Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 680


Tiểu Ngư nhìn những người đang gánh giỏ vào hái quả dại: "Anh ơi, bên trong có nhiều đồ ăn ngon không? Em cũng muốn đi."

Lăng Dư nói có: "Nhưng rất nhiều thứ không biết."

"Không biết cũng có thể đi xem mà." Diệp Cửu Cửu nhìn khu rừng rậm rạp, định khi nào rảnh sẽ đi xem, bây giờ cô đi theo Lăng Dư đến bên vách đá, đối diện vách đá còn có hơn chục hòn đảo nhỏ giống như vách đá này nhưng không lớn bằng bên này.

Mỗi hòn đảo nhỏ đều có một cây cầu gỗ nối với nhau, bên kia hẳn là nơi ở của Lăng Dư và những người khác, vì vậy hai đầu cầu đều có người canh gác.

Bọn họ cẩn thận bước lên cây cầu gỗ thưa thớt, lắc lư, Diệp Cửu Cửu mạnh dạn nhìn xuống, bên dưới đá ngổn ngang, sóng dữ võ bờ, nếu rơi xuống thì sẽ lãnh cơm hộp ngay.

Đợi đi qua, đứng trên mặt đất vững chắc, Diệp Cửu Cửu mới thở phào nhẹ nhõm: "Quá đáng sợ, các người dựng lên thế nào vậy?"

Lăng Dư nói: "Khoảng cách dài như vậy, cá chim có thể bay qua."

Diệp Cửu Cửu không ngờ cá chim còn có tác dụng này: ”... Giỏi quá."

"Đến nơi rồi.' Lăng Dư dẫn họ đi qua một hòn đảo nhỏ nữa, sau đó đến vị trí trung tâm nhất: "Đến rồi."

Diệp Cửu Cửu nhìn hòn đảo trung tâm có diện tích khoảng năm sân bóng đá, những ngôi nhà ở đây đều được xây bằng gỗ, xây chồng lên nhau thành năm sáu tầng, mỗi tâng đều được xây dựng rất tinh xảo, dưới mái hiên còn khảm các loại ngọc trai, đá quý màu sắc, trông rất xa hoa.

Ngoài ra, bên ngoài những ngôi nhà này còn có người cầm kích dài canh gác, trông có vẻ được huấn luyện bài bản.

Vừa mới đi lên, họ đã thấy hai người mặc quần áo bằng vải sa màu sắc sặc sỡ vội vã đi ra, một nam một nữ, nam nhân anh tuấn uy nghiêm, nữ nhân xinh đẹp động lòng người, đây hẳn là cha mẹ của Lăng Dư?

Sau đó Diệp Cửu Cửu mới nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng, cô đây là đến ra mắt cha mẹ chồng tương lai sao?

Càng đáng sợ hơn là cô đến tay không. Xong đời.

Diệp Cửu Cửu nhanh chóng nhớ lại những thứ vừa rồi được bán trên sạp, có nên quay lại mua một con tôm càng dài hai mét làm quà không?

Đúng lúc cô định "quay lại ngay" thì đã bị Lăng Dư kéo đi vê phía trước, cô kinh hãi nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Em đột nhiên nhớ ra một số thứ trên sạp khá tốt, hay là em quay lại mua một ít đồ rồi đến..."

Lăng Dư nhỏ giọng nói không cân.

"Như vậy đến tay không có được không." Diệp Cửu Cửu nhỏ giọng nói.

Lăng Dư nhỏ giọng nói: "Em giúp đưa Tiểu Ngư về đã là món quà tốt nhất rồi."

TBC

Diệp Cửu Cửu nhìn về phía Tiểu Ngư, thấy cô bé đã bước những bước chân ngắn chạy về phía người cha vội vàng chạy ra, ôm châm lấy chân dài thơm tho của mẹ, mềm mại gọi mẹ: "Con đến thăm mẹ nè-"

Mẹ nhân ngư xinh đẹp động lòng người rõ ràng không ngờ con gái sẽ đến đây, bà ấy xúc động bế con gái lên: "Tiểu Thư của mẹ, cuối cùng con cũng về rồi."

Tiểu Ngư cọ cọ má mẹ: "Mẹ ơïi- Con nhớ mẹ lắm-"

Nam nhân tuấn tú uy nghiêm nhìn mà ghen tị, cũng không nhịn được mà đưa tay về phía Tiểu Ngư, trong mắt tràn đầy nỗi nhớ nhung đã lâu không gặp, cẩn thận hỏi ý kiến con gái, sợ làm cô bé sợ: "Tiểu Thư, có thể để phụ vương cũng ôm một cái không.

Nếu như trước đây, Tiểu Thư ngoan ngoãn chắc chắn sẽ sợ, nhưng bây giờ cô bé là Tiểu Ngư đã ra ngoài rèn luyện gần một tháng rồi nên không hề sợ hãi quay đầu nhào vào lòng người đàn ông, sau đó thân mật cọ cọ cổ ông, rồi mềm mại gọi một tiếng phụ vương: "Nhớ phụ vương."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 681


Cha nhân ngư kinh ngạc trước hành động thân mật của Tiểu Ngư, Tiểu Thư không sợ ông nữa sao?

Tiểu Ngư lại mềm mại gọi một tiếng: "Phụ vương-"

"Ừ.' Cha nhân ngư kích động ôm chặt cô con gái nhỏ thơm tho mềm mại của mình, trong lòng thâm nghĩ: Phụ vương cũng nhớ con.

"Phụ vương, mẫu hậu.' Lăng Dư dẫn Diệp Cửu Cửu đến trước mặt hai người, nhẹ giọng gọi một tiếng nhắc nhở.

TBC

Cha mẹ nhân ngư đang đắm chìm trong niêm vui mới hoàn hồn, vội vàng nhìn vê phía Diệp Cửu Cửu đi cùng con trai, trưa nay họ mới nhận được tin tức biết được thân phận cao quý của Diệp Cửu Cửu, vốn định tối nay về tộc địa ngay, không ngờ đối phương lại đến sớm như vậy.

Cha nhân ngư cảm nhận được uy áp từ thần linh, vội vàng cùng những người có mặt hành lễ với cô: "Gặp qua đại nhân."

Diệp Cửu Cửu bây giờ có thể chấp nhận lời cảm ơn của mọi người, nhưng cô vẫn hơi nghiêng người tránh đi, một là không quen, hai là cô vẫn cảm thấy mình chỉ là Diệp Cửu Cửu, một hậu bối nhỏ tuổi hơn họ rất nhiều: "Không cần như vậy, hãy coi cháu như người bình thường là được.'

Mặc dù cô đã nói vậy nhưng cha mẹ nhân ngư vẫn đặc biệt hành đại lễ của tộc mình, đồng thời cảm ơn Diệp Cửu Cửu đã cứu con gái: "Cảm ơn đại nhân đã cứu tiểu nữ, nếu không thì cả nhà chúng tôi có lẽ không thể đoàn tụ nữa."

Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng nói: "Các vị không cần khách sáo, cháu rất thích Tiểu Ngư."

"Con cũng thích Cửu Cửu." Tiểu Ngư nói xong lại chạy đến bên cạnh Diệp Cửu Cửu đứng, thân mật nắm tay cô, giống như cô mới là người một nhà với cô bé vậy.

Mẹ nhân ngư thấy Tiểu Thư như vậy là quá vô lễ, sẽ xúc phạm đến đại nhân: "Tiểu Thư..."

"Đừng quản con bé." Lăng Dư nhìn bầu trời đã tối sầm lại: "Vào trong trước đã."

"Đúng đúng đúng vào trong trước." Cha nhân ngư vội vàng mời Diệp Cửu Cửu vào trong: "Đại nhân, mời ngồi lên trên." Vào trong điện, Diệp Cửu Cửu mới phát hiện bên trong càng nguy nga tráng lệ hơn, bên trong bày biện đủ loại cột đèn, trên đó đặt đầy trân châu, dạ minh châu, chiếu sáng rực rỡ cung điện dưới hoàng hôn.

Ngoài ra những chiếc ghế bên trong đều làm bằng ngọc phỉ thúy, nhìn vào thấy rất hào khí, tùy tiện mang một cái về hiện đại cũng có thể trở thành tỷ phú.

Diệp Cửu Cửu không ngồi lên ghế chủ vị mà ngồi vào chiếc ghế màu xanh đế vương ở một bên, cha mẹ nhân ngư thấy vậy chỉ dám ngồi ở một bên ghế đối diện.

Tiểu Ngư nhìn vị trí của mọi người, liên đến bên Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, em muốn ngôi với chị."

Cô cười nói: "Tiểu Ngư, không phải em mang quà cho phụ vương mẫu hậu sao? Đem tặng cho họ trước đã?”

"Em suýt quên mất." Tiểu Ngư cầm chiếc túi nhỏ của mình chạy đến bên cha mẹ, lấy ra chiếc khăn lụa đã chuẩn bị cho cha mẹ, tất cả đều được hút chân không bảo quản, không bị thấm nước, giống hệt như lúc mới mua về.

"Mẫu hậu, đây là quà tặng cho người-" Tiểu Ngư lại lấy ra một bộ đồ cạo râu đưa cho cha: "Phụ vương, cái này là để người cạo râu."

Tiểu Ngư lại lấy ra một hộp sô cô la đóng gói chân không đưa cho hai người: "Đây là sô cô la, rất ngọt rất ngon, tặng cho hai người cùng ăn."

"Ông nội, bà nội cũng chỉ có hai viên thôi nhé, hai người có nhiều thế." Tiểu Ngư không hề che giấu sự thiên vị của mình.

"Tiểu Thư tặng quà cho chúng ta." Mẹ nhân ngư nhìn chiếc khăn lụa sặc sỡ mà yêu thích không buông tay: “Đẹp quá."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 682


Tiểu Ngư nghe mẹ gọi mình là Tiểu Thư, có chút không quen, nhỏ giọng hỏi: "Mẫu hậu, người có thể gọi con là Tiểu Ngư không?"

Mẹ nhân ngư sửng sốt: "Tiểu Ngư?”

Tiểu Ngư ừ ừ hai tiếng, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào: "Là Cửu Cửu đặt cho con, bây giờ con thích cái tên Tiểu Ngư này."

Đối mặt với cô con gái ngây thơ đáng yêu như vậy, mẹ nhân ngư sao có thể nỡ từ chối: "Được, mẫu hậu nhớ rồi."

Tiểu Ngư chớp mắt lấp lánh với cha nhân ngư: "Phụ vương cũng phải gọi thế nhé."

TBC

"Được." Cha nhân ngư cười lớn, cười được vài tiếng thì vội vàng giơ tay lên che miệng ho khan hai tiếng, lúc ho có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi tanh, giống như bị thương.

Lăng Dư: “Phụ vương?”

"Không sao." Cha nhân ngư khi tuần tra đã xảy ra xung đột với tộc trưởng tộc cá mập ăn thịt, không cẩn thận bị thương, chủ yếu là ông nhận được tin tức nhưng không thể kịp thời trở vê tộc địa để gặp con gái.

Cha nhân ngư nhìn về phía Cửu Khanh đại nhân cũng đang nhìn mình: "Đại nhân, để ngài chê cười rồi, đây là chuyện mấy ngày trước, tộc trưởng tộc cá mập ăn thịt...

Ông ta đơn giản kể lại sự việc, lại đề cập đến sự phân bố của các bộ tộc liên minh ở đại dương hiện nay, hiện tại có vài chục bộ tộc liên minh, mỗi bộ tộc có vài trăm đến vài nghìn tộc, mà bộ tộc của cha nhân ngư không phải là lớn nhất nhưng cũng không nhỏ, mỗi bộ tộc đều dũng mãnh thiện chiến, tinh nhuệ dũng cảm.

Hơn nữa ông là người chính trực, rất nhiều bộ tộc đều nguyện ý tin phục ông, cũng có rất nhiêu người nguyện ý tìm đến cầu xin sự che chở.

"Đại nhân, ngài là chủ nhân của đại dương, là thần bảo vệ của chúng tôi, các bộ tộc liên minh của chúng tôi cũng nên do ngài thống lĩnh." Cha nhân ngư là người tỉnh táo, không hề tham quyên, chủ động nhường quyền thống quản các hải tộc: "Các bộ tộc khác tôi sẽ phái người thông báo từng người mội..."

"Không cân." Diệp Cửu Cửu không hứng thú với vương vị, quyền lực, so với một hòn đảo trống rỗng chẳng có gì, cô càng muốn trở về hiện đại nằm trên giường xem phim, hơn nữa, Cửu Khanh đại nhân trước đây cũng chỉ nằm trong cung điện của mình, chưa từng quản lý chuyện biển cả: "Trước đây Cửu Khanh không quản, bây giờ cháu cũng sẽ không động vào, mọi người tự xử lý là được.

Cha nhân ngư thấy Cửu Khanh đại nhân thực sự không muốn tiếp quản, chỉ có thể tỏ lòng trung thành: "Đại nhân, bộ tộc chúng tôi sẽ tận tâm hầu hạ ngài."

Diệp Cửu Cửu cảm nhận được lòng thành của ông, gật đầu.

Cha nhân ngư: "Đại nhân, tôi sẽ thông báo tin ngài trở vê cho các bộ tộc lớn ở biển."

Diệp Cửu Cửu gật đầu, càng có nhiều người bái lạy cô thì cô mới có thể có thêm nhiều tín ngưỡng: "Được."

Cha nhân ngư còn muốn nói với Diệp Cửu Cửu nhiều chuyện về các hải tộc nhưng Diệp Cửu Cửu hơi đói rồi, vừa lúc bụng Tiểu Ngư cũng kêu ùng ục đúng lúc, cô ngắt lời cha nhân ngư: "Tiểu Ngư đói rồi, có chuyện gì thì sau này hãy nói."

Cha nhân ngư vội vàng im lặng: 'Đại nhân, mời bên này.'

Mọi người cùng đến chỗ ăn, đã có người dọn trước lên bàn những món hải vị, đồ rừng, rượu ủ ngon nhất mà họ có thể chuẩn bị.

Đây là tiệc nhỏ của mấy người nên không có những thứ hoa hòe hoa sói, toàn là đồ ăn tươi ngon nhất nhưng đều là đồ sống, không có dấu vết nấu nướng nào, Diệp Cửu Cửu hơi đau đầu, hai ngày nữa là về rồi.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 683


Lăng Dư chú ý đến ánh mắt của cô, quay người ra ngoài một chuyến, lúc trở về lại mang theo một số đồ ăn đã nấu chín: "Em nếm thử xem."

Diệp Cửu Cửu nhìn cháo ngô và canh cá đã nấu chín: "Đâu ra vậy?"

Lăng Dư nói: "Mua ở trên đảo."

"Mới làm, sạch sẽ.'

Trên đảo này có rất nhiêu người là con người còn sót lại từ rất lâu trước đây nhưng số lượng không nhiều, phần lớn đã kết hôn với các hải tộc, hâu như không còn nhân loại thuân chủng nữa, vì vậy chỉ có một số ít người còn giữ lại một số thói quen của con người.

Nhưng nấu ăn thì tạm được, Diệp Cửu Cửu uống một ngụm canh cá, vị rất tươi nhưng không được rán, uống vào thấy thiếu một chút hương vị, nếu có thêm hạt tiêu thì sẽ ngon hơn.

"Không ngon bằng đồ Cửu Cửu làm”" Tiểu Ngư cũng uống một ngụm là có thể đánh giá được ngon hay dở.

Diệp Cửu Cửu gắp cho cô bé một miếng cá bạc nướng bằng lá cây, cá bạc thường thấy chỉ to bằng ngón tay nhưng ở đây có con nặng khoảng mười mấy cân: "Thử xem ngon không."

Tiểu Ngư nếm thử một miếng, miễn cưỡng lắm: "Em vẫn thích đồ Cửu Cửu làm hơn.

Diệp Cửu Cửu nếm thử, không nướng chín lắm, cảm thấy làm đồ chín thực sự làm khó mọi người: “Có cơ hội chị sẽ làm cho em."

"Được ạ.' Tiểu Ngư không còn bận tâm đến đồ chín nữa, bắt đầu ăn các loại đồ tươi sống trên bàn, toàn là đồ vừa mới vớt lên, còn nhảy tanh tách, cô bé nhét từng miếng vào miệng, ăn rất vui vẻ.

Diệp Cửu Cửu ăn một ít rồi buông đũa, nhìn Tiểu Ngư đang ăn cá một bên, thỉnh thoảng lại giúp cô bé lau khóe miệng, đơn giản là coi cô bé như con gái mình nuôi.

TBC

Cha mẹ nhân ngư nhìn Cửu Khanh đại nhân rất thân thiết với con gái mình, trong lòng rất lo lắng, sao có thể để đại nhân chăm sóc Tiểu Thư chứ?

Diệp Cửu Cửu vui vẻ: "Không sao." Cha nhân ngư: "... Làm phiền đại nhân rồi."

"Không sao." Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé ăn rất ngon, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt của cô bé: "Cô bé không khiến người ta phải lo lắng chút nào."

Ngoài việc hơi tham ăn một chút.

Chỉ lo cô bé ăn nhiêu đường sẽ trở thành đứa trẻ đầu tiên trong tộc nhân ngư bị sâu răng.

"Đại nhân, cô gặp cô bé thế nào vậy?" Mẹ nhân ngư thấy Diệp Cửu Cửu dễ nói chuyện nên hỏi luôn câu hỏi mà bà đã muốn hỏi từ lâu.

Diệp Cửu Cửu nói với bà: "Cô bé xuất hiện trong tủ lạnh nhà cháu."

Mẹ nhân ngư không hiểu lắm: "Tủ lạnh?"

"Là cái hộp để đồ ăn, bỏ đồ ăn đồ uống vào đó thì sẽ không bị hỏng." Tiểu Ngư nhỏ giọng nói với mẹ nhân ngư: "Nhỏ lắm, con bị nước hút vào đó, mát mẻ dễ chịu như dưới nước nhưng tối đen."

"Thì ra là vậy." Mẹ nhân ngư thương xót nhìn đứa con gái bị nhốt ở nơi tối tăm: “Có sợ không?”

Tiểu Ngư cười tươi lắc đầu nói không sợ: "Cửu Cửu bảo vệ con, còn làm đồ ăn cho con, con không muốn về nữa."

Mẹ nhân ngư ngẩn người: "Không muốn về nữa?”

"Vâng, ở đó có nhiều đồ chơi lắm." Tiểu Ngư hào hứng đếm đồ chơi đồ ăn trên đầu ngón tay: "Con muốn mang về cho mọi người nhưng anh trai bảo không mang được.

Mẹ nhân ngư nghe con gái vui vẻ kể chuyện ở đó, biết con gái không phải chịu khổ, ngược lại còn sống rất vui vẻ, trong lòng không khỏi buồn man mác: "Vậy có nhớ mẹ không?”

Tiểu Ngư ngẩn người vài giây, chớp mắt nói dối: "... Có ạ."

Mẹ nhân ngư nhìn ra sự khó xử của con gái, trong lòng khế thở dài.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 684


Bà tưởng chỉ buôn man mác một chút, đến trước khi đi ngủ, bà muốn Tiểu Ngư về phòng ngủ cùng mình, nhìn Tiểu Ngư vẻ mặt muốn theo Diệp Cửu Cửu đi: " Tiểu Ngư, có muốn về xem phòng lớn của chúng ta không?"

"Em đã lâu rồi không ngủ cùng cha mẹ phải không?" Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống nắm tay cô bé lắc lắc: 'Hôm trước em còn ghen tị với cha mẹ Lạc Lạc luôn đưa Lạc Lạc đi chơi, bây giờ gặp lại cha mẹ lại còn ngại sao?”

Tiểu Ngư muốn nói mình không ngại, mình chỉ muốn ở cùng Cửu Cửu.

Vì thân phận đặc biệt của tộc nhân ngư, phải sống ở tộc địa mới có thể thuận lợi hóa đôi chân thành người, có một số cha mẹ có thể luôn ở bên con cái nhưng cha mẹ Tiểu Ngư vì thân phận nên không thể thường xuyên ở tộc địa, nhưng từ khi Tiểu Ngư có ký ức thì đều sống ở tộc địa.

Sau này dần dần biến thành người được nhưng không thể kiểm soát trong nước nên vẫn không thể đến đây, vì vậy thời gian ở cùng cha mẹ rất ít,

Tất nhiên không thể so sánh với tình cảm cô bé ở cùng Diệp Cửu Cửu trong tháng này.

Diệp Cửu Cửu chọc chọc cái bụng nhỏ căng phồng của cô bé: "Hôm qua em nói muốn thử cảm giác ở cùng cha mẹ, bây giờ về luôn đi, nếu không bỏ lỡ thì không biết đến bao giờ mới có cơ hội."

"Đừng chọc em." Tiểu Ngư kêu lên một tiếng, sau đó lại cười nằm trong lòng Diệp Cửu Cửu, cười xong lại hỏi Diệp Cửu Cửu: "Vậy chị thì sao? Tối chị sợ bóng tối muốn tìm em thì làm sao?"

"... Không sao, một đêm chị vẫn chịu được." Diệp Cửu Cửu véo véo cô bé đang bám dính: "Ngày mai lại đến với chị nhé?"

Mặc dù không muốn nhưng Tiểu Ngư vẫn gật đầu: "Vâng ạ, em về với cha mẹ."

'Một mình chị đừng sợ nhé.'

"Nếu sợ quá thì tìm anh trai ở cùng."

Diệp Cửu Cửu cười xoa đầu cô bé quản gia: "Em về nhanh đi."

"Vâng vâng, em về đây." Tiểu Ngư vẫy tay chào cô và anh trai, sau đó chạy về phía cha mẹ, mỗi tay nắm một người: "Phụ vương, mẫu hậu, con đến ở với hai người đây, nhưng chỉ ở một đêm thôi, Cửu Cửu ở một mình sẽ sợ."

Mẹ nhân ngư cười đồng ý.

Một nhà ba người nắm tay nhau đi về cung điện của họ, Tiểu Ngư líu lo nói không ngừng, trông rất hoạt bát.

Diệp Cửu Cửu nhìn Tiểu Ngư đang nói liên hồi, nhỏ giọng hỏi Lăng Dư: "Cha mẹ anh sẽ không trách em làm Tiểu Ngư nói nhiều như vậy chứ?”

"Sẽ không." Lăng Dư dừng lại một chút: "Bọn họ luôn cảm thấy bên cạnh lạnh lếo, bây giờ chắc sẽ náo nhiệt hơn."

Mẹ nhân ngư muốn con gái ở bên cạnh mình để náo nhiệt, nhưng thực sự không ngờ rằng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, con gái lại trở nên đáng yêu và nói nhiều như vậy, nhưng không thể phủ nhận là thực sự rất ồn ào.

Tiểu Ngư vừa nói vừa đi vào cung điện, cô bé đá giày, nhanh nhẹn trèo lên giường, sau đó vỗ vỗ vào vị trí bên trái và bên phải của mình: "Phụ vương, mẫu hậu, đến đây nhanh nào."

"Được, chúng ta đến ngay." Mẹ nhân ngư nằm xuống cạnh đó.

Tiểu Ngư kéo tấm vải mỏng bằng da cá mập, đắp lên người mình và cha mẹ: "Nhắm mắt ngủ thôi."

Cha nhân ngư: "Bây giờ ngủ luôn sao?”

"Đúng vậy, ngủ sớm thì ngày mai dậy sớm." Tiểu Ngư muốn sớm về tìm Diệp Cửu Cửu.

"..." Mẹ nhân ngư khẽ ho một tiếng: "Con thích cô ấy lắm sao?"

TBC

"Cửu Cửu?" Tiểu Ngư phản ứng lại một chút, sau đó vội vàng gật đầu nói: "Thích lắm."

Mẹ nhân ngư nhìn ra, cô bé thực sự rất thích Cửu Khanh đại nhân: "Cô ấy đã làm gì cho con?”
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 685


Tiểu Ngư nghĩ một lúc: "Nấu ăn bán kiếm tiền, rất nhiêu người thích đồ ăn do Cửu Cửu nấu."

Cha nhân ngư hơi ngạc nhiên: "Cô ấy nấu ăn bán kiếm tiên?"

Tiểu Ngư gật đầu: "Đúng vậy, chúng con bán hải sản, con còn giúp Cửu Cửu làm việc.'

'Làm việc gì?"

"Con đứng ở cửa nói chào mừng, rất nhiều người đến, con mệt lắm." Tiểu Ngư quên mất chuyện phải đi ngủ sớm, lại nói liên hồi: "Sau đó anh trai cũng đến giúp việc...

Mẹ nhân ngư không ngờ hai đứa con của mình lại phải làm việc để trả nợ, nhưng nghĩ đến đó là Cửu Khanh đại nhân, nghĩ đến đứa con trai lạnh lùng thường ngày lại ngoan ngoãn làm việc, bà lại có chút buồn cười: "Ngoài làm việc, anh trai con còn làm gì nữa?”

"Dẫn con đi ngâm đuôi, dạy con nhận chữ viết chữ, nhưng anh trai rất hung dữ." Tiểu Ngư hừ hừ hai tiếng: "Anh trai không hung dữ với Cửu Cửu, còn giúp Cửu Cửu hái lê, còn giúp Cửu Cửu lấy đồ..."

Cha nhân ngư rất hài lòng, tộc nhân của họ hầu hạ Cửu Khanh đại nhân là điều nên làm: "Còn làm gì nữa?”

"Còn làm gì nữa?" Tiểu Ngư chớp đôi mắt to xanh biếc vài lần, đột nhiên lại nghĩ đến một việc anh trai đã làm: “Anh trai còn hôn Cửu Cửu nữa-"

Cha nhân ngư và mẹ nhân ngư: "222"

Ni

Bên kia, Lăng Dư đưa Diệp Cửu Cửu đến một cung điện riêng, bên trong bày đầy những viên dạ minh châu, ánh sáng trắng rực rỡ chiếu sáng cả cung điện rộng lớn.

Diệp Cửu Cửu nhìn cách bài trí bên trong không khác gì cách bài trí cung điện của Tiểu Ngư ở tộc địa, cô quay đầu nhìn Lăng Dư: "Các anh chuẩn bị cho Tiểu Ngư sao?"

Lăng Dư gật đầu: "Mẫu hậu vẫn luôn chờ đợi con bé có thể khống chế đôi chân để đến đây, vì vậy đã chuẩn bị từ trước. Diệp Cửu Cửu: "Vậy chẳng phải em chiếm mất chỗ của con bé, sau này con bé không có nhà mới để ở sao?"

"Con bé rất muốn em ở đây." Lăng Dư dừng lại một chút: "Em xem thiếu gì thì nói với anh, đây là một trong số ít những ngôi nhà khá hơn một chút, nhưng dù sao cũng không thể so sánh được với tộc địa."

TBC

Diệp Cửu Cửu nghĩ đến những nơi mình đã đi qua, cảm thấy thực sự không có nơi nào tốt hơn nơi này: "Sao mọi người lại ở đây? Em tưởng sẽ ở dưới biển."

"Vì khu rừng ở trên." Lăng Dư dừng lại một chút: "Các hải tộc khác sẽ tranh giành đất liên, vì vậy ở đây sẽ không bị cướp mất."

"Em còn tưởng là sợ bị thấp khớp." Diệp Cửu Cửu nói xong tự cười: "Anh chắc không bị đó chứ?"

"... Không." Lăng Dư khẽ ho một tiếng: "Thực ra phần lớn thời gian vẫn ở trong cung điện dưới nước xung quanh, nhưng gân đây luôn có các bộ tộc khác quấy nhiễu, vì vậy tất cả đều lên đây, ở đây thuận tiện quan sát xung quanh, cũng an toàn hơn một chút.'

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Ra ngoài hít thở không khí trong lành cũng khá tốt, hơn nữa trên đó còn có rất nhiều trái cây dại, ăn nhiều cá rồi có thể đổi khẩu VỊ.

Ngày mai anh sẽ đưa em đi xem rừng.

"Được.

Hai người lại trò chuyện một lúc, Lăng Dư định rời đi.

Diệp Cửu Cửu không kìm được hỏi: "Anh ở đâu?”

"Bên kia." Lăng Dư chỉ vào một hòn đảo nhỏ đối diện ngoài cửa sổ, hòn đảo không lớn, chỉ có một cung điện cô đơn, nhìn không đẹp bằng nơi này.

Diệp Cửu Cửu gật đầu: “Anh mau về nghỉ ngơi đi."

Lăng Dư gật đầu: "Chúc ngủ ngon."

"Chúc ngủ ngon." Diệp Cửu Cửu nói xong lại hôn lên mặt anh, hôn xong thì cười với anh: Hẹn gặp lại.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 686


Nhiệt độ còn sót lại trên má, Lăng Dư có chút động lòng muốn tiến lại gần hơn một chút, nhưng vừa định tiến lại gân thì bị cây roi nhỏ màu xanh trắng trên tay Diệp Cửu Cửu quất.

"... Lăng Dư cúi đầu nhìn dây leo xanh lam tháng chín đáng ghét: "Thực sự không thể để nó ở lại đảo sao?"

"Phụt." Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng võ vào dây leo: "Anh nên mừng vì hai con rắn đó không đi theo."

Lăng Dư: '...

Một, không đúng, cộng thêm Tiểu Ngư thì là bốn bóng đèn.

Được rồi, hai cái vẫn tốt hơn một chút.

Lăng Dư liếc nhìn dây leo đang dương oai, cúi đầu nhanh chóng hôn lên khóe miệng Diệp Cửu Cửu: "Vậy ngày mai gặp."

"Ngày mai gặp." Diệp Cửu Cửu tiễn Lăng Dư rời đi rồi ngồi xuống giường, đang định cởi giày thì thấy dây leo phản đối Lăng Dư hôn cô, nó vung vẩy thân roi, cố gắng muốn trừng trị anh.

Diệp Cửu Cửu bảo nó ngoan ngoãn: "Không được bắt nạt anh ấy, nếu không tôi sẽ đưa cậu lên đảo làm bạn với rắn."

Dây leo lập tức héo rũ.

"Ngoan ngoãn một chút, nếu không sẽ đưa cậu đi." Diệp Cửu Cửu để lại rắn trên đảo là vì có chúng, vùng biển Lãng Quên mới có thể tiếp tục duy trì, đồng thời cô cũng có thể dễ dàng cảm nhận được những thay đổi của biển.

Dây leo lập tức ngoan ngoãn quấn quanh cổ tay cô, ngoan ngoãn làm vòng tay: Hai anh rắn, em không làm được việc mà các anh đã bàn giao rồi.

Thấy dây leo ngoan ngoãn thì Diệp Cửu Cửu cũng không nói gì nữa, cô hơi buồn ngủ nên nằm xuống giường, dần dần chìm vào giấc ngủ dưới làn gió nhẹ buổi tối.

TBC

Ngày hôm sau.

Cô dậy sớm, ăn sáng xong thì đi gặp Lăng Dư và tất cả các hải tộc trong liên minh của họ.

Tối qua bọn họ đã biết được thân phận của Diệp Cửu Cửu, nhưng khi đến thì cô đã nghỉ ngơi, vì vậy sáng sớm hôm sau bọn họ đã đến canh giữ.

Ban đầu bọn họ đều nghi ngờ thân phận của cô, nhưng khi nhìn thấy Diệp Cửu Cửu thì họ liên cảm thấy đúng là như vậy, có lẽ là do truyền thừa huyết thống.

Sau khi gặp những người này, Diệp Cửu Cửu phát hiện ra những hải tộc này đều rất sùng kính Cửu Khanh đại nhân, ngay cả khi đã quên Cửu Khanh đại nhân trong quá khứ nhưng bây giờ khi nhắc lại, giọng điệu tôn kính trong lời nói của họ không phải là giả tạo.

Có lẽ cũng vì thế giới hải tộc tương đối đơn giản, Diệp Cửu Cửu nhìn những tín ngưỡng mà mọi người cống hiến, hài lòng gật đầu: "Hãy để nhiều người biết tới cháu đã đến."

Cha nhân ngư gật đầu: "Đã thông báo cho mọi người rồi."

Diệp Cửu Cửu rất hài lòng với tốc độ của cha nhân ngư, đợi gặp xong những người khác là có thể đi.

Sau khi mọi người giải tán, Tiểu Ngư mới ngủ dậy ngáp dài đi đến trước mặt: "Cửu Cửu, em buồn ngủ quá."

Diệp Cửu Cửu xoa xoa khuôn mặt mũm mĩm của cô bé: "Sao không ngủ ngon?”

"Cha mẹ hỏi em, hỏi rất nhiều, em nói đến khô cả miệng." Tiểu Ngư đột nhiên muốn uống sữa nhưng tiếc là ở đây không có.

Diệp Cửu Cửu bế cô bé lên: "Hỏi em chuyện gì?"

Tiểu Ngư dựa vào lòng cô: "Hỏi Cửu Cửu và anh trai tại sao lại hôn nhau..."

"... Diệp Cửu Cửu che mặt, sao cô bé lại nói hết mọi chuyện ra ngoài thế này?

Vừa bước vào, Lăng Dư nghe Tiểu Ngư vẫn còn nói, liền ho nhẹ một tiếng ngắt lời Tiểu Ngư: "Có muốn đi rừng không?"

Tiểu Ngư lập tức đáp: 'Muốn."

Lăng Dư gật đầu: "Vậy nhanh đi thay quần áo dễ đi lại."

“Anh nhớ đợi em." Tiểu Ngư nói xong liên chạy vê phòng, cô bé muốn thay quần áo và quần bò Cửu Cửu đã mua cho cô bé.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 687


Sau khi cô bé chạy đi, Diệp Cửu Cửu có chút bất lực: "Thật muốn bịt miệng cô bé lại, lúc đáng yêu thì rất đáng yêu, lúc chọc người thì lại rất đáng giận." Lăng Dư giúp cô trút giận: "Vậy anh ném cô bé về tộc địa."

Diệp Cửu Cửu cụp mắt nhìn anh: "... Cũng không cần như vậy."

Lăng Dư ngồi xổm trước mặt Diệp Cửu Cửu, véo nhẹ ngón tay cô: "Không giận nữa chứ?”

"Không giận, chỉ hơi xấu hổ thôi." Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng thở dài: "Cha mẹ anh biết cả rồi, giờ em không còn sự uy nghiêm của Cửu Khanh đại nhân nữa rồi."

"Sẽ không đâu." Lăng Dư cười nhìn Tiểu Cửu hôm nay rất ngoan ngoãn: "Bọn họ chỉ thấy em rất dễ gần, đúng là Cửu Khanh đại nhân đã cứu vô số hải tộc, còn bảo anh phải hầu hạ em thật tốt."

Diệp Cửu Cửu thấy cha mẹ Lăng Dư không bài xích cô, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô nghĩ đến câu nói cuối cùng của anh, cười đùa: "Vậy lát nữa anh hầu hạ em thật tốt."

Lăng Dư hơi cúi đầu: "Tuân lệnh, đại nhân của anh."

Diệp Cửu Cửu cong môi, hài lòng ừ một tiếng.

Đợi Tiểu Ngư thay quần áo xong, họ cùng nhau đến rừng, khu rừng này đối với Diệp Cửu Cửu đã quen với sông núi thì không tính là đặc biệt lớn nhưng lại là khu rừng xanh hiếm có ở vùng biển này.

Bên trong cây cối rậm rạp, sản vật phong phú, chẳng trách gì Lăng Dư và những người khác lại thường trú ở đây.

Diệp Cửu Cửu nắm tay Tiểu Ngư mặc áo hoodie màu hồng, quần bò yếm, còn đội một chiếc mũ rộng vành màu vàng, chậm rãi bước vào trên thảm rêu.

Lăng Dư cùng bạch tuộc, cua hoàng đế, đồi mồi, cá voi xanh, cá kiếm đi theo phía sau, nhiệm vụ của họ hôm nay là làm những người vận chuyển tự nhiên.

Lần đầu tiên đến rừng, Tiểu Ngư không ngừng phát ra tiếng kinh ngạc: "Oa- Oa- oa- Cây to quá, đất hôi quá, cỏ buồn cười quá..."

Diệp Cửu Cửu nhìn đại thụ khổng lồ ước chừng đã mọc hàng nghìn năm, tán cây rậm rạp đến mức có thể bằng cả một sân bóng rổ, cô nhìn cây này, phát hiện ra đó là một cây bồ hòn, trên cây đầy những quả nhỏ: "Cây này..."

Lăng Dư ở bên cạnh giải thích: "Tộc bọn anh gọi cây này là cây bong bóng, quả trên cây có thể chà ra bong bóng, có thể dùng để giặt quần áo, cũng có thể tắm."

Bồ hòn thực sự có thể dùng làm xà phòng, Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Ở chỗ chúng em gọi là bồ hòn, có thể chữa bệnh, cũng có thể dùng để làm xà phòng, dùng trực tiếp để gội đầu tắm rửa cũng rất tốt, có thể ngăn ngừa gàu, còn có thể thu nhỏ lỗ chân lông..."

Tiểu Ngư ồ lên một tiếng: "Cửu Cửu, chị biết nhiều quá."

TBC

Diệp Cửu Cửu: "Trước đây nghe bạn bè nói, nhà cô ấy vừa hay cũng có."

Tiểu Ngư lập tức hỏi: "Cửu Cửu, bạn của chị là ai? Em có gặp chưa?"

"Chưa đâu." Diệp Cửu Cửu kéo cô bé tiếp tục đi về phía trước, sau đó kể cho cô bé nghe bạn bè của mình làm gì: "Họ rất bận, có lẽ phải đến kỳ nghỉ mới có thể gặp được."

Tiểu Ngư lại không hiểu: "Kỳ nghỉ?"

Diệp Cửu Cửu kiên nhãn giải thích với cô bé: "Kỳ nghỉ là sẽ được nghỉ, mọi người sẽ cùng về nhà, mặc quần áo mới, cùng nhau ăn rất nhiều đồ ăn ngon..."

"Vậy em cũng muốn được nghỉ." Tiểu Ngư kéo kéo chiếc áo hoodie mềm mại thoải mái trên người: "Em còn muốn nhiều quần áo đẹp như thế này nữa."

"Được, đến kỳ nghỉ chị sẽ mua cho em." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa không quên chú ý đến các loại cây trong rừng, rất nhiều loại đều có ở chỗ cô, cô nhìn mãi rồi đột nhiên phát hiện trong bụi cỏ phía trước có rất nhiều nấm nhỏ màu xám trắng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 688


Diệp Cửu Cửu đi đến xem kỹ, phát hiện đó là nấm mỡ gà, cô phấn khích vẫy tay gọi Lăng Dư: "Nhanh đến đây, ở đây có rất nhiều nấm mỡ gà."

Tiểu Ngư ngậm kẹo sô cô la trong miệng hỏi: "Ăn được không?"

"Ăn được, đây là một loại nấm rất ngon." Diệp Cửu Cửu bảo Lăng Dư lấy cái giỏ làm bằng dây leo: "Nhanh lấy giỏ đến đựng nấm."

Bạch tuộc liếc nhìn nấm: "Đại nhân, những thứ này đều không ăn được, trước đây đã có người ăn rồi bị trúng độc chết."

TBC

'Ăn loại nấm màu gì?" Diệp Cửu Cửu biết rất nhiều loại nấm ăn vào sẽ bị trúng độc, nhưng nấm mỡ gà thì không có độc: "Loại này có thể ăn được."

Bạch tuộc cũng không rõ, dù sao thì họ không ăn nấm, thậm chí không ăn bất cứ thứ gì ngoài hải sản.

Lăng Dư trước đây cũng vậy, nhưng sau khi đến thế giới của Cửu Cửu thì biết rằng cái gì cũng có thể ăn, hơn nữa rau cũng không tệ, anh đặt cái giỏ bằng dây leo sang một bên: "Hái hết không?"

"Đúng vậy, hái được bao nhiêu thì hái, dù sao những thứ này sẽ tiếp tục mọc lên.' Diệp Cửu Cửu cúi xuống nhổ hết những cây nấm mỡ gà đã nở ô, nhẹ nhàng giũ sạch bào tử trên đó rồi mới cho vào giỏ.

"Cửu Cửu, em cũng giúp chị." Tiểu Ngư ngồi xổm xuống giúp, nhặt rất vui vẻ.

Sau khi nhặt xong bụi này, họ lại đến những nơi khác nhặt, nhặt rất nhiều rất nhiêu, một lúc sau đã nhặt đây một cái giỏ bằng dây leo có thể đựng được tôm dài một mét.

Tiểu Ngư nhìn cái giỏ đã chất đầy ắp: "Đã đầy rồi à, em còn chưa nhặt đủ."

"Nếu có thêm vài cái giỏ nữa thì tốt rồi. Diệp Cửu Cửu cũng nghiện nhặt nấm, cô nhìn bạch tuộc: "Hay là anh mang cái giỏ này về trước đi? Sau đó mang thêm một số giỏ nữa đến."

"Vâng, đại nhân." Bạch tuộc có thể nói gì, chỉ có thể nghe theo, hắn biến ra hai chân, ôm lấy cái giỏ, nhanh chóng chạy về.

Diệp Cửu Cửu và những người khác tiếp tục đi về phía trước, bên trong khắp nơi đều là nấm mỡ gà, nấm mỡ vàng, nấm mỡ trắng, v. v. , ngoài ra còn có rất nhiều nấm gan bò, nấm đầu xanh, v. v. nhưng cô chưa nắm được bí quyết làm nấm gan bò, đợi về nhà luyện tập rồi thử lại sau.

"Chúng ta chỉ nhặt loại này thôi, là loại tôi xác nhận không có độc." Diệp Cửu Cửu dặn dò mọi người, sau đó mọi người tản ra đi nhặt, một lúc sau lại nhặt được một đống lớn, trong lúc nhặt, cô đột nhiên lại nhìn thấy trên mặt đất phía trước có rất nhiều quả óc chó nhỏ rụng xuống.

"Ở đây có óc chó này." Diệp Cửu Cửu cúi xuống nhặt một vài quả óc chó có vỏ còn tươi, sau đó nhặt đá đập vỡ, lấy nhân óc chó bên trong, nhân óc chó tươi thơm, ngửi rất dễ chịu.

Cô xé lớp vỏ bên ngoài, lấy một miếng cho vào miệng, ăn giòn tan, không có nhiều nước, cũng không có mùi thơm của óc chó phơi khô nhưng cũng tạm được.

"Cửu Cửu-' Tiểu Ngư há miệng chờ.

"Cho em này." Diệp Cửu Cửu đút cho cô bé một miếng, cũng đút cho Lăng Dư một miếng: "Phơi khô rồi ăn có mùi thơm của dầu, còn có thể thêm gia vị để xào, xào thành vị ngũ vị hương hoặc các vị khác."

"Chúng ta nhặt một ít về đi." Diệp Cửu Cửu thấy trên mặt đất rụng rất nhiều, có lẽ người ở đây cũng chưa từng ăn.

Lăng Dư gật đầu, lại giúp cô nhặt quả óc chó.

Họ nhặt một lúc, Tiểu Ngư lại không biết từ đâu nhặt được những hạt dẻ cười màu nâu đã bóc vỏ: “Cửu Cửu, cái này ăn được không?”
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 689


"Ăn được." Diệp Cửu Cửu hỏi cô bé nhặt ở đâu.

Tiểu Ngư chỉ vào vị trí phía trước cây óc chó: "Ngay phía trước, có rất nhiều rất nhiều."

Diệp Cửu Cửu lập tức hứng thú: "Vậy chúng ta nhặt thêm một ít nữa, có thể làm hạt dẻ cười rang, hạt dẻ cười hấp, có thể no bụng."

Cua hoàng đế, cá kiếm, v. v. còn lại đều lộ vẻ 'đại nhân thật lợi hại, họ sống ở đây rất nhiều năm nhưng hoàn toàn không biết những thứ này còn có thể ăn.

Diệp Cửu Cửu đi về phía Tiểu Ngư chỉ, thấy rất nhiều hạt dẻ cười dại, cô lại sai bảo Lăng Dư, cá kiếm và những người khác giúp nhặt thêm một ít, một lúc sau họ đã nhặt được một giỏ óc chó, một giỏ hạt dẻ cười, năm giỏ nấm.

TBC

Trên mặt đất còn rất nhiêu nhưng thực sự không đựng được nữa, Diệp Cửu Cửu tiếc nuối nhìn những thức ăn khắp nơi trên núi, sao người sống ở đây lại không biết nhặt nhỉ? Chỉ biết hái những loại quả kỳ hình quái dạng.

"Được rồi, nấm cũng có rồi, hạt dẻ cười cũng có rồi, bây giờ nếu có gà thì tốt rồi, chúng ta có thể làm gà hầm nấm, gà hầm hạt dẻ cười...' Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng gà gáy ở phía bên kia khu rừng.

"Gà?" Mắt Diệp Cửu Cửu sáng lên, vội vàng chạy đến.

Tiểu Ngư thấy vậy cũng chạy theo nhưng chân quá ngắn, bị cỏ dại trên mặt đất làm vấp ngã, cô bé bĩu môi: "Đau đau."

"Bảo em đừng chạy mà." Lăng Dư tiến lên nắm lấy dây quần của cô bé, xách cô bé đi vê phía trước.

Bị xách lắc lư, Tiểu Ngư thấy cũng khá thoải mái, cô bé nhẹ nhàng lắc lư đôi chân: "Anh ơi, có thể cao hơn một chút không?"

Lăng Dư thấy cô bé coi mình như xích đu, trực tiếp đặt cô bé xuống: "Tự xuống đi."

Tiểu Ngư ồ lên một tiếng thất vọng, sau đó tự mình chậm rãi đi theo, đi đến bên cạnh Diệp Cửu Cửu, họ thấy trong rừng có một số con gà trông giống gà nhà lại giống gà rừng: "Là gà gáy.'

"Đúng rồi, là gà.' Diệp Cửu Cửu vui mừng nhìn những con gà đã tiến hóa rất nhiều này, thúc giục Lăng Dư và những người khác đi bắt: "Đi bắt gà đi, bắt nhiêu một chút, trưa nay sẽ làm cho các anh món gà hầm nấm, gà hầm hạt dẻ cười, gà đĩa lớn ngon tuyệt.'

Tiểu Ngư: "Sụp-'

Bạch tuộc lớn ngơ ngác, ngon lắm sao?

"Để eml" Tiểu Ngư chạy vụt đến chỗ những con gà này, nhưng cô bé quá chậm, những con gà đã vỗ cánh bay lên cây cao, cô bé bực bội dậm chân, sau đó lại đuổi theo những con gà khác, trong rừng lập tức diễn ra cảnh tượng nàng tiên cá bắt gà.

Những người khác hành động rất gọn gàng, chỉ cân vươn tay là bắt được một con, đặc biệt là bạch tuộc lớn, hắn còn có lợi thế trời sinh, thả ra vài xúc tu bạch tuộc, chỉ vài cái vèo đã bắt được hơn chục con gà.

Tổng cộng bắt được năm mươi con, Diệp Cửu Cửu dùng dây leo trói chặt cánh và chân của chúng lại, sau đó xâu thành một chuỗi kéo đi.

Tiểu Ngư ngồi xổm trước một chuỗi gà lớn, nhẹ nhàng v**t v* bộ lông sặc sỡ của chúng: "Các bạn đừng sợ nhé."

Những con gà kêu cục tác, có vẻ như đang câu xin tha thứ.

Tiểu Ngư không tha cho chúng mà lại húp nước bọt đặt tên cho chúng: "Để tôi đặt tên cho các bạn nhé, gà đĩa lớn, gà xào cay, gà xé phay, gà...

Gà: Có một câu chửi bậy không biết có nên nói hay không!

Vì thèm các món ăn làm từ gà nên Tiểu Ngư đặc biệt để mắt đến năm mươi con gà này, sợ chúng trốn mất, cô bé vẫn luôn dùng đôi mắt trong sáng của mình nhìn chằm chằm vào những con gà này: "Gà rán cay giòn thơm, các bạn đừng hòng chạy trốn nhé!"
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 690


Những con gà đáng thương: Tôi mẹ nó thật cảm ơn!

Diệp Cửu Cửu hái một ít lá cỏ gia vị về, khẽ ho một tiếng: "Được rồi, đừng dọa chúng nữa.'

Tiểu Ngư ngoan ngoãn đáp một tiếng được, sau đó nhỏ giọng tiếp tục dọa gà: "Em không dọa chúng nó, em để Cửu Cửu g.i.ế.c chúng nó."

Những con gà sợ hãi run rẩy: Cục tác, cứu mạng!

Diệp Cửu Cửu sắp cười c.h.ế.t mất, dùng giọng nói ngây thơ đáng yêu nhất nói những lời tàn nhẫn nhất, đúng là Tiểu Ngư tham ăn!

"Tiểu Ngư, em đừng dọa chúng nữa, gà hoảng sợ thì không ngon."

"Ồ”" Tiểu Ngư vội vàng chạy đến bên Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu, chúng ta nhanh về làm gà hầm nấm đi."

"Đi thôi." Diệp Cửu Cửu sai bảo bạch tuộc lớn và những người khác giúp chuyển hết đồ đã nhặt về, cô đã đói cồn cào rồi.

"Đi thôi." Tiểu Ngư đi sau một tộc nhân đang xách gà, không ngừng dặn dò đối phương: "Anh đi chậm một chút, đừng làm chúng bị thương, lát nữa không ngon đâu-'

“Anh cẩn thận một chút, đừng để chúng chạy mất, nếu chạy mất một con thì em sẽ không có gì để ăn đâu."

"Không được cục tác nữa, ồn quá ồn quá."

Lăng Dư xoa xoa tai, chính mình ồn nhất, còn có mặt mũi nói gà.

Diệp Cửu Cửu không thấy ồn, ngược lại thấy rất đáng yêu, khiến người ta muốn x** n*n vài cái.

Từng rổ nguyên liệu được chuyển ra khỏi rừng, vì xử lý gà, rửa rau cần rất nhiều nước nên Diệp Cửu Cửu để mọi người đặt ở bãi đất trống bên bờ sông ngoài rừng, nơi này cách khu dân cư, chợ nhỏ, cung điện khá xa, cũng không lo làm phiên mọi người.

Mọi người đặt đồ xuống, Diệp Cửu Cửu bảo Lăng Dư chuẩn bị một chiếc bàn dài bằng gõ, nồi, chậu, muối, v. v. , sau đó cô chỉ huy bạch tuộc lớn giúp nhóm hai đống lửa, sau khi lửa cháy lên, Lăng Dư bảo người mang nồi đến.

Nói là nồi, thực ra là vỏ bào ngư cỡ lớn, đường kính khoảng một mét rưỡi, vỏ rất dày, nhìn cũng rất cứng, bên dưới còn có vết đen do than đốt.

Diệp Cửu Cửu không yên tâm lắm: "Không bị nứt chứ?"

Lăng Dư: "Không đâu, ở đây vẫn luôn dùng cái này để đun nước nóng."

Diệp Cửu Cửu tuy không yên tâm nhưng vẫn phải tạm dùng: "Được rồi, nếu nứt thì anh không được ăn một miếng nào."

Lăng Dư gật đầu, chỉ cần cô nỡ.

"Được rồi, các anh đun nước trước để xử lý lông gà." Diệp Cửu Cửu dặn dò một tiếng rồi lấy con d.a.o nhỏ khá sắc mà cô mang theo để g.i.ế.c gà.

Khi g.i.ế.c gà, Diệp Cửu Cửu đổ m.á.u gà vào một cái vỏ bào ngư bào ngư bích hổ rộng nửa mét, sau khi đổ m.á.u xong thì ném sang một bên rồi g.i.ế.c tiếp con khác.

Bạch tuộc lớn và những người khác đều ngây người, sao Cửu Khanh đại nhân còn biết g.i.ế.c gà? Trông còn thành thạo hơn cả những người bán tôm ở chợ.

TBC

Tiểu Ngư tự hào ưỡn bụng, Cửu Cửu của cô là giỏi nhất!

Sau khi g.i.ế.c xong năm mươi con gà, cô cho tất cả vào nước sôi chân một lúc, sau đó bắt đầu nhổ lông.

Nhổ lông rất tốn công sức, vì vậy cô để bạch tuộc lớn và những người khác làm, mỗi người hai ba con, một lát là xong.

Có người giúp đỡ, Diệp Cửu Cửu lập tức nhàn hơn rất nhiều, cô chỉ cần thỉnh thoảng nhắc nhở một chút là được, sau khi xác nhận mọi người đều đã học xong, cô bảo Lăng Dư giúp bóc vỏ hạt dẻ cười, còn cô thì rửa sạch nấm đã hái vê.

Những người khác làm việc, Tiểu Ngư ngồi bên cạnh ăn quả óc chó, bây giờ thấy Diệp Cửu Cửu bắt đầu rửa rau, lập tức vứt quả óc chó chạy đến: "Cửu Cửu, em giúp chị."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 691


"Được." Diệp Cửu Cửu giúp cô xắn tay áo lên, sau đó để cô tự rửa, cô tăng tốc rửa một rổ nấm lớn, rửa xong thì bạch tuộc lớn và những người khác cũng đã xử lý xong năm mươi con gà.

Diệp Cửu Cửu đặt gà lên lửa, trên đó có rất nhiều lông tơ nhỏ, cần phải đốt đi mới có thể tiếp tục bước tiếp theo, công việc này khá tỉ mỉ, cô sợ người khác xử lý không tốt,

Vì vậy cô tự mình làm.

Cô đang đốt lông tơ ở đây, Tiểu Ngư ở bên cạnh chọc vào lưng gà, thỉnh thoảng còn ngân nga vài câu lời bài hát mà cô học được trên mạng: "Hey! Ê¡ êil Em là bảo bối của anhil!"

"... Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn cô bé.

"He he, Cửu Cửu cũng là bảo bối của em-" Tiểu Ngư nhận ra ánh mắt của Diệp Cửu Cửu, cô bé quay đầu lại, giơ hai tay l*n đ*nh đầu, làm thành hình trái tim: "Yêu chị-ˆ

Diệp Cửu Cửu bật cười: "Cũng yêu em."

Sắc mặt Lăng Dư xanh mét, trực tiếp lôi cô nhóc bám dính cả ngày đi.

"Cướp người..." Tiểu Ngư giãy giụa, phát hiện người lôi mình đi là anh trai, cô bé bất mãn vỗ vào cánh tay anh trai: "Anh thả em ra."

"Đi sang một bên." Lăng Dư thả cô bé ở một vị trí xa xa, sau đó quay lại bên cạnh Diệp Cửu Cửu, vừa mới hái lá: "Em nói lại câu vừa nãy xem."

Diệp Cửu Cửu nhịn cười nhìn Lăng Dư đang ghen, nhỏ giọng lặp lại: "Cũng yêu anh-'

Lăng Dư hùng hổ đến để hỏi tội, nghe vậy, khóe miệng đang mím chặt lập tức thả lỏng, cong lên, khế ừ một tiếng.

TBC

Diệp Cửu Cửu cười gật đầu, đồ ngốc.

Cô đốt hết lông tơ, tiếp tục dạy mọi người cách mổ bụng, cách lấy hết nội tạng bên trong, cách làm sạch miệng, chân, mông.

Bạch tuộc lớn và những người khác đều là chiến binh hải tộc giỏi nhất bên cạnh Lăng Dư, học cũng nhanh, một lát sau đã mổ sạch gà.

Diệp Cửu Cửu lại bảo họ rửa sạch, sau đó chặt hết thành từng miếng. Khi chặt thịt gà, cô cho dầu cá mua ở chợ vào vỏ bào ngư đã đun nóng, sau đó cho thêm dầu gà màu vàng vào để luyện.

Trong quá trình luyện dầu, mùi thơm của dầu dần tỏa ra khiến bạch tuộc lớn và những người khác chưa từng ngửi thấy mùi dầu đều ngẩn người: "Sao lại thơm thế này?"

"Cửu Cửu làm là thơm nhất." Tiểu Ngư không tiếc lời khen Diệp Cửu Cửu: "Món chị ấy làm, bánh trứng nướng, sữa chua chiên đều siêu ngon, các anh không được ăn đâu.'

Những hải tộc có mặt không có khái niệm gì về đồ ăn ngon, cũng không tưởng tượng được mùi vị rốt cuộc như thế nào, tóm lại bây giờ chỉ thấy dầu này rất thơm.

Diệp Cửu Cửu nấu một nồi dầu nhỏ, đổ ra hai phần ba vào vỏ bào ngư bích hổ, sau đó cho hành lá, ớt cô tìm được trong rừng vào phần dầu nóng còn lại, tiếp theo cho một nửa thịt gà vào, khoảng một trăm cân thịt gà.

Sau khi xào ở nhiệt độ cao một lúc thì tỏa ra mùi thơm nồng, khiến bạch tuộc lớn hít một hơi: “Thơm quá.'

Tiểu Ngư đầy vẻ tự hào: "Em đã nói rồi mà, đồ Cửu Cửu nấu rất ngon."

Diệp Cửu Cửu thấy Tiểu Ngư lúc nào cũng khen cô, thật là hiểu chuyện, cô cười tiếp tục xào thịt gà cho thơm, sau đó cho nước lọc, muối vào đun trước một lúc, đợi đun gần xong thì cho nấm vào.

Tiểu Ngư thấy cô dừng lại, lập tức vứt que gỗ trong tay: "Cửu Cửu, có thể ăn chưa?”

"Thịt gà hơi dai, phải hâm một tiếng, đợi một lát nữa nhé." Diệp Cửu Cửu phát hiện những con gà bắt được này đặc biệt dai, cần phải hầm thêm một lúc nữa.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 692


Những người sống ở đây đều là hải tộc, chủ yếu chỉ ăn hải sản, vì vậy những con gà này đều rất dai nhưng càng dai càng thơm, lát nữa hầm ra chắc chắn sẽ rất ngon.

Tiểu Ngư vỗ vào cái bụng đã đói xẹp: "Em đói quá rồi."

"Em ăn chút hải sản lót dạ trước đi." Diệp Cửu Cửu nhìn thời gian, đã hai giờ chiều rồi, không trách gì cô nhóc kêu đói, nhưng cũng không có cách nào, những con gà này quá dai.

Đuổi Tiểu Ngư đi, Diệp Cửu Cửu lại tiếp tục làm nồi thứ hai, nồi thứ hai làm gà hầm hạt dẻ, ngoài ra còn một nồi nữa là canh gà mái già hầm nấm thông.

Theo thời gian hâm càng lâu, trong nồi dần tỏa ra mùi thịt thơm nồng, theo gió bay về phía rừng, bay về phía chợ, bay về phía cung điện.

Những người ngửi thấy mùi đều hít một hơi thật mạnh: "Cái gì mà thơm thế này?”

"Tôi chưa từng ngửi thấy mùi thơm nào như vậy, thơm hơn cả thịt bụng cá ngon nhất." Khứu giác của hải tộc vốn tốt hơn người thường, cách xa như vậy đã ngửi thấy mùi rồi: "Phải làm sao đây, tôi cảm thấy mình sắp ch** n**c miếng rồi?"

Những người đang ở cung điện làm việc, bàn bạc cách đối phó với các chủng tộc khác như cha nhân ngư, mẹ nhân ngư và các thủ lĩnh chủng tộc khác cũng ngửi thấy mùi thơm từ bên ngoài bay tới: "Mùi thơm từ đâu bay tới vậy?”

"Từ đảo lớn bay tới."

Ai đang làm vậy?”

"Là Cửu Khanh đại nhân, điện hạ, tiểu điện hạ đang làm."

"Cửu Khanh đại nhân?" Tối hôm qua, cha nhân ngư, mẹ nhân ngư đã nghe Tiểu Ngư nói rằng Cửu Khanh đại nhân sẽ làm đủ loại đồ ăn thơm phức, vì vậy họ lập tức đứng dậy, vội vã chạy đến đảo lớn.

Đi đến gần, phát hiện nơi Diệp Cửu Cửu nấu ăn đã bị vây quanh ba lớp trong ba lớp ngoài, bọn họ chen vào đám đông, thấy bạch tuộc lớn, cua hoàng đế và những người khác đang ngồi xổm ở phía trước nhóm lửa, vừa nhóm lửa vừa không ngừng húp nước miếng. Diệp Cửu Cửu không hề thấy bất ngờ khi cha nhân ngư và những người khác đến, hải tộc ở đây có thể đã ăn hải sản tươi ngon nhất nhưng chưa từng nếm thử mùi thơm của dầu mỡ cháy xém, vì vậy chỉ ăn một loại hải sản tươi ngon, so với các món ăn kết hợp với mùi thơm của dầu mỹ, gia vị thì cũng sẽ kém hơn.

Tất nhiên không phải nói hải sản không ngon, đối với những người thường xuyên ăn hải sản thì mấy nồi gà mà Diệp Cửu Cửu làm sẽ hấp dẫn họ hơn.

Mẹ nhân ngư tiến lên hỏi: "Đại nhân, ngài đang làm gì vậy, sao lại thơm thế?"

Tiểu Ngư lập tức giúp Diệp Cửu Cửu đang bận xé nấm trả lời: 'Mẹ, Cửu Cửu đang làm gà hầm hạt dẻ, gà con hầm nấm, canh gà mái."

Mẹ nhân ngư vẫn là lần đầu tiên nghe nói đến loại thức ăn này, hoàn toàn ngơ ngác.

Lăng Dư ở bên cạnh giải thích: "Đây là nấm, đều là nhặt trong rừng, thịt này là thịt gà, là loại chim có lông rất đẹp mà chúng ta đã từng thấy trước đây."

Cha nhân ngư ngẩn người: "Loại như gà gô sao?"

Lăng Dư gật đầu.

Cha nhân ngư không ngờ loại chim đó cũng có thể làm đồ ăn: "Nhưng bọn họ ăn nói rất dai, mùi vị còn không bằng cá chết."

Diệp Cửu Cửu nói: "Ăn sống thì đúng là không ngon lắm, nhưng sau khi nấu xong thì có thể ăn được, lúc đó chú thử xem."

Cha nhân ngư và những người khác thụ sủng nhược kinh hỏi: "Chúng tôi có thể thử sao?"

TBC

"Tất nhiên, ở đây có nhiều như vậy, mọi người đều có thể nếm thử." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa đổ hết nấm đã sơ chế vào nồi thứ nhất, dùng đũa gỗ khó khăn đảo đều, sau đó đậy nắp sò điệp lại đun một lúc.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 693


Cô lại cho gần nửa rổ nấm thông vào nồi lớn, ấn nấm xuống và tiếp tục đun.

Đun gần xong, Diệp Cửu Cửu nếm thử nước dùng gà hầm nấm, thử độ mặn nhạt, xác nhận hương vị đã thích hợp, cô câm lấy cái thìa làm bằng vỏ ốc xà cừ nặng mười cân, múc một ít cho vào vỏ sò điệp tương đối nhỏ, tương đương với đĩa lớn mười lăm inch, một nồi đủ để đựng năm mươi đĩa.

Lăng Dư hỏi ý Diệp Cửu Cửu xong, bảo bạch tuộc lớn bê đến một số tảng đá bên kia sông, mỗi tảng đá lớn đều đặt một phân.

Diệp Cửu Cửu liếc nhìn bạch tuộc lớn mọc ra mười xúc tu, một lần bê mười phần, mắt cô lộ ra vẻ khá hài lòng, đúng là một lựa chọn phục vụ tốt.

Tiếp theo, cô lại cho một nồi gà hầm hạt dẻ khác vào, để bạch tuộc lớn bê đi, sau khi bê đi, cô nhìn nồi canh gà đang sôi bên cạnh, thấy có thể đun thêm một lúc nữa: "Chúng ta thử hai món đã làm trước."

Cuối cùng cũng đợi được Cửu Cửu lên tiếng, Tiểu Ngư vui vẻ nhảy tưng tưng chạy đến bàn, vịn vào bệ gỗ tạm thời chuyển đến trèo lên, sau đó quỳ xuống nhìn Diệp Cửu Cửu: "Cửu Cửu mau đến đây-"

"Đến đây." Diệp Cửu Cửu đi đến ngồi cạnh Tiểu Ngư, sau đó đưa cho Tiểu Ngư một bộ bát ngọc thìa gỗ, đũa mà Lăng Dư đưa cho cô: 'Ăn đi."

TBC

Sau khi cô dứt lời, cha nhân ngư, mẹ nhân ngư mới cầm đũa, những người khác ở bờ bên kia cũng lần lượt cầm đũa bắt đầu ăn.

Diệp Cửu Cửu gắp cho Tiểu Ngư một ít nấm, hai cái đùi gà nhỏ và hạt dẻ, ngoài ra còn gắp cho Lăng Dư một ít thức ăn: "Đói bụng rồi phải không, ăn nhanh đi.'

"Em và anh trai đã ăn một con tôm, không đói lắm." Tiểu Ngư vừa thổi phù phù vào đùi gà nhỏ vừa câm cắn từng miếng nhỏ.

Cha nhân ngư ít khi ăn đồ nóng, không thổi, trực tiếp kẹp một miếng thịt gà nóng hổi cho vào miệng, nóng đến mức ông phải đảo thức ăn ngay trong miệng, khuôn mặt anh tuấn có chút không chịu nổi:

Nóng quá.'

"Phụ vương uống nước -" Tiểu Ngư đưa bát nước đã nguội bên cạnh cho cha nhân ngư: "Là của con, con chưa uống đâu-" Có nước do tiểu áo bông ấm áp đưa đến, nỗi đau của cha nhân ngư cuối cùng cũng được giảm bớt, nhưng cảm giác tê liệt ở đầu lưỡi sau khi bị bỏng vẫn còn: "Đau quá."

Mẹ nhân ngư cũng không biết cảm giác bị bỏng lưỡi như thế nào, chỉ có thể lặng lẽ gắp một miếng thịt gà cho chồng để bày tỏ sự quan tâm.

"Phụ vương phải thổi cho nguội." Tiểu Ngư dạy cha nhân ngư, mẹ nhân ngư cách thổi nguội đồ ăn nóng: "Nếu không sẽ bỏng lưỡi."

Cha nhân ngư gật đầu, theo cách con gái dạy, thổi nguội trước rôi mới cho vào miệng, cắn vài cái, ông đã nếm được hương vị: "Thơm quá, ngon quá."

Bạch tuộc lớn cũng háo hức muốn thử, khi ăn vào miệng đều hít một hơi, toàn bộ đều bị bỏng, sau khi hết nóng thì hương vị đặc biệt của thịt gà mới xuất hiện, mặc dù không béo ngậy như cá tôm ngoài biển nhưng lại khiến người ta sáng mắt: "Ngon quá!"

Khái niệm thức ăn nấu chín của các loài sinh vật biển có mặt đều dừng lại ở món súp cá trên chợ hôm qua, bọn họ thấy bình thường, nấu xong còn không ngon bằng đồ tươi, nhưng hương vị của món gà hầm hạt dẻ trước mắt lại khác hẳn, quả thực đã mở ra cánh cửa thế giới mới cho họ.

"Quả nhiên là đại nhân Cửu Khanh, đồ ăn làm ra thật sự quá ngon!"

"Chúng ta có phúc đức gì mà được ăn món ngon do đại nhân Cửu Khanh làm, cả đời này thực sự đáng giá.' Những người có mặt đều là những người có địa vị và thân phận, chỉ có một số ít những loài sinh vật biển nhỏ bình thường dám đến gần.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 694


Sau khi nghe nói người phụ nữ nấu ăn chính là đại nhân Cửu Khanh trong truyền thuyết, bọn họ kinh ngạc đến mức há hốc mồm: ”... Đại nhân Cửu Khanh.”

Bọn họ nhìn nhau, sau đó cùng nhau quỳ xuống hành lễ theo hướng Diệp Cửu Cửu, tổ tiên tích đức mới có cơ hội được ăn món ngon do đại nhân Cửu Khanh làm, họ thật sự là vẻ vang cho tổ tiên.

Diệp Cửu Cửu nhận thấy có rất nhiều tín niệm sùng bái hướng về phía cô, cô sửng sốt một chút, ăn một bữa cơm của cô mà còn có thể thu được tín niệm sao?

Nhưng nghĩ lại thì thấy không có gì bất ngờ, mọi người ăn đồ do cô tự tay làm chắc chắn sẽ cảm thấy phấn khích, chắc chắn sẽ cảm thấy cô lợi hại, biết ơn cô mang đến cho họ món ăn ngon cũng có thể tăng cường niềm tin của mọi người, hơn nữa có ai có thể từ chối một con gà mái già thơm phức chứ?

Mẹ nhân ngư cũng rất thích: "Đại nhân, món này hoàn toàn khác với hương vị của cá tôm, không ngờ thứ vừa nhỏ vừa xấu xí lại thơm ngon đến vậy."

Diệp Cửu Cửu cười gắp một miếng thịt gà cho vào bát của mình: "Nếu có nhiều gia vị hơn, món làm ra sẽ ngon hơn."

"Còn có thể ngon hơn nữa sao?" Mẹ nhân ngư thấy hương vị của món ăn trước mắt đã rất ngon, không ngờ còn có thể ngon hơn.

Bạch tuộc lớn nhai nát xương có hương vị ngon lành rồi nuốt xuống: "Đại nhân, tôi thấy món này đã đủ ngon rồi."

Con đồi mồi nho nhã cũng phụ họa theo: "Đại nhân, đây là món ăn đặc biệt nhất mà tôi từng ăn."

Diệp Cửu Cửu cười cười: "Chỉ là thiếu một ít nước sốt, gia vị và màu sắc, nếu có thì sẽ ngon hơn.”

TBC

"Nếu có thì sẽ ngon đến mức nào?" Bạch tuộc lớn tưởng tượng đến món thịt gà ngon hơn món trước mắt, rốt cuộc sẽ như thế nào?

Cua hoàng đế cũng cố gắng tưởng tượng một chút nhưng hoàn toàn không tưởng tượng ra được: "Thật muốn nếm thử."

Cá kiếm, cá voi xanh và các loài sinh vật biển khác bên cạnh nhìn nhau, bọn họ cũng muốn nếm thử, rốt cuộc sẽ ngon đến mức nào. Diệp Cửu Cửu cười mà không trả lời, sau này có cơ hội sẽ mang nước sốt đến cho mọi người nếm thử, cô kẹp miếng thịt gà cho vào miệng, con gà đã sống nhiều năm, da gà dai như giày da, không thân thiện với những người răng không tốt.

Cô dùng sức cắn thủng da gà, nhai kỹ phần thịt bên trong, thịt cũng hơi dai nhưng nhai rất thơm, hương vị thơm nồng kéo dài, không hề kém cạnh hương vị của thịt gà có thêm nhiều gia vị.

Diệp Cửu Cửu lại thử nấm bên trong, có ba loại nấm, trong đó nấm mỡ gà giòn ngọt thơm, từng thớ đều thấm đẫm hương thịt gà đậm đà, ăn rất đưa cơm.

Cô nhìn nấm chiếm tỷ lệ rất lớn bên trong, thấy hơi tiếc, đáng lẽ nên để Lăng Dư đi tìm một ít gạo tẻ đã ăn hôm qua để nấu cơm.

Nhưng bây giờ không còn cách nào khác, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể lấy hạt dẻ thay cơm, cô kẹp vài hạt cho vào bát, nhẹ nhàng ấn vài cái, hạt dẻ đã chín nhừ nên bị ép dẹt.

Cô kẹp một ít nếm thử, ăn vào thấy mềm dẻo, hương vị cũng rất thơm ngọt, ngon hơn cả hạt dẻ cô mua ở chợ rau, không biết là do giống khác nhau hay do nguyên nhân của vùng biển Lãng Quên.

Cô lại kẹp thêm vài hạt, cùng nghiền nát thành trạng thái giống như bột hạt dẻ, sau đó ăn cùng với nấm.

Tiểu Ngư thấy vậy cũng học theo cô nghiên nát hạt dẻ, sau đó ăn cùng với nấm, thịt gà, có cảm giác như ăn cơm.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 695


"Cửu Cửu, sao chị thông minh thế, sao biết em muốn ăn cơm tẻ vậy?"

"Chị không biết." Diệp Cửu Cửu nhìn đứa nhỏ: "Em muốn ăn cơm tẻ sao?"

Tiểu Ngư gật đầu, bẻ ngón tay đếm: "Muốn ăn cơm tẻ, muốn ăn chân giò, muốn uống trà sữa..."

Bạch tuộc lớn và những người khác dựng tai nghe Tiểu Ngư nói: "Hút-"

"Nghe tên mấy món này chắc là ngon lắm”

"Chắc chắn rồi, không thấy tiểu điện hạ khen ngợi như vậy sao?”

"Thực sự tò mò không biết những món ăn mà tiểu điện hạ nói rốt cuộc trông như thế nào?"

TBC

Bạch tuộc lớn cắn một cái chân gà: "Chỉ có tôi tò mò hơn, rốt cuộc là nơi nào mới có thể làm ra nhiều món ăn kỳ lạ như vậy?"

"Tôi cũng tò mò." Cha của bạch tuộc lớn cũng rất tò mò, nhưng nghĩ lại thì đại nhân Cửu Khanh là thần, nơi cô ấy ở chắc chắn là tiên cảnh.

Những người khác cũng tự động tưởng tượng ra một phen tiên cảnh thắng địa cùng vô số món ăn ngon, còn những gì không rõ ràng thì không biết nhưng có một thứ chắc chắn là món gà hầm này.

Diệp Cửu Cửu nhận thấy lại có thêm một số tín niệm, mặc dù so với những gì cô cần thì vẫn còn rất ít nhưng cô vẫn rất vui, người ta vẫn thường có câu tích tiểu thành đại mà.

Ăn thêm một lúc nữa, canh gà hầm nấm của Diệp Cửu Cửu cũng gần xong, cô hớt lớp mỡ bên trên, múc cho Tiểu Ngư và mình mỗi người một bát canh, Lăng Dư cũng giúp cha mẹ và mình múc thêm một phân. Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng thổi, sau đó uống một ngụm nhỏ, hương vị tươi ngon trong ký ức ùa về, khiến cô có cảm giác như đang ở trong sân nhà: "Vẫn ngon như vậy."

Đức vua khen ngợi Tiểu Ngư ừm ừ một tiếng: "Uống siêu ngon."

Mẹ nhân ngư cũng rất thích: "Thật không ngờ canh có thể nấu ngon như vậy, tôi tưởng giống như món súp cá hôm qua..."

"Cửu Cửu nấu là ngon nhất." Tiểu Ngư quay đầu nhìn Lăng Dư bên cạnh: 'Đúng không anh trai?

Lăng Dư gật đầu đồng ý. "Cửu Cửu nấu gì cũng ngon." Tiểu Ngư cúi đầu uống hết một bát canh, sau đó quay đầu nhìn Lăng Dư: "Anh múc cho em thêm một bát nữa."

Lăng Dư ngẩng đầu nhìn cái nồi đã cạn: "Hết rồi."

"Á?" Tiểu Ngư nhìn về phía đang nấu canh, xa xa thấy bên cạnh nồi có một nhóm tộc nhân quây lại, mỗi người đều cầm một cái vỏ sò nhỏ hoặc ốc biển nhỏ đựng canh.

Cua hoàng đế: "Uống đồ nóng hổi khác với ăn cá lạnh, cảm thấy ấm áp."

Đồi mồi thích tắm nắng: "Tôi thấy uống cũng khá thoải mái, cũng rất ngon, còn muốn uống thêm một bát nữa."

Bạch tuộc lớn gật đầu đồng tình: "Nếu tôi biết nấu món này thì tốt rồi."

Nói xong, hắn phát hiện Tiểu Ngư đang tủi thân nhìn mình: "Tiểu điện hạ?"

Tiểu Ngư không cam lòng hỏi: "... Anh uống hết rồi sao?"

Bạch tuộc lớn cười gượng: "Tiểu điện hạ, hết rồi."

Tiểu Ngư chưa ăn đủ, chớp chớp mắt, chu môi, vừa khóc vừa nhìn bạch tuộc lớn: “Anh không chừa lại cho em một chút nào.

Bạch tuộc lớn nào biết tiểu điện hạ lại ăn khỏe như vậy, hắn cười gượng đưa cái bát lớn bằng vỏ dừa trong tay cho Tiểu Ngư: "Chia cho em một ít."

"Không cần." Tiểu Ngư quay đầu về phía Diệp Cửu Cửu làm nũng: "Không có.

"Không có thì thôi." Diệp Cửu Cửu thấy bụng Tiểu Ngư chắc là đã no rồi.

Tiểu Ngư xoa bụng: "Tối nay chúng ta lại ăn nó được không?”

Diệp Cửu Cửu cười nhìn động tác nhỏ của cô bé: "Không còn gà nữa."

Tiểu Ngư chỉ vào hướng rừng: "Chúng ta đi bắt."

"Hôm nay đã muộn rồi, không đi nữa." Diệp Cửu Cửu xem thời gian đã gần bốn năm giờ chiều rồi, đi nghỉ ngơi một chút rồi rửa mặt đi ngủ thôi: "Ngày mai hãy đi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 696


Tiểu Ngư nhỏ giọng yêu cầu: "Ngày mai phải bắt nhiêu hơn."

"Để nói sau." Diệp Cửu Cửu xem ngày mai có thức ăn khác để ăn không.

Bạch tuộc lớn và những người khác nghe xong thì thâm ghi nhớ, đợi Diệp Cửu Cửu và những người khác rời đi, bọn họ liên vào rừng bắt một đàn gà về.

Đến sáng hôm sau, khi Diệp Cửu Cửu dắt Tiểu Ngư đi qua, cô thấy bên bờ sông chất đầy gà, nhìn thoáng qua thì thấy khoảng hai ba trăm con: "... Các anh bắt gà từ lúc nào vậy?”

"Hôm qua lúc chạng vạng." Bạch tuộc lớn chạy đến mời: "Chúng tôi bắt rất lâu mới đủ ba trăm con, đại nhân xem đủ chưa, không đủ chúng tôi sẽ đi bắt thêm”

"Nhiều quá." Diệp Cửu Cửu nhìn những con gà miễn phí này, tụ tập lại với nhau mùi không được dễ ngửi lắm.

"Đại nhân, hiện tôi g.i.ế.c gà được không?" Bạch tuộc lớn dò hỏi.

Lăng Dư ngắt lời hắn: "Đừng quấy rồi."

'Vậy đại nhân đứng bên cạnh xem, tôi tự học làm. Bạch tuộc lớn sau khi ăn món gà hầm hạt dẻ hôm qua đã muốn tự làm, nhưng hắn không biết Diệp Cửu Cửu đã cho vào thứ gì nên chỉ có thể đợi đến bây giờ.

"Muốn học sao?" Diệp Cửu Cửu nhìn bạch tuộc lớn, đợi hắn gật đầu rồi nói: "Được thôi, các anh g.i.ế.c năm mươi con gà trước đi, sáng nay ăn ít thôi."

Diệp Cửu Cửu nói xong nhìn đàn gà, phát hiện có một số con gà trông khá non: "Ngoài ra g.i.ế.c mười con gà non này, chúng ta có thể làm gà nướng để ăn."

Tiểu Ngư lập tức bày tỏ sự thích thú của mình: "Em thích ăn gà nướng."

"Được, chúng ta xuống chuẩn bị nguyên liệu." Diệp Cửu Cửu theo sự dẫn dắt của Lăng Dư đến chợ, lúc đến chợ thì phát hiện mọi người trong chợ đều nhận ra cô, bọn họ quỳ xuống bái cô: "Tham kiến đại nhân, tham kiến điện hạ, tiểu điện hạ."

Hôm qua canh gà do Diệp Cửu Cửu làm có hương thơm bay xa mấy dặm, mọi người trong chợ đều ngửi thấy mùi thơm, lúc đó đều rất tò mò không biết là ai làm, sau đó nghe nói là Cửu khanh đại nhân làm, có hải tộc gan dạ còn đi xin một bữa, nghe nói là món ăn ngon chưa từng có. Bọn họ không dám mơ tưởng đến đồ ăn do Cửu khanh đại nhân làm, nhưng không ngăn được bọn họ tôn kính đại nhân, vì vậy khi họ quỳ xuống, Diệp Cửu Cửu lập tức cảm nhận được rất nhiều niềm tin tuôn về phía mình.

Diệp Cửu Cửu nhìn những người không nhiều lắm trong chợ, đột nhiên nảy ra một ý, cô quay đầu bảo Lăng Dư mua thêm một ít dầu cá để nấu dầu.

Sau khi mua dâu cá, Diệp Cửu Cửu lại đi dạo trong chợ, phát hiện có rất nhiều người bán lá cây lớn, chuyên dùng để gói thịt cá.

Cô phát hiện bên trong có vẻ có lá sen, lá khoai môn, vội vàng hỏi thăm ở đâu hái được.

TBC

Hải tộc bán lá là người có hai cái râu trên đầu, hẳn là con lai giữa người và trai điệp, trông có vẻ hơi kỳ lạ nhưng lại có chút đáng yêu.

Đối phương nói một vị trí đại khái, cần đi bộ một ngày một đêm mới đến được, Diệp Cửu Cửu ghi nhớ, hôm nào rảnh sẽ đi đào ngó sen để ăn.

Sau khi mua lá xong, Diệp Cửu Cửu phát hiện bên cạnh còn có người bán mật ong, thế là cô mua hết, sau đó mới cùng Lăng Dư về, về đến nơi cô bảo bạch tuộc lớn nấu dầu cá, nấu xong rồi bảo hắn lấy ba mươi con gà làm món gà hầm nấm, hai mươi con dùng để nấu canh.

Bạch tuộc lớn thả ra sáu xúc tu, một lần có thể trông coi hai cái nồi, khiến Diệp Cửu Cửu và Tiểu Ngư đều võ tay khen hắn: "Quá lợi hại."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 697


Lăng Dư tủi thân nhìn Cửu khanh đại nhân của mình: "Em đã khen cậu ta rất nhiều lần rồi."

"Nhưng cậu ta thực sự rất lợi hại, rất thích hợp để làm việc." Diệp Cửu Cửu tủi thân nhìn Lăng Dư: “Anh nói xen, nếu anh có nhiều chân thì lúc em ở nhà hàng sẽ không mệt như vậy.

Lăng Dư nghiến răng: "Em chắc chắn muốn anh có nhiều chân sao?"

Diệp Cửu Cửu tưởng tượng mình bị nhiều xúc tu bạch tuộc ôm bế lên cao, sau lưng lập tức tê dại: "... Vậy thôi không cân."

"Chúng ta xem cậu ta làm đi." Diệp Cửu Cửu thấy bạch tuộc lớn thích làm, lại chỉ huy hắn dùng mật ong và muối để xoa bóp cho mười con gà non, sau khi ướp đơn giản thì lấy năm con làm gà nướng, năm con làm gà bọc lá sen.

Ngoài ra còn nhóm một đống lửa, nướng gà bọc lá sen ở dưới, nướng gà ở trên, nướng gà cân phải nắm bắt thời gian, vì vậy Diệp Cửu Cửu đích thân trông chừng.

Tiểu Ngư thấy mình không giúp được gì liên nhảy nhót chạy đến chỗ còn để hơn hai trăm con gà, gà bên trong kêu cục tác không ngừng, có vẻ rất hoảng SỢ.

"Các bạn đừng hoảng, sẽ đến lượt các bạn ngay thôi mà.' Tiểu Ngư ngồi xổm võ vỗ đầu những con gà này: "Các bạn muốn biến thành canh gà? Hay muốn biến thành gà nướng? Hoặc các bạn muốn biến thành gà xào cay? Gà nấu dừa? Gà nướng cay?"

Đàn gà sợ hãi nhảy lò cò muốn chạy trốn, nhưng chúng đã bị trói cánh và chân, làm sao có thể chạy trốn được?

Tiểu Ngư vốn định đi bắt, nhưng sau khi chúng nhảy ra thì phát hiện chỗ gà vừa nằm có để lại mấy quả trứng gà vỏ xanh, mắt sáng lên: "Cửu Cửu, ở đây có trứng gà.'

Cô bé vội vàng nhặt lên đưa cho Diệp Cửu Cửu: "Chị xem, còn nóng hổi, mới dọa ra đấy."

"Quả thực là bị em dọa ra." Diệp Cửu Cửu bảo Tiểu Ngư đặt vào vỏ sò điệp trước: "Để đó trước, lát nữa nồi rảnh sẽ làm trứng luộc hoặc trứng rán cho em ăn. "Được." Tiểu Ngư cẩn thận đặt xong lại chạy đến đàn gà: "Em đi xem còn có không.”

Cô bé như một tên tướng cướp nhỏ xông vào đàn gà, uy h.i.ế.p đàn gà: "Mau len, nộp trứng gà ra đây, không thì tôi ăn thịt các bạn.'

TBC

Đàn gà run rẩy.

"Nhanh nào." Tiểu Ngư thấy gà không nhúc nhích, tức giận trực tiếp ra tay, túm lấy đuôi gà nhấc lên xem, xác nhận bên dưới không có trứng gà thì vứt ra, sau đó đi bắt con khác: "Này, ở đây có."

Sau khi lật từng con một, Tiểu Ngư nhặt được khoảng năm mươi quả, cô bé nhìn đống vỏ sò điệp đầy ắp, trong lòng vui sướng: "Cửu Cửu, chị xem em nhặt được nhiều thế này."

"Lát nữa chị làm cho em." Diệp Cửu Cửu tiếp tục lật gà nướng của mình, bên ngoài gà được nướng vàng ươm, trông rất hấp dẫn.

Những hải tộc đi ngang qua đều ngửi thấy mùi thơm mà vây quanh, một lúc sau đã vây ba lớp ngoài ba lớp, thậm chí có một số tôm, cua, trai, sò điệp nhỏ con vây quanh để nhìn rõ hơn, trực tiếp hóa thành nguyên hình nằm trên bờ sông, trên bờ sông còn nhìn thấy một số vỏ của đồng loại chúng.

Diệp Cửu Cửu sắp cười c.h.ế.t mất, những người này không sợ bị ăn sao? Hoàn toàn không coi đồng loại đã biến thành người là đồng loại sao?

Những hải tộc: "Không ngờ loại chim xấu xí này cũng có thể ăn, ngửi thấy thơm quá.'

"Hóa ra cái ô nhỏ này cũng có thể ăn."

"Cửu Khanh đại nhân hiểu biết thật nhiều."

"Món ăn do đại nhân làm thực sự rất ngon, húp-"

Diệp Cửu Cửu nghe giọng điệu sùng bái của bọn họ, lại cảm nhận được một số tín ngưỡng vô cùng sùng kính bay về phía mình, xem ra dạy họ thêm nhiều thông tin cũng có thể khiến họ tin tưởng vào mình hơn.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 698


Cô đang định nói chuyện với mọi người thì người bên cạnh cha nhân ngư vội vàng chạy đến: "Cửu Khanh đại nhân, điện hạ, các liên minh hải tộc khác đã đến, đức vua mời các ngài qua đó."

Lăng Dư nghe nói các liên minh khác đã đến, sắc mặt hơi ngưng trọng, đứng dậy.

Diệp Cửu Cửu biết Lăng Dư và những người khác không ưa gì cá mập ăn thịt, sau khi dặn bạch tuộc lớn trông chừng đồ thì đi theo Lăng Dư trở về, vừa đi đến đảo nhỏ thì đụng phải những người của các tộc khác.

Người đứng đầu là một người đàn ông trông rất cường tráng thô kệch, da ngăm đen, mặt đầy râu quai nón, khóe mắt còn có một vết sẹo dài, nhìn là biết không phải người dễ chung sống.

Tiểu Ngư hơi sợ, trốn sau Cửu Cửu và anh trai, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đáng sợ"

Người này khit mũi: 'Lăng Dư, người trong tộc các ngươi đều nhát gan như vậy sao? Chẳng trách bây giờ các ngươi chỉ có thể co cụm trên hòn đảo này, vẫn nên xuống nước tranh giành địa bàn nhiều hơn, nếu không sau này chỉ có thể làm rùa rụt cổ ở đây thôi."

Diệp Cửu Cửu cau mày nhìn đối phương, tiếng của người này vang xa đến mức ai cũng có thể nghe thấy, đất liền trên biển rất ít, chỉ có vài chục chỗ, nơi này là nơi lớn nhất bên ngoài vùng biển Lãng Quên, cũng là nơi có nhiều tài nguyên nhất, cho dù không biết cách vận chuyển, chiếm giữ cũng là một khoản tài sản.

TBC

Lăng Dư lạnh lùng nhìn thủ lĩnh tộc cá mập ăn thịt, cũng là thủ lĩnh của một trong những liên minh: "Thay vì quan tâm đến chúng tôi, tốt hơn hết là anh nên quan tâm nhiều hơn đến những tộc nhân đã bị ăn thịt trong cuộc tranh giành địa bàn ở vùng biển Lãng Quên đi."

Tiểu Ngư nghe thủ lĩnh cá mập ăn thịt nói, liên tức giận thò đầu ra: "Tôi không phải rùa rụt cổ, là do ông xấu quá thôi."

Diệp Cửu Cửu nhướng mày, Tiểu Ngư thật đỉnh!

Thủ lĩnh cá mập ăn thịt:

"... Một đứa trẻ con như mi biết gì." "Đúng vậy." Tiểu Ngư lớn gan: "Các người đều xấu."

Diệp Cửu Cửu cũng chú ý đến, những người trong tộc đối phương đều trông khá thô kệch, so với sự tinh tế xinh đẹp của tộc nhân ngư, một bên trên trời, một bên dưới đất, thậm chí những tộc khác trên đảo cũng đều trông rất đẹp, hoàn toàn có thể booe mắt. Cô không kìm được nhướng mày: "Các anh tuyển chọn thành viên có phải đều tuyển chọn rất cẩn thận không?”

Lăng Dư nói không: "Nhưng cũng sẽ không tiếp nhận những người quá đáng Sợ.

Thủ lĩnh cá mập ăn thịt nhe răng, hận không thể lập tức biến thành nguyên hình nuốt chửng họ.

"Mời mọi người vào đại điện phía trước ngồi một lát." Người thông báo cho Diệp Cửu Cửu và những người khác đến đã lên tiếng cắt ngang lời đe dọa của cá mập ăn thịt, sau đó dẫn Diệp Cửu Cửu và những người khác đi về phía cung điện: “Đại nhân, điện hạ mời bên này.'

Cá mập ăn thịt: Đại nhân?”

Thủ hạ một: "Không phải người phụ nữ này chính là Cửu Khanh đại nhân đó chứ?"

Thủ hạ hai: "Nhưng nhìn rõ ràng là giống con người."

Cá mập ăn thịt: Là con người? Vậy thì tôi không phục.'

Diệp Cửu Cửu thay một chiếc váy sa mỏng rất lộng lẫy, váy xòe xuống, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, cô từ từ bước ra quảng trường bên ngoài cung điện, ngồi trên chiếc ghế ngọc lục bảo đế vương mà cha nhân ngư mẹ nhân ngư cố ý đặt ở trên, nhìn xuống đám đông đen kịt bên dưới.

Ngay khoảnh khắc cô đứng lên, hoa lam cẩm thạch tháng chín nở rộ khắp xung quanh, cánh hoa màu xanh trắng tỏa ra hương thơm thanh nhã, khiến tất cả mọi người đều choáng váng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 699


Đồng thời cũng cảm nhận được một luồng uy áp chưa từng có, nhận thức trong huyết mạch hải tộc lập tức xác nhận đây chính là Cửu Khanh đại nhân của bọn họ, những người vốn còn nghi ngờ đều quỳ xuống: "Tham kiến Cửu Khanh đại nhân."

Cá mập ăn thịt cũng cảm nhận được, nhưng quỳ xuống một cách không cam lòng, bởi vì chúng đã ngang ngược ở vùng biển Lãng Quên nhiều năm, chưa từng khuất phục trước bất kỳ ai.

Diệp Cửu Cửu nhận ra hoạt động nội tâm của cá mập ăn thịt, cô nhếch mép, suy nghĩ xem làm thế nào để dạy cho hắn một bài học thì lúc này xung quanh đột nhiên tràn ngập mùi thơm của gà nướng.

Hơn một nghìn hải tộc khác trên quảng trường đều lần đầu ngửi thấy mùi thơm này, thấy rất thơm: "Đây là mùi gì?"

"Giống như mùi thịt?"

Nhưng hoàn toàn khác với những gì chúng ta từng ăn.'

"Cái này thì không biết."

Diệp Cửu Cửu quay đầu nhìn lại, thấy trong tay Tiểu Ngư cầm một cái đùi gà nướng vàng ươm, cô bé thong thả đi đến bên cạnh phụ vương, vừa đến gần thì thấy cá mập ăn thịt đang quỳ bên cạnh.

Tiểu Ngư chớp chớp đôi mắt xanh biếc, trong mắt lóe lên ánh lên sự ranh mãnh, cô bé đi đến trước mặt cá mập ăn thịt, lắc lắc cái đùi gà lớn trong tay: "Thơm không?"

Gà nướng vàng ươm hấp dẫn, còn tỏa ra mùi thơm của mỡ gà được nướng, lân đầu ngửi thấy mùi vị này, cá mập ăn thịt thấy rất thơm, hắn mím môi, không nói gì.

Tiểu Ngư lại tiến lại gân một chút: "Muốn ăn không?"

TBC

Cá mập ăn thịt muốn nói không nhưng cái bụng lại không nghe lời kêu ùng ục một tiếng.

"Muốn ăn à? Tôi không cho anh ăn đâu.' Tiểu Ngư trực tiếp há miệng cắn một miếng gà nướng trước mặt cá mập ăn thịt, thịt gà bị xé ra, lớp da giòn bên ngoài phát ra tiếng xèo xèo, đồng thời cơ thịt ngấm đẫm mùi thơm của mật ong lập tức bay ra, khiến những người xung quanh càng thèm hơn. Tiểu Ngư cắn thịt gà từ từ nuốt vào miệng, vừa nhai vừa chu cái miệng đầy dầu mỹ, cảm thán: "Ôi trời, ngon quá đi mất!"

Cá mập ăn thịt nắm chặt tay, bóp đến kêu răng rắc, lũ trẻ con của tộc nhân ngư lúc nào cũng đáng ghét!

Tiểu Ngư ăn hết hai cái đùi gà trước mặt cá mập ăn thịt rồi thỏa mãn l.i.ế.m ngón tay đầy dầu mỡ: "Ngon quá, tôi còn muốn ăn thêm hai cái đùi gà nữa."

Nói xong, cô bé định đứng dậy nhưng lại không muốn làm bẩn tay, cô bé đảo mắt tinh ranh, lại nhìn chằm chăm vào cá mập ăn thịt phía trước.

Mặc dù trông hơi xấu, nhìn rất đáng sợ.

Nhưng quần áo của hắn trông rất thích hợp để lau tay.

Vì vậy Tiểu Ngư trực tiếp đưa bàn tay tội lỗi về phía cá mập ăn thịt: "Kéo anh.

Sau đó cô bé nắm lấy cánh tay của cá mập ăn thịt trong ánh mắt tức giận của hắn, mượn lực kéo đứng dậy, sau khi đứng dậy thì tiện tay lau tay.

Cá mập ăn thịt nhìn rõ động tác của cô bé, tức giận nghiến răng, phát ra tiếng kêu rất lớn nhưng Tiểu Ngư hoàn toàn không để ý đến hắn, quay đầu chạy về phía bạch tuộc lớn.

Cá mập ăn thịt tức đến muốn chết, nhưng khi nhìn thấy vết dầu mỡ trên quần áo, hắn lại hít một hơi thật mạnh, c.h.ế.t tiệt! Thơm quái

Tiểu Ngư cầm đùi gà còn muốn trêu chọc cá mập ăn thịt, nhưng đã bị bạch tuộc lớn ngăn lại: "Tiểu quỷ, đừng chọc giận hắn, cẩn thận hắn biến thành nguyên hình dọa em.

Tiểu Ngư lắc mông: "Em không sợ, hắn dọa em, em sẽ bảo Cửu Cửu bảo cá lớn cắn hắn."

Bạch tuộc lớn nghĩ đến đám quái vật cổ đại đáng sợ nhất ở vùng biển Lãng Quên, đúng là như vậy, tốt nhất là cắn c.h.ế.t hết chúng.
 
Back
Top Dưới