽ thật sự đánh người sau đó từ chức.
Lúc tan sở, vừa bước vài bước, Cố Tuế Tuế liền cau mày.
Có ai đó đang theo dõi cô.
Cố Tuế Tuế không khách khí, bước đi nhanh hơn.

Người phía sau tiếp tục bám theo cô.
Tới một tòa nhà hoang vắng, người đó vẫn đi theo cô.

Cố Tuế Tuế nở một nụ cười thân thiện.
Lần đầu tiên Việt Kình bị người thấp hơn mình một cái đầu quật ngã qua vai, sau đó đè xuống đất.

Chưa hết kinh ngạc thì anh lại chạm phải sự tàn nhẫn trong ánh mắt người kia, vẻ mặt giống như muốn xé nát anh ta.
Cố Tuế Tuế lúc này mới thấy rõ, người đi theo cô thì ra là một thiếu niên.

Nhìn qua hẳn là trạc mười tám mười chín tuổi, vóc dáng cao lớn khoảng hơn mét tám, ánh mắt vẫn còn một chút không phục khi bị một người phụ nữ đè xuống đất mà không thể động đậy.
Là một chàng thiếu niên cao lớn, giống như một con chó săn vàng, không hề hung hãn.
“Cậu là ai? Sao lại đi theo tôi?”
“Tôi là Lão K.” Việt Kình cảm thấy tay mình như sắp gãy, vội vàng báo danh tính.
Cố Tuế Tuế nheo mắt lại, đầy vẻ nguy hiểm: “Ai?”
"Người lần trước nhận lời-Lão K"
Lão K? Hacker hàng đầu, người kiệm lời? Là một sinh viên trẻ như vậy?
“Làm sao để chứng minh?”
“Cô được em trai cô giới thiệu.”
"Không có chuyện gì sao cậu lại đi theo tôi?” Cố Tuế Tuế kiềm chế sự hoài nghi, trở lại bộ dáng thường ngày.

Nhìn bộ dạng xấu hổ của Việt Kình, rất giống một con chó săn vàng bị bắt nạt, có chút đáng thương.

Cố Tuế Tuế nghĩ đến đây, trong mắt bỗng hiện lên ý cười.
Vốn dĩ trong lòng Việt Kình có chút tức giận, vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt của cô gái trước mặt, thấy ý cười trong mắt cô, lửa giận lập tức biến mất.
Một người hung dữ như vậy, thì ra cười lên lại trông dịu dàng như thế? Ai mà có thể tức giận với cô được.
“Cách liên lạc của người bạn cùng phòng cô rất kỳ lạ, dường như cô ta sử dụng một loại phần mềm chưa xuất hiện trên thị trường để liên lạc với bên kia.

Tạm thời phần mềm chưa phá giải được, cho nên muốn tới tìm cô để hiểu rõ sự tình.

Vậy mà cô càng đi càng nhanh, sợ cô xảy ra chuyện, nên theo cô đến đây, kết quả còn bị cô đánh.”
“Người anh em, lần sau tìm người, nhất định phải nói rõ với đối phương trước, đừng theo dõi lung tung, biết không?”
“Tôi đã là người trưởng thành rồi.” Việt Kình cúi xuống nhìn người con gái thấp hơn mình một cái đầu, hạ giọng, có chút bất mãn nói, trên mặt còn tràn đầy vẻ tự tin phóng túng mà chỉ ở người trẻ tuổi mới có.
“Được rồi, người anh em, tôi không rảnh để chơi trò gia đình với cậu.

Sau này đừng theo dõi người ta như vậy nữa.

Tôi đi trước đây.”
Cố Tuế Tuế mới đi được vài bước, Việt Kình liền chạy tới: “Tôi vẫn chưa giới thiệu, tôi tên Việt Kình.”
“Người phía sau bạn cùng phòng của cô rất lợi hại, ở Trung Quốc không có hệ thống nào tôi không công phá được, vậy mà phần mềm cô ấy dùng để liên lạc qua lại có thể làm được.

Cô biết điều này nghĩa là gì không?”
Cố Tuế Tuế dừng lại, quay đầu liếc mắt nhìn Việt Kình một cái: “Ý là tôi còn phải tìm người khác giúp tôi hack điện thoại của cô ta.”
Việt Kình cảm thấy thực lực của bản thân bị nghi ngờ, không hài lòng nói: “Hệ thống mà tôi không thể công phá, cô không thể tìm được ai khác trừ khi cô ra nước ngoài.”
“Đủ tự tin đấy.”
“Đằng sau sự tự tin đều là thực lực, tốt xấu gì tôi cũng là hacker số một của Trung Quốc.”
“Xin nhắc nhở một chút, hacker số một Trung Quốc, cậu còn không thể xâm nhập di động của một lập trình viên bình thường.”
Việt Kình đột nhiên có chút nóng nảy: “Chuyện này là chuyện đặc thù, cho tôi chút thời gian, trên thế giới này nếu không có tôi thì không công phá được hệ thống đâu.”
“Vậy cậu cố lên!” Cố Tuế Tuế nhìn thoáng qua anh chàng này, người cậu ta lộ ra một loại tinh thần phấn chấn cùng hơi thở bồng bột.

Vẫn là quyết định không tìm cậu ta đòi tiền.
Thực lòng mà nói, trong suy nghĩ của cô Lão K là người kiệm lời, xem ra việc này coi như hỏng rồi.
Cố Tuế Tuế thông qua đường khác, tìm thêm một hacker nữa.

Theo lời cậu ta, bạn cùng phòng của cô là một lập trình viên bình thường, Lão K đã không thể hack được điện thoại di động của cô ta, chắc chắn là do năng lực có vấn đề.
Không nghĩ tới chính là, lúc này hacker lập tức phản ứng: “Thật xin lỗi, phần mềm liên lạc của cô ấy có hệ thống chống hack đặc biệt."
“Hả?”
Cố Tuế Tuế bắt đầu nổi nóng: “Cái gọi là hệ thống, trong nước nhiều người có thể làm lắm sao?”
“Không nhiều lắm, cô tìm Lão K hỏi một chút, phong cách hệ thống này rất giống bút tích của anh ấy, có khả năng anh ấy sẽ tìm ra được manh mối.”.

truyện đam mỹ
Cố Tuế Tuế nhớ tới lần trước gặp qua chàng thiếu niên này, ánh mắt cậu ta trong veo, trên dưới toàn thân không có chút gì là xấu xa.

Trông hề không giống hacker, lại càng không giống kiểu người ít nói trên mạng.
Cố Tuế Tuế nhíu nhíu mày, lần trước tên nhóc to xác kia nói dối sao?.
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 3: Anh Hùng Cứu Mĩ Nhân


Edit: Hafrun
Beta: Hayin
Đàm Phong lại nằm mơ.
Trong mơ, Cố Tuế Tuế kéo cánh tay anh ta, lòng đầy chờ mong nói:“Chồng ơi, em mang thai rồi! Chúng ta có con rồi!”
Đàm Phong muốn ngăn cản bản thân trong giấc mơ nhưng anh ta chỉ có thể chết lặng mà nhìn chính mình nói ra lời tàn nhẫn.
“Chúng ta ly hôn đi.

Đứa bé này anh không muốn.”
Rồi cả giấc mơ tràn ngập máu tươi, anh ta như bị nhấn chìm trong máu, không thể hô hấp, cũng không thể nhúc nhích.
Khi tỉnh lại, Đàm Phong xem video của Cố Tuế Tuế không biết chán.

Nhìn vợ của mình quyến rũ mê người, trong mắt vợ không còn u tối, chậm rãi xua tan sự lạnh lẽo quanh anh ta.
Cảm giác lo lắng dịu bớt một chút.

Cho dù vậy, nhưng anh ta vẫn cảm thấy trái tim như bị thủng một lỗ lớn, chỉ có Cố Tuế Tuế mới có thể giúp anh ta xoa dịu nỗi đau này.
Trước khi sống lại, Đàm Phong làm việc ở chi nhánh của tập đoàn K.

Vì năng lực vượt trội nên anh ta có thể từng bước leo lên vị trí quản lý.
Sau khi sống lại, nhờ vào việc biết trước tương lai, anh ta cho ra mắt hệ thống có tính bảo mật cao mà tập đoàn K đã công bố ở 10 năm sau và trở thành người đứng đầu trong ngành, đứng ở vị trí không ai lay chuyển được.
Nhưng trước khi đạt được mục đích này, Đàm Phong không tìm Cố Tuế Tuế, mà chỉ nhìn cô qua video.

Bởi vì kiếp này, anh ta muốn xuất hiện trước mặt Cố Tuế Tuế với hình tượng hoàn hảo nhất.
Nhưng điều anh ta không ngờ chính là, ở kiếp này, anh ta có tiền và địa vị.
Cố Tuế Tuế không còn yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên như kiếp trước nữa.
Kiếp trước, anh ta với cô đều là nhân viên.

Hai người có nhiều thời gian tiếp xúc, tìm hiểu lẫn nhau.

Kiếp này, anh ta khởi nghiệp thành công, trở thành một phú nhất đại(*) trong khi Cố Tuế Tuế vẫn chỉ là nhân viên làm công.

Khoảng cách giữa hai người chênh lệch quá lớn khiến cho Cố Tuế Tuế không giống kiếp trước mà theo đuổi anh ta, thậm chí còn từ chối sự tiếp cận của anh ta.
(*) phú nhất đại: thế hệ giàu có đời thứ nhất.
Đàm Phong nghĩ đến sự từ chối Cố Tuế Tuế, trong lòng đột nhiên tức giận.
Trong lúc bực tức, Đàm Phong cũng mừng thầm.

Điều này cũng chứng minh vợ anh ta, người mà anh ta yêu với người phụ nữ tên Bạch Yên kia không giống nhau.

Khi anh ta có tiền, Bạch Yên lập tức thay đổi thái độ.

Mà Cố Tuế Tuế, kiếp trước cho dù anh ta nghèo, Cố Tuế Tuế vẫn kiên trì theo đuổi.

Kiếp này, anh ta đã có tiền và địa vị, Cố Tuế Tuế lại chỉ coi anh ta là cấp trên.
Trước giờ, Cố Tuế Tuế đều không để ý đến tiền bạc.

Quà tặng hay những bó hoa, cô đều coi thường, bởi vì điều cô thích là chính bản thân anh ta.
Mà anh ta chỉ cần để Cố Tuế Tuế thấy, anh ta vẫn là người như kiếp trước.

Cố Tuế Tuế sẽ lại yêu anh ta thêm lần nữa.
Hiện tại, Cố Tuế Tuế đang nỗ lực kiềm chế cảm xúc của bản thân.

Cố Tuế Tuế biết hệ thống di động của bạn cùng phòng với tên hacker kia có liên quan với nhau nhưng cô không thể định tội đại kim mao(*) chỉ bằng một câu nói vô căn cứ.

Vì thế, cô gửi một tin nhắn, hỏi: “Ở đâu?”
(*)Đại kim mao: là giống chó Golden Retriever, còn gọi là chó săn lông vàng hoặc chó tha mồi, là giống chó có kích thước trung bình.

(các bạn search gg để xem ảnh nha, loài chó này cute lắm á) (≧▽≦)
Bên kia không trả lời, ngày hôm sau cũng chưa có phản hồi.
Cố Tuế Tuế lại nhắn thêm một tin nữa:“Có việc gấp tìm cậu.

Đọc được nhớ nhắn lại với tôi.”
Bên kia vẫn chưa hồi âm.

Đối phương dường như đã hoàn toàn biến mất.

Cái tên bi3n thái ghê tởm kia còn chưa bắt được, bây giờ còn thêm một anh chàng hacker thích làm theo ý mình, công ty còn yêu cầu tăng ca.

Cố Tuế Tuế có chút bực bội.
Lúc Cố Tuế Tuế rời khỏi công ty, đã là 11 rưỡi.

Trên đỉnh đầu cô là một bầu trời đêm mênh mông vô tận cùng hai, ba ngôi sao đang thong thả dạo chơi trong màn đêm huyền bí.
Cố Tuế Tuế đi trên con đường vắng tanh, suy nghĩ về những điều vu vơ như sáng mai ăn gì.
Hai dãy đèn đường lặng lẽ canh gác hai bên đường, thi thoảng có vài chiếc xe đi qua.

Chẳng mấy chốc, chỉ còn đèn đường cùng cái bóng của nó làm bạn.
Đôi khi có một vài cặp đôi đi qua, nhỏ giọng nói chuyện với nhau về những việc xảy ra trong ngày.
Cố Tuế Tuế có chút ngưỡng mộ.

Không phải ngưỡng mộ người được yêu, mà là ngưỡng mộ họ dám yêu một người.
Từ nhỏ Cố Tuế Tuế đã là người lý trí.

Lên cấp hai, khi các bạn nữ mới biết yêu, mỗi khi nhắc đến bạn nam nào đó thì hai mắt lại sáng lên, cả người như ngâm trong hũ mật.
Dường như chỉ có cô cảm thấy cố gắng vào được một trường cấp ba tốt mới là lựa chọn đúng đắn nhất, yêu đương thì sau này vẫn còn nhiều cơ hội.
Hồi cấp ba, trong lớp cũng có một vài cặp đôi, cũng có người tỏ tình với cô, nhưng cô chỉ muốn thi vào một trường đại học tốt.
Lên đại học, cô lại chỉ muốn nhanh chóng tìm được một công việc tốt.
Mà giờ cô đã có một công việc không tồi.

Cô giống như một cô gái đến khuya mới thông suốt mọi việc, bắt đầu muốn yêu đương.
Giống như một hạt mầm đang bay lơ lửng trong không trung, nhưng hiện tại lại muốn rơi xuống đất, mọc rễ.
Cố Tuế Tuế tiếp tục đi về phía trước.
“Người đẹp, đi một mình à?” Vỉa hè không rộng, có mấy thanh niên chơi bời lêu lổng nghênh ngang đi tới.

Thấy Cố Tuế Tuế đi một mình, trong ánh mắt nổi lên những ý đồ xấu xa.
Bên cạnh có người hùa theo:“Muộn như thế này, đi một mình ngoài đường nguy hiểm lắm!”
“Nhà em ở đâu? Bọn anh đưa em về.”
Mấy thanh niên lêu lổng vừa nói xong liền động thủ, muốn kéo Cố Tuế Tuế đi cùng.
Suốt hai ngày nay Việt Kình đều suy sụp.

Một người từng là thiếu niên thiên tài giờ đây bị đả kích đến nỗi không muốn gặp người khác.

Chỉ là điện thoại của một lập trình viên bình thường, thế mà trong quá trình bẻ khoá, cậu mới hiểu được thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên(*).
(*) Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên: nghĩa là núi cao còn còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.
Đây mới chân chính là thiên tài! Trong đầu cậu cũng có ý tưởng giống như thế này, nhưng đứng trước thành phẩm này, ý tưởng của cậu chỉ như trẻ con đang chơi đồ hàng ở nhà.

Sự tự tin của thiên tài như bị dập nát.
Thật vất vả mới có thể chắp vá lại lòng tự tin của mình để tiếp tục làm việc, vừa lên mạng, cậu phát hiện Cố Tuế Tuế tìm cậu có việc.
Bình thường Việt Kình luôn mặc quần áo thể thao.

Nhưng vì nhớ lại cô gái kia cứ coi cậu là em trai nên cậu quyết định mặc vest, thắt cà vạt, đi giày da lái xe đến gặp Cố Tuế Tuế.
Không ngờ khi vừa đến, cậu lại nhìn thấy một màn này.
Một mình Cố Tuế Tuế phải đối mặt với mấy thanh niên lêu lổng, đối phương đông người mà Cố Tuế Tuế lại chỉ có một mình.
Việt Kình máu dồn lên não, nhanh chóng đỗ xe vào ven đường.

Không nói một lời liền chạy qua, cậu kéo người đàn ông đang giữ chặt Cố Tuế Tuế ra.
Điều kỳ lạ là từ khi nào sức lực của cậu lại lớn vậy? Cậu chỉ mới kéo người đàn ông kia ra, mà hắn ta đã ngã vào lùm cây, không đứng dậy nổi.
Việt Kình không kịp nghĩ nhiều.

Cậu nhanh chóng đẩy thêm vài tên khác.

Trong đấy có một tên, tên đó khi nhìn thấy bộ vest của cậu, dường như hiểu ra điều gì đó.

Hắn nhìn Việt Kình một cái, rồi lấy một con dao hoa quả từ túi quần, bay thẳng đến rạch một đường vào tay Việt Kình.
Máu lập tức chảy ra.
Cả đám người cứ người nọ nhìn người kia, không ai nói câu nào.

Nhiệm vụ đã hoàn thành ngay lập tức bỏ chạy, chân cẳng cũng thật nhanh nhẹn.
Việt Kình thấy nhóm người này thật to gan lớn mật, dám sử dụng dao.

Cũng may không xảy ra chuyện gì, nếu không thì thật không dám tưởng tượng.
Lúc này, Việt Kình mới nhìn Cố Tuế Tuế, hỏi:“Cô không sao chứ?”
“Không sao.”
Ánh mắt Cố Tuế Tuế nhìn cánh tay của cậu, vết thương vẫn đang chảy máu:“Tôi không sao, vấn đề của cậu nghiêm trọng hơn.

Tay cậu đang chảy máu, tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Cách đó không xa, Đàm Phong ngồi trong xe nhìn thấy hết một màn này, sắc mặt ngày càng âm trầm đầy nguy hiểm.
Viên trợ lý đứng phía sau báo cáo một cách dè dặt:“Đám...đám người kia đang đòi khoản thanh toán còn lại.”
“Bọn họ để kẻ khác có cơ hội làm anh hùng cứu mĩ nhân trước mặt vợ tôi, lại còn muốn đòi tiền?” Đàm Phong quay đầu, nhìn trợ lý của mình, ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Trợ lý cảm thấy thật đau đầu, ông chủ cứ như bị bệnh thần kinh.

Tại sao lại không dùng cách bình thường để theo đuổi con gái? Tại sao cứ cố chấp phải làm anh hùng cứu mĩ nhân? Giờ thì hay rồi, đúng là có màn anh hùng cứu mĩ nhân, nhưng mà anh hùng lại không phải anh ta.
“Điều tra xem tên kia là ai.” Xe của Đàm Phong mới dừng lại đã thấy bọn họ rời đi, nên anh ta không nhìn rõ người kia là ai..
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 4: Thuê Phòng


Edit: Halee
Beta: Hayin
Vết thương của Việt Kình không quá nghiêm trọng, nhưng lại có một vấn đề nghiêm trọng hơn.
Việt Kình tới đây bằng ô tô, mà hiện tại cánh tay đang bị thương, vậy nên không thể lái xe trở về.

Hai người đành đứng bên ngoài bệnh viện đợi taxi.

Sáng sớm gió thổi qua, có chút lạnh.

Việt Kình bước lên đứng phía trước, chắn lại gần hết từng cơn gió lạnh.
Ánh đèn đường ngoài bệnh viện rọi xuống một màu vàng ấm áp, bóng hai người chồng lên nhau trên đất.

Việt Kình không nhịn được mà quay đầu lại, ánh mắt cứ như vậy mà rơi vào sự trầm tư của Cố Tuế Tuế.
Trong bóng tối, Cố Tuế Tuế bình tĩnh đến khó tả.

Hoàn toàn không nhìn ra những chuyện gì vừa xảy ra với cô trước đó.

Nếu như là người khác khi rơi vào hoàn cảnh này, nhất định sẽ bị doạ cho hoảng sợ.

Nhưng cô đối với chuyện này lại rất bình tĩnh, như thể cả thế giới này đều không đánh bại được cô, cũng giống như lần đầu hai người gặp nhau.

"Sao cậu lại nhìn tôi?" Cố Tuế Tuế vừa định thần lại liền phát hiện chú Đại Kim Mao (*) này đang nhìn cô chăm chú.
"Nhóm người hôm nay đến có thể do tên bi3n thái trước đây mua chuộc." Việt Kình lên tiếng.
"Có lẽ là để cảnh cáo tôi"
"Có muốn báo cảnh sát không?"
"Ngày mai đến cục cảnh sát, năm người kia không thể tự dưng mà xuất hiện được."
"Tôi đi cùng cô."
"Hiện tại cậu đừng nhúng tay vào, người này có thể phức tạp hơn chúng ta nghĩ" Cố Tuế Tuế cau mày, từ theo dõi, bỏ thuốc, tìm người chịu tội, giờ lại tìm người quấy rối cô.
Cố Tuế Tuế cảm thấy mình đắc tội với người đáng sợ hơn cô nghĩ rất nhiều.

Trước kia cô chỉ bị coi là kẻ thất bại với một tên tâm thần khốn nạn, bây giờ xem ra không chỉ đơn giản như vậy.

Trước khi phát hiện Việt Kình là đồng phạm của tên bi3n thái, Cố Tuế Tuế vẫn luôn cho rằng cậu vô tội và đương nhiên không muốn cậu dính líu đến chuyện này.
"Tôi chỉ đang cố gắng tìm ra ai mới là người thực sự tạo ra hệ thống này."
Với một tài năng như thế, sao cậu ta có thể làm điều đáng khinh bỉ như vậy.
Khi nhắc đến chủ đề này, Cố Tuế Tuế thẳng thắn nói: "Tôi nghe có người nói rằng phong cách của hệ thống này rất giống với cậu.

"
Nghe được lời này, Việt Kình liền ủ rũ, đành bất đắc dĩ thừa nhận: "Quả thực tôi cũng đang nghiên cứu về phương diện này.

Nhưng so với hắn thì nghiên cứu của tôi còn kém xa.

Nếu thật sự phải đối đầu với hắn, tôi chưa chắc đã là đối thủ của hắn ta."
Đối với một người như Việt Kình mà nói, rất khó để thừa nhận điều này.
Trước đó cậu đã từng rất tự tin giờ lại tỏ vẻ kinh ngạc.

Rõ ràng một đại nam nhân như cậu từng sống trong một môi trường mà cậu được coi là người giỏi nhất.

Đột nhiên lại phát hiện ra bên ngoài kia còn có một người còn tài giỏi hơn cả cậu (*), đúng là có chút thảm hại.
(*)nguyên văn là “nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên”: nghĩa là núi cao còn còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.
Bất luận trước đó là sự tự tin, hay là hiện tại phải chịu đả kích, tất cả đều là những cảm xúc chân thật không hề giả dối.
Trong lòng Cố Tuế Tuế cảm thấy nhẹ nhõm đi vài phần.

Sau khi tin rằng cậu ta không có bất cứ quan hệ nào với đám người kia, Cố Tuế Tuế nghĩ nếu không phải vì tìm được cô thì có lẽ cậu đã không phải chịu đả kích, vẫn sẽ là một chàng trai to xác vô cùng tự tin như trước kia.

Cố Tuế Tuế rất muốn an ủi một chút, nhưng cô thực sự không có chút kinh nghiệm gì trong việc này.

Suy cho cùng, từ khi còn nhỏ cậu ta đã là loại người cần phải làm việc thật chăm chỉ hơn để đạt được thành công.
Kiểu đánh mất sự tự tin của những thiên tài này, cô thật lòng muốn giúp nhưng lại chẳng thể làm gì.
"Cô không không muốn an ủi tôi một chút sao?” Việt Kình có chút phẫn uất nhìn Cố Tuế Tuế.
Cố Tuế Tuế vỗ mạnh vai cậu: “Trong cuộc sống, điều quan trọng nhất là phải vui vẻ.”
Cách đó không xa, người trong chiếc xe màu đen lúc này cảm thấy không hề vui, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Cố Tuế Tuế và Việt Kình.
Đàm Phong đã đi theo vợ suốt quãng đường, nhìn thấy cô lo lắng quan sát bàn tay của người đàn ông lạ mặt, nhìn cô cùng người lạ lên taxi, nhìn cô đưa người lạ vào bệnh viện.
Nhưng lúc này, cả hai lại đang trò chuyện và cười đùa dưới ánh đèn đường.
Đàm Phong không nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người, cũng không nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông kia.

Nhưng anh ta có thể tưởng tượng, có thể tưởng tượng vợ anh, cô ấy hẳn đang nhìn người đàn ông xa lạ kia với vẻ đầy ngưỡng mộ.
Anh ta bực tức đến mức muốn giết người.
Cố Tuế Tuế ngáp dài vì buồn ngủ.

Nhưng taxi mãi không đến, cô nhìn đồng hồ, đã là 2:30 sáng.
Không thể đợi lâu hơn nữa.
Cố Tuế Tuế nhìn trái nhìn phải, cuối cùng thấy một khách sạn bên kia đường.
"Cậu có mang theo giấy tờ tùy thân không?"
“Không có.” Chứng minh thư của cậu đều ở trong xe, còn cách đó cả 16 cây số.
"Thôi vậy, tôi có căn cước, một gian phòng là đủ rồi."
Mặt Việt Kình đột nhiên đỏ lên: "Một...một phòng? Có phải là có chút bất tiện không?"
Cố Tuế Tuế nhìn người chàng trai trước mặt trông như một cô gái mới lớn, liền cảm thấy vui vẻ: "Đừng lo lắng, anh bạn nhỏ, tôi sẽ không làm gì cậu đâu."
"Không, tôi là sợ cô nghĩ rằng tôi không an toàn..."
Cố Tuế Tuế nhìn sự ngây thơ của chàng trai trước mặt, rồi cười thành tiếng: "Nhìn thấy được sự tự tin ở cậu, tôi cảm thấy an tâm hơn."
Việt Kình bỗng nhớ tới cảnh mình bị đè xuống đất không thể động đậy, liền nhìn cánh tay bị băng bó của mình.
Được rồi.

Là cậu đã quá tự tin.
Đàm Phong nghĩ hiện tại những điều đã đủ khiến anh ta tức giận, nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới, vợ anh ta lại đưa người đàn ông lạ mặt vào khách sạn.
Vẻ mặt Đàm Phong ngày càng u ám, bèn rời khỏi xe rồi bước theo.
Khi bước vào đại sảnh khách sạn, hai người họ đã cầm thẻ phòng rời đi, không thể xác định là thuê một hay hai phòng.
“Xin chào, hiện tại chỉ còn phòng lớn.” Lễ tân trực ở sảnh là một cô gái trẻ.
“Vừa rồi hai người đó thuê một hay hai phòng?” Đàm Phong duy trì vẻ mặt bình tĩnh hỏi.
“Thực xin lỗi, đây là thông tin riêng tư của khách hàng, tôi không thể tiết lộ cho anh biết.” Cô gái trẻ xấu hổ từ chối.
"Đó là vợ tôi."
Trong mắt cô lễ tân trẻ tuổi hiện lên vẻ thương cảm, nói: "Thực xin lỗi, đây là thông tin riêng tư của khách hàng, tôi không thể tiết lộ cho anh biết, nếu tiết lộ tôi sẽ bị phạt.

Nếu anh muốn thuê phòng, tôi kiến nghị anh nên nghỉ ở 2407, bởi vì số 2406 là căn phòng vừa mới được thuê.

"
Đàm Phong lấy chứng minh thư, vẻ mặt ủ rũ mà thuê phòng.
Đứng ở cửa phòng 2406, anh ta mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nói chuyện thì thầm của đôi nam nữ bên trong.

Đó là vợ anh ta, là mẹ đứa con tương lai của anh ta, lúc này lại đang thuê phòng với một người đàn ông lạ mặt.
Cuối cùng, Đàm Phong quyết định không làm gì mà trở lại phòng 2407.

Lúc này, trợ lý gửi một tin nhắn.

Anh ta đã tìm ra người đàn ông đi với Cố Tuế Tuế là ai.
Việt Kình, sinh viên tốt nghiệp năm thứ hai tại Đại học Thanh Hoa.
Khi Đàm Phong nhìn thấy cái tên quen thuộc này, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, không thể tin được.
Sao có thể?
Kiếp trước hai người này chưa từng gặp mặt, tại sao bây giờ lại ở cùng nhau?
Kiếp trước của hai người này...
Một người là vợ anh ta, người còn lại là một giáo sư đại học, người chỉ nghiên cứu về hệ thống an ninh.

Họ chưa bao giờ gặp nhau.
Tuy nhiên, hiện tại anh ta lại tận mắt chứng kiến hai người bọn họ cùng nhau thuê phòng.
Không lẽ kiếp trước bọn họ đã gặp nhau vào một thời điểm nào đấy, chẳng qua là hắn không biết?
Sẽ không.

Đàm Phong rất chắc chắn người vợ như hình với bóng không thể rời anh nửa bước, không lý nào lại từng gặp gỡ người như Việt Kình.
Đàm Phong nhớ tới kiếp trước của mình.

Kiếp trước, vợ anh ta đã nói không chỉ một lần, Việt Kình là nam thần trong lòng cô...
Khi Đàm Phong nghĩ đến điều này, những gì hiện lên trong đầu đều là ánh mắt cô vợ nhỏ của anh ta nhìn Việt Kình với vẻ đầy ngưỡng mộ...!
(*) như mình đã giải thích ở chương truớc thì Đại Kim Mao là giống chó Golden Retriever, còn gọi là chó săn lông vàng hoặc chó tha mồi, rất thông minh và thân thiết với con người.

Nếu chuyển ngữ thuần Việt là chó săn lông vàng lớn thì sẽ bị cấn nên mình sẽ giữ nguyên tên này ở các chương sau nha.(ai có ý tưởng gì về phần này có thể góp ý với chúng mình nha, mình cảm ơn ạ).
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 5: Cái Nhìn Phiến Diện Về Tình Yêu


Ngày hôm sau, Cố Tuế Tuế đến muộn vì ngủ quên.

Vì vội đến công ty nên cô vẫn mặc quần áo của ngày hôm qua.
Nhìn thấy cô vẫn mặc quần áo của hôm qua, một đồng nghiệp nhỏ giọng nói: " Tuế Tuế, có chuyện nha.

Tôi chưa bao giờ thấy cô mặc cùng một bộ đồ trong hai ngày.

Nói đi, có phải hôm qua không về nhà đúng không?"
"Ngày hôm qua đúng là có xảy ra chuyện nhưng không giống tưởng tượng của cô."
"Đừng ngụy biện nữa.

Mau nói đi, cô gặp được một anh chàng đẹp trai đúng không?"
"Đúng là có gặp một anh chàng đẹp trai." Cố Tuế Tuế nhớ đến gương mặt của Việt Kình "Nhưng không phải như cô nghĩ đâu."
"Cố Tuế Tuế, Đàm tổng có việc tìm cô."
Bây giờ, khi nghe thấy tên người này, Cố Tuế Tuế đã có thể bình tĩnh.

Bởi vì cô đã tìm được cách ở chung với anh ta mà không cảm thấy khó chịu.
Đàm Phong ngồi phía sau bàn làm việc.

Cả người nhìn qua có chút mệt mỏi, giống như cả một đêm không ngủ.
"Ngồi đi."

"Không cần đâu, Đàm tổng.

Anh có việc gì cứ nói thẳng."
Trước mặt người này, Cố Tuế Tuế cố tình thiết lập hình tượng của mình là một người EQ thấp, nói chuyện thằng thắn, khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Cố Tuế Tuế không ngốc.

Cô biết người đàn ông này muốn theo đuổi cô.

Nếu cô vẫn giữ hình tượng là một nhân viên chăm chỉ thì người khó chịu chính là cô.

Đàm Phong nhìn về phía Cố Tuế Tuế.

Anh ta không hiểu tại sao nguời vợ kiếp trước của mình lại thay đổi nhiều như vậy.
"Hôm nay cô đến muộn."
"Hôm qua tôi gặp phải lưu manh, hôm nay cần đến đồn cảnh sát." Giọng điệu Cố Tuế Tuế giống như đang nói - tôi đã gặp chuyện lớn như vậy, chuyện đến trễ thì có là gì.
Ánh mắt Đàm Phong nhìn qua khuôn mặt Cố Tuế Tuế, rồi lướt xuống cổ, trong tâm trí tràn đầy hình ảnh cô ở kiếp trước nũng nịu mà quyến rũ, giọng nói mềm mại nhẹ nhàng gọi anh ta là chồng.
Mà người con gái trước mắt anh ta, giống như cả người mọc đầy gai, không để anh ta tiếp cận dù nửa bước.
"Cô..." Đàm Phong bỗng chốc do dự, nói: "Ra ngoài đi."
Đôi khi Cố Tuế Tuế cảm thấy người này thực sự có bệnh.
Một tháng sau, Việt Kình thành công phá giải hệ thống bảo mật, cánh tay của cậu cũng dần tốt lên.

Sau khi phá giải, bởi vì bên trong là nội dung riêng tư của Cố Tuế Tuế, nên cậu không vội kiểm tra, mà liên hệ với Cố Tuế Tuế trước.
Kết quả, không gọi được.
Việt Kình đành mang máy tính đến công ty Cố Tuế Tuế.

Vừa đến tầng dưới của công ty, cậu nhìn thấy Cố Tuế Tuế đang uống cà phê trong đại sảnh.
Cố Tuế Tuế ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra bên ngoài, trước mặt đặt một ly cà phê đen.

Trông cô có chút cô đơn, thật khiến người khác muốn vươn tay bảo vệ.
Việt Kình vứt bỏ ý niệm này khỏi đầu.

Đừng quên, cô gái này có thể nâng cậu qua vai rồi quật ngã, còn đè cậu xuống đất.

Cậu còn nhớ đôi mắt cảm giác áp bách mười phần kia.
Nhưng cậu cũng nhớ rõ hình ảnh đôi mắt đó chứa đầy ý cười.
Việt Kình gọi một ly cà phê.

Vừa quay đầu lại liền thấy một người đàn ông đi về phía Cố Tuế Tuế.
Người đó giống như có quen biết với Cố Tuế Tuế, đang hỏi xem bên cạnh cô có người ngồi không.
Việt Kình cau mày.

Đây là quán cà phê, đâu phải quán bar mà tùy tiện bắt chuyện với người khác? Người này bị làm sao vậy? Cố Tuế Tuế, mau quật ngã hắn!

Cố Tuế Tuế cũng rất ngạc nhiên khi gặp lại bạn học thời đại học.

Hai người bắt đầu trò chuyện.
Truyện được chuyển ngữ phi thương mại và đăng tải duy nhất trên Wattpad của Miêu Miêu đi lạc, vui lòng không mang đi nơi khác!!!
Việt Kình thấy tên đàn ông kia gọi cho Cố Tuế Tuế một phần tráng miệng ngọt, lại thấy Cố Tuế Tuế từ từ ăn.

Giờ phút này, Cố Tuế Tuế hoàn toàn thay đổi, nở nụ cười vừa xinh đẹp vừa ngọt ngào, nhìn về phía người đàn ông kia với đôi mắt lấp lánh đầy ánh sao.
Ở trước mặt người đàn ông kia, Cố Tuế Tuế như mang dáng vẻ của một cô gái nhỏ
Ngay sau đó, Việt Kình thấy Cố Tuế Tuế cùng người đàn ông kia đi ra ngoài.
Việt Kình có chút sửng sốt, sau đó chạy theo, kéo Cố Tuế Tuế lại trước khi cô lên xe của người đàn ông kia.
"Tuế Tuế.".

Truyện hay luôn có tại == trù mtruуệИ.VN ==
"Tôi có việc tìm cô."
Cố Tuế Tuế hơi ngạc nhiên khi thấy Việt Kình.

Nghe cậu nói như vậy, liền quay sang phía bạn học đại học nói:"Chắc hôm nay không thể đi xem phim rồi.

Tôi có chút việc phải làm."
"Không sao.

Bất kì lúc nào cũng có thể liên lạc với tôi." Người đàn ông vừa nói vừa nhìn Việt Kình đứng bên cạnh:"Đây là em trai của em à? Mấy năm không gặp, giờ vừa cao vừa đẹp trai."
"Đây là bạn của em trai tôi." Đôi mắt đào hoa của Cố Tuế Tuế chứa đựng đầy sự dịu dàng cùng ngây thơ.
Việt Kình là ai, một anh chàng đẹp trai mà cô gái nào cũng muốn đến gần.

Cậu liếc mắt một cái là có thể nhìn ra Cố Tuế Tuế chuẩn bị cùng người đàn ông này phát triển tình cảm, vậy nên cô mới có bộ dáng như một cô gái nhỏ này.
Trong lòng Việt Kình tràn đầy chua xót.

Thật phân biệt đối xử! Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, cô gái này tặng cho cậu một cú quăng ngã, còn bị đè xuống dưới đất không thể động đậy, còn gọi cậu là người anh em, hoàn toàn không có chút nữ tính nào.
Vậy mà, đối với người đàn ông khác, cô lập tức thay đổi, biến thành người con gái thích cười, dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, trong mắt tản ra mị lực, giống như một đoá hoa mong manh.
Việt Kình ngoảnh mặt đi.

Cậu có chút hối hận khi mặc quần áo bình thường thoải mái.

Rõ ràng cậu cũng có âu phục, cậu cũng có xe!
Cố Tuế Tuế tiễn người đi, lập tức khôi phục bản tính, nói với Việt Kình:"Bạn học Việt Kình, hôm nay cậu đến khiến tôi có khả năng mất đi một người bạn trai."
"Cô thích anh ta?"
Cố Tuế Tuế:"Có lẽ vậy.

Ở chung cũng khá vui."
Việt Kình tức giận đến mức thổi râu trừng mắt:"Loại đàn ông này nhìn là biết là hải vương(*) chuyên đi câu gái khắp nơi, đương nhiên sẽ dỗ con gái vui vẻ.

Cô đừng bị lừa!"
(*) thuật ngữ mạng của Trung Quốc, chỉ những người bắt cá nhiều tay
Cố Tuế Tuế vui vẻ:"Cậu không để ý là trước mặt anh ấy tôi cũng là một kẻ lừa đảo hay sao? Lần đầu yêu đương vốn dĩ chính là không thành công, muốn hai người phải mài dũa.

Tôi không có ý định chỉ một lần liền có thể tìm thấy tình yêu đích thực.

Đa số mọi người đều phải học tập nhiều thứ, học như thế nào để tạo ấn tượng đầu với người yêu, học như thế nào để được yêu và học như thế nào để yêu một người."
Cố Tuế Tuế nhìn tam quan của nhóc cún vàng to xác sụp đổ, cảm thấy có khả năng bản thân đã vô tình phá hủy khái niệm tình yêu của một cậu bé ngây thơ, vì thế nhanh chóng bổ sung thêm:"Cậu từng yêu đương chưa?"
"Tất nhiên rồi! Tôi còn từng vài lần yêu đương cơ! Đừng đối xử với tôi như người chưa trưởng thành.

Dù sao tôi cũng cao 1m85!" Việt Kình cảm thấy bản thân không thể bị xem thường một lần nữa, lập tức trả lời.
"Vậy được rồi.

Cậu xem, bây giờ cậu cũng không cùng mối tình đầu ở bên nhau."
Việt Kình nhìn Cố Tuế Tuế nói:"Nhưng từ mười ba tuổi tới giờ, tôi chỉ thích một người."
Cố Tuế Tuế dành cho cậu lời khen:"Được nha! Có người trong lòng còn đi yêu đương.

Cảm giác như thế nào?"
Việt Kình lập tức cứng họng, tự hố chính mình.
"Tôi không đùa cậu nữa." Cố Tuế Tuế nói "Nhìn dáng vẻ ngây thơ này của cậu, nhìn là biết chưa từng yêu đương."
Việt Kình đi đến bên cạnh Cố Tuế Tuế, hỏi:"Cô thực sự thích người đàn ông kia?"
"Hả? Có một chút.

Tại sao lại hỏi vậy?"
"Trước mặt anh ta cô như rất giống một cô gái nhỏ."
"Tôi cũng có chút hứng thú với anh ấy.

Nhưng tôi cũng sẽ không để lộ tính cách thật."
"Tính cách cô thì sao?"
Cố Tuế Tuế thở dài, sâu kín mà nói:"Nghĩ thử xem, cậu có thích một người phụ nữ hung tàn, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt mà có thể quăng ngã cậu qua vai không?"
Việt Kình nhìn người trước mặt, lỗ tai đỏ bừng lên, nhưng không trả lời.
Cố Tuế Tuế tiếp tục nói:"Dáng vẻ thật thì phải từ từ mới lộ ra.

Mới bắt đầu yêu đương thì phải lưu một ấn tượng tốt trong lòng đối phương.".
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 6: Bạn Trai


Edit: Halee
Beta: Hayin
Cố Tuế Tuế cùng cậu trở lại quán cà phê, Việt Kình lấy máy tính ra, nói: "Đại khái là tôi đã tìm ra quy luật và bẻ khóa được hệ thống bảo mật của cô ấy.

Bởi vì có thể liên quan đến sự riêng tư của cô, nên tôi chỉ sao lưu nội dung, chưa hề xem nó."
Khi nhóc cún vàng to xác nói câu này, động tác của tay không dừng lại, mắt vẫn tập trung nhìn máy tính, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Lúc nhìn vào máy tính, khí chất của cậu liền thay đổi, trở nên nghiêm túc và chuyên nghiệp, tạo nên một sức hấp dẫn kì lạ.
Cố Tuế Tuê hơi ngạc nhiên vì sự tôn trọng của cậu cho vấn đề này, bèn đáp lại: "Cảm ơn."
Thực ra khi tìm hacker, cô không quan tâm lắm việc bị nhìn thấy ảnh riêng tư.

Nhưng việc đối phương có thể tôn trọng quyền riêng tư của cô khiến cô ấy cảm thấy rất ấm áp.
Việt Kình mở bản sao lưu, đưa máy tính cho Cố Tuế Tuế: "Cân nhắc chút về vấn đề này.

Tôi không giúp cô phân loại nên nội dung có thể sẽ hơi lộn xộn.

Cô xem trước chút đi."
Cố Tuế Tuế nhận lấy và lướt qua những thông tin không liên quan đến cô.

Nhưng hầu như không có thông tin gì về cô hết.
Cố Tuế Tuế nhíu mày, có chút không tin.

Không lẽ ngay từ đầu cô đã đoán sai rồi sao? Thực sự chỉ là bạn cùng phòng ôm cô sao?
Cố Tuế Tuế không bỏ cuộc, xem đi xem lại hai lần, cuối cùng cũng tìm được một thông tin.
Thời điểm mà bạn cùng phòng đang nói chuyện đã chụp ảnh màn hình một cuộc hội thoại và gửi cho một người bạn khác, người bạn cùng phòng đang phàn nàn về việc này: "Đúng là một cuốn tiểu thuyết hư cấu.

Bây giờ đến cả người giàu cũng sợ một ngày nào đó cô gái mà mình thích yêu đương với một người khác.

[hình ảnh] "
"Cố Tuế Tuế nhìn cũng không tồi, nhưng điều này có phải hơi quá rồi ko."
Trong ảnh là một cuộc đối thoại.
"Đừng để cô ấy yêu ai."
"Anh yên tâm đi.

Không để cô ấy yêu ai khác, tôi sẽ giám sát cô ấy và sẽ không để người đàn ông khác tiếp cận cô ấy."
Chẳng trách sau khi tốt nghiệp, tuy đã gặp được vài người tốt muốn theo đuổi cô, nhưng chưa kịp liên lạc thì đã biến mất.

“Sao vậy?” Việt Kình thấy sắc mặt Cố Tuế Tuế đã thay đổi.
Cố Tuế Tuế gập máy tính lại: "Không có thông tin về tôi trong đó, chỉ là một số tin tức rời rạc."
Khi Việt Kình nhìn thấy bức ảnh chụp màn hình này, trong lòng tràn đầy tức giận: "Đây là bệnh thần kinh sao?"
Ngược lại, Cố Tuế Tuế lại rất bình tĩnh, nói: "Có lẽ là vậy.

Loại nhân tài này là đáng sợ nhất, vĩnh viễn không bao giờ biết được là họ đang nghĩ gì."
Cố Tuế Tuế cảm thấy khó hiểu: "Dù tôi có xinh đẹp, nhưng cũng không đến mức này chứ? Hai bên tình nguyện không phải tốt hơn sao?"
Việt Kình nhìn bộ dáng gạt người của Cố Tuế Tuế, cái dáng vẻ ngồi an tĩnh như thế này thật khiến cho người ta có cảm giác muốn bảo vệ cô thật tốt.
Việt Kình nhìn đi chỗ khác, an ủi: "Chúng ta là người bình thường, không hiểu tâm lý bi3n thái là chuyện thường mà."
Khi Cố Tuế Tuế nghĩ đến có ai đó ẩn nấp trong bóng tối theo dõi mình, cô cảm thấy cuộc sống giống như bị hắt một xô nước bẩn, chớp mắt đã không còn tươi đẹp nữa.

"Đừng để cho tôi yêu đương? Tôi thật sự nên có một mối tình đẹp rồi."
"Vừa rồi cô muốn yêu đương với người bạn học đại học đó sao?"
"Tôi thấy cũng tạm ổn.

Dáng vẻ không tồi, nói chuyện lại rất dễ nghe."
Truyện được chuyển ngữ phi thương mại và đăng tải duy nhất trên Wattpad của Miêu Miêu đi lạc, vui lòng không mang đi nơi khác!!!
Việt Kình cũng không biết mình bị làm sao, lập tức phản đối: "Anh ta không được! Nhìn qua đã biết đây là kiểu người chuyên đi đùa giỡn các cô gái.

Lần đầu mà yêu đương với loại người này, sau này chắc chắn sẽ rất hối hận đấy."

"Cậu mới bao nhiêu tuổi mà sao lại nhìn sự việc một các tiêu cực như vậy hả? Tại sao không phải là tôi lừa gạt tình cảm của người khác?" Cố Tuế Tuế cũng không cảm thấy bản thân là một người tốt.

Làm thế nào mà trong mắt nhóc cún vàng to xác, cô lại trở thành loại người chịu đủ mọi thiệt thòi như vậy?
Việt Kình nhận ra rằng, Cố Tuế Tuế căn bản không thể tự phán đoán bằng nhận thức của một cô gái bình thường.

Cảm thấy phản ứng của bản thân có phần thái quá, cậu nhanh chóng giải thích: "Tôi...chỉ là nghĩ rằng anh ấy không phù hợp với cô.

Nhìn rất bình thường, ngoại hình bình thường, còn chưa kể những thứ khác.

Cho dù có muốn yêu đương thì cũng nên tìm một đối tượng tốt một chút."
Cố Tuế Tuế nghe đến đây bỗng ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, cô thấy được sự tự tin đang dần lớn lên của chàng trai trước mặt.

Không biết vì lý do gì, cô bất giác hỏi một cách kỳ quái: "Anh ấy không hợp với tôi, vậy là cậu sẽ giới thiệu đối tượng khác cho tôi à? "
Khi Cố Tuế Tuế nói điều này, ánh mắt đầy vẻ tinh quái, nhưng nụ cười của cô vẫn ngây thơ như một đứa trẻ.
Việt Kình bị bầu không khí mâu thuẫn và phức tạp này thu hút.

Cậu không hiểu tại sao cô lại mâu thuẫn như vậy.
Cậu ngoảnh mặt đi, nói: "Nếu cô muốn dụ tên bi3n thái đó ra ngoài, tôi có thể làm bạn trai của cô."
Cố Tuế Tuế nhìn cậu nhóc mới lớn đặc biệt ngây thơ này, không thể tin được thanh niên ngày nay đều đơn thuần như vậy sao? Em trai cô cũng trạc tuổi Việt Kình, vậy mà đã có tới ba người bạn gái.
“Tôi cần một người bạn trai.

Nếu là cậu, rất dễ bị nhìn ra là giả.” Cố Tuế Tuế cảm thấy phải cảm ơn đối phương đã giúp mình kiểm tra sự việc, vì vậy bèn giải thích.
Tại sao nhìn cậu lại không giống thật? Cậu có chỗ nào không tốt sao?
Việt Kình thay đổi sắc mặt vì tức giận, thậm chí không biết tại sao mình lại tức giận như vậy.

Cậu nhìn người trước mặt, nói một cách phẫn nộ: "Làm sao mà tôi có thể dễ dàng bị nhìn ra là giả được? Không phải chỉ là kém cô bốn tuổi thôi sao?"
Cố Tuế Tuế đưa mắt nhìn người đối diện, thản nhiên nhắc nhở: “Bạn trai à, em muốn hôn anh.” Đã là người yêu thì chắc chắn không thể tránh khỏi những tiếp xúc thân mật.
Việt Kình như thể bị ấn nút tạm dừng hoạt động, không nói nên lời.

Một câu nói của Cố Tuế Tuế đã đánh bại tất cả mọi thứ.
Liên tiếp mấy ngày nay, Việt Kình đều mơ thấy Cố Tuế Tuế nhìn mình mỉm cười nói: "Em muốn hôn anh."
Chỉ là, mỗi lần trong mơ, Cố Tuế Tuế thực sự đã hôn cậu.

Khi Việt Kình tỉnh giấc, cơ thể dường như vẫn còn sót lại hơi ấm từ giấc mơ, nhịp tim vẫn duy trì tốc độ như vẫn chưa tỉnh mộng.
Cậu thẫn thờ nhìn lên trần nhà, nhớ lại cảnh tượng trong giấc mơ, cố gắng khôi phục sự bình tĩnh.
Lúc đầu, cậu thực sự chỉ muốn giúp Cố Tuế Tuế.

Nhưng không biết tại sao, mọi chuyện bắt đầu lệch hướng.
Việt Kình biết rằng, mình tuyệt đối không thể thích Cố Tuế Tuế.

Rõ ràng cô không phù hợp với quan niệm về tình yêu của cậu.

Điều quan trọng nhất là, Cố Tuế Tuế vẫn luôn coi cậu như một người em trai.
Việt Kình đã hiểu rõ điều này, cậu không thể đi tìm Cố Tuế Tuế nữa.
"Cốc cốc cốc." Tiếng gõ từ cửa nhà Việt Kình vang lên.

Việt Kình mở cửa, bên ngoài là một cô gái trẻ, đôi lông mày có phần quen mắt.

Cô gái mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, trông như một bông hoa mỏng manh nở trong đêm hè, ngượng ngùng nhìn cậu: "Xin chào, em là người mới chuyển đến khu này, tên em là Vu Liên."
Việt Kình có chút kỳ quái: "Có chuyện gì?"
"Đèn nhà em bị hỏng mất rồi, nên muốn nhờ anh giúp đỡ."
Việt Kình phát cáu, "Tôi không phải thợ sửa đèn."
Nói xong lập tức đóng sầm cửa lại.

Vu Liên đứng trước cửa, không thể tin được mình lại bị từ chối như thế này.

Đàm tổng nói đúng, phải tìm ra kế sách phù hợp và cố gắng hơn nữa mới được.
Việt Kình trở về phòng, do dự một lúc, quyết định gửi cho Cố Tuế Tuế một tin nhắn: "Lần trước đã khiến cô không thể xem phim.

Nếu ngày mai rảnh rỗi, có thể cùng xem một bộ phim được không?"
Ngay sau đó Cố Tuế Tuế đã trả lời: "Lần trước tôi không hẳn là xem phim, mà là vun đắp tình cảm."
Việt Kình cảm thấy cơ tim như bị tắc nghẽn, không thể tiếp tục đọc tin nhắn của cô nữa.

Cố Tuế Tuế thấy Việt Kình không đáp lại, liền thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù biết bản thân không mấy tốt đẹp, nhưng cô vẫn không muốn lừa dối tình cảm của một chàng trai đơn thuần như thế này..
 
Sau Khi Người Chồng Cặn Bã Trọng Sinh
Chương 7: Thi Đấu


Đã nửa tháng Việt Kình không liên lạc với Cố Tuế Tuế, mà Cố Tuế Tuế cũng không hề nhớ đến chuyện này.

Bản thân cô còn có việc phải làm.

Tên bi3n thái vẫn chưa tìm được, ở công ty lại có một ông chủ mắc bệnh thần kinh.

Cô chỉ đành tạm gác mấy chuyện yêu đương này lại.

Đàm Phong cùng người trong tưởng tượng của Cố Tuế Tuế hoàn toàn khác nhau.

Ban đầu cô nghĩ một người như Đàm Phong đáng lí ra sẽ phải cực kỳ bận rộn.

Chung quy anh ta cũng là người giữ vị trí chủ chốt của nhóm nghiên cứu.

Kết quả người này lại dành thời gian cả ngày để ở trong công ty.

Cố Tuế Tuế có hơi ghen tị với phương pháp quản lý thời gian của anh ta.

Rốt cuộc nặn từ đâu ra mà có nhiều thời gian như vậy chứ?
Chuyện tốt duy nhất là Đàm Phong đã ngừng làm phiền cô ở nơi làm việc, mà tên bi3n thái kia cũng đã ẩn mình.

Cuộc sống của Cố Tuế Tuế dường như đã trở lại trạng thái bình thường.

Cuối tháng 3, Cố Tuế Tuế nhận được một tin nhắn: "Ngày mai có một cuộc thi đấu của các hacker.

Tôi còn một vé chưa dùng đến, cô có muốn đi xem không?"
Cố Tuế Tuế ngạc nhiên, ồ! Thực sự có cuộc thi giữa các hacker sao? Không sợ bản thân sẽ gặp phải nguy hiểm của sao?
Cố Tuế Tuế luôn nghĩ hacker là một tổ chức cực kỳ bí ẩn.

Giống như trong các bộ phim, phải luôn luôn ẩn mình.

Vậy mà thực tế còn có cả cuộc thi, thi đấu kiểu gì cơ chứ?
Cố Tuế Tuế vẫn còn giữ được chút lý trí, cố kìm chế sự tò mò, trả lời lại: "Ngày mai tôi có việc rồi.

Cậu cố lên nhé!"
"Ừm."
Câu trả lời của nhóc cún vàng to xác rất ngắn gọn, như thể chỉ là hỏi một cách đơn thuần, không muốn nói thêm điều gì khác.

Sáng sớm hôm sau, Cố Tuế Tuế bị Đàm Phong gọi đến văn phòng, dặn dò: "Chuẩn bị một chút, cùng tôi tham gia một sự kiện.

Đi mất ba ngày nên cô cần mang theo hành lý."
Dù sao Đàm Phong cũng là ông chủ, Cố Tuế Tuế cũng không từ chối.

Sự kiện được tổ chức tại một khách sạn năm sao, lối vào khách sạn treo một tấm bảng trước khu vực lễ tân...!
"Cuộc thi An ninh mạng Quốc tế"
Cố Tuế Tuế nheo nheo mắt, cuộc thi An ninh mạng....Không phải là cuộc thi huyền thoại giữa các hacher chứ? Không phải đúng không? Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Đàm Phong bước lên phía trước, ký tên mình một cách tao nhã, khiến tiếp tân cảm thán hô lên một tiếng.

Cố Tuế Tuế còn nghe có ai đó đang nói anh ấy thật đẹp trai...!
Cố Tuế Tuế ngẩng đầu, nhìn về phía Đàm Phong, cảm thấy anh ta chỉ đang cố làm màu, cũng chẳng khác một người bình thường là bao.

Trông giống như một con chó hình người, cũng có tài năng.

Đáng tiếc chính là, không phải người câm.

(có lẽ là ý chỉ không biết khiêm tốn, thích làm màu:>)
Nếu anh ta mà là người câm, từ đầu đến cuối đều không làm chuyện quấy rối ở nơi làm việc, thì cũng được xem như là một người không tồi.

Trong lòng Cố Tuế Tuế chỉ thấy thật đáng tiếc.

Kết quả vừa đúng lúc Đàm Phong ngậm ý cười, gọi cô với giọng nói đầy dịu dàng: "Tuế Tuế, lại đây."
Một người khá tốt, đáng tiếc lại không phải người câm.

Cố Tuế Tuế đi tới, Đàm Phong đưa thẻ căn cước cho cô: "Đeo vào giúp tôi."
Đàm Phong đã tham gia cuộc thi này không biết bao nhiêu lần, nhưng anh ta chưa bao giờ đưa vợ đến đây.

Khi đó, anh ta luôn cảm thấy vợ mình không thể ngồi trên bàn tiệc(*).

Lần này anh ta muốn bù đắp.

(*) Ý nói không thích hợp tham gia tiệc tùng, đến những nơi đông người, xã giao.

Điều anh ta hối tiếc nhất trong kiếp trước cũng là khi tham gia cuộc thi này đó là, Việt Kình không còn thi đấu nữa.

Và bây giờ anh ta cũng có thể bù đắp cho sự hối tiếc này.

Một trong những câu nói khiến anh ta rất khó chịu ở kiếp trước chính là thành tích mà anh ta đạt được là do có sự dẫn dắt của Việt Kình.

Giống như bao người bình thường, Việt Kình đều có thể chỉ dẫn anh ta đạt đến trình độ của mình.

Điều đáng ghét nhất là những người đó luôn nhắc nhở cậu ta rằng, người mà Việt Kình dạy dỗ lớn hơn cậu ta tới sáu tuổi.

Trên thực tế, anh ta bắt đầu sự nghiệp muộn hơn Việt Kình tận mười năm.

Sau này anh ta vẫn có thể đứng ngang hàng với Việt Kình, nhưng mọi người vẫn luôn coi Việt Kình là thầy của Đàm Phong.

Cho dù anh ta có đạt được bao nhiêu thành quả đi nữa, về sau vẫn chỉ nghe được Việt Kình ra sao, như thế nào....!
Như thể nếu không có Việt Kình, anh ta lập tức không còn là thiên tài máy tính.

Càng đáng hận hơn nữa chính là, Việt Kình chỉ dẫn dắt anh ta lúc bắt đầu, còn phần lớn thời gian còn lại đều do anh ta tự nghiên cứu.

Nhưng hôm nay tất cả những điều đó sẽ thay đổi.

Anh ta muốn cho mọi người biết rằng, ai mới là thiên tài thực sự.

Cố Tuế Tuế cực kỳ không thích vẻ ngoài này của Đàm Phong.

Cái dáng điệu kia, không hề giống ông chủ sai bảo nhân viên làm việc, mà lại rất giống một người bạn trai đang cưng chiều bạn gái của mình, dùng việc đeo thẻ này như một chuyện "vinh dự" để mà giao cho bạn gái.

Cố Tuế Tuế nhìn vào tay anh ta: "Tay anh bị què à?"
Đàm Phong như bị mắc nghẹn, chỉ có thể tự mình đeo thẻ căn cước rồi đẫn Cố Tuế Tuế đi vào bên trong.

(Truyện chính chủ tại Wattpad của MieuMieudilac)

Vừa bước vào Cố Tuế Tuế liền thấy Việt Kình cũng đang đến đại sảnh.

Cô gần như không còn nhận ra, Việt Kình một thân tây trang, mái tóc vàng nhạt trước kia đã được nhuộm đen, cả người trở nên thâm trầm hơn rất nhiều.

Khi cậu bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị, Cố Tuế Tuế tựa như không nhìn ra đây là nhóc cún vàng to xác trước kia.

Trong nháy mắt Việt Kình đã nhìn thấy cô.

Khoảnh khắc hai người nhìn thấy nhau, Cố Tuế Tuế thấy rõ vẻ thâm trầm ban đầu của cậu đột nhiên biến mất.

Trong ánh mắt cậu chợt hiện một tia vui vẻ, cả người toát lên một khí thế bồng bột đầy sức sống của tuổi trẻ.

Một giây sau, Đàm Phong thúc giục Cố Tuế Tuế: "Tuế Tuế, đi thôi."
Thời điểm Cố Tuế Tuế đi vào, căn bản là không dám nhìn khuôn mặt của Việt Kình.

Thái độ của Cố Tuế Tuế quả thật rất kiên định, chàng trai này cũng không ngốc, không còn liên lạc với cô nữa.

Xem ra đã hiểu được ý của cô rồi.

Trong xã hội hiện đại, giữa con người với nhau sao có thể tồn tại nhiều loại tình cảm không thể kiểm soát được như vậy chứ.

Theo lý mà nói, hẳn là đối phương sẽ không cần phải quay lại tìm cô.

Cũng giống như những người trước đây từng theo đuổi cô, biết tiến biết lùi, lịch sự thì có ấn tượng tốt.

Sau khi bị từ chối thì cũng lịch sự mà từ bỏ.

Cố Tuế Tuế theo sau Đàm Phong.

Không ít người đã nhìn thấy thẻ căn cước của Đàm Phong, sau khi biết được anh ta là ai thì không ngớt lời khen ngợi.

Từ cuộc trò chuyện của họ, Cố Tuế Tuế mới biết rằng, Việt Kình đã là quán quân của cuộc thi này từ khi mới mười bốn tuổi.

Họ cảm thấy lần này Đàm Phong sẽ phá vỡ kỷ lục quán quân nhiều năm liên tiếp của Việt Kình.

Cố Tuế Tuế cau mày nhăn mặt.

Cô biết Việt Kình là một thiên tài, nhưng không ngờ lại lợi hại tới mức này.

Hoá ra tuyên bố mình là hacker giỏi nhất trong nước của Việt Kình, là sự thật.

Suy xét đến nhiều tuyển thủ đến từ những nơi khác, trận đấu sẽ được tiến hành vào ngày mai.

Hôm nay là thời gian thông báo thông tin.

Cố Tuế Tuế và Đàm Phong cùng nhau nghỉ lại tại một gian phòng do ban tổ chức sắp xếp.

Phòng của Cố Tuế Tuế ngay bên cạnh Đàm Phong.

Đến buổi chiều, khi phòng của Cố Tuế Tuế vang lên tiếng gõ cửa, Cố Tuế Tuế lại tưởng rằng đó là Đàm Phong, giả vờ như không nghe thấy, không có ý định mở cửa.

Kết quả một tin nhắn được gửi đến điện thoại.

Nhóc cún vàng to xác: "Là tôi."
Cố Tuế Tuế vừa mở cửa liền nhìn thấy Việt Kình đang đứng bên ngoài.

Việt Kình nhìn cô với ánh mắt có chút oán giận: "Không phải là cô không đến sao?"
Cố Tuế Tuế không ngờ Việt Kình sẽ hỏi cô trực tiếp như vậy, lúc này liền cảm thấy lúng túng.

"Đều vì công việc.

Đàm Phong, chính là cấp trên của tôi, anh ta tham gia cuộc thi này."
"Ồ..." Việt Kình nghĩ nghĩ, rồi dò hỏi: "Ngày mai cô có đến xem tôi thi đấu không?"
"Có lẽ không được, tôi phải làm việc." Cố Tuế Tuế trả lời.

"Tôi hiểu rồi." Việt Kình xoay người rời đi, bóng lưng vẫn hiên ngang như cũ.

Cố Tuế Tuế nhớ lại đánh giá của những người khác, trình độ chế tạo hệ thống an ninh của Đàm Phong...cao hơn Việt Kình rất nhiều.

Cô có thể nghe được những lời này, vậy chắc chắn Việt Kình cũng có thể nghe thấy.

Ngày hôm sau, Cố Tuế Tuế và các nhân viên công tác cùng nhau chào đón các tuyển thủ tham gia thi đấu.

Giữa một đám trạch nam (*), Việt Kình thật sự nổi bật giữa đám đông.

Khi cậu xuất hiện, các nhân viên đều xì xào bàn tán.

(*) trạch nam: chỉ những chàng trai không thích giao tiếp với bên ngoài mà chỉ muốn tự tại một mình trong không gian riêng của họ.

Cố Tuế Tuế không phải người trong ngành, căn bản không thể hiểu được rốt cuộc trận thi đấu sẽ diễn ra như thế nào.

Điều chắc chắn duy nhất là, Đàm Phong trông rất tự tin.

Nhìn anh ta tràn đầy vẻ rạng rỡ gió xuân, cứ như thể bản thân anh ta đã trở thành người chiến thắng.

(Truyện chính chủ tại Wattpad của MieuMieudilac)
Vẻ mặt của Việt Kình trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

Dường như cậu đang mang trên mình áp lực rất lớn, khiến cậu không thể nào cười được.

Đàm Phong hơn Việt Kình sáu tuổi, thời gian nghiên cứu nhiều hơn tới sáu năm.

Ngay cả khi có thể giành được chiến thắng thì có gì đáng để tự hào chứ?
Toàn bộ cuộc thi đều phát sóng trực tiếp.

Người dẫn chương trình đang rất nhiệt tình giới thiệu, không ngừng tập trung vào Việt Kình và Đàm Phong.

Từ chức vô địch liên tiếp của Việt Kình đến sự xuất hiện của Đàm Phong, tưởng chừng như coi các tuyển thủ khác là không khí.

Cố Tuế Tuế có chút thương xót cho Việt Kình, nhớ lại sự ủ rũ của cậu trước đây khi thừa nhận rằng có một người khác giỏi hơn mình.

Không lẽ từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng phải trải qua đả kích nào sao?
Cố Tuế Tuế nhìn vào màn hình máy tính của Đàm Phong, cô không hiểu bất kỳ chuỗi mật mã nào.

Nhưng người nào đó bên cạnh đã hiểu được và thốt lên....!
"Đàm Phong đã công phá hệ thống an ninh của Lão K!"
"Giỏi quá đi! Chỉ mất một phút! Thật sự chỉ mất một phút! Huyền thoại của Lão K đã là quá khứ rồi!"
Trái tim Cố Tuế Tuế thắt lại, không thể hiểu tại sao lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cô giương mắt xuyên qua đám người ở hội trường, nhìn về phía Việt Kình cách đó không xa.

Dường như lúc này Việt Kình cũng cảm nhận được, ngẩng đầu lên, bắt đầu tìm kiếm điều gì đó giữa đám đông.

Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, Việt Kình nở một nụ cười có phần đắc ý.

Tác giả có lời muốn nói:
Nam phụ không cướp đoạt thành tựu của nam chính sau này, kiếp trước anh ta được nam chính chỉ dẫn.

Tất cả các thành quả đều là anh ta xây dựng sau khi nam chính đã có mười năm thành công.

Tương đương với việc đứng trên vai của người khổng lồ mà nắm lấy thành quả.

Vì vậy hiện tại anh ta rất khinh thường nam chính.

.
 
Back
Top Bottom