Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Sau Khi Kết Hôn Cùng Đại Lão Giới CV

Sau Khi Kết Hôn Cùng Đại Lão Giới Cv
Biên Nam lạc Trì Vũ 5: "Căn hộ riêng của tôi."


Sắc trời bên ngoài đã dần tối, Trì Vũ về đến nhà với chiếc chìa khóa xe trên tay.

Vừa vào nhà, liền thấy Vân Lãng đang cầm ly nước ngồi trên sô pha.

Ánh đèn lờ mờ, càng khiến sắc mặt anh u ám, không rõ ràng.

Nghe được thanh âm, anh ngẩng đầu nhìn về phía Trì Vũ: "Chơi đã rồi?"

Trì Vũ có chút chột dạ sờ sờ cái mũi của mình: "Anh."

Kỳ thật Trì Vũ cũng biết không giấu được Vân Lãng, dù sao thì dạo này cậu cùng Biên Nam thường xuyên ra ngoài chơi cũng không phải là bí mật gì.

Cậu ngồi vào bên cạnh Vân Lãng: "Bọn em thật sự cũng chỉ là đi chơi bình thường thôi, không có làm gì cả."

Nói tới đây, cậu theo bản năng liếm môi.

Tuy rằng lần đầu tiên bị bầu không khí trong studio cuốn theo, đầu óc cậu mới nóng lên cùng hắn hôn nhau, nhưng những lần sau đó, thật sự là vô cùng thuần khiết, không có bất luận cử chỉ vượt rào nào.

Vân Lãng thở dài, sờ sờ gáy cậu: "Anh biết trong lòng em hiểu rõ, cũng rất có chủ kiến, rất nhiều chuyện đều thấy được rõ ràng, cho nên anh cũng không nói nhiều."

Trì Vũ hiếm thấy ngoan ngoãn nghe anh trai nói.

"Nhưng không được xem nhẹ người khác, cậu ta không đơn giản, đừng đùa giỡn rồi đem mình bán luôn."

"Vâng."

Trì Vũ vừa nói vừa dựa người lên sô pha "Sẽ không lâu đâu, vòng sinh hoạt của bọn em không giống nhau, hơn nữa hắn phỏng chừng cũng sắp về nước, anh, anh không cần lo lắng."

Vân Lãng nghĩ cũng đúng, vỗ vỗ đầu cậu.

"Trong lòng em hiểu là được, lên nghỉ ngơi đi."

-

Tựa như Trì Vũ nói, cậu thật sự không nghĩ quá nhiều.

Đại khái chính là bên cạnh xuất hiện một người hợp ý, có thể cùng nhau chơi, rất thú vị.

Nhưng lúc nghe thấy Biên Nam sắp về nước, Trì Vũ vẫn có chút sửng sốt.

Thanh âm đầu dây bên kia cách một dòng điện lưu hiếm khi thấy có chút ôn hòa: "Còn có chút việc cần xử lý, tôi khả năng phải về trước."

Trì Vũ thong thả chớp chớp đôi mắt, nhất thời không biết phải làm ra phản ứng gì.

"Ồ."

Cậu biết công việc của Biên Nam không phải là nhẹ nhàng, mơ hồ nghĩ đến, ba mẹ cùng anh trai mình còn tạo một chút phiền toái cho người ta.

"Chờ tôi bận hết chuyến này sẽ lại đến tìm em."

Trì Vũ cười nhạo một tiếng: "Nói không chừng lúc đó tôi đã tìm được bạn khác chơi cùng rồi cũng nên."

Biên Nam cười cười: "Em có thể thử xem, tôi nghĩ, tôi hẳn là người hợp ý em nhất rồi, không phải sao?"

Nội tâm Trì Vũ có chút buồn bực vì bị chọc thủng , không nghĩ lại bị đối phương phát hiện, thanh âm như thường nói: "Anh về đi, vậy nha."

Nói xong, cậu liền cúp điện thoại.

Trì Vũ vùi người trên sô pha mềm mại, nghĩ, có lẽ Biên Nam thật sự bất đồng.

Cậu kỳ thật có nói dối một chút trước mặt Vân Lãng, đối với chuyện Biên Nam rời đi cậu cũng không phải là thờ ơ.

Tuy không tính là tình yêu sâu đậm gì, nhưng tóm lại vẫn có chút mất mát nho nhỏ.

Một người có cả EQ lẫn IQ đều thuộc hàng top, chơi thật sự rất vui.

Trì Vũ thở dài một hơi, cảm xúc của cậu luôn tới rất nhanh đi cũng nhanh.

Cậu vốn cũng không phải là một người có thể ở lâu một chỗ, sau khi Biên Nam về nước không lâu, Trì Vũ liền một mình thu dọn hành lý chạy tới Barcelona.

Chỉ cần cậu nhanh chóng tìm được thú vui mới, thì sẽ không còn vì chút mất mát này mà cảm thấy tiếc nuối.

Đây là một thành phố rất thịnh hành văn hóa nghệ thuật, đầu đường cũng có thể tùy tiện nhìn thấy nghệ thuật gia lưu lạc.

Nơi này cũng có rất nhiều người yêu thích văn hóa vẽ graffiti.

Trì Vũ trèo lên cái thang, trên tay cầm một bình xịt sơn vung tay về phía bức tường đối diện, trên bức tường liền in lên những màu sắc tươi sáng.

Thẩm mỹ vẫn có một mối tương liên.

Tuy rằng cậu chưa học qua vẽ tranh, nhưng cậu biết phối màu, cậu biết như thế nào mới đạt tới trình độ hấp dẫn ánh mắt người nhất.

Đầu đường có tiếng đàn du dương của nghệ sĩ kéo violon, cũng có những cô gái xinh đẹp dương quang mặc váy đỏ nhảy theo điệu Tango cuồng nhiệt.

Cả thành phố hiện ra một màu vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời chói chang.

Người thích vẽ graffiti bên cạnh cũng phải thốt lên một câu cảm thán kinh ngạc: "Cậu vẽ đẹp ghê đó!!!"

Mặt mày Trì Vũ cong cong, ngửa người ra sau nhìn, sau đó khoe khoang: "Tác phẩm vĩ đại!"

Người thích vẽ graffiti phát ra một trận cười sang sảng.

Lúc Biên Nam tới nơi này, chính là nhìn thấy một màn như vậy.

Trì Vũ mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, bên ngoài là chiếc quần yếm kaki rộng thùng thình, một bên dây không móc lại, lủng lẳng rũ xuống.

Chiếc áo thun cùng cánh tay trắng nõn vốn sạch sẽ đã bị dính phải các loại màu của bình xịt sơn, lại không có vẻ lôi thôi.

Thoạt nhìn càng cho người ta thêm nhiều màu sắc tươi sáng.

Không biết người bên cạnh nói gì đó, dưới ánh mặt trời, bộ dáng cậu cười rộ lên quá đẹp.

Cả người cậu toát ra sức sống tự do, chỉ nhìn thôi, Biên Nam cũng cảm thấy trái tim mình không chịu khống chế nóng lên.

Trì Vũ xuống khỏi thang, nhặt lấy máy ảnh mình đặt ven đường, chụp hai tấm bức tranh cậu vẽ trên tường.

Sau đó ngậm ý cười xoay máy ảnh.

Trên quảng trường, bồ câu trắng vỗ cánh bay đi, Trì Vũ từ trong ống kính nhìn thấy một người ngoài ý muốn.

Cậu hiếm khi thấy có chút ngốc lăng, sau đó chậm rãi hạ xuống chiếc máy ảnh đang cầm trong tay, thẳng tắp đối diện với ánh mắt của người đang đi về phía cậu cách đó không xa.

Là Biên Nam.

Bọn họ hình như đã gần hai tháng không gặp nhau, bởi vì khoảng cách cùng lệch múi giờ mà ngay cả điện thoại cũng rất ít gọi.

Lúc Trì Vũ đã cam chịu, bọn họ sẽ chỉ là khách qua đường lướt qua cuộc đời nhau, hắn lại lần nữa xuất hiện trước mặt cậu.

Trì Vũ mở miệng trước: "Không trùng hợp tới vậy chứ?"

Biên Nam cười nói: "Đương nhiên không phải, không phải đã nói sẽ tới tìm em sao?"

Trì Vũ bỗng dưng bật cười.

Sau đó, bọn họ đã cùng nhau đồng hành suốt đoạn lữ trình.

-

Trì Vũ không nghĩ tới, lúc trước người đàn ông này nói theo đuổi cậu, theo đuổi một đường chính là theo hẳn hai năm.

Mấy năm nay, tính tình Trì Vũ vẫn không ổn định như cũ chạy khắp trời nam đất bắc.

Biên Nam có công việc, đương nhiên sẽ không thể mỗi lần đều chạy theo cậu.

Nhưng cũng thật sự cố gắng nhất có thể để chơi cùng Trì Vũ.

Có lẽ ngay cả Biên Nam cũng không nghĩ tới, hắn có thể từ cái nhất kiến chung tình đơn giản như vậy lúc ban đầu có thể tiến triển đến mức thích đến không thể nào thích hơn như bây giờ.

Ở cạnh nhau nhiều hơn một phút, thì xương cốt máu thịt cơ thể hắn lại thuộc về đối phương nhiều thêm một phần.

Người từng nói thích Trì Vũ có quá nhiều, Trì Vũ rất ít khi để tâm, cậu biết, bản thân có một cái túi da rất xuất sắc.

Những người đó thấy sắc nảy lòng tham, những lời ngon tiếng ngọt nói ra không thể coi là thật.

Cậu cũng từng coi Biên Nam như những người này.

Nhưng...... không biết bắt đầu từ khi nào, hết thảy đều thay đổi.

Vì để có thể cùng Trì Vũ đồng hành trong đoạn lữ trình này, Biên Nam đã đem thời gian nghỉ ngơi của bản thân tận dụng hết mức có thể xử lý công việc, đã rất lâu chưa được ngủ một giấc đàng hoàng.

Sau đó lại đỏ mắt bay tới bên cạnh Trì Vũ.

Người đàn ông vẫn cao lớn như vậy, động tác leo núi không thấy nửa phần trì trệ.

Nhưng Trì Vũ thấy được tơ máu rõ ràng hằn trong đôi mắt hắn, không che giấu được sự mệt mỏi.

Cậu bỗng dưng dừng bước chân, rũ xuống con ngươi, cảm thấy trong lòng có chút khó chịu.

Biên Nam cũng dừng bước chân, xoay người nhìn cậu: "Sao vậy?"

Đáy mắt Trì Vũ ánh lên cảm xúc không rõ, cậu quay đầu: "Tôi mệt."

"Không phải trước đó em nói rất lợi hại sao, mỗi lần leo núi đều có thể một tiếng trống làm tinh thần hăng hái chạy lên đến đỉnh."

"Tôi muốn ngắm phong cảnh giữa sườn núi một chút không được sao?"

Biên Nam đi xuống vài bước đến trước mặt cậu, tay nắm lấy cằm, xoay mặt cậu lại, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Lẳng lặng nhìn nhau vài giây như vậy, Biên Nam đột nhiên cười.

"Được, chúng ta ngắm nhìn phong cảnh giữa sườn núi."

Hai người tìm một tảng đá bự ngồi xuống, cho dù chỉ là giữa sườn núi, thì địa thế chỗ này cũng rất cao.

Gần như là vừa ngồi xuống, Biên Nam liền dựa lên vai Trì Vũ, thanh âm rất nhỏ, hơi thở kề sát bên đôi tai bạch ngọc của người:

"Em hình như đau lòng."

Trì Vũ không đáp, chỉ nói: "Anh ngủ đi, nhưng đừng chết đột ngột."

Biên Nam nặng nề cười ra tiếng, rước người lên, ở chỗ sườn cổ trắng nõn đặt xuống một nụ hôn.

Trì Vũ chậm rãi rũ xuống lông mi.

Hô hấp người bên cạnh rất nhanh đã đều đặn, Trì Vũ nhìn áng mây phía xa, khóe miệng đột nhiên hạ xuống.

Cậu là một người tự cao như vậy, cư nhiên cũng có một ngày sẽ thật sự thấy đau lòng cho người khác?

Mọi thanh âm đều trở nên im lặng, chỉ có thanh âm xào xạc của làn gió nhẹ phất qua kẽ lá.

Thời gian hai năm qua bọn họ ở chung rõ ràng trước mắt, giống như một thước phim chiếu lại trong tâm trí Trì Vũ.

Cuối cùng, cũng chỉ hóa thành một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Tựa hồ là nhớ thương Trì Vũ, Biên Nam cũng ngủ không được lâu, chưa đến nửa giờ đã mở mắt, sau đó theo bản năng duỗi tay xoa bóp nửa bên vai hắn vừa gối đầu cho Trì Vũ.

Trì Vũ cho phép động tác của hắn.

Sau đó hai người đứng lên, Biên Nam chuẩn bị cùng Trì Vũ tiếp tục leo lên trên.

Trì Vũ lại không động, cậu nhìn khối đá nhỏ trên mặt đất: "Không leo nữa, về đi."

Biên Nam lập tức sững sờ tại chỗ, thanh âm khàn khàn: "Không leo nữa...... là có ý gì?"

Hắn rất hiểu Trì Vũ, cậu là một người thích theo đuổi cực hạn.

Thích cực hạn kích thích, thích giới hạn cuối cùng, mọi thứ ở chỗ cậu đều phải nhìn thấy điểm cuối.

Trì Vũ từng vô số lần leo lên đỉnh của nhiều ngọn núi cao, chưa từng bỏ dở giữa chừng.

Tầm mắt Trì Vũ dịch tới trên người hắn, hai người đối diện: "Ý là mang anh trở về nghỉ ngơi."

—— Cậu từ bỏ đỉnh cao mà bản thân mình muốn leo lên.

Biên Nam đột nhiên bật cười, hắn đến bên cạnh cậu, nhẹ nhàng nắm lấy tay Trì Vũ.

Thấy cậu không ngăn cản, Biên Nam chậm rãi tách ra năm ngón tay cậu luồn vào, cho đến khi mười ngón giao triền.

Hai người cùng nhau xuống núi.

Tuy rằng không có leo lên nơi cao nhất của đỉnh núi, nhưng ngày hôm sau cả hai đã dậy sớm, lái xe theo đường núi chạy lên đỉnh cao nhất.

Bọn họ ngồi trên mui chiếc xe việt dã, chờ đợi mặt trời mọc.

Thời gian còn rất sớm, sắc trời xung quanh mờ tối.

Chai thủy tinh nhẹ nhàng cụng vào nhau giữa không trung, Trì Vũ ngửa đầu uống một ngụm bia trái cây.

Biên Nam phải lái xe, nên chỉ uống nước có ga.

Trì Vũ cười nói: "Tôi nói...... anh bị lậm yêu sao, chạy theo tôi hai năm nay rồi."

Biên Nam cũng cười: "Vậy cũng phải yêu được đã rồi mới lậm yêu được."

Giỡn thì giỡn vậy chứ thật ra những chuyện mấy năm nay hắn phải làm cũng không ít, chỉ là hết thảy đều dồn ép hết mức có thể để dành được chút thời gian đi tìm Trì Vũ.

Trì Vũ nghiêng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm phía xa đã loáng thoáng xuất hiện một tia ánh cam.

Cậu kỳ thật chưa từng nói với ai, mấy năm nay, cậu thật sự đã rất vui vẻ.

Lúc trước phần lớn là một mình cậu độc hành, tuy tự do nhưng thỉnh thoảng cũng cảm thấy cô độc.

Có đôi khi, cậu cũng muốn có người đi chơi cùng mình.

Nhìn ngắm thiên nhiên kỳ diệu, cậu cũng thấy đáng tiếc, có thể nhìn thấy, chỉ có đôi mắt của cậu cùng ống kính máy ảnh.

Nhưng hiện tại, có người cùng cậu ngắm nhìn, cuối cùng cậu cũng không cần phải dựa vào những tấm ảnh nhất thời để lưu giữ hết thảy.

Bởi vì có một đôi mắt khác đã cùng cậu nhớ kỹ.

Hơn nữa kiến thức Biên Nam rộng rãi, hắn nhìn ngắm thế giới này không hẳn là ít hơn Trì Vũ.

Khi nói về một số chủ đề nhất định, chưa bao giờ Trì Vũ phải độc thoại, bọn họ luôn có thể bắt được sóng của nhau, sau đó duy trì cùng tần số.

Người như vậy, Trì Vũ cảm thấy mình sẽ không thể nào gặp được một người thứ hai nào như vậy.

Trì Vũ lại uống một ngụm bia, là vị đào.

Tựa hồ là sợ Trì Vũ nghĩ nhiều, Biên Nam giải thích nói: "Trong nhà còn có anh tôi cùng ba tôi, đem công việc ném cho anh trai cùng ông già, tôi cũng không quá mệt mỏi, lần này chỉ là ngoài ý muốn."

"Vậy người trong nhà anh có biết anh chạy lăng quăng khắp nơi làm gì không?

Biên Nam cùng cậu lại cụng chai: "Tôi nói, tôi đi truy vợ, ba tôi bảo tôi mau lăn."

Trì Vũ cười nhạo một tiếng, sau đó quay đầu không nói gì, nhìn sắc vàng mỹ lệ dần dần phá vỡ tầng mây, lấp đầy toàn bộ phía chân trời.

Giữa một mảnh yên tĩnh, Trì Vũ mở miệng:

"Ngày mai tôi sẽ về Luân Đôn."

"Ừm.'

"Hai năm trước tôi đã từng nói muốn chụp anh, bộ ảnh đó vẫn còn chưa chụp xong, hiện tại có thể chụp tiếp không?

Biên Nam đương nhiên rất sẵn lòng: "Khi nào, vẫn ở cái studio lần trước sao?"

"9 giờ tối ngày mốt."

Nói xong thời gian, Trì Vũ khựng lại, sau đó giọng nói bình tĩnh báo một cái địa chỉ.

"Đây là nơi nào?"

Vào lúc bình minh dần lên, mặt trời mọc tạo nên một áng màu mỹ lệ phủ lên khuôn mặt xinh đẹp Trì Vũ.

"Căn hộ riêng của tôi."

Biên Nam sửng sốt, đều là người trưởng thành rồi, ý tứ trong lời này không cần nói cũng biết.

Giọng nói hắn trì trệ hơi hơi hé miệng, một lúc sau mới phát ra âm thanh, lại hỏi: "......

Có ý gì?"

Trì Vũ chậm rãi nghiêng đầu, hai người dưới một mảnh ánh vàng lóa mắt đối diện nhau.

Trong gió hòa lẫn hương đào ngọt ngào, cũng đem mái tóc dài của Trì Vũ phất qua vai, chạm đến trên người Biên Nam.

Như có cảm ứng, Trì Vũ hơi hơi nghiêng đầu, Biên Nam cúi đầu.

Mềm mại chạm nhau.

Tại ngọn núi này, trên đầu là bầu trời sáng rỡ, dưới chân là đất đai vô tận.

Thiên địa rộng lớn, phảng phất trong thế giới chỉ có hai người.

Bọn họ hôn nhau.

—— Nụ hôn đầu của bọn họ.!

(*) Khúc này không biết cólộn không nhưng nụ hôn đầu là trong studio mà ta
 
Sau Khi Kết Hôn Cùng Đại Lão Giới Cv
Biên Nam lạc Trì Vũ 6: Nhớ hắn. Đi gặp hắn.!


Bởi vì hai người đều có việc riêng nên Biên Nam cùng Trì Vũ cũng không cùng về Luân Đôn.

Biên Nam muộn hơn chút mới sang, sau khi tới còn phát sinh vài chuyện cần xử lý.

Trên bàn cơm ăn uống linh đình, các loại lời nói dễ nghe cùng khen ngợi ùn ùn không dứt.

Biên Nam trước giờ vẫn luôn là chuyên gia trong những trường hợp như này, đã rất thành thạo.

Hôm nay trong tay hắn cầm chén rượu vàng trong, lại thường xuyên thất thần.

Tổng cảm thấy chính mình giống như bị bao phủ bởi một tấm kính, mọi âm thanh xung quanh đều trở nên mơ hồ nghe không quá rõ ràng, không biết bọn họ đang nói cái gì.

Chỉ là ngẫu nhiên sẽ bằng bản năng ứng đối câu hỏi của người khác.

Cố tình bữa tiệc này còn cần sự có mặt của hắn.

9 giờ...... thật là làm người chờ nóng lòng.

Nhìn thời gian đã gần 8 giờ, Biên Nam mới đứng dậy.

Cần phải có mặt, nhưng nếu rời đi trước thì mọi người vẫn có thể cho mặt mũi.

Nhũng người xung quanh tất nhiên sẽ không cản hắn.

Biên Nam đạp lên ánh trăng đi vào căn hộ riêng của Trì Vũ.

Nơi này tọa lạc trên mảnh đất phồn hoa nhất trung tâm thành phố, Trì Vũ nằm ở tầng cao nhất.

Sau khi ấn chuông cửa, hắn rũ mắt lẳng lặng đợi trong chốc lát, cửa mới được người bên trong đẩy ra.

Sau khi nhìn thấy Biên Nam, Trì Vũ không nhịn được cười: "Tới đúng lúc vậy."

Biên Nam nhìn người, đột nhiên khựng lại, con ngươi hoàn toàn tối sầm xuống.

Trì Vũ là vừa tắm xong, một tay cậu cầm khăn lông đang lau đuôi tóc ẩm ướt, toàn thân chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình.

Giọt nước trên đuôi tóc thấm ướt áo sơ mi màu trắng, chỗ bị thấm ướt thành một mảnh trong suốt, dính ở trên người, ẩn ẩn lộ ra làn da trắng muốt bên dưới.

Bàn chân trần của cậu đạp trên mặt đất, mờ mịt hơi nước, làn da toàn thân sáng lên dưới ánh đèn.

Biên Nam nói giọng khàn khàn: "Có lẽ tôi tới hơi sớm."

Trì Vũ cười thành tiếng, ngón tay cuốn lấy chiếc cà vạt thâm sắc của người đàn ông trước mặt, cứ như vậy kéo hắn vào phòng.

Động tác của hai người chậm rãi, ánh đèn trên đầu theo động tác của bọn họ mà sinh ra dao động.

Lưng Trì Vũ dán lên tường, một tay của cậu tùy ý đặt trên bờ vai Biên Nam.

Một đôi con ngươi xinh đẹp khi nhìn người như có móc câu.

"Không, thời gian này là vừa đúng lúc rồi, anh mà tới chậm chút nữa là tôi đã mặc quần vào rồi."

Vừa dứt lời, eo Trì Vũ đã bị người đột nhiên kéo về phía trước, gắt gao dán lên khối thân thể có nhiệt độ còn cao hơn.

Khăn lông trong tay rớt xuống đất, Trì Vũ thuận thế ôm lấy cổ người trước mặt, đáp lại nụ hôn như mưa rền gió dữ kia.

Hai người cơ hồ là một đường nghiêng ngả lảo đảo về tới phòng.

Biên Nam bị Trì Vũ đẩy ngã trên chiếc giường mềm mại, Trì Vũ nhảy lên, khóa ngồi ở trên người hắn, từ trên cao nhìn xuống Biên Nam.

Biên Nam cho dù là nhìn cậu từ góc độ bên dưới, cũng cảm thấy Trì Vũ đẹp đến rối tinh rối mù.

Mặt mày xinh đẹp, đôi môi sau nụ hôn là một mảnh đỏ thắm, càng thêm vẻ phong tình.

Biên Nam có chút khó nhịn giọng nói trầm khàn: "Tóc em vẫn còn ướt."

Trì Vũ cười rút cà vạt hắn ra: "Không sao, lát nữa lại phải gội."

Ánh mắt Biên Nam không tự giác rơi xuống đôi chân thon dài của người bên cạnh, trắng nõn không chút tỳ vết.

Tầm mắt hắn như biến thành thực thể, Trì Vũ đuổi theo ánh mắt hắn một đường hướng về phía trước.

Bởi vì động tác vừa rồi, vạt áo sơ mi nơi bắp chân bị kéo lên.

Lúc nãy trong lúc hỗn loạn cũng chưa nhận ra được gì, thẳng đến khi nhìn thấy, đồng tử Biên Nam co lại.

Đột nhiên giương mắt nhìn về phía Trì Vũ, như muốn nuốt sống cậu.

Trì Vũ cong môi, đối với phản ứng này của hắn cảm thấy rất vừa lòng.

"Không có mặc."

Biên Nam nâng tay lên, vừa chuẩn bị làm gì đó, đã bị Trì Vũ ấn xuống.

"Không được nhúc nhích."

Cậu nâng lên mí mắt gần như khiêu khích nhìn hắn "Còn nhớ rõ hôm nay anh tới đây là để làm gì không?

Chụp ảnh."

Biên Nam: "......"

Dứt lời, Trì Vũ liền cầm lấy máy ảnh của mình trên tủ đầu giường, ống kính chĩa thẳng về phía hắn.

Từ ống ngắm, Trì Vũ có thể thấy rõ giọt mồ hôi bên thái dương cùng những đường gân xanh ẩn ẩn trên trán của người đàn ông.

Nhưng Trì Vũ không cho phép hắn nhúc nhích, hắn liền thật sự nhẫn nhịn bất động.

Toàn bộ quá trình cực độ tra tấn người, Trì Vũ còn tựa như cố ý, "Tanh tách" chụp một tấm, lại chậm rì rì nói chụp không tốt, phải chụp lại.

Cứ như vậy vài lần, Trì Vũ từ trong ống kính bắt giữ được con ngươi u tối không rõ của người đàn ông, trong nháy mắt cảm thấy.

Nổi da gà.

Nhưng ngay sau đó, một cổ hưng phấn dâng lên, như cả máu cũng đang sôi trào.

Trì Vũ im lặng bật cười, bản thân quả nhiên là một người không an phận.

Tựa hồ cảm thấy cứ tra tấn người như vậy cũng không có gì thú vị, một tay cậu chống lên lồng ngực rắn chắc của hắn, một tay kia đem camera đặt lên đầu giường.

Sau đó, cậu rũ xuống mí mắt nhìn người, đuôi mắt lại cong lên mang theo dụ hoặc, gọi một tiếng: "Biên Nam."

"Hửm?"

"Tối hôm nay tôi chỉ ăn một phần salad."

Biên Nam sau khi nghe được, tuy không biết đề tài như thế nào lại đột nhiên chuyển tới phương diện này, nhưng vẫn quan tâm nói: "Đói sao?"

Trong mắt Trì Vũ chứa một tầng ý cười:

"Đương nhiên là đói, cho nên ——"

"Đút no tôi đi."

-

Giữa trưa ngày hôm sau, Biên Nam đẩy cửa bước vào căn phòng mờ tối, người trên giường còn đang ngủ say.

Động tác của hắn nhẹ nhàng chậm chạp bò lên giường, ở trên môi người đặt xuống một nụ hôn dịu dàng, hôn một cái lại muốn hôn thêm cái nữa.

Làm phiền đến mức Trì Vũ cũng dần dần bị đánh thức, thanh âm cậu khàn khàn buồn ngủ mở miệng: "Còn làm phiền em ngủ nữa thì cút."

Biên Nam cười nhẹ một tiếng, đáy lòng nhớ kỹ, có tính gắt ngủ.

Một tiếng cười này của hắn thật ra lại khiến Trì Vũ chậm rãi thanh tỉnh lại, cậu giương mắt nhìn người bên cạnh.

Thấy vậy, ngón tay Biên Nam cuốn lấy mái tóc dài của cậu, nhẹ giọng hỏi: "Không còn sớm nữa, đói bụng không?"

Trì Vũ nhẹ nhàng "Tê" một tiếng, đói?

Hiện tại cậu dám đói sao?

Cậu cảm thấy chính mình cũng sắp phải sinh ra chứng PTSD với cái từ "Đói" này.

(*) PTSD: Chứng rối loạn căng thẳng

Trì Vũ không để ý đến hắn, lúc hắn lại chuẩn bị cúi người xuống hôn thì duỗi tay đẩy mặt hắn ra.

Cả người đều nhức mỏi chịu không nổi, cho dù là đẩy mặt, cũng không có miếng sức lực nào, như là đang sờ soạng vậy, làm cho Biên Nam lại lần nữa thực hiện được hành vi.

"Thân ái, chúng ta hiện tại là quan hệ gì?"

Trì Vũ chậm rãi nghiêng người, đối mặt với hắn: "Anh còn dám hỏi cái này?"

Không trách Trì Vũ tức giận, ngày hôm qua trước khi chụp ảnh, Trì Vũ tra tấn Biên Nam lâu như vậy, sau đó đều bị tra tấn ngược trở lại.

Nửa đường đối phương bóp eo cậu hỏi: "Chúng ta là quan hệ gì?"

Trì Vũ không nói lời nào, biết hắn muốn mượn cơ hội thượng vị.

Nhưng trầm mặc lại càng bị làm cho ác hơn, cuối cùng thật sự chịu không nổi, Trì Vũ ngắt ngứ.

"Người...... yêu, chúng ta......

đang yêu đương."

Biên Nam liền thỏa mãn, nhưng hiện tại hắn lại cố tình trong lúc người thanh tỉnh hỏi lại lần nữa.

Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh sinh trưởng từ nhỏ, vô luận là về mặt tình dục hay tình cảm, Trì Vũ đều không phải là một người biết ngại ngùng.

Bị dày vò rất tàn nhẫn, nhưng thật sự cũng rất sướng.

Hiện tại cậu cũng không định đổi ý, cậu thừa nhận chính mình tâm động, thừa nhận bản thân đã thích rồi.

Thích một người, là một chuyện rất đáng vui mừng, nên thoải mái hào phóng tuyên cáo.

Vì vậy, Trì Vũ nhẹ nhàng nghiêng người về phía trước, Biên Nam liền đem cả người cậu ôm vào trong lòng.

"Người yêu, chúng ta là người yêu."

Biên Nam hoàn toàn bật cười, cúi đầu thân mật hôn lên đầu vai cậu: "Ừm, người yêu."

-

Sau khi hai người ở bên nhau, điều khác biệt lớn nhất chính là Trì Vũ chạy về nước càng thường xuyên hơn.

Chơi thì cậu vẫn chơi khắp mọi nơi, chỉ là phần lớn thời điểm đều sẽ tìm Biên Nam chơi.

Buổi tối, Trì Vũ nằm trong lòng Biên Nam.

Bởi vì nghề nghiệp của Trì Vũ có tính linh hoạt quá lớn, cho nên phần lớn đều là cậu về nước bồi Biên Nam, lần này cậu ở bên cạnh Biên Nam đã gần 3 tháng.

Sau đó không lâu, cậu lại bắt đầu chuyến lữ trình của mình.

Cho dù mấy tháng này thời gian hai người ở bên nhau rất nhiều, nhưng lúc phải tách ra, Biên Nam vẫn là luyến tiếc, hắn lần này bởi vì chuyện gần đây của công ty mà vô pháp làm bạn cùng cậu.

"Muốn đi bao lâu?"

"Không biết, nếu chơi vui, không chừng sẽ đi rất lâu."

Biên Nam lại thở dài một hơi, đối phương giống như ngọn gió vậy, hắn giữ không được.

Nhưng ngày hôm sau, hắn liền ôm về một con chó Doberman tuổi vẫn còn nhỏ.

Biên Nam biết Trì Vũ mỗi lần gặp được những con vật nhỏ trong chuyến lữ trình của mình, cậu đều rất thích.

Biên Nam từng hỏi cậu: "Sao không tự mình nuôi một con mèo hay chó gì đó?"

"Bởi vì động vật nhỏ cần phải có người bầu bạn, em chạy khắp trời nam đất bắc, không có biện pháp bầu bạn lâu với tụi nó, mà ba mẹ cùng anh em cũng bận, phỏng chừng cũng không có cách nào quan tâm tới được."

Nếu nuôi một con vật nhỏ, đó chính là coi nó như người mà đối đãi, nếu tiêu tiền mời người tới chăm sóc, thì không khác gì đem con quăng cho bảo mẫu không quan tâm tới.

Không có ý nghĩa.

Cho nên Trì Vũ không nuôi.

Doberman con rất dữ, Trì Vũ nhíu mi: "Sao lại muốn nuôi chó?"

"Một là em thích."

"Sau đó...... anh lại nghĩ nếu có thêm con, có phải em sẽ có thêm vài phần thương nhớ liền nhanh chóng trở về."

Nói tới đây, hắn giơ chân của Doberman lên vẫy vẫy với Trì Vũ.

Trì Vũ bật cười, duỗi tay định sờ cái chân kia của Doberman.

Doberman còn còn lưu lại chút hung tính từ trong xương cốt, sủa một tiếng với Trì Vũ.

Sau đó đã bị Biên Nam nhẹ nhàng vỗ đầu, Biên Nam ngồi xổm dưới đất, cúi đầu nhìn cái chân của Doberman, sau đó nói với Trì Vũ:

"Nó còn quá hoang dã, phải thuần hóa nó đã, em hiện tại có thể sờ thử."

Trì Vũ cúi đầu nhìn một người một chó ngồi xổm trước mặt mình, thuần hóa?

Cậu nhịn không được cười, cũng không biết là ai bị thuần.

Nghĩ đến đây, cậu vươn tay sờ đầu Biên Nam.

Biên Nam sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Trì Vũ, sau đó cười cười nắm lấy bàn tay hôn lên đầu ngón tay cậu.

"Có thể để anh đặt tên không?"

Trì Vũ gật gật đầu: "Anh đặt xong rồi?"

"Chilli."

"Ớt nhỏ sao?

Khá tốt, tính tình nó xác thật rất giống trái ớt nhỏ."

Biên Nam đứng dậy, ôm eo cậu, khẽ mổ lên mặt cậu: "Không phải, là đồng âm họ của hai chúng ta không cần đi nét dưới."

Đồng âm?

Xích Lực.

Chilli.

"Vì cái gì lại không cần đi nét dưới?"

"Không cần đi."

(*) 边: Biên, 迟: Trì

Nét dưới là bộ quai xước ( 辶), bộ này có nghĩa là bước đi, di chuyển, trong tên của hai người đều có bộ này, bỏ đi bộ này sẽ thành Xích Lực (尺力- Chǐ lì) đọc giống Chilli, ý Biên Nam là hy vọng Trì Vũ có thể ở cạnh mình nhiều hơn

Trì Vũ khó thấy mềm lòng, cậu vừa định mở miệng nói gì đó, người trước mặt đã mở miệng trước.

"Chỉ là sự ích kỉ của anh mà thôi, trắng trợn ích kỉ."

"Nhưng những nơi mà em muốn đi, thế giới mà em muốn nhìn, anh đều sẽ không ngăn cản, cứ đi thoải mái."

Cậu chính là một người tự do như vậy, Biên Nam không muốn giam cầm cậu.

Trái tim Trì Vũ cứ vậy sụp đổ, cậu khó có khi thu liễm những gai nhọn của mình, lẳng lặng cùng Biên Nam trao nhau một nụ hôn ôn nhu cùng dài lâu.

-

Từ lúc rời khỏi Biên Nam, đã qua hơn một tháng.

Ở cùng Biên Nam đã lâu, hơn nữa hai năm qua đại đa số thời điểm đều có hắn bên cạnh, đột nhiên một mình đi ra ngoài, Trì Vũ cảm thấy còn có chút lạ lẫm không quen.

Nhưng có lẽ trước khi gặp được Biên Nam, Trì Vũ đã đi du lịch một mình rất nhiều, cho nên cậu rất nhanh đã đem cảm giác bất thường này đè ép xuống.

Một đường đi đi dừng dừng, hình như cũng không có gì khác biệt.

Hôm nay, vì xem mặt trời lặn trên ngọn núi tuyết, Trì Vũ đã leo lên đài ngắm cảnh cao ngất.

Gió lạnh rào rạt, nhưng khắp người Trì Vũ lại đầy mồ hôi.

Lúc vừa tới, hoàng hôn cũng đang dần buông, bầu trời rực rỡ, là cảnh thiên nhiên tươi đẹp nhất.

Mà càng thần kỳ hơn là, mặt trời lặn trên sườn núi tuyết đã đốt cháy một mảng đám mây, thế nhưng thật sự giống như đang bốc cháy, ánh đỏ trôi nổi lượn lờ, lại từ từ đung đưa theo ngọn gió.

Trì Vũ lập tức hưng phấn, theo bản năng gọi bên cạnh một tiếng: "Biên Nam, nhìn xem!"

Vừa dứt lời, Trì Vũ liền ngây ngẩn cả người.

Trên đài cao chỉ có gió lạnh đáp lại lời cậu.

Trong khoảnh khắc đó, sự hưng phấn khi vừa nhìn thấy cảnh tượng tuyệt mỹ cũng không còn.

Trì Vũ tìm vị trí ngồi xuống, cậu chậm rãi rũ xuống con ngươi.

Đột nhiên không có tâm tình ngắm cảnh.

Sau một lúc lâu, cậu mới cười nhẹ, mắng "Khốn nạn".

Sau khi mắng xong, lại nghĩ, cậu hình như thật sự rất nhớ Biên Nam.

Cảm nhận khác thường trước đó đều bị cậu đè ép xuống, đến nỗi cậu còn có loại ảo giác, lần đi chơi này của mình cùng với trước đó lúc còn độc thân cũng không có gì khác nhau.

Nhưng trong nháy mắt gọi ra cái tên "Biên Nam" kia, những cảm xúc còn đọng lại liền dâng trào muốn phản công.

Bất tri bất giác, cậu đã bắt đầu có vướng bận.

Nhìn áng đỏ nơi xa, Trì Vũ trầm mặc cầm lấy máy ảnh bên cạnh, chụp lại.

-

Nhiệt độ kinh đô tháng bảy là lúc cao nhất, hơn nữa đã rất lâu trời không mưa, mặt đất cũng phả ra hơi nóng.

Rất nhiều người đều hy vọng trời mưa, làm cho không khí mát mẻ hơn chút.

Sắp đến giờ tan tầm, Biên Nam chậm rãi xuống lầu.

Một bên nhìn tấm ảnh áng đỏ Trì Vũ phát trong vòng bạn bè hai ngày trước, không nhịn được cười, thầm mắng một câu đồ không có lương tâm.

Kỳ thật công việc của hắn còn rất nhiều, lúc trước hắn đều sẽ hoàn thành ở văn phòng.

Nhưng hiện tại trong nhà đã có thêm Chilli, cho nên Biên Nam chuẩn bị về nhà lại tiếp tục làm việc.

Chỉ là không nghĩ tới, khi vừa xuống lầu, bên ngoài đã bắt đầu hạ xuống một cơn mưa to.

Nó ập tới đột ngột lại dữ dội, rõ ràng buổi chiều mặt trời vẫn còn treo trên đầu mà giờ mưa đã rơi xuống.

Biên Nam đang định bảo trợ lý mang dù xuống cho mình, nhưng lúc xoay người liền khựng lại ——

Cách đó không xa một mỹ nhân tóc dài che chiếc ô màu đen đang mỉm cười nhìn hắn.

Trong lồng ngực ôm một bó hoa.

Trì Vũ trực tiếp thẳng thắn, cả người mang theo một cổ hơi thở tự do, cậu cũng rất thích lãng mạn.

Cho nên Biên Nam thường xuyên sẽ tặng hoa cho cậu.

Khí chất của cậu trời sinh đã thích hợp được những bông hoa vây lấy.

Lúc tới, Trì Vũ liền nghĩ nếu cậu tặng cho Biên Nam một bó hoa, hắn có phải cũng sẽ rất vui vẻ?

Người qua đường nhất thời không kịp đề phòng bị mưa xối ướt, cuống quít chạy về phía mái hiên bên này tránh, trong miệng còn lẩm bẩm:

"Cơn mưa mong chờ đã lâu đến muộn như vậy, nhưng cũng may là nó đã tới."

Biên Nam hoảng hốt hoàn hồn nghe thấy câu này không nhịn được cúi đầu cười.

Yêu Trì Vũ tựa như dính phải một cơn mưa đến muộn.

Trong lúc chờ đợi.

Trái tim hắn khô cạn, nứt nẻ do mất đi hơi nước.

Nhưng cũng may trận mưa này cuối cùng cũng đã hạ.

Trì Vũ ôm bó hoa chậm rãi bước về phía hắn.

Cậu sẽ không vì bất kỳ ai mà từ bỏ việc theo đuổi cùng khám phá thế giới.

Cậu có khả năng sẽ thường xuyên ở trên đường.

Nhưng có lẽ cậu có thể vì người nào đó mà bước lên đường về trước thời hạn.

Nhớ hắn.

Đi gặp hắn.!
 
Sau Khi Kết Hôn Cùng Đại Lão Giới Cv
Sớm sớm chiều chiều, tháng đổi năm dời. (END)


Giản Tễ ngồi trước bàn ăn, những lời khen ngợi của mọi người xung quanh ùa tới không ngừng nghỉ, hắn nghe câu được câu không.

Thường xuyên thất thần.

Ai.

Muốn về nhà, muốn Hựu Hựu.

Nghĩ như vậy, hắn liền gửi cho Tang Gia Ý một cái tin nhắn:

【 Dữ Kỳ: Hựu Hựu, ăn tối chưa? 】

Bên kia trả lời lại rất nhanh:

【 Bất Như: Em ăn rồi, chừng nào thì anh về nha 】

【 Dữ Kỳ: Chắc còn phải thêm một lát nữa, nếu mệt thì em cứ ngủ trước đi 】

【 Bất Như: Nhưng lạnh lắm, em muốn anh ôm em ngủ ( đáng thương vô cùng.jpg ) 】

Cho dù hiện tại thân thể của Tang Gia Ý đã được điều dưỡng tốt hơn rất nhiều, nhưng lúc vào đông tay chân vẫn lạnh lẽo.

Đặc biệt là sau khi ngủ cùng Giản Tễ, một người liền không cách nào ngủ được.

Giản Tễ không nhịn được cười, mọi người xung quanh đều nhìn thấy tâm tình của hắn rất tốt.

Cười trêu chọc: "Giản tổng, đây là...... trong nhà đang hối về?"

Giản Tễ nhướng mày, gật đầu.

Bên cạnh liền có người hùa vào, nhưng cố kỵ thân phận Giản Tễ, cũng không dám trêu chọc quá đáng.

Nhưng trong giới ai cũng biết, Giản Tễ có một người yêu luôn đặt trong tâm khảm, lúc ra ngoài xã giao, chưa bao giờ cho phép người khác đến gần, nếu trong những trường hợp thanh sắc, lại càng cẩn thận hơn.

Chỉ cần nói tới người yêu hắn, thì sẽ luôn không có sai lầm.

Tâm tình Giản Tễ xác thật tốt hơn một ít, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía người vừa đặt câu hỏi.

Người kia sau khi hỏi xong, cũng không nghĩ quá nhiều, quay sang trò chuyện với người vợ được đưa theo xã giao đang ngồi bên cạnh.

Giản Tễ ngơ ngác nghĩ, vừa nãy lúc kính rượu, người vợ này sẽ thỉnh thoảng giả vờ tức giận không cho ông ta uống rượu.

Mọi người trên bàn trêu đùa một trận, nhưng rốt cuộc cũng không ép uống, mặt mày người đàn ông đắc ý dào dạt.

Nghĩ đến đây, Giản Tễ giật mình.

Có chút hâm mộ.

Cũng muốn Hựu Hựu quản hắn trên bàn tiệc, không cho hắn uống rượu.

Cho dù đã khắc chế, nhưng Giản Tễ vẫn không thể tránh khỏi uống chút rượu, tài xế đưa hắn về đến nhà.

Dưới lầu ánh đèn vàng chỗ huyền quan trong trời đông giá rét có vẻ đặc biệt ấm áp, Giản Tễ mỉm cười lên lầu.

Đẩy cửa phòng ra, liền nhìn thấy người đang ghé vào giường đọc sách.

Máy sưởi trong nhà vừa vặn, Tang Gia Ý chỉ mặt một bộ áo ngủ bằng lụa màu trắng, đôi chân giơ lên thỉnh thoảng quơ quơ giữa không trung, cả người thoạt nhìn thực mềm mại.

Miên Miên chen vào bên cạnh cậu, khó có khi ngoan ngoãn mặc cho Tang Gia Ý ôm lấy cùng nhau đọc sách.

Những lúc không có Giản Tễ, Miên Miên chính là cái túi sưởi ấm tay của Tang Gia Ý.

Giản Tễ chỉ nhìn cậu, liền cảm thấy trong lòng mềm thành một mảnh.

Nghe thấy tiếng động, Tang Gia Ý ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy Giản Tễ, lập tức cong mắt.

Cả người như một cái bóng đèn nhỏ, "Tạch" một cái liền phát sáng.

Cậu nhanh chóng bò dậy, nhào vào trong lồng ngực Giản Tễ.

"Rốt cuộc anh cũng về rồi."

Giản Tễ đón được cậu, cười cười cúi đầu đặt lên mặt cậu một nụ hôn dịu dàng: "Ừm, anh về rồi."

Hai người cách rất gần, Tang Gia Ý ghé sát vào vạt áo hắn, sau đó khẽ nhíu mày, không đồng ý nói: "Anh lại uống rượu."

Giản Tễ gác cằm lên vai cậu, giả vờ thở dài: "Đúng vậy, tất cả mọi người ở đó đều có vợ bên cạnh, theo dõi sát sao không cho uống nhiều, vợ anh không ở, cũng không thể trách anh được."

Tang Gia Ý ôm cổ hắn, nghe hiểu.

Có chút chần chờ nói: "Anh là...... muốn em bồi anh đi xã giao?"

Giản Tễ liền ngẩng đầu lên, rũ mắt ôn nhu nhìn cậu: "Được không?

Nhà người khác đều có người bồi, anh cũng muốn có."

Ngữ khí của hắn thấp thấp, như đang yếu thế.

Tang Gia Ý cưng chiều: "Được rồi, được rồi."

Ý cười trên mặt Giản Tễ càng thêm rõ ràng, cúi đầu muốn hôn cậu, đã bị Tang Gia Ý ngửa đầu đẩy ra: "Trên người anh có mùi rượu, không có tư cách hôn hôn."

Giản Tễ thả Tang Gia Ý ra, cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm: "Được, anh đi tắm rửa, xong lại tới thu thập em."

Tang Gia Ý nhanh chóng chui vào trong chăn, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời: "Em muốn ngủ."

Giản Tễ hừ cười một tiếng.

-

Trong giới tuy rằng biết Giản Tễ có một người yêu được cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa, nhưng rất ít người được nhìn thấy.

Nhiều lắm cũng chỉ là lần theo thân phận Vũ Tễ tìm được mấy ảnh chụp Tang Gia Ý trên mạng.

Cho nên lúc Giản Tễ dẫn người tới xã giao, mọi người lại có chút cảm giác thụ sủng nhược kinh.

Trực tiếp nhìn thấy, dung mạo đối phương đẹp kinh người, hơn nữa còn rất ngoan.

Giản Tễ muốn cậu chào hỏi với ai, cậu tuy rằng có chút thẹn thùng, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt người đó, lễ phép chào hỏi.

Khiến cho cả đám hiếm khi phải kiềm chế.

Nhưng là, mọi người rất nhanh đã phát hiện ra Giản Tễ dẫn người yêu tới xã giao cũng có điểm tốt.

Đó chính là, Giản Tễ cực dễ nói chuyện!

So với lúc trước không chút để ý, nhìn không thấu cảm xúc, hiện tại hắn có thể nói là ôn hòa.

Hơn nữa ở trong mắt mọi người, chỉ cảm thấy người yêu của hắn được chăm thật tốt.

Không chỉ riêng về phương diện ăn mặc khí sắc, càng rõ ràng hơn là một thanh niên đã 20 tuổi đầu, con ngươi lại một mảnh thuần nhiên, sạch sẽ thanh triệt.

Đối với rất nhiều chuyện đều ôm lòng tò mò, hiếu kỳ cực mạnh.

Trên bàn cơm, cũng không căng thẳng e dù chút nào, vô luận ăn uống hay nói chuyện đều tự nhiên, tùy ý.

Cho dù ở đây có rất nhiều người có địa vị xã hội không tầm thường, cậu cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Đơn giản chính là vì người đàn ông bên cạnh đã cho cậu đủ tự tin, để cậu có thể tự do tự tại, từ sâu trong đáy lòng thật sự cảm thấy cậu muốn làm gì cũng được.

Trong những dịp xã giao như vầy, chủ yếu vẫn là nói chuyện cùng uống rượu, cơ bản có rất ít người động đũa.

Nhưng cố tình Tang Gia Ý lại rất chuyên tâm ăn, Giản Tễ ở một bên hơn phân nửa sự chú ý đều ở trên người cậu, sẽ chú ý xem cậu thích ăn món nào và món nào không thể ăn.

Công việc lột vỏ tôm, nhặt xương cá cũng là của hắn.

Mọi người cười nhìn nhau liếc mắt một cái, Giản tổng dẫn người yêu tới đây, phỏng chừng chính là để dẫn người tới ăn ngon.

Trong lúc nhất thời, trình độ cưng chiều của Giản Tễ đối với người yêu, người trong giới không ai là không biết.

-

Một buổi chiều đầy nắng, Giản Tễ cùng Tang Gia Ý ngồi trên chiếc sô pha mềm mại tắm nắng.

Giản Tễ ngồi phía sau ôm lấy Tang Gia Ý, cúi đầu cắt móng tay cho cậu.

Hắn nhàn nhạt nghĩ, phải cắt cho sạch, cào lưng hắn đau quá.

Tang Gia Ý không hề phát hiện ra tâm tư của hắn, còn đang nói chuyện: "Trì Vũ ca hỏi chúng ta có muốn đi du lịch bốn người cùng bọn họ không."

"Du lịch bốn người?"

Tang Gia Ý gật đầu: "Chính là bốn người cùng nhau ra ngoài du lịch, chơi một chút, hình như anh ấy tìm được một chỗ rất thú vị."

Giản Tễ cúi đầu thần sắc thực nghiêm túc: "Em muốn đi không?"

Tang Gia Ý gật gật đầu: "Muốn!

Em muốn cùng anh ra ngoài chơi!"

Giản Tễ cười một cái, cắt xong móng tay cuối cùng cho cậu, sau đó cúi đầu hôn lên đầu ngón tay người: "Vậy chúng ta đi thôi."

Tang Gia Ý vui vẻ xoay người cho hắn một nụ hôn, sau đó quay người lại, vươn tay tới.

Nhìn mười ngón tay trụi lủi lâm vào trầm tư.

-

Lần này bốn người cùng nhau đi biển.

Tuy rằng phải ra ngoài chơi, nhưng mà Tang Gia Ý ngày hôm sau lại dậy muộn, gần như là ngủ đến tận giữa trưa.

Hành trình ban đầu của bốn người đã hoàn toàn thay đổi.

Cho dù là bởi vì phải ăn nên bị Giản Tễ dựng dậy, nhưng cả người vẫn là không có tinh thần lười nhác nằm ì trên chiếc sô pha bên cạnh cửa kính phơi nắng.

Thân thể mỏi mệt, cái gì cũng không muốn làm, thẳng đến khi cửa bị gõ.

"Vào đi."

Trì Vũ cười cười đi vào ngồi xuống bên cạnh cậu: "Nghe nói hôm nay cậu dậy muộn?"

Tang Gia Ý có chút không được tự nhiên, vốn dĩ có chút chột dạ, nhưng lại nghĩ tới điều gì đó, đúng lý hợp tình nói: "Ca ca nói với em, anh cũng dậy muộn."

Đến nỗi vì cái gì mà dậy muộn, trong lòng hai người đều rõ ràng.

Nhưng Trì Vũ mắt sắc, thấy được một cái dấu răng trên cổ tay cậu, đùa giỡn nói: "Ây dô, một cái dấu răng."

Bên tai Tang Gia Ý có chút đỏ, sau đó chỉ chỉ xương quai xanh lõa lồ của Trì Vũ, nhỏ giọng nói "Ây dô, một cái dấu răng."

"......"

Trì Vũ tùy tiện mặc một bộ đồ liền ra ngoài, thật đúng là không có chú ý tới xương quai xanh của mình.

Trong lúc nhất thời, trong phòng lâm vào một mảnh trầm mặc, Trì Vũ đứng dậy: "Hừ, không chơi với cậu nữa, Giản Tễ hiện tại đã đem cậu dạy hư rồi, chơi chẳng vui gì cả."

Đang nói, Giản Tễ liền từ bên ngoài bước vào: "Còn dám nói, bản thân cậu không biết mỗi ngày đều dạy em ấy cái thứ gì."

Trì Vũ cười nhạo một tiếng: "Tôi dạy cậu ấy, còn không biết tiện nghi cho ai."

Nói xong xoay người ra khỏi phòng, không thèm làm bóng đèn.

Nghe thấy câu này, tầm mắt Giản Tễ rơi xuống trên người Tang Gia Ý, mặt mày treo lên ý cười: "Ừm, tiện nghi tôi."

Nháy mắt, mặt Tang Gia Ý đỏ bừng.

-

Tuy rằng là bốn người cùng nhau ra ngoài chơi, nhưng dù sao cũng là những người đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt, đều muốn có không gian riêng, cho nên không có hoạt động cùng nhau.

Lúc chạng vạng, Giản Tễ dẫn Tang Gia Ý ra ngoài tản bộ.

Ánh nắng chiều phủ kín khắp bầu trời, khiến cho mặt biển cũng hiện ra một mảnh lửa đỏ diễm lệ.

Hai người mười ngón đan xen, có lẽ là đang vui vẻ, Tang Gia Ý có chút ấu trĩ nắm chặt tay hắn tung ta tung tăng.

Đúng là trẻ con.

Giản Tễ cười nghĩ.

Sự chú ý của hắn vẫn luôn đặt trên người Tang Gia Ý, lúc nhận ra được gì đó, hắn đã bị một lực kéo về phía biển.

Một đợt sóng đánh úp lại, lập tức làm ướt ống quần hắn, mà người khởi xướng đã treo ở trên người hắn, sau đó cười to thành tiếng.

"......"

Giản Tễ híp lại con ngươi, ánh mắt thật sâu dừng trên người cậu.

Tang Gia Ý nhạy bén nhận thấy được chỗ không thích hợp, không thèm quan tâm nước biển còn chưa rút hết, từ trên người hắn nhảy xuống, hự hự chạy đi.

Sau đó bị người bắt ngay tại chỗ, nhéo gáy.

Tang Gia Ý đôi mắt vô tội lại đáng thương nhìn hắn: "Ca ca, em sai rồi."

Giản Tễ thiếu chút nữa tức đến bật cười, túm người qua, ở trên mặt cậu cắn một ngụm.

"A!"

Tang Gia Ý bụm mặt nho nhỏ kêu một tiếng.

Sau đó bị cắn khắp mặt, cuối cùng rơi xuống trên môi, bị khi dễ đến thảm.

Cuối cùng, người ngược lại thở phì phì biến thành Tang Gia Ý.

"Hựu Hựu, ai chọc trước?"

"Em......"

Tang Gia Ý ba phần không phục, bốn phần tức giận, hai phần hèn nhát thành thật nói.

"Giày của anh hiện tại ướt hết rồi."

"Em cũng ướt."

"Ai làm?"

"Em......"

"Vừa nãy anh cũng mới cắn em, cho nên hiện tại xí xóa hết, không được phép tức giận."

"Ò."

Nói xong, Giản Tễ liền cười, sau đó nửa ngồi xổm trước mặt cậu, giúp cậu cởi giày vớ, sợ cậu không thoải mái còn dễ bị cảm lạnh.

Làm xong hết thảy, hắn liền xoay người, nửa ngồi xổm trước mặt Tang Gia Ý.

Tang Gia Ý nhìn bờ vai rộng lớn của hắn, không nhịn được cười cười, thân mật nhào lên lưng hắn, ôm lấy cổ Giản Tễ để hắn cõng lên.

Tính khí của cậu đến nhanh đi cũng nhanh, nói là dễ mang thù, nhưng kỳ thật rất dễ dỗ.

Chuyện vừa nãy Giản Tễ cắn cậu, sau khi Giản Tễ nói xí xóa hết, cậu liền quăng ra sau đầu.

Nằm trên lưng hắn ngân nga một bài hát lạc nhịp.

Giản Tễ cười nói: "Vui vẻ?"

Tang Gia Ý nghe thấy hắn hỏi, nho nhỏ "Ừm" một tiếng.

"Vì sao lại vui vẻ?"

"Ở bên cạnh anh liền thấy vui vẻ."

Tang Gia Ý càng ôm cổ hắn chặt hơn "Cùng anh làm gì cũng đều rất vui vẻ."

Đáy lòng Giản Tễ một mảnh mềm mại, giọng nói của hắn cuốn theo gió biển: "Chúng ta sẽ bên nhau cả đời, em sẽ vĩnh viễn vui vẻ."

Người sau lưng nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, chỉ chốc lát sau, hắn nghe thấy thanh âm của Tang Gia Ý:

"Ca ca, có hơi muốn hôn nhau với anh, anh hôn em một chút đi."

Giản Tễ dừng lại, sau đó đem người chậm rãi thả xuống, xoay người nhìn Tang Gia Ý.

Đôi con ngươi của cậu mang theo vài phần thẹn thùng, nhưng tất cả những tình cảm nóng cháy đều phơi bày hết ra ngoài.

Giản Tễ duỗi tay nắm lấy cậu, vẻ mặt nhìn người thực ôn nhu.

Hắn hơi hơi cúi đầu, một trận gió biển thổi lại đây, mái tóc trên trán hai người xen lẫn vào nhau.

Trong nháy mắt đôi môi mềm ấm tương chạm, người đàn ông nhẹ giọng nỉ non:

"Hựu Hựu, thật sự rất yêu em......"

Tang Gia Ý cong môi dưới, vừa định nói gì đó, mọi cảm tình nồng hậu sâu lắng đều tan vào nụ hôn dài này.

Ánh hoàng hôn nơi xa chìm xuống mực nước biển.

Nghe nói những người xem được quyển sách này đều sẽ rất may mắn, nếu như chia sẻ nó thì vận may sẽ càng nhiều hơn.

Xa xa nhìn lại, cái bóng chiếu rọi của hai người tạo thành một hình ảnh xinh đẹp.

Sớm sớm chiều chiều, tháng đổi năm dời.

Giờ phút này, bọn họ đang yêu nhau say đắm.

—— Toàn văn hoàn! ——
 
Back
Top Bottom