Cập nhật mới

Đam Mỹ Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo

Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 80


Chương 80
Đông Xưởng.

Cố Phi Y vắt chéo chân, tay cầm một tách trà mới thơm ngát, với tư thế nhàn nhã lắng nghe Tùy An Hiền báo cáo tình báo gửi về từ các nơi.

Đợi hắn nói xong, Cố Phi Y dặn dò vài câu rồi đứng dậy định đi.

Nhưng Tùy An Hiền lại đi theo sau hắn, ấp úng ra vẻ có lời muốn nói.

Cố Phi Y liếc hắn một cái: “Còn việc gì?”

Tùy An Hiền dùng giọng nịnh nọt: “Nghe nói… nghe nói Chưởng Ấn cưới vợ, nô tài có chuẩn bị cho Chưởng Ấn chút lễ mọn…”

“Lễ mọn?”

Tùy An Hiền đáp: “Là một vài dụng cụ hiếm thấy trên thị trường…”

Cố Phi Y “hừ” khẽ một tiếng.

Nghe tiếng cười này, Tùy An Hiền nhất thời không biết phải làm sao. Trong lòng bắt đầu thầm mắng mình l* m*ng, rõ ràng biết Cố Phi Y xưa nay không mặn mà với chuyện nam nữ, vậy mà vẫn tặng món quà như vậy, đúng là nịnh hót cũng không xong, ngu ngốc, ngu ngốc mà…

Lời mắng chửi mình trong lòng mới được một nửa, thì đã nghe Cố Phi Y thong thả lên tiếng.

Giọng nói mềm mại đó, âm cuối vút lên, thể hiện tâm trạng vui vẻ của chủ nhân.

Cố Phi Y nói: “Mang lên xe đi.”

Tùy An Hiền thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đang định nói thêm vài câu dễ nghe lấy lòng Cố Phi Y, thì thấy Cố Phi Y dừng bước: “Đúng rồi.”

Hắn gọi một tiếng, lập tức có mấy tiểu thái giám bê hai cái rương lớn nặng trịch từ trên xe xuống, mang đến trước mặt Tùy An Hiền.

Tùy An Hiền mở ra xem, lập tức bị bạc trắng và ngân phiếu lấp lánh bên trong làm cho lóa mắt.

Tùy An Hiền vừa vui mừng vừa bối rối.

Hắn long trọng cảm ơn Cố Phi Y, nhưng trong lòng ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng không biết rốt cuộc mình đã làm chuyện gì mà đáng được thưởng lớn như vậy.

Lẽ nào là vì mấy dụng cụ kia?

Nhưng, nhưng sao Chưởng Ấn lại biết trước hắn sẽ tặng? Còn chuẩn bị sẵn quà đáp lễ nữa?

Cố Phi Y thấy hắn mờ mịt, thản nhiên giơ tay lên. Lòng bàn tay đó quấn một vòng băng gạc, trên lớp băng trắng như tuyết còn thấm ra một chút vệt máu đỏ.

Cố Phi Y hoàn toàn không để tâm đến vết thương, duỗi ngón trỏ thon dài ra. Đầu ngón tay trắng như ngọc đó lướt từ xương mày, dọc qua sống mũi cao, đôi môi mỏng, cuối cùng dừng lại ở cằm.

Tùy An Hiền nhìn, chợt "a" lên một tiếng. Mấy hôm trước Chưởng Ấn có báo cho hắn một địa điểm, là khu rừng bên bờ sông dưới chân núi Lão Sơn ở phía bắc thành.

Hắn cho người đến xem, trước khi một toán người khác tìm thấy đã tìm được một người đàn ông toàn thân đầy máu.

Người đó đội mũ che lại dùng bùn đất trát mặt, thuộc hạ nói gã này không chịu nói chuyện, nghe không ra là giọng ở đâu, chỉ có thể nhìn rõ là trên mặt gã có một vết sẹo y như vậy.

Cố Phi Y không nói đó là ai, Tùy An Hiền cũng không hỏi chỉ cho người xóa sạch dấu vết của đối phương, rồi chuẩn bị ít lộ phí, còn làm cho gã một thân phận giả rồi tiễn ra khỏi kinh thành.

Xem ra chuyện này mình làm rất hợp ý Chưởng Ấn.

Tùy An Hiền thầm thở phào nhẹ nhõm, hắn lại cảm ơn Cố Phi Y lần nữa, rồi lắm lời quan tâm đến tay của Cố Phi Y: “Chưởng Ấn, lát nữa Chung lão tiên sinh của Thái y viện sẽ đến, có cần ngài ấy xem vết thương trên tay cho ngài không?”

Cố Phi Y thản nhiên đáp: “Không cần.”

*

Cả ngày hôm nay Tạ Trường Sinh cuộn mình trong chăn, nằm sấp suốt một ngày dài.

Ngoài việc đi giải quyết một lần, ngay cả ăn cơm cũng là nằm sấp trên giường mà ăn.

Tuy Dương La không hiểu, nhưng vô cùng tôn trọng.

Cô chỉ nghĩ Tạ Trường Sinh lại nghĩ ra trò giả ma nào đó, lúc đến thu dọn bát đũa còn không quên khen y: “Lần trước tiểu điện hạ giả làm con ma tóc xõa bò lổm ngổm dưới đất đã đáng sợ rồi, lần này lại làm con ma chỉ dùng chi trên nằm sấp di chuyển, lại càng xuất thần hơn.”

“A đúng đúng đúng,”

Tạ Trường Sinh nào dám nói với Dương La là mình bị đau eo mỏi hông không dậy nổi.

Y khàn giọng nói với Dương La: “Dương La tỷ tỷ, tỷ tinh mắt quá! Ta đang luyện tập bò! Như vậy lỡ sau này già bị liệt, có thể tự bò đi ăn xin, không phiền người khác! Đợi đến tám mươi tuổi ta muốn làm ông già độc lập nhất viện dưỡng lão!”

Dương La nghe mà ngây cả người.

Cô lục lọi trong đầu hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra phải dùng từ lo xa để khen Tạ Trường Sinh.

Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, đã thấy một người đi vào từ cửa.

Chính là Cố Phi Y.

Cố Phi Y vẫn như thường lệ, áo đỏ đai ngọc, khóe miệng treo nụ cười như có như không. Khiến người ta không đoán ra được, trông có vẻ thờ ơ với mọi chuyện, nhưng không biết tại sao trông lại có hơi không giống mọi khi.

Dường như đắc ý hơn, ung dung hơn? Thần thái hơn?

Còn có thêm vài phần thoải mái so với thường ngày.

Chỉ liếc một cái, Dương La đã quay đi.

Tuy cô đã chuẩn bị cho mình một nơi chốn sung túc, thoải mái, thơm ngát, nhưng cũng không muốn chui vào đó sớm như vậy.

Cô hành lễ với Cố Phi Y, bưng bát đũa lui ra khỏi tẩm cung của Tạ Trường Sinh, rồi gọi mấy cung nhân thái giám ở cửa cùng mình rời đi.

*

Tạ Trường Sinh nhìn Cố Phi Y, đột nhiên nhớ ra, trong tiểu thuyết y đọc, người uống phải loại thuốc đó thường sẽ mơ màng, không bao giờ nhớ rõ chi tiết.

Nhưng y lại nhớ rõ hết lần này tới lần khác.

Chuyện gì cũng nhớ rõ mồn một.

Tạ Trường Sinh nhớ Cố Phi Y đã hôn khắp người y thế nào, rồi lại nâng gáy y để y cũng m*t ra dấu vết trên vai hắn.

Nhớ y đã từ khó chịu chuyển sang thoải mái thế nào, thậm chí vì sợi đai lưng buộc trên người mà gấp đến rơi nước mắt, cọ xát ga giường, lại bị Cố Phi Y giữ chặt cổ tay.

Còn nhớ cảm giác ấm lạnh của ngọc khí được rót nước nóng, ngón tay của Cố Phi Y, và cả cảm giác mềm mại, kỳ lạ của thứ kia.

Những chuyện xảy ra tối qua như một cuộn đèn kéo quân lướt qua trước mắt y.

Hơi nóng từ từ bò lên mặt y.

Thực ra y đã nghĩ, lúc gặp lại Cố Phi Y, nhất định phải giữ vững hình tượng của mình.

Giả vờ như không biết gì, hỏi gì cũng không biết.

Hoặc là vừa cười lớn vừa nhiệt tình giơ tay: “Này! Lão huynh! Tối qua mệt không?”
Nhưng sự thật chứng minh Tạ Trường Sinh hoàn toàn không làm được.

Y thật sự, thật sự, thật sự quá xấu hổ.

Hơi nóng điên cuồng ùa lên mặt, nhân lúc Dương La ra ngoài, y vớ lấy góc chăn, kéo qua che kín mặt mình.

Trong tầm nhìn tối mịt, Tạ Trường Sinh nghe thấy Cố Phi Y bật cười khẽ.

Tiếp đó là tiếng bước chân ngày càng gần, kèm theo một tiếng: “Tiểu điện hạ.”

“Ngươi…”

Tạ Trường Sinh mở miệng, cổ họng hoàn toàn khàn đặc. Giọng nói trong trẻo thanh khiết vốn có giờ đây khàn khàn, như lúc sáng sớm vừa thức dậy mang theo vẻ uể oải và mệt mỏi, ngược lại càng khiến tim người ta ngứa ngáy.

Giọng y nghèn nghẹn từ trong chăn vọng ra: “Xin chào, ta tên Tạ Trường Sinh. Tạ trong cảm tạ, Trường trong trường thọ, Sinh trong sinh ra. Ta vốn là một sinh viên đại học gia thế hiển hách nhưng bị kẻ gian hãm hại, muốn nghe câu chuyện báo thù của ta, xin hãy tính ra số Pi đầy đủ và hồi sinh khủng long bạo chúa.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn cười khẽ, đưa tay kéo tấm chăn trên đầu y lên một chút, chừa ra một khe hở để y hít thở.

Cố Phi Y lại luồn tay vào khe hở đó, tìm đến mặt Tạ Trường Sinh, dùng hai ngón tay véo nhẹ: “Nói năng lộn xộn gì thế? Có muốn uống chút nước lê mật ong cho nhuận họng không?”

Tạ Trường Sinh lắc đầu.

Y cảm thấy nệm chăn bên hông mình lún xuống, là Cố Phi Y đã ngồi xuống. Một bàn tay mát lạnh, rộng lớn luồn xuống dưới chăn, đặt lên eo y.

Tạ Trường Sinh run lên, nghe thấy Cố Phi Y hỏi: “Đau eo à?”

Tạ Trường Sinh do dự một chút, thành thật trả lời: “Đau, hơi hối hận vì đã tiến hóa thành động vật có xương sống.”

Cố Phi Y lại cười một tiếng.

Hắn không nói gì, bàn tay đang v**t v* trên eo Tạ Trường Sinh chậm rãi cử động.

Hắn bắt đầu dùng lực không nặng không nhẹ xoa bóp sau eo cho y.

Cảm giác đau mỏi trong cơ bắp dần trở nên dễ chịu dưới sự xoa bóp của Cố Phi Y, y hơi thả lỏng cơ thể, nói: “Lên trên một chút nữa.”

Cố Phi Y đáp một tiếng: “Ừm.”

Bàn tay rộng lớn hơi di chuyển lên trên một chút.

Nhưng xoa bóp một lúc, dường như biết Tạ Trường Sinh đã dễ chịu hơn, Cố Phi Y bắt đầu lơ đễnh, dùng đầu ngón tay ấn vào hai hõm lưng hai bên xương sống của y.

Tạ Trường Sinh chỉ thấy nhột, mặt đỏ bừng vặn vẹo cơ thể muốn né, đồng thời cũng không quên khàn giọng tố cáo: “Ông chủ! Ông chủ đâu?! Ta muốn khiếu nại kỹ thuật viên nhà các người!”

Cố Phi Y nghiêng người dựa xuống, lồng ngực đè lên lưng Tạ Trường Sinh.

Tạ Trường Sinh cảm thấy mình như một quả bóng bay bị đè xì hơi.

Y khẽ “hự” một tiếng, đang định bảo Cố Phi Y đứng dậy, thì cảm thấy bàn tay vốn đang đặt trên eo mình chậm rãi di chuyển.

Từng chút một v**t v* lướt qua eo y, ngón tay thon dài mát lạnh luồn vào khe hở giữa cơ thể và mặt giường, đi lên trên, cuối cùng bị đè giữa ngực Tạ Trường Sinh và mặt giường.

Trọng lượng cơ thể Cố Phi Y đã đè hoàn toàn lên người Tạ Trường Sinh.

Cằm hắn gác lên vai Tạ Trường Sinh, giọng nói cách lớp chăn không mỏng không dày truyền đến tai y: “Động phòng mới qua chưa đầy một ngày, ngay cả phu quân nhà mình mà phu nhân cũng không thèm nhìn lấy một cái sao?”

Dường như hắn cách lớp chăn cắn vào má Tạ Trường Sinh một cái: “Lộ mặt ra, để vi phu ngắm một cái.”

Tạ Trường Sinh không động đậy, cũng không lên tiếng.

Bàn tay to lớn đang bị đè dưới người y khẽ động đậy hai cái, còn cố ý dùng chiếc nhẫn đồng cứng ngắc trên ngón giữa cấn y một cái.

Tạ Trường Sinh muốn né, nhưng hễ cử động, eo lại đau mỏi.

Y vừa khó thở vừa đau eo, còn phải để ý đến bàn tay đang bị đè dưới người.

Cân nhắc một hồi, Tạ Trường Sinh từ từ kéo tấm chăn trên đầu xuống.

Đợi mặt Tạ Trường Sinh lộ hoàn toàn ra ngoài, Cố Phi Y tiến lên, đôi môi mỏng áp lên khóe môi y, trước tiên là khẽ ma sát, rồi lại cạy mở môi răng y.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt y, thấy đôi mắt hoa đào ngây dại mà đong đầy tình ý kia đầu tiên là run rẩy, rồi lại cụp xuống nhắm nghiền.

Khuôn mặt xinh đẹp đó còn đỏ hơn cả lúc nãy, không biết là vì hô hấp không thông, hay là bị đè sau lưng, hay là cảm thấy thoải mái.

Hoặc là cả ba.

Cố Phi Y nhìn vẻ mặt ngày càng chìm đắm của Tạ Trường Sinh, trong con ngươi màu hổ phách sâu không thấy đáy đột nhiên ánh lên một tia cười.

Sự tiếc nuối cứ quanh quẩn trong lòng từ lúc trời sáng cuối cùng cũng đã vơi đi nhiều.

Hắn tiếc nuối vì không thể ôm Tạ Trường Sinh cùng đi ngủ, cũng tiếc nuối vì khi Tạ Trường Sinh tỉnh dậy mở mắt không thể nhìn thấy hắn ở bên gối đầu tiên.

Tiếc nuối vì mình không thể thực sự trải nghiệm khoái lạc, càng tiếc nuối hơn, hắn cuối cùng vẫn không thể cho Tạ Trường Sinh khoái lạc chân thực nhất.

Hắn gần như ghen tị với những món ngọc khí và ngón tay của chính mình.

Cố Phi Y vừa nghĩ, vừa càng dùng sức ấn gáy Tạ Trường Sinh, ép y áp sát vào mình hơn.

Tạ Trường Sinh lại đột nhiên phản kháng nhè nhẹ.

“Tay, Cố Phi Y.”

Tạ Trường Sinh khó khăn lắm mới đẩy được Cố Phi Y ra, y không màng đến đôi môi ướt át của mình, hít thở sâu mấy cái, trợn to mắt nói với hắn: “Tay ngươi đang chảy máu.”
 
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 81


Chương 81
Cố Phi Y ngước mắt liếc nhìn bàn tay trái của mình, vết máu trên băng gạc quả nhiên đã nhiều hơn.

Ba ngày trước hắn dùng dao rạch tay lấy máu hòa vào mực, viết hôn thư của hai người lên người Tạ Trường Sinh.

Nhưng sau đó Cố Phi Y vẫn luôn không mấy quan tâm đến vết thương này, chỉ lấy băng gạc quấn lại, cũng không bôi thuốc.

Không phải vì thấy phiền phức, chỉ là…

Chỉ là mỗi khi lòng bàn tay truyền đến cơn đau là Cố Phi Y có thể nhớ lại dáng vẻ của Tạ Trường Sinh ngày hôm đó, chỉ đeo vòng cổ, xích eo, nằm trên bàn sách của hắn như một bức tranh.

Nghĩ đến trên bức tranh trắng muốt đó có hôn thư viết tên của hai người. Tiếp đó, cơn đau trong lòng bàn tay sẽ hóa thành kh*** c*m tê dại dễ chịu.

Có lẽ là vì lúc ghì gáy Tạ Trường Sinh để hôn, động tác quá mạnh, vết thương vừa khép miệng trong lòng bàn tay lại nứt ra thêm một chút.

Còn dính một ít lên tóc Tạ Trường Sinh, Cố Phi Y hoàn toàn không để tâm mà lại hôn y. Lần này Tạ Trường Sinh lại không phối hợp như vậy, y nghiến chặt răng lẩm bẩm không ngừng: “Ta biết rồi, thực ra ngươi bị mắc bệnh trẻ trâu, ngươi cảm thấy chảy máu rồi băng gạc vào rất ngầu, ngươi đã ký kết khế ước với ma vương, từ nay sở hữu chân nhãn của Tà Vương…”

Cố Phi Y: “…”

Cái gì mà linh tinh lộn xộn.

Choáng đầu.

Hắn buông Tạ Trường Sinh ra, đưa tay mình đến trước mặt y: “Tiểu điện hạ giúp ta gia băng bó lại.”

Tạ Trường Sinh “ồ” một tiếng: “Tốt quá, lúc chơi đồ hàng ta thích nhất là làm bác sĩ. Bệnh nhẹ chữa thành bệnh nặng, bệnh nhân gãy xương không cần chữa, thấy ta là chạy mất rồi.”

Cố Phi Y suy nghĩ một chút về lời của Tạ Trường Sinh, rồi tiếp tục im lặng: “…”

Tạ Trường Sinh chậm rãi bẻ ngón tay: “Ta muốn Ngọc Ngưng cao, muốn băng gạc, muốn nước, muốn khăn vải, muốn kéo, còn muốn…”

Y ngẩng đầu suy nghĩ hồi lâu: “Còn muốn một con Tuế Tuế, một con gấu trúc, một, à không, một ông lão một trăm hai mươi tuổi, đừng hỏi tại sao, chỉ là muốn thôi.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn cuối cùng không nhịn được đưa tay véo má Tạ Trường Sinh: “Càng nói càng không ra gì.”

Hắn gọi cung nhân đi lấy những thứ Tạ Trường Sinh cần, ngoại trừ Tuế Tuế, gấu trúc và ông lão.

Đợi đồ đạc được chuẩn bị đầy đủ, Tạ Trường Sinh vẫn không chịu dậy, chỉ hơi chống người nằm sấp.

Cố Phi Y nhìn tư thế của Tạ Trường Sinh, sợ y không thoải mái bèn nhét một cái đệm mềm xuống dưới người y, lúc này mới đưa tay đến trước mặt y.

Tạ Trường Sinh từ từ cởi băng gạc trên tay Cố Phi Y ra.

Đây là lần đầu tiên y nhìn thấy vết thương này.

Tuy Cố Phi Y nói vết thương này rất nông, rất nhanh sẽ lành, nhưng bây giờ sau khi nhìn thấy, Tạ Trường Sinh lại cảm thấy vết thương này căn bản không nhẹ như lời hắn nói.

Một vết dao dài, gần như sắp xuyên qua hai bên lòng bàn tay.

Vết thương cũng không thể coi là nông, hai bên đã đóng vảy nhưng vị trí trung tâm vẫn đang chảy máu, máu tươi đỏ thẫm men theo đường vân trong lòng bàn tay Cố Phi Y lan ra.

Tạ Trường Sinh đưa tay lấy khăn bông, thấm chút nước nóng, lau đi vết máu trong lòng bàn tay Cố Phi Y.

Đợi lau sạch sẽ, y lại chấm một ít Ngọc Ngưng cao bắt chước dáng vẻ Cố Phi Y bôi thuốc cho mình trước đây, trước tiên dùng nhiệt độ ngón tay xoa tan thuốc mỡ rồi mới nhẹ nhàng bôi lên vết thương.

Khoảnh khắc thuốc mỡ chạm vào lòng bàn tay Cố Phi Y, ngón trỏ hắn khẽ động.
Tạ Trường Sinh ngẩng đầu: “Đau à?”

“Một chút.” Cố Phi Y nói: “Tiểu điện hạ hôn một cái sẽ không đau nữa.”

Tạ Trường Sinh há miệng, nhưng lại nói: “Ta nhớ ta đã làm một câu hỏi y hệt, câu đó hỏi hành vi này là chủ nghĩa duy tâm chủ quan hay chủ nghĩa duy tâm khách quan.”

Cố Phi Y: “…”

Xem ra hắn mắng Tạ Trường Sinh là “tiểu súc sinh không hiểu phong tình”, quả thực không mắng sai.

Bàn tay còn lại của hắn đặt lên gáy Tạ Trường Sinh ấn mạnh một cái, ép đôi môi mềm mại của y chạm vào lòng bàn tay hắn, lúc này mới hài lòng.

Tạ Trường Sinh ngẩng đầu liếc hắn một cái: “Tuế Tuế.”

Cố Phi Y nhếch môi, vui vẻ cười một tiếng.

Hắn nói: “Mắng thêm chút nữa đi.”

Tạ Trường Sinh lập tức không muốn nói chuyện nữa.

Y quay đầu đi nằm sấp trên đệm mềm, tiếp tục bôi thuốc cho Cố Phi Y.

Đợi đến khi bôi một lớp Ngọc Ngưng cao dày lên vết thương, y lại kéo băng gạc quấn từng vòng quanh tay Cố Phi Y.

Cuối cùng còn không quên thắt cho hắn một cái nơ bướm.

Đợi đến khi băng bó xong cho Cố Phi Y, khuỷu tay chống trên giường của Tạ Trường Sinh đã hoàn toàn tê mỏi.

Y rút cái đệm mềm dưới ngực ra, “bịch” một tiếng ngã xuống giường.

Cố Phi Y cũng nằm xuống bên cạnh y.

Rõ ràng chủ nhân của chiếc giường này là Tạ Trường Sinh, nhưng Cố Phi Y lại không hề khách sáo.Hắn kéo tấm chăn Tạ Trường Sinh đang đắp trên người, lại kéo một góc gối của y để gối đầu. Cuối cùng còn vươn tay ôm Tạ Trường Sinh vào lòng.

Đúng là vừa ăn vừa mang về.

Tạ Trường Sinh nghi ngờ nếu bây giờ Tuế Tuế đi ngang qua đây, cũng sẽ bị vặt một nhúm lông.

Tạ Trường Sinh kéo tay áo của Cố Phi Y, chùi phần thuốc mỡ chưa lau sạch và chút máu còn sót lại trên đầu ngón tay mình vào đó.

Bên tai truyền đến một tiếng "chậc" khẽ của Cố Phi Y.

Tạ Trường Sinh lập tức rụt tay về.

Y nhìn vết máu đã khô trên đầu ngón tay mình ngẩn người một lúc, đột nhiên nói: “Cố Phi Y, ngươi ăn chút táo đỏ đi.”

Cố Phi Y hỏi: “Tại sao?”

Tạ Trường Sinh đáp: “Bổ máu.”

Không phải lưỡi Cố Phi Y chảy máu thì cũng là tay chảy máu.

Cái này thì thôi đi.

Hắn còn luôn thích ép Tạ Trường Sinh uống.

Tạ Trường Sinh cảm thấy mình sắp tiến hóa thành muỗi rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại…

Tạ Trường Sinh với tinh thần ham học hỏi, hỏi Cố Phi Y: “Muỗi có phải là ma cà rồng không?”

Cố Phi Y: “…?”

Hắn hỏi Tạ Trường Sinh: “Ma cà rồng là thứ gì?”

Tạ Trường Sinh khàn giọng: “Chính là muỗi đó, trước đây dạy ngươi rồi, hai cái này là quan hệ giao và hợp.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn cười một tiếng, nhắm mắt không nói gì.

Tạ Trường Sinh nhận ra chắc là Cố Phi Y buồn ngủ rồi, dù sao… dù sao tối qua cũng dày vò cả đêm, ngay cả ngủ hắn cũng chưa được ngủ đã đi thẳng, lại bận rộn đến tận chiều mới về.

Tạ Trường Sinh không nói nữa, yên lặng nằm sấp tự chơi một mình.

Nói là chơi, thực ra cũng không có gì thú vị.

Y moi từ khe giường ra mấy người đất giấu lúc trước ra nghịch một lúc, lại lấy ra một cuốn truyện tranh lật xem.

Sau khi ngứa tay tháo tung đường chỉ trên tay áo Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh lại nhắm vào mái tóc của hắn đang xõa trước mặt mình.

Tóc của Cố Phi Y đen mượt mát lạnh, sờ vào như lụa thượng hạng. Tạ Trường Sinh tết cho hắn một bím tóc nhỏ, đang định gỡ ra thì thấy Cố Phi Y mở mắt.

Đôi mắt hẹp dài đó không có một tia buồn ngủ, hoàn toàn tỉnh táo.

Tạ Trường Sinh bị dọa giật nảy mình.

Y trợn to mắt: “Ngươi không ngủ?”

Bàn tay đang ôm eo Tạ Trường Sinh của Cố Phi Y dùng sức kéo y nằm sấp lên lồng ngực mình, dùng bàn tay đã bị quấn băng kín mít, chỉ lộ ra ngón tay véo cằm Tạ Trường Sinh nhấc lên.

Giây tiếp theo, đôi môi mỏng lành lạnh phủ lên môi Tạ Trường Sinh.

Lưỡi của Cố Phi Y đảo một vòng trong miệng Tạ Trường Sinh, mới trả lời câu hỏi của y: “Muốn ngủ, nhưng không ngủ được.”

Hễ nhắm mắt là trong đầu hắn lại toàn là dáng vẻ tối qua của Tạ Trường Sinh.

Rõ ràng biết tối qua đã dày vò cả đêm, Tạ Trường Sinh đau eo mỏi lưng hắn nên tiết chế. Nhưng lại càng nghĩ càng tỉnh táo, càng nghĩ càng khao khát.

Giống như vết thương trên tay.

Sau khi đắp thuốc mát lạnh lên mới biết hóa ra mình vẫn luôn đau, nếu bảo bây giờ hắn tháo băng gạc ra, hắn không muốn.

Ăn quen bén mùi.

Tạ Trường Sinh không biết Cố Phi Y đang nghĩ gì, còn tưởng hắn bị mất ngủ bèn bày cho hắn đủ thứ cách: “Hay là ngươi đọc sách một lúc, hoặc là tự đập đầu cho ngất, hoặc là ta cho ngươi làm hai bài toán cao cấp…”

“Không cần.”

Tư thế nằm ngửa không tiện dùng sức, Cố Phi Y chống tay lên lưng Tạ Trường Sinh, từ từ lật người đè y xuống dưới.

Hắn chống khuỷu tay trái, lúc sâu lúc cạn hôn Tạ Trường Sinh, tay phải thì s* s**ng ra sau eo.

Hắn rút ra con dao cong từ trong đai lưng luôn mang theo bên người.

Còn chưa đợi Tạ Trường Sinh phản ứng, Cố Phi Y đột nhiên nắm lấy bím tóc nhỏ đang rủ bên má, giơ tay cắt phăng.

Hắn nhét lọn tóc đó vào tay Tạ Trường Sinh bắt y cầm, rồi lại đi cởi đai lưng của y.

Tạ Trường Sinh hé miệng nhìn lọn tóc trong tay, rồi lại nhìn con dao cong bị ném sang bên cạnh, rồi lại nhìn Cố Phi Y vậy mà không chút do dự dùng miệng…

Y ngơ ngác, khuôn mặt vừa mới hạ nhiệt một chút lại bừng nóng lên: “Ngươi… ta… đừng đừng…”

“Sao lại từ chối? Không phải tiểu điện hạ bảo ta bổ máu sao?”

Cố Phi Y cười dùng đầu lưỡi l**m l**m khóe môi: “Một giọt… mười giọt máu, rõ ràng ta chỉ nghe lời tiểu điện hạ dặn mà bổ máu thôi.”

(Một giọt trung tình bằng 10 giọt máu =)))) )

Mặc dù trước đây lúc Tạ Trường Sinh trò chuyện với bạn học, lúc lướt mạng, thỉnh thoảng cũng nghe người khác nói đùa mấy câu tục tục.

Nhưng đó và bây giờ căn bản là hai chuyện khác nhau.

Nghe Cố Phi Y dùng vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt nghiêm túc, nói những lời không đứng đắn như vậy. Tạ Trường Sinh đỏ bừng mặt, há miệng, ngay cả "lưu manh" cũng mắng không nên lời.

May mà Cố Phi Y cũng không tiếp tục nói thêm gì nữa, chỉ lại cúi đầu xuống.

Tạ Trường Sinh cắn chặt môi dưới, tiếng thở trong mũi ngày càng nặng nề, dần dần biến thành tiếng r*n r* đứt quãng, khó nhịn.

*
Tạ Trường Sinh nằm sấp trên giường suốt bốn ngày mới xuống giường.

Xuống giường, không phải vì eo đã hết đau hẳn mà là vì bản thân y thực sự không ở yên được nữa.

Cũng vì Dương La đã bị bộ dạng nằm sấp của y làm cho hơi hoảng, thậm chí còn nói muốn tìm đại sư đến xem cho y.

Tuy nhiên, nguyên nhân chính thúc đẩy Tạ Trường Sinh dậy là vì hôm nay là sinh nhật mười ba tuổi của Cửu công chúa.

Tạ Trường Sinh lết bước đến yến tiệc sinh nhật, từ xa thấy Tạ Hạc Diệu đang dựa dưới một gốc cây, vẫy tay với mình.

Đợi đến gần, Tạ Hạc Diệu dùng quạt giấy chọc chọc vào má y: “Nhóc ngốc, sao mấy ngày nay yên ắng thế?”

Tạ Trường Sinh đáp: “Ta bận lắm.”

Tạ Hạc Diệu cười khẩy: “Bận gì? Lại bận giả làm nấm à?”

Tạ Trường Sinh khinh bỉ nhìn hắn: “Nấm gì? Ta mới không phải nấm, yếu ớt quá. Bây giờ ta là củ gừng, vui thì cay làm ngã hai người, không vui thì cosplay thành khoai tây, cay gục mười người luôn.”

(Ý là Gừng giả làm Khoai Tây)

Tạ Hạc Diệu: “…”

Là một củ gừng mà nói, cũng thật có lý tưởng.

Hắn hỏi Tạ Trường Sinh: “Đúng rồi, vừa nãy thấy dáng đi của đệ có hơi kỳ lạ, có phải bị thương ở đâu không?”

Tạ Trường Sinh sững sờ, đỏ bừng mặt, vung vẩy tay tứ tung: “Gừng bọn ta đều đi như vậy!”

Tạ Hạc Diệu: “…”

“Thôi được rồi,” Tạ Hạc Diệu thỏa hiệp: “Dù sao thì ngoài đệ ra Nhị ca cũng chưa thấy củ gừng nào khác đi, cứ coi như nhóc ngốc đệ nói đúng đi.”

Hai người nói chuyện trên trời dưới đất, linh tinh lộn xộn một lúc, Tạ Trừng Kính và Phương Lăng cũng đến.

Mấy người đều chuẩn bị quà tặng hậu hĩnh cho Cửu công chúa, rương lớn rương nhỏ cùng được mang đến trước mặt cô bé.

Cửu công chúa nhìn những chiếc rương lớn đựng quà, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mắt hoe đỏ quay đầu lại nhìn Phùng Vượng: “Cha nuôi, nhiều đồ quá, con có thể nhận không ạ?”

Phùng Vượng nói: “Công chúa cứ nhận là được.”

Cửu công chúa cẩn thận đưa tay sờ sờ, rồi ngọt ngào cảm ơn.

Tạ Hạc Diệu nhướng mày, “soạt” một tiếng mở quạt ra cười khẽ.

Một lúc sau, lão hoàng đế mang theo mấy vị phi tần được sủng ái gần đây, và Từ mỹ nhân đang vác bụng bầu lớn đến.

Vì lão hoàng đế không sủng ái Cửu công chúa, lão đến muộn nói qua loa vài câu, ban cho Cửu công chúa một cây ngọc như ý rồi lại đi.

Tạ Hạc Diệu phe phẩy quạt, nhìn bóng lưng lão hoàng đế rời đi rồi lại nhìn vẻ mặt đột nhiên thất vọng của Cửu công chúa, bật cười khẽ.

Tạ Trường Sinh nghe thấy, quay đầu lại nhìn hắn.

Mặt Tạ Hạc Diệu vẫn mang ý cười: “Không có gì, chỉ là cảm thấy phụ hoàng thật hoang đường.”

Nhìn Cửu công chúa, Tạ Hạc Diệu nhớ đến mình lúc nhỏ, lại nhớ đến mẹ của mình.

Trên mặt họ cũng từng lộ ra vẻ mặt như vậy.

Con gái yêu thương lão, phi tần yêu thương lão thì không thèm đoái hoài.

Chỉ mải mê đi yêu thương những mỹ nhân căn bản không yêu lãp, đi tìm kiếm con đường trường sinh hư vô mờ mịt.

Chẳng phải là hoang đường sao?

Tạ Trừng Kính nghe vậy nhíu mày, không đồng tình nhìn Tạ Hạc Diệu: “Nhị đệ!”

Phương Lăng cũng lập tức nói: “Nhị điện hạ cẩn thận lời nói.”

Giọng điệu của Tạ Trừng Kính hiếm khi có chút nghiêm khắc, nhưng Tạ Hạc Diệu lại không tức giận.

Hắn biết Tạ Trừng Kính cũng từng trải qua những gì mình đã trải qua, cũng từng nếm trải sự thất vọng của mình.

Cảm xúc của hắn, Tạ Trừng Kính đều có, và không hề ít hơn.

Không chỉ hai người họ mà mỗi người trong cung này bao gồm cả Tạ Trường Sinh bây giờ, ai mà không từng trải qua hy vọng tương tự, rồi lại cảm nhận sự thất vọng tương tự?

Hắn không nghĩ nữa, gác quạt lên đầu Tạ Trường Sinh, cười lên: “Chỉ là thuận miệng nói thôi. Hơn nữa, cho dù lời này thật sự lọt vào tai phụ hoàng, phụ hoàng cũng sẽ không trách tội ta đâu.”

Dù sao thì trong chuyến đi Giang Nam, hắn đã chiều theo ý lão, vừa dâng lễ vừa mang đến thú vui, lấy được không ít sự vui vẻ của phụ hoàng.

Chỉ là sự vui vẻ này cầm trong tay giống như ôm một cục… phân chó nóng hổi đỏ rực giữa ngày đông.

Cầm vừa ghê tởm vừa bỏng tay, lại còn thu hút đám chó đói thích ăn món này.

Nhưng lại vì quá lạnh, mà không nỡ vứt đi.

Tạ Hạc Diệu bị cái ví von trong đầu mình làm cho ghê tởm đến nhíu mày.

Đang lắc đầu, cố gắng vứt cái ví von này ra khỏi đầu thì thấy một cung nữ vội vã chạy tới.

Cô ta dừng lại trước mặt mấy người: “Nhị, Nhị điện hạ, An, An phi nương nương…”

Tạ Hạc Diệu nhận ra đây là cung nữ hầu h* th*n cận bên cạnh mẹ mình.

Hắn nhíu mày: “Mẫu phi sao rồi?”

Cung nữ hít một hơi thật sâu: “An phi nương nương… nương nương đột nhiên ngất xỉu rồi!”
 
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 82


Chương 82

Tạ Trường Sinh nghe cung nữ nói vậy, chỉ cảm thấy tim mình như thắt lại. Nhưng giây tiếp theo, một đoạn ký ức đột nhiên xông vào não y.

Tạ Trường Sinh nhớ ra trong sách gốc quả thực có đề cập đến việc An phi bị bệnh, nhưng chỉ là thông qua cuộc trò chuyện phiếm ngẫu nhiên giữa các cung nữ, hé lộ một câu "mấy hôm trước An phi nương nương bị bệnh".

Tuy không biết sau đó có chữa khỏi hay không, nhưng ít nhất, đó không phải là bệnh nặng nguy hiểm đến tính mạng ngay lập tức.

Nghĩ đến đây, trái tim đang lơ lửng xoay tít của Tạ Trường Sinh hơi hạ xuống.

Bên kia, Tạ Hạc Diệu nhíu mày xoay người. Vẻ mặt hắn nghiêm túc kéo lê chiếc chân không lanh lẹ, nhanh chóng đi về phía nơi ở của An phi.

Tạ Trừng Kính nhìn bóng lưng Tạ Hạc Diệu, dường như đang đắn đo không biết mình có nên đi theo không.

Chân hắn di chuyển theo một bước, nhưng cuối cùng lại rụt về.

Tạ Trừng Kính quay đầu nói với Tạ Trường Sinh: "Tam đệ, đệ đi theo trông chừng Hạc Diệu."

Tạ Trường Sinh "ồ" một tiếng, quay đầu đuổi theo hướng Tạ Hạc Diệu vừa rời đi.

Tạ Hạc Diệu đi rất nhanh, Tạ Trường Sinh phải chạy lúp xúp, cuối cùng mới đuổi kịp hắn.

Cung nữ đến báo tin cũng giống như Tạ Trường Sinh, chạy lúp xúp bên cạnh Tạ Hạc Diệu. Cô ta thở hổn hển nói với Tạ Hạc Diệu: "Mấy ngày nay nương nương cứ không ngủ được, khó khăn lắm mới ngủ được thì đêm lại hay mơ, đổ mồ hôi trộm... Hôm nay giờ Ngọ khó khăn lắm mới ngủ được một lát, lúc tỉnh dậy cứ kêu chóng mặt đau đầu, đi được hai bước thì đột nhiên ngất xỉu."

"Thái y nói sao?"

"Nô tỳ đi cùng với người đi mời thái y, vẫn chưa biết chẩn đoán của thái y."

Tạ Hạc Diệu "ừm" một tiếng rồi quay đầu lại nhìn Tạ Trường Sinh.

Chưa đợi Tạ Hạc Diệu nói, Tạ Trường Sinh đã mở miệng: "Hộc... Nhị ca ca... huynh... yên tâm... hộc... ta theo kịp... hộc..."

Trong mắt Tạ Hạc Diệu lộ ra một chút ý cười, hắn đưa tay xoa đầu Tạ Trường Sinh rồi lại đưa tay nhận lấy Tuế Tuế trong tay y: "Ta xách nó giúp đệ."

Hai người vội vã chạy đến nơi ở của An phi, Tạ Hạc Diệu lại đột nhiên dừng bước trước cửa.

Hắn không biết sau khi bước qua ngưỡng cửa này, sẽ nghe được tin tức gì.

Hắn đột nhiên không dám nhấc chân.

Sau khi đứng tại chỗ một lúc lâu, một bàn tay từ phía sau đưa tới nắm chặt lấy bàn tay không biết từ lúc nào đã trở nên lạnh ngắt của Tạ Hạc Diệu.

Giọng của Tạ Trường Sinh nghe có vẻ hơi khác so với bình thường. Có thêm một chút nghiêm túc, một chút dịu dàng và kiên định.

Y nói: "Nhị ca ca, nương nương sẽ không sao đâu, thật đấy."

Tạ Hạc Diệu siết chặt lại bàn tay ấm áp của Tạ Trường Sinh, tiếp đó hắn hít một hơi thật sâu, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa cao.

*

Văn Thụy cung xưa nay vốn hẻo lánh yên tĩnh hiếm khi lại ồn ào náo nhiệt, thái y và cung nữ thái giám đi ra đi vào.

Tạ Hạc Diệu nhìn thấy một vị thái y trong số đó thì sững sờ, vị thái y râu đen mặt đen, vóc dáng thấp nhỏ này tên là Quách Tổ Khiêm.

Thời trẻ ông ta học độc, trung niên theo nghề y, là một thiên tài y thuật tinh thông cao siêu.

Thậm chí có người nói, chỉ cần bệnh nhân còn một hơi thở Quách Tổ Khiêm cũng có thể cướp người về từ tay Diêm Vương.
Chỉ là Quách Tổ Khiêm tính tình cổ quái, không ham vàng bạc mỹ nhân, càng không yêu thương bệnh nhân, hành y chỉ xem tâm trạng và bệnh tình, bệnh càng nan y thì ông ta càng thích.

Ngoại trừ chẩn bệnh cho lão hoàng đế, Quách Tổ Khiêm hiếm khi để ý đến ai, có không ít thương nhân, gia tộc quyền quý chở mấy xe ngựa châu báu đợi trước cửa nhà ông ta mấy ngày mấy đêm, ông ta cũng chỉ đóng cửa không gặp.

Tại sao ông ta lại đột nhiên xuất hiện ở Văn Thụy cung?

Lẽ nào bệnh của mẫu phi rất khó chữa?

Nhìn thấy vị danh y này, Tạ Hạc Diệu không những không vui mừng, ngược lại tim còn như ngừng đập một nhịp.

Hắn chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt, tiến lên hai bước, lúc mở miệng giọng nói cũng run rẩy.

"Quách thái y... mẫu phi của ta..."

Chưa đợi Tạ Hạc Diệu nói xong, Quách Tổ Khiêm đã ngẩng đầu liếc hắn một cái.
"Trầm uất, phong hàn, thể nhược, đau đầu."

Giọng của Quách Tổ Khiêm mang theo âm địa phương nồng đậm, nói rất nhanh và không kiên nhẫn: "Uống thuốc đúng giờ, trong vòng hai tháng sẽ khỏi."

Tạ Hạc Diệu sững sờ.

Hắn còn muốn hỏi thêm, nhưng Quách Tổ Khiêm đã đi lướt qua hắn, đi ra ngoài Văn Thụy cung.

Tạ Hạc Diệu đứng ngây tại chỗ hồi lâu, cuối cùng phản ứng lại mà đuổi theo: "Đa tạ tiên sinh!"

Sau khi cảm ơn Quách Tổ Khiêm, Tạ Hạc Diệu quay đầu gọi Tạ Trường Sinh: "Đi, vào thăm mẫu phi."

Vòng qua sảnh nhỏ, Tạ Trường Sinh và Tạ Hạc Diệu đến tẩm điện của An phi. Sắc mặt An phi tái nhợt dựa vào đệm mềm, nhưng trông tinh thần cũng không tệ.

Thấy Tạ Trường Sinh và Tạ Hạc Diệu, bà cười: "Sao Nhị điện hạ và tiểu điện hạ đều đổ mồ hôi thế này?"

Tạ Hạc Diệu kéo Tạ Trường Sinh ngồi xuống bên giường An phi: "Mẫu phi, người thấy trong người thế nào? Sao không nằm xuống?”

Tạ Trường Sinh học theo sắp xếp lại câu chữ: "Trong người, nằm xuống thế nào? Sao không mẫu phi?”

Tạ Hạc Diệu: "..."

Hắn suýt nữa thì bật cười, cố gắng nhịn lại ý muốn véo Tạ Trường Sinh một cái.

An phi cũng cười lên, bà dịu dàng nói: "Không sao rồi. Sau khi Quách thái y đến, châm cứu hai huyệt vị, ta đã đỡ chóng mặt nhiều rồi."

Tạ Hạc Diệu thở phào một hơi dài.

An phi đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay Tạ Hạc Diệu: "Trên bàn là bánh hồ điệp ta mới làm, còn chưa kịp mang cho hai huynh đệ con và mấy vị công chúa, con và tiểu điện hạ nếm thử đi."

Tạ Hạc Diệu đứng dậy đi lấy bánh hồ điệp, lại hỏi An phi: "Minh Liễu nói người cả đêm không ngủ được, là sao vậy?"

An phi nhận lấy cái đĩa Tạ Hạc Diệu đưa, lấy một miếng cho Tạ Trường Sinh ăn, rồi lại lườm Tạ Hạc Diệu một cái: "Còn không phải bị con chọc tức."

"Con? Con làm sao?"

An phi há miệng định nói gì đó, nhưng khi thấy bóng người đi lại bên ngoài lại đổi lời.

Bà chỉ nói: "Con đã bao nhiêu tuổi rồi, còn không thành thân."

Tạ Hạc Diệu lập tức vừa bất đắc dĩ vừa đau đầu.

An phi nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt có chút buồn cười: "Hoàng thượng thì hết người này đến người khác, thế mà ba huynh đệ các con đều là độc thân.”

Tạ Trường Sinh sặc một cái, lẳng lặng dừng động tác gặm bánh hồ điệp.

Tạ Hạc Diệu và An phi đồng thời nhìn về phía y.

Tạ Trường Sinh đưa miếng bánh hồ điệp ăn dở cho Tạ Hạc Diệu, rồi lại chùi vụn bánh trên miệng.

Sau khi làm xong công tác chuẩn bị, y "bịch" một tiếng nằm bò ra đất lăn lộn: "Ha ha ha ha, dưới gầm cầu lớn có một đàn vịt bơi qua, mau lại đây mau lại đây đếm xem, hai bốn sáu bảy tám..."

Tạ Hạc Diệu: "..."

Hắn đưa tay kéo Tạ Trường Sinh dậy, nín cười: "Vừa nãy còn đang yên ổn, sao lúc này đột nhiên lại phát điên rồi?"

Hai người trò chuyện với An phi một lúc, An phi bắt đầu đuổi họ đi: "Được rồi được rồi, hôm nay là yến tiệc sinh nhật của Cửu công chúa, hai đứa mau về đi."

Tạ Hạc Diệu thấy An phi quả thực không sao, tinh thần cũng tốt, lúc này mới đứng dậy cáo từ.

Tạ Trường Sinh lại vẫn nằm bò bên giường An phi, y nghiêm túc dặn dò bà: "Người phải ăn nhiều thịt gà, nhiều thịt bò, nhiều thịt lợn..."

An phi bị chọc cười, nhìn quanh bốn phía thấy không có ai chú ý bên này, cuối cùng không nhịn được đưa tay véo má Tạ Trường Sinh.

*
Từ Văn Thụy cung đi ra, Tạ Hạc Diệu vỗ vỗ lưng mình.

Không cần nói, Tạ Trường Sinh đã hiểu ý của hắn.

Y nhảy lên lưng Tạ Hạc Diệu, hắn cõng y lắc lư đi về yến tiệc sinh nhật của Cửu công chúa.

Hắn đặt Tạ Trường Sinh xuống, lại nói: "Đệ đi chơi trước đi, Nhị ca nhớ ra còn có chút việc phải làm.”

Tạ Trường Sinh "ồ" một tiếng, tò mò hỏi: "Đi giải quyết? Đi công tác? Đi ra mắt làm idol nhưng vì hút thuốc ngoài đường bị fan chụp được rồi đăng lên Weibo xin lỗi lại vì viết sai chính tả bị mọi người cười nhạo à?"

Tạ Hạc Diệu: "..."

Đây đều là cái gì lộn xộn vậy?

Hắn xua tay: "Đều không phải, ta muốn đi gặp phụ hoàng. Cùng đi không?"

Tạ Trường Sinh lập tức bĩu môi: "Không đi."

Tạ Hạc Diệu cười cười.

Hắn nhìn Tạ Trường Sinh đi xa, còn mình thì đi về phía Dưỡng Tâm Điện.

Đến Dưỡng Tâm Điện, Tạ Hạc Diệu ngước mắt nhìn quanh, tìm thấy tên thái giám mặt không biểu cảm kia.

Thái giám đó tiến lên: "Nhị điện hạ muốn diện kiến Bệ hạ? Nô tài đi thông báo ngay."

Tạ Hạc Diệu ngăn hắn lại: "Phùng Vượng đúng không?"

Hắn nói: "Bản vương không phải đến gặp phụ hoàng, gọi chủ tử của ngươi ra đây."

Phùng Vượng liếc hắn một cái, đáp: "Vâng."

Hắn quay đầu đi vào nội điện, một tuần trà sau, một bóng người cao ráo mặc áo choàng mãng xà màu đỏ dần tiến lại gần.

Người đó thần thanh cốt tú*, dáng vẻ như tiên, cốt cách như ngọc, nhưng khí chất lại xa cách lạnh lùng.

(Ý chung là xuất thần tuấn tú thanh lãnh)

Chính là Cọ Phi Y.

Sau khi Cố Phi Y đến gần, hắn chậm rãi hỏi Tạ Hạc Diệu: "Nhị điện hạ tìm ta có việc?"

Tạ Hạc Diệu nói: "Bản vương đến để cảm ơn.”

Trên mặt Cố Phi Y là nụ cười như có như không, khiến người ta không đoán ra được.

Hắn nói: "Nhị điện hạ cảm ơn vì điều gì?"

"Không cần giả ngốc." Tạ Hạc Diệu nói: "Bản vương biết Quách Tổ Khiêm là do ngươi sắp xếp đến khám bệnh cho mẫu phi của bản vương."

Quách Tổ Khiêm là người cao ngạo, cậy mình có y thuật giỏi, có lúc ngay cả lão hoàng đế cũng khó mà mời được ông ta, nhưng ông ta lại chỉ nghe lời Cố Phi Y.

Ban đầu chính là Cố Phi Y đã triệu ông ta vào cung.

Tạ Hạc Diệu tự nhận bệnh của mẫu phi hắn vẫn chưa đến mức kỳ quái, khó chữa đến độ có thể khiến Quách Tổ Khiêm chạy đến.

Nghĩ vậy, Tạ Hạc Diệu lại nói một lần nữa: "Đa tạ."

Biểu cảm của Cố Phi Y không đổi, vẫn là vẻ mặt cười như không cười.

Hắn nói: "Nếu Nhị điện hạ không có việc gì, ta đi trước."

Mắt thấy Cố Phi Y quay lưng thật sự định rời đi, lần này lại đến lượt Tạ Hạc Diệu kinh ngạc.

"Đợi đã, Cố Chưởng Ấn." Tạ Hạc Diệu gọi hắn lại: "Ngươi không nhân cơ hội này trao đổi gì đó với ta sao?”

Hắn dừng lại: "Đây là cơ hội tốt đấy."

Cơ hội tốt biết bao, ân tình lớn biết bao.

Nếu có một ngày đổi lại là hắn cứu Cố Phi Y, hắn nhất định sẽ tìm mọi cách để vớt vát chút lợi lộc gì đó từ Cố PhiY.

Cố Phi Y lại chỉ nhàn nhạt đáp: "Không cần."

Tạ Hạc Diệu nhíu mày: "Có muốn gì thì cứ nói, đừng úp úp mở mở nữa. Bản vương không thích nợ ân tình của người khác."

Cố Phi Y cúi đầu, ngón tay chậm rãi mân mê mặt dây chuyền lấp lánh treo bên hông.

Mặt dây chuyền màu đỏ đó va chạm với những miếng ngọc bội, thẻ bài khác trên eo Cố Phi Y phát ra âm thanh trong trẻo.

Tạ Hạc Diệu nhận ra mặt dây chuyền này và cái hắn treo trên tẩu thuốc có cùng một kiểu dáng, chắc đều là do Tạ Trường Sinh tặng.

Cũng vì cái cúi đầu này của Cố Phi Y, Tạ Hạc Diệu chú ý thấy bên thái dương trái của hắn có một lọn tóc ngắn hơn những lọn tóc khác, như thể bị ai đó dùng thủ pháp rất thô thiển cắt đi.

"Tại sao lại khám bệnh cho An phi nương nương, rất đơn giản."

Cố Phi Y nói: "Tiểu điện h* th*n thiết với An phi nương nương và Nhị điện hạ. Nếu nương nương xảy ra chuyện, tiểu điện hạ cũng sẽ đau lòng. Ta không muốn thấy tiểu điện hạ buồn nên đã bảo Quách Tổ Khiêm chữa bệnh cho An phi."

Còn về ân tình…

Cố Phi Y cười khẩy.

Đó là thứ dùng để ràng buộc những người có tình nghĩa, hắn không có thứ đó.

Bất kể là ân tình của Tạ Hạc Diệu hay ân tình của bất kỳ ai… hắn đều không cần.

Thứ hắn muốn, hắn sẽ tự mình giành lấy.

"Từ đầu đến cuối..." Cố Phi Y ung dung cười nói: "Ta chỉ nghĩ đến việc làm cho tiểu điện hạ vui vẻ mà thôi.”
 
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 83


Chương 83
Vì lo lắng cho bệnh tình của An phi, mấy ngày liền Tạ Trường Sinh và Tạ Hạc Diệu đều túc trực ở Văn Thụy cung.

Khi thì trò chuyện cùng An phi, ăn điểm tâm bà làm, đưa Tuế Tuế cho bà bồng một lát, hoặc kéo Tạ Hạc Diệu ra sân đào ít đất nặn người.

Nhờ uống thuốc đúng bệnh lại có Tạ Trường Sinh và Tạ Hạc Diệu bầu bạn, sắc mặt của An phi ngày càng tốt hơn.

Hôm nay Tạ Trường Sinh cũng đến Văn Thụy cung cùng Tạ Hạc Diệu, nhưng đến trưa tiểu tư thân cận của Tạ Hạc Diệu ghé qua nói nhỏ gì đó, Tạ Hạc Diệu rời đi.

Sau khi Tạ Hạc Diệu đi, trời bắt đầu âm u, ngoài cửa sổ lất phất mưa.

Cơn mưa ban đầu chỉ là mưa phùn lất phất, sau đó hóa thành mưa rào xối xả đập mạnh vào bệ cửa sổ phát ra tiếng lộp bộp.

An phi cười: “E là Nhị điện hạ sắp bị ướt rồi.”

Rồi bà quay đầu hỏi Tạ Trường Sinh: “Tiểu điện hạ có mang ô không?”

Thấy Tạ Trường Sinh lắc đầu, ý cười trên mặt An phi càng đậm hơn: “Không sao, lát nữa ngồi kiệu của bản cung về.”

Đang nói, có cung nữ bưng lên một bát sữa đông hoa hồng, đây là công thức do chính An phi nghiên cứu ra, nghe nói là thanh ngọt không ngấy, thơm ngát cả miệng, bà giục Tạ Trường Sinh: “Mau nếm thử đi.”

Tạ Trường Sinh bưng bát lên ăn.

Vừa ăn vừa nghĩ, dạo này y ở chỗ An phi ăn uống có hơi tốt quá, không biết có mập lên không.

Tạ Trường Sinh bất giác đưa tay sờ sờ bên hông mình.

Trong đầu lại đột nhiên lóe lên cảnh tượng tối hôm qua, Cố Phi Y bắt y nằm sấp trên giường, véo vào bên hông y, ép y nâng người lên rồi đưa dụng cụ bằng ngọc hình chuỗi hạt kia vào trong cơ thể y từng chút một.

Tạ Trường Sinh đột ngột rúc đầu xuống gầm bàn.

An phi bị y dọa giật mình, vừa định xuống giường đỡ, lại nhớ ra thỉnh thoảng Tạ Trường Sinh có những hành động đột ngột không làm hại người không làm hại mình, chỉ khiến người ta không hiểu nổi.

Tạ Hạc Diệu từng dặn bà: “Nếu nhóc ngốc đột nhiên la hét, đột nhiên cười lớn khóc lớn, hoặc đột nhiên chạy mấy vòng, mẫu phi không cần lo lắng, cứ coi như nó hắt hơi một cái là được.”

An phi đợi một lát, quả nhiên Tạ Trường Sinh đã bình thường trở lại.

Y chậm rãi chui ra từ gầm bàn, cầm thìa lên tiếp tục ăn sữa đông hoa hồng như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

An phi che miệng cười một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Nụ cười trên mặt bà nhạt đi một chút, do dự mấy lần rồi gọi Tạ Trường Sinh: “Tiểu điện hạ.”

Tạ Trường Sinh quay đầu nhìn bà.

An phi hỏi: “Tiểu điện hạ, có thể giúp bản cung chuyển một lời đến Nhị điện hạ không? Cứ nói…”

Dừng một chút, An phi cười thở dài: “Thôi vậy.”

Tạ Trường Sinh chớp chớp mắt, nở một nụ cười với An phi.

Sau khi ăn xong bát sữa đông hoa hồng, y thấy một tiểu cung nữ vội vã bước vào.

“Có chuyện gì?”

Tiểu cung nữ hành lễ nói: “Nương nương, Chưởng Ấn đến ạ. Chưởng Ấn nói, lúc ra ngoài tiểu điện hạ không mang ô, ngài ấy sợ tiểu điện hạ bị ướt mưa nên đặc biệt đến đón tiểu điện hạ về Dục Tú cung.”

An phi sững sờ.

Tuy bà ở trong hậu cung nhưng cũng biết chuyện sau khi Tạ Trường Sinh đập đầu, quan hệ giữa Cố Phi Y và y ngày càng thân thiết.

Nghe nói Cố Phi Y còn giúp Tạ Trường Sinh thay y phục trước khi ngủ, thậm chí tắm rửa đút cơm cho y.

Nhưng nghe nói là một chuyện, còn việc trời chỉ đổ mưa mà Chưởng Ấn cũng phải đích thân đến đón lại là một chuyện khác.

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, song cũng không đến mức quá ngạc nhiên.

Ai mà lại không thích Tạ Trường Sinh của hiện tại chứ?

An phi không nghĩ nữa, bảo cung nữ lấy một chiếc áo khoác ngoài mà Tạ Hạc Diệu để quên ở đây, tỉ mỉ buộc dây lại cho Tạ Trường Sinh: “Đi đi.”

-
Ra khỏi Văn Thụy cung, Tạ Trường Sinh mới phát hiện cơn mưa còn lớn hơn mình tưởng tượng.

Những hạt mưa to như hạt đậu đập mạnh vào mặt ô, như thể sắp xuyên thủng cả chiếc ô giấy dầu.

Chiếc kiệu màu xanh sẫm đã đợi sẵn ngoài cửa Văn Thụy cung, Tạ Trường Sinh chạy một mạch nhảy lên kiệu, cùng Tuế Tuế ra sức vẫy nước mưa trên mặt.

Cố Phi Y đang trong tư thế nhàn nhã đọc sách.

Hắn đặt cuốn sách trong tay xuống, ngước mắt nhìn Tuế Tuế rồi lại nhìn Tạ Trường Sinh.

Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc áo choàng màu tím trên người Tạ Trường Sinh, hắn đưa tay chậm rãi lau đi giọt mưa vương trên khóe môi mình, bỏ chân đang vắt chéo xuống, vỗ vỗ lên đùi mình.

“Lại đây.”

Chính Tạ Trường Sinh cũng không biết, từ lúc nào y đã quen với việc ngồi trên đùi Cố Phi Y.

Đợi y tìm được tư thế thoải mái ngồi vững, Cố Phi Y đưa tay cởi dây buộc áo choàng trên cổ y.

Ném chiếc áo choàng kia sang một bên, Cố Phi Y gõ vào thành kiệu, chiếc kiệu rung lên một cái rồi từ từ chuyển động.

Cố Phi Y lấy một chiếc áo khoác ngoài của mình để trong kiệu khoác lên người Tạ Trường Sinh.

Sau khi làm xong tất cả hắn hài lòng nhếch môi, lúc này mới vòng tay qua eo Tạ Trường Sinh, dùng sức kéo y sát vào mình hơn.

Cố Phi Y hơi híp mắt, vẻ mặt cười như không cười nhìn Tạ Trường Sinh: “Chạy đến chỗ An phi nương nương liên tục năm sáu ngày rồi đấy, tiểu súc sinh.”

“Không phải ta chạy đến, ta đi bộ đến.”
Tạ Trường Sinh nghiêm túc sửa lại lời của Cố Phi Y: “Đi, walk, là chuyển động ổn định bằng cách đưa hai chân luân phiên về phía trước và tốc độ thường sẽ chậm hơn. Chạy, run, là chuyển động tuần hoàn giúp bản thân tiến về phía trước nhanh chóng trong điều kiện kết hợp đạp và vung chân, hơn nữa lúc đi bộ… ưm.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn véo cằm Tạ Trường Sinh, xấu xa dùng môi mình chặn cái miệng đang lải nhải không ngừng của y.

Tạ Trường Sinh lập tức im bặt.

Cố Phi Y cười một tiếng, rồi lại dùng răng cắn lên môi dưới của y từng chút một cho đến khi Tạ Trường Sinh không chịu nổi cảm giác hơi ngứa và đau, phải hé miệng ra, hắn mới đưa lưỡi vào quấn quýt cùng môi lưỡi y.

Nhưng đang hôn, Cố Phi Y nhận ra Tạ Trường Sinh có hơi lơ đễnh. Hắn thu lưỡi về, đôi môi mỏng vẫn áp trên môi y.

“Tiểu điện hạ.”

Lúc Cố Phi Y nói, Tạ Trường Sinh có thể cảm nhận được sự đóng mở của đôi môi mỏng kia qua môi mình.

Y nghe thấy Cố Phi Y hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Thực ra Tạ Trường Sinh đang nghĩ về câu nói dở dang của An phi, y đoán câu nói dở dang đó của An phi là vì bà biết Tạ Hạc Diệu vẫn chưa từ bỏ ý định tranh đoạt ngôi vị.

Muốn y giúp khuyên nhủ một chút.

Đôi khi Tạ Trường Sinh cảm thấy mình giống như một người đang chơi xếp hình, trong tay y nắm một vốc mảnh ghép. Trên mảnh ghép có Cố Phi Y, có Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu, Phương Lăng.

Cũng có lão hoàng đế và chính y.

Nhưng những mảnh ghép này có cái đã thay đổi hình dạng, có cái hình vẽ trên đó bắt đầu trở nên mơ hồ. Dần dần Tạ Trường Sinh cũng bắt đầu không biết những mảnh ghép này rốt cuộc sẽ ghép thành bức tranh gì.

Vì lời hứa bảo vệ của Cố Phi Y, vì sự xa lánh triều chính của Tạ Trừng Kính, vì Tạ Hạc Diệu đã hứa sang năm cũng sẽ chơi cùng y, vì Phương Lăng không bị cử đi đánh giặc như trong nguyên tác.

Tuy mọi thứ vẫn chưa thể chắc chắn, nhưng Tạ Trường Sinh thầm cảm thấy mọi chuyện dường như đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Y vẫn sợ, nhưng lại dường như không sợ đến thế nữa.

Bàn tay đang véo cằm Tạ Trường Sinh siết chặt hơn, Cố Phi Y gọi y: “Tiểu điện hạ?”

Tạ Trường Sinh hoàn hồn.

Y nhìn Cố Phi Y.

Vì hôm nay trời mưa, thời tiết lạnh, trên người Cố Phi Y cũng lạnh hơn mọi ngày một chút.

Bản thân Tạ Trường Sinh vì vừa bị Cố Phi Y đổi áo choàng, hơi ấm tích tụ đều tan biến hết, cũng không cảm thấy ấm áp hơn là bao.

Nhưng không hiểu sao, y lại không thấy lạnh.

Y dùng ánh mắt ngây dại đối diện với đôi mắt hẹp dài của Cố Phi Y, đột nhiên cơ thể đã phản ứng trước đại não, chồm người tới.

Môi của Tạ Trường Sinh nhẹ nhàng và nhanh chóng chạm vào môi mỏng của Cố Phi Y một cái.

Cố Phi Y sững sờ.

“Sao, không muốn trả lời câu hỏi của ta nên dùng miệng để chặn họng ta à? Tiểu điện hạ học được cách này từ đâu, từ ai thế?”

Ngón tay mang theo hơi lạnh của Cố Phi Y véo nhẹ gáy y hai cái, rồi lại luồn vào mái tóc dày của y, tỉ mỉ v**t v*.

“Tuy đây là lần đầu tiên tiểu điện hạ chủ động hôn ta, nhưng đúng là hôn quá tệ.”

Nói rồi đôi mắt hẹp dài của Cố Phi Y càng cong hơn, lộ ra ý cười, ngay cả đuôi mắt cũng nhếch lên: “Đến hôm nay rồi, sao ngay cả ta thích kiểu hôn nào tiểu điện hạ cũng không biết?”

Bàn tay đang đặt sau gáy Tạ Trường Sinh hơi tăng thêm lực, ấn môi y áp trở lại lên môi mỏng của Cố Phi Y.

“Đứa ngốc.”

Cố Phi Y nói: “Làm lại.”

*
Chiếc kiệu đi thêm một tuần trà nữa rồi dừng lại trước cửa Dục Tú cung, nhưng trong kiệu lại vô cùng yên tĩnh.

Không có một chút động tĩnh nào, cũng không ai có ý định muốn xuống.

Mấy tiểu thái giám đi theo kiệu ngơ ngác nhìn nhau, vừa định nói gì đó, Phùng Vượng lại lên tiếng: “Tất cả lui xuống.”

Khi Cố Phi Y không có ở đây, kẻ cầm đầu đám tiểu thái giám bọn họ chính là Phùng Vượng.

Thấy Phùng Vượng lên tiếng, mấy tiểu thái giám lập tức "vâng" một tiếng, cúi đầu lui xuống.

Lại một tuần trà nữa trôi qua, trong kiệu cuối cùng cũng có động tĩnh.

Một bàn tay trắng nõn thon thả từ bên trong đưa ra, vén rèm xe. Tạ Trường Sinh loạng choạng nhảy xuống xe.

Y cúi đầu, không nhìn rõ sắc mặt, chỉ thấy vành tai đỏ bừng. Tóc đã xõa tung, mái tóc đen như thác đổ rũ xuống sau eo, hơi rối.

Chiếc áo choàng trên người lại không thấy đâu.

Cố Phi Y đi theo sau y xuống kiệu, khoác chiếc áo choàng ngoài màu đỏ, tay kéo lê Tuế Tuế đang hoảng sợ.

Đôi mày mắt vốn luôn nhàn nhạt kia nay lại mang theo một sự thỏa mãn.

Hai người một trước một sau tiến vào Dục Tú cung, Cố Phi Y ra lệnh cho cung nhân đi lấy nước nóng, rồi lại đi đến bên chậu nước rửa tay.

Sau khi rửa tay, hắn mới cởi áo choàng rồi lại cởi cả áo mãng xà màu đỏ của mình ra.

Hắn cầm y phục, dùng chỗ nước vừa rửa tay, giặt lại chỗ vải bị Tạ Trường Sinh làm ướt.

Đợi y phục gần sạch, Cố Phi Y treo lên giá rồi đi về phía giường.

Hắn ôm lấy cái bọc chăn đang nhô lên trên giường, dùng môi cọ cọ lên lớp chăn bên ngoài cười khẽ, nửa như hồi vị nửa như bình phẩm: “Không ngờ sự lắc lư của kiệu ngược lại càng dễ vào hơn, tiểu điện hạ thấy sao?”

Cái bọc chăn trong lòng hắn phát ra một tràng tiếng lẩm bẩm không rõ nghĩa, cũng chẳng ai hiểu nổi.

*
Vì trời mưa, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cả đêm Tạ Trường Sinh đều ngủ rất say.

Lúc mở mắt ra lần nữa, mưa vẫn rơi, trong phòng vẫn âm u.

Cố Phi Y đang dựa vào đầu giường bên cạnh, ngón tay trái quấn từng vòng quanh tóc Tạ Trường Sinh, tay phải thì cầm một quyển sách đọc.

Cảm nhận được động tĩnh của y, hắn cụp mắt nhìn sang: “Tiểu điện hạ, tỉnh rồi?”

Tạ Trường Sinh bò dậy, nhưng bò được nửa chừng lại “hự” một tiếng, nằm bẹp xuống.

Y vẫn còn buồn ngủ, vả lại eo rất mỏi.

Hôm qua trên kiệu, y ngồi trên người Cố Phi Y phải luôn gồng sức.

Thực sự là khiến cơ lưng mệt mỏi.

Cố Phi Y đặt sách xuống, bàn tay to lớn đặt lên eo Tạ Trường Sinh xoa bóp cho y.

Hắn hỏi y: “Hôm nay tiểu điện hạ còn muốn đến chỗ An phi nương nương không?”

Cảm giác thoải mái thư giãn ở eo khiến Tạ Trường Sinh có hơi mơ màng.

Y nhắm mắt như đang trong giờ toán, nhanh chóng gật gù một cái mới trả lời Cố Phi Y: “À, đi.”

Cố Phi Y lại nói: “Hôm nay ta muốn đưa tiểu điện hạ đến một nơi.”
 
Sau Khi Giả Ngu Ta Bị Chưởng Ấn Âm Lãnh Dõi Theo
Chương 84


Chương 84

Tạ Trường Sinh hỏi Cố Phi Y: “Là ra ngoài chơi sao?”

Cố Phi Y đáp: “Cũng coi là vậy.”

Tạ Trường Sinh suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi đồng ý: “Ồ, được, ra ngoài chơi, hì hì.”

Cố Phi Y “ừm” một tiếng.

Hắn lại xoa bóp eo cho Tạ Trường Sinh một lúc, đợi đến khi cảm giác mỏi eo của y dịu đi mới kéo y dậy khỏi giường.

Sau khi đút từng muỗng cho Tạ Trường Sinh ăn xong bữa sáng, Cố Phi Y đi đến bên tủ quần áo. Hắn chọn cho Tạ Trường Sinh hai bộ y phục ấm áp để thay, rồi lại lấy ra một chiếc trường bào màu trắng ngọc.

Khi ra ngoài cung, đa phần Cố Phi Y đều mặc áo mãng xà hoặc treo thẻ bài thái giám bên hông. Hắn biết người trong dân gian đều sợ hãi và chán ghét hắn, nhưng ngoại trừ lần ở bên Tây Hồ lần trước, Cố Phi Y rất ít khi cố ý che giấu thân phận hay thay đổi y phục.

Thấy Cố Phi Y vừa thay y phục vừa tháo thẻ bài, Tạ Trường Sinh có hơi tò mò.

Y hỏi: “Đi đâu thế? Ra ngoài cung? Lên mặt trăng? Đi xem tượng Nữ thần Tự do? Đi tham gia sinh tồn nơi hoang dã nhưng thất bại nên chúng ta chỉ có thể ăn côn trùng sống qua ngày? Đến thư viện viết luận văn?”

Phỏng đoán cuối cùng vốn chỉ là nói bừa, lại khơi dậy một vài ký ức không tốt đẹp của Tạ Trường Sinh.

Y đột ngột ôm đầu: “Không! Không muốn tài liệu tham khảo! Không muốn sáu ngàn chữ! Không muốn bị giáo viên hướng dẫn mắng! Không muốn kiểm tra trùng lặp!!”

Cố Phi Y: “…”

Hắn dở khóc dở cười lắng nghe Tạ Trường Sinh phun ra một tràng những từ mà mình hoàn toàn không hiểu, rồi đưa tay kéo y dậy.

Hắn sửa lại tay áo hơi nhăn nhúm do hành động của Tạ Trường Sinh, nhưng không trả lời thẳng vào vấn đề, chỉ nói: “Đến nơi tiểu điện hạ sẽ biết, đi thôi.”

*

Xe ngựa chạy trong cơn mưa lớn hướng về phía ngoại thành, chưa đầy một canh giờ sau xe ngựa dừng lại.

Giọng của Phùng Vượng vang lên bên ngoài: “Gia.”

Cố Phi Y đáp một tiếng, rồi xuống xe.

Tạ Trường Sinh vốn tưởng đã đến nơi nhưng xuống xe mới phát hiện, hóa ra là đường đã trở nên chật hẹp xe ngựa không thể đi tiếp, đoạn đường tiếp theo phải đi bộ.

Cố Phi Y che một chiếc ô giấy dầu vẽ tranh sơn thủy, cùng Tạ Trường Sinh đi trên con đường mòn nhỏ hẹp.

Tạ Trường Sinh đưa tay ra khỏi ô cảm nhận hạt mưa rơi vào tay, đột nhiên quay đầu hỏi Cố Phi Y: “Cố Phi Y, sao ngươi không có chút tinh thần tìm tòi nào hết vậy? Ngươi không muốn làm nhà vật lý học sao? Ngươi không tò mò đây là mưa do rãnh áp gây ra hay mưa đối lưu à?”

Cố Phi Y: “…”

Đôi môi mỏng của hắn khẽ cong lên, kéo bàn tay đang chìa ra ngoài ô của Tạ Trường Sinh về.

Hắn nhân cơ hội nắm luôn lấy tay y, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay Tạ Trường Sinh: “Ta càng tò mò hơn là tiểu điện hạ rốt cuộc học được mấy lời quái gở này từ đâu thế?”

“Là học từ một giáo viên tên là ‘Sách giáo khoa tiêu chuẩn chương trình địa lý phổ thông trung học bắt buộc quyển 3’.”

Tạ Trường Sinh nói với Cố Phi Y: “Thầy ấy tốt lắm, nói chuyện sinh động lại còn có hình minh họa, hôm nào giới thiệu cho ngươi làm quen, như vậy ngươi cũng có thể trở thành nhà địa lý học.”

Cố Phi Y nghe mà chỉ thấy đau đầu.

Hắn thở dài bất lực, bàn tay đang nắm tay Tạ Trường Sinh siết chặt hơn: “Yên lặng.”

Tạ Trường Sinh nhìn đỉnh đầu đầy lông của Tuế Tuế, không yên lặng mà đổi đối tượng lẩm bẩm: “Ca ca của ngươi đi học không nghe giảng, ngươi đừng học theo hắn, nào, tiếp tục nghe thầy giảng bài…”

Cố Phi Y nghe vậy khẽ nhướng mày.

Hắn càng dùng sức véo nhẹ đầu ngón tay Tạ Trường Sinh, giọng điệu trêu chọc: “Ca ca gì? Không phải nên là cha sao?”

Tạ Trường Sinh im bặt.

*

Đi dọc theo con đường này đến cuối, Cố Phi Y dẫn Tạ Trường Sinh rẽ vào một ngã rẽ. Hai bên đường bắt đầu dần xuất hiện nhà dân, một tiếng “két”, cánh cửa gỗ cũ kỹ ở phía trước được đẩy ra.

Một ông lão gầy gò khoác áo tơi, tay xách một chiếc thùng gỗ chậm rãi bước ra.

Tạ Trường Sinh bất giác giật tay lại nhưng Cố Phi Y lại nắm rất chặt.

Hắn cười nói: “Không sao. Ở đây không ai nhận ra tiểu điện hạ đâu.”

Ông lão đổ nước trong thùng đi, lúc quay người lại thì chú ý thấy trên đường có thêm mấy người. Ông bất giác liếc nhìn rồi định quay đi, nhưng giây tiếp theo, khuôn mặt có chút mệt mỏi của ông lão thoáng hiện lên vẻ hoảng sợ: “Chưởng Ấn, ngài đến rồi.”

Cố Phi Y “ừm” một tiếng.

Ông lão mấp máy miệng, rồi lại hỏi: “Lần này về ở mấy ngày?”

Cố Phi Y đáp: “Chỉ một đêm.”

Ông lão vô thức dùng ngón tay cái xoa xoa mép thùng gỗ thô ráp: “Ồ, ồ, vâng, vâng.”

Cố Phi Y nói: “Chu bá cứ làm việc của mình trước đi.”

Ông lão được gọi là Chu bá lại “ồ” mấy tiếng, liếc nhìn Tạ Trường Sinh đang tay trong tay với Cố Phi Y, há miệng nhưng không nói gì, chỉ mang vẻ mặt lúng túng lui về sân nhỏ của mình.

Thái độ của Chu bá đối với Cố Phi Y vừa có hơi quen thuộc khó hiểu lại vừa mang theo vài phần kính sợ và lấy lòng, giống như một bậc trưởng bối đang đối mặt với một đứa cháu họ hàng mà mình vốn luôn coi thường, nhưng nó lại vào làm trong cơ quan nhà nước, còn làm quan lớn và vừa hay lại là sếp trực tiếp của con mình.

Tạ Trường Sinh luôn cảm thấy cảnh này quen thuộc đến khó hiểu, y cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc, rồi dần dần phản ứng lại.

Y nhớ ra, trong nguyên tác có đề cập.

“Trước Tết Đoan Ngọ, mỗi khi đến ngày giỗ của mẹ, Cố Phi Y đều sẽ về nhà cũ ở vài ngày, có một số hàng xóm láng giềng xung quanh vẫn còn nhớ hắn, nhưng mọi người không hiểu, tại sao đã xảy ra chuyện như vậy mà thiếu niên đó lại muốn vào cung, muốn trở thành một Chưởng Ấn thái giám quyền thế ngút trời, khiến người ta vừa sợ hãi vừa chán ghét.”

Nơi Cố Phi Y muốn đưa y đến bây giờ chắc hẳn là nơi ở của hắn trước khi vào cung.

Tạ Trường Sinh ngước mắt nhìn Cố Phi Y, hắn vẫn giữ vẻ mặt như thường, thấy Tạ Trường Sinh nhìn mình bèn cười kéo y lại gần hơn một chút: “Ướt mưa rồi, lại đây.”

*

Hai người đi dọc đường, thỉnh thoảng gặp cư dân sống gần đó và người đi đường. Đa phần những người này đều là hàng xóm cũ của Cố Phi Y, cũng nhận ra hắn.

Nhưng sau khi nhìn thấy thì cũng chỉ giống như Chu bá, cung kính gọi một tiếng Chưởng Ấn, rồi lúng túng rời đi.

Còn về Tạ Trường Sinh đang được Cố Phi Y dắt tay, tuy họ tò mò nhưng cũng không dám nhìn nhiều, càng không dám hỏi.

Sau khi rẽ qua một khúc quanh nữa, Cố Phi Y nói: “Đến rồi.”

Hắn đẩy cánh cửa lớn không khóa trước mặt, dắt Tạ Trường Sinh vào sân. Sân nhỏ này không lớn, liếc mắt là thấy hết. Trong sân trồng hai cây, một cây mai, cây còn lại cũng là cây mai.

Chính giữa khoảng sân lát đá xanh đặt một chiếc bàn gỗ, bên cạnh là một cái giếng nước, trong góc chất đống vài dụng cụ quét dọn.

Tuy trông sân nhỏ vắng vẻ không có hơi người nhưng sạch sẽ gọn gàng, ngay cả trong khe đá dưới đất cũng không có một cọng cỏ dại, có lẽ là do Cố Phi Y thường xuyên sắp xếp người đến dọn dẹp.

Cố Phi Y sắp xếp Phùng Vượng và mấy thái giám thân thủ tốt ở lại, bảo những người còn lại về trước.

Tiếp đó hắn dắt Tạ Trường Sinh vào nhà, trong nhà cũng không có nhiều đồ đạc nhưng rất sạch sẽ.

Cố Phi Y dựng chiếc ô giấy dầu vào góc, đưa tay cởi áo choàng trên người. Tạ Trường Sinh thấy một bên vai của Cố Phi Y đã bị mưa làm ướt sũng, y cúi đầu nhìn mình và Tuế Tuế vẫn còn khô ráo.

Y há miệng muốn nói gì đó, nhưng hiếm khi lại á khẩu, rồi lại ngậm miệng lại.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, Cố Phi Y chú ý thấy bèn cười nhạt: “Tiểu điện hạ, đang bắt chước cá chép trong chum của Thái tử điện hạ đấy à?”

Hắn đi về phía Tạ Trường Sinh, véo chiếc cằm trắng như ngọc của y, bắt y ngẩng đầu lên.

Cố Phi Y cười nói: “Để ta nếm thử xem có mùi cá không.”

Môi hắn hết lần này đến lần khác rơi trên môi Tạ Trường Sinh, từ nhẹ đến nặng, đợi đến khi cơ thể y hoàn toàn mềm nhũn hắn mới buông ra.

Cố Phi Y l**m môi, chậm rãi bình phẩm: “Ngọt.”

*
Sau khi dọn dẹp sơ qua căn nhà, đã đến giờ cơm tối.

Cố Phi Y hỏi: “Tiểu điện hạ, muốn ăn gì?”

Tạ Trường Sinh khao khát nói: “Ta đang giảm béo, muốn ăn ngũ cốc nguyên cám, ý của ngũ cốc nguyên cám là McDonald’s.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn “chậc” một tiếng, nhấc chân, không nặng không nhẹ đá vào bắp chân Tạ Trường Sinh: “Rốt cuộc muốn ăn gì?”

Tạ Trường Sinh thành thật: “Tùy ý.”

Y nói tùy ý là vì cảm thấy nơi này hẻo lánh, lại đang mưa, có lẽ không dễ mua được thức ăn.

Cố Phi Y lại nói: “Vậy ta cũng tùy ý làm.”

Tạ Trường Sinh không ngờ Cố Phi Y lại đích thân xuống bếp, nhất thời có chút kinh ngạc.

Đợi tiểu thái giám lấy nguyên liệu Cố Phi Y cần dùng từ trên xe xuống, Tạ Trường Sinh đi theo hắn vào bếp.

Y xắn tay áo muốn giúp, nhưng sau khi bận rộn chuyển thịt gà từ chậu này sang chậu khác, rồi lại bỏ vào một cái bát khác, y bị Cố Phi Y nhét một miếng cà rốt vào miệng.

Cố Phi Y mất kiên nhẫn vỗ vỗ mông y: “Đừng gây thêm phiền phức cho ta nữa, qua bên cạnh ngồi đi.”

Tạ Trường Sinh “ồ” một tiếng, ôm Tuế Tuế ngồi sang bên cạnh.

Y nhìn Cố Phi Y búi tóc cao hơn một chút, lại xắn tay áo để lộ cánh tay phủ đầy gân xanh nhàn nhạt.

Hắn thành thạo cắt rau thịt thành hạt lựu, nấu cơm xào thức ăn.

Hương thơm đậm đà của cơm và thức ăn dần dần lấp đầy khoang mũi Tạ Trường Sinh.

Không bao lâu sau, cơm và thức ăn đã chín, Cố Phi Y gắp một đũa thịt cá, gỡ xương xong rồi đưa đến bên miệng y.

Tạ Trường Sinh ngậm lấy miếng thịt cá đó.

Cố Phi Y hỏi: “Tiểu điện hạ thấy tay nghề của ta thế nào?”

Tạ Trường Sinh không tiếc lời khen ngợi, y vỗ tay tán thưởng: “Con ếch đứng trên ống thép*, đỉnh của chóp!”

(Tục ngữ của Trung Quốc, ý như câu sau)

Cố Phi Y: “…”

Hắn thực sự không nhịn được cười, ấn Tạ Trường Sinh đang lắc lư lại: “Ăn cơm.”

Tạ Trường Sinh lại được đút cho ăn thêm hai miếng, rồi hỏi Cố Phi Y: “Ngươi không ăn à?”

Cố Phi Y cụp mắt dùng đũa gỡ xương cá: “Tiểu điện hạ ăn no, ta sẽ không đói nữa.”

Tạ Trường Sinh nghe vậy, chớp chớp mắt. Tiếp đó y lao ra cửa, vừa lao vừa giả vờ khóc lóc: “Ngươi nói nhìn thấy ta là no rồi! Ta phải đi mách Đại ca ca!”

Cố Phi Y: “…”

Tiểu súc sinh này đúng là bậc thầy xuyên tạc.

Hắn bất đắc dĩ kéo Tạ Trường Sinh lại, nhét đũa vào tay y, mình cũng bưng bát đũa trước mặt lên: “Cùng ăn.”

Ăn cơm xong, trời đã tối hẳn.

Bên ngoài rốt cuộc không tiện bằng trong cung, đun nửa ngày trời cũng chỉ được nửa thùng nước. Nhưng Tạ Trường Sinh đã rất mãn nguyện rồi, y dùng nửa thùng nước đó tắm rửa qua loa, rồi nhìn Cố Phi Y dùng phần nước còn lại của mình để lau người.

Căn nhà này cũng không lớn, bình phong cũng chỉ có một tấm nhỏ. Nương theo ánh nến, Tạ Trường Sinh có thể thấy bóng của Cố Phi Y in trên bình phong.

Thân hình thon dài, vòng eo săn chắc.

Tạ Trường Sinh đỏ mặt quay đi, cúi đầu nhìn hoa văn trên bàn.

Suy nghĩ của y bay bổng mông lung, lúc thì nghĩ đến cơn ho của Tạ Trừng Kính, lúc thì nghĩ đến cỗ quan tài nhỏ bằng gỗ đàn hương của Dương La, lúc lại nghĩ đến loại kẹo mà Cửu công chúa thích ăn.

Cuối cùng, suy nghĩ của y dừng lại ở Cố Phi Y sau tấm bình phong.

Y cứ ngỡ Cố Phi Y sẽ nói cho mình biết, hôm nay là ngày giỗ của mẹ hắn.

Nhưng Cố Phi Y không nói. Đối mặt với y vẫn giữ thái độ y hệt như bình thường, như thể chỉ dắt y ra ngoài đi dã ngoại.

Ngược lại càng khiến lòng người chua xót.

Đợi Cố Phi Y từ sau bình phong bước ra, điều hắn nghe được là một tiếng thở dài khe khẽ của Tạ Trường Sinh.

Cố Phi Y nhướng mày: “Tiểu điện hạ thở dài vì cớ gì?”

“Thở dài? Ta có thở dài à?” Tạ Trường Sinh hơi nhíu mày: “Vậy mà editor lại thở dài? Tại sao editor lại thở dài? Editor cũng không biết nữa.”

Cố Phi Y: “…”

Hắn bị Tạ Trường Sinh làm cho quay mòng mòng, đang định bảo y yên lặng, lại thấy y tự im bặt rồi đột ngột đứng dậy.

Tạ Trường Sinh sải bước nhanh về phía trước hai bước, sau khi đến trước mặt Cố Phi Y, y đột nhiên dang hai tay ra, cho hắn một cái ôm thật chặt.

Cố Phi Y sững sờ.

Cơ thể Tạ Trường Sinh luôn ấm áp.

Tuy hắn đã biết từ lâu, nhưng có lẽ vì ngoài cửa sổ đang mưa, hắn lại vừa dùng nước lạnh lau người nên càng cảm thấy cơ thể Tạ Trường Sinh ấm như lò sưởi.

Cố Phi Y chỉ cảm thấy trái tim như được ủi cho phẳng phiu.

Chỉ tiếc là cái ôm này đến thật khó hiểu, mà đi cũng thật nhanh.

Cố Phi Y còn chưa kịp cảm nhận, Tạ Trường Sinh đã định thu tay về.

Cố Phi Y chỉ cảm thấy cơ thể đột ngột lạnh đi.

Điều này khiến hắn rất không vui.

Giống như lần đầu tiên hôn Tạ Trường Sinh, sau khi môi lưỡi quấn quýt với y, hắn không muốn chỉ hôn viên hồng ngọc trên vòng cổ của y nữa.

Giống như sau khi vết thương được đắp thuốc mỡ mát lạnh, hắn không muốn tùy tiện dùng băng gạc quấn lại, mặc cho nó chảy máu.

Cố Phi Y nắm lấy tay Tạ Trường Sinh, lại đưa tay y vòng qua eo mình, cười áp môi bên tai y.

Hắn dùng giọng điệu nửa vời mơ hồ ra lệnh cho Tạ Trường Sinh: “Đứa bé ngoan, ôm lâu thêm chút nữa, ôm chặt thêm chút nữa.”

*

Trên chiếc giường nhỏ trong nhà cũ của Cố Phi Y, hai người đắp chung một chiếc chăn hơi mỏng, nghe tiếng mưa rơi, chen chúc ngủ cả đêm.

Ngày hôm sau tỉnh lại, cơn mưa đã rơi suốt hai ngày hai đêm cuối cùng cũng tạnh.

Tạ Trường Sinh ăn xong một bát trứng hấp thì ngồi xổm ngoài sân.

Đột nhiên bên cạnh tường rào xuất hiện hai cái đầu, đó là một bé trai và một bé gái, chúng không biết đã giẫm lên cái gì mới có thể thò đầu qua được.

Hai đứa tò mò nhìn Tạ Trường Sinh: “Huynh là ai vậy?”

Tạ Trường Sinh đáp: “Ta là Trường Sinh sinh sôi không ngừng nghỉ ngơi tương thông kim bác cổ vãng lai giả bất thiện (học rộng hiểu sâu, nhưng người đến không có ý tốt), nhưng các ngươi không được gọi ta như vậy, vì đây là tên giả.”

Hai đứa trẻ ngơ ngác: “…”

Hai đứa liếc nhau, rồi lại tò mò hỏi Tạ Trường Sinh: “Huynh với Tiểu Cố thúc thúc có quan hệ gì vậy ạ?”

Tạ Trường Sinh đứng dậy nhét hai người đất vừa mới nặn xong, thoạt nhìn rất xấu, nhìn kỹ lại càng xấu hơn vào tay hai đứa trẻ.

Y nói: “Huynh đệ ruột thịt, tình bạn môi lưỡi.”

Hai đứa trẻ chợt hiểu ra, gật gật đầu, cậu bé cười: “Hóa ra là người nhà của Tiểu Cố thúc thúc ạ.”

Cô bé thì nói: “Chả trách sáng nay thấy tiểu Cố thúc thúc, cảm giác thúc ấy vui vẻ hơn trước nhiều.”

Hai đứa lại trò chuyện với Tạ Trường Sinh một lúc, rồi đột nhiên đồng loạt rụt đầu về.
Lúc thò đầu ra lần nữa, hai đứa vươn tay: “Trường Sinh ca ca, ăn kẹo.”

Tạ Trường Sinh nhận lấy, để đáp lễ, y giơ Tuế Tuế lên cho hai đứa xoa xoa.

Còn chưa kịp đặt Tuế Tuế xuống, đã thấy Cố Phi Y đẩy cửa bước ra. Ánh mắt hắn lướt qua hai đứa trẻ, Tuế Tuế, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Trường Sinh đang cố gắng giơ Tuế Tuế lên, cánh tay đã hơi run rẩy.

Hắn cong mắt cười: “Đi lấy áo choàng, chuẩn bị đi rồi.”

Sau khi tạm biệt hai đứa trẻ đang lưu luyến, Tạ Trường Sinh theo Cố Phi Y ra khỏi nhà cũ.

Giống như hôm qua, trong ánh mắt chứa đầy tò mò nhưng lại không dám nhìn nhiều của hàng xóm láng giềng, Tạ Trường Sinh được Cố Phi Y dắt tay đi một đoạn đường. Tiếp đó liền thấy cỗ xe ngựa màu xanh sẫm đang đợi ở góc phố.

Cố Phi Y ôm Tạ Trường Sinh ngồi trên đùi, đưa tay lấy hộp kẹo trong tay y.

Bên trong chỉ còn lại một viên, một viên đã bị Tạ Trường Sinh ăn mất, là vị đường phèn hơi cháy, chắc là do nhà hai đứa trẻ tự nấu.

Tạ Trường Sinh hỏi: “Ngươi ăn à?”

Cố Phi Y “ừm” một tiếng nhưng không lấy viên kẹo, mà ngược lại cúi đầu, áp môi mỏng lên môi Tạ Trường Sinh, hắn ma sát mạnh, dùng lưỡi cạy mở miệng y.

Chiếc lưỡi linh hoạt đó đảo một vòng trong miệng Tạ Trường Sinh, móc lấy nửa viên kẹo chưa tan hết ngậm vào miệng mình.

Hắn hơi ngả người ra sau, ngón trỏ lau đi vết nước trên môi mình: “Vị cũng bình thường.”

Tạ Trường Sinh há miệng đưa tay ra, thành thạo rút tung đường chỉ tay áo của Cố Phi Y.

Cố Phi Y: “…”

Hắn “chậc” một tiếng, hỏi Tạ Trường Sinh: “Tiểu điện hạ có nhớ mình đã rút hỏng bao nhiêu bộ y phục của ta rồi không?”

Tạ Trường Sinh hì hì cười: “Không có gì, không có gì, đây là việc ta không nên làm.”

Cố Phi Y suýt nữa bị chọc tức đến bật cười, đưa tay véo má y.

Nói là véo, thực ra cũng chỉ là dùng đầu ngón tay xoa nhẹ.

Xoa xoa một lúc, lại không thỏa mãn chỉ xoa mặt, ngón tay dần dần di chuyển ra sau, véo d** tai Tạ Trường Sinh.

Cố Phi Y hài lòng nhìn khuôn mặt Tạ Trường Sinh vì bị k*ch th*ch mà đỏ bừng lên.

Hắn kéo kéo d** tai y, đột nhiên hỏi: “Tiểu điện hạ, thích ở trong cung hơn hay là ngoài cung hơn?”

Tạ Trường Sinh không nghĩ ngợi: “Ta muốn tất cả, thích tất cả.”

Cố Phi Y “ừm” một tiếng.

Tạ Trường Sinh rất có tinh thần có qua có lại, hỏi hắn: “Cố Phi Y, còn ngươi?”

Cố Phi Y nhướng mày, nhưng không trả lời.

Hắn đột nhiên đưa tay, ấn gáy Tạ Trường Sinh để chiếc cằm nhọn của y gác lên vai mình, bàn tay to lớn vỗ nhẹ sau lưng y: “Hôm nay dậy sớm, ngủ bù một lát đi.”

*

Một canh giờ sau xe ngựa về đến hoàng cung, dừng ở cửa Dục Tú cung.

Cố Phi Y xuống xe trước, đưa tay ra đỡ Tạ Trường Sinh.

Tạ Trường Sinh nắm lấy tay hắn nhảy xuống, nhưng chân lại không chạm đất, mà bị Cố Phi Y ôm ngang eo.

Cố Phi Y ôm Tạ Trường Sinh: “Tiểu điện hạ.”

Suốt cả chặng đường, Cố Phi Y đều đang nghĩ đến một từ mà hai đứa trẻ kia đã nói.

“Người nhà.”

Thực ra, Cố Phi Y không cảm thấy mình và Tạ Trường Sinh là người nhà. Nhưng Tạ Trường Sinh sẽ cùng hắn tay trong tay đi trên con đường lầy lội, sẽ chống cằm nhìn hắn nấu ăn, cho hắn một cái ôm ấm áp.

Hắn không phải là người nhà của Tạ Trường Sinh, chỉ là từ trên người Tạ Trường Sinh hắn cảm nhận được “nhà” một lần nữa.

Hắn cười trả lời câu hỏi của Tạ Trường Sinh từ một canh giờ trước: “Bất kể là trong cung hay ngoài cung, ta đều không thích.”

Hắn nói: “Ta chỉ thích ở bên cạnh tiểu điện hạ.”

Dừng một chút, bàn tay đang ôm eo Tạ Trường Sinh siết chặt hơn.

Cố Phi Y nói: “Vào dịp Tết Đoan Ngọ, ta có một món quà muốn tặng tiểu điện hạ.”

Tạ Trường Sinh “a” một tiếng, có chút tò mò: “Quà gì?”

Cố Phi Y lại không đáp chỉ đặt Tạ Trường Sinh xuống, cười: “Đến lúc đó tiểu điện hạ sẽ biết.”

*
Cố Phi Y đưa Tạ Trường Sinh về Dục Tú cung, khi đi ngang qua một nơi nào đó, bước chân đột nhiên dừng lại.

Sau khi về đến Dục Tú cung, Cố Phi Y mặc cho Tạ Trường Sinh và Tuế Tuế nhào lên giường lăn lộn, hiếm khi không ngăn cản, chỉ nói mình còn có việc rồi rời đi trước.

Cố Phi Y ung dung sửa lại nếp nhăn trên tay áo.

Một người mặc áo xanh lục đang đợi hắn dưới bức tường bên ngoài Dục Tú cung.

“Thái tử điện hạ.” Cố Phi Y gọi hắn.
 
Back
Top Bottom