Cập nhật mới

Ngôn Tình Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng

Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 60


Nếu được thì đừng giao mực hay bạch tuộc nữa.

Từ sáng mở tủ lạnh ra thấy tủ lạnh lộn xộn, cô đã bắt đầu một ngày xui xẻo, hy vọng ngày mai sẽ có cua hoàng đế, tôm càng xanh.

Tối dọn dẹp bếp xong, Diệp Cửu Cửu cũng cầu nguyện với tủ lạnh: "Tủ lạnh trưởng thành hiểu chuyện nên tặng một số hải sản đặc biệt hoặc cá lớn."

"Nếu tặng thêm mực nữa, ta sẽ đập nát mủ!"

Tủ lạnh: "..."

Lừa cũng không được thảm như nói

Diệp Cửu Cửu dặn dò xong thì đi ra khỏi bếp, gió lớn bên ngoài thổi khiến cành cây rung chuyển, sắp mưa rồi.

Cô vội chạy về phòng, rửa mặt xong thì bên ngoài đã bắt đầu chớp nhoáng, mưa như trút nước, bầu trời như bị khoét một lỗ lớn.

Mưa lớn suốt một đêm, đến sáng Diệp Cửu Cửu dậy mới tạnh, lá cây lê rụng đầy đất, cô quay người vào bếp lấy chổi định quét nhà, vừa đi đến bếp thì nghe thấy tiếng đập thình thịch trong tủ lạnh, giống như tiếng đuôi cá đập vào tủ lạnh.

"Có cá lớn?" Diệp Cửu Cửu vui mừng chạy đến tủ lạnh, nghĩ rằng hôm nay tủ lạnh hiểu chuyện vậy? Nhưng khi cô mở tủ lạnh ra thì ngây người, sao bên trong lại có một đứa trẻ?

Diệp Cửu Cửu ngây người nhìn đứa trẻ nhỏ bên trong, trên người quấn đầy rong biển xanh biếc, trên đầu cũng treo vài miếng rong biển lớn, trên khuôn mặt được rong biển che nửa kín nửa hở lộ ra đôi mắt to xanh thẳm sâu thẳm như biển cả.

TBC

Đứa trẻ nhỏ cũng bị Diệp Cửu Cửu làm cho sợ, đôi mắt to của cô bé lộ ra một tia hoảng sợ, cô bé mím chặt đôi môi đỏ hồng, vừa khóc vừa nhìn cô.

"Đừng khóc, chị bế em ra ngoài." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa đưa tay ra bế đứa trẻ, vừa mới đến gần thì đứa trẻ đã kháng cự lùi lại phía sau nhưng tủ lạnh chỉ nhỏ như vậy, cô bé không thể trốn thoát.

Đứa trẻ nhỏ trực tiếp sợ đến mức hai tay loạn đập, phần th*n d*** giấu dưới rong biển cũng theo đó mà run rẩy dữ dội, phát ra tiếng đập bôm bốp, giống như tiếng đuôi cá đập vào tủ lạnh.

Diệp Cửu Cửu ngạc nhiên nhìn xuống dưới rong biển, khoảnh khắc tiếp theo cô nhìn thấy một chiếc đuôi cá màu hồng nhạt lộ ra.

Đuôi cá?

Ánh mắt của Diệp Cửu Cửu dọc theo đuôi cá di chuyển lên trên, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt sợ hãi của đứa trẻ nhỏ, trong lòng cô lập tức dâng lên sóng to gió lớn, người cá?

Trời ơi!

Là người cá trong truyên thuyết của cô sao?

Tủ lạnh tặng cô một người cá?

Diệp Cửu Cửu kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, tối qua cô chỉ bảo nó tặng một ít cá như cá mú, cá hồng thôi, chứ không bảo tặng một nàng tiên cá quý hiếm như vậy.

Phải làm sao bây giờ?

Diệp Cửu Cửu luống cuống không thôi, tủ lạnh, mi có thể đưa cô bé về không?

Tủ lạnh không phản ứng, chỉ có tiểu nhân ngư hoảng loạn đập vào tủ lạnh, tủ lạnh bị đập đến mức kêu âm âm, cảm giác như khoảnh khắc tiếp theo sẽ hỏng mất.

"Em đừng đập nữa, đập nữa là tủ lạnh hỏng mất, lát nữa rò điện nướng em thành cá cháy khét thì khổ." Diệp Cửu Cửu vội vàng rút phích cắm, tránh xảy ra tai nạn.

Diệp Cửu Cửu lại nhìn vào tủ lạnh, hôm qua lúc vệ sinh mực ống đã lấy hết các ngăn ra, sau đó quên lắp lại, bên trong chỉ còn ngăn lõm ở dưới cùng, lúc này đã chứa đầy nước biển và tiểu nhân ngư: "Bên trong toàn là nước, ướt nhẹp dính vào người khó chịu lắm, chúng ta ra ngoài trước được không?”

Tiểu nhân ngư cảnh giác nhìn Diệp Cửu Cửu, rõ ràng coi cô là người xấu.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 61


"Ở trong nước biển lâu sẽ biến thành cá muối, em ra ngoài trước không tốt sao?" Diệp Cửu Cửu nhẹ giọng nói: "Chị sẽ không làm hại em, chị đảm bảo."

Tiểu nhân ngư rất sợ hãi, đôi mắt to xanh thẳm như nước biển ngấn nước, hơi há miệng, như thể giây tiếp theo sẽ khóc òa lên.

"Đừng khóc." Diệp Cửu Cửu sợ nhất là trẻ con khóc, trong lòng hoảng hốt, cô đau đầu nhìn quanh bếp, nhìn một vòng cũng không thấy trong bếp có thứ gì để dỗ trẻ con.

Cô bất lực thu hồi tâm mắt, ánh mắt lướt qua chiếc tạp đề treo ở góc, đột nhiên nhớ đến hôm qua cậu bé mập mạp đã tặng cô một chiếc kẹo m*t, cô vội vàng lấy chiếc kẹo m*t ra, xé giấy gói rồi trực tiếp nhét vào miệng tiểu nhân ngư.

Miệng đột nhiên có thêm một chiếc kẹo m*t, tiểu nhân ngư ngơ ngác chớp đôi mắt to xanh thẳm, dường như không hiểu đó là thứ gì, khoảnh khắc tiếp theo nếm được vị ngọt ngào, giống như một loại rong biển ngọt ngào mà cô bé thích ăn nhất, khiến cô bé trở nên rất vui vẻ.

Diệp Cửu Cửu nhìn biểu cảm thoải mái vui vẻ của cô bé, cũng thở phào nhẹ nhõm, không khóc là được nhưng chưa kịp thở phào thì cô nghe thấy trong miệng tiểu nhân ngư truyền đến một tiếng kêu răng rắc.

"222" Diệp Cửu Cửu căng thẳng nhìn miệng tiểu nhân ngư, lỡ như mắc vào cổ họng thì phải làm sao?"Em cắn nát luôn rồi sao? Há miệng ra cho chị xem nào?”

Tiểu nhân ngư chớp chớp đôi mắt xanh thẳm như có sóng nước lăn tăn, dường như không hiểu ý cô.

"Há miệng ra." Diệp Cửu Cửu há miệng phát ra âm “A', dạy cô bé há miệng.

Tiểu nhân ngư học theo cô há miệng, phát ra âm thanh nhỏ như tiếng sữa: "A2?"

Diệp Cửu Cửu nhân cơ hội lấy que kẹo m*t ra, phần kẹo ở đầu que bên kia đã bị tiểu nhân ngư cắn nát, que cũng bị cắn cong, răng miệng tốt nhỉ?

Tiểu nhân ngư nuốt phần kẹo vụn trong miệng vào bụng, sau đó há miệng, kêu “A a'" hai tiếng.

Diệp Cửu Cửu đoán ý cô bé: "Còn muốn ăn nữa sao?” Tiểu nhân ngư chớp mắt, phát ra âm "A." ngọng nghịu.

"Muốn ăn thì được, em ra ngoài trước được không?" Ngâm trong nước mãi cũng không phải chuyện, Diệp Cửu Cửu đưa tay về phía tiểu nhân ngư: "Chị bế em ra ngoài được không?”

Tiểu nhân ngư l.i.ế.m môi, do dự nhìn rong biển trên người, lại nhìn Diệp Cửu Cửu, sau khi do dự hồi lâu, cô bé giơ bàn tay nhỏ trắng nõn, nhẹ nhàng đặt vào tay Diệp Cửu Cửu.

TBC

Diệp Cửu Cửu khẽ nhướng mày, đây là một tiểu nhân ngư thích ăn đồ ngọt.

Nhưng mà cũng quá dễ lừa rồi, lỡ gặp phải kẻ buôn người thì xong đời.

Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng gỡ bỏ rong biển xanh phủ kín toàn thân tiểu nhân ngư, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của tiểu nhân ngư, mềm mại như một cục bồng.

Diệp Cửu Cửu lấy khăn tắm cẩn thận bọc tiểu nhân ngư lại rôi nhẹ nhàng bế lên, tiểu nhân ngư nhẹ nhàng nằm trên vai cô, mêm mại, nhỏ nhắn, một tay có thể ôm được.

Cô lại gân ngửi ngửi, không có mùi tanh của cá, ngược lại có một mùi mặn của biển, rất nhạt rất nhạt, chủ yếu là mùi sữa, có lẽ đây là một tiểu nhân ngư đang thời kỳ b.ú sữa.

"Trên người em có nhiều hạt muối, chị rửa cho em trước." Diệp Cửu Cửu bế tiểu nhân ngư đến phòng vệ sinh, đặt vào chậu nước lớn dùng để giặt quần áo.

Sau khi rửa sạch đơn giản, mái tóc đen xoăn ướt sũng áp vào đôi má trắng nõn, khiến tiểu nhân ngư trở nên xinh đẹp hơn, cô bé có đôi mắt to xanh thẳm, đôi mắt trong veo, như có nước biển chảy qua.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 62


Đôi má rất nhỏ, mũi và miệng cũng rất nhỏ nhắn, tỉnh xảo như một con búp bê, hơn nữa làn da trắng nõn, trăng đến phát sáng, ngay cả Diệp Cửu Cửu từ nhỏ đến lớn đều là da trắng lạnh cũng phải ghen tị.

Dọc theo khuôn mặt xinh đẹp tỉnh xảo của tiểu nhân ngư, Diệp Cửu Cửu nhìn thấy từ bụng trở xuống của cô bé toàn là đuôi cá, tiểu nhân ngư thoải mái vẫy đuôi cá màu hồng trong nước, vây cá trong suốt dưới ánh nắng rực rỡ buổi sáng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đẹp đến mê hồn, chói mắt.

Cũng đẹp quá rồi.

Diệp Cửu Cửu kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, đồng thời thế giới quan cũng một lần nữa được đổi mới, rốt cuộc đầu bên kia tủ lạnh thông với nơi nào? Sao lại có thể đưa tiểu nhân ngư đến đây? Nhìn tiểu nhân ngư trông nhiều nhất chỉ hai ba tuổi, không thấy người nhà cô bé sẽ lo lắng sao?

Diệp Cửu Cửu muốn giúp nhưng không biết bắt đầu từ đâu, tủ lạnh có thể giao hàng ngược không? Tối thử xem sao? Nghĩ đến việc phải thức đêm canh tủ lạnh, cô không khỏi thở dài, sau đó cúi đầu nhìn đuôi cá xinh đẹp của tiểu nhân ngư, không hiểu sao trong đầu cô đột nhiên chuyển hướng: Đuôi cá đẹp như vậy thì kho tiêu hay hấp sẽ ngon hơn?

Tiểu nhân ngư có lẽ nhận ra một chút ác ý của cô, sợ hãi vỗ mạnh xuống mặt nước, nước b.ắ.n tung tóe, b.ắ.n thẳng vào người Diệp Cửu Cửu.

"Đừng sợ đừng sợ, chị sẽ không làm gì em đâu." Diệp Cửu Cửu vội vàng thu lại suy nghĩ buồn cười: "Em đừng võ nữa, chậu nước sắp bị em vỗ hỏng rồi."

Tiểu nhân ngư tủi thân.

"Đừng tủi thân, lát nữa chị cho em ăn kẹo." Diệp Cửu Cửu cầm khăn tắm bế tiểu nhân ngư về phòng, nhà không có quần áo trẻ em, cô chỉ có thể tạm thời lấy chiếc áo phông trắng cỡ S của mình mặc cho cô bé.

TBC

Tiểu nhân ngư thấy hơi khó chịu, bắt đầu kéo quần áo.

"Đừng kéo, không mặc quần áo là xấu lắm." Diệp Cửu Cửu giữ chặt bàn tay nhỏ của tiểu nhân ngư: "Đừng nghịch."

Tiểu nhân ngư nhìn quần áo, lại nhìn Diệp Cửu Cửu, cuối cùng vẫn nhịn xuống, cô bé nghiêng đầu đưa bàn tay trắng nõn về phía Diệp Cửu Cửu, muốn ăn kẹo như lúc nãy. "Nhà không có kẹo m*t, phải ra ngoài mua." Diệp Cửu Cửu cầm điện thoại xem, siêu thị ngoài ngõ chắc đã mở cửa: "Em ở đây đợi, chị ra ngoài mua."

Diệp Cửu Cửu nói xong thì quay người đi ra ngoài, vừa quay người đã phát hiện quần áo bị kéo, cô quay lại nhìn, thấy tiểu nhân ngư đang kéo góc áo cô: Em kéo chị làm gì?"

Tiểu nhân ngư chớp đôi mắt xanh thẳm, nhẹ nhàng lắc chiếc đuôi nhỏ màu hồng, muốn đi theo ăn kẹo.

"Em muốn đi theo sao?" Diệp Cửu Cửu cúi đầu nhìn chiếc đuôi nhỏ mũm mĩm của cô bé: "Em không thể ra ngoài, ra ngoài như vậy sẽ dọa người khác."

Tiểu nhân ngư chớp chớp mắt, không chịu buông tay.

"Không được, em ra ngoài như vậy sẽ bị bắt đi giải phẫu đấy.' Diệp Cửu Cửu rất gan dạ, đối với tủ lạnh và tiểu nhân ngư đều chấp nhận tốt nhưng những người khác thì không biết: "Em ngoan ngoãn ở trong nhà, lát nữa chị về ngay."

Tiểu nhân ngư không biết là bám cô hay sợ cô bỏ đi, mặc Diệp Cửu Cửu nói thế nào cũng không chịu buông tay, nhất quyết phải đi theo.

Diệp Cửu Cửu hơi đau đầu, lúc này ngoài cửa sau truyền đến tiếng gõ cửa thình thịch, là Lưu nãi nãi đang gọi cô.

Tiểu nhân ngư nghe thấy động tĩnh thì sợ hãi rụt tay lại, không còn vẻ không đi không về như lúc kéo Diệp Cửu Cửu nữa.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 63


"Em ở trong nhà đợi một lát, chị về ngay." Diệp Cửu Cửu vội vàng chạy ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại, tránh dọa Lưu nãi nãi.

Cô vội vàng chạy ra mở cửa, vừa mở cửa đã bị Lưu nãi nãi nhét cho một giỏ đồ ăn, gôm có đào, mận, ngô, miền, bún, v.v., đều là đồ nhà họ mới mang về từ quê.

"Lưu nãi nãi, nhiều quá rồi." Diệp Cửu Cửu ngại không nhận.

TBC

Lưu nãi nãi cười nói không sao: "Hôm qua ăn chùa của cháu nhiều mực ống như vậy, tặng cháu ít đồ cũng không sao, hơn nữa những thứ này cũng không đáng giá, cũng không bằng hải sản bổ dưỡng nhà cháu, ưu điểm duy nhất là không phun thuốc trừ sâu."

Diệp Cửu Cửu cười nói rất tốt: "Hải sản chỉ tươi hơn bình thường một chút thôi ạ"

Lưu nãi nãi vẻ mặt bà đều biết: "Không chỉ tươi hơn một chút đâu, bà thấy đặc biệt tốt, mấy ngày nay ăn hải sản nhà cháu, dạ dày bà tốt hơn nhiều, sáng dậy đo huyết áp cũng không cao như vậy nữa."

Diệp Cửu Cửu dở khóc dở cười, sao lại nói vậy: "Hải sản nhà cháu chỉ là hải sản bình thường thôi, đâu có như bà nói thân thánh như vậy."

"Bà cảm nhận được." Lưu nãi nãi dừng lại một chút: “Cửu Cửu, hải sản nhà cháu mua ở đâu vậy? Có thể bán cho bà một ít không, bà muốn tặng cho thông gia một ít, họ cũng bị bệnh cao huyết áp, tiểu đường."

"Mỗi lần cung cấp đều rất tùy ý, nhiều hay ít cháu cũng không nắm chắc, hôm nào nếu tặng nhiều cháu có thể chia một ít cho Lưu nãi nãi." Diệp Cửu Cửu không dám trực tiếp nhận lời.

Lưu nãi nãi gật đầu: "Thực sự không có thì bà mời họ đến nhà hàng của cháu ăn."

"Cũng được." Diệp Cửu Cửu đang nói thì đột nhiên nghe thấy trong phòng truyên đến một tiếng động, cô giọt thót tim, tiểu nhân ngư không bị ngã chứ?

Lưu nãi nãi thò đầu nhìn vào sân: "Có tiếng gì vậy?"

"Có thể là cá nhảy ra ngoài, Lưu nãi nãi cháu không tiễn bà nữa, cháu về phòng xem trước đã." Diệp Cửu Cửu cười đáp lại một câu, sau đó đóng cửa sau lại vội vàng chạy về, đến cửa thì phát hiện cửa phòng đã mở, tiểu nhân ngư đang năm trên ngưỡng cửa cao.

"Em nhảy xuống sao?" Đuôi sẽ bị gãy mất? Diệp Cửu Cửu vội vàng đặt giỏ xuống, bế tiểu nhân ngư lên, đang cúi đầu định xem đuôi cô bé thì phát hiện thứ lắc lư bên dưới không phải đuôi mà là hai chân trắng nốn.

"Em có chân à?" Diệp Cửu Cửu kinh ngạc đến mức há hốc mồm, hôm nay chuyện này đến chuyện khác thật kỳ diệu.

Tiểu nhân ngư lắc lư đôi chân, giọng nói non nớt á một tiếng, như đang cáo buộc Diệp Cửu Cửu làm cô bé đau.

Diệp Cửu Cửu vội vàng buông tiểu nhân ngư xuống, để cô bé ngồi trên ngưỡng cửa, còn mình thì ngồi xổm xuống tò mò ngắm đôi bàn chân trắng nõn của tiểu nhân ngư: "Thật kỳ quái, gặp nước là biến thành người cá sao? Để lấy nước dội thử xem?”

Tiểu nhân ngư lắc lư đôi chân: 'A?"

'A gì chứ? Em không nói được sao?" Diệp Cửu Cửu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn bằng bàn tay của tiểu nhân ngư: "Em nói được không?"

Tiểu nhân ngư gật đầu, nói không rõ ràng một câu: "Tí tí."

Diệp Cửu Cửu cẩn thận phân biệt ý của cô bé: "Ăn kẹo à? Muốn ăn kẹo que ngọt ngọt lúc nãy à?

Tiểu nhân ngư chớp đôi mắt to xanh biếc gật đầu, muốn ăn kẹo.

"Được, chị dẫn em đi mua." Diệp Cửu Cửu kéo kéo chiếc áo phông trắng, bọc lấy bàn chân của tiểu nhân ngư: "Không có giày đi, lát nữa chị mua cho em đôi giày.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 64


Trước khi ra khỏi cửa, Diệp Cửu Cửu nghĩ đến hôm nay tủ lạnh không có hải sản nên vội vàng thông báo cho chủ cửa hàng rau là hôm nay không cần sắp xếp giao rau, ngoài ra cũng nói với mẹ Lạc Lạc một tiếng, hôm nay không có hải sản nên tạm nghỉ.

Thông báo xong, Diệp Cửu Cửu lấy hết rong biển trong tủ lạnh ra, lau sạch tủ lạnh rồi mới dẫn tiểu nhân ngư ra ngoài: "Ra ngoài đừng để lộ đuôi ra đấy."

Ngồi trong chiếc túi đựng rau lớn, tiểu nhân ngư nắm chặt hai tay vào mép túi, vừa căng thẳng vừa tò mò nhìn xung quanh, khám phá thế giới mới lạ này.

Diệp Cửu Cửu không kìm được nở nụ cười của bà dì, trong lòng cũng gào thét: Thực sự rất đáng yêu!

"Sao em đáng yêu thế?"

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu nhìn cô, chớp chớp mắt khó hiểu: "Đáng yêu?"

"Đúng, em rất đáng yêu." Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc đen xoăn ngang vai của tiểu nhân ngư, tóc cô bé và tóc cô dài ngang nhau, cũng xoăn như vậy, khá có kiểu: "Em có phải ăn nhiều kẹo đáng yêu không?"

TBC

Tiểu nhân ngư chỉ nhớ đến việc ăn kẹo: "Ân?"

Diệp Cửu Cửu dạy cô bé: "Là ăn, không phải ân.”

Tiểu nhân ngư vẫn không nói rõ được: "Ân ân ân."

"Ấn"

'Ân."...

Một người một cá líu lo đi đến siêu thị ở ngã tư ngoài ngõ Lê Hoa, siêu thị không lớn lắm nhưng đồ đạc khá nhiều, đủ loại đủ màu.

Vào trong, Diệp Cửu Cửu dẫn cô bé đến quầy bày đồ ăn vặt, lấy một chiếc kẹo que từ đế trên giá xuống đưa cho tiểu nhân ngư: "Này."

Thấy chiếc kẹo que, đôi mắt xanh biếc của tiểu nhân ngư sáng lên ngay, vội vàng kéo tay Diệp Cửu Cửu đòi ăn: "Ăn."

"Ngay đây." Diệp Cửu Cửu bóc kẹo que đưa cho tiểu nhân ngư, nhỏ giọng nhắc nhở cô bé: "Đừng lại cắn vỡ."

Lần này tiểu nhân ngư đã có kinh nghiệm, không cắn vỡ luôn mà cẩn thận l.i.ế.m l**m, khi nếm được vị ngọt, cô bé vui đến nỗi đuôi sắp lộ ra ngoài.

Thấy cô bé vui vẻ, Diệp Cửu Cửu xách cô bé quay người định đi, chưa đi được hai bước thì bị kéo quần lại, cô quay lại nhìn tiểu nhân ngư: "Sao thế?"

Tiểu nhân ngư chỉ vào giá kẹo que nhét đầy ắp, ý là vẫn chưa lấy xong.

Diệp Cửu Cửu nhìn những chiếc kẹo que đủ màu sắc trên giá: "Còn muốn nữa à?”

Tiểu nhân ngư gật đầu.

"Vậy chị lấy cho em thêm mấy cái." Diệp Cửu Cửu cầm đế cắm đầy kẹo que, ngồi xổm xuống nói với cô bé: "Ăn nhiều sẽ sâu răng, không được lấy nhiều."

Tiểu nhân ngư ngơ ngác nhìn Diệp Cửu Cửu, sau đó ôm chặt đế cắm đầy kẹo que, vui vẻ há miệng cười, để lộ hàm răng sữa trắng đều tăm tắp.

'... Lấy vài cái là đủ rồi, đừng có lấy hết đi." Diệp Cửu Cửu đưa tay ra lấy: "Không được ăn nhiều kẹo, ăn nhiều sẽ sâu răng, đừng có ăn vạ nhé."

Tiểu nhân ngư ôm chặt kẹo que, rồi nhìn trái nhìn phải, chị đang nói gì vậy, em không hiểu đâu.

Diệp Cửu Cửu vừa buồn cười vừa bất lực, cô lại gặp phải một nàng tiên cá biết ăn vạ rồi: "Thôi được rồi, vì em đáng yêu như vậy nên chị sẽ mua cho em."

Thấy cô không lấy kẹo que nữa, tiểu nhân ngư cười toe toét: "He he."

"Đưa chị, chị đi trả tiền." Diệp Cửu Cửu sợ đè lên tiểu nhân ngư, nhận lấy kẹo que, rồi xách cô bé quay người rời đi, vừa đi được vài bước thì thấy bên cạnh bày đồ dùng nhà bếp giá rẻ, cô dừng lại chọn một số đồ dùng cân thiết.

Khi cô đang nghiêm túc lựa chọn, không để ý đến tiểu nhân ngư phía sau lại lấy thêm hai quả cầu cắm đầy kẹo que, cô bé một tay ôm một quả, sức lực lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 65


Diệp Cửu Cửu vẫn chưa biết cô bé lại lấy thêm kẹo que, chỉ thấy túi lại nặng thêm một chút, cô chọn xong đồ dùng nhà bếp thì đi tính tiên, cô đặt những chiếc kẹo que trên tay lên quây tính tiền, rồi đặt đô dùng nhà bếp lên: "Bao nhiêu tiền?"

Chủ quán nhìn rồi nói: "155 đồng."

"Sao lại đắt thế?" Diệp Cửu Cửu chỉ vào những thứ trên quây tính tiền: "Những chiếc kẹo que này cộng lại chỉ 50 đồng, đồ dùng nhà bếp chỉ 5 đồng."

"Còn có nhiêu đầu." Chủ quán chỉ vào chiếc túi vải Diệp Cửu Cửu đang xách: "Này, ở đó còn hai cái nữa."

Diệp Cửu Cửu quay lại mới phát hiện tiểu nhân ngư hai tay mỗi tay ôm một đống kẹo que: "Sao em lại lấy thêm nữa? Chúng ta không phải đã lấy nhiều thế này rồi sao?"

TBC

Tiểu nhân ngư vỗ vỗ vào những chiếc kẹo que trên tay, rồi chỉ vào những chiếc kẹo que trên quây tính tiên: "Giống nhau."

Diệp Cửu Cửu bật cười: "... Chị biết là giống nhau nhưng em không được ăn nhiều kẹo."

'Ân." Nàng tiên cá nhét kẹo que vào túi, rồi dùng chân chặn lại: 'Không lấy được.

Diệp Cửu Cửu: "... Em đúng là thông minh."

Cô định nói chuyện với tiểu nhân ngư thêm một chút nhưng lúc này lại có người vào mua đồ, Diệp Cửu Cửu và cô bé lại đứng chắn ở cửa, vì vậy cô đành phải trả tiên rồi rời đi.

Xác định Diệp Cửu Cửu sẽ không lấy kẹo que, tiểu nhân ngư vui vẻ cười khúc khích, cô bé có nhiều kẹo ngọt như vậy.

"Em không được ăn hết tất cả đâu." Nếu không thì cô bé sẽ trở thành nàng tiên cá duy nhất dưới đại dương bị sâu răng, Diệp Cửu Cửu tưởng tượng đến hàm răng đen xì của tiểu nhân ngư, không khỏi bật cười.

Tiểu nhân ngư ôm chặt kẹo que cũng cười hắc hắc, thật nhiều.

"Đợi đến khi em bị sâu răng đây miệng xem em còn cười được không." Diệp Cửu Cửu xách túi vải đi đến cửa hàng bên ngoài mua giày cho tiểu nhân ngư. Mùa hè trời sáng sớm, dọc phố đã có rất nhiều cửa hàng bắt đầu mở cửa, Diệp Cửu Cửu tùy tiện chọn một cửa hàng quần áo trẻ em trông có vẻ đẹp mắt rồi đi vào, cô xem kỹ những bộ quần áo bên trong, kiểu dáng và chất lượng đều khá ổn.

Bà chủ nhìn tiểu nhân ngư đang ngôi trong túi l.i.ế.m kẹo que, mái tóc xoăn rất bông bềnh, khuôn mặt xinh xắn, hàng mi dài, đẹp đến mức không thể tả, cô đã sống 34 năm nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một đứa trẻ đẹp như vậy: "Con gái cô đẹp quá, đôi mắt xanh biếc, có phải con lai không?”

"Tóc giống cô, mắt giống bố à? Lai nước nào thế?" Bà chủ nói không ngừng: "Cháu bé mấy tuổi rồi?"

Đây không phải con gái cô.

Nhưng cũng không giải thích rõ được, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể cười trừ: "Có quần áo nào phù hợp với độ tuổi của bé không?"

"Có.' Bà chủ nhìn vóc dáng của tiểu nhân ngư, đoán chừng tuổi tác và cân nặng của cô bé, sau đó lập tức lấy một chiếc váy hồng bồng bềnh trên giá: 'Cái này được không?”

Diệp Cửu Cửu nhìn chiếc nơ to quá mức trên đó: "Quá to không?”

Bà chủ: "To sao? Trẻ con đều thích kiểu này."

Diệp Cửu Cửu không chắc lắm, hỏi tiểu nhân ngư: "Em thích chiếc váy này không?”

Tiểu nhân ngư nhìn chiếc váy, không nói gì nhưng đôi môi hơi mím lại thể hiện sự không thích.

Diệp Cửu Cửu trực tiếp bảo bà chủ đổi một bộ khác.

"Chắc chắn thích cái này." Bà chủ lại lấy một chiếc váy kim sa lấp lánh ra cho tiểu nhân ngư xem.

Tiểu nhân ngư nhìn thấy những mảnh kim sa trên váy phản chiếu ánh sáng ngũ sắc, đôi mắt sáng lên ngay.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 66


Diệp Cửu Cửu hiểu rồi, tiểu nhân ngư thích quần áo lấp lánh: "Vậy lấy một bộ, ngoài ra lấy thêm một bộ đơn giản nữa."

"Được." Bà chủ lại chọn một bộ áo phông vàng và quần đùi ngắn đơn giản.

Chọn xong, Diệp Cửu Cửu chọn cho cô bé hai chiếc q**n l*t, rôi chọn cho cô bé một đôi dép xỏ ngón thoải mái, mặc dù tiểu nhân ngư chỉ ở lại một ngày nhưng những thứ cần thiết đều phải mua.

Mua xong, mặt trời lên cao, hơi nóng lại bao trùm, bên tai toàn là tiếng ve sâu kêu inh ỏi.

Diệp Cửu Cửu xách tiểu nhân ngư vội vã về nhà, về đến nhà liền giặt sạch quần áo mới mua rồi phơi lên, một lát nữa là mặc được.

Đợi cô phơi xong quay lại, thấy tiểu nhân ngư mặc áo phông trắng và dép xỏ ngón của cô ngồi dưới bóng râm của mái hiên, bên chân cô bé đã vứt hơn chục que kẹo que.

"Em ăn một lúc nhiều thế này sao?" Diệp Cửu Cửu vội vàng cất những chiếc kẹo que còn lại: "Năm mươi mấy chiếc kẹo que mà em ăn gần hết một nửa rồi."

Tiểu nhân ngư thấy những chiếc kẹo que yêu thích bị lấy mất, vội vàng lao về phía Diệp Cửu Cửu: "Ân!"

"Em không được ăn nữa, nếu ăn nữa em sẽ là nàng tiên cá duy nhất ở đại dương bị sâu răng." Diệp Cửu Cửu vội vàng ôm lấy tiểu nhân ngư, đang định khuyên răng cô bé thì đột nhiên nghe thấy bụng tiểu nhân ngư kêu ùng ục.

TBC

Diệp Cửu Cửu sờ bụng lép kẹp của tiểu nhân ngư: "Đói rồi à? Vì vậy mới ăn kẹo que?”

Tiểu nhân ngư gật đầu, giọng nói ngọng nghịu đáp: "Đói."

"Chị sẽ nấu đồ ăn cho em." Diệp Cửu Cửu không có kinh nghiệm chăm trẻ, trước giờ cô chỉ cần đói là nấu đại một ít đồ ăn, hoàn toàn quên mất tiểu nhân ngư là một đứa trẻ, cô dắt tiểu nhân ngư vào bếp, sắp xếp cho cô bé ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh tủ lạnh: "Ngoan ngoãn ngồi đây, chị nấu cho em."

Diệp Cửu Cửu mở tủ lạnh, lấy ra một ít hoành thánh thịt heo nhỏ đã làm trước đó, định làm cho tiểu nhân ngư một bát hoành thánh tôm khô. Cô đun sôi một nồi nước trước, sau đó cắt một ít tảo biển tươi, tôm khô cho vào để tăng vị, đợi nước sôi thì cho hoành thánh vào, đợi hoành thánh nổi lên thì vớt ra bát, cuối cùng rắc thêm vài hạt hành lá.

Hai người ngồi vào bàn ăn, trước mặt mỗi người đều có một bát hoành thánh tôm khô tảo biển, Diệp Cửu Cửu nhét chiếc thìa sứ trắng vào tay tiểu nhân ngư: "Biết dùng cái này không?”

Tiểu nhân ngư có lẽ chưa từng dùng, ngơ ngác nhìn Diệp Cửu Cửu.

"Chị dạy em." Diệp Cửu Cửu nắm tay cô bé, dạy cô bé cách múc hoành thánh, sau đó nhẹ nhàng thổi một hơi, để nguội một chút rồi đút vào miệng.

Tiểu nhân ngư há miệng cắn một miếng hoành thánh, một miếng toàn là thịt, nhân thịt thấm đẫm nước dùng, cắn vào còn ch** n**c, khiến tiểu nhân ngư lần đầu ăn hoành thánh phải ngây người: "Nó xì nước."

"Vì hoành thánh thấm nước dùng.' Diệp Cửu Cửu cũng ăn một miếng, thịt bên trong nạc mỡ xen kẽ, vừa phải không hề ngán, lại thêm sợi tảo biển tươi, ăn vào thấy thơm ngon, mát miệng, đặc biệt tươi ngon.

"Ngon." Diệp Cửu Cửu cảm thấy buổi sáng ăn một bát hoành thánh nóng hổi tươi ngon thật là quá hạnh phúc, dạ dày ấm áp, đặc biệt thoải mái, khuyết điểm duy nhất là ăn vào mùa hè hơi đổ mồ hôi: "Em thấy ngon không?”

Tiểu nhân ngư lần đầu ăn hoành thánh gật đầu, đôi mắt xanh biếc sáng lên, cô bé thấy ngon.

"Ăn nhanh đi." Diệp Cửu Cửu cũng cúi đầu tiếp tục ăn hoành thánh, thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại, theo dõi tin tức trên mạng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 67


Tiểu nhân ngư không có người giúp đỡ, dùng thìa không được thuận lợi, cô bé suy nghĩ một chút rồi bỏ thìa, duỗi móng vuốt nhỏ ra để lấy hoành thánh nhưng giây tiếp theo đã bị bỏng rụt tay lại: "Xì~~”"

Tiểu nhân ngư bị bỏng đến nỗi mím chặt miệng muốn khóc nhưng phát hiện Diệp Cửu Cửu ngôi đối diện không để ý đến mình, cô bé hít một hơi rồi lặng lẽ lắc tay, lại lặng lẽ câm lấy thìa, vô cùng vụng về khó khăn múc hoành thánh ăn chậm rãi.

Thực ra Diệp Cửu Cửu để ý thấy tiểu nhân ngư bị bỏng nhưng cô không biết dỗ trẻ con hay khóc như thế nào nên giả vờ không nhìn thấy, may mà tiểu nhân ngư khá rộng lượng.

Ăn xong hoành thánh, tiểu nhân ngư bắt đầu buồn ngủ, đầu nhỏ gật gù, suýt nữa đập vào bàn.

Diệp Cửu Cửu vội vàng bế cô bé về phòng, để cô bé ngủ một lát, đợi cô bé ngủ dậy rồi hỏi cô bé về nhà như thế nào?

nhân lúc còn sớm, cô dọn dẹp bát đũa trong bếp, lại đem tảo biển mà tiểu nhân ngư mang đến phơi từng miếng một trong sân, đợi phơi khô rồi cất đi để hâm vịt già.

Sau khi phơi xong, Diệp Cửu Cửu dọn đẹp lại nhà hàng phía trước và sân sau, sau đó nhổ sạch cỏ dại trong luống hành, rau mùi ở chân sân, sau đó tưới nước.

TBC

Sau khi dọn dẹp xong, Diệp Cửu Cửu bê ghế nằm ra ngồi dưới bóng mát của cây lê, cô nheo mắt, ngân nga giai điệu, phe phẩy quạt trông rất nhàn nhã.

Lúc này, có mấy người đến trước nhà hàng, trên tay cầm một số thiết bị quay phim, họ đi vòng quanh nhà hàng một vòng, sau đó chạy đến cửa hàng đang mở gân đó hỏi: "Bà chủ, quán cơm gia đình kia hôm nay không mở cửa sao?"

"Không biết." Chủ quán quán mì nhìn mấy người: "Các anh làm nghề gì?"

"Chúng tôi là những người chuyên đánh giá ẩm thực, nghe nói hải sản ở đó rất ngon nên cố ý đến thử." Người đánh giá giải thích: "Các anh biết cô ấy mở cửa lúc nào không?”

"Không rõ." Chủ quán thò đầu nhìn vào nhà hàng ở cuối ngõ, nghĩ đến cảnh bị phản bác hôm qua, cố tình nói: "Bình thường không có ai đến ăn, chắc là không mở cửa nữa rồi."

"Đã đóng cửa rồi sao?" Người đánh giá đến đây là để chê bai giá cao, bây giờ nghe ông chủ nói vậy thì trực tiếp thở dài hả hê: "Chúng tôi còn định đến thử xem sao."

Chủ quán quán mì không để ý nói một câu ai mà biết được, sau đó vẫy tay chào mọi người: "Nếu muốn thử thì đến quán chúng tôi đi, quán chúng tôi có nhiều loại mì, cũng có hoành thánh tôm khô hải sản, hương vị rất tuyệt."

Người đánh giá không hứng thú với việc ăn mì, trực tiếp dẫn mọi người rời đi. Sau đó lại có một hoặc hai nhóm người đến, cũng lấy danh nghĩa đánh giá ẩm thực để câu view nhưng khi biết không mở cửa thì bỏ đi.

Chủ quán quán mì không nhịn được mà ngôi tám chuyện với ông chủ của mấy cửa hàng bên cạnh: "Đã trưa rồi mà vẫn chưa mở cửa, các anh nói xem có phải đóng cửa rồi không?”

"Mọi người cũng không phải ngốc, giá cả đắt như vậy thì ai muốn đến? Đóng cửa mới là bình thường."

"Mấy ngày trước không phải có mấy bàn khách sao?"

"Chắc chắn là thuê người đóng giả, nếu không thì ai muốn đến ăn món đắt như vậy?”

"Đúng vậy, tôi có tiền cũng không muốn ăn món mấy trăm đồng."

"Đóng cửa cũng đáng đời, ai bảo cô ta cố tình hù dọa chúng ta hôm qua.'...

Diệp Cửu Cửu vẫn chưa biết mình bị đồn là đóng cửa, cô đang tính doanh thu của nhà hàng, mở cửa được năm sáu ngày, lãi ròng vài chục triệu, theo tốc độ này, chỉ cần mở thêm nửa tháng nữa là có thể trả hết số tiên nợ.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 68


Nếu tủ lạnh tiếp tục cho thêm một chút, Diệp Cửu Cửu còn có thể cải tạo lại tầng hai và sân sau của nhà hàng, đến lúc đó chuẩn bị một vài phòng riêng để thuận tiện cho khách hàng bàn chuyện.

Diệp Cửu Cửu đang vui vẻ, vì vậy tiện tay vẽ một bản phác thảo trang trí, đến khi vẽ xong thì đã đến giờ ăn trưa, cô trở về phòng nhìn tiểu nhân ngư, cô bé không hề lạ lãm, ôm gối của cô vẫn ngủ ngon lành, bụng phập phồng theo nhịp thở, mũm mĩm đặc biệt đáng yêu.

"Ngủ ngon quá." Diệp Cửu Cửu không khỏi cảm thán, nếu cô là người xấu thì tiểu nhân ngư xong đời rồi.

Cô nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa trưa, vì có thêm tiểu nhân ngư nên cô chuẩn bị thêm một vài món, gồm có thịt lợn xào ớt, gà rán giòn, cá tím xào chua ngọt, rong biển trộn.

TBC

Món cuối cùng Diệp Cửu Cửu làm là thịt lợn xào ớt, khi cô đang đảo đều tay thì đột nhiên một bóng hình nhỏ bé chạy đến ôm chặt lấy chân cô.

Cô cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn nhìn thấy tiểu nhân ngư vừa ngủ dậy, đầu tóc rối bù nhìn cô, giọng nói ngọng nghịu: "Thơm thơm."

Tiểu nhân ngư vừa dứt lời, bụng đã kêu ùng ục, cô bé xấu hổ vỗ vỗ bụng: 'Kêu ùng ục.'

Diệp Cửu Cửu ngồi xổm xuống nhìn cái bụng nhỏ xíu của cô bé: "Có phải đói rồi không?”

Tiểu nhân ngư đưa tay ra: "Kẹo kẹo."

Diệp Cửu Cửu để kẹo ở trên cao, chỉ có cô mới lấy được, tiểu nhân ngư không lấy được chỉ có thể tìm cô, cô nắm lấy tay nhỏ của tiểu nhân ngư: "Chị đã làm những món khác rồi, sắp ăn được rồi, đợi chúng ta ăn no rồi chị sẽ cho em ăn kẹo nhé?"

Tiểu nhân ngư quay đầu nhìn về phía cái nồi thơm phức, gật đầu: 'Ân, phải cho."

"Nhất định sẽ cho em." Diệp Cửu Cửu thấy tiểu nhân ngư thực sự rất thông minh, còn biết phòng ngừa cô nói không giữ lời, cô nhẹ nhàng vỗ vai tiểu nhân ngư: "Em ra ngoài ngồi trước đi, sắp ăn được rồi."

Tiểu nhân ngư gật đầu, quay người chạy ra nhà hàng, dưới chiếc áo phông trắng rộng thùng thình có thể lờ mờ nhìn thấy m.ô.n.g cô bé lắc lư, trông rất đáng yêu.

Diệp Cửu Cửu cười cười, nhanh tay đảo thức ăn rôi bưng ra bàn.

Tiểu nhân ngư đã trèo lên ghế ngồi ngoan ngoãn, cô bé vui vẻ vỗ bàn, miệng nói không rõ: "Ân ân ân!"

"Sắp ăn được rồi." Diệp Cửu Cửu bày thức ăn ra, sau đó đưa cho cô bé một bát cơm, ngoài ra còn gắp cho cô bé những miếng gà rán giòn và cá tím xào chua ngọt không cay: 'Ăn đi."

Tiểu nhân ngư cầm thìa đi múc miếng gà nhưng miếng gà rất to, múc mấy lân đều rơi, cô bé do dự vài giây rồi thử đưa tay ra, khi sắp chạm vào miếng gà thì lại đột ngột rụt tay lại, cô bé sợ bị bỏng.

Diệp Cửu Cửu thấy cô bé thử mấy lần mà không dám chạm vào, cười nhắc nhở: "Không bỏng đâu, chị làm xong lâu rồi."

Tiểu nhân ngư nửa tin nửa ngờ đưa tay ra sờ thử, phát hiện thực sự không hê bỏng, cô bé lập tức vui mừng, câm miếng gà nhét vào miệng, cắn rôm rốp: "Ân!"

Diệp Cửu Cửu sửa lại cách phát âm của cô bé: "Là ăn chứ không phải ân."

Tiểu nhân ngư lại ăn thêm một miếng gà, nói không rõ: 'Ân."

"Em còn chưa nói rõ được." Diệp Cửu Cửu cố ý dụ dỗ tiểu nhân ngư: "Em có biết mình tên gì không, có biết mình ở đâu không?"

"Em biết." Tiểu nhân ngư nuốt miếng gà rồi mới nói: "Dưới nước."

Nói như không nói.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 69


Diệp Cửu Cửu hỏi lại: Phường nào, quận nào, đường nào, khu nào?”

Tiểu nhân ngư vẻ mặt ngơ ngác, cô bé chỉ là một chú cá nhỏ chưa đầy ba tuổi, làm sao biết được những điều này?

Diệp Cửu Cửu thở dài, quả nhiên không nên trông chờ vào trẻ con: "Em có biết cách liên lạc với gia đình em không?"

Tiểu nhân ngư lắc đầu, giọng nói ngọng nghịu: "Không biết."

Diệp Cửu Cửu đau đầu nhìn cô bé: "Em còn nhớ mình đến đây bằng cách nào không?”

"Cứ, cứ, thế này mà đến." Tiểu nhân ngư cầm hai tay đầy miếng gà, khoa trương ra hiệu.

Diệp Cửu Cửu nhìn động tác của cô bé, có vẻ như là rơi vào một nơi nào đó rồi bị hút vào: "Bị hút vào sao?”

Tiểu nhân ngư vừa ăn miếng gà vừa nói không rõ: "Đúng vậy."

Diệp Cửu Cửu lại hỏi: "Biết cách về không?”

"Không biết." Tiểu nhân ngư nói xong thì cúi đầu tiếp tục ăn miếng gà, miếng gà vừa giòn vừa thơm, cô bé ăn một miếng tiếp một miếng, chớp mắt đã hết một đĩa gà rán giòn: “Còn ăn nữa."

Diệp Cửu Cửu: "Hết rồi."

Tiểu nhân ngư thất vọng cúi vai, tủi thân nhìn Diệp Cửu Cửu: “Hết rồi sao?"

"Đúng vậy, hết rồi." Diệp Cửu Cửu chỉ vào món cá tím xào chua ngọt bên cạnh: "Em cầm thìa múc thử món này xem, món này cũng ngon."

Tiểu nhân ngư nhìn món ăn màu rất đậm, trông không đẹp mắt, lắc đầu phản đối: "Xấu, không ngon."

"Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, món này rất đưa cơm." Diệp Cửu Cửu múc một thìa đút cho tiểu nhân ngư: "A”

'A?" Tiểu nhân ngư nửa tin nửa ngờ há miệng.

Diệp Cửu Cửu trực tiếp nhét vào miệng tiểu nhân ngư: "Thế nào?”

Tiểu nhân ngư cứng đờ ở đó hai giây, nhẹ nhàng thè lưỡi l.i.ế.m l**m, mềm mềm thơm thơm, hình như cũng được? Cô bé lại nếm thử cẩn thận, sau khi nếm được hương vị thì mắt cô bé lập tức mở to: "Ngon."

Diệp Cửu Cửu cười ừ một tiếng: "Không lừa em chứ."

"Ngon." Tiểu nhân ngư tự câm thìa múc lên, ăn cùng với cơm, một lúc sau đã ăn hết một bát cơm, sau đó lại thêm một bát.

Diệp Cửu Cửu chống cằm nhìn tiểu nhân ngư ăn rất ngon miệng, gia đình tiểu nhân ngư hẳn là rất giàu có, nếu không thì không nuôi nổi đứa trẻ ăn khỏe như vậy.

Nhưng hỏi thế nào cũng không hỏi ra được manh mối, lại không thể báo cảnh sát.

TBC

Chỉ có thể nhét cô bé từ tủ lạnh trở về.

Còn sớm mới đến giờ giao tủ lạnh, Diệp Cửu Cửu chỉ có thể tạm thời tận chức tận trách làm một bảo mẫu, đợi cô bé ăn xong thì lau miệng cho cô bé.

Tiểu nhân ngư ăn no chạy vào nhà, chỉ vào cái tủ cao: "Kẹo."

"Chiều nay chúng ta ăn một cái." Diệp Cửu Cửu lấy một cái kẹo m*t đưa cho cô bé: "Còn lại để mai ăn."

Tiểu nhân ngư cũng không biết có hiểu không, cầm kẹo m*t ngồi ở ngưỡng cửa l.i.ế.m kẹo m*t, ánh nắng buổi chiều xiên xiên chiếu xuống, rọi vào người Diệp Cửu Cửu và tiểu nhân ngư, da của hai người đều trắng sáng.

Diệp Cửu Cửu quạt quạt: “Có nóng không?”

Tiểu nhân ngư trả lời ngọng nghịu: "Nóng."

"Em có bị mất nước không?" Diệp Cửu Cửu nhìn kỹ đôi chân của tiểu nhân ngư, quả thực hơi khô: "Có muốn ngâm nước một lúc không?”

Tiểu nhân ngư gật đầu.

"Đưa em đi ngâm nước." Diệp Cửu Cửu bế tiểu nhân ngư vào phòng giặt, đặt cô bé vào chậu nước lớn đựng đầy nước sạch, ngay khi đặt vào, đôi chân của tiểu nhân ngư lập tức biến thành đuôi cá màu hồng, những vảy cá trên đó lấp lánh ánh sáng ngũ sắc.

Đẹp thật.

Tiếc là không ăn được.

Diệp Cửu Cửu cảm thán trong lòng.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 70


Tiểu nhân ngư bồn chồn lắc lư đuôi cá, bất mãn trừng mắt nhìn Diệp Cửu Cửu, hung dữ nhe răng.

Lại bị phát hiện rồi.

Cô bé này nhạy cảm vậy sao?

Diệp Cửu Cửu chột dạ cười cười, cầm quạt phe phẩy cho tiểu nhân ngư: "Đừng giận mà, chị chỉ thấy đuôi em đẹp quá thôi."

Tiểu nhân ngư bĩu môi, hừ hừ tỏ vẻ không vui.

Diệp Cửu Cửu không ngờ tiểu nhân ngư lại có tính khí như vậy: "Có muốn ăn kem không? Kem ngon hơn kẹo đấy."

Tiểu nhân ngư quay đầu lại, kem?

TBC

"Kem rất ngon, em đợi chị một chút." Diệp Cửu Cửu chạy vào bếp lấy hai cây kem hương dâu dễ thương từ dưới tủ lạnh, bóc ra đưa cho cô bé: "Có muốn nếm thử không?"

Tiểu nhân ngư nhìn cây kem màu hồng trắng, lập tức bị thu hút, cô bé lập tức bơi đến mép chậu nước, nhận lấy cây kem rồi l.i.ế.m ngay, ngọt ngào, đặc biệt ngon, cô bé thích món này: "Ngon."

Diệp Cửu Cửu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh: 'Ăn rồi thì đừng giận nữa nhé?”

Tiểu nhân ngư gật đầu, không giận nữa.

"Được rồi, dễ dỗ thật." Diệp Cửu Cửu ăn một miếng kem, mát lạnh, lập tức khiến người ta không còn thấy nóng nực nữa.

Ngâm đuôi cùng tiểu nhân ngư một lúc, sau đó về phòng thay chiếc váy lấp lánh, vui vẻ xoay vòng vòng.

Buổi chiều không có việc gì, hai người ở trong phòng bật điều hòa xem tivi, tiểu nhân ngư lần đầu tiên xem tivi, lập tức bị cuốn hút, vừa ăn vặt vừa xem tivi, xem suốt cả buổi chiều.

Diệp Cửu Cửu thấy cô bé xem say mê cũng không ngắt lời, chỉ hơi lo cô bé ăn nhiều đồ ăn vặt như vậy, về nhà có bị quá liều chất bảo quản không?

Nghĩ đến việc cả đuôi cá toàn là chất bảo quản, Diệp Cửu Cửu không khỏi buồn cười, ăn chắc chắn sẽ trường sinh bất lão. Tiểu nhân ngư liếc nhìn Diệp Cửu Cửu đang cười xấu xa, lặng lẽ dịch sang một bên: Người này nguy hiểm!!

Diệp Cửu Cửu chú ý đến động tác phòng bị của tiểu nhân ngư, chột dạ che mặt, phải làm sao bây giờ? Chỉ là không nhịn được mà thèm thuồng cái đuôi cá xinh đẹp của cô bé thôi mài

"Em đừng sợ, chị là người tốt, chị sẽ không làm gì em đâu." Diệp Cửu Cửu nói rất nghiêm túc.

Tiểu nhân ngư trong lòng vẫn hoảng hốt, lặng lẽ cầm kẹo m*t dịch sang một bên một chút, tiện thể nghiến răng, lúc nào cũng sẵn sàng cắn người.

Diệp Cửu Cửu chột dạ cười cười: "Chị thực sự là người tốt."

Tiểu nhân ngư nghiến răng sắc nhọn: Tin được mới lạ.

"Không tin thì thôi, dù sao sau này em sẽ biết." Nếu cô là người xấu, cô đã bán cô bé cho phòng thí nghiệm từ lâu rồi, Diệp Cửu Cửu nhìn thời gian, đã gần bảy giờ rồi, phải đi chuẩn bị bữa tối thôi.

Buổi tối Diệp Cửu Cửu làm khá đơn giản, rán một chiếc bánh trứng hành lá, làm thêm một đĩa dưa chuột trộn và một đĩa mướp xào thịt, dưa chuột và mướp đều là Lưu nãi nãi tặng, không ăn sẽ hỏng mất.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tiểu nhân ngư đã tự học được cách dùng thìa ăn cơm, một miếng thức ăn một miếng cơm, ăn rất ngon miệng.

Diệp Cửu Cửu hỏi cô bé: "Ngon không?"

Tiểu nhân ngư gật đầu: "Ngon."

"Nhưng mà cái miếng miếng đó ngon hơn."

Diệp Cửu Cửu hiểu rồi: "Miếng gà rán buổi trưa à?"

Tiểu nhân ngư gật đầu: "Là gà miếng."

Diệp Cửu Cửu ừ một tiếng: "Là gà miếng."

Tiểu nhân ngư nói rõ ràng từng chữ: Muốn!

"Lúc muốn đồ thì nói rõ ràng." Diệp Cửu Cửu cười một tiếng: "Hết rồi."

Tiểu nhân ngư liền buồn rầu cúi vai: "Ngày mai ăn."

Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Không có ngày mai, lát nữa sẽ đưa em về nhà.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 71


Tiểu nhân ngư nghiêng đầu nhìn cô, chớp chớp mắt ngơ ngác: "Về nhà?"

"Đúng vậy, em đến bằng cách nào thì sẽ đưa em về bằng cách đó." Diệp Cửu Cửu gắp hết trứng rán mà tiểu nhân ngư thích ăn vào bát của cô bé: "Bữa cuối rồi, ăn nhiều một chút nhé."

Nghe nói về nhà, tiểu nhân ngư vẫn vui vẻ: "Mang kẹo."

Diệp Cửu Cửu gật đầu đồng ý: "Được, ăn xong chúng ta sẽ đóng gói kẹo cho em..

Tiểu nhân ngư ăn cơm từng miếng lớn, sau khi ăn xong lại chạy vê phòng thu dọn đồ đạc: "Cái này ngon, câm đi, cái này cũng ngon, cũng phải mang theo...

Diệp Cửu Cửu: ”..."

Đây là muốn dọn sạch nhà cô rồi.

Đợi tiểu nhân ngư đóng gói đây một túi lớn, tiếp theo chỉ cần chờ về nhà.

Thời gian giao hàng của tủ lạnh không cố định, Diệp Cửu Cửu thức trắng một đêm, cuối cùng vào khoảng năm giờ sáng nghe thấy tiếng sóng nước âm âm phát ra từ tủ lạnh.

Diệp Cửu Cửu nhanh chóng nhét tiểu nhân ngư đang ngáp vào tủ lạnh: "Tạm biệt bé con, vê nhà đừng chạy lung tung nữa, không phải ai cũng tốt bụng như chị đâu.”

Tiểu nhân ngư nhìn xung quanh, phát hiện mình làm xong đồ đạc mà không mang theo: 'Kẹo?”

TBC

"Cho em." Diệp Cửu Cửu đeo chéo một túi vải đựng kẹo, kem, đồ ăn vặt, dưa chuột, đeo vào cổ cô bé: "Cầm cho chắc, đừng để bị cuốn trôi."

Tiểu nhân ngư ôm chặt túi vải, ừ ừ hai tiếng.

"Tạm biệt bé con." Diệp Cửu Cửu nói xong thì đóng tủ lạnh lại, cách cánh tủ lạnh nghe thấy tiếng sóng nước bên trong, tiểu nhân ngư hẳn sẽ theo sóng nước mà rời đi?

Cứ thế mà đi rồi sao?

Diệp Cửu Cửu đột nhiên có chút không nỡ, giây tiếp theo lại có chút lo lắng, tiểu nhân ngư ăn đến bụng căng phồng, lại mang nhiều đồ như vậy, cô bé sẽ không bị kẹt ở nửa đường đến biển chứ?

Nghĩ đến cảnh nàng tiên cá bụng tròn ủng bị kẹt giữa đường, Diệp Cửu Cửu che mặt cười khúc khích, phải làm sao bây giờ? Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy buồn cười.

Tiểu nhân ngư không lên được cũng không xuống được, có cần cá mập lớn đến kéo đi không? Lúc kéo có làm tróc vảy đuôi không? Hay là sẽ kéo luôn cả tủ lạnh của cô đi?

Ngay lúc Diệp Cửu Cửu đang tràn đầy những suy nghĩ kỳ lạ, tiếng nước trong tủ lạnh ngày càng lớn, ùng ục như có nước biển đang phun trào, tiếng phun trào ngày càng lớn, như thể giây tiếp theo có thể nuốt chửng tủ lạnh.

Diệp Cửu Cửu đứng bên ngoài tủ lạnh, hít thở làn gió mát rượi buổi sáng, lắng nghe tiếng sóng biển ầm ầm, cảm giác như đang đứng bên bờ biển nghe tiếng sóng võ.

Một hai phút sau, tiếng sóng biển dần lắng xuống, chỉ còn lại mùi mặn của biển thoang thoảng trong không khí, nhàn nhạt, mặn mặn.

Dừng rồi.

Tiểu nhân ngư hẳn đã theo sóng biển trở về rồi đi?

Diệp Cửu Cửu tiện tay kéo tủ lạnh ra, vừa mở cửa cô đã chạm mắt với tiểu nhân ngư, hai người nhìn nhau, đều ngơ ngác: "Sao em vẫn còn ở trong này?"

Tiểu nhân ngư đội trên đầu mấy con cá nhỏ màu đỏ, tay ôm chặt một con cá biển lớn, ngơ ngác lắc đầu, giọng mềm mại nói: "Không biết."

"Có phải em mang quá nhiều đồ nên bị kẹt không?” Diệp Cửu Cửu vội vàng lấy một cái xô, nhanh chóng lấy những con cá trên đầu, trong tay tiểu nhân ngư ra rồi ném vào, sau đó bế tiểu nhân ngư ướt sũng từ bên trong ra, đặt vào chậu nước bên bồn rửa mặt để rửa sạch cho cô bé.

"Không phải.' Tiểu nhân ngư ướt sũng vỗ vỗ đuôi cá hồng hào của mình: "Chỉ có nước mới chảy được, em và cá không được..."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 72


Diệp Cửu Cửu dịch: "Chỉ có nước mới chảy ngược được? Em và hải sản đều không được?"

Tiểu nhân ngư gật đầu: "Em không biến thành nước được."

".. Em biết khá rõ đấy." Diệp Cửu Cửu đau đầu nhìn tiểu nhân ngư, không đưa về được thì phải làm sao? Cô không thể giữ cô bé lại được chứ? Cô nên nộp cho nhà nước hay tự nuôi đây?

Khoan đã, tự ý nuôi nhốt mỹ nhân ngư có hợp pháp không?

Diệp Cửu Cửu lấy điện thoại ra tìm kiếm một chút, mục đầu tiền hiện ra là đề xuất tiểu thuyết:

Hướng dẫn nuôi mỹ nhân ngư/truyện 18+.

"... Diệp Cửu Cửu lặng lẽ tắt điện thoại, chuyện huyền ảo như vậy thì mọi người đều không tin có mỹ nhân ngư, cô đau đầu nhìn tiểu nhân ngư: "Em nói xem bây giờ phải làm sao?"

Tiểu nhân ngư nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, vui vẻ che miệng: "Muốn ăn gà miếng."

"Em còn tâm trạng ăn gà miếng à? Không sợ chị nộp em cho nhà nước à." Diệp Cửu Cửu câm khăn tắm ôm lấy tiểu nhân ngư ướt sũng, lau khô rồi bế về phòng, may mà hôm qua mua thêm một bộ quần áo, nếu không chỉ có thể chạy khắp sân mà không mặc gì.

Tiểu nhân ngư nằm trong hõm cổ Diệp Cửu Cửu, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ thân mật, có chút dựa dẫm, cô bé đến đây chỉ gặp mỗi Diệp Cửu Cửu nhưng cô bé biết cô là người tốt.

Diệp Cửu Cửu lau sạch sẽ cho tiểu nhân ngư, sau đó mặc quần áo cho cô bé, hơi nước trên đuôi cá khô đi thì dân dần biến thành đôi chân.

"Thật kỳ diệu." Diệp Cửu Cửu mặc quần đùi và q**n l*t cho tiểu nhân ngư: "Em muốn ngủ một lát hay dậy?”

Tiểu nhân ngư đã ngủ cả đêm hôm qua, bây giờ không còn buồn ngủ lắm: 'Dậy, đi ăn kẹo.

"Được rồi." Diệp Cửu Cửu đi giày cho cô bé, sau đó dắt cô bé vào bếp.

Trời đã sáng từ lúc năm giờ sáng, làn gió mát rượi buổi sáng thổi qua sân nhỏ, ánh sáng mặt trời mọc ở phương đông chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Diệp Cửu Cửu và tiểu nhân ngư, sạch sẽ và tươi sáng.

Diệp Cửu Cửu cười bước vào bếp, bắt đầu kiểm kê hải sản mà tủ lạnh gửi đến: "Hôm nay may mắn quá, toàn là đồ ngon! Hơn nữa còn nhiều hơn trước, may mà kéo ngăn tủ lạnh ra rồi không đóng lại, nếu không thì hơi chật."

Hôm nay có một con cá thu chấm xanh dài nửa mét, tức là con cá biển lớn mà tiểu nhân ngư vừa ôm, thực ra cũng không lớn lắm, ở Hải Thành còn có con dài hơn một mét, chỉ là ở Lộc Thành ít thấy.

TBC

Ngoài ra, những con cá nhỏ trên đầu tiểu nhân ngư cũng nặng năm sáu cân, những con cá nhỏ này rất bổ dưỡng, thịt mềm như đậu phụ, do đó được gọi là cá đậu phụ, đồng thời cũng được gọi là cá đầu rồng, cá chó, cá chín bụng, v. v.

Ngoài những thứ này ra, còn có mười con ngao ngà voi, mỗi con nặng khoảng bốn năm cân, chất lượng rất tốt, ngoài ra còn có hàng chục con cua ba mắt, cua thoa tử, một đống hàu, ốc biển nhỏ, tôm nhỏ, nghêu nhỏ, kích thước khá nhỏ, đều thuộc phạm vi bình thường.

Các loại không nhiêu nhưng số lượng nhiều, ngoài ra còn có cá, hôm nay phát tài rồi!

Diệp Cửu Cửu vội vàng bắt đầu nghĩ thực đơn, khoảnh khắc tiếp theo nhìn thấy tiểu nhân ngư cả người ngã vào thùng, cô vội vàng túm lấy tiểu nhân ngư: Sao lại ngã vào trong?”

Nói xong cô thấy trong miệng tiểu nhân ngư ngậm một con cá đậu phụ mềm mại màu đỏ tươi, cả người cô đều ngây người: "Đây là đồ sống, em mau nhả ra, đừng ăn linh tinh, cẩn thận bị tiêu chảy."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 73


Tiểu nhân ngư không những không nhả ra mà còn tăng tốc nuốt cá đậu phụ vào bụng, Diệp Cửu Cửu sợ hãi vội vàng bẻ miệng cô bé ra, kết quả vừa bẻ ra đã thấy một hàng răng nhỏ sắc nhọn, đang nhe nanh với mình.

".." Diệp Cửu Cửu cả người đều ngây người.

Quá hung dữ!

Tiểu nhân ngư thực sự ăn cá sống!

Vài giây sau, tiểu nhân ngư đã ăn hết cá đậu phụ vào bụng, sau đó lại câm một con, định nhét vào miệng, đột nhiên nhớ đến Diệp Cửu Cửu đã mua kẹo cho mình, cô bé quay người nhét cá vào miệng Diệp Cửu Cửu: "Ân!"

Diệp Cửu Cửu vội vàng né mặt: "Chị không ăn."

Tiểu nhân ngư mềm mại nói: "Ân, ân rồi mới không đói."

"Chị không đói." Diệp Cửu Cửu thả cá đậu phụ vào thùng: "Chị là người, chị không ăn đồ sống, chị muốn ăn đồ chín."

Tiểu nhân ngư chớp chớp đôi mắt xanh biếc: "Đồ chín?"

"Đúng vậy, đồ chín ngon hơn." Cá lớn ăn cá bé, mỹ nhân ngư cũng phải tuân theo quy tắc của biển cả, nhưng Diệp Cửu Cửu thực sự không thể chấp nhận được việc cô bé ăn cá sống, nếu có ký sinh trùng thì sao? Cô kéo tiểu nhân ngư ra xa một chút, để cô bé không ăn trộm cá nữa: "Em có muốn thử món canh cá ngon hơn không?”

Tiểu nhân ngư hơi tò mò, canh cá còn ăn được sao?

Diệp Cửu Cửu kéo tiểu nhân ngư đến ngồi trên ghế đẩu nhỏ: "Em ngoan ngoãn ngồi trên ghế đẩu nhỏ này, đợi chị dọn dẹp xong sẽ nấu canh cá cho em ăn trưa."

Tiểu nhân ngư vỗ bụng: "Nhưng mà nó kêu òng ọc."

"Vậy chị mua há cảo hấp cho em ăn." Diệp Cửu Cửu gọi điện cho tiệm bánh bao ngoài ngõ Lê Hoa mua một hộp bánh lá và há cảo hấp, ngoài ra còn mua hai cốc sữa đậu nành, bánh bao và sữa đậu nành đều làm thủ công, đặc biệt tươi, trước đây bà nội thường đến đó mua bánh bao.

Sáng sớm tháng bảy trời hè, khoảng sáu giờ sáng, chủ tiệm đã hấp xong, nhận được điện thoại là mang tới luôn, Diệp Cửu Cửu mở hộp đựng, kẹp một chiếc bánh lá trắng như tuyết đút cho tiểu nhân ngư: "Thế nào?"

Tiểu Ngư Nhân há miệng cắn một miếng bánh lá, bên trong bánh lá nhồi đầy thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ, cắn một miếng mỡ từ từ chảy ra ngoài, đây miệng toàn là mùi thơm của mỡ nhưng vì lớp vỏ ngoài thấm đẫm hương thơm của lá chuối nên ăn không hề ngán.

"Ngon!" Mắt tiểu nhân ngư sáng lên, ngon hơn cả cá sống.

TBC

Diệp Cửu Cửu cũng nếm thử một miếng, mặn mà tươi ngon, béo ngậy thanh mát, còn có hương thơm nhàn nhạt của lá, hương vị thực sự rất tuyệt.

"Há cảo hấp này cũng rất ngon." Diệp Cửu Cửu lại đút cho tiểu nhân ngư một chiếc há cảo hấp vỏ mỏng nhân nhiều, từng chiếc trắng như tuyết, trong suốt, thơm phức, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy đặc biệt hấp dẫn.

"Ngon." Tiểu nhân ngư há miệng cắn từng miếng, lẩm bẩm không rõ: "Ở đây sao lại có nhiều đồ ngon thế này, em thích ở đây, em muốn ở mãi ở đây."

"Em mơ đẹp nhỉ." Diệp Cửu Cửu giơ tay xoa mái tóc mềm mại bồng bềnh của tiểu nhân ngư: 'Ăn từ từ thôi, nếu khát thì uống sữa đậu nành này."

Tiểu nhân ngư bưng cốc sữa đậu nành uống một ngụm, ngọt ngọt ngon ngon.

Diệp Cửu Cửu ngấu nghiến ăn hai chiếc há cảo hấp, sau đó ướp lạnh con cá đậu phụ c.h.ế.t ngay khi rời biển, quay lại thêm một ít đá vào các loại hải sản khác, sau khi xác nhận chúng vẫn còn sống thì liên lạc với chủ cửa hàng rau để giao rau, một lát sau thì giao đến.

Hôm nay có khá nhiều cua, đều là cua hoang dã, thịt lại chắc, Diệp Cửu Cửu không kìm được làm món cháo sống Triêu Sán mà cô đã muốn ăn từ lâu, cách làm khá đơn giản, chỉ cần pha chế nước tương, giấm, đường trắng, rau mùi, gừng, tỏi, rượu hoa điêu, ớt, dầu mè theo tỷ lệ là được.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 74


Diệp Cửu Cửu dùng thìa múc một ít gia vị nếm thử, vừa nhấp vào miệng đã bị tiểu nhân ngư phát hiện, cô bé chạy đến ôm chân cô, ngửa mặt lên: 'Muốn ăn.

'Cái này không ăn được.

"Ăn được." Tiểu nhân ngư tủi thân nhìn Diệp Cửu Cửu, như thể cô đang lừa cô bé vậy.

"Vậy cho em ăn." Diệp Cửu Cửu múc một ít cho cô bé nếm thử.

Tiểu nhân ngư há miệng ngậm thìa, sau khi nếm thử nước sốt, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn lập tức nhăn lại thành một cục giẻ lau, cô bé phì phì phì nhổ ra ngoài: "Khó ăn."

Diệp Cửu Cửu vội vàng lấy nước cho cô bé súc miệng: "Đã bảo là không ăn được mà, bây giờ còn ăn không?”

Vì trưa phải bán nên thời gian ngâm không được quá lâu, sợ không ngấm gia vị nên nước sốt làm cháo sống khá mặn, ăn riêng chắc chắn không ngon.

"Không ăn." Tiểu nhân ngư không vui quay người ngồi xuống ghế đẩu nhỏ, tiếp tục ăn há cảo hấp, vẫn là món này ngon hơn.

Diệp Cửu Cửu cười lắc đầu, sau đó rửa sạch cua, bóc vỏ, cắt miếng, băm nhỏ rồi cho tất cả vào một cái chậu lớn, ngâm hoàn toàn rồi đậy màng bọc thực phẩm lại, cho vào tủ lạnh bảo quản, đến trưa là có thể ăn được.

Sau khi làm xong cháo sống, đã là bảy giờ sáng, Diệp Cửu Cửu bắt đầu chuẩn bị các loại gia vị và đồ ăn kèm khác, rửa sạch, để ráo nước, những món có thể nấu thì nấu chín, những món không thể nấu thì rửa sạch vỏ ngoài trước, tránh để lát nữa bận rộn không kịp.

Đến khoảng mười giờ sáng, cô chuẩn bị xong xuôi, lau sạch tay định nghỉ ngơi một lát thì nhận được điện thoại của mẹ Lạc Lạc, hỏi cửa hàng có mở cửa không, hôm nay là cuối tuần, muốn dẫn gia đình đến ăn cơm.

Diệp Cửu Cửu lau tay: "Có mở cửa, có thể đến bất cứ lúc nào."

"Vậy trưa chúng tôi sẽ đến." Mẹ Lạc Lạc dừng lại một chút: "Bà chủ, tôi có thể hỏi hôm nay có loại hải sản nào không?”

Diệp Cửu Cửu nhìn vào những loại hải sản tươi sống bên cạnh: "Có cua, ngao ngà voi, cá thu, hàu và một số loại cá nhỏ."

"Nhiều vậy sao? Vậy trưa chúng tôi sẽ đến sớm một chút." Mẹ Lạc Lạc sợ đến muộn sẽ bị hết.

"Không cần vội, đến lúc mười một giờ rưỡi là được." Quán của Diệp Cửu Cửu không có nhiều khách, cũng không nhận đặt trước, đến đúng giờ là có thể ăn được, hơn nữa hôm nay lượng đồ ăn khá nhiều, ít nhất có thể bán được mười bàn.

"Được." Mẹ Lạc Lạc cúp điện thoại liền vội vàng báo tin tốt này cho chồng, sau đó tiện thể thông báo cho một số đồng nghiệp trước đây muốn ăn nhưng không ăn được, các đồng nghiệp nghe nói hôm nay có hàng ngon liên không ngủ nướng nữa, vội vàng dậy dọn dẹp đến đây.

TBC

Diệp Cửu Cửu cúp điện thoại, nghỉ ngơi một giờ trước, sau đó đi dọn đẹp lại nhà hàng, cắm những cành cây xanh mướt lên từng bàn, rất có ý thiên, sau đó trải khăn trải bàn và bát đũa đi kèm, phong cách rất rõ ràng.

"Ăn cơm à?" Tiểu nhân ngư đang gặm ngô luộc, thành thạo trèo lên ghế, sau đó nhìn Diệp Cửu Cửu đầy mong đợi, nào, đút cho em ăn đi.

"... Chưa đến giờ ăn đâu, chúng ta phải kiếm tiền trước." Diệp Cửu Cửu bế tiểu nhân ngư xuống.

Tiểu nhân ngư chớp chớp mắt: "Kiếm tiên?"

Diệp Cửu Cửu hỏi: "Đúng vậy, kiếm tiền mới có thể mua kẹo m*t ăn."

Tiểu nhân ngư hào hứng: "Vậy em cũng phải kiếm tiền."

"Được thôi, lát nữa em ngồi ở đây, giúp chị trông chừng khách ra vào." Bếp nấu ăn rất nóng, để trong phòng ở sân sau, Diệp Cửu Cửu cũng không thể trông chừng được, cô nhìn vào chiếc bàn ăn gần lối vào bếp nhất, trực tiếp dọn hết bình hoa trên đó, sau đó đặt cô bé ngồi vào vị trí này: "Lát nữa khi họ ăn xong trả tiền mà chị không có ở đây, em hãy gọi chị."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 75


Tiểu nhân ngư gật đầu, cô bé sẽ làm tốt.

Diệp Cửu Cửu nghĩ đến việc những người khác đến nhìn thấy tiểu nhân ngư chắc chắn sẽ hỏi đủ thứ, vì vậy cô ngồi xổm xuống kiên nhãn dặn dò tiểu nhân ngư: 'Lát nữa nếu có người hỏi em là ai, em không được nói em là tiểu nhân ngư, người khác biết sẽ nhốt em lại, không cho em ăn kẹo đâu."

Tiểu nhân ngư sợ hãi lập tức che miệng: "Không nói."

TBC

"Nếu có ai hỏi, em cứ nói là em gái của chị." Diệp Cửu Cửu dừng lại một chút: "Em biết mình tên gì không?”

Tiểu nhân ngư nói một tràng dài, bí ẩn và đặc biệt.

Diệp Cửu Cửu không hiểu: "Hay là chị đặt cho em một cái tên ở đây nhé, gọi em là Diệp Tiểu Ngư."

Tiểu nhân ngư ngẩng khuôn mặt xinh xắn như búp bê lên: "Diệp Tiểu Ngư?”

"Đúng, Diệp Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu vuốt mái tóc xoăn của cô bé: "Cùng họ với chị, được không?”

Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn gật đầu, sau đó lại cắn một miếng ngô.

"Diệp Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu gọi một tiếng.

Tiểu nhân ngư ngẩng đầu lên: "Dạ?"

"Biết gọi là em là được." Diệp Cửu Cửu lại gọi thêm mấy lần, thấy tiểu nhân ngư đã quen rồi thì mở cửa hàng, vừa mở cửa đã thấy mẹ Lạc Lạc dẫn con trai và chồng đến.

Mẹ Lạc Lạc kéo con trai chạy vội đến: "Bà chủ, chúng tôi đến rồi."

"Chào mừng.' Diệp Cửu Cửu tránh người để ba người vào.

Tiểu nhân ngư còn nhớ lời Diệp Cửu Cửu dặn dò lúc nãy, cầm bắp ngô luộc chạy đến, lắp bắp theo sau gọi: "Chào, chào mừng."

Mẹ Lạc Lạc bị Tiểu nhân ngư dễ thương chọc cười: "Ồ? Đâu ra cô bé xinh xắn thế này?"

"Từ dưới nước lên." Tiểu nhân ngư nói một câu không rõ ràng, ngoài Diệp Cửu Cửu ra thì những người khác đều không hiểu: "Cái gì? Từ nước ngoài đến?" Diệp Cửu Cửu biết mọi người đã tự bổ não, cũng không giải thích nhiều, mời mọi người vào trong: "Mọi người ngôi chỗ nào?"

"Ngồi đây đi." Mẹ Lạc Lạc chỉ vào chiếc bàn dài ở góc: "Bà chủ, cha mẹ chồng và em chồng tôi còn ở phía sau, chúng tôi đến trước xem hôm nay có món gì?

Lạc Lạc nói lớn: "Chị đẹp ơi, là em đến xem chị trước, một ngày không gặp chị có nhớ em không?”

"Nhớ." Diệp Cửu Cửu bế tiểu nhân ngư đặt về bàn nhỏ ở góc trước, sau đó quay lại đưa thực đơn cho mẹ Lạc Lạc: 'Đây là thực đơn."

Thực đơn hôm nay có:

Rong biển chua cay khai vị/88

Trứng hấp tôm/188

Hàu sốt tỏi/288

Canh cá quả đậu hũ/388

Sò huyết luộc/388

Cá thu chiên/588

Đâu cá hấp tiêu/588

Cua biển sống/688

Sashimi ngao ngà voi/2888

Diệp Cửu Cửu biết giá hơi đắt nên giải thích cặn kẽ: "Đâu cá hấp dùng đầu cá thu, chỉ có một phần, còn sashimi ngao ngà voi là một con nguyên, khoảng năm cân, ngao ngà voi hoang dã lớn như vậy thì giá khá đắt."

Cha Lạc Lạc có thể chấp nhận: "Bà chủ, món cá quả đậu hũ này là gì?"

Diệp Cửu Cửu giải thích: "Nó còn gọi là cá đầu rồng, ăn rất mềm và mịn, giá trị dinh dưỡng cao, rất thích hợp cho trẻ em và người già."

"Vậy thì vừa hay, hôm nay có người già và trẻ con." Mẹ Lạc Lạc xem xong thực đơn rồi hỏi chông: "Chúng ta gọi mấy món thì hợp lý?"

Cha Lạc Lạc suy nghĩ một chút: "Em gái vê chơi có một chuyến, hay là gọi hết đi?"

"Được." Mẹ Lạc Lạc không nói gì: "Gọi hết các món trên." Ông bà nội của Lạc Lạc còn mười phút nữa đến, Diệp Cửu Cửu tính thời gian có thể vào bếp chuẩn bị rồi: "Mọi người cứ ngồi thoải mái, tôi vào bếp chuẩn bị trước.'

Mẹ Lạc Lạc: "Được, chúng ta thân thiết như vậy rồi, không cần phải tiếp đón chúng tôi đâu.
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 76


Diệp Cửu Cửu cười gật đầu, sau đó quay người đi vào bếp, đi ngang qua chiếc bàn nhỏ ở góc thì thấy cậu bé mập đang cầm sô cô la dỗ dành Tiểu nhân ngư.

Cậu bé mập tiến lại gân nịnh nọt: "Cậu xinh quá, tớ tặng cậu hết sô cô la của tớ.

Tiểu nhân ngư chưa từng ăn sô cô la nên chẳng thèm để ý đến sô cô la nhập khẩu trong tay cậu bé, chỉ chuyên tâm gặm bắp ngô luộc trong tay mình, hoàn toàn không muốn để ý đến cậu bé.

"Cậu tên gì vậy? Tên ở nhà tớ là Lạc Lạc, tên thật là Trương Lạc." Cậu bé mập nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu nhân ngư: "Mắt cậu màu xanh, cậu là người nước ngoài sao?"

"Bạn nhỏ tên là Diệp Tiểu Ngư, không phải người nước ngoài." Diệp Cửu Cửu kéo cậu bé mập đang sắp trèo lên người tiểu nhân ngư ra: "Bạn nhỏ mới đến đây nên hơi nhút nhát, đừng dọa bạn ấy."

Dọa con bé, cẩn thận con bé cắn cậu đấy!

"Em gái Tiểu Ngư đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em." Lạc Lạc vỗ ngực, rất có dáng vẻ của một người anh lớn: “Anh mời em ăn sô cô la, ăn bim bim."

"Hông ân." Tiểu nhân ngư bảo vệ bắp ngô luộc của mình, không cho người khác ăn.

"Sao cậu nói không rõ vậy?" Lạc Lạc nghiến răng dạy Tiểu nhân ngư: "Là ăn, không phải ân."

TBC

Diệp Cửu Cửu thấy Lạc Lạc không bắt nạt Tiểu nhân ngư, lúc này mới quay người vào bếp làm việc, mẹ Lạc Lạc cũng đi theo vào, nhìn con ngao ngà voi đắt tiên, cô ấy nhìn hải sản vẫn còn đang cử động, lặng lẽ lùi lại mấy bước: 'Con này to quá, còn đang ngọ nguậy, nhìn ghê quá.

"Thực sự có hơi ghê một chút." Diệp Cửu Cửu ghét bỏ nhìn con ngao ngà voi xấu xí: "Không nhìn thì ổn"

"Đúng vậy." Mẹ Lạc Lạc sợ mình nhìn nhiều sẽ không ăn được, quay người chạy ra ngoài: "Bà chủ, tôi không làm phiền cô nữa."

Diệp Cửu Cửu không giữ lại, cảm mười con tôm to bằng ngón tay cái bắt đầu xử lý chỉ tôm, cô đã làm hàng nghìn hàng vạn lần rồi, một giây xử lý một con, sau khi xử lý sạch sẽ thì hấp tôm trứng chưng.

Cô hấp tổng cộng hai phần, một phần riêng cho tiểu nhân ngư, nếu không cô sợ tiểu nhân ngư sẽ chạy đến bàn ăn của khách để giành đồ ăn.

Tiếp theo, Diệp Cửu Cửu bắt đầu xử lý cá thu, cá thu hơi to, cô cầm một cây cán bột đập mạnh xuống, nhân nó còn choáng váng chưa kịp phản ứng, trực tiếp cầm d.a.o c.h.ặ.t đ.ầ.u cá xuống.

Đâu cá đã được nhà Lạc Lạc đặt trước, Diệp Cửu Cửu ướp gia vị cho đầu cá, đồng thời cắt cá thu thành từng miếng, riêng để lại năm miếng ướp gia vị để làm ngay, còn lại thì bảo quản lạnh để tránh hỏng.

Trong lúc ướp gia vị, Diệp Cửu Cửu xào xong gia vị làm hàu sốt tỏi và đầu cá hấp tiêu, sau đó múc từng thìa rưới đều lên phần miến trên hàu, màu đỏ vàng chồng lên nhau, màu sắc đặc biệt đẹp.

Sau khi bày xong, Diệp Cửu Cửu cho hết vào lò hấp, tiếp theo bắt đầu làm cá thu chiên giòn, cá thu rất tươi và cũng rất mềm, chỉ cân lửa nhỏ chiên vàng đều hai mặt là được.

Diệp Cửu Cửu lấy một chiếc đĩa sứ trắng sạch, dùng thìa múc một ít nước sốt rau mùi vừa đánh, nhẹ nhàng vẽ một nửa vòng tròn trên đĩa, giống như một vầng trăng non, màu xanh tươi mát và đơn giản.

Cô kẹp hai mặt cá thu vàng ươm cho vào đĩa, xếp chồng lên nhau một cách đơn giản, sau đó đặt thêm vài lá rau mùi giòn tan bên cạnh, lập tức trở nên tươi tắn.

Làm xong, Diệp Cửu Cửu bắt đầu lần lượt dọn thức ăn lên, dọn xong thức ăn quay lại thì thấy Tiểu nhân ngư đang mắt ba ba nhìn mình, cô cười xoa đầu cô bé: "Sắp xong rồi."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 77


Diệp Cửu Cửu quay lại bếp lấy riêng một chiếc khay gỗ, đặt lên đó một bát trứng chưng, một miếng cá thu chiên giòn, một phần nhỏ gỏi sống và một bát cơm rồi đưa cho cô bé: "Tự ăn nhé."

"Vâng." Tiểu nhân ngư vui vẻ cầm thìa, ăn kèm với cơm, con cá này ngon, món trứng chưng này cũng ngon, ngon đến mức cô bé muốn bơi vài vòng dưới nước.

Diệp Cửu Cửu quay lại bếp tiếp tục làm nốt những món còn lại, hôm nay cách làm các món ăn đều khá đơn giản, một lúc sau là xong, sau khi bày biện đẹp mắt thì lần lượt mang lên bàn, khi mang lên bàn thì nghe mẹ Lạc Lạc và em chồng cô ấy đang nói: "Chị đã tra rồi, con cá thu này rất bổ dưỡng, có tác dụng đối với chứng suy nhược sau sinh và suy nhược thần kinh, em ăn nhiều một chút."

"Cảm ơn chị dâu." Em chồng Lạc Lạc mới sinh được hai tháng, cơ thể còn rất yếu, lần này đưa con đến là để mừng sinh nhật cha mẹ, ban đầu cha mẹ không cho cô ấy đến, nhưng em chồng Lạc Lạc cũng muốn về nhà hít thở không khí.

Cha Lạc Lạc: "Con cá thu này thực sự rất tươi, anh thấy trên mạng có nói làm viên cá này rất ngon, tiếc là bà chủ ở đây không làm.”

"Bà chủ một mình không làm xuể." Mẹ Lạc Lạc đã trở thành người phát ngôn của Diệp Cửu Cửu.

Diệp Cửu Cửu cười đặt thức ăn xuống: "Món canh cá đậu phụ, món sò huyết luộc này cũng rất bổ dưỡng, rất thích hợp cho người cơ thể yếu."

Mẹ Lạc Lạc bày thức ăn trước mặt em chồng và cha mẹ chồng: "Đúng đúng đúng, mấy món này đều rất bổ, em không phải nói là không có sữa sao? Ăn những món này chắc là có sữa."

Em chồng Lạc Lạc thấy hơi quá lời, ở nhà cô ấy bồi bổ đủ kiểu mà không có tác dụng gì.

Diệp Cửu Cửu mím môi cười, sau đó tiếp tục đi tiếp khách, sau khi mẹ Lạc Lạc đến thì lại có thêm bốn bàn khách, toàn là được mẹ Lạc Lạc báo tin đến, cô nhất thời bận rộn không ngơi tay, đến khi làm xong hết thì cả nhà mẹ Lạc Lạc đã ăn xong, đang uống trà chờ cô tính tiên.

Diệp Cửu Cửu cầm máy tính bảng tính toán: "Tính cả nước ép và rượu là 6600. cảm ơn đã ủng hộ."

Cha Lạc Lạc đứng dậy trả tiền: "Đi thôi, đi xem phim ở trung tâm thương mại?"

"Đi xem phim nào." Lạc Lạc nhảy tưng tưng chạy đến nắm tay tiểu nhân ngư đang uống nước ép: "Em gái xinh đẹp, anh đưa em đi xem phim."

Diệp Cửu Cửu ngây người: Cậu bé mập mạp, tôi đối xử với cậu tốt như vậy, cậu lại còn dụ dỗ mỹ nhân ngư nhà tôi?

Mặc dù mới quen biết tiểu nhân ngư một ngày nhưng trong tiêm thức, Diệp Cửu Cửu đã coi cô bé như người nhà, hơn nữa tiểu nhân ngư ra ngoài gặp nước lộ đuôi thì phải làm sao?

Diệp Cửu Cửu lập tức ngăn cản lời mời của cậu bé mập mạp: "Con bé còn nhỏ, không hiểu phim đâu, em và cha mẹ đi đi."

"Vậy chúng ta đi công viên giải trí chơi?" Lạc Lạc lập tức đưa ra một vài lựa chọn dự phòng: "Chúng ta có thể đi trượt cầu trượt, nhảy lò cò, còn có thể đi bơi, mát lắm."

TBC

ĐI bơi?

Rồi lại thu hút một đám người đến xem cái đuôi hồng xinh đẹp của tiểu nhân ngư?

Diệp Cửu Cửu cảm thấy cậu bé mập mạp chắc chắn không hợp với tiểu nhân ngư, những trò chơi mà cậu bé đưa ra đều không phù hợp với tiểu nhân ngư: "Lạc Lạc, Tiểu Ngư ăn no là phải đi ngủ trưa, không thể đi chơi với em được, em tự đi chơi đi.'
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 78


Lạc Lạc suy nghĩ rất nhanh: "Vậy thì em sẽ ở lại ngủ trưa với Tiểu ngư, bảo vệ cô bé, đợi cô bé ngủ dậy chúng ta sẽ đi."

Diệp Cửu Cửu có chút đau đầu: "Không được."

"Tại sao không được ạ?" Lạc Lạc nhìn Diệp Cửu Cửu đầy nghi ngờ: "Tại sao chị không cho Tiểu Ngư đi chơi? Chị có phải chị của em ấy không?"

Diệp Cửu Cửu gật đầu: "Phải."

"Vậy mà chị lại không cho cô bé đi chơi? Chỉ có chị gái giả mới nhốt cô bé lại để nấu cơm, làm việc." Lạc Lạc nắm tay tiểu nhân ngư: "Có phải em bị bắt cóc không? Nếu có thì anh sẽ giúp em báo cảnh sát, để chú cảnh sát bắt chị ấy."

TBC

Tiểu nhân ngư chớp chớp mắt bối rối, cậu bé mập mạp này đang nói gì vậy?

Diệp Cửu Cửu không nói nên lời: "..."

Người nhà Lạc Lạc cũng rất ngượng ngùng: "Lạc Lạc đừng nói bậy."

Lạc Lạc không để ý đến người nhà, nắm tay tiểu nhân ngư đi ra ngoài: "Em gái, chắc chắn chị ấy thấy em đẹp nên mới bắt em về nhà, em về nhà với anh đi, anh sẽ bảo vệ em thật tốt."

Bây giờ tiểu nhân ngư cũng hiểu được phần nào, người này muốn lừa mình đi, cô bé quay người chạy đến sau lưng Diệp Cửu Cửu để trốn, cô bé thích nơi này, có đủ thứ đồ ăn ngon, còn có rất nhiều kẹo.

Cô bé sẽ không đi theo người khác đâu, đi rồi sẽ không được ăn nữa.

Hừ, đừng hòng lừa cô bé.

Diệp Cửu Cửu nhướng mày: "Lạc Lạc, em đừng dụ dỗ trẻ con, cẩn thận chị báo cảnh sát bắt em đấy."

"Em không có." Dù là đứa trẻ nghịch ngợm đến đâu cũng đều sợ chú cảnh sát, cậu bé mập mạp cũng không ngoại lệ, cậu bé run rẩy chạy đến bên cha mẹ, cứng miệng nói: "Em gái Tiểu Ngư không muốn đi với con thì thôi, hôm khác con sẽ đến tìm em chơi."

Nói xong, cậu bé đẩy cha mẹ nhanh chóng đi trước, tránh để chị gái xinh đẹp báo cảnh sát bắt mình.

"Tiên mọi người ra ngoài." Diệp Cửu Cửu mở cửa tiễn mọi người đi, vừa mở cửa đã thấy Trương Hân đã gặp hôm trước dẫn con gái đến, cô ngẩn người, cô tưởng rằng sau chuyện hôm đó Trương Hân sẽ không đến nữa.

"Chủ quán, chúng tôi đến ăn cơm." Trương Hân nắm tay con gái cười gượng gạo.

Mẹ Lạc Lạc lo lắng nhìn Trương Hân, lại trao đổi ánh mắt với chủ quán, lại đến ăn cơm? Không sợ bà mẹ chồng đến gây chuyện sao?

Diệp Cửu Cửu cũng rất lo lắng nhưng nhìn cô con gái gầy gò suy dinh dưỡng bên cạnh cô ấy, lại có chút không đành lòng, khách đến là khách: "Vào đi."

Mẹ Lạc Lạc nhìn chủ quán không nói gì, cũng không nói thêm nữa, dẫn theo gia đình đi dọc theo chỗ râm mát dưới mái hiên vê nhà.

Cha Lạc Lạc hỏi: "Người đó là ai? Cô ấy quen sao?"

"Không quen." Mẹ Lạc Lạc dừng lại một chút: "Chỉ là hôm trước đến ăn cơm tình cờ gặp, bà mẹ chồng của cô ấy thật đáng sợ."

Cha Lạc Lạc không hiểu nổi: "Đã như vậy rồi mà còn không ly hôn?"

"Có lẽ có điều gì đó kiêng ky." Mẹ Lạc Lạc cũng không tiện nói nhiều, tính cách mỗi người khác nhau, cách xử lý cũng khác nhau, bọn họ là những người xa lạ không quen biết nên cũng không tiện nói gì.

Cha Lạc Lạc: "Đã bị mắng như vậy rồi thì còn dẫn con gái đến làm gì? Chẳng phải là gây thêm phiền phức cho người ta sao?”

Mẹ Lạc Lạc suy đoán: "Đồ ăn ở đây ngon, trước đây gặp một bà cụ họ Dương nói, đứa cháu gái chán ăn ở đây ăn về nhà là có cảm giác thèm ăn, bà ấy vì cháu mà bị mắng cũng phải đến."
 
Sau Khi Nghỉ Việc, Ta Kế Thừa Nhà Hàng Dị Năng
Chương 79


"Hải sản ở đây thực sự ngon nhưng hiệu quả không đến mức đó đâu, em thấy giống như là người quảng cáo...' Cô của Lạc Lạc chưa nói hết chữ "quảng cáo." thì đột nhiên phát hiện áo lót bị ướt, cô ấy xấu hổ đứng tại chỗ, hiệu quả tốt như vậy sao?

Mẹ Lạc Lạc phát hiện ra sự bất thường của cô ấy: "Sao vậy?”

Cô của Lạc Lạc nắm c.h.ặ.t t.a.y chị dâu, nhỏ giọng xấu hổ nói: "Em... sữa chảy ra rồi."

Mẹ Lạc Lạc nhìn vào quần áo trước n.g.ự.c cô ấy: "Chị đã nói đồ ăn ở đó tốt mà, về nhà cho con b.ú đi."

Cả nhà vội vàng đi về, chỉ có Lạc Lạc ngơ ngác: "Không đi xem phim à?”

Diệp Cửu Cửu mời Trương Hân ngồi xuống, rót cho họ một tách trà: "Bên ngoài hơi nóng nhỉ?"

"Có một chút." Trương Hân bế con gái ngồi xuống, sau đó cười gượng gạo với Diệp Cửu Cửu: "Hôm đó thực sự rất xin lỗi, mẹ chồng tôi tức giận với tôi, không cố ý gây rắc rối cho bà chủ."

Diệp Cửu Cửu không quan tâm đến chuyện gia đình của người khác: "Chỉ cân đừng đến gây chuyện nữa là được, nếu đến nữa tôi sẽ báo cảnh sát."

Trương Hân còn rất nhiều lời muốn than thở nhưng bị Diệp Cửu Cửu nói một câu liên nuốt ngược vào bụng, cô ấy xấu hổ không biết làm sao.

"Cô gọi món đi." Diệp Cửu Cửu đưa thực đơn cho đối phương.

"Được." Trương Hân nhìn vào thực đơn, giống như lần trước, cô gọi hai món rẻ nhất: "Hai món này, trước đây ăn ở chỗ cô, An An ăn ngon miệng hơn nhiều, sáng nay ăn được hai cái há cảo."

"Nếu cô muốn điều hòa dạ dày cho trẻ thì có thể thêm một phần canh cá đậu phụ, cá này rất mềm, rất thích hợp cho trẻ em cơ thể suy nhược." Diệp Cửu Cửu không giới thiệu thêm nữa.

Trương Hân nhìn giá cả, do dự một hồi rồi nghiến răng gọi thêm một phần: "Cảm ơn bà chủ."

"Không có gì.' Diệp Cửu Cửu cầm thực đơn, quay người đi dọn dẹp bàn ăn, dọn xong liền vội vàng chạy vào bếp làm việc. Tiểu nhân ngư nhìn Diệp Cửu Cửu đang bận rộn, lại nhìn đĩa của mình đã trống không, cẩn thận trượt xuống khỏi ghế, sau đó cẩn thận bưng đĩa đi vào trong: 'Em bưng.'

"Cẩn thận đừng làm rơi." Diệp Cửu Cửu vội vàng nhận lấy đĩa: "Đặt bên ngoài là được, lát nữa chị sẽ dọn.”

Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn nói: "Giúp chị."

Diệp Cửu Cửu cảm thấy ấm áp trong lòng: "Thật ngoan."

TBC

Tiểu nhân ngư đưa tay ra: "Kẹo m*t."

Diệp Cửu Cửu ngây người: "..."

Cô thu hôi lại lời vừa nãy.

"Cho em một cái, tự vào nhà xem tivi, mệt thì ngủ.' Diệp Cửu Cửu đưa cho tiểu nhân ngư một cái kẹo m*t, sau đó quay lại bếp nấu ăn, món mà mẹ con Trương Hân gọi rất đơn giản, món duy nhất cần nấu là cá đậu phụ.

Cô thành thạo rán vàng hai mặt cá đậu phụ đã cắt miếng, sau đó cho vào nồi đất nhỏ đun nhỏ lửa, đợi nước dùng chuyển sang màu trắng sữa thì cho bí ngòi, mộc nhĩ, hoa vàng tươi đã cắt vào vài phút sau mùi thơm đã tỏa ra.

Sau khi nấu xong, cô bưng ra bàn cùng với món trứng hấp tôm tươi vừa hấp xong và món rong biển trộn."Mời các vị dùng."

Trương Hân nhìn Diệp Cửu Cửu với ánh mắt biết ơn: "Cảm ơn”"

"Không có gì." Diệp Cửu Cửu quay sang nhìn những bàn khách khác, họ đều là do mẹ Lạc Lạc giới thiệu đến, gia đình đều khá giả, hôm nay gọi hết các món trong thực đơn.

Bây giờ họ đang ăn gỏi ngao, một phần rất lớn, sau khi bỏ vỏ và nội tạng thì còn lại ba bốn cân thịt, tất cả đều được thái thành từng lát mỏng, cuộn từng lát thành một bông hoa, xếp san sát trên đá bào, xung quanh còn cắm hoa quả, khẩu phần đặc biệt nhiều, xung quanh còn có khói bốc lên, nhìn là biết không rẻ.
 
Back
Top Bottom