Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 240


Diệp Cửu Cửu nhướng mày nhìn anh: "Hay là anh thử xem?”

Vừa hay cô muốn xem anh có màu ngọc trai và đuôi cá gì.

Lăng Dư nhìn khuôn mặt viết đầy "tôi muốn xem màu đuôi cá của anh” của cô, khẽ hừ một tiếng, sau đó quay người rời đi.

"Màu sắc cũng không phải là bí mật, tại sao không thể nói? Không phải là màu xanh lá đó chứ?" Diệp Cửu Cửu nhún vai, màu xanh lá có vẻ không tiện để mang ra cho người khác xem.

Nghĩ đến đây lại thấy buồn cười, cô cười khúc khích vài tiếng, sau đó tiếp tục xử lý sò điệp, thịt sò này vì lấy ngọc trai nên bị cắt vụn, trông không đẹp mắt.

Diệp Cửu Cửu rửa sạch thịt sò, cho vào bát nhỏ đưa cho Tiểu Ngư, cho cô bé ăn thêm, sau đó lại lấy một con sò điệp mới, mở con mới ra sờ kỹ, phát hiện bên trong không có ngọc trai.

Cô hơi thất vọng nhưng nghĩ lại thì một con có đã là may mắn rồi, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cô lấy thịt sò bên trong ra, bỏ nội tạng và chỗ bẩn rồi thái thành lát mỏng, chân qua nước sôi rồi vớt ra để ráo nước, cho vào đĩa.

TBC

Sau đó trộn muối, đường, nước tương, giấm, chanh, nước lọc làm một loại nước sốt đơn giản nhất đổ vào, sau đó rải một lớp gừng thái sợi, hành lá, ớt xanh đỏ thái sợi lên trên.

Sau khi bày biện gọn gàng, lại rưới dầu nóng sôi lên, k*ch th*ch mùi thơm của gừng và hành lá, cuối cùng cho vài lá ngò gai trang trí, một bát sò điệp hấp dầu làm hài lòng những người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đã hoàn thành.

Làm xong, cô đem cá nhồng đã ướp trước đó lăn qua bột và trứng, sau đó cho vào chảo dầu rán, rán đến khi hai mặt vàng giòn thì đổ nước sốt ướp cá trước đó vào, bên trong cho rất nhiều giấm, mùi chua nồng nặc có thể ngửi thấy cách bức tường.

Đun nhỏ lửa om từ từ, cô tiếp tục sang một bếp khác làm cua bách hoa cay, một con cua gần bốn cân, sau khi chặt thành tám miếng thì bên trong vẫn còn rất nhiều gạch, nếu hấp cách thủy thì hoàn hảo rồi nhưng bây giờ đã định thực đơn rồi, chỉ có thể tiếp tục làm. Trong lúc om cá nhồng kho dấm, cua bách hoa cay, cô bắt đầu xử lý tôm hùm lớn, con tôm hùm lớn hôm nay dài gân bằng cánh tay cô, một mình cô không thể giữ để nó tiểu ra, vì vậy chỉ có thể nhờ Lăng Dư giúp.

"Giúp tôi giữ đầu nó." Diệp Cửu Cửu bảo Lăng Dư giữ chặt, còn cô thì giữ đuôi tôm hùm lớn, cầm đũa dùng sức đ.â.m vào.

Lăng Dư lần đầu tiên thấy cô xử lý tôm hùm: "Đây là làm gì vậy?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Tiểu tiện."

Vẫn là lần đầu tiên Lăng Dư nghe cách nói này: "2???"

Diệp Cửu Cửu rút đũa ra: "Các anh ăn tôm hùm mà không bỏ chất thải à?"

Lăng Dư nhìn nước tôm hùm lớn phun ra, đột nhiên im lặng.

Diệp Cửu Cửu thấy Lăng Dư im lặng, cô cũng im lặng theo, sau đó lặng lẽ nhận lấy con tôm hùm lớn nặng mười một cân đi rửa sạch, rửa sạch sẽ tách riêng phần đầu và thân, sau khi tách ra thì phần thân của nó vẫn dài ít nhất bốn mươi centimet.

Cô lấy ra một con d.a.o dài màu bạc, cẩn thận tách thịt tôm hùm và lớp vỏ nhiều màu sắc, một miếng vỏ ở bụng thì không cần, phần vỏ ở lưng dùng để đựng thịt.

Diệp Cửu Cửu đặt thịt lên đá lạnh để tạm thời ướp lạnh trước, tránh để lâu không tươi, cô quay người đi lấy một chiếc đĩa sứ trắng dài tới mười lăm centimet, trước tiên trải một lớp đá lên trên, sau đó dựng đầu tôm hùm lên, sau đó trải vỏ ra phía sau.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 241


Cô cắt một nửa thịt tôm hùm trắng như tuyết trong suốt đặt bên dưới, trải một lớp lá tía tô lên trên, sau đó lại trải một lớp thịt, xếp đều đặn lên trên, chỗ trống bên cạnh đĩa thì xếp thêm cà rốt thái sợi, cải thảo, dưa chuột, lá tía tô, chanh thái lát, v.v.

Toàn bộ đĩa thức ăn được bày đầy đặn rồi cùng với các món vừa mới ra khỏi nồi khác được mang lên, khi nó xuất hiện trên bàn ăn, nó chính là vị vua của ngày hôm nay, tất cả các món ăn khác đều lu mờ trước nó.

"Ôi trời ơi, dài quá." Cao Viễn vội vàng lấy điện thoại chụp ảnh gửi cho người bạn tốt Lý Lâm: "Mấy người xem mấy người đã bỏ lỡ điều gì."

Lý Lâm đang bận dự án thì đột nhiên cảm thấy bữa ăn công tác trước mắt không còn ngon miệng nữa. Cao Viễn không chỉ gửi cho Lý Lâm mà còn gửi cho những người khác, sau khi gửi một vòng thì không quên đăng một vòng tròn bạn bè, bởi vì con tôm hùm hoa này thực sự rất lớn, ngay cả mấy người sành ăn hiểu biết rộng cũng rất ít khi nhìn thấy.

Chu Chu cũng gửi cho một vài người chị em tốt thích ăn, bảo họ rảnh thì nhất định phải đến thử.

Mấy người chị em tốt cũng muốn lắm nhưng mọi người đều bận, chỉ có Chu Chu là có thể vô tư ăn uống như một con cá ướp muối.

Cao Viễn đăng xong thì đặt điện thoại xuống, không kìm được cầm nửa quả chanh vắt một ít nước lên thịt tôm hùm, nước chảy qua lớp thịt tôm hùm mỏng, theo lá tía tô lại thấm ướt cả mặt sau của thịt tôm hùm.

Hắn cầm đũa gắp một miếng thịt lên, hướng ra ánh nắng, qua ánh sáng có thể thấy rõ vân thịt tôm hùm, đẹp như lớp vỏ của nó vậy.

Chu Chu không nhàn rỗi như vậy để ngắm thịt tôm hùm, trực tiếp gắp một miếng bỏ vào miệng, chanh hơi chua nhưng hoàn toàn không át được vị ngọt của tôm hùm, cắn nhẹ một cái là có thể cảm nhận được độ mềm, dai, nhiều nước và một chút giòn của thịt tôm.

Nhai cùng lúc, vị ngọt của tôm hùm và nước chanh trong miệng càng hòa quyện, càng ăn càng thấy ngọt, giòn, sảng khoái, quan trọng hơn là ăn vào thấy vui vẻ, thoải mái.

Trước đây cô ấy từng cho món tôm hùm sống ăn ở nước ngoài chín mươi điểm, vậy thì món tôm hùm sống này phải được một trăm điểm, nguyên liệu đạt điểm tuyệt đối, bày đĩa đạt điểm tuyệt đối, tâm trạng đạt điểm tuyệt đối.

TBC

"Chủ quán, sao lại ngon như vậy?” Chu Chu không kìm được nhìn Diệp Cửu Cửu: "Có bí quyết gì không?”

Diệp Cửu Cửu suy nghĩ một chút: "Làm bằng cả một trái tim yêu các bạn?"

"Phụt!" Cao Viễn muốn cười c.h.ế.t mất, mặc dù biết là nói đùa nhưng lại thấy chủ quán rất chân thành: "Chủ quán, sao chỗ cô ngày nào cũng có hàng ngon vậy?

Diệp Cửu Cửu cười mà không nói.

Vì không biết phải nói thế nào.

Cao Viễn cứ tưởng là muốn giữ bí mật nguồn cung cấp hàng hóa, cũng không tiện hỏi nhiều: "Chủ quán, hôm nay tôi ăn xong thì mấy ngày tới không có thời gian đến nữa."

Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn hắn: "Sao vậy? Không phải sắp đến cuối tuần rồi sao?"

"Tôi phải về nhà một chuyến." Cao Viễn đã hai tháng không về nhà rồi, nửa tháng trước hắn đã phải về nhà, nhưng vì quá thích ăn hải sản ở đây nên vẫn không nỡ và.

Diệp Cửu Cửu cười nói: "Biểu cảm đau khổ của cậy làm tôi còn tưởng cậu ăn chán không muốn đến nữa chứ."

"Mấy ngày không ăn được thì không phải là đau khổ sao." Nhất là nghĩ đến ngày mai có thể có tôm hùm đầu xanh, cá mú cọp, những loại hải sản hiếm thấy này, mà mình lại không được ăn, Cao Viễn càng đau khổ hơn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 242


"Không sao, tôi sẽ giúp anh ăn." Chu Chu cười hả hề, người này không ở đây thì sẽ không có ai tranh hải sản với mình.

Nghĩ đến người phụ nữ này có thể ăn được, Cao Viễn lại thở dài: "Than ôi."

Diệp Cửu Cửu cười ha hà, cặp oan gia này thật thú vị.

Lúc này, ngoài cửa có một cặp cha con đi vào, đứa con trai ốm yếu, gây như que củi.

Người đàn ông hơn ba mươi tuổi nhìn nhà hàng trống không: "Đây là nhà hàng sao?"

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Đây là nhà hàng hải sản gia đình."

"Hải sản à?" Người đàn ông vừa nghe cô nói là hải sản thì lập tức kéo con trai ra ngoài: "Con trai tôi không ăn được hải sản."

Đứa con trai bảy tám tuổi của người đàn ông ngửi thấy mùi thơm từ bàn của Cao Viễn, có chút thèm: "Cha, nhưng con muốn ăn."

Người đàn ông trung niên cũng rất muốn cho con trai ăn những thứ này nhưng sau một trận ốm nặng, con trai hắn bị dị ứng rất nhiều thứ, ăn vào sẽ bị ngứa, nôn mửa và tiêu chảy, bình thường gần như chỉ có thể ăn chay: "Bác sĩ nói không được ăn.”

Cậu bé tròn mắt nhìn cha mình, giọng thương lượng: "Cha, con chỉ ăn một lân thôi được không?”

"Không được." Người đàn ông chỉ có một đứa con trai, nếu ăn vào mà có vấn đề thì hắn phải làm sao?"Bà ở nhà nấu cháo ngô, dưa chuột trộn mướp đắng, nấm bụng dê nhồi thịt, vịt chay, không phải con thích ăn vịt chay nhất sao? Chúng ta về là có thể ăn ngay."

Diệp Cửu Cửu nghe người đàn ông kể tên các món ăn mà thấy thương đứa trẻ này, ước chừng bình thường chỉ được ăn chay.

"Nhưng con muốn ăn ở đây." Cậu bé bướng bỉnh đứng không chịu đi.

Người đàn ông muốn mắng nhưng lại không nỡ, bình thường con trai rất ngoan, hẳn là hôm nay đi tảo mộ cho mẹ nên không vui, hơn nữa ở nhà suốt ngày ăn những món đó chắc cũng ngán rồi, hắn do dự hỏi Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, ở đây có món nào không phải hải sản không?” "Nói nghiêm ngặt thì không có." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Nhưng thạch tảo hẳn là ăn được đi? Có một món thạch làm từ tảo biển."

Người đàn ông và Diệp Cửu Cửu xác nhận: "Thạch tảo? Là loại rau có râu trắng phải không?”

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Của chúng tôi là thạch tảo tươi, bản thân nó có màu đỏ, sau khi chế biến mới có màu trắng hoặc vàng nhạt."

Người đàn ông lập tức nói: "Thứ đó ăn được nhưng không được cho dầu hào vào.

TBC

"Vậy anh xem thực đơn đi, xem còn muốn gọi thêm gì nữa không." Diệp Cửu Cửu mời hai người ngồi xuống xem thực đơn.

Người đàn ông thầm nghĩ chỉ là một đĩa thạch tảo thì có gì mà phải xem, nhưng khi nhìn thấy thực đơn thì hắn mới biết được ý tốt của ông chủ, đồ ăn ở đây rất đắt, một đĩa thạch có giá 88.

Cậu bé thấy bố ngây người, khẽ gọi một tiếng: "Cha?”

"À." Người đàn ông hoàn hồn, gọi một đĩa thạch tảo, do dự vài giây rồi lại gọi thêm một đĩa sò điệp trắng sốt dầu: "Cảm ơn chủ quán."

"Không có gì." Diệp Cửu Cửu vào bếp, bảo Lăng Dư đến tủ lạnh lấy một hộp thạch ra, còn cô thì xử lý sò điệp trắng, con sò điệp trắng này không có ngọc trai, trực tiếp lấy thịt chân qua nước sôi rồi cho gia vị, rưới dầu.

Sau khi làm xong sò điệp trắng sốt dầu, Diệp Cửu Cửu cắt thạch mà Lăng Dư lấy ra thành những miếng nhỏ dài, cả khối nhìn có màu tím sâm nhưng sau khi cắt ra thì lại trong suốt.

Cô xếp thạch gọn gàng trên đĩa trắng, rưới nước sốt đã pha chế lên trên, sau đó rắc một ít hành lá, món thạch đơn giản nhất đã hoàn thành.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 243


Hôm nay không bận lắm, Diệp Cửu Cửu cũng không để Lăng Dư giúp bưng đồ ăn, cô tự mình mang ra: "Món của hai người đây, mời dùng."

"Cảm ơn.' Cậu bé rất lễ phép cảm ơn.

Diệp Cửu Cửu cười với cậu bé: "Không có gì."

Sau khi cô bé đi, cậu bé nhìn hai đĩa thức ăn trước mặt, do dự đưa đũa về phía đĩa sò điệp trắng sốt dầu thơm phức nhưng đến gân lại rụt tay về, cậu bé không được phép ăn bừa, nếu bị ốm thì cha lại phải lo lắng cho cậu.

TBC

'Ăn đi." Người đàn ông gắp cho cậu bé một miếng thạch, thạch khoảng ba mươi đồng, một miếng cũng phải ba đồng, nghĩ đến thôi đã thấy đau lòng.

Cậu bé ngửi ngửi, vui vẻ nói với bố: "Cha, món này thơm hơn cả dưa chuột trộn của bà."

Người đàn ông lại gân ngửi ngửi, đúng là rất thơm, hắn lại nếm thử một miếng, bên trong hẳn chỉ có nước tương, giấm, bột gà và hành lá, xem ra tay nghề của chủ quán thực sự rất tốt, nhưng nghĩ đến người làm bếp riêng chắc chắn phải có thủ đoạn: "Ăn nhanh đi."

Cậu bé bưng cơm ăn cùng thạch, vừa ăn vừa nhìn sang đĩa thức ăn của bố: "Cha?"

"Ừ?" Người đàn ông ngẩng đầu nhìn đứa con trai mặt đầy vẻ thèm thuồng: "Thực sự muốn ăn lắm sao?"

Cậu bé gật đầu: "Thơm quá."

Cậu bé vừa ngửi thấy mùi thơm này mới muốn vào.

Món sò điệp trắng sốt dầu này thực sự rất ngon, nhưng người đàn ông vẫn rất do dự, không phải vì tiếc mà thực sự sợ con trai lại gặp nguy hiểm: "Nguyên Nguyên."

Cậu bé tên Nguyên Nguyên cúi đầu bới thạch, giọng ôm ồm nói: "Cha, thạch này cũng ngon, con ăn thạch là được rồi."

Người đàn ông khẽ thở dài, do dự mãi rôi gắp cho con trai hai miếng thịt sò điệp trắng thái rất mỏng: "Ăn đi, ăn xong chúng ta đến bệnh viện."

Bác sĩ đã nói không được ăn, nếu thực sự muốn ăn thì cũng không được quá một con tôm, hai miếng thịt sò này không bằng một con tôm. "Cảm ơn cha." Cậu bé vui vẻ nhìn hai miếng thịt sò trong bát, không vội ăn mà nâng niu ngửi ngửi, cậu bé hít một hơi thật mạnh: "Cha ơi, thơm quá."

'Ăn đi." Người đàn ông lo lắng nhìn con trai, sau đó tăng tốc độ ăn cơm, ăn xong mới có thể đưa con trai đến bệnh viện ngay.

Cậu bé gần như chưa bao giờ ăn hải sản, cậu bé kẹp một miếng bỏ vào miệng, cẩn thận thưởng thức vị tươi ngon của thịt sò, hóa ra hải sản lại ngon đến vậy.

Người đàn ông nhìn con trai ăn một chút hải sản mà vui vẻ như vậy, trong lòng không nói nên lời, con trai trước đây rất khỏe mạnh, nhưng từ sau trận ốm nặng cách đây vài năm thì không thể ăn những thứ này nữa.

Thật là đáng thương .

Nếu có thứ gì đó có thể chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh này thì hắn sẵn sàng trả bao nhiêu tiền cũng được.

Diệp Cửu Cửu thấy mọi người ăn rất vui vẻ cũng không làm phiền nhiều, trực tiếp vào bếp, cô mở tủ lạnh xem, nguyên liệu làm sữa chua chiên đã đông thành hình.

nhân lúc rảnh rỗi, cô cắt sữa đông thành từng thanh nhỏ, sau đó lăn qua trứng và vụn bánh mì, cho vào chảo dầu nóng sáu phần chiên một phút, chiên vàng giòn thì vớt ra để ráo dầu, sau đó xếp gọn gàng vào giỏ nhỏ lót giấy thấm dầu.

Sau khi xếp xong, cô bưng ra phòng khách ở sân sau, vừa vào đã thấy Tiểu Ngư đang lắc lư đôi chân: "Em đang làm gì vậy?”

“Anh trai bảo phải nhịn không được biến thành đuôi." Tiểu Ngư lắc lư đôi chân nhỏ trắng nõn, liếc nhìn đĩa sữa chua chiên vàng ươm trên tay Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, chị câm cái gì vậy?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 244


"Hôm qua đã hứa sẽ làm đồ ăn ngon cho em, đây là sữa chua chiên." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa đưa sữa chua chiên cho Tiểu Ngư: "Thử xem."

"Oal" Tiểu nhân ngư ngửi thấy một mùi sữa thơm nồng, trong mùi thơm còn thoang thoảng một chút ngọt ngào, ngửi thấy đã thấy rất ngon, cô bé không kìm được cầm lấy một miếng căn một miếng, cắn vào khoảnh khắc đôi mắt cô bé sáng lên, ngon quá: "Cửu Cửu, ngon lắm!"

"Thích là tốt rồi." Diệp Cửu Cửu đặt một giỏ sữa chua chiên lên bàn, cũng để Lăng Dư thử xem.

Tiểu Ngư ăn một miếng rồi đứng dậy đi đến trước mặt Diệp Cửu Cửu, bí ẩn vẫy tay với cô: "Cửu Cửu, chị cúi xuống."

Diệp Cửu Cửu cúi người hỏi cô bé: "Sao vậy?"

"Chị làm đồ ăn ngon cho em, em thích chị nhất-" Tiểu Ngư vừa nói vừa nhón chân, nhanh chóng hôn lên má Diệp Cửu Cửu: "Moa-"

Mùa hè nắng nóng, tiếng ve kêu inh ỏi.

Trong tiếng ve kêu ồn ào, Diệp Cửu Cửu vẫn nghe rõ câu nói nhỏ nhẹ của Tiểu Ngư, cô cong môi định nói gì đó nhưng ngay sau đó má đã bị hôn, mềm mại thơm tho, còn đặc biệt nhờn.

Diệp Cửu Cửu lau mặt nhưng khóe miệng không kìm được cong lên, trong đôi mắt đen láy chứa đầy ý cười: "Ồ, có một bạn nhỏ hôn chị à?"

Lần đầu tiên hôn người khác, Tiểu Ngư xấu hổ che mặt, lại nhỏ giọng nói một câu: "Thích Cửu Cửu."

TBC

"Chị cũng rất thích Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu cong ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn trắng trẻo của Tiểu Ngư, sao lại đáng yêu như vậy?

Lăng Dư khẽ ho một tiếng, nhắc nhở Tiểu Ngư đang dính lấy cô nên giữ phép tắc.

Nghe thấy tiếng ho của anh trai, Tiểu Ngư quay đầu lại, thấy anh trai vẫn nhìn mình chằm chằm, cô chớp chớp mắt: "Anh trai cũng muốn hôn Cửu Cửu sao?”

Đang ăn sữa chua chiên, Lăng Dư trực tiếp bị sặc: "Khu... khụ... khụ...'

Diệp Cửu Cửu ngượng ngùng nhìn Lăng Dư, vừa vặn chạm phải đôi mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm của anh, tim không hiểu sao trật một nhịp, cô vội vàng quay mặt đi, nhỏ giọng nói với Tiểu Ngư: "Chỉ có Tiểu Ngư mới có thể hôn chị."

“Anh trai là con trai, con trai không được hôn Cửu Cửu.' Tiểu Ngư lại quay đầu nhìn Lăng Dư: "Anh trai đừng nghĩ nữa."

Lăng Dư khẽ cười khẩy.

"Được rồi, Tiểu Ngư tiếp tục ăn đi, chị ra ngoài xem một chút." Diệp Cửu Cửu nói xong vội vàng đi ra ngoài.

Lăng Dư nhìn bóng lưng vội vã rời đi của Diệp Cửu Cửu, lại lặng lẽ thu hồi tâm mắt.

Tiểu Ngư nhìn thủ phạm gây họa nhưng không hề ngượng ngùng, bước những bước nhỏ chạy đến bên bàn, lại câm một chiếc sữa chua chiên vàng giòn lên ăn, lúc cắn vào phát ra tiếng rắc rắc, bên trong mềm mại dẻo dai, vừa thơm vừa ngọt vừa ngon: “Anh trai, Cửu Cửu làm gì cũng ngon."

Lăng Dư ừ một tiếng.

Tiểu Ngư vui vẻ cắn sữa chua chiên: "Chúng ta không về nữa, ở đây luôn."

Lăng Dư tự nhiên không thể đồng ý: "Không được."

Tiểu Ngư suy nghĩ một chút: “Anh trai vê, em ở đây."

Lăng Dư: Không được.'

Tiểu Ngư lại phát huy bộ óc thông minh của mình: "Vậy... đưa Cửu Cửu vê?”

Lăng Dư vẫn nói không được.

Cô là con người, không thể đến nơi đó được.

"Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, anh trai thật phiên." Tiểu Ngư tức giận, má phồng lên như cá nóc.

Lăng Dư thở dài, muốn xử lý Tiểu Ngư.

Diệp Cửu Cửu ở bên ngoài đi vào nhà hàng, trước khi vào, cô không thoải mái sờ tai đang nóng lên, hít một hơi thật sâu rồi mới đi vào, rót thêm trà cho hai bàn khách, sau đó đi đến cửa xem bên ngoài.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 245


Con hẻm nóng như đổ lửa không có một bóng người, ngay cả quán mì giá rẻ ở xa cũng không có một ai: "Có phải quá nóng không?”

"Chủ quán, bên ngoài 40 độ, mọi người đều muốn đợi tới tối mới đến." Cao Viễn giơ điện thoại lên: "Chủ quán xem nhóm này."

Diệp Cửu Cửu mới lấy điện thoại ra, vừa mở ra đã thấy Cao Viễn đăng bức ảnh sashimi cá hồi không lồ hôm nay vào, mấy chục thực khách vào bình luận đều không ngừng "Ồ."

Cha của Lạc Lạc nói: "Chủ quán, tối nay tôi muốn mời khách hàng ăn cơm, có thể đặt trước một bàn không?"

Mẹ Lâm: "Làm thêm mấy ngày liền, cuối cùng cũng xong rồi, tôi cũng muốn mời đồng nghiệp đi ăn một bữa."

"Chủ quán, có thể đặt trước không? Tôi cũng muốn đặt một bàn"...

"Không đặt trước, vẫn là ai đến trước được trước, chỉ có chín phần, giá hơi đắt, mọi người đến khoảng sáu bảy giờ chắc chắn vẫn còn." Diệp Cửu Cửu vẫn biết rõ khả năng chi trả của mọi người, trong nhóm này chỉ có vài người không thiếu tiền như Cao Viễn và Chu Chu.

"Chủ quán, chúng tôi đến lúc sáu giờ, nếu có quá nhiều người đặt thì nhất định phải giữ một bàn cho tôi." Cha Lạc Lạc đã phục vụ vị khách hàng này rất lâu rồi, hy vọng lần này nhất định phải giành được hợp đồng.

Mẹ Lạc Lạc lên tiếng: "Ông xã, em có thể đến chiếm chỗ trước cho anh, chỉ cần anh chịu trả thêm một bàn là được."

Cha Lạc Lạc ho khan hai tiếng: "Trừ vào tiền tiêu vặt."

Diệp Cửu Cửu nhìn mọi người nói đùa vài câu rồi mới tắt điện thoại, chủ quán nên giữ một chút khoảng cách với khách hàng, khoảng cách tạo nên vẻ đẹp.

Vừa đặt điện thoại xuống thì người cha và đứa con trai ở góc đã đến tính tiền.

Diệp Cửu Cửu nhìn cậu bé ốm yếu: "Có chỗ nào khó chịu không?"

Cậu bé lắc đầu: "Chị ơi, món đó ngon lắm."

Diệp Cửu Cửu nghe cậu bé nói không có gì thì cũng yên tâm hơn một chút: "Cảm ơn em đã thích, có rảnh thì đến nữa nhé."

Sau khi hai cha con ra khỏi nhà hàng.

Người đàn ông nắm tay con trai định đưa con đến bệnh viện: "Chúng ta đến bệnh viện trước.

Cậu bé: "Cha ơi, con không thấy khó chịu."

Người đàn ông: "Con đã ăn hai miếng, vẫn nên đến kiểm tra một chút thì hơn."

TBC

Cậu bé: "Cha ơi, con nghĩ lần này con sẽ không khó chịu đâu."

"Không phải con nghĩ." Người đàn ông vẫn kiên quyết đưa cậu bé đến bệnh viện.

Cậu bé không thể cãi lại bố, chỉ có thể đi theo, đến bệnh viện thì ngồi xuống ghế ở sảnh khám bệnh, nếu có gì bất trắc thì có thể gọi bác sĩ bất cứ lúc nào.

Cậu bé ngoan ngoãn ngôi im lặng ở góc, lắc lư đôi chân, nhìn những bệnh nhân đi lại trong sảnh.

Hai người ngồi được hai ba tiếng, cậu bé đã buồn ngủ: "Cha ơi, con muốn về ngủ trưa."

"Thực sự không khó chịu sao?" Người đàn ông liên tục nhìn mặt và tay của con trai, mỗi lần con trai vô tình chạm vào chất gây dị ứng, toàn thân sẽ nổi mẩn, buồn nôn, khó chịu, nghiêm trọng nhất là một lần khó thở, suýt thì ngất xỉu.

Vì vậy, hắn vẫn không yên tâm kiểm tra lại một lần nữa, sau khi xác nhận không có một chút dấu vết nào mới thở phào nhẹ nhõm: "Thực sự không bị dị ứng.

"Cha ơi, con đã nói là không có mà.' Cậu bé ngáp một cái: 'Bây giờ chúng ta có thể về nhà chưa?"

"Đi thôi." Đã ba tiếng trôi qua, nếu bị dị ứng thì đã phát tác từ lâu rồi, người đàn ông nắm tay con trai đi ra ngoài: "Thật kỳ lạ, trước đây con chạm vào là không được, lần này lại không sao."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 246


"Con cảm thấy lần này con sẽ không bị dị ứng." Cậu bé dừng lại một chút: "Cha ơi, sau này con có thể đến đó ăn hải sản không?"

"Để hôm khác thử xem." Người đàn ông không rõ chuyện gì đang xảy ra, có phải vì hải sản tươi hơn, không bị ô nhiễm nên không bị dị ứng không?

Cậu bé nghe cha mình đồng ý thì vui vẻ chạy lon ton.

Người đàn ông nhìn bóng lưng vui vẻ của con trai, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Bên kia hẻm Lê Hoa, Diệp Cửu Cửu mang bát đũa của khách đến bếp rửa sạch, sau đó cho vào tủ khử trùng để khử trùng.

Tiểu nhân ngư mặc tạp dề nhỏ đặt làm, cầm khăn lau trèo lên bàn để lau bàn, lau bên trái lau bên phải, lau xong cái này lau cái kia.

Diệp Cửu Cửu rửa xong đi ra thì thấy tiểu nhân ngư mặc váy hai dây màu đen, chân trần đứng trên ghế, cong m.ô.n.g lau bàn: "Ồ, Tiểu Ngư đang giúp chị lau bàn à?”

"Vâng ạ-" Tiểu nhân ngư ngây thơ ừm một tiếng: "Em lau sạch, Cửu Cửu có thể nấu cơm rồi."

"Hóa ra vẫn nhớ đến đồ ăn ngon." Diệp Cửu Cửu bế cô bé xuống: "Muốn ăn gì?

"Tôm hùm”" Tiểu nhân ngư đã nhìn chằm chằm con tôm hùm lớn ch** n**c miếng nửa ngày, nếu không ăn nữa thì cô bé sẽ chui vào bể nước để ăn sống mất.

"Chị làm ngay đây." Diệp Cửu Cửu vào bếp lấy ba con cua bánh mì cho vào nồi luộc, sau đó xử lý một con tôm hùm lớn để làm sashimi, bày đĩa trang trí đẹp mắt rồi trộn một phần thạch rau câu, sau đó lấy phần chân gà hấp cuối cùng ra.

Tiểu Ngư và Lăng Dư đều thích ăn đồ sống hơn, vì vậy bọn họ ăn sashimi tôm hùm trước.

Diệp Cửu Cửu đã thèm mỡ cua nửa ngày nên trực tiếp câm một con cua bánh mì, dùng sức bẻ vỡ lớp vỏ cua màu cam, bên trong là đây mỡ cua, cua bánh mì là vua của cua mỹ, toàn bộ mai cua đều đầy mỡ, không có một khe hở nào, có thể ăn no nê. Mỡ cua có màu trắng trong suốt, trông rất béo ngậy, Diệp Cửu Cửu dùng thìa múc một ít cho vào miệng, cảm giác mềm mịn, ngọt ngào, mềm mại, còn hơi dính răng.

TBC

"Cửu Cửu, cái này màu vàng." Tiểu Ngư bẻ một con cua khác, bên trong đầy ắp gạch cua.

"Con này là cua cái." Diệp Cửu Cửu dùng thìa múc một ít gạch cua, gạch cua màu vàng cam hơi giống trứng vịt muối luộc chín, cảm giác mềm mịn đầy đặn, có hạt rõ ràng, vừa mặn vừa thơm, còn thoang thoảng mùi thơm béo ngậy đặc biệt.

Tiểu Ngư cũng học theo cô, múc một ít để ăn, sau khi ăn xong thì chỉ vào gạch cua nói: 'Cái này ngon hơn."

Ăn cả mỡ cua và gạch cua cùng lúc, rõ ràng thấy gạch cua thơm hơn, cũng ngon hơn, Diệp Cửu Cửu không kìm được lại múc một thìa ăn từ từ: "Đây là gạch cua, gạch cua ngon hơn mỡ cua một chút."

Sau khi bọn họ múc hết mỡ cua và gạch cua ở giữa thì bắt đầu tháo chân cua và thịt cua bên dưới, thịt cua trắng nõn, hấp cũng giữ được độ tươi ngon tối đa, tươi đến mức trong đầu không còn từ nào để hình dung, tóm lại là ngonlI

Ba người giải quyết xong con cua này, ngoài ra còn ăn hết sashimi tôm hùm, cuối cùng tiểu nhân ngư còn ôm vỏ tôm hùm cắn, cắn kêu rắc rắc.

Dựa theo nguyên tắc không lãng phí, Lăng Dư cũng ăn đầu tôm hùm, ăn đến cuối cùng thì chỉ còn lại một số vỏ cua và xương chân gà trong đĩa trước mặt Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu nghiến răng, cô cũng muốn có hàm răng lợi hại như vậy.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 247


Buổi trưa không bận, Diệp Cửu Cửu liền đưa Tiểu Ngư đi nghỉ ngơi một lát, chiều ngủ dậy thì đổ năm túi ớt đỏ được gửi đến sáng nay ra để rửa sạch, rửa sạch rồi phơi khô, tối đến sẽ làm tương ớt.

Tôi qua Tiểu Ngư rơi vào thùng ớt giờ đã sợ, nhìn thấy ớt thì trực tiếp tránh xa, sợ dính vào mắt: "Cửu Cửu, ớt bên ngoài đáng sợ quá~~"

Diệp Cửu Cửu đang rửa nho: "Em không đụng vào nó là được."

"Vạn nhất nó đuổi theo em thì sao?" Tiểu Ngư kiểng chân lấy một quả nho: "Có thể không cần chúng được không?”

"Không được." Diệp Cửu Cửu làm loại nước sốt này để nấu ăn, thực ra chỉ dùng hải sản thì không cần nhiều nước sốt ớt, nhưng cô thích làm món kho, luộc, cá nướng, lẩu, v.v., vì vậy tự nấu một ít nước sốt sẽ tiện hơn nhiều.

Tiểu Ngư thất vọng ồ một tiếng: "Em không dám đi chơi nữa."

"Chúng ta đến ngõ nhỏ phía trước chơi." Diệp Cửu Cửu xem thời gian cũng đã bốn giờ bốn mươi, mặt trời đã chuyển sang phía sau, trong ngõ đã mát mẻ hơn: "Chúng ta đi tưới nước cho cây chuối."

"Đi thôi." Tiểu Ngư cầm nho nhảy tưng tưng chạy ra ngoài.

Diệp Cửu Cửu xách theo xô nước đi theo, tưới đẫm nước cho mấy cây chuối bên ngoài, Tiểu Ngư muốn giúp nhưng cô sợ nước b.ắ.n vào chân cô bé nên ngăn lại không cho.

Tiểu Ngư cũng không làm ầm lên đòi nghịch nước, chỉ ngồi xổm bên cạnh nhìn đàn kiến nối đuôi nhau trên mặt đất: "Cửu Cửu, nhiều kiến quá."

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn đàn kiến đang chuyển nhà: "Chúng đang chuyển nhà."

TBC

Tiểu Ngư không hiểu: "Tại sao phải chuyển nhà?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Có thể sắp mưa rồi, chúng phải chuyển đến nơi cao hơn trước.

Tiểu Ngư chỗ hiểu chỗ không hiểu ô một tiếng, cô bé nhìn đàn kiến một lúc rồi lại hỏi Diệp Cửu Cửu: "Tại sao chúng không sống ở nơi cao?"

"Có thể nơi cao quá nóng, sống dưới đất mát hơn." Diệp Cửu Cửu hỏi tiểu nhân ngư: "Ở đây có nóng không, còn dưới nước có mát không?" Tiểu Ngư nhớ lại một chút, ôm lấy cánh tay mình: "Lạnh lắm."

Diệp Cửu Cửu cười nói: "Đúng vậy, chúng thích mát nhưng lại không biết bơi, nên khi trời mưa thì chuyển đến nơi cao hơn."

"Hóa ra là vậy." Tiểu Ngư lộ ra vẻ như đã hiểu.

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Đi thôi, về thôi."

Hai người nắm tay nhau đi về, vừa đi được vài bước thì thấy mẹ Lạc Lạc dắt Lạc Lạc đi tới, cô ấy còn trang điểm, đi giày cao gót, ăn mặc rất đẹp.

Lạc Lạc cầm ba món quà nhỏ chạy đến: "Tiểu Ngư, anh tặng quà cho em."

"Quà?" Diệp Tiểu Ngư lập tức hứng thú, quà gì đây?

"Tặng em." Lạc Lạc lấy một món quà đưa cho Tiểu Ngư: "Đây là tặng em, tên em là Tiểu Ngư nên anh chọn cho em một con búp bê cá nhỏ màu hồng, có đáng yêu không?”

"Đáng yêu." Tiểu Ngư thích thú cầm con cá nhỏ bằng len cao mười lăm cm, màu hồng nhạt rất đáng yêu, đáng yêu như cô bé vậy.

"Con cá nhỏ này bao nhiêu tiên?" Diệp Cửu Cửu định trả tiên.

"Chủ quán không cần để bụng, chúng tôi định tặng cho khách hàng cũ của tôi, thấy có cá nhỏ nên muốn mua tặng Tiểu Ngư một con, không đáng bao nhiêu tiên." Mẹ Lạc Lạc cười hỏi Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, chúng tôi không đến muộn chứ?"

"Không muộn." Diệp Cửu Cửu hỏi mẹ Lạc Lạc: "Các người thực sự định đặt hai bàn?”

"Không." Mẹ Lạc Lạc vội vàng giải thích: "Chồng tôi nói khách hàng được mời lần này còn tiện thể đưa con nhỏ đến đây du lịch, bên phía khách hàng không muốn nhận lời mời ra ngoài, nói là muốn ở cùng gia đình, vậy nên hắn liền nghĩ đến việc mời cả gia đình họ, muốn tôi và Lạc Lạc đến đây cùng tiếp khách.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 248


"Đúng rồi, tổng cộng có bảy người, gia đình tôi ba người, còn gia đình khách hàng bốn người, không có nhân viên trợ lý nào khác." Mẹ Lạc Lạc nhanh chóng nói số người và thân phận của đối phương: "Khách hàng này khá truyên thống, rất coi trọng không khí gia đình, chồng tôi đã tiếp xúc rất lâu rồi, hy vọng có thể nhân cơ hội này giành được hợp đồng."

Nếu có thể giành được hợp đồng này, ông xã cô ấy sẽ sớm được thăng chức phó tổng, vì vậy mẹ Lạc Lạc cũng rất tận tâm: "Chủ quán, sắp xếp cho chúng tôi chỗ ngồi trong cùng."

Diệp Cửu Cửu gật đầu: “Được thôi."

"Các món trong thực đơn đều gọi, ngoài ra chuẩn bị thêm một chai rượu ngon nhất." Mẹ Lạc Lạc nhìn thời gian, đã gần sáu giờ: "Họ sẽ đến vào khoảng sáu giờ rưỡi, cô sắp xếp thời gian trước giúp tôi."

"Vậy hai người ngồi một lát." Diệp Cửu Cửu quay người nói với tiểu nhân ngư đang ôm con cá nhỏ bằng vải, sau đó đi vào bếp làm món lẩu cua hoàng đế khá cầu kỳ.

Cua hoàng đế nặng bốn cân cũng đầy ắp gạch cua, chỉ kém một chút là bằng con cua bánh mì ăn trưa, mỗi chiếc càng cua đều chứa đầy thịt tươi ngon săn chắc, có thể sánh ngang với cua chân dài.

Ngoài phần vỏ lớn, Diệp Cửu Cửu cắt nhỏ các bộ phận khác để dùng, sau đó cắt khoai tây, ngô và các loại rau khác thành từng miếng nhỏ để dùng.

Sau đó, cô tẩm bột thịt cua đã cắt nhỏ, cho vào chảo dầu nóng chiên vàng hai mặt, vớt ra để ráo dầu, sau đó xào riêng một ít gia vị, cho thêm hành, gừng, tỏi, hành tây và các loại gia vị khác, sau đó cho thêm chân gà, cua đã chần qua nước sôi vào xào, thêm nước, đun nhỏ lửa trong mười lăm phút.

Thấy đã gân tới giờ, cô cho khoai tây, ngô, nấm vào nồi, đun thêm năm phút nữa là có thể bắc ra, đổ vào nồi đất cỡ vừa, các loại rau củ như măng tây, mộc nhĩ, v. v. để bên dưới, thịt cua để bên trên, cuối cùng đậy nắp cua siêu to màu đỏ lên trên, đun nhỏ lửa thêm hai hoặc ba phút.

Trong thời gian đó, cha Lạc Lạc đã dẫn theo gia đình bốn người của khách hàng đến nhà hàng, là một cặp vợ chồng ngoài 50 tuổi, hai đứa trẻ lớn nhất mới mười tuổi, nhỏ nhất mới sáu tuổi. Hai đứa trẻ nhìn thấy Tiểu Ngư trông giống như một con búp bê nên chạy đến vây quanh, nhìn đôi mắt xanh biếc của cô bé, vô thức chào hỏi bằng một ngôn ngữ khác.

Tiểu Ngư mù chữ bối rối hỏi Lạc Lạc: "Các bạn ấy nói gì vậy?"

'Anh cũng không biết tiếng chim ở đâu." Lạc Lạc mù chữ số một tỏ vẻ ghét bỏ: "Các bạn ấy không biết nói bình thường sao?"

Hai đứa trẻ: "..."

"Em gái nhỏ, em mấy tuổi rồi?"

"Em ấy không phải em gái nhỏ, em ấy tên là Tiểu Ngư." Lạc Lạc chỉ vào con búp bê nhỏ mà cậu bé vừa tặng: "Chính là cá nhỏ đó."

Tiểu Ngư ừm ừ một tiếng, giọng nói ngây thơ chỉ vào mình: "Em cũng là Tiểu Ngư, là Diệp Tiểu Ngư."

Hai đứa trẻ: "Em họ Diệp sao?"

Tiểu Ngư ừm một tiếng: "Diệp Tiểu Ngư”...

Lăng Dư bưng đồ ăn ra thì thấy cô bé giọng nói ngây thơ nói thích ra ngoài bắt cá ăn, anh giật mình, sau khi đặt đồ ăn xuống thì tiện thể bế cô bé đi, tránh để lộ nhiều hơn.

Lạc Lạc không nỡ để Tiểu Ngư bị bế đi: "Anh Tiểu Ngư sao lại bế Tiểu Ngư đi rồi? Thật đáng ghét."

TBC

"Ăn cơm trước, ăn xong rồi tìm Tiểu Ngư chơi." Mẹ Lạc Lạc kéo Lạc Lạc về: "Còn nhớ những gì mẹ dạy con ở nhà không? Văn minh một chút, đừng giống như con ch.ó bị nhốt mười ngày."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 249


"Con không phải chó." Lạc Lạc không vui lẩm bẩm một tiếng, sau đó ngoan ngoãn đi theo đến ngồi bên bàn ăn, bởi vì cậu bé biết hải sản ở đây của chị chủ quán ngon nhất, nếu để cha mẹ ăn hết thì cậu bé sẽ phải đói bụng.

"Tổng giám đốc Chu, đây là một nhà hàng riêng tư vê hải sản khá đặc sắc ở đây, đừng thấy nó mở trong ngõ nhỏ nhưng hương vị thực sự rất ngon, tôi đã đến rất nhiều nhà hàng hải sản nhưng vẫn luôn thấy ở đây ngon nhất." Cha Lạc Lạc chỉ vào ba món ăn được bưng lên: "Đây là thạch rau câu làm thủ công từ rong biển, còn đây là sò điệp đầu giấm, cá đồng kho dấm, mọi người thử xem hương vị thế nào?”

Tổng giám đốc Chu gắp một miếng cá đổng, dùng đũa nhẹ nhàng tách phần thịt cá ở lớp biểu bì, để lộ phần xương sống màu xanh bên trong, đúng là cá đồng: "Rất ít khi thấy con cá đồng nào to như vậy."

Cha Lạc Lạc đánh giá khách hàng một lượt: "Tổng giám đốc Chu cũng có nghiên cứu sao?"

"Tôi bị tiểu đường nên thường ăn hải sản." Tổng giám đốc Chu không phải nghi ngờ hải sản giả, mà là thấy ngạc nhiên, chủ quán lại có bản lĩnh mua được con cá đống to như vậy.

Cha Lạc Lạc thuận miệng hỏi: "Vậy anh thấy hải sản này thế nào?"

Tổng giám đốc Chu nếm thử cá đổng, lúc đầu ngửi thấy mùi giấm rất nồng, còn tưởng chủ quán không chuyên nghiệp, cho quá nhiều giấm, nhưng sau khi nếm thử thì phát hiện ra mùi giấm thực ra rất nhạt, vừa đảm bảo được độ tươi ngon của cá đổng lại làm cho hải sản đơn điệu thêm phần hương vị.

"Cũng không tệ." Tổng giám đốc Chu lại thử món sò điệp dầu giấm bên cạnh, thấy cũng rất ngon: "Tôi rất ít khi ăn được hải sản tươi như vậy ở những nơi ngoài Hải Thành."

"Những người không quen ăn hải sản đều thấy rất tanh, vậy nên có nhiều người ở nơi khác thường dùng gia vị đậm để che đi mùi tanh của nó, nhưng thường thì như vậy sẽ hoàn toàn che mất vị tươi ngon vốn có của nó." Tổng giám đốc Chu hài lòng gật đầu: "Món này làm rất tốt."

Cha Lạc Lạc: "Tay nghề của chủ quán thực sự tốt, hải sản cô ấy làm ra gần như không có mùi tanh, mẹ tôi là người không thích ăn hải sản nhất nhưng mỗi lần đến đây đều khen ngon." "Hơn nữa hải sản của chủ quán rất tươi, có lẽ đây cũng là một trong những lý do khiến nó ngon." Mẹ Lạc Lạc chỉ khen nguyên liệu, không nói nhiêu đến công dụng gì cả, tránh để vị tổng giám đốc Chu đa nghi này lại tưởng cô ấy là nhân viên bán hàng thực phẩm chức năng.

"Thực sự rất tươi.' Vợ tổng giám đốc Chu nhìn hai đứa trẻ kén ăn, có thể khiến hai đứa trẻ ăn hết thì chắc chắn là tươi ngon.

"Có món mới rồi." Mẹ Lạc Lạc nhìn Lăng Dư bưng đến ốc hương xào chua ngọt, lẩu cua hoàng kim, cá bơn hấp xì dầu, vội vàng dọn những món đã động vào trên bàn về phía mình: "Làm phiền anh đặt đồ ăn ở đây."

Lăng Dư đặt ba món ăn lớn trước mặt bốn người nhà tổng giám đốc Chu, sau đó lại đi.

Vợ tổng giám đốc Chu ngạc nhiên nhìn Lăng Dư đeo khẩu trang, mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng khí chất toàn thân này khiến bà ấy cảm thấy không phải người bình thường: "Không ngờ nhà hàng này cũng tàng long ngọa hổ."

TBC

Mẹ Lạc Lạc cười cười không biết nên nói gì, nhưng trong lòng cô ấy, chủ quán cũng thực sự không tâm thường: "Mọi người thử con ốc hương này xem, nghe chủ quán nói nặng năm cân năm lạng."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 250


Vợ Tổng giám đốc Chu lấy điện thoại ra chụp: "Quá lớn rồi."

Tổng giám đốc Chu cũng ngây người, đây là lần đầu tiên ông thấy con ốc hương nặng năm sáu cân ngoài ốc dừa.

Họ không biết rằng điều khiến họ ngạc nhiên vẫn còn ở phía sau, khi món sashimi rồng biển dài gần một mét được bưng lên, họ trực tiếp kinh ngạc đến mức há hốc mồm, nhà hàng riêng này đã mang đến cho họ quá nhiều bất ngờ.

Ban đầu còn chê bai cha Lạc Lạc, nhưng sau khi ăn xong, Tổng giám đốc Chu bắt đầu nói chuyện hợp tác với cha Lạc Lạc.

Mẹ Lạc Lạc nhìn một cái, biết hợp tác của chồng mình lần này cơ bản là đã thành, cô ấy cười tiếp tục trò chuyện với vợ tổng giám đốc Chu, bản thân cô ấy cũng là một người phụ nữ trưởng thành có hiểu biết và năng lực, đồng thời EQ cũng cao, vì vậy hai người trò chuyện rất hợp.

Còn về mấy đứa trẻ, chỉ cần cúi đầu nghiêm túc ăn là được.

Diệp Cửu Cửu làm xong bàn này thì lại tiếp bốn bàn khách, đều là những người hôm qua đã nói trong nhóm trò chuyện rằng sẽ đến, mỗi bàn đều gọi hết các món, nhất thời Diệp Cửu Cửu có chút bận rộn.

May là Lăng Dư thấy cô bận rộn, đã giúp cô lấy thạch rau câu, xử lý rồng biển và cua, cũng giúp cô tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Muộn hơn một chút, Chu Chu lại đến, đến cùng cô còn có hai cặp vợ chồng trung niên cùng một cặp vợ chồng trẻ và một cậu bé năm tuổi, mặc dù mỗi người đều mặc trang phục thường ngày thoải mái, nhưng nhìn khí chất thì không tâm thường.

Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn cô ấy: "Cô lại đến nữa sao?"

"Tôi dẫn cha mẹ, anh trai, chị dâu, cháu trai đến đây nếm thử." Chu Chu khoe khoang với người nhà khi ăn trưa, mẹ cô xem xong liền hủy tiệc liên hoan ở khách sạn đã định trước để đến đây, thực ra cô ấy vẫn chưa đói lắm, nhưng khi nghĩ đến món rồng biển tươi ngon dai giòn, cô lại mặt dày bám theo.

Chu Chu hào phóng vung tay: "Chủ quán, mang hết các món trong thực đơn ra đây.

Mẹ Chu Chu nhìn cô: "Mang hết sao?" "Ở đây của chủ quán có gì làm nấy, hôm nay chỉ có chín món, sáu người chúng ta hoàn toàn có thể ăn hết." Chu Chu giải thích xong rồi nói với Diệp Cửu Cửu: "Chủ quán, mang thêm một chai rượu ngon nhất, cho cậu bé này một cốc sữa như Tiểu Ngư."

Cá nhỏ trợn tròn mắt, muốn cướp sữa của cô bé sao?

Chu Chu cười nói với Tiểu Ngữ: "Tiểu Ngữ, chia cho chị một chai nhé, lần sau chị sẽ mang cho em một thùng.'

Một thùng?

Thật nhiều.

Tiểu Ngư chớp chớp mắt, giơ năm ngón tay, muốn nói năm chai là được.

Chu Chu không hỏi nhiều: "Được, cho em năm thùng."

Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn Chu Chu, sao càng cho càng nhiều thế?

Diệp Cửu Cửu cười bảo Tiểu Ngư cảm ơn chị: "Đi lấy sữa cho anh trai nhỏ này.

Tiểu Ngư ngoan ngoãn ừ một tiếng, quay người chạy ra sân sau.

Diệp Cửu Cửu chào mọi người ngồi xuống, sau đó lại quay vào bếp.

Chu Chu chào hỏi cha mẹ Lạc Lạc đã gặp đó: "Lại gặp mặt rồi."

Chào hỏi xong, cô lại nhìn bà bầu đẩy cửa bước vào: "Mọi người ngồi trước nhé, chủ quán hơi bận, phải đợi một lát."

Bà bầu này là bà bầu bị bệnh trứng cá đỏ đến đây hôm qua, biết ở đây chỉ có hai người, cần phải đợi một lát: "Vậy chúng tôi ngồi ở góc."

Anh trai Chu Chu trêu chọc: "Em quen quá nhỉ."

"Cũng được." Chu Chu nhỏ giọng nói với gia đình: "Mùi vị thực sự rất ngon, ngon hơn nhiều so với những nhà hàng Michelin trước đó, tuần gần đây em đều ăn trưa ở đây."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 251


Chị dâu Chu Chu: "Ăn hải sản hàng ngày dễ bị đau bụng."

"Không đâu." Chu Chu nhỏ giọng nói với mẹ những công dụng không được tiết lộ trong nhóm: "Ăn thường xuyên không chỉ không bị đau bụng mà còn có thể điều hòa cơ thể."

Anh trai Chu Chu cảm thấy em gái mình như bị tẩy não rồi.

"Thật sự, có người ăn rồi thì thấy ăn ngon miệng hơn, dạ dày thoải mái hơn, huyết áp cũng giảm, còn người bị hói cũng dân mọc tóc." Chu Chu nhìn mái tóc ngày càng thưa của cha mình: "Cha, hói đầu thì xấu lắm, lát nữa cha ăn nhiều vào, cố gắng nuôi lại tóc."

Cha Chu Chu ngượng ngùng sờ mái tóc ngày càng thưa: 'Khụ, cha mày dù hói đầu thì vẫn phong độ ngời ngời."

Chu Chu: 'Eoo.'

Mẹ Chu Chu: "Con muốn ăn thế nào cũng được, nhưng đừng để mấy lời nói quá của mấy người nổi tiếng trên mạng và chủ quán lừa."

Anh trai Chu Chu đồng tình gật đầu, hắn nhìn những vị khách xung quanh, trong mắt hiện lên một tia thương hại, toàn là những người bị chủ quán lừa đến đây.

"Thôi nào, nếu mọi người không tin thì thôi, lát nữa nếm thử rồi sẽ biết." Ban đầu Chu Chu cũng vì xem video của blogger ẩm thực mới đến đây với thái độ thử xem sao, nhưng sau khi ăn thì nghiện luôn, hơn nữa hôm nay cô cân thử thì thấy nhẹ đi mấy cân, chắc chắn là nhờ hải sản.

"Vậy lát nữa chúng ta nếm thử." Chị dâu Chu Chu hòa giải, rót thêm trà cho mọi người: "Trà Long Tỉnh này pha cũng khá."

Cha Chu Chu là người thích uống trà, nhấp một ngụm rồi nói: "Pha trực tiếp thế này chẳng khác gì làm hỏng trà ngon, phải dùng bộ ấm chén..."

"Đây là nhà hàng chứ không phải quán trà, có trà uống là tốt lắm rồi." Chu Chu đưa cốc sữa mà Tiểu Ngư mang đến cho cháu trai: 'Cảm ơn Tiểu Ngư."

"Không có gì đâu ạ." Tiểu Ngư nhìn sang bà bầu khách bên cạnh, chạy lon ton đến chào mừng rồi lại chạy về bếp: "Cửu Cửu, lại có khách đến”"

Diệp Cửu Cửu đang xào sò điệp, tạm thời không rảnh ra ngoài: "Gọi anh trai em ra gọi món.

"Vâng." Cá nhỏ chạy ra sân sau gọi anh trai: "Anh ơi ra nhanh, không để họ chạy mất."

Lăng Dư bê đĩa ớt đã ráo nước vào nhà để rồi đi ra, bên ngoài gió lớn, có vẻ sắp mưa rồi.

Anh đi gọi món, sau đó nói với Diệp Cửu Cửu họ muốn ăn gì, Diệp Cửu Cửu làm hai bàn đồ ăn giống nhau rồi bảo Lăng Dư mang ra.

Sau khi đồ ăn được mang lên, Chu Chu mời gia đình nếm thử món khai vị: Cha mẹ thử xem."

"Đây không phải là miến lạnh và thịt thái lạnh sao?” Anh trai Chu Chu thấy còn không bằng để dì giúp việc ở nhà làm.

Chu Chu ồ lên một tiếng: “Anh nếm thử rồi nói."

Anh trai Chu Chu nghi ngờ nhìn em gái vẫn luôn giới thiệu mình: "Em nhận tiền hối lộ rôi à?”

"... Em có thể lừa mọi người sao?" Chu Chu bất lực gắp một ít sò điệp cho mẹ và cháu trai: Anh không ăn thì chúng em ăn, đúng không?”

Cháu trai ục ục uống một ngụm sữa: "Cô đừng cãi nhau với cha."

"Là cha cháu không tin cô." Chu Chu gắp một miếng bỏ vào miệng, vẫn mềm mại tươi ngon như trưa, nếu thêm một ít cần tây và lá tía tô nữa thì hoàn hảo.

TBC

Chị dâu Chu Chu nếm thử, thấy ngon hơn nhiều so với tưởng tượng.

Cha mẹ Chu Chu cũng phát hiện ra món ăn rất ngon: "Khá ổn."

Chu Chu đắc ý ngẩng cằm: "Em đã nói là không lừa mọi người mà."

"Thực sự cũng được." Nhưng anh trai Chu Chu vẫn không hiểu tại sao em gái mình lại đến đây bảy ngày liên tiếp.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 252


"Cái ngon hơn còn ở phía sau." Chu Chu nhìn món cá bơn hấp nước sốt cay và ốc hương kho tàu đỏ được mang lên sau đó: "Đây là cá bơn, chủ quán nói cá bơn quá lớn, chỉ có thể làm riêng."

"Trưa nay em đã muốn thử hai món này nhưng chỉ có hai chúng ta, căn bản không ăn hết được, chủ quán cũng không cho chúng ta lãng phí." Chu Chu lấy điện thoại chụp ảnh gửi cho Cao Viễn: "Mập, anh xem đây là gì?"

Cao Viễn đang trên đường về nhà, nhìn tin nhắn Lý Lâm và Chu Chu gửi đến, đột nhiên muốn quay xe về: "Trưa mới ăn mà cô lại đi nữa sao? Không sợ biến thành lợn à?"

"Anh mới là lợn." Chu Chu không vui đặt điện thoại xuống, chặn tên mập c.h.ế.t tiệt này.

Cao Viễn thở dài xuống xe, sau đó kéo hành lý về biệt thự nhà mình, vừa vào cửa đã gặp ông bà nội nghe thấy tiếng động ra xem: "Ông bà nội, cháu về rồi."

Ông bà nội nhìn thấy Cao Viễn thì ngẩn người: "?2?"

Giọng nói thì đúng.

Nhưng khuôn mặt thì không đúng.

TBC

Họ nhìn ra ngoài, cháu trai nhà mình trốn ở đâu vậy?

Cao Viễn khó hiểu hỏi hai người: "Ông bà nội, hai người tìm gì vậy?"

Ông nội đẩy đẩy cặp kính lão, tiến lại gần nhìn kỹ đứa cháu trai lớn, không chắc lắm hỏi: "Cháu là A Viễn à?"

"Ông nội, lẽ nào ông còn đứa cháu trai nào khác tên A Viễn sao?" Cao Viễn đùa giỡn, hạ thấp giọng: "Ông nội, chuyện này bà nội cháu biết không?"

Giọng điệu này, giọng nói này, đúng là cháu trai nhà mình, ông nội nghi ngờ nhìn Cao Viễn: "Thằng nhóc thối, sao cháu lại thay đổi thế này?"

Bà nội cũng ngơ ngác nhìn khuôn mặt trơn láng của cháu trai: "Mụn trên mặt cháu đâu rồi?"

"Hết rồi ạ." Cao Viễn đỡ hai cụ vào nhà: "Cha mẹ cháu đâu ạ?"

"Ở trong nhà, chỉ đợi cháu về ăn cơm tối thôi." Bà nội vẫn không tin vào mắt mình, khuôn mặt đỏ bừng trước đây sao lại sạch sẽ thế này? "Con trai về rôi sao?" Mẹ Cao nghe thấy tiếng động từ trên lầu đi xuống, vừa xuống lầu vừa gọi chồng đang ở trong thư phòng: "Ông già, con trai về rồi."

"Vê rồi." Cha Cao cũng đi theo xuống: "Cuối cùng cũng về rồi, ăn cơm thôi...

Nhìn thấy Cao Viễn, lời nói của cha Cao nghẹn lại trong cổ họng, ông xoa xoa mắt: "Vợ, đây là..."

Mẹ Cao cũng ngơ ngác, tên mập trắng trẻo này là ai vậy?

Cao Viễn đứng dậy: "Cha mẹ, hai người nhìn gì vậy?”

Mẹ Cao nghe thấy giọng nói quen thuộc, lại sửng sốt: "Con trai?"

Cao Viễn vừa buồn cười vừa bất lực: "Đúng rồi, mẹ không nhận ra con trai mình sao?”

"Mẹ thực sự không nhận ra." Mẹ Cao kinh ngạc nhìn Cao Viễn, một phút sau mới lên tiếng: "Con trai, con đi phẫu thuật thẩm mỹ à?"

Cha Cao cũng hỏi theo: "Đi phẫu thuật ở đâu vậy, hiệu quả tốt thế."

".. Hai người không mong da con đẹp lên sao?" Cao Viễn ngã xuống ghế sofa: "Hai người là cha mẹ ruột của con đó."

Ông bà nội cười ha ha: "Thực sự thay đổi quá lớn, mọi người không dám nhận."

Cao Viễn chỉ vào mặt mình: "Mày rậm mắt to, đẹp trai phong độ, dễ nhận như vậy sao lại không dám nhận?”

"Trước đây mặt con toàn mụn, hoàn toàn không giống bây giờ." Mẹ Cao ngồi xuống bên cạnh: "Con trai, hai tháng nay con làm gì vậy? Sao đột nhiên lại đẹp trai thế?"

Cha Cao: "Tập thể dục à?"

Bà nội: "Có phải sắp ba mươi tuổi rồi nên hết mụn không?"

"Đầu không phải." Cao Viễn kể lại chuyện gần đây mình ngày nào cũng đi ăn hải sản: "Hải sản của quán đó rất kỳ diệu, ăn vào có thể điều hòa cơ thể, nhiều người bị vấn đề về dạ dày, huyết áp cao đều được giải quyết."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 253


Cha Cao rất nghi ngờ nhưng khuôn mặt của con trai lại là bằng chứng: "Thần kỳ thế thật sao?”

"Dù sao cũng rất thần kỳ.' Cao Viễn nhìn ông bà nội và mẹ: "Ông bà nội, hai người bị huyết áp cao, hay là sáng mai cùng đi Lộc Thành, trưa vừa kịp ăn hải sản tươi nhất."

"Dù sao ngày mai là cuối tuần, hay là chúng ta cũng thử xem?” Mẹ Cao nhìn khuôn mặt trắng trẻo hơn cả đi thẩm mỹ viện của con trai mà rất động lòng.

Cha Cao cúi đầu nhìn cái bụng bự của mình, hy vọng có thể hạ đường huyết.

Những vị khách trong nhà hàng cũng đang nhỏ giọng trò chuyện về tóc tai hoặc bụng của mình, cha mẹ Lạc Lạc không nói nhiều nhưng sau khi ăn xong, tổng giám đốc Chu cảm thấy tâm trạng thoải mái, cơ thể cũng rất dễ chịu, ông đã đến nhiều nhà hàng, ăn nhiều món ngon, nhưng rất ít nơi khiến người ta ăn vào thấy thoải mái khắp người như vậy, vì vậy ông thấy nhà hàng này rất tốt, quyết định sau này sẽ đến nữa.

Ông chậm rãi đi ra ngoài, trên đường đi ra ngoài, ông vỗ vai cha Lạc Lạc: "Sau khi về thì gửi phương án qua, chúng tôi đánh giá không có vấn đề thì có thể ký hợp đồng."

Cha Lạc Lạc cố gắng kìm nén khóe miệng: "Cảm ơn tổng giám đốc Chu, tôi vê sẽ gửi vào email của trợ lý ông."

Bên này vì một bàn hải sản mà ký được hợp đồng, bên kia một nhà Chu Chu vì một bàn hải sản mà bắt đầu yêu cầu vào nhóm: "Con gái bảo bối, con kéo cha vào nhóm của các con."

Anh trai Chu Chu cũng lấy điện thoại ra: "Thêm cả anh vào nữa."

TBC

Khi nói chuyện làm ăn có thể đến đây.

Chu Chu không đồng ý: "Chủ quán chỉ cho khách quen vào thôi."

Cha Chu Chu: "Tháng này tăng cho con một trăm lẻ một triệu."

Chu Chu mặt đầy vẻ tham tiền mở điện thoại: "Cảm ơn cha, con thâm cha vào ngay đây.

Anh trai Chu Chu: “Anh mua túi cho em."

Chu Chu vui vẻ cười: "Cảm ơn anh trai, dạo này em muốn mấy mẫu túi mới." Đợi người nhà vào nhóm xong, Chu Chu mới nói: "Chủ quán ở đây không nhận đặt trước, mỗi ngày chỉ có nhiều nhất mười bàn, đến trước được trước, nếu các người muốn đến ăn thì có thể để con xếp hàng giúp, xếp một lần thì được một bữa ăn."

Diệp Cửu Cửu đi ngang qua tình cờ nghe thấy Chu Chu tống tiên người nhà, cô không khỏi cảm thán, đúng là gia đình thương nhân, thật biết cách làm ăn.

Cô đi đến quầy tính tiên cho mọi người, lúc ra ngoài tiễn khách, mẹ Lạc Lạc cũng đến: "Chủ quán, bao nhiêu tiền?"

Diệp Cửu Cửu: "Ba mươi tám nghìn."

"Được." Mẹ Lạc Lạc trả tiên, quay người gọi Lạc Lạc đang đứng ở bàn ăn cạnh cửa xem phim hoạt hình: "Lạc Lạc, chúng ta về thôi."

"Xem xong rồi vê." Lạc Lạc đang xem say sưa, hoàn toàn không muốn rời đi.

Mẹ Lạc Lạc thúc giục: "Bên ngoài sắp mưa rồi, muộn nữa sẽ không về được.

Lạc Lạc: "Vậy thì tối nay con ở lại đây."

Mẹ Lạc Lạc nghiêm giọng gọi con: "Nhanh lên, cha đang đợi chúng ta, không ra ngoài cẩn thận cha đánh m.ô.n.g con."

"Con chưa từng thúc giục cha bao giờ.' Lạc Lạc bất mãn hừ hừ hai tiếng nhưng vẫn đứng dậy: "Em Tiểu Ngư, anh về đây."

Tiểu Ngư mềm mại vâng một tiếng.

"Tạm biệt." Lạc Lạc vẫy tay, đột nhiên nhớ ra lúc sáng cha mẹ tạm biệt đều sẽ hôn một cái, thế là học theo cha chu môi định hôn Tiểu Ngư.

Còn chưa kịp chạm vào thì cậu bé đã bị một bàn tay nhấc bổng lên, đột nhiên lơ lửng trên không trung, cậu bé hoảng sợ giấy giụa muốn quay đầu: "Ai bắt tôi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 254


Lăng Dư cau mày nhìn đứa trẻ mập mạp trong tay, muốn nhét nó vào miệng cá mập.

Lăng Dư đứng ngược sáng, đôi mắt sâu thắm lóe lên một tia sáng, giống như một con quái vật ẩn núp trong bóng tối chờ thời cơ hành động, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo người vào bóng tối để ăn thịt.

Vừa rồi còn vênh váo, giây tiếp theo Lạc Lạc đã biến thành một đứa trẻ nhát gan, cậu bé rụt cổ lại, giãy giụa câu cứu mẹ ngoài cửa: "Mẹ ơi cứu con, anh Tiểu Ngư muốn ăn con~~'"

Diệp Cửu Cửu và mẹ Lạc Lạc ở cửa cùng quay đầu lại, cô nghi hoặc nhìn Lăng Dư đang xách đứa trẻ mập mạp, dùng ánh mắt hỏi anh đây là tình huống gì?

Mẹ Lạc Lạc cũng ngây người, cái gì? Ăn con trai bà sao?

Diệp Cửu Cửu vội vàng đi qua bảo Lăng Dư buông đứa trẻ mập mạp xuống, nhỏ giọng nói: 'Ăn người là phạm pháp, lát nữa ăn tôm hùm đất."

Lăng Dư liếc cô một cái, sau đó buông đứa trẻ mập mạp xuống, vừa được tự do, đứa trẻ mập mạp đã chạy như bay về phía mẹ: "Oa oa oa, đáng sợ quái"

Diệp Cửu Cửu nhỏ giọng hỏi Lăng Dư: "Sao còn bắt nạt trẻ con?"

Lúc này, Diệp Tiểu Ngư ôm ván trượt chạy đến bên cạnh Diệp Cửu Cửu, nhỏ giọng mách: "Lạc Lạc muốn hôn em."

"II" Diệp Cửu Cửu trợn tròn mắt nhìn Lạc Lạc, không ngờ cậu lại là người như vậy.

Mặc dù biết trẻ con không có ác ý nhưng Tiểu Ngư là cá do cô nuôi, mặc dù mới nuôi hơn nửa tháng nhưng trong lòng cô đã có cảm giác như bị người ta ủn mất bắp cải, còn chưa kịp hôn, nếu không cô cũng muốn xử lý đứa trẻ mập mạp.

".. Đáng đời, ai bảo con lưu manh." Mẹ Lạc Lạc vừa nghe cũng tức giận muốn động thủ: "Ai dạy con đi hôn trẻ con lung tung?”

Lạc Lạc khóc nức nở: "Nhưng mỗi sáng cha đều hôn mẹ khi đi làm."

Chu Chu đang chuẩn bị rời đi bỗng ồ lên một tiếng, tình cảm của hai vợ chồng này cũng khá tốt. Mẹ Lạc Lạc bị con trai tiết lộ, còn bị Chu Chu trêu chọc khiến mặt đỏ bừng, cô ấy giơ tay che miệng con trai: "Câm miệng cho mẹ."

Mẹ Lạc Lạc: "Mẹ có nói với con là không được hôn trẻ con khác không?”

Lạc Lạc: "Nhưng con không nỡ xa Tiểu Ngư."

Mẹ Lạc Lạc: "Không nỡ thì chúng ta có thể chờ lúc rảnh rỗi đến tìm Tiểu Ngư chơi, nhưng không được tùy tiện hôn bạn nhỏ khác."

Lạc Lạc hiểu rồi: "Đợi con lớn rồi mới được hôn Tiểu Ngư?”

TBC

Diệp Cửu Cửu: "HU

Lăng Dư nghiến răng, muốn nhét cậu bé vào miệng cá mập ngay bây giờ.

Mẹ Lạc Lạc đầy vạch đen: "Cũng không được!!!"

"Không được phép tùy tiện hôn người khác khi chưa được đồng ý là lưu manh, chú công an sẽ bắt con đi tù, con muốn ngồi tù cả nửa đời sau sao?” Mặc dù không hôn nhưng mẹ Lạc Lạc không bỏ qua, cố tình nói rất nghiêm trọng: "Đến lúc đó, mọi người trong trường mẫu giáo đều gọi con là lưu manh, không chơi với con.'

Chu Chu ở bên cạnh còn không quên dọa một tiếng: "Tôi sẽ giúp báo cảnh sát.

Lạc Lạc lập tức sợ đến mức khóc to hơn: "Đừng báo cảnh sát, mẹ cứu conl"

Mẹ Lạc Lạc ừ một tiếng: "Nếu không muốn đi tù thì bây giờ hãy xin lỗi."

Lạc Lạc nhát gan vội vàng chạy đến xin lỗi Tiểu Ngư và Diệp Cửu Cửu: "Xin lỗi, anh không nên học theo cha mẹ hôn Tiểu Ngư, đừng đưa anh đi tù."

Mẹ Lạc Lạc ép hỏi: "Còn gì nữa?"

'Sau này anh không dám nữa. Lạc Lạc vừa khóc vừa nói: "Không có sự đồng ý của Tiểu Ngư, sau này anh chỉ vẫy tay, tuyệt đối không hôn Tiểu Ngư."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 255


Tiểu Ngư trốn sau lưng Diệp Cửu Cửu: "Con trai không được hôn con gái, em không cho anh hồn.'

Diệp Cửu Cửu không lên tiếng, mà nhìn về phía Lăng Dư, anh mới là người giám hộ của Tiểu Ngư.

Lăng Dư cúi xuống nhìn đứa trẻ mập mạp, nghiến răng nanh nhọn đe dọa: "Lần sau nữa, tôi sẽ ném cậu đi cho cá mập ăn."

Lạc Lạc sợ đến mức run rẩy, yếu ớt nói một tiếng không dám, sau đó quay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét: "Anh Tiểu Ngư hung dữ quá, đáng sợ quá..."

Diệp Cửu Cửu thương cảm nhìn Lạc Lạc chạy xa, hy vọng cậu bé thực sự nhớ kỹ, nếu không sẽ thực sự bị Lăng Dư ném đi cho cá mập ăn.

Cô quay đầu nhìn Tiểu Ngư bên cạnh: "Sau này tránh xa cậu bé đó ra, không được để cậu bé hôn, biết chưa?"

"Biết rồi." Tiểu Ngư vươn tay nắm lấy tay Diệp Cửu Cửu: "Chỉ có Cửu Cửu mới được.

"Đúng vậy, chỉ có chị mới được." Diệp Cửu Cửu lại dặn dò thêm vài câu, sau đó đóng cửa hàng, quay lại nhà hàng dọn đẹp vệ sinh.

Dọn dẹp xong, cô vào bếp kiểm tra hải sản, tối nay tiếp đãi bảy bàn khách, có vài bàn khách đã gọi hết các món trong thực đơn, cộng thêm con tôm hùm buổi trưa và buổi tối đã ăn, hiện tại chỉ còn lại hai con tôm hùm đất.

Ngoài ra còn có bảy con ốc hương lớn, cua bánh mì, cua hoàng đế còn tổng cộng tám con, tất cả đều còn sống.

Diệp Cửu Cửu lấy ra một con tôm hùm thưởng cho hai anh em, còn luộc một con ốc hương lớn, sau đó làm một phần cua hoàng đế hấp trứng, ngoài ra còn dùng nước luộc cá tạp còn lại để chân cá bơn, sau đó pha riêng một loại nước sốt cay.

"Đây hẳn là bữa ăn nhân viên xa hoa nhất toàn thành phố." Diệp Cửu Cửu cảm thấy mình thực sự là một chủ quán hào phóng.

Nhân viên số một Tiểu Ngư không hiểu gì cả, chỉ biết gật đầu: "Đúng!"

Nhân viên số hai Lăng Dư ngước mắt nhìn vào bếp: "Còn một con." "Nghĩ hay lắm." Diệp Cửu Cửu định đưa con tôm hùm vào thực đơn ngày mai để làm chiêu trò, hôm nay cô đã kiếm được hơn hai trăm ngàn nhờ con tôm hùm, hy vọng ngày mai cũng kiếm được nhiều tiền.

Diệp Cửu Cửu xem số dư trong tài khoản, khóe miệng không kìm được cong lên, chỉ cần tiết kiệm thêm một chút nữa là có thể cải tạo toàn bộ sân thành nhà hàng.

Lăng Dư nhìn vẻ mặt tham tiên của cô: "Thích kiếm tiền lắm sao?"

"Ai mà không thích?" Diệp Cửu Cửu cất điện thoại: "Tôi muốn cải tạo cả sân sau thành nhà hàng, bây giờ nhà hàng cũng không tệ, nhưng mọi người chen chúc nhau không có chút riêng tư nào."

Tiểu Ngư đang ngậm một miếng đuôi tôm hùm đột nhiên ngẩng đầu lên: "Họ sẽ nhìn thấy đuôi của em."

Diệp Cửu Cửu quên mất chuyện này: "Sau này lại nói, chị vẫn chưa tiết kiệm đủ tiên."

TBC

Có lẽ đến khi cô tiết kiệm đủ tiền thì Tiểu Ngư đã rời đi.

Tiểu Ngư ừm ừm hai tiếng: "Không thể bị bắt đi."

"Chắc chắn sẽ không để em bị bắt đi." Diệp Cửu Cửu múc cho cô bé cua hấp trứng để cô bé ăn cùng cơm: 'Ăn nhiều một chút, ăn no mới có sức học chữ."

Vừa rồi còn rất vui vẻ, Tiểu Ngư lập tức ỉu xìu, giống như lá chuối bị phơi nắng, cả người không còn chút sức sống.

Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt tròn vo của cô bé: "Còn giận sao?"

"Hừ.' Tiểu Ngư tức giận bĩu môi: "Phải ăn một cây kem mới không giận."

Diệp Cửu Cửu nhìn chiếc lá chuối bị gió thổi đung đưa: "Một lát nữa nếu không mưa thì ăn, trời mưa mát mẻ thì không ăn."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 256


Tiểu Ngư giơ một ngón tay út: "Móc nghéo."

"Móc nghéo." Diệp Cửu Cửu phóng hạ đũa, kéo móc với cô bé: "Ai gian lận là chó."

Tiểu Ngư gật đầu la la: “Ai gian lận là chó."

Lăng Dư nhìn ra ngoài cửa số, anh đã ngửi thấy mùi mưa lớn.

Sau khi ăn tối xong, Tiểu Ngư vui vẻ chạy đến trước tủ lạnh, vừa định lấy kem thì bên ngoài đột nhiên có tiếng sấm ầm ầm, những hạt mưa to như hạt đậu theo sau, trong chớp mắt, mặt đất ở sân sau đã ướt đẫm.

Diệp Cửu Cửu đang lau chùi bệ bếp quay đầu nhìn Tiểu Ngư: "Ai gian lận là chó đấy."

Tiểu Ngư không muốn làm chó, cô bé ngượng ngùng thu tay lại, vẻ mặt ủ rũ dựa vào khung cửa, kem của cô bé không còn nữa.

Lăng Dư nhìn cô em gái luôn bị lừa, có chút nghi ngờ không biết có phải hai năm trước nuôi trong tộc đã bị nuôi ngốc rồi không.

Tiểu Ngư nhận ra sự khinh thường của anh trai, không hài lòng nhe răng.

Lăng Dư cong môi, tính hung dữ vẫn còn, cũng không ngốc lắm.

*

Mưa lớn suốt cả đêm.

Mãi đến sáng mới tạnh.

Quả trên cây lê bị gió thổi rụng đầy đất, từng quả chỉ to bằng nắm tay trẻ con, đều chưa chín đã rụng.

TBC

Tiểu Ngư mặc quần đùi áo phông trắng đi dép lê đi theo ra ngoài: "Quả rụng hết rồi."

Cô bé cúi xuống nhặt một quả lê: "Ăn được không?"

"Còn chưa ăn được." Đây là lê tháng tám, phải đến cuối tháng tám hoặc tháng chín mới ăn được, Diệp Cửu Cửu nhìn cây lê già mấy chục năm này: "Phải đến tháng sau mới ăn được."

Ánh nắng xuyên qua những cành cây rậm rạp chiếu xuống, rọi lên khuôn mặt trắng trẻo như ngọc của cô, đôi mắt tinh xảo toàn là nụ cười, so với một tháng trước đã vui vẻ hơn nhiều.

Lăng Dư đẩy cửa sổ ra, liếc mắt đã nhìn thấy Diệp Cửu Cửu đứng dưới ánh sáng, cô trong ánh sáng đang cúi đầu nói chuyện với Tiểu Ngư, nói cười vui vẻ, dịu dàng và mềm mại, lúc này, anh cảm thấy cô giống như cây cối và núi non ở tận cùng biển cả, thu hút ánh nhìn của tất cả các chủng tộc trong lòng biển.

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn lại, liếc mắt đã nhìn thấy Lăng Dư đứng trước cửa sổ, cô mỉm cười với anh: "Chào buổi sáng."

Lăng Dư ngẩn người: "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng anh trai.' Tiểu Ngư nhảy nhót vẫy tay với anh trai: "Anh trai nhìn này, nhiều quả thế nhưng Cửu Cửu nói không được ăn."

Lăng Dư ừ một tiếng.

Tiểu Ngư chạy đến nói với anh trai: "Phải đến tháng sau."

Lăng Dư ừ một tiếng, sau đó lại nhìn về phía Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu đã cầm chổi quét sân, đổ những cành cây và quả lê rụng vào thùng rác, ngoài ra còn dọn sạch cống thoát nước bị lá cây và cành cây chặn lại.

Quét dọn sạch sẽ sân, Diệp Cửu Cửu cầm điện thoại tìm quán mì bên cạnh tiệm bánh bao để đặt bữa sáng: "Ăn bánh bao cả ngày cũng ngán rồi, hôm nay chúng ta ăn mì tương, cho hai người một quả trứng ốp la."

Thực ra trong hẻm Lê Hoa chỉ có hai quán mì, nhưng Diệp Cửu Cửu không thích bọn họ nên thà đi xa hơn để đặt đồ ăn.

Sau khi liên lạc xong, Diệp Cửu Cửu vào bếp mở hộp bất ngờ: "Tiểu Ngư, lại đến lúc vui vẻ nhất trong ngày rồi, đúng không?”

Mắt Tiểu Ngư sáng lên: "Hôm nay lại có gì ngon?"

"Chắc không có gì to đâu." Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng động trong tủ lạnh rất nhỏ, nếu có gì to chắc chắn sẽ gây ra tiếng động lớn như hôm qua và hôm kia.

Cô vừa nói vừa mở tủ lạnh, khoảnh khắc tiếp theo đã nhìn thấy một thứ dài ngoằng há miệng lao về phía mình, cô sợ đến mức kêu "Á”' rồi lùi về phía sau, lùi hai bước thì đột nhiên đụng phải Lăng Dư, cô vội vàng lùi ra: "Xin lỗi, tôi đụng phải anh rồi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 257


Lăng Dư đỡ cô một cái, tránh để cô đụng vào góc bàn phía sau: "Cẩn thận."

Diệp Cửu Cửu nhìn bàn tay thon dài trắng trẻo của anh, khẽ ừ một tiếng không rõ, sau đó cẩn thận tránh chiếc bàn phía sau đi sang một bên, rồi quay lại nhìn tủ lạnh, kết quả giây tiếp theo đã nhìn thấy Tiểu Ngư đang túm lấy thứ dài ngoằng đưa cho cô.

Tiểu Ngư đưa đến trước mặt cô như muốn khoe công: "Cửu Cửu, em bắt được rồi!"

".." Diệp Cửu Cửu hít thở dồn dập, đồng thời cũng nhìn rõ thứ mà Tiểu Ngư đang cầm trong tay, đó là một con lươn trần, trên người có những đốm đều, trông rất giống rắn.

Vì hồi nhỏ suýt bị rắn cắn nên cô thực sự hơi sợ rắn, Diệp Cửu Cửu xác nhận đó là lươn trần đốm đậu mới thở phào nhẹ nhõm, không phải rắn là được.

Con lươn trân này rất dài, gân hai mét, thân hình rất béo, ước chừng hai ba chục cân, nó đang há miệng to định lao ra cắn người.

"Bỏ nó vào cái thùng này." Diệp Cửu Cửu tìm một cái nồi sắt lớn bằng thép không gỉ chắc chắn, sau khi bỏ vào thì cho thêm một ít đá viên, rôi đậy một tấm thớt gỗ dày lên trên, tránh để nó húc đổ thùng.

"Rửa sạch chất nhờn trên tay." Diệp Cửu Cửu cùng Tiểu Ngư rửa sạch tay, sau đó tiếp tục xem tủ lạnh, bên dưới đè một đống rong nho xanh mướt, là loại có cả rễ và thân.

"Lăng Dư, anh lấy cho tôi một cái giỏ." Diệp Cửu Cửu lấy hết rong nho ra cho vào giỏ, có một số bị lươn trần đè bẹp, chỉ có một số ít có thể ăn được.

Sau khi cô lấy rong nho ra, các loại hải sản bên dưới như được tái sinh, mấy con cá đù lớn trực tiếp bật ra ngoài, cô vội vàng nhặt cá đù lên cho vào bể cá.

Tiểu Ngư hỏi: "Cửu Cửu, có bao nhiêu con?”

"Em tự đếm đi, đếm đúng thì cho em một con." Diệp Cửu Cửu cho hết mười lăm con cá đù vào bể nước, quay người tiếp tục lấy hải sản.

Tiểu Ngư chưa đếm đến mười thì đã giơ ngón tay ra đếm từng con một nhưng đếm được một lúc thì phát hiện cá đù bơi lung tung, những con cô bé đã đếm rồi lại không thấy đâu, cô bé tức giận dậm chân: "Bọn mi không được phép động đậy!" Cá đù không nghe, vẫn tiếp tục bơi theo ý mình.

Tiểu Ngư nhe răng, hét lớn: "Không được chạy lung tung."

Tiểu nhân ngư vừa nổi giận, cá đù sợ đến mức hoảng loạn bắt đầu đ.â.m vào bể cá bằng kính, mười lăm con cá đù cùng nhau đ.â.m vào, nước biển cũng bị b.ắ.n ra ngoài.

Diệp Cửu Cửu hét lên: "Tiểu Ngư, đừng dọa chúng, đ.â.m vỡ bể cá thì em phải đền tiền."

Tiểu Ngư trợn tròn mắt: "Là chúng đ.â.m vào."

TBC

"Là em dọa chúng." Diệp Cửu Cửu bảo cô bé và anh trai ra ngoài lấy mì.

Tiểu Ngư do dự nhìn cá đù: "Nhưng em chưa đếm xong."

'"Ăn xong rồi đếm tiếp, mì phải ăn lúc nóng mới ngon." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa lại lấy cá trong tủ lạnh ra, là cá hông nhung vây đỏ, miệng nhọn, thân dẹt, màu xám nhạt.

Diệp Cửu Cửu đếm thử, cũng có mười con, bây giờ số lượng hải sản ngày càng nhiều, không biết có phải thế giới kia thực sự gửi tiền sinh hoạt cho hai anh em Tiểu Ngư không.

Ngoài ra còn có mười hai con cá mú chấm, trên người có nhiêu đốm nhỏ màu đỏ sẫm, thân hình tròn trịa, mỗi con nặng khoảng năm cân.

Ngoài những thứ này ra, bên dưới còn đè một con cá thu trục dài khoảng một mét, thân hình vặn vẹo cực kỳ chôn vùi trong nước biển, cũng vì bên dưới có nước biển nên hiện tại nó vẫn còn sống.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 258


Trong ngăn kéo còn có một số tôm, mực, mực nang, ngao hoa, v. v. có kích thước bình thường, cô nhặt hết đống đồ nhỏ này ra, dọn sạch rồi khó khăn lắm mới ôm con cá thu trục nặng khoảng bốn mươi cân từ bên trong ra, cho vào thùng nhựa cỡ lớn, sau đó đổ hết nước biển trong ngăn tủ lạnh vào, chỉ đủ ngập miệng nó.

Diệp Cửu Cửu lại múc một ít nước biển tích tụ trong bồn đổ vào nhưng vẫn quá ít, cô lại tự mình cho thêm một ít nước biển nhân tạo vào.

Nhưng sau khi cho vào thì thấy rõ ràng cá không thích lắm, xem ra chúng vẫn thích nước biển nguyên chất ở quê hương hơn, cô nhìn ngăn kéo trong tay, nghĩ đến việc tìm người làm cho ngăn kéo trong suốt này cao hơn một chút.

Diệp Cửu Cửu ăn sáng xong, sau đó đo kích thước gửi cho nhà sản xuất tủ lạnh, đặt riêng một ngăn kéo thùng cao, ước chừng vài ngày nữa sẽ giao đến.

Đồng thời cũng lên thực đơn, ngày mai cần nhiều đồ rừng hơn nên phải gọi điện cho chủ quán giao rau ngay.

Chủ quán này chuyên bán rau hữu cơ, cũng quen biết nhiêu chủ quán bán đồ rừng, cô trực tiếp thông qua mối quan hệ của chủ quán này để đặt mua nấm bụng dê và nấm tùng nhung hoang dã, một lát nữa sẽ có người giao hàng.

Sắp xếp xong, Diệp Cửu Cửu bắt đầu bóc tỏi chuẩn bị thức ăn, Tiểu Ngư đi dép lê lỗ chạy đến, ngồi xổm bên cạnh nói muốn giúp.

"Không giúp được đâu, em đi chơi đi." Diệp Cửu Cửu cầm d.a.o nhỏ, nhẹ nhàng cắt phần gốc dưới tép tỏi, sau đó dùng d.a.o khều nhẹ lớp vỏ ngoài là được.

"Giúp chị." Tiểu Ngư cầm một tép tỏi cố sức bóc lớp vỏ màu tím nhạt bên ngoài, loay hoay mãi mà không bóc sạch, cô bé nhìn trái nhìn phải, muốn tìm một dụng cụ nhưng xung quanh không có gì cả.

Cô bé do dự cắn trực tiếp, ngay khi tép tỏi bị cắn vỡ, một mùi hăng xộc thẳng vào mũi, khiến cô bé lập tức nhắm mắt lại.

Sao thứ này cũng làm cay mắt như hành tây, ớt vậy? Tiểu Ngư phì phì hai tiếng nhưng vẫn rất khó chịu.

Tiểu Ngư không nói gì, quay lưng lại với Diệp Cửu Cửu, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, chỉ nghĩ rằng cô bé đã bị kiến trên mặt đất làm mất tập trung.

Cô lại bóc thêm vài tép tỏi, sau đó nhìn Tiểu Ngư đưa tay về phía mình muốn đưa cho cô thứ gì đó: "Cho chị cái gì?"

"Trân châu." Tiểu Ngư đặt hai viên trân châu màu hồng vào tay Diệp Cửu Cửu.

TBC

Diệp Cửu Cửu: "?2?"

Em khóc à?"

"Thứ này cay mắt." Tiểu Ngư đưa tép tỏi đã cắn nát của mình cho Diệp Cửu Cửu xem: "Sau đó rớt ra hai viên."

Cô bé dừng lại một chút, lại bổ sung: "Em không khóc đâu, em dũng cảm lắm.”

"Đúng vậy, Tiểu Ngư rất dũng cảm." Nếu Tiểu Ngư không đưa trân châu cho mình, Diệp Cửu Cửu hoàn toàn không biết cô bé lại bị cay khóc, sau này nhất định phải để cô bé tránh xa hành tây, ớt, tỏi, hành lá, v. v.

"Trân châu chị sẽ giữ giúp em trước." Diệp Cửu Cửu bảo cô bé bỏ vào túi tạp dề của mình: "Chị nói cho em biết, sau này em đừng đụng vào thứ này, còn luống hoa kia trông hành lá, tỏi, gừng, v. v. em cũng đừng đụng vào."

Tiểu Ngư nhìn luống rau gia vị xanh tốt trong luống hoa: "Em không đụng vào.

"Hôm qua chị thấy em đuổi theo bướm chạy vào trong đó." Diệp Cửu Cửu nhắc nhở cô bé: "Dù sao em cũng phải nhớ những thứ đó cũng sẽ làm cay mắt, tránh xa chúng ra.

Tiểu Ngư chớp đôi mắt to tròn long lanh: "Nếu em quên thì làm sao?"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 259


Diệp Cửu Cửu cười chỉ vào chậu bên cạnh: "Vậy em cầm chậu rồi khóc."

"Hắc hắc hắc~" Tiểu Ngư nghĩ đến cảnh mình cầm chậu khóc trân châu, cười khúc khích: "Em sẽ đựng đầy ứ~-"

Diệp Cửu Cửu sắp bị cô bé chọc cười c.h.ế.t mất: "Vậy nước mắt có khóc cạn không?”

"Thế em sẽ uống thêm nước." Tiểu Ngư nói xong thấy cổ họng khô, đứng dậy chạy vào nhà lấy một chai nước đóng chai, tự vặn nắp uống, ngoan ngoãn hiểu chuyện hoàn toàn không giống một đứa trẻ chưa đầy ba tuổi.

Vì cá dễ bị thiếu nước nên Diệp Cửu Cửu đã mua hẳn mười thùng nước để trong nhà cho hai anh em có thể bổ sung nước bất cứ lúc nào, hai người một ngày có thể uống hết cả một thùng.

Diệp Cửu Cửu xử lý nốt số tỏi còn lại, rửa sạch cùng các loại rau khác, dọn dẹp xong nghỉ ngơi một lát rồi mở cửa bán hàng.

Cô vừa mở cửa thì Chu San đã dẫn chồng cùng người chị họ đã gặp lần trước vào, lân này sắc mặt chị họ của Chu San trông có vẻ tốt hơn một chút.

Chu San nhìn vào trong nhà hàng: "Chủ quán, hôm nay chúng tôi là khách đầu tiên sao?"

"Đúng vậy." Diệp Cửu Cửu dẫn ba người ngồi vào bàn nhỏ cho bốn người, đưa thực đơn cho Chu San: Đây là thực đơn hôm nay.'

Thực đơn hôm nay:

TBC

Rong nho trộn/88

Ốc biển xào dầu/388

Tôm nhồi nấm bụng dê áp chảo/488

Miến cá chình biển cay/588

Lẩu hải sản thập cẩm/588

Rau cải mầm dâu/888

Canh xương cá nấm tùng nhung/1088

Cá mú vàng áp chảo/1288

Sashimi cá thu Nhật/1388 Cá mú chấm sốt cà chua/1688

Cua hấp trứng cua/1888

Sashimi cá rông hoa gấm/28888

Chu San nhìn món sashimi cá rông hoa gấm gân hai mươi chín nghìn ở cuối thực đơn, hít một hơi, sau đó lặng lẽ chuyển sang các món rẻ hơn ở phía trước: "Chủ quán, chúng tôi muốn gọi rong nho trộn, ốc biển xào dầu, tôm nhồi nấm bụng dê áp chảo, lẩu hải sản thập cẩm, cảm ơn."

"Được, ngồi đợi một lát." Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho Lăng Dư và Tiểu Ngư: "Phía trước giao cho hai người, lát nữa nhớ tiếp khách cho tử tế"

Hôm nay là cuối tuân, khách đến ăn chắc chắn sẽ rất đông nên Diệp Cửu Cửu không dám chậm trễ, cô đi vào bếp làm món trước.

Cô làm món tôm nhồi nấm bụng dê áp chảo trước, trước tiên lấy mười cái nấm bụng dê rửa sạch, khía một đường rồi để sang một bên cho ráo nước, sau đó lấy mười con tôm, một con tôm to bằng ba con tôm mua bên ngoài nên một con tôm có thể nhồi vào hai cái nấm bụng dê.

Bóc vỏ mười con tôm cho vào máy xay thịt nhỏ xay nhuyễn, cho thêm cần tây thái nhỏ, xì dâu, muối, bột năng, lòng trắng trứng khuấy đều, sau đó chia đều vào mười cái nấm bụng dê, sau đó xếp thành hình bông hoa trong đĩa.

Xếp xong cho vào nồi hấp mười phút, sau đó Diệp Cửu Cửu tiếp tục làm lẩu hải sản thập cẩm, cô lại lấy tám con tôm nhỏ, một con mực, một nắm ngao, mực cần khía hoa rôi chân qua nước sôi.

Giống như nấu ăn bình thường, bắc một cái nồi lên bếp đun nóng dầu, cho tỏi, hành lá, hành tây vào phi thơm, sau đó cho sốt cà chua chua cay vào, xào thơm rồi cho tôm, mực, hành tây thái khoanh, ớt chuông xanh đỏ vào.

Đặt một cái nồi đất nhỏ bên cạnh, dưới cùng xếp kim châm, nấm, măng tây thái lát, mộc nhĩ, củ sen thái lát, cà chua, sau đó đổ nước dùng đã xào vào, dùng đũa xếp tôm, mực cho ngay ngắn, sau đó xếp ngao ở bên cạnh, nhìn thoáng qua thấy xếp đầy ắp.

Nồi lẩu hải sản chua ngọt này cần đun mười phút, trong thời gian đó Diệp Cửu Cửu có thể làm trước rong nho trộn và ốc biển xào dầu.
 
Back
Top Dưới