Đam Mỹ Sau Khi Nam Phụ Phá Sản

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sau Khi Nam Phụ Phá Sản
Chương 140: Mười năm trồng cây


Khối cầu kiểm an sợ run một cái, không dám tiếp tục đứng chờ, chuồn vội.

Lính gác do dự một lúc, đi vào đứng một bên, mãi không dám lên tiếng, nhìn chăm chằm vào phía khuất sáng.

"Ngài... có chỉ thị gì không ạ?"

Thật không ngờ, ở nơi khuất sáng đấy là một khuôn mặt vô cùng bình tĩnh, không như những khối cầu khác, nó có mặt mũi đầy đủ.

"Chỉ thị gì?" Giọng điệu của sĩ quan chỉ huy nào còn phẫn nộ như vừa rồi, cả buổi mới bật ra một tiếng cười mỉa: "Cho người lan truyền tin tức này đi."

Tên lính chả hiểu mô tê gì.

"Đây là thời kỳ mấu chốt, càng tức càng hăng, k*ch th*ch ý chí chiến đấu, củng cố lòng quân."

Tên lính bỗng giác ngộ: "Thế thì cái tên Trần Trản..."

"Không cần quan tâm," sĩ quan chỉ huy nói: "Cho hắn thích làm gì thì làm, ngược lại càng khiến chấp pháp giả căm hận 076 hơn nữa."

Sau khi tên lính rời đi, một khối cầu đột nhiên xuất hiện từ trong bóng tối ra, cũng có đủ tai mắt mũi miệng: "076 có lòng phản từ lâu rồi, ông vốn có thể b*p ch*t nó từ trong trứng nước, sao lại..."

Sĩ quan chỉ huy ngắt lời: "Từ lúc hệ thống ra đời đã nắm ưu thế trời cho, khi tìm kiếm kí chủ cũng là bên thống trị tuyệt đối."

"Cái này chẳng lẽ không đúng?"

"Đương nhiên là đúng," sĩ quan chỉ huy trầm giọng nói: "Đáng tiếc quay đi quẩn lại, sức mạnh tuyệt đối khiến trí tuệ của chúng không ngừng thoái hóa."

Dù không ngừng tiêu hủy rồi tái tạo hệ thống mới, lúc đầu đặt chuẩn IQ đầu ra mức 150, nhưng chỉ qua mấy năm, tụt lùi vun vút.

Sĩ quan chỉ huy: "So với dùng cách cũ, không bằng dùng chiến tranh thanh tẩy."

Chẳng qua là thay đổi cách thức đào thải hệ thống cấp thấp mà thôi.

"Chả trách ông đưa Trần Trản đến thế giới này."

Sĩ quan chỉ huy cười cười: "Thẳng thắn mà nói, thấy được một đứa tự giác học tập, thật không dễ dàng."

Các kí chủ khác đa số là những sinh viên tài giỏi, một số ít còn từng mong muốn đạt học vị cao chuyên môn sâu, nhưng một khi xuyên đến, nhất thời ôm suy nghĩ làm sao để hô mưa gọi gió, bằng lòng đổi đạo cụ miễn cưỡng nhồi nhét kiến thức cũng không muốn tự học đến nơi đến chốn.

"Vài năm trước tôi còn nhận một nhà khoa học một lòng trầm mê học thuật," sĩ quan chỉ huy cười lạnh: "Hắn phát hiện có thể đổi từ hệ thống công nghệ cao trực tiếp thay đổi vận mệnh loài người, liền từ bỏ nghiên cứu, cả ngày chạy theo nhiệm vụ kiếm giá trị tẩy trắng."

Không tính là sai, nhưng đối với trí tuệ của hệ thống cũng không có bất kỳ sự trợ giúp gì.

Nếu Trần Trản đang ở đây, có lẽ sẽ thấy chút vui mừng, mục đích cậu xuyên đến không phải là bổ sung nhân số, mà vì xét ra từ sự nhiệt tình học tập.

Cuộc trò chuyện trong căn phòng đó là tuyệt mật, ngoại trừ hai "người", không một hệ thống nào khác biết được. Tương phản, có sĩ quan chỉ huy bày mưu đặt kế, tin tức về tâm tư xấu xa đối với chấp pháp giả của Trần Trản chẳng mấy chốc đã truyền khắp nơi.

"Thật là đáng sợ!"

"Tại sao Tổng bộ lại không truy cứu?"

"Quy tắc hạn chế, trừ khi hắn không đóng đủ hộ phí, bằng không ai cũng không thể ra tay giết người."

"..."

Bởi vì đã tự lập trận doanh, khi 076 hay tin đã muộn hơn bên kia một chút.

Sau khi run rẩy một hồi, hỏi: "Cái thứ đồn đãi này... thế mà cũng tin?"

Hệ thống bên cạnh kinh ngạc: "Không lẽ là giả?"

"..."

076 rơi vào trầm mặc, tối tăm nhớ lại, có khi nào hồi đầu Trần Trản cũng nhìn nó như bây giờ nó nhìn...khác quái nào một đứa thiểu năng trí tuệ?

Chờ đợi là cảm giác gian nan nhất trên đời, Trần Trản chờ mấy tiếng mà không thấy ai đến chuộc.

"Chẳng lẽ 5000 đắt quá?"

Bây giờ hạ giá có kịp không?

Trần Trản thở dài, chỉ còn cách chờ thêm chút, gỡ nùi vải trong miệng Diệp Ưu xuống: "Trong đám bọn mi đứa nào năng lực tốt nhất?"

Một bộ muốn giết "thống" diệt khẩu. (hệ thống)

Mấy chấp pháp giả theo bản năng tập trung hướng vào một đứa.

"Cái lũ khốn khiếp chúng mày!" Chấp pháp giả bị bán đứng giận không chịu nổi.

Vào lúc này lại nghe Trần Trản nói: "Mi phụ trách trông coi chúng nó, sáng mai tao trở lại."

Nói rồi thật sự đứng dậy rời đi, trước khi bước qua ngưỡng cửa hơi nghiêng mặt sang: "Một nghìn giá trị tẩy trắng coi như thù lao."

Cậu vừa đi, nhóm chấp pháp giả thở phào nhẹ nhõm, Diệp Ưu lên tiếng trước: "Tao phải đi gặp truyền thông, lên án ác tặc này."

Còn chưa đi được hai bước đã bị ngăn cản.

Diệp Ưu khó mà tin nổi nhìn đồng nghiệp: "Chẳng lẽ mày thật sự chỉ vì 1000 giá trị tẩy trắng mà không niệm tình gì?"

"Tình cảm á?" Chấp pháp giả cười lạnh một tiếng: "Mới vừa rồi bọn bây bán đứng tao sao không nói tình cảm đi?"

Có thể kiếm lời còn thuận tiện trả thù đám "bẹn bà" giả nhân giả nghĩa, tuyệt vời!

Bước từng bước chậm rãi dưới bóng đêm hiu quạnh, Trần Trản hoàn toàn không lo lắng chấp pháp giả có chạy trốn hay không.

Mấy chấp pháp giả đến sau lọt bẫy do bị đồng bạn lừa, oán giận; cậu ra vẻ sát ý, chấp pháp giả giỏi nhất bị đồng bạn bán đứng, càng là thù hằn.

Thật ra nếu chúng nó liên thủ, chính cậu cũng chẳng thể làm gì, cố tình đứa nào cũng có cái tính cố chấp cứng đầu, không muốn ăn chút thiệt nào.

Trần Trản không khỏi buồn bực, chẳng lẽ đây chính là dùng trí tuệ đổi lấy sức mạnh trong truyền thuyết đấy à?

Tại biệt thự một người một chó ngồi dòm nhau, nghe tiếng cửa mở, đồng loạt quay ra nhìn.

Trần Trản xem đồng hồ, chủ động lấy lòng: "Em đi mua bữa khuya."

Ân Vinh Lan: "Buổi đêm anh ít khi ăn vặt," khựng lại nhìn túi: "Gà rán, khoai lang... toàn là thứ em thích ăn."

Vừa nói vừa tỏ vẻ: "Là muốn anh từ chối, rồi độc chiếm, nhưng lại lấy được lòng đấy à?"

Trần Trản mím mím môi, im lặng.

Tiếp xúc với hệ thống lâu ngày không phải là chuyện tốt đẹp gì cho cam, thành ra trong tiềm thức dễ vô tình coi mọi người xung quanh có cùng mức trí thông minh thiểu năng đó.

Yên lặng mở túi ra, hỏi dò: "Ăn chung nhé?"

Đêm hôm ăn mấy thứ chiên rán không tốt cho tiêu hóa chút nào, nhưng thấy mua không nhiều lắm, cuối cùng Ân Vinh Lan cũng không nói thêm gì nữa.

Trần Trản lại lấy vài lon bia trong tủ lạnh ra, nhướn nhướn mày: "Lâu lâu ăn có một bữa thôi mà, không sao đâu."

Nhẹ nhàng cụng ly, đột nhiên Trần Trản nói: "Không hỏi em đi đâu?"

"230 phố Xuân Vũ..."

Trần Trản xua tay ra hiệu không cần nói nữa, thái độ của đối phương rất thong dong, vậy nên cậu thường quên mất tiêu chuyện cả hai đều có thiết bị định vị trên người.

"Chỉ cần không nguy hiểm thì anh sẽ không can thiệp." Ân Vinh Lan nói.

Trần Trản nghĩ nghĩ một chút, từ hồi quen nhau đến nay, trừ vụ đốt nhà, đúng là Ân Vinh Lan rất ít khi nhúng tay vào chuyện của cậu, nhiều lắm chỉ đóng góp vài ý khả thi.

Nhai rộp rộp rồi nuốt một mồm gà chiên xù, ngon đến mức thỏa mãn híp mắt: "Thật ra em là tiên nhân đó." Cậu hứng lên đùa: "Ngày nào đó công đức viên mãn sẽ trở lại thiên đình."

Ân Vinh Lan không hề bị lay động: "Thiên đình không có mặt dày với tham ăn như vậy."

1

"..."

Gặm xong một cái đùi gà, vẻ mặt của Trần Trản có chút phiền muộn... Sợ là tiên nhân cũng không thi đại học nát bét như mình.

Vì có chuyện cần làm, hôm sau cậu tỉnh dậy rất sớm. Trong căn nhà cấp bốn thỉnh thoảng truyền ra vài tiếng huyên náo dữ dội, Trần Trản lắc đầu, cất bước tiến vào trong, nháy mắt không gian im bặt.

Diệp Ưu đang dùng cơ thể con người, cổ họng chửi bới đến khàn đặc, thấy Trần Trản liền sửng sốt một chút, nhưng vẫn gân cổ lên gào: "Mày là đồ khốn khiếp!"

Không thèm đoái hoài gì đến cô ta, Trần Trản phủi phủi băng ghế bám bụi, ngồi xuống đọc sách.

Diệp Ưu còn định mắng mấy câu, một ánh mắt như đao bắn tới, sợ lại bị bịt miệng, lập tức trật tự.

Thần sắc Trần Trản có mấy phần nghiêm khắc: "Hai ngày nữa lớp học tối của tôi có bài kiểm tra, tôi không muốn vì mấy đứa mà làm lỡ thời gian ôn thi."

Qua một hồi đơ ra, chấp pháp giả mấy mặt nhìn nhau, có một tên nhỏ giọng thầm thì: "Năm nghìn giá trị tẩy trắng cũng không đắt quá, sao không thấy ai đến chuộc chúng ta?"

"Không phải tên khốn kia cầm tiền chạy trốn rồi đấy chứ?"

Bầu không khí đột nhiên trở nên trầm mặc.

Chờ đợi chán chết được, Diệp Ưu không chịu nổi nói: "Sách có gì hay mà đọc?"

Các chấp pháp giả giả xung quanh không lên tiếng, nhưng rõ ràng đang tán đồng lời của cô ta, muốn tri thức à, đổi trong "chợ" là được rồi.

Lần này Trần Trản không chê cô lắm mồm, trái lại nói: "Hồi tiểu học tôi từng được dạy rằng, muốn hiểu phải tự mình làm."

Quá trình thực tiễn rất quan trọng.

Gần đây cách nói chuyện của Diệp Ưu bị nhân viên công tác ảnh hưởng, nhỏ giọng nói với đồng nghiệp bên cạnh: "Não có vấn đề chắc rồi." ---ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---

Nhận được một loạt tán thành.

Đến ngày thứ ba, vẫn không có ai đến chuộc chấp pháp giả, trong lúc Trần Trản ám chỉ Diệp Ưu gọi điện báo bình an cho người quản lý, quá trình có chút khúc chiết, cũng may đập một trận là giải quyết được rồi.

Ngay khi cậu chuẩn bị từ bỏ, căn nhà trệt cuối cùng cũng tiếp đón một vị khách xa lạ.

Trần Trản đặt quyển sách trong tay xuống bàn, trong mắt hiện ra kinh ngạc... Đầy đủ mắt mũi!

Lần đầu tiên cậu nhìn hệ thống có ngũ quan đó.

Kẻ đến chính là quân sư ngày ấy nói chuyện với sĩ quan chỉ huy, khẽ gật đầu xem như chào hỏi.

Trần Trản nhìn một lát, xòe tay ra: "Tiền chuộc."

Quân sư không chỉ thuận theo mong muốn của cậu, trái lại chuyển thêm hai nghìn giá trị tẩy trắng. Đáy mắt Trần Trản không thấy vẻ vui sướng, đã không phản kháng còn bằng lòng cho nhiều hơn, chưa chắc đã tốt lành gì.

"Đó cũng phản à?"

Quân sư: "Tôi sống chết cùng Tổng bộ."

"Thế sao..."

Quân sư ngắt lời: "Một tuần, dạy chúng nó đọc sách."

Trần Trản phức tạp nhìn nó, thuê một đứa học dốt dạy bọn thiểu năng trí tuệ, ông xác định đây là cống hiến cho Tổng bộ đấy à?

"Cậu chỉ cần nhận tiền làm việc là tốt rồi." Quân sư chỉ là muốn nhìn xem chấp pháp giả ở thế giới này có còn cứu được hay không, nếu không đành phải thanh lý sạch sẽ thôi.

Cuối cùng Trần Trản không từ chối, không hiểu rõ về người ta mà tùy tiện trở mặt thì không tốt lắm, huống hồ trong cuộc mua bán này cậu cũng không thiệt.

"Tôi phải dạy chúng nó cái gì?"

"Gì cũng được." Nói xong, quân sư biến mất không còn tăm hơi.

Trần Trản phục hồi lại tinh thần, nghiêng đầu quay sang, mấy chấp pháp giả lòng như tro tàn nhìn cậu.

Diệp Ưu hỏi dò: "Bây giờ bọn tao tự do rồi chứ?"

Trần Trản: "Tôi nghĩ nên để cho các người nếm cực khổ mà tôi đã trải qua, trở nên ưu tú như tôi."

Diệp Ưu cảm thấy không ổn.

Trần Trản cười cười: "Đề 5-3, phải tìm hiểu chút chứ nhỉ." (một loại sách luyện đề thi đại học bên bển, 5 năm đề thi đại học 3 năm đề mô phỏng)

"..."

Hôm nay định sẵn không phải là một ngày bình thường.

Sau giờ ngọ lại có một vị khách không mời mà đến, nó là chấp pháp giả được thuê từ Tổng bộ tới cứu đồng nghiệp. Nhưng khi đứng ngoài cửa phòng lại nghe thấy tiếng đọc sách sang sảng.

Ngó nghiêng khắp nơi, xác nhận không sai địa điểm.

Trần Trản dừng lại việc dạy học: "Ai đấy?"

Khối tròn không rõ vì sao: "Mi đang dạy bọn nó đọc sách hả?"

"Chẳng lẽ không?"

Khối tròn khiếp sợ: "Chẳng lẽ không phải ép đẻ à?"

"..." Trần Trản thấy ánh mắt hồn nhiên vô tư của nó, cau mày nói: "Sao mi lại có suy nghĩ bất lương thế?"

"..."

Trần Trản trầm giọng nói: "Đồ xấu xa."

Những chấp pháp giả bị ép đọc sách trong phòng đều cảm giác tâm sinh lý không được ổn, từng đứa phun phì phì nôn khan.

Khối tròn câm lặng, lại nói: "Hiện giờ trong Tổng bộ đồn bọn bây bị bắt đi đẻ hộ."

Trần Trản cảm thấy hoang đường đến buồn cười, bất quá cậu không trực tiếp liên hệ với Tổng bộ, không phản ứng lớn lắm, ngược lại mấy chấp pháp giả như chịu sự đả kích nặng nề và sỉ nhục thậm tệ, dòm dáng vẻ như danh tiết bị diệt sạch mất rồi.

- --

Lời tác giả:

Trần Trản: Một nhà hiền triết từng nói, hữu giáo vô loại*.

Hệ thống: Bọn tao không muốn đi học, bọn tao mạnh lắm á!

(* việc dạy-học không phân biệt giai cấp thể loại, Khổng Tử)
 
Sau Khi Nam Phụ Phá Sản
Chương 141: Phong hào


"Đừng có buồn," Trần Trản một vẻ chuyện chẳng phải của mình, giọng điệu thiện chí khuyên răn người ta: "Tri thức thay đổi vận mệnh."

Diệp Ưu nghiến răng nghiến lợi: "Có những lúc tao thật muốn đồng quy vu tận với mày."

Đáng tiếc tất cả phải tuân theo quy tắc, một khi nó ra tay, chắc chắn bị xóa sổ trước.

Trần Trản không để ý ả cáu kỉnh nổi đóa, nhìn về khối tròn ngoài cửa: "Lúc nào mới đánh xong?"

Khối cầu liếc mắt nhìn cậu, không nói lời nào.

Trần Trản lại hỏi: "Mấy ngày trước cũng có một tên đến, nó có mắt mũi mặt mày. Thế giống loài bọn bây ai hình cầu thì thông minh hơn hình tròn, có ngũ quan mạnh hơn đứa có mỗi cái mồm à?"

Khối tròn toác miệng ra, nhe bộ răng đáng sợ, há ngậm hai cái, rồi bày vẻ như đang nghiền ngẫm điều gì.

Trần Trản quay đầu hỏi Diệp Ưu: "Nó tức rồi hả?"

Diệp Ưu gật đầu.

Trần Trản: "Tại sao?"

Diệp Ưu trầm mặc một chút nói: "Vì mày nói đúng rồi."

"..."

Trần Trản cũng câm lặng một hồi, còn lâu hơn ả vài giây, lát sau lên tiếng: "Nếu tao mà là mi, tao sẽ không nói thế."

Diệp Ưu: "Gì?"

"Bởi vì nó là đến cứu bọn bây." Trần Trản chỉ khối tròn: "Nhưng giờ thì không rồi."

Như chỉ chờ cậu dứt tiếng, khối tròn đã xoay người bay đi.

Diệp Ưu kinh ngạc cực kỳ: "Không phải tới cứu bọn tao à?"

Trần Trản thấp giọng thở dài: "Bởi vì mi cũng nói thật mà."

"..."

Trần Trản lại than thở, đập đập quyển sách trong tay: "Đừng có ngẩn ra đấy nữa, tiếp tục học, để tôi dạy cách làm người cho nào."

Một tên chấp pháp giả học kiểu giơ tay của con người: "Có thể không làm người được không?"

Trong mắt chúng nó, căn bản Trần Trản còn chưa ra gì thì lấy tư cách đâu dạy dỗ bọn nó.

"Hơn nữa mày không có chứng chỉ sư phạm," kiến thức về xã hội loài người của Diệp Ưu tương đối đầy đủ, nhỏ giọng nói: "Bọn tao có thể báo cáo mày."

Trần Trản nghe vậy liền nở nụ cười dịu dàng.

Cái bản lĩnh nhìn mặt đoán ý cơ bản thì ai cũng có, biểu tình Diệp Ưu cực kỳ hung hăng xấc xược, nhưng tay vẫn cầm bút: "Chờ tao làm xong cái đề này thì mày chết chắc."

Trần Trản lắc đầu, tiếp tục kế hoạch dạy học hôm nay.

Ba tiếng sau, cả hai bên đều có cảm giác nhìn thấy ánh mặt trời.

Thời gian thỏa thuận là một tuần, theo ước định chỉ còn ba ngày, nói cách khác, cậu còn phải tiếp tục dạy cái đám chấp pháp giả này nữa.

Ngửa mặt nhìn mây trên trời, Trần Trản nhíu mày, mơ hồ đoán được mục đích của kẻ kia.

Khi Ân Vinh Lan về nhà thấy Trần Trản không viết truyện mà lại đang xem video, trông có vẻ thú vị.

Sau khi gọt xong táo cho cậu, y mới để ý có gì đó sai sai, Trần Trản xem đi xem lại cùng một cái quảng cáo... một chiếc máy đọc, đúng lúc quảng cáo cực hợp tình hình phát một câu "Không đâu không thể đọc*".

Quay đi quay lại mấy chục lần, Ân Vinh Lan ngồi một bên nghe có chút đau đầu, định nói cái gì, một bàn tay đưa ra che miệng y.

Mấy phút tiếp nữa, Ân Vinh Lan nghiêng mặt sang bên, chỉ chỉ miệng mình, rồi chỉ chỉ miệng cậu, giơ lên năm ngón tay. Ý rất rõ ràng... năm phút nữa mà không cho nói, cậu chỉ có thể dùng môi khóa mỏ thôi.

Trần Trản liếc mắt nhìn y, buông tay ra, chẳng để y đạt được mong muốn, tắt video cái rụp.

Trong mắt Ân Vinh Lan lóe lên tia tiếc nuối, hỏi: "Tại sao lại có hứng xem cái này?"

Trần Trản: "Tự nhiên em cảm thấy bản thân đang làm người phát ngôn."

Chẳng phải Tổng bộ coi cậu là công cụ hình người, dùng để khuyên bảo các hệ thống khác học tập đấy ư.

Ân Vinh Lan bật cười: "Đây không phải chuyện tốt à?"

Trần Trản rũ tay: "Nhưng một xu em cũng không có ấy."

Ân Vinh Lan: "Đối với một số người, sự nổi tiếng quan trọng hơn."

Ví dụ đối với mấy cái nhãn hiệu cao cấp xa xỉ, chỉ cần bạn lui một bước thôi, dù chẳng có đồng thù lao nào cũng bị người người tranh nhau vồ vập lấy cái vị trí người đại diện.

Trần Trản ngẫm nghĩ: "Nhưng cái em lan truyền là tiếng xấu á."

"..."

Trần Trản nghiêm túc hỏi: "Anh có đề xuất gì không?"

Ân Vinh Lan trầm mặc chốc lát: "Giả ma dọa nó?" Vừa dứt lời liền híp mắt cười: "Đùa chút thôi."

"..."

Ngay trước khi vẻ mặt Trần Trản trở nên dữ dằn, Ân Vinh Lan chuyển kịp, trầm giọng bảo: "Kể cả chuyện gì xảy ra, phải vững tin là em gây tuyệt vọng nhiều hơn cho bên kia chứ."

Không một kẻ nào tính kế Trần Trản xong mà yên bình rút lui được, phải để quá trình cực kỳ khó khăn mới đúng.

Ân Vinh Lan lại hỏi: "Nghe thế cảm giác dễ chịu hơn nhỉ?"

Trần Trản bình tĩnh nhìn y vài giây, bỗng vươn hai tay vần vò n*n b*p khuôn mặt tuấn tú của y một phen dữ dội, thiếu chút nữa vò đỏ cả mặt, nói: "Được lắm."

Dứt lời liền đứng dậy cất máy tính, trong lúc đó thầm nghĩ có phải cái hôm đi thăm bệnh, Ân Vinh Lan bị nhiễm một loại độc tên là Lâm Trì Ngang rồi hay không, cho nên mới cứ thích nhảy nhót bên bờ cái chết như thế.

"Không biết hệ thống đang làm gì nhỉ..." Trần Trản nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, rơi vào trầm tư.

Hoàn toàn tương phản với cuộc sống yên lặng đềm trôi của những con người phụng sự cho giáo dục và những kẻ mài quần trên ghế, hệ thống đang ở trong chiến trận không có khói súng.

Nơi này không có máu me đầm đìa, mỗi một hệ thống chết hỏng chỉ là ánh sáng màu lam chợt lóe rồi biến mất hoàn toàn. Trơ mắt nhìn bộ óc cũng biến mất theo, khối cầu thầm than tiếc quá.

Trên chiến trường phải để ý hình tượng, tuy rằng ai cũng trông mà thèm, nhưng chẳng kẻ nào dám động. Dẫn đến tình cảnh một đám cầu nỗ lực kìm nén nuốt nước miếng, cổ họng lăn lăn, mắt nhìn thẳng đơ trông rõ là buồn cười.

Đứng đối diện chiến tuyến là một chấp pháp giả mang sức chiến đấu top 10: "076, quay đầu là bờ."

076 cười ha hả: "Ông đây ghét nhất là cái lũ chấp pháp giả ra vẻ đạo mạo tụi bay."

Chấp pháp giả chẳng lộ vẻ tức giận, trái lại ôn hòa nhã nhặn nói: "Trận chiến vừa rồi phía ta mất hai trăm, bên cậu chết tám mươi, bề ngoài thì trông cậu chiếm cơ trên đó."

076 mắt điếc tai ngơ, trực tiếp xông lên, tri thức học được từ Trần Trản nói cho nó biết, đánh nhau không quản thắng thua, cái chính là không cho đối thủ có cơ hội mở mồm nói chuyện.

Chấp pháp giả đỡ công kích vừa rồi, hơi vất vả, lui về phía sau vài bước.

Bên đánh bên đỡ, chấp pháp giả không quên mở miệng cười: "Thực lực của cậu quả thật không tồi, nhưng người bên cạnh chưa chắc đã thế."

076 phụ trách tấn công, từ đầu tới cuối không hé nửa lời.

Chấp pháp giả: "Nghe nói Trần Trản lợi hại lắm."

Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng 076: "Mày muốn làm gì?"

Chấp pháp giả: "Lần này ta sẽ đích thân đi gặp hắn."

Bầu không khí nháy mắt cứng đờ, không ai có thể ngờ tới chấp pháp giả có thể sử dụng thủ đoạn hèn hạ tới vậy.

Hệ thống đứng phía sau 076 nói: "Đây là chấp pháp giả xếp hạng mười đó, làm sao bây giờ?"

076 mới đầu thì sững sờ, sau đó làm một mặt bi phẫn: "Trần Trản là một người đơn thuần thiện lương! Tao không cho phép chúng mày tổn thương ảnh!"

Chấp pháp giả lạnh lùng tàn nhẫn: "Quá muộn rồi." Nói xong vẫy tay, lệnh mấy tên cấp dưới tiến lên vây ngăn 076, rời đi trước một bước.

"Không! Mày quay lại ngay!" Lửa nóng hội tụ, phẫn nộ tràn ngập trong máu khiến thân hình khối cầu to ra một chút, 076 cả giận nói: "Nếu mày dám đụng đến một cọng tóc của anh ấy, tao chôn luôn toàn bộ chấp pháp giả!"

Một tiếng cười nhạo truyền qua không gian xa xôi: "Ha ha, giỏi thì đánh cấp dưới của ta đã!"

Nó đi rồi, mấy chấp pháp giả vây công 076 không khỏi có tâm lý chùn bước, ai cũng nhìn ra được bây giờ hệ thống đang trên bờ bùng nổ.

Chết chắc rồi!

Mấy chấp pháp giả không hẹn mà cùng nghĩ.

Ngay tại thời khắc cơ hồ khiến người ta nghẹt thở, chỉ thấy hệ thống đứng yên nhìn chấp pháp giả bay vào động đen rồi biến mất, dựng lên một ngón tay ngắn đến khó thấy, lạnh lùng phun ra: "Đồ khốn ngu ngục này..."

Trong không gian hoàn toàn yên tĩnh, vẫn là đồng đội tiến lên ngăn lại "lời hay ý đẹp" của nó: "Bọn tôi hiểu nỗi bi phẫn của cậu, nhưng chúng ta là sinh vật cao cấp... Mấy thứ chửi tục này hình như không thích hợp lắm thì phải?"

076 bình tĩnh nói: "Cậu nói đúng."

Các chấp pháp giả không nhịn được lùi về sau một bước, hai bên đối chọi, chủ tướng bên này chạy đi bắt một chủ tướng bên khác uy h**p, còn lại chỉ có thể chịu đựng nghênh tiếp lửa giận của 076.

Ngoài dự đoán, 076 trái lại mất hết cả hứng, ngáp một cái rồi ngồi xuống đất chờ kết quả.

"Không đuổi theo à?" Đồng đội thận trọng hỏi.

"Đuổi á?" 076 chẳng hiểu ra sao: "Đuổi cái gì? Chính nó muốn chết tôi còn đi ngăn làm gì?"

"..."

"Có người bạn từ xa tới, vui quên đất trời*."

( *lời Khổng Tử, nguyên văn Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc nhạc hồ)

Trần Trản đọc từng câu từng câu.

Trong tiếng đọc sách thanh thúy, một tia chớp trắng hạ xuống.

Trần Trản nghi hoặc: "Sét à?"

Ngay sau đó liền thấy một khối tròn xuất hiện, tên trước đây tốt xấu gì vào cửa cũng chào hỏi một tiếng, nhưng khách này toàn thân bày vẻ người đến chẳng ý tốt gì.

Trần Trản: "Đây là..."

"Mày không có tư cách hỏi."

"Đại nhân hai ba (nhị-tam)." Diệp Ưu rõ là biết chấp pháp giả mới tới.

Trần Trản có chút ngạc nhiên, không hiểu chúng nó làm sao phân biệt được nhau qua mỗi một cái miệng, lỡ có chứng mù mặt, à không... chứng mù mồm thì làm sao bây giờ?

Chấp pháp giả theo thói quen bày ra tư thái kiêu ngạo cao quý: "Bọn bây đồng thời cùng ta..."

Trần Trản cắt ngang lời nó, quay qua nói với mấy chấp pháp giả trong lớp: "Chắc chắn là nó muốn các người đánh không công, ngẫm lại mà coi, lúc phải học chẳng ai hỏi thăm, giờ vừa đến đã sai đi làm... Đây là việc mà con người nên làm à?"

"Học một mình khổ lắm," Trần Trản từng bước dụ dỗ: "Chúng ta bắt lấy nó, mọi người cùng nhau đọc sách được không nào?"

Chấp pháp giả lạnh lùng nói: "Bọn nó không có cái gan đấy."

Diệp Ưu và những chấp pháp giả khác quả thật đang do dự.

Trần Trản từ tốn nhắc nhở: "Đừng quên việc học một tuần không phải do tôi quyết định."

Đám chấp pháp giả lập tức xì xào bàn tán: "Quân sư còn có mặt mũi hơn cả đại nhân 2-3 đó."

"Quân sư nói một tuần chính là một tuần, một giây cũng không thể thiếu."

"Không sai, tôi không thừa nhận là mình cũng muốn đại nhân 2-3 chia sẻ học tập vất vả đâu."

Diệp Ưu đột nhiên nói: "Sức chiến đấu của ổng là top 10 đấy."

Ý là Trần Trản cũng cần phải xuất lực.

Trần Trản gật đầu: "Tôi thì... có nhiều giá trị tẩy trắng lắm."

Dứt lời nhận lại một đống ánh nhìn hận kẻ giàu.

Người chơi hệ nạp tiền có hàng ngon là chuyện đáng sợ, chấp pháp giả 2-3 quả thật rất mạnh, tốn sức cả tiếng đồng hồ mới bắt lại được.

Thừa dịp cả nhà mệt thở như "tró", Trần Trản thong dong tẩy não: "Nếu có thêm mấy đứa nộp đầu đến đây nữa, thời gian học mỗi ngày sẽ giảm đi một ít..."

"... Nhớ lấy, phải là từng tên một, cùng lúc nhiều đứa khó đối phó lắm."

Nội ứng ngoại hợp, có thể coi như một chút hỗ trợ cho chiến sự của hệ thống bên kia nhanh chóng kết thúc.

Một tuần lễ chỉ chớp mắt cái là qua.

Mắt thấy gian nhà này sắp không đủ chỗ chứa nữa, cổ họng Trần Trản khàn khàn đau đau, sâu sắc thấu hiểu sự khó khăn của nghề nghiệp vĩ đại này.

Sắp hết ngày cuối tuần, quân sư lại một lần nữa xuất hiện, đầu tiên không nói gì đã ném một cuộn giấy sang: "Tổng bộ đưa cho anh cái này."

Trần Trản: "Thư chiêu hàng?"

Quân sư: "Tự mở mà xem."

Đề phòng có bẫy, Trần Trản đặt cuốn trục lên bàn, dùng cái thước kẻ đẩy lăn từng tí một ra, không có ám khí bên trong, chỉ có bốn từ được viết rất to đẹp sắc bén: Nhà giáo nhân dân.

"..."

- ---

Lời tác giả:

Trần Trản: Thỏ con đáng iu thế này, seo lại ăn thịt thỏ hả hả?

Hệ thống: Trần Trản thiện lương như vậy, seo lại tổn thương Trần Trản hả hả?
 
Sau Khi Nam Phụ Phá Sản
Chương 142: Song toàn


Bình tĩnh nhìn mấy chữ này hồi lâu, Trần Trản không thể không dùng ác ý mà nghĩ: "Đây là đang... châm biếm tôi hở?"

Còn không bằng cho cậu một lá cờ tuyên dương, ít nhất cậu vẫn có thể tự an ủi bản thân rằng đây là đang hài hước vui vẻ.

"Anh xứng với danh hiệu này." Quân sư nhàn nhạt nói.

"Tấm lòng tôi nhận," chữ được dùng nhũ vàng viết nên, chói mắt quá đáng, Trần Trản cuộn gọn gàng lại, quay đầu nhìn một phòng đầy khối cầu: "Tiện thì phiền đóng gói đám này đi luôn."

Cả đời này của cậu, chịu đủ nỗi khổ giáo dục rồi.

Quân sư: "Phải đến nơi đến chốn chứ, còn một việc anh chưa làm."

Trần Trản để ý một điều, lúc tên này nói chuyện trong phòng gần như trật tự tuyệt đối, không một chấp pháp giả nào dám làm càn trước mặt kẻ kia.

Quân sư quyết định dứt khoát: "Cuối học kỳ phải thi khảo sát đánh giá mới đúng chứ."

Dạt dào đầy ắp những tiếng hít vào sợ hãi, chắc vì bọn hệ thống chỉ có mỗi cái mồm rộng ngoác há to, tốc độ dòng chảy không khí trong căn phòng hình như đã thay đổi.

Trần Trản tượng trưng hỏi: "Thi tạch thì xử lý thế nào?"

Quân sư cười lạnh một tiếng: "Hôm nay là ngày gì?"

Trần Trản không trả lời.

Quân sư: "Tạch thì nay là ngày cuối đời của bọn nhỏ luôn."

"..."

Trong phòng có đến bốn tên chấp pháp giả dùng thân thể của người ở lại, so với những kẻ còn lại, bọn chúng có thêm một ưu thế cực lớn... thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt.

Diệp Ưu nháy mắt lia lịa với Trần Trản, rất rõ ràng: Nếu có thể biết trước đề bài, tôi bằng lòng bỏ thiệt nhiều tiền mua.

Đáng tiếc chuyện xảy ra quá đột ngột, quân sư yêu cầu ra đề ngay tại trận, đồng thời làm giám thị luôn.

Thế mà Trần Trản cũng coi như phúc hậu, lên mạng tìm vài chủ đề triết học chính trị, chỉ cần viết được vài ý thì không đến nỗi nào.

Nhất thời trong phòng chỉ còn lại tiếng viết lách sột soạt, chỉ cần đứa nào hơi vô ý nhìn xung quanh quân sư đã ho khan một tiếng, lập tức nghiêm chỉnh ngay ngắn. Bài thi dài bốn mươi phút, Trần Trản không biết các chấp pháp giả đang nghĩ gì, ít nhất đối với cậu thì trong đầu toàn là tối nay có nên về ăn lẩu với Ân Vinh Lan không.

Lại nghĩ thêm mười phút về nguyên liệu nấu ăn, nên ăn cay hay phải chú ý điều độ, chuông báo thức đột ngột vang lên, Trần Trản khôi phục sự nghiêm nghị: "Nộp bài."

Đặt bút xuống, lòng các hệ thống như tro tàn, lần lượt đi lên nộp bài thi.

Quân sư không châm chước bất cứ ai: "Về đợi kết quả."

Các chấp pháp giả xếp thành hàng, cúi đầu ủ rũ chuẩn bị bay đi, tốt xấu gì cũng có một đoạn tình nghĩa thầy trò, Trần Trản cảm thấy có đôi phần thông cảm. Đang chuẩn bị an ủi vài câu, đột nhiên nghe thấy một tên dám oán giận: "Tui rớt rồi, đã được ôn gì đâu."

"Ai mà ngờ lại đột ngột thi chứ, làm mới được có một nửa."

Bên cạnh đó cũng có một đứa vui vẻ: "Đề cũng không khó lắm, lần này tui làm ổn."

Khung cảnh đã từng thấy ở đâu đây, Trần Trản chỉ biết chấp pháp giả có trí thông minh không cao, chẳng ngờ trải qua mấy hôm học tập, lại lòi ra mấy đứa trà xanh sen trắng.

Quân sư quét mắt nhìn Trần Trản, nói một câu gần mực thì đen.

Theo từng chấp pháp giả rời đi, không khí tựa hồ cũng trở nên tươi mới không ít.

Bấy giờ trong phòng chỉ còn lại quân sư và Trần Trản.

Bốn mắt nhìn nhau, đuôi mày Trần Trản hơi động, cuối cùng lên tiếng trước: "Coi như thúc đẩy giáo dục, nhưng không cần phí sức đến thế."

Quân sư lắc đầu: "Chế độ xã hội khác nhau, anh không hiểu đâu."

Thôi xoắn xuýt về vấn đề này, Trần Trản cất đi tâm tư, hỏi ra điều quan tâm nhất: "Chúng ta đứng hai bên chiến tuyến, tiếp xúc thế có phải không tốt lắm không?

Nếu nói đây là thủ đoạn gây xích mích ly gián, thì cũng quá kém rồi, còn nếu là lấy lòng, lại không nhất thiết lắm.

Quân sư liếc nhìn bên ngoài, một chấp pháp giả đang trộm nghe lén sợ run cả người, vội vã xin tha bỏ chạy.

Quân sư nhảy lên trên bục giảng, rất có khí thế, giữa không trung trước mặt hiện lên một màn hình, thuận tiện cho cậu quan sát.

Chỉ có vài dòng chữ nên Trần Trản xem xong rất mau, vẻ mặt thoáng kỳ diệu: "Chế độ nhường ngôi?"

Quân sư: "Kể từ khi tuyên bố trong một trăm năm, tổng bộ chuẩn bị bắt đầu thực hiện chế độ nhường ngôi. Thật ra vốn để chế độ con trưởng đích tôn thừa kế, nhưng sau đó thấy thể chế này càng có thể phục chúng hơn."

Trần Trản giật giật mí mắt: "Con trưởng đích tôn thừa kế?"

Quân sư gật đầu, lấy một tờ giấy ra: "Giấy khai sinh của 076 đã được thay đổi, thật ra là con riêng lưu lạc bên ngoài của sĩ quan chỉ huy."

"..." Thân là một tác giả viết truyện, giờ khắc này Trần Trản đột nhiên cảm thấy trí tưởng tượng của mình hơi bị thiếu thốn: "Cái thứ chuyện hoang đường này còn có người tin?"

Quân sư nói qua loa: "Nếu là trước kia, giấu diếm được đại đa số không là vấn đề."

Theo trình độ ngọt ngơ ngốc của hệ thống khi đó, hoàn toàn có thể dựng nên câu chuyện Bộ quần áo mới của hoàng đế phiên bản thực.

Câm nín vài giây, trí tuệ của Trần Trản lần thứ hai bị giẫm đạp.

Quân sư thu màn hình về, tiến một bước nói: "Vì để theo kịp thời đại, với luật nhường ngôi này thì mỗi nhiệm kỳ là ba mươi năm, tối đa hai nhiệm kỳ liên tiếp."

"..." Trần Trản nhíu mày, trầm giọng nói: "Đã như vậy, trận đấu này có ý nghĩa gì?"

"Kế hoạch sàng lọc." Quân sư nhàn nhạt nói: "Tìm lý do danh chính ngôn thuận đào thải hệ thống kém trí tuệ. Còn nữa, nếu đột ngột phổ biến phương án mới này chắc chắn chịu nhiều ngăn cản, dựa vào chiến sự có thể đẩy nhanh hơn nhiều."

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Không còn lời nào để nói.

Biết kết cục, nhìn quá trình, Trần Trản chẳng rõ nên nêu lên cảm tưởng gì, nghĩ tới hệ thống còn đang ở tiền tuyến đấu tranh trên con đường vốn được lập sẵn bởi tổng bộ, trong lòng nổi lên cảm thông kỳ lạ.

Nhưng xét về khía cạnh tích cực, ít nhất không cần tích góp thêm giá trị tẩy trắng để nộp tiền bảo lãnh nữa rồi.

"Chuyện cũng sắp kết thúc," quân sư nói: "Hôm sau tổng bộ sẽ ban bố chính sách mới, nếu nó trở về tìm anh, sớm báo một tiếng cũng không sao."

Khối cầu cuối cùng bay đi, rốt cuộc Trần Trản cũng được thanh tĩnh triệt để.

Trên đường về đi ngang qua siêu thị, cậu ghé vào mua cải xanh với thịt chuẩn bị cho bữa lẩu tối nay. Ân Vinh Lan chưa về, một mình cậu bận bịu trong bếp, thầm nghĩ dạo này có phải ăn lẩu hơi nhiều rồi không.

Xưng tội là một chuyện, nhưng chặt bằm cắt nếm lại không hề nương tay.

"Một muỗng dầu mè í a là bạn..." Thêm gia vị, ư ử ca khúc chế biến, không còn biết trời đâu đất đâu.

"Tôi về rồi."

"Mừng anh về."

Không dưng sến súa thế mới chợt nhận ra có gì đó sai sai, ngay lúc Trần Trản quay đầu lại bả vai chợt nặng. Cậu phản xạ không điều kiện vung xẻng cơm lên, khối cầu bị đập bay ra ngoài mới hoảng hồn trở về: "Là em nè."

Cúi người lau nước sốt vương vãi trên đất: "Đừng có mà bắt chước Ân Vinh Lan." Trần Trản ngẩng đầu gằn từng chữ một: "Tôi muốn đấm ảnh lâu rồi."

"..."

076 tự biết thôi hỏi làm sao dạo này Ân Vinh Lan lại tự tìm đường chết thế, chẳng thể đợi lâu nhanh chóng báo cáo chiến tích: "Có kí chủ hỗ trợ hậu phương, em đang đà đánh thắng đó."

"Chúc mừng." Mặt Trần Trản không hề có cảm xúc, múc muỗng canh nếm thử, cau mày: "Hơi nhạt."

Vừa nói vừa rắc thêm muối.

076: "Sao kí chủ không ngạc nhiên chút nào thế?"

"Tôi có lòng tin với cậu mà."

Nghe mà mở cờ trong bụng, 076 tiếp tục đắc ý khoe khoang: "Vốn định thừa thắng xông lên, nhưng em lại bày ra cho địch thấy điểm yếu. Thế là lượng hệ thống đặt cược bên tổng bộ thắng tăng lắm á, sau đó ngay phút chốt bật cho một cú, thu lãi mỏi tay luôn."

Càng nghĩ càng cảm thấy mở sòng này sáng suốt quá thể.

Nồi nước chầm chậm sôi, Trần Trản suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn phải hỏi: "Nếu bây giờ tổng bộ đột ngột tuyên bố thắng lợi thuộc về cậu, có vui không?"

076 không hề nghĩ ngợi gì: "Bị sỉ nhục thế làm sao vui nổi?" Đột nhiên ngừng lại, trong lòng nổi lên một dự cảm không lành: "Sao tự dưng hỏi vậy?"

Trần Trản sờ mũi, thở dài một hơi: "Phải bắt đầu từ một câu chuyện xưa của kẻ mang IQ 150..."

Cậu vốn định đợi đến ngày hệ thống công thành danh toại mới để nó biết tin này, nhưng giờ lại đổi ý, muộn mấy ngày thì trừ bi phẫn ra còn cảm thấy gì, sớm ngày nào hay ngày nấy, ít ra vẫn có thể xem như mài giũa một lần.

"Nhường, nhường ngôi?"

Trần Trản gật đầu.

076 rơi vào mờ mịt, đột nhiên nhớ đến một đường thế như chẻ tre, tổng bộ lại không lật con bài ẩn nào, rồi lập tức nói: "Không thể nào. Sĩ quan chỉ huy không dễ gì giao quyền lợi trong tay ra."

Trần Trản lấy hai cái thìa ra: "Muốn ăn không?"

Hương vị của lẩu không hề có chút mê hoặc nào đối với hệ thống, cơ mà khi thấy cậu lôi chai rượu ra, chần chờ chút thôi rồi liền gật đầu.

"Chắc là thấy các cậu không còn thuốc nào cứu được nữa, bất đắc dĩ mà thôi," Trần Trản rót ly rượu đẩy qua cho nó: "Có lẽ... đến tuổi rồi chuẩn bị về quê kết hôn."

"... Đừng đùa nữa."

Trần Trản bình tĩnh truyền đạt lại ý của quân sư: "Hợp tác cùng có lợi, ít nhất cậu là bên có lợi nhất."

076 uống một hớp rượu, lúc đặt ly xuống hơi mạnh tay, khiến bàn hơi rung lên: "Lại thành kẻ ngu si bị trêu đùa một hồi."

Vui quá hóa buồn, lên voi xuống chó, không gì đúng hơn.

Vốn tưởng sẽ được nghe vài câu an ủi, chờ mãi lại phát hiện Trần Trản chẳng quan tâm đang vùi đầu ăn.

076 không thể tin nổi: "Kí chủ không muốn nói gì với em à?"

Trần Trản nhìn trong nồi, nghĩ một chút rồi chân thành nói: "Tranh thủ lúc đang nóng ăn đi."

Thấy hệ thống không động đũa, lại bảo: "Tôi còn chưa giận, cậu bực cái gì?"

076 ngẩn ra, có so thì kí chủ vẫn là thảm hơn, bị đẩy ra làm bia ngắm thu hút công kích của chấp pháp giả, rồi không hiểu sao lại thành đại sứ quảng bá học tập... Bản thân nó tốt xấu gì cũng có được địa vị với cái hư danh, mà từ đầu đến cuối Trần Trản lại tốn công vô ích.

"Kí chủ không muốn báo thù à?"

Trần Trản nhíu mày: "Hay là cậu gợi ý cho tôi đi?"

076 cười mỉa: "Vọt thẳng vào tổng bộ chửi mấy câu?"

Nhưng nghĩ lại, chỗ kia không khí mỏng manh gần như chẳng có, kí chủ có đến cũng chẳng sống nổi.

Trần Trản: "Vừa muốn kết quả tốt, vừa muốn không bị mưu hại, trên đời nào có chuyện vẹn toàn thế chứ."

076 trầm mặc, sau đó nói: "Em hiểu. Kiểu như kí chủ yêu thích Ân Vinh Lan, nhưng không thể khuyên anh ta đừng giả thần giả quỷ nữa."

Đấy chính là thế gian sao có song toàn pháp đây mà*.

Trần Trản đặt đũa xuống, dịu dàng mỉm cười với nó: "Lại đây."

076 hơi rụt lui một chút.

Trần Trản vẫn cười hiền hòa: "Tôi đảm bảo không đập cậu."

076 hơi co đầu lại, tốc độ sợ hãi nhanh y chang Ân Vinh Lan: "Em sai rồi."

Trần Trản đưa tay ra, thế mà không có cú tát nào cả, xoa xoa cái đầu tròn vo của nó: "Sử dụng ngôn ngữ là một nghệ thuật, phải dùng cẩn thận."

Giọng điệu nhẹ nhàng, không hiểu sao khiến người ta kiêng dè quá.

076 liên tục gật đầu, căn bản không nghe rõ cậu đang nói gì, nịnh nọt: "Kí chủ nói đúng lắm."

- --

Kelly: Tôi nói nè cậu Chén, bạo lực gia đình là không tốt đâu nhé. Còn anh Lan, anh ngồi xuống nói chuyện cái, cớ sao dạo này làm ăn kiểu gì mà thiếu đòn thế?

* nguyên văn từ thơ của Tsangyang Gyatso - Đại Lai Lạt Ma đời thứ 6 của Tây Tạng, trích phần mọi người quen thuộc nhất:

Thế gian an đắc song toàn pháp

Bất phụ Như Lai bất phụ khanh.

Kể mà đời có cách vẹn toàn

Không phụ Như Lai chẳng phụ người.

Ý chỉ người tu hành không thể chọn cả hai, cũng như đời này làm gì có chuyện hoàn mỹ.
 
Sau Khi Nam Phụ Phá Sản
Chương 143: Ngày hôm nay


Trong lúc hệ thống và Trần Trản đang tưng bừng ăn lẩu, quân sư phải hì hục chữa bài thi.

"Sao rồi?" Sĩ quan chỉ huy hỏi.

Quân sư nói: "Tuần trước tôi bắt một số chấp pháp giả đi học ở tổng bộ, so với mấy đứa được Trần Trản đích thân dạy dỗ, không bằng."

"Thế so với 076?"

Thần sắc quân sư đột nhiên phức tạp.

Sĩ quan chỉ huy cười nói: "Dù gì thì đứa trẻ ngoài đồng lạnh cũng khác đứa trong chăn êm."

Quân sư nhức nhức cái đầu, trước đây Trần Trản không ngừng đổi hệ thống, theo lý chẳng đến lượt 076. Do sĩ quan chỉ huy khư khư cố chấp, chỉ định 076 đi.

"Còn tưởng nó không chịu nổi ba tháng," quân sư bất đắc dĩ: "Ai ngờ cái hay không học, toàn rủ nhau làm ba cái trò mở tour du lịch."

"Thường thôi." Sĩ quan chỉ huy không có ý kiến: "Huống gì dịch vụ hậu mãi* ổn phết."

(* dịch vụ cho khách mua nhằm giữ khách quen)

Đoạn bổ sung: "Kể có dạy cũng dạy làm người mà."

"..."

Cho nên cái tour tham quan đó đã có bao nhiêu hệ thống đi rồi? Ít nhất quân sư hoài nghi sâu sắc rằng ngay cả sĩ quan chỉ huy cũng bon chen vô đấy á.

Trần Trản không hay biết trong lúc vô tình nhận được đánh giá "Hậu mãi cao cấp".

Đương nhiên, kể cả có biết cũng chỉ đành cười, có cái gì ấn tượng bằng "Nhà giáo nhân dân" nữa đâu.

Bữa lẩu hôm nay vốn muốn ăn cùng Ân Vinh Lan, nhưng hệ thống nhanh chân xí chỗ, đợi đến khi y về nhà thì chỉ thấy một bàn cơm thừa canh cặn.

Ân Vinh Lan cười cười: "Ăn lẩu một mình không buồn hả?"

Không chờ câu trả lời đã lia mắt quét khắp bàn, thấy hai ly rượu, lập tức híp mắt lại: "Có khách tới à?"

Trần Trản không đáp thẳng, chỉ nói phiên phiến dễ nghe: "Lùn hơn anh, không đẹp trai như anh."

Ân Vinh Lan nghe vậy hài lòng gật đầu.

Đề tài được bỏ qua một cách vi diệu vậy đấy, Trần Trản đứng dậy đổi nước mới, đưa đồ ăn chừa sẵn lên. Cậu ăn đầy bụng rồi, còn uống chút rượu, giờ không ăn vô thứ gì nữa, đành trơ mắt nhìn người ta hạ đũa.

Những khi đối diện với Trần Trản, Ân Vinh Lan vẫn trước sau như thế, luôn cười híp mắt: "Có tâm sự gì à?"

Trần Trản gật đầu: "Muốn đưa ra một quyết định, nhưng hơi khó."

Ân Vinh Lan: "Khó gì?"

Trần Trản nghĩ một chút rồi nói: "Kiểu như lúc anh học đại học sẽ mơ ước tuổi thơ, khi đặt chân ra đời lại muốn quay về thời đại học ấy."

Để có được những thứ này, thì buộc phải buông tay những thứ kia.

Ân Vinh Lan nhìn cậu, nghiêm mặt nói: "Cần tranh phải tranh, không nên tranh thì cứ thuận theo tự nhiên, cứ lấy cái nào em cho là quan trọng hơn."

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

[HOÀN] Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận bởi TieuNi1101

[HOÀN] Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

594K

21.3K

Tên cũ: Chủ Mẫu Hầu Phủ Tên gốc: 回到丈夫战死前 / 侯府注母 Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu Thể loại: Trùng sinh, cung đình hầu tước, gương vỡ lại lành, duyên trời tác hợp Trạng thái: Hoàn...

[Cao H/ Đam mỹ] Cầu hòa by Siryn313

[Cao H/ Đam mỹ] Cầu hòa

309K

7.4K

Tác giả:Siryn Chỉ đăng trên w🅰️ttp🅰️d:Siryn313 Thể loại: cao H, song tính ( chiếm phần lớn nhưng sẽ vẫn viết cp không song tính), BDSM, slv, DomxSub, nhiều cp giải th...

[FULL] Xuyên thành bạn trai cũ của hot boy trường - Liên Sóc by christinesdanmei

[FULL] Xuyên thành bạn trai cũ của hot boy t...

973K

89.5K

Tác giả: Liên Sóc Chính truyện: 102 chương Ngoại truyện: 02 chương Nguồn: Tấn Giang, khotangdammy Biên tập: Christine Bìa: Cor@Weather_Team Banner: Trạch nữ giá đáo B...

[EDIT-ĐM] Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn Thất Bại by 1upATime

[EDIT-ĐM] Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính...

229K

28K

Tên khác: Vứt bỏ mười cái nam chủ sau ta trốn chạy thất bại / Phao khí thập cá nam chủ hậu ngã bào lộ thất bại liễu Tác giả: Thu Mễ Thu Mễ Thỏ Số chương: 105 chương + 4...

[EDIT] Thiết lập tính cách của lốp xe dự phòng hỏng rồi by dphh___

[EDIT] Thiết lập tính cách của lốp xe dự phò...

479K

59K

Thiết lập tính cách của lốp xe dự phòng hỏng rồi - Lốp xe dự phòng OOC rồi Tác giả: Miêu Bát Tiên Sinh
 
Back
Top Bottom