Cập nhật mới

Khác Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long

Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 115: Thứ Này, Trong Cảm Nhận Của Con Người, Được Xem Là Gì?


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

☆☆☆

Ân Tu phớt lờ sự run rẩy của chủ sạp, khẽ nghiêng đầu, cất giọng bình thản: "Cho tôi hai quẻ bói, giá bao nhiêu?"

Chủ sạp kinh ngạc, rụt người lại, lắp bắp: "Mua... mua quẻ sao?"

"Đúng thế."

Ân Tu bình thản cất lời với ánh mắt lạnh nhạt: "Lần đầu gặp mặt, ông nói ông có thể giúp người khác biết trước tương lai, ngăn chặn rắc rối, khuyên những kẻ bạc mệnh nên sớm từ bỏ, phải không?"

"À...

đúng vậy, cơ mà trên thực tế thì sẽkhông chi tiết đến mức đó, chỉ là khái quát về nửa đời sau của một người thôi."

Ân Tu giơ tay chỉ vào mình: "Tôi muốn biết tương lai của mình."

Chủ sạp do dự, dè dặt quan sát Ân Tu: "Thật ra, việc bói toán tương lai này là một điểm nguy hiểm dùng để lôi kéo người chơi giao dịch, đòi hỏi một cái giá khổng lồ...

Bói thì đúng là bói được thật, nhưng nếu không có giá trị to lớn để trao đổi, tôi không thể chiêm bốc được..."

"Cái giá khổng lồ..."

Ân Tu trầm ngâm suy tư.

Chủ sạp biết rõ tài sản phó bản của cậu, gã do dự đến mức này thì chắc chắn năm mươi vạn cũng chưa đủ.

Cậu suy nghĩ, rồi đứng dậy, quay đầu đánh giá xung quanh, sau đó chọn một cánh cửa đối diện chủ sạp, treo tấm biển số phòng 303 mà cậu lấy từ Tầng Tham Lam lên đó.

Căn phòng đằng sau cánh cửa ấy lập tức biến thành phòng Tham Lam chất đầy đá quý, bên trong còn có gã đàn ông quái vật toàn thân dát đầy trang sức.

"Ủa?

Phó bản chưa kết thúc à?

Cứ tưởng mình không phải làm tăng ca nữa chứ."

Gã đàn ông ngồi giữa đống đá quý, vẻ mặt có chút mơ hồ.

Ân Tu không thèm nhìn gã, mà quay sang nhìn chủ sạp đối diện: "Chừng này đã đủ chưa?"

Chủ sạp vội vàng gật đầu, rồi thừa cơ nói: "Tuy nhiên, việc thu phí một chút tài sản phó bản từ người chơi là bắt buộc, ngoài số đá quý này, vẫn cần thêm một chút tài sản phó bản nữa."

Sau đó, gã hạ giọng: "Cậu... cậu đã giải phóng Thành Cực Lạc, cho nên tôi sẽ để giá hữu nghị cho cậu...

"

Vừa nói, gã vừa chậm rãi giơ năm ngón tay ra.

Ân Tu cau mày: "Năm phần trăm?

Hay năm mươi vạn?"

Cậu thì đúng lúc có đủ năm mươi vạn, nhưng mua xong thì về sẽ không còn tiền để mua tế phẩm nữa.

Đang lúc do dự, chủ sạp đối diện e dè hạ giọng: "Năm đồng thôi."

Ân Tu: ...

Cậu đâu có dùng dao đe dọa gì đâu chứ, sao đối phương lại tự giác đến mức này, thật không quen chút nào.

"Cậu muốn xem tương lai đúng không?"

Sau khi giao dịch hoàn tất, chủ sạp nhiệt tình chủ động hỏi han, rồi lấy từ dưới áo choàng ra hai mảnh giấy, đưa cho Ân Tu: "Đây này."

"Hai mảnh ư?"

Ân Tu nhận lấy, chăm chú nhìn hai mảnh giấy trên tay, một đen một trắng.

"Mảnh màu đen là của cậu, còn mảnh màu trắng, là của người mà anh muốn hỏi thăm."

Chủ sạp nhìn cậu chằm chằm, cứ như đã đoán thấu mọi suy nghĩ trong lòng cậu vậy.

Ân Tu lặng lẽ mở mảnh giấy màu đen ra, Lê Mặc cũng chậm rãi ghé đầu tới xem.

Trên mảnh giấy màu đen, có một dòng chữ trắng viết: 【Quái nhân phiêu bạt vô sản sẽ tìm thấy mọi của cải trong đầm lầy】

Ân Tu đọc xong, im lặng cuộn mảnh giấy lại, rồi mở mảnh màu trắng ra.

【Người kiên nghị tự đốt cháy bản thân trong bóng tối, trở thành ngọn đuốc dẫn đường cho người khác, rồi bước tới sự diệt vong của chính mình.】

Mi mắt Ân Tu rũ xuống, cậu lẳng lặng cất hai mảnh giấy, rồi cầm lấy thanh đao và đứng dậy.

"Cậu muốn đi à?"

Chủ sạp nhìn theo cậu.

Giờ đây, ngoài số quái vật đã quy phục Diệp Thiên Huyền ra, những con còn sống sót trong toàn bộ phó bản đều đã bị Ân Tu do mảnh giấy Ngục Điển hóa ra tiêu diệt sạch.

Dù cậu ta có muốn đi dạo, đi tìm kẻ thù, thì phó bản này cũng đã lạnh lẽo và trống trải, không còn gì nữa rồi.

"Ừm, tôi về đây."

Ân Tu khẽ đáp, vẫy tay, rồi quay người đi về hướng căn phòng của Trưởng Giám Ngục.

"Nhớ kỹ, đừng quay lại nữa nha!"

Chủ sạp còn lớn tiếng dặn dò, nhìn thấy Ân Tu đi xa rồi mới thở phào một hơi.

Khó khăn muốn ch.ết, cuối cùng phó bản cũng kết thúc, người chơi thì sốt ruột, mà bọn dị quái cũng có hơn gì đâu.

Tính ra thì, bọn chúng là lứa dị quái đầu tiên sống sót thoát khỏi tay Sát Thần, sau này có đi đâu thì cũng phải chém gió một phen chứ nhỉ?

Quay trở lại phòng Trưởng Giám Ngục, nhìn cánh cửa để rời khỏi phó bản, Ân Tu dừng bước.

Cậu quay đầu nhìn Lê Mặc đang đứng bên cạnh mình: "Anh có thể về theo tôi về trấn không?"

Lê Mặc im lặng lắc đầu: "Vì một số nguyên nhân, không tiện lắm."

Ân Tu dường như cũng không quá ngạc nhiên, chỉ hờ hững gật đầu: "Hèn gì ở phó bản trước không thấy anh quay về, vậy là chỉ có thể gặp nhau trong phó bản thôi sao?"

Lê Mặc gật đầu.

"Nếu tôi không vào phó bản, anh sẽ không gặp được tôi à?"

Lê Mặc lại gật đầu.

Ân Tu coi như đã hiểu nguyên do vì sao anh ta lại cố tình chạy đến thị trấn nhỏ để lôi mình vào phó bản rồi.

Giọng nói bình thản của cậu vang lên trong gian phòng Trưởng Giám Ngục vắng lặng: "Tôi đúng là chẳng hiểu gì về anh cả, trên người anh có quá nhiều bí mật.

"

Lê Mặc mỉm cười: "Tôi cũng không hiểu rõ bản thân lắm, có rất nhiều chuyện sau khi tiếp xúc với cậu rồi tôi mới phát hiện ra."

"Ví dụ như?"

Lê Mặc há miệng, chỉ vào khoang miệng chi chít răng phụ: "Tôi không nhìn thấy được quy tắc, nhưng chỉ cần ăn tờ quy tắc là sẽ biết nội dung.

Chuyện này là nhờ lần đầu vào phó bản cậu đã nhét tờ quy tắc vào miệng tôi, nên tôi mới phát hiện ra."

Ân Tu nghiêng đầu ngẫm nghĩ, hình như là lúc mới gặp Nhã Nhã, vì không thể cho Nhã Nhã xem tờ quy tắc nên cậu đã nhét nó vào miệng anh ta, không ngờ hành động đó lại giúp anh ta mở khóa một chức năng mới.

"Ngoài ra ăn dị quái cũng có thể thu thập được thông tin của chúng."

Lê Mặc cười nói: "Lúc ăn cánh tay của Trấn Trưởng tôi đã nhận ra điều đó."

Ân Tu hơi nhướn mày: "Ăn cánh tay Trấn trưởng?

Anh ăn lúc nào?"

Lê Mặc nheo mắt lại: "Sau khi hắn dùng tay chạm vào cậu, tôi đã ăn nó rồi."

Ân Tu cạn lời.

Cậu liếc nhìn cánh cửa hé mở đang tỏa ra làn khói trắng, chỉ cần bước qua cửa là có thể quay về trấn nhỏ, nhưng dường như lúc này cậu cũng chẳng vội trở về lắm.

"Cậu còn chưa đi sao?"

Lê Mặc khẽ hỏi, thanh âm trầm ổn tựa như tiếng dây đàn kéo từng nốt trầm bổng, vương vấn nỗi quyến luyến dây dưa chẳng dứt.

Ân Tu chậm rãi ngước mắt lên nhìn gương mặt anh: "Nếu tôi vào phó bản, anh có thể tìm được tôi không?"

"Đương nhiên."

Lê Mặc híp mắt đầy vẻ vui sướng: "Bất kể cậu ở phó bản nào, chỉ cần cậu bước vào, thì tôi đều có thể tìm được cậu."

"Ừm..."

Ân Tu từ từ gật đầu, xoay người thong thả bước về phía cửa, ánh mắt Lê Mặc cũng dõi theo từng bước chân cậu tới tận ngưỡng cửa.

Ân Tu ngắm nhìn màn sương trắng mịt mờ sau cánh cửa, rồi lại quay sang nhìn Lê Mặc đang đứng giữa căn phòng Trưởng Giám Ngục trống trải: "Chỉ cần tôi vào, anh sẽ đến tìm tôi chứ?"

Lê Mặc gật đầu.

"Nhất định sẽ đến tìm tôi?"

"Ừm."

"Dù là khi nào hay ở đâu, chỉ cần tôi vào phó bản, anh đều sẽ đến bên cạnh tôi ư?"

Lê Mặc dùng ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm cậu, nghiêm túc gật đầu: "Nhất định."

Ân Tu gật đầu, vẫy tay nhẹ tựa lông hồng: "Được rồi, tôi đi đây."

"Vì anh, tôi sẽ vào phó bản."

Cậu bỏ lại một câu như thế, rồi bước thẳng vào làn sương trắng bên trong cánh cửa.

Chứng kiến toàn bộ quá trình, khán giả trên kênh chat chép miệng lắc đầu.

"Anh Tu thế mà lại có chút không nỡ xa hắn ta rồi, tôi nhìn ra được đấy!"

"Dù sao thì bạn cùng phòng cũng là một con dị quái khá tốt mà, giúp anh Tu bao nhiêu việc lại còn ngoan ngoãn, cho dù là thú cưng thì ít nhiều cũng có tình cảm chứ."

"Sao tôi lại thấy không chỉ dừng lại ở thú cưng nhỉ?

Với cái vòng quan hệ xã giao lèo tèo của anh Tu, thì người bạn cùng phòng này cũng xếp vào top 3 rồi còn gì."

"Diệp Thiên Huyền, Nhã Nhã, bạn cùng phòng, top 3 chuẩn chưa..."

"Kệ đi!

Quan tâm họ có quan hệ gì làm chi!

Tranh thủ lúc anh Tu chưa về!

Tôi phải đến cửa nhà anh ấy trồng hoa đây!"

"Bác định đi trồng thật đấy à!"

"Không thấy anh Tu nhà mình thích hoa đến thế nào à?

Tôi đi luôn đây!"

"Tôi cũng đi!"

"Cho ké với!"

"Cơ mà các người đã chép phạt mười lần quy tắc thị trấn chưa thế?

Lát nữa đại ca Diệp về kiểm tra bây giờ."

"..."

Kênh chat im bặt, cùng với sự rời đi của Ân Tu, màn hình livestream lần này cũng tắt phụt với một tiếng "rẹt".

Sau khi tất cả người chơi rời đi, toàn bộ phó bản chìm vào tĩnh lặng không một tiếng động, cánh cửa rời khỏi phó bản từ từ biến mất trong phòng Trưởng Giám Ngục.

Lê Mặc không nói một lời, đứng chôn chân tại chỗ nhìn chằm chằm vào vị trí cánh cửa vừa biến mất, một chiếc xúc túc chậm rãi xuất hiện ngay cạnh anh.

Anh sờ sờ vào chỗ bị cắn trên xúc tu, rồi lại chậm rãi đưa tay vuốt lên mái tóc của mình.

Không hiểu, anh có lẽ vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu tình cảm của nhân loại, nhưng khi được bàn tay của Ân Tu chạm vào, thì tất cả xúc tu đều không kìm được mà múa may điên cuồng, cảm giác tê dại như bị điện giật lan truyền khắp toàn thân, khiến anh mất kiểm soát hình thể suýt thì hiện nguyên hình.

Thứ này, trong cảm nhận của con người, được xem là gì nhỉ?

Anh lẳng lặng trầm tư, miệng lẩm bẩm khẽ khàng: "Thật muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này, để đến bên cạnh cậu."
 
Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 116: Lại Là Đồ Cúng


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Giọng nói của anh vang vọng trong khắp căn phòng Điển Ngục Trưởng tĩnh mịch.

Bất chợt, một ánh mắt đầy vẻ cảnh giác đổ dồn lên người Lê Mặc.

Lê Mặc chậm rãi ngoảnh đầu lại.

Nơi ngưỡng cửa tối tăm của phòng Điển Ngục Trưởng, một con mèo đen kịt đang ngồi phục ở đó.

Chẳng rõ nó đã xuất hiện từ bao giờ, lẳng lặng không một tiếng động.

Đôi đồng tử màu tím thẫm của nó nhìn chằm chằm vào Lê Mặc, cái đuôi khẽ đung đưa bên cánh cửa.

Lê Mặc nhìn xoáy vào nó, mỉm cười: "Đừng căng thẳng, tạm thời tôi sẽ không dùng vũ lực phá cửa thoát ra ngoài đâu."

"Bây giờ... ngay cả khi tôi không đi tìm cậu ấy, cậu ấy cũng sẽ chủ động vào đây gặp tôi thôi."

Con mèo đen chẳng hề mảy may phản ứng trước vẻ hân hoan của anh, nó chỉ lẳng lặng ngồi phục ở đó với thái độ đầy cảnh giác.

Đôi bên rơi vào sự im lặng tuyệt đối, cho đến khi một tiếng "Tít" vang lên báo hiệu phó bản kết thúc, toàn bộ không gian phó bản đóng lại để dọn dẹp và thanh lý.

Sau khi trở lại trấn nhỏ, Ân Tu tỉnh giấc trên chiếc ghế trong phòng mình.

Ngoài cửa sổ bấy giờ đúng lúc hoàng hôn, ánh nắng chiều tà bao phủ khắp bầu trời, hắt vào trong nhà những vệt sáng dịu nhẹ, khiến không gian trở nên tĩnh mịch và đẹp đẽ lạ thường.

Cậu khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sự náo nhiệt của trấn nhỏ vọng lại từ đằng xa, trái ngược hoàn toàn với vẻ tĩnh mịch, vắng lặng bên trong căn phòng.

Vừa mới vượt qua một phó bản, thể xác tuy không quá rã rời nhưng tinh thần lại có chút mệt mỏi.

Ân Tu cứ thế tựa lưng vào ghế, ngửa đầu chợp mắt một lúc lâu mà chẳng buồn đứng dậy.

Mãi cho đến khi từ con hẻm nhỏ ngoài cửa vang lên hai tiếng bước chân.

Có người thong thả bước tới, vừa đi vừa chào hỏi mọi người xung quanh, rồi dừng lại ngay trước cửa nhà Ân Tu, gõ cửa lộc cộc: "Về rồi à?

Anh Tu?"

Bên ngoài là giọng của Diệp Thiên Huyền, một thanh âm rất quen thuộc.

Vốn dĩ Ân Tu định lười biếng chẳng buồn đáp lại, nhưng ngay lập tức bị cái xưng hô quái đản kia làm cho giật mình.

"Cái gì thế?"

Ân Tu sa sầm mặt mày ra mở cửa.

Diệp Thiên Huyền đứng cười híp mắt ở lối vào – nơi vốn đã đặt đầy những chậu hoa tươi – chào hỏi cậu: "Vừa kết thúc phó bản, tôi sang xem thử cậu còn sống mà ra không đấy."

Ân Tu im lặng nhìn những chậu hoa tươi không biết đã được bày biện ở cửa từ lúc nào, rồi lâm vào cảnh cạn lời.

"Lại là cống phẩm à?"

"Chẳng biết nữa, hình như là hoa bọn họ mua ở cửa hàng trong trấn, phải tưới nước định kỳ thì mới giữ được độ tươi."

Diệp Thiên Huyền vừa nói vừa xách cái bình tưới dưới đất lên, xịt xịt vài phát vào cánh hoa: "Cậu nhớ mà chăm sóc mấy tấm chân tình này cho tốt đấy, đừng để chúng nó tàn úa mất."

"Dẫu sao thì tài sản tích lũy được cũng là dùng mạng để đổi về từ phó bản, chẳng ai rảnh rỗi đến mức đem đi mua ba cái thứ hoa hòe chóng tàn này đâu."

Ân Tu trầm mặc nhìn chằm chằm vào những chậu hoa tươi đặt dọc hai bên cửa, cậu bất lực thở dài một tiếng: "Biết rồi."

Hết câu cá lại đến trồng hoa, ở trấn nhỏ này cậu dường như ngày càng giống như một cụ già đang dưỡng lão rồi.

"À phải rồi."

Diệp Thiên Huyền chợt nhớ ra điều gì đó, mỉm cười vẫy tay về phía bên cạnh: "Lại đây, qua chào Anh Tu của cậu một tiếng đi."

Ân Tu ngước mắt nhìn lên, thấy một người quen đang đứng cách đó vài bước.

Chàng thanh niên cao mét tám, gương mặt toát lên vẻ thật thà chất phác đang ngượng nghịu vẫy tay với cậu: "Đại lão Ân Tu..."

Đó là Chung Mộ, người mới từng đi theo cậu từ phó bản đầu tiên.

Ân Tu chậm rãi gật đầu: "Cậu tới rồi à."

Chung Mộ lập tức sải bước đi tới, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết: "Vốn dĩ em định dọn đồ sang đây ngay, nhưng đúng ngày vừa tới thì đại lão Ân Tu anh lại vào phó bản mất rồi, thành ra em chưa kịp chào anh một tiếng."

Đôi mắt cậu ta lấp lánh ánh sáng, vô cùng phấn khích: "Em đã xem hết phó bản của anh rồi, không hổ danh là đại lão Ân Tu!

Ngay cả phó bản đặc thù cũng vượt qua được!

Quá mạnh luôn!

Em thật sự quá may mắn khi được anh dẫn dắt ra khỏi phó bản tân thủ!"

Ân Tu gật đầu, Chung Mộ vẫn tiếp tục luyên thuyên: "Tới trấn này rồi em mới thấy môi trường ở đây tốt quá xá.

Vừa đến đã có bao nhiêu đại lão chào đón, sắp xếp phòng ốc, lại còn sắm sửa đồ dùng sinh hoạt cho em, cho em xem bao nhiêu là tài liệu vượt ải phó bản nữa."

Cậu ta gãi đầu, lộ vẻ vô cùng ngại ngùng: "Mọi người bảo em là nhân tố tiềm năng nên đối xử tốt với em lắm, nơi này mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt so với cái trấn nhỏ trước kia."

"Ừm."

Ân Tu bình thản đáp lời.

Thấy sắc trời cũng đã muộn, cậu xoay người đi về phía tủ lạnh để chuẩn bị đồ tế cho Dạ Nương Nương.

Lần trước khi rời phó bản, cậu đã mua không ít đồ tích trữ trong tủ lạnh, đủ cho Dạ Nương Nương dùng trong một thời gian ngắn.

Chung Mộ thấy Ân Tu vào nhà thì vẫn nhiệt tình bám theo sau lưng, lải nhải về sự khác biệt mà cậu ta nhận ra từ khi tới đây: "Bọn họ thức đêm để bắt em học nhồi nhét mấy video vượt ải, còn trang bị vũ khí cho em nữa, là một cái rìu trông xịn lắm, nói là rất hợp với em!

Ở trấn cũ em chưa bao giờ được chăm sóc tận tình như thế này, cảm động quá trời luôn!"

"May mà lúc đó em đi theo đại lão Ân Tu nên mới vượt qua phó bản kia an toàn!"

"Ừ ừ."

Ân Tu gật đầu, cậu bỏ miếng thịt vào chiếc bát sắt đặt ở cửa.

"Tóm lại, em đến đây là để cảm ơn đại lão Ân Tu đã dắt em vượt qua phó bản đầu tiên.

Em cũng chẳng giúp được gì cho anh cả, cứ để anh một mình bận rộn rồi phó bản cũng xong xuôi, đã thế còn đưa em tới trấn nhỏ này nữa, thực sự rất cảm ơn anh."

Chung Mộ nhìn Ân Tu bằng ánh mắt đầy chân thành: "Cảm ơn anh Tu!"

Ân Tu bị cái danh xưng này gọi tới mức cảm thấy toàn thân không thoải mái, cậu chỉ nhàn nhạt xua tay: "Biết rồi, cố gắng lên."

"Em cũng muốn nỗ lực trở thành đại lão!

Sau này nhất định sẽ làm gì đó để báo đáp anh Tu!"

Chung Mộ nắm chặt nắm đấm, hùng hồn tuyên bố, trông cậu ta vô cùng quyết tâm với mục tiêu của mình.

"Ừ ừ."

Ân Tu gật đầu lấy lệ, "Sống sót là được rồi."

"Dạ!

Giờ em về học bài đây!"

Sau khi chào hỏi xong, Chung Mộ vừa vẫy tay vừa xoay người chạy biến đi, dáng vẻ tràn đầy sức sống.

"Cậu thực sự đã dắt về một mầm non tốt đấy, tôi chưa từng thấy ai vừa ham học lại vừa có tiềm năng đến vậy."

Diệp Thiên Huyền cười híp mắt gật đầu: "Thấy mấy thứ kinh dị mà không hề nao núng, trí nhớ lại tốt, lúc cần ra tay cũng rất quyết đoán, mấy người dắt cậu ta vào phó bản lúc về đều khen ngợi hết lời."

"Ừm."

Ân Tu gật đầu.

Chỉ riêng việc Chung Mộ có thể ở cạnh cậu mà không sợ hãi Lê Mặc là đã đủ thấy cậu ta là một mầm non tốt rồi, còn việc đưa về trấn nhỏ, thực sự cũng chỉ là tiện tay mà thôi.

"Nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, chúng ta ra bờ hồ dạo chút đi."

Nói xong chuyện phiếm, Diệp Thiên Huyền tựa vào khung cửa mỉm cười đưa ra lời mời: "Vừa mới xong một phó bản đặc thù, tôi cũng chỉ còn một cái nữa là có thể vào phó bản cuối cùng rồi, cậu mà không chịu tán gẫu với tôi là tôi sắp rời khỏi đây rồi đấy."

Ân Tu nhìn xoáy vào anh ta: "Phó bản cuối cùng rồi, lo mà vượt ải cho tốt, đừng có dắt theo ai nữa, cùng lắm thì chơi lại lần hai."

Diệp Thiên Huyền nheo mắt lại, góc mặt nghiêng đắm mình trong ánh nắng hoàng hôn le lói, anh ta thong thả nói: "Việc dắt người, đâu phải tôi muốn là kiểm soát được.

Nhìn người ta lịm dần hơi thở ngay trước mặt, cảm giác đó còn khó chịu hơn cả chính mình phải chết."

Ân Tu nhíu mày đầy phiền muộn: "Anh có biết tuổi thọ của mình còn lại bao nhiêu không?"

"Còn không ít đâu nha."

Diệp Thiên Huyền hớn hở giơ ngón tay ra bấm bấm: "Phó bản trước tôi đã tìm chủ sạp ở mỗi tầng để bói rồi, mạng tôi còn dài lắm, vượt qua phó bản cuối cùng hoàn toàn không thành vấn đề, cậu đừng có mà lo hão."

Ân Tu siết chặt mảnh giấy trong túi, lạnh lùng nhìn anh ta: "Mong là đúng như vậy."

Vẻ gượng gạo thoáng lướt qua trên mặt Diệp Thiên Huyền, rồi anh ta cười xua tay: "Đi thôi đi thôi, ra hồ câu cá, cậu xem lúc tôi cùng bọn họ đi mua hoa ở cửa hàng cũng đã tiện tay mua được một món đồ hay ho này."

Ân Tu lẳng lặng đóng cửa phòng, đi theo Diệp Thiên Huyền men theo con hẻm nhỏ đi về phía bờ hồ.

"Đồ gì hay cơ?"

"Cái này này."

Diệp Thiên Huyền lấy từ trong túi ra một lọ nước thổi bong bóng nhỏ, vặn nắp ra rồi giơ lên cao, nương theo chiều gió thổi ra một chuỗi bong bóng bay liên tiếp lên bầu trời.

Những quả bóng nước nhẹ tênh, mang màu sắc mộng ảo lấp lánh dưới nắng chiều rực rỡ, chúng khẽ lay động, bay ngập cả con ngõ nhỏ chật hẹp.

Ở một trấn nhỏ luôn toát ra vẻ nguy hiểm như thế này, đây là thứ cực kỳ hiếm thấy, hoặc giả, chẳng một ai đủ thảnh thơi để mà thổi bong bóng cả.

Ánh mắt của mọi người đều bị thu hút.

Họ ngắm nhìn chuỗi bong bóng ngũ sắc rực rỡ đang quấn quýt quanh người Diệp Thiên Huyền, rồi bất chợt vỡ tan, biến mất vào hư không.
 
Sau Khi Giết Xuyên Phó Bản Tôi Nuôi Đại Tà Thần Dưỡng Lão- Bạch Đào Ô Ô Long
Chương 117: Linh Hồn Tôi Bất Diệt, Sinh Sôi Chẳng Ngừng


Dịch: Ayi - tuyetnhi | inkheart.icu

Follow để theo dõi bản dịch.

Bong bóng xà phòng của Diệp Thiên Huyền bay rợp cả lối đi, Ân Tu cũng lẳng lặng nối gót theo sau suốt một quãng dài.

Họ băng qua con ngõ tối tăm chật hẹp, rảo bước ngang quảng trường náo nhiệt lạ thường, đạp lên lối mòn ven hồ, để rồi cuối cùng dừng chân tại nơi Ân Tu vẫn thường ngồi câu cá.

"Này, sao cậu lại dựa nghiêng cái biển tôi viết thế kia?"

Diệp Thiên Huyền vội vàng vặn nắp lọ, dựng thẳng lại tấm biển lệnh cấm bên hồ.

"Nhỡ nó đổ xuống, người mới không thấy mà lỡ chân lại gần hồ là xảy ra chuyện lớn đấy."

"Ò."

Ân Tu nghiêng người tránh sang một bên, nhìn Diệp Thiên Huyền tỉ mỉ ấn chặt tấm biển gỗ xuống đất cho khỏi đổ, rồi lại liếc sang tấm biển xiêu vẹo viết dòng chữ "Cấm Ân Tu câu cá" bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Lũ dị quái trong trấn ghét cậu thật đấy."

Ân Tu điềm nhiên đáp trả: "Cũng ghét cả anh nữa."

"Ghét tôi thì chẳng sao, đằng nào tôi cũng sắp đi rồi, chứ bị chúng nó ghét như cậu thì đúng là hết thuốc chữa."

Diệp Thiên Huyền lại ngồi xổm xuống bên mép nước, vặn lọ xà phòng, tiếp tục thổi bong bóng về phía mặt hồ.

Ân Tu đứng bên cạnh, ánh mắt thẫn thờ nhìn mặt hồ loang loáng nước: "Nếu tìm được Hiểu Hiểu, tôi cũng sẽ rời đi.

Nhưng tôi đã lật tung mọi phó bản rồi, bên trong đều không có con bé.

Tôi chỉ đành đánh cược rằng nó đang ở một thị trấn thuộc vị diện khác, hoặc một phó bản nào đó..."

"Thế nên tối nào cậu cũng bị Dạ Nương Nương bắt ép ngồi trước tivi xem vượt ải phó bản chứ gì?"

Diệp Thiên Huyền bất lực mím môi.

Hành động này chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng lại là tia hy vọng cuối cùng của Ân Tu.

Nhưng bất kể ai nghĩ kỹ cũng sẽ thấy, một cô bé yếu ớt, cô độc như vậy nếu thực sự lạc vào phó bản, liệu có bao nhiêu vận may để sống sót qua cái thứ nhất, cái thứ hai... hay cái thứ ba đây?

Khắp trời đất này, chỉ có duy nhất Ân Tu khi vừa chân ướt chân ráo tới đây đã thiết lập kỷ lục phó bản khiến lũ quỷ quái nghe danh đã vỡ mật.

Mười sáu tuổi vào phó bản, ngày đêm không nghỉ, trong hơn một năm trời đã tàn sát sạch sẽ dị quái của một trăm phó bản, khiến người ta kinh hãi.

Sau khi giết sạch toàn bộ phó bản, cậu mới định cư tại trấn nhỏ.

Sau đó cậu vẫn thi thoảng chủ động vào phó bản tìm người, tìm ròng rã thêm hơn một năm nữa, ép cho toàn bộ Boss phó bản không một kẻ nào dám tiếp nhận cậu vào cửa, cuối cùng bị hệ thống trục xuất ra ngoài.

Để tạo nên kỷ lục như vậy, chỉ có kẻ điên liều mạng đến cực điểm mới làm được.

Diệp Thiên Huyền cũng từng chứng kiến một Ân Tu như thế: Đôi mắt vô hồn, máu tươi chảy ròng ròng khắp người, sát khí toát ra khiến người ta sởn gai ốc, kinh tâm động phách, đi ngang qua cũng phải nín thở.

Quỷ thấy quỷ sầu, người gặp người sợ.

Cậu tựa như một cái xác chết, không cần mạng, cũng chẳng có cảm xúc.

"Ân Tu, cậu còn nhớ lý do vì sao mỗi người lại lạc bước vào thị trấn này không?"

Diệp Thiên Huyền vừa thổi bong bóng, vừa đột ngột nhắc tới chuyện thị trấn.

Ân Tu nheo mắt nhìn bóng đen bơi lội dưới lòng hồ: "Hình như vẫn nhớ một chút.

Là tìm kiếm... chính xác hơn là cầu xin.

Vì muốn đạt được điều gì đó, men theo niềm khao khát ấy rồi lạc vào trấn trong đêm, từ đó không thể thoát ra nữa."

"Đúng vậy, bất cứ ai đến đây cũng đều đang trên đường tìm kiếm thứ gì đó.

Dù có người mong cầu những điều trừu tượng, nhưng tất cả đều bị dẫn dụ tới đây bởi chính lòng tham cầu."

Diệp Thiên Huyền lẩm bẩm, liếc nhìn gương mặt đang thẫn thờ nhìn mặt hồ của Ân Tu: "Thế cậu... còn nhớ cái thứ mà cậu gặp ngay khoảnh khắc đầu tiên bước vào đây không?"

"Thứ đó?"

Ân Tu lộ vẻ bối rối: "Là thứ gì?"

"Quả nhiên là cậu cũng quên rồi."

Diệp Thiên Huyền chống cằm thở dài: "Một thực thể... cái thực thể đã dẫn dụ chúng ta tới đây ấy.

Tôi cũng chẳng còn nhớ rõ hình dáng cụ thể của nó, chỉ nhớ vừa vào đây là đã gặp nó, nó hỏi tôi vài chuyện."

"Nó hỏi anh cái gì?"

Dù Ân Tu có lục lọi ký ức mơ hồ còn sót lại thế nào cũng không tài nào nhớ ra cái "nó" trong miệng Diệp Thiên Huyền.

Ánh mắt Diệp Thiên Huyền thoáng thẫn thờ: "Nó bảo: 'Ngươi muốn gì?

Ta đều cho ngươi, cho ngươi tất cả, chỉ cần ngươi ở lại, bầu bạn bên cạnh ta...' Sau đó tôi từ chối nó."

"Tiếp đó tôi xuất hiện ở trấn nhỏ này.

Về cơ bản mọi người ở đây đều như vậy, tôi nghĩ chắc cậu cũng chẳng ngoại lệ."

Ân Tu cau mày suy tư đầy mờ mịt, nhưng nghĩ mãi không ra: "Tôi chỉ nhớ em gái mình đang ở đây... tôi có thể tìm thấy con bé ở đây, còn lại đều không nhớ rõ."

Diệp Thiên Huyền trầm ngâm: "Vậy sao."

Ân Tu lắc đầu, không nghĩ về khoảng trống ký ức nữa mà nhìn sang Diệp Thiên Huyền: "Đã là người chơi đuổi theo khát vọng mà đến đây, tại sao thực thể kia có thể ban cho họ điều họ muốn, mà vẫn bị nhiều người từ chối đến thế?"

"Ừm... tại sao nhỉ?"

Diệp Thiên Huyền xoa cằm nghiêng đầu: "Về điểm này, tôi cũng quên sạch cùng với hình dáng của thực thể đó rồi, nghĩ không ra.

Tóm lại, bị từ chối chắc chắn là có lý do để từ chối.

Những người từ chối giờ đều bị kẹt lại trấn nhỏ, cực chẳng đã mới phải vượt phó bản để rời đi."

Ân Tu lẳng lặng gật đầu.

Trấn nhỏ giống như một nơi tạm trú, người bình thường vượt hết phó bản quả thực sẽ rời đi ngay, nhưng chỉ có Ân Tu là vẫn nán lại.

Chỉ có điều cậu ở lại càng lâu, ký ức càng trở nên phai nhạt.

"Ân Tu... cậu còn định ở lại đây bao lâu nữa?"

Bên bờ hồ vang lên giọng nói trầm thấp của Diệp Thiên Huyền: "Tôi từng phân tích với cậu rồi, ở trấn quá lâu sẽ dần bị đồng hóa, việc cậu mất trí nhớ chính là bằng chứng rõ ràng nhất."

Ân Tu rũ mắt, nhìn bóng hai người in trên mặt nước: "Nhưng tôi..."

"Nhưng tôi rời khỏi đây, cũng chẳng còn nơi nào để đi."

Giọng nói nhẹ bẫng vừa dứt, bờ hồ chìm vào tĩnh mịch, chỉ có Diệp Thiên Huyền nương theo gió thổi bong bóng, hai người đối mặt không lời.

"Haizz..."

Sự im lặng cuối cùng bị tiếng thở dài của Diệp Thiên Huyền phá vỡ: "Lỡ một ngày nào đó cậu bị đồng hóa, đại khai sát giới ngay tại trấn nhỏ của tôi mà tôi lại không ngăn được, thì tôi sẽ đau lòng lắm đấy."

Vừa nghĩ đến cảnh vị Sát Thần khiến lũ dị quái khiếp vía bỗng một ngày biến thành dị quái, thì đó quả là tai ương kinh hoàng đối với người chơi.

Ân Tu lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh Diệp Thiên Huyền, dùng ngón tay chọc vỡ từng cái bong bóng bay qua trước mặt: "Vậy phải làm sao?"

Diệp Thiên Huyền ngẩng đầu nhìn bầu trời đang sầm tối: "Tôi làm sao biết được, chúng ta đều ở đây quá lâu rồi."

"Một kẻ thân xác đã chết, một kẻ cõi lòng đã chết.

Ở lại quá lâu, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả."

Ân Tu lo lắng sờ mảnh giấy trắng trong túi, quay sang nhìn Diệp Thiên Huyền: "Phó bản sau, tôi đi cùng anh."

"Ái chà, Anh Tu muốn gánh tôi cơ à, vinh hạnh quá."

Diệp Thiên Huyền cười hớn hở trêu chọc: "Hai ta đi chung phó bản không hợp đâu, phận gà mờ này tự đi một mình là được rồi."

Ân Tu sa sầm mặt mày: "Anh chắc chắn đi một mình không sao chứ?"

"Tôi thì có chuyện gì được chứ."

Diệp Thiên Huyền lười biếng ném lọ bong bóng rỗng sang một bên, nằm dài trên bãi cỏ ven hồ ngắm bầu trời nhập nhoạng tối.

"Cho dù có một ngày tôi thực sự bỏ mạng trong phó bản, thì sách lược tôi để lại sẽ được truyền cho người mới, những người tôi từng cứu sẽ luôn nhớ đến tôi.

Trấn nhỏ này sẽ trường tồn, và linh hồn tôi cũng sẽ bất diệt, sinh sôi chẳng ngừng."

"Người sẽ quên tôi một cách triệt để, cũng chỉ có mình cậu mà thôi."
 
Back
Top Bottom