Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 380


"..." Diệp Cửu Cửu do dự một chút rồi đưa cho anh cái bàn chải cạo vảy cá: "Còn phải cạo vảy cá nữa, cạo từ đuôi lên."

Lăng Dư nhận lấy bàn chải, theo cách cô dạy mà cạo ngược lên: "Như thế này?”

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Nhẹ tay một chút, đừng làm hỏng da cá."

Lăng Dư không trả lời nhưng động tác thực sự nhẹ nhàng hơn nhiều.

Diệp Cửu Cửu dựa vào bàn, lặng lẽ nhìn đôi tay lộ xương, trắng nõn của mỹ nhân ngư, có chút không dám tưởng tượng, mỹ nhân ngư lại giúp cô cạo vảy cá.

Không chỉ cạo, còn cạo rất sạch, Lăng Dư làm xong thì hỏi Diệp Cửu Cửu: 'Sau đó thì sao?"

"Phần còn lại để tôi làm." Diệp Cửu Cửu đổi găng tay khô, lấy con cá mú chuột từ tay Lăng Dư, rửa sạch bằng nước rồi m.ổ b.ụ.n.g cá, làm sạch nội tạng rồi cắt bỏ mang.

Rửa sạch trong ngoài rồi đặt con cá béo hơn năm cân lên thớt, tách riêng hai bên mang và thân cá, chỉ để lại phần xương sống nối với lưng, sau đó tách riêng phần thân và đuôi cá.

Sau khi tách ra thì trực tiếp trải phẳng cả con cá lên đĩa sứ lớn, sau đó dựng đầu cá lên, nhìn từ xa trông rất oai vệ.

Diệp Cửu Cửu cho gừng thái sợi, hành lá, ớt thái sợi, v. v. đã cắt nhỏ lên thân cá, sau đó cho vào lò hấp, hẹn giờ mười phút.

Trong lúc hấp cá, Diệp Cửu Cửu rửa sạch tay nhiều lần, sau đó lấy một con tôm hùm đỏ và một con bào ngư bích hổ, rửa sạch dưới vòi nước chảy rồi lau khô.

Vỏ bào ngư bích hổ sạch sẽ đẹp mắt, viền váy màu xanh nhạt, sạch sẽ đẹp mắt như bầu trời xanh biếc, giống như một sinh vật độc đáo trong biển cả.

Con bào ngư bích hổ lần này còn lớn hơn con bào ngư đen vàng lần trước, vỏ mỏng thịt nhiều, thịt béo ngậy tươi ngon, thích hợp làm sashimi hơn bào ngư đen vàng. Diệp Cửu Cửu dùng ngón trỏ trái ấn vào bào ngư bích hổ, có thể cảm nhận rõ độ dai của thịt bào ngư, ấn vài lần, cô đột nhiên cảm thấy mình lại bán rẻ rồi.

Lại lỗ rồi.

Diệp Cửu Cửu khế thở dài.

Tiểu Ngư chạy vào ăn kem nghe cô thở dài, chạy đến bên cạnh hỏi một cách ngây thơ: "Cửu Cửu, sao vậy?”

Diệp Cửu Cửu đau lòng cắt bào ngư bích hổ: "Chị thấy mình bán rẻ rồi."

Lăng Dư đang uống nước: "Tăng giá."

Diệp Cửu Cửu không ngờ anh lại nói như vậy: "Người ta đã gọi món rồi, bây giờ chúng ta tăng giá chẳng phải là hắc đ**m sao?"

Tiểu Ngư rất cố gắng giúp cô đưa ra chủ ý: "Để họ vào lại một lần nữa."

Diệp Cửu Cửu lần đầu tiên nghe thấy cách làm này: "... Còn có thể như vậy sao?"

Tiểu Ngư chớp đôi mắt xanh biếc: "Không được sao?”

"Được.' Lăng Dư hỏi Diệp Cửu Cửu đang cắt bào ngư: "Thấy sao?"

Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư, cảm thấy chỉ cần cô gật đầu là anh sẽ ném người ra ngoài: "... Không cần, lân sau bán đắt hơn một chút."

Tiểu Ngư ừm ừm hai tiếng: "Bán đắt."

TBC

Diệp Cửu Cửu thuận miệng hỏi: "Em nói xem nên bán bao nhiêu?"

Tiểu Ngư cũng thuận miệng nói: "Mười vạn."

Diệp Cửu Cửu bị cô bé nói to đến mức tay run lên: "Em biết mười vạn là bao nhiêu không?”

Tiểu Ngư ngơ ngác lắc đầu: "Bao nhiêu?"

Diệp Cửu Cửu tính toán một chút: "Có thể mua kem cho em ăn đến khi lớn."

Còn có chuyện này sao?

Tiểu Ngư đếm bằng ngón tay, cuối cùng giơ năm ngón tay: "Phải bán nhiều thế này."

"Em đúng là dám nói." Diệp Cửu Cửu vẫn luôn thấy mình đủ đen rồi, không ngờ Tiểu Ngư còn dám tăng giá hơn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 381


Lăng Dư ở bên cạnh lại đồng tình: "Bây giờ quá rẻ rồi."

"Có thể đắt hơn một chút."

Diệp Cửu Cửu thấy mình vẫn là người tốt bụng nhất: "Nếu chị nghe lời hai người, ước chừng một năm cũng không thể mở cửa, còn muốn ăn mặc không?”

"A?" Tiểu Ngư nghe nói sẽ không bán được, lập tức hạ giá một cách lĩnh hoạt: 'Bán một vạn."

"Một vạn cũng quá rẻ, cứ như bây giờ là được." Diệp Cửu Cửu không nói nữa, tiếp tục cắt bào ngư bích hổ, sau đó đặt nó trên đá, tạo thành một thiếu nữ chín đuôi đang ngủ trong vỏ màu xanh, cái đuôi màu xanh nhạt lớn bao quanh xung quanh, trông rất cao cấp.

Sau khi bày xong, Diệp Cửu Cửu lại bày thêm một số đồ ăn như chanh, súp lơ xanh, hoa lan Nam Phi, v. v. để trang trí, ngoài ra còn chuẩn bị thêm nước sốt mù tạt do cô tự xay, mù tạt và mù tạt vàng gần giống nhau, màu xanh lục, hương vị cũng nồng hơn một chút.

Trước đây Diệp Cửu Cửu vẫn luôn lười biếng dùng mù tạt vàng cao cấp, nhưng sau khi được cha của Cao Viễn nhắc nhở, cô đã đổi sang mù tạt.

TBC

Sau khi chuẩn bị xong nước sốt, cô để Lăng Dư bưng ra ngoài, cô tiếp tục làm tôm hùm đỏ, tôm hùm đỏ rất to, dài gần bằng từ cổ tay đến cánh tay của người lớn, vừa dài vừa rộng vừa béo, là vua của các loài tôm!

Vì rất to nên Diệp Cửu Cửu định làm tôm hùm đỏ hai món, phần đuôi tôm dai ngon chắc chắn sẽ làm sashimi, còn phần đầu tôm vì một số người không quen ăn não tôm sống và gạch tôm sống nên cô dùng cách áp chảo bơ để chế biến.

Cho một miếng bơ vào chảo rán, sau đó cho phần đầu tôm đã cắt đôi vào, đun nhỏ lửa, bên cạnh cho thêm một thìa hương thảo để tăng hương vị.

Đợi một mặt của đầu tôm hơi cháy xém, rắc hạt tiêu đen, sau đó kẹp dựng đứng vào một đĩa tròn, xung quanh bày súp lơ xanh xanh biếc, sau đó rưới một lớp nước sốt.

Bên ngoài đĩa tròn nhỏ là một đĩa sứ màu đen lớn hơn, trên đĩa sứ trải một lớp đá mỏng, trên đó bày một vòng tôm hùm đỏ thái lát mỏng, xung quanh còn bày thêm một số loại trái cây khác như chanh để trang trí.

Sau khi bày xong, Diệp Cửu Cửu đích thân bưng ra: "Tôm hùm đỏ hai món của các vị đã làm xong, mời các vị thưởng thức."

"Quá đẹp rồi." Chu Chu vừa nhìn thấy tôm hùm đỏ được bưng lên thì mắt đã sáng lên: "Biết ngay là món ăn do bà chủ làm sẽ không bao giờ làm mọi người thất vọng."

"To quá." Cao Viễn nhìn đầu tôm hùm đỏ to bằng nắm tay mình: "Con tôm này phải bốn năm cân chứ?"

"Hơi kém một chút." Diệp Cửu Cửu để Cao Viễn và Chu Chu ăn khi còn nóng, cô quay lại bếp tiếp tục làm các món ăn khác.

Sau khi Diệp Cửu Cửu vừa đi, Cao Viễn đã vội vàng kẹp một miếng tôm hùm đỏ, vừa kẹp lên đã ngửi thấy một mùi tươi ngọt nồng nàn: "Cô ngửi xem, tươi ngọt quá."

Chu Chu kẹp một miếng, hít một hơi thật mạnh, quả nhiên ngửi thấy một mùi tươi ngọt, còn ngọt hơn cả tôm ngọt Bắc Cực, tôm hùm bông mà cô đã ăn trước đây: "Quả không hổ danh là tôm hùm đỏ nổi tiếng thế giới vê độ tươi ngọt nhiều nước."

Chu Chu nói xong liên nhét miếng thịt tôm đỏ tươi vào miệng, không chấm bất kỳ loại nước sốt nào, muốn nếm được hương vị tươi ngon nhất, tinh khiết nhất.

Vừa rồi ngửi thấy rất ngọt, còn tưởng sẽ ngọt gắt như cho thêm đường đỏ nhưng sau khi nếm thử mới phát hiện ra đó là vị ngọt tươi vừa phải, nhiều hơn một chút hoặc ít hơn một chút đều không đúng. Hơn nữa, khi cắn vào, thịt tôm dai ngon lập tức trào ra nước, vị tươi ngon tăng gấp bội, giống như ăn cả một đại dương.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 382


"Quá tươi." Chu Chu cảm thấy lưỡi mình không còn là của mình nữa: "Trực tiếp đánh bại tôm hùm đỏ mà tôi đã ăn trước đây thành tra."

Cao Viễn đồng tình: "Cảm giác đây mới là hương vị vốn có của nó, những loại hải sản được gọi là vùng biển nguyên chất trước đây đều là nói khoác."

Chu Chu rất đồng cảm, cô lại kẹp đầu tôm áp chảo bơ, mặc dù chỉ kẹp nửa đầu nhưng vẫn lớn đến mức khó tin.

Mặt tiếp xúc với đáy nồi của não tôm hơi cháy xém, còn tỏa ra mùi thơm nồng của bơ và hạt tiêu đen, não tôm và gạch tôm bên trong được bọc rất chặt, không có dấu hiệu rò rỉ.

Đầu tôm này chỉ chín ba phần, Chu Chu cầm lên húp nhẹ, não tôm mềm mịn lập tức được hút vào miệng, không có mùi tanh như dự đoán, ngược lại còn tươi ngon hơn não tôm hùm đỏ mà cô đã ăn trước đây, ngoài ra còn có một chút ngọt hậu.

Ngoài ra còn có mùi thơm của bơ, hương thảo, hạt tiêu đen bao quanh nhưng đều không át được mùi vị của chính não tôm.

TBC

Ngon quá.' Trước đây Chu Chu không thích ăn não tôm nhưng hôm nay cô cảm thấy có thể yêu thích: "Ngày thứ 15 thấy yêu chủ quán."

"Tôi yêu chủ quán đã hơn một tháng rồi.' Bếp riêng Cửu Cửu mở cửa bao lâu thì Cao Viễn đã đến bấy lâu.

Lăng Dư mang đồ ăn ra nghe vậy liên nhìn về phía Cao Viễn: “Anh nói gì?"

Cao Viễn ngơ ngác: "Tôi nói gì?"

Chu Chu nhắc nhở Cao Viễn: "Anh nói yêu chủ quán đã hơn một tháng rồi."

"... Tôi nói vậy sao?" Cao Viễn chỉ thuận miệng nói theo Chu Chu, căn bản không để ý mình đã nói gì.

Chu Chu gật đầu chắc chắn, chính là nói như vậy.

"... Cao Viễn đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, vội vàng giải thích: "Anh trai Tiểu Ngư, ý tôi nói là yêu món ăn do chủ quán làm, không phải yêu người này.

Khi nào anh đồng ý, chủ quán cũng đồng ý thì tôi mới dám yêu bà chủ.

Chỉ cần Lăng Dư nhìn một cái, Cao Viễn đã cảm thấy khó thở, vì vậy hắn chỉ dám lẩm bẩm trong lòng vài câu.

Lăng Dư lạnh lùng liếc hắn một cái, không nói thêm gì nữa, đặt đồ ăn xuống rồi quay người đi, giống như người vừa hỏi không phải anh.

Sau khi anh đi, dây thần kinh căng thẳng của Cao Viễn lập tức thả lỏng: "Làm tôi sợ hết hồn."

"Ai bảo anh nói bậy.' Chu Chu nghiêng đầu nhìn bóng lưng gầy gò thẳng tắp của Lăng Dư, giống như bị mắc kẹt.

Lăng Dư trở vê cũng không nói nhiều, Diệp Cửu Cửu cũng không biết chuyện bên ngoài, cô đang yên tâm làm đồ ăn, bàn khách sau gọi món rong biển trộn, hải sản trộn, cá chiên giòn, cá mú đỏ kho, chả cá viên nướng phô mai.

Cá nhỏ cũng là Lăng Dư giúp xử lý, anh xem Diệp Cửu Cửu làm thế nào thì học ngay được.

Diệp Cửu Cửu rất biết ơn, đồng thời cũng rất ngưỡng mộ vì khả năng học tập của anh thực sự quá mạnh, mới đến nửa tháng mà kiến thức thường thức, chữ viết đã hoàn toàn nắm vững.

So sánh như vậy, Diệp Cửu Cửu tự nhận mình cũng có khả năng học tập rất mạnh cũng phải thấy xấu hổ, cô xoa xoa đầu ngón tay có thuốc bột, đeo lại găng tay, cho mười hai con cá đổng, cá chim, cá cơm đã xử lý vào hỗn hợp bột mì trứng.

Nhúng một lớp hỗn hợp rồi cho vào chảo dầu, chiên vàng giòn, chấm với nước chấm cá đặc biệt, vị tươi ngon không kém cá mú.

Ngoài ra, sau khi làm xong cá mú đỏ, Diệp Cửu Cửu cũng làm chả cá viên nướng phô mai, chả cá viên là làm từ thịt cá kiếm hôm qua, còn thừa khoảng bảy tám chục viên, hôm nay mới vừa làm xong.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 383


Cho sáu viên chả cá viên đã rã đông vào nước đun sôi rồi cho vào bát nướng, ngoài ra còn dùng bơ xào một ít hành tây, cà rốt, đậu xanh, thêm một ít sữa, hạt tiêu đen và một ít nước, đun nhỏ lửa rồi đổ lên chả cá viên, sau đó rắc một lớp phô mai dày.

Nếu chuẩn bị trước, có thể cho trực tiếp phô mai vào chả cá viên, sau khi làm xong phô mai sẽ chảy ra từ chả cá viên, vị phô mai thơm nồng sẽ nổi bật hơn.

Tuy nhiên nướng trên bề mặt cũng rất thơm, đặc biệt là nướng vàng giòn, gõ nhẹ vào bề mặt còn phát ra tiếng rắc rắc như bẻ gãy khoai tây chiên.

TBC

Nhưng ăn vào lại không giòn như vậy, múc lên sẽ có sợi dài, hơn nữa dưới sự kết hợp của bơ và phô mai, hương vị càng đậm đà, sẽ tùy ý xâm chiếm từng tế bào của người, khiến đứa trẻ nhà thực khách thèm thuồng kêu âm lên.

Tiểu Ngư ngồi bên bàn ăn, nhìn chằm chăm vào chả cá viên nướng phô mai của họ, trong nháy mắt cảm thấy chiếc bánh nhỏ trong tay mình không còn thơm nữa, cô bé lặng lẽ nhảy xuống ghế đẩu, quay người chạy đi tìm Cửu Cửu: "Cửu Cửu - Em muốn ăn cái phô mai thơm thơm kia."

"Chuẩn bị cho em rồi." Diệp Cửu Cửu dùng nước sốt còn lại để làm riêng một phần cho Tiểu Ngư, chả cá viên cho ít, chỉ có năm viên.

Nhưng dù ít, khi cô lấy ra, Tiểu Ngư cũng vô cùng vui mừng, cô bé ôm lấy chân Diệp Cửu Cửu: " Cửu Cửu - Chị tốt nhất."

"Bây giờ là Cửu Cửu tốt nhất, vừa rồi còn nói chị hung dữ cơ mà." Diệp Cửu Cửu lấy hai cái thìa đặt vào bát nướng: "Nếm thử xem?"

Tiểu Ngư cười khúc khích, cầm thìa múc một viên chả cá viên to, chu môi thổi mạnh, sau đó cẩn thận cắn một miếng nhỏ, hương vị sữa nồng nàn lập tức thấm vào từng tế bào trong miệng, thơm đến nỗi cô bé không nhịn được nhón một chân lên.

"Đàn hồi." Tiểu Ngư cắn vào viên chả cá viên dai ngon, mắt lại sáng lên, ăn ngon như tôm hùm lớn: "Ngon quát”

"Ăn từ từ, chị ra ngoài xem chút." Diệp Cửu Cửu vừa mới ra ngoài, thấy cửa ra vào lại có khách vào, là bà lão đẩy con gái bà là Tiểu Trân vào.

"Chủ quán." Bà lão vừa nhìn thấy Diệp Cửu Cửu, hai mắt liền tỏa sáng, có biết ơn, có phấn khích kích động.

Diệp Cửu Cửu thấy sắc mặt con gái bà là Tiểu Trân cũng tốt hơn nhiều, tinh thân cũng tốt hơn: "Mau vào."

"Được." Bà lão đẩy xe lăn vào trong, vẻ mặt không kìm được sự phấn khích, chưa đợi Diệp Cửu Cửu mở miệng, bà đã chủ động kể lại chuyện hôm nay ở bệnh viện: "Chủ quán, hôm nay chúng tôi lại đến bệnh viện, tình hình của con gái tôi lại tốt hơn một chút."

"Chúc mừng, chúc mừng." Diệp Cửu Cửu dẫn họ ngồi vào vị trí góc: "Sau này sẽ còn tốt hơn nữa."

Bà lão: "Nhà bà cũng nghĩ vậy, sau này cả nhà sẽ đến thường xuyên hơn."

"Cũng không cân như vậy.' Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Thực ra tâm trạng tốt, có hy vọng mới là thuốc chữa bệnh tốt nhất."

"Đúng là như vậy." Tiểu Trân rất có cảm nhận, trước đây vẫn luôn tự trách mình, cơ thể ngày càng kém, gần đây tràn đầy hy vọng, tinh thân tốt hơn, cô ấy cũng thấy rõ ràng tình trạng cơ thể tốt hơn nhiều: "Cảm ơn chủ quán."

"Không có gì." Có thể giúp mọi người, Diệp Cửu Cửu vẫn rất vui: "Mọi người xem thực đơn đi, hôm nay có san hô máu, rất thích hợp cho người cơ thể yếu."

"Vậy chúng tôi gọi một phần." Bà lão xem thực đơn rồi lại nói: "Còn gọi thêm một phần rong biển trộn, canh cá đầu rồng nấu rong biển."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 384


Bà vốn định chỉ gọi ba món này nhưng thấy đứa cháu ngoại nhỏ chăm chú nhìn chả cá viên nướng phô mai của bàn bên, trẻ con đều thích loại đồ ăn thơm ngọt này, kể cả những đứa trẻ ngoan cũng không ngoại lệ.

"Gọi thêm một phần chả cá viên nướng phô mai." Bà lão nói xong thì không chắc chắn hỏi Diệp Cửu Cửu: "Họ ăn là chả cá viên nướng phô mai phải không?”

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu xác nhận họ gọi bốn món rồi quay về bếp.

Tiểu Trân hơi do dự: "Mẹ, không phải nói chỉ gọi ba món sao? Cá viên có hơi đắt không?"

Đông Đông nghe mẹ nói, ánh sáng trong mắt lập tức tối xuống, nhưng cậu bé vẫn ngoan ngoãn ngồi đó, không tức giận cũng không khóc lóc, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta đau lòng.

"Không đắt." Bà lão cười cười nhìn Đông Đông rất thèm thuồng: "Lần này chúng ta gọi một món Đông Đông thích, lân sau gọi một món con thích."

Tiểu Trân thấy con trai quá hiểu chuyện, trong lòng càng thêm áy náy: "Được, lân này gọi thêm một món Đông Đông thích."

Đông Đông năm tuổi nghe vậy, đôi mắt đen láy lại sáng lên: "Lần sau đổi mẹ.

Tiểu Trân ừ một tiếng: "Được, lần sau đổi mẹ, lần sau nữa đổi bà ngoại, được không?”

Đông Đông không hiểu lời nói dối của bà ngoại và mẹ, vui vẻ gật đầu, đồng thời ghi nhớ kỹ quy tắc này, lần sau chắc chắn cậu bé sẽ không thèm nữa.

Tiểu Trân mắt đỏ hoe ôm lấy con trai, hôn l*n đ*nh đầu cậu bé, cô ấy nhất định phải nhanh chóng khỏe lại, để mẹ và con trai có cuộc sống tốt hơn.

TBC

Bà lão nhìn con gái và cháu ngoại với vẻ thoải mái, cười lau nước mắt, chỉ cần Tiểu Trân có chuyển biến tốt, bà có đập nồi bán sắt cũng phải đưa họ đến đây.

Bà lão kiên định với suy nghĩ này, nhưng những người khác thì không chắc.

Bà bầu Tiểu Vương ở nhà bị mẹ chồng làm cho hơi bực bội, vì vậy muốn cùng em chồng đến chỗ Diệp Cửu Cửu ăn hải sản, điều chỉnh tâm trạng. Nào ngờ lúc ra cửa bị mẹ chồng nhìn thấy, nhất quyết đòi đi theo nói là chăm sóc hai người, tránh trên đường có chuyện gì, hai bà bâu cũng không thể chăm sóc cho nhau.

Tiểu Vương tuy không thích nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

Đợi đến khi vào con hẻm Lê Hoa vắng vẻ, mẹ chồng cô thấy bếp riêng hải sản mới mở ra có chương trình khuyến mãi tiêu phí một nghìn tặng bia nước ngọt, phiếu giảm giá năm đồng, lập tức động lòng gọi hai người lại: "Ôi, ăn ở đây đi, rẻ."

Bà bầu Tiểu Vương không muốn: "Không giống nhau."

"Có gì không giống? Đều là hải sản, chỉ là người mở quán khác nhau thôi." Mẹ chồng cô nhìn vào bên trong, phát hiện có không ít bà lão: "Con xem bên trong có nhiều bà lão thế, bình thường chỗ nào có nhiều bà lão thì vừa rẻ vừa tốt, chúng ta vào chắc chắn không lỗ."

Tiểu Vương trong lòng chửi thầm: Tốt hay không cô không biết nhưng chắc chắn là tham rẻ: "Mẹ, chúng con sắp đến rồi, chỉ còn một chút nữa thôi."

"Bên kia đắt quá, không đáng, chúng ta vào đây thử xem, nếu ngon thì chúng ta cần gì phải mất tiền oan đó." Mẹ chồng Tiểu Vương một tay kéo một bà bầu vào trong, hào phóng nói: "Vào đi, mẹ trả tiền."

Sắc mặt Tiểu Vương không vui nhưng lại không kéo lại được bà mẹ chồng có thể vác một nghìn cân gạo này, chỉ có thể cắn răng đi vào.

Vừa bước vào nhà hàng, Tiểu Vương đã ngửi thấy một mùi tanh nồng nặc, chính là mùi hải sản mà cô vẫn thường ngửi thấy, cô lập tức nín thở: "Mẹ, chúng ta đi thôi, ở đây tanh quá."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 385


"Hải sản đều có mùi này." Mẹ chồng cô thấy rất bình thường: "Con ra chợ mà ngửi xem, không có chỗ nào không tanh cả."

Tiểu Vương nói: "Quán trước mặt không tanh."

Ông chủ đứng bên cạnh nghe thấy không vui: "Tôi sống mấy chục năm nay chưa từng ngửi thấy hải sản không tanh, nếu có thì chắc là hải sản giả."

"Không phải giả." Tiểu Vương nói.

"Ai mà biết được, bây giờ rất nhiều thứ đều là giả, hải sản làm giả cũng không phải là không có." Ông chủ vừa nói vừa đá đểu Diệp Cửu Cửu, còn không quên tự khen mình: "Tôi có tay nghề mấy chục năm rồi, những người đã nếm thử đều khen đồ ăn ở đây của tôi thơm ngon, các cô thử xem, hơn nữa mới khai trương được mấy ngày, còn có ưu đãi nữa."

"Có lý" Mẹ chồng Tiểu Vương nghe càng lúc càng thích: "Tặng thêm mấy phiếu giảm giá đi, sau này tôi ăn thấy ngon sẽ thường xuyên đến."

Ông chủ: "Được, chỉ cần tiêu dùng trên 150 đồng, tôi sẽ tặng hai phiếu, người khác phải tiêu 200 đồng mới được tặng hai phiếu."

"Vậy thì được." Để được phiếu giảm giá 10 đồng, mẹ chồng Tiểu Vương xem menu rồi trực tiếp chọn năm món, năm món cộng lại mới hơn một trăm năm mươi tệ: "Ở đây vẫn tính là rẻ, bên kia một món đã mấy trăm tệ, đúng là cướp tiên."

Tiểu Vương lẩm bẩm: "Rẻ như vậy, không biết có vấn đề gì không."

TBC

"Có thể có vấn đề gì?" Mẹ chồng Tiểu Vương chưa từng nghe nói ăn cơm mà có thể ăn ra vấn đề, bà ta lấy đũa gắp cho con dâu và con gái: "Xem họ ăn ngon lành kìa, chắc chắn là ngon."

Mẹ chồng Tiểu Vương nói xong lại tự nhiên hỏi ông lão bên cạnh: "Ông ơi, đồ ăn thế nào?"

"Lần đầu đến, ăn cũng khá ngon, rất đưa cơm." Ông lão chưa từng nếm thử hải sản nhà Diệp Cửu Cửu nên lúc này chỉ thấy hải sản này vừa cay vừa thơm, rất k*ch th*ch vị giác.

"Nghe chưa, đều nói là ngon." Mẹ chồng Tiểu Vương uống một ngụm nước: "Đừng lúc nào cũng nghĩ rằng chỉ có đồ đắt tiền mới ngon, có những thứ vừa rẻ vừa ngon." Tiểu Vương vẫn kiên trì một đạo lý: "Tiên nào của nấy."

Mẹ chồng cô cũng không vui: "Mẹ cũng là vì các con thôi, con cái sinh ra thì phải tốn tiền, tiết kiệm được một chút thì tiết kiệm."

Em chồng đưa trà kiều mạch mà ông chủ mang lên cho mẹ đẻ và chị dâu, vừa nói vừa làm lành: "Hai người uống trà đi, chúng ta đi một quấng đường cũng mệt rồi."

Tiểu Vương bất lực nhìn em chồng đang làm lành, nhận lấy trà kiêu mạch uống một ngụm, hương lúa mạch nhàn nhạt cũng khá giải khát nhưng trong lòng cô vẫn thấy trà Long Tỉnh ở quán Cửu Cửu ngon hơn.

Ông chủ rất nhanh đã mang mực cay, tôm luộc, ốc hương luộc lên.

Mẹ chồng Tiểu Vương cầm đũa gắp mực ăn ngấu nghiến, bà ta không kén ăn nên thỉnh thoảng lại gật đầu: "Vừa thơm vừa cay vừa ngon, các con cũng ăn nhanh đi."

Sau khi Tiểu Vương mang thai, mũi cô trở nên nhạy cảm, mặc dù đã cho rất nhiều nước sốt nhưng cô vẫn ngửi thấy một mùi tanh nồng, cô cố nếm thử, thấy toàn là vị gia vị, mùi vị rất phức tạp, không nếm được chút vị tươi nào: -Tanh quá.'

"Tanh ở đâu? Sao mẹ không thấy?" Mẹ chồng Tiểu Vương trong lòng rất không vui, cô con dâu này dựa vào việc kiếm được chút tiên mà kén chọn, nếu không phải trong bụng cô ấy còn mang đứa cháu trai quý giá thì bà ta thực sự không muốn hầu hạ.

Không muốn ăn thì thôi, bà ta quay sang gắp thức ăn cho con gái: "Tiểu Lệ ăn nhiều một chút."

Em chồng ừ một tiếng, tự ăn một chút rồi lại gắp thức ăn cho Tiểu Vương: "Chị dâu cũng ăn nhiều một chút, nếu chị muốn đến bên kia thì tối chúng ta đi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 386


Tiểu Vương cũng không muốn làm mặt lạnh với em chồng, chỉ có thể cố ăn thêm một chút nhưng trong lòng vẫn thấy không thoải mái, ăn một chút rồi không đụng đến nữa.

"Chủ quán, tôi thấy Tiểu Vương bị mẹ chồng kéo đến quán hải sản riêng bên kia rồi." Như Ngọc đi theo sau, nhỏ giọng nói với Diệp Cửu Cửu.

"Đi thì đi thôi." Diệp Cửu Cửu biết rằng ông chủ quán hải sản riêng kia vẫn luôn cố gắng lôi kéo khách của cô, nhưng phần lớn khách hàng trong lòng đều có một cán cân, biết được cái nào tốt cái nào xấu.

Như Ngọc đang mang thai thấy Diệp Cửu Cửu nghĩ thoáng như vậy: "Chị không lo lắng sao?"

"Lo lắng cũng vô ích, muốn đi thì vẫn phải đi." Diệp Cửu Cửu không để ý lắm, dù sao thì gân đây vẫn có rất nhiều khách đến, ít đi vài người cũng không sao: "Hôm nay các em muốn ăn gì?"

Như Ngọc thấy chủ quán không để ý, cũng không nói nhiều nữa, nhận lấy thực đơn rồi gọi món.

Hôm nay cô ấy đến cùng mẹ đẻ, hai người ăn không nhiều, chỉ gọi một đĩa thạch san hô m.á.u và hải sản vụn trộn lạnh, ngoài ra còn gọi thêm một phần canh rong biển đầu cá rồng, hai món mặn một canh canh, ăn trưa đơn giản rồi về nhà.

Ngoài món đầu cá rồng cần phải rán, những món khác đều không cần dùng đến bếp, Diệp Cửu Cửu làm xong trong vài phút, bưng lên bàn thì lại có thêm hai vị khách, một là bà lão năm sáu mươi tuổi, một là người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, trong lòng còn bế một đứa trẻ mới sinh không lâu.

Người phụ nữ bế đứa trẻ ngôi xuống rồi hỏi: "Chủ quán, tôi nghe nói ăn hải sản ở đây sẽ mọc tóc dài, có hại cho trẻ con không?”

Diệp Cửu Cửu ngẩn người, cô còn tưởng mình nghe nhầm: "Hả?"

"Con tôi từ khi sinh ra đã ít tóc, mấy tháng trôi qua rồi mà vẫn như một ông già." Người phụ nữ vừa nói vừa tháo mũ của đứa trẻ bảy tháng tuổi nhà mình ra, để lộ mái tóc thưa thớt như nhung: "Sau này đi học mẫu giáo mà tóc vẫn ít như vậy thì phải làm sao, chắc chắn sẽ bị mọi người chế giễu."

"..." Diệp Cửu Cửu thương cảm nhìn đỉnh đầu trọc lóc của đứa trẻ trong lòng cô ấy, đúng là hơi ít tóc thật. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bây giờ dịch vụ mọc tóc đã mở rộng sang cả trẻ con rồi sao?

"Chủ quán, tôi thấy tóc em họ tôi đã mọc dài ra, hỏi kỹ mới biết là do hải sản ở quán có thể mọc tóc, sau khi biết được chúng tôi đã cố tình đi nửa vòng thành phố đến đây để ăn." Người phụ nữ nhẹ nhàng xoa đầu đứa trẻ: "Chủ quán, phải ăn mấy lân mới mọc được?"

Diệp Cửu Cửu nhẹ ho một tiếng: "Đều là tin đồn cả, có người có thể chỉ thiếu một số chất dinh dưỡng, có người chỉ cân nghỉ ngơi nhiêu một chút là tóc sẽ mọc lại.'

"Hơn nữa, trẻ con còn nhỏ, chắc cũng không thể ăn những loại hải sản này chứ?"

"Hiện tại cháu nó có thể uống một chút canh." Người phụ nữ nghĩ rằng mình ăn nhiều một chút, về nhà cho con b.ú cũng như vậy: "Chủ quán, ở đây có canh không?”

"Có." Diệp Cửu Cửu thấy cô ấy nhất quyết muốn ăn, vì vậy đưa thực đơn cho người phụ nữ: "Cô xem muốn ăn gì thì gọi."

Người phụ nữ định gọi thêm vài món nữa, nhưng sau khi xem giá thì chỉ gọi bốn món: "Chỉ cần rong biển trộn, canh rong biển đầu cá rồng, thạch san hô máu, hải sản vụn trộn lạnh, phiên chủ quán đừng cho muối vào canh."

TBC

Đợi Diệp Cửu Cửu bưng canh lên, người phụ nữ múc canh cá không muối cho đứa trẻ trong lòng uống, đứa trẻ rất thèm, uống liên tục từng ngụm.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 387


Sau khi mẹ nó đặt bát xuống, nó còn không vui, ậm ừ đòi lấy bát canh.

"Mặt trời mọc đẳng tây rồi sao? Bình thường cho con uống thì con không uống, hôm nay lại đòi uống, xem ra là ngon thật." Mẹ nó lại đút cho đứa nhỏ một ít: "Vậy cho con uống hết, cố gắng mọc ra mái tóc dài như cây trâu bà."

Diệp Cửu Cửu nghe vậy, trong đầu lập tức tưởng tượng ra cảnh đứa trẻ có mái tóc xanh mướt, nghĩ đến thôi cũng thấy buồn cười, bà mẹ này nói chuyện thật hài hước.

Cô tưởng chỉ có một bà mẹ muốn cho con mọc mái tóc dài như cây trâu bà, đến tối lại có một người muốn cho con gái mọc mái tóc đen dài như thác rong biển.

Diệp Cửu Cửu vừa buồn cười vừa bất lực: "Sao toàn là tính từ chỉ thực vật vậy?"

"Không có cách nào, thực sự rất ngưỡng mộ thực vật, chỉ cần tưới nước là có thể phát triển tươi tốt." Mẹ đứa trẻ cười giải thích: "Chủ quán, tương lai con gái tôi có thể sở hữu mái tóc đen dài thẳng hay không là nhờ vào cô cả đấy."

Diệp Cửu Cửu đột nhiên cảm thấy áp lực, đây không phải là tiệm mọc tóc mài

Mặc dù trong lòng phàn nàn nhưng cô vẫn cười giúp mọi người gọi món, sau đó quay lại bếp bắt đầu nấu ăn, tất cả các món đều đã làm vào buổi trưa, buổi tối làm sẽ càng nhanh hơn.

Mặc dù làm nhanh hơn rất nhiêu nhưng Diệp Cửu Cửu vẫn bận rộn, hôm nay là ngày cuối cùng của ngày nghỉ lễ, lại vừa có tôm quỷ đỏ và bào ngư bích hổ, những người giàu có nhận được tin đều đến rất sớm.

Buổi tối Chu Chu lại đến, là đến cùng với gia đình.

Cha Chu Chu ngôi xuống hỏi: "Cô chủ, nghe nói hôm nay có tôm quỷ đỏ?"

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu hiện tại mới bán được hai con: "Hiện tại còn tám phần, muốn lấy một con không?”

"Chủ quán, cho chúng tôi hai con." Chu Chu cảm thấy một con là không đủ ăn.

Diệp Cửu Cửu nhìn những vị khách lần lượt đi vào, thấy lát nữa có thể không đủ ăn: "Không được đâu, một bàn chỉ được một phần, bào ngư bích hổ có thể gọi thêm một con.ˆ

TBC

Hôm nay bào ngư bích hổ có tổng cộng hai mươi con, đã để riêng năm con cho Tiểu Ngư và Lăng Dư, những con còn lại đều có thể bán.

"Vậy thì gọi thêm một con bào ngư." Thực ra Chu Chu muốn ăn tôm quỷ đỏ hơn, nhưng chủ quán không cho thì đúng là không cho: "Cha, lần sau chúng ta mỗi người một bàn."

Mẹ Chu Chu nhìn những vị khách lần lượt đi vào: "Như vậy thì con có thể bị chủ quán đuổi ra ngoài."

Chị dâu Chu Chu: "Rất có khả năng."

Chu Chu thở dài: "Haiz.'

"Con đừng thở dài, may mà con đến sớm nên mới vào được, con nhìn những người bên ngoài kia kìa, đã phải ngậm ngùi quay về rồi." Mẹ Chu Chu nhìn những vị khách bị Lăng Dư chặn ở bên ngoài: "May mà chúng ta đến sớm."

"Mới mấy giờ mà đã ngôi kín rồi." Chu Chu nhìn chín chiếc bàn trong nhà hàng đều đã có khách ngồi: "Xem ra chỗ của chủ quán đã không còn thiếu khách rồi."

Lần đầu tiên cô đến, trong tiệm còn thường xuyên không ngồi hết chỗ, bán không hết, bây giờ đến muộn một chút là không vào được.

"Chỉ dựa vào điểm đặc sắc của hải sản thì không thiếu khách là chuyện sớm muộn thôi." Cha Chu Chu nhìn cửa hàng xanh tươi này: "Chỉ là hơi nhỏ, chủ quán định khi nào thì mở rộng nhỉ?"

"Không biết." Chu Chu cười hỏi bố: "Cha, cha muốn đầu tư không?"

"Con đến đây nhiều lân như vậy mà còn không nhìn ra tính tình của chủ quán sao?" Cha Chu Chu nhìn cô con gái ngây thơ: "Chủ quán chắc chắn sẽ không để bất kỳ ai nhúng tay vào việc kinh doanh này."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 388


"Con biết." Chu Chu không muốn bị coi thường: "Con chỉ nhắc nhở cha đừng làm phiên chủ quán."

Cha Chu Chu: ”...

Hừ, con gái ruột.

Gia đình họ Chu khá hiểu chuyện, nhưng có một số người lại không hiểu chuyện như vậy, ông chủ hói đầu của nhóm mọc tóc trước đó dẫn một khách hàng đến, khi Diệp Cửu Cửu làm xong món cuối cùng đi ra thì nói với cô: "Chủ quán, tôi thấy rất nhiều người muốn ăn cơm nhưng không vào được, chỗ này của ông có nên mở rộng thêm không?”

Diệp Cửu Cửu gật đầu: 'Đã có kế hoạch rồi."

"Có cần đầu tư không?" Vị khách hàng này muốn góp vốn, sau này tiện lúc nào muốn đến ăn thì đến: "Tôi thấy bên trên hình như còn một tâng, đến lúc đó có thể làm vài phòng riêng ở trên không? Tiện cho mọi người bàn bạc công việc.

"Tạm thời không cần." Giống như Chu Chu dự đoán, Diệp Cửu Cửu trực tiếp từ chối ý định đầu tư của đối phương, cô đã tích cóp được khá nhiều tiền, có thể cải tạo lại toàn bộ sân, chỉ là hiện tại Tiểu Ngư và Lăng Dư đều ở phía sau, cô tạm thời không thể thực hiện được: "Đợi thời cơ chín muồi rồi tôi sẽ làm."

"Hiện tại so với những nhà hàng riêng cao cấp mà tôi từng đến thì còn kém xa, rất nhiêu người có địa vị không muốn đến." Người này vô tình để lộ giọng điệu cao cao tại thượng: "Tôi đầu tư cho cô, chúng ta sẽ nhanh chóng biến nơi này thành một nơi cao cấp, riêng tư, đến lúc đó chọn lọc khách hàng tinh hoa...

Nghe đến đây, Diệp Cửu Cửu có chút không vui, chỉ vài câu đã lột tả rõ bản chất của tên tư bản.

TBC

Hải sản trong tủ lạnh là do cô tự kiếm được, chắc chắn cô không muốn hợp tác với người khác, hơn nữa hiện tại cô kinh doanh như vậy cũng là muốn tạo cơ hội cho một người có nhu cầu, nhưng vị khách này chỉ muốn biến nhà hàng thành công cụ kiếm tiền.

Hơn nữa, cô không muốn tìm một ông tổ tông nhúng tay vào việc kinh doanh của mình, vì vậy cô trực tiếp ngắt lời đối phương: "Cửa hàng của tôi khá nhỏ, không cân đầu tư, có tiền thì sửa sang, không có tiên thì tạm bợ cũng được.

"Mặc dù hiện tại trang trí không được đẹp nhưng chỉ cân mọi người không chê, chỉ cần trong cửa hàng còn chỗ mọi người cứ vào, lúc nào cũng được chào đón." So với nhà hàng sang trọng, Diệp Cửu Cửu thích cách kinh doanh hiện tại của mình hơn, muốn mở thì mở, muốn đóng thì đóng, muốn bán bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, hoàn toàn không lo người khó chịu nhúng tay vào cách kinh doanh của cô.

Cô nói xong, cha Chu Chu và những người khác đều lộ ra vẻ tán thưởng, những vị khách thỉnh thoảng đến ăn cũng thở phào nhẹ nhõm, hiện tại họ vẫn có thể thường xuyên đến ăn, nếu đổi thành nhà hàng riêng cao cấp thì chắc chắn họ không có cơ hội.

Diệp Cửu Cửu nói xong thì quay vê bếp, chỉ để lại người muốn đầu tư ở đó, hắn không hài lòng lẩm bẩm: "Một nơi nhỏ bé như vậy có người đầu tư đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn ra vẻ."

Chu Chu quay đầu nhìn gã đầu trọc: "Người này là ai vậy? Dám ra vẻ trước mặt cô chủ."

Anh trai Chu Chu: "Không biết."

"Nghe giọng điệu này, tôi còn tưởng hắn là người giàu nhất Lộc Thành, gặp ai cũng phải đầu tư một chút." Chu Chu khinh thường chậc một tiếng, cha cô là người giàu nhất Lộc Thành nhưng rất kín tiếng, những người trong nhà cô gặp đều là doanh nhân thành đạt, chưa từng gặp thì chắc chắn là hạng người tâm thường.

Giọng nói của Chu Chu không to không nhỏ, vừa vặn để những người xung quanh nghe thấy, mọi người đều bật cười.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 389


Gã đầu hói có mở một công ty phân mềm, hai năm nay công việc làm ăn không tệ, kiếm được hơn chục triệu, khiến cả người hắn đều lâng lâng, trước giờ hắn vẫn luôn được tôn trọng, không ngờ đến đây lại đụng tường, lại vừa vặn ăn gần xong, hắn trực tiếp buông đũa đứng dậy định đi.

Vừa đi đến cửa đã bị Lăng Dư nhắc nhở: "Trả tiền."

Tiểu Ngư cũng nắm chặt tay, giọng nói mềm mại nhắc nhở: "Phải trả tiền nha-'

"Không trả tiền, em sẽ bảo anh tai cắn."

Lần trước đến có bên kia trả tiền nên lần này gã đầu trọc cũng không nghĩ đến chuyện mình phải trả tiên, hắn mang vẻ mặt không vui đi đến trả tiền, đồng thời quyết định sau này sẽ không đến đây nữa.

"Chủ quán đừng để ý đến loại người đó, có chút tiền là không biết mình là ai." Chu Chu chạy đến bên Diệp Cửu Cửu nhỏ giọng an ủi: "Mặc dù tôi rất muốn cô nhanh chóng mở rộng nhà hàng nhưng tôi cũng ủng hộ cô có chủ kiến riêng.

"Cảm ơn cô đã hiểu." Diệp Cửu Cửu thực ra không để ý lắm, nếu đối phương có những suy nghĩ nhỏ nhặt này, cô hy vọng hắn nói được làm được, đừng đến nữa.

"Khách sáo gì chứ, tuy hơi nhỏ nhưng tôi thấy hiện tại thế này là ổn rồi." Chu Chu đã từng đến rất nhiều câu lạc bộ, khách sạn, nhà hàng riêng, mặc dù được bài trí xa hoa nhưng đều lạnh lẽo không có chút tình người nào, tuy quán này đơn giản, chỉ là một căn phòng nhỏ nhưng có thể cảm nhận được sự ấm lòng.

Diệp Cửu Cửu cũng thấy thực sự khá nhỏ, cô ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, định tranh thủ dọn dẹp tâng trên.

Buổi tối khách đã ăn xong rời đi đã là chín giờ tối, Diệp Cửu Cửu kiểm kê lại số hải sản còn lại, chỉ còn một con tôm quỷ đỏ và bốn con bào ngư bích hổ, số còn lại đầu đã bán hất.

Không muốn tốn công sức nghĩ cách nấu ăn, Diệp Cửu Cửu hỏi ý kiến Lăng Dư và Tiểu Ngư: 'Ăn thế này nhé?"

Lăng Dư gật đầu.

"Vậy tôi cắt đơn giản một chút." Diệp Cửu Cửu trực tiếp cắt tôm quỷ đỏ và bào ngư bích hổ thành sashimi, bày chung lên đĩa đá, ngoài ra còn kèm theo một bát lớn chân gà ngâm chua cay, còn cơm thừa thì làm thành một đĩa cơm rang trứng lớn.

Trước đây bà nội rất giỏi làm cơm rang trứng, Diệp Cửu Cửu cũng học được tay nghề, cho thêm đậu xanh, cà rốt thái hạt lựu, xúc xích, những nguyên liệu đơn giản kết hợp với nhau, trở thành một nồi cơm rang trứng thơm ngon, mềm xốp, dai dai.

"Đẹp quái!" Tiểu Ngư luôn là người ủng hộ nhiệt tình nhất.

"Chị cũng thấy vậy.' Diệp Cửu Cửu cười, bưng đĩa cơm rang trứng hạt tơi, màu sắc đẹp mắt lên bàn, chia cho mỗi người một bát: "Ăn đi."

Tiểu Ngư vui vẻ cầm bát, múc một thìa cơm vàng óng đưa vào miệng: "Oal"

"Ăn từ từ thôi." Diệp Cửu Cửu nhìn Lăng Dư lần đầu ăn cơm rang trứng: "Thấy thế nào?"

Lăng Dư gật đầu, cô ấy luôn có thể làm ra vô số món ăn mà họ chưa từng ăn, vừa ngon vừa đặc biệt.

"Còn tôm và bào ngư nữa, hai người ăn nhanh đi." Diệp Cửu Cửu gắp một miếng bào ngư viên xanh mỏng, thịt trong suốt có thể nhìn thấy ánh sáng.

Cô gắp chấm một chút mù tạt đắt tiên mới xay, ngửi có mùi hơi cay nhưng có hương thơm của rau, thịt bào ngư tươi ngon dai giòn, dưới sự tôn lên của nó, càng giòn, mềm, nhiều nước, vị tươi ngon vô cùng.

TBC

Diệp Cửu Cửu ăn một miếng bào ngư, lại ăn một miếng cơm rang trứng mềm xốp dai dai, một đắt, một rẻ nhưng lại vô tình va chạm tạo nên một tia lửa khác thường.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 390


"Cũng khá ổn." Diệp Cửu Cửu hài lòng gật đầu.

"Đúng vậy." Tiểu Ngư cũng không kén ăn chút nào, một miếng tôm quỷ đỏ, một thìa cơm rang trứng, ăn rất ngon.

"Oa~" Tiểu Ngư nuốt xuống rồi lại ăn một miếng bào ngư bích hổ giòn mềm béo ngậy, một thìa cơm rang trứng: " Cửu Cửu, cái này cũng ngon lắm."

Kết hợp tôm quỷ đỏ và bào ngư bích hổ đắt tiên như vậy với cơm rang trứng, có lẽ chỉ có họ, Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng: "Đây hắn là bữa cơm rang trứng xa xỉ nhất của chị rồi."

Lăng Dư nhìn tôm quỷ đỏ và bào ngư mà trước đây anh không thèm để mắt tới: "Trong biển còn rất nhiều thứ khác ngon hơn."

Diệp Cửu Cửu nhìn anh: "Tôi chưa từng ăn qua, đây là tôm và bào ngư ngon nhất mà tôi từng ăn."

Lăng Dư nhẹ giọng nói: "Tủ lạnh sẽ còn giao đến những thứ khác."

"Hy vọng tủ lạnh có thể mạnh mẽ hơn." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Mấy loại hải sản khác ở chỗ các người ra sao?" Cô càng ngày càng tò mò về thế giới của Tiểu Ngư.

"Đều ngon hết!" Tiểu Ngư ở bên cạnh mở miệng nói một cách mềm mại.

TBC

Câu nói này của Tiểu Ngư khiến tai Diệp Cửu Cửu nghe cũng muốn mọc kén: "Có thứ gì mà em cảm thấy không ngon không?”

Tiểu Ngư nhớ đến món khổ qua xào tôm đã ăn trước đó, một vị đắng tràn lên đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lại biến thành màu xanh: "Khổ qua."

Diệp Cửu Cửu cố tình trêu cô bé: "Vậy ngày mai chị làm khổ qua nhồi tôm."

"... Tiểu Ngư không thể tin được nhìn Diệp Cửu Cửu, cô bé không thích ăn mà Cửu Cửu còn làm sao? Thật xấu xal

Diệp Cửu Cửu chống cằm nhìn cô bé lộ ra vẻ mặt bất lực, cười đến nỗi vai run lên: “Đùa em thôi.”

Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn cô: "... Cửu Cửu thật xấu xa."

"Chị xấu xa ở đâu? Làm cho em nhiều món ngon như vậy." Diệp Cửu Cửu xoa đầu cô bé: "Nhóc vô lương tâm." Tiểu Ngư không hề tức giận, ngược lại còn cười khúc khích, một cô bé nhỏ nhắn mềm mại, đáng yêu vô cùng: "Cửu Cửu không làm đắng đắng, chỉ làm ngon ngon thôi, sau này em sẽ dẫn Cửu Cửu đi ăn ngon ngon."

Diệp Cửu Cửu nhướng mày: "Dẫn đi đâu ăn ngon?"

Tiểu Ngư trả lời một cách giòn tan: "Nhà em”

"Nhà em?" Diệp Cửu Cửu nhìn Tiểu Ngư vẻ mặt nghiêm túc: "Nhưng em sống dưới nước mà."

Tiểu Ngư chớp chớp đôi mắt to tròn xoe: "Chị biết bơi mà-"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Mặc dù chị biết bơi nhưng không có đuôi, không thể giống như em nín thở rất lâu ở dưới đó, chị ở trong nước không thở được sẽ chết."

"Thế sao?" Tiểu Ngư hoảng hốt, lo lắng nhìn Diệp Cửu Cửu: "Không để Cửu Cửu chết."

Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng: "Cho nên là, chị không đi được."

"Nhưng em muốn chị đi." Tiểu Ngư không màng đến việc ăn tôm và bào ngư mà cô bé thích, quay đầu kéo tay anh trai, há miệng nhỏ đầy dâu mỡ: "Anh ơi- Anh dẫn Cửu Cửu đi-"

Diệp Cửu Cửu hỏi: "Dẫn chị đi?"

"Vâng ạ.' Tiểu Ngư chỉ vào anh trai: "Anh trai lợi hại, có thể khiến Cửu Cửu không chết."

Diệp Cửu Cửu bỗng trở nên tò mò, cô nhìn về phía Lăng Dư: "Lợi hại vậy sao?"

“Anh hai lợi hại lắm." Tiểu Ngư đặt muỗng cơm xuống, dang hai tay ra làm động tác "Anh ấy bắt con cá lớn cỡ này nè, rôi bọn mình ngồi lên đó không sợ rơi xuống nước luôn."

Diệp Cửu Cửu cười hỏi: "Cỡ lớn là cỡ nào?"

"Là thế này này." Tiểu Ngư nhìn quanh bốn phía, cuối cùng chỉ vào nhà hàng hình chữ nhật: "Cá lớn hơn cả chỗ này."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 391


"Cá voi xanh sao?" Diệp Cửu Cửu ấn tượng chỉ có cá voi xanh mới lớn như vậy.

Lăng Dư phủ nhận: "Không phải."

"Vậy là gì?" Diệp Cửu Cửu càng tò mò hơn, còn có thứ gì lớn hơn cả cá voi xanh.

Tiểu Ngư nhét thịt tôm vào miệng, nói không rõ ràng: "Không biết nhưng rất ngon! Dẫn chị đi ăn!"

Diệp Cửu Cửu chống cằm, cười cười nhìn Tiểu Ngư nhất quyết muốn mình đi: "Tại sao cứ muốn gọi chị đi?"

Tiểu Ngư nuốt hết cơm trong miệng, mới nói bằng giọng ngây thơ: "Cửu Cửu nấu ăn ngon lắm-"

"... Thì ra là muốn chị đi nấu cơm cho em?" Diệp Cửu Cửu giả vờ tức giận: "Trong lòng em chị chỉ thích hợp nấu cơm thôi sao?"

"Không giận." Tiểu Ngư vội vỗ vào cánh tay Diệp Cửu Cửu: "Là đồ ăn ngon lắm, không ăn thì lãng phí lắm-"

Diệp Cửu Cửu cười khẽ.

"Cửu Cửu không giận." Tiểu Ngư trượt xuống khỏi ghế, chạy lon ton đến trước mặt Diệp Cửu Cửu, ôm chầm lấy cô, nói một cách mềm mại: "Em muốn Cửu Cửu đi, Cửu Cửu chia giường cho em, em cũng chia cho Cửu Cửu."

Diệp Cửu Cửu chậm rãi ồ một tiếng, giọng điệu cao vút, trong đó còn chứa đầy ý cười: "Còn gì nữa không?”

Tiểu Ngư suy nghĩ một chút: "Sau đó... chọn ngọc trai lớn cho Cửu Cửu, lấy đồ ăn ngon..."

Diệp Cửu Cửu cười hỏi tiếp: "Còn gì nữa không?”

"Còn..." Đôi mắt Tiểu Ngư đảo quanh, cuối cùng nảy ra ý định với anh trai: “Chia anh trai cho chị một chút.'

"Chia anh trai?" Diệp Cửu Cửu giật mình, sau đó quay đầu nhìn Lăng Dư vẫn im lặng uống nước.

Tiểu Ngư ừm một tiếng: "Cửu Cửu không có anh trai, em chia anh trai cho chị. "Nhưng không thể cho chị hết được, em cũng muốn anh trai-"

Diệp Cửu Cửu nhanh chóng liếc nhìn Lăng Dư, sau khi ánh mắt hai người giao nhau trong chốc lát, cô liên dời đi, cô đè nén trái tim đang đập loạn xạ, nhỏ giọng nói với Tiểu Ngư: "Để anh trai cho em đi, chị không muốn anh trai."

Tiểu Ngư không hiểu: "Tại sao vậy?"

Diệp Cửu Cửu khẽ ho một tiếng: "Vì anh trai sẽ bắt chị viết chữ."

Tiểu Ngư nhớ đến chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức buôn rười rượi, cô bé giơ tay che mặt: Có anh trai cũng phiên phức!!

Diệp Cửu Cửu sắp cười c.h.ế.t rồi, nói tình anh em sâu đậm sao?

Có thế này thôi sao?

Lăng Dư bị ghét bỏ: Ngày mai bắt Tiểu Ngư học thêm mười chữ.

Tiểu Ngư vẫn chưa biết mình lại bị giao nhiệm vụ, cô bé vẫn nằm trên đùi Diệp Cửu Cửu làm nũng, thỉnh thoảng lại nhảy dựng lên, khi cô bé nhảy lên, mái tóc đen hơi xoăn cũng theo đó mà đung đưa, giống như một củ cải trắng to có lá đen chạy ra ngoài.

Diệp Cửu Cửu cười bảo Tiểu Ngư ngồi xuống ăn cơm tối.

Sau khi ăn tối xong, Diệp Cửu Cửu dọn dẹp vệ sinh như thường lệ, mất hơn hai mươi phút mới dọn dẹp xong bếp, cô đi về phía sân sau, khi đi ngang qua phòng tắm của Tiểu Ngư thì nghe thấy tiếng nước chảy ào ào.

TBC

Cô đi vào, thấy Tiểu Ngư đang nằm trong thùng nước đầy ắp, chiếc đuôi màu hồng khẽ đung đưa, thỉnh thoảng lại vỗ xuống mặt nước.

Diệp Cửu Cửu hỏi: "Buổi tối hơi lạnh, ngâm một lúc rồi lên nhé."

Tiểu Ngư quay người, bơi đến bên cạnh: "Phải ngâm nước mới có thể mau lớn.

"Còn tác dụng này sao?" Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn Lăng Dư, sau khi xác nhận đúng là có tác dụng này thì gật đầu: "Vậy thì em cứ ngủ ở đây luôn đi."

Tiểu Ngư đưa tay kéo tay Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu cũng ngủ ở đây."

"Chị không được." Diệp Cửu Cửu sợ nằm một đêm sẽ bị viêm khớp dạng thấp nghiêm trọng: "Em tự nằm đi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 392


"Đi cùng nhau." Tiểu Ngư nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Cửu Cửu không chịu buông: "Cùng nhau ngủ dưới nước, như vậy chị có thể mọc ra đuôi, mọc ra rồi có thể về nhà với em."

"Muốn chị về nhà với em đến vậy sao." Diệp Cửu Cửu cười, lau nước trên mặt cô bé: "Em thích chị đến vậy sao?"

"Vâng ạ, siêu thích." Tiểu Ngư giọng nói ngây thơ nói lên ước nguyện nhỏ bé của mình: "Muốn Cửu Cửu đi cùng."

"Chị cũng thích em." Diệp Cửu Cửu cười, vỗ đầu cô bé, bảo cô bé mau đứng dậy: "Chị về phòng phải nhìn thấy em đấy."

TBC

"Vâng!" Tiểu Ngư sau khi Diệp Cửu Cửu tắm xong, lập tức muốn anh trai bế mình ra: "Anh trai bế em."

Đợi Lăng Dư bế cô bé ra, cô bé lại nằm bên tai anh trai không ngừng lẩm bẩm: “Anh trai, Cửu Cửu nói thích em- Cô ấy không nói thích anh trai-"

Lăng Dư khẽ cười một tiếng, ngày mai lại thêm hai mươi chữ nữa là được.

*

Diệp Cửu Cửu tắm xong phát hiện bột trên ngón tay đã bị rửa trôi hết, không còn nhìn thấy vết thương nữa, chỉ thấy một chút vết đóng vảy trên da, đỏ hồng, giống như nhuộm một lớp mực đỏ.

Cô cẩn thận lau vết thương, lau sạch bột thuốc màu đen nhuộm ở mép, không biết là do dùng quá sức hay nước nóng tối nay quá nóng, cô cảm thấy hơi nóng.

Đợi tắm xong về phòng, Tiểu Ngư đã ngủ mơ màng, cô không lên tiếng làm phiền, chỉ đứng bên cửa sổ cẩn thận lau ngón tay.

Lăng Dư đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ của cô, đưa bột vỏ cua cho cô: "Cần rắc lại một ít bột cua."

"Ừm”" Diệp Cửu Cửu cười nhận lấy bột thuốc: "Bột thuốc này rất có tác dụng."

"Trước đây không biết nó hiệu quả đến vậy." Buổi sáng Diệp Cửu Cửu còn cố tình tra cứu một chút, bột vỏ cua sống thông thường có tác dụng thanh nhiệt, tiêu sưng, giảm đau, cầm máu, v. v. , giống như vỏ hải sản do tủ lạnh tặng thì hiệu quả tự nhiên tốt hơn: "Biết thế thì trước đây tôi đã không nên vứt vỏ cua, nghiền hết thành bột để bán, lại kiếm được một khoản lớn."

Lăng Dư gật đầu: "Bây giờ biết cũng chưa muộn."

"Đúng vậy, đổi ngày khác có lại chuẩn bị." Diệp Cửu Cửu ngượng ngùng dùng tay trái bôi bột cua cho tay phải, khi chạm vào thì ngón tay hơi đau, nhiều bột thuốc đều rơi xuống.

"Để tôi giúp." Lăng Dư giống như buổi sáng, nhẹ nhàng bóp ngón tay của Diệp Cửu Cửu, cố gắng rắc bột đều hơn một chút.

Dựa vào bệ cửa sổ, Diệp Cửu Cửu mím môi, mỉm cười nói một tiếng cảm ơn.

Giọng nói rất nhẹ, nhẹ như lông vũ lướt qua đầu tim, tay rắc thuốc của Lăng Dư khẽ khựng lại, khoảnh khắc sau lại trở lại như cũ: "Ngày mai sẽ tốt."

"Vậy thì tốt quá.' Hôm nay sợ dính nước, Diệp Cửu Cửu vẫn luôn đeo găng tay nhưng vẫn không tiện lắm.

Đợi Lăng Dư tỉ mỉ giúp cô băng bó xong, cô giơ ngón tay mũm mĩm lên, một lân nữa nghiêm túc nói một tiếng cảm ơn: "Lăng Dư, cảm ơn anh."

Lăng Dư ngước mắt nhìn Diệp Cửu Cửu dưới ánh trăng sáng, mái tóc ướt sũng xõa tung trên vai, đuôi tóc hơi cong lên, bớt đi vẻ nghiêm nghị, thêm chút kiêu diễm mà ban ngày không có.

Anh cúi mắt, đè nén cảm xúc, nhẹ nhàng ừ một tiếng: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Diệp Cửu Cửu cười đáp lại.

Đóng cửa sổ lại.

Diệp Cửu Cửu lau khô tóc, nằm lên giường, trong đầu hiện lên cảnh tượng vừa rồi, đôi mắt tinh xảo không khỏi lại tràn ra một chút ý cười.

Tâm trạng tốt nên cô không để ý đến ngón tay đã bôi bột vỏ cua lại hơi nóng, cô nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ, sau khi ngủ, cô mơ một giấc mơ, có một giọng nói liên tục gọi cô, cố gắng kéo cô vào biển sâu vô tận.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 393


Cô mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm giữa biển lớn sóng lớn cuồn cuộn, gió bão dữ dội ập vào người cô, xung quanh trôi đầy tảng băng màu xanh trắng, giam cầm cô muốn chạy trốn trên mặt biển.

Bốn phía mênh m.ô.n.g vô bờ.

Bên dưới là biển sâu không thấy đáy.

Một đôi tay vô hình bóp chặt cổ họng Diệp Cửu Cửu, cô sợ đến nỗi không thở được, cố gắng muốn tỉnh lại nhưng giãy giụa rất lâu vẫn không tỉnh lại được.

Không biết qua bao lâu.

Diệp Cửu Cửu mới giấy giụa tỉnh lại từ trong mơ, đầu đầy mồ hôi, cô lau mồ hôi trên má, thở hổn hển nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng ngoài cửa sổ như nước, yên tĩnh chỉ có tiếng gió.

Trong gió dường như còn lẫn mùi biển, giống hệt mùi biển trong mơ.

Diệp Cửu Cửu nhắm mắt lại, cảm thấy nhất định là ảo giác của mình, nhất định là mình chưa tỉnh ngủ, cô nhanh chóng lại ngủ thiếp đi, lần nữa tỉnh lại là bị tiếng va chạm âm ầm trong bếp đánh thức.

Bên ngoài trời đã sáng.

Diệp Cửu Cửu nhanh chóng thay quần áo, sau đó chạy xuống bếp, vừa chạy đến mái hiên thì thấy có nước biển rỉ ra: "Sao lại thế này?”

"Sao lại có nhiều nước biển thế này?" Diệp Cửu Cửu vội vàng mở cửa, đẩy cửa ra thì thấy cửa tủ lạnh đã bị đẩy ra từ bên trong, trên sàn rơi ba con sứa đỏ lớn, ba con sứa đỏ cao khoảng một mét rưỡi đang liên tục phun nước ra ngoài.

Thảo nào bếp của cô lại bị ngập.

Diệp Cửu Cửu nhìn nước đầy sàn, hôm nay lại là một công trình lớn.

Ngoài sứa đỏ lớn, bên cạnh chúng còn chất đống một số loại rong biển, tảo biển không quen biết, đếm sơ qua cũng phải hai ba chục cân, xanh mướt như tâm trạng hiện tại của cô, nhìn rất tốt!

Nhưng giây tiếp theo nhìn thấy những loại rong biển này còn lẫn nhiều ốc biển, tôm, cua nhỏ, v. v. , tâm trạng cô lại tốt hơn một chút.

Những loại hải sản này chỉ được coi là nhỏ khi so với con tôm lớn hơn năm cân, thực ra mỗi con đều ít nhất nửa cân hoặc một cân, nhìn vẫn rất béo.

Ngoài những thứ trên sàn, tủ lạnh cũng chất đầy, không trách gì cửa lại bị đẩy ra, hẳn là chất không còn chỗ.

Diệp Cửu Cửu lấy ra một lớp rong biển giống như lưới phủ trên cùng, vừa lấy ra, một con cua lông đỏ từ trong tủ lạnh lăn ra, rơi thẳng lên sứa đỏ.

Sau một tiếng bùm, nước còn sót lại trong bụng sứa đỏ đều bị đập ra ngoài, Diệp Cửu Cửu lùi lại phía sau, sau đó nhìn mười mấy con cua lông đỏ lăn ra liên tục: "Ôi trời ơi!!"

Diệp Cửu Cửu đếm thử, một đống có mười lăm con cua lông đỏ, mỗi con nặng khoảng bảy tám cân, thuộc loại trọng lượng hiếm thấy.

Ngoài cua lông đỏ, Diệp Cửu Cửu còn nhìn thấy một con cá hồi lớn bên dưới, cá hồi còn được gọi là cá tâm, cá hồi, cá hôi phương Bắc, v. v. , trên thị trường thường gọi là cá tâm.

Con cá tâm này dài hơn một mét, nặng khoảng hơn ba mươi cân, thân màu trắng bạc như một thanh kiếm bạc, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

"Đẹp quá." Diệp Cửu Cửu mắt sáng lên, may mà cua lông đỏ không làm hại con cá tâm này, nếu không thì sẽ không bán được giá caol

Diệp Cửu Cửu nhất thời không để ý đến mặt đất bừa bộn do sứa đỏ gây ra, cười híp mắt bê con cá tâm ra.

Cô vừa bê ra thì Tiểu Ngư và Lăng Dư đi vào, nhìn thấy hải sản đầy đất, cô bé reo lên: "Cửu Cửu, nhiều thế?"

TBC

"Đúng vậy, hôm nay tủ lạnh cuối cùng cũng chịu tặng nhiêu hơn một chút." Diệp Cửu Cửu đặt con cá tâm vào một bể cá lớn, chỉ vừa đủ nhét vào, xem ra còn phải chuẩn bị một bể cá lớn nữa.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 394


Tiểu Ngư bắt một con cua đang cố gắng trốn thoát bỏ vào thùng nước: "Cửu Cửu, trong tủ lạnh vẫn còn.”

"Chị biết." Diệp Cửu Cửu sau khi thả con cá tâm, quay người vào tủ lạnh tiếp tục dọn dẹp, bên dưới còn có hơn hai mươi con tôm hùm biển sâu to bằng cánh tay trẻ em, to bằng tôm quỷ đỏ hôm qua.

Tôm hùm biển sâu được gọi như vậy là vì nó có một đôi càng, dài và mảnh như kiếm, trông giống như một chiến binh oai phong, thân hình thon dài có màu đỏ trắng xen kế, màu sắc rất nhạt, chỉ có vài vệt đỏ sâm ở giữa, nhìn giống như mặc một lớp áo giáp, lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.

Ngoài những con tôm hùm biển sâu này, trong ngăn kéo bên dưới còn đựng một con cá Napoleon màu vàng lục trong nước biển, trông giống như một quý bà được trang điểm kỹ lưỡng chuẩn bị đi du lịch.

Diệp Cửu Cửu bắt con quý bà bất cẩn bị hút vào này ra, cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ: "Hôm nay chúng ta gặp vận may gì thế này? Trong tủ lạnh toàn là hàng ngon!"

TBC

"Hàng ngonl" Tiểu Ngư một tay câm một con ốc biển lớn: "Cửu Cửu, em muốn ăn nó ngay bây giờ."

'Ăn đi." Cua ốc hôm nay rất nhiều, Diệp Cửu Cửu rất hào phóng để Tiểu Ngư lấy thêm vài con, cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng khóc lóc ầm ï từ con hẻm nhỏ bên ngoài nhà hàng.

Tiểu Ngư đang chuẩn bị ăn ốc biển thì ngẩn người: "Cửu Cửu, có người khóc kìa?"

"Có vẻ vậy." Diệp Cửu Cửu đặt cá Napoleon vào bể cá nuôi trước, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài nhà hàng, cách một lớp kính nhìn xa xa về phía nhà hàng hải sản riêng bên kia, thấy tiếng khóc khàn khàn của một bà lão truyền đến.

Diệp Cửu Cửu nhìn kỹ, phát hiện ra chính là bà mẹ chồng của một bà bầu đã từng đến đây trước đó, bà ta đang ngồi khóc trước cửa hàng kia.

Cô dụi dụi mắt, ngạc nhiên phát hiện mắt mình dường như nhìn xa hơn và rõ hơn, tình huống này là sao? Hải sản còn có tác dụng cải thiện thị lực sao?

Lúc này, giọng nói của bà lão rất lớn, tiếng khóc vang trời, lại khiến mấy hộ gia đình không nhiều ở hẻm Lê Hoa đi ra xem có chuyện gì.

"Sao thế? Sáng sớm đã ồn ào gì vậy?" Bọn họ không thính tai tinh mắt như Diệp Cửu Cửu nên đều đi ra ngoài nhà hàng hải sản riêng.

Bà lão này thấy có người đến, lập tức khóc thảm thiết hơn: "Kẻ bán hải sản c.h.ế.t tiệt, hại con gái tôi sảy thai, đền tiền đi!!"

"Cái gì?" Mấy người hàng xóm hóng hớt đều không bình tĩnh, ăn hải sản mà sảy thai sao? Đây là hải sản độc gì vậy?

Bà lão nức nở lặp lại: "Cửa hàng này vô lương tâm quá, hải sản bán ra có vấn đề, hôm qua chúng tôi ăn trưa xong về nhà thì đều bắt đầu đau bụng tiêu chảy, con dâu tôi suýt thì sảy thai, con gái tôi đau đến mức xuất huyết..."

"Sau khi đưa đến bệnh viện thì nói phải sinh non nhưng là..." Bà lão khóc không thành tiếng, bà hối hận vỗ đùi, sớm biết thế này thì bà ta đã không ham rẻ: "Đã tám tháng rồi, chỉ còn một tháng nữa là có thể sinh bình an, bây giờ...

"Ôi trời ơi, tám tháng rồi mà không còn nữa sao?" Mấy người hàng xóm hóng hớt đều ngây người, chuyện này quá đáng sợ.

"Con gái tội nghiệp của tôi, cháu ngoại tội nghiệp của tôi.' Bà lão vừa từ bệnh viện ra, bị tiêu chảy đến gần như kiệt sức, bà ta đập vào cửa lớn của nhà hàng hải sản riêng: "Những người bên trong đừng giả chết, mau ra đây cho tôi! Tôi biết các người đang ở bên trong!"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 395


"Phải nói rõ ràng cho ra nhẽ, đứa cháu ngoại béo tốt khỏe mạnh cứ thế mà không còn." Những người hàng xóm hóng hớt chỉ trỏ vào nhà hàng hải sản riêng mới khai trương chưa được một tuần: "Các ông bà chủ vẫn nên ra giải thích cho rõ ràng.

"Ăn một bữa cơm bình thường, vậy mà lại gặp phải chuyện như vậy? Thật là xui xẻo." Nghe thấy động tĩnh, những người từ bên ngoài hẻm Lê Hoa đi vào không khỏi thở dài.

"Tôi đã nói hải sản nhà họ có vấn đề, họ còn không thừa nhận." Một bà lão chống gậy thở hổn hển đi đến trước cửa hàng: "Hôm đó tôi ăn về nhà cũng bị tiêu chảy, tiêu chảy đến mức phải vào viện."

"Tôi cũng ăn rồi cũng bị tiêu chảy nhưng không nghiêm trọng như vậy."

"Tôi ăn cũng bị như vậy, tôi đã nói sao lại có vị gia vị nông như vậy, giờ thì biết rồi, có lẽ là không tươi."

"Hôm qua tôi đến đây tán gẫu với bọn họ, sau đó lúc rửa tay thì thấy trong một cái chậu đựng toàn mực trắng bệch, tôi thấy không chỉ không tươi, mà còn cho thêm thứ gì đó vào nữa." Một người hàng xóm nói như thể đã biết trước: "Lúc đó tôi còn tò mò nhưng họ đã chuyển chủ đề."

"Con gái tôi cũng nói quá rẻ thì có thể có vấn đề, không ngờ là thật."

TBC

"Tôi vẫn luôn thấy hải sản của bọn họ có vấn đề, bà ta còn bảo là do dạ dày tôi yếu, không ăn được ớt, còn trách tôi không nói trước."

"Tôi cũng hỏi họ, họ vẫn khăng khăng nói là do tôi không ăn được."

"Đầu là hàng xóm lâu năm ở hẻm Lê Hoa, vậy mà lại lừa chúng ta như vậy. Vô lương tâm quát"

"Bị tiêu chảy còn đỡ, nếu xảy ra vấn đề này thì không bù đắp nổi." Mọi người càng thương cảm nhìn bà lão, trong nhà có hai bà bầu đều xảy ra vấn đề, đổi lại là họ chắc chắn sẽ tức chết: "Tôi cũng định cùng con dâu đang mang thai đến ăn, may mà mấy ngày trước con bé đều tăng ca, tối vê muộn, nếu không..."

Bà lão ngồi dưới đất nghe vậy càng khó chịu hơn, gào khóc không ngừng, rõ ràng con dâu ngăn không cho bà ta đến ăn, là bà ta cố tình tham rẻ, cố tình gọi nhiều như vậy, cuối cùng lại hại con gái mình...

Cả đêm không ngủ, sắc mặt vàng vọt, bà lão như muốn ngất đi: 'Ôi trời ơi..." Chồng bà cầm viên gạch xanh đập mạnh vào cửa nhà hàng hải sản riêng, tiếng âm ầm: "Ra đây!"

Ông bà chủ quán vẫn luôn rụt rè bên trong nghe thấy tiếng đập cửa thì lập tức không ngồi yên được nữa, đây là cánh cửa mới sửa của họ, trị giá tới mấy nghìn: "Các người làm gì vậy? Đập hỏng cửa nhà tôi thì các người phải đền đấy.

Câu nói này trực tiếp châm ngòi cho cơn tức giận của cả nhà bà lão: "Ông còn mặt mũi bắt chúng tôi đền, các người hại c.h.ế.t đứa cháu ngoại lớn của tôi, ông đền mạng cháu ngoại cho tôi!! Tôi sẽ kiện các người, cho các người ngồi tù"

Ông chủ: "Liên quan gì đến chúng tôi? Hải sản vốn là đồ lạnh, bà tự ăn thì liên quan gì đến chúng tôi!"

Bà lão: "Hôm qua ông dụ chúng tôi gọi nhiều thì không phải cái bộ mặt này, tôi liều mạng với ôngIII"...

Diệp Cửu Cửu nhìn quán hải sản riêng đang ầm T, khẽ thở dài: "Quán đó gặp chuyện lớn rồi."

Tiểu Ngư nhai chân cua, húp phần thịt cua chắc bên trong: "Chuyện lớn?"

Diệp Cửu Cửu giải thích cho cô bé: "Đồ họ bán khiến người khác bị tiêu chảy, còn khiến một đứa bé trong bụng của một bà mất rồi."

"Mất rồi?" Tiểu Ngư chớp mắt không hiểu: 'Là c.h.ế.t rồi sao?”
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 396


"Đúng vậy, c.h.ế.t rồi." Bà lão đó khóc đến nỗi không thở nổi, Diệp Cửu Cửu không nghe rõ lắm, đại khái là con gái bà ăn xong về nhà thì đau bụng, bị tiêu chảy rồi còn ra nhiêu máu, đưa đến bệnh viện không biết chuyện gì, có thể là chậm trễ, cũng có thể là quá nghiêm trọng, tóm lại là cuối cùng đứa trẻ sinh ra đã không còn.

Tiểu Ngư nghe vậy, đột nhiên thấy con cua lớn tươi ngon trong tay không còn thơm nữa: "Cô đó sẽ buồn lắm."

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu nghe cũng thấy khó chịu, dù sao cũng lớn tuổi như vậy rồi.

"Nơi đó không tốt." Tiểu Ngư chỉ vào quán hải sản riêng bên ngoài: "Chúng ta đừng đến đó."

TBC

"Được, không đến đó, chúng ta về nhà ăn hải sản của chúng ta." Diệp Cửu Cửu liếc nhìn quán hải sản riêng tự chuốc họa, nắm tay Tiểu Ngư đi vào bếp.

Vào nhà, Diệp Cửu Cửu bê một cái xô sạch, nhặt hải sản trên sàn lên, xác nhận đều còn sống rồi mới rửa sạch cho vào xô nước, tránh để c.h.ế.t không tươi ăn vào sẽ đau bụng.

Vừa đếm hải sản vừa dọn dẹp, đợi dọn xong hết thì đã gân tám giờ rưỡi, Diệp Cửu Cửu ăn vội một miếng đồ ăn sáng mà Tiểu Ngư mua về rồi bắt đầu chuẩn bị thức ăn.

Khi rửa rau cắt rau, Diệp Cửu Cửu phát hiện vết thương trên ngón tay mình đã lành, ngoài một vết hăn đỏ thì hoàn toàn không nhìn ra là đã bị thương, bột vỏ cua thật kỳ diệu, sau này cứ coi như là thuốc trị thương không thể thiếu trong nhà.

Tay không còn vấn đề gì, Diệp Cửu Cửu rửa rau chuẩn bị thức ăn nhanh hơn nhiều, chuẩn bị xong thức ăn thì gần mười giờ rưỡi, Diệp Cửu Cửu không có thời gian nghỉ ngơi, trực tiếp bắt đầu xử lý cá hồi.

Cá hồi khá to, đợi đến giờ ăn mới xử lý chắc chắn không kịp, vì vậy cô trực tiếp chuẩn bị trước.

Con cá hồi này là cá cái, bụng cá phình cao, sờ vào thấy căng phồng, bên trong hẳn là có rất nhiều trứng cá.

Để không làm hỏng trứng cá, Diệp Cửu Cửu cẩn thận rạch bụng cá, sau khi rạch ra quả nhiên phát hiện hai túi trứng cá màu cam lớn, ước chừng có tới cả vạn quả, từng quả trong suốt long lanh, rất giống đá mã não hồng ngọc.

Cô cẩn thận cho trứng cá hồi trong suốt long lanh này vào một cái khay lớn, sau đó trực tiếp cho vào tủ lạnh, tránh để lát nữa ăn không còn tươi.

Cất xong, cô tiếp tục xử lý cá hồi, trước tiên cắt bỏ phần đầu cá to, sau đó từ phần xương sống chia cá làm hai nửa, cẩn thận gỡ bỏ xương cá và xương dăm ở giữa rồi lột da cá, chỉ để lại phần thịt màu cam đỏ ở giữa.

Thịt cá hồi có thể chia làm ba phần theo khẩu vị, phần bụng vì mỡ nhiều nên ăn rất béo và thơm, phần eo và lưng màu sắc tươi sáng, thịt săn chắc, rất thích hợp để làm sashimi cao cấp, phần đuôi thích hợp để áp chảo, cũng thích hợp để làm sushi.

Giá của ba phần không giống nhau nhưng Diệp Cửu Cửu thấy phiền phức, lười phân biệt, vì vậy trực tiếp cắt từ phần eo lưng đến phần bụng, lúc đó sẽ làm hết thành sashimi, để mọi người cùng thưởng thức hương vị của từng phần cá hồi này.

Con cá hồi này tuy dài hơn một mét nhưng thực ra vẫn còn là cá con, thịt rất tươi, ngửi cũng rất tươi mát, Diệp Cửu Cửu cũng không muốn dùng quá nhiều gia vị để che đi hương vị tươi mát vốn có của nó, vì vậy trực tiếp làm hết thành sashimi.

Cô chia cá hồi thành khoảng hai mươi lăm miếng, mỗi miếng nặng hơn một cân, gói đơn giản rồi cho vào tủ lạnh bảo quản.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 397


Diệp Cửu Cửu lau sạch phần thịt cá hồi không được vuông vắn cắt ra, lấy một nửa cắt thành lát mỏng, cô nếm thử một miếng, thịt cá chắc nịch, mềm mại, dai ngon, nhai kỹ còn có một chút ngọt thanh nhẹ nhàng.

Ngọt có rất nhiều loại, đường trắng ngọt lịm, mật ong chua ngọt, đường đỏ thơm nồng, vị ngọt của cá hồi có lẽ giống như vị ngọt thanh tao nhất của hương hoa, tươi mát thơm ngon, đặc biệt.

Diệp Cửu Cửu không kìm được lại nếm thêm vài miếng, ăn xong thì bưng vào cho Lăng Dư và Tiểu Ngư đang đọc sách trong nhà: "Nghỉ một lát, ăn chút cá hồi."

Tiểu Ngư đang cặm cụi luyện viết chữ quay đầu nhìn anh trai, sau khi anh trai gật đầu, cô bé lập tức ném bút ký, sau đó chạy đến chỗ Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu~ Em vừa ngửi thấy mùi của nó~”"

Diệp Cửu Cửu đặt đĩa xuống: "Vậy sao em không đến tìm chị?"

Tiểu Ngư cầm một miếng cá hồi nhét vào miệng: “Anh không cho."

“Anh bảo em phải viết thêm mười lần."

Thì ra là vậy, Diệp Cửu Cửu còn tưởng hôm nay Tiểu Ngư không muốn ăn hải sản: "... Biết thời thế mới là anh hùng, nghe lời anh trai không sai."

"Em đáng thương quá." Tiểu Ngư thở dài như một người lớn: "Giá mà em là người lớn thì anh trai không thể quản em được."

TBC

Diệp Cửu Cửu chọc vỡ mộng tưởng của cô bé: "Cho dù em là người lớn thì anh trai vẫn là anh trai, anh trai vẫn có thể quản em."

"Hả?" Tiểu Ngư đột nhiên nảy ra một ý: "Vậy em sẽ làm chị của anh."

Lăng Dư buông cốc nước trong tay xuống nhìn cô bé, ánh mắt quét qua: Em nói lại xem nào?

Tiểu Ngư sợ đến mức không dám hé răng, cúi vai, khom lưng, nhỏ giọng hỏi Diệp Cửu Cửu: "Em không còn cơ hội nào sao?”

Diệp Cửu Cửu đưa cho cô bé một ý tưởng: "Có cơ hội, sau này em có thể quản con của anh trai để trả thù."

"Thật sao?" Mắt Tiểu Ngư sáng lên, nhìn trộm anh trai, cười ngây ngô.

"... Lăng Dư bất lực nhìn Diệp Cửu Cửu, người đưa ra ý kiến tôi: "Cô đừng dạy bậy.'

"Đâu có, tôi đang giúp anh bồi dưỡng trợ lý trông trẻ sau này." Diệp Cửu Cửu đầy vẻ đắc ý: "Không cần cảm ơn."

Lăng Dư cười khẩy nhìn cô: "Cô chắc chứ?"

"Chắc chứ... ?" Diệp Cửu Cửu đột nhiên bị Lăng Dư nhìn chằm chằm đến mức hơi chột dạ, cô khẽ ho một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài: "Tôi tiếp tục xử lý trứng cá và nước dùng xương cá.'

Nói xong, cô chạy vào bếp, trước tiên đun nước dùng cá, sau đó mới bắt đầu xử lý trứng cá, hai túi trứng cá ước chừng năm sáu cân, cô cho trứng cá vào nước ấm, bỏ lớp màng bên ngoài, sau đó rửa sạch trứng cá rồi cho vào rổ nhỏ để ráo nước.

Rổ nhỏ đựng đầy một rổ, trông giống như một đống kẹo nổ, lúc nào cũng chuẩn bị nhảy vào miệng để nhảy disco.

Sau khi ráo nước, Diệp Cửu Cửu cho trứng cá vào tủ lạnh, lát nữa sẽ rưới trực tiếp lên thịt cá hồi, đảm bảo sẽ khiến mọi người phải kinh ngạc.

Xử lý xong cá hồi, Diệp Cửu Cửu nghỉ ngơi một lát rồi mở cửa hàng.

Khi mở cửa, cô phát hiện nhà hàng hải sản riêng tư bên kia đã không còn ai, nhưng khắp nơi bừa bộn cho thấy trong lúc cô bận rộn ở sân sau thì lại xảy ra một trận hỗn chiến.

Lưu nãi nãi chạy đến chỗ cô: "Cửu Cửu, cháu đang nhìn gì vậy?"

Diệp Cửu Cửu tránh sang một bên để Lưu nãi nãi vào: "Cháu đang nhìn cửa hàng đó."

Lưu nãi nãi: "Cháu cũng nghe thấy họ cãi nhau sao?”

"Nghe thấy rồi." Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Lưu nãi nãi, bà cũng biết sao?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 398


"Biết chứ! Thời điểm bà tập thể dục ở công viên thì đã nghe nói rồi." Lưu nãi nãi thở dài: "Trước đây nghe người khác nói ăn vào bị tiêu chảy, buồn nôn, nôn mửa, bà tưởng chỉ là không đủ tươi, không ngờ bọn họ lại cho thuốc vào để hải sản không bị hỏng."

"Lần này hại hai bà bầu suýt xảy ra chuyện, thật sự rất đáng sợ." Lưu nãi nãi ngồi xuống bắt đầu buôn chuyện với Diệp Cửu Cửu về tin tức vừa nghe được: "Nghe nói hai bà bâu đó trước đây đã đến đây ăn? Ban đầu định đến đây nhưng bị mẹ chồng kéo đến đó."

"May mà bà bầu đó thấy không ngon nên không ăn nhiều, còn mẹ chồng và em chồng cô ấy thì không may mắn như vậy." Lưu nãi nãi nói đến đây, không khỏi thở dài, bà có thể tưởng tượng được sự đau đớn của cô em chồng sau khi sinh non: "Nghe nói bị băng huyết, đến giờ vẫn chưa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, nếu sau khi tỉnh lại phát hiện con không còn thì chắc chắn sẽ phát điền mất."

Diệp Cửu Cửu cũng không biết nên nói gì, chỉ lặng lẽ thở dài: "Bây giờ bọn họ đã giải tán rôi sao?" "Lúc bà về thì đã giải tán rồi." Lưu nãi nãi hạ giọng: "Dù sao cũng đã xảy ra chuyện lớn, cửa hàng của bọn họ chắc là không mở được nữa.

Diệp Cửu Cửu tưởng rằng nhà hàng hải sản riêng tư này ít nhất cũng sẽ mở được vài tháng, không ngờ cuối cùng vẫn chỉ là phù du: "Vẫn là mở quán mì cho chắc."

"Trước đây mở quán mì cũng hay dùng bột mì mốc." Lưu nãi nãi nói đến đây có chút khinh thường: "Làm người mà không trung thực chút nào."

Diệp Cửu Cửu không ngờ rằng gia đình này còn có tiền án, cô khinh thường: "Thảo nào trước đây bà không thích qua lại với họ."

"Họ rất lắm lời." Lưu nãi nãi lại không nhịn được nói thêm vài câu, nói xong thấy mình quá ôn ào, vội chuyển chủ đề: "Đúng rồi Cửu Cửu, bà đến ăn trưa, con trai bà đang trên đường đón mẹ vợ, bà đến trước để gọi món, hôm nay có món gì?”

"Bà xem này." Diệp Cửu Cửu nói rôi đưa thực đơn cho Lưu nãi nãi.

Hôm nay các loại hải sản không nhiều nhưng tôm, cua, ốc bên trong đều rất nhiều, vì vậy Diệp Cửu Cửu đã chế biến nhiều món tôm cua nhất. Thực đơn hôm nay:

Nộm sứa đỏ/88

Trứng chưng nghêu/188

Ốc xà cừ sốt tiêu xanh/388

Bánh tôm rong biển/488

Tôm viên bọc xôi chiên/488

Lẩu hải sản nhỏ/1088

Súp nấm cá hồi/1288

Sashimi trứng cá hồi/18888

Tôm càng biển sâu tươi/20888

Cua đỏ hấp/25888

Cá Napoleon hấp/29888

"Ôi trời ơi, mấy món sau này đắt quá." Lưu nãi nãi tuy đã đến ăn nhiều lần nhưng nhìn thấy giá này vẫn thấy tim đập thình thịch: "Huyết áp vừa hạ xuống của tôi lại tăng lên rồi."

Diệp Cửu Cửu cười giải thích: "Các món đều có lượng rất nhiều nên giá hơi đắt, cá Napoleon chỉ có một con, độc nhất vô nhị nên giá cũng độc nhất vô nhị.

"Bà hỏi nhóm thằng Lưu xem họ muốn ăn gì." Lưu nãi nãi chỉ dám gọi những món trước chưa đến một vạn, còn những món sau thì phải để họ quyết định.

Vì phải mời mẹ vợ của hai bên nên sau khi hai người con trai bàn bạc đã gọi sashimi trứng cá hồi và cua đỏ hấp, một con cua đỏ nặng bảy tám cân, càng cua to bằng ngón tay cái của họ, tính ra cũng được.

Dù sao một tháng cũng chỉ một hai lần, tiên lương của họ cũng đủ chỉ trả, mấy bà lão ăn vào tốt cho sức khỏe, còn hơn là phải nhập viện khám bệnh tốn mấy chục vạn.

TBC

Tiểu Ngư nhận lấy quả cà chua nhỏ đỏ au, cẩn thận bưng đĩa cà chua nhỏ đi ra: "Lưu nãi nãi, ăn quả quả-"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 399


"Ừ.' Lưu nãi nãi năm tay Tiểu Ngư ngồi lên ghế đẩu: "Chị gái rửa cho cháu à?

"Vâng ạ.' Tiểu Ngư cầm một quả cà chua nhỏ lau nước, sau đó nhét vào miệng, nhẹ nhàng cắn một cái đã có nước chua ngọt chảy ra, cô bé nhai chậm rãi vài cái, sau đó giục Lưu nãi nãi cũng ăn nhanh.

Lưu nãi nãi cười đáp hai tiếng: "Bà đang ăn đây."

Diệp Cửu Cửu dựng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, xác định Tiểu Ngư có thể ứng phó được rồi mới mặc tạp đề màu trắng sữa vào bắt đầu làm việc.

Lưu nãi nãi gọi chín món, lần lượt là nộm sứa đỏ, trứng hấp nghêu, ốc xà cừ sốt tiêu xanh, bánh tôm rong biển, tôm viên bọc xôi chiên, lẩu hải sản nhỏ, súp nấm cá hồi, sashimi trứng cá hồi, cua đỏ hấp.

Diệp Cửu Cửu trước tiên chần trai qua nước sôi, đợi vỏ mở ra thì lấy thịt trai ra, bỏ ruột rồi cắt thành những miếng trai dài bằng ngón tay, cho vào lòng trắng trứng đã lọc bọt, khuấy đều rồi bọc màng bọc thực phẩm cho vào lò hấp.

TBC

Lúc này Diệp Cửu Cửu cẩn thận lấy con cua đỏ nặng gần tám cân ra, cho vào nước máy làm nó ngất đi.

Đợi nó không còn động đậy gì nữa, Diệp Cửu Cửu cẩn thận tránh gai trên càng cua để tắm cho nó, dùng bàn chải đánh răng trẻ em sạch sẽ chà sạch các kế hở giữa càng cua.

Con cua đỏ này có rất nhiều gạch cua và cua, sợ sẽ chảy ra nên Diệp Cửu Cửu lật ngược cua đỏ cho vào nồi hấp đang bốc hơi nghi ngút.

Bản thân cua đỏ đã đủ tươi, cũng không có mùi tanh, Diệp Cửu Cửu cũng không cho gừng, hành lá, v. v. vào để khử tanh, chỉ cần đậy nắp hấp hai mươi phút là được.

Sau khi làm xong hai món nhạt, Diệp Cửu Cửu bắt đầu làm ốc xà cừ sốt tiêu xanh và nộm sứa đỏ.

Ốc xà cừ sốt tiêu xanh thuộc loại món ăn nhẹ trộn, trực tiếp lấy một con ốc biển lớn một cân rưỡi cắt lát chân qua nước sôi, sau khi chần chín thì xếp từng lát một vào giữa đĩa trắng, ghép thành một vòng tròn, giống như một chiếc váy xòe màu trắng nhạt.

Sau khi xếp xong, Diệp Cửu Cửu dùng ớt xanh cắt khúc nhỏ ép lấy nước, đổ nước ép màu xanh lục vào nồi, thêm gia vị đun nhỏ lửa cho chín, sau đó rưới vào giữa váy xòe.

Nước ép ớt xanh chảy xuống theo viền váy như kem chảy bên ngoài bánh gato, để lại một vòng hoa văn không đều nhưng rất tự nhiên.

Diệp Cửu Cửu xếp vài miếng ớt xanh màu ngọc bích ngay ngắn ở giữa váy xòe, như một nét vẽ thân bút, khiến món ăn này trở nên sống động hơn.

Sau khi bày đĩa xong, Diệp Cửu Cửu lấy nộm sứa đỏ ra, xếp thành hình tháp, cuối cùng đặt lên trên vài lá bạc hà xanh biếc, khiến món ăn này trở nên rất tươi mát.

Sau khi làm xong hai món này, Diệp Cửu Cửu không vội bưng ra mà tiếp tục làm bánh tôm rong biển.

Món ăn này dùng rong biển chính là loại dùng để bọc tôm cua, ngửi có mùi ngọt nhẹ.

Tuân thủ nguyên tắc không lãng phí bất kỳ một ngọn cỏ nào, Diệp Cửu Cửu cắt chúng thành vụn nhỏ cho vào nhân tôm đã băm nhỏ, sau đó cho thêm lòng trắng trứng, bột năng, muối, hạt tiêu và hành lá, khuấy đều rồi dùng khuôn làm thành những chiếc bánh nhỏ tròn, dùng giấy thấm dầu lót giữa các lớp xếp vào đĩa.

Bây giờ chuẩn bị làm, trực tiếp lấy ra cho vào chảo dầu, lửa nhỏ lật từ từ, chiên đến khi hai mặt vàng ươm, tỏa ra mùi thơm nồng của tôm thì vớt ra để ráo dầu, sau khi ráo dầu thì cho giấy thấm dầu màu gỗ mun vào rổ, sau đó cho từng cái bánh tôm rong biển vào.
 
Back
Top Dưới