Cập nhật mới

Đô Thị  Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn

Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 20


Vừa khi Thư ký lảo đảo ra khỏi phòng Sếp, ngay lập tức đã bị cả đám xúm vào hóng drama.

Ai cũng tò mò muốn biết hai chuyện chính. Thứ nhất là về tình sử của Sếp, vì anh cứ miệt mài làm việc ngày đêm, không ai hiểu nổi khi nào anh lại có bồ, với lại bồ anh là ai, là đực hay cái? Thứ hai là: Ủa, nếu Sếp kết hôn rồi, tự vui một mình thế thôi hả, không tính phát chút phúc lợi cho nhân viên à? Ít nhất cũng cho hộp kẹo cưới chứ?

Về câu hỏi đầu tiên ấy, cái này Sếp dặn anh ta rồi, thành ra Thư ký lập tức làm bộ ngây ngô đáp rằng Sếp bảo mật ghê gớm lắm, với anh ta còn chẳng thèm tiết lộ gì nữa cơ.

Còn về phúc lợi? Thư ký nghĩ bụng: Đám cưới giả mà cũng phải phát phúc lợi á? Nhưng ngoài mặt anh ta vẫn cố nhã nhặn hứa sẽ hỏi thử xem Sếp có ý định phát phúc lợi không.

Nghe xong câu trả lời, cả đám hụt hẫng. Có người phỏng đoán: "Tự nhiên Sếp kết hôn, liệu có phải kiểu cưới chạy bầu không nhỉ? Như mấy chuyện tổng tài bá đạo đồ ấy, nữ chính đi nhầm phòng nằm nhầm giường Sếp xong có thai luôn?"

Thư ký: Phụt!!

Cưới chạy bầu? Hai người đàn ông mà sinh em bé? Chắc đẻ hạt dưa thì có!

Rồi có người đoán nửa kia của Sếp chắc là nhân viên trong công ty, chứ nếu không anh ấy lấy đâu ra thời gian yêu đương? Biết đâu kẻ đó đang trộn lẫn trong đám tụi mình đây mà hóng hớt nè?

Thư ký mắt mở to như bưng cơm, sững người mất một lúc thì có ai cười phá lên phản bác: "Với mấy kiểu dưa méo vẹo xấu quắt của chúng ta, Sếp có bị bỏ bùa cũng chẳng ngó đâu!"

Đứng trước đám người không biết chút gì, Thư ký bất lực thở dài: Biết nhiều bí mật mà không thể hé răng, cảm giác nó cô đơn làm sao!

Anh ta vừa ngồi xuống bàn đã chợt nhớ ra có tài liệu để quên trong phòng Sếp. Thư ký lật đật quay lại, định gõ cửa thì nghe trong phòng vang ra tiếng động lạ.

Thư ký sực nhớ hồi nãy Công vào phòng Sếp, không hiểu sao dấy lên một nỗi nghi ngờ. Linh tính mách bảo, anh ta rút tay lại rồi nhẹ nhàng dí tai vào cửa để nghe lén coi coi chuyện gì đang diễn ra.

Không nghe thì đã lành, nghe xong sắc mặt Thư ký lập tức đổi bảy màu sắc.

Anh ta nghe tiếng thở hổn hển bên trong, xen lẫn với tiếng r*n r* ngắt quãng của Sếp, nghe như vừa đau vừa sướng.

Thêm nữa còn có tiếng Công nói giọng nhẹ nhàng: "Anh thấy thế này có thích không?"

Nghe cái kiểu âm thanh mờ ám này, ai ngây thơ mới không hiểu đang diễn ra cái gì! Nội tâm Thư ký kinh hãi, suýt nữa cắn trúng lưỡi: Mẹ ơi! Chẳng phải anh mình bảo hai người chỉ giả mạo thôi à? Vậy bây giờ hai người đang làm cái quái gì trong văn phòng vậy hả?!

Thư ký nghĩ bụng: Bảo mật thế này thì đúng là cao tay rồi, đến mình mà còn không biết?

Thư ký: Rên to như thế không biết kiềm chế à, may là mình nghe, chứ nhỡ ai khác nghe thì tính sao hả?!

Nhận thấy tiếng động bên trong càng lúc càng lớn, cuối cùng Thư ký không chịu nổi nữa liền gõ cửa.

Âm thanh bên trong đột ngột im bặt như bị rút phích cắm. Vài giây sau, Công từ từ mở cửa bước ra.

Thư ký nhìn Công từ đầu tới chân, thấy hắn có vẻ ngượng ngùng, quần áo xộc xệch, hơi thở còn chưa ổn định, môi đỏ bất thường, còn bóng nước nữa chứ.

Nội tâm Thư ký: Quả nhiên, tôi biết ngay mà! Hai ông thần này ở trong đó chắc chắn làm chuyện không đàng hoàng rồi!

Thấy Thư ký cứ nhìn chằm chằm không nói gì, Công ngơ ngác sờ mặt: "Gì vậy, mặt tôi có dính gì à?"

Thật ra massage nghe thì dễ, nhưng là một nghệ thuật đòi hỏi kỹ năng, lực phải vừa phải, bấm đúng huyệt, sai tí là phản tác dụng, nặng thì có thể làm liệt người ta.

Nhất là như khi massage đầu cho Sếp, lại càng phải cẩn thận gấp bội.

Dù trước đây Công có học qua vài chiêu rồi, nhưng tập trung một hồi cũng thấy mệt, thế là hắn bèn cởi áo khoác, rót ly nước nghỉ ngơi một chút rồi mới tiếp tục, cuối cùng thì triệu chứng đau đầu của Sếp cũng giảm hẳn.

Nội tâm Thư ký: Nhìn cậu mày mắt to lông mày đậm vậy, ai ngờ cũng là một tiểu yêu tinh đấy hỉ. Đến nỗi quyến rũ được ông anh tôi, ngang nhiên làm cánh chim ưng* ngay tại văn phòng giữa ban ngày ban mặt luôn!

<i>白日宣淫【Bái rì xuān yín】Bạch nhật trong Thanh thiên bạch nhật + Ngang nhiên làm chuyện dâm loạn = cánh chim ưng (cửng ch*m anh)</i>

Thư ký lắc đầu ngao ngán vỗ vỗ vai Công, lắc đầu nói: "Có vài việc, cũng nên để ý thời gian, địa điểm, hoàn cảnh."

Công càng mơ hồ, bụng nghĩ: Thấy Sếp không khỏe, massage cho anh ấy một chút thôi mà, có gì đâu nhỉ?

Nhưng hắn không giải thích thêm làm cho Thư ký lại tưởng hắn ngầm đồng ý, lại làm hiểu lầm càng thêm sâu sắc. Nội tâm Thư ký than thở cảm thán sau bao năm làm chung, giờ mới biết Công là loại người như vậy.

Nhìn các đồng nghiệp khác còn chẳng hiểu chuyện, trong lòng Thư ký lại thêm trăm cảm xúc hỗn độn: Một mình biết bao nhiêu bí mật mà không thể tiết lộ, cảm giác nó cô đơn thế nào ấy.

Cũng may anh ta còn có Vương 2 màu tóc để chia sẻ. Sau khi tan làm, Thư ký lập tức về nhà kể lại câu chuyện hôm nay cho Vương 2 màu tóc nghe.

Vương 2 màu tóc nghe xong vỗ đùi đen đét, thốt lên: "Ý anh là anh trai anh không biết là anh đã biết anh ấy với xx là thật, còn anh thì phải giả vờ là tưởng hai người là giả——Ủa khoan, rốt cuộc là thật hay giả vậy?"

Thư ký khẳng định: "Còn thật hơn cả vàng, tôi tận mắt thấy hai người ư ư ư trong phòng rồi, còn có thể là giả nữa hả?"

Vương 2 màu tóc ngơ ngác: "Nếu kết hôn rồi, sao anh trai anh lại phải giả vờ là giả với anh làm gì?"

Thư ký nghĩ một hồi rồi bừng tỉnh: "Biết rồi, chắc là anh ấy bị ép cưới rồi!"

Tác giả có lời muốn nói

Công: Ăn nói xà lơ, rốt cuộc là ai ép ai cưới đấy?

Thư ký: Tôi đậy kín giữ lắm, nhưng đáy lọ thủng mất tiêu.
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 21


Sau khi mua nhẫn xong, tối đó Công dọn đồ đến nhà Sếp luôn.

Trước giờ hắn vốn chẳng hiểu nổi mấy kiểu kết hôn ba chớp ba nhoáng ra làm sao. Thế mà giờ nhìn lại mình, chưa gì đã hoàn thành gọn gàng cả cái quy trình đăng ký kết hôn lẫn dọn về ở chung chỉ trong vòng hai ngày. Tốc độ không tưởng luôn.

Mà đúng là nhìn thấy đơn xin tăng lương được duyệt, Công cảm thấy phấn khởi lắm.

Dọn đến ở với Sếp thì đã sao, coi như ở ghép đi, mà hắn còn chẳng phải trả tiền thuê nhà.

Chỉ có điều là nhà của Sếp tuy ở khu xịn thật nhưng mà bên trong thì không khác gì một căn phòng mẫu. Bếp gas còn chưa bóc lớp nilon, xoong nồi bát đĩa cũng như mới mua xong bỏ xó.

Nội tâm Công: Biết ngay là nhà vừa giao xong anh cứ thế dọn vào luôn chứ gì!

Thật ra nếu không thấy đôi dép của Sếp ở cửa, hắn gần như chẳng nhận ra đây là nhà có người sống ở luôn đó.

Sếp tìm một hồi cũng không thấy đôi dép thứ hai, cuối cùng lấy điện thoại định đặt cho người ta đem một đôi khác đến.

Công: "Tôi thấy ngay góc đường có siêu thị đó, để tôi đi mua cho, tiện thể sắm luôn vài món đồ bếp nữa."

Hắn nấu ăn được nên thường tự làm, nhìn cái bếp của Sếp trống trơn đến gia vị còn không có, ngứa mắt quá mà.

Sếp gật đầu: "Được, thế cậu đợi một lát, tôi thay đồ rồi cùng đi."

Nói xong anh quay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Lúc này Công mới mở WeChat, định nhắn tin cho bố mẹ về chuyện thứ bảy sẽ đưa Sếp về thăm.

Khác với Sếp, nhà Công cũng bình thường thôi, bố mẹ đều là công nhân viên chức, cả nhà có bốn người, thêm cô em gái đang học đại học.

Cũng đã lâu rồi Công không liên lạc với gia đình. Tính là nhắn để được thấy mấy biểu cảm bất ngờ của mọi người khi nghe tin, ai dè gọi video qua lại bị từ chối thẳng thừng.

Hai giây sau, bố Công gửi vào group gia đình "Người Thành phố X" một tấm ảnh ba người đang đi chơi ở khu du lịch nào đó.

Công:【Mọi người đang đi du lịch hả, đi từ bao giờ thế?】

Bố Công:【Được nghỉ phép, bố dẫn mẹ và em con đi chơi nước ngoài, hôm nay mới đến nơi.】

Công:【Đi nước ngoài cơ đấy, đi nước nào mà sao không ai nói gì với con? Con vẫn còn trong sổ hộ khẩu nhà mình chứ, có phải mọi người nhập cư hết rồi lừa con đi du lịch một mình đúng không?】

Bố Công:【Đi tour châu Âu 10 nước một ngày, hôm nay đến Pháp rồi nè [nhe răng]. Con ngày nào cũng bận rộn, nói cho con biết cũng có ích gì đâu [ngoáy mũi].】

Công:【... Một ngày mà 10 nước, thôi bố mở bản đồ ra ngắm một vòng là cũng tính là du lịch thế giới rồi. Mà con tính thứ bảy này đưa một người về ra mắt, nhưng mọi người không có nhà thì thôi vậy.】

Bố Công:【Gì chứ, con đúng là chẳng có tí hài hước nào cả [phát điên]. Con định đưa ai về, trai hay gái đấy [nghi ngờ]?】

Công thản nhiên buông một quả bom: 【Trai, con đăng ký kết hôn với anh ấy rồi, dẫn về ăn bữa cơm thôi mà.】

Cả group im lặng, không có ai đáp lời.

Vài giây sau, mẹ Công mới lên tiếng:【Con chắc lại đùa với bố mẹ rồi, đừng đùa kiểu đấy chứ!】

Công không nói thêm, trực tiếp gửi ảnh giấy chứng nhận kết hôn và nhẫn cưới vào group.

Bố Công:【[phát điên]】

Mẹ Công:【[phát điên]】

Em gái Công:【[phát điên]】

Kết quả là vài giây sau, Công phát hiện mình đã bị đá khỏi group chat.

Công:... Xem ra bị đá khỏi sổ hộ khẩu nhà cũng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Đúng lúc đó, giọng Sếp vang lên từ xa đến gần: "Tôi thay đồ xong rồi, đi thôi."

Công vừa ngẩng lên, liền cảm giác như bị Sếp làm chói cả mắt——lần đầu tiên hắn thấy Sếp mặc đồ thường, chỉ đơn giản là áo phông trắng và quần jeans xanh nhạt, nhìn sạch sẽ, gọn gàng, bảnh trai đến mức hắn không nhịn nổi mà bật thốt lên "Ôi mẹ ơi"

Nội tâm Công: Trời ơi, một anh chàng đẹp trai chói loá như này ngày nào cũng xuất hiện trước mặt mình, vậy mà mình chỉ được nhìn chứ không được ăn, đúng là một kiểu tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác mà!

Sếp thấy Công nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, cũng cúi đầu ngó lại bộ đồ của mình: "Có vấn đề gì à?"

Thật ra Sếp vốn không thích mặc đồ công sở lắm, ở nhà vẫn ưu tiên mặc đồ thoải mái hơn, dễ chịu mà.

Công tiếc nuối lắc đầu: "Không có, chỉ là tôi nghĩ nếu tôi đẹp trai như Sếp chắc mỗi tuần tôi thay người yêu tám lần."

Sếp: "..."

Sếp: "Yêu đương bộ thú vị lắm hả?"

Thật ra Sếp chưa từng yêu đương gì, nhưng thấy người khác yêu thì anh cũng chẳng thấy gì hay ho. Trong mắt anh, chẳng qua là hai người chán đời tụ tập lại giết thời gian với nhau thôi, mà lại còn phải mỗi tuần thay người yêu tám lần, nghe đã thấy phiền phức.

Công khẽ nhếch miệng cười, bất ngờ tiến sát lại gần Sếp như đang mê hoặc anh, thì thầm bên tai: "Chuyện đó hả, tuỳ người đó nha. Nhưng mà thí dụ yêu tôi thì đảm bảo thú vị luôn."

Không khí xung quanh bỗng chậm lại như đông cứng. Sếp lập tức cảm thấy từ tai mình bắt đầu âm ấm lên, anh cố gắng giữ bình tĩnh nuốt khan một cái. Đang định đẩy Công ra thì hắn như đã đoán trước, tự động lùi lại một bước.

Ngay sau đó, ánh mắt Công rơi xuống tay Sếp, hắn ngạc nhiên: "Ủa, anh đeo nhẫn rồi à?"

Cái nhẫn này do Công nằng nặc đòi mua loại trơn, chẳng có kim cương hay gì cả, vì hắn nghĩ dù sao cũng chỉ là giả vờ thôi, không cần thiết phải tốn tiền vào chỗ này. Thậm chí hắn còn định mua nhẫn giả cho tiết kiệm.

Sếp giơ tay lên nhìn thoáng qua: "Ừ, dù sao ông già có hỏi thì đeo vào cho chắc ăn."

Công cười hí hửng: "Vậy là giờ không còn sơ hở nào nữa nhỉ."

Sếp liếc nhìn tay Công, chẳng thấy cái nhẫn nào trên đó cả.

Tác giả có lời muốn nói

Công: Dù gì cũng không mất miếng thịt nào, thử thả thính xem sao.

Sếp: Vừa giả bộ cưới vừa thả thính, nhưng mà không có thật lòng, rốt cuộc ý cậu sao?
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 22


Ban đầu Công chỉ định ghé siêu thị mua ít gia vị thôi. Nhưng tới nơi thì phát hiện hôm nay là ngày đại hạ giá, toàn bộ hàng đều giảm, mấy món bình thường mười mấy đồng giờ chỉ còn vài đồng. Công lập tức cảm thấy nếu không mua thì như bỏ lỡ mấy tỷ, thế là cái gì cũng muốn hốt, cái gì cũng muốn gom.

Đến khi hắn nhận ra thì cái xe đẩy Sếp đang đẩy đã chất đầy ắp, toàn là những món hắn lấy.

Công dù da mặt dày cỡ nào cũng hơi ngượng ngùng: "Toàn đồ của tôi không à, anh có muốn mua gì không?"

Sếp lắc đầu: "Tôi không biết nấu ăn."

Công ngạc nhiên: "Thật á? Trước anh học ở nước ngoài đúng không? Tôi nghe nói du học sinh kiểu gì cũng biết nấu ăn chút ít mà, hay là anh ăn quen đồ Tây rồi?"

Sếp bình thản đáp: "Ăn không quen. Nhưng tôi thuê đầu bếp người Hoa, ngày ba bữa đều có người làm."

Lời lẽ lạnh lùng, phong cách sống kiểu quý tộc là đây.

Công đứng hình, tự dưng tò mò hỏi chi cho mệt vậy!

Công: "Vậy chỗ anh ở bây giờ..."

Sếp: "Cũng có người nấu sẵn mang đến."

Hèn gì cái bếp nhà anh nhìn mới tinh, chưa xài bao giờ! Người ta có cần đâu!

Thấy mặt Công như muốn khóc, Sếp nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm: "Nhưng mà đồ họ nấu tôi cũng ăn chán rồi, từ lâu đã muốn đổi khẩu vị."

Công thở phào: "Vậy anh muốn ăn gì, để tôi nấu cho. Đừng nhìn tôi vậy, tôi bắt đầu cầm chảo từ hồi cấp 2 rồi đó! Hương vị tuyệt đối đỉnh luôn!"

Thật ra Công biết nấu ăn giỏi cũng vì bố mẹ hắn nấu quá dở. Thịt gà, vịt, cá vào tay họ coi như chết oan, Công không còn cách nào khác phải tự học nấu ăn.

Sếp nghe thế cũng chẳng biết muốn ăn gì: "Cậu cứ làm món sở trường là được."

Công gãi gãi cằm: "Vậy anh có kiêng món gì không?"

Sếp nói ra vài món, Công gật gù ghi nhớ, tự dưng cười phá lên.

Sếp nghiêng đầu khó hiểu: "Không ăn mấy món đó có gì vui?"

Công nhìn Sếp, nụ cười vẫn chưa tắt: "Không phải. Anh không thấy tụi mình như cặp vợ chồng mới cưới à?"

Cả hai cùng đi siêu thị mua đồ, bàn chuyện tối về ăn gì, đúng chuẩn cặp đôi sống chung luôn rồi còn gì.

Sếp hạ mắt, giọng bình thản như chê bai câu chuyện nhạt nhẽo: "Không phải sao?"

Công ậm ừ đồng ý: "Anh nói đúng, ngay cả giấy kết hôn cũng là thật, ai mà biết tụi mình chỉ là giả đâu——Nãy giờ anh đẩy lâu rồi, để tôi đẩy cho."

Hắn chìa tay kéo lấy tay cầm xe đẩy, vô tình chạm vào tay Sếp. Sếp như bị kim châm giật phắt tay lại, đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng Công vài giây rồi mới lặng lẽ bước theo.

Nhưng chưa đi được bao xa, Công đã bị hai cô gái mặc đồ đáng yêu chặn lại.

Công: "Quét mã WeChat để theo dõi tài khoản? Xin lỗi, không hứng thú."

Một cô gái táo bạo hỏi ngay: "Không muốn theo dõi tài khoản cũng được, vậy cho em WeChat của anh được không?"

Công lập tức hiểu ra, vẻ mặt dở khóc dở cười, quay sang Sếp đang đứng cạnh từ nãy tới giờ không nói gì: "Yêu dấu ơi, anh định để em bị tán tỉnh trước mặt thế này hở?"

Sếp: "..."

Hai cô gái liếc nhau: "Hai người là một cặp ạ?"

Công nắm tay Sếp, mười ngón tay đan chặt, đưa lên khoe trước mặt họ: "Đúng rồi, cây đã có chủ rồi nha."

Cô gái kia sáng mắt: "Vậy anh càng cần theo dõi tài khoản tụi em đó."

Công: "Tại sao?"

Cô gái: "Anh theo dõi thì sẽ được tặng một hộp bao cao su vị cầu vồng miễn phí."

Mười phút sau, Sếp nhìn vào cái tài khoản WeChat vừa mới theo dõi, giọng u ám: "Chỉ vì hai hộp bao cao su miễn phí?"

Công thì thào giải thích: "Nhưng nó là vị cầu vồng đó, anh không tò mò nó có vị gì sao? Yêu dấu ơi, loại này còn có cả gờ gợn nữa đó nha."

Sếp nhịn lắm rồi mà vẫn không nhịn nổi nữa, quát lên: "Tôi không có cái kiểu tò mò nặng như cậu! Còn nữa, lúc này đừng có gọi tôi là yêu dấu nữa!"

Tác giả có lời muốn nói

Sếp: Cho dù cậu có hai hộp bao cao su vị cầu vồng gợn sóng thì làm được gì, nửa năm nay cậu còn muốn ra ngoài bay nhảy nữa à?

Công: Người xưa có câu, chuẩn bị tốt vẫn hơn mà anh!
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 23


Từ lúc dọn vào sống chung với Sếp, Công đã chuẩn bị tinh thần đối phó với những chiêu trò mới của bố Sếp. Ai dè sau vài tuần sống chung, bố Sếp lại chẳng có động tĩnh gì, cứ như thể ông hoàn toàn tin rằng Công và Sếp thực sự là một cặp đôi rồi vậy.

Sếp cũng thăm dò bằng cách nhắn tin cho bố hỏi ông đang làm gì vậy. Phải mất cả buổi ông mới trả lời một chữ "Bận", rồi lại hỏi ngược:【Khi nào tổ chức đám cưới đây?】

Sếp:【Con đã nói rồi mà, giờ công ty không tiện công khai, để vài năm nữa rồi tính】.

Không ngờ lần này bố Sếp lại chẳng ép buộc gì:【Việc của tụi trẻ các anh tự quyết đi, tôi lười không quan tâm nữa】.

Bố Sếp nhìn điện thoại mà suy: Hừ, hai năm? Nửa năm thôi là các anh tan đàn xẻ nghé rồi!

Chuyện là Vương 2 màu tóc đã nhanh nhảu báo cáo lại tất cả những gì cậu ta nghe ngóng được từ Thư ký. Khi bố Sếp nghe nói Sếp và Công từng "làm cánh chim ưng" ngay trong văn phòng giữa thanh thiên bạch nhật, ông ngay lập tức nhớ tới bộ đồ cosplay cún con mà Công mua trước đó, trong đầu nghĩ: Xem ra văn phòng này có một tên cầm thú thật sự.

Dù tình hình hiện tại khiến ông khó mà chấp nhận, nhưng rõ ràng bố Sếp cũng không còn cách nào khác ngoài việc tạm tin rằng Sếp và Công đúng là một cặp. Tuy vậy, ông vẫn chẳng ưa gì Công.

Vương 2 màu tóc báo thêm: "Sếp đã tỉnh táo lại rồi, tôi nghe phong phanh là nửa năm nữa anh ấy sẽ ly hôn."

Nghe thế, bố Sếp quyết định không manh động mà cứ để tự nhiên, bởi nếu chỉ cần đợi nửa năm là Sếp ly hôn thì cần gì tốn công nữa.

Nội tâm bố Sếp: Ly hôn rồi mình sẽ lấy lý do giúp nó vượt qua nỗi buồn để sắp xếp vài cuộc hôn nhân nữa. Dù sao nó đã qua một đời vợ, chắc cũng chỉ có mấy người ly dị mới để ý tới nó thôi. Như nhà ông x chưa có con, đang làm thủ tục ly dị. À còn nhà nhóc x cũng ổn đấy...

Trong khi Sếp chẳng hề biết rằng bố đã sắp xếp lộ trình cuộc đời cho anh tới nửa năm sau, anh đang ở nhà chơi game cùng Công.

Do phải đóng giả cặp đôi với Sếp, cuối tuần Công không thể bay nhảy ở gay bar như trước, thế là hắn kéo Sếp đi chơi chỗ này chỗ kia.

Ban đầu Sếp không hề hào hứng, vẫn muốn ở nhà cắm mặt làm việc. Công thấy thế liền đưa tay che màn hình laptop: "Có câu gì đó nhỉ, chỉ biết làm mà không chơi, ông chủ thông minh cũng hoá ngốc."

Sếp nhìn hắn chằm chằm, nheo nheo mắt: "Tôi thấy hình như cậu càng ngày càng..."

Công: "Đẹp trai ạ?"

Sếp: "Càng ngày càng lộng hành hơn."

Công giả bộ ngại ngùng: "Yêu dấu ơi, mình còn ngủ chung giường rồi mà, còn khách sáo gì nữa."

Sếp: "..."

Cuối cùng, dưới sự mè nheo của Công, Sếp cũng đồng ý mỗi tuần dành một ngày đi chơi với hắn. Dù thú thật, cũng khá thư giãn, nhưng Sếp luôn thấy có gì đó kỳ lạ. Cho đến một cuối tuần nọ, anh liên tục bắt gặp gã hàng xóm dắt chó đi dạo ở khắp nơi.

Sếp quay lại nhìn Công, Công: "Sao vậy anh?"

Sếp: "Không có gì, chỉ là nuôi chó đúng là cực, ngày nào cũng phải dắt đi dạo mấy lần."

Công: "Nuôi rồi thì phải có trách nhiệm chứ anh."

Sếp gật đầu đồng tình: "Cậu nói đúng."

Tuần trước, hai người đã lái xe đi cắm trại hai ngày, nên tuần này quyết định ở nhà chơi game, phá bếp cho vui.

Công cứ nghĩ Sếp là kiểu người nghiện việc thì chẳng biết chơi game gì đâu, ai ngờ anh chơi còn đỉnh hơn hắn, cuối cùng chính hắn lại trở thành gánh nặng cho anh.

Thậm chí Sếp còn vừa thao tác vừa bình thản trấn an hắn bảo hắn đừng vội, cứ bình tĩnh mà chơi nữa.

Công: "Anh chơi kiểu gì mà đỉnh thế! Trước đây có chơi chưa?"

Sếp: "Chưa chơi bao giờ, nhưng thấy cũng đơn giản mà."

Công: "...Vãi loằn, game này nổi tiếng "phá bếp tan nát" vậy mà chơi với anh còn thành "bếp cưới vàng kim" mất rồi!"

Sếp: "..."

Đang chơi vui vẻ, Công chợt nhớ ra gì đó, buột miệng bảo Sếp: "Yêu dấu ơi, tuần này tôi phải về nhà ở vài ngày đó, anh đừng nhớ tôi quá nhé."

Tay cầm của Sếp khựng lại vài nhịp: "Về nhà?"

Công: "Nhà tôi đi du lịch về rồi, bắt tôi về báo cáo vụ kết hôn với anh."

Sếp chỉ đáp gọn một tiếng "Ừ" rồi không nói gì thêm.

Tác giả có lời muốn nói

Sếp: Hoá ra mỗi tuần đi chơi là dắt chó đi dạo...

Công: Gâu! Anh bảo ai là chó? Gâu!
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 24


Công nói đi là đi, sáng hôm sau đã xách đồ về nhà ngay lập tức. Chiều tan làm Sếp về tới nhà, bật đèn lên nhìn quanh căn phòng im lìm, bỗng thấy sao mà lạnh lẽo trống trải, chỗ nào cũng chẳng vừa mắt.

Rõ ràng ban đầu anh mua căn nhà này chỉ vì muốn được sống một mình cho yên ổn, không ai làm phiền.

Thật ra từ lúc Công chuyển đến sống chung, hắn cũng rất ý tứ, trừ khi ở khu vực chung, còn đâu chẳng bao giờ xâm phạm vào không gian riêng tư của Sếp, ranh giới rõ ràng lắm.

Nhưng chính vì thế nên những dấu vết của hắn lại rải rác khắp nơi ở mấy chỗ chung.

Nào là mấy cái áo gấp rồi mà chưa kịp mang vào phòng, cốc nước uống dở vứt trên bàn trà, gối ôm màu chóe loe loét chẳng ăn nhập gì với màu sắc căn phòng.

Công thì đi rồi, nhưng bóng dáng hắn lại như vẫn lởn vởn khắp nhà.

Sếp đứng ngay cửa một lúc, nghĩ ngợi rồi quyết định bốc điện thoại lên gọi người bạn cũ ra ngoài đánh golf.

Người bạn này là cựu Giám đốc kinh doanh của công ty, quen biết Sếp từ nhỏ, tình thân như anh em ruột. Cậu ta nghỉ việc chỉ vì lý do duy nhất: sau khi cưới, vợ kiếm tiền quá khủng, cậu ta lại thuộc dạng vô lo vô nghĩ nên dứt khoát về nhà làm ông chồng toàn thời gian, chăm con chăm nhà, sống theo châm ngôn "trẻ dựa vào bố mẹ, trung niên dựa vào vợ, già dựa vào con cái."

Hai người vừa đánh golf vừa tán gẫu. Bạn: "Kể từ khi cưới, cậu khác hẳn đấy nhá! Trước kia chỉ biết làm việc thôi, giờ lại biết hưởng thụ cuộc sống rồi. Bao giờ dẫn nửa kia của cậu ra mắt anh em cái xem nào? Bọn tôi cũng tò mò xem thần thánh phương nào mà làm tan chảy trái tim băng giá của cậu đây."

Kể từ khi Sếp đăng status báo cưới trên WeChat, ai nấy cũng ngỡ ngàng rồi nhắn tin chúc mừng tới tấp, nhưng vì đã hứa với Công sẽ không công khai danh tính của hắn nên anh toàn lảng tránh.

Không đáp ngay, Sếp lại hơi đắn đo rồi hỏi: "Tôi hỏi cậu chuyện này."

Bạn: "Sao?"

Sếp: "Có một người, nhìn thấy mặt thôi là tôi đã thấy khó chịu, không thấy thì lại nghĩ đến, vẫn thấy khó chịu nốt. Là sao nhỉ?"

Bạn: "Cái này còn tuỳ là cậu muốn đập cho người ta một trận, hay là muốn cắn cho một phát?"

Sếp: "...Hai cái đó có gì khác nhau à?"

Bạn: "Thừa lời, khác chứ! Muốn đập thì là ghét thật sự, còn muốn cắn thì có nghĩa là——"

Sếp nghiêm túc: "Nghĩa là gì?"

Bạn đắc ý cười: "Nghĩa là cậu toi đời rồi, cậu yêu rồi đấy! Đây không phải là ghét, mà là rung động!"

Bạn: "Với cả nếu ghét người ta thật, thì lúc người không có ở đây, cậu đã không nghĩ tới người ta làm gì!"

Sếp nghe tới đây, tim đập loạn nhịp, vung một gậy, trái golf bay thẳng tắp vào lỗ.

Bạn vỗ tay rần rần: "Ui chà, một gậy vô lỗ* luôn, cậu khá lắm nha, chuẩn bị bao tôi một chầu hoành tráng đi! Mà tôi không khó ăn đâu, chỉ cần cậu dẫn người làm cậu "khó chịu" kia ra cho tôi xem là đủ rồi!"

<i>一杆进洞【yī gǎn jìn dòng】hole-in-one - A perfect achievement</i>

Sếp khẽ khoát tay bảo phục vụ mang tiền típ ra, nhỏ giọng nói: "Cậu ấy có chịu đi hay không thì chưa chắc."

Bạn: "Ôi trời, ý cậu là chưa cưa đổ được người ta à? Đây này, để anh chỉ giáo cho. Cậu đẹp trai, gia thế ngon nghẻ, đầu óc cũng thông minh, đừng có mà biến thành thằng não cá vàng vì tình đấy nhé... Ủa khoan đã, chẳng phải cậu đã cưới rồi sao? Người cậu nói đến lẽ nào không phải là bạn đời của cậu à?"

Sếp chưa kịp đáp thì bạn đã nhận cuộc gọi từ vợ, lập tức giọng điệu đổi 180 độ, mềm nhũn ngọt xớt: "Vâng... Em mà không về sớm là anh nhớ đến mất ngủ đấy... Thôi được rồi, yêu em..."

Sếp: "..."

Bạn cúp máy, quay qua mặt nghiêm nghị ngay lập tức: "Này nhớ, đừng có mà não cá vàng vì yêu đương, kẻo vừa mất người vừa mất của như chơi!"

Sếp không nhịn nổi nữa: "Im ngay đi!"

Tác giả có lời muốn nói

Sếp: Thằng não cá vàng vì tình nhất là cậu đó!
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 25


Công vừa bước chân về nhà là bị cả nhà tra hỏi tới tấp, chẳng khác nào bị tra khảo.

Tự dưng kết hôn không thèm báo cho ai, đúng là chuyện động trời nhà nào nghe cũng phải đứng hình.

Mẹ Công dí ngón tay vào trán hắn, mặt mũi hậm hực: "Bây có biết dạo này có cái trò lừa đảo chuyên nhắm vào mấy đứa kết hôn bốc đồng như bây không? Đầu tiên là cưới cái đã rồi dụ mua bảo hiểm triệu đô, sau đó lôi bây ra nước ngoài hẻo lánh rồi xử gọn, đến lúc đó bây chết thế nào còn chả biết đâu!"

Công nghe mà cạn lời: "Mẹ nghĩ nhiều rồi, con chỉ có mấy đồng lẻ, ai thèm lừa con chứ."

Hắn kể hết về thân phận, gia cảnh của Sếp ra, mẹ Công chuyển từ giận dữ sang nghi ngờ: "Người ta điều kiện ngon thế, sao lại chọn bây? Hay bây đi lừa cưới người ta đấy?"

Công cười khổ: "...Mẹ à, không tin con thì ít nhất cũng phải tin gia giáo nhà mình chứ. Con là loại người lừa cưới hả?"

Em gái Công đang nghịch điện thoại ngẩng lên chen vào: "Mẹ à, bé thấy anh ấy giả kết hôn còn đáng tin hơn là lừa cưới đó."

Công: "...Em là thầy bói à?"

Thế là Công đành bịa chuyện: "Thật ra tụi con yêu nhau từ hơn một năm rồi, chỉ là kết hôn hơi vội thôi. Mọi thứ đều ổn, không cần lo. Chỉ có điều nhà anh ấy bên đó..."

Bố Công cười khẩy: "Ý anh là tụi anh kết hôn mà chẳng thèm báo cho bố mẹ biết, sao không dắt nhau bỏ trốn luôn đi?"

Công tỏ vẻ vô tội: "Thời buổi này ai còn bỏ trốn nữa? Con vẫn làm việc chăm chỉ, sắp được thăng chức rồi, bỏ trốn cái gì chứ."

Dù vị trí Giám đốc kinh doanh vẫn trống, nhưng đợi hắn lên cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Bố Công: "..."

Mẹ Công: "Thôi, lỡ cưới rồi thì cũng không ly dị được. Tìm lúc nào rảnh mà dắt cậu ấy về cho bố mẹ gặp mặt xem sao."

Không hiểu sao Công bỗng thấy hơi hoảng, miệng nhanh hơn não: "Để tháng sau đi, giờ anh ấy đang đi công tác rồi."

Mẹ Công nhìn hắn, mặt mày đau khổ như vừa mất sổ gạo: "Đấy, mẹ đã bảo rồi, môn đăng hộ đối không có đâu! Mới cưới mà đã bỏ mặc bây thế này!"

Công vừa định phản bác thì phát hiện bố và em gái đều đang cắm mặt vào điện thoại gõ lạch cạch. Hắn ngó qua thì thấy nhóm chat gia đình vừa kéo hắn vào lại mà chẳng có ai nói gì.

Công nhanh chóng hiểu ra vấn đề: "Ba người lén lập nhóm riêng nói xấu con à?"

Bố Công lạnh lùng đáp: "Biết rồi còn hỏi. Từ khi anh bốc đồng đi kết hôn, anh đã bị đuổi khỏi nhà rồi!"

Công: "..."

Nội tâm Công: Ờ thì cứ đuổi đi, vài tháng nữa con lại quay về thôi.

Đã lâu không gặp người nhà nên tối đó Công ngủ lại. Nhưng vì nhà bố mẹ cách chỗ làm tới tận hai tiếng đi xe, sáng hôm sau hắn phải dậy sớm đi làm.

Nằm dài trên giường sau khi tắm xong, Công bỗng nhớ tới Sếp, muốn xem liệu anh có nhắn gì cho mình không. Tiếc thay, mở WeChat lên thì tin nhắn tìm hắn đầy ra đó, chỉ trừ mỗi cái khung chat với Sếp là im ắng như tờ.

Trong lòng Công hơi hụt hẫng, lơ đễnh vào xem tường nhà Sếp, ngoài cái status "đã kết hôn" từ tháng trước thì bây giờ lại có thêm một cái mới.

Hình là quả bóng golf, caption chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Một gậy vào lỗ.

Đăng từ một tiếng trước, đã có cả đống nhân viên vào like, bình luận ríu rít.

Nội tâm Công: Ô hay, mặt trời mọc đằng Tây rồi, Sếp lại tự ra ngoài chơi ư?

Hắn nhanh tay bắn tin nhắn cho Sếp:【Sếp ơi, hôm nay anh một gậy vào lỗ hả? Em yêu cầu chia chác công bằng nhé!】

Thường thì sau cú "một gậy vào lỗ" sẽ có màn phát tiền típ cho mấy em nhặt bóng và nhân viên sân golf, tổng cộng không dưới mười ngàn tệ. Thậm chí còn có loại bảo hiểm "một gậy vào lỗ" vì chi phí cao, nhưng với tài sản của Sếp thì chắc chẳng cần đến thứ đó.

Tin nhắn vừa gửi đi, trên khung chat hiện ngay "đối phương đang nhập..." rồi lại biến mất, nhập rồi lại mất, nhưng mãi mà chẳng thấy tin nhắn hồi âm nào.

Công: Gì chứ? Câu này khó trả lời lắm à?

Ngay lúc hắn định nhắn thêm câu khác đổi đề tài, một khung chat khác bỗng bật lên từ người bạn:【Ông đoán xem tối nay tôi gặp ai ở quán bar nào?】

Linh cảm chẳng lành, Công bấm vào xem tiếp:【Ai?】

Bạn hắn không lòng vòng, đáp ngay:【Người yêu cũ của ông, cậu ấy về rồi đấy.】
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 26


Công khẽ cười lạnh:【Không phải cậu ta thiếu nợ đầy mình à? Còn dám quay về sao?】

Cậu bạn:【Nghe bảo cậu ấy trả hết nợ rồi. Này, nói cho ông nghe, hơn một năm không gặp, đúng là trưởng thành hẳn, mà còn đẹp trai hơn. Ông chưa thấy đâu, hôm cậu ấy xuất hiện ở quán bar, phải nói là hot hit lắm luôn, thậm chí át vía cả ông luôn đấy!】

Công lại cười lạnh:【Liên quan gì tới tôi.】

Cậu bạn:【Sao lại không liên quan chứ? Vừa nãy cậu ấy còn hỏi về ông đó. Tôi cũng đang thắc mắc, hơn một tháng nay ông đi đâu mất hút vậy, có chuyện gì à?】

Công:【Tu thân dưỡng tính không được à?】

<i>修身养性【xiūshēnyǎngxìng】Tu thân dưỡng tính/Bế quan tu thân</i>

Cậu bạn:【Tu thân dưỡng tính? Ông mang đi lừa trẻ con thì được, lừa tôi á? Đừng trách anh em không cảnh báo nhé, nếu ông đang có bồ mới thì tốt nhất nên kể rõ về thằng bồ cũ cho người ta, kẻo cậu ta có ý đồ phá hoại thì mất cả chì lẫn chài.】

Công:【Nghe ông nói thế, ý là cậu ta định quay lại tìm tôi hả?】

Cậu bạn:【Cái này thì tôi không chắc, nhưng chẳng phải vô duyên vô cớ mà cậu ấy nhắc đến ông đâu.】

Công chẳng mảy may bận tâm lời cậu bạn. Thứ nhất, hắn với Sếp vốn chỉ là giả bộ, làm gì có chuyện bị phá hoại gì đâu. Thứ hai, hắn còn mong bồ cũ quay lại tìm mình. Không phải vì còn tình cảm gì, mà là vì thằng đó lúc chia tay đã cuỗm sạch tiền mặt trong nhà hắn, còn lén bán không ít đồ đạc của hắn nữa, tổng giá trị ít nhất cũng hai trăm ngàn. Công vẫn đang ôm mối hận, chỉ chờ ngày đòi lại nợ cũ.

Còn một chuyện nữa khiến Công nghiến răng nghiến lợi, đó là thằng kia khi vay nặng lãi lại để lại số điện thoại của Công. Sau khi nó lặn mất tăm, đám cho vay nặng lãi cứ gọi điện quấy rối hắn liên tục, khiến hắn phiền muốn chết.

Hắn đang nghĩ ngợi với vẻ mặt vô cảm thì bất chợt phát hiện ra Sếp đã chuyển khoản cho hắn trên WeChat cách đây tầm chục phút. Công lập tức mở ra xem, thấy số tiền: Đù má, bằng nửa tháng lương của hắn chứ ít gì!

Chẳng lẽ Sếp suy nghĩ đắn đo nãy giờ chỉ để chuyển tiền cho hắn?

Công lập tức trả lại khoản tiền:【Tôi đùa thôi, cuối tuần này mình đi leo núi không?】

Khung chat lại hiện lên trạng thái "đang nhập", rồi lại mất, rồi lại hiện. Công không nhịn được cười khúc khích——hắn gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Sếp ở đầu dây bên kia vừa cau mày vừa phân vân không biết nên trả lời thế nào.

Năm phút sau, Sếp cuối cùng cũng trả lời:【Cuối tuần này tôi phải đi công tác, tuần sau thì được.】

Đậu má, lại đi công tác thật à? Công hổng có vui.

Nhưng dự án lần này không phải hắn phụ trách, nên hắn không cần bám theo Sếp đi cùng.

Lập tức, Công gửi một tin nhắn trêu chọc:【Biết rồi, về sớm nha yêu dấu ơi, anh mà để em ở nhà một mình, em sẽ nhớ anh lắm đó [hun hun nè]!】

Sếp bị hắn chọc phá liền gõ gõ rồi lại dừng, Công cười đến mức không thở nổi, ném điện thoại sang một bên cười lăn lóc. Nhưng khi nhặt lên thì...

Sếp:【Được rồi, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về nhé, yêu dấu [hun hun nè].】

Công:... Giỡn mặt?

Sao tự nhiên thông minh ra vậy? Ai dạy ảnh trò này dị?! Đây có phải là Sếp khù khờ của hắn không? Thậm chí còn biết gậy ông đập lưng ông, đúng là phạm quy mà!

Nghĩ đến giọng nói của Sếp mà nói ra mấy câu này... Công giơ tay lau lau cái mũi có chút nóng: Suýt nữa thì chảy máu mũi.

Công lại nhìn xuống hai tay mình, haiz, hôm nay lại khổ mấy đứa tụi bây rồi.

Sếp nghĩ rằng Công sẽ tiếp tục tung hứng như mọi khi, nhưng đợi mãi không thấy hắn trả lời, Sếp cũng quẳng luôn chuyện đó ra sau đầu.

Một tuần sau, Sếp đi công tác, Công thì quay về căn nhà cũ của mình để ở tạm.

Đến cuối tuần Sếp trở về, Công mới bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển lại.

Sếp:【Để lát tôi ghé đón cậu nhé, xe tiện đường mà.】

Nội tâm Công: Tiện đường? Sân bay với nhà tôi rõ ràng ngược hướng mà.

Nhưng Sếp đã chủ động đề nghị, Công dĩ nhiên không từ chối rồi. Sếp rất nhanh đã lái xe đến đậu dưới tòa nhà nhà Công.

Trùng hợp làm sao, thang máy vừa xuống tới tầng một, thấy cửa sắp đóng, Sếp liền nhanh chân bước tới. Bên trong có một chàng trai trẻ thấy vậy liền giơ tay giữ nút mở cửa, nhường cho Sếp vào.

Hai người đối mắt một chút, Sếp lịch sự nói cảm ơn.

Chàng trai trẻ khẽ cười: "Không cần khách sáo, anh lên tầng mấy?"

Sếp: "Tầng 23."

Sếp nhìn xuống bảng số tầng, thấy nút tầng 23 đã được bấm sẵn.

Chàng trai trẻ nói: "Trùng hợp ghê, tôi cũng lên tầng đó."
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 27


Sếp nghe xong liền nhìn chằm chằm chàng trai trẻ trước mặt, tự nhiên thấy có chút quen quen, như đã gặp ở đâu đó rồi.

Nhìn kỹ thì cậu ta đẹp trai thật sự, ăn mặc có vẻ đơn giản nhưng cực kỳ tinh tế, cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo tạo cảm giác vừa quyến rũ vừa thoải mái. Tóc nhuộm màu xám bạc, tai và lông mày đều đeo khuyên, mấy món phụ kiện này không quá nổi bật nhưng cũng đủ để người ta khó mà lờ đi.

Sếp tự nhủ nếu trước đây mình từng quen một người có phong cách thế này, chắc chắn anh sẽ nhớ ngay. Thấy quen mặt có khi chỉ là ảo giác thôi.

Chàng trai trẻ cũng đang từ đầu đến chân ngắm nghía Sếp: bỏ qua khoản ngoại hình, chỉ cần nhìn cách ăn mặc và khí chất thôi cũng biết anh này không phải người bình thường, nếu bám được thì kiểu gì cũng đỡ phải cày mười năm!

Ánh mắt hai người giao nhau, chàng trai trẻ bỗng dưng nở nụ cười đầy ẩn ý: "Hay là chúng ta trao đổi WeChat đi?"

Sếp: "..."

Thời của mấy anh em giai thả thính mà Sếp không hiểu đã qua rồi, giờ anh nhạy bén nhận ra ngay tên này đang cố ý tán tỉnh mình.

Sếp lạnh lùng từ chối: "Không cần đâu, tôi kết hôn rồi."

Chàng trai trẻ rõ ràng chẳng chịu thua, tiến lại gần Sếp hơn, một tay chống lên tường ngay bên cạnh anh, mặt đầy nghi hoặc: "Thật sự không có hứng thú với tôi hả? Thế sao nãy giờ anh nhìn tôi không chớp mắt?"

Sếp vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền: "Tôi nhìn vì thấy răng cậu còn dính rau, định nhắc nhở."

Chàng trai trẻ: "..."

Cậu ta sững sờ vài giây, sau đó nhún vai tỏ vẻ không thèm chấp: "Anh muốn từ chối tôi thì ít ra cũng nên kiếm cái lý do đỡ chán hơn đi——trước khi ra khỏi nhà tôi mới đánh răng mà."

Đúng lúc đó, thang máy kêu "đinh" một tiếng, tầng 23 đã tới.

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, chỉ nghe thấy giọng Công vang lên từ bên ngoài: "Yêu dấu ơi, em đợi anh lâu lắm rồi——mấy người đang làm cái gì vậy?!"

Khi cửa thang máy mở hẳn, Công nhìn rõ tình huống bên trong thì nụ cười trên mặt lập tức đông cứng: thấy ngay thằng bồ cũ trời đánh của mình đang trong tư thế cực kỳ mờ ám, ép Sếp vào góc thang máy.

Hai người bên trong cũng hoảng hồn, đồng loạt nhìn về phía Công. Theo cảm nhận của Công, dưới gương mặt lạnh lùng của Sếp là ánh mắt như đang cầu cứu!

Công lập tức tức giận xông tới, túm lấy cổ áo bồ cũ kéo mạnh ra khỏi Sếp, lôi cậu ta ra khỏi thang máy.

Bồ cũ bị kéo ra thì quay lại, kích động la lên: "Yêu dấu ơi, anh biết hôm nay em sẽ đến nên cố tình ra đây đón em đúng không? Em biết ngay mà, trong lòng anh vẫn còn em mà!"

Nói xong còn dang rộng vòng tay định ôm Công thật chặt.

Công không chút do dự đẩy cậu ta ra xa đầy ghét bỏ, không quên tung thêm cú đá vào mông cậu ta. Rồi như lật mặt, hắn nở nụ cười tươi rói kéo vali tiến tới bên Sếp trong thang máy: "Đi thôi yêu dấu ơi, đồ đạc em dọn hết rồi."

Bồ cũ lập tức trở thành không khí trong mắt Công.

Không phải vì Công rộng lượng gì cho cam, chỉ là hôm nay có Sếp ở đây, hắn không muốn làm to chuyện với bồ cũ, lôi Sếp vào mớ lộn xộn này thì khó coi lắm.

Sếp: "Hai người các cậu... là sao vậy?"

Sếp nhìn Công rồi lại nhìn chàng trai trẻ ngoài cửa thang máy, bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ——hèn gì trông thằng nhóc kia quen quen, hóa ra chính là cái cậu bồ cũ nhảy mấy điệu nóng bỏng trên mạng của Công! Trước đây Sếp từng lén tra tài khoản của cậu ta còn bị Công bắt gặp ngay tại trận!

Nội tâm Sếp: Nhưng nói thật nhé, so với Công thì body của cậu ta vẫn thua xa.

Dựa vào trí nhớ về lần tình cờ thấy Công tắm, cùng với mấy tấm ảnh Công gửi cho mình, rõ ràng Công ăn đứt!

Bồ cũ giờ mới nhận ra điểm bất thường, cậu ta nhìn chằm chằm cặp nhẫn giống hệt trên tay Công và Sếp, ngạc nhiên la lên: "Anh bảo anh đã kết hôn... Anh cưới anh ta hả?!"

Người đàn ông đứng bên cạnh Sếp, lạnh lùng liếc bồ cũ: "Đúng, bọn tôi đã kết hôn. Nếu cậu còn dám làm phiền người nhà tôi, đừng trách tôi không nương tay!"

Không ngờ bồ cũ không những không tức giận mà còn cười toe toét, hùng hồn tuyên bố: "Vậy càng tốt chứ sao! Em thích cả anh lẫn anh ấy, ba người chúng ta có thể chung sống mà! Em sẽ không phá nhà đâu, em muốn gia nhập gia đình này!"

Công và Sếp nhìn nhau, chỉ thấy trong mắt đối phương sự cạn lời cùng cực.

Tác giả có lời muốn nói

Sếp & Công: Cái cảm giác này miêu tả sao nhỉ, như kiểu tát người ta một cái xong bị người ta quay lại... l**m mặt mình vậy ấy 🤦‍♂️
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 28


Công cuối cùng không chịu nổi nữa, quay sang nói với Sếp: "Anh đợi tôi dưới nhà một lát, tôi xử lý chuyện này xong ngay."

Sếp biết Công muốn tránh mặt anh để giải quyết riêng với bồ cũ, nhưng anh cũng không yên tâm chút nào khi để hai người họ ở lại một mình. Suy nghĩ một lúc, Sếp bấm nút giữ cửa thang máy, ép nó dừng lại ở tầng này.

Công đã sẵn sàng xắn tay áo bước ra khỏi thang máy, đứng đối diện bồ cũ: "Được rồi, cậu đến tìm tôi đúng không? Vậy thì hôm nay chúng ta tính hết nợ cũ——trả tiền lại cho tôi đi!"

Không ngờ bồ cũ lại dễ dàng đồng ý: "Em đến đây cũng vì chuyện này đó, nhưng em có một điều kiện."

Công cười khẩy: "Cậu không có tư cách để ra điều kiện với tôi."

Bồ cũ nhìn Công với ánh mắt tha thiết, mặc kệ lời hắn nói: "Chúng ta quay lại với nhau đi."

Công: "..."

Sếp: "..."

Công giơ tay lên, chỉ vào chiếc nhẫn trên tay: "Tôi đã nói rồi, tôi kết hôn rồi. Cậu không hiểu hả?"

Bồ cũ gật đầu tỉnh bơ: "Em biết mà, kết hôn với yêu đương có gì mâu thuẫn đâu? Giờ anh không có bạn trai đúng không, em có thể lấp vào chỗ trống đó mà."

...Công bắt đầu thấy việc từng hẹn hò với tên này có lẽ là vết nhơ to nhất trong lịch sử tình cảm của mình.

Công gằn giọng: "Cậu điên à, định đeo bám tôi hả? Không trả tiền thì tôi gọi cảnh sát đấy!"

Bồ cũ bỗng bật cười, bất ngờ áp sát, dùng hai tay ôm mặt Công định cưỡng hôn!

Nhưng chưa kịp làm gì thì Sếp, người đang kiên nhẫn đứng nhìn nãy giờ, lập tức sôi máu. Anh lao tới như tên bắn, đôi mắt bừng bừng lửa giận, túm lấy cổ áo bồ cũ và nện thẳng một cú đấm vào mặt cậu ta!

Bồ cũ hét lên thảm thiết, cú đấm mạnh đến nỗi làm cậu ta quay đầu sang một bên, cả người mất thăng bằng ngã sóng soài xuống sàn, máu từ mũi phun ra như suối!

Chưa kịp hoàn hồn, cậu ta lại ăn thêm mấy cú đấm nữa từ Sếp trước khi Công kịp can ngăn, tiện thể còn đá thêm vài cú vào người bồ cũ. Công vừa đá vừa nói: "Đừng giận nữa, cậu ta có đụng được vào tôi đâu!"

Lúc này Sếp mới dừng tay, thở hổn hển, ngước mắt nhìn vào môi Công.

Công nhún vai: "Mà anh phản ứng gì ghê thế, giữa chúng ta là giả mà?"

Sếp đơ người.

Công cũng chẳng định chờ câu trả lời, đúng lúc đó, bồ cũ đang nằm lăn lóc trên sàn bắt đầu r*n r* đau đớn: "Má nó, hai người bắt nạt tôi à? Tôi sẽ gọi cảnh sát..."

Công khinh bỉ đáp lại: "Gọi đi, tốt thôi. Cậu ăn cắp của tôi 200 ngàn, tôi đã báo công an rồi. Số tiền này đủ để cậu đi bóc lịch ít nhất mười năm đấy. Gọi ngay đi, chúng ta cùng đến đồn công an nói chuyện cho rõ."

Bồ cũ mặt mày nhăn nhó, nhìn chằm chằm Công rồi bỗng dưng hạ giọng, cầu hòa: "Được rồi, coi như em sai, em sẽ không làm phiền hai người nữa, được chưa?"

Công nhếch mày: "Ai cho phép cậu lảng tránh? Không trả tiền, cậu không tìm tôi thì tôi cũng sẽ kéo chú cảnh sát đến tìm cậu!"

Bồ cũ: "..."

Vì cái sự xuất hiện đầy drama của bồ cũ, tâm trạng của Công và Sếp đều tụt mood thảm hại. Hai người im lặng suốt đoạn đường trở về nhà Sếp.

Bởi vì mặt Công vẫn hầm hầm, nên mấy lần Sếp muốn mở miệng nhưng cuối cùng đều ngậm lại.

Cuối cùng Công mới lên tiếng, giọng mang theo chút mệt mỏi và áy náy: "Xin lỗi, để anh thấy mấy chuyện lộn xộn này. Trước đây cậu ta không như vậy đâu, chắc chơi với mấy đứa không ra gì nên đầu óc mới lệch lạc. Tóm lại tôi sẽ tự xử lý, đừng lo ảnh hưởng đến vụ kết hôn giả."

Sếp siết chặt tay bên cạnh: "Không sao, nếu cần giúp..."

Công không để ý nghe hết câu, chỉ gật gù rồi bước thẳng vào phòng ngủ: "Tôi đi nghỉ đây, ngủ ngon."

Sếp đứng nhìn cánh cửa đóng lại, khẽ thì thầm: "Ngủ ngon."
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 29


Cũng không phải là Công không nhận ra Sếp có gì đó hơi khác thường, nhưng hắn chọn cách giả vờ không thấy, giống hệt cái hôm gia đình hắn bảo muốn gặp Sếp mà hắn lại bịa lý do từ chối ngay lập tức vậy.

Lúc đó suy nghĩ của Công là không muốn diễn trò tình cảm giả tạo nữa. Nếu thật sự phải dẫn Sếp về gặp gia đình, hắn muốn giữa hai người phải có chút tình cảm thật sự. Còn hôm nay, Công lại đang băn khoăn chưa biết có nên để mọi thứ tiến xa hơn không.

Hai suy nghĩ này đều có lý, càng khiến Công thêm rối rắm.

Là người trẻ thời nay, Công cũng thuộc loại chỉ biết gáy này kia thôi, chứ bảo tiến tới thì lại phân vân. Tán chơi cho vui thì được, nhưng thật sự muốn tiến tới bước nào đó nghiêm túc với Sếp thì hắn lại chần chừ.

Dù sao, ban đầu hắn cũng chỉ định thả thính chơi thôi, ai ngờ Sếp không chỉ dính thính mà còn khiến chính hắn đổ lộn cổ luôn!

Công nằm trên giường trằn trọc, lăn qua lăn lại không ngủ nổi, hai luồng suy nghĩ cứ quần nhau trong đầu.

Một bên bảo: Kết hôn giả mà, giờ chẳng phải giả vờ thành thật luôn là hợp lý sao? Mày mà để vuột Sếp thì đời này còn kiếm đâu ra người đàn ông hợp gu như vậy nữa? Thịt đến tận miệng rồi, không cắn một miếng thì có đáng mặt đàn ông không?!

Bên kia lại phản pháo: Nhưng đây là Sếp của tao mà! Tao phục mình ghê, gan to đến nỗi dám đi thả thính cả sếp! Hồi trước còn chê người khác yêu sếp ngu ngốc, giờ đúng là tiếng chát vang tận Bình Dương! Sao mày lại thích chính Sếp của mình được chứ?!

Nghĩ tới nghĩ lui suốt đêm vẫn không tìm ra cách giải quyết, cuối cùng Công đành quyết định: Thôi kệ mẹ nó đi, cứ giữ nguyên trạng thái hiện tại đã.

Nhưng Sếp vẫn cảm nhận được rằng Công có gì đó thay đổi rồi, dù hai người vẫn đi làm đi về cùng nhau. Chỉ có điều Công bỗng nhiên trở nên nghiêm túc hẳn, giữ khoảng cách nhất định, không còn tán tỉnh gọi anh là "yêu dấu ơi" nữa.

Sếp để ý nhưng cũng không rõ nguyên nhân từ đâu.

Anh hỏi bạn mình: "Sao tự dưng có người trước thì thân thiết với tôi, giờ bỗng nhiên lạnh lùng hẳn vậy?"

Bạn: "Ý cậu là cái người mà cậu bảo khó chịu ấy à?"

Sếp: "...Ừ, đúng rồi."

Bạn: "Chắc là cao thủ rồi, đang chơi chiêu "muốn bắt thì buông*" đấy mà. Theo tôi thì cậu nên tìm người khác mà thích đi. Cậu không có tí kinh nghiệm yêu đương nào, gặp phải người như cậu ta thì chỉ có nước bị quay như chong chóng. Để ý coi chừng mất cả tình lẫn tiền..."

Sếp mặt lạnh như tiền, cúp máy không nói thêm lời nào.

Muốn bắt thì buông? Nếu đúng vậy, chẳng phải nghĩa là Công vẫn muốn bắt mình sao?

Sếp cúi đầu, che giấu cảm xúc trong mắt.

Cuối tuần, Sếp rủ Công đi leo núi. Công chuẩn bị từ đầu tới chân, nào áo khoác gió, kính râm, ba lô, gậy leo núi, không thiếu thứ gì. Còn Sếp chỉ mang giày leo núi và đồ thoải mái dễ di chuyển thôi.

Sếp nhìn Công từ trên xuống dưới: "Hôm nay mình chỉ leo cái núi bé xíu thôi, cần gì phải chuẩn bị như đi thám hiểm vậy?"

Công cười đầy ẩn ý, lắc ngón tay như thể "Anh không hiểu rồi": "Hôm nay leo núi không phải trọng điểm, quan trọng là——phải làm màu cho hoành tráng. Không có mấy cái "đồ nghề" này, làm sao mà oách được?"

Sếp: "..."

Hôm nay họ leo một ngọn núi mà phần trước đã được khai thác du lịch, còn phần sau thì hoang sơ hơn nhiều. So với trước núi, phần sau ít người, đường mòn cũng mờ nhạt, có cảm giác giống leo núi tự nhiên hơn.

Hai người vừa đi vừa nói đủ thứ chuyện. Nhưng leo một lúc, Sếp bỗng nhận ra có gì đó không ổn: "Hình như nãy giờ mình đi vòng quanh chỗ này rồi thì phải?"

Công: "Không thể nào——Ủa ông thần nội mẹ ơi, chẳng phải đây là cái dấu hiệu mình vừa đánh dấu à?"

Cả hai nhìn nhau như trời trồng, rồi loay hoay tìm đường nhưng kết cục vẫn phải chấp nhận sự thật phũ phàng: họ đã lạc đường trên núi hoang rồi.

Tình hình càng tệ hơn khi điện thoại của cả hai đều mất sóng, gọi trời không thấu gọi đất không nghe.

Công thở dài não nề: "Tiêu rồi, tôi còn tính leo l*n đ*nh quay clip "Chinh phục đỉnh núi hoang", ai dè bị nó chinh phục ngược lại."

Hắn ngồi phịch xuống đất, nghĩ một lát rồi ngẩng lên hỏi Sếp: "Anh có đói không? Tôi có mang đồ ăn đấy."

Sếp: "Cậu mang gì?"

Công cúi xuống lục ba lô: "Có nước..."

Nội tâm Sếp: Còn chấp nhận được.

Công: "Có pizza cà chua nè, dưa chuột nè, cam nè, burger nè, khô bò nè, ức gà nè, mì tôm nè, chocolate nè, thạch nè, snack khoai tây nè..."

Sếp: "Cậu leo núi hay đi dã ngoại thế?!"

Mặt Công tỉnh bơ: "Không ăn no sao có sức leo núi chứ!"

Dù hai người lạc đường nhưng bầu không khí giữa họ vẫn khá thoải mái. Một phần vì trời còn sớm, phần khác là vì thật ra họ chưa leo bao lâu, sức lực vẫn còn đầy. Thế là cả hai ngồi phịch xuống đất, lôi trái cây ra ăn rồi nghỉ ngơi chút.

Công vừa nhai vừa thở dài: "Nghĩ mà tiếc, dạo này bận với cái vụ kết hôn giả với anh quá nên tôi ăn chay gần nửa năm rồi. Biết thế này thì tháng trước có lén anh cũng phải tranh thủ đi chơi chút..."

Sếp: "...Đang trong tình cảnh này mà đầu óc cậu vẫn chỉ nghĩ đến mấy chuyện linh tinh đó à?"

Công: "Chuyện gì mà linh tinh? Ăn uống yêu đương, đó là nhu cầu cơ bản của con người mà! Tôi chỉ là đang thành thật đối mặt với nội tâm của mình thôi!"

Sếp: "..."

Công nhìn lên trời, giọng điệu như đang triết lý: "Chậc, nếu lỡ tụi mình chết ở đây, có khi người ta nghĩ tụi mình tự tử đôi. Ai mà ngờ cả hai đều kết hôn rồi, nhưng thực ra chẳng có gì với nhau cả!"

Không nhịn được nữa, Sếp bỗng quay sang, ôm lấy mặt Công rồi hôn tới tấp!

Công như bị sét đánh, người cứng đờ, mắt mở to nhìn Sếp không chớp.

Hôn xong, Sếp rời môi ra chậm rãi, nhìn thẳng vào mắt Công mà nói: "Giờ thì có gì rồi nhé."

Công vẫn không nói được lời nào, chỉ ngơ ngác nhìn anh.

Thấy Công không phản ứng, Sếp hơi ngượng ngùng quay đi chỗ khác. Bỗng nhiên Công như con hổ đói, nhảy bổ lên đè Sếp xuống đất, trả lại một nụ hôn mãnh liệt!

Hai người cứ như muốn nuốt chửng đối phương, môi lưỡi quấn lấy nhau không rời. Công hôn đến mức đẩy cả đầu lưỡi vào sâu trong họng Sếp, nước bọt theo khóe miệng tràn ra ngoài. Sếp bị hôn đến đỏ bừng mặt, th* d*c không ra hơi, tiếng r*n r* thấp thoáng cũng bị Công nuốt trọn vào miệng.

Cuối cùng Sếp chịu không nổi nữa, đưa tay lên cố đẩy ngực Công ra. Nhưng Công không hề buông, làm Sếp quýnh quá đành mạnh tay đẩy Công ngã nhào, khiến hắn mất đà lăn luôn xuống triền núi!

Công: Ế ế cú tui cú tui!!!

Sếp hốt hoảng đứng bật dậy chạy theo, may sao thấy Công mắc vào mấy cái cây nên dừng lại được.

Sếp thở phào: "Em sao rồi, không sao chứ?"

Công ngẩng đầu lên cười hớn hở: "Yêu dấu ơi, ở đây có đường nè! Hóa ra nãy giờ tụi mình leo song song với con đường này mà không biết!"

Sếp bó tay: "Giờ còn leo núi tiếp không?"

Công l**m môi, ánh mắt gian xảo: "Leo gì nữa mà leo——về nhà thôi!"
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 30


Đáng tiếc trời không chiều lòng người, Công và Sếp vừa mới bắt đầu đi xuống núi thì tự nhiên mây đen ùn ùn kéo đến, bầu trời lập tức tối sầm như ban đêm rồi mưa đổ ào ào xuống.

Công: "Em nhớ là xem dự báo thời tiết rồi mà, rõ ràng hôm nay trời nắng cơ mà!"

Nhưng trời mưa thì đường trơn, thế là hai người chẳng còn cách nào ngoài việc đi chậm lại khi xuống núi, đã vậy còn không mang ô nữa chứ, nên từ đầu đến chân của cả hai đều ướt nhẹp. Mặc cho Công có nóng lòng đến mấy, thì sau trận mưa này lửa trong lòng cũng bị dập cho chẳng còn chút tia "nắng" nào.

Tuy nhiên, vừa ngồi vào xe, sau khi lấy khăn lau sơ qua nước trên người rồi bật máy sưởi cho không khí ấm lên, cả hai người nhanh chóng cảm nhận cơ thể mình từ từ ấm lại. Cộng thêm cái không gian chật hẹp trong xe khiến cho bầu không khí ngột ngạt đến khó cưỡng, cuối cùng hai người ở trỏng lại không nhịn nổi nữa.

Cả hai nhìn nhau một cái, Công quyết định đánh tay lái tấp xe vào lề đường rồi quay sang kéo Sếp đang ngồi bên ghế phụ vào lòng rồi ôm hôn say đắm. Bao nhiêu suy nghĩ rối rắm ban nãy bỗng chốc bị đá bay lên chín tầng mây.

Lần này còn nồng nàn và dai dẳng hơn hẳn lúc nãy, Công đưa tay giữ chặt cằm của Sếp, bắt đầu m*t nhẹ đôi môi ngọt lịm như l**m kẹo, lưỡi từ từ đẩy qua kẽ răng rồi tiến vào sâu hơn, tạo nên tiếng nước khẽ khàng vang lên.

Sếp thì chẳng có tí kinh nghiệm hôn nào, chỉ biết bị động chịu trận mặc Công hôn mình đến mức cả người nhũn ra, theo phản xạ giơ tay lên vòng chặt lấy lưng Công.

Mùi hương hormone mạnh mẽ phủ khắp không gian kín trong xe, Công nhẹ nhàng đưa tay luồn vào vạt áo của Sếp. Đúng khoảnh khắc cả hai sắp bắn khi đang cà báng súng, thì Công bất chợt tách ra khỏi Sếp, thở hổn hển: "Được rồi, về nhà rồi mình làm tiếp!"

Sếp nghe vậy thì chỉ nuốt khan, không nói lời nào, nhưng chắc chắn có cùng một suy nghĩ như Công.

Giữa ban ngày ban mặt mà chơi xe chấn ở bên đường thì có mà lên báo địa phương!

Mà đường về nhà Sếp thì xa quá, thế là Công liền quay đầu xe chạy thẳng về nhà mình. Cả hai đắm chìm trong cảm giác lâng lâng mà quên khuấy mất điện thoại trong túi đang nhấp nháy đèn thông báo cuộc gọi.

Xe vừa đỗ vào bãi, Công chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: "Em quên mua bao rồi!"

Nói xong liền cuống cuồng định lao ra cửa hàng.

Sếp túm lấy cánh tay hắn: "Trên xe có, lần trước em còn quét lấy hai hộp miễn phí mà!"

Nghe vậy, Công lưỡng lự: "Lần đầu mà dùng loại có gai, liệu có k*ch th*ch quá không anh..."

Sếp không chịu nổi nữa: "Bớt lải nhải đi, em không dùng thì anh dùng!"

Công lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng lại, thấy Sếp tự mình chịu được thì cớ gì mà phản đối nữa!

Thế là hai người vội vàng lao vào thang máy, vừa ôm nhau thì cửa thang máy mở ra, Công lập tức tách khỏi Sếp một cách tự nhiên, nhìn trân trân những người khác đi vào thang máy.

Suốt hành trình lên tầng, người ra người vào chẳng dứt, Công chưa bao giờ thấy tầng 23 cao đến vậy, sớm biết thế này đã thuê hẳn phòng dưới tầng hầm rồi!

Cuối cùng cũng đến được trước nhà, Công lập tức đẩy Sếp áp vào cửa, vừa hôn ngấu nghiến vừa mở cửa nhà.

Trong phòng, rèm cửa đều kéo kín, làm cho cả căn phòng tối đen như mực, chỉ có thể thấy lờ mờ bố trí bên trong. Nội tâm Công chợt thấy có gì đó sai sai——chẳng nhớ hôm nọ trước khi ra ngoài hắn đã kéo rèm lại chưa ta? Nhưng nghĩ được có tí, hắn đã bị Sếp cuốn hút mà quăng luôn nghi ngờ kia ra sau đầu.

Hai người thậm chí chẳng còn tâm trí nào bật đèn, vừa bước từ cửa vào đã dính nhau không rời, cứ thế mà quấn lấy "múc bang mỏ nhau" từ cửa đến phòng khách rồi đổ nhào lên ghế sofa——"bụp".

Ngay dưới lưng bỗng phát ra tiếng nổ bất ngờ của mấy cái bóng bay! Công với Sếp giật mình bật dậy ngay lập tức.

Còn chưa hoàn hồn thì đèn trong phòng đột ngột bật sáng lên——Cả phòng khách tràn ngập băng rôn, dây ruy băng, với bóng bay in dòng chữ "Chúc Mừng Sinh Nhật," còn đứng lố nhố sau ghế sofa là một đoàn người đông đảo: nào là bố Công, mẹ Công, em gái của Công, nào là bạn bè đồng nghiệp, rồi còn cả Thư ký của Sếp cũng bị ai đó bịt miệng đứng chen ở giữa đám đông kia. Tổng cộng ít nhất cũng phải hai chục người!

Ai nấy đều lộ vẻ bối rối, hiếu kỳ, và hơi mờ ám.

Công nghẹn họng nhìn trân trối, nhưng vẫn nhanh tay kéo lại áo cho Sếp một cách nghiêm chỉnh: "Mọi người... mọi người làm gì ở đây vậy?!"

Sếp cũng lần đầu trong đời gặp cảnh éo le thế này, đứng không được mà ngồi cũng không xong, nếu không nhờ có khuôn mặt ít biểu cảm thì chắc mặt anh đã bùng nổ từ lâu rồi.

Em gái Công tay cầm bánh sinh nhật, cười gượng vài tiếng: "Thì bọn em đến chúc mừng sinh nhật anh chứ sao nữa."

Công ngớ người: "Sinh nhật? Nhưng hôm nay đâu phải sinh nhật anh đâu!"

Sếp cũng nhớ hôm nay đâu phải ngày 11 tháng 10.

Em gái Công nhoẻn miệng giải thích: "Sinh nhật anh trúng ngày trong tuần nên ai cũng bận, tụi em nghĩ cuối tuần tổ chức sớm cho anh bất ngờ luôn!"

Công và Sếp: Bất ngờ thật đó chứ...

Bạn bè cũng nhanh tay châm nến trên bánh, em gái Công đốc thúc: "Thôi nào, dù sao cũng đến rồi, mau ước đi, em cầm nãy giờ mỏi tay sắp chịu không nổi rồi!"

Công đành gãi đầu bước đến, sau đó liếc Sếp một cái rồi nhắm mắt ước. Nguyện xong thì quay qua cầm bánh đưa đến trước mặt Sếp, cười rạng rỡ: "Yêu dấu ơi, thổi nến giúp em nào!"

Đám bạn lập tức làm ầm lên những tiếng "Ồ" đầy hàm ý.

Công quay ngoắt lại cằn nhằn: "Ồ cái gì mà ồ, không phải các người phá đám ở đây thì giờ tôi với anh ấy đã nằm êm trên giường rồi!"

Sếp nghe xong chỉ biết ôm trán, từ cổ đỏ lan lên cả mặt, cuối cùng cũng làm theo ý hắn, nhẹ nhàng thổi tắt nến trên bánh.

Sếp khẽ hỏi nhỏ: "Anh thổi giúp em như vậy liệu có làm mất linh điều ước không?"

Công bật cười, ghé tai anh thì thầm: "Không sao, vì điều ước của em... đã thành hiện thực rồi."

Tối hôm ấy, Công và Sếp cùng lúc đăng lên trang cá nhân một tấm ảnh giống y chang nhau: đôi tay cùng cầm dao cắt bánh. Kèm theo đó là dòng chữ bốn từ: "Kịch giả tình thật."

Tác giả có lời muốn nói

Đồng nghiệp x đang đứng trong đám đông: Công ơi, anh phản bội niềm tin của em rồi! Anh quay lưng với giai cấp công nhân mất rồi!
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 31: Ngoại truyện 1


1) Ốm

Sau khi tiệc sinh nhật kết thúc, cuối cùng chỉ còn mỗi Công và Sếp.

Công tiến đến hôn lên môi Sếp, nhưng lại trượt sang má: "Yêu dấu ơi, đừng có né mà!"

Sếp bình thản: "Anh có động đậy gì đâu."

Nhưng nhìn kỹ hơn, anh phát hiện ra sắc mặt Công có vẻ hơi lạ, sờ trán một cái: "Hình như em sốt rồi đấy."

Công nghiến răng: "Không sao đâu, em vẫn chịu được! Hôm nay không ăn được miếng thịt này thì ch*m Công không tha thứ cho em đâu... Ơ mà sao cái trần nhà lại quay quay thế này..."

Sếp: "Thôi, nghỉ đi nhé!"

Công bệnh cả ngày, ngủ li bì. Đến hôm sau khi hắn tỉnh dậy, cảm giác khỏe khoắn chuẩn bị tái chiến thì nhìn qua——

...lại thấy Sếp đã lăn ra ốm mất tiêu.

2) Vị cầu vồng

Dùng hết hai hộp rồi, Công cảm thán: "Cuối cùng em đã hiểu vì sao người ta gọi là vị cầu vồng, hóa ra là tổng hợp vị trái cây! Vị táo là màu đỏ, chuối là màu vàng, còn dưa hấu là màu xanh nữa!"

Sếp gượng gạo nhìn hắn: "Em ra ngoài rồi tự nói chuyện này được không?"

Công giả bộ ngả ngớn lại gần: "Không được."

3) Bộ đồ cún cưng

Công cực kỳ thích ý tưởng mặc bộ đồ cún với Sếp, nhưng từ sau vụ bao cao su cầu vồng chấm bi, Sếp một mực không đồng ý——đặc biệt là cái đuôi cắm... xỏ xuyên qua mông.

Công nài nỉ hết sức, hạ chiêu một khóc hai nháo ba thắt cổ, cuối cùng Sếp đành miễn cưỡng bảo: "Sao anh phải làm cún chứ, anh không biết đâu, em phải làm mẫu trước đi."

Công lập tức gật đầu cái rụp, hắn đeo tai chó, đeo vòng cổ, quỳ trước mặt Sếp rồi động tác đầy mờ ám l**m nhẹ tay anh: "Chủ nhân ơi, như này anh vừa ý chưa?"

Sếp đỏ mặt, bị cuốn vào màn khiêu khích của hắn. Sau khi anh thấp giọng th* d*c đầy thỏa mãn, Công háo hức không đợi được nữa, reo lên: "Giờ tới lượt em nhé!"

Sếp đẩy đầu hắn ra, lạnh lùng: "Thôi, không chơi nữa."

Công: "... Anh đúng là đồ cún thật!"

Cuối cùng thì Sếp cũng chịu chơi cùng hắn, nhưng quyết không đeo đuôi.

Công: "Không sao, em có sẵn một cái rồi."

Sếp: "... Em không biết xấu hổ à?"

Công tỏ vẻ vô tội: "Biết xấu hổ thì được cái gì?"

Cuối cùng của cuối cùng, Sếp cũng chịu đeo đuôi, hẳn là hai cái một lượt luôn.

4) Cãi nhau

Trên thế giới này, cặp đôi nào mà chẳng cãi nhau, Công với Sếp cũng thế thôi.

Chuyện là hôm ấy Sếp hiểu lầm Công, ban đầu hắn cũng ngoan ngoãn nghe anh mắng, thấy anh nói gì cũng phải. Nhưng đến khi phát hiện là hiểu lầm, hắn ngay lập tức phản công, chỉ trích Sếp không thương tiếc.

Sếp chẳng thể cãi lại, nghĩ ngợi một lúc liền bắt đầu c** đ*.

Công ban đầu vẫn bày tỏ kiên quyết, chính nghĩa rành rành: "Đừng tưởng trò này của anh hiệu quả nhé! Em không bị ảnh hưởng đâu! c** đ* thì em sẽ hết giận á? Không đời nào, tuyệt đối không!"

Đến lúc Sếp cởi đến quần thì Công: "Yêu dấu ơi, em yêu anh, mình vào phòng nói chuyện nhé."

Vào phòng xong, Sếp bắt đầu thay vest, tim Công đập thình thịch, suýt chảy cả máu mũi.

Thay đồ xong xuôi, Sếp lại chuẩn bị ra cửa.

Công hoảng hốt: "Ủa, không phải anh thay cho em xem hả?"

Sếp lạnh lùng: "Em nghĩ nhiều quá rồi, lát anh có cuộc họp."

Công: "...."

Cuối cùng vẫn là mặc vest để làm một hiệp.

Sếp phàn nàn: "Em không chịu nhịn nổi một chút sao? Giờ lại phải thay cả bộ đồ khác nữa!"

Nội tâm Công: Lần tới phải kiếm cái gì để cãi nhau tiếp mới được.

5) Bồ cũ & 200 ngàn

Công tình cờ phát hiện bồ cũ của hắn trên Douyin đang bị úp sọt vì dính vào vụ lừa đảo.

Hắn thở phào: "May mà 200 ngàn đó cậu ta trả cho mình rồi."

Rồi Công lại tiếc rẻ: "Nhưng mà tiếc mấy món hàng xịn ngày xưa mình vất vả sưu tầm, toàn đồ hiếm! Ví dụ như bộ mô hình đó, giờ mua cũng chẳng có mà mua nữa!"

Sếp âm thầm ghi nhớ. Một tuần sau, bộ mô hình hiếm đó xuất hiện ngay trước mặt Công.

Tối đó, Công và Sếp lại xài hết hai hộp.

Sáng hôm sau, Sếp ôm Công, vừa rít điếu thuốc hậu cuộc chiến vừa tuyên bố: "Cậu ta còn bán của em thứ gì nữa, em làm cái danh sách cho anh."

Công e lệ tựa vào Sếp, gật đầu.

Sếp cầm danh sách lên đọc: "... Em đang nói là cậu ta bán mấy chục bộ đồ chơi phiên bản chưa từng ra mắt của em?"

Công phấn khởi: "Anh xem này, trứng rung điều khiển từ xa, cả cái giường nước này nữa..."

Sếp: "Đủ rồi! Em muốn chết hả!"

6) Thư ký & Vương 2 màu tóc

Thư ký dắt Vương 2 màu tóc về ra mắt bố mẹ, cậu thật sự không hiểu nổi: Rõ ràng là mình chỉ giả vờ thôi, tiện thảo luận chút kỹ năng, sao tự nhiên lại thành cua anh ta rồi?

Nhà Thư ký ném ra một xấp tài liệu: "Con với cậu ta quen nhau á? Cậu ta là thám tử tư, đến gần con chỉ vì mục đích điều tra thôi!"

Thư ký đọc đống tài liệu, mặt càng lúc càng đanh lại.

Vương 2 màu tóc giờ cũng đã có tình cảm với Thư ký, muốn giải thích cho rõ: "Anh nghe em giải thích..."

Thư ký phất tay, xúc động: "Không cần giải thích! Anh hiểu hết rồi! Để được đến gần anh, em còn nghĩ ra cả lý do điều tra anh trai anh, anh thật sự cảm động quá!"

Vương 2 màu tóc:... Thôi, mình đúng là dại hơi thật.

7) Cầu hôn

Sinh nhật Công lại đến, Sếp và Công qua đêm trên du thuyền.

Giữa bữa tối dưới ánh nến, Công diện vest bảnh bao đột nhiên nói: "Ai mà ngờ chúng ta kết hôn rồi mà vẫn còn sót một bước chưa làm chứ!"

Nói rồi hắn rút ra từ sau lưng một hộp nhỏ màu đen.

Sếp thoáng ngạc nhiên, cũng lặng lẽ rút một hộp từ sau lưng mình.

Công ngẩn ra vài giây, rồi phá lên cười: "Không thể tin nổi mà! Xem ra cả hai ta đều nghĩ đến việc này! Nhưng mà hôm nay anh không được giành với em đâu nhé."

Hắn quỳ một chân xuống, mở hộp lấy ra chiếc nhẫn, dịu dàng nói: "Yêu dấu ơi, anh có đồng ý lấy em không?"

Sếp hít một hơi thật sâu, từ tốn trả lời: "Anh đồng ý."

Dưới bầu trời đầy sao, họ hôn nhau, cả vũ trụ như chứng giám cho khoảnh khắc này.

Tác giả có lời muốn nói

8) Mười năm sau

Bố Sếp nghe điện thoại: "Tôi cũng không biết nữa, hai đứa nói là kết hôn nửa năm rồi sẽ ly hôn thôi mà, sao chả thấy động tĩnh gì thế nhỉ? Anh cứ yên tâm đi, nếu hai đứa nó ly hôn thật, tôi sẽ sắp xếp đường ưu tiên ngay cho con trai anh! Bao nhiêu người trong danh sách mà, chỉ có nhà anh là được đặc quyền đấy nhé."
 
Sau Khi Lỡ Ngắm Sếp Tắm Trong Khách Sạn
Chương 32: Ngoại truyện 2


Công dạo này đang rầu hết sức.

Vì quá bận nên chẳng có thời gian luyện tập, bụng săn chắc của hắn từ tám múi đã tụt xuống còn sáu múi!

Đã thế, thân là Công mà sức bền lại thua Sếp – một người chơi ở phe thụ nữa.

Ai hiểu được cảm giác khi hắn lăn lộn cả đêm, sáng hôm sau còn mệt chưa dậy nổi mà Sếp đã dậy đi chạy bộ về rồi không chứ?!

Sếp thấy vậy, an ủi hắn: "Không sao đâu, em vẫn rất tuyệt mà."

Công: "..."

Công: "Anh nói câu này chỉ càng làm tổn thương lòng tự tôn của em thêm thôi!"

Thư ký nghe được nỗi phiền muộn của Công, cũng góp lời an ủi: "Cậu làm quá lên thôi——tôi nói thật, muốn sức bền bằng anh trai tôi thì ít nhất cậu cũng phải đoạt cái đai vàng mới mong theo kịp."

Thư ký: "Với lại cũng đâu phải bây giờ cậu mới biết anh trai tôi đâu, ảnh kiểu như sinh ra đã cuồng công việc, sinh lực lúc nào cũng thừa. Hay cậu uống ít thuốc bắc bồi bổ coi, biết đâu cải thiện được chút."

Công: "..."

Thư ký thấy không khả thi lắm, bèn gợi ý thêm: "Hoặc là hai người đổi vai thử đi, để anh trai tôi làm người chủ động, không phải cậu sẽ đỡ tốn sức hơn sao."

Công như bị sét đánh trúng: "Không đời nào! Không bao giờ có chuyện đó!"

Dù thể lực có đuối hơn tí, Công cũng quyết tâm trong một tuần phải luyện lại hai múi bụng đã mất! Thế là hắn lập hẳn một kế hoạch nhịn ăn kết hợp với luyện tập thể hình, còn để tránh bị Sếp làm phân tâm, hắn quyết định dọn ra ngoài ở riêng.

Nội tâm Sếp:... Có cần thiết đến mức ấy không? Nhà có hẳn phòng gym cơ mà, sao cứ nhất thiết phải tách ra ở?

Nhưng nhờ Công mà chỉ số EQ của Sếp cũng tăng chút chút, nên anh cũng chịu khó cổ vũ và ủng hộ hết mình.

Công cảm động vô cùng, bầu không khí lập tức bùng nổ, và trời giáng sấm chớp một lần nữa.

Nội tâm Sếp: Haiz, càng không muốn xa nhau chút nào...

Nỗi khổ của Sếp ngày càng tăng, cho đến khi Công gửi cho anh một tin nhắn WeChat.

Công:【Yêu dấu ơi, hôm nay em ăn suất ăn kiêng nhé [hun hun nè]】

Công:【[hình ảnh]】

Trước khi mở ảnh, Sếp nghĩ bụng là Công ăn cũng lành mạnh đấy, nhìn màu sắc là biết món ăn kiểu thiếu thốn khẩu vị rồi.

Nhưng khi mở ảnh ra, Sếp lặng thinh.

Sếp:【Cái khẩu phần ăn kiêng này ấy, một con bò sắp chết ăn vào là có thể đứng dậy cày thêm hai mẫu ruộng đó em.】

Sếp:【Nếu thèm ăn đến vậy thì bỏ luôn cái nhịn ăn gì đó đi, về nhà mau lên. Gần đây đầu bếp nhà anh nghiên cứu vài món mới, ngon lắm.】

Nghĩ tới tay nghề đầu bếp Sếp mướn, nước bọt của Công bắt đầu tiết ra.

Nhìn bát thức ăn kiêng vô vị trước mặt, hắn nghiến răng trả lời:【Không đâu, em chưa hoàn thành nhiệm vụ thì nhất quyết không gặp anh!】

Sếp đành chịu:【Rốt cuộc em phải hoàn thành cái nhiệm vụ gì? Ai giao nhiệm vụ cho em vậy? Em nhập vai game thủ rồi hả?】

Không phải chỉ tụt hai múi bụng thôi sao, làm gì căng thẳng thế chứ?

Tóm lại dù nói kiểu gì, hai người vẫn không đạt được đồng thuận. Sếp nổi điên gọi Thư ký lên rồi chửi từ đầu tới chân, khiến Thư ký run cầm cập như con chim cút, không dám hé răng cãi lại nửa lời.

Chửi xong, Sếp thở phào nhẹ nhõm: "Mắng xong thấy thoải mái hẳn, thôi cho cậu nghỉ một ngày nhé."

Thư ký: "Đội ơn Sếp khai ân!"

Đang nghĩ ngợi gì đó, Sếp chợt hỏi: "À mà này, sao Vương 2 màu tóc nhà cậu không có kiểu vấn đề vô lý này nhỉ?"

Thư ký: "Thì vì em là công mà, nếu không, để cậu ấy lên bàn luận thử với anh?"

Sếp nhìn Thư ký từ đầu đến chân bằng ánh mắt hoài nghi: "..."

Sếp: "Được đấy."

Vương 2 màu tóc được triệu tới, nghe xong câu chuyện: "Vấn đề thể lực ấy hả? Anh ta mà đuối đi chút thì tôi mừng không hết! Lần nào tôi ngất rồi mà mở mắt ra thì anh ta vẫn còn sức hoạt động! Anh có biết tôi khổ thế nào không!"

Sếp giơ tay chặn lại: "Tôi không muốn nghe mấy cái đó, tôi chỉ muốn biết có cách nào giải quyết chuyện em ấy đòi ra ở riêng không, cần hiệu quả ngay lập tức."

Vương 2 màu tóc: "Chuyện này thì... tùy nhà, nhưng với trường hợp nhà anh thì dùng công thức là ổn."

Sếp: "Dùng... công thức?"

Vương 2 màu tóc: "Anh có biết ba nguyên tắc là "khen-trì hoãn-diễn sâu" không? Đời là vở kịch lớn mà, phải dùng kỹ thuật diễn chứ! Tôi lần nào cũng bảo Thư ký rằng làm thêm cái nữa là chết tôi mất, đâu có phải thật sự muốn chết đâu, cũng phải để lại lối thoát cho mình chứ! Mà anh ta lại rất hợp bài này, cứ mười lần thì bảy lần tha cho tôi."

Sếp: "..."

Vương 2 màu tóc: "Đúng lúc thì diễn thôi, nhất là tình huống của anh và tôi ngược nhau. Nếu không thì anh cứ giả bộ mệt tới nỗi đứng không nổi, cho cậu ta thêm chút tự tin là được."

Sếp chống cằm, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Công trải qua hai ngày ăn nhẹ theo chế độ, cảm thấy đời chẳng còn gì đáng sống.

Đúng lúc đó, có người nhấn chuông cửa, hắn mở cửa ra thì thấy Sếp đứng ngay ngoài.

Công chưa kịp nói "Anh..." thì Sếp đã vòng tay ra sau gáy hắn và kéo vào một nụ hôn sâu!

Công lập tức quên hết những gì muốn nói, chẳng cần biết trời đất gì nữa, đảo khách thành chủ, ôm chặt Sếp mà tận hưởng một trận hôn say sưa.

Sếp luồn tay vào trong quần hắn, đã gọi là "xa là nhớ, gặp nhau là làm". Công không kìm lòng nổi, lại cùng Sếp trải qua một phen tưng bừng.

Sáng hôm sau, Công tỉnh dậy thì phát hiện Sếp - người luôn kỷ luật, dậy sớm đều đặn - lại đang nhắm mắt nằm bên cạnh hắn, vẻ mệt mỏi ngủ say.

Công thấy mãn nguyện vô cùng, hắn khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Sếp, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, lẩm bẩm: "Có vẻ lần này luyện tập có kết quả rồi, xem ra có thể dọn về nhà được rồi."

Nói xong hắn hạnh phúc chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Sếp nằm quay lưng với hắn, khẽ mở mắt ra, khóe môi cong lên một đường nhỏ: Xem ra công thức thật sự hiệu quả, từ nay chuyển lịch chạy bộ sang buổi tối thôi.
 
Back
Top Bottom